Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

 
Có bài mới 25.04.2018, 11:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 487 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[size=150]Chương 56

"Tiểu thư..."

Sách Đồng ôm nàng chặt đến nỗi nàng suýt ngạt thở, trong giọng nói xen lẫn lo lắng, bất an, sợ hãi.

Nàng quen Sách Đồng đã lâu, nhưng lần đầu tiên thấy hắn bất an như thế.

Cũng đúng, từ khi họ tách ra để nàng đi tìm Mạch Khinh Trần thì mất luôn liên lạc với nhau... Lâm Trì nghĩ tới đây mới giật mình phát hiện, mấy ngày nay nàng chẳng nghĩ gì ngoài chuyện của Mạch Khinh Trần cả.

Có phải hơi quá đáng không...

Lâm Trì nghĩ vậy không khỏi thấy xấu hổ: "Xin lỗi, Sách Đồng, ta..."

"Tiểu thư, tiểu thư, tiểu thư..."

Sách Đồng lặp đi lặp lại hai chữ này, tiếng sau tha thiết hơn tiếng trước, nặng nề từng tiếng, giọng hốt hoảng khiến Lâm Trì không thể xem nhẹ.
Nhưng cứ đứng ngoài đường thế này cũng chẳng ra thể thống gì, bất đắc dĩ nàng nói: "Sách Đồng, huynh buông ta ra trước đi, có gì chúng ta từ từ..."

Giọt nước mắt âm ấm rơi xuống vai Lâm Trì.

Lúc này nàng mới để ý Sách Đồng đã tiều tụy đi nhiều.

Mắt thâm quầng, cằm xanh xao, y phục nhuốm màu phong trần không còn chỉnh tề như ngày thường.

"Tiểu thư, cô tuyệt đối đừng..." Giọng Sách Đồng ngày càng nhỏ.

"Hả?"

Còn chưa nói xong, cả người hắn mềm nhũn, ngã xuống.

May mà Lâm Trì phản ứng kịp đỡ lấy hắn, nàng nghiêng đầu nhìn sang thì giật mình, thế mà hắn lại tựa vào nàng ngủ thiếp đi.

Đương nhiên nàng không thể bỏ mặc Sách Đồng nên nhanh chóng trả tiền y phục, rồi nửa kéo nửa ôm hắn về khách điếm. Vì có kinh nghiệm chăm sóc Mạch Khinh Trần nên trên đường cũng rất thuận lợi.

Lâm Trì lau mồ hôi, rót chén nước uống.

Phòng nàng thuê có phòng trong, Mạch Khinh Trần đang ở đấy.

Lâm Trì nghĩ ngợi, có lẽ chưa nên quấy rầy hắn nên chỉ ngồi ở ngoài uống trà.

Nước trà lạnh chảy xuống cổ họng, vị đắng lan khắp đầu lưỡi.

Giống như môi của Mạch Khinh Trần.

Có lẽ ngay bản thân nàng cũng chưa nhận thấy mình đã mệt mỏi đến cỡ nào, Lâm Trì nửa gục lên bàn ngủ say.

Chuyện xảy ra tối hôm qua không chỉ hao tổn tâm trí một mình Mạch Khinh Trần.

Suy nghĩ tán loạn trong đầu, nàng nằm mơ.

Mạch Khinh Trần nằm trong vũng máu, khuôn mặt tái nhợt, đôi con ngươi trống rỗng vô hồn nhìn nàng.

Người hắn nặng như chì, cố hết sức mới nhấc nổi cánh tay, nàng không chạm được hắn, chỉ biết trơ mắt nhìn một màn trời đỏ thẫm nuốt chửng lấy cơ thể hắn.

Nhưng mắt hắn dần khép lại, rồi không nhìn thấy gì nữa, cũng không cảm nhận được thế giới này...

Lâm Trì vùng vẫy trong mơ, cả người ướt đẫm mồ hôi,  chợt nghe tiếng gọi: "Tiểu thư, tiểu thư..."

Lâm Trì mở mắt, dụi dụi một lúc mới nhớ mình đang làm gì, ở đâu.

Sách Đồng cầm khăn ướt trong tay, lo âu nhìn nàng.

"Ta không sao." Lâm Trì lắc đầu, vừa định đứng lên thì hoa mắt chóng mặt, ngã lại vào ghế.

Sách Đồng đỡ nàng, rót cho nàng chén trà.

"Tiểu thư, cô nên nghỉ ngơi cho khỏe!" Sách Đồng có vẻ đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn còn hơi lo lắng.

"Ta không sao." Lâm Trì cố chấp lặp lại lần nữa, nhưng đầu óc vẫn đang rối rắm không suy nghĩ được gì, nàng ấn trán xoa dịu cảm giác hoa mắt chóng mặt vừa nãy.

Sách Đồng không miễn cưỡng nàng, than nhẹ, hỏi: "Tiểu thư, mấy hôm nay cô... Sống thế nào?"

"Sư phụ sư tỷ đâu?"

Gặp lại Sách Đồng đúng là việc tốt ngoài ý muốn, nhiều người thì càng nhiều sự giúp đỡ.

Từ chỗ Sách Đồng biết được sư phụ và sư tỷ vẫn bình an vô sự, Lâm Trì cuối cùng cũng yên tâm. Cũng may nàng không làm liên lụy họ.

Lâm Trì nói ngắn gọn những chuyện xảy ra trong thời gian qua, lược bỏ một vài phần không quan trọng, Sách Đồng nghe xong mím môi nói: "Tiểu thư, vậy sau này cô định thế nào?"

Lâm Trì cúi đầu nghĩ: "Đưa Mạch Khinh Trần về trước, chàng cần ngự y ở Dương Minh chữa trị." Nàng đứng lên đi vào phòng trong, "Ta đi gọi chàng ấy."

Nhưng Lâm Trì vừa đẩy cửa phòng trong thì cứng đờ tại chỗ.

Không có!

Trong phòng không có ai!

Trên giường không có! Chỗ nào cũng không có!

Lâm Trì không kịp suy nghĩ chỉ thấy sợ hãi.

Mạch Khinh Trần đã thành ra thế kia còn có thể đi đâu?

Một mình chàng ấy lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao?

Không, không phải lỡ như, chắc chắn...

Chợt nhớ đến giấc mộng lúc nãy, Lâm Trì run rẩy, tay chân lạnh băng, không suy nghĩ gì chạy thẳng ra cửa.

Sách Đồng ở phía sau lên tiếng: "Tiểu thư, cửa sổ không có dấu vết bị mở, có lẽ hắn đi trước khi chúng ta về."

Trời đã tối, trong khách điếm chỉ có một mình tiểu nhị.

Lâm Trì xông tới trước mặt tiểu nhị hỏi: "Huynh có nhìn thấy người ngồi xe lăn cùng đến với ta không?"

Tiểu nhị nghĩ ngợi rồi nói: "À? Vị khách quan đó ư, mấy canh giờ trước ngài ấy cũng đi ra ngoài, sao thế, ngài ấy vẫn chưa trở về à? Tôi vẫn một mực trông giữ ở đây, nhưng buổi tối... Đi hướng nào nhỉ? Hình như hướng Bắc... Này này, khách quan, chờ đã..."

Trên đường lác đác vài người, tìm mãi không thấy bóng dáng Mạch Khinh Trần.

"Khinh Trần, Khinh Trần!"

Lâm Trì vừa chạy vừa gọi Mạch Khinh Trần, sợ đến mức ngực như bị khoét một lỗ, gió lùa vào từng đợt, đau đớn bất an.

Nàng chưa bao giờ sợ hãi đến thế.

Sợ mất đi người đó.

Cái người đã không còn phong hoa tuyệt đại, không còn hoàn hảo, nhưng là người duy nhất nàng yêu.

Mấy ngọn đèn dầu rải rác hiu quạnh trong đêm, thậm chí còn không đủ để soi sáng đường đi.

Người ngày càng thưa.

Lâm Trì thấy mình sắp điên rồi.

Mạch Khinh Trần không nhìn thấy gì cả!

Hơn nữa chân hắn vẫn còn bị thương chưa khỏi hẳn! Vết thương trên tay còn chưa băng bó xong! Mảnh vải che mặt rất dễ lộ, một khi để người khác thấy được... Lâm Trì không dám nghĩ tiếp, nhưng những ý nghĩ đáng sợ ấy vẫn lảng vảng trong đầu không cách nào xua tan đi.

Mưa phùn như dệt, rơi xuống không hề báo trước.

Những giọt mưa lất phất lạnh lẽo rơi xuống tóc nàng, trượt vào y phục, rét thấu xương.

Lâm Trì tựa vào tường thở dốc.

Sức cùng lực kiệt, nàng cúi người khống chế không để mình khóc, một chuyện đơn giản như thế nhưng lúc này nàng phải dùng hết sức lực mới làm được.

Mạch Khinh Trần.

Mạch Khinh Trần.

Sao cũng được.

Mạch Khinh Trần, chàng mau về với ta đi.

Tiếng mưa rơi lộp bộp vẫn vang vọng bên tai, nhưng nàng không còn cảm giác mưa đang rơi, nước mưa tuôn ra khỏi người nàng.

Đột nhiên Lâm Trì quay lại: "Khinh Trần!"

Có bóng người mờ nhạt đứng bên cạnh, tay cầm dù trúc.

Đêm hội đột ngột gặp mưa trong kí ức ùa về, đoàn người bán hàng rong hốt hoảng dọn hàng, tiểu hài tử nô đùa trong mưa, người đi lại trên đường đông như kiến. Nàng đi cạnh Mạch Khinh Trần, hắn cầm dù hơi nghiêng đầu, khẽ mỉm cười với nàng, trong veo bình dị, như một đóa sen đang nở.

"Tiểu thư, mau về thay y phục." Người nọ che dù cho Lâm Trì, giọng vẫn cứng nhắc pha lẫn lo lắng, "Cô bị ướt cả rồi."

Sách Đồng.

Không phải Mạch Khinh Trần.

"Giúp ta tìm Mạch Khinh Trần." Như bắt được cọng rơm cứu mạng, Lâm Trì túm lấy áo Sách Đồng, ánh mắt bất lực, yếu đuối.

"Tiểu thư, cô bình tĩnh đi!"

Sách Đồng hít sâu một hơi: "Tiểu thư, hắn đã đi được vài canh giờ, nếu gặp chuyện không may thì đã sớm gặp rồi! Nếu không có việc gì thì cũng không nên gấp! Bộ dạng cô bây giờ có muốn tìm hắn cũng không tìm được!"

Sách Đồng nói đúng.

Sư phụ đã dạy, gặp chuyện không được kích động, chuyện càng quan trọng càng phải bình tĩnh, nếu không sẽ gặp xui xẻo, điểm này sư phụ hiểu rõ.

Nhưng... Phải làm thế nào mới tỉnh táo lại? Phải làm thế nào mới không lo lắng?

"Thế này nhé, tiểu thư, nếu bây giờ cô muốn tìm hắn..." Sách Đồng nói tiếp, "Vậy thì bình tĩnh nghĩ xem hắn có thể đi đâu?"

"Còn nữa, hắn tự mình đi hay là đi cùng ai?"

"Hắn có đắc tội ai không?"

Lâm Trì theo bản năng nhớ đến thảm trạng tối qua.

Thôn trang đó.

Những tên đó... Còn có tên nông phu nàng thả đi...

"Nếu tiểu thư nghĩ ra rồi thì chúng ta mua ngựa đuổi theo sẽ nhanh hơn cô chạy bộ."

[/size]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: Bach thao, Cuncute, Ida, Tiểu Tất Tất, Trà Hoa Nữ 88, antunhi, daehanee1942, pnhi
     

Có bài mới 25.04.2018, 11:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 487 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[size=150]Chương 57

"Đủ rồi, không cần nói nữa."

Sách Đồng nhăn mày.

"Nếu chàng đi tìm quan phủ thật..." Lâm Trì trầm giọng, cực kì kiên định, "Ta muốn đi gặp Mạch Khinh Trần."

"Tiểu thư!" Sách Đồng bức xúc, "Tiểu thư, nếu là thật, chỉ sợ hắn sẽ..."

"Vậy cứ để chàng giết ta."

"Tiểu thư, cô có biết mình đang nói gì không?!" Với tính của Sách Đồng, nói lớn tiếng như vậy chứng tỏ hắn đang cực kỳ kích động.

Lâm Trì chậm rãi thả tay: "Ta muốn nghe chính miệng chàng ấy nói, nếu không ta không tin."

"Hắn nói thì cô tin, vậy nếu hắn nói dối thì sao?"

Lâm Trì lắc đầu: "Mạch Khinh Trần chưa từng nói dối ta."

Chưa từng, một lần cũng chưa.

Thật ra nàng không tin lời Sách Đồng lắm, nàng biết Mạch Khinh Trần giết người không chớp mắt, nhưng... Họ không phải người xa lạ, họ đã sống ở đó mấy tháng, dù có vài người khi dễ họ, nhưng số còn lại vẫn giúp đỡ họ rất nhiều.

Vào ngày trời đông lạnh giá, họ không đủ đồ ăn, thôn trưởng còn đặt biệt cho họ một ít lương thực còn dư, Lưu đại ca cho Mạch Khinh Trần cây gậy chống, Lý đại tẩu dạy nàng vá xiêm y, thiếu niên thì tâm sự với nàng, thỉnh thoảng mang điểm tâm sang, người trong thôn biết Mạch Khinh Trần không thể lao động nhưng chàng biết viết, họ luôn đến nhờ chàng viết thư, thời gian dài như vậy Lâm Trì biết họ không gửi thư nhiều đến thế, thực ra họ chỉ muốn giúp hai người kiếm thêm chút tiền...

Quan trọng là Mạch Khinh Trần biết nàng không thích giết người, càng không thích lạm sát người vô tội.

"Vậy tiểu thư không đi gặp sư phụ và sư tỷ nữa ư?"

Lâm Trì ngẩng đầu: "Họ đang ở đâu?"

Sách Đồng: "Ở gần đây thôi, sau khi tìm thấy cô tôi cũng đã báo với họ, nên không lâu nữa họ sẽ đến đây." Nói rồi hắn ra đóng cửa, "Tiểu thư, cô vẫn nên nghỉ ngơi trước đã."

Lần đầu tiên nghe thấy Sách Đồng nói bằng giọng điệu cứng nhắc như thế.

Cũng đã được một khoảng thời gian dài kể từ khi nàng cứu Sách Đồng, dù hắn đối với người khác có lạnh nhạt đến mấy, nhưng vẫn chăm sóc lâm Trì như chăm con, không phải nàng không cảm kích, thậm chí còn từng nghĩ sau khi báo thù sẽ gả cho Sách Đồng, cứ thế sống hết đời, dù sao sống với nhau đã lâu, đã thân thiết như người một nhà. Nhưng không ngờ sau này nảy sinh nhiều chuyện, ý nghĩ này cũng bị gác lại.

Lâm Trì biết Sách Đồng quan tâm nàng, nhưng trải qua nhiều chuyện, nàng và Mạch Khinh Trần đã không thể chia lìa.

Dù cho...

Dù cho những người đó bị Mạch Khinh Trần giết, nàng cũng không thể hận hắn...

Lâm Trì bất đắc dĩ thở dài.

Lâm Trì nhắm mắt muốn ngủ, nhưng mỗi lần nhắm mắt thì cảnh tượng người dân trong thôn chết thảm cùng với cảnh cả nhà bị sát hại trong trí nhớ hiện ra trong đầu.

Lâm Trì trằn trọc rất lâu rồi quyết định đứng dậy.

Sách Đồng hẳn đang gác ở cửa, Lâm Trì không muốn tranh cãi với hắn, nàng nghĩ nghĩ rồi dứt khoát kéo màn, mở cửa sổ, lén nhảy ra ngoài.

Nàng lăn qua lộn lại một đêm, chỉ ngủ được mấy canh giờ mà trời đã sáng.

Lâm Trì hỏi thăm rồi tự mình đến phủ nha, theo thói quen trèo tường vào.

Trong phủ có vài người, nhưng không có Mạch Khinh Trần của nàng, Lâm
Trì thất vọng rời nha môn, nàng gặp phải một bóng người quen ở cửa.

Lâm Trì gọi: "Tĩnh Vương thế tử..."

Tĩnh Vương vừa bước xuống kiệu, hiển nhiên hắn cũng thấy nàng, mặt kinh hỉ: "Lâm Trì, thì ra muội ở đây... Sư tỷ muội... Thôi, vào đã rồi nói..."

Lâm Trì theo Tĩnh Vương thế tử vào nha môn, lúc này hắn trông gầy sộp, giọng cũng trầm trầm, ngồi xuống nghe hắn nói, "Mấy hôm nay, sư tỷ của muội tìm muội sắp điên rồi... Thậm chí nàng ấy không tiếc đến cầu xin ta..."

"Xin lỗi huynh..."

Lâm Trì nghĩ đến sư tỷ thì không khỏi áy náy.

Thật ra nàng cũng thấy áy náy với Tĩnh Vương thế tử, lúc trước hai người cùng rời Dương Minh, tuy nói là bạn đồng hành, nhưng trên đường Tĩnh Vương thế tử chăm sóc nàng rất chu đáo, còn nàng sau khi sư tỷ từ chối Tĩnh Vương thì liền bỏ hắn lại mà theo sư tỷ tìm sư phụ.... Sau đó không biết hắn ra sao.

"... Ta không biết sau đó mọi người xảy ra chuyện gì, nhưng sư tỷ của muội rất lo cho muội, tóm lại bây giờ muội đừng đi đâu cả, ta sẽ báo sư tỷ muội đến đây."

"Cảm ơn..." Lâm Trì hỏi, "Vậy, thế tử, huynh có biết Mạch Khinh Trần đang ở đâu không?"

Tĩnh Vương thế tử nghe vậy, ngừng một lúc, nói: "Hắn lên đường về Dương Minh rồi. Không gạt muội, lần này ta đến để đón hắn về, vốn nhị hoàng tử làm ầm ĩ đòi đi, nhưng khi nhận được tin ta đang ở gần đây nên tiện thể ghé qua."

Mạch Khinh Trần an toàn rồi.

Xác định được điều này, Lâm Trì thở phào nhẹ nhõm, nàng kiệt sức đến đứng không nổi, cả người trượt xuống, dùng tay chống bàn mới đứng vững.

"Chàng thế nào rồi?"

Tĩnh Vương thế tử nhíu mày: "Không khả quan lắm, đi theo ta có quân vận đại phu, có điều tình hình này rất khó giải quyết, e chỉ có cốc chủ Hồi Xuân Cốc mới trị được."

Lâm Trì nhìn Tĩnh Vương thế tử, giọng bất an: "Ta... Ta có thể đi thăm chàng không?"

"Chỉ e không đươc." Tĩnh Vương thế tử chậm rãi lắc đầu, "Ta phải giao muội cho sư tỷ muội đã, hơn nữa... Mạch Khinh Trần nói tạm thời không muốn gặp muội."

"Cái gì..."

Tĩnh Vương thế tử cười cười: "Muội phải hiểu chứ? Bây giờ hắn thành bộ dạng này rồi không muốn cho muội nhìn thấy... Nếu muội muốn gặp, thì sau khi họp mặt với sư tỷ trở về Dương Minh sẽ gặp được thôi, còn hiện tại nếu bảo ta thả muội đi, nếu muội lại xảy ra chuyện gì, sư tỷ muội sẽ điên mất..."

Lâm Trì nghĩ nghĩ rồi gật đầu đồng ý.

Thật ra chỉ cần biết Mạch Khinh Trần không sao là được, còn chuyện kia...

Khi nào gặp thì hỏi hắn vậy.

Mạch Khinh Trần sẽ không nói dối nàng, hoặc nếu hắn làm thật, hắn cũng sẽ không phủ nhận, huống chi... Trong tiềm thức, Lâm Trì cảm thấy chuyện đó không phải do Mạch Khinh Trần làm.

Hơn nữa sau chuyện đêm đó, có lẽ Mạch Khinh Trần cũng chưa muốn gặp nàng ngay.

Không cần thiết phải vội gặp hắn.

Lúc đó Lâm Trì nghĩ như vậy.

Sau khi nàng yên tâm, nàng mới để ý Tĩnh Vương thế tử mặc một bộ hoa phục màu xanh nhạt, chỉ vàng uốn lượn quanh viền áo lúc ẩn lúc hiện, ngọc bội bên hông lửng lơ, búi tóc và mũ rất hoa lệ, trông khác hẳn so với quá khứ.

"Tĩnh Vương thế tử, huynh và sư tỷ ta..."

"... Đã không còn quan hệ gì nữa."

"Sao?"

Tĩnh Vương thế tử rũ mắt: "Việc hôn sự của ta đã bắt đầu chuẩn bị, ba tháng sau."

Không đợi Lâm Trì mở miệng, Tĩnh Vương thế tử ngắt lời nàng, trầm giọng nói: "Được rồi, chúng ta đừng nói chuyện này nữa. Trên đường muội cũng vất vả, có yêu cầu gì cứ nói, muốn ăn gì? Hay muốn tắm rửa nghỉ ngơi trước? Có lẽ tạm thời sư tỷ muội chưa đến ngay được, nếu có hứng ta dẫn muội đi dạo mua sắm trong thành..."

"Tiểu Trì!"

Cửa bị đánh bật không thương tiếc, "Ầm" một tiếng, cánh cửa vỡ tung rơi xuống đất vỡ tan tành. Thế mà người vừa đến không hề quan tâm, xông thẳng đến ôm Lâm Trì: "Tiểu Trì ngốc! Còn không xuất hiện sư tỷ nhớ muội sắp chết rồi! Không sao thì phải báo bình an chứ!"

"Sư tỷ... Buông, buông, muội thở không được..."

Sử tỷ không thèm nghe Lâm Trì nói, càng ôm chặt hơn.

Lâm trì cam chịu thở dài.

"Đa tạ Tĩnh Vương thế tử." Một giọng nói dịu dàng trong trẻo vang lên.

Lâm Trì nhìn sang, quả nhiên Đỗ Nhược đang đứng ở đó.

Tĩnh Vương thế tử nhìn hắn, lạnh lùng đáp "Đừng khách khí", rồi xoay người ra ngoài.

Đỗ Nhược sờ sờ mũi, vô tội cười cười: "Hình như ta không được hoan nghênh thì phải."

... Không phải hình như, mà là chắc chắn!

Lâm Trì im lặng nhủ thầm, nàng không phát hiện mình đang mỉm cười...
Hơi cứng nhắc, vì đã lâu không biểu cảm thế này ư?

Tìm thấy sư tỷ giống như tìm thấy nơi để dựa dẫm, tạm thời buông bỏ mọi trách nhiệm.

Lâm trì dựa vào sư tỷ ngủ một giấc ngon lành, không mộng mị, mãi đến khi trời hửng sáng.

Tỉnh lại có cháo nóng hầm hập do sư tỷ nấu, dù mùi vị không tuyệt hảo, nhưng Lâm Trì vẫn múc một muỗng ăn, cảm giác ấm áp lan khắp người, rất đơn giản nhưng khiến nàng vô cùng thỏa mãn.

"Nha đầu ngốc, gầy quá." Thừa dịp Lâm Trì ăn cháo, sư tỷ sờ đầu Lâm Trì, câu được câu không, "Mấy ngày qua muội sống thế nào?"

Lâm Trì đã đoán trước sư tỷ sẽ hỏi, nàng vẫn kể sơ một lần, lược bỏ phần khổ cực.

Sư tỷ trầm mặc: "Vậy muội nói hiện tại Mạch Khinh Trần bị mù, chân không đi lại được, còn võ công..."

Lâm Trì nuốt ngụm cháo cuối cùng, gật gật đầu.

"Ta còn tưởng lời đồn chỉ là giả, thì ra... Đúng là làm khó Mạch Khinh Trần." Lại sờ đầu Lâm Trì, "Đây là nguyên nhân muội không xuất đầu lộ diện? Cũng phải... Những kẻ muốn giết Mạch Khinh Trần đâu có ít."

"Có điều, nha đầu ngốc..."

Lâm Trì buôn bát: "Sư tỷ..."

"Sao?"

"... Tỷ nhầm đường thành muối rồi."

Sư tỷ cốc đầu Lâm Trì, thẹn quá hóa giận: "Có ăn là may rồi, còn kén cá chọn canh."

Cốc chẳng đau, Lâm Trì sờ đầu, nói: "Sư tỷ, tỷ thích giết người không?"

"Nói thừa, đương nhiên không thích."

"Vậy nếu người tỷ thích giết rất nhiều người."

"Vậy thì phải xem tình huống, ví dụ giết kẻ thù, hoặc người chẳng liên can đến tỷ thì không sao cả." Sư tỷ híp mắt, "Nếu hắn dám động đến người nhà, hoặc bằng hữu của ta, ta sẽ tự tay giết hắn báo thù!  Ngũ mã phân thây hắn!"

"... Sư tỷ, tỷ thật đáng sợ..."

Cầu Uyển cười dịu dàng, nhếch miệng cười lộ hàm răng trắng bóng: "Ta chỉ đùa một chút thôi!"

Lâm Trì bỏ Sách Đồng mà đi, theo lẽ phải nhìn sắc mặt hắn, tiếp theo có lẽ phải chịu nghe hắn lải nhải trách tội.

Lâm Trì tự biết đuối lý, cúi đầu để hắn giáo huấn.

"Được rồi, Sách Đồng, nàng ấy cũng chỉ..." Đỗ Nhược định hòa giải.

"Vũ công tử cứ lo chuyện của mình thì hơn."

Đỗ Nhược nghẹn, bật cười: "Ta bị ghét thật rồi."

Hắn cúi đầu nhìn Lâm Trì, trong mắt nàng đã không có hắn nữa.

Cũng phải, từ khi hắn từ bỏ cái tên Đỗ Nhược thì đã sớm thành người thừa, càng không nên nhúng tay vào chuyện của họ.

"Đừng lo, nếu tìm thấy nàng rồi thì ta cũng nên về Ma giáo." Hắn lại cười cười, "Sư phụ nàng vẫn đang ở Ma giáo, cuối cùng ông vẫn bị Hoa Cửu Dạ bắt được, cũng may đại tiểu thư xuất hiện cứu ông một mạng, chỉ là hiện tại có lẽ đang phải gắng gượng ở Ma giáo..." Đỗ Nhược tạm dừng: "Cho nên ta vẫn nên về đó."

Đỗ Nhược đi rồi, chỉ còn Lâm Trì, Sách Đồng và sư tỷ.

Sách Đồng vẫn kiên quyết phản đối Lâm Trì về Dương Minh, có điều cuối cùng cũng không  lay chuyển được sư tỷ mạnh mẽ và Lâm Trì kiên cường, đành bất đắc dĩ theo họ về Dương Minh.

Vì sự an toàn, ba người theo Tĩnh Vương thế tử về. Thân phận thế tử tôn quý, quan phủ trên đường đều muốn chiêu đãi nên lộ trình kéo dài thêm.

Ban đầu Lâm Trì còn thấy lạ tại sao Tĩnh Vương thế tử chịu về cùng họ.

Sư tỷ trả lời bằng biểu cảm đáng sợ của nàng cộng với giọng điệu vô cùng nhạt nhẽo: "... Đương nhiên là đi Dương Minh đưa sính lễ."

Biểu cảm quá đáng sợ, Lâm Trì không còn can đảm nhắc tới Tĩnh Vương thế tử thêm lần nào nữa.

Dù cùng đi với nhau, nhưng nếu có chuyện gì thường thì Tĩnh Vương thế tử chỉ nói với Lâm Trì, sư tỷ cũng thế. Vì thế trên đường đi từ đầu tới cuối hai người không nói một câu, dù nhìn nhau cung chỉ xem như người đi trên đường gặp thoáng qua, không hề quen biết.

Nhưng hai người đó cũng không hẳn là không quan tâm đối phương.

Lúc nói chuyện với nàng, nếu có nhắc đến sư tỷ, cảm xúc của Tĩnh Vương thế tử luôn rất suy sụp, còn sư tỷ nếu ban ngày có gặp Tĩnh Vương thế tử, buổi tối sẽ vào phòng bếp điên cuồng băm gà, vịt, cá (... )...

Lâm Trì tiếc muốn chết, nhưng không biết làm sao.

Chuyện của sư tỷ nàng cũng không hỏi được, huống hồ hiện tại... nàng chỉ muốn gặp Mạch Khinh Trần mà thôi.

Không biết giờ hắn thế nào.

Rất nhớ rất nhớ hắn.

Chỉ là Lâm Trì không ngờ sau khi trở lại Dương Minh sẽ  nhận được một tin trời giáng.

Mạch Khinh Trần bị giam.

Nguyên nhân là, hắn đánh trọng thương Cơ Định Loan.

Thời thế xoay vần, bởi vì thế hệ này chỉ có hai hoàng tử, tuy Mạch Khinh Trần là trưởng hoàng tử, nhưng ai ai cũng biết khả năng hắn kế vị cực kỳ thấp, ngược lại người có khả năng kế vị đích thị là thứ hoàng tử Cơ Định Loan, nhưng Mạch Khinh Trần lại dám đả thương Cơ Định Loan.

Tin từ Tĩnh Vương thế tử, Cơ Định Loan bị trọng tương đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh, không ai được phép đến thăm Mạch Khinh Trần.

Phủ của Mạch Khinh Trần đã bị niêm phong, canh phòng nghiêm ngặt, không thể vào được.

Tình hình cực kỳ tệ.

Thậm chí Lâm Trì đã nhờ Tĩnh Vương thế tử đến tìm hoàng hậu nương nương, nhưng vẫn bị từ chối, còn Kỳ Mặc, Lăng Thư, Lăng Họa thì ở trong phủ Mạch Khinh Trần, không thể liên lạc được.

Hết cách, đành phải xông vào.

Dù nàng đã từng vượt ngục Thiên Lao, nhưng đó là kế hoạch lên sẵn từ lâu có người tiếp ứng, hiện tại thì không.

Huống chi, nếu Sách Đồng biết được chắc chắn sẽ ngăn cản nàng.

Lâm Trì suy nghĩ, cũng chỉ còn cách xông vào phủ Mạch Khinh Trần, nhờ trực giác nhạy bén và tốc độ nhanh nhẹn, nàng tránh được quân canh gác ngoài phủ, nhưng bi kịch ở chỗ nàng không biết đường, không biết Mạch Khinh Trần đang ở đâu.

Kết quả không ngoài dự kiến, nàng bị bắt.

Lâm Trì bị nhốt trong địa lao, ba lần vượt ngục đều bị tóm về do lạc đường, lần thứ tư, cuối cùng cũng gặp người quen.

Nam tử tuấn tú ặc áo dài màu xanh ngọc liếc mắt nhìn Lâm Trì, không mấy ngạc nhiên nói: "Thiếu phu nhân, quả nhiên là cô."

Xưng hô đã lâu không nghe thấy khiến Lâm Trì hoài niệm.

"Ta muốn gặp mạch Khinh Trần."

Kỳ Mặc bảo quan binh thả Lâm Trì, rũ đôi mắt mệt mỏi nói: "Về đi, thiếu phu nhân."

"Ta muốn gặp mạch Khinh Trần." Lâm Trì nói, như không nghe thấy lời Kỳ Mặc.

"... Công tử không muốn gặp cô."

"Ta muốn gặp mạch Khinh Trần."

"Thiếu phu nhân, cô đừng cố chấp như thế."

"Ta muốn gặp mạch Khinh Trần."

"Xin lỗi cô, thiếu phu nhân, tôi không thể đồng ý với cô."

"Ta muốn gặp mạch Khinh Trần."

Kỳ Mặc ngước mắt, bất đắc dĩ nói: "Thiếu phu nhân, tôi rất khâm phục sự cố chấp của cô. Nhưng hiện tại không thích hợp để cô gặp công tử, công tử..."

"Ta muốn gặp mạch Khinh Trần."

Kỳ Mặc: "..." Thiếu phu nhân, cô chỉ biết mỗi câu này thôi à?

Lâm Trì chớp mắt, từ đầu đến cuối đôi mắt đen láy không dao động nửa phân: "Ta muốn gặp mạch Khinh Trần."

Một lúc lâu sau.

Kỳ Mặc khép mắt: "... Cô chỉ nhìn một chút thôi nhé."

Lâm Trì lặng lẽ siết tay: "Cảm ơn huynh."

Nàng đứng rất xa, xa đến mức chỉ thấy được bóng hắn.

Cách tầng tầng lớp lớp cây hoa, bụi cỏ, cách một cánh cửa gỗ đỏ thẫm nửa khép nửa hở, cách một tấm màn lụa mỏng nhạt trong suốt, mới nhìn thấy mái tóc bạc lờ mờ ở đằng xa.

Hắn nằm tựa trên giường, im lặng hệt như đã chết.

Mùi thuốc đắng nồng nặc đủ để nhấn chìm cả phủ.

"Chàng ấy... Sao thế?"

Lời nàng còn chưa dứt, đã thấy bóng một thị nữ mặc y phục màu hồng nhạt bay ngược ra, va vào núi giả, kêu lên một tiếng rồi trượt xuống đất.
Tiếp đó là giọng nói quen thuộc mà xa lạ, khàn đục vô cùng: "Cút."

[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: Bach thao, Cuncute, Ida, Tiểu Tất Tất, Trà Hoa Nữ 88, antunhi, daehanee1942, pnhi, rinnina
     
Có bài mới 08.05.2018, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 487 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[size=150]Chương 58

Lâm Trì không biết nên dùng từ gì để hình dung tâm trạng của nàng lúc này, khi chứng kiến một màn như vậy, nhưng nàng biết mình rất đau lòng.

Mọi ngôn từ mắc kẹt ở cổ họng, như bị vật gì chắn ngang.

"Ta muốn qua đó."

"Thiếu phu nhân!"

"Để ta qua đó đi, cầu xin huynh đó Kỳ Mặc! Sao cũng được, để ta qua xem chàng!"

Nàng cố nói nhanh hết mức có thể để che đậy sự nghẹn ngào trong lời nói.

Kỳ Mặc thở dài: "Thiếu phu nhân, cô không cần..."

Trước khi Kỳ Mặc nói hết, Lâm Trì đã nhảy sang.

Thị nữ bị quẳng ngã trên núi giả hôn mê bất tỉnh đã được khiêng đi, cửa phòng Mạch Khinh Trần vẫn mở, nhưng không một ai dám đến gần.

Lâm Trì nhẹ bước, nhìn vào trong.

Mái tóc xám trắng buông dài che hai má, khiến người khác không nhìn rõ mặt hắn.

Máu.

Tay Mạch Khinh Trần dính đầy máu.

"Ra ngoài." Giọng Mạch Khinh Trần bình tĩnh đến đáng sợ.

Lâm Trì bất động.

Giọng hắn vẫn bình thản như ăn cơm, uống nước: "Không ra ngoài ta sẽ giết ngươi."

Vừa dứt lời, Mạch Khinh Trần ngẩng phắc lên, nhìn sang cửa.

Còn chưa kịp phản ứng, Lâm Trì đã bị túm ra ngoài.

Nhưng một khắc sau cùng, nàng nhìn thấy mặt Mạch Khinh Trần, dung nhan đẹp đến mê hoặc tôn lên mái tóc màu xám tro, như hoa nở giữa vùng đất chết, đẹp kinh động lòng người, nhưng khuôn mặt không biểu cảm, trống rỗng mà hư vô, vô hình trung khiến người ta có cảm giác trái tim bị bóp nghẹt, nghiền nát.

Mọi đau khổ biến mất không còn sót lại chút gì.

Kỳ Mặc buông tay, thở phào: "May mà công tử đang mù."

Lâm Trì cúi đầu không nói, Kỳ Mặc thấy thế bất giác nhăn mày.

"Thiếu phu nhân, vậy nên tôi mới bảo bây giờ không phải lúc thích hợp để gặp công tử... Cảm xúc của công tử không ổn định, công tử cũng không hi vọng cô nhìn thấy ngài ấy như hiện tại." Kỳ Mặc xoa mi, nói tiếp: "... Gần đây quả thật đã xảy ra rất nhiều chuyện, hơn nữa tình hình trị liệu cũng..."

Kỳ Mặc đang thao thao bất tuyệt bị Lâm Trì cắt ngang: "Mắt và chân chàng thế nào rồi?"

Kỳ Mặc khẽ lắc đầu: "Thẩm thần y nói chân bị tổn thương không nghiêm trọng lắm, chỉ là mắt có vấn đề..." Hắn dừng một chút, nhìn Lâm Trì, "Công tử có từng bị kích thích quá lớn không?"

Gần như trong nháy mắt, cảnh tượng máu me tăm tối đêm đó lại lóe lên trong đầu Lâm Trì.

Không thể nói thành lời.

Không đợi Lâm Trì lên tiếng, Kỳ Mặc đã nói trước: "Thôi, nhìn cơ thể công tử thế này, có chuyện gì tôi cũng đã đoán được... Thiếu phu nhân, cô vẫn nên về trước thì hơn, đợi công tử khỏe lại, thì..."

"... Chuyện của Cơ Định Loan là thế nào?"

Lần này đổi lại Kỳ Mặc im lặng, hắn dời mắt, thở dài: "Bộ dạng của công tử cô cũng thấy rồi đó... Nhị điện hạ thích quấn lấy công tử, đã bị..." Dừng một chút, "Nhị điện hạ bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh, Thẩm thân y vẫn bận rộn bên đó, sở dĩ không để người khác vào tôi nghĩ thiếu phu nhân cũng hiểu, dù cho ai nhìn thấy bộ dạng công tử hiện giờ cũng chỉ sợ... Hơn nữa nếu nhị điện hạ thật sự có chuyện không may, công tử..."

"... Sẽ thế nào?"

Giọng Kỳ Mặc càng trầm: "... Vương tử phạm pháp, xử như dân thường."

Mạch Khinh Trần làm loạn nhiều năm như vậy, một phần nhờ vào võ công thiên hạ vô địch, phần còn lại dựa vào xuất thân cao quý của hắn.

Tính ra có hơi bất công, nhưng thói đời là vậy.

Trận vây diệt năm xưa tuy Mạch Khinh Trần giết người vô số, triều đình hạ chỉ nói người giang hồ tranh đấu không đáng truy cứu, hơn nữa vốn do người giang hồ chủ động tìm Mạch Khinh Trần, thế nên vụ đó mới bị trấn áp.

Chuyện Mạch Khinh Trần đả thương mọi người sau đó cũng nhờ triều đình ra mặt an ủi, cũng may Mạch Khinh Trần rất ít khi xuất đầu lộ diện nên xử lý cũng không quá khó khăn.

Có điều bây giờ nhị hoàng tử của Bắc Chu, ngang hàng với địa vị hoàng tử của Mạch Khinh Trần, bất luận trên dưới triều đình, cả hoàng thượng và hoàng hậu cũng không thể bảo vệ hắn được nữa... Không, ngược lại, Cơ Định Loan do một tay hoàng hậu Bắc Chu nuôi nấng, tận mắt nhìn hắn khôn lớn, còn Mạch Khinh Trần được đưa đến Kỳ Sơn từ nhỏ, mức độ thân thiết rất chênh lệch.

Dù muốn đối xử công bằng thế nào thì trong lòng vẫn sẽ thiên vị.

Một bên là con trưởng lạnh lùng tàn bạo không thân thiết từ nhỏ, một bên là con thứ đáng yêu, hoạt bát, thích làm nũng, nô đùa, ai được chọn người ngoài nhìn vào là biết ngay.

Thời gian này nhị hoàng tử Cơ Định Loan hôn mê bất tỉnh, hoàng hậu nương nương canh giữ bên cạnh hắn mấy đêm liền không chợp mắt, nhưng chưa một lần đến thăm đại hoàng tử Cơ Định Lam.

Tấu sớ quần thần buộc tội, lên án Đại hoàng tử dâng lên như mưa.

Quyết không nhân nhượng, phải nghiêm trị.

Huynh đệ tương tàn, còn thể thống gì.

Bạo phát như bị dồn nén từ lâu, không gì ngăn nổi, thậm chí còn có cựu đại thần quỳ trước bậc cầu Thánh thượng không nể tình riêng mà làm trái luật.

Mạch Khinh Trần không chỉ quá đáng, mà hơn hết - Bắc Chu trước giờ không cần một Đại hoàng tử như thế.

Chưa bao giờ có cơ hội tốt để trục xuất hắn như bây giờ.

Cũng vì việc này mà Hoàng đế bệ hạ danh giá của Bắc Chu lo âu đến bạc cả đầu.

Khách điếm.

"Tiểu thư, cô vẫn tin Mạch Khinh Trần ư?"

Sách Đồng buông kiếm, đặt điểm tâm xuống.

"...Chuyện gì?"

"... Chuyện những người trong thôn đó có phải do Mạch Khinh Trần giết không." Sách Đồng nhìn Lâm Trì, nói: "Đừng tự lừa mình dối người nữa."

"Ta biết."

Sách Đồng đẩy điểm tâm tới trước mặt Lâm Trì: "... Rời xa hắn đi, tiểu thư."

"Không."

Lâm Trì ngồi bó gối trên giường, không ngờ nàng trả lời rất dứt khoát.

Từ sau hôm lén đi tìm Mạch Khinh Trần trở về thì nàng trở nên thế này.

Sách Đồng cúi nhìn điểm tâm mà trước kia Lâm Trì thích nhất, hắn vẫn thường mua cho nàng, hơn nữa mỗi lần mua về, nàng đều ăn ngấu nghiến thậm chí cả bao giấy cũng không tha.

Nhưng bây giờ nàng không như thế, không thèm nhìn một cái.

Bây giờ trong lòng nàng chỉ có Mạch Khinh Trần.

Nàng biến thành thế này từ lúc nào...

Sách Đồng siết chặt nắm đấm, rồi lại buông từng ngón, từng ngón.

"Tiểu thư, đường bướng nữa."

"Thẩm thần y, công tử thế nào rồi?"

Thẩm Tri Ly vừa từ chỗ Cơ Định Loan về, bận rộn suốt đêm khiến nàng phát cáu: "Công tử nhà ngươi không cho ta xem bệnh, làm sao ta biết được?"

Kỳ Mặc biết rõ tính nàng nên đành nói: "Thẩm thần y không phải lo phí xem bệnh..."

"Đương nhiên ta không lo, nhà ngươi mở quốc khố cơ mà."

Kỳ Mặc nghẹn, dừng một chút mới nói: "Lấy độc trị độc là biện pháp của cô, bây giờ ngoài cô không ai..."

"Ta biết ta biết." Thẩm Tri Ly cắt lời hắn, "Ai bảo công tử nhà ngươi đi lung tung? Đã vậy thì thôi đi còn biến mình thành ra thế này, tự hủy hoại mình còn muốn làm đệ đệ hắn... Ngươi nghĩ ta rãnh rỗi chơi với các ngươi hay sao? Ta rất bận có được không? Nếu hai người họ không phải biểu đệ của Tô Trầm Triệt, ta cũng chẳng thèm quan tâm..."

Lăng Thư mất kiên nhẫn rút đao: "Nữ nhân này sao lại khó khăn như vậy! Người xem bệnh cho công tử thì xem đi! Bản đại gia..."

Không biết từ đâu một cây châm bạc ghim vào cơ thể Lăng Thư.

Lăng Thư ngã sầm xuống đất.

Thẩm Trì Ly sửa sang tay áo, giẫm lên đầu hắn.

Lăng Thư trợn mắt: "Đồ khốn! Buông bản đại gia ra! Cái đồ nữ nhân lang băm thối chết tiệt!"

Thẩm Tri Ly ra sức dụi chân trên mặt Lăng Thư: "Ngươi có tin lang băm ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết?"

"Ta khinh! Có bản lĩnh ngươi biến công tử trở về hình dáng ban đầu đi!"

"... Thật ngại quá, ngươi khích ta cũng vô dụng thôi."

Mắt Lăng Thư đỏ ngầu, hắn hét lên: "Ngươi muốn sao cũng được! Nếu ngươi có thể làm cho công tử trở lại như xưa, tùy ngươi muốn làm gì ta cũng được, dù muốn lấy mạng ta cũng không sao!"

Hắn cũng đã không ngủ mấy ngày, không phải ngủ không được, mà hắn lo cho công tử nhà hắn.

Hắn và Lăng Họa thay phiên trông coi công tử, vì hiện nay trên dưới trong phủ chỉ có hai người họ và Kỳ Mặc dám đến gần Mạch Khinh Trần, những người dám đến gần Mạch Khinh Trần đã ít, bây giờ thị nữ trong phủ thà bị đuổi khỏi phủ cũng không chịu bước vào sân của hắn.

Lời đồn Mạch Khinh Trần đang thất thế ngày càng lan truyền, khiến lòng người hoảng sợ, có kẻ còn trộm tiền trốn đi, dù Kỳ Mặc đã nghiêm trị vài tên, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng khống chế tình hình.

Không thể tuyển thị nữ mới nên người trong phủ ngày càng ít.

Quan trọng là thân thể công tử vẫn không có chuyển biến tốt.

Thẩm Tri Ly dừng một lúc, từ từ thu chân lại, xoay người nói: "Không phải dễ như ngươi nói đâu..." Nàng hạ giọng, "Công tử nhà ngươi có thể sống đến bây giờ đã là kỳ tích, thể chất của hắn quá đặc biệt... Chẳng qua hắn kiên trì nên ta mới đồng ý để hắn khôi phục cảm giác, nhưng chung quy cũng là lần đầu tiên nên ta cũng không biết sẽ để lại di chứng gì... Thật ra như bây giờ đã là may lắm rồi, tình huống tệ nhất mà ta lường trước được là hắn sẽ chết, bây giờ chỉ bị mù, võ công yếu đi, tóc bạc, hơn nữa sau khi bài xuất hết độc tố chưa chắc không thể hồi phục võ công... Vấn đề lớn nhất hiện giờ là tâm lý hắn quá tệ, dù có dùng thuốc thì hiệu quả cũng rất kém. Ta cho là hắn đã bị kích thích gì lớn, dù sao thành ra thế này thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, tự hắn cũng đã nói không muốn gặp lại nha đầu kia..." Thẩm Tri Ly ấn mi: "Nhưng bây giờ ta nghĩ mình đã sai, công tử nhà ngươi không phải loại người từng trải sự đời, suy nghĩ của hắn quá đơn giản, phương thức biểu đạt thẳng thắn đến đáng sợ..."

Nàng nghiêng đầu nhìn Kỳ Mặc: "... Ngươi có thể tượng tượng nổi hắn trưng ra bộ dạng gặp người giết người gặp quỷ giết quỷ như bây giờ chỉ bởi vì thấy tự ti sợ bị người khác ruồng rẫy không?"

Kỳ Mặc vẻ mặt bất lực: "..."

Hắn biết cái lý do này rất nhảm nhí, nhưng còn cách nào đâu, dù chỉ vì nguyên nhân đơn giản như thế, nhưng đây là Mạch Khinh Trần, cực kỳ khó giải quyết.

Thẩm Trì Ly buông bàn tay đang xoa thái dương chạm xuống bàn: "... Có lẽ nên dùng cách đơn giản mà thô bạo thì tốt hơn... Đúng rồi, tiểu nha đầu kia đang ở đâu?"

Lần đầu tiên làm loại chuyện như mai mối thế này, thế nên Thẩm Tri Ly làm công tác tư tưởng rất lâu mới bước vào khách điếm.

Tìm đến phòng có đề tên Lâm Trì, Thẩm Trì Ly ho khan hai tiếng mới gõ cửa.

"Ai đó!"

