Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

 
Có bài mới 17.04.2018, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 885
Được thanks: 7895 lần
Điểm: 34.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46: Lấy cảnh (phần đầu)

Editor: Gà

Đảo nhỏ được nước biển bao quanh, rời xa đô thị ồn ào ầm ĩ, được đắm mình trong một vùng xanh thẳm.

Hải đảo ví như hình giọt lệ, chiếm diện tích không lớn, cảnh sắc trên đảo như vẽ làm cho cơ thể và tâm hồn như trở về thời ban sơ, mà bên ngoài bãi biển tư nhân, bờ cát và nước biển giao nhau, càng phát họa lên phong cảnh lãng mạn vĩnh hằng.

Mà nơi đây, cũng tránh được sự thăm dò của phóng viên giải trí, bí mật hưởng thụ sự thanh tĩnh tuyệt hảo.

Hôm nay, đã là ngày thứ hai, ba người Tĩnh An đến hòn đảo này.

Nghỉ ngơi một ngày, vốn đã sắp xếp khi mặt trời lên cao thì bắt đầu lấy cảnh, nhưng bởi vì trong lúc chụp có nhân viên khác chậm chạp chưa đến nên phải kéo dài.

Thông báo trước hoạt động chụp hôm nay cho Tĩnh An xong, thì Đường Dự cầm máy ảnh ra ngoài chụp cảnh biển, gần giữa trưa trở về biệt thự trên bờ biển mà bọn họ đang ở.

Khi đi qua tầng một, Đường Dự nghe giọng Trần Sâm từ phòng bếp như có như không truyền đến, từ ngữ đứt quãng không khó nghe ra là đang thảo luận với đầu bếp Hoa kiều được mời đến về món ăn cho buổi trưa.

Đường Dự không dừng bước chậm rãi lên đài quan sát tầng 2.

Vừa rồi ở trên bờ cát khi anh quay đầu, trên đài quan sát dường như có một bóng dáng màu vàng nhạt.

Nếu đoán không sai, bóng dáng mặc váy dài màu vàng kia chính là Tĩnh An.

Nhưng mà, xuyên qua mành sa bị gió biển làm lay động, Đường Dự đã đi đến bên ngoài đài quan sát, đơn giản liếc mắt một cái lại không còn thấy bóng vàng nhạt kia nữa.

Người đàn ông lập tức thong thả bước vào trong đài quan sát, trong lòng đoán có thể cô ấy đã trở về phòng rồi.

Nhưng sau khi anh đến gần vài bước, thì biết đã đoán sai rồi.

Người đàn ông ngừng bước chân lại, mỉm cười nhìn sườn gáy ở trong góc đài đài quan sát.

Ở đó, lưng ghế dựa rộng hướng về phía anh, một góc váy màu vàng trượt xuống, khó khăn rơi vào mắt anh.

Nhẹ nhàng dời bước gian, Đường Dự đi đến một chỗ khác của đài quan sát, nhìn ngang thấy người nọ đan mười ngón tay vào nhau đang ngủ say.

Ánh mặt trời chiếu vào, sự ấm áp phủ lên người cô gái, như muốn nhuộm đậm làn váy màu vàng để nó càng lóa mắt hơn, đồng thời, mái tóc rơi xuống của cô cũng nhiễm một tầng sáng chói.

Khuôn mặt hơi nghiêng về phía anh, điềm tĩnh và thanh thản, làm đáy lòng người ta có cảm giác bập bềnh tĩnh mỹ và bình thản.

Khóe môi Đường Dự cười khẽ giơ máy ảnh lên, dừng hình ảnh trước vẻ an bình này.

Sau khoảnh khắc ấn nút chụp, Tĩnh An trong ống kính đột nhiên giật hai tay, chỉ thấy đôi mi thanh tú của cô thoáng ngưng lại, vô thức đưa hai bàn tay đan mười ngón vào nhau, đổi thành nhanh chóng ôm lấy bản thân.

Buông máy ảnh xuống, người đàn ông nhíu mày, nhìn chằm chằm cô gái, bất đắc dĩ lắc đầu.

Đường Dự lại bước ra, vẫn nhẹ nhàng đặt chân, nhưng không phải đến chỗ cô gái, mà thong thả đi ra phía bên ngoài đài quan sát.

Nhưng sau giây lát, anh lại đi vào đài quan sát lần nữa, lúc này trong tay anh không còn cầm máy ảnh, mà là một tấm chăn mỏng.

Cho dù buổi trưa có ánh mặt trời, nhưng cũng không chống lại được hơi lạnh mà gió biển mang đến.

Đường Dự đi đến bên cạnh ghế dựa, mở tấm chăn trên tay ra, nhẹ nhàng đắp nó lên người Tĩnh An.

Rồi sau đó, lại cẩn thận vén góc chăn cho cô gái.

