Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

 
Có bài mới 21.04.2018, 19:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 01.08.2017, 09:21
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 42
Được thanks: 142 lần
Điểm: 38.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13. Khỉ con

Editor: Little Little

Chỉ một thời gian ngắn không gặp, vậy mà Đường Viên lại cảm thấy như đã xa nhau thật lâu rồi. Cô nhìn Dung Giản đang đứng trước mặt, đã vào mùa thu rồi, Dung Giản mặc áo khoác vải ka-ki màu, nhưng lại thanh lịch đến không ngờ. Cô cứ "hai mắt đẫm lệ" mờ mịt nhìn sang như vậy, hình dáng Dung Giản còn có một vòng sáng nhẹ, giống như ánh sáng phát ra từ người anh, tim Đường Viên đập như muốn nổ tung.

Bị thuốc nhỏ mắt kích thích đến mức trong mắt cô không ngừng tuôn ra nước mắt sinh lý, Đường Viên cố gắng nháy mắt mấy cái, muốn cầm khăn tay vừa rồi lau mắt, vừa nâng tay lên đã bị Dung Giản mạnh mẽ đè xuống, bàn tay của Đường Viên dán chặt vào lòng bàn tay ấm áp khô ráo của Dung Giản, cảm nhận được sức mạnh và độ nóng trong bàn tay của anh, ngón út của cô không tự chủ mà bắt đầu vểnh lên.

Hóa ra bàn tay của anh cũng có lúc ấm áp như vậy.

Dung Giản lại đưa cho cô chiếc khăn sạch khác, sau đó buông lỏng tay.

Đường Viên cảm thấy bộ dáng nước mắt đầy mặt của mình lúc này nhất định rất chật vật, lại lau lau mắt, cô thấp giọng nói: "Em không có khóc."

Dung Giản: ". . ."

Đường Viên: "Là thuốc nhỏ mắt."

"Ừ" Dung Giản gật gật đầu, cúi đầu nhìn mắt của cô.

Dưới ánh mặt trời, mắt Đường Viên đỏ đỏ, long lanh nước, lông mi vì ướt nên dính lại một chỗ, nhìn rất đáng thương. Dung Giản nhìn mắt của cô vẫn chưa chuyển biến tốt, lại nói: "Em lấy nước sạch rửa chút đi."

"Ừ ừ" Đường Viên chạy vào toilet dùng nước sạch rửa một cái, mãi cho đến khi trong mắt không còn thuốc nhỏ mắt mới thấy tốt hơn một chút, ít nhất cũng không còn chảy nước mắt. Tâm trạng của Đường Viên thoáng cái đã tốt hơn, vừa rồi Dung Giản còn đưa khăn tay cho cô, có lẽ. . .cũng không cố ý xa lánh cô.

Lúc cô trở lại phòng tự học, Dung Giản vẫn còn ở đó.

Dung Giản ngồi cách cửa ra vào tương đối gần, lúc Đường Viên đi vào sẽ đi qua phía sau anh.

Lúc đi ngang qua, Đường Viên vừa thả lỏng một chút lại lập tức kinh ngạc, cô nhìn thấy màn hình máy vi tính của Dung Giản, là trang thông tin của “I Love West” trên BBS. Thì ra Dung Giản cũng lướt BBS của I Love West, vậy có thể anh ấy đã nhìn thấy bài viết hôm đó.

Không sao cả, bài viết bị xóa nhanh như vậy, cũng chưa chắc Dung Giản xem được. Nghĩ như vậy, Đường Viên vẫn không trở lại chỗ ngồi ban đầu, mà tiếp tục nhìn, chỉ liếc một cái, dღđ。l。qღđ cô lại đứng im dán mắt vào màn hình.

Thật ra vừa rồi cô không nhìn rõ, bây giờ mới phát hiện đó không chỉ là trang cá nhân của I Love West trên BBS, mà là ảnh chụp màn hình bài viết đứng đầu bảng tin của I Love West, “Là Cao Dương không phải là dê con cũng không phải là dê con” gửi cho Dung Giản.

