Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 141 bài ] 

Làm phi - Lệ Tiêu

 
Có bài mới 17.04.2018, 12:12
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 5814
Được thanks: 6303 lần
Điểm: 3.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu - Điểm: 11
Chương 19: Tranh luận kịch liệt

Edit: Hy Thục Dung

Beta: Huệ Hoàng Hậu

"Giải thích rất rõ ràng." Sở Tuyên hơi gật đầu, trong ánh mắt là trầm ổn và hai phần cân nhắc.

Linh Cơ vừa mới bị Hoàng Đế mắng hai câu hiện tại vẫn đang quỳ, khi nghe Sở Tuyên nói thì vội vàng ngẩng đầu lên, nhăn mày, giọng nói the thé:  "Sở đại nhân đừng trách bổn cung lắm miệng. Đại nhân vâng mệnh điều tra vụ án phải luôn cẩn thận mới tốt, làm sao có thể vừa nghe vài câu giải thích của Diên tài tử liền giúp nàng giải vây ngay trước mặt tất cả mọi người? Đại nhân hành sự không khỏi quá mức vội vàng....."

"Là hành sự vội vàng hay là có người nhờ vả?"

Tiếng nói chuyện chậm rì rì khiến Tịch Lan Vi rùng mình. Nàng nghiêng đầu nhìn lại, trong lòng lập tức cười lạnh: Nàng ta cùng Linh Cơ có nhiều thù oán cũ như vậy thế nhưng có thể mở miệng nói chuyện giúp Linh Cơ? Như vậy đúng là khó cho Đỗ thị vì phải mở miệng nói giúp kẻ thù cũ...Xem ra hiện tại nàng ta hận mình hơn Linh Cơ rất nhiều.

"Tất cả mọi người đều biết ngài và Thẩm đại nhân Thẩm Ninh là họ hàng xa." Đỗ thị nở nụ cười tiếp tục nói, "Sở đại nhân có thể tiếp nhận điều tra vụ án này là do Thẩm đại nhân tiến cử đúng không? A... Suýt chút nữa bản cung đã quên, phu nhân của Thẩm đại nhân - Mị thị có quan hệ rất thân với Diên Tài tử, chẳng lẽ Thẩm đại nhân muốn tránh hiềm nghi nhưng vẫn muốn giúp đỡ Diên tài tử cho nên để Sở đại nhân thay Thẩm đại nhân làm việc này?"

Đỗ thị nói một cách thong thả ung dung, không hề đề cập đến thích khách mà nói thẳng mối quan hệ của Tịch Lan Vi với mấy người bọn họ. Mặc dù Đỗ thị nói đến mối quan hệ của bọn họ có xa một chút nhưng vẫn đáng tin hơn nhiều so với việc Linh Cơ suy đoán lung tung là Tịch Lan Vi và thích khách có quan hệ mập mờ.

Không khí trong điện lập tức đình trệ, cung nhân nín thở, tất cả phi tần nhìn về phía Sở Tuyên. Hoàng Đế và Tịch Lan Vi thần sắc bình thường không có biến hóa gì, vẫn im lặng ngồi, nhưng Việt Liêu Vương Hoắc Trinh lại cười, sau đó chắp tay về Hoàng Đế trêu ghẹo: "Lúc trước thần đệ không biết là phi tần của hoàng huynh đều thích đoán mò và thích nói đùa như vậy."

Ấn đường của Tịch Lan Vi nhíu chặt, lời nói của Hoắc Trinh rõ ràng là hoà giải, nhưng nàng nghe vào trong tai không thể không nghĩ khác... Kiếp trước tất cả đều là hắn tính kế tốt, ngay từ đầu đã là tính kế, hắn chưa bao giờ có chân tình với nàng. Kiếp này nàng đã vào cung làm phi, việc gì hắn phải giả mù sa mưa cố làm ra vẻ?

Nếu nàng có thể mở miệng nói chuyện thì ngay lập tức nàng sẽ khiến Hoắc Trinh câm miệng, nàng không muốn tiếp tục nghe hắn nói chuyện. Trước mắt là nàng không có biện pháp gì nên đành phải nghe.

Hoắc Trinh cố ý giảng hòa cũng chỉ nói đến đây, hắn nhìn thấy Hoàng Đế nhẹ nhàng chậm chạp mà cười, hắn vừa muốn mở miệng nói tiếp, Sở Tuyên lại mở miệng trước, khiến những lời Hoắc Trinh định nói nghẹn ở cổ họng.

"Thần đã tiếp nhận vụ án này thì không sợ người khác biết thần và Thẩm đại nhân là họ hàng xa."  Sắc mặt của Sở Tuyên tối xuống hai phần, hắn không hề tính toán ở trước mặt Hoàng Đế che dấu việc hắn không vui. Hắn nhàn nhạt liếc Đỗ Tài tử một cái rồi nói:

"Bệ hạ đồng ý để cho thần tiếp nhận vụ án này là chọn người tài không tránh thân thích. Nếu như có người dám nghi ngờ thần sẽ vì huynh trưởng và tẩu tử mà cố ý bảo hộ Diên Tài tử, như vậy có phải cũng nghi ngờ là Bệ hạ cố ý bảo vệ Diên Tài tử nên mới dùng thần hay không?"

Lời này cũng quá lớn mật, nhưng nếu muốn trị tội cũng không phải hắn sai. Đỗ thị nghe xong thần sắc chấn động, cắn chặt hàm răng lăng lăng không nói nên lời.

Sở Tuyên quay lại nghiêng đầu, tầm mắt hạ xuống, chắm chú nhìn Đỗ Tài tử đang ngồi ngay ngắn tại chỗ: "Cho dù tất cả mọi người đều biết Thẩm phu nhân Mị thị và Diên tài tử có quan hệ thân thiết thì sao? Cũng không liên quan gì đến việc phá án của thần. Thần đã nhận vụ án này thì tự biết không thể làm Hoàng Thượng thất vọng, mỗi một tiếng nói, một hành động đều thận trọng không hề có ý định che chở Diên Tài tử."  Bỗng nhiên tạm dừng, Sở Tuyên nói chậm lại một chút: "Nếu như thần đã tiếp nhận vụ án này, vậy thần có quyền, có trách nhiệm dựa vào chính bản thân mình phán đoán xem ai khả nghi, ai có thể tin tưởng. Đây là chức trách của thần, cũng là chức trách của Cấm Quân Đô Úy phủ."

