Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Phượng hoàng trở về - Minh Nguyệt Đang

 
Có bài mới 14.04.2018, 09:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 276
Được thanks: 235 lần
Điểm: 10.35
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng hoàng trở về - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 10
Chương 6

Tổn thất ban đầu

Type: Thanh Hương


“Sao thế?”

Đồng Hề bước lên Địch liễn, Thúc Bạch vội vàng theo sát bên cạnh.

“Hoàng thượng giá lâm ạ!”

Đây đúng là chuyện hệ trọng. Mỗi tháng Đồng Hề chỉ phải thị tẩm một ngày, nhưng nay Hoàng đế lại đến, nếu không phải lâm hạnh thì là gì được nữa?

“Khi Hoàng thượng tới, Tề Vân cô cô sai Tuệ Phi vào hầu trà nước. Chúng nô tỳ cũng không biết xảy ra chuyện gì mà chỉ một lát sau đã nghe thấy tiếng Hoàng thượng gọi vào.”

“Sau đó?”

Nàng không ngờ lại xảy ra chuyện này, nhưng Tề Vân cô cô không làm sai. Nếu trong cung của nàng có cung nữ được ân sủng thì đó cũng là phúc của nàng. Nếu như Tuệ Phi có thể sinh hoàng tự để nàng ôm về nuôi thì còn gì bằng. Con cái không nhất thiết phải do tự mình sinh ra.

“Sau đó, khi nô tỳ vào, chỉ thấy Hoàng thượng nói, một cung nữ nhỏ nhoi mà dám lấy tên “Tuệ Phi”, thật to gan, đuổi tới Hoán y cục, đổi tên thành Tiện Nô.

Thúc Bạch không biết Hoàng thượng có ý gì, nhưng Đồng Hề thì biết chắc chắn Tuệ Phi thất bại trong việc quyến rũ Hoàng thượng rồi. Vị vạn tuế gia này khó hầu hạ vô cùng, nếu khiến người hài lòng thì dù có là con gái của đồ tể cũng không sao, bằng không, dù là con gái dòng dõi hiển hách cũng bị coi là thấy người sang bắt quàng làm họ.

Đồng Hề day trán. Nàng đúng là có mắt không tròng, gửi gắm biết bao hy vọng vào Kim Tuệ Phi mà không biết là mình đang tự bê đá đập vào chân mình.

Vừa về đến Đồng Huy cung, Đồng Hề đã thấy Tề Vân cô cô quỳ dưới đất, Thiên Chính Đế lạnh lùng ngồi trên thượng tọa.

“Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng!” Đồng Hề cúi đầu hành lễ.

“Cung nữ trong cung Qúy phi ngày càng lẳng lơ! Tề Vân cũng được xem là trưởng bối trong cung, rốt cuộc ngươi dạy đám cung nữ kiểu gì vậy?” Giọng Thiên Chính Đế vẫn lạnh lùng như mọi khi.

“Tất cả là do thần thiếp dạy bảo không nghiêm, mong Hoàng thượng trách phạt!”Lúc này, Đồng Hề không dám xin Tề Vân cô cô, đành gánh lấy mọi tội danh.

Thiên Chính Đế không nói gì, đứng dậy đi vào trong nội thất.

“Hoàng thượng, hôm nay người… người đến có việc gì không?” Đồng Hề không muốn hỏi nhưng lại không thể không hỏi, nếu không sẽ là trái với lễ tắc.

“Sao, trẫm không thể đến đây được ư?” Giọng Thiên Chính Đế càng lúc càng lạnh lùng,

Đồng Hề sợ hãi tiến lên nghênh giá. Suốt đêm nàng chỉ cảm thấy đau tới đứt ruột đứt gan, khó khăn lắm người mới chịu dừng lại, gọi người vào hầu thay đồ rồi đi về lúc nửa đêm.

Hôm sau, Tề Vân hỏi Đồng Hề có cần chuyển những cung nữ kia đi không.

“Nương nương, hình như Hoàng thượng không thích.”

“Đồng Hề níu chặt cổ áo.

“Vớ vẩn, đàn ông có ai không háo sắc, chỉ trách Kim Tuệ Phi quá ngu dốt thôi!”

Đồng Hề tuyệt đối không nhận thua, nàng không tin mình không đấu lại Thiên Chính Đế. Chỉ có điều nay nàng đã trở thành phi tần thứ hai sau Mộ Chiêu Văn được lâm hạnh hai lần trong một tháng, đúng là xui xẻo! Nàng bóp đầu, sau này muốn nhờ Độc Cô Viện Phượng giúp đỡ hẳn khó lắm đây!

Nàng cũng không biết rốt cuộc Thiên Chính Đế có ý gì. Lẽ nào người nhận ra nàng và Thái hậu đang muốn hợp tác để đối phó với Chiêu Phi?

“Có phải thời gian thủ tang của đại tỷ ta sắp sắp kết thúc không?”

Đồng Hề đột nhiên hỏi chuyện này khiến hai nha hoàn tới từ Lệnh Hồ phủ là Huyền Huân và Thúc Bạch hơi thắc mắc.

“Bẩm nương nương, đúng vậy ạ, sáng sớm nay đại tiểu thư đã đưa thẻ bài tới xin tham kiến nương nương. Lão gia muốn nhờ nương nương tìm mối hôn sự mới cho đại tiểu thư.”

Đại tiểu thư Lệnh Hồ Quản Đào là thứ xuất, quan hệ với Đồng Hề không quá thân thiết, Huyền Huân và Thúc Bạch không hiểu tại sao nương nương lại đột nhiên quan tâm tới người này.

“Huyền Huân, ngươi mau gửi thư nhờ ca ca ta tìm một ma ma am hiểu việc phòng the cùng tiến cung với đại tỷ.”

Lúc này, ba người Huyền Huân, Tề Vân và Thúc Bạch mới hiểu được ý định của Đồng Hề. Xem ra nàng muốn kiên trì đến cùng.

Mấy hôm sau, Lệnh Hồ Quản Đào vào cung, mang theo người mà Đồng Hề muốn tìm. Vì là nữ quyến nên Đồng Hề tiếp kiến nàng ta ngay trong Đồng Huy cung.

Lệnh Hồ Quản Đào nhìn nữ tử đang ngồi trên cao kia, tóc búi kiểu Vọng Tiên, khoác trên mình váy áo lộng lẫy, sang quý, sáng lấp lánh như ánh trăng, bất giác thấy mặc cảm.

“Mấy năm nay đại tỷ phải chịu thiệt thòi rồi!”

Lệnh Hồ Quản Đào được gả cho con trai của Tư Không tướng quân – Tư Không Phổ, nhưng chưa được một năm phải thủ tang, đến giờ  mới tròn ba năm. Vốn là người mau nước mắt, vừa nghe nhắc đến chuyện đó, nàng ta lập tức nước mắt lưng tròng.

“Đại tỷ yên tâm!Lần này bản cung nhất định sẽ tìm cho tỷ một mối hôn sự tốt.”

Từ trước tới nay, con gái vốn là báu vật của gia tộc, huống chi con gái họ Lệnh Hồ không nhiều, tất nhiên Đồng Hề sẽ suy tính cẩn thận.

Nàng giữ Quản Đào lại ăn trưa, kể chút chuyện nhà rồi thưởng cho ít tơ lụa. Sau bữa trưa, nàng đi chợp mắt, sai Thúc Bạch dẫn Quản Đào tới Ngự hoa viên ngồi chơi, vậy cũng xem như hết lòng rồi.

“Nương nương, người không hỏi chuyện vị ma ma kia sao?” Tề Vân đứng bên cạnh hỏi. Vị ma ma đó là người mà anh trai nàng mời từ lầu xanh tới, rất giàu kinh nghiệm.

Đồng Hề đỏ mặt, một là nàng không thích thú gì chuyện đó, hai là cố kị thân phận của mình, đường đường một quý phi như nàng lại thỉnh giáo tiện dân tới từ lầu xanh, nếu bị người khác biết, e rằng vị trí này khó giữ.

“Không biết nương nương định tìm mối hôn sự thế nào cho Quản Đào tiểu thư?” Tề Vân thấy Đồng Hề không vui, bèn chuyển chủ đề.

Chuyện này cũng khiến Đồng Hề đau đầu. Tuy Quản Đào là tỷ tỷ của nàng nhưng dù sao nàng ta vừa là thứ xuất vừa là quả phụ, không thể xứng với thế tử thế gia vọng tộc, cùng lắm chỉ có thể gả cho con thứ không có chút quyền lực gì trong gia tộc. Điều này chưa chắc đã tốt.