Trước đó Dung Giản vẫn luôn bận rộn với cuộc thi sáng tạo mô hình, vừa từ thành phố A trở về, xế chiều hôm nay mới lên mạng.

Vừa lên mạng thì nhận được tin nhắn của Cao Dương.

Là Cao Dương không phải là dê con cũng không phải là dê con: Học thần! Cậu và Mập ở cùng một chỗ?

Là Cao Dương không phải là dê con cũng không phải là dê con: [Hình ảnh], [Hình ảnh], [Hình ảnh], [Hình ảnh], [Hình ảnh]

Là Cao Dương không phải là dê con cũng không phải là dê con: Không tệ, bạn thân thật nhanh tay, lúc hình ảnh vừa đưa ra thì bài viết bị xóa đi.

Đường Viên thật cảm ơn bản lĩnh đọc nhanh như gió gặp qua là không quên của bản thân, giúp cô có thể xem qua cực kỳ nhanh, sơ lược những điểm quan trọng.

Nhìn Dung Giản gõ chữ, trong lòng cô lại căng thẳng.

Dung Giản: Ừ

Là Cao Dương không phải là dê con cũng không phải là dê con: Sao lại bình tĩnh như vậy?

Dung Giản: Tớ xóa đấy.

Là Cao Dương không phải là dê con cũng không phải là dê con: ĐM! ĐM! ĐM! ĐM! ĐM! (-_- anh ấy chửi bậy đấy)

Giờ này phút này, trong lòng Đường Viên cũng mắng ĐM tuyệt đối không ít hơn so với Cao Dương.

###

Trở lại ký túc xá, trong lòng Đường Viên vẫn chưa bình tĩnh được, lần này đến phiên cô nằm ở trên giường của Nam An An than thở: "An An, là anh ấy xóa bài viết đó!"

Nam An An gật gật đầu: "Đừng kích động, anh ấy là “kẻ áo đen”* của BBS, BBS của trường chúng ta được duy trì là nhờ khoa công nghệ thông tin đó!"
(*kẻ áo đen: trong phim hay có hắc y nhân í mà, ở đây chỉ mấy anh ẩn mình phía sau quản lý BBS)

Đường Viên: "Anh ấy xóa bài viết kia, vì vậy nhất định là anh ấy đã nhìn thấy!"

"Ừ" Nam An An lại nói: "Không sao cả, cũng không phải do cậu gửi, cậu không nên chột dạ. Hơn nữa, “kẻ áo đen” có thể điều tra ra IP mà, sinh viên trường chúng ta mỗi người có một IP khác nhau, anh ấy chắc chắn biết không phải là cậu gửi. Cậu yên tâm đi, Mập."

Đường Viên bắt lấy bả vai của Nam An An lắc lắc: "Anh ấy nhìn thấy bài viết, sau đó xóa!"

Trong bài viết của I Love West, trừ việc công kích người bên ngoài, hiếm khi bị xóa.

Nam An An: ". . ."

Nam An An nằm sấp bên giường, giơ cánh tay ôm lấy cô: "Mập đừng khóc, cậu còn có tớ!"

Nam An An ôm cô, vỗ vỗ cô nói: "Tớ chính là người hiểu cậu nhất và yêu cậu nhất trên thế giới!"

Đường Viên: "An An!"

Nam An An: "Mập!"

Lại qua một ngày, tâm trạng Đường Viên giống như ở trong cáp treo, lúc cao lúc thấp, cô cho rằng chỉ cần cả ngày mệt mỏi nhất định vừa nằm xuống giường sẽ ngủ, không nghĩ tới cô lại mất ngủ.

Đường Viên ngồi dậy, trùm chăn bật đèn nhỏ, cô lấy kịch bản vừa viết xong ra, sau đó đổi nick Weibo thành Thịt Viên Chua Ngọt, gửi tin nhắn cho Được Ăn Cả Ngã Về Không.

Lúc này, có lẽ anh đã ngủ.

Đường Viên yên lặng gửi kịch bản cho anh, sau đó lại nhìn khung chat của Weibo.

