Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 28.04.2018, 18:43
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 7.3 - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7.3: Lòng hắn thương nàng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Không biết có phải do ảo giác của mình không, Ôn Noãn cảm thấy khi nàng ấy nói lời này thì khóe môi nhếch lên đường cong quỷ dị, khiến cho nơi đáy lòng nàng mơ hồ có chút lo lắng sợ hãi.

Nàng vuốt ve da gà nổi lên trên cánh tay, lấy hộp nhuận da cao tự chế từ dưới gối đưa cho nàng ấy, “Vậy ngươi mặc nhiều quần áo một chút ngàn vạn lần đừng để bị lạnh, chỗ ta có hộp nhuận da cao, ngươi giặt xong quần áo bôi một chút, để tránh tay bị nứt da.”

“Cám ơn.” Nàng chìa tay tiếp nhận, ánh trắng trắng sáng ngoài cửa sổ trùng hợp chiếu lên cổ tay nàng, Ôn Noãn nhìn thấy trên cổ tay nàng có vết dây siết màu sắc sâu đậm rộng chừng hai ngón tay, giống như là… Dấu vết bị xích sắt xích lâu dài.

Thanh Thanh giống như thấy được ánh mắt của nàng, vội vàng thu tay lại giấu vào trong tay áo.

“Ngươi…” Ôn Noãn hơi chần chừ không biết nên hỏi hay không.

“Trước kia lúc ở nhà thường bị cha dượng nhốt.” Thanh Thanh chủ động mở miệng trước khi nàng hỏi, trong giọng nói nhỏ nhẹ xen lẫn oán giận khó che giấu, mím mím môi lại nói, “Ta không hy vọng những người khác biết chuyện này, ta không muốn người khác dùng ánh mắt đồng tình nhìn ta.”

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói cho những người khác.” Trong lòng Ôn Noãn hơi thổn thức, không ngờ hành vi man rợ từng thấy trong ti vi trước kia, ở nơi dị thế này nàng lại có thể tận mắt nhìn thấy, vì vậy nàng cũng không làm ra bất kỳ hoài nghi gì với lời nàng ấy nói, mà có trải qua như vậy, tính tình ít nói cô độc của nàng ấy cũng có giải thích cực tốt. Chỉ có điều chẳng biết tại sao, trong lòng cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, nhưng rốt cuộc là chỗ nào, nàng lại không nói ra được.

“Vậy ngươi tiếp tục ngủ, ta đi giặt quần áo.” Thanh Thanh cúi đầu rời đi.

Ôn Noãn nhìn bóng lưng khô gầy của nàng ấy da đầu tê rần, vội vàng chui vào trong chăn ngủ. Cũng lười đi nắm bắt lấy cảm giác khó hiểu trong lòng này rốt cuộc từ đâu mà đến. dieendaanleequuydonn

Khó khăn lắm chịu qua một đêm, sau khi trời sáng, Ôn Noãn thừa dịp quản sự đến phòng bếp nhỏ tuần tra hết sức uyển chuyển kín đáo đề ra chuyện trời lạnh chăn bông quá mỏng, quản sự đánh giá thấy nàng vừa đến đã được tự mình làm dược thiện cho Vương gia, không nói hai lời tăng thêm hai chăn mền. Ôn Noãn lại uyển chuyển đề ra tất cả mọi người đều lạnh, quản sự đã hiểu được hàm ý ẩn chứa trong lời nói của nàng, một phòng sáu người, chỉ cấp cho nàng mà không cho thêm những người khác, chắc chắn sẽ đưa đến bài xích bất mãn của những người khác, nên cũng thêm hai chăn mền cho những người khác. Trong nháy mắt Ôn Noãn cảm thấy ban đêm rét lạnh mà tốt đẹp.

Ngoài nấu dược thiện, trong lòng Ôn Noãn âm thầm suy nghĩ, làm sao có thể lấy được long thương. Long thương là mục đích chủ yếu tới đây của nàng, nàng bởi vì long thương mới không thể không tới đây. Nhưng thật sự như vậy sao? Thật ra thì trong lòng nàng biết rõ, nàng cũng chỉ muốn lấy một cái cớ có thể thuyết phục mình xuất hiện ở bên người hắn. Nếu nàng thật sự không muốn gặp hắn, nàng thật ra có thể đi tìm Quân Hạo Thiên đòi Quân Dập Hàn, nhưng nàng lại không làm như vậy. Chỉ vì, nàng thật sự rất muốn gặp hắn.