“Để xem ý phụ thân thế nào đã.”

Đồng Hề nghĩ đoạn lại nói:

“Vị đại tỷ này của ta mỏng manh như tờ giấy, không thể tìm võ phu, mấy năm nay chắc đã chịu khổ không ít, nếu thực sự không còn cách nào thì chọn một sĩ tử xuất thân danh môn trong đám ngôn quan cũng được.”

Nàng hiểu rất rõ tầm quan trọng của ngôn quan.

“Quản Đào tiểu thư thật may mắn khi có muội muội như nương nương.”

Thế nhưng Tề Vân không thể hiểu được nguyên nhân sâu xa. Vì bản thân Đồng Hề đã phải chịu khốn khổ nên nàng không muốn tỷ tỷ gặp cảnh ngộ tương tự. Nếu lấy phải một người đàn ông thô lỗ, chỉ e Quản Đào không chịu nổi.

Đồng Hề nói nhiều nên thấm mệt, nàng chợp mắt một lúc, nào ngờ lại bị Thúc Bạch cuống quýt gọi dậy.

“Nương nương, Quản Đào tiểu thư, Quản Đào tiểu thư…” Thúc Bạch nói không nên lời.

“Làm sao?” Đồng Hề ấn huyệt thái dương, cảm giác đau đớn khi được sủng hạnh mấy hôm trước tới giờ vẫn khiến nàng khó chịu.

“Quản Đào tiểu thư gặp Hoàng thượng ở Ngự hoa viên, được Hoàng thượng sủng hạnh rồi.”

Tách trà mà Tề Vân cô cô vừa đưa cho nàng lập tức đổ xuống quần nàng. Nàng vội vã đứng dậy:

“Các ngươi chết hết rồi sao? Biết Hoàng thượng ở đó sao không đưa tỷ tỷ ta tránh đi?”

Đồng Hề thấy tim mình lạnh ngắt. Hoàng thượng lâm hạnh Quản Đào, khác nào cho mọi người trong gia tộc biết nỗi nhục nhã mà quý phi tôn quý như nàng đang phải chịu? Đó là chuyện nàng không hề muốn đối mặt. Ngoài sự tự tôn, dường như nàng chẳng còn gì khác. Nàng không muốn bị người khác thương hại. Là đích nữ của dòng họ Lệnh Hồ, tiến cung làm phi chính là số mệnh của nàng!

Khi trở về Đồng Huy cung, Quản Đào phải có người dìu đỡ, nhưng gương mặt ửng hồng của nàng ta còn đang nở nụ cười mãn nguyện. Thấy Đồng Hề, nàng ta hoảng sợ và vô cùng áy náy, vội giằng ra khỏi người bên cạnh và quỳ sấp xuống như một con thỏ.

“Qúy phi nương nương, thiếp thân…”

Đồng Hề nhìn thế nào cũng không thấy vẻ kinh hoàng hay đau đớn trên gương mặt Quản Đào, ngược lại nàng ta còn có vẻ hết sức thoải mái.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ không sao chứ?” Đồng Hề cẩn thận hỏi.

“Thiếp thân không sao, nhưng nương nương, thiếp thân không hề cố ý. Thiếp thân không ngờ lại gặp Hoàng thượng, còn được người ưu ái.” Giọng Quản Đào ngập tràn xấu hổ và sợ hãi.

“Hoàng thượng có tốt với tỷ không?” Đồng Hề xác nhận lại một lần nữa.

“Hoàng thượng…” Mặt Quản Đào càng đỏ hơn. “Hoàng thượng rất tốt với thiếp thân.”

Quản Đào thủ tiết quá lâu, nay nắng hạn gặp mưa rào nên có phần lú lẫn. Tuy không hiểu sự hưng phấn của nàng ta nhưng nàng cũng cảm thấy yên tâm.

“Chúc mừng tỷ tỷ!” Đồng Hề nói thật lòng. Nàng chưa từng để ý Hoàng thượng có bao nhiêu người phụ nữ, nay có thêm một người là tỷ tỷ mình, nàng cũng không thấy có gì không ổn. Dù sao hai chị em vẫn hơn là một người. Có điều thân phận của Quản Đào khá đặc biệt, không thể vào cung, xem như Hoàng thượng “đổi món” vậy. Nhưng nếu tỷ tỷ nàng có thai, còn giao cho nàng nuôi dưỡng, há chẳng phải vẹn cả đôi đường ư?

Tâm trạng của Đồng Hề lập tức tốt lên rất nhiều. Nàng giữ Quản Đào ở lại thêm vài ngày, nhưng sau đó, không biết là do nàng ta xui xẻo hay Hoàng thượng vốn dĩ không nhớ nổi nàng ta nên người không có động thái gì nữa.

Lúc Đồng Hề tới thỉnh an Thái hậu, Độc Cô Viện Phượng có phần châm chọc.

“Lẽ nào Lệnh Hồ Thượng thư muốn đưa cả hai cô con gái vào cung?”

Đồng Hề ung dung đặt quân trắng vào bàn cờ, dù có giải thích cho Độc Cô Viện Phượng thì ả ta chưa chắc đã tin đó chỉ là tình cờ.

“Chỉ cần trái tim Hoàng thượng không thiên vị ai, mưa móc ban đều thì thêm nhiều tỷ muội khai chi tán diệp cho Hoàng thượng lẽ nào không phải chuyện tốt?”

“Ngươi đúng là một vị hiền phi đấy nhỉ!”

Đồng Hề còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy một giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ vang lên từ phía sau:

“Không ngờ Thái hậu và Qúy phi lại có nhã hứng đến thế!”

Giọng nói này chẳng khác nào sấm chớp đùng đùng bên tai nàng, tay phải nàng run lên, quân cờ trắng khẽ lệch một nước.

“Hoàng thượng vạn phúc!” Đồng Hề lập tức đứng dậy, quỳ xuống.

Thiên Chính Đế bước tới trước bàn.

“Nước cờ này của Quý phi quả thật không ổn, quân trắng lâm nguy rồi!”

Người đưa tay đỡ Đồng Hề dậy, nàng lập tức sởn da gà nhưng vẫn cố nén nhịn, không rụt tay về.

Thiên Chính Đế thế chỗ của Đồng Hề, ngồi chơi cờ với Độc Cô Viện Phượng, còn Đồng Hề đứng bên cạnh quan sát. Sau mấy lần đấu trí, cuối cùng quân trắng cũng xoay chuyển được cục diện, thắng một cách đầy sức thuyết phục.

Thiên Chính Đế nở nụ cười hiếm thấy, nghiêng đầu, nheo mắt nhìn thẳng vào Đồng Hề. Chỉ cần chạm phải ánh mắt của Thiên Chính Đế, nàng lập tức trở nên hoảng loạn, bèn vội quay đầu nói với Cẩm Tú:

“Mau đổi tách trà ấm cho Hoàng thượng!”

“Hoàng thượng hôm nay rảnh rỗi tới chơi ư?” Độc Cô Viện Phượng đổi chủ đề.

“Chẳng phải mấy hôm trước Thái hậu bảo Thường Tín cung có mấy khóm Lam Điền Ngọc đang nở đó sao? Hôm nay trẫm rảnh nên qua xem.”

Độc Cô Viện Phượng mừng thầm, xem ra người cũng hiểu nỗi khổ trong lòng ả.

Đồng Hề thấy hai người như thế bèn tự giác cáo lui:

“Thần thiếp…”

“Qúy phi không thích Lam Điền Ngọc trong cung Thái hậu sao?” Câu hỏi này của Thiên Chính Đế rất cao tay, nàng không thích Lam Điền Ngọc nói chung hay chỉ không thích Lam Điền Ngọc trong cung của Thái hậu?

“Thần thiếp cũng đang muốn thưởng lãm Lam Điền Ngọc trong cung của Thái hậu.” Đồng Hề gượng cười.

Ba người dời bước tới hậu viện của Thường Tín cung. Đồng Hề vừa nhìn liền biết mấy khóm Lam Điền Ngọc này mới được đánh tới đây không lâu, không biết có thể sống tới năm sau không.