Sau khi xem xong cô thường có thói quen kéo tin nhắn lên phía trên một chút, rõ ràng lướt qua một cái đã hết —— (-_- đoạn này đọc convert hơi khó hiểu nên mình chém bừa đấy, mọi người thông cảm nha hix hix)

Nhóm kịch trên Weibo cũng vậy, trước kia lúc phát tin trên Weibo bắt buộc mọi người phải đăng gì đó, Được Ăn Cả Ngã Về Không còn viết một vài chữ, từ lúc mọi người có thể không cần trả lời, anh ấy ngay cả một cái dấu chấm câu cũng không có.

Đường Viên xem bình luận một chút thì phát hiện phía dưới bài viết Weibo đã nổ tung, tất cả mọi người đều đang xếp hàng “cày” bình luận "Đại thần em muốn sinh khỉ con cho anh".

Đường Viên cũng nghiêm túc viết ra từng chữ từng chữ ở khung bình luận.

Cô biết rõ tất cả mọi người nói những lời này là đang nói đùa. Nhưng mà ít nhất giờ phút này, cô rất nghiêm túc, cho dù anh không nhìn tới.

Sáng sớm, Đường Viên mang balo đi đến khoa kế toán, lúc đi qua sân thể dục bắp đùi của cô bị một người ra sức ôm lấy, Đường Viên cúi đầu thì nhìn thấy một cậu bé mập mạp đang bĩu môi, hai tay cậu bé ôm lấy chân của cô không buông.

Đường Viên cúi đầu nhìn cậu bé, cậu bé lập tức ngẩng mặt lên nhìn Đường Viên, mặt của cậu bé trắng nõn đang đầm đìa nước mắt, lông mi bị ướt dính cùng một chỗ, cậu bé nhìn Đường Viên không chớp mắt, thấy cô không để ý tới cậu thì tỏ ra không vui, chu cái miệng nhỏ nhắn dღđ☆L☆qღđ "Oa" một tiếng rồi khóc, giương cánh tay gào khóc như đang đòi sữa muốn Đường Viên ôm cậu.

"Ôm, ôm. . ."

Cậu bé vừa khóc, trong lòng Đường Viên đều mềm nhũn. Tiếng khóc của cậu bé cũng rất êm tai, yếu ớt mềm mại. Đột nhiên Đường Viên nghĩ đến Dung Giản, lúc Dung Giản còn bé nhất định rất xinh đẹp, giọng nói lại êm tai, chắc là cũng giống như cậu bé này vậy.

Đường Viên rất ít khi ôm trẻ nên có chút căng thẳng, đưa hai tay tới nhấc cậu bé từ trên mặt đất lên, vụng về ôm vào ngực, giống như ôm một con búp bê.

Mỗi lần được cô ôm lấy, cậu bé lập tức nín khóc, nghiêng đầu một cái nằm trên vai cô, gương mặt trẻ con mềm mại cọ cọ lỗ tai của cô, có chút ngứa.

Đường Viên còn phải đi học, cô nghiêng mặt nhìn cậu bé, cậu bé nhìn hơi quen mắt, giống như đã gặp ở đâu rồi.

Nhỏ giọng nói: "Chị phải đi học rồi, sau đó. . ."

Cậu bé lắc đầu: "Mẹ mẹ."

Đường Viên: ". . ." Đây là đang gọi cô sao?

Cậu bé thấy cô không nói gì, nghiêng đầu nghiêm túc nói: "Mẹ mẹ."

Đường Viên: ". . ." Chị không có con lớn như em đâu!

Đường Viên: "Em tên gì?" Chị dẫn em đi tìm mẹ vậy.

Cậu bé nói rõ ràng: "Khỉ con!"

Đường Viên bị hoảng sợ mà tỉnh lại, cô ngồi trên giường trong chốc lát mới chậm chạp bước xuống. Đúng là ngày nghĩ đêm nằm mơ, tối hôm qua cô vừa viết “Đại thần em muốn sinh khỉ con cho anh”, buổi tối đã mơ thấy khỉ con, đúng là cô cũng cảm thấy xấu hổ, không biết làm sao.

Chỉ có điều nhớ lại hình ảnh trong mơ, khỉ con mặc áo khỉ màu cà phê liền quần thật sự rất đáng yêu!