Bưng dược thiện vào phòng, Ôn Noãn nhìn coi khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng của Quân Dập Hàn. Bởi vì lúc nàng tới cửa phòng mở ra, nàng cũng không gõ cửa, bây giờ cũng không biết rốt cuộc hắn có ở trong phòng hay không.

“Vương gia, Vương gia.” Nàng khẽ gọi hai tiếng, nhưng vẫn không nghe được Quân Dập Hàn trả lời.

Chẳng lẽ không có ở đây?

Nàng xoay người định đi ra, đi hai bước rồi lại dừng bước chân, bây giờ hắn không có ở trong phòng, lúc này không tìm long thương thì đợi đến bao giờ. Nhưng long thương rốt cuộc sẽ được hắn đặt ở đâu?

Đứng trước thư án, nàng ngước mắt nhìn vòng quanh mọi chỗ, tầm mắt lại đột nhiên rơi lên bức họa trên bàn dài, mặc dù chỉ vẻn vẹn vài nét bút đơn giản phác họa mặt mày, nhưng lại không khó nhìn ra là nàng. Đầu ngón tay nàng không kiềm chế được sờ lên bức họa…

“Ai cho ngươi chạm vào?” Cổ tay nàng đột nhiên bị túm lấy, sức lực lớn đến như muốn bóp vỡ xương nàng, giọng nói lạnh lùng vang lên trên đỉnh đầu nàng. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Nô tỳ…”

“Cút ra ngoài.” Hắn sắc mặt âm trầm ngắt lời nàng, tay túm lấy cổ tay nàng hung hăng dùng sức đẩy nàng ra phía sau. Ôn Noãn bị lực rất nặng này đẩy đến chân liên tiếp bước lui về sau, khi lưng “Rầm” một tiếng đụng vào mép bàn mới dừng lại. Nàng đau đến mồ hôi lạnh trên trán chảy ra, một hơi thở nghẹn trong cổ họng suýt chút nữa không thở ra.

“Về sau chưa có sự cho phép của bổn Vương còn dám tự tiện đụng vào đồ của bổn Vương, bổn Vương liền cho người đuổi ngươi ra khỏi phủ. Nghe rõ chưa?”

“Rõ rồi.” Ôn Noãn che lưng, nhịn đau nhức gật đầu.

Nàng mới vừa trở lại phòng tạp dịch, còn chưa kịp bôi chút thuốc thông máu tan bầm lên chỗ lưng bị thương, lại thấy quản sự tức giận đùng đùng xông vào, tiếng quát đổ ập xuống: “Lúc vào phủ ta đã dặn đi dặn lại các ngươi ở trong Vương phủ này điều đầu tiên phải học được chính là tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, ngươi ngược lại hay rồi, lúc này mới chạy tới phòng Vương gia mấy lần, lại dám tự mình đụng vào đồ của Vương gia, nếu không phải khi ta đi ngang qua cửa phòng trùng hợp nghe được, sợ rằng mặc kệ ngươi cứ tiếp tục như thế Vương gia truy cứu tới cách chức quản sự của ta đây mà ta vẫn còn không biết đã xảy ra chuyện gì. Thôi, ngày mai ngươi đi phòng bếp hỗ trợ đi, về chuyện đưa dược thiện cho Vương gia ta lại sai người khác đi.”

“Lý quản sự, xin ngài bớt giận, hôm nay nô tỳ cũng chỉ vì nhìn thấy một bức họa trên thư án của Vương gia, nhất thời hiếu kỳ không nhịn được nhìn nhiều thêm lại chạm vào một cái, về sau sẽ không như vậy nữa. Còn nữa, dược thiện này sao có thể tùy tùy tiện tiện ai cũng có thể nấu, nếu lỡ như thay đổi người nấu Vương gia ăn không thích, chẳng phải vẫn khiến Lý quản sự ngài phiền toái sao, không bằng ngài cho nô tỳ một cơ hội như thế nào?” Ôn Noãn cười làm lành nói. die nda nle equ ydo nn

“Thôi, vậy thì ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Nhưng chuyện xảy ra hôm nay, cần phải cho ngươi một trừng phạt, để làm cảnh cáo cho người khác.”