Tiểu thái giám trông coi hoa viên đang chăm sóc cho mấy khóm hoa đó, thấy thánh giá liền quỳ xuống thỉnh an, khi ngẩng đầu lên bèn thấy Đồng Hề đang đứng bên cạnh Thiên Chính Đế. Hôm nay nàng mặc váy lụa mỏng màu trắng xanh, tay áo dài và làn váy tung bay đều thêu đóa mẫu đơn Triệu Phấn lớn, ở giữa trán là đóa Triệu Phấn nhỏ xinh xắn làm bằng lụa được thả xuống từ miệng chim phượng trên bộ kim diêu. Tiểu thái giám mới vào cung được mấy hôm, chưa từng diện kiến Đồng Hề nên đương nhiên không ngờ nhân gian lại có người đẹp như mẫu đơn tiên tử chuyển thế, bèn nhìn đến ngây người.

Thiên Chính Đế gọi, cậu chàng vẫn không phản ứng.

Đồng Hề cũng nhận ra sự bất kính của tiểu thái giám, nhưng vì đang ở bên cạnh Thiên Chính Đế nên nàng không lên tiếng. chỉ nâng tay dùng cánh quạt che khuất nửa khuôn mặt.

Độc Cô Viện Phượng giả vờ ngây thơ mỉm cười.

“Xem ra Qúy phi nhan sắc xuất trần, đến tiểu thái giám cũng nhìn tới sững sờ.”

Tiếp đó ả bèn mắng:

“Còn ngây ra đó làm gì?”

Tiểu thái giám hoảng hốt lui xuống, suýt nữa ngã nhào vì giẫm lên vạt áo.

Thiên Chính Đế còn chưa lên tiếng, Độc Cô Viện Phượng đã thêm một câu:

“Nghe nói hai người con gái của Lệnh Hồ Thượng thư đều vô cùng xinh đẹp, tỷ tỷ của Qúy phi hẳn cũng là giai nhân tuyệt sắc.”

Đồng Hề nghĩ bụng, xem ra Độc Cô Viện Phượng không nín nhịn được nữa rồi. Trước nay nàng ta không thích chia sẻ Hoàng thượng với nhiều người. Có điều cơn ghen thể hiện rõ ràng như vậy không ổn lắm!

Thiên Chính Đế thoáng dừng bước, đoán chừng không vui, tuy lúc này người đang đối mặt với Độc Cô Viện Phượng nên Đồng Hề không nhìn rõ nét mặt của người, nhưng thấy vẻ mặt của Độc Cô Viện Phượng có phần ai oán nên nàng đoán vậy.

“Chị em Qúy phi đúng là thân thiết! Tỷ tỷ ngươi ở trong cung lâu thế rồi mà sao không đưa tới gặp ai gia?” Ả nhiệt tình kéo tay Đồng Hề. “Thời gian thủ tang của tỷ tỷ ngươi đã hết rồi đúng không? Một giai nhân như vậy mà từ giờ phải sống trong cảnh phòng không gối chiếc, quả thực rất đáng thương, chi bằng để Hoàng thượng tìm mối lương duyên cho nàng ta, cũng coi như là phần thưởng dành cho lão thần.”

Lúc này, ánh mắt Thiên Chính Đế chuyển từ Lam Điền Ngọc qua hai người họ.

“Thái hậu nói phải, Qúy phi đã chấm ai chưa?”

Đồng Hề thầm mắng Độc Cô Viện Phượng cố ý gây chia rẽ. Lúc này mà truyền ra tin ban hôn, Quản Đào lại không hoài nghi nàng đang cố ý đẩy nàng ta đi? Nếu Hoàng thượng thật sự có gì đó với nàng ta, nàng ta thổi tý gió bên tai người, liệu nàng còn được yên ổn không?

“Chuyện hôn nhân do cha mẹ làm chủ, phận làm em như thần thiếp nào dám có ý kiến.”

Nàng bỗng cảm thấy Thiên Chính Đế thật khó hiểu, mới mấy hôm trước còn sủng hạnh người ta mà hôm nay đã có thể vui vẻ chọn chồng cho người ta rồi.

Khi Đồng Hề trở về từ Thường Tín cung, Quản Đào nghe thị nữ nói hôm nay nàng gặp Hoàng thượng, bèn vội vàng tới tìm nàng.

“Muội muội, hôm nay Hoàng thượng có…”

Vẻ muốn nói lại thôi ấy của Quản Đào khiến Đồng Hề kinh ngạc. Vị tỷ tỷ này dù là thứ xuất nhưng trước kia luôn tự cho rằng mình có thân phận trưởng nữ cao quý, luôn ra vẻ thanh khiết cao ngạo, nay lại vì Thiên Chính Đề mà vội vã thế này, thật khiến người khác phải giật mình.

Đồng Hề cười tủm tỉm, bước tới.

“Hoàng thượng bận rộn quốc sự, bản cung cũng chỉ thỉnh an được thôi, tỷ tỷ nhớ Hoàng thượng sao?”

Đồng Hề diễn vai muội muội rất có chừng mực, mấy ngày nay luôn giữ vẻ tỷ muội hòa thuận với Quản Đào.

Quản Đào đỏ mặt, khẽ nói:

“Muội không nhớ người ư?”

Đồng Hề tỏ vẻ yêu kiều, lảng tránh sang chuyện khác:

“Tỷ tỷ!”

Rồi nàng chợt giậm chân, truy hỏi:

“Ngày hôm đó, tỷ tỷ giành được thánh tâm bằng cách nào?”

Đây mới là chuyện nàng muốn biết. Tại sao bây giờ Thiên Chính Đế không hề để tâm đến Quản Đào?

Quản Đào nghĩ lại.

“Hôm đó, ta đang đi dạo trong Ngự hoa viên, bỗng thấy màu vàng óng từ đằng xa, vốn định tránh đi, nào ngờ Hoàng thượng lại đi thẳng tới, có lẽ người nhận ra Thúc Bạch nên tới hỏi thăm người trong cung của Qúy phi. Thúc Bạch chỉ nói đưa ta đi dạo Ngự hoa viên. Hoàng thượng bèn ra lệnh cho ta ngẩng đầu lên…”

Lúc này Quản Đào có phần kích động. Đồng Hề cũng thông cảm. Thiên Chính Đế quả thật rất tuấn tú, khi nàng mới vào cung cũng có chút tư tình nhi nữ, chỉ có điều giờ chẳng thể khơi gợi cảm xúc ấy nữa rồi.

“Người hỏi, nếu là người nhà của Qúy phi, sao người chưa từng thấy, ta bèn trả lời rằng mình vừa thủ tang xong. Sau đó, Hoàng thượng dắt ta đi dạo Ngự hoa viên một lúc rồi hỏi chút chuyện nhà. Muội muội, không ngờ Hoàng thượng lại là người dễ gần đến vậy. Sau đó… chuyện sau đó muội cũng biết rồi.”

Quản Đào ngượng ngùng đưa tay che mặt.

Ngoài cụm từ “dễ gần” mà Quản Đào dùng để miêu ta Thiên Chính Đế, Đồng Hề thực sự thấy không có chỗ nào không ổn. Chỉ có điều trí nhớ của Thiên Chính Đế trước nay rất đáng nể, chỉ cần gặp một lần đã nhớ được tên, tại sao hôm nay lại chẳng hề nhắc đến Quản Đào?

Đồng Hề chẳng buồn đoán nữa, chỉ sai người hầu hạ Quản Đào chu đáo, bảo nàng ta qua Đoan Ngọ hẵng về nhà.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 16.04.2018, 08:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 276
Được thanks: 235 lần
Điểm: 10.35
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng hoàng trở về - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 10
Chương 7

Type: um-um


Tết Đoan Ngọ là một trong những ngày lễ lớn của Cảnh Hiên hoàng triều, trong ngoài cung đều bận tối tăm mặt mũi. Đồng Hề cũng vô cùng bận bịu. Đồ cống tiến của các châu phủ tràn vào cung như thác lũ, sau khi được Hoàng đế xem qua sẽ tới tay nàng, thứ nên sung kho thì cho vào kho, thứ nên thưởng cho các phi tần thì phải đem thưởng. Đã vậy, còn phải chọn trước vài món Thái hậu thích, lập danh sách đưa tới Trường Tín cung, đó chính là ân điển của Hoàng thượng, còn nàng phải tự chuẩn bị đồ thưởng cho các cung.

Kể từ mồng Một tháng Năm, trong cung sẽ có thuyền rồng, mỗi ngày đều có tiết mục du ngoạn bằng thuyền rồng ở hồ Thái Dịch. Tới mồng Năm tháng Năm, mỗi vương phủ sẽ phái đội thuyền rồng của mình tới hồ Thái Dịch tham gia hội đua thuyền, Hoàng đế sẽ đích thân tới xem.