Nhưng anh còn chưa kịp làm xong, Tĩnh An đã mở nửa mắt còn buồn ngủ.

Cô gái còn nửa mê nửa tỉnh, trong đầu hỗn độn thành đoàn, chưa kịp suy xét đã vươn tay phải theo tấm chăn dò xét ‘thứ’ lắc lư trước mắt mình.

Trong sự mù mờ ngỡ ngàng, cô cảm thấy ngón trỏ mình đặt lên một chỗ rắn chắc, đúng, lòng ngón tay còn vô cùng mềm mại.

Vì cô gái khá mơ hồ, nhưng người đàn ông thì lại có chút sững sờ mất tự nhiên.

Mà khi anh sững sờ, lúc đầu anh muốn hé môi nói gì đó, bỗng nhiên Tĩnh An duỗi tay chạm vào môi và răng anh.

Đầu ngón tay di chuyển trên răng môi, hình như chỉ cần anh khép cánh môi lại, thì có thể ngậm chặt sự dụ dỗ này.

Đồng tử sâu dần, Đường Dự đứng thẳng, đồng thời, yên lặng nắm tay cô gái, hỏi: "Tỉnh chưa?"

Ánh mắt dần dần tỉnh táo, anh cúi thấp đầu, ngược sáng, đường nét trên gương mặt kia như được thợ thủ công khéo léo tạo thành.

"Em đang ngủ à?" Vẻ mặt đỏ hồng rút tay mình ra khỏi tay đối phương, Tĩnh An xấu hổ muốn đứng lên, mới phát hiện sức nặng rớt xuống từ người mình hơn phân nửa là tấm chăn mỏng đắp trên người cô, mà không biết chăn này ở đâu ra, không cần nghĩ nhiều cũng biết, chắc hẳn đến từ người đàn ông chu đáo này.

Một tay cô gái nắm lấy chăn, ngẩng mặt, cong môi cười với Đường Dự, cô nói: "Cảm ơn."

Đường Dự cười đáp lại Tĩnh An ‘Không có gì’, lui người về sau một bước, sau đó thuận thế tựa vào lan can phía sau đài quan sát: "Muốn ngủ thì trở về phòng ngủ một chút đi, nếu không phải thuyền xảy ra vấn đề, thì hôm nay cũng không cần vội vàng dậy sớm chụp ảnh rồi."

Con thuyền trong lời anh, là phương tiện giao thông duy nhất kết nối hòn đảo tư nhân nơi họ ở với hòn đảo gần nhất.

Buổi sáng mới phát hiện thuyền xảy ra vấn đề, nên làm cho nhân viên công tác chậm trễ chưa đến hòn đảo cần chụp ảnh này.

"Không cần chụp, vậy em có thể có được một ngày rảnh rỗi rồi." Tĩnh An đã không còn buồn ngủ, bắt đầu nói chuyện phiếm với Đường Dự: "Ngày mai sau khi kết thúc buổi chụp ảnh, thật sự phải tạm biệt cảnh đẹp ở nơi đây rồi. Thừa dịp có thời gian nghỉ ngơi, hôm nay có thể thả lỏng thưởng thức một phen."

"Có thể không phải một ngày." Người đàn ông dựa người ra sau, nghe vậy cười khẽ: "Ngày mai sau khi kết thúc buổi chụp, không bằng cho bản thân nghỉ phép, ở đây nghỉ ngơi vài ngày?"

Tĩnh An chớp mắt, thấy khi Đường Dự nói lời này biểu cảm không giống như đang đùa.

Cho bản thân nghỉ phép sao?

Cô nghĩ đến, hình như từ khi sống lại trong thân thể này thì bản thân đã quá bận rộn với công việc của người mẫu, thậm chí trong đầu cũng luôn suy nghĩ nên nhận thông cáo hay phát ngôn, show catwalk nào, mới có thể để bản thân nhanh chóng nổi tiếng.

Bận rộn để nhanh đạt được mục tiêu cuối cùng của bản thân, quả thật cô chưa cho mình thời gian để nghỉ ngơi trong chốc lát.

Tựa như cứ đang chạy mãi, sau khi dừng lại, cô sợ mình sẽ không còn sức lực để chạy tiếp.

"Đó là một đề nghị hấp dẫn." Tĩnh An thành thật trả lời, tầm mắt cô xẹt qua người đàn ông bên cạnh nhìn về mảng bát ngát xanh thẳm phía xa xa: "Nhưng kỳ nghỉ này vẫn nên để dành sau khi em đến được nơi em muốn đến, để cuối cùng tự thưởng và tự chúc mừng cho bản thân vậy."

Mặc dù cô gái không nói rõ ra cô muốn đến nơi nào, nhưng giữa những câu chữ chắc nịch đó, Đường Dự đoán không ra vì sao cô lại nói về điểm đến này.