Sở Tuyền nói năng có khí phách, khuôn mặt vẫn luôn trầm ổn thản nhiên, môi mỏng khẽ mở nói ra từng chữ vô cùng rõ ràng truyền vào trong tai của mọi người. Nói có sách mách có chứng, tự tin mười phần, tất cả mọi người nghe được đều hít sâu một hơi, giật mình ngồi im tại chỗ.

Giọng nói lạnh đi hai phần, Sở Tuyên dời mắt khỏi Đỗ thị, lạnh nhạt nói thêm một câu: "Những nghi kỵ vô cớ, thần chỉ giải thích một lần này."

Không khí yên lặng thật lâu. Sở Tuyên vừa nói xong, ánh mắt của Hoàng Đế chậm rãi đảo qua mặt mọi người giống như chờ có người tiếp tục nói chuyện, nhưng lúc này không có ai dám mở miệng.

Cuối cùng, Hoàng Đế đứng thẳng lên, mọi người chưa kịp hoàn hồn thì hắn đã đi đến quá nửa đại điện. Linh Cơ đã quỳ rất lâu nhưng kịp hoàn hồn đầu tiên, theo bản năng mở miệng muốn tiếp tục biện giải và ngăn lại Hoàng Thượng: "Bệ hạ..."

"Hỏi vậy cũng đã đủ rồi." Bước chân của Hoàng Đế dừng lại, quay đầu liếc Sở Tuyên một cái, sau đó nhìn Tịch Lan Vi:

"Sở Tuyên trở về tiếp tục điều tra. Vết thương của Diên Tài tử còn phải đổi thuốc, đừng trì hoãn."

Tịch Lan Vi nghe xong hai má ửng hồng. Nàng nhìn thấy hắn dừng lại, rõ ràng là đang đợi nàng. Nàng liền cúi đầu đứng dậy, ở dưới ánh mắt soi mói của mọi người, nàng nhẹ nhàng bước gót sen đi đến bên cạnh hắn, tùy ý để hắn cầm tay nàng.

Hoắc Kỳ cúi đầu ôm nàng, nhẹ giọng nói: "Cùng trẫm đi Vân Nghi các, vừa lúc trẫm cũng còn có chút chuyện khác."

Chuyện khác?

---

Mấy vị Y nữ phụ trách đổi dược cho Tịch Lan Vi đã đợi ở Vân Nghi các rất lâu, bọn họ vừa thấy Hoàng Đế cùng tiến vào liền vội vàng hành đại lễ.

Hoắc Kỳ gật đầu rồi nói: "Trước tiên đổi thuốc cho Diên Tài tử đi. Viên Tự, đi truyền ngự y tới, trẫm có chuyện hỏi."

Không biết là Hoàng Đế muốn hỏi ngự y cái gì, mấy vị Y nữ cũng không dám nhiều lời, động tác mau lẹ rửa miệng vết thương giúp Tịch Lan Vi sau đó thay thuốc mới. Sau khi Tịch Lan Vi vừa mặc xong quần áo thì thái giám bẩm báo là ngự y đã đến.

Sau một phen chào hỏi vấn an, Hoàng Đế mở miệng nhàn nhạt hỏi ngự y: "Vết thương trên vai của Diên tài tử bao lâu thì có thể khỏi?"

Ngự y cúi chào sau đó nói đúng sự thật: "Tài tử nương tử bị một kiếm này đâm thương không nhẹ, muốn khỏi hẳn ít nhất cần hơn một tháng."

Lâu như vậy...

Tịch Lan Vi cắn cắn môi dưới, mấy ngày hôm nay làm việc gì cũng không tiện, nàng cảm thấy rất bực bội và không kiên nhẫn. Tuy đã được bôi thuốc có hiệu quả giảm đau rất tốt, nhưng đôi khi cũng quên mất bản thân đang bị thương, nhưng chỉ cần cử động nhẹ thôi cũng đau đến chảy nước mắt.

"Ừ, không vội. Chậm rãi dưỡng thương, chỉ cần không lưu lại bệnh căn là được." Hoàng Đế gật gật đầu, lại nói: "Trẫm cho gọi ngươi đến là muốn hỏi, cổ họng của Diên Tài tử ngươi có thể trị khỏi được không?"

Ngự y cả kinh, Tịch Lan Vi cũng cả kinh.

Ngự y ngẩng đầu lên nhìn thấy thần sắc của Hoàng Đế liền cảm thấy một trận áp lực. Nghe Hoàng Đế nói chuyện, giọng nói bình bình đạm đạm giống như chỉ hỏi hắn có thể chữa khỏi hay không mà thôi. Nhưng xem thần sắc... chính là không chấp nhận hắn nói không thể.

Ai cũng biết giọng nói của Tịch Lan Vi là vì bị độc nên mới không nói được. Cũng không biết độc đó mạnh đến cỡ nào mà ngay lúc Tịch Lan Vi trúng độc liền ngất tại chỗ, sau khi tỉnh lại cổ họng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa.

Ngự y kinh hồn táng đảm trầm mặc một lúc lâu, vẫn không dám nói ra lời "không thể trị khỏi":

"Thần... Thần cần phải bắt mạch khám qua trước, sau đó về Thái Y Viện cùng các vị ngự y, thái y nghiên cứu một phen..."

"Ừ, như vậy không cần khám trước." Hoàng Đế cười nhạt nói: "Các ngươi chọn một ngày cùng nhau tới khám, sau đó cùng nhau nghiên cứu ra biện pháp là được. Tránh trường hợp chỉ có một mình ngươi bắt mạch sau đó về Thái Y viện nói không rõ ràng, như vậy cũng không có gì hữu dụng."

"..." Ngự y bị Hoàng Đế nói nghẹn họng, không biết phải nói thêm gì. Đầu óc một mảnh mơ hồ không thể suy nghĩ cẩn thận, chính mình chỉ bị gọi tới Vân Nghi các một chuyến thôi, sao tự nhiên lại nhận một củ khoai lang phỏng tay thế này [1]...?!

[1]khoai lang phỏng tay: có thể hiểu là việc khó khăn vất vả mà không ai muốn nhận cả.

Tịch Lan Vi nhìn ngự y cáo lui rời đi mà trên mặt thấp thỏm, nàng hồi tưởng một lần thần sắc biến hóa của Ngự y, rốt cuộc nhịn không được bật cười. Nàng đi đến bên cạnh Hoắc Kỳ rồi ngồi xuống, phát hiện hắn trộm nhìn mình rồi cố ý giả vờ đang phẩm trà không để ý đến, nàng túm lấy tay trái của hắn rồi viết: "Bệ hạ đừng làm khó dễ ngự y."

"Ừ..." Hoắc Kỳ rầu rĩ nói, chung trà không rời đi môi của hắn.

Tịch Lan Vi nhíu nhíu mày, nhìn hắn một bộ thảnh thơi cố tình ko để ý nàng, cúi đầu suy nghĩ một chút, nàng đứng dậy đi đến bàn lấy giấy bút tới, sau đó rất nghiêm túc trải giấy ra trước mặt hắn, mở to đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn.

"..." Hoắc Kỳ liếc nhìn tờ giấy trắng: Có ý tứ gì? Hắn lười không muốn nói chuyện, nàng trực tiếp nghĩ hắn cũng không thể nói chuyện? Sau đó mang giấy ra cho hắn viết?

Hoắc Kỳ nhìn chung trà trên tay phải, hắn liền nhấc ra khỏi miệng rồi nói với Tịch Lan Vi một câu: "Trẫm đang uống trà, ngươi đừng quấy!"

Sau đó lại bưng chung trà đưa lên miệng.

"..." Nàng biết rõ là hắn cố ý đùa nàng, Tịch Lan Vi vẫn nhịn không được mà hơn thua với hắn lần này. Nàng tùy ý để hắn dùng tay phải tiếp tục bưng chung trà lên uống, nàng nhìn tay trái của hắn một cái sau đó dịu dàng cười cầm lấy bút lông chấm mực rồi nhẹ nhàng đặt vào tay trái của hắn.

Hoắc Kỳ sửng sốt, ngay sau đó hắn cơ hồ là theo bản năng liền cầm ổn bút lông. Hắn nhàn nhạt nhìn nét cười trộm trên mặt nàng. Hoắc Kỳ uống nốt ngụm trà cuối cùng trong chung, rồi để bút xuống: " Không phải lo lắng, trẫm làm như vậy là để bọn họ cố gắng hết sức làm việc."

Lúc này Tịch Lan Vi mới thở phào một hơi. Đến bây giờ nàng vẫn cảm thấy vị Đế vương này thực sự là... hỉ nộ vô thường, nhưng hắn vẫn luôn giữ lời hứa. Hắn có thể giải thích rõ ràng với nàng như vậy thì sẽ không sợ một lúc nữa hắn lại "hỉ nộ vô thường".

Vì thế lúc Hoắc Kỳ buông chung trà xuống thì nhìn thấy Tịch Lan Vi mỉm cười thêm trà cho hắn, bộ dáng của nàng nhã nhặn lịch sự vô cùng hoàn hảo.

Tay của Tịch Lan Vi vừa mới để chung trà xuống liền bị Hoắc Kỳ nắm lấy, Tịch Lan Vi ngẩng đầu nhìn lại, thấy hắn mang ý cười thật sâu: "Ai nói cho ngươi biết trẫm có thể viết bằng tay trái?"

Hắn tin tưởng vạn phần là ngay cả Cảnh Phi - người chấp chưởng phượng ấn cũng không biết.

Tịch Lan Vi nghiêng đầu, chớp chớp mắt, rõ ràng là đang nói: "Không ai nói cho a..."

Hoắc Kỳ thở dài, sửa miệng lại hỏi: "Sao ngươi đoán được? Dựa vào chỗ nào mà nhìn ra?"

Cách hỏi này mới đúng...

Tịch Lan Vi nín cười, kéo tờ giấy đến trước mặt mình, chữ viết nhẹ nhàng thanh thoát: "Chắc bệ hạ cũng biết cầm bút lâu thì trên cán bút sẽ lưu dấu tay?"

Hoắc Kỳ gật đầu: "Đúng vậy, lưu lại thì sao?"

Ý cười của Tịch Lan Vi càng đậm, tiếp tục viết: "Lần đầu tiên thần thiếp đi Tuyên Thất Điện, lúc chuẩn bị cáo lui thì gặp Việt Liêu Vương cầu kiến, để tránh xảy ra không vui, bệ hạ liền cho thần thiếp ngồi ở bên cạnh, bệ hạ còn nhớ rõ?"

Hoắc Kỳ lại gật đầu: "Nhớ rõ."

"Bút lông trong tay Bệ hạ có dấu tay ở phía bên phải trên cán bút, có thể thấy được dấu tay đó lưu lại khi cầm bút bằng tay trái."

"..." Hoắc Kỳ không còn lời gì để nói. Thật hay cho nàng ấy, lúc đó vừa sợ hãi vừa lúng túng mà nàng ấy vẫn còn tâm tư để quan sát việc này.

Lần thứ hai hắn nâng chung trà lên phẩm[2], hương vị giống như đúc với chung trà lúc nãy. Vì thế sắc mặt Hoắc Kỳ nghiêm nghị, tay trái cầm lấy bút lông viết trên giấy: "Trẫm uống ngán rồi, có thể đổi trà hạnh nhân đi."

[2] Phẩm: đầy đủ là phẩm trà, hiểu là uống trà, thưởng thức trà.

Lời hắn viết rất khách khí, giọng văn thương lượng, nhưng Tịch Lan Vi trả lời lại không hề khách khí: "Vết thương trên vai của thần thiếp chưa lành, không tiện làm việc, mong bệ hạ bao dung."

Hoắc Kỳ buồn bực. Trước đây hắn cũng như người khác - cảm thấy nàng lả lơi ong bướm, hiện tại càng lúc càng hắn thấy được rõ... Cho dù nàng thật sự lả lơi ong bướm, những lúc hắn ở cùng với nàng, tâm trí hắn hoàn toàn không hề nghĩ đến điều đó.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: yuriashakira
     

Có bài mới 17.04.2018, 12:13
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 5814
Được thanks: 6303 lần
Điểm: 3.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu - Điểm: 11
Chương 20: Hội chẩn

Edit: Thảo Hoàng Quý phi

Beta: Huệ Hoàng Hậu

Tịch Lan Vi không che giấu những suy đoán của mình về mấy việc này trước mặt hoàng đế. Có nhiều lúc càng có vẻ như mang theo vài phần khoe ra, cố ý muốn cho hắn biết.

Lần này lại là như thế, sau khi hoàng đế rời đi, Thanh Hòa không khỏi nhíu mày: "Nương tử như thế, ít nhiều có vẻ phỏng đoán quân tâm, cẩn thận làm bệ hạ sinh chán ghét...".

Lan Vi lắc đầu, bờ môi đỏ khẽ mở: "Ta có chừng mực."

Không giải thích quá nhiều, Thu Bạch và Thanh Hòa cũng không lắm miệng nữa, tin tưởng nàng nói có chừng mực, nhất định là sẽ có chừng mực.

Từ ngày Hoắc Kỳ đổi thái độ với nàng, Tịch Lan Vi liền biết, dù cho không đi tranh sủng, nhưng "Sủng" đến trước mắt thì phải nhận như thế nào - điều này còn phải suy nghĩ cẩn thận mới được.

Trước đây, kể cả khi Hoắc Kỳ không thích nàng, ngẫu nhiên cũng có lúc che chở nàng — tỷ như khi đối mặt với Việt Liêu Vương, hay là khi nàng bị Đỗ thị làm khó dễ. Khi đó nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì nàng họ Tịch, phụ thân nàng là Đại tướng quân Tịch Viên.

Sau chuyện thích khách đó, Hoắc Kỳ có thể không thèm để ý rất nhiều nghị luận hồ nghi, chỉ nhìn đến một mặt nhạy bén của nàng bên trong đó, không có chút nghi ngờ nàng và thích khách có bất luận quan hệ gì... Cũng bởi vì nàng họ Tịch.

Từ khi bắt đầu vào cung, nàng vẫn luôn được cái họ Tịch này che chở, vẫn luôn là vậy. Cho nên, so với bất luận kẻ nào, nàng đều rõ ràng hơn, cái họ này là một con dao hai lưỡi. Nó có thể bảo hộ nàng chu toàn bao nhiêu, cũng có thể hại nàng ngã xuống thảm bại bấy nhiêu.

Đại thế gia phồn thịnh, xưa nay luôn là cố kỵ của hoàng gia. Triều đại này không rõ ràng, nhưng ngược dòng lịch sử, cũng không cần nhìn quá xa, tiền triều Đại Yến có hàng loạt những cuộc tranh đua của thế gia.

Từ chính sử đến truyện ký, Tịch Lan Vi đọc qua không ít, rất rất nhiều dòng họ khắc ở trong đầu, Khương gia, Triệu gia, Yến gia, Tô gia, Sở gia... Còn có, khi vận số Đại Yến sắp tận, cuối cùng Hoắc gia giành được thiên hạ. Một cái lại một cái, thịnh cực tất suy, cuối cùng bởi vì nguyên nhân hoặc vui hoặc buồn mà biến mất khỏi triều đình.

Dù cho tâm tư thông thấu, biết đại khái là bất kỳ một thế gia nào cũng chạy không thoát được vận mệnh, nhưng cũng sẽ không có ai hy vọng chuyện như vậy phát sinh trên người mình.

Thậm chí sợ nhìn thấy chuyện như vậy xảy ra.

Hoắc gia từng là thế gia của Đại Yến triều, tay cầm binh quyền... Như vậy, mặc kệ Hoắc Kỳ kính trọng phụ thân nàng bao nhiêu, ở trong xương cốt hắn, đoán rằng hoặc nhiều hoặc ít đều lo lắng việc thế gia phát triển cường thịnh.

Một mặt cảm thấy Hoắc Kỳ không phải người tâm tư u tối như vậy, một mặt lại vẫn có thêm lòng đề phòng. Không thay đổi được, nhưng... Đừng khiến cử chỉ vô tâm của mình làm hắn tăng lòng nghi ngờ là được.

Cho nên, mỗi một lần ở trước mặt hắn nói ra suy đoán của mình, đều là có tâm tư. Mang theo đắc ý và vui sướng, không hề che giấu mà kể cho hắn những chuyện lý thú trong cung, làm hắn cảm nhận được rõ ràng - đúng là nàng có chút "thông minh nho nhỏ".

Người có chút thông minh mà không biết che giấu, về chút thông minh này - đại khái cũng chỉ thế thôi; không biết nhẫn, lại không thể thờ ơ lạnh nhạt, càng có vẻ nàng không có "chí hướng lớn" gì. Cứ như thế, tự nhiên hắn sẽ cảm thấy chẳng qua nàng chỉ là thiên kim quý nữ lớn lên ở khuê các, tâm tư kín đáo. Như vậy cũng tốt, để hắn cảm thấy nàng là nữ nhi Tịch gia, tất nhiên cũng sẽ có kiến giải đối với chuyện thiên hạ.

Không chỉ có thể khiến hắn không sinh lòng hoài nghi Tịch ra làm ra chuyện gì đó, cũng có thể khiến nàng ở trong cung sống càng an ổn hơn. Trong cung tranh đấu gay gắt, hiếm thấy việc trực tiếp hạ độc, hạ dược hại người, mà đa phần là thiết kế vu hại, làm đế vương cảm thấy tâm tư ngươi thâm trầm, âm độc, cảm thấy ngươi hại người, cảm thấy ngươi khiến người ta giận sôi.

Nhưng nếu nàng vẫn luôn chỉ "thông minh nho nhỏ" như thế mà không biết che giấu chuyện gì, chờ đến thời điểm bị hại, hắn sẽ tin nàng sao?

Có lẽ sẽ có, chung quy cũng sẽ có chút do dự, nhưng cái do dự này cũng không đủ để cứu nàng một mạng.

Tịch Lan Vi ngừng suy tư, từ từ khép mắt, cân nhắc chuyện hôm nay ở Tuyên Thất Điện.

Sau này Đỗ tài tử bị trách tội, là nàng làm hại Đỗ thị trực tiếp bị hàng đến vị trí Tài tử, Đỗ thị vô cùng hận nàng cũng có lý.

Nhưng... Linh Cơ?

Nàng chưa bao giờ nghĩ đến, người đầu tiên nhảy ra khơi mào lòng nghi ngờ của mọi người sẽ là Linh Cơ.

Tuy nàng và Linh Cơ không có giao hảo, nhưng ở bên ngoài cũng không kết bất kỳ thù oán gì. Hôm nay Linh Cơ lại cố tình vu oan cho nàng. Sự không vui trên mặt hoàng đế cũng rõ ràng như vậy, Linh Cơ lại không hề để ý.

Vì cái gì đây? Chuyện phi tần để ý, có vài điều... Trong đó quyết định nhất là ấn tượng trong mắt hoàng đế.

Là bởi vì gần đây hoàng đế đối với mình quá tốt, làm Linh Cơ ghen ghét sao? Nói không thông. Cho tới nay, hoàng đế đối đãi lục cung đều rất công bằng, rất ít khi quá sủng ái một ai đấy. Ngày gần đây tuy là quan tâm nàng hơn chút, nhưng chỉ là ban ngày tới hỏi thương thế một chút, hoặc là buổi tối cùng nhau dùng bữa — Nàng đang bị thương, cũng không thể thị tẩm, Linh Cơ ghen ghét cái gì?

Còn nữa, từ khi vào tiềm để[1] thì chuyện như này cũng không ít, nhưng Linh Cơ lại quá ngu ngốc. Nàng ta cũng nên biết, nếu phi tần mới bị người khác ghen ghét thì chắc chắn không chỉ có một mình nàng ta ghen ghét, tội gì nàng ta phải động thủ?

[1]tiềm để: phủ của Hoàng đế trước khi đăng cơ

Còn có Đỗ thị...

Đỗ thị lấy lý do thoái thác kia, thật ra không có gì không ổn, chỉ là không ổn ở chuyện ăn mặc. Hôm nay nàng ta mặc một bộ cung trang vạt chéo màu lam đậm, châu thoa trên đầu cũng cùng một màu sắc, nhìn tổng thêt rất thoải mái. Chỉ khi nàng ta nâng chén trà lên uống, một chuỗi vòng tay màu anh đào trong tay áo ánh vào mắt Tịch Lan Vi. So sánh với cả một thân màu lam, vòng tay này rất gây chú ý.

Đó là hồng ngọc thượng hạng, từng viên sáng bóng, giá trị liên thành. Trang sức quý giá như vậy lại giấu ở trong tay áo, chắc hẳn là đồ vật quan trọng đối với bản thân, không muốn người khác xem. Trên cổ Tịch Lan Vi cũng có khối ngọc bội bình an hình hoa sen trắng như thế, từ khi còn bé đã mang, ngụ ý cầu cát tường.

Nhưng vòng tay này sao...

Ở cùng một cung đã nhiều ngày, Lan Vi vô cùng khẳng định, đây tuyệt đối không phải món đồ mà ngày thường Đỗ thị yêu thích. Trên cổ tay vô duyên vô cớ thêm một chuỗi ngọc trân bảo như thế, dù không hợp với quần áo cũng muốn đeo, rồi lại giấu ở trong tay áo không trưng ra để bản thân thêm rạng rỡ...

Lại không nghe nói gần đây Đỗ thị thỉnh cao tăng khai quang[2] thứ gì, hiển nhiên cũng không phải vì cầu phù hộ.

[2]Khai quang: lễ dâng cúng đồ vật phong thủy với Đức Phật để cầu may mắn cho chủ nhân.

Nghĩ đến những việc này thật là phiền lòng, thời điểm nghĩ không ra, Tịch Lan Vi thường hy vọng là do chính mình suy nghĩ nhiều.

Tuy nàng cũng biết tình huống nàng thực sự "suy nghĩ nhiều" rất ít, nhưng có thể tạm thời giảm bớt chuyện phiền lòng cũng tốt.

Dù sao chuyện này tám phần vẫn là chuyện không có quan hệ gì tới nàng.

Mấy ngày sau, ngự y đứng đầu Thái y viện và toàn bộ thái y tới Tuyên Thất Điện chẩn bệnh cổ họng cho Tịch Lan Vi.

Sống nhiều năm như vậy, tuy là thỉnh thoảng có ốm đau, nhưng còn chưa có lần chẩn bệnh nào làm Tịch Lan Vi cảm thấy quẫn bách như thế.

Nhìn, nghe, hỏi, sờ. Sau khi mọi người "nhìn" xong, vì nàng không thể nói chuyện, một bước "Nghe" này bỏ qua, "Hỏi" cũng là hỏi Thu Bạch, Thanh Hòa.

Chờ tới "sờ" — mười mấy người thay phiên bắt mạch, bắt mạch đến Tịch mức Lan Vi cũng muốn tự học y, miễn cho kinh động ảnh hưởng đến nhiều người như thế.

Lúc sau cả đám danh y lui sang một bên đại điện, từng người ngồi xuống, tỉ mỉ thảo luận bệnh tình của nàng.

Tịch Lan Vi buông nửa ống tay áo xuống, đứng dậy đi đến ngồi xuống bên người Hoắc Kỳ. Nàng nghĩ nghĩ, lấy bút từ giá bút tới, chấm thẳng vào nghiên mực, đưa từng nét bút mà viết bốn chữ: "Đa tạ bệ hạ."

Hoắc Kỳ tiếp nhận, nhìn thấy, đuôi mày khẽ động, nhàn nhạt đáp lời nàng: "Không cần cảm tạ."

Lời cảm tạ nói ra cũng thực kỳ quái. Ngày đó, thời điểm lần đầu tiên hắn mở miệng nói muốn chữa khỏi giọng nói cho nàng, cũng chưa thấy nàng nghiêm túc mà cảm tạ hắn như thế, trái lại cầu hắn đừng khó xử ngự y trước.

Lúc ấy hắn cảm thấy cũng bình thường. Có bệnh thì chạy chữa, chẳng qua nàng coi đây là bệnh "vô phương cứu chữa". Mà hắn vừa lúc là hoàng đế, cho nên tuyên ngự y cho nàng, không cảm tạ thì thôi vậy.

Hiện tại sao lại nhớ tới nói lời cảm tạ...

Không để ý Tịch Lan Vi viết mấy chữ kia thật sự rất nghiêm túc, Hoắc Kỳ sẽ không thể biết đã nhiều ngày nay tâm tình Tịch Lan Vi phức tạp thế nào.

Ngày ấy đặt xuống chuyện phiền lòng khác để nghĩ về chuyện này, Lan Vi mới phút chốc phản ứng kịp. Khi hắn đang hỏi ngự y, giọng nói của nàng có thể chữa khỏi hay không, nàng kinh ngạc vô cùng.

Một đời trước, gả cho Hoắc Trinh nhiều năm như vậy, trước nay Hoắc Trinh không hề đề cập đến chuyện chữa trị cho nàng. Vì nàng sợ hắn chán ghét, nên nản lòng thoái chí cũng đành thôi. Thời điểm tân hôn, tình đầu ý hợp, hắn cũng chưa từng đề cập qua. Chỉ là khi đó... Có lẽ là bởi vì lời ngon tiếng ngọt của hắn quá êm tai, có lẽ là bởi vì nàng không thể nói ra chút âm thanh nào nên tự đáy lòng cũng hết lòng tin tưởng là dù sao y cũng sẽ luôn đối tốt với mình. Thế nhưng chưa từng nghĩ nhiều về chuyện chữa cổ họng, cứ như vậy từng ngày trôi qua, như một kẻ ngốc, làm phu thê một đời với chính kẻ hạ dược hại nàng mất tiếng.

Thật sự tất cả đều như bình thường... Cho đến hôm nay trùng sinh, Tịch Lan Vi mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, căn bản là không đúng.

Dù là hoàng đế sở hữu ba ngàn giai lệ, sau khi sinh thương tiếc với nàng, cũng sẽ nhớ tới việc thử chữa giọng nói cho nàng, mặc kệ là để bụng nhiều hay ít, tốt xấu cũng nhắc đến một câu.

Trong lòng nàng càng thêm minh bạch, lúc trước Hoắc Trinh đối với nàng... Thật sự là chưa hề có chút chân tâm thật ý nào, đến một chút sủng ái như Hoàng đế đối với nàng hiện nay - cũng không có.

Câu "Đa tạ bệ hạ" kia, nửa buồn nửa vui, không chỉ là cảm tạ hắn trị giọng nói cho nàng, càng là cảm tạ hắn khiến nàng nhìn rõ hơn về con người bạc bẽo kia, khiến nàng biết rõ rằng một đời này, không cần chừa cho kẻ kia dù chỉ là nửa đường sống.

Căn bản là hắn ta không xứng.

Các ngự y, thái y bàn bạc hồi lâu, xem ra thật sự rất khó giải quyết. Tịch Lan Vi an tĩnh chờ đợi. Đã khiến bọn họ trao đổi qua lại đến căng da đầu, sợ rằng cũng phải bó tay không có biện pháp.

Cũng không có gì đáng ngại. Cảm giác mất mát - chắc chắn là có, nhưng trải qua một đời như vậy rồi, nghĩ rằng bản thân bình tâm tĩnh khí, một lần nữa tiếp nhận chuyện này, cũng không thấy là quá khó khăn.

Nàng ngồi yên không tiếng động, tự mình trấn áp không được kỳ vọng, mong đợi trong lòng làm cho bản thân khẩn trương không thôi. Tim cũng đập nhanh lên, bất tri bất giác ngón tay túm chặt gấu váy, rõ ràng đang bất an.

Hoắc Kỳ liếc thấy gấu váy bị nàng vặn xoắn một vòng lại một vòng, một lần, hai lần... đến lần thứ ba, hắn nhịn không được trực tiếp dời tầm mắt đi, ho khan một tiếng nói: "Đừng sợ, hẳn là có thể trị."

Cảm thấy hắn là cố ý an ủi mình, Tịch Lan Vi vẫn chưa yên lòng, gật đầu. Hoắc Kỳ lại nói tiếp một câu: "Số lần bọn họ gật đầu nhiều hơn so với số lần lắc đầu."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: yuriashakira
     
Có bài mới 17.04.2018, 12:13
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 5814
Được thanks: 6303 lần
Điểm: 3.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu - Điểm: 11
Chương 21: Vấn an

Edit: Nguyên Đức Phi

Beta: Huệ Hoàng Hậu

"..." Tịch Lan Vi giật mình, trong lòng không khỏi cười nhẹ một tiếng. Hoắc Kỳ nhướng mày liếc liếc nàng, chậm rì rì nói, trong lời nói có chút âm dương quái khí: "Rồi nàng sẽ thấy!"

Như vậy mà lại thật sự để ý chuyện này sao.

Trong khi bị hai ba câu ngắt lời, không khí chợt nhẹ nhàng xuống, hai người tiếp tục trầm mặc chờ đợi ngự y. Kỳ thật Hoắc Kỳ cũng có chút không an tâm, tuy nói như vậy, nhưng kết quả cuối cùng như thế nào thì thật sự không nói chuẩn xác được. Lật lật thêm hai trang tấu chương vẫn không xem vào, tùy tiện thả xuống, nghiêng đầu hỏi Tịch Lan Vi: "Có muốn đi ra ngoài một chút không?"

Tịch Lan Vi sửng sốt, hắn lại cười nói: "Chắc bọn họ còn thương lượng một hồi lâu, không vội, chậm rãi bàn luận mới chuẩn xác, một lát chúng ta trở về nghe."

Cũng tốt, cứ ngốc ở đây mà khẩn trương không bằng ra ngoài hít thở.

Vì thế hai người cùng nhau ra khỏi điện, hoàng đế không cho ngự tiền đi theo, Tịch Lan Vi cũng để Thu Bạch và Thanh Hòa ở trong điện chờ. Trên đường đi hoàng đế cũng có kiếm vài chuyện hỏi Tịch Lan Vi, các câu hỏi đều rất dễ trả lời, có thể gật hoặc lắc đầu là được.

Không lâu liền đi tới Linh Ân Trì, bên hồ có một núi giả lát đá đan xen vô cùng thú vị. Lúc gần đến nơi còn nghe được âm thanh vui đùa, là có tiếng nữ tử nói chuyện với nhau và tiếng hài tử trêu đùa.

Hài tử ở đâu ra? Trong cung rõ ràng không có hài tử.

Tịch Lan Vi lộ vẻ nghi hoặc, nghiêng đầu nhìn về phía hoàng đế. Hoắc Kỳ cũng khựng lại, chớp mắt một cái lập tức tỉnh ngộ, cười nói: "Thiếu chút nữa đã quên, cô mẫu hồi cung triệu không ít ngoại mệnh phụ đến làm bạn." Vì thế hắn chỉ tay về phía con đường nhỏ ở hướng khác"Đi bên kia."

Là muốn tránh không gặp, Tịch Lan Vi có chút chần chờ, hắn không muốn gặp ngoại mệnh phụ cũng không sao, nhưng nếu như có Đại trưởng công chúa ở đó, nàng là một phi tần lại không thể không đến hành lễ gặp mặt.

Ở nơi khác thì không nói, chỉ là nơi này có nhiều cung nhân lui tới, nếu như nàng bỏ đi sẽ không tránh khỏi những lời đàm tiếu, khiến Đại trưởng công chúa sinh ra bất mãn với nàng, đến lúc đó giải thích cũng không giải thích được.

Thấy nàng đứng yên không động, Hoắc Kỳ đã đi được một bước quay đầu lại nhìn: "Sao vậy?"

Tịch Lan Vi chỉ chỉ tay về phía âm thanh náo nhiệt, mấp máy môi: "Thần thiếp nên đi hành lễ thỉnh an Đại trưởng công chúa."

"Cái gì cơ?" Hoắc Kỳ sửng sốt, nghe không hiểu.

Vì thế hắn đưa tay cho nàng, Tịch Lan Vi liền viết lên trên lòng bàn tay hắn "Thần thiếp đi thỉnh an Đại trưởng công chúa." Ngước mắt liếc nhìn hắn một cái, viết thêm một câu: "Nếu bệ hạ không muốn ứng phó ngoại mệnh phụ, thần thiếp đi một mình là được."

Đúng là nhìn thấu tâm tư người khác.

Đúng là Hoắc Kỳ lười đến ứng phó những lễ nghĩa đó, nhưng tưởng tượng Đại trưởng công chúa triệu người nào đến, suy nghĩ một chút lại nói: "Cùng đi, trẫm cũng đi thỉnh an cô mẫu."

Vào lúc hai người đột nhiên bước vào, những ngoại mệnh phụ đang nói cười tức khắc yên tĩnh lại, quy củ mà thỉnh an, ngay cả tiểu hài tử chưa hiểu chuyện cũng nghiêm túc hành lễ.

Tịch Lan Vi đi theo Hoắc Kỳ lên phía trước, cùng hắn đồng thời phúc thân vái chào, nghe được hắn nói: "Cô mẫu an."

"Bệ hạ." Nam Cẩn Đại trưởng công chúa gật đầu mỉm cười, tầm mắt rất mau liền dừng ở trên người Tịch Lan Vi đang trầm mặc không nói bên cạnh. Hoắc Kỳ đứng thẳng thân mình vừa muốn giới thiệu một câu, hai mắt Đại trưởng công chúa đã sáng ngời, cất tiếng nói trước: "Đây là Lan Vi?"

Hai người hoàn toàn ngẩn ra, Tịch Lan Vi hành lễ thừa nhận. Nam Cẩn Đại trưởng công chúa nở nụ cười, tay đặt ngang eo miêu tả: "Lần trước gặp ngươi, ngươi chỉ cao như vậy. Gần hai năm ở Truy Phái, nghe nói không ít về nữ nhi Tịch gia trổ mã thành mỹ nhân, trong thành Trường Dương không có ai là không biết. Trước đó vài ngày lại nghe nói ngươi vào cung, hôm nay vừa gặp, đúng thật là một mỹ nhân."

Từ đầu tới cuối giọng điệu của Nam Cẩn Đại trưởng công chúa đều là mang theo tươi cười, trong lời nói toát ra hiền lành thân mật. Hai má Tịch Lan Vi bất giác nóng lên, lại hành lễ xem như cảm tạ lời khen. Hoắc Kỳ bên cạnh cũng cười, trầm trầm nói: "Trùng hợp đi ngang qua, Tài tử nghe nói cô mẫu ở đây liền muốn đến thỉnh an. Nàng bị thương cổ họng không thể nói nên lời, cô mẫu đừng trách móc."

"Cái này ta biết." Nam Cẩn Đại trưởng công chúa nghe thì gật gật đầu, than thở một tiếng, trong mắt cũng có mấy phần tiếc hận. Im lặng chốc lát lại trấn an Tịch Lan Vi "Nếu đã vào cung thì phải tận tâm hầu hạ bệ hạ, chuyện ngày trước bệ hạ đã không để ý ngươi cũng đừng quan tâm."

Tròng lòng biết nàng không chỉ là không thể nói, còn có chuyện từ hôn, đây là hai chuyện nàng bị nghị luận nhiều nhất. Nếu là người khác nói lời này chính là đang châm chọc, nhưng từ miệng Đại trưởng công chúa thốt ra lại không hề làm cho người ta không thoải mái, chỉ đơn giản giống như lời dặn dò của trưởng bối.

"Trước nay cũng không có chuyện gì làm trẫm để ý." Hoắc Kỳ ý cười nhàn nhạt, dường như thật sự không rõ Nam Cẩn Đại trưởng công chúa đang nói cái gì. "Tuy rằng Tịch Viên từng là lão sư của trẫm, nhưng trẫm cùng Tài tử, thật sự cũng không quen thân trước."

Thoáng kinh ngạc, rất nhanh Nam Cẩn Đại trưởng công chúa đã hiểu rõ ý tứ của hoàng đế, hắn không chỉ có không thèm để ý, còn không muốn người khác nhiều lời thêm. Nhìn hai vãn bối vui vẻ thì bà cũng thoáng an tâm, gật gật đầu mỉm cười nói: "Vậy không tiếp tục làm mất thời gian của bệ hạ cùng Tài tử."

Hai người liền từng người vái chào, đến khi chúng mệnh phụ cung tiễn rời đi nàng lại hơi phúc thân một cái. Gót sen nhẹ nhàng nhấc, Tịch Lan Vi trông thấy người đang kính cẩn thi lễ cách đó hai bước, bàn tay đang bị Hoắc Kỳ nắm đột nhiên run lên.

Trận run rẩy này cực kỳ rõ ràng, Hoắc Kỳ lập tức nghiêng người nhìn qua, mắt ẩn chứa quan tâm: "Sao vậy?"

Tịch Lan Vi định thần, lắc lắc đầu, ý bảo không có việc gì.

Rõ ràng sắc mặt nàng có chút trắng bệch, Hoắc Kỳ nghi hoặc, trong lúc vô ý quay đầu nhìn lướt qua cũng nhìn thấy người nọ. Hô hấp chợt ngưng lại, vào lúc quay đầu lại nhìn nàng thì khẩu khí vẫn thật ôn hòa: "Là thấy nàng ta?"

Tịch Lan Vi nhẹ nhàng hít một ngụm khí, môi mấp máy: "Ai vậy?"

"Trắc phi của Việt Liêu Vương, Hứa thị." Hoàng đế liếc nhìn nàng, không xác định chính xác thì vẫn không quá vội, đến khi biết rõ được đáp án, cả người Tịch Lan Vi đều phát lạnh.

Đúng vậy, chính là bởi vì nàng ta. Sống một đời kia, nàng cùng Hứa thị kết rất nhiều oán, nàng trơ mắt nhìn Hứa thị ở trong phủ được sủng ái, có hài tử. Bản thân lại bị nàng ta hãm hại, bị nàng ta khi dễ, nhưng một chút biện pháp cũng không có.

Đó là ở nơi cách xa hoàng thành ngàn dặm, cách Tịch gia rất xa. Phu quân, người duy nhất có thể bảo hộ nàng lại vẫn luôn bảo hộ Hứa thị, mặc kệ nàng sống cuộc sống không dám ngẩng đầu trong phủ.

Cho nên trải qua một đời, nàng nhìn thấy Hứa thị liền hận đến không thể bình tĩnh.

Loại hận này trong mắt hoàng đế chỉ là nàng đang nhớ Hoắc Trinh.

Hoàng đế còn đang chăm chú nhìn nàng chờ nàng trả lời, Tịch Lan Vi ngẩng đầu nhìn hắn, chớp mắt một cái, lại cúi đầu viết vào tay hắn: "Bệ hạ lo lắng nhiều rồi."

Hoắc Kỳ cảm thụ được lòng bàn tay ngứa ngứa, nhẹ nhàng cười: "Trẫm đâu có nói gì."

Ý nói là nàng chột dạ.

Tịch Lan Vi cười chua xót, áp chế kinh hãi tiếp tục viết xuống: "Trừ bỏ hoài nghi thần thiếp vẫn nhớ Việt Liêu Vương, bệ hạ có nghĩ ra nguyên nhân nào khác không?"

Những thứ không cần khách khí liền không khách khí. Vốn là Hoắc Kỳ có chút nghi hoặc, lại bị thái độ như thế của nàng làm cho thật sự có chút bực. Sắc mặt buồn bã, lời muốn mắng ra lại không thoát ra khỏi miệng.

Tịch Lan Vi vẫn cúi đầu, ngón tay không viết ra thứ gì chỉ xoa xoa lòng bàn tay hắn, hắn nhìn xuyên qua hàng mi mềm mại của nàng thấy hốc mắt nàng ửng đỏ, cả người có chút ngây ngốc.

Trong cung nhiều phi tần nhưng không một ai dám lộ ra uất ức trước mặt hắn, việc cố ý làm nũng là chuyện khác, còn thật sự uất ức thì ngược lại đều là cố gắng kiềm chế giấy đi. Có rất nhiều lúc hắn có thể nhìn ra, nhưng hắn cũng không có tâm tình mà đi dỗ dành. Hiện giờ gặp phải nàng không hề che giấu chút nào, hắn lại cảm thấy không biết làm sao.

Vẽ lung tung trên tay hắn một hồi, cuối cùng viết ra một câu: "Quả nhiên bệ hạ vẫn để ý."

Mà một khắc trước, rõ ràng hắn còn ở trước mặt Đại trưởng công chúa nói trước đây không có chuyện gì làm hắn phải để ý.

Rõ ràng nàng viết thật uyển chuyển, hắn lại cảm thấy mình bị chỉ trích là nói không giữ lời. Thấy nàng trầm lặng đứng yên, khuôn mặt lạnh nhạt, còn có điểm đỏ ửng, tủi thân cắn chặt môi, đến khi đôi môi màu đỏ dần chuyển sang trắng bệch mới kiềm được nước mắt sắp rơi ra.

Đáy lòng Hoắc Kỳ đan xen cảm giác không kiên nhẫn cùng thương tiếc, muốn dỗ dành nàng vài câu lại chợt nghĩ, mình cũng không có nói cái gì quá phận.

Loại do dự khó xử này cũng thật kỳ quái, nếu là phi tần khác, chỉ cần khiến hắn cảm thấy không kiên nhẫn, hắn sẽ lập tức rời đi. Nhưng người ở trước mắt này rõ ràng là tủi thân hơn những người khác rất nhiều, khiến hắn không tài nào đành lòng phất áo bỏ đi.

"Đừng khóc." Rốt cuộc Hoàng đế mở miệng dỗ nàng, tuy là không muốn thừa nhận nhưng thật sự phải mềm lòng với nàng "Trẫm cũng chưa nói gì mà."

Tịch Lan Vi hơi nâng nâng đầu, lông mi vẫn không nâng lên, vẫn rũ xuống, mấp máy - bộ dáng nhìn cũng không dám nhìn hắn. Hoàng đế trầm mặc một hồi, giọng điệu chầm chậm nói: "Là quay đầu lại vừa vặn thấy Hứa thị mới hỏi nàng như vậy, không có ý gì khác."

Hắn đã phá lệ nói hai câu dỗ dành, nàng vẫn duy trì bộ dáng đó kìm nén không khóc nhưng vẫn là có uất ức, có ý trách hắn.

Hoàng đế càng lúc càng không kiên nhẫn, giơ tay nâng cằm nàng lên, trầm giọng nghiêm khắc nói: "Nếu còn như thế trẫm liền mặc kệ nàng."

Hắn vừa nói xong hốc mắc nàng liền rơi xuống nước mắt, chỉ một giọt chậm rãi rơi trên khuôn mặt trắng nõn, chuẩn xác rơi xuống ngón tay hắn.

Người này...

Rõ ràng dám cùng thích khách so chiêu, bản thân trúng kiếm vẫn muốn đâm đối phương một kiếm, hiện tại lại có thể mảnh mai thành cái dạng này? Lại còn nhìn không giống giả vờ.

Hoắc Kỳ cân nhắc, ánh mắt nhìn chăm chú Tịch Lan Vi càng thêm lành lạnh, giống như muốn nhìn thấu toàn bộ tâm tư nàng.

Thẳng đến khi nước mắt của nàng tiếp tục trượt xuống, thần sắc hoàng đế chợt buông lỏng, bất đắc dĩ mà thở dài, tiện đà quay lại ôm lấy nàng, thanh âm lần thứ hai mang theo ý cười ép xuống thấp: "Không được khóc, là trẫm nói sai có được chưa?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 141 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.