Thượng nghi cục trình thư mời nháp cho nàng xem.

"Ồ, có cả đội thuyền nữ cơ à?"

Thượng nghi của Thượng nghi cục đáp:

"Đây là đội của Tấn Vương phủ, Tấn Vương xưa nay vốn không khỏe, bởi vậy Tấn Vương phi mới lập một đội thuyền nữ tới tham gia."

Thượng nghi không rõ ý của Quý phi, nhưng nay mọi quyền hành trong phủ Tấn Vương đều nằm trong tay Vương phi, bà không dám đắc tội nên mạo hiểm trình lên.

Đồng Hề nhất thời đắn đo. Đội thuyền nữ không phải là chưa từng xuất hiện trong các cuộc đua thuyền dân gian ở Cảnh Hiên hoàng triều, nhưng đây là lần đầu tiên họ xuất hiện trong cuộc thi của hoàng thất. Chỉ có điều nàng vẫn còn trẻ, rất thích những điều mới lạ, vị Tấn Vương phi này nàng cũng chưa gặp bao giờ.

"Bản cung sẽ bẩm báo Hoàng thượng rồi quyết định sau"

Tiếp đó, Thượng thực cục trình thực đơn cho bữa tiệc Đoan Ngọ sắp tới, hình dáng bánh chưng năm nay thế nào, nhân bánh cần thứ gì đều phải đợi Hoàng đế quyết định. Sau khi người quyết định xong, sẽ có một lượng lớn đầu bếp được gọi vào cung để làm bánh suốt đêm cho kịp yến hội.

Đồng Hề day trán, những chuyện này không thể đợi đến mồng Một tháng Năm mới xin Hoàng thượng quyết định một thể, mà điều nàng sợ nhất chính là đi gặp Thiên Chính Đế.

Do dự hồi lâu, dưới sự thúc giục của Tề Vân cô cô, nàng mới tới Hàm Nguyên điện khấu kiến người. Sau khi bãi triều, phần lớn thời gian người đều ở đây xử lí chính sự.

Đồng Hề cúi đầu, đứng đợi ngoài điện một lúc, Giang Đắc Khải mới đi ra.

"Nương nương, Hoàng thựợng mời nương nương tới Lâm Uyên đình đợi một lát!"

Đồng Hề thở phào vì Thiên Chính Đế tới muộn. Muộn được chút nào hay chút đó!

Lâm Uyên đình nằm ngay bên hồ Hàm Quang - một hồ nhỏ ở bên trái Hàm Nguyên điện. Cảnh quan ở đây đẹp vô cùng, khiến nàng đỡ căng thẳng hơn một chút.

"Quý phi tìm trẫm có chuyện gì?"

Giọng Thiên Chính Đế vọng tới từ phía sau, Đồng Hề vội vàng khuỵu gối, cúi đầu thỉnh an. Một đôi giày quý bằng gấm Cung Cẩm thêu mây màu xanh ngọc xuất hiện trước mắt nàng.

"Hoàng thượng vạn phúc! Thần thiếp tới xin ý chỉ của Hoàng thượng về hội đua thuyền rồng và dạ yến vào tết Đoan Ngọ." Đồng Hề phải hết sức kìm nén mới có thể che giấu sự run rẩy trong giọng nói.

"Ừm!" Tất nhiên Thiên Chính Đế cũng biết rằng thực đơn dạ yến Đoan Ngọ mỗi năm đều phải được Hoàng đế xem qua. "Hội đua thuyền có chuyện gì?"

"Năm nay Tấn Vương phi lập một đội thuyền nữ xin tham gia, xin Hoàng thượng định đoạt!"

Đồng Hề lén nhìn Thiên Chính Đế, thấy gương mặt người đầy vẻ thích thú.

"Đội thuyền nữ ư, Quý phi thấy thế nào?"

Phong tục của Cảnh Hiên hoàng triều vốn rất cởi mở, không quá gò bó nữ tử, nhưng việc làm của Tấn Vương phi vẫn được cho là hiếm có.

"Có lẽ Chiêu Phi cũng cảm thấy hứng thú."

Đồng Hề vui như mở cờ trong bụng, xem ra Thiên Chính Đế không phản đối.

"Thần thiếp cho rằng, hội đua thuyền rồng vốn được tổ chức để cầu phúc, nay Tấn Vương phi tự mình tham gia, âu cũng có lòng."

Thiên Chính Đế gật đầu.

"Vậy chuẩn y!"

Đồng Hề lại hỏi hình dáng của bánh chưng dùng trong dạ yến Đoan Ngọ, Thiên Chính Đế chọn hình tháp, về phần nhân bánh thì người lại do dự. Trong danh sách Đồng Hề trình lên có hai loại ngọt và mặn. Loại ngọt có hạt sen, bột đậu, hạt dẻ và mứt táo; loại mặn có thịt muối, gà nướng, lòng đỏ trứng gà, cồi sò, nâm hương, đậu xanh và xá xíu.

"Chiêu Phi thích đồ ngọt, chọn hạt sen đi! Thái hậu thích nhân nấm hương." Thiên Chính Đế từ từ chọn mấy loại.

"Quý phi thích vị gì?" Thiên Chính Đế bỗng ngẩng đầu hỏi.

Hôm nay Đồng Hề mặc bộ cung trang nhiều lớp màu xanh nhạt, lớp vải trước ngực màu trắng như tuyết thêu hoa cúc màu vàng sẫm. Vì là đầu hè nên nàng ăn mặc nhẹ nhàng hơn hẳn khiến vóc dáng xinh đẹp càng trở nên tuyệt mĩ. Ở giữa trán còn được điểm tô bằng món đồ trang sức hình mẫu đơn Kim Địa khiến hình ảnh của nàng trong mắt Thiên Chính Đế quả là hoa nhường nguyệt thẹn.

Đồng Hề cúi đầu đáp:

"Vị nào thần thiếp cũng thích."

Bình thường người trong cung không dễ dàng để lộ sở thích của mình, Đồng Hề và Thiên Chính Đế cũng vậy, đó đã là thói quen rồi. Thế nhưng khi nghe Hoàng thượng hỏi vậy, nàng bỗng cảm thấy trong lòng ấm áp, có lẽ vị trí của nàng vẫn khá vững.

"Lui xuống hết đi!" Dù đã vào đầu hạ nhưng giọng Thiên Chính Đế vẫn lạnh như băng.

Tim Đồng Hề thắt lại, nàng đành để Huyền Huân và Thúc Bạch lui xuống. Cả ngôi đình giờ chỉ còn lại mỗi nàng và Thiên Chính Đế. Khi nhớ lại kí ức không hay, nàng bỗng căng thẳng.

"Năm nay thược dược nở sớm quá!"

Nàng đành thất lễ, quay lưng lại với Thiên Chính Đế, đi ra khỏi Lẩm Uyên đình, giả vờ rằng mình vô cùng yêu thích đóa thược dược trắng nở rất sớm kia.

Nghe thấy tiếng bước chân của Thiên Chính Đế ngày càng gần, Đồng Hề tưởng như mình sắp nghẹt thở.

"Trẫm cứ tưởng Quý phi xưa nay chỉ yêu mẫu đơn, không ngờ cũng thích cả thược dược. Người xưa ví mẫu đơn là hoa vương, thược dược là hoa tướng, không biết Quý phi có thể làm một bài thơ về thược dược không?"

Thiên Chính Đế đưa ngón tay miết cánh hoa thược dược trắng.

Đồng Hề không biết tại sao mình lại đỏ mặt. Nàng vội vàng lấy lại bình tĩnh, nhớ tới những đóa mẫu đơn đã sớm tàn, lại nhìn đóa thược dược trước mắt, bỗng có cảm hứng làm thơ.

“Rỗi tới đình trúc ngắm

Ngỡ lạc lên thiên đường

Lá đã ngả xanh đậm

Hoa mới nhú nụ hồng

Hương lan tỏa khắp chốn

Đào hoa thẹn không bằng

Mỗi khi mùa hạ đến

Phố phường ngát hương thơm."(*)

(*) Bài thơ Thược dược của tác giả Phan Hàm.

Thiên Chính Đế cau mày.

"Không ổn!"