Bởi vì giấc mơ xấu hổ này, rất lâu sau Đường Viên cũng không dám đi tìm Dung Giản, cũng may Dung Giản cũng chưa bao giờ đi tìm cô.

Cuối tháng chín, d∞đ∞l∞q∞đ bọn Đường Viên đã vượt qua Challenge Cup, buổi tối mọi người tụ tập lại với nhau.

Sau khi cơm nước no nê, Nam An An đề nghị chơi “trò chơi Vua” để cho mọi người giải trí.

Đường Viên hiểu cô nhất, cô đề nghị chơi cái này hoàn toàn là vì cô biết rõ cô có thể thắng, Đường Viên vẫn luôn cảm thấy Nam An An hoàn mỹ là nhờ cô may mắn có được gen di truyền từ ba cô, ba của Nam An An trước kia là giáo sư của trường đại học phía Tây, trong cơn bão chín mươi hai sự lựa chọn, cuối cùng vẫn đổi nghề cũng chính là “kim bài cầm tay”, bởi vì vậy nên Nam An An từ nhỏ đến lớn gần như đánh bạc nhất định sẽ thắng, đêm nay cũng thế, cô rút trúng Vua rất nhiều lần, dường như ăn sạch tất cả mọi người, chỉ có Dung Giản may mắn thoát khỏi cảnh khốn khó.

Cả đêm Đường Viên đều không dám nhìn Dung Giản, vừa nhìn thấy Dung Giản cô sẽ nhớ tới khỉ con, khỉ con gì gì đó. . . Thật sự so với mộng xuân còn cảm thấy xấu hổ hơn.

Thật ra trong mơ khỉ con lớn lên rất giống Dung Giản, lông mi, cái mũi, cái miệng, còn có đôi mắt, đều giống hệt Dung Giản.

Lại một vòng mới, Nam An An lại rút trúng Vua.

Cô quét mắt một vòng, ánh mắt rơi trên người Đường Viên.

Đường Viên giật mình, nhìn thấy vẻ mặt này của Nam An An cô đã cảm thấy cô sắp không xong rồi.

Quả nhiên, cô đoán không sai, Nam An An nói: "Mập, chúng ta chơi lớn một chút!"

Đường Viên: "Không phải tớ là người mà cậu yêu thương nhất sao? Tại sao nói mà không giữ lời vậy?"

Nam An An lãnh khốc vô tình: "Không phải."

Đường Viên muốn cầm bình rượu, d∞đ∞l∞q∞đ bình rượu đã bị Nam An An vượt lên trước lấy được ngửa cổ uống, cô nháy mắt với Đường Viên mấy cái: "Hết rượu rồi!"

Cảm giác bất an trong lòng Đường Viên từng chút từng chút tăng thêm, sau đó cô nhìn Nam An An rồi nhìn xung quanh một vòng, ánh mắt đảo qua Cao Dương, sau đó nhìn Dung Giản, ánh mắt dừng lại ở chỗ Dung Giản lâu nhất. Nam An An cười híp mắt nói: "Như vậy đi, cậu tìm người nào đó, hôn một cái."

Tính toán nhỏ trong lòng Nam An An đang bay lên, trong ba nam sinh kia, Đường Viên và Cao Dương, chắc chắn không được, cô ấy và Dung Giản có quan hệ tốt nhất, thế nhưng cô không nghĩ tới. . .

Đường Viên hôn vào má cô một cái.

Tránh được một kiếp! Đường Viên thở ra một hơi rồi trở lại chỗ ngồi, nói giỡn sao, làm sao cô dám hôn Dung Giản, nghĩ đến đó cô lén lén nhìn Dung Giản.

Đèn trong quán bar lúc sáng lúc tối, ánh đèn chiếu qua trong nháy mắt, Đường Viên nhìn thấy Dung Giản hơi nhíu mày, quả nhiên, anh ấy không thích loại trò chơi này. May mắn là cô nhanh trí hôn An An!

Đường Viên đang cảm thấy may mắn thì hai đợt sau đó, Nam An An vỗ tay một cái, cô ấy lại rút trúng Vua!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Little Little về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Candy2110, Catstreet21, Huogmi, SầmPhuNhân, anvils2_99, bachduonggia, chauanh2013, vananhpham
     

Có bài mới 21.04.2018, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 07.12.2017, 08:27
Bài viết: 81
Được thanks: 54 lần
Điểm: 3.74
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 1
Little Little đã viết:
Chương 13. Khỉ con

Editor: Little Little

Chỉ một thời gian ngắn không gặp, vậy mà Đường Viên lại cảm thấy như đã xa nhau thật lâu rồi. Cô nhìn Dung Giản đang đứng trước mặt, đã vào mùa thu rồi, Dung



Không uổng công chờ đợi, cuối cùng editor đã post chương mới nha.


Cám ơn nha! Hi vọng truyện sớm hoàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn SầmPhuNhân về bài viết trên: Little Little
     
Có bài mới 02.05.2018, 19:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 01.08.2017, 09:21
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 42
Được thanks: 142 lần
Điểm: 38.1
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14. Hôn một cái

Editor: Little Little

"Người rút trúng lá bài số 7 phải đi tìm một người khác, sau đó hôn một cái." Nam An An cười híp mắt nói.

Đường Viên mở lá bài của mình ra, vẻ mặt đau khổ.

Nam An An nhìn nét mặt của cô rồi nở nụ cười, vung tay lên: "Đi đi, hôn môi đó nha!" Không ai có thể ngăn cản mục đích của cô khi cô đã có sự giúp đỡ của ông trời.

Đường Viên liếc nhìn Dung Giản, anh đang lười biếng tựa vào ghế salon, mặt không thay đổi nhìn điện thoại. Ánh sáng màn hình điện thoại di động chiếu lên gương mặt nghiêm túc của Dung Giản, làm cho người ta một loại cảm giác xa cách khó tiếp cận. Từ đầu tới cuối, khi bọn họ chơi trò chơi, đều có cảm giác Dung Giản không đếm xỉa đến.

"Viên Viên, đến đây!" Cao Dương đột nhiên đứng lên ồn ào, cậu ấy uống say rồi, hưng phấn quá mức, cao giọng hô hào: "Hôn anh đi, anh cho em hôn. . . F***, ai đạp tôi đấy!"

Đường Viên kiên nhẫn đứng đó, cô nhìn về phía Dung Giản, từng bước từng bước đi qua, mỗi một bước đều giống như giẫm lên nhịp trống của trái tim. Cô biết rõ vừa rồi nhờ nhanh trí mới tránh được một kiếp, thật ra trong lòng trừ việc cảm thấy may mắn, d∞đ∞l∞q∞đ còn có một chút tiếc nuối, chính vì tiếc nuối này giúp cô từng bước đi đến trước mặt Dung Giản.

Đường Viên rất hồi hộp, trong lòng lại sinh ra một chút mong chờ không nên có, lúc này cô mượn danh nghĩa trò chơi để đòi hôn, thật ra cũng giống như những những người mượn ngày “Cá tháng Tư” để tỏ tình vậy.

Đèn trong quán bar mờ mờ ảo ảo, Đường Viên đi đến đứng trước mặt Dung Giản, sau đó nhỏ giọng bình tĩnh nói: "Em có thể hôn anh một cái không?"

Cô vừa nói xong, chợt nghe một tiếng cười lạnh.

Nguyễn Tâm buông chân xuống, đôi giày cao gót giẫm vào nền đá cẩm thạch trên sàn nhà phát ra tiếng vang lanh lảnh, cô ta đứng lên, giống như đã chịu đựng cả đêm cuối cùng nhịn không nổi nữa, mở miệng nói: "Cái loại trò chơi này, cô cảm thấy thú vị sao?" Giọng nói của cô ta không lớn không nhỏ, nhưng lại mang theo vẻ chế giễu.

Nguyễn Tâm vừa nói ra những lời này, bầu không khí lập tức cứng ngắc.

Lúc mọi người tổ chức liên hoan thường hay chơi trò chơi này, lời thật lòng hay mạo hiểm, bình thường đều dùng để giúp người nào đó mượn danh nghĩa trò chơi ở sau lưng đẩy một cái, nếu như hai bên tình nguyện thì tất cả đều vui vẻ, nếu như có một người vô tình thì dùng trò chơi để làm cớ, ai cũng sẽ không lúng túng, hầu như tất cả mọi người đều chấp nhận việc này.

Nguyễn Tâm liếc nhìn Đường Viên, cô ta giúp Dung Giản giải vây, cũng đang chờ nhìn Đường Viên bị chê cười.

Lại một lần nữa, những suy nghĩ giấu kín của Đường Viên bị cô ta nhìn thấu, giẫm nát dưới chân.

Lúc này lại đang ở trước mặt Dung Giản.

Nguyễn Tâm nói những lời này đối với người khác chỉ là phá hư bầu không khí, còn đối với Đường Viên chính là một cái tát vang dội.

Lúng túng, bức rức, lo lắng, khó chịu, cảm thấy xấu hổ. . . Cả đống tâm trạng thoáng cái xông vào đầu Đường Viên, cô cảm thấy muốn hộc máu, trên mặt nóng lên, thật sự chỉ muốn tìm một cái kẽ chui ngay xuống đất. Quá xấu hổ, thậm chí Đường Viên còn kích động đến mức muốn chạy trốn nhưng hai chân lại giống như bị đóng đinh ngay tại chỗ.

Đường Viên biết rõ, cô không thể đi ra ngoài như vậy sẽ khiến cho Nguyễn Tâm chê cười mình.

Đường Viên không nhìn thấy nét mặt Dung Giản, cô cuối đầu xuống đứng ở bên cạnh anh, ngón tay vô thức giật giật, muốn xoay người lại nói chuyện với Nguyễn Tâm, cổ tay lại bị một lực giữ lại.

Cô nghe được giọng nói của Dung Giản ở sau lưng cô vang lên, trầm thấp lại kiên định: "Thú vị."

Dung Giản vừa nói xong, Nguyễn Tâm hơi sửng sốt, có chút không thể tin được.

Dung Giản nhìn cũng như không nhìn Nguyễn Tâm, sau khi nói xong thì đứng lên từ ghế sô pha, nhìn Đường Viên, nói: "Có thể." Thật ra anh cũng không biết vì sao, Dung Giản hiểu rõ anh không muốn nói chuyện yêu đương ở tuổi này, cũng không sẵn sàng ở cùng một chỗ với bất kỳ cô gái nào, anh có rất nhiều chuyện phải làm, có rất nhiều người không thể bỏ qua, cũng có con đường rất dài phải đi.

Con đường này, anh đã sớm quyết định muốn đi tiếp một mình.

Nhưng mà, chỉ vì Đường Viên đang bị khó xử tới mức mặt cũng đỏ lên đã áp đảo cả lý trí của anh.

Anh nói, có thể.

Đường Viên ngẩng mặt lên nhìn Dung Giản, anh đứng ở đó, thậm chí bởi vì bọn họ chênh lệch chiều cao mà hơi cúi người, bóng anh bao phủ cả người cô, trong ánh mắt của anh có hình ảnh của cô. Anh nói có thể. Đường Viên tự nói với mình, chẳng qua Dung Giản chỉ muốn giúp cô giải vây, tự nói với mình đây chỉ là một trò chơi, chẳng qua là Dung Giản đang phối hợp.

Thế nhưng tất cả những điều này, đều không thể giúp cô ổn định được nhịp tim tăng đột ngột của mình, d∞đ∞l∞q∞đ và bởi vì căng thẳng hay quá vui mừng mà thở gấp.

Đường Viên hơi nhón chân lên, kề sát vào anh, nhẹ nhàng in lên mặt Dung Giản một nụ hôn nhẹ. Môi của cô chỉ chạm nhẹ một cái trên mặt Dung Giản, thậm chí không phát ra bất cứ thanh âm gì, còn chưa bắt đầu đã chấm dứt.

Lúc hôn, Đường Viên cảm thấy gương mặt Dung Giản hơi mát, có lẽ là do mặt cô quá nóng, Đường Viên cảm thấy toàn bộ cơ thể cô đều muốn bay lên.

Cô thích anh lâu như vậy vẫn không nói ra, vẫn luôn chôn sâu tình cảm đó vào đáy lòng, cho dù không được đáp lại, giờ phút này cũng đã nhận được sự tôn trọng và đối đãi dịu dàng từ người kia.

Nụ hôn kia quá nhẹ, như có như không, cảm xúc trên môi đều đã tiêu tan, nhiệt độ trên mặt Đường Viên vẫn chưa hạ.

Nguyễn Tâm đứng ở một bên nhìn Đường Viên quang minh chính đại hôn Dung Giản một cái, sắc mặt hơi khó coi, thái độ này của Dung Giản khiến cho những hành động vừa rồi của cô ta không khác gì tự rước lấy nhục.

Nguyễn Tâm luôn tự kiềm chế bản thân rất tốt, cũng tự cho là mình rất thanh cao. Cho tới bây giờ cũng chưa từng làm những chuyện khiến cho người khác thất vọng như vậy, nhưng mà giờ phút này lại bị người khác làm mất mặt, cuối cùng Nguyễn Tâm không nhịn được nữa, bắt đầu lớn tiếng: "Dung Giản, tớ có điểm nào kém cô ta chứ!"

"Cậu có biết sau khi bài viết trên forum được tung ra, tất cả mọi người đều nhìn tớ chê cười tớ hay không?"

"Coi như cậu không thích tớ, cũng không nên để mắt tới con nhỏ mập. . ." Nguyễn Tâm kích động tới mức ngực phập phồng, nuốt xuống chữ “mập mạp” đã đến bên miệng.

Đường Viên xoay mặt lại, nghiêm túc nhìn Nguyễn Tâm, giống như cái hôm ở trong thang máy Nguyễn Tâm nhìn từ trên xuống dưới dò xét người cô, nhìn Nguyễn Tâm từ trên xuống dưới đánh giá một lần, nói: "Cô có biết tại sao tôi mập không?"

Nguyễn Tâm: ". . ."

Cô ta không muốn nghe một lần nữa!

Cô ta có địch ý với Đường Viên không chỉ vì Dung Giản, Đường Viên không có chút ấn tượng nào với cô ta, nhưng mà cô ta lại nhớ Đường Viên rất kỹ.

Lúc Nguyễn Tâm còn rất nhỏ, dღđ☆L☆qღđ ba mẹ đã ly hôn, cô ta giống như một quả bóng bị đá qua đá lại, cuối cùng bị toà án giao cho mẹ của cô ta, sau đó có một ngày mẹ của cô ta về nhà nói với cô ta rằng sẽ tìm cho cô ta một người ba mới. Cô ta bị mẹ mang đến gặp một người đàn ông, cùng ông ta ăn một bữa cơm, thật ra cô ta rất hâm mộ cô bé xinh xắn được chú kia ôm vào lòng cho ăn cơm, cô bé trắng trẻo mập mạp đó ngồi ở trên đùi của chú ấy giống như một con búp bê xinh đẹp, mà khi đó cô ta vì bị người lớn bỏ bê nên vừa đen vừa gầy lại nhỏ con, đó là lần đầu tiên cô ta cảm nhận được sự tự ti sâu sắc.

Lúc ăn được một nửa, hai người lớn có chuyện muốn nói với nhau, cô ta và Đường Viên cùng nhau ra ngoài chơi, cô ta đưa tay đẩy Đường Viên một cái, cười nhạo Đường Viên mập, còn hỏi Đường Viên tại sao mập như vậy.

Đường Viên nói: Mẹ của tớ nói, bởi vì tớ là thiên thần nhỏ.

Lúc cô ngẩng mặt lên nói câu nói kia, vừa kiêu ngạo lại vừa hạnh phúc, ánh mặt trời từ phía sau cô chiếu tới, cô thật sự giống như một thiên thần nhỏ.

Cả hai rõ ràng đều sống trong một gia đình không hoàn chỉnh, cô ta thì giống như một cây cỏ dại sống ở nơi âm u khó khăn, Đường Viên lại như một đóa hoa sống dưới ánh mặt trời.

Nhưng bây giờ lại không giống như vậy nữa, cho nên cô ta không nhịn được mà ở trước mặt Đường Viên ngang tàng cao ngạo, giống như đền bù lại khi còn bé cô ta ở trước mặt Đường Viên không ngốc đầu lên được.

Nguyễn Tâm lấy lại tinh thần, chợt nghe Đường Viên nói:

"Bởi vì do tôi quá trắng nên lộ ra mập."

Vẫn giống như khi còn bé, Nguyễn Tâm rất đen: ". . ."

Những lời này giống như là đang nói...tuy rằng tôi mập, nhưng mà cô cũng bị đen.

Đối với con gái thì mập và đen đều rất nhạy cảm, thực tế Nguyễn Tâm rất để ý đến điểm này. Bị Đường Viên chọc vào chỗ đau, cô ta cầm lấy túi xách, không kịp chào tạm biệt thì đã giậm giày cao gót rời đi.

Cô ta vừa đi, Trử Tự cũng đứng lên vội vàng đuổi theo.

Đường Viên không một chút áy náy, có một loại người, lúc cô ta đâm vào chỗ đau của bạn chính là lúc cô ta vui nhất, bạn đâm vào chỗ đau của cô ta, cô ta lại tức giận.

Lúc tan cuộc, Cao Dương và Nam An An đều về nhà, chỉ còn lại Đường Viên và Dung Giản cùng nhau quay về trường học.

Đúng lúc Dung Giản lại không lái xe tới, bọn họ ở ven đường đợi cả buổi cũng không bắt được chiếc taxi trống nào nên quyết định ngồi xe công cộng về. Lúc đi ngang qua Video Games City, Dung Giản nói muốn vào đổi tiền xu, anh lấy một tờ tiền giấy đổi thành đồng xu đồ chơi.

Đường Viên cho rằng Dung Giản chỉ muốn đổi tiền lẻ, dù sao cũng chỉ là vài đồng xu đồ chơi, không có gì để chơi cả, cô đang muốn đi khỏi lại nhìn thấy Dung Giản cầm đồng xu đồ chơi đi về phía máy gắp búp bê.

Cô chạy theo, nhìn Dung Giản bỏ một đồng xu đồ chơi vào trong máy gắp búp bê, sau đó máy gắp búp bê bắt đầu hiển thị thời gian, cần gắp búp bê bắt đầu chuyển động 360 độ cực kỳ nhanh, cần gắp đong đưa xoay tròn, Đường Viên nhìn cần gắp xoay chuyển mà hoa hết cả mắt, không nhịn được muốn đứng lên nói một câu—— dღđ。l。qღđ độc thân hai mươi năm tốc độ tay không ai sánh bằng (-_- đen tối quá!!!)

Cô vừa nghĩ tới thì nhanh chóng tỉnh lại, cô quá dơ bẩn rồi.

Đường Viên trợn mắt há mồm nhìn thời gian sắp hết, khi cô còn chưa kịp hoàn hồn thì nhìn thấy Dung Giản ấn nút xuống một cái, cần gắp thú thoáng cái gắp chính xác vào một con búp bê màu nâu ném ra khỏi máy gắp thú.

Một phát trúng mục tiêu!

"Thật là lợi hại!" Đường Viên không nhịn được khen ngợi một câu, cô ngẩng đầu nhìn Dung Giản thì nhìn thấy một con búp bê màu nâu bay về phía cô, chân tay Đường Viên lanh lẹ lập tức bắt được.

"Tặng em."

"Cảm ơn." Vừa rồi Đường Viên chỉ lo kích động, vẫn chưa nhìn rõ búp bê kia thế nào, lúc cô nghiêm túc nhìn mới phát hiện búp bê màu nâu kia ——

Là một con khỉ nhỏ!

Khỉ con!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Little Little về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Candy2110, Catstreet21, Huogmi, SầmPhuNhân, anvils2_99, bachduonggia, chauanh2013, kittykittydep, vananhpham
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cobecuucon_td, Ký ức lãng quên, lynathan121992, nhonhen123, tamanh1908 và 148 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.