"Tĩnh An, em là người mẫu trời sinh, nhưng cuộc sống của em cũng không nên chỉ quay xung quanh nó." Người đàn ông không đồng ý thu hồi độ cong nơi khóe môi, nhưng vẫn dịu dàng hòa hoãn nói: "Ngoài ống kính, sàn T ra, cuộc sống bên trong còn có người khác, chuyện khác đáng giá để em chú ý và có được. Huống chi Tĩnh An, ‘điểm đến’ cuối cùng này, anh tin rằng rồi sẽ thuộc về em."

Đường Dự quay đầu về bên trái, giống Tĩnh An, đưa mắt đặt trên mặt biển: "Không phải phong cảnh ở đây rất đẹp sao, không bằng để bản thân nghỉ ngơi, đổi góc độ lắng đọng lại và suy xét những gì đã xảy ra xem sau này phải đi đường nào, không bắt em thay đổi ước nguyện ban đầu, vẫn cố gắng đạt thành mục tiêu bản thân đã định ra nhưng vẫn nên thường xuyên duy trì tâm trạng thoải mái sung sướng không phải quan trọng hơn sao?"

Lời này, anh cố ý nói cho cô nghe. Chỉ vì theo ý anh, bây giờ cô như một con quay lấy sự nghiệp làm trục, mặc dù xoay tròn không ngừng nghỉ có thể nhanh chóng xoáy ra hình vòng cung hoàn hảo nhất, nhưng mà đổi lấy cũng chỉ là một cơ thể mỏi mệt không chịu thấu.

Lần chụp ảnh này, anh chọn đảo nhỏ an tĩnh này làm nơi lấy cảnh, trong đó có lòng riêng của anh, anh muốn mượn nơi bình lặng tự nhiên này, để cô làm chậm lại bước đi quá nhanh của mình.

Mà lúc này anh nói xong, cô gái nghe vào tai thật sự sinh ra dao động không nhỏ.

Đời trước, trong năm tháng sau này, hầu như cô đã dồn hết tinh lực cho tình yêu của mình.

Đời này, cho đến giờ khắc này, cô cũng dồn hết sức để tập trung vào sự nghiệp của cô.

Cách trả giá không giống nhau, nhưng cũng là dồn hết toàn bộ.

Kết quả như vậy, có phải lại là một tầng nào đó như trăm sông đổ về một biển không? Có phải cô vẫn nên quên đi tiếc nuối không?

Cô gái nghĩ thế, trong lòng xóc nảy, tâm chăn bị cô siết chặt, trong tay cũng bất ổn run lên.

Chẳng biết lúc nào, bốn mắt chạm nhau, Đường Dự nói: "Nếu vậy xem như theo giúp anh nghỉ ngơi ở đây vài ngày đi?"

Đây có phải lời uyển chuyển cho phép cô thư giãn không?

Tĩnh An nghe anh nói vậy, ấm áp trong mắt càng sâu, cười đáp: "Không biết có thể mời Đường đại nhiếp ảnh gia theo giúp em nghỉ ngơi ở đây vài ngày không?"

Khi cuộc nói chuyện của họ đến đây, thì Trần Sâm lên tiếng, bất ngờ xen vào: "Hóa ra đều ở đây, chẳng lẽ lúc này các người không cảm thấy đói bụng sao? Hôm nay có món chiên giòn đấy..."

Hai người nhất trí chuyển cái nhìn về phía Trần Sâm, bị vẻ mặt tham ăn khi gọi tên món ăn của anh ta, gợi lên cơn thèm ăn cho bữa cơm trưa này.

*********************

Ngày kế, trì hoãn một ngày chụp ở bãi biển thì không có người hay nhân tố khác phá hủy tiến trình, ngược lại thuận lợi một cách bất ngờ.

Từ sáng đến giờ, dù là ống kính, hay sự sắp xếp của nhiếp ảnh gia, người mẫu có thể nói làm đến trọn vẹn ‘một lần là qua’.

Đến gần giữa trưa, kết thúc hơn phân nửa tiến trình chụp, nhân viên công tác đều ở lại biệt thự gần bờ biển của Đường thị.

Sau khi ăn trưa thì có một khoảng thời gian khá dài, Đường Dự và một người đàn ông ngoại quốc khác không có thói quen ngủ trưa, thừa dịp hiếm khi ở cùng một chỗ đã cùng thay các tấm rèm cửa sổ hướng ra bờ biển.

Thay mành sa, viền tơ thiết kế chạm rỗng, móc hoa lập thể để tạo ra hiệu quả duy mỹ, để phông nền của buổi chụp tiếp theo sẽ thật hoàn hảo.

"Đường." Tiếng Trung gượng gạo, kỳ lạ phát ra từ người đàn ông tóc vàng mắt xanh: "Model Trung Quốc lần này, giỏi quá."

Không dùng câu phức tạp, người đàn ông ngoại quốc này tràn đầy khâm phục.

"Kelly, trước tiên hoàn thành việc trên tay anh rồi nói tiếp." Đường Dự nhắc nhở vừa treo một bên rèm cửa sổ vừa quay đầu tán gẫu với anh ta.

Kelly, là một gã con lai Anh Pháp có tình hữu độc chung [1]với Hán ngữ, càng là nhà thiết kế nổi danh quốc tế, từng tạo hình hoá trang cho rất nhiều nhân vật siêu sao nổi tiếng thế giới. Mà anh ta, cũng từng hợp tác tạo hình với Đường Dự vô số lần.

[1] tình hữu độc chung: có nghĩa là có một tình cảm đặc biệt đối với ai đó hay cái gì đó

"Được được, không nói chuyện không nói chuyện." Kelly quay đầu lại, ra sức đánh mạnh vào công việc trên tay.

Sau khi treo mành sa xong, Kelly kéo thử một góc mành sa, vừa lòng gật đầu: "Tốt lắm, tốt lắm." Chỉ biết tiếng Trung đơn giản, nên anh ta luôn lặp lại một cái nhiều lần.

"Đường, cô ấy tên gì? Vẫn độc thân à?" Ánh mắt xanh của anh ta, dời về phía Đường Dự.

"Hả?" Đường Dự liếc xéo Kelly một cái, đầu mày khẽ nhúc nhích.

"Đường, tôi thích model Trung Quốc!" Đồng tử màu lam lóe ra ánh sáng, miệng Kelly tương đương với nhiệt tình như lửa: "Thành ngữ của các người nói sao ấy nhỉ, cái kia... À, đúng đúng, là nhất kiến chung tình, tôi nhất kiến chung tình rồi!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Catstreet21, For3v3r, Hothao, Huogmi, MacSongThien, TrucKhai, anvils2_99, hanguyen.18, linhkhin, nhật_lâm, tngh218000, yanl12781, zinna
     

Có bài mới 19.04.2018, 16:28
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 885
Được thanks: 7895 lần
Điểm: 34.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47: Lấy cảnh (phần giữa) . . .

Editor: Gà

Sau khi Kelly dứt lời, quan sát Đường Dự, há miệng để lộ ra hàm răng sáng bóng.

Anh ta đang chờ Đường đáp lại, ví như người mẫu Trung tóc đen kia tên gì, ví như hiện giờ cô có bạn trai không, lại ví như cổ vũ anh ta theo đuổi đối phương.

Nhưng Kelly đợi gần mười giây, Đường Dự không nhìn anh ta, càng miễn bàn nói chuyện với anh ta.

Người đàn ông tóc vàng buồn bực, nhìn chằm chằm sườn mặt của Đường Dự.

Mà Kelly chỉ đơn giản nhìn sườn mặt của anh, lúc này không khỏi lại âm thầm cảm thán trong lòng: Đường, quả nhiên là một số ít người phương Đông có khí chất quý tộc mà anh ta đã từng gặp, càng lộ vẻ Đông Phương cao nhã hơn so với những vương tôn trong các bộ phim Trung Quốc mà anh ta đã xem.

Nhưng lúc này Đường Dự, khép hờ mắt, im lặng, trong sự cao nhã có một chút sắc bén.

Kelly giật mình cảm thấy ngoài cửa sổ phía trước vừa được anh ta mở ra như có trận gió thổi vào, hơi lạnh này thấm vào da anh ta, khiến anh ta lạnh buốt run rẩy.

"Nhất kiến chung tình?" Sự im lặng này không tồn tại quá lâu, Đường Dự nhẹ nhàng mở mắt, lặp lại kết luận ‘nhất kiến chung tình’ của Kelly với Tĩnh An.

Sau đó ngữ tốc dịu dàng nói: "So với xúc động nhất kiến chung tình, Kelly, nhật cửu sinh tình [1] càng thích hợp với chúng ta hơn."

[1] nhật cửu sinh tình: lâu ngày sinh tình

"Người phương Đông, thích, nhật cửu sinh tình?" Nhật cửu sinh tình này không khó hiểu với Kelly, mà Đường nói ‘chúng ta’, theo thói quen anh ta định nghĩa là người phương Đông.

"Không chỉ riêng người phương Đông, tôi nói là củng cố cảm tình."

"Cho nên, Đường muốn tôi từ từ bồi dưỡng cảm tình với Model Trung quốc trước sao?" Kelly cho rằng Đường giúp mình nghĩ chủ ý, trong đầu đã bắt đầu hình dùng bước đầu của kế hoạch theo đuổi, anh ta nghĩ đối với đa số người phương Đông, chẳng lẽ...

"Chẳng lẽ không thể báo trước sao?" Vô thức, Kelly nhỏ giọng nói ra suy nghĩ trong lòng này.