Thẩm Tri Ly vừa định lên tiếng, không ngờ thấy một nam tử cao lớn đang đứng trước mặt, vóc người trông còn được, nhưng biểu cảm hơi thối.

"Xin lỗi, tôi nhầm phòng." Thẩm Trì Ly quyết định nhanh chóng, vừa định đi, nàng xem lại bảng hiệu một lần nữa: "Đợi đã... Lâm Trì có ở trong này không?"

Nam tử càng nhìn nàng đầy phòng bị: "Cô là ai"

"Ngươi là... Khoan đã..." Thẩm Tri Ly nhìn hắn đánh giá từ trên xuống dưới, đột nhiên có dự cảm bất thường: "Ngươi có quan hệ gì với Lâm Trì?
Bà nó... Không phải cẩu huyết như vậy chứ... Mới bao lâu đâu, Lâm Trì này... Đừng nói với ta ngươi là huynh đệ thất lạc nhiều năm của nàng ấy nhé?"

Sắc mặt nam tử càng khó coi: "... Không phải."

Thẩm Tri Ly dò hỏi: "... Vậy phụ thân thất lạc nhiều năm?"

Nam tử: "..."

"Ầm" một tiếng, cửa bị đóng sầm một cách bạo lực.

Thế thì xem ra không phải...

Thẩm Tri Ly nhức đầu đá cửa, bây giờ Mạch Khinh Trần so với nam nhân này thật sự không được lạc quan cho lắm, tiểu nha đầu Lâm Trì hẳn không định trèo tường thật chứ. Dù bức tường Mạch Khinh Trần cũng không có gì hay ho, nhưng dù sao cũng là tường nhà nàng, không thể để người ta cạy đơn giản thế được!

Thẩm Tri Ly càng nghĩ càng thấy có lý, nhấc chân đá cửa.

"Rốt cuộc cô muốn gì?" Nam tử mở cửa, giọng có vẻ tức giận, "Nàng ấy vừa ngủ."

"Ngủ?"

"Phải." Nam tử cầm kiếm bên hông, cau mày kiếm, giọng nói không để người khác cự tuyệt: "Nên xin cô về cho."

... Rất có khí khái nam nhi.

Thẩm Tri Ly cảm khái.

Bà nó, thế còn tệ hơn!

So ra, cái tên (...) nhà mình ngoài khuôn mặt ra thì không có điểm nào sánh được! Hơn nữa tên trước mặt còn tóc dài thẳng, đen, hết sức trung thành, kết hợp với diện mạo lạnh lùng, lực sát thương tăng gấp bội! Thẩm Tri Ly nghĩ đến mạch Khinh Trần... Tính tình tàn bạo, thủ đoạn tàn nhẫn, mắt nửa mù, đúng là ngoài bộ mặt ra chẳng có gì sánh bằng người ta...

... Có điều, bây giờ đâu phải đẹp là quan trọng nhất!

"Ngươi có tiền không?"

Nam tử nhíu mày, khó hiểu: "Cái gì?"

Thẩm Tri Ly: "Ngươi là người ở đâu? Nhà chỗ nào? Cha mẹ có khỏe mạnh? Có bao nhiêu cơ ngơi, ruộng đất?"

Có lẽ do khí thế Thẩm Tri Ly quá mạnh mẽ, nam tử lại cau mày, bất giác nói: "Bốn biển là nhà, phụ mẫu đã mất, ruộng đất, cơ ngơi... có một ít."

Có nhà có đất, phụ mẫu đều mất, thân cao sáu thước, tướng mạo đường đường...

Thẩm Tri Ly chưa bỏ ý định: "Vậy ngươi làm thế nào quen biết Lâm Trì? Ngươi có quan hệ gì với nàng ấy?"

Nam tử càng nhăn mày: "... Ước chừng đã được sáu, bảy năm. Quan hệ... Xem như thân thiết."

... Hóa ra là thanh mai trúc mã, thế chẳng phải Mạch Khinh Trần mới là tiểu tam ư?

Quá bi thảm... Khó trách hắn tự ti như vậy...

"Rốt cuộc ngươi có chuyện gì?"

Nam tử rõ ràng hơi mất kiên nhẫn.

Thẩm Tri Ly chán ngán thất vọng phất tay: "Không có gì, không có gì nữa... Ta đi đây..."

Sách Đồng nhìn bóng Thẩm Tri Ly, trong đầu hiện ra bốn chữ: Người này có bệnh.

Thẩm Tri Ly ra khỏi khách điếm, ra ngõ quẹo trái, không đợi Kỳ Mặc hỏi, đã túm chặt cổ áo hắn nói: "Nhanh lên! Tìm cho ta mấy tên lính can đảm liều chết."

Kỳ Mặc khó hiểu: "Thẩm thần y, cô định làm..." Gì?

"Nói thừa! Cướp người!" Nhận thấy nguy cơ cực kỳ lớn, Thẩm Tri Ly túm áo Kỳ Mặc lay lay, "Còn không cướp thì bắt cóc cho ta! Không đúng, nếu không cướp thì chẳng còn hi vọng gì nữa!"

Đầu óc Kỳ Mặc không xoay kịp với Thẩm Tri Ly: "Đợi một chút... Cô nói gì?"

"Đêm nay tìm người trói Lâm Trì đem tới giường của Mạch Khinh Trần đi!"

"Hả?"

"Cứ tạo dựng tình huống gạo nấu thành cơm đã."

"Ấy, chuyện này thật ra đã..." Kỳ Mặc đỏ mặt, quay đi.

Thẩm Tri Ly: "..."

"Hơn nữa hai năm trước đã từng nấu rồi..."

Thẩm Tri Ly xoay người, quay đầu, đau tim: "Thật là thói đời bạc bẽo, lòng người đổi thay, bọn hắn mới bao lớn chứ, nam nữ bây giờ rõ là... Chậc chậc, vậy thì nấu lại là được!"

Kỳ Mặc: "..." Hai chuyện này có liên quan gì tới nhau sao?

Thẩm Tri Ly vỗ vỗ vai Kỳ Mặc: "Tóm lại mau đi làm, chân công tử nhà ngươi tạm thời không có vấn đề, bộ phận khác cũng không gặp vấn đề lớn... Ừm, ta đi tìm thử xem sư huynh có để lại thuốc gì trợ giúp việc này không..."

Kỳ Mặc: "Cô đừng đùa nữa..."

Thẩm Tri Ly quay đầu, tối sầm mắt, thần sắc ngưng trọng: "Ai nói đùa với ngươi?"

Chuyện này đùa được ư?

Mạch Khinh Trần vì cái tiểu nha đầu Lâm Trì mà biến mình thành bộ dạng này, với tình hình trước mắt sẽ không thể có một người thứ hai quan trọng với Mạch Khinh Trần như vậy, làm sao có thể để địch cướp mất Lâm Trì!
Dù có cướp đoạt cũng phải cướp trước rồi nói!

[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: Bach thao, Cuncute, Ida, Tiểu Tất Tất, Trà Hoa Nữ 88, antunhi, daehanee1942, hh09, pnhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.