Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 287 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 25.04.2018, 20:38
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 261
Được thanks: 971 lần
Điểm: 31.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 43
Chương 108: Thúi lắm

Canh giờ không sai biệt lắm, mặc dù rượu và đồ ăn vẫn chưa được đưa lên nhưng tân khách cũng đã ngồi đông đủ vào vị trí. Ba huynh đệ Diệp thị cùng phu thê Diệp Thiên Minh cùng mấy người khách quý ngồi cùng bàn. Ba huynh đệ được an bài chỗ ngồi cạnh nhau, Diệp Minh ngồi giữa Thanh Linh và Diệp Tự.

“Hoàng Thượng giá lâm, Thục Phi nương nương giá lâm.” Thanh âm sắc bén khó nghe từ miệng thái giám từ ngoai cửa vang lên.

Mọi người trong phòng khách đều kéo ghế đứng dậy, bóng dáng màu vàng vừa vào trong, mọi người không hẹn mà cùng đồng thanh hô to: “Hoàng Thượng vạn tuế vạn vạn tuế, Thục Phi nương nương thiên tuế thiên thiên tuế.”

Nguyên Ung Đế dắt Ninh Thục Phi đi vào, cười nói: “Chư vị ái khanh bình thân.”

Đại thọ năm mươi của Diệp Thiên Minh, Nguyên Ung Đế lại tự mình đến chúc thọ, đúng là cho Diệp Thiên Minh đủ mặt mũi. Không ít đồng liêu vừa hâm mộ vừa ghen tị Diệp Thiên Minh.

Diệp Thiên Minh cung kinh dẫn Hoàng Thượng cùng Thục Phi nương nương vào trong, ngồi tại bàn dành cho khách quý.

“Diệp Tướng quân, trẫm không có tới muộn chứ?” Nguyên Ung Đế cười hỏi.

“Không muộn, vi thần còn chưa dùng mì trường thọ.”Diệp Thiên Minh trả lời, phong tục của Nam Hạ nếu chưa ăn mì trường thọ thì không phải là mừng thọ.

“Lão gia, giờ truyền hạ nhân bưng mỳ trường thọ lên được chưa?” Lâm thị hỏi.

“Được.” Diệp Thiên Minh gật đầu.

Lâm thị liền phân phó người làm mang mỳ đặt trước mặt Diệp Thiên Minh.

Tân khách ngồi xung quanh tính toán đợi Diệp Thiên Minh ăn xong mỳ liền đứng lên chúc mừng.

Diệp Minh đang thầm tính toán trong lòng thời gian thuốc phát tác, thuốc kia phát tác không báo trước, hoàn toàn có thể khiến Diệp Đàm không kịp ứng phó.

Ghé mắt nhìn Diệp Đàm, mong chờ biểu cảm khó nhịn của Diệp Đàm.

Vừa đúng hôm nay Hoàng Thượng cũng ở đây, Diệp Đàm nếu trong lúc dược phát tác làm mất mặt trước long nhan, cái chức Bình Nhạc Huyền Hầu liền cứ thế rơi mất, không những chọc giận Hoàng Thượng mà phụ thân hoàn toàn có khả năng sẽ từ mặt hắn.

Diệp Minh ác độc nghĩ, chợt bụng quặn lại, một cỗ khí tức không báo trước cứ khí phóng ra ngoài không khí.

Diệp Thiên Minh vừa đem mì đưa lên miệng, trong tân phòng liền vang lên tiếng động lạ. Tiếng vang rất kỳ lạ, rất lớn, không phải lớn bình thường, mà có cảm giác như sấm đánh bên tai không khác biệt lắm.

Mỳ trường thọ vừa ăn được một miếng liền cứ thế bị đứt, cái này là điềm xấu. Diệp Thiên Minh tức giận ngẩng đầu, muốn xem xem kẻ nào to gan lớn mật đánh rắm làm hại ông cắn đứt mỳ trường thọ.

Vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Diệp Minh khuôn mặt đỏ hồng, một bộ dạng lúng túng cúi đầu.

Ở trước mặt mọi người, Diệp Thiên Minh không tiện trách móc nặng nề, cúi đầu lặng lẽ ăn hết mỳ trong bát.

Trong bụng Diệp Minh giống như là có thứ gì đó quậy phá, đau đến mức săc mặt hắn cũng phải đanh lại. Uế khí trong cơ thể cứ thê phóng ra liên tiếp, hắn rõ ràng nhận thấy quần ẩm ướt cùng với một mùi thúi khó ngửi truyền đến.

Tiếng rắm cứ vang lên đôm đôp như đánh bàn tính, khác nhân lân cận đều nghe thấy rõ ràng, ánh mắt quái dị rối rít nhìn Diệp Minh.

Đều nói rắm vang không thúi, rắm thúi không vang (lời tác giả), nhưng uế khí của Diệp inh so với hầm cầu tiêu còn thúi hơn.

Khách nhân đang ngồi dều cố bịt mũi nín thở, bọn họ thật muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành nhưng ngại Hoàng Thượng ở đây, bọn họ đều không dám tùy ý lộn xộn.

Diệp Minh cắn răng cố nén cơn đâu bụng, ánh mắt ác độc nhìn Thanh Linh. Chén trà có bôi thuốc, con ma bệnh thế mà không có uống….mà hắn lại là người uống. Đáng chết, hắn vậy mà bị con ma bệnh này đùa giỡn.

Hoàng Thượng ở đây, khách quý cũng đều ở đây, Diệp Minh cứ thế mà phóng uế khí. Lâm thị tâm thần đều nóng nảy, trong tay áo tay nắm chặt thành quyền vừa buông lỏng lại nắm vào, vừa nắm vào lại buông lỏng, cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần, cuối cùng bà ta nhìn Diệp Minh: “Minh Nhi, con làm sao vậy? Thân thể nếu không thoải mái thì lui xuống thôi.” Đưa nhỏ này đầu óc bị nước vào phải không? Bụng không thoái mái không nhanh chóng rời đi mà còn ở lại nơi này.

Lâm thị đâu biết Diệp Minh bỏ thuốc vào trong trà cho Diệp Đàm uống, kết quả Thanh Linh không uống mà lại chính hắn uống. Thuốc trong người phát tác không báo trước, không chỉ uế khí phóng ra mà chính vật dơ bẩn cũng theo đó đi ra.

Hắn bây giờ không phải không muốn đi mà là đau đến nỗi không thể đứng lên, vả lại nếu đứng lên, y phục dính một mảng dơ bẩn không thể cho người ngoài thấy.

Trong trường hợp trọng yếu như vậy mà hắn lại luống cuống, không suy nghĩ cũng biết mặt mũi đã hoàn toàn mất sạch, nếu ma bệnh hại hắn như vậy, hắn cũng khiến cho con ma bệnh sống không tốt, hắn khổ sở nói: “Mẫu thân, bụng Minh Nhi đau quá!”  Hắn ngược lại nhìn Thanh Linh: “Nhị ca, chén trà vừa rồi huynh thả gì vào vậy? Minh Nhi đau bụng quá.”

Diệp Minh vừa dứt lời, Lâm thị liền giận giữ mắng mỏ: “Đàm, hắn là đệ đệ của ngươi, làm sao ngươi lại có thể hại hắn?” Trong lòng liền khẳng định chuyện này do Diệp Đàm làm, không sai đi đâu được.

Ánh mắt Diệp Thiên Minh sắc bén nhìn Thanh Linh, trong đó ẩn chưa sự tức giận.

Nguyên Ung Đế lại dò xét nhìn Thanh Linh.

Những người khác lại mang theo khinh thường nhìn Thanh Linh.

Mặt ngọc của Tần Liễm thoáng cái liền lạnh xuống, lành lạnh mở miệng, âm sắc cũng nhu hòa, Lâm thị nghe hắn không nể mặt nói: “Không hỏi nguyên do liền cứ thế định tội người khác, Diệp phu nhân làm việc bình thường đều không biệt tốt xấu như thế này sao?” Ánh mắt hắn lạnh lẽo mang theo uy hiếp nhìn Lâm thị.

Lâm thị bị ánh mắt bức người của hắn nhìn đến, cảm giác trái tim nặng trĩu, hô hấp khó khăn, muốn mở miệng phản bác nhưng trong cổ họng giống như có cái gì chặn lại. Bị một tiểu bối khiển trách, bà không nén được giận hừ một tiếng.

Tần Liễm chuyển ánh mắt rời khỏi Lâm thị, sắc mặt khôi phục lại sự thong dong thường ngày, không nhanh không chậm nói: “Bổn tướng nhớ vừa rồi trà là do Tam công tử sai người đưa lên, trà xuất hiện vấn đề, Tam công tử không nghi ngờ người đưa trà có thể sẽ động tay động chân, ngược lại liền cứ thế nhận định là Nhị công tử, đó là cái đạo lý gì vậy

Vả lại khi Nhị công tử châm trà, Tam công tử ở một bên nhìn chằm chằm, Nhị công tử lấy đâu ra cơ hội bỏ thuốc?”

“Ta cũng rất nghi hoặc  vì sao Tam đệ vừa mở miệng ra liền định ta chính là người bỏ thuốc vào trong trà của đệ ấy.” Thanh Linh cười yếu ớt, chết tiệt, ở trước mặt mọi người lại bị tiêu chảy, Diệp Minh muốn ta xấu mặt trước mặt mọi người hay sao? Ha ha, món nợ này ta nhớ kỹ.

Thanh Linh cùng Tần Liễm cùng xuất khẩu, khách nhân liền đem ánh mắt tò mò cùng nghi hoặc nhìn Diệp Minh.

Diệp Minh che bụng, đau đến cắn răng, đầu óc hỗn loạn không thể tìm ra được lý do nào tốt hơn, chỉ có thể gượng ép nói: “Nhị ca hiềm nghi lớn nhất, ta đương nhiên sẽ hoài nghi huynh ấy trước tiên.”

Diệp Tự thấy mặt mày hắn khổ sở như vậy, lại thấy vật dơ bẩn dwois hắn, cau mày nhắc nhở: “Tam đệ có lẽ bị tiêu chảy, đệ trước tiên lui xuống mời đại phu đến khám thôi.” Ngay sau đó sai người đưa Diệp Minh xuống.

Diệp Minh bất mãn nhìn hắn: “Đại ca…”

“Tam đệ, Hoàng Thượng ở đây, không thể hồ đồ.”  Diệp Tự nghiêm túc nói.

“Người đâu, đỡ Tam công tử xuống.” Diệp Thiên Minh trầm thấp nói.

Diệp Thiên Minh vừa lên tiếng liền có hai gã sai vặt kéo Diệp Minh xuống. Đến giờ phút này, Diệp Mih có không cam lòng thế nào đi nữa cũng đành bất lực.

“Phụ thân, đây là lễ mừng thọ của Minh Nhi.” Lễ thọ hắn chuẩn bị, hắn phải tặng quà xong mới có thể lui xuống được.

“Để trên bàn đi.” Diệp Thiên Minh đạm mạc nói: “Mau đỡ Tam công tử xuống.” hắn phân phó mấy gã sai vặt.

Hai gã sai vặt kéo Diệp Minh xuống, y phục của Diệp Minh bẩn mợt mảng lớn không thể che dấu lọt hết vào mắt mọi người, tân khách không nhịn được xùy xùy ra tiếng.

“Khuyển tử không hiểu chuyện, mạo phạm Hoàng Thượng, kính xin Hoàng Thượng thứ tội.” Diệp Thiên Minh đứng lên khom lưng hành lễ cung kính nói.

“Hôm nay là đại thọ năm mươi của Tướng quân, những việc này tạm thời không đề cập đến, trẫm cũng chuẩn bị quà mừng thọ cho ngươi.” Nguyên Ung Đế không đề cập đến chuyện xấu vừa rồi, rất cho Diệp Thiên Minh mặt mũi, không để cho ông khó chịu, tiếp theo liền sai Thái giám nâng vật lên.

Những người khác thấy vậy cũng nhanh chóng tặng quà mừng thọ, đem quà đặt lên bàn. Không bao lâu, trên bàn quà giống như một ngọn núi nhỏ.

Lâm thị nhìn chằm chằm bàn lễ, Diệp Thiên Minh mở miệng nói muốn mở quà trước mặt mọi người, bà chuyển mắt một cái liền cười nói: “Lão gia, ba đứa nhỏ nhà ta đều hiếu thuận, không biết bọn họ tặng lão gia cái gì, không bằng lão gia mở quà bọn nhỏ ra xem trước?”

“Diệp Tướng quân, trẫm cùng tò mò không biết ba vị công tử tặng ngươi cái gì.” Nguyên Ung Đế cũng nói, ánh mắt đen tối không rõ.

Hoàng Thượng cũng muốn nhìn, lão gia không thể cự tuyệt trước mặt bà. Nàng cho người động tay chân ở Tiên Cực Nam Ông của Diệp Đàm, chỉ cần hôm nay Diệp Đàm dám tặng Nam Cực Tiên Ông, hừ hừ, bà tin tưởng sau ngày hôm nay, Diệp Đàm không thể lớn lối được nữa.

Thanh Linh lúc này đứng lên khiêm tốn nói: “Hoàng Thượng cùng mẫu thân muốn nhìn quà mừng thọ phụ thân của ba huynh đệ chúng ta, phụ thân, người cũng nên mở quà đi thôi.”

“Diệp tướng quân, trẫm nghe nói Đại công tử vừa định hôn sự phải không?” Nguyên Ung Đế hỏi Diệp Thiên Minh.

“Bẩm Hoàng Thượng, đúng vây.” Diệp Thiên Minh trả lời.

“Trẫm nhìn Nhị công tử tướng mạo đường hoàng, tác phong nhanh nhẹn, cũng không thua kém Đại công tử, trẫm chợt có lòng muốn làm thông gia với khanh.”

Câu nói của Nguyên Ung Đế làm dậy sóng ngầm trong lòng các quan viên, nay Diệp Tướng phủ vinh sủng vô hạn, nếu có thêm một phò mã, không biết còn vinh quang đến mức nào nữa.

Lâm thị nghe lời nói của Nguyên Ung Đế rất khiếp sợ, tâm thần cũng bị hút đi theo câu nói kia, cũng không rảnh mà chú ý đến Thanh Linh nữa.

Thanh Linh nghe vậy không có phản ứng gì lớn, nhanh chóng tìm ba hộp quà trong đống quà tặng. Bàn lễ vật ngăn trở nàng và Lâm thị, lúc mở hộp quà bà ta cũng không biết nàng mở của ai.

Lễ vật của Thanh Linh và Diệp Minh không khác nhau là mấy, thoạt nhìn còn có thể giống hệt nhau.

“Trẫm muốn hứa hôn Ngạo Nguyệt công chúa kiêu ngạo của trẫm cho Diệp Đàm, Diệp Tướng quân thấy thế nào?” Nguyên Ung Đế mang theo ánh mắt dò xét nhìn Diệp Thiên Minh.

Thanh Linh mở ra ba hộp quà đặt trước mặt Diệp Thiên Minh, không nhanh không chậm nói: “Hoàng Thượng, thứ cho Diệp Đàm không thể đồng ý.”

“Vì sao?” Nguyên Ung Đế cười hỏi, trên mặt không nhìn ra giận dữ.

Thanh Linh nói: “Diệp Đàm đã có người thương, hơn nữa Diệp Đàm đồng ý với nàng nhất sinh, nhất thế, nhất song nhân*, cho nên Diệp Đàm không thể lấy Ngạo Nguyệt công chúa, kính xin Hoàng Thượng thứ tội.

Diệp Đàm tin tưởng Ngạo Nguyệt công chúa dịu dàng hiền thục, tướng mạo như tiên giáng thế về sau nhất định sẽ tìm được một đức lang quân tài giỏi hơn thần.” Nàng không phải Diệp Đàm chân chính, nếu đồng ý hứa hôn, Nhị ca chắc chắn sẽ gặp phiền toái.

*Nhất sinh, nhất thế, nhất song nhân: Một đời, một thế, một đôi người.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Catstreet21, Hothao, Hạ Tử Yên, Hồng Gai, Melody, Phuongphuong57500, Tinhtonton, ngocls91, teddy95, thanh_thanh1
     

Có bài mới 30.04.2018, 17:43
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xấu Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xấu Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 80
Được thanks: 559 lần
Điểm: 33.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 49
Chương 109 Thọ lễ

Editor: Yên Nhi

Ninh Thục Phi ngồi ở bên người Hoàng đế Nguyên Ung, đoan trang cao quý, nghe lời Thanh Linh nói, khuôn mặt kiêu ngạo nhíu lại: “Kiếp này chỉ lấy một người, tình cảm của Nhị công tử và nữ tử kia thật là sâu nặng, thật sự khiến người khác hâm mộ. [ddlqd]

[ddlqd] Bổn cung rất tò mò không biết nữ tử kia là ai? Lại có thể khiến cho Nhị công tử kiếp này không phải nàng sẽ không cưới thê tử.” Nhìn nụ cười trên khuôn mặt của nàng, Thanh Linh lại cảm thấy nụ cười kia có giấu dao.

“Bản công chúa cũng tò mò nàng ấy là ai, nếu như có thể, còn mời Nhị công tử mời nàng tới.” Ngạo Nguyệt nhìn thẳng Thanh Linh nói.

Nàng ấy là ai? Ngay cả Thanh Linh cũng không biết thì phải mời như thế nào đây? Mặt của nàng không đổi sắc tiếp tục nói dối: “Chuyện này…… Không tiện mấy, thân thể của nàng ấy không được tốt, đại phu có căn dặn nàng ấy không thể tùy ý đi lại, cho nên nàng ấy không thể đi ra gặp mặt Nương nương và Công chúa, còn xin Thục phi nương nương và Công chúa thứ lỗi.”

“Nàng ta ở đâu? Bản công chúa rảnh rỗi sẽ tự mình đi xem nàng ta.” Ngạo Nguyệt cười nói: “Nhị công tử chẳng lẽ cảm thấy làm như vậy cũng không tiện hả?”

Thanh Linh buồn bực, Ngạo Nguyệt nắm nàng chuyện người trong lòng của nàng không buông là thế nào đây?

“Đúng thật không tiện.” Nàng lạnh nhạt nói. [ddlqd]

“Nhị công tử, ngươi cứ một mực từ chối, hay là vốn không có người kia phải không?” Ngạo Nguyệt không mặn không nhạt nói.

Nếu như Diệp Đàm nói dối, chính là phạm tội khi quân.

“Đương nhiên không phải là không có……” Thanh Linh mở miệng, chỉ là lời còn chưa dứt, một giọng nói giống như thần tiên đã đánh gãy lời nói của nàng.

“Người trong lòng của hắn đang ở trong phủ của Bản tướng, Công chúa còn muốn đi xem?” Tần Liễm cười như không cười nhìn Ngạo Nguyệt, trong mắt lộ ra hàn ý làm lòng người run rẩy.

Thanh Linh nhìn sang Tần Liễm, sườn mặt như ngọc trơn bóng của hắn lập tức rơi vào trong mắt của nàng, nhìn hắn, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác thỏa mãn. Người trong lòng của nàng, đúng là ở Tướng phủ nha.

[ddlqd] Ngạo Nguyệt há miệng, muốn nói lại thôi, đi Tướng phủ tìm người, đó không phải tự khiến mình mất mặt sao? Trong lòng nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Nếu bản công chúa rảnh rỗi tất nhiên sẽ đi.”