Đồng Hề sửng sốt ngước mắt lên. Bài thơ này hơi buồn, phải chăng Hoàng thượng cho rằng đó là điềm không lành? Nàng thấp thỏm chờ đợi.

"Trẫm cảm thấy nên đổi thành "Vội tới đình trúc ngắm" sẽ hợp hơn."

Đồng Hề thắc mắc không biết mình có nghe lầm không. Thiên Chính Đế đang đùa với nàng đó ư? Nàng quả quyết rằng Thiên Chính Đế lạnh lùng sẽ không làm vậy. Nàng bỗng bối rối không biết làm sao, hai gò má lại bắt đầu ửng hồng.

"Hôm qua Chiêu Phi cũng làm một bài thơ về thược dược:

Xuân sang ưu ái tặng thược dược

Tội chi đố kị mẫu đơn kia

Vụ mùa lúa mạch gặt được mấy

Cốc Vũ se lạnh có đáng chi

Bao lần gió nổi vì đố kị

Sương kia cũng muốn cánh hoa tàn

Chỉ có phù dung xứng bầu bạn

Cách đôi dòng nước mãi ngắm nhìn (*)

(*) Bài thơ Thược dược cúa Vương Trinh Bạch.

Trẫm cảm thấy hai câu "Bao lần gió nổi vì đố kị, Sương kia cùng muốn cánh hoa tàn" diệu hơn "Hương lan tỏa khắp chốn, Đào hoa thẹn không bằng" nhiều, Quý phi nghĩ sao?"

Đồng Hề không hiểu tại sao lúc này Thiên Chính Đế lại nhắc tới Chiêu Phi, đã vậy hôm nay còn nhắc tới mấy lần, lẽ nào người không sợ nàng nổi cơn ghen đi hãm hại sùng phi của người?

"Dùng gió và sương để tôn lên vẻ đẹp của thược dược, quả là hiếm thấy, Chiêu Phi thật tài hoa!"

Đồng Hề nhớ tới bài thơ tả mẫu đơn của Chiêu Phi mấy hôm trước, bụng thấy buồn cười, nhưng vì đang ở ngay trước mặt Thiên Chính Đế nên không tiện nói gì. Nàng thật lòng chua từng đố kị với nàng ta.

'Thế nhưng bài thơ Chiêu Phi làm mấy hôm trước tả thược dược quá yêu mị, nay xem ra thơ của Quý phi chân thực hơn. Dùng hai câu "Hương lan tỏa khắp chốn, Đào hoa thẹn không bằng" này để tả mẫu đơn trên người nàng lại càng diệu hơn nữaa." Thiên Chính Đế nói, nhìn chăm chú đóa mẫu đơn ở giữa trán Đồng Hề.

Đồng Hề tròn mắt. Hoàng thượng đang ve vãn nàng đó sao? Nàng chưa từng nghĩ rằng những ngôn từ như thế lại có thể thốt ra từ miệng Thiên Chính Đế, đã vậy gương mặt người vẫn tỏ vẻ rất chính trực, như đang nói chuyện hiển nhiên vậy. Nhưng cái khó là nàng không bao giờ biết được người đang nghiêm túc hay đang nói đùa.

Nàng lùi lại nửa bước, cúi đầu, đang là ban ngày ban mặt, lại ở bên ngoài, đâu phái là đang ở trong thư phòng của người...

Lúc vai nàng bị ghì xuông, nàng liền biết mình đã đoán đúng.

"Hoàng thượng, chuyện... chuyện này vi phạm gia huấn của tổ tiên, huống chi... huống chi..."

Đồng Hề đã lùi tới bên bụi hoa, không thể lùi hơn được nữa.

Nàng chỉ nghe thấy tiếng vải bị xé toạc, hơi lạnh bao quanh lồng ngục, dầu cho lễ giáo dạy nàng rằng lúc này phải xẵng giọng trách mắng và khuyên nhủ Hoàng dế, nhưng nàng không có cái gan đó. Người này cho nàng cái ăn, cái mặc, cho nàng vinh hoa phú quý. Nàng là người có tham vọng, không phải kẻ vô dục vô cầu.

Đồng Hề đỏ mặt, cắn môi, không muốn để người khác nghe thấy. Nếu để người khác bắt gặp, nàng sẽ nhục nhã tới nỗi không còn mặt mũi để sống tiếp. Nàng hận Thiên Chính Đế, người chưa từng xem nàng như một phi tử, chưa từng dành cho nàng sự tôn trọng mà nàng đáng được hưởng. Nàng phải cố gắng lắm mới có thể ngăn những dòng nước mắt đau đớn và tủi nhục tuôn trào.

Cuối cùng, khi cảm nhận được Thiên Chính Đế sắp kết thúc, nàng mới thấy thoải mái hơn, rồi cứ thế lịm đi.

Nàng không rõ Thiên Chính Đế đi từ lúc nào, chỉ biết rằng khi đầu óc nàng tỉnh táo lại là lúc Huyền Huân và Thúc Bạch hoảng sợ gọi "Nương nương". Đồng Hề ngồi bật dậy, nhìn hai thị nữ đã theo nàng nhiều năm.

"Quên chuyện hai ngươi thấy ngày hôm nay đi! Nếu để lộ ra ngoài, đừng mong sống nữa!" Đồng Hề nổi giận đe dọa. Nàng hận tất cả, nàng không thể chịu đựng nổi nếu người khác biết chuyện.

"Nương nương!" Trong đôi mắt của Huyền Huấn và Thúc Bạch chỉ có những giọt nước mắt đau xót.

Thúc Bạch mặc cho Đồng Hề bộ váy áo đã chuẩn bị từ trước rồi dìu nàng vào trong đình. Huyền Huân và Thúc Bạch liếc nhìn nhau, xem ra Quý phi nương nương đã có dự cảm từ trước nên mới bảo hai người mang theo một bộ y phục nữa

Đồng Hề trở lại Đồng Huy cung trong trạng thái vô cùng mệt mỏi và đau đớn. Nàng đuổi hết cung nhân, chỉ tắm một mình trong bể nước nóng hòng rửa sạch nỗi ô nhục. Nàng chấp nhận mọi thứ, tất cả là vì hương tiêu chỉ có ở riêng Đồng Huy cung này, vì vô số hoa phục mĩ thực, vì những bộ trang sức lấp lánh đầy mê hoặc và vì cảm giác ưu việt hơn những nữ tử khác

Nàng không oán hận.

Sau khi tắm xong, nàng tựa nghiêng trên giường.

"Hôm nay muội muội có gặp Hoàng thượng không?" Quân Đào không nhẫn nhịn nổi mà xông vào.

Đồng Hề nhíu mày, không ngờ Quản Đào trông có vẻ thanh tao, cao ngạo không gì sánh bằng kia khi gặp Thiên Chính Đế lại sốt ruột tới vậy.

"Có!"

"Vậy…"

Cái vẻ muốn nói lại thôi của Quản Đào khiến Đồng Hề thấy bực bội.

"Sắp đến lễ Đoan Ngọ, Hoàng thượng vô cùng bận rộn, tỷ tỷ đừng nóng vội, mồng Một hằng tháng Hoàng thượng tất sẽ đến cung của ta, khi đó ta nhất định sẽ thu xếp cho tỷ tỷ."

Dù không bằng lòng nhưng Quản Đào cũng chẳng còn cách nào khác. Nàng ta không tin Thiên Chính Đế có thể quên nàng ta. Cung nữ của Thái hậu nói Quý phi có ý muốn Hoàng thượng chỉ hôn cho nàng ta. Nàng ta nghĩ, xem ra vị muội muội này chưa chắc đã thật lòng muốn giúp mình.

Đồng Hề nhìn thấy vẻ băng giá lướt qua trong ánh mắt của Quản Đào. Sau khi nàng ta đi, nàng bèn gọi Tề Vân vào.

"Cô cô, gần đây có người đặc biệt nào tiếp cận đại tỷ không?"

Tề Vân lập tức đáp:

"Có một hôm thị nữ Cẩm Tú của Thái hậu có nói vài câu với Dung Yên, thị nữ của Quản Đào tiểu thư lúc họ gặp nhau ở Ngự hoa viên."

Đồng Hề mỉm cười, không cần nghe nội dung nàng cũng có thể đoán được mục đích của Độc Cô Viện Phượng. Hôm đó, ả ta chủ động nhắc tới hôn sự của Quản Đào, hẳn là để gây chia rẽ, khiến Quản Đào tưởng rằng nàng giấu giếm nàng ta, định đuổi nàng ta ra khỏi cung.

"Nương nương, người có cần nô tì theo dõi Quản Đào tiểu thư không?"

"Không cần, mồng Một Hoàng thượng sẽ tới Đồng Huy cung, trước hết hãy xem Quản Đào có được sủng ái không đã rồi tính tiếp."

Đồng Hề thấy mấy hôm nay Thiên Chính Đế không hề hỏi thăm Quản Đào nên cũng không muốn phí sức lực để rồi tự biến mình thành trò cười.

Trong không khí bận rộn chuẩn bị cho lễ tết, thời gian thấm thoắt trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến ngày mồng Một tháng Năm.

Hôm nay là ngày có ý nghĩa với tất cả mọi người trong cung. Tết Đoan Ngọ đã chính thức bắt đầu. Cung nữ có thể trang điểm, ăn vận những bộ đồ rực rỡ mà thường ngày không dám. Tề Vân và các cung nhân đã chuẩn bị cho chủ nhân những dải lụa ngũ sắc từ rất sớm. Vừa ngủ dậy Đồng Hề đã sai người đem những dải lụa ngũ sắc mang ý nghĩa trường mệnh này tặng cho chủ tử của các cung. Mọi người đều tin vật này có khả năng trừ tà và xua đuổi vận xui.

Khi phi tần từ tam phẩm trở lên tới thỉnh an Đồng Hề, nàng theo lệ thưởng cho họ một số vật dụng trừ tà như chiếc lá làm bằng phỉ thúy, Quỳ Liễu ngũ sắc, thoa phù(*), vân vân...

(*)Trang sức trừ tà chuyên dùng trong tiết Đoan Ngọ.

Mộ Chiêu Văn là phi tần tới đầu tiên.

"Đây là túi hương thần thiếp làm, kính chúc nương nương mãi mãi bình an!"

Đồng Hề nhìn ngắm chiếc túi, trùng hợp thay đúng là hình hoa mai mà nàng yêu thích, bên trên còn thêu hoa văn Phượng Vũ Cửu Thiên, xem ra Chiêu Phi rất để ý tới nàng.

"Chiêu Phi muội muội quả là có lòng!"

Dù Chiêu Phi có thật lòng hay không thì Đồng Hề cũng cảm thấy cách hành xử và tài văn chương của nàng ta không có điểm nào đáng chê, hoàn toàn khác những kẻ ngu xuẩn được ân sủng vài bữa đã không biết trời cao đất dày là gì.

Nàng bỗng liên tưởng tới bài thơ về mẫu đơn và thược dược, xem ra cô gái trước mắt cũng là người thức thời. Khi mẫu đơn nở, mẫu đơn đẹp nhất. Thược dược yêu mị vô hạn, khi thược dược nở, không cần ngưỡng mộ mẫu đơn.

Đồng Hề lại càng đề phòng Mộ Chiêu Văn hơn. Loại người này tuy không tỏ vẻ thanh cao nhưng lại là kẻ sống dai nhất trong hậu cung. Nàng nào biết, Mộ Chiêu Văn từ thời hiện đại tới đây nhưng không phải bài thơ nào của cố nhân nàng ta cũng nhớ, nàng ta chỉ chọn bài duy nhất mình nhớ được chứ không hề nghĩ tới những chuyện về sau.

Đồng Hề thưởng cho Mộ Chiêu Văn rất nhiều.

Muộn hơn một chút, khi thái giám hô "Hoàng thượng giá lâm", toàn thể Đồng Huy cung mới rảnh rỗi hơn, phần lớn cung nữ được Đồng Hề ân chuẩn cho tới hồ Thái Dịch ngắm thuyền rồng và hoa đăng, hạ nhân ở lại không nhiều.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.04.2018, 17:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 276
Được thanks: 235 lần
Điểm: 10.35
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng hoàng trở về - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 10
Chương 8

Chị em bất hòa

Type: um-um


Đồng Hề dẫn Quản Đào quỳ trước cửa cung, nghênh đón Thiên Chính Đế.

Đồng Hề xưa nay vốn thích ăn vận lộng lẫy, huống chi hôm nay lại là ngày lễ, bởi vậy nàng mặc bộ cung trang màu đỏ son với váy mỏng bằng gấm Vân Cẩm, tà váy được tô điểm bằng bột bạc, nhìn dưới ánh đèn trông càng chói mắt, trên trán là ba hàng xích vàng mảnh rủ xuống, giữa mỗi hàng đều có một viên Nam Hải minh châu to bằng ngón tay cái, không những không rườm rà mà còn tăng thêm phần quyến rũ.

Thế nhưng ăn ngán sơn hào hải vị rồi sẽ thèm rau dưa đạm bạc, Quản Đào tự biết mình không đẹp bằng Đồng Hề nên dứt khoát lựa chọn phong cách "Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức"(*).

(*) Trích thơ của Lý Bạch. Ở đây ý nói Quản Đào lựa chọn cách ăn vận làm tôn lên vẻ đẹp tự nhiên của mình.

Thiên Chính Đế đỡ hờ hai người đứng dậy, Quản Đào bèn nhìn chằm chằm vào Thiên Chính Đế có phần vượt phép. Bây giờ dù có làm thế nào Đồng Hề cũng không lảng tránh được nữa, chỉ có thể đứng sang một bên xem vận may của tỷ tỷ mình ra sao thôi.

Ánh mắt nàng dính chặt vào chiếc túi hương thắt bên hông Thiên Chính Đế. Trong cung có một tập tục, đó là vào tiết Ngọ phải đeo túi hương tránh tà, bên trong túi hương phải có bột hương được làm từ đinh hương, hương thảo, bạch chỉ, ca tùng, thương thuật và hùng hoàng, bởi vậy các phi tần sẽ tặng túi hương cho Hoàng đế. Đồng Hề nhận ra chiếc túi hương mà Thiên Chính Đế đang đeo có cùng một kiểu thêu với chiếc mà Mộ Chiêu Văn tặng cho nàng, chỉ có điều chiếc túi này thêu hoa văn Phi Long Tại Thiên. Thiên Chính Đế không dùng túi hương của Độc Cô Viện Phượng ư? Nàng không biết đây là điềm xấu hay điềm lành nữa.

Dù gì Độc Cô Viện Phượng cũng là thái hậu, ả không thể uy hiếp địa vị của nàng, nhưng Mộ Chiêu Văn lúc nào cũng có thể thay thế nàng để trở thành nữ chủ nhân trong hậu cung của Thiên Chính Đế.

Thiên Chính Đế nhấp ngụm trà rồi nói với Quản Đào:

"Ngươi vẫn ở trong cung à?"

Quản Đào đang vui mừng tột độ lập tức chưng hửng, nháy mắt lệ đã tuôn trào. Thiên Chính Đế vẫn thản nhiên như không.

"Trẫm mệt rồi!"

Ý là người muốn nghỉ ngơi rồi.

Đây mới là Thiên Chính Đế mà Đồng Hề quen thuộc. Người không hề thương tiếc nữ nhân. Một khi người đã không quan tâm thì dù đối phương có khóc thành sông trước mặt người, người cũng coi như không thấy. Nàng bỗng liên tưởng tới sự yêu thương và quan tâm mà Thiên Chính Đế dành cho Chiêu Phi. Đồng Hề tự giễu bản thân, nàng sắp mắc bệnh giống Độc Cô Viện Phượng rồi! Xem ra trong lòng Thiên Chính Đế, Mộ Chiêu Văn thực sự khác biệt.

"Hoàng thượng có muốn tắm rửa cho đỡ mệt không?" Đồng Hề lấy lại tinh thần, khó nhọc thốt ra một câu. Khi Thiên Chính Đế tới Đồng Huy cung, nàng luôn ngậm miệng, thận trọng từ lời ăn tiếng nói tới hành động cử chỉ.

Bước chân Thiên Chính Đế dừng lại.

"Cũng được!"

Nàng bèn sai người đi chuẩn bị đồ tắm. Giờ mọi việc chỉ có thể trông cậy vào vận may của Quản Đào thôi, đừng trách nàng không tạo cơ hội.

Thiên Chính Đế đi tắm, còn Đồng Hề đợi hầu trong nội tẩm. Nàng ngồi trước bàn trang điểm, im lặng lắng nghe động tĩnh phía bên kia. Nếu Quản Đào thông minh sẽ biết ngừng tay đúng lúc và lợi dụng thời cơ giành được thánh ân.

Đọi khoảng một khắc vẫn không thấy Thiên Chính Đế xuất hiện, Đồng Hề thở phào nhẹ nhõm. Xem ra Quản Đào thành công rồi!

Đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra, Quản Đào xông tới trước mặt Đồng Hề, hai mắt rực lửa.

"Sao tỷ lại ở đây?" Đồng Hề sửng sốt hỏi.

"Nếu nương nương không muốn thiếp thân thừa sủng chia sẻ thánh ân với nương nương thì cứ nói thẳng, hà cớ gì phải sai một đứa tiện tì tới làm nhục ta, chế giễu ta không bằng cả một đứa tiện tì!"

"Sao tỷ tỷ lại nói vậy?"

Đồng Hề không biết nên thở phào hay tức giận. Quản Đào được ân sủng là chuyện tốt, nhưng cũng không phải tốt nhất. Đồng Hề nín nhịn nàng ta chẳng qua để xem nàng ta có giá trị lợi dụng hay không, nhưng xem ra nàng ta đã bị Thiên Chính Đế quên hẳn rồi.

"Tỷ tỷ mệt rồi, hãy để Tề Vân đưa tỷ về nghỉ ngơi đi!" Đồng Hề không muốn dây dưa với nàng ta ở đây vì sợ bị Thiên Chính Đế nghe thấy.

Sau khi Quản Đào bị bịt miệng áp giải ra ngoài, Đồng Hề bắt đầu suy đoán người được ân sủng ở bên kia là ai. Có điều hôm nay nàng thực sự rất mệt. Nàng chống tay lên bàn trang điểm, đang thiu thiu ngủ thì bị tiếng quần áo sột soạt làm giật mình tỉnh giấc.

"Hoàng thượng!"

Đồng Hề quay đầu nhìn, thấy Thiên Chính Đế dù không mặc chính phục nhưng vẫn mang vẻ xa xôi, cao cao tại thượng

Ánh mắt Thiên Chính Đế có phần lạnh lùng.

"Chưa hầu trẫm mà đã ngủ rồi sao?"

Đông Hề hốt hoảng đứng bật dậy, cởi đồ cho Thiên Chính Đế. Cuối cùng nàng vẫn không thoát khỏi sự giày vò này.

Sáng sớm hôm sau, Quản Đào bất chấp cung nữ ngăn cản nằng nặc đòi gặp Đồng Hề. Nàng buộc phải nhịn đau đứng đậy.

Quản Đào không thèm để ý tới thân phận mà rít lên:

"Lệnh Hồ Đồng Hề, ngươi được lắm!"

Tề Vân cúi đầu đứng một bên, thực sự không thể cản nổi thiếu phụ đã nghiến răng nghiên lợi cả đêm này.

Đồng Hề cau mày. Đối với người không biết tôn ti như thế, nàng cảm thấy việc nàng ta không có bản lĩnh được ân sủng chưa chắc đã là chuyện xấu. Nàng lạnh lùng đáp:

"Tỷ tỷ đừng bao giờ quên thân phận của mình! Chúng ta là tỷ muội, nêu được cùng hầu hạ Hoàng thượng thì đúng là điều bản cung cầu còn chẳng được. Nhưng chính tỷ tỷ không quyến rũ nổi Hoàng thượng, lại sừng cổ chạy tới trách móc bản cung khi trời vừa sáng, thật là nực cười! Tới nước này rồi, tỷ tỷ hãy giữ gìn sức khỏe! Hôm trước, phụ thân vừa gửi thư tới, nói là nhớ tỷ tỷ đó! Ta thấy tỷ hãy xuất cung ngay hôm nay đi!"

Đồng Hề đau ê ẩm cả người, không giữ nổi hòa khí với Quản Đào nữa, bực bội đuổi nàng ta đi rồi lại truyền một người khác tới thỉnh tội. Đó là Nhiếp Quỳnh Hoa.

"Nương nương, nô tì đáng chết! Đêm qua... đêm qua... nô tì không cố ý! Nô tì tới hầu Hoàng thượng tắm, nào ngờ Hoàng thượng lại...' Quỳnh Hoa muốn nói rồi lại thôi, khuôn mặt đỏ bừng. Đồng Hề mỉm cười dịu dàng.

"Ngươi nào có tội gì! Được Hoàng thượng để ý là phúc của ngươi, ngươi lại là người của Đồng Huy cung ta, ta cũng được nở mày nở mặt. Ngươi hãy ở lại trong cung, sau này Hoàng thượng đến, hãy dốc sức hầu hạ người, đó chính là tận trung với Hoàng thượng, tận trung với bản cung đó! Chỉ có điều, lần này Hoàng thượng vẫn chưa cho ngươi danh phận, bản cung cũng không tiện tấn thăng cho ngươi. Tề Vân cô cô, chuẩn bị một phòng riêng cho Quỳnh Hoa đi!"

Nhiếp Quỳnh Hoa vốn tưởng Quý phi sẽ nổi trận lôi đình, nào ngờ lại thành chuyện tốt thế này. Quý phi còn thưởng cho nàng ta một chiếc vòng vàng chạm hoa và một đôi hoa tai phi thúy. Nàng ta tạ ơn rồi vui vẻ lui xuống.

"Người được sủng hạnh hôm qua là nàng ta ư?" Đồng Hề nhướng mày.

"Dạ, nha đầu này chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng, lại còn trang điểm lộng lẫy, Hoàng thượng không sủng hạnh mới lạ!"

"Hãy bồi bổ chu đáo cho nàng ta! Ta thấy nàng ta gầy quá, không thể khơi gợi nổi hứng thú của Hoàng thượng. Những kiến thức Lý ma ma truyền thụ lần trước, ngươi cũng dạy bảo nàng ta đi!"

Đồng Hề dặn dò một hồi rồi uể oải nằm xuống. Nàng chỉ mong trong cung này có một đứa trẻ càng sớm càng tốt, ai sinh cũng được, chỉ cần nàng được nuôi dưỡng nó.

"Hôm qua, nương nương không tặng túi hương cho Hoàng thượng ư?"

Buổi chiều, khi trang điểm cho Đồng Hề, Huyền Huân phát hiện chiếc túi hương mình thêu để cho Đồng Hề tặng Thiên Chính Đế vẫn còn nguyên trong hộp.

Đồng Hề không đáp. Tối qua, khi Thiên Chính Đế rời đi nàng đang đau tới mức thần trí không rõ ràng, chẳng thể nào nhớ được việc tặng túi hương cho người, mà dù có nhớ thì chưa chắc nàng đã có tâm trạng mà tặng.

"Có tặng thì Hoàng thượng cũng chưa chắc đã đeo. Ngươi không thấy người đeo túi hương của Chiêu Phi rồi sao?"

"Nương nương, Hoàng thượng không đeo cũng chẳng sao, nhưng nếu người không tặng cho Hoàng thượng thì không ổn." Huyền Huân nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Đồng Hề dù mong cả đời không phải gặp Thiên Chính Đế, chỉ mong người yên tâm giao hậu cung cho nàng, nàng nhất định sẽ không khiến người thất vọng. Hậu cung này nhất định sẽ thật bình yên, dù có tranh đoạt tới đâu cũng sẽ không ảnh hưởng tới toàn cục.

"Bảo Quỳnh Hoa đưa tới Hàm Nguyên điện đi!" Đồng Hề nghĩ một lát rồi nói. Cơ hội này không nên lãng phí.

Nhiêp Quỳnh Hoa hân hoan mang túi hương của Đồng Hề tới Hàm Nguyên điện. Nàng ta chưa có danh phận nên không thể và cũng không dám làm gì vượt mức, nay được cơ hội tốt thế này, sao có thể bỏ qua. May mà nàng ta đã chuẩn bị từ trước. Mọi cơ hội đều dành cho người có sự chuẩn bị. Nàng ta bước tới trước mặt Tổng lĩnh thái giám bên cạnh Thiên Chính Đế - Giang Đắc Khải, khẽ mỉm cười rồi nói:

"Giang công công, Quý phi sai nô tì tới tặng túi hương cho Hoàng thượng."

"Được rồi, đưa cho ta!" Giang Đắc Khải đáp lời, định nhận túi hương, nào ngờ Quỳnh Hoa liền rụt tay lại.

"Nương nương có dặn nhất định phải đưa tận tay Hoàng thượng."

Giang Đắc Khải nhìn Quỳnh Hoa. Tất nhiên ông ta biết chuyện nàng ta từng được thị tẩm, nhưng nhất thời không chắc đây là trò mèo của con nhóc này hay đúng là lời dặn của Quý phi.

"Ngươi đợi một lát!"

Giang Đắc Khải vào bẩm báo với Thiên Chính Đế rồi tuyên Quỳnh Hoa vào diện.

Chẳng bao lâu sau thì thấy Quỳnh Hoa lật đật chạy ra, y phục xốc xếch, nước mắt lưng tròng.

Giang Đắc Khải đứng đằng sau lắc đầu. Những nữ nhân này luôn muốn tới Hàm Nguyên điện để quyến rũ Hoàng thượng, tiếc rằng cho tới nay vẫn chưa có ai thành công. Hoàng thượng không thích sủng hạnh cung phi ở nơi nào khác ngoài chiếc giường. Tuy nhiên cũng có ngoại lệ. Giang Đắc Khải nhớ lại cảnh tượng ba năm trước, khi Quý phi, lúc đó vẫn là chiêu nghi, bị Hoàng thượng ôm lên đế liễn. Không cần đoán ông ta cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Ngay từ đầu, ông ta đã biết vị Lệnh Hồ Chiêu nghi này chắc chắn sẽ còn leo lên cao. Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Hoàng thượng hạ chỉ phong nàng làm quý phi.

Đồng Hề vừa lật sổ sách do Lục cục đưa tới, vừa nghe Tề Vân cô cô bẩm báo:

"Quỳnh Hoa không thành công rồi, đúng là ngu xuẩn!"

Đồng Hề buông cuốn sách xuống, thở dài:

"Nàng ta mạo muội như thế lần sau Hoàng thượng tới, kiểu gì cũng phớt lờ nàng ta thôi."

Đồng Hề day trán. Những kẻ này chẳng đấu được bao lâu, phải chăng nàng nên chọn người mới? Đàn bà con gái ấy mà, đoan trang một chút vẫn tốt hơn.

Tết Đoan Ngọ.

Thực ra, tết Đoan Ngọ năm nào cũng thế, chỉ khác là năm nay có thêm chủ đề mới đó chính là đội thuyền rồng do Tấn Vương phi lập nên. Mọi người bàn luận sôi nổi, đa phần đều cho rằng họ chỉ tới làm nền, dù giành được vị trí cuối bảng cũng coi như tăng phần thú vị cho cuộc thi.

"Nương nương, trong cung còn có người mở phường cá cược, cược đội thuyền của Tấn Vương phi giành được hạng mấy." Huyền Huân búi tóc kiểu Phi Phượng cho Đồng Hề.

"Ai dám to gan như thế?"

Cung quy nghiêm cấm đánh bạc nhưng vẫn không thể cấm hoàn toàn. Dù sao đó cũng là sở thích khi rảnh rỗi của đám cung nữ, thái giám.

"Nghe nói do Chiêu Phi của Chiêu Dương cung cầm đầu, rất nhiều nương nương khác tham gia, nói là chơi cho vui* Thúc Bạch cũng chỉ nghe nói vậy thôi.

"Nương nương, có cần..." Tề Vân bỗng lên tiếng.

Đồng Hề đương nhiên hiểu ý của Tề Vân. Hoàng thượng không tán thành việc cung nhân trong hậu cung đánh bạc.

"Không cần! Chuyện này cũng thú vị mà! Ngày lễ ngày tết chúng tỷ muội giải trí một chút, cũng không có gì đáng trách, hà cớ gì phải khiến Hoàng thượng không vui? Thúc Bạch, ngươi thay ta mang mười lạng bạc tới Chiêu Dương cung, cược rằng đội của Tần Vương phi sẽ nằm trong ba hạng đầu."

Tề Vân kinh ngạc thốt lên:

"Nương nương!"

"Không sao, hiếm khi có dịp vui vẻ như vậy! Thúc Bạch, ngươi nhớ để ý các chủ tử khác đặt bao nhiêu tiền."

Thúc Bạch vâng dạ.

"Nương nương, sao người lại làm vậy? Người không truy cứu Chiêu Phi là đã tha cho nàng ta rồi, sao lại tự mình nhảy vào vũng bùn chứ? Nếu Thái hậu biết.."

"Cô cô, tuy ta không hiểu rõ Chiêu Phi nhưng nàng ta chắc chắn không phải kẻ lỗ mãng. Ta nghĩ tiền cược lần này có lẽ không cao, hoặc chăng Hoàng thượng đã biết chuyện này rồi."

Đồng Hề hi vọng mình đã đánh giá cao Mộ Chiêu Văn. Nếu nàng ta cố tình sắp đặt chuyện này thì quả rất đáng gờm. Nếu nàng không hiểu nàng ta, có khả năng sẽ bị mắc bẫy. Đã vậy nàng ta còn có thể chèn ép sự kiêu ngạo của Thái hậu. Chắc hẳn khi nàng không ở trong cung, Độc Cô Viện Phượng và Mộ Chiêu Văn cũng không hòa thuận. Nếu không, Độc Cô Viện Phượng đã chẳng tội gì phải mời nàng về.

Thúc Bạch xưa nay vốn rất nhanh nhẹn, Đồng Hề vừa búi tóc xong, nha đầu này đã chạy về.

"Bẩm nương nương, nô tì đi thăm dò tình hình của các chủ tử khác, tiền cược đều rất thấp, đến Chiêu Phi nương nương cũng chỉ đặt năm lạng bạc mà thôi. Lương Sung viện, Lạc Tiệp dư, Tiết Tiệp dư, Vương Thường tại, Từ Tiểu nghi đều đã đặt cược."

Đây chính là nguyên nhân Đồng Hề trọng dụng Thúc Bạch, không cần dặn dò kĩ càng, nha đầu này cũng sẽ tự nghe ngóng mọi thông tin cần thiết để về báo lại cho nàng.

"Xem ra các mối quan hệ trong cung của vị Chiêu Phi này cũng tốt đây chứ!"

Đồng Hề ngậm một viên kẹo bạc hà, nàng thích làm thế này khi trời nóng vì sẽ cảm thấy hơi mát thấm vào người.

Khi Đồng Hề tới lầu hai của điện Kim Long, nơi theo dõi hội đua thuyền thì Thiên Chính Đế Hoàng Phủ Diễn đã ngồi đó, đang chỉ trỏ những chiếc thuyền rồng trong hồ Thái Dịch với Chiêu Phi ở lan can.

Hôm nay, họ Thái Dịch vô cùng náo nhiệt, bên hồ phủ kín các loại du thuyền như thuyền rồng, thuyền nhỏ, thuyền tranh, thuyền rắn, thuyền đầu hổ... cùng tiếng nhạc rộn rã.

Đội nhạc cung đình đang ở trong chiếc thuyền riêng biệt, tấu nhạc tạo khí thế. Tất nhiên không thế thiếu những đội thuyền đua tranh cờ. Vừa nhìn Đồng Hề đã thấy một con thuyền vô cùng đặc biệt, đứng trên đó là một đội quân anh thư vận đồ đỏ rực. Người dẫn đầu là Tấn Vương phi, tuy không nhìn rõ mặt nhưng bóng dáng nàng ta vô cùng hiên ngang, khí thế khiến ai nấy đều sững sờ.

Đồng Hề thỉnh an Thái hậu và Thiên Chính Đế rồi mỉm cười trò chuyện với Độc Cô Viện Phượng.

"Quý phi nghĩ lần này Tấn Vương phi sẽ giành hạng mấy?" Độc Cô Viện Phượng cũng cười hỏi.

"Thiếp cho rằng họ sẽ là một trong ba đội đứng đầu." Đồng Hề trả lời không chút vòng vo.

Thiên Chính Đế nghe thấy vậy, dường như rất có hứng thú, quay đầu liếc nàng mấy cái.

"Ai gia nghe nói có cung phi lén mở phường cá cược, Quý phi có biết chuyện này không?"

Đồng Hề vẫn cười, đáp:

"Chúng tỷ muội rảnh rỗi lén chơi chút thôi, huống chi còn là ngày lễ."

Độc Cô Viện Phượng đặt chung trà trong tay xuống, cất giọng kinh động mọi người:

"Hoàng thượng rõ ràng đã hạ lệnh nghiêm cấm bài bạc chốn hậu cung, các ngươi thật to gan! Nghe nói Quý phi cũng đặt mười lạng?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: A Thụy, phuongktqdk48 và 255 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.