Mà ở đây, nếu thần kinh Kelly không thô, anh ta sẽ phát hiện người đàn ông Đông Phương nhìn anh ta chằm chằm, trong mắt có chút tình cảm gì đó, thoáng qua vài phần cứng ngắc.

"Không cần." Đường Dự trả lời xoay người, lúc đi qua Kelly, bước chân chậm lại, đột ngột dùng tiếng Pháp bổ sung thêm một câu.

Cuối cùng anh nói câu kia, lại vừa lúc trả lời vài vấn đề mà Kelly đã hỏi.

"Elle a un copain." Ngôn ngữ được thế giới công nhận là lãng mạn nhất, lưu loát trôi chảy phát ra từ môi anh.

Sau khi người đàn ông tóc đen rời đi, người đàn ông tóc vàng vốn đang cười hì hì không ngoài ý muốn biểu cảm trên mặt đột nhiên đổi thành vẻ đáng thương ‘quả nhiên là thế này’.

"Chỉ trách là danh hoa đã có chủ." Kelly tiếc hận thở dài, vẫn nhấn rõ từng chữ Hán ngữ quái dị, nói nửa câu tự thương xót mình.

******************

Tiến trình đã chụp được một nửa, bầu trời đã tràn ngập ra sắc màu da cam ấm áp.

Ánh sáng màu da cam đó, cũng là cái Đường Dự muốn.

Ở cửa sổ tầng hai của biệt thự, đã được chuẩn bị để chụp bối cảnh hoàng hôn.

Cách đó không xa, Đường Dự cầm máy ảnh bảo hai nhân viên giơ tấm phản quang đứng ở phía sau, nhân vật chính được chụp lần này, Tĩnh An cũng đã đến rồi.

Váy lễ phục dài màu trắng gạo lộ lưng, vải kéo dài từ thắt lưng đến gáy, ở cổ được buộc thành đóa hoa quyến rũ, váy dài phía dưới ôm chặt hông, làn váy chấm đất tạo ra sự tao nhã xinh đẹp.

Khác với váy ngắn liền thân màu đen viền tơ mà buổi sáng cô gái mặc có vẻ ma mị, lúc này trông cô gái, như nhân ngư trong thần thoại Tây Phương, chứa cả sự gợi cảm và hồn nhiên hấp dẫn.

Thần sắc lưu luyến si mê không ngoài ý muốn lộ rõ trong mắt của nam nữ ở đây khi nhìn thấy cô gái, mà thần sắc đó cũng thoáng xuất hiện trong mắt Đường Dự.

"Đường, tay nghề của tôi không tệ nhỉ!" Kelly đi theo Tĩnh An vừa đến, sải bước chân dài đi về phía Đường Dự.

Sau khi đứng lại, theo ánh mắt Đường Dự lại nhìn về phía người mẫu tóc đen đang hấp dẫn ánh mắt của mọi người, thân là nhà tạo hình, Kelly tràn đầy đắc ý: "Chiếc váy này đẹp hơn so với cái ban đầu!"

Chiếc váy ban đầu, Kelly nói đến không phải váy liền thân màu đen của buổi sáng, mà trong tính toán lúc đầu của anh ta và Đường, trong cảnh chụp buổi chiều thì Tĩnh An sẽ thay một cái váy trắng ôm ngực.

"Ừm." Kelly chợt nảy ra quyết định này, nhưng được Đường Dự tán thành.

Kelly cao hứng gật đầu bỗng nhiên nhớ đến gì đó, ngại ngùng nhăn mặt, một tay vỗ vào vai trái của Đường Dự, vừa muốn hỏi gì thì lại bị anh lấy lý do công việc tạm ngắt trước: "Kelly, tôi nên bắt đầu chụp rồi."

"À à, công việc trước công việc trước." Kelly dời tay khỏi bả vai Đường Dự, gãi mái tóc xoăn vàng của mình.

Nhận thấy ánh mắt quái dị của Kelly, Đường Dự vốn chuẩn bị tránh một bên, hỏi: "Có chuyện gì cần nói bây giờ sao?"

"Này... Để hỏi sau để hỏi sau." Kelly xua tay, nhưng ánh sáng trong mắt anh ta vẫn lộ ra kỳ dị.

******************

Trong giới thời trang vẫn luôn theo đuổi trạng thái tự nhiên, không chỉ khảo nghiệm kỹ xảo chụp ảnh của nhiếp ảnh gia, càng khảo nghiệm nét mặt mà người mẫu biểu lộ qua ống kính.

Cảm tình trong mắt người mẫu, nếu thiếu sẽ thành cứng nhắc, quá mức lại như làm ra vẻ.