“Trong lòng của ngươi đã có người, còn không phải nàng không thành thân, vậy chuyện này sẽ hủy bỏ.” Hoàng đế Nguyên Ung nói với Thanh Linh.

Mặc dù chuyện này được hủy bỏ, Lâm Thị lại càng cảm thấy Diệp Đàm được Hoàng Thượng coi trọng. Mắt của nàng thoáng nhìn, nhìn thấy trước mặt của Diệp Thiên Minh đặt ba hộp quà đã mở ra, một hộp trong đó là pho tượng Nam Cực Tiên Ông. Khóe miệng nàng đắc ý nhếch lên: “Lão gia, nhìn xem thọ lễ bọn nhỏ đưa này.”

“Hả?” Lâm Thị bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Pho tượng Nam Cực Tiên Ông này cũng rất tinh xảo, lão gia, ta có thể cầm lên xem không?” [ddlqd]

“Tùy ý đi.” Diệp Thiên Minh lạnh nhạt nói.

Lâm Thị duỗi tay ra lấy Tiên Ông, ngón trỏ của nàng cố ý vô tình nhắm vào cổ của Tiên Ông, sau đó cầm tới: “Á.” Nàng phát ra tiếng kinh hô: “Này…… Tiên Ông này sao lại bị đứt đầu?”

Nam Cực Tiên Ông cũng là Thọ Tiên Ông, trong buổi mừng thọ tặng Thọ Tiên Ông sẽ có ngụ ý là: Mong người được mừng thọ sẽ được sống lâu. Nhưng mà tặng người ta một pho tượng Tiên Ông bị đứt đầu, vậy không phải là đang nguyền rủa người ta không được sống lâu sao?

Các khách mời lại phát ra tiếng thổn thức, nhi tử tặng phụ thân mình một pho tượng Tiên Ông bị đứt đầu, đây là đang nguyền rủa phụ thân mình chết mà, người nhi tử này cũng quá bất hiếu rồi.

“Đàm Nhi, phụ thân con có chỗ nào có lỗi với con à, sao con lại tặng một pho tượng Tiên Ông bị đứt đầu chứ.” Lâm Thị trở nên phẫn nộ nói, Diệp Đàm tặng pho tượng Tiên Ông đứt đầu cho Diệp Thiên Minh, nguyền rủa Diệp Thiên Minh không được sống lâu chính là một việc bất hiếu.

[ddlqd] Cái gì, cư nhiên là Diệp Đàm tặng Tiên Ông bị đứt đầu, các khách mời lại trở nên kinh ngạc. Không nghĩ tới Diệp Đàm này dáng vẻ thoạt nhìn thành thật khiêm tốn, vậy mà lại là một nhi tử bất hiếu.

Trước đây Diệp Đàm bị bệnh tật quấn thân, chẳng làm nên trò trống gì, Diệp Thiên Minh vốn đối với người nhi tử là Diệp Đàm này không có bao nhiêu cảm tình. Trải qua chuyện này, Lâm Thị tin rằng tất cả cảm tình mà Diệp Thiên Minh đối với tên nhi tử bất hiếu Diệp Đàm này sẽ biến mất sạch sẽ.

Hoàng thượng coi trọng Diệp Đàm, nhưng sau khi ngài ấy biết Diệp Đàm là một nhi tử bất hiếu, nhất định sẽ không còn trọng dụng Diệp Đàm, [ddlqd] con đường làm quan của Diệp Đàm sẽ vì vậy mà bị cắt đứt .

Bị phụ thân chán ghét, Hoàng Thượng không thích, mặc kệ Diệp Đàm là ở Diệp phủ hay là ở trong triều đình đều sẽ bị lạnh nhạt. Đến lúc đó, Diệp Đàm cũng chỉ là một người mặc cho người ta gây khó dễ, nàng muốn giải quyết hắn còn không dễ dàng sao?

Mặt của Diệp Thiên Minh đen lại ẩn chứa tức giận tùy thời đều có khả năng bùng nổ. Bị nhi tử của chính mình nguyền rủa không được sống lâu, dù cho hắn lại có tính tình tốt cỡ nào cũng không thể nào nhịn được: “Đàm Nhi, Tiên Ông là con tặng à?”

“Dĩ nhiên không phải.” [ddlqd] Thanh Linh khẳng định nói.

“Sao lại không phải, rõ ràng chính là con tặng.” Lâm Thị nói, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ đắc ý. Diệp Đàm, tới lúc này rồi mà ngươi còn muốn phủ nhận sao, ôi, đáng tiếc là đã muộn rồi.

Nàng nhíu mày, dáng vẻ vô cùng nghi hoặc: “Đàm Nhi không hiểu vì sao mẫu thân lại một mực chắc chắn Tiên Ông này là ta tặng chứ, món đồ này rõ ràng là Tam đệ tặng mà.”

Lâm Thị lạnh lùng cười một tiếng: “Diệp Đàm, con còn muốn trợn to mắt mà nói dối sao?”

Thanh Linh không gấp không tức giận, thản nhiên nói: “Mẫu thân, ngài đóng hộp lại nhìn nắp hộp quà xem, để xem rốt cục phần lễ vật này là ai đưa.” Trước khi Diệp Minh rời đi đã đưa thọ lễ cho Diệp Thiên Minh, rất nhiều người đều nhìn thấy, hộp đó nhìn như thế nào, người đã từng nhìn thấy cũng sẽ rõ ràng.

Không chờ Lâm Thị động thủ, Diệp Thiên Minh đã đóng hộp kia lại. [ddlqd]

Khi Lâm Thị nhìn đến bên ngoài hộ, kinh ngạc đến nỗi cằm sắp rớt xuống đất, bởi vì hộp này đúng là hộp quà của Diệp Minh.

“Làm sao có thể?” Lâm Thị không thể tin được, làm sao Nam Cực Tiên Ông lại chạy tới hộp quà của Minh Nhi?

Thanh Linh cười lạnh, Lâm Thị để cho Thư Nghiên buổi tối lẻn vào phòng của nàng, chặt đứt đầu của Tiên Ông, lại dùng đồ dán đầu lại, tạm thời khiến cho người khác không nhìn cái đầu này đã bị cặt đứt. Nhưng chỉ cần ở ngay đầu của Tiên Ông ấn nhẹ một cái, đầu và mình của Tiên Ông sẽ lập tức bị tách ra.

Mới vừa rồi khi Lâm Thị duỗi tay đi chạm vào Tiên Ông, nàng không có bỏ qua màn Lâm Thị chạm tay vào đầu của Tiên Ông.

Lâm Thị tìm Thư Nghiên gian lận ở trên đầu của Tiên Ông trên, một khi nàng ở ngày tổ chức tiệc mừng thọ của Diệp Thiên Minh đưa Tiên Ông này ra, Lâm Thị sẽ tìm cơ hội để cho mọi người biết nàng tặng Tiên Ông bị đứt đầu cho Diệp Thiên Minh, là một nhi tử bất hiếu.

Kể từ đó, nàng sẽ rơi vào kết cục là bị Diệp Thiên Minh chán ghét, còn có bị những người khác khinh thường.

Lâm Thị tính kế nàng như vậy, vậy nàng sẽ dùng lại chính thủ đoạn mà Lâm Thị đối phó với nàng lên trên người của Diệp Minh.

Thọ lễ mà Diệp Minh muốn đưa tất nhiên không phải là món này, Thanh Linh nói cho Thư Nghiên, mặc kệ nàng ấy dùng thủ đoạn nào, đều phải âm thầm lặng lẽ đổi thọ lễ của Diệp Minh thành pho tượng Tiên Ông bị đứt đầu kia. Thư Nghiên không có làm nàng thất vọng, ở dưới mí mắt của Diệp Minh mà thay đổi thọ lễ.

[ddlqd] Lâm Thị rất nhanh đã phản ứng lại, chuyện này khẳng định là do Diệp Đàm giở trò quỷ, nàng đứng lên: “Diệp Đàm, vừa rồi ba hộp quà này là do con mở ra, nhất định là vào lúc đó con đã dùng thủ đoạn nào đó, đổi đi thọ lễ của Minh Nhi, lấy việc này để hãm hại Minh Nhi. Diệp Đàm, làm sao tâm tư của con lại ác độc như thế!” Biểu tình trên mặt của nàng vừa kinh hãi vừa đau lòng mà chỉ trích Thanh Linh.

Thanh Linh nhìn về phía nàng, nhàn nhạt nói: “Mẫu thân, ngài là phu nhân của Hộ Quốc tướng quân, nói chuyện mời chú ý đúng mực. [ddlqd]

Khi ta mở hộp quà ra, Đại ca và Tĩnh Vương cũng ở bên cạnh nhìn, nhưng Đại ca và Tĩnh Vương có nhìn thấy ta dùng thủ đoạn nào sao?” Tĩnh Vương ngồi ở bên trái nàng, sau khi Diệp Minh rời đi, Diệp Tự ngồi ở bên phải của nàng.

“Nhị công tử cũng không có dùng thủ đoạn gì cả.” Tĩnh Vương nói.

Lòng của Lâm Thị tâm không ngừng trầm xuống, không cam lòng mà mím môi lại.

“Ta không có nhìn thấy gì cả.” Diệp Tự rũ mắt nói. [ddlqd]

Lòng của Lâm Thị trở nên lạnh lẽo nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn nói: “Tiên Ông này cũng không phải là Minh Nhi mua, mà là Diệp Đàm con mua! Nhất định trước đó con đã dùng thủ đoạn nào đó đổi đi thọ lễ của Minh Nhi.”

“Ta chưa từng mua qua pho tượng đó.” Thanh Linh thong thả nói.

“Bổn vương nhớ là đã từng nhìn thấy qua pho tượng Tiên Ông này ở trong một cửa tiệm bán đồ cổ tên là Hòa Ngọc.” Tĩnh Vương mở miệng nói.

Lâm Thị từ lời nói của Tĩnh Vương nhìn thấy được một tia hy vọng: “Lão gia, Tiên Ông này tuyệt đối không phải do Minh Nhi mua, xin lão gia hãy phái người mời chưởng quầy của tiệm bán đồ cổ Hòa Ngọc đến đây, như vậy có thể biết được pho tượng Tiên Ông này là do ai mua.”

[ddlqd] Sau khi Diệp Thiên Minh do dự một lát, nói: “Chuyện này cứ để xong xuôi rồi lại truy cứu, hôm nay Hoàng Thượng ở đây, đừng có để mấy chuyện không vui này quấy rầy đến Hoàng Thượng.”

Hoàng đế Nguyên Ung cười nói: “Diệp tướng quân quá lo lắng rồi, chuyện này liên quan đến danh dự của Bình Nhạc Huyện Hầu, mặc dù Diệp tướng quân không truy cứu, trẫm cũng sẽ truy cứu, mới vừa rồi trẫm đã sai người đi mời chưởng quầy của tiệm bán đồ cổ kia rồi.”

Hoàng Thượng vậy mà cũng nhúng tay vào chuyện này, đây là chuyện khiến cho mọi người không ngờ được. [ddlqd]

Không bao lâu, chưởng quầy của tiệm bán đồ cổ đã đến.

“Chưởng quầy, pho tượng Tiên Ông này chính là đồ trong tiệm của các ngươi à?” Diệp Thiên Minh chỉ vào pho tượng Tiên Ông ở trên bàn hỏi.

“Bẩm Diệp tướng quân, trong tiệm của tiểu nhân từng có một pho tượng Tiên Ông bị đứt đầu. Mấy ngày trước tiểu nhân mới phát hiện đầu của Tiên Ông đứt, vừa định thu hồi nó lại thì,Tam công tử đã đi vào, còn mua đi pho tượng Tiên Ông bị đứt đầu kia.

Chỉ là lúc ấy trên người của Tam công tử không có mang theo  tiền, cho nên đã viết một tờ biên nhận mượn tiền.” Dáng vẻ của chưởng quầy vô cùng thành thật nói.

“Ngươi nói bậy!” [ddlqd] Lâm Thị lập tức trở nên giận dữ.

“Phu nhân, tiểu nhân không có nói bậy, chỗ ta còn có biên nhận mượn tiền do chính tay Tam công tử viết này.” Chưởng quầy nói, lấy một tờ biên nhận mượn tiền đưa cho Diệp Thiên Minh xem.

Diệp Thiên Minh nhận lấy biên nhận mượn tiền kia, lại sai người lấy chữ viết của Diệp Minh  tới để so sáng đối chiếu, phát hiện nét chữ trên biên nhận mượn tiền kia và chữ viết của Diệp Minh là giống nhau: “Diệp Minh tên nhi tử bất hiếu này!” Hắn tức giận nói, lồng ngực kịch liệt phập phồng.

Trong lòng Thanh Linh âm thầm nói tán thưởng, người của Tần Liễm làm việc thật đúng là chu đáo, ngay cả nét chữ trên biên nhận mượn tiền với nét chữ của Diệp Minh cũng nghĩ tới.

“Người đâu, nói cho tên nhi tử bất hiếu kia, không có mệnh lệnh của ta, sau này không được bước ra khỏi cửa viện của hắn một bước, để cho hắn suy nghĩ lại thật tốt cho ta!” Diệp Thiên Minh tức giận nói.

Nghe ý tứ trong lời nói của Diệp Thiên Minh, hắn chỉ là cấm túc Diệp Minh mà thôi, trừng phạt như vậy cũng quá nhẹ, Thanh Linh vô cùng bất mãn đối với việc này.

“Lão gia, chưởng quầy này đang nói bậy, biên nhận mượn tiền này khẳng định cũng là giả.” Lâm Thị vội vàng nói: “Người đâu, kéo người đang nói năng bậy bạ này ra ngoài.”

“Nàng câm miệng cho ta, nàng còn ngại ầm ĩ chưa đủ nhiều sao?” Diệp Thiên Minh tức giận nói, thật sự là một nữ nhân không biết đúng mực, hôm nay nếu như không phải nàng nhiều chuyện muốn xem thọ lễ là cái gì thì làm sao có thể kéo ra chuyện Tiên Ông bị đứt đầu ở trước mặt cảu mọi người chứ, hại hắn mất mặt ở trước mặt mọi người.

Nhìn thấy Diệp Thiên Minh tức giận, Lâm Thị không dám nói thêm gì nữa. Nàng không khỏi cười khổ, cũng tự trách mình nhất thời sơ ý, thấy Diệp Đàm như vậy, vậy mà tự tay đẩy Minh Nhi vào trong hố lửa.

“Lão gia, Bạch Nhiên có việc bẩm báo.” Bạch Nhiên nắm một tên gã sai vặt, từ ngoài cửa đi vào. [ddlqd]

“Bạch Nhiên, đây là có chuyện gì?” Thanh Linh thân là chủ tử của Bạch Nhiên, hắn dẫn người mạo muội đi vào, nàng tất nhiên là phải hỏi hắn.

Lâm Thị nhìn thấy gã sai vặt mà Bạch Nhiên mang vào, nheo mắt lại, gã sai vặt kia nàng biết, là người thường đi theo bên cạnh Diệp Minh.

“Nhị công tử, hôm nay Tam công tử lại…… Đánh rắm” [ddlqd] Sắc mặt Bạch Nhiên có chút xấu hổ: “Là bởi vì ngài ấy ăn Kinh Lôi” Kinh Lôi là độc dược, có thể khiến cho người ta đột nhiên bị tiêu chảy.

“Còn việc Kinh Lôi từ đâu mà có, để cho tên tiểu tử này chính miệng nói đi.” Bạch Nhiên chỉ chỉ vào gã sai vặt mà hắn mang đến.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hạ Tử Yên về bài viết trên: Hothao, Hồng Gai, Melody, Phuongphuong57500, SầmPhuNhân, Tinhtonton, thanh_thanh1
     
Có bài mới 01.05.2018, 13:17
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 261
Được thanks: 971 lần
Điểm: 31.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 43
Chương 110: Nàng là trân bảo của vi phu

“Lão gia, thuốc của Tam công tử là nô tài mua, Tam công tử phân phó nô tài bôi thuốc vào miệng chén trà rồi mới bưng trà lên. Nô tài không ngờ Tam công tử lại uống chén trà có bôi thuốc.

Lão gia, nô tài cũng chỉ là nghe theo lệnh Tam công tử mới mua thuốc rồi hạ thuốc, cầu xin lão gia bỏ qua cho nô tài.” Tên người hầu cũng đã nghe nói đến chuyện xấu của Diệp Minh ở lễ mừng thọ, biết sự tình rất nghiêm trọng, hắn liền thành khẩn khai báo, nhận lỗi.

“Chén trà có dính thuốc kia là Tam đệ muốn mời ta, trời xui đất khiến thế nào chính hắn lại uống vào.”Thanh Linh còn không sợ đổ thêm dầu vào lửa.

Tĩnh Vương lại bên cạnh bổ sung một câu: “Nói như vậy Tam công tử rắp tăm muốn hại người, ai ngờ lại thành ra hại mình.”

Mọi người đồng thời lắc đầu, Diệp Minh đúng là bất hiếu, nguyền rủa phụ thân ám hại huynh trưởng.

“Nghiệt chướng!” Diệp Thiên Minh đè nén lửa giận, một quyền nện thật mạnh lên bàn.

Lâm Thị sợ hết hồn, khuôn mặt chuyển màu trắng bệch: “Lão gia, chắc chắn Diệp Đàm thông đồng với tên người hầu kia để hãm hại Minh Nhi. Minh Nhi là một đứa trẻ ngoan, chàng nhất định phải tin tưởng hắn.”

“Ngươi không cần phải nói nữa, Diệp Minh thành ra như vậy tất cả là do ngươi ngày thường quá nuông chiều nó.” Diệp Thiên Minh dửng dưng, lạnh nhạt không cảm xúc nói.

Nội tâm Thanh Linh không khỏi cảm thấy nực cười, những năm này Diệp Minh luôn bên cạnh Diệp Thiên Minh, hôm nay sự việc xảy ra, ông ta lại phủi sạch trách nhiệm, đổ tất cả lên đầu một mình Lâm thị.

“Tên tiểu tử Diệp Minh này thật tốt.” Nguyên Ung Đế âm dương quái khí: “Tặng Tiên Ông bị chặt đầu, còn có ý đồ hãm hại huynh trưởng. Người hắn hãm hại không chỉ là nhị công tử của Diệp Tướng quân mà còn là Bình Nhạc Huyền Hầu trẫm tự tay sắc phong.”

Hãm hại một cái lại trúng ngay vị quan Tam phẩm Huyền Hầu, tội danh này không hề nhỏ.

Nguyên Ung Đế mở miệng nói vậy. Diệp Thiên Minh đã nhìn ra Nguyên Ung Đế có thái độ bất mãn với Diệp Minh.

“Hoàng thượng, là do vi thần vô phương dạy dỗ nghịch tử mới để xảy ra chuyện mất mặt như ngày hôm nay.”Vẻ mặt Diệp Thiên Minh sợ hãi nói: “ Vi thần nhất định phải trừng phạt thật nặng ngịch tử bất hiếu này, ba ngày sau, vi thần liền đem tên nghiệt chường này đến Bắc trấn, để hắn tự sinh tự diệt.”

Thanh Linh nhìn Diệp Thiên Minh, nàng cảm giác khuôn mặt hắn phủ đầy sương, khí tức quanh thân lại lạnh lùng, Hắn khiến Diệp Minh tự sinh tự diệt chẳng khác nào hắn tự thừa nhận Diệp Minh không còn là con trai hắn.

Phụ thân này của nàng tâm đủ lạnh.

Bắc trấn ở Nam Hạ là địa phương cằn cỗi, cũng chính là nơi triều đình xử lý người trong Hoàng thất.

Lâm thị nghe vậy, tâm hoàn toàn rơi vào đáy cốc.

Minh Nhi xuất thân nhà cao cửa rộng, trong nhất thời bị đuổi đến địa phương kia, hắn làm sao mà sống?

Hai chân bà ta mềm nhũn, ngã ngồi ở trên ghế, hai tay phát run, mở miệng muốn khuyên Diệp Thiên Minh thay đổi chủ ý: “Lão gia…chuyện này…”

“Chuyện này tuyệt đối không thương lượng.”Diệp Thiên Minh một hơi đoạn tuyệt ý niệm của bà ta.

“Phụ thân, trừng phạt Diệp Minh như vậy có phải quá nặng hay không?” Diệp Đàm nói: “Kính xin phụ thân suy tính lại một lần nữa.”

“Không cần suy tính.” Giọng điệu Diệp Thiên Minh hoàn toàn không tốt.

Lâm thị sững sờ như người mất hồn, ngồi yên không nhúc nhích, chợt, bà ta bật dậy như xác chết , nhảy dựng lên, bước nhanh tới chỗ Thanh Linh: “Đàm, chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, Minh Nhi là đứa bé ngoan ngoãn như vậy làm sao có thể làm ra chuyện saoi trái như thế?

Hắn nhất định là nhất thời bị quỷ ám mới có thể có lá gan làm ra chuyện này, hắn không phải cố ý.

Mẫu thân thay hắn van ngươi cầu xin lão gia có được hay không? Cầu xin ngươi khuyên lão gia đừng đưa hắn tới Bắc trấn.”

Thay Diệp Minh cầu cạnh, trông nàng giống người ăn no rửng mỡ không có chuyện gì làm sao? Nhưng Lâm thị tự mình cầu xin, ở trước mặt người ngoài suy cho cùng nàng vẫn không thể cự tuyệt thẳng thừng: “Phụ thân, chuyện này người xem…” Nàng không từ chối Lâm thị, cũng không cầu xin cho Diệp Minh, nàng chỉ lộ ra vẻ mặt khó xử nhìn Diệp Thiên Minh.

“Người nào cầu cạnh cũng vô dụng” Diệp Thiên Minh đạm mạc nói.

“Lão gia, Minh Nhi là nhi tử của ngài, ngài không thể độc ác như vậy được.”Lâm thị khóc lớn.

Ồn ào ầm ĩ, còn ngại chưa đủ mất mặt sao? Gương mặt Diệp Thiên Minh lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: “Người đâu, phu nhân bị kinh sợ, đưa phu nhân về phòng.”

Hắn phân phó một tiếng lập tức có người kéo Lâm thị ra ngoài.

“Chuyện hôm nay khiến Hoàng Thượng chê cười.” Diệp Thiên Minh xoay người, lung túng nói.

“Dưới gối Diệp Tướng quân vậy mà cũng có nghịch tử, trẫm gần đây giao việc cho Diệp Tướng quân có vẻ khá nhiều khiến Diệp tướng quân mệt mỏi mới sơ ý với Tam công tử như vậy.

Đoạn thời gian này Diệp Tướng quân nên ở trong phủ nghỉ ngơi, đồng thời xử lý cho tốt mọi việc trong phủ, về phần công vụ trên tay ngươi tạm thời giao cho Thái Úy xử lý.’

Nghe Nguyên Ung Đế nói lời này tựa như đang suy tính thay Diệp Thiên Minh nhưng thực chất là đang làm suy yếu dần thế lức trong tay ông.

Đoạn thời gian này không có xác minh thời gian, nếu không có sự đồng ý của Hoàng Thượng, Diệp Thiên Minh chẳng phải vẫn luôn nhàn rỗi ở nhà?

“Tạ ơn Hoàng Thượng.” Diệp Thiên Minh biết Hoàng Thượng đang muốn thế lực của mình suy yếu nhưng lại phải thiên ân vạn tạ đối với Hoàng Thượng.

“Tốt lắm, tốt lắm, hôm nay dù sao cũng là thọ yến của Diệp tướng quân, ái khanh đừng vì chuyện này mà phiền lòng.

Đồ ăn có thể mang lên được chưa? Trẫm thấy đói bụng rồi đấy.”Nguyên Ung Đế cười to nói.

“Vâng.” Diệp Thiên Minh ngay sau đó sai người mang thức ăn và rượu lên.

Thanh Linh nén cười, Nguyên Ung Đế cười to còn người phụ thân này của nàng chắc đang nội thương rồi.

Thọ yến kết thúc, Thanh Linh ra ngoài nhỏ giọng hỏi Bạch Nhiên: “Ngươi làm thế nào bắt tên sai vặt bên cạnh Diệp Minh kia khai ra vậy?”

Bạch Nhiên nói lại: “Là Lục Minh nói cho thuộc hạ biết tên sai vặt kia là người mua thuốc, không biết bọn họ dùng cách gì, thời điểm thuộc hạ tìm thấy hắn, hắn đã thành thành thật thật khai ra rồi.” Hắn cũng chỉ là dẫn người tới thôi mà.

Nhất định Minh Lục cũng chỉ là nghe lệnh của Tần Liễm mới đi bắt tên sai vặt kia, đây là pơhur tướng quân, Tần Liễm làm cách nào có thể bắt người nhanh như vậy? Chẳng lẽ trong phủ cũng có người của Tần Liễm.

Trong phủ khách mời cũng đã dần dần vãn hết, Tần Liễm bước ra khỏi tân phòng, hướng Thanh Linh đi tới: “Nhị công tử.”

“Tần tướng muốn về hay sao?”Người vẫn còn đầy bên ngoài, nàng chỉ còn cách khách sáo.

“Phải, Nhị công tử không phải nói muốn qua phủ Thừa Tướng nhìn người thương hay sao, hiện tại bổn tướng cũng muốn về phủ, chúng ta cùng đi thôi.” Hắn nói xong liền xoay người ra cửa.

Khóe miệng Thanh Linh giật giật, nàng có nói qua muốn đi phủ Thừa Tướng nhìn người thương sao?

“Cái đó, hôm nào ta sẽ đi.”  Nàng hô to.

Hắn quay người lại nhanh chóng đi tới, bạch y như tuyết phấp phới trong tuyết trông đến vui mắt, phượng mâu của hắn nhíu lại, nguy hiểm quang mang lóe lên: “Nàng chắc hôm khác mới đến?”

Hắn đến gần nàng nhỏ giọng nói: “ Nếu nàng không đi liền biết hậu quả như thế nào?”

Uy hiếp! Tuyệt đối là uy hiếp! Con người này thật đáng ghét.

“Ta đi.”Nàng cắn răng.

“Đứng ngẩn người nữa, mau đi thôi.” Hắn lại nhanh chóng đi ra khỏi đại môn Tướng phủ.

Ngạo Nguyệt nhìn Thanh Linh lên xe ngựa của Tần Liễm, sắc mặt rầu rĩ nhìn Hách Liên Dực: “Hoàng huynh, Diệp Đàm đi cùng tần Liễm, chuyện của chúng ta sợ rằng…”

“Ngươi không cần phải quan tâm, chỉ cần làm tốt chuyện ngươi cần làm là được.” Hách Liên Dực lạnh nhạt nói, hắn cầm lấy dây cương từ một tên hầu, xoay người lên ngựa rồi rời đi.

Mỗi lần lên xe ngựa của Tần Liễm, Thanh Linh đều có cảm giác bản thân đang bước lên thuyền giặc. Tần Liễm nằm nghiêng, tư thái phong lưu, ánh mắt lại như sói đói nhìn nàng chằm chằm.

Không được, nàng phải phá cái không khí mập mờ trong xe mới được.

“Làm sao chàng bắt được tên người hầu của Diệp Minh?” Nàng hỏi.

“Tiểu tử Diệp Minh kia bổn tướng nhìn không thuận mắt.” Có ý đồ khi dễ nữ nhân của hắn, hắn đều cảm thấy không vừa mắt.

“Người của chàng làm sao bắt được hắn? Chẳng lẽ trong phủ Tướng quân cũng có người của chàng hay sao?” Đây là câu hỏi mà nàng muốn biết nhất.

‘Không có.”

Nàng lại gần hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn, hồ nghi hỏi: “Không có? Chàng gạt người, thành thật khai báo cho ta.” Không có người trong phủ Tướng quân, hắn làm sao bắt người nhanh như vậy?

Hắn thuận thế ôm eo nàng kéo nàng vào trong ngực, ma sát cánh môi nàng rồi mới chậm rì rì nói: “Được rồi, vi phu thành thật khai báo, vi phu an bài Minh Tam ở trong phủ Tướng quân.” Minh Tam là một trong những ám vệ của hắn: “về sai phu nhân có lời gì muốn nói với vi phu, cứ truyền lời cho Minh Tam.’

“Thật ra bắt tên kia cũng không khó, vi phu sai người điều tra tiệm thuốc kia, rất nhanh liền tra ra tên sai vặt tên Kinh Lôi bên cạnh Diệp Minh.” Hắn vân đạm phong khinh nói.

Thanh Linh nội tâm khiếp sợ, bên trong thành nhiều tiệm thuốc như vậy mà người của hắn trong thời gian ngắn ngủi liền có thể tra xứt rõ ràng.

“Dưới trướng của chàng có người có biệt tài giả chữ người khác?” Hôm nay chưởng quỹ bán đồ cổ lấy ra biên lai, chữ viết cũng phong cách giống y hệt Diệp Minh, nàng không khỏi có chút tò mò, người có thể đem chữ viết giả dạng giống y như thật ấy là ai?

“Chữ viết là ta bắt chước.” Hắn nói.

“Không ngờ chàng lại có bản lĩnh này.” Nàng thầm nói.

“Chàng an bài Minh Tam ở phủ Tướng quân có mục đích gì?”

Dĩ nhiên là trông chừng nàng rồi, nhưng hắn không dám nói thẳng: “ Tất nhiên là để bảo vệ phu nhân.”

Người hắn nhận định là thê tử của mình, mặc dù nàng không ở bên cạnh, hắn cũng muốn nắm bắt tất cả tin tức của nàng, an bài Minh Tam tại phủ Tướng quân chính là để dễ dàng biết được tất cả hành động của nàng.

“Chàng nói điêu.” Nàng một phát đấm thẳng vào ngực hắn: “Chàng muốn coi chừng ta đúng không?”

Hắn cười nhạt một tiếng, ôm chặt nàng: “Nàng là trân bảo của vi phu, vi phu tự nhiên muốn trông chừng nàng thật kỹ, yêu nàng, bảo hộ nàng, không để cho nàng bị thương tổn.”

Nghe vậy, nàng nhếch miệng cười một tiếng, trong lòng ngọt ngào như đổ mật: “Chàng chỉ giỏi dụ dỗ ta, sao chàng có thể đáng ghét đến vậy?” Nàng ngửa đầu, thừa dịp hắn không đề phong liền cắn một phát lên cằm hắn, thời điểm nàng nhả ra vẫn còn rõ dấu răng trên cằm.

“Nghich ngợm.” Hắn cưng chiều nhìn nàng, một tay bẹo má nàng.

Nàng ôm cổ hắn: “Cảm ơn chàng hôm nay đã giúp ta.” Nếu không Diệp Minh cũng sẽ không phải chịu sự trừng phạt nặng đến vậy, cũng không lập tức mượn tay Diệp Thiên Minh loại trừ Diệp Minh dễ dàng như thế.

“Bởi vì ra ta với nàng mà Tam đệ bị Diệp Thiên Minh đuổi đi Bắc trấn, ta chỉ sợ nàng trách ta.”Diệp Minh dù sao cũng là Tam đệ của nàng, hắn như vậy là dang đối phó với tiểu cữu tương lai, hắn chỉ sợ nàng tức giận đối với hắn.

“Phụ thân ta còn có thể tâm ngoan thủ lạt đưa Diệp Minh đến Bắc trấn, ta dĩ nhiên cũng chẳng ưa thích Tam đệ một chút nào, vì sao ta phải giận chàng?”Trong phủ Tướng quân, trừ Diêp Đàm  đối với nàng vẫn luôn luôn là một vị huynh trưởng mẫu mực, những người khac đối với nàng chẳng khác gì người dưng nước lã. Không có quan hệ gì với nàng, dù có chuyện gì xảy ra, nàng đều không quan tâm.

‘Cảm ơn chàng.” Nàng nói một lần nữa, cảm ơn hắn cứ thế mà dung túng nàng.

“Phu nhân, nàng cảm ơn ta chỉ giắt ngoài miệng như thế thôi à?”Ánh mắt hắn đột nhiên tỏa sáng, nàng ẩn ẩn có cảm giác xấu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 287 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: le nguyen, NP1478965, trangdumi và 162 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.