“Lý quản sự nói đúng lắm, U Đàm cam nguyện chịu phạt.”

“Vốn định phạt ngươi ra ngoài cửa phòng ăn quỳ ba canh giờ, nhưng nể tình thái độ nhận sai của ngươi tốt, vậy đi ra ngoài cửa đứng ba canh giờ đi, cơm tối không cho phép ăn.”

“Vâng.”

Nói ra ngoài cửa nhưng thật ra là trên mặt tuyết ngoài cửa, mà ở ngoài cửa phòng ăn có mái hiên tránh gió cản tuyết có hai tôi tớ đứng đó canh chừng nàng. Ba canh giờ tương đương với sáu giờ, Ôn Noãn lạnh đến hàm răng va vào nhau, yên lặng than thở không biết mình có thể chịu đựng nổi không. Có lẽ do bản thân quá mức xui xẻo, trời vốn còn sáng rỡ, trong nháy mắt liền gió lớn mang theo bông tuyết đập vào mặt, thổi trúng đến nàng gần như đứng không vững. Không khí lạnh lẽo cường thế thấm vào phế phủ, bị nghẹn đến nàng ho khan liên tiếp, kéo theo thắt lưng vốn đau đến nàng khó có thể đứng thẳng như cây non nhỏ trong sóng gió chỉ cảm thấy ngay sau một khắc sẽ bị bẻ gãy ở giữa.

Không được, còn đứng như vậy tiếp nàng không thể không bị giày vò đến rớt mất nửa cái mạng. Nàng đang ngẫm nghĩ xem nên dùng biện pháp nào để thoát thân, ngước mắt trùng hợp nhìn thấy bóng dáng Quân Dập Hàn và Bạch Ưng đi trên hành lang mà qua, mắt thấy hai người đã đi đến khúc quanh, chỉ hai ba bước sẽ biến mất trong tầm mắt, nàng không còn kịp suy nghĩ nhiều nữa, chỉ nghĩ đến cần thiết phải nhân cơ hội này đưa tới sự chú ý của hai người, liền thân thể ra sức ngã xuống trên mặt tuyết, “Phịch” một tiếng, không biết trên trán đụng phải thứ gì, trước mắt là bông tuyết bay hỗn loạn choáng váng, tầm mắt mơ hồ giống như có một đoạn áo bào còn trắng hơn tuyết theo gió nhẹ phất qua mặt nàng. Nàng cố hết sức nâng ngón tay đông cứng lên túm chặt lấy áo bào kia, rốt cuộc yên tâm để cho mình ngủ mê man.

“Nàng ta xảy ra chuyện gì?” Giọng Quân Dập Hàn lạnh nhạt hỏi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, SầmPhuNhân, antunhi, vân anh kute, ●Ngân●
     

Có bài mới 30.04.2018, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 7.4 - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7.4: Lòng hắn thương nàng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Nghe nói chạm vào bức họa của Vương gia nên bị Lý quản sự trách phạt.” Bạch Ưng nhìn nữ nhân bị đông cứng trên đất sắc môi tím bầm, than nhẹ trong lòng, chỉ cảm thấy nàng chịu tội như vậy một nửa là gieo gió gặt bão, một nửa cực kỳ vô tội. Người trước trách nàng, người sau chỉ có thể trách nàng thời vận không tốt, cố tình chạm vào bức họa không nên chạm, gặp phải lúc tâm tư Vương gia tối tăm nhất.

“Đưa nàng ta trở về.” Hắn hờ hững xoay người, mới vừa cất bước định đi, lại cảm giác áo bào căng chặt, đưa mắt nhìn lại mới phát hiện vạt áo bị nàng nắm chặt trong tay. Hắn kéo mãi vẫn kéo không ra, lại kéo nữa vẫn kéo không ra.

Bạch Ưng thấy thế vội vàng ngồi xổm người xuống gỡ ngón tay nàng ra, chỉ sợ nàng đang ngủ mê man cũng có thể chọc giận Quân Dập Hàn. Dù sao hắn nhìn cô nương này vẫn thấy thuận mắt, quan trọng là dược thiện do nàng làm Vương gia nuốt tất cả vào. Một cô nương khéo tay thông minh khó có được như thế, cũng không thể cứ mơ hồ như vậy bị Vương gia ném ra khỏi Vương phủ đi.

Nhưng gỡ một hồi lâu, Bạch Ưng cuối cùng thất bại thở dài đứng lên, “Tay của nàng ấy lạnh cóng, nếu như cứng rắn gỡ tay của nàng ấy ra, sợ rằng sẽ làm bị thương nàng ấy. Nếu không…” Hắn đưa mắt nhìn vạt áo Quân Dập Hàn.

Quân Dập Hàn không để ý tới ánh mắt có hàm ý của hắn, tầm mắt của hắn nhàn nhạt rơi vào trên người nô tỳ nằm ngửa trên mặt tuyết này, tầm mắt nhạt mà xa, giống như xuyên thấu qua bông tuyết bay lả tả kia xuyên thấu qua nàng nhìn vào trong hư không.

Hôm đó ven bờ hồ Hương Lăng, nàng một thân giá y đỏ thẫm đưa lưng về phía hắn mặt nhìn mặt hồ mà ngồi, hơi thở bi thương tuyệt vọng bao phủ quanh thân. Không nói một lời không hề nhúc nhích chút nào, giống như một pho tượng hóa đá không hề có một chút tức giận đáng nói. Hắn cho rằng nàng ít nhất sẽ phá giọng khóc lớn, phát tiết cảm xúc chất chứa trong lòng, bi thương khổ sở đau đớn tuyệt vọng… Nhưng nàng không có, nàng cứ yên lặng ngồi như vậy, yên tĩnh đến khiến cho trong lòng hắn bắt đầu khẽ run bắt đầu sợ. die nda nle equ ydo nn

Thời gian chậm chạp trôi đi, đau khổ vô tận tràn ra trong lòng. Nàng ngồi, hắn đứng.

Trong mắt nàng có lẽ sen tịnh đế trong hồ Hương Lăng vô cùng châm chọc, có lẽ là chân trời hư vô, hoặc có thể là… Tầm mắt bị nước mắt như sương mù che không có gì cả… Nhưng trong mắt hắn, chỉ có nàng.

Vầng trăng cô độc trên không, tuyết mịn bay lả tả, Bạch Ưng báo lại nói nhận được tin tức Minh Nguyệt các bị tàn sất, hắn thế mới biết trong vòng một ngày nàng lại hai bàn tay trắng, hai đả kích nặng nề như vậy, khiến cho nàng chống đỡ tiếp như thế nào. Lòng hắn thương nàng, nhưng không cách nào ôm nàng vào trong ngực mà thương tiếc.

Thật ra thì hắn mới là người chọc một đao sâu nhất vào trong lòng nàng, hắn đã mất đi tư cách thương tiếc nàng.

Cũng may phái người đi tìm kiếm phát hiện người sống, Huyền Nguyệt mà nàng rất coi trọng sau khi được cứu trị cuối cùng tỉnh lại, dưới tình huống hắn âm thầm sai người bảo vệ cuối cùng thuận lợi tìm được nàng.

Nàng rốt cuộc khôi phục chút sinh khí, nhưng bởi vì ngồi lâu hai chân bị đông cứng định đứng dậy lại nhếch nhác ngã nhào trên đất, tình hình kia giống như cô nương trước mắt này, hắn muốn ôm nàng lên để cho nàng yên tâm dựa vào khuỷu tay hắn để chặn hết gió mưa vì nàng, nhưng cuối cùng, hắn chỉ có thể nhìn nàng trì hoãn chốc lát rồi quật cường đứng lên, hai cánh tay gầy yếu ôm lấy Huyền Nguyệt đang hôn mê, chậm chạp hoạt động từng bước từng bước một, biến mất trong tầm mắt của hắn.

Hắn cúi người ôm lấy cô nương này chỉ trong chốc lát quanh người đã bao bọc một tầng tuyết mỏng, ôm giống như lúc ấy hắn không thể ôm lấy nàng, ôm lấy nàng vào trong ngực, hơi nghiêng người đỡ gió tuyết đầy trời thay nàng.

Cảnh trong mộng khó phân hỗn loạn, một khắc trước trời xanh mây trắng, nắng ấm chiếu vào mặt, một khắc sau chính là mây mờ không ánh sáng, tuyết bay mãnh liệt. Lúc thì giống như chân không đi trên mặt băng cóng đến cả người run run, lúc lại như đặt mình vào trong biển lửa bị lửa nóng hừng hực đốt cháy, ở trong băng hỏa luân phiên này còn kèm theo mưa đá lớn chừng hạt đậu đánh vào người đau đến đầu cũng đau theo.

Cảnh trong mơ này thật hư vô như có như không, như có như không đến khiến Ôn Noãn đang ngủ mê man rất rõ ràng biết đây chỉ là giấc mộng, nhưng cảm giác trong mộng này cực kỳ chân thật, chân thật đến đuổi nàng từ trong mộng ra ngoài. d1en d4nl 3q21y d0n

“Ngươi rốt cuộc đã tỉnh rồi hả? Uống thuốc này đi.” Thanh Thanh ngồi ở mép giường đưa cho nàng chén thuốc hơi tối tăm.

Ôn Noãn vừa tỉnh, đầu óc còn hơi mơ màng, nàng giùng giằng ngồi dậy, đau đớn trên người kéo đầu óc nàng lại, rốt cuộc trở về bảy tám phần thần trí, “Ta bị bệnh?”

“Ừ, tối hôm qua ngươi sốt cao không ngớt, quản sự để đại phu tới chẩn mạch lấy thuốc cho ngươi.”

Khó trách nàng sẽ lúc lạnh lúc nóng, Ôn Noãn cuối cùng sáng tỏ vì sao cảnh trong mộng lại chân thực đến như thế. Nàng thấy Thanh Thanh cầm chén thuốc đưa tới trước người nàng, thuận tay nhận lấy không biến sắc đặt sang bên cạnh hỏi: “Ta trở về như thế nào?” Nàng nhớ trước khi nàng bất tỉnh giống như đã túm được áo bào của ai đó.

“Vương gia ôm ngươi trở lại.” Thanh Thanh bưng chén thuốc lên đưa cho nàng, “Uống đi, nếu không uống sẽ nguội.”

“…” Ôn Noãn nhận lấy bịt mũi đổ thuốc vào, mặc dù thuốc đắng, nhưng trong lòng lại không nói ra được tư vị gì. Là vui? Là giận? Là oán? Nàng nhìn chén thuốc trống không hơi đờ đẫn, nhưng thật ra là tiếc nuối đi, tiếc nuối không thể vào trong lúc tỉnh táo cảm nhận ấm áp trong ngực của hắn.

“Bây giờ là giờ nào?” Nàng nhìn bầu trời ngoài cửa sổ hơi có vẻ ảm đạm sâu lắng hỏi.

“Buổi trưa.”

Lại buổi trưa rồi hả? Sắc trời buổi trưa vẫn ảm đạm như thế, hôm nay hơn phân nửa là một ngày tuyết rơi nhiều.

Động tác của nàng hơi nhanh chút vén chăn xuống giường, đau nhức quanh thân thoáng chốc truyền vào mỗi thần kinh, đau đến miệng nàng hút ra một ngụm hơi lạnh.

“Ngươi vừa mới hạ sốt, đại phu căn dặn ngươi phải nằm trên giường nghỉ ngơi nhiều.” Thanh Thanh đưa tay khẽ túm lấy cánh tay nàng.

“Hết sốt liền hết chuyện, ta còn phải đi nấu dược thiện cho Vương gia.”

“Trần quản sự nói để cho ngươi bồi dưỡng tốt thân thể trước.”

“Ngươi xem, ta thật sự không có việc gì.” Ôn Noãn cố chấp chống đỡ đứng lên, cười nói với Thanh Thanh.

“Vậy ta đi với ngươi, làm trợ thủ cho ngươi.”

“Không phải ngươi còn phải đi giặt quần áo sao?”

“Trần quản sự để cho ta chăm sóc ngươi hai ngày nay trước, không cần phải đi giặt quần áo.”

“Vậy làm phiền ngươi rồi.” Ôn Noãn gật đầu lên tiếng, vừa đúng bây giờ đúng là thân thể nàng hư nhược, nếu có người ở bên cạnh giúp một chuyện cũng tốt. dinendian.lơqid]on

Sau khi chuẩn bị xong tất cả nguyên liệu nấu ăn, Ôn Noãn gắng gượng chống đỡ thân thể thật sự hơi thoát lực, Thanh Thanh tìm một băng ghế ngồi đặt bên cạnh bếp nhỏ dìu nàng ngồi xuống, nói: “Công việc còn dư lại cứ giao cho ta đi, ngươi ở bên cạnh chỉ huy, ta làm theo ngươi nói, như vậy ngươi có thể nghỉ ngơi, cũng không làm trễ nải nấu dược thiện.”

Ôn Noãn cảm thấy cách này không tệ, liền làm theo. Ngồi ở bên cạnh cẩn thận dặn dò, mỗi một bước nên làm như thế nào, Thanh Thanh cũng nhất nhất dựa theo nàng nói, không lâu lắm mùi dược thiện liền tràn ngập toàn bộ phòng bếp nhỏ.

“Hình như đi qua bên kia là Vương gia.” Thanh Thanh ngẩng đầu, giống như trong lúc lơ đãng nhìn ra ngoài cửa thấy nói.

Chỗ Ôn Noãn ngồi cách cửa sổ khá xa, nghe nàng ấy nói như thế, nàng hơi nghiêng đầu nhìn qua, cười nói: “Đó không phải là Vương gia, là Bạch hộ vệ.”

Mà trong nháy mắt này, bột phấn cực nhỏ trong tay áo Thanh Thanh rắc vào trong dược thiện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, SầmPhuNhân, antunhi, vân anh kute, ●Ngân●
     
Có bài mới 01.05.2018, 23:06
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 8.1 - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8.1: Tên lưu manh này

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Vậy sao? Hôm qua ta thấy Vương gia đưa ngươi trở về phòng thì lén nhìn trộm ngài một cái, khó trách coi Bạch hộ vệ trở thành Vương gia.” Trong mắt Thanh Thanh cúi xuống lướt qua một tia âm trầm, nàng múc dược thiện đã nấu xong vào trong chén, nói với Ôn Noãn, “U Đàm, dược thiên đã nấu xong rồi, ngươi mau đưa đi cho Vương gia đi. Ta đây dáng vẻ thô bỉ chỉ sợ sẽ làm bẩn mắt Vương gia, cũng không đưa đi thay ngươi.”

“Thanh Thanh…”

“Ngươi không phải an ủi ta, mau đi đi.”

“Cám ơn.” Ôn Noãn cố nén đau đớn bên hông đi về phía phòng của Quân Dập Hàn.

Đôi mắt Thanh Thanh đang thu lại khẽ nâng, ánh mắt nhìn bóng lưng của nàng cực kỳ thâm độc, nàng đưa tay khẽ vuốt ve mặt mình, trên môi nở nụ cười dữ tợn đáng sợ. Nàng từng có dáng vẻ hoa nhường nguyệt thẹn được cưng chiều trong hậu cung, nhưng bây giờ, gương mặt này đã trở thành ngay cả chính nàng cũng không đành lòng nhìn thẳng, nàng hận không thể tự tay phá hủy.

Mà tất cả chuyện này, cũng do con tiện nhân kia ban tặng. Nàng đã không tìm thấy ả, nàng liền giết người ả yêu, nàng thật sự muốn xem xem ả có thể xuất hiện hay không. Bóng dáng phía trước đã rẽ qua hành lang, nàng lặng lẽ đi theo. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Không biết có phải có ảo giác hay không, từ sau khi Ôn Noãn ra khỏi phòng bếp nhỏ liền cảm thấy có một khí âm lãnh theo sát nàng giống như lưng bị kim chích, nàng không biến sắc nhìn lại khắp nơi, lại không phát hiện ra bất kỳ khác thường nào, trong lòng lại cảm thấy không chắc chắn.

Đi tới trước phòng Quân Dập Hàn, nàng đưa tay gõ nhẹ cửa, chờ giây lát bên trong lại không truyền đến giọng nói của hắn, cho rằng hắn không có ở đây, nàng đang định quay lại, bên trong lại truyền đến giọng ho nhẹ hơi khàn khàn của hắn, giây lát sau truyền ra giọng nói của hắn: “Vào.”

Cổ họng hắn khàn khàn ứng với do ho khan lâu, sau này lúc trở về phải làm cho hắn chén canh nhuận hầu khỏi ho đưa tới. Vừa nghĩ đồng thời người đã đi tới trước thư án, nàng đưa dược thiện cho hắn, nhìn sắc mặt hắn dường như tái nhợt thêm mấy phần so với hai ngày trước, khẽ nhíu mày một cái, nếu là phong hàn bình thường, sau khi ăn dược thiện của nàng mấy ngày thì khí sắc phải chuyển biến tốt mới phải, sao khí sắc của hắn càng ngày càng trở nên kém đi, chẳng lẽ hắn không ngừng bị phong hàn?

Không được, nàng phải tìm thời cơ bắt mạch cho hắn xem tình huống cụ thể một chút mới được.

“Không phải bổn Vương phân phó hai ngày nay ngươi không phải làm dược thiện sao?” Hắn nhận lấy dược thiện, ngước mắt nhàn nhạt nhìn nàng.

“Thân thể nô tỳ đã khá hơn một chút, thay vì nhàn rỗi và không có việc gì làm, chẳng bằng tìm chút chuyện để làm mới thiết thực. Dù sao, nô tỳ cũng chỉ là hạ nhân.” Ôn Noãn thu mắt đáp. die nda nle equ ydo nn

Mặc dù nàng tự xưng là nô tỳ, nhưng giọng nói không kiêu ngạo không tự ti, dáng người yên lặng nhưng lại lộ ra vài phần nhàn tản thanh nhã. Dược thiện trong chén tỏa ra khí nóng nhàn nhạt, giống như dần dần mơ hồ mặt mũi của nàng làm choáng váng mặt mũi của hắn, nàng ở trong mắt hắn thế mà lại dần dần biến hóa thành dáng vẻ của nàng ấy, nhếch môi cười nhẹ một tiếng với hắn, giọng nói mềm mại khẽ gọi hắn: “Vương gia.”

“Vương gia?” Ôn Noãn nhìn hắn bưng dược thiện mà không biết tinh thần bay đi đâu, lên tiếng khẽ gọi.

“Tiểu Noãn.” Hắn nỉ non ra tiếng.

Dứt lời, nàng và hắn đều ngẩn ra, Ôn Noãn siết chặt hai nắm tay trong ống tay áo kiềm chế bản thân lộ ra cảm xúc không nên có, mí mắt cụp xuống che đậy tình triều chuyển động trong mắt, mà Quân Dập Hàn cũng day day chân mày đang khóa chặt, hắn không ngờ lại lầm tưởng nàng là nàng ấy. Hai chữ trân quý kia là một dấu ấn ở trong lòng, khi gọi ra thì cũng có một kiểu khẩn cầu, khẩn cầu có người có thể đáp lại.

Nhưng không có, bây giờ không có, về sau có lẽ cũng không có. Bên môi hắn dâng lên nụ cười buồn bã chua xót, cầm muỗng đưa dược thiện vào trong miệng, bây giờ muốn một chút hơi thở thuộc về nàng tới trấn an lòng mình, sợ rằng chỉ có lừa mình dối người từ trong chén dược thiện này nếm ra chút ít hơi thở tương tự với nàng.

Khi trong lòng hắn cuồn cuộn nhớ lại, một chén dược thiện đã thấy đáy, hắn trả chén không lại cho nàng, giọng nói lạnh nhạt rõ ràng khác biệt với dịu dàng trên mặt, “Bổn Vương không thích hạ nhân nói chuyện lung tung.”

“Nô tỳ hiểu.” Nàng kiềm chế khổ sở trong lòng nhận lấy chén, cúi đầu nói, “Nô tỳ cáo lui.”

Quân Dập Hàn ngước mắt nhìn nàng ngay cả đang đi cũng có bóng lưng bộc phát tương tự, trong lòng thầm nói mình thật sự nhớ nàng đến tẩu hỏa nhập ma. Hắn cầm công văn lên đang định mượn công sự dời đi lực chú ý của mình, lại bỗng nhiên vẻ mặt thay đổi, chỉ cảm thấy giữa ngực lục phủ ngũ tạng giống như bị đao kiếm hung hăng cắn nát đau nhức không dứt, một ngụm ngai ngái vội ùa mà lên cổ họng, tuy rằng hắn cắn chặt hàm răng nhưng máu vẫn tràn ra từ trên môi hắn, như hạt châu đứt dây nhỏ xuống tràn ra trên giấy Tuyên Thành trắng tinh trên mặt bàn, như mai đỏ nở rộ trong tuyết, đẹp đẽ chói mắt. d1en d4nl 3q21y d0n

Ôn Noãn mới đi tới cửa phòng, nghe tiếng động lạ vang lên sau lưng quay đầu nhìn lại. Vừa nhìn khiến cho nhịp tim của nàng chợt ngừng, nàng thất thanh nói: “Vương gia…”

Dường như đau đớn bên hông biến mất trong nháy mắt, nàng lướt gấp tới trước người hắn đang định đỡ lấy hắn đầu ngón tay dò mạch của hắn, thế nhưng hắn lại hung hăng đánh một chưởng trúng ngực của nàng.

“Bịch”, thân thể Ôn Noãn như diều đứt dây bay xa, một búng máu phun ra trên vạt áo trước ngực, thân thể đụng vào tường khựng lại rơi xuống trở về mặt đất, người như muốn ngất đi.

“Nói, là ai phái ngươi tới mưu hại bổn Vương?” Hắn đỡ bàn gắng gượng chống đỡ thân thể xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ, lạnh lùng quát hỏi.

“Vương gia.” Bạch Ưng phá cửa xông vào, nhìn cảnh tượng bên trong lập tức sáng tỏ là sự tình như thế nào. Hắn bước nhanh tới đỡ Quân Dập Hàn, cao giọng kêu, “Người đâu, mau mời đại phu. Áp giải nữ nhân này xuống nghiêm cẩn trông coi, sau đó thẩm vấn.”

“Dạ.” Hạ nhân trong phủ cấp tốc chạy đi, Thanh Thanh ở góc tối bên tường lộ ra nụ cười hài lòng lạnh lẽo bên môi.

Hộ vệ tiến lên túm lấy Ôn Noãn vừa định giải đi, Bạch Ưng lại nói: “Từ đã.” Hắn đỡ Quân Dập Hàn ngồi xuống, sải bước đi tới trước người Ôn Noãn, trong lòng bàn tay vận đủ nội lực giữ chặt xương bả vai của nàng, lạnh lùng nói, “Giao thuốc giải ra, nếu không ta sẽ để cho ngươi muốn sống không được muốn chết không thể.”

Đau do xương bả vai bị bóp chặt chẳng phân biệt được tương tự như nhau không vượt lên bao nhiêu với đau đớn toàn thân lúc này của Ôn Noãn, nàng vốn nên bất tỉnh, nhưng bởi vì Quân Dập Hàn người trong lòng trúng độc mà liều chết cắn môi ép buộc mình giữ lại vài phần tỉnh táo, cổ họng đột nhiên ho khan một trận, ngăn chặn bọt máu trong lúc đó bị ho ra, cuối cùng coi như thở gấp hai cái. Nàng tốn sức mở mắt ra nhìn Bạch Ưng nói: “Ta, ta là Ôn, Ôn Noãn, ta có thể cứu Vương gia, mau đỡ, đỡ ta tới.”

“Vương phi?” Bạch Ưng kinh ngạc, ngay sau đó tức giận nói, “Không thể nào, sao ngươi có thể là Vương phi, ngươi nhất định giả mạo Vương phi gây bất lợi cho Vương gia, mau giao thuốc giải ra.” Mắt thấy Quân Dập Hàn bị độc phát sắp không chống đỡ nổi nữa, nội lực dưới bàn tay hắn chợt tăng, Ôn Noãn giống như có thể mơ hồ nghe thấy tiếng xương cốt của mình tan vỡ.

Tuy rằng lúc này vạch da mặt ra, hắn cũng chắc chắn bởi vì nàng sớm chuẩn bị dịch dung, còn nữa nước thuốc nàng lại không mang theo người, cũng không cách nào gỡ da mặt xuống. Nàng ho khan một cái, trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến cảnh tượng giằng co với Bạch Ưng vào hôm đại hôn, lập tức nỗ lực lấy viêm đỉnh ra, khi vẻ mặt Bạch Ưng thay đổi trong nháy mắt, cố hết sức nói: “Bây giờ có thể tin rồi, còn không mau dìu ta tới. Ta là Các chủ Minh Nguyệt các, thiên về độc, bây giờ chỉ có ta có thể cứu hắn.”

Bây giờ chính là thời khắc nguy cơ, giây phút không thể trì hoãn, Bạch Ưng đã mất đi lực suy nghĩ độc này có phải do nàng vì yêu sinh hận mà hạ không, cũng không để ý tới nam nữ khác biệt lập tức ôm ngang nàng lên, hai ba bước đi tới bên cạnh Quân Dập Hàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, SầmPhuNhân, antunhi, vân anh kute
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichmong77, pandainlove, Y Y Nhiên và 176 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.