Chỉ có tình cảm tràn đầy và một số ngôn ngữ cơ thể, mới có thể tạo thành một hình ảnh trông thật tự nhiên dù được cố ý xây dựng. Hình ảnh như vậy, ‘người’ trong hình, người bên ngoài ảnh, như đồng nhất trên cùng một vùng trời, khi người ta tùy ý liếc nhìn một cái như vô ý phát hiện ra bản thân mình trong đó, một cái chớp mắt rung động, hoặc thông qua mắt người ‘xem’ thấy được câu chuyện xưa của cô ấy.

Cô gái trên cửa sổ, thoáng cong lưng, hai tay chống trên đùi hướng vào phía trong.

Sau đó cô nâng đầu lên, nghiêng hai phần ba gương mặt sang trái về phía máy ảnh, tóc đen hoàn toàn được vén sang phải, trên mặt là sống mũi cao, đôi môi hé mở, cùng với đôi mắt lười nhác và quyến rũ dưới lông mi dài đã được che khuất một nửa.

Đặc biệt là, trên tấm lưng lộ ra ngoài của cô gái, thậm chí trên cánh tay trên mặt, không ngoại lệ đều in dấu những đóa hoa kiều diễm.

Những ấn ký hoa đó như khắc hoạ trên làn da cô gái, ánh sáng da cam xuyên thấu qua cửa sổ rủ xuống mành sa chạm rỗng, chiếu vào.

Trong ý vị tuyệt vời, tràn đầy sắc màu ấm.

Hình ảnh duy mỹ tinh xảo, khi tất cả mọi người đều cho rằng Tĩnh An nhất định sẽ ‘một lần là qua’ như sáng nay, thì lại xuất hiện sự bất ngờ ngoài ý muốn.

Hôm nay là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất, Đường Dự không ấn nút chụp, lắc đầu buông máy ảnh trong tay.

Anh có chút kinh ngạc với cô.

"Tĩnh An, trong mắt em phải biểu đạt cảm tình mong muốn nhất ra." Đường Dự chỉ, hơi lướt qua mắt cô gái: "Xuất phát từ hiệu quả chụp ảnh, anh đề nghị em cố gắng nghĩ cách mở rộng nó ra thay vì thu nó lại."

Nhiếp ảnh gia ưu tú, mắt bọn họ, không chỉ nhìn thấy cảm xúc mà ‘họ’ hiển lộ trong ống kính, mà còn có thể tìm ra cảm xúc ‘họ’ che giấu trong đó.

Mà những cảm tình che giấu phía sau đó, mặc dù rất nhỏ, có đôi khi ngược lại càng có thể xúc động lòng người.

Tựa như cô gái lúc này, anh càng hi vọng có thể nhìn thấy sự dao động che giấu trong đáy mắt của cô.

Nghe vậy Tĩnh An hé môi thở dốc, nâng mắt nhìn về phía Đường Dự, đôi mắt khẽ chớp, giây lát lại bình tĩnh.

Một lúc sau, cô đáp lại lời anh bằng một từ ‘Được’.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Catstreet21, Hothao, Huogmi, MacSongThien, Tiếu Xu, anvils2_99, hanguyen.18, linhkhin, manhmanh25, nhật_lâm, thao3t, tngh218000, yanl12781, zinna
     
Có bài mới 21.04.2018, 13:23
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 885
Được thanks: 7895 lần
Điểm: 34.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 48: Lấy cảnh (phần sau)

Editor: Gà

Trở về chỗ dành cho nhiếp ảnh gia, một lần nữa ra hiệu giơ tấm phản quang.

Đợi sau khi đã chuẩn bị xong mọi thứ, người mẫu ngồi trên cửa sổ cũng nhắm hai mắt lại.

Đường Dự không thúc giục, anh biết cô đang tìm lại những cảm xúc thật nhỏ trong lòng.

Anh cũng biết, cô sẽ không để anh đợi quá lâu.

Trước mắt tối đen, lắng đọng lại những điều cô cho rằng sẽ không bị ai phát hiện, nhớ lại một chút cảm xúc của quá khứ.

"Tĩnh An, váy lễ phục này trông thật giống áo cưới, sau khi mặc nó vào em cũng sẽ trở thành một cô dâu..." Không lâu, sau khi nhà tạo hình đưa trang phục đến cho cô, Trần Sâm đã nói như vậy.

Nhưng Trần Sâm không biết, áo cưới tinh khôi... Anh ta đã từng vì cô mà mua nó, cô đã từng vì anh ta mà mặc nó.

"Sinh nhật vui vẻ."

Đấy là năm thứ tư bọn họ quen nhau, cũng là ngày sinh nhật cô.

Đã nghĩ có lẽ sẽ một mình vượt qua ngày này, chuông cửa lại bất ngờ vang lên, người đàn ông vốn nên bận rộn quay phim ở tỉnh khác đó bỗng xuất hiện ngoài cửa.

Anh ta mặc áo lông màu cam, khuỷu tay cong lên treo thêm một chiếc váy dài màu trắng.

Anh ta nói sinh nhật vui vẻ, anh nói anh ta cố làm việc, anh ta nói đây là quà tặng cho em.

"Anh biết em sẽ thích."

Váy dài màu cát được trang trí viền ren, đường cong đơn giản, chính là chiếc áo cưới tuyệt đẹp mà cô đã cố ý chỉ vào tấm hình trong tạp chí trước mặt anh ta.

Lần đầu tiên hành động của anh ta làm cô cảm nhận được sự để tâm và lãng mạn, tự cho rằng người đàn ông trong bốn năm luôn như gần như xa, luôn đặt cô ở vị trí đầu tiên nhất cao hơn cả sự nghiệp của mình.

"Chiếc váy này là quà tặng."

Cô thay chiếc váy cưới tinh khôi này vào, hai gò má hồng hào, khó nén vui sướng xoay một vòng tại chỗ, để làn váy màu trắng nở rộ ra sáng rực như cánh hoa xinh đẹp.

Trong lúc nhất thời, sự ngạc nhiên to lớn này làm cho lòng tham của cô trở nên không đáy, cô còn nói đùa rằng: "Mạc Phàm, sinh nhật năm sau, không phải anh sẽ tặng em một hôn lễ thật đấy chứ?"

Anh ta dời ánh mắt, cười nói với cô, váy, chỉ là quà tặng sinh nhật cho cô.

Quà tặng, làm cô thích thú nở nụ cười, cho nên không có ý nghĩa gì khác.

Đoạn trí nhớ này, khi nhớ lại, đã bình tĩnh như thường.

Cô giống như một khán giả, xem lại kiếp trước của chính mình.

Ngoài cửa sổ gió biển thổi đến, theo sự thay đổi của thời tiết đã dần dần mất đi độ ấm.

Vô thức, thời gian vội vàng đưa cô đến sinh nhật lần thứ năm, sinh nhật của Đan Ninh.

Cô gái chậm rãi mở mắt ra, sóng mắt di động điểm thêm chút ánh sáng.

Cô nghiêng mặt qua, lại nhắm ngay ống kính.

Lúc này đây, sau ống kính Đường Dự kinh ngạc một chốc.

Anh nhận ra trong đáy mắt cô tồn tại sự âm u như có như không, đoán cảnh tối nay có lẽ sẽ chếch khỏi những gì anh mong đợi, nhưng không ngờ...

Ánh mắt cô gái mở to toát ra chân tình, thay vào đó làm cho cả hình ảnh xuất hiện rõ hiệu ứng bất ngờ.

Hiệu quả như vậy, không chỉ Đường Dự cầm máy ảnh cảm nhận được, trong lòng những người khác xung quanh anh cũng khiếp sợ không nhỏ.

Trước mắt bọn họ, làn da người mẫu được một tầng ánh sáng nhạt chiếu vào, toát ra hào quang sáng rỡ như tinh linh.

Vốn nên làm người ta cảm giác được sắc màu ấm áp dịu dàng, nhưng khi nhìn vào ánh mắt nghiêng của cô gái, lại nảy sinh một cảm xúc phức tạp.

Có người sẽ chợt nghĩ đến lời nói giác ngộ trong cửa Phật: "Khám phá, bỏ xuống, thanh thản."

Giác ngộ như vậy, nhưng cuối cùng trong sự thanh thản cũng mơ hồ lộ ra vết thương của quá khứ.

Giờ phút này, hình ảnh ấy, làm đôi mắt chua xót, đồng thời hít thở không thông, hấp dẫn đến nỗi cướp mất nhân tâm.

Đường Dự ấn nút chụp, lưu giữ hình ảnh này thành vĩnh cửu, không lâu sau tấm ảnh này được bày ra ở nơi dễ thấy nhất trong buổi triển lãm.

Khách nhìn thấy nó, đều phải dừng chân ngắm nhìn.

Trong đó một có một nhà bình luận ảnh không biết tên chụp lại, tác phẩm này càng mới mẻ độc đáo vì bắt giữ được góc độ của những ‘Dấu ấn’ hoa trên người người mẫu đã làm anh ta thật sự cảm động.

Người đó chỉ vào người mẫu, không cầm lòng được lầm bầm nói: "... Đó là đồ mi hoa, bước đường cùng chứa đựng nỗi buồn thương, mà đồ mi hoa in dấu trên người cô gái, trong hoàng hôn, ánh mắt toát lên rằng mọi thứ đã kết thúc, hoặc... Tất cả sắp bắt đầu."

Bức ảnh này, không ngoài ý muốn được truyền thông điên cuồng đưa tin ‘đăng lại’, vì đó là tác phẩm làm người ta ấn tượng khắc sâu nhất trong buổi triển lãm ảnh của Mr. Tang, cũng là tấm ảnh đẹp nhất trước khi Mr. Tang tuyên bố rời khỏi giới nhiếp ảnh.

Sau đó liên tiếp được trao quyền xuất bản cho nhiều tạp chí thời trang nặng ký, trong tạp chí nhiếp ảnh, càng lấy được nhiều giải thưởng nhiếp ảnh.

Mà phản ứng và kết quả này, đều là chuyện sau này rồi.

Đến bây giờ ở giây phút này, sau khi hoàn thành lấy cảnh ở cửa sổ, buổi chụp ảnh cuối cùng cũng kết thúc thuận lợi ở một góc chằng chịt mỏm núi đá lớn lớn nhỏ nhỏ ở trên đảo bên bờ biển.

**********************

"Kelly, bọn họ đang chờ anh kìa."

Cảng hải đảo tư nhân, con thuyền sắp rời đi đậu cách đó không xa, hai tay Đường Dự ôm ngực, nhìn người đàn ông tóc vàng trước mặt đã kéo anh vào cái góc này.

"Chờ một chút đã, chờ một chút đã." Kelly vừa nói quay về phía Đường Dự vừa giơ lên cánh tay dài lên vẫy với người trên boong tàu ý nói anh ta sẽ đến ngay.

Đường Dự nhớ đến lúc bắt đầu chụp Kelly đã nhìn anh với biểu cảm kỳ lạ rồi.

Nhưng anh còn chưa hỏi, sau khi Kelly buông tay đã nói trước: "Đường, anh nói dối!"

Khó hiểu nhìn lại con mắt màu lam đang trừng anh, Đường Dự nhướng mày hỏi: "Cái gì?"

"Model Trung Quốc nói cô ấy không có bạn trai." Kelly còn phồng má, tỏ vẻ anh ta rất bất mãn: "Đường, anh nói dối rồi."

"..." Không ngờ đối phương nói về việc này, Đường Dự giật mình.

"Chẳng lẽ cái này gọi là giảo hoạt của người phương Đông sao?" Thấy Đường Dự không nói gì, Kelly cảm thán xong, nhún vai nói một câu tỏ vẻ không có gì: "Nhưng tôi biết nhé, Đường."

"Bởi vì lúc anh nhìn cô ấy, trong này có gì đó không bình thường." Người đàn ông tóc vàng tiếp tục nói chuyện, dùng ngón tay chỉ vào ánh mắt của Đường Dự: "Nhưng mà Đường à, nói dối vẫn là không đúng, muốn gì, thì cạnh tranh công bằng."

Sắc mặt Đường Dự đen thui: "Kelly, anh còn hỏi gì nữa?"

Không biết có phải Kelly nói lại lời lúc trước của anh không thế?

"Còn hỏi gì nữa à?" Câu hỏi của Đường Dự, Kelly tự nhiên đáp lại: "Đúng rồi, sau đó tôi còn hỏi model Trung Quốc có thích tôi không."

"..." Sắc mặt người đàn ông phương Đông tóc đen mất tự nhiên, cả khóe mắt cũng hơi run lên.

"Model Trung Quốc, à, phải gọi là Tĩnh, An." Sau khi Kelly cố gắng nhớ kỹ tên Trung Quốc phát âm thế nào, dùng ngón trỏ sờ qua sờ lại dưới chóp mũi, hơi ngượng ngùng vui vẻ nói: "Cô ấy nói cô ấy thích tôi đấy, Đường à."

"Kelly, anh..."

Người đàn ông tao nhã thanh mạc, nghe Kelly nói xong, sự trấn tĩnh gợn sóng cuối cùng trong mắt cũng biến mất hầu như không còn, càng khỏi nói đến vết nhăn siết chặt ở chân mày.

Đáng tiếc, tên ‘khởi xướng’ kia, sau khi nghe người trên tàu cao giọng hô một câu ‘Chuẩn bị xuất phát’, thì chưa kịp liếc mắt nhìn Đường Dự, đã xoay người, ồn ào nhanh chóng chạy về phía tàu.

"Á á, thuyền sắp chạy rồi, không thể để người khác đợi quá lâu, tôi phải nói tạm biệt rồi, tạm biệt nha, Đường!"

"..."

Đây là chuyện Kelly muốn nói với anh?! Nói cái đầu, người chạy mất rồi còn đâu!

Sao lúc đó lại quên mất thân phận nhà tạo hình của Kelly vậy chứ.

Đường Dự vỗ trán ngửa đầu cười khổ, không biết phải nói thế nào mới được đây.

Anh lại càng không biết Kelly có nói câu của anh cho Tĩnh An biết không, mà nếu Tĩnh An nghe được thì sẽ hiểu thế nào.

Trong lòng anh, phải nói có một chút chờ mong và bất an.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dothibichquyen, Hương liên, May May, miyuhuyen, pelunmap0309 và 384 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.