Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 

Sủng phi của ngốc vương: Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

 
Có bài mới 11.04.2018, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1127
Được thanks: 4794 lần
Điểm: 38.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 76
Chương 134: Đừng nhúc nhích, để ta ôm nàng như vậy!

Edit: susublue

Thượng Quan Tây Nguyệt cười mỉa mai một tiếng: "Nhược Tích sư tỷ, đây cũng là điều ta muốn nói với ngươi, đến lúc đó ta ngộ thương ngươi, đoán chừng mặt của ngươi sẽ mất hết đó."

"Ngươi..." Nhược Tích còn muốn nói gì đó, nhưng trọng tài đã bay lên đài nói: "Các người đều có thực lực trên những học viên mới, khi các ngươi đánh nhau, không thể dùng thực lực cao hơn bọn họ, biết không?"

"Biết" Âm thanh chỉnh tề vang dội.

"Vậy thì tốt, tất cả dựa vào các ngươi, ta tin rằng các ngươi sẽ làm tốt, sẽ không khiến ta thất vọng."

Nói xong, trận tỷ thí thứ hai chính thức bắt đầu.

Những người khác đều đã bắt đầu tỷ thí, mà Thượng Quan Tây Nguyệt và Nhược Tích lại không hề động đậy một chút nào, nhìn chăm chú lẫn nhau!

Sau đó, Nhược Tích lui về sau một bước, đáy mắt nổi lên ý lạnh, nàng đột nhiên nâng tay lên, phát ra luồng sáng màu xanh nhạt, vừa rồi trọng tài nói, nhất định phải dùng thực lực ngang hàng mới được, cho nên Nhược Tích cũng sử dụng Võ Linh sơ cấp.

Thượng Quan Tây Nguyệt đứng ở một bên, chỉ cảm thấy cảm giác áp bách, sau đó, nàng khẽ cười một tiếng, quanh thân dâng lên một vòng trong bảo vệ, bao bọc nàng vào bên trong.

Mà đòn tấn công Nhược Tích phát ra đều đánh vào vòng bảo vệ, nhưng nó không hề bị dao động, tựa như đá chìm dưới đáy biển, không có một chút động tĩnh.

"Làm sao có thể... Ngươi..." Nhược Tích hơi kinh ngạc nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt không hề bị thương đứng ở đó, rõ ràng nàng đã dùng linh lực cao hơn bậc sơ cấp một chút, vì sao nàng không có một chút cảm giác nào chứ, chẳng lẽ thực lực của nàng còn cao hơn mình?

Không có khả năng, rõ ràng vừa rồi khảo thí nàng là Võ Linh sơ cấp, vậy rốt cuộc là nguyên nhân gì!

Nếu như không phải thực lực cao hơn mình, vậy vì sao một chút cảm giác cũng không có...

Nhìn ánh mắt dò xét của Nhược Tích, Thượng Quan Tây Nguyệt nhún vai, nhếch môi cười một tiếng: "Nhược Tích học tỷ, không phải vừa rồi ta đã nói rồi sao, không chừng đợi chút nữa ta ngộ thương ngươi, ngươi phải chuẩn bị tốt tâm lý bị thương đi!"

Đôi mắt đen bóng, khinh thường Nhược Tích, thái độ này của nàng lại kích thích Nhược Tích thêm lần nữa.

"Hừ, bớt nói khoác đi, xem chiêu!"

Ánh mắt Nhược Tích ác độc, cắn răng một cái, điều động thực lực của Võ Linh cao cấp...

Hôm nay nhất định nàng phải cho Thượng Quan Tây Nguyệt biết mặt... Để nàng hối hận vì lời nói của mình...

Mặc dù Nhược Tích dùng thực lực của Võ Linh cao cấp, nhưng nàng khống chế rất tốt, ẩn giấu cũng rất tốt, không hề bị người khác phát hiện.

Vào giây phút đó, thực lực mạnh mẽ của Võ Linh cao cấp đánh về phía Thượng Quan Tây Nguyệt không chút lưu tình.

Hừ, lần này ngươi nhất định sẽ chết, Nhược Tích dương dương tự đắc ý chờ đợi nhìn thấy bộ dáng thất bại của Thượng Quan Tây Nguyệt.

Ai ngờ lại khiến Nhược Tích thất vọng, Thượng Quan Tây Nguyệt không có chút phản ứng nào, bộ dáng tự tại, nàng ta không biết Thượng Quan Tây Nguyệt có Tinh Thần lực rất mạnh, cho nên mới có thể tự nhiên khống chế Tinh Thần lực chống lại đòn tấn công ở bên ngoài!

Công kích của mình lại như bỏ đá xuống biển, Nhược Tích và Thượng Quan Tây Nguyệt trừng mắt lẫn nhau, cứ giằng co như vậy.

Đến... Nhìn thấy trận đấu xung quanh liên tục kết thúc, Nhược Tích hơi nóng nảy, không tự chủ mà để lộ thực lực thật sự ở trước mặt mọi người, bay thẳng về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Ầm..." Nhược Tích vung một chưởng đánh thủng một lỗ xuống mặt đất, Thượng Quan Tây Nguyệt âm thầm nghĩ, cũng may mình tránh nhanh, nếu không có phải nàng sẽ bị đập nát không?

Thượng Quan Tây Nguyệt lạnh lùng nhìn Nhược Tích, ngươi đã như thế, thì ta cũng không khách sáo...

Người dưới đài đều kinh ngạc há to mồm, sao lại thế này, không phải nói là dùng thực lực ngang nhau sao, vì sao Nhược Tích học tỷ dùng Võ Linh cao cấp, diễn(daffn/lle3?''quydon tiểu sư muội mới tới này mới chỉ là Võ Linh sơ cấp thôi, đây không phải là ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ lớn hiếp nhỏ sao?

Nam tử vừa mới kiểm tra xong nhìn không được nữa, lớn tiếng hô về phía đài: "Nhược Tích học tỷ, ngươi quá đáng, không phải Trương trưởng lão đã nói dùng thực lực ngang nhau sao, vì sao ngươi lại sử dụng thực lực của Võ Linh cao cấp."

"Đúng vậy, không sai, ngươi như vậy không phải là khi dễ tiểu sư muội mới tới sao?"

Nghe người dưới đài bảo vệ Thượng Quan Tây Nguyệt, trong mắt Nhược Tích lóe lên sát ý, còn chưa vào học viện đã có nhiều người bảo vệ nàng, nếu nàng vào rồi thì làm gì còn chỗ cho mình nữa, không được, vốn dĩ hôm nay chỉ muốn giáo huấn nàng ta một chút thôi, nhưng bây giờ, nàng muốn giết nàng ta, chấm dứt hậu hoạn!

Trương trưởng lão ở trên đài cũng thấy, thật ra hắn đã sớm nhìn ra Nhược Tích sử dụng Võ Linh cao cấp, nhưng hắn cũng không lên tiếng, bởi vì hắn nhìn ra Thượng Quan Tây Nguyệt không hề khó chịu, ngược lại còn có thể chống cự được thực lực như vậy, cho nên hắn muốn xem tiếp, thử xem rốt cuộc thực lực của Thượng Quan Tây Nguyệt cao bao nhiêu!

Bách Lý Thần đã giao đấu xong, đi xuống dưới đài, nhìn thấy Nhược Tích không tuân thủ quy tắc tỷ thí, một mình vận dụng linh lực Võ Linh cao cấp, hai tay nắm chặt lại, nếu không phải bận tâm tới Nguyệt nhi, hắn đã sớm bay lên đài bóp chết nàng ta rồi.

Thấy mình không đánh trúng được Thượng Quan Tây Nguyệt, Nhược Tích nổi giận, cũng không đoái hoài tới ý kiến của mọi người đối với cách làm của mình, vận toàn bộ linh lực trong người ra ngoài, Nhược Tích bộc phát linh lực tụ lại trong lòng bàn tay, chậm rãi biến thành một quả cầu lớn, sau đó nàng bỗng nhiên đẩy về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

Dưới đòn tấn công mạnh mẽ này, Thượng Quan Tây Nguyệt lui về phía sau mấy bước, kết hợp Tinh Thần lực và linh lực lại với nhau, sức mạnh tỏa ra càng lớn hơn, đánh về phía Nhược Tích, Nhược Tích né không kịp, bỗng chốc bị đánh trúng ngực, mặc dù nàng ổn định thân thể, nhưng vẫn không cách nào khống chế, lui về sau mấy bước mới ngừng lại.

"Ngươi... Sao lại thế..." Nhược Tích che ngực, không thể tin nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt đang thu chưởng lại, làm sao có thể, mình lại bị một Võ Linh sơ cấp đánh bại, chuyện này làm sao có thể!

Tất cả mọi người dưới đài đều trợn mắt há mồm, nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt đầy sùng bái, trời ạ, tiểu sư muội này quá mạnh mẽ, không chỉ có vóc người đẹp, ngay cả thực lực cũng lợi hại như thế, lại có thể được đánh bại Nhược Tích sư tỷ của học viện, hơn nữa còn đánh bại người cấp bậc cao hơn mình, bây giờ tiểu sư muội này mới chỉ là Võ Linh sơ cấp, thiên phú như vậy bảo bọn họ sống thế nào đây!

"Được rồi, kết quả khảo nghiệm hôm nay đã rõ, người thắng là Thượng Quan Tây Nguyệt và Bách Lý Thần, đáng tiếc cho những người khác, các ngươi không được tuyển, nhưng các ngươi cũng đừng nản chí, trở về tu luyện cho tốt, đợi một thời gian nữa nhất định có thể trở thành người đứng trên vạn người!" Trương trưởng lão hài lòng nhẹ gật đầu, xem ra mình không có nhìn lầm, Thượng Quan Tây Nguyệt là người có thực lực.

Lý Thiên Thiên nhìn thấy ngay cả Nhược Tích tỷ nàng sùng bái nhất cũng thua trong tay nữ nhân này, lập tức không phục la hét: "Trương trưởng lão, khảo nghiệm này không tính, nhất định nữ nhân này giở thủ đoạn gì đó, Nhược Tích tỷ sẽ không thua nàng."

Trương trưởng lão nhìn Lý Thiên Thiên kiêu căng, bất đắc dĩ lắc đầu, bình thường đều bị đại trưởng lão làm hư, tính cách như vậy không chừng sau này sẽ đắc tội với người khác.

"Được rồi, hai người các ngươi dẫn sư đệ và sư muội mới tới về phòng đi." Trương trưởng lão không để ý đến Lý Thiên Thiên, dặn dò hai nam tử bên cạnh dẫn hai người Bách Lý Thần đến chỗ ở.

Thượng Quan Tây Nguyệt đi vào phòng của mình, bên trong còn có một người.

Người kia nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt đi đến, cười gượng gạo nói: "Xin chào, ngươi mới tới sao, ngươi tên là gì vậy, ta là Vân Tiếu Tiếu, ngươi có thể gọi ta là Tiếu Tiếu."

Nhìn Vân Tiếu Tiếu nhiệt tình, khóe miệng Thượng Quan Tây Nguyệt giật một cái, đây quả thực là một phiên bản của Tiên Phán Phán, nghĩ đến Tiên Phán Phán, diẽnd@fn*llequysdo0n Thượng Quan Tây Nguyệt không nhịn được mà nghi ngờ, từ khi thành thân xong cũng không có gặp lại nàng, bây giờ mình lại đi tới cái đại lục xa lạ này, cũng không có cơ hội gặp mặt nàng.

Vân Tiếu Tiếu nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt không trả lời mình, ngược lại không biết đang suy nghĩ cái gì, liền lắc cánh tay của nàng: "Ta là Tiếu Tiếu, ngươi tên gì."

Nhìn Vân Tiếu Tiếu cười chân thành trước mặt, Thượng Quan Tây Nguyệt cũng nở nụ cười thân mật "Xin chào, ta là Thượng Quan Tây Nguyệt."

Nào biết Vân Tiếu Tiếu không nói câu nào, cứ ngơ ngác nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt như vậy, miệng không ngừng hô lên: "Trời ạ, ngươi quá đẹp, nụ cười vừa rồi khiến cho ta không chịu nổi, vậy ta gọi ngươi là Nguyệt nhi, cho thấy chúng ta rất thân mật có được không."

Khóe miệng Thượng Quan Tây Nguyệt co giật mạnh hơn, nàng buồn cười nhìn Vân Tiếu Tiếu, trong lòng đã công nhận nàng.

Thời gian trôi qua từng ngày một, chỉ trong nháy mắt mà nàng đã ở trong cái học viện này hơn nửa tháng, nửa tháng này Thượng Quan Tây Nguyệt chú tâm tu luyện và làm quen với hoàn cảnh sống mới nên không để ý đến Bách Lý Thần, ngày hôm này, rốt cục Bách Lý Thần nhịn không được nữa, lặng lẽ đi vào trong phòng Thượng Quan Tây Nguyệt.

Vốn dĩ Thượng Quan Tây Nguyệt đã nằm nghỉ ngơi, bỗng nhiên trông thấy một bóng người mặc đồ đen lao đến nên lập tức ngồi thẳng lên, khẽ quát một tiếng "Ai "

Người kia không có trả lời, trực tiếp ôm Thượng Quan Tây Nguyệt vào ngực.

Thượng Quan Tây Nguyệt muốn đẩy hắn ra, nhưng khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, nàng cười, nghe lời rúc vào trong ngực của hắn.

"Thần, sao chàng lại tới đây."

Bách Lý Thần ôm Thượng Quan Tây Nguyệt thật chặt, hận không thể vò nát nàng vào trong xương, nghe thấy câu hỏi của nàng, Bách Lý Thần uất ức nói: "Nguyệt nhi, có phải nàng đã quên vi phu rồi không, lâu như vậy rồi mà cũng không tới tìm ta."

"Phốc phốc..." Thượng Quan Tây Nguyệt cười không có chút hình tượng, nhưng nàng đè ép cuống họng, nàng sợ đánh thức Vân Tiếu Tiếu ở phòng bên cạnh.

"Nguyệt nhi, nàng cười cái gì." Bách Lý Thần bất mãn kéo Thượng Quan Tây Nguyệt ra một chút, nhìn nét mặt tươi cười như hoa của nàng, tâm trạng vốn đang ngột ngạt cũng rộng mở sáng lạn.

Thượng Quan Tây Nguyệt lắc đầu, an tâm dựa vào đầu vai của hắn, hài lòng nhắm hai mắt lại, thật ra nàng cũng rất muốn gặp hắn, nhưng sợ lúc đi tìm hắn lại bị người khác phát hiện, cho nên không có đi, không ngờ hôm nay hắn lại len lén đến tìm mình, Thượng Quan Tây Nguyệt cảm thấy rất vui vẻ.

"Nguyệt nhi, lâu rôi ta không có..." Không nói tiếp mà để Thượng Quan Tây Nguyệt hiếu kỳ ngẩng đầu nhìn hắn hỏi.

"Không có cái gì!"

Nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt ngây thơ, lòng Bách Lý Thần ngứa ngáy khó nhịn, hận không thể lập tức đẩy nàng té nhào xuống giường.

"Không có..." Bách Lý Thần có ý đồ xấu không nói tiếp, chỉ dùng ánh mắt mập mờ nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt.

Thượng Quan Tây Nguyệt thấy hắn chỉ nói dở dang nên cảm giác gấp gáp, liền đẩy hắn một cái "Chàng mau nói đi, không có cái gì..."

Thượng Quan Tây Nguyệt không nói thêm nữa, bởi vì nàng trông thấy ánh mắt mập mờ của Bách Lý Thần, còn có nụ cười xấu xa ở khóe miệng nữa, lập tức nghĩ tới điều gì, gương mặt đỏ lên, cúi đầu tựa vào trong ngực Bách Lý Thần "Chàng đúng là tên háo sắc, bây giờ là lúc nào mà chàng còn suy nghĩ đến những thứ này!"

Bách Lý Thần nâng khuôn mặt Thượng Quan Tây Nguyệt lên, nhìn nàng ở khoảng cách gần "Nương tử, sao ta lại háo sắc, ta không nói gì thêm cả, chẳng lẽ nàng suy nghĩ đến cái gì không nên nghĩ sao?"

Nghe thấy Bách Lý Thần lại dám hỏi lại câu này, mặt Thượng Quan Tây Nguyệt càng đỏ hơn, như sắp nị nướng chín, Bách Lý Thần này bình thường nhìn có vẻ là người rất nghiêm chỉnh, không ngờ lại không đứng đắn như vậy.

"Được rồi, chàng nhanh đi ra ngoài đi, nếu không người ở phòng bên cạnh tỉnh lại sẽ không tốt."

Bách Lý Thần không tình nguyện, ôm Thượng Quan Tây Nguyệt thật chặt: " Không muốn, ta không muốn, nương tử, đã lâu rồi ta không gặp nàng, hôm nay vất vả lắm mới tới được đây, ta không đi, ngủ cùng nàng tới sáng." Nói xong, để chứng lời mình nói, Bách Lý Thần nằm xuống bên cạnh Thượng Quan Tây Nguyệt.

Thượng Quan Tây Nguyệt trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Bách Lý Thần đã nhắm mắt lại, nàng cúi người, nhẹ nhàng đẩy hắn, thấp giọng nói: "Được rồi, Bách Lý Thần, đừng phá nữa, bị người ta phát hiện sẽ nguy đó."

Nghe thấy giọng nói thầm như kẻ trộm của Thượng Quan Tây Nguyệt ở bên tai, khóe miệng Bách Lý Thần khẽ nhếch lên, tay phải vươn ra kéo thẳng Thượng Quan Tây Nguyệt vào trong ngực, cứ nằm đó ôm nàng thật chặt.

Thượng Quan Tây Nguyệt giãy dụa: "Bách Lý Thần, chàng đi về nhanh đi, nhanh lên."

"Không muốn" Bách Lý Thần nhẹ ngửi mùi tóc của Thượng Quan Tây Nguyệt, say mê nhắm mắt lại, ôm nương tử đi ngủ là thoải mái nhất, hơn nửa tháng nay hắn vốn không thể ngủ ngon giấc, giờ mới đến phòng của Nguyệt nhi thôi mà đã cảm thấy buồn ngủ rồi.

"Nương tử, đừng nhúc nhích, để ta ôm nàng như vậy..."

Nghe giọng nói mệt mỏi của Bách Lý Thần, Thượng Quan Tây Nguyệt không giãy dụa nữa, cứ ngoan ngoãn tựa vào lòng Bách Lý Thần.

Chỉ chốc lát sau, bên tai nàng vang lên tiếng hít thở đều đều.

Thượng Quan Tây Nguyệt lặng lẽ ngẩng đầu, phát hiện Bách Lý Thần đã ngủ say.

Nàng duỗi ngón tay mảnh khảnh ra vuốt mặt Bách Lý Thần, khi thấy màu xanh đen dưới mắt hắn, Thượng Quan Tây Nguyệt không nhịn được mà đau lòng, nàng cũng hiểu nhất định mấy ngày nay Bách Lý Thần không ngủ ngon giấc!

Giống như cảm nhận được Thượng Quan Tây Nguyệt chạm vào mình, Bách Lý Thần đang chìm trong mộng cũng nhếch khóe miệng.

Thượng Quan Tây Nguyệt trông thấy hắn như vậy, cũng hơi nở nụ cười, sau đó tựa đầu vào trong ngực của hắn, ngửi mùi hương của riêng hắn, Thượng Quan Tây Nguyệt cũng chầm chậm ngủ thiếp đi.

Hai người ngủ một đêm không mộng, tựa vào nhau...

Sáng ngày hôm sau, Thượng Quan Tây Nguyệt vươn tay sờ ra ngoài, đã không còn ai nữa, nàng nhanh chóng mở to mắt, phát hiện chỗ Bách Lý Thần nằm đã trống không, chỉ có nhiệt độ cơ thể nhàn nhạt còn lưu lại, cho thấy hắn đã rời đi được một lúc.

Thượng Quan Tây Nguyệt ngồi dậy, ngơ ngác nhìn vị trí Bách Lý Thần nằm tối hôm qua, tay phải nhẹ nhàng xoa lên đó, đáy mắt thất lạc.

Thượng Quan Tây Nguyệt cứ sững sờ như vậy, đến khi Vân Tiếu Tiếu gõ cửa phòng nàng mới đứng dậy.

"Nguyệt nhi, ngươi dậy rồi." Vân Tiếu Tiếu nhìn thoáng qua Thượng Quan Tây Nguyệt, giống như cảm thấy tâm trạng của nàng không tốt.

Thượng Quan Tây Nguyệt gật đầu, đi đến cái bàn bên cạnh rót một ly nước để uống, trong đầu lại lơ đãng nhớ tới Bách Lý Thần, không biết hắn trở về lúc nào, có bị ai phát hiện không, bây giờ đang làm cái gì!

"Nguyệt nhi, Nguyệt nhi" Vân Tiếu Tiếu cảm thấy kỳ quái nên quơ tay áo ở trước mặt nàng.

Thượng Quan Tây Nguyệt lấy lại tinh thần, mỉm cười với nàng "A, không có gì, chỉ là nghĩ đến một ít chuyện."

Vân Tiếu Tiếu cũng rất đơn thuần, nghe thấy Thượng Quan Tây Nguyệt nói như vậy thì cũng cho là như vậy.

"Đúng rồi, Nguyệt nhi" Hình như Vân Tiếu Tiếu nghĩ đến cái gì đó, quay người hỏi Thượng Quan Tây Nguyệt chuẩn bị đi ra ngoài.

Thượng Quan Tây Nguyệt quay người lại "Thế nào!"

"Không có, chỉ là... Nguyệt nhi, tối hôm qua ngươi có nghe thấy âm thanh gì hay không."

Vân Tiếu Tiếu nghi ngờ gãi đầu, không có cách nào nói ra được, thật là kỳ quái, vì sao tối hôm qua mình nghe được âm thanh của nam nhân, mà lại còn là từ phòng của Nguyệt nhi, nhưng nơi này không cho phép nam nhân đi vào, tại sao có thể có nam nhân ở trong phòng Nguyệt nhi được, chẳng lẽ tối hôm qua mình bị ảo giác nên nghe lầm sao?

Thượng Quan Tây Nguyệt bị Vân Tiếu Tiếu hỏi như vậy, mặt đỏ lên, sao Tiếu Tiếu lại hỏi như vậy, chẳng lẽ nghe được giọng của Thần sao? Hẳn là không đi, diễn[daffn<lle/quyd0on trong lòng Thượng Quan Tây Nguyệt thấp thỏm, sợ bị người ta biết tối hôm qua có nam nhân đi vào phòng của mình.

"Chuyện này... Tiếu Tiếu..." Thượng Quan Tây Nguyệt hơi cà lăm, không biết nên mở miệng thế nào, về sau suy nghĩ ra, rốt cục cũng biết nên hỏi thế nào.

" Tiếu Tiếu, ngươi... Có phải ngươi nghe được âm thanh gì hay không." Thượng Quan Tây Nguyệt thử hỏi, trong lòng lại liên tục cầu nguyện, tuyệt đối không nên nghe thấy cái gì cả!

"Ta cũng không biết..." Vân Tiếu Tiếu sờ đầu, cố gắng nhớ lại xem tối hôm qua mình nghe thấy âm thanh gì "Ừ... Tối hôm qua ta nghe thấy giọng của nam nhân, hắn nói cái gì mà nương tử, còn nói ban đêm muốn ngủ ở đây, thật ra ta cũng không nghe rõ lắm, Nguyệt nhi, ngươi có nghe thấy không?"

Nghe được rõ ràng như vậy còn nói là không rõ ràng lắm, Thượng Quan Tây Nguyệt cảm thấy mặt mình đỏ như bị thiêu đốt, nàng không khỏi thầm oán trách Bách Lý Thần, nhưng trong lòng lại đang suy tư nên trả lời Vân Tiếu Tiếu thế nào.

"Không có, tối hôm qua ta ngủ rất sớm, không nghe thấy âm thanh gì cả, đúng rồi... Tiếu Tiếu, ta có chút chuyện, ra ngoài trước đây." Thượng Quan Tây Nguyệt nói xong cũng chạy trối chết, nếu không nàng không biết  Vân Tiếu Tiếu sẽ còn nói ra lời kinh người nào nữa.

"Chờ một chút, Nguyệt nhi..." Vân Tiếu Tiếu đột nhiên nghĩ đến chuyện mình muốn nói với nàng, vội vàng kéo nàng lại.

Thượng Quan Tây Nguyệt nghĩ là nàng lại muốn hỏi mình có nghe thấy âm thanh gì không nên liền đẩy tay của nàng ra, bước nhanh về phía trước " Tiếu Tiếu, ta thật sự có chuyện, trở lại rồi nói sau."

"Cái gì" Vân Tiếu Tiếu dùng sức giữ chặt Thượng Quan Tây Nguyệt "Ta phải nói cho ngươi biết, hôm nay học viện yêu cầu tất cả mọi người tập hợp ở sân tỷ thí."

"A" Thượng Quan Tây Nguyệt quay đầu lại "Tại sao phải tập hợp, có chuyện gì không?"

Vân Tiếu Tiếu lắc đầu, kéo cánh tay của nàng đi đến chỗ tập hợp"Ta cũng không biết, chúng ta đi nhanh đi, nếu đến trễ sẽ không tốt!"

Đợi các nàng nơi, vẫn hơi trễ, tất cả mọi người đều đã đứng ngay ngắn về các đội, hai người Thượng Quan Tây Nguyệt xuất hiện ở phía trước hết sức đột ngột.

Trong đội ngũ có rất nhiều nam tử si mê nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, không ngờ mấy ngày qua không gặp tiểu sư muội này, nàng trở nên càng ngày càng đẹp.

Bách Lý Thần nắm chặt hai tay, hắn hận không thể tiến lên đào hai mắt của những người này, để bọn hắn không thể nhìn chăm chú nương tử của mình nữa.

Nhược Tích đứng ở hàng thứ nhất nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt khoan thai tới chậm, lập tức giận không chỗ phát tiết, từ lần trước bị nàng đánh bại, nàng ta vẫn chưa ra khỏi cửa, tự giam mình trong phòng không ngừng tu luyện, rốt cục, nàng cảm thấy mình sắp đột phá Võ Linh cao cấp, cách cấp bậc đỉnh phong không xa!

Lý Thiên Thiên đứng bên cạnh Nhược Tích nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt, nhưng không giữ được bình tĩnh như Nhược Tích, nàng tức giận đi lên phía trước một bước, lớn tiếng nói: "Thượng Quan Tây Nguyệt, ngươi biết rất rõ hôm nay phải tập hợp, ngươi còn tới muộn như vậy, là không để trưởng lão của học viện vào mắt sao?"

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn Lý Thiên Thiên luôn muốn gây sự với nàng, trong lòng cực kỳ bất lực, thật ra nàng không muốn so đo với nàng ta, thế nhưng vì sao hết lần này tới lần khác những người này đều mù mắt mà chỉa họng súng về phía nàng vậy.

Vân Tiếu Tiếu muốn mở miệng giải thích, lại bị Thượng Quan Tây Nguyệt ngăn cản "Không cần nói nhiều với loại người này, nói nhiều với phế nhân cũng chỉ là nói nhảm, phí nước bọt của mình thôi."

"Ngươi... Thượng Quan Tây Nguyệt, ngươi dám mắng ta là phế nhân!" Lý Thiên Thiên tức giận chỉ về phía nàng, nàng thật sự không chịu nổi, từ khi gặp được nữ nhân này, nàng bị chọc tức nhiều hơn bất kỳ ai trên đời này.

Ngón tay nhỏ của Thượng Quan Tây Nguyệt bắn ra một luồng sáng, đánh lệch ngón tay của Lý Thiên Thiên nghiêng sang một bên "Ta ghét nhất là người khác dùng ngón tay chỉ vào người của ta, ngươi cũng không ngoại lệ, nếu như có lần nữa, có cần ta nói cho ngươi biết kết quả thế nào không?"

Khí phách, quá khí phách, đây là tiếng lòng của tất cả mọi người, không ngờ tiểu sư muội mới tới này lại dám đối nghịch với ái nữ cuar đại trưởng lão như vậy, không thể không nói, chỉ riêng phần dũng khí này thôi, cũng khiến người khác không thể không bội phục!

Lý Thiên Thiên không kịp đề phòng, đầu ngón tay bị đánh đến đau nhức, nàng ta đang muốn dùng ngón tay khác chỉ vào nàng, nhưng nghe thấy lời nàng nói, nhìn thấy ánh mắt của nàng không có chút gợn sóng, chẳng biết tại sao, nàng ta lại bị dọa đến không dám nói tiếp nữa, nàng cảm nhận được Thượng Quan Tây Nguyệt có một khí thế khiến người khác không thể khinh thường.

Thượng Quan Tây Nguyệt cười lạnh một tiếng, sau đó đẩy Lý Thiên Thiên đang cản đường ra, kéo Vân Tiếu Tiếu đã ngây người đứng vào trong đội ngũ.

" Thiên Thiên, ngươi không sao chứ!" Nhược Tích vội vàng đi lên trước, quan tâm nhìn Lý Thiên Thiên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Hothao, Totoro yuki
     

Có bài mới 12.04.2018, 21:30
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1127
Được thanks: 4794 lần
Điểm: 38.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 75
Chương 135: Hắn là biểu ca của ta!

Edit: susublue

Khóe miệng Thượng Quan Tây Nguyệt cong lên nhưng lại không gống như đang cười, hiện tại mới bắt đầu giả bộ, không cảm thấy đã chậm sao, vừa rồi không phải là không muốn giúp Lý Thiên Thiên sao.

Thế nhưng Lý Thiên Thiên là kẻ ngu, ngay cả điều ấy cũng không nhận ra, nàng ngẩng đầu cảm động nhìn Nhược Tích: "Nhược Tích tỷ, ta không sao, đều do nàng."

Thượng Quan Tây Nguyệt không né tránh ánh mắt tức giận của Lý Thiên Thiên, mắt cũng mang theo ý lạnh nhìn nàng, đến khi Lý Thiên Thiên không chịu nổi quay đầu lại, đứng về chỗ của mình.

"Nguyệt nhi" Vân Tiếu Tiếu len lén lôi kéo Thượng Quan Tây Nguyệt, nhỏ giọng nói: "Nguyệt nhi, Lý Thiên Thiên là nữ nhi duy nhất của đại trưởng lão, hôm nay ngươi đắc tội với nàng ta chỉ sợ nàng ta sẽ trả thù ngươi."

Vân Tiếu Tiếu rất lo lắng, Thượng Quan Tây Nguyệt là bạn tốt của mình, nàng không hy vọng nhìn thấy nàng bị thương!

Thượng Quan Tây Nguyệt nghiêng đầu sang nhìn Vân Tiếu Tiếu đang lo lắng, có chút cảm động, nàng cũng nhỏ giọng nói với Vân Tiếu Tiếu: " Tiếu Tiếu, ngươi cũng biết, người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, thì ta sẽ trả lại gấp trăm nghìn lần, ở trước mặt những người này, diễn(daffn;l3e[quydon chỉ có khi ngươi mạnh hơn các nàng thì các nàng mới không ức hiếp ngươi mà ngược lại sẽ kính sợ ngươi, Lý Thiên Thiên đó, ta không quan tâm nàng ta là nữ nhi của ai, chỉ cần chọc đến ta, thì không ai có cuộc sống dễ chịu."

Vân Tiếu Tiếu sùng bái nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng quyết định từ hôm nay trở đi, Thượng Quan Tây Nguyệt sẽ là thần tượng của mình, nàng phải noi gương thần tượng, trở nên mạnh mẽ để không cần phải nhìn ánh mắt của người khác nữa.

"Ừ, ta đã biết, Nguyệt nhi!" Vân Tiếu Tiếu gật đầu.

Nguyệt nhi nói không sai, chỉ có khiến mình trở nên mạnh mẽ thì mới không bị người khác ức hiếp!

Thượng Quan Tây Nguyệt hài lòng gật đầu, đúng lúc này, nàng trông thấy một nam nhân trung niên mặc áo trường bào màu xanh đi lên đài, cách ăn nói của hắn có thâm ý, xem ra cũng không phải người tốt gì.

"Nguyệt nhi, hắn là Lý trưởng lão cha của Lý Thiên Thiên, ngày nào hắn đều có một cái biểu cảm này khiến cho người ta nhìn thấy là khó chịu."Vân Tiếu Tiếu nhẹ giọng nói, nhưng Thượng Quan Tây Nguyệt vẫn nghe rất rõ ràng.

Thì ra lão già này là cha của Lý Thiên Thiên, khó trách đều có một đức hạnh giống nhau, cứ như ai thiếu tiền hắn vậy, Thượng Quan Tây Nguyệt bĩu môi khinh thường.

"Hôm nay, ta kêu tất cả tụ tập ở đây là vì có một việc muốn tuyên bố, một là hai tháng nữa chúng ta sẽ có trận đấu tranh tài diễn ra hàng nắm, hai là hôm nay học viện chúng ta rất vinh hạnh mời được Hiên Viên thiếu chủ đến chủ trì cuộc so tài, bây giờ mời Hiên Viên thiếu chủ lên đài nói mấy câu."

Giải thi đấu này là cái gì, trước đây ở Nhật Nguyệt đại lục có giải thi đấu so tài, hiện tại ở đây lại là tranh đấu so tài, tới khi nào mới xong đây!

" Tiếu Tiếu, tranh đấu cái gì vậy."Lo nghĩ làm gì, không hiểu thì hỏi thôi, Thượng Quan Tây Nguyệt ngạc nhiên hỏi.

Vân Tiếu Tiếu lui về sau một chút, hơi nhích lại gần Thượng Quan Tây Nguyệt, sau đó nhỏ giọng nói: “ Giải tranh đấu diễn ra mỗi năm một lần, là các đệ tử trong học viện tỷ thí, nếu có thể tiến vào top mười người đứng đầu thì có thể nhận được phần thưởng rất lớn."Vân Tiếu Tiếu cũng muốn nhưng chỉ là mơ mộng hão huyền, nàng tự biết rõ dựa vào thực lực không bằng ai của bản thân thì sao có thể đấu thắng được những người kia, nói khó nghe một chút là vừa lên đài sẽ bị người ta đánh xuống, đừng nói là mười hạng đầu, chỉ cần có thể tiến vào một trăm người đứng đầu là nàng đã vui vẻ rồi!

Thượng Quan Tây Nguyệt nhẹ gật đầu, sau đó chậm rãi nhìn nam nhân trung niên mặc trường bào màu tím đậm đi lên đài, vào thời khắc ấy, nàng lại cảm thấy kích động một cách khó hiểu, cảm giác khuôn mặt hắn hết sức quen thuộc, đột nhiên, nàng nghĩ đến bức thư Tây Tình Nhi để lại, chẳng lẽ. . . .

Thượng Quan Tây Nguyệt không thể tin nhìn nam nhân trên đài, chẳng lẽ hắn chính là cha ruột của mình sao?

Nam nhân kia đi lên trên đài, giọng nói đầy phúc hậu, chậm rãi vang lên giữa không gian rộng lướn này: "Xin chào, ta là Hiên Viên Triệt, lần này thật vui vì có thể chủ trì cuộc tranh tài lần này, trong hai tháng này ta đều sẽ ở đây, nếu các vị gì không hiểu, thì hoan nghênh tới tìm ta."

Hiên Viên Triệt vừa dứt lời, bên dưới đã bắt đầu nghị luận ầm ĩ.

"Nghe không, là Hiên Viên thiếu chủ đó, các ngươi nói xem có đúng là Hiên Viên thiếu chủ không."Một nam tử bên cạnh Thượng Quan Tây Nguyệt ngạc nhiên hỏi.

Một nam tử khác đẩy nhẹ hắn một cái, tức giận nói: "Không phải là Hiên Viên thiếu chủ thì còn ai vào đây nữa, chẳng lẽ ngươi cho rằng có rất nhiều người mang họ Hiên Viên sao?"

"Cũng đúng, nhất định hắn chính là Hiên Viên thiếu chủ của đệ nhất gia tộc ở đại lục Tinh Thần, người ta đồn rằng Hiên Viên thiếu chủ đã sớm đạt đến cấp độ Thần Linh, không biết là thật hay giả."

“ Nhất định là thật, đây chính là đại gia tộc đệ nhất đó, tu luyện tới Thần Linh cũng rất bình thường, nếu giải tranh đấu lần này được hắn chọn trúng, sau này sẽ nở mày nở mặt."

"Đức Hành, lúc trước vào Tinh Thần Học Viện cũng nói như vậy, bây giờ..."

Thượng Quan Tây Nguyệt nghe không sót một chữ, thì ra Hiên Viên gia là đại gia tộc đệ nhất, không ngờ cha của mình lại có lai lịch như vậy.

Lý trưởng lão nhíu chặt mày nhìn đám người phía dưới, hơi nổi giận, lớn tiếng hô lên: "Đủ rồi, im lặng."

Giọng nói vừa vang lên, tất cả mọi người đều đứng nghiêm chỉnh, toàn sân đều im lặng.

Lý trưởng lão rất hài lòng với vẻ uy nghiêm của mình, hắng giọng tiếp tục nói: "Vừa rồi Hiên Viên thiếu chủ đã nói, trong hai tháng này hắn sẽ ở đây, nếu các ngươi có gì không hiểu có thể đi thỉnh giáo, nghe rõ chưa."

“ Rõ." Tất cả mọi người đều đồng thanh đáp.

Thượng Quan Tây Nguyệt không nói gì, chỉ chăm chú nhìn nam nhân trên đài, cảm giác trong lòng không gì có thể diễn tả được.

Hiên Viên Triệt vẫn luôn mỉm cười nhìn phía dưới, không ai biết trong lòng của hắn suy nghĩ cái gì, đột nhiên, hắn như thấy được một bóng người quen thuộc, hai mắt trừng lớn, không khống chế được bước chân nên đi về phía trước hai bước.

"Nguyệt nhi "Vân Tiếu Tiếu lôi kéo Thượng Quan Tây Nguyệt, Thượng Quan Tây Nguyệt quay đầu lại nên đã bỏ qua cơ hội để Hiên Viên Triệt thấy mặt của nàng.

“Sao vậy, Tiếu Tiếu."

"Không có gì, ta chỉ muốn xem thử sao ngươi lại bất động, đang suy nghĩ gì vậy!"

Hiên Viên Triệt vốn muốn nhìn rõ mặt Thượng Quan Tây Nguyệt xem thử có phải người mà mình nghĩ tới hay không, nhưng nàng lại quay đầu đi, nhìn bóng lưng Thượng Quan Tây Nguyệt, Hiên Viên Triệt cười tự giễu, chuyện này sao có thể, nàng sẽ không xuất hiện ở đây, nhất định là vì quá nhớ nàng đến mức sinh ra ảo giác.

"Lý trưởng lão, nếu không có chuyện gì nữa thì ta đi trước đây."Hiên Viên Triệt có chút mệt mỏi đè lông mày, nhíu chặt mi lại, trong lòng lại suy nghĩ không biết người đó đang ở đâu.

"Được rồi, Hiên Viên thiếu chủ, ngài đi xuống trước nghỉ ngơi đi."Nhận ra Hiên Viên Triệt mệt mỏi, khuôn mặt Lý trưởng lão nhăn lại cười gượng gạo nói, nhưng khi nhìn đám người dưới đài thì thái độ lại trở nên quyết liệt.

"Ta không nghĩ gì cả."Thượng Quan Tây Nguyệt nói xong quay đầu lại, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng Hiên Viên Triệt ở khúc cua, nàng âm thầm thất vọng, nặng nề thở dài một hơi.

Cách đó không xa Bách Lý Thần luôn chú ý Thượng Quan Tây Nguyệt, khi thấy bộ dáng như đưa đám của nàng, hắn cũng không tự chủ được nhìn qua bóng lưng Hiên Viên Triệt biến mất ở khúc cua, trong lòng thầm nghi ngờ, vì sao khi Nguyệt nhi nhìn thấy Hiên Viên Triệt lại có phản ứng lớn như vậy, chẳng lẽ bọn họ có quen biết từ trước sao?

Nhìn Hiên Viên Triệt rời đi, Lý trưởng lão lại khôi phục biểu cảm người ta thiếu nợ mình, không đổi sắc mặt nhìn đám người nói: "Còn hơn hai tháng nữa mới bắt đầu tranh tài, trong thời gian này, các ngươi đi rèn luyện trước đi, phía sau núi có một cái sơn động, bốn người hợp thành một tổ đi vào đó, diễn[daffnlle3<quý/do0n lúc đó các ngươi sẽ được đưa đến những chỗ khác nhau, sau đó ta sẽ cho mỗi người một cái phù chú, sau một tháng hoàn thành rèn luyện, đốt cháy phù chú sẽ có thể trở lại học viện, được rồi, các ngươi về trước đi, ngày mai tập hợp sau núi."

Đám người Thượng Quan Tây Nguyệt đều hiểu gật đầu, sau đó nhao nhao tản ra, mắt Thượng Quan Tây Nguyệt lóe sáng, nàng nhất định phải lợi dụng đợt rèn luyện này để tấn cấp.

****

Ban đêm, trong phòng Lý trưởng lão

"Phụ thân, ta mặc kệ, ngày mai ta cũng muốn đi."Lý Thiên Thiên bĩu môi kéo cánh tay Lý trưởng lão.

Ngày mai nàng nhất định phải đi theo, nói không chừng có thể thừa dịp giết nữ nhân kia, như vậy sẽ không có ai dám đối nghịch với nàng nữa.

Lý trưởng lão trừng mắt: "Hồ nháo, nơi đó nguy hiểm cỡ nào ngươi có biết không, trước khi mẫu thân ngươi mất đã dặn ta phải chăm sóc ngươi thật tốt, ta sẽ không để cho ngươi đi."

Thái độ của Lý trưởng lão rất kiên định, hắn chỉ có một nữ nhi bảo bối này, bình thường ngậm trong miệng đều sợ tan, nếu nàng bị thương thì hắn sẽ đau lòng đến chết!

Lý Thiên Thiên nhìn mình cầu xin nửa ngày cũng không được đồng ý, lập tức có chút tức giận, diẽndaffn;lle3[quysdo0n bỏ cánh tay Lý trưởng lão xuống, hừ một tiếng, quay người ngồi xuống ghế, không nhìn Lý trưởng lão rồi nói: "Phụ thân, nếu người không đồng ý cho ta đi thì ngày mai ta sẽ len lén bỏ đi, đến lúc đó dù ta có gặp nguy hiểm người cũng không biết."

". . . . Ngươi. . . ."Lý trưởng lão bị nàng làm cho nghẹn họng, cũng không biết nên nói cái gì, sau một hồi lâu, hắn mới thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: "Được rồi, thật sự không có cách nào với ngươi, ngày mai ta để Nhược Tích vào một tổ với ngươi, có nàng ta ở đó, ta cũng yên tâm một chút, còn nữa, ngươi cầm cái phù chú này đi."

Lý trưởng lão lấy ra một cái phù chú trong ngực, cẩn thận đặt vào lòng bàn tay Lý Thiên Thiên: " Thiên Thiên, ngươi nhớ kỹ, cái này không giống phù chú của người khác, của người khác thì có kỳ hạn, nhất định phải qua một tháng mới có hiệu quả, mà của ngươi thì bất cứ lúc nào cũng có thể trở về, ngươi phải nhớ kỹ, nếu gặp phải nguy hiểm, nhất định phải đốt phù chú, tranh thủ thời gian trở về, biết không?"

Lý Thiên Thiên cẩn thận cất kỹ phù chú, mặc dù nàng rất hận Thượng Quan Tây Nguyệt, nhưng nàng càng yêu quý cái mạng nhỏ của mình hơn, nàng không muốn vì một người không đáng như Thượng Quan Tây Nguyệt mà bỏ mạng, hơn nữa, chỉ cần còn sống thì không sợ không đối phó được nữ nhân xấu xa đó?

"Ta đã biết, cám ơn phụ thân."Lý Thiên Thiên thân mật ôm cổ Lý trưởng lão, trong con mắt hiện lên một tia ác độc, hừ, Thượng Quan Tây Nguyệt, nếu ngươi chết trong lần rèn luyện này thì sẽ không aỉ hoài nghi ta, chỉ có thể trách ngươi không bằng người khác, vận mệnh xui xẻo!

*****

Ngày hôm sau, Thượng Quan Tây Nguyệt chậm rãi bò dậy, tối hôm qua Thần qua đây, nàng đã nói rất nhiều lần rồi, kêu hắn không được qua đây, nhưng hắn không chịu nghe nên nàng cũng không thể làm gì được hắn!

Trang điểm xong, Thượng Quan Tây Nguyệt mặc một bộ quần áo bằng lụa màu đỏ, lộ ra dáng người cao quý xinh đẹp của nàng.

"Nguyệt nhi, ngươi quá đẹp, ngươi kêu ta sống thế nào đây."Vân Tiếu Tiếu há hốc miệng nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt xinh đẹp, trong lòng liền ảo não thầm hỏi vì sao ông trời không cho mình một gương mặt được nhiều người yêu thích chứ!

"Được rồi, chúng ta nhanh chóng ra sau núi đi!"

Thượng Quan Tây Nguyệt lôi kéo Vân Tiếu Tiếu đang oán giận đi ra dãy núi phía sau.

Trên đường đi nhìn thấy Bách Lý Thần, Thượng Quan Tây Nguyệt vốn định giả bộ như không nhìn thấy, thầm nghĩ muốn đi qua mặt hắn, nhưng ai ngờ Bách Lý Thần lại đi về phía của nàng.

"Nguyệt nhi "Giọng nói đầy từ tính mê hoặc vang lên.

Vân Tiếu Tiếu ngây dại, quá đẹp, cực kỳ đẹp, thật sự là rất đẹp, nàng sắp chảy nước miếng rồi, Vân Tiếu Tiếu hút lại nước miếng đang chảy ra, cười ngây ngô nhìn Bách Lý Thần.

Bách Lý Thần cau mày, hắn ghét nhất là bị người khác nhìn như vậy, hắn đang chuẩn bị vung chưởng đánh nàng, Thượng Quan Tây Nguyệt vươn tay kéo hắn lại ngăn cản.

"Oa. . . ., Nguyệt nhi, ngươi biết nam nhân đẹp trai này sao?"Nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt giữ chặt tay hắn, mà người kia cũng không có phản bác, Vân Tiếu Tiếu tò mò nhìn bọn họ.

Thượng Quan Tây Nguyệt nghe xong, vội vàng vận não để giải thích: "Không có, chúng ta không biết!"

Bách Lý Thần nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt vội vã phủi sạch quan hệ với mình, hơi khó chịu.

Vân Tiếu Tiếu nghe Thượng Quan Tây Nguyệt đáp như thế thì càng tò mò, nàng chỉ tay hai người đang nắm: "Nhưng. . . . Nếu như các ngươi không quen biết thì sao khi ngươi nắm tay hắn hắn lại không đẩy ra."

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn theo hướng Vân Tiếu Tiếu chỉ, thấy mình đang nắm lấy tay Bách Lý Thần thì cả người như bị điện giật nhanh chóng buông tay của mình ra, cười gượng hai tiếng: "Cái này. . . . Cái này. . . ."

"Nguyệt nhi, nàng cần gì phải che giấu, nói thẳng ra hai chúng ta quen nhau không được sao?"Bách Lý Thần thật sự chịu không được khi mỗi ngày cứ phải giả bộ không quen biết Thượng Quan Tây Nguyệt, hắn cảm thấy một ngày bằng một năm.

"Trời ạ, Nguyệt nhi, ngươi thật sự quen người này sao, sao ngươi không nói cho ta biết chứ, chúng ta là bạn tốt mà, quen người đẹp như vậy mà cũng không nói để ta thưởng thức một chút."

Hai mắt Vân Tiếu Tiếu đầy vẻ yêu thích nhìn Bách Lý Thần, quá đẹp, cho tới bây giờ nàng chưa từng thấy qua nam tử đẹp như vậy, giống như thần tiên vậy.

Bách Lý Thần nhìn sang nơi khác, hắn không chịu được khi thấy mình giống như con khỉ bị người ta đánh giá, nếu không phải vừa rồi Nguyệt nhi ngăn cản hắn thì hắn đã sớm đánh bay nàng ta đi rồi.

"Chuyện này. . .Thật ra. . . Người này là. . Hắn là biểu ca họ hàng xa của ta, lần này hai chúng ta cùng nhau đến đây."Nghĩ nửa ngày, vất vả lắm Thượng Quan Tây Nguyệt mới nghĩ ra được lý do trầy trật này.

Nhưng Vân Tiếu Tiếu rất đơn thuần, người khác nói cái gì thì nàng tin là như vậy, nàng nhẹ gật đầu "Thì ra là vậy, vậy vừa rồi vì sao ngươi không thừa nhận."

"Không phải học viện có quy định nhất định phải độc thân mới được sao, ta sợ ta và biểu ca đến đây cùng nhau sẽ bị người ta hiểu lầm thì không tốt, ngươi nói đúng không!"Thượng Quan Tây Nguyệt càng lúc càng bội phục mình, bịa chuyện càng lúc càng giỏi.

Bách Lý Thần nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt trừng mắt nhìn mình, thiếu chút nữa bật cười, Nguyệt nhi thật quá nghịch ngợm, lần sau nhất định phải giáo huấn nàng một chút, xem thử coi nàng còn dám nói hắn là biểu ca của mình hay không.

Nghĩ lại hắn cũng thật sự uất ức, rõ ràng là tướng công, cả ngày lén lút không được nói ra, diễn[daffn,;llequyssdo0n bây giờ lại trực tiếp xuống làm biểu ca, nói không chừng một ngày nào đó sẽ biến thành người làm, Bách Lý Thần thật sự cảm thấy vô cùng lo lắng cho tương lai của mình.

"Thì ra là biểu ca, Nguyệt nhi, ngươi thật sự ở trong phúc mà không biết phúc, nếu ta có một biểu ca đẹp trai như vậy thì ta tình nguyện bị hiểu lầm!"

Thượng Quan Tây Nguyệt nghe thấy câu nói của Vân Tiếu Tiếu, trên trán đầy vạch đen, nàng cũng thật sự phục kẻ mê trai này.

"Nhưng mà Nguyệt nhi "Vân Tiếu Tiếu vừa đi vừa đánh giá Thượng Quan Tây Nguyệt và Bách Lý Thần, Thượng Quan Tây Nguyệt kinh hãi, chẳng lẽ lại phát hiện ra cái gì sao?

"Nguyệt nhi, ta phát hiện ngươi và biểu ca của ngươi thật sự xứng đôi."

Bách Lý Thần vốn đang nổi nóng, bây giờ nghe nàng ta nói mình và Nguyệt nhi xứng đôi, lông mày cũng giãn ra, mắt nhìn Vân Tiếu Tiếu hơi dịu xuống.

Thượng Quan Tây Nguyệt cũng thấy bó tay, lôi kéo Vân Tiếu Tiếu nói: "Được rồi, đừng nói những thứ này nữa, không phải kêu chúng ta đến sau núi sao, sắp trễ rồi."

Vân Tiếu Tiếu bất tri bất giác quát to một tiếng, lập tức kéo Thượng Quan Tây Nguyệt chạy thật nhanh về phía trước.

Để lại Bách Lý Thần nhíu mày đứng đó, ánh mắt nhìn bóng lưng Vân Tiếu Tiếu có chút ý lạnh, đáng chết, lại lôi nương tử của mình đi.

Đến sau núi, có rất nhiều người còn chưa đến, Thượng Quan Tây Nguyệt và Vân Tiếu Tiếu nhàm chán đứng nói chuyện.

Chỉ chốc lát sau, mấy nam tử cũng đứng trước mặt Thượng Quan Tây Nguyệt, vui vẻ trò chuyện với Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Tiểu sư muội, lần này ngươi nhất định phải chú ý an toàn."

"Ta đã biết, cảm tạ sư huynh quan tâm."Thượng Quan Tây Nguyệt lễ phép gật đầu.

"Còn nữa, tiểu sư muội, lần này đi rèn luyện nói không chừng sẽ gặp phải nguy hiểm, bùa hộ mệnh này cho ngươi, là ta xin vì ngươi đó."Một nam tử khác lấy một lá bùa vẫn còn ấm từ trong ngực ra nhét vào tay Thượng Quan Tây Nguyệt.

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn trong tay lá bùa hộ thân, cũng không biết nên nói gì, tính không nhận, nhưng nhìn thấy ánh mắt hi vọng của hắn thì nàng không thể từ chối, sau đó, không có cách nào khác, Thượng Quan Tây Nguyệt chỉ có thể cất bùa hộ thân vào người.

"Cảm tạ ý tốt của sư huynh."

Vân Tiếu Tiếu đứng bên cạnh nhìn mọi người chăm sóc Thượng Quan Tây Nguyệt, không khỏi tiếp tục oán trách ông trời vì sao không cho mình tướng mạo hoàn mỹ như vậy!

Nhược Tích và Lý Thiên Thiên đi tới liền thấy quần áo Thượng Quan Tây Nguyệt mặc cực kỳ chói mắt, còn có một đám nam tử vây chung quanh nàng, ghen ghét phẫn hận sắp bao trùm các nàng.

Nhược Tích tức giận bất bình nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, dựa vào cái gì mà nàng vừa đến đây đã đoạt hết mọi ánh mắt vốn thuộc về mình, hiện tại mọi người chỉ lo nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, cũng không tiếp tục quanh quanh nàng như trước đây nữa.

Bách Lý Thần đi tới thì thấy Thượng Quan Tây Nguyệt nhận đồ của một đám nam tử, lập tức ghen tuông đầy người, hắn nhanh chân đi lên trước, đi đến trước mặt Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Nguyệt nhi "

Nghe thấy thanh âm này, mấy nam tử khác đều tò mò nhìn hai người "Tiểu sư muội, ngươi và Thần sư đệ quen nhau sao?"

Thượng Quan Tây Nguyệt trừng mắt nhìn Bách Lý Thần, sau đó cười nói "Đúng, không sai, hắn là biểu ca của ta!"

"Trách không được đâu, Thần sư đệ, ngươi thật không biết suy nghĩ, thì ra tiểu sư muội là biểu muội của ngươi, vậy mà ngươi không nói cho chúng ta biết."

Bên này cười cười nói nói, còn ở chỗ Nhược Tích và Lý Thiên Thiên thì lại hoang vu hiu quạnh, các nàng chỉ có thể ghen tỵ nhìn đám người Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Tiểu sư muội, Lý trưởng lão tới rồi, chúng ta tranh thủ ổn định đi.”

Thượng Quan Tây Nguyệt gật đầu, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Lý trưởng lão chậm rãi đi tới, trong tay của hắn cầm một xấp phù chú.

"Đây chính là phù chú để cho các ngươi bình an trở về, các ngươi nhất định phải giữ kỹ, nếu mất phù chú sẽ rất phiền phức, biết không, Nhược Tích, ngươi đến đây phát những phù chú này cho mọi người đi."

Nhược Tích nghe lệnh đi lên trước, cầm lấy phù chú bắt đầu phân phát, khi đến lượt Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng nắm thật chặt phù chú, hận không thể xé nát nó, để nàng ta không về được.

"Sao vậy, Nhược Tích học tỷ, ngươi không muốn phát cho ta sao."Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn nàng cười như không cười, nhưng không hề giấu diếm ý lạnh trong mắt.

Nhược Tích nhìn nàng cười ngoài mặt, hận không thể đi lên xé nát gương mặt xinh đẹp của nàng ra, xem thử nàng còn quyến rũ người được không.

"Vậy ta tự mình lấy "Nhìn Nhược Tích không nói gì, chỉ tức giận trừng mắt nhìn nàng, Thượng Quan Tây Nguyệt không thèm để ý, rút ba tấm phù chú trong tay nàng ra, đưa cho Vân Tiếu Tiếu và Bách Lý Thần.

"Nhược Tích học tỷ, Bách Lý Thần là biểu ca của ta, hắn không quen cầm đồ người khác đã cầm qua, hắn ngại bẩn cho nên ta cầm thay hắn, chắc ngươi không ngại chứ."

Nhược Tích nghe thấy nàng ám chỉ, khuôn mặt đỏ bừng lên, ngại bẩn, có ý gì, là chê ta bẩn sao, Nhược Tích đang muốn nổi giận, Lý trưởng lão nhìn Nhược Tích đứng im bất động, mở miệng hỏi "Nhược Tích, chuyện gì xảy ra, tiếp tục phát đi, đừng làm chậm thời gia của mọi người."

Nhược Tích chỉ có thể nhịn lửa giận xuống, trừng mắt nhìnThượng Quan Tây Nguyệt, tiếp tục phát phù chú.

"Nguyệt nhi, ngươi qúa trâu bò, ta phải học tập ngươi."Vân Tiếu Tiếu giơ ngón tay cái lên với Thượng Quan Tây Nguyệt.

Phát xong, Nhược Tích quay về hàng ngũ, Lý trưởng lão nhìn mọi người đều cầm phù chú trong tay, nhắc nhở lần nữa: "Các ngươi nhất định phải bảo vệ kỹ phù chú, sau một tháng, đốt cháy phù chú, các ngươi sẽ trở về được, được rồi, bây giờ bốn người thành một tổ đi vào sơn động."

Lý trưởng lão phất tay lên, cái sân vốn trống trải liền xuất hiện một cái sơn động đen kịt, đi vào bên trong không thấy được năm đầu ngón tay, vốn không nhìn ra được cấu tạo của sơn động.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Totoro yuki
     
Có bài mới 12.04.2018, 21:33
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1127
Được thanks: 4794 lần
Điểm: 38.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 73
Chương 136: Võ Linh cao cấp

Edit: susublue

Bốn người đi cùng nhau?

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn Vân Tiếu Tiếu và Bách Lý Thần một chút, tính luôn mình cũng chỉ có ba, đúng lúc này nam tử vừa rồi cho Thượng Quan Tây Nguyệt bùa hộ thân đi tới "Tiểu sư muội, ta và các ngươi cùng nhau vào đi."

"Được, bốn người các ngươi cùng đi vào, nhớ kỹ, sau khi đi vào, hai mắt nhắm lại, mặc kệ nghe thấy âm thanh gì cũng không được mở ra, đã nghe chưa?"

Đám người Thượng Quan Tây Nguyệt nhẹ gật đầu rồi đi vào trong, sau khi đi vào trước mắt đen kịt lại, không nhìn thấy gì cả.

"Thần, chàng ở đâu."Thượng Quan Tây Nguyệt quơ tay về phía trước.

"Nguyệt nhi, ta ở đây." Bách Lý Thần kéo tay Thượng Quan Tây Nguyệt, kéo nàng đến bên cạnh mình.

Thượng Quan Tây Nguyệt an tâm tựa vào bờ vai Bách Lý Thần, dù không thấy gì trước mắt thì nàng cũng không có cảm giác gì, bởi vì chỉ cần có Bách Lý Thần bên vạnh, nàng sẽ không cảm thấy sợ hãi.

Đúng lúc này, bên tai Thượng Quan Tây Nguyệt đột nhiên vang lên một âm thanh khó hiểu, giống như tiếng của ma quỷ, khiến cho người ta rùng mình dựng tóc gáy.

Nàng nhớ tới lời nói của Lý trưởng lão, mặc kệ nghe thấy cái gì cũng không được mở mắt, cho nên lúc này Thượng Quan Tây Nguyệt nhắm chặt hai mắt.

Đột nhiên nàng cảm giác có một luồng sức mạnh đánh về phía mình, ngay sau đó nàng bị luồng sức mạnh đó đẩy ra xa khỏi Bách Lý Thần.

"Thần, Thần, chàng ở đâu."Thượng Quan Tây Nguyệt bị luồng sức mạnh đó khống chế, sau đó nàng thấy hoa mắt, rồi không còn ý thức nữa.

*****

Bên ngoài sơn động, Lý trưởng lão dặn dò nữ nhi của mình: "Thiên Thiên, lát nữa ngươi và Nhược Tích tỷ cùng đi vào, nàng sẽ chăm sóc ngươi, nhớ kỹ, sau khi đến sơn động, các ngươi phải cầm tay nhau, không được  buông tay, đọc khẩu quyết ta dạy ngươi, ngươi sẽ không lạc Nhược Tích, biết không."

"Ta đã biết, cha."Lý Thiên Thiên gật đầu, con mắt đã sớm nhìn theo hướng Thượng Quan Tây Nguyệt đi vào sơn động, khóe miệng nhếch lên một đường cong không rõ.

*****

Bên ngoài núi rừng, gió lạnh thồi vù vù, xung quanh đều là không khí quỷ dị.

Thượng Quan Tây Nguyệt nằm cách đó không xa khẽ rên một tiếng, sau đó mở mắt ra.

Đây là chỗ nào, Thượng Quan Tây Nguyệt hiếu kỳ đánh giá bốn phía, giống như là rừng rậm, cao lớn dầy đặc, cây cối cực kỳ rậm rạp.

Nàng vuốt khớp xương có chút đau nhức, sau đó chậm rãi đứng lên, đi về phía trước mấy bước, đột nhiên. . . . .

"Tiếu Tiếu. . ."Thượng Quan Tây Nguyệt kinh ngạc hô một tiếng, nhanh chân đi về phía trước.

Thượng Quan Tây Nguyệt đi đến trước mặt Vân Tiếu Tiếu, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lung lay cơ thể của nàng: " Tiếu Tiếu, tỉnh lại đi, tỉnh lại. . . ."

"Ưm..."Vân Tiếu Tiếu bị đau hô một tiếng, mở to mắt chậm rãi ngồi ngay ngắn, nàng mê mang nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Nguyệt nhi, ta bị làm sao vậy, chúng ta đang ở đâu!"

Thượng Quan Tây Nguyệt đỡ Vân Tiếu Tiếu dậy, vỗ vỗ lá cây đính trên người nàng, mở mắt nhìn tình huống chung quanh: "Ta cũng không rõ lắm, nhưng ta nghĩ đây chính là nơi để chúng ta rèn luyện."

Cũng không biết Thần đang ở đâu, được rồi, đi được tới đâu hay tới đó, nhất định có thể gặp lại hắn!

Hai người nắm tay nhau, cùng nhau đi vào sâu trong rừng. . . . .

Gió lạnh vẫn tiếp tục thổi. . . . .

"Nguyệt nhi, nơi này âm u quá, ta sợ."Vân Tiếu Tiếu rụt đầu, nhích lại gần Thượng Quan Tây Nguyệt.

Trời ạ, đây là nơi quái quỷ gì vậy, âm u khiến người ta sợ hãi, còn có tiếng gió gào thét nữa, tất cả những thứ này khiến cho người ta càng rùng mình.

Thượng Quan Tây Nguyệt an ủi vỗ tay của nàng: "Không sao, đừng sợ, có ta ở đây!"

Có ta ở đây!

Khi Thượng Quan Tây Nguyệt nói ra từ này thì lại nghĩ tới Bách Lý Thần, đây là lần đầu tiên hai người ăn ý như vậy, cũng không biết bây giờ hắn đang ở đâu, die,n; da.nlze.qu;ydo/nn có phải cũng ở bên trong khu rừng này hay không, có cũng gặp chuyện nguy hiểm không!

"Nguyệt nhi, ngươi sao vậy."

Vân Tiếu Tiếu không hiểu đẩy Thượng Quan Tây Nguyệt, thì ra trong lúc vô tình nàng đã dừng bước.

Thượng Quan Tây Nguyệt hoảng hốt, sau đó lắc đầu, lôi kéo Vân Tiếu Tiếu tiếp tục đi về phía trước.

Cảm giác như đã đi rất lâu, nơi Thượng Quan Tây Nguyệt đang đi cũng sáng hơn một chút, các nàng thở hổn hển ngừng lại.

"Nguyệt nhi, không phải chúng ta phải ở đây một tháng chứ, chúng ta phải ăn cái gì, uống gì đây."

Thượng Quan Tây Nguyệt gõ đầu của nàng một cái: "Những thứ này đương nhiên phải dựa vào năng lực của mình tự tìm rồi, nếu không để cho ngươi đi rèn luyện làm gì!"

"A "Vân Tiếu Tiếu sờ đầu.

Đột nhiên, trước mắt Thượng Quan Tây Nguyệt có tia sáng lóe lên, một con hồ ly nhỏ xuất hiện, con hồ ly này khác những con khác cùng chủng loại, nó có bốn mắt.

"Duyên Duyên "Thượng Quan Tây Nguyệt mừng rỡ kêu lên, nàng không nhớ rõ là đã bao lâu rồi không nhìn thấy nó, từ khi để nó vào không gian huyền ảo xong thì không hề mang nó ra nữa.

"Chi chi, chi chi C-K-Í-T..T...T. . ."Mẫu thân, người thật xấu, người ném ta ở đó lâu như vậy, còn phải ở chung với tên nhóc xấu xa kia nữa, ta không muốn, ta muốn ở cùng với người.

Thượng Quan Tây Nguyệt uất ức cười một tiếng, xoay người bế Duyên Duyên lên, yêu thương ngắt một mũi nhỏ của nó một cái: "Được rồi, Duyên Duyên, là ta sai, ta không nên bỏ người một mình trong đó, đúng rồi, không phải còn có Lạc Lạc chơi với ngươi sao?"

Vừa dứt lời, trước mắt Thượng Quan Tây Nguyệt lại có ánh sáng lóe lên, Lạc Lạc cũng chạy ra khỏi không gian huyền ảo.

"Chủ nhân, ta không muốn ở cùng con hồ ly chết tiệt này, ta muốn ở cùng với ngươi."

Lạc Lạc chống nạnh tức giận bất bình đánh vào mông Duyên Duyên, hắn thật sự không chịu nổi, mình là thần thú vĩ đại như vậy mà phải ở cùng con hồ ly ngu xuẩn này, điều này chính là một điều vũ nhục.

Duyên Duyên thấy mình bị chửi là hồ ly chết tiệt, lập tức nhảy ra khỏi vòng tay Thượng Quan Tây Nguyệt, giơ đuôi lên đánh về phía Lạc Lạc"Chi chi C-K-Í-T..T...T, chi chi. . . ."Con rồng ngu ngốc nhà ngươi, ngươi mới là con rồng đáng chết, hừ.

Vân Tiếu Tiếu ngây người, đây là tình huống gì vậy, con hồ ly và đứa trẻ này xuất hiện từ đâu vậy, có vẻ như quen biết với Nguyệt nhi.

"Nguyệt nhi, bọn chúng là. . ."

Thượng Quan Tây Nguyệt cười, giới thiệu: "Đây là sủng vật Duyên Duyên của ta, còn đây là. . ."Thượng Quan Tây Nguyệt chỉ vào Lạc Lạc rồi đột nhiên không biết nên giải thích thế nào, bởi vì thật ra nàng cũng không biết Lạc Lạc là chủng loại gì.

"Chủ nhân là chủ nhân của ta, ta mãi mãi không rời khỏi ngươi."Tiểu Lạc Lạc đứng thẳng người, kiên định nói.

Vân Tiếu Tiếu cái hiểu cái không nhẹ gật đầu, nàng đột nhiên thấy rất hâm mộ Thượng Quan Tây Nguyệt, không chỉ có soái ca mà còn có cả sủng vật và đứa bé không rời không bỏ này, vì sao mình lại không có vận may này chứ.

Thượng Quan Tây Nguyệt cảm động nhìn Lạc Lạc, vươn tay ôm hắn vào trong ngực, cọ trán vào mặt của hắn: "Được rồi, các ngươi đều đã ra ngoài rồi thì đi theo ta đi."

Sau đó nàng buông Lạc Lạc xuống, lấy đồ ăn nước uống trong nhẫn Thiên Hoàng ra, Dieenndkdan/leeequhydonnn cũng may lúc trước khi nàng rảnh rỗi đã bỏ vào trong này không ít đồ ăn để dự trữ, bây giờ thật sự đã phát huy được tác dụng.

"Oa, đồ ăn, còn có nước nữa. ."Vân Tiếu Tiếu kích động cầm thức ăn Thượng Quan Tây Nguyệt đưa cho, bắt đầu ăn ngấu nghiến, thật thơm quá, đi lâu như vậy, bụng đã sớm kêu rột rột, miệng cũng khô nứt."

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn nàng ăn ngon như vậy, cũng chậm rãi ăn đồ ăn của mình.

"Chi chi, chi chi C-K-Í-T..T...T. . ." Duyên Duyên chạy từ đằng xa về chỉ móng vuốt về đằng trước, giống như muốn nói cho Thượng Quan Tây Nguyệt biết cái gì đó.

"Duyên Duyên, ngươi muốn nói cái gì!"

"Chi chi C-K-Í-T..T...T, chi chi C-K-Í-T..T...T. . . ."Có vẻ Duyên Duyên rất gấp, một mực chỉ về đằng trước, cuối cùng giống như không chờ nổi nữa, cắn một góc áo của Thượng Quan Tây Nguyệt kéo về phía trước.

Nhìn thấy Duyên Duyên nóng lòng, Thượng Quan Tây Nguyệt đi về phía trước theo nó.

Gió lạnh thổi vù vù. . . .

Thời tiết cũng lập tức trở nên âm trầm.

Khi Thượng Quan Tây Nguyệt chạy đến nơi Duyên Duyên chỉ thì bỗng nhiên dừng bước, phòng bị nhìn yêu thú cách đó không xa.

"Nguyệt nhi. . Ngươi. . . Trời ạ, đây là thứ quái quỷ gì."Vân Tiếu Tiếu không ngừng rụt lui, nhẹ đụng phải Thượng Quan Tây Nguyệt đang đứng ở phía sau, ngẩng đầu lên đã nhìn thấy yêu thú với con mắt sáng rực đang lè lưỡi.

Đây là năm con Gấu Tinh, thân thể to lớn đạp xuống khiến mặt đất chấn động, nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, yêu thú ngẩng đầu gầm thét hai tiếng, giống như đang vui vẻ vì mình đã tìm thấy bữa tối.

Nhìn thấy có hai người đứng ở trước mặt mình, Gấu Tinh cực kỳ vui vẻ, vỗ ngực xong, điên cuồng chạy về phía Thượng Quan Tây Nguyệt, giống như muốn đánh hai người bọn họ ngã nhào xuống đất!

Nhìn thấy mấy con Gấu Tinh chạy nhanh tới đây, sắc mặt Thượng Quan Tây Nguyệt bình tĩnh như nước, không hề hoảng sợ, chờ bọn chúng đến gần, nhảy lên một cái, lấy ra hai cây đao từ trong nhẫn Thiên Hoàng.

" Tiếu Tiếu, cầm lấy "Thượng Quan Tây Nguyệt ném cây đao cho Vân Tiếu Tiếu, sau đó đột nhiên đánh về phía Gấu Tinh.

Có lẽ phát giác được toàn thân Thượng Quan Tây Nguyệt đầy sát khí nên Gấu Tinh càng táo bạo hơn, sức chiến đấu cũng dâng lên, tất cả đều nhