Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 

Sủng phi của ngốc vương: Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

 
Có bài mới 12.04.2018, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1131
Được thanks: 5138 lần
Điểm: 38.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 74
Chương 143: Thần là phu quân của ta!

Edit: susublue

"Tiện nhân... Là ngươi... Đều là ngươi, dù không giết được ngươi, ta cũng phải đồng quy vu tận với ngươi... A..." Nói xong, Nhược Tích vận hết toàn lực, linh lực điên cuồng phát tán ra bên ngoài, nàng định dùng cách tự bạo để chết cùng Thượng Quan Tây Nguyệt, cho dù nàng chết cũng phải kéo nàng ta xuống địa ngục với nàng.

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn ra ý đồ của nàng, nhanh chóng giơ bàn tay lên đập vào huyệt đan điền của nàng.

Một luồng khí mạnh mẽ rót vào cơ thể Nhược Tích, trực tiếp phá hủy đan điền của nàng...

"Phụt..." Nhược Tích vốn đang bành trướng thân thể lại cấp tốc co rút trở về, toàn bộ thân thể bay ra ngoài, hung hăng ngã xuống dưới đài, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt dính đầy máu, sớm đã không nhìn ra phong thái của ngày xưa.

"Không, Nhược Tích..."

Lý trưởng lão đứng bật lên, hét khàn cả giọng, đây chính là đệ tử mình đắc ý nhất, hiện tại lại bị người ta đánh một chưởng hủy đan điền, đan điền bị hủy thì không khác gì phế vật.

Ánh mắt của hắn đầy đau khổ, nhìn về phía Thượng Quan Tây Nguyệt cắn răng nghiến lợi nói: "Ngươi dám hủy đan điền của Nhược Tích."

Thượng Quan Tây Nguyệt không quan tâm phủi tay: "Thế nào, ta không động tay, chẳng lẽ chờ đồng quy vu tận với nàng sao, nàng muốn chết nhưng ta vẫn chưa muốn chết đâu!"

Nhược Tích thua!

Từ khi Nhược Tích rơi xuống đài, cũng đại biểu cho việc nàng đã thua, bại bởi người mà nàng đã từng không để vào mắt.

Nhược Tích rơi xuống dưới đài, mặt mũi đầy máu tươi, nhìn về phía mọi người đang vây xem, thân thể của nàng chấn động.

Trong mắt những người đó có chút chán ghét, chế giễu... Những người  này vốn đã từng sùng bái nàng, nhưng chẳng bao lâu sau... Ánh mắt của bọn họ đều đã thay đổi.

"Thật không ngờ Nhược Tích lại là loại người này, nàng không xứng làm sư tỷ của chúng ta."

"Không sai, ta vẫn luôn kính trọng nàng, lấy nàng làm gương, không ngờ nàng lại là loại tiểu nhân hèn hạ này..."

"Chính mình chết thì thôi đi lại còn muốn lôi kéo tiểu sư muội của chúng ta chết theo, thực sự quá thiếu đạo đức, không thể tha thứ..."

"... ..."

Giọng nói của mọi người như từng cây kim độc hung ác đâm vào trong lòng Nhược Tích.

Nhược Tích chỉ không ngừng lắc đầu, thầm kêu gào trong lòng.

Không! Không phải như thế!

Lý trưởng lão nhìn thấy học trò cưng của mình rơi vào tình trạng này, lo lắng đi đến trước mặt Dương viện trưởng, nói: "Viện trưởng, ngài mau cứu Nhược Tích đi, đây không phải là ý của nàng, nàng cũng chỉ vô tình thôi."

Dương viện trưởng còn chưa mở miệng thì Hiên Viên Triệt đã hừ một tiếng, không vui nói: "Không phải ý của nàng ta sao? Là vô tình sao? Ý ngươi là sao, vô ý mà đã như thế này, vậy còn cố ý sẽ thế nào đây, vậy ta ... chẳng phải tính mạng của vị cô nương kia sẽ khó giữ sao!"

Nói đến điều này, Hiên Viên Triệt liền nổi nóng, Nhược Tích đáng chết, chính mình muốn chết thì thôi đi lại còn muốn kéo cả nữ nhi bảo bối của mình theo, dieendaanleequuydonn hành vi này đáng bị bầm thây vạn đoạn, cũng may Nguyệt nhi cơ trí, nếu không... Hiên Viên Triệt không dám nhớ lại nữa, vừa mới gặp lại nữ nhi hắn cũng không muốn xảy ra chuyện như vậy.

Trong lòng Lý trưởng lão vốn rất gấp gáp, lại nghe thấy Hiên Viên Triệt nói những lời gai góc này, cũng không vui, âm dương quái khí nói: "Hiên Viên thiếu chủ, đây là chuyện của học viện chúng ta, không cần ngươi quan tâm."

Hiên Viên Triệt nghe xong, đứng bật dậy, mặt không thay đổi nhìn Lý trưởng lão: "Ý Lý trưởng lão là ta xen vào việc của người khác sao? Ta nói cho ngươi biết, đối với chuyện này, ta cũng có quyền nói. Thứ nhất, là các ngươi mời ta tới, thứ hai, người thắng có thể đi theo ta vào Linh Lung Bảo Tháp tu luyện, nhưng về phần người nào đi, ta có quyền lựa chọn, người hèn hạ giống đồ đệ ngươi đều khiến cho người ta khinh thường, dù hôm nay nàng có thắng giải tranh tài, ta cũng sẽ không để nàng làm ô nhiễm Linh Lung Bảo Tháp của ta." Hiên Viên Triệt nói một mạch, thật ra hắn rất muốn chửi ầm lên nhưng hắn vẫn là nhịn được.

Nghe Hiên Viên Triệt nói những lời khó nghe này, râu ria Lý trưởng lão dựng lên, hắn run tay chỉ nói: "Ngươi... Ngươi nói chuyện đừng khó nghe như vậy!"

"Ta nói chuyện khó nghe sao, ngươi nhìn ánh mắt mọi người nhìn đồ đệ ngươi thì sẽ biết ta có nói chuyện khó nghe hay không."

"Ngươi..."

Nhìn hai người cãi lộn không nghỉ, Dương viện trưởng bất đắc dĩ xoa mi tâm, mở miệng nói: "Được rồi, các ngươi đừng ồn ào nữa, nghe ta nói một câu."

Thấy viện trưởng lên tiếng, hai người đều ngậm miệng, căm tức nhìn đối phương.

“ Lý trưởng lão, lần này Nhược Tích thật sự đã làm không đúng, dù thế nào thì nàng cũng không thể đánh lén được, hơn nữa hôm nay tất cả đệ tử đều ở đây, nhưng nàng lại không để ý đến tính mạng của mọi người, chọn cách tự bạo, ngươi có biết nếu thật sự làm như thế thì sẽ có bao nhiêu sinh mạng vô tội bị hủy trong tay nàng không." Dương viện trưởng nói rất thấm thía, hắn thật sự không thể tán đồng cách Nhược Tích làm hôm nay, nên thấy rất thất vọng với nàng.

"Ta biết, nhưng nàng..." Lý trưởng lão còn muốn giải thích gì đó nhưng sau khi nhìn thấy sắc mặt Dương viện trưởng thì cũng không nói nữa, thật ra hắn cũng biết cách làm của Nhược Tích lần này không thích hợp, nhưng dù có như thế thì nàng cũng là đồ đệ của mình hắn không thể để nàng bị hủy hoại như vậy!

Lý trưởng lão quay đầu lại nhìn đám người chỉ trỏ Nhược Tích, khổ sở nhắm mắt lại.

Nhược Tích cứ sững sờ nằm trên mặt đất nhìn ánh mắt chế giễu và lời chỉ trích của mọi người, nàng cảm giác thế giới chỉ còn lại một mình nàng, không có ai giúp đỡ nàng.

Trong nháy mắt, nàng nhìn thấy Lý trưởng lão, đúng, nàng còn có sư phụ, nàng nhìn về phía Lý trưởng lão kêu to: "Sư phụ, người cứu Nhược Tích với, mau cứu ta..."

Đáng tiếc, nàng hô nửa ngày, nhưng Lý trưởng lão lại luôn nhắm hai mắt không quan tâm, Nhược Tích biết, ngay cả sư phụ cũng vứt bỏ nàng, nàng không còn gì nữa.

"Ha ha..." Toàn bộ quảng trường đều vang vọng tiếng cười thê lương của Nhược Tích, đau khổ bi ai như vậy.

Nhìn Bách Lý Thần đi từ trong đám người ra, trong mắt Nhược Tích lóe lên một tia hi vọng, hắn muốn đến bên cạnh mình sao?

Bách Lý Thần lạnh lùng đi đến bên cạnh Nhược Tích, không chút lưu tình giơ chân lên đá vào đan điền đã bị thương của Nhược Tích, Nhược Tích không chịu nổi đả kích lần nữa, ói ra mấy ngụm máu.

"Vì... Vì sao..." Tại sao lại đối xử với nàng như vậy, nàng không có làm gì sai cả, nàng làm tất cả là vì nàng yêu hắn, chẳng lẽ điều này cũng sai sao?

Nàng biến thành bộ dạng như bây giờ đều là bởi vì hắn, vì sao hắn lại có thể thờ ơ như thế, còn hung hăng tổn thương nàng nữa, vì sao ngươi lại vô tình như vậy, từ trước tới giờ chưa từng liếc mắt nhìn ta một cái.

Hành vi của Bách Lý Thần khiến Nhược Tích trừng lớn hai mắt, hai mắt phiếm hồng, đầy tia máu, nàng không để ý mình đang ói ra máu, thê lương nhìn Bách Lý Thần, hi vọng hắn có thể cho mình một đáp án, tại sao lại đối xử với nàng như vậy!

Bách Lý Thần không có nhìn nàng, mắt lại nhìn về phía Thượng Quan Tây Nguyệt đang chậm rãi đi tới, khóe miệng bất giác nở nụ cười dịu dàng, đó là nụ cười mà Nhược Tích chưa từng thấy, giống như trong mắt hắn, trong thế giới của hắn, d’đ/l/q'd chỉ nhìn thấy một mình Thượng Quan Tây Nguyệt, hắn chỉ dịu dàng với nàng!

Thượng Quan Tây Nguyệt đi tới bên cạnh Bách Lý Thần, đã không còn bất cứ bí mật nào, hào phóng kéo tay Bách Lý Thần, mười ngón của hai người đan chặt vào nhau, nhưng rơi vào trong mắt Nhược Tích lại rất chói mắt.

Nhược Tích không có phản ứng, cứ ngơ ngác nhìn hai người nắm tay, khóe miệng nở một nụ cười khổ, thì ra là thế, trách không được từ trước đến nay hắn không thèm nhìn mình một chút, mọi thứ mình làm vì hắn đều không quan trọng, thì ra bên cạnh hắn đã có Thượng Quan Tây Nguyệt.

Vì sao Thượng Quan Tây Nguyệt có thể gặp được một nam nhân yêu nàng chân thành như thế, mà nàng thì dù bỏ ra bao nhiêu công sức cũng chỉ là uổng phí, tốn công vô ích!

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn mắt Nhược Tích thê lương, không có chút thương hại nào, bây giờ nàng biến thành như vậy đều do nàng tự làm tự chịu.

"Nhược Tích, để ta nói cho ngươi biết lý do!" Thượng Quan Tây Nguyệt nhàn nhạt mở miệng, tay trái lại nắm chặt lấy tay Bách Lý Thần, không buông ra.

"Thần là phu quân của ta, hắn không cần phải giải thích với ngươi cái gì cả, bởi vì hắn không có bất cứ quan hệ nào với ngươi!"

Phu quân!

Một câu nói của nàng đã khiến mọi người trong sân nháo nhào, tất cả đều nghị luận ầm ĩ.

"Thì ra Thần sư đệ là phu quân của tiểu sư muội Nguyệt nhi, khó trách hai người lại thân mật như vậy "

"Đúng vậy, xem ra ta không có hi vọng rồi, ai..."

"Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn được tiểu sư muội thích sao, ngươi có gì hơn Thần sư đệ sao?"

Đám người ồn ào như ong vỡ tổ, Nhược Tích không nghe lọt chữ nào, nàng chỉ ngĩ hai người có quan hệ thân mật, nhưng lại chưa từng nghĩ hai người đã sớm thành thân, như vậy, mọi chuyện mình làm cũng chỉ như trò cười.

Trò cười, ha ha, thì ra những gì nàng tự nhận là chuyện tốt chỉ là trò cười cho mọi người, thì ra hai người bọn họ đã sớm là phu thê, như vậy nàng còn tranh cái gì, còn có gì để tranh, nói tàn khốc hơn là không có tư cách để tranh!

Rốt cục Bách Lý Thần cũng bố thí cho Nhược Tích một ánh mắt, nhưng cũng chỉ nói ra lời tàn nhẫn: "Ngươi không phải muốn biết tại sao ta đối xử với ngươi như vậy sao? Bởi vì vừa rồi thiếu chút nữa ngươi đã hại Nguyệt nhi, ngay cả ta còn không dám tổn thương nàng dù chỉ một chút, ngươi có tư cách gì mà dám tổn thương nàng, nếu như người khác làm nàng bị thương ta sẽ trả lại gấp trăm lần, xưa nay ta đều không hạ thủ lưu tình với bất cứ ai tổn thương Nguyệt nhi, người tổn thương nàng sẽ phải đền mạng!"

Nhược Tích sững sờ nghe Bách Lý Thần nói lời yêu thương với Thượng Quan Tây Nguyệt, tim nàng rất đau, nghe nam nhân mình yêu nói yêu những nữ nhân khác, nàng cảm giác sắp hít thở không thông, máu trong miệng cũng chảy ra càng lúc càng nhiều, cuối cùng, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu lớn.

"Phụt..."

Cuối cùng, thân thể Nhược Tích không còn cử động nữa, khóe miệng của nàng nở nụ cười chế nhạo, hai mắt chậm rãi khép lại, rồi yên tĩnh lại, chỉ còn lại nụ cười cười khổ bên môi.

Không biết là đang cười vì mình đi yêu người đã có thê tử hay là cười Bách Lý Thần tàn nhẫn tuyệt tình với mình...

"Nhược Tích!" Lý trưởng lão nhìn Nhược Tích nhắm hai mắt lại, thân thể khẽ giật, không dám tin chính đồ đệ hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo lại hương tiêu ngọc vẫn như vậy.

Mặc dù vừa rồi hắn không có mở miệng giúp nàng, nhưng nàng là đồ đệ mình thương nhất, vậy mà đồ đệ này lại chết trước mặt mình, kêu hắn sao không đau lòng được!

Lý trưởng lão thất tha thất thểu đi về phía Nhược Tích, nhìn bộ dáng Nhược Tích thê thảm, một giọt nước mắt chảy xuống gương mặt đậy nếp nhăn!

Nhược Tích, sư phụ có lỗi với ngươi!

"Nhược Tích, sư phụ sẽ báo thù cho ngươi!" Nói xong, Lý trưởng lão cúi người ôm lấy Nhược Tích, thoáng chốc hắn như già đi mấy chục tuổi, bước chân run rẩy đi ra khỏi đám đông.

Mà Thượng Quan Tây Nguyệt và Bách Lý Thần đi tới trước mặt Dương viện trưởng: "Viện trưởng, thật xin lỗi, chúng ta đã lừa gạt ngài!" Thượng Quan Tây Nguyệt thành tâm xin lỗi, nàng đang xin lỗi vì mình và Bách Lý Thần che giấu thân phận phu thê.

"Không sao..." Dương viện trưởng còn chưa mở miệng nói hết câu thì đã bị Hiên Viên Triệt ngắt ngang, hắn hài lòng nhìn Bách Lý Thần, thật sự là càng nhìn càng hài lòng, chỉ với dáng vẻ hắn nâng niu Nguyệt nhi như vừa rồi thì hắn (HVT) đã thật lòng thừa nhận hắn (BLT) rồi, chỉ cần hắn đối xử với Nguyệt nhi thật tâm, hắn cũng không có yêu cầu gì!

"Dương viện trưởng, ta quyết định để hai vị này cùng trở về với ta." Ha ha, thật sự đã thắng lợi trở về, không ngờ lần này ra ngoài lại có thu hoạch ngoài ý muốn như vậy, có thể về nhà cùng nữ nhi và con rể.

"Nhưng..." Dương viện trưởng muốn nói là Bách Lý Thần không có tham gia nên không thể cùng đi !

Hiên Viên Triệt không nhịn được ngắt lời hắn lần nữa: "Nhưng cái gì mà nhưng, chẳng lẽ tiểu cô nương này không phải đạt được hạng nhất sao, còn nữa, đây là phu quân của nàng, ngươi có ý muốn tách hai người bọn họ ra sao? Được rồi, quyết định như vậy đi, tới đây, tiểu cô nương, chúng ta nói về giải quán quân của ngươi."

Nói xong, không đợi Dương viện trưởng trả lời, Hiên Viên Triệt lôi kéo Thượng Quan Tây Nguyệt đi xa, Bách Lý Thần tự nhiên đi theo sau.

Mọi người thấy bọn họ rời đi, tất cả đều há to miệng, sao mọi thứ lại kết thúc như vậy...

"A, ta nhớ ra rồi!" Bên trong đám đông có một nam tử nhìn chằm chằm vào bóng lưng Thượng Quan Tây Nguyệt, lông mày luôn nhíu chặt, nàng giống một người, chẳng lẽ nàng chính là...

"Này, ngươi tên gì, khiến người ta giật mình, ngươi nhớ tới cái gì ." Người bên cạnh tức giận đẩy hắn một cái.

"Nàng, nàng... là phế vật đại tiểu thư của Nhật Nguyệt đại lục, Thượng Quan Tây Nguyệt." Khó trách, khó trách lại cảm thấy quen như thế, trước kia lúc hắn ở Nhật Nguyệt đại lục có từng gặp mặt nàng một lần, nhưng khi đó nàng còn chưa xinh đẹp như vậy, nên trong lúc nhất thời hắn không nhớ ra, nhưng bây giờ, hắn đột nhiên nghĩ tới thì ra nàng là Thượng Quan Tây Nguyệt, phế vật đại tiểu thư ở Nhật Nguyệt đại lục!

"Ngươi ngu rồi sao, tiểu sư muội Nguyệt nhi mà là phế vật, thì ngươi là cái gì, phế vật trong phế vật sao?" Người bên ngoài chế giễu nhìn hắn.

Nhận ra người hâm mộ Thượng Quan Tây Nguyệt tức giận nên liền giải thích cho bọn họ, kể lại tình huống trước Thượng Quan Tây Nguyệt ở Nhật Nguyệt đại lục, nói hồi lâu, rốt cục người kia cũng nói ra câu cuối cùng.

"Chính là như vậy!"

"Cái gì, mắt những người đó mờ hết rồi, thiên tài như tiểu sư muội Nguyệt nhi mà lại nói là rác rưởi, ta thấy bọn họ đã mù rồi."

"Không phải sao, ngươi nhìn tiểu sư muội của chúng ta xinh đẹp tài năng bao nhiêu, cả người đều là cực phẩm, ngay cả phu quân của nàng, Thần sư đệ cũng không phải người bình thường."

"Đúng rồi đúng rồi..."

Trong lúc mọi người thảo luận, hai người Thượng Quan Tây Nguyệt đã đi theo Hiên Viên Triệt vào trong phòng của hắn.

"Ngồi đi!" Hiên Viên Triệt kêu Bách Lý Thần ngồi xuống, tới bây giờ Bách Lý Thần vẫn còn mơ mơ hồ hồ, không hiểu tại sao Nguyệt nhi có thể quen Hiên Viên Triệt.

Nhìn ánh mắt dò xét của Bách Lý Thần, Thượng Quan Tây Nguyệt kéo cánh tay hắn một cái, vui vẻ nói: "Thần, mấy ngày nay không có gặp chàng, cho nên không nói cho chàng biết, đây là phụ thân của ta, là phụ thân ruột đó." Thượng Quan Tây Nguyệt vui đùa lặp lại một lần nữa.

Phụ thân của Nguyệt nhi, Bách Lý Thần đang muốn ngồi xuống liền cấp tốc đứng lên, ôm quyền, cung kính cúi người: "Tiểu tế bái kiến nhạc phụ đại nhân."

Nhìn thấy dáng vẻ Bách Lý Thần chững chạc đàng hoàng, Thượng Quan Tây Nguyệt bật cười thành tiếng, nàng vỗ vỗ lưng Bách Lý Thần: "Nghiêm túc như vậy sao!"

"Phụ thân cảu Nguyệt nhi cũng chính là phụ thân của ta, sao có thể không nghiêm túc."

Câu nói này đã khiến tâm trạng Hiên Viên Triệt nở hoa, hắn cười ha ha vỗ vai Bách Lý Thần: "Tốt tốt tốt, hiền tế, ta giao Nguyệt nhi cho ngươi."

Sau đó, ba người ngồi trò chuyện vui vẻ với nhau, bất tri bất giác ngồi đến tối muộn.

"Được rồi, Nguyệt nhi, các ngươi trở về chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta chuẩn bị về nhà."

Về nhà!

Nghe được hai từ này Thượng Quan Tây Nguyệt cảm thấy thật ấm áp, nhưng... Nàng đột nhiên nghĩ đã lâu rồi không gặp ngoại tổ nên cũng hơi nhớ nhung.

"Nguyệt nhi, sao vậy." Nhìn thấy sắc mặt Thượng Quan Tây Nguyệt  có chút nặng nề, Hiên Viên Triệt quan tâm hỏi.

Thượng Quan Tây Nguyệt nói suy nghĩ trong lòng mình cho Hiên Viên Triệt nghe, Hiên Viên Triệt nghe xong, thở dài một hơi: "Ai da, cũng được, bọn họ là nhà ngoại của con, cũng là phụ mẫu Tinh nhi, ta nên chăm sóc bọn họ mới phải, ta sẽ phái người đón bọn họ đến đây, chúng ta cùng sống với nhau, như vậy rất tốt!"

Thượng Quan Tây Nguyệt vui vẻ gật đầu, sau đó nói tạm biệt với Hiên Viên Triệt rồi quay về phòng.

Trên đường nhỏ, hai bóng người xuất sắc nắm tay nhau nhàn nhã dạo bước dưới ánh trăng, Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn tay trái của mình, đột nhiên nhớ lại mỗi lần bọn họ nắm tay thì hắn đều chỉ nắm tay trái của nàng, Dieenndkdan/leeequhydonn nàng nâng hai bàn tay đang nắm chặt lên, tò mò hỏi: "Thần, vì sao lần nào chàng cũng nắm tay trái của ta vậy!"

Bách Lý Thần nhìn mười ngón tay đan xen giữa không trung của hai người, mắt lóe lên một chút dịu dàng: "Bởi vì... Đó là nơi gần trái tim của Nguyệt nhi nhất, ta muốn tới gần tim của nàng, dù là sau này, ta mãi mãi chỉ nắm tay trái của nàng!"

Đó là nơi gần trái tim của Nguyệt nhi nhất!

Thượng Quan Tây Nguyệt cảm thấy đây là lời tâm tình đẹp nhất mà kiếp này nàng nghe thấy, hốc mắt nàng bất giác ẩm ướt, thì ra nguyên nhân hắn luôn nắm lấy tay trái của nàng là như vậy, nàng nhớ lại lúc trước khi hai người vừa mới gặp mặt không lâu, lúc đó Bách Lý Thần đã nắm tay trái của nàng rồi, chẳng lẽ...

Không hỏi điều mà mình nghi ngờ, nàng đã hiểu tâm ý Bách Lý Thần đối với mình, nhưng nàng cũng muốn tới gần tim của hắn.

Thượng Quan Tây Nguyệt lập tức buông ra tay, sau đó đi qua bên cạnh, vươn tay phải của mình ra nắm lấy tay trái của Bách Lý Thần: "Thần, ta cũng muốn tới gần trái tim của chàng."

Bách Lý Thần nhìn động tác của Thượng Quan Tây Nguyệt, trong đôi mắt đẹp đã đầy ý cười, hắn xoay người nhìn thẳng vào mặt Thượng Quan Tây Nguyệt, tay phải xoa gương mặt trắng nõn của nàng, nhìn nàng đầy thâm tình: "Nguyệt nhi, dù nàng ở đâu thì nàng vẫn mãi mãi ở trong tim ta, chưa hề biến mất, dù sau này ta không ở bên cạnh nàng, ta..." Hắn còn chưa nói xong đã bị Thượng Quan Tây Nguyệt dùng môi chặn lại.

Thượng Quan Tây Nguyệt hôn lên môi Bách Lý Thần, một lúc lâu sau mới buông ra, đụng trán mình vào trán hắn: "Thần, chúng ta sẽ mãi mãi không rời xa, từ nay về sau, chỗ nào có chàng thì sẽ có ta, sống chết có nhau!"

Bách Lý Thần nghe thấy lời nói của Thượng Quan Tây Nguyệt, đôi mắt trở nên kích động, ôm nàng vào trong ngực, kích tình hôn lên môi của nàng...

Gió nhẹ chầm chậm, lá cây vang lên tiếng xào xạc, nhưng không hề ảnh hưởng đến hai người đang ôm hôn nhau...

Qua rất lâu, khi Thượng Quan Tây Nguyệt sắp không thở được nữa thì Bách Lý Thần mới lưu luyến buông môi nàng ra, giọng nói khàn khàn: "Nguyệt nhi, ta rất nhớ nàng!"

"Ta đã đứng ở trước mặt chàng rồi, chàng còn muốn gì nữa!"

Bách Lý Thần cười bí ẩn, khẽ liếm tai Thượng Quan Tây Nguyệt: "Nguyệt nhi, nàng biết mà, cái ta nói không phải ý này!"

Thượng Quan Tây Nguyệt bị hắn chạm vào run rẩy một cái, rất lâu sau, mới hiểu rõ ý của Bách Lý Thần, nàng lập tức đỏ mặt, đẩy Bách Lý Thần ra, miệng hô hào "Lưu manh", sau đó bụm mặt chạy về phía trước.

"Ha ha..." Sau lưng vang lên tiếng cười thoải mái của Bách Lý Thần, mặt Thượng Quan Tây Nguyệt càng đỏ hơn, nhanh chóng chạy xa khỏi cái nơi mập mờ này!

Trở lại ký túc xá, mới vừa đi vào đã nhìn thấy Vân Tiếu Tiếu chờ nàng ở cửa để hỏi tội.

“Tiếu Tiếu, sao trễ thế này rồi còn chưa nghỉ ngơi."

Vân Tiếu Tiếu hừ một tiếng: "Hừ, Nguyệt nhi, ngươi còn không biết xấu hổ nói chuyện với ta, ngươi nói thử xem hai ta có phải bạn tốt không."

Thượng Quan Tây Nguyệt không hiểu, gật đầu: "Đương nhiên phải!"

"Vậy tại sao ngươi lại giấu ta chuyện ngươi đã thành thân, chẳng lẽ đây gọi là bạn tốt sao?" Nghĩ đến đây, Vân Tiếu Tiếu cũng cảm thấy rất tức giận, nàng vẫn cho rằng mình và Thượng Quan Tây Nguyệt là bạn tốt nhất, thế nhưng không ngờ ngay cả chuyện này nàng cũng không có nói cho mình biết!

Vừa nghe đến chuyện này, Thượng Quan Tây Nguyệt cũng cảm giác đầu mình to ra, bây giờ nàng lại phải an ủi bà cô nhỏ này nữa, còn phải tốn tốn thời gian giải thích tại sao lại giấu diếm nàng.

" Tiếu Tiếu, ngươi đừng nóng giận, nghe ta giải thích đã..." Cứ như vậy, ròng rã hết một canh giờ mới an ủi được Vân Tiếu Tiếu, không dễ dàng chút nào, Thượng Quan Tây Nguyệt liếm liếm môi khô nhìn Vân Tiếu Tiếu hài lòng trở lại phòng, nàng cảm giác cổ họng của mình muốn câm luôn rồi, nàng nói không ngừng nghỉ một canh giờ, ròng rã một canh giờ đó, thật quá mệt mỏi!

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn ánh trăng, nghĩ đến ngày mai có thể trở về cùng Hiên Viên Triệt liền vui vẻ không nhịn được, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, nụ cười xinh đẹp đến nỗi ngay cả ánh trăng chói mắt cũng kém mấy phần!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Hothao, Totoro yuki
     

Có bài mới 12.04.2018, 21:47
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1131
Được thanks: 5138 lần
Điểm: 38.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 75
Chương 144: Thượng Quan Tây Nguyệt, ngươi chịu chết đi!

Edit: susublue

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn ánh trăng, nghĩ đến ngày mai có thể trở về cùng Hiên Viên Triệt liền vui vẻ không nhịn được, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, nụ cười xinh đẹp đến nỗi ngay cả ánh trăng chói mắt cũng kém mấy phần!

Màn đêm nhanh chóng trôi qua, Thượng Quan Tây Nguyệt dậy thật sớm, thu dọn đồ đạc, thật ra nàng cũng không có gì để thu dọn, chỉ có một ít  quần áo mà thôi.

Tối hôm qua nàng không có nói cho Vân Tiếu Tiếu biết hôm nay mình rời khỏi, nhưng nàng có để lại một phong thư trong phòng nàng ta, sau khi đọc xong nàng sẽ hiểu rõ.

Quay đầu nhìn phòng mình, Thượng Quan Tây Nguyệt có chút không nỡ, dù sao nàng ở đây cũng một thời gian dài, cũng có chút tình cảm, huống chi còn có một người bạn tốt như Vân Tiếu Tiếu ở đây...

Tiếu Tiếu, ta đi đây, bảo trọng!

Thượng Quan Tây Nguyệt thầm nói, nhanh chân rời đi không hề quay đầu lại, đến tụ họp với Bách Lý Thần.

Đi vào cửa học viện, phát hiện không có bất kỳ ai, Thượng Quan Tây Nguyệt sững sờ, chợt nhớ tới mình đến quá sớm, lúc này không phải giờ hẹn, nhưng nàng cũng không muốn trở về, nên chờ ở chỗ này.

Thượng Quan Tây Nguyệt không có phát hiện, Lý trưởng lão vẫn luôn ẩn nấp ở một nơi bí mật gần đó, len lén quan sát nàng, khi hắn phát hiện chỉ có một mình Thượng Quan Tây Nguyệt thì liền âm trầm đi ra.

Hôm nay hắn nhất định phải giúp Nhược Tích báo thù, đồ đệ hắn một lòng bồi dưỡng lại chết thảm trên tay của nàng như vậy, cơn tức này khiến hắn nuối không trôi, hôm nay vừa đúng lúc chỉ có một mình nàng ở đây, chính là cơ hội tốt để báo thù.

Nhược Tích, ngươi yên tâm, sư phụ sẽ để nữ nhân hại chết ngươi đi theo ngươi!

Lúc Thượng Quan Tây Nguyệt đang thấy nhàm chán, bỗng nhiên cảm giác sau lưng có sát khí, nàng cảnh giác quay đầu lại thì trông thấy Lý trưởng lão bước ra từ một nơi âm u hẻo lánh, đi từng bước về phía nàng.

Lý trưởng lão!

Thượng Quan Tây Nguyệt thầm hô lên, nàng kinh ngạc vì sao hắn lại đến đây đúng lúc này, chẳng lẽ là chờ mình? Sau đó nàng nghĩ thông suốt, nhất định là đến báo thù cho đồ đệ.

Nghĩ thông suốt, Thượng Quan Tây Nguyệt để tay nải xuống đất, khoanh hai tay trước ngực, cao ngạo nhìn Lý trưởng lão đang đi vào: "A, đây không phải là Lý trưởng lão sao, sao vậy, chẳng lẽ biết hôm nay ta muốn rời khỏi đây nên đặc biệt đến tiễn ta sao?"Thượng Quan Tây Nguyệt không có một chút e ngại, nàng kiêu căng hất cằm, ánh mắt lạnh nhạt nhìn hắn.

Thật đúng là đồ đệ nào thì sư phụ đó, hai người đều là tiểu nhân hèn hạ, luôn muốn đánh lén, hôm nay hắn động thủ với nàng ở đây, không phải là vì nhìn thấy bên cạnh nàng không có ai sao, đây không phải hèn hạ thì là cái gì!

Nhưng dù công phu của nàng không bằng Lý trưởng lão thì nàng cũng sẽ không để người khác tùy ý trèo lên đầu của mình.

Vừa thấy Thượng Quan Tây Nguyệt thì lại nghĩ tới đồ đệ chết thảm của mình, bây giờ lại nghe nàng dùng giọng điệu này để nói chuyện, Lý trưởng lão càng tức giận không chỗ phát tiết, hắn duỗi ngón tay ra, tức giận chỉ vào Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Đều là ngươi, nếu không phải vì ngươi, Nhược Tích sẽ không chết như vậy, không sai, hôm nay ta đến để tiễn ngươi, nhưng là tiễn ngươi đi gặp mặt Nhược Tích, ta muốn để ngươi sám hối trước mặt Nhược Tích."

Nghĩ đến lát nữa có thể tự tay đâm chết Thượng Quan Tây Nguyệt, Lý trưởng lão kích động không nhịn được, Nhược Tích, chờ một chút nữa thôi, nữ nhân này sẽ lập tức đi xuống đó với ngươi!

Bỗng nhiên mặt Thượng Quan Tây Nguyệt lạnh lẽo hẳn đi, nhưng khóe miệng của nàng lại cười như không cười, nàng vỗ vỗ ngực nhỏ của mình, làm bộ như bị hù dọa rồi nói: "Ai da, ta sợ quá, làm sao bây giờ."

Nhìn thấy vẻ mặt khó coi Lý trưởng lão như đạo phải phân, Thượng Quan Tây Nguyệt gấp gáp nói tiếp: "Không phải hôm nay ngươi đến báo thù cho đồ đệ ngu xuẩn sao, không thể không nói, ngươi cũng thật sự quá ngu xuẩn."

"Ngươi có ý gì..."Nghe thấy Thượng Quan Tây Nguyệt nói mình ngu xuẩn, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của Lý trưởng lão đầy vẻ tức giận, nhăn nhó khó coi khiến Thượng Quan Tây Nguyệt hoài nghi mấy nếp nhăn đó có thể kẹp chết một con ruồi hay không.

"Chẳng lẽ không đúng sao?"Thượng Quan Tây Nguyệt khinh thường cười một tiếng: "Chẳng lẽ ngươi không cho là mình rất ngu xuẩn sao, vì ngươi không biết liêm sỉ, đi báo thù cho đồ đệ muốn dành phu quân của người khác, ngươi không xấu hổ, nhưng ta lại đỏ mặt giùm ngươi, ngươi không phải ngu xuẩn thì là cái gì."

Nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt liếc mắt nhìn mình, rõ ràng bên trong mắt nàng có sự chán ghét, khuôn mặt mo của Lý trưởng lão lập tức đỏ bừng lên, bên tai không ngừng vang vọng lời nói vừa rồi của Thượng Quan Tây Nguyệt.

Không biết liêm sỉ! Muốn dành phu quân của người khác!

Nữ nhân đáng chết này, Nhược Tích đã chết rồi mà nàng ta còn đứng ở đây vũ nhục nàng, đúng là không đặt hắn vào mắt, Lý trưởng lão cảm thấy lửa giận của mình đã đến cực hạn sắp phun trào ra ngoài rồi.

Nhưng Thượng Quan Tây Nguyệt còn chê hắn tức giận chưa đủ nên tiếp tục thêm dầu vào lửa:"Vừa rồi Lý trưởng lão nói tới đây để làm gì, để làm cho ta sám hối trước mặt Nhược Tích sao?" Giống như không tin, Thượng Quan Tây Nguyệt còn hỏi lại lần nữa.

"Không sai!"Lý trưởng lão hít sâu một hơi. Nhìn chằm chằm Thượng Quan Tây Nguyệt không chớp mắt.

Thượng Quan Tây Nguyệt cái hiểu cái không gật đầu, kéo dài giọng ra: "A... Thì ra là thế, nhưng dù là vậy ta vẫn sẽ đánh cho Nhược Tích quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, cầu cha khấn mẹ, ở trước mặt ta mãi mãi sẽ không ngóc đầu lên được, ngươi tin không?"

Đúng vậy, mặc kệ nàng ta sống hay chết thì cũng sẽ không tạo ra uy hiếp gì với nàng!

Thấy Thượng Quan Tây Nguyệt sắp chết đến nơi còn phát ngôn bừa bãi, bất kính với Nhược Tích của mình, Lý trưởng lão cũng nhịn không được nữa, năm ngón tay nhanh đánh về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Thượng Quan Tây Nguyệt, ngươi chịu chết đi, đền mạng cho đệ tử của ta đi!"

Nhìn Lý trưởng lão đánh tới, Thượng Quan Tây Nguyệt cẩn thận đối phó, nàng biết mình không phải đối thủ của Lý trưởng lão, dù sao có thể leo lên làm trưởng lão của một học viện thì thực lực tất nhiên cũng sẽ không thấp.

Lý trưởng lão hận không thể dùng một chiêu xé nát nàng ra, thế nhưng lại để nàng tránh thoát, Lý trưởng lão buồn bực, đứng yên tại chỗ, hai tay chậm rãi giơ lên, linh lực mạnh mẽ không ngừng tụ tập lại, sau đó đột nhiên đẩy về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

Thượng Quan Tây Nguyệt muốn né tránh nhưng lại phát hiện có luồng khí mạnh mẽ giữ chân nàng lại, nàng vốn không cử động được, bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể triệu tập linh lực Trụ Linh sơ cấp trong cơ thể để đối kháng.

Ở cửa học viện, hai người giằng co không ai nhường ai, nhưng có thể nhìn thấy rõ ràng, trên trán Thượng Quan Tây Nguyệt chảy mồ hôi lạnh, có vẻ lực bất tòng tâm.

Lão già này, nói động thủ là động thủ, ỷ mạnh hiếp yếu, thật sự là không biết xấu hổ, die,n; da.nlze.qu;ydo/nn nhưng điểm mấu chốt chính là mình không phải đối thủ của hắn, phải nghĩ ra cách mới được.

Nghĩ đến đây, đôi mắt Thượng Quan Tây Nguyệt xoay tròn, a, có rồi, trong nhẫn Thiên Hoàng còn có bột thuốc gây cười nàng đã luyện chế ra trong lúc nhàm chán, công dụng trên mặt chữ, chỉ cần phẩy bột thuốc này ra, ai dính phải sẽ cười không ngừng được...

Hắc hắc, Thượng Quan Tây Nguyệt đắc ý cười một tiếng, đầu tiên đánh Lý trưởng lão lui bước trước, sau đó... Ha ha, sau khi nghĩ kỹ, Thượng Quan Tây Nguyệt gia tăng Tinh Thần lực vào linh lực, rốt cục cũng bức Lý trưởng lão lui ra sau một bước.

Vào lúc này, Thượng Quan Tây Nguyệt tìm đúng thời cơ, nhanh chóng đánh ra một chưởng.

"Liệt Diễm Chưởng "

Sau đó thừa dịp Lý trưởng lão tránh né, Thượng Quan Tây Nguyệt nhanh chóng lấy bột cười ra rồi bay lên phía trên Lý trưởng lão, rắc bột thuốc xuống người hắn.

Bột thuốc như bông tuyết lập tức bay xuống, toàn bộ rơi xuống người Lý trưởng lão.

"A, đáng chết, ngươi rắc cái gì lên người ta."Lý trưởng lão hốt hoảng vỗ vỗ y phục của mình, nhưng loại thuốc bột này chỉ cần hơi dính vào y phục thì sẽ xuyên qua quần áo thấm vào trong da, cho nên dù ngươi dùng cách gì cũng đều uổng phí công sức.

Thượng Quan Tây Nguyệt cứ lơ lửng ở giữa không trung như vậy, nhìn xuống Lý trưởng lão giống như nữ vương, miệng bắt đầu đếm: "Ba. . . Hai. . . Một. . ."

Lý trưởng lão không biết Thượng Quan Tây Nguyệt đếm như vậy là có ý gì, nhưng khi Thượng Quan Tây Nguyệt đếm xong đến số cuối cùng thì hắn đột nhiên không khống chế được miệng mình nữa, rốt cục là có chuyện gì xảy ra, Lý trưởng lão hoảng sợ phát hiện mình lại muốn cười, hơn nữa còn thật tâm muốn cười.

Không kịp nghĩ gì Lý trưởng lão đã há to miệng.

"Ha ha. . . Ha ha. . ."Toàn bộ học viện yên tĩnh đều tràn ngập tiếng cười kinh khủng, miệng Lý trưởng lão không ngừng phát ra tiếng cười to, thật ra hắn cũng không muốn như vậy, nhưng hắn lại không khống chế được chính mình.

Thấy Lý trưởng lão cười thành bộ dạng này, Thượng Quan Tây Nguyệt đáp xuống đất, đi đến trước mặt Lý trưởng lão.

"Thế nào, cười vui vẻ như vậy có phải tâm trạng sẽ tốt hơn nhiều hay không?" Trong mắt Thượng Quan Tây Nguyệt mang theo ý cười nhìn Lý trưởng lão cuộn người lại, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Hừ, ngươi dám đấu với ta, hiện tại biết bản cô nương lợi hại chưa!

Lý trưởng lão cười đến sắp không thở nổi, hắn che cái bụng đau vì, vươn tay phải ra, run rẩy chỉ về phía nàng: "Ha ha... . Ngươi, ha ha... Rốt cục ngươi... Ha ha... Ngươi... Ha ha... Làm gì với ta... Ha ha..."Chỉ một câu nói thôi mà Lý trưởng lão đã ngắt thành bảy tám đoạn, thật tình không biết hắn phải dùng bao nhiêu sức lực mới có thể nói ra được câu này, hắn thật sự không muốn cười, nhưng lại không dừng lại được.

Thượng Quan Tây Nguyệt bị bộ dáng của hắn chọc cho cười phình cả bụng, nàng học dáng vẻ của Lý trưởng lão, cũng nói đứt quãng: "Ha ha... Ta chỉ cho ngươi dùng bột cười do ta nghiên cứu ra thôi, đúng rồi... Ha ha... Ngươi rất vinh hạnh khi trở thành người đầu tiên sử dụng nó, ha ha..."

Thấy Thượng Quan Tây Nguyệt cười chế nhạo mình như thế, bản thân hắn cũng cười đến đỏ bừng mặt, hiện tại càng đỏ như lửa, gần như bốc cháy, hắn không để ý cơ thể của mình, quyết tuyệt đi đến gần Thượng Quan Tây Nguyệt đánh ra một chưởng.

Chưởng này hắn dùng mười phần công lực, Thượng Quan Tây Nguyệt đứng gần như vậy, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!

Nhìn lòng bàn tay đã gần mình trong gang tấc, Thượng Quan Tây Nguyệt hô lớn, thảm rồi, lần này tránh không kịp rồi, sao lão già này có thể đánh lén mình dưới tình huống này được chứ, quả nhiên là hèn hạ vô sỉ!

Thượng Quan Tây Nguyệt tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, trong lòng bất đắc dĩ nói, Thần, là ta chủ quan!

Ngay khi lòng bàn tay của Lý trưởng lão sắp áp vào mặt Thượng Quan Tây Nguyệt, một tiếng hô to vọng lại từ đằng xa: "Nguyệt nhi "

Bách Lý Thần vừa tới đã nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt rơi vào tình trạng nguy hiểm, cấp tốc chạy nhanh đến chỗ nàng, duỗi cánh tay dài ra kéo nàng vào trong ngực của mình, duỗi tay phải ra đánh trả lại Lý trưởng lão.

"Ầm..." Lý trưởng lão bị nguồn lực mạnh mẽ đánh bay ngược ra ngoài, rơi xuống một chỗ cách đó không xa.

"Nguyệt nhi, nàng không sao chứ!" Bách Lý Thần lo lắng nhìn nàng, cũng may là mình tới kịp, nếu không thì hậu quả thật khó lường, nghĩ đến điều này, mắt Bách Lý Thần đầy lãnh ý hung hăng nhìn Lý trưởng lão đang nằm trên mặt đất không ngừng cười to.

"Phụt.." Lý trưởng lão phun ra một ngụm máu, lúc đang muốn nói gì đó thì tiếng cười lại vang lên.

"Ha ha... Ha ha..."

Bách Lý Thần thấy hắn kỳ quái nên nhìn về phía Thượng Quan Tây Nguyệt, nghi ngờ hỏi: "Nguyệt nhi, hắn làm sao vậy."

Thượng Quan Tây Nguyệt an tâm tựa vào trong ngực Bách Lý Thần, thoải mái híp hai mắt lại, xem thường nhìn Lý trưởng lão vừa ói ra máu vừa cười to.

"Không có gì, ta chỉ cho hắn nếm thử bột cười mà ta nghiên cứu ra cho nên mới biến thành như bây giờ."

Nghe thấy thái độ nói chuyện của Thượng Quan Tây Nguyệt thờ ơ, Lý trưởng lão lại tức giận đến nội thương, phun ra một ngụm máu nữa, lồng ngực đau đớn khó nhịn, DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn nhưng lại vẫn cười không ngừng được, làm liên lụy đến vết thương, vì thế mà đau hơn.

"Thượng Quan Tây Nguyệt, ngươi... Ha ha... Ngươi đừng... Đắc ý... Sớm muộn cũng có một ngày... Ha ha... Ta khiến cho ngươi trả giá... thật đắt, ngươi chờ đó... Ha ha..."

Giọng Lý trưởng lão rất lớn, mới sáng sớm đã có rất nhiều đệ tử tụ tập về bên này, nhìn thấy mọi chuyện trước mắt, không ai dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng nhìn, sau đó Dương viện trưởng cũng nghe đồn mà đến.

"Có chuyện gì!" Dương viện trưởng cau mày nhìn Lý trưởng lão nằm dưới đất, trong mắt thoáng hiện lên vẻ bất mãn.

Thân là trưởng lão, không dốc lòng tu luyện mà lại ở chỗ này gây chuyện thị phi, còn bị người ta đánh thành bộ dạng này, đúng là mất mặt, Dương viện trưởng cũng hiểu rõ nguyên nhân Lý trưởng lão xuất hiện ở đây, chắc chắn là vì muốn giúp đồ đệ báo thù, nhưng oan oan tương báo khi nào mới dứt ... Ai...

Lý trưởng lão không để ý đến Dương viện trưởng, chỉ hung tợn trừng mắt nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt đang dựa vào trong ngực Bách Lý Thần, hôm nay coi như nàng mạng lớn, ta cũng không tin ngươi mãi mãi gặp may mắn, sớm muộn gì cũng có một ngày, ta nhất định sẽ tự tay giết ngươi báo thù cho Nhược Tích.

Nghĩ đến Nhược Tích, Lý trưởng lão ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, một giọt nước mắt chảy xuống khóe mắt, Nhược Tích, là sư phụ vô dụng, tạm thời không thể báo thù cho ngươi!

Nhìn thấy Lý trưởng lão chảy nước mắt, sắc mặt Thượng Quan Tây Nguyệt cũng có chút thay đổi, thật ra hắn cũng không làm gì sai, chỉ là muốn báo thù giúp đồ đệ thôi...

Nhìn thấy Bách Lý Thần muốn đi lên tính sổ, Thượng Quan Tây Nguyệt ngăn cản hắn, lắc đầu: "Thần, được rồi!"

Bách Lý Thần vốn không có ý bỏ qua, hắn muốn giải quyết Lý trưởng lão trong hôm nay, hắn không cho phép những tai hoạ ngầm có thể gây nguy hiểm cho Thượng Quan Tây Nguyệt tồn tại, nhưng nhìn thấy ánh mắt Thượng Quan Tây Nguyệt, Bách Lý Thần đành phải thỏa hiệp, giọng điệu lạnh nhạt cảnh cáo Lý trưởng lão: "Lần này Nguyệt nhi nói tha cho ngươi, ta liền tha ngươi, nhưng nếu có lần sau thì chỉ có một con đường chết!"

Chữ cuối cùng Bách Lý Thần đè nặng giọng, giống như sợ Lý trưởng lão nghe không rõ.

Đến cuối cùng Hiên Viên Triệt mới tới, nhìn thấy tình huống trước mắt, hắn cũng không biết chuyện gì xảy ra.

"Sao mọi người đều đứng ở đây hết vậy."

Sau đó nhìn thấy Lý trưởng lão ngã trên mặt đất, Hiên Viên Triệt không hỏi nữa, bởi vì hắn còn chưa quên trước đó hai người từng có tranh chấp!

Thượng Quan Tây Nguyệt chậm rãi đi lên phía trước: "Không có gì, Hiên Viên thiếu chủ, chúng ta lên đường đi." Ở trước mặt mọi người, Thượng Quan Tây Nguyệt vẫn gọi hắn là Hiên Viên thiếu chủ, không có lời khách sáo nào khác.

Hiên Viên Triệt gật đầu, liền dẫn Bách Lý Thần và Thượng Quan Tây Nguyệt đi ra khỏi cửa lớn học viện, bên ngoài có hai chiếc xe ngựa.

Hiên Viên Triệt lên chiếc xe ngựa đầu tiên, lúc Thượng Quan Tây Nguyệt chuẩn bị lên xe ngựa thì có một âm thanh quen thuộc gọi nàng lại: "Nguyệt nhi."

Thượng Quan Tây Nguyệt quay đầu lại nhìn thì mặt lại tỏ vẻ mừng rỡ, nàng vui vẻ chạy tới: "Ca ca, Tiểu Ngôn, Bích Ngọc, các ngươi đã tới rồi!"

Thật sự vui quá, rốt cuộc ca ca đã đến, người một nhà cũng đã đoàn tụ, Thượng Quan Tây Nguyệt vui vẻ ôm lấy Thượng Quan Minh Tuyên, không có cách nào miêu tả được sự kích động trong lòng.

Thượng Quan Minh Tuyên cũng rất nhớ muội muội mình, cho nên vừa xử lý xong mọi chuyện đã không ngừng phi ngựa chạy đến đây, nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt vui vẻ, mặc dù suốt đường đi Thượng Quan Minh Tuyên không nghỉ ngơi, nhưng cũng không cảm thấy mệt mỏi.

"Nguyệt nhi, sao ta lại cảm thấy muội gầy đi vậy." Thượng Quan Minh Tuyên đau lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Thượng Quan Tây Nguyệt.

Thượng Quan Tây Nguyệt xoa khuôn mặt của mình theo bản năng, kỳ quái hỏi: "Có sao, ta còn ta cảm thấy gần đây mình mập lên đó!"

Đúng vậy, Thượng Quan Tây Nguyệt thật sự cảm giác mình mập lên một chút, đặc biệt là bên hông, mặc dù nhìn không ra, nhưng nàng có thể cảm giác được chỗ đó nhiều thịt hơn trước.

"Thật bó tay với muội." Thượng Quan Minh Tuyên bất đắc dĩ lắc đầu.

Thượng Quan Tây Nguyệt vui vẻ cười, tiến lên lôi kéo tay Tiểu Ngôn và Bích Ngọc: "Tiểu Ngôn, Bích Ngọc, rốt cuộc các ngươi đã đến rồi, ta rất nhớ các ngươi."

Tiểu Ngôn và Bích Ngọc đều đỏ cả vành mắt: "Tiểu thư, chúng ta cũng nhớ người." Trước đó, sau khi tiểu thư thành thân xong vẫn ngủ mê không tỉnh lại, các nàng thật sự bị hù sợ muốn chết, bây giờ thấy tiểu thư không chút tổn hại đứng trước mặt mình, bọn họ cảm thấy rưng rưng, cảm tạ ông trời phù hộ tiểu thư!

"Nha đầu ngốc" Thượng Quan Tây Nguyệt ôm lấy các nàng, lúc này mới nhìn rõ hai người vẫn đứng sau lưng bọn họ.

"Sao các ngươi cũng tới đây" Hai người sau lưng chính là Thượng Quan Lưu Phong và Thượng Quan Lâm, đã lâu không gặp bọn họ, Thượng Quan Tây Nguyệt đã sớm quên mất hai người này, cho nên bây giờ thấy bọn họ, nàng cảm thấy rất kinh ngạc.

Thượng Quan Minh Tuyên giữ chặt tay Thượng Quan Tây Nguyệt: "Nguyệt nhi, chuyện này nói ra rất dài dòng, có thời gian ta sẽ từ từ nói cho muội biết, bây giờ dẫn bọn họ theo đi."

Thượng Quan Tây Nguyệt không hề muốn, lúc này mới phát hiện vẫn còn thiếu một người: "A, Giang Phỉ đâu!" Chẳng lẽ không đi theo, chắc là không đâu, nữ nhi bà ta đã tới đây rồi, không lý nào bà ta lại không theo đến.

Nghe Thượng Quan Tây Nguyệt nói đến Giang Phỉ, hốc mắt Thượng Quan Lâm đỏ lên, nghẹn ngào nói: "Mẫu thân... Mẫu thân... chết rồi..."

Nghĩ đến việc Giang Phỉ bị người ta đâm một kiếm xuyên tim, chết cực kỳ đau khổ, Thượng Quan Lâm liền không nhịn được bi ai, mẫu thân là người thương mình nhất, diễn(d@fnn;lle3[quydo0n mặc dù phụ thân cũng yêu thương mình, nhưng vốn không thể so sánh với mẫu thân, chỉ cần là chuyện liên quan đến hắn, hắn sẽ không quan tâm ngươi có quan hệ gì với hắn.

Chết! Thượng Quan Tây Nguyệt rất kinh ngạc, sao lại chết, rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

"Đúng vậy, Nguyệt nhi, sau này ta sẽ từ từ nói cho ngươi nghe." Thượng Quan Lưu Phong tận lực nịnh nọt, hắn đã không thể sống yên ổn ở Nhật Nguyệt đại lục nữa, từ sau khi Thượng Quan Tây Nguyệt thành thân, hắn vẫn luôn bị người ta đuổi giết, cuối cùng nhẫn tâm để Giang Phỉ bị giết chết, cho nên lần này thấy Thượng Quan Minh Tuyên muốn đến đây tìm Thượng Quan Tây Nguyệt, hắn đã mặt dầy đi theo, dù sao, mặt mũi cũng không bằng tính mạng, nếu không giữ được mạng thì sĩ diện còn để làm gì!

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn biểu cảm của Thượng Quan Lưu Phong, cảm giác thấy buồn nôn, nàng thật sự không muốn nhìn thấy cái mặt mập dối trá này, đối với Thượng Quan Lâm, nàng cũng rất không thích, thế nhưng ca ca đã đưa bọn họ đến, nên sắp xếp trước đã rồi nói sau!

"Vậy được rồi, lên xe đi."

Thấy Thượng Quan Tây Nguyệt đồng ý, Thượng Quan Lưu Phong cười một tiếng, đang chuẩn bị đi lên phía trước thì nhìn thấy Bách Lý Thần chậm rãi đi tới, hắn lập tức run lên một cái, bị dọa đến mức không dám động đậy.

Đến nay hắn vẫn chưa quên dáng vẻ ngoan tuyệt của nam nhân này, vừa nhìn thấy hắn đã thấy sợ hãi, vốn không thể khống chế được.

Hắn vẫn luôn hoài nghi, có phải người truy sát hắn lúc trước là do Bách Lý Thần phái tới không, lý do là bọn họ đối xử với Thượng Quan Tây Nguyệt không tốt, hắn một mực cho là như vậy, cho nên bây giờ hắn tuyệt đối không dám đắc tội với Thượng Quan Tây Nguyệt, vì hắn sợ mất mạng.

"Thần... Thần vương... Ngươi cũng ở đây!" Thượng Quan Lưu Phong luống cuống xoa hai tay, mắt thì lại không biết nên nhìn về phía nào, chỉ có thể cúi đầu.

Bách Lý Thần không để ý đến hắn, đứng ở bên cạnh Thượng Quan Tây Nguyệt.

Hiên Viên Triệt đợi ở xe ngựa một lúc lâu, thấy không có động tĩnh gì nên liền đi tới.

"Sao lại nhiều người như vậy, Nguyệt nhi, bọn họ là ai, không giới thiệu một chút sao?" Hiên Viên Triệt cởi mở nhìn mọi người, không hề có tư thế Thiếu chủ.

"Hiên Viên thiếu chủ, đây chính là ca ca của ta, Thượng Quan Minh Tuyên."

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn thấy Hiên Viên Triệt vui vẻ, nói, phụ thân, đây là nhi tử của người, ca ca sinh đôi của ta.

Thượng Quan Minh Tuyên? Ca ca Nguyệt nhi, vậy chẳng phải là... Không phải là con của mình sao!

Hiên Viên Triệt rất kích động, nhìn xem Thượng Quan Minh Tuyên không chớp mắt, hắn thật sự rất muốn đi lên ôm nhi tử, môi Hiên Viên Triệt môi kích động run lên, cũng không biết nên đặt hai tay ở đâu, nhưng ở trước mặt mọi người không thể biểu hiện quá rõ ràng, hắn chỉ có thể vỗ vỗ bả vai Thượng Quan Minh Tuyên: "Minh Tuyên, hoan nghênh." Hài tử, hoan nghênh con trở lại bên cạnh ta, về nhà của chúng ta!

Thượng Quan Minh Tuyên cũng nhẹ gật đầu, không biết vì sao, hắn lại cảm thấy nam nhân trung niên trước mắt này rất thân thiết, cảm giác thân thiết phát ra rất tự nhiên!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Hothao, Totoro yuki
     
Có bài mới 12.04.2018, 21:50
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1131
Được thanks: 5138 lần
Điểm: 38.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 76
Chương 145: Một nhà đoàn viên

Edit: susublue

Thượng Quan Minh Tuyên cũng nhẹ gật đầu, không biết vì sao, hắn lại cảm thấy nam nhân trung niên trước mắt này rất thân thiết, cảm giác thân thiết phát ra rất tự nhiên!

Nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt giới thiệu Thượng Quan Minh Tuyên xong, cũng không muốn giới thiệu mình, Thượng Quan Lưu Phong mặt dày cười ha hả đi lên phía trước: “ Xin chào, Hiên Viên thiếu chủ, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, ta là phụ thân của Nguyệt nhi."

Trời ạ, là Hiên Viên thiếu chủ, là Hiên Viên Triệt của đệ nhất gia tộc sao, nhất định là vậy, dù sao cũng chỉ có mình hắn có họ Hiên viên, tuyệt đối không thể sai được.

Xem ra lần này mình đến đúng lúc rồi, cho dù hắn không sống ở Nhật Nguyệt đại lục được nữa thì hắn tin rằng ở nơi này nếu dựa vào Hiên Viên thiếu chủ thì có thể vực dậy lần nữa.

Thượng Quan Lâm cũng cuống quít đi lên trước, khẩn trương nói: “Xin chào, Hiên Viên thiếu chủ, ta là Thượng Quan Lâm, là muội muội của nàng, ngài có thể gọi ta là Lâm Nhi."Vừa đến đã bấu víu quan hệ, Thượng Quan Tây Nguyệt rất khinh thường hành vi của nàng, nhưng nàng cũng không nói gì thêm, bởi vì nàng biết phụ thân của mình không phải loại người để người khác đè đầu cưỡi cổ!

Thượng Quan Lâm cũng hi vọng để lại ấn tượng tốt cho Hiên Viên Triệt, tuy rằng nàng không hiểu rõ Hiên Viên Triệt, nhưng nhìn thấy thái độ của phụ thân đối với hắn, dù có ngốc nàng cũng hiểu rõ, người này tuyệt đối không đơn giản, nếu nịnh nọt thì sẽ không sai.

Không ngờ Thượng Quan Tây Nguyệt lại tìm được chỗ dựa tốt như vậy, xem ra sau này phải lợi dụng nàng ta thật tốt.

Thấy mắt Thượng Quan Lâm xoay tròn, sao Thượng Quan Tây Nguyệt lại không biết nội tâm nàng đang suy nghĩ cái gì, không khỏi khịt mũi coi thường, lười nói nhảm với nàng ta.

" Phụ thân của Nguyệt nhi?"Hiên Viên Triệt kích động lặp lại, không phải chứ, phụ thân chính hiệu như hắn còn đang ở đây vậy mà lại có một người khác nhận bừa, điều này khiến hắn rất kinh ngạc.

Nhưng lúc này Hiên Viên Triệt mới nhớ tới lúc còn chưa nhận lại Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng có một phụ thân trên danh nghĩa, mà nghe giọng điệu của Nguyệt nhi, hình như Thượng Quan Lưu Phong cũng không biết Nguyệt nhi không phải nữ nhi ruột của hắn!

"Đã như vậy, thì cùng đến sơn trang làm khách đi, nhiều người cũng náo nhiệt một chút."Lúc này Hiên Viên Triệt còn chưa biết chuyện trước đây của Thượng Quan Tây Nguyệt, nếu hắn biết, chắc chắn sẽ không khách sáo như vậy.

"Nhưng... Hiên Viên thiếu chủ, chỉ có hai chiếc xe ngựa, làm sao đây!"Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn hai chiếc xe ngựa, nàng cũng không muốn ngồi chung với những người đạo đức giả này, nàng sợ sẽ bị lây nhiễm.

Thượng Quan Lưu Phong nghe thấy vậy, vội vàng khoát tay áo: "Không sao không sao, Nguyệt nhi, các ngươi ngồi chiếc xe ngựa này, ta và Hiên Viên thiếu chủ ngồi chiếc xe ngựa phía trước là được rồi, ha ha."Nói xong liền đứng ở bên cạnh Hiên Viên Triệt.

Thật đúng là không biết xấu hổ vô địch thiên hạ, cuối cùng Thượng Quan Tây Nguyệt cũng hiều cái danh ngôn chí lý này, quả nhiên nói không sai, giống y như loại người không biết xấu hổ như Thượng Quan Lưu Phong.

Con mắt nào của hắn nhìn thấy người ta muốn ngồi cùng hắn, thật đúng là biết nhân cơ hội lôi kéo, xem chừng đang nghĩ xem lát nữa lên xe ngựa nên nịnh nọt thế nào đi!

Thượng Quan Tây Nguyệt khinh bỉ nhìn hắn một cái, liền dời mắt đi, bởi vì nàng sợ mình sẽ nôn ra, lúc nhìn thấy cục thịt mỡ híp mắt cười nịnh nọt thì nàng liền muốn nôn.

Hiên Viên Triệt sững sờ, sau đó kịp phản ứng lại, hắn thản nhiên nói: "Không cần, ngươi và vị Thượng Quan cô nương, Tiểu Ngôn, Bích Ngọc ngồi chung đi, đám người Nguyệt nhi sẽ ngồi cùng xe ngựa với ta, ta còn có một số việc muốn hỏi bọn họ."

Hiên Viên Triệt cự tuyệt không lưu tình làm khuôn mặt của Thượng Quan Lưu Phong đỏ bừng, hắn lúng túng xoa bàn tay, miễn cưỡng vui cười nói: "Đã vậy thì Lâm Nhi, chúng ta lên chiếc xe ngựa này đi!"Thượng Quan Lưu Phong vừa nói xong, liền chạy lên xe ngựa như một làn khói, hắn cảm thấy mình rất mất mặt, làm lớn chuyện sẽ thành trò cười!

Thấy Thượng Quan Lưu Phong đã đi lên mà Thượng Quan Lâm vẫn đứng bất động tại chỗ, diễn(d@fnnlle3[;quysdonn nàng nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, hi vọng nàng nói giúp mình để có thể lên ngồi cùng Hiên Viên thiếu chủ, nhưng ai ngờ Thượng Quan Tây Nguyệt không thèm nhìn nàng lấy một cái, chỉ lo thì thầm với Bách Lý Thần.

"Thượng Quan cô nương, sao vậy, sao còn không lên xe ngựa?"Hiên Viên Triệt thấy kỳ quái hỏi, dù thế nào thì đây cũng là muội muội trên danh nghĩa của Nguyệt nhi, hắn nên đối xử với nàng tốt một chút mới đúng!

"Hiên Viên thiếu chủ, ngài gọi ta là Lâm Nhi được rồi, gọi cô nương lạnh nhạt quá, ta và đại tỷ tỷ là tỷ muội ruột mà."Thượng Quan Lâm lại nhắc đến tên của Thượng Quan Tây Nguyệt thêm lần nữa, hi vọng Hiên Viên Triệt có thể nể mặt Thượng Quan Tây Nguyệt mà nhìn mình với con mắt khác.

"Chuyện này. . ."Hiên Viên Triệt do dự, nói thật, nếu không phải xem Thượng Quan Lâm là muội muội của Nguyệt nhi thì hắn đã không thèm để ý đến nàng, bởi vì từ khuôn mặt của nàng có thể thấy nàng không phải là một người an phận, nói không chừng mang về còn gây ra chuyện, nhưng nàng lại là muội muội Nguyệt nhi, cho nên...

Nhìn thấy bộ dáng Hiên Viên Triệt, Thượng Quan Tây Nguyệt tiến lên ngắt ngang lời hắn: "Thượng Quan Lâm, đừng nói nhảm nữa, Hiên Viên thiếu chủ sẽ không gọi ngươi như vậy, bởi vì hắn và ngươi không quen."

Làm ơn đi, muốn kêu phụ thân ta gọi ngươi là Lâm Nhi, mơ mộng hão huyền, không biết tự lượng sức mình, ngươi có tư cách gì chứ. Thượng Quan Tây Nguyệt cứ nhìn Thượng Quan Lâm như vậy, vẻ chế giễu trong mắt rất rõ ràng.

Lúc đầu Thượng Quan Lâm đang mong đợi mình có thể thân cận với Hiên Viên thiếu chủ một chút, nhưng lại bị Thượng Quan Tây Nguyệt giội một thùng nước lạnh, dập tắt mong chờ của nàng, Thượng Quan Lâm cố gắng che giấu khuôn mặt ác độc của mình, hai tay nắm thật chặt, vất vả lắm mới áp chế được tâm trạng của mình, nàng hít sâu một hơi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cứng ngắc: "Đại tỷ tỷ, sao ngươi có thể làm như vậy chứ, hơn nữa ta hỏi Hiên Viên thiếu chủ, sao ngươi lại có thể trả lời thay hắn được, ngươi làm như vậy là không tôn trọng Hiên Viên thiếu chủ."

Ý khích bác rất rõ ràng, Thượng Quan Tây Nguyệt, trước mặt Hiên Viên thiếu chủ ngươi có tư cách gì mà chen miệng vào? Ngươi cũng không nhìn thử xem mình là ai, lời nói của Hiên Viên thiếu chủ mà ngươi có thể trả lời thay được sao, ngươi như vậy là không tôn kính hắn!

"Không sao, ý của Nguyệt nhi là ý của ta!"

Vốn nghĩ rằng Hiên Viên Triệt sẽ nổi giận, dù sao thân là Thiếu chủ nhất định sẽ rất sĩ diện, nhưng hôm nay mặt mũi của hắn lại bị người khác chà đạp, cho nên hắn nhất định sẽ nổi giận với Thượng Quan Tây Nguyệt.

Nhưng nàng lại không nghe thấy bất cứ lời nói tức giận nào, ngược lại còn nghe được một câu nói dung túng, Thượng Quan Lâm không dám tin.

Ý của Nguyệt nhi là ý của ta!

Quan hệ giữa Thượng Quan Tây Nguyệt và Hiên Viên thiếu chủ tốt đến như thế sao, nhưng không sao, chờ nàng vào được Hiên Viên phủ thì Thượng Quan Tây Nguyệt sẽ phải đứng sang một bên, với miệng lưỡi của nàng còn sợ không chinh phục được Hiên Viên Triệt sao?

Thượng Quan Lâm nghĩ rất hay, trong đầu cũng tự tưởng tượng ra thảm trạng ngày sau của Thượng Quan Tây Nguyệt, mà mình thì như nữ vương đứng ở trước mặt của nàng, nghĩ đến đã cảm thấy giải được hận!

“ Được rồi, không có chuyện gì nữa thì mọi người mau lên xe ngựa đi, Thượng Quan cô nương, ngươi đi cùng cha ngươi đi.

Câu nói cuối cùng của Hiên Viên Triệt đã phá vỡ mộng đẹp của Thượng Quan Lâm, nàng cúi đầu ủ rũ đi đến xe ngựa bên cạnh. Ai, phí nhiều miệng lưỡi như vậy cũng đều vô dụng.

"Tiểu thư, vậy chúng ta cũng lên trước."Tiểu Ngôn, Bích Ngọc đi theo sau lưng Thượng Quan Lâm.

Thượng Quan Lâm đang nhấc chân chuẩn bị lên xe ngựa, quay đầu lại thấy Tiểu Ngôn, Bích Ngọc ở sau lưng mình, nàng vốn đang tức giận, bây giờ thấy hai tỳ nữ này thì liền nổi giận đùng đùng, giọng điệu của nàng không mấy thân thiện: "Các ngươi tới đây làm gì, ra đằng sau đi."Nàng vốn không nghe thấy Hiên Viên Triệt nói để Tiểu Ngôn, Bích Ngọc ngồi chung với bọn họ.

"Nhị tiểu thư, chúng ta cũng ngồi chiếc xe ngựa này."Bích Ngọc nhìn Thượng Quan Lâm, rất kinh ngạc vì sao nàng lại nói như vậy.

Cũng ngồi chiếc xe ngựa này? Làm sao có thể!

Mình là một thiên kim tiểu thư, hai người này chỉ là nô tỳ không có địa vị, có tư cách gì ngồi cùng xe với nàng, như vậy là vũ nhục thân phận của nàng.

"Hai người các ngươi ngồi xe ngựa cái gì, đi đi đi, ra đằng sau đi."Thượng Quan Lâm đuổi hai người như đuổi ruồi, Tiểu Ngôn và Bích Ngọc thấy vậy rất uất ức.

Nhị tiểu thư quá đáng, rõ ràng Hiên Viên thiếu chủ nói bọn họ có thể ngồi chung xe, nhưng bây giờ nàng ta lại không để các nàng ngồi, quá đáng!

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn thấy Thượng Quan Lâm làm như vậy, sắc mặt lập tức lạnh hẳn đi, nàng bình tĩnh đi tới, vỗ vai Tiểu Ngôn, Bích Ngọc để trấn an, sau đó lạnh giọng nói với Thượng Quan Lâm: "Ta nói cho người biết, Thượng Quan Lâm, rốt cục ngươi có hiểu hoàn cảnh lúc này của mình hay không, ngươi còn tưởng rằng ngươi thật sự có thể hô phong hoán vũ, người khác nhất định phải vây quanh, quấn lấy thiên kim tiểu thư snhư ngươi sao? Bây giờ ta nói cho ngươi biết, ngươi không là gì cả, từ khi ngươi rời khỏi Nhật Nguyệt đại lục để tới đây thì ngươi đã chẳng là cái thá gì nữa rồi, chẳng qua ngươi cũng chỉ là một con chó đi sau lưng vẫy đuôi nịnh hót chủ nhân thôi, Tiểu Ngôn, Bích Ngọc còn cao quý hơn ngươi, ngươi nghĩ mình là cái gì chứ." Thượng Quan Tây Nguyệt kích động, ngay cả những lời thô tục cũng nói hết ra.

Tiểu tử, muốn so tài ăn nói với tỷ tỷ sao, ngươi còn non lắm, ta không dùng nước bọt dìm chết ngươi mới là lạ, còn dám đối xử với Tiểu Ngôn và Bích Ngọc của ta như vậy, đã thế này thì phải bị đả kích mới giác ngộ!

"Ngươi..."Thượng Quan Lâm run rẩy chỉ vào Thượng Quan Tây Nguyệt, bây giờ nàng thật sự tức giận không nhẹ, nàng muốn xé rách cái miệng của nàng ta ra, xem thử nàng ta còn có thể chửi bới nàng nữa không.

Nàng mới vừa nói cái gì, nói mình là cái gì? Còn nói ngay cả hai nha hoàn kia cao quý hơn mình?

Lời này khiến nàng cực kỳ tức giận, nhưng lúc này Thượng Quan Lâm cũng không thể chửi ầm lên, chỉ có thể cố gắng chịu đựng, bởi vì nàng không muốn để lại ấn tượng xấu trước mặt Hiên Viên Triệt.

"Nguyệt nhi nói rất có đạo lý, đã tới đây thì đều là khách của Hiên Viên Triệt ta, không phân cao thấp, quý tiện, cho nên Thượng Quan tiểu thư, những lời của ngươi ta rất không đồng ý!"Hiên Viên Triệt nghiêm mặt, nghiêm túc nói.

Thượng Quan Lâm bị Hiên Viên Triệt nói vậy, gương mặt xinh đẹp liền trắng bệch, diễn(d@fnnl3e[quydo0n trong lòng thầm nghĩ có phải lần này đã để lại ấn tượng xấu cho hắn rồi không.

Đều do Thượng Quan Tây Nguyệt, không có nàng thì mọi thứ nhất định sẽ rất thuận lợi, nghĩ như vậy, Thượng Quan Lâm âm thầm trừng mắt nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng nghĩ là không ai phát hiện ra ánh mắt căm hận này của mình nhưng Hiên Viên Triệt đã nhìn thấy mọi thứ.

Hắn bình tĩnh, đi lên chiếc xe ngựa phía trước, đám người Thượng Quan Tây Nguyệt đều đi theo sau lưng.

Nhìn một đám người đều đi về phía trước, Thượng Quan Lâm đứng tại chỗ phẫn hận nhìn bọn họ, nàng thề, sớm muộn gì cũng có một ngày bọn họ phải hối hận vì đã đối xử với nàng như thế.

"Lâm Nhi, còn đứng ngây ra đó làm gì, sao còn chưa lên."Rốt cục Thượng Quan Lưu Phong cũng lấy lại tinh thần, nhìn thấy Thượng Quan Lâm còn chưa đi lên, nhấc màn xe lên hô lớn.

Thượng Quan Lâm gật đầu rồi mới đi lên xe ngựa.

"Sao lại lề mề như thế."Thượng Quan Lưu Phong thấy Thượng Quan Lâm đi lên, lập tức oán trách.

Có khi hắn phát phát hiện nữ nhi trước kia hắn thương yêu nhất không hề giống nhau.

"Phụ thân, ngươi nhìn bộ dáng hùng hổ của Thượng Quan Tây Nguyệt đi, thật là tức chết người mà."Thượng Quan Lâm kể lại thái độ lúc nãy Thượng Quan Tây Nguyệt đối xử với nàng cho Thượng Quan Lưu Phong nghe, hi vọng Thượng Quan Lưu Phong có thể giúp mình mắng nàng.

Nhưng ai ngờ là đợi nửa ngày hắn cũng không đáp lại, Thượng Quan Lâm ngẩng đầu lên nhìn mới thấy Thượng Quan Lưu Phong đang âm trầm nhìn mình chằm chằm.

" Phụ thân... Ngươi... Ngươi sao vậy."Sao lại có vẻ mặt khủng bố như vậy, chẳng lẽ mình nói sai cái gì sao? Không có, Thượng Quan Lâm suy nghĩ, nàng chỉ nói vài câu mắng Thượng Quan Tây Nguyệt mà thôi, chẳng lẽ phụ thân tức giận cái này.

Chắc là sẽ không đâu, không phải phụ thân ghét nàng nhất sao?

Thượng Quan Lưu Phong nhìn nàng chằm chằm một hồi, sau đó mới mở miệng nói: "Sau này ngươi phải tôn trọng đại tỷ của ngươi, không nên mạnh miệng với nàng, dù sao nếu bây giờ muốn ở lại đây thì phải dựa vào nàng mới được."

Lúc Thượng Quan Lưu Phong nói câu nói này cũng không thèm bận tâm đến Tiểu Ngôn và Bích Ngọc, dù sao hắn cho là mình nói rất đúng!

Thượng Quan Lâm há to miệng, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ có thể không cam lòng ngồi yên ở đó.

Bên trong chiếc xe ngựa phía trước, mọi người phấn khởi nói chuyện.

"Ca, huynh còn không mau gọi phụ thân đi." Thượng Quan Tây Nguyệt lắc lắc cánh tay Thượng Quan Minh Tuyên.

Phụ thân! Có ý gì!

Nhìn Thượng Quan Minh Tuyên mờ mịt, Thượng Quan Tây Nguyệt nóng nảy kể lại mọi chuyện.

"Cho nên hắn là phụ thân của chúng ta, phụ thân ruột của chúng ta."

Thượng Quan Minh Tuyên rất kích động, hắn kích động nắm chặt tay Hiên Viên Triệt, nghẹn ngào gọi: " Phụ thân "

Quá tốt rồi, rốt cuộc cũng tìm được, vốn dĩ còn không biết lúc nào mới tìm được, bây giờ thì tốt rồi, người một nhà rốt cục cũng đoàn viên.

"Ai..." Hiên Viên Triệt cũng kích động, hai người cứ lẳng lặng nhìn nhau như vậy, mọi chuyện đều không cần phải nói!

Xe ngựa chạy khoảng chừng nửa canh giờ, rốt cục cũng dừng lại.

"Được rồi, đến nhà rồi, chúng ta xuống đi." Hiên Viên Triệt xoa nước mắt ở khóe mắt, vui vẻ kéo bọn họ xuống xe ngựa.

Thượng Quan Tây Nguyệt vừa xuống xe ngựa đã bị tòa kiến trúc hùng vĩ trước mắt làm cho kinh sợ, không hổ là đệ nhất gia tộc, thật sự hùng vĩ, ngay sau đó hai người Thượng Quan Lưu Phong xuống xe ngựa cũng đều há to mồm trước sự xa xỉ này, quá hào nhoáng, phủ Thừa tướng trước kia của hắn vốn không có thể so sánh.

"Thiếu chủ, ngài về rồi!" Hai thị vệ gác cổng to giọng cung kính.

Hiên Viên Triệt nhẹ gật đầu, dẫn mọi người đi tới đại sảnh.

"Nhị đệ, ngươi về rồi” Nam nhân đang ngồi trên ghế liền đứng lên, tươi cười đi đến bên cạnh Hiên Viên Triệt.

Nhị đệ sao?

Thượng Quan Tây Nguyệt lẳng lặng đánh giá hắn, chẳng lẽ hắn là ca ca của phụ thân sao, nhưng... Ánh mắt của hắn khiến người ta cảm thấy rất không thoải mái, giống như đang ẩn giấu cái gì.

Âm hiểm! Đây là ý nghĩ đầu tiên của Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Đúng vậy, đại ca, trong nhà vẫn tốt chứ!" Hiên Viên Triệt nói xong liền kéo Thượng Quan Tây Nguyệt đến trước mặt: "Đại ca, để ta giới thiệu một chút, đây là đệ tử Học Viện Tinh Thần, lần này tới đây là để vào Linh Lung Bảo Tháp tu luyện."

Nam nhân được gọi là đại ca đánh giá Thượng Quan Tây Nguyệt một lượt, sau đó mới hững hờ mở miệng: "À... Thật sao?"

"Phụ thân, Nhị thúc trở về rồi sao?" Một giọng nữ trẻ tuổi vang lên từ bên trong, đi ra tiếp đón.

Hiên Viên Triệt giới thiệu: "Đây là cháu gái của ta, Hiên Viên Tâm."

Khi Thượng Quan Tây Nguyệt dò xét nàng thì nàng cũng đang quan sát Thượng Quan Tây Nguyệt, khi thấy dung nhan Thượng Quan Tây Nguyệt tuyệt thế, không khỏi có chút ghen tỵ, nàng ghét nhất là nữ nhân đẹp hơn mình.

Thượng Quan Tây Nguyệt cũng nhìn thấy sự ghen ghét trong mắt nàng, thật ra nàng cũng chỉ được xem là thanh tú thôi, cũng không có gì đặc biệt.

Hiên Viên Tâm lập tức nhìn thấy Bách Lý Thần vô cùng tuấn mỹ, lập tức thay đổi nét mặt, trở nên dịu dàng động lòng người, nàng thẹn thùng đi đến trước mặt Bách Lý Thần, nũng nịu nói: "Ta là Hiên Viên Tâm, không biết công tử là ai!"

Yêu nghiệt!

Thượng Quan Tây Nguyệt thầm kêu gào trong lòng, mặc kệ là đi đến đâu, dù hắn không nói tiếng nào cũng có thể quyến rũ người khác.

Bách Lý Thần rất coi thường giọng nói trước mặt mình, trong mắt của hắn chỉ có Thượng Quan Tây Nguyệt, những người khác xưa nay hắn không hề quan tâm!

"Vị này là phu quân Nguyệt nhi, tên Bách Lý Thần" Hiên Viên Triệt tiếp tục mở miệng nói.

Phu quân? Hắn thành thân rồi sao? Lại còn cùng nữ nhân này?

Hiên Viên Tâm hung hăng xé rách khăn thêu, vất vả lắm mới nhìn trúng một nam nhân, vậy mà đã thành hôn, lại còn cưới ngay người mình ghét.

Bất tri bất giác, Hiên Viên Tâm đã coi Thượng Quan Tây Nguyệt là tình địch!

"Được rồi, đi lâu như vậy chắc tất cả mọi người cũng mệt mỏi, người đâu, đi chuẩn bị mấy căn phòng tốt."

Người nơi này làm việc có hiệu suất rất cao, chỉ chốc lát sau, phòng đã được dọn dẹp xong, mỗi người bọn họ đều về phòng của mình.

"Thần, chàng nói đi, có phải Hiên Viên Tâm có ý với chàng hay không." Thượng Quan Tây Nguyệt nằm nghiêng ở trên giường vuốt vuốt mái tóc của mình.

Bách Lý Thần mê mang quay đầu: "Hiên Viên Tâm là ai!"

Nghe thấy câu này, khóe mắt Thượng Quan Tây Nguyệt nhếch lên, đại ca của ta ơi, không phải chứ, vừa rồi người ta còn tự giới thiệu trước mặt chàng đó, diễn(d@ffnlee3<quysdo00n vậy mà bây giờ chàng lại không nhớ rõ, nếu người khác biết thì sẽ rất đau lòng!

Nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt ngạc nhiên, Bách Lý Thần bỗng nhiên nhào tới, đè người Thượng Quan Tây Nguyệt, ngửi mùi trên người Thượng Quan Tây Nguyệt thật sâu, mùi thơm quen thuộc chui vào mũi Bách Lý Thần, hắn say mê nhắm hai mắt lại, đã lâu rồi hắn không ôm Nguyệt nhi.

"Nguyệt nhi, ta chỉ biết có nàng, người khác ta không thèm để trong lòng!" Bách Lý Thần nhẹ nhàng nỉ non bên tai Thượng Quan Tây Nguyệt, sau đó nhanh chóng hôn lên môi Thượng Quan Tây Nguyệt,...

"Ưm..." Thượng Quan Tây Nguyệt giật nảy mình, sau đó thuận theo hắn, nhắm hai mắt lại... Qua rất lâu, Bách Lý Thần mới thở hồng hộc buông nàng ra, đầu chạm vào trán của nàng, khàn giọng nói: "Nguyệt nhi, cho ta!"

"Cái gì" Thượng Quan Tây Nguyệt còn chưa kịp phản ứng, đến khi nhìn thấy hắn vươn tay phủ màn che xuống thì nàng mới biết được hắn có ý gì, nàng vội vàng đẩy hắn: "Không được, bây giờ là ban ngày, chàng... Ưm..." Nàng còn chưa nói xong đã bị Bách Lý Thần chặn miệng lại, rốt cuộc không phát ra được âm thanh âm nào nữa.

Động tĩnh trên giường khiến chim chóc cũng phải xấu hổ bay mất...

Một ngày này, Thượng Quan Tây Nguyệt và Bách Lý Thần không hề ra khỏi phòng, lăn lộn trên giường suốt một đêm...

Đến trưa ngày hôm sau, Thượng Quan Tây Nguyệt mới mệt mỏi mở hai mắt ra, cảm giác bên hông đau nhức, trong lòng lại oán trách Bách Lý Thần đáng chết, hắn giống như không biết mệt mỏi vậy, cả đêm đòi hỏi nàng, dù nàng cầu xin hắn cũng không thèm nghe, đến lúc trời sáng mới dừng lại.

"Nguyệt nhi, nàng tỉnh rồi!" Bách Lý Thần bưng một cái đĩa đẩy cửa đi vào, trông thấy Thượng Quan Tây Nguyệt đã tỉnh, đặt đĩa lên bàn đi đêbs ngồi xuống bên giường yêu thương nhìn nàng.

Hắn biết tối hôm qua nhất định nàng đã mệt muốn chết rồi, nhưng hắn thật sự không khống chế được bản thân, hắn đã nhẫn nhịn rất lâu rồi cho nên... Bây giờ thấy Thượng Quan Tây Nguyệt mệt mỏi như vậy, Bách Lý Thần lại thầm mắng bản thân không biết tiết chế.

Nhìn thấy Bách Lý Thần trắng trợn nhìn mình cằm chằm, Thượng Quan Tây Nguyệt ngượng ngùng vùi đầu vào trong chăn.

Thật là, không nhìn thấy người ta còn chưa mặc quần áo sao, cứ chạy vào như vậy, thật mắc cỡ muốn chết.

Nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt như tiểu nương tử, Bách Lý Thần nhịn không được cười thoải mái, không ngờ Nguyệt nhi lại còn thẹn thùng!

Thượng Quan Tây Nguyệt núp ở trong chăn nghe thấy tiếng cười phía ngoài, khuôn mặt lại càng đỏ lên, nàng lấy chăn bọc người lại, quay lưng về phía Bách Lý Thần.

Bách Lý Thần cúi người xuống, kéo một góc chăn ra, phần lưng bóng loáng đầy dấu hôn của Thượng Quan Tây Nguyệt lộ ra, Bách Lý Thần nhìn thấy cảnh đẹp trước mắt, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, tự nhiên nhớ tới cảnh đẹp tối hôm qua!

Một tiếng "Ừng ực" vang lên, Thượng Quan Tây Nguyệt ngây ra một lúc, sau đó mới nhận ra đây là âm thanh gì, gương mặt lập tức đỏ lên, giống y như bị lửa thiêu !

Thượng Quan Tây Nguyệt kéo chăn lại, cúi đầu thấp hơn, trong lòng càng không ngừng oán giận, sao tên nam nhân da mặt dày này còn chưa rời đi, như vậy thì sao nàng đứng dậy được!

Bách Lý Thần cũng không đùa nàng nữa, hắn lo lắng tối hôm qua đã giày vò nàng lâu như vậy, Nguyệt nhi nhất định đã đói bụng.

"Nguyệt nhi, mau dậy đi, ăn một chút trước."Bách Lý Thần nhẹ giọng gọi.

"Chàng... Chàng đi ra ngoài trước đi, ta muốn mặc quần áo!" Thượng Quan Tây Nguyệt không chịu sự ngột ngạt trong chăn nữa.

Bách Lý Thần không nhịn được cười lên: "Đã là phu thê rồi, còn thẹn thùng cái gì!"

Chàng cho rằng ai cũng có da mặt dày như chàng chắc, nàng không thay quần áo trước mặt hắn được, nàng không phải người thoáng đến như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Diana cuties, Hothao, Totoro yuki
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngọc Hoa và 323 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

4 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

8 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 27, 28, 29

10 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 9, 10, 11

14 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy for tình nhân
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 671 điểm để mua Ma Kết Nữ
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 365 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 230 điểm để mua Giường thiên nhiên
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 342 điểm để mua Dù tình yêu may mắn
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 267 điểm để mua Giường thỏ hồng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 357 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 346 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 328 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 311 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 295 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 999 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
vovanlocpro: Hello
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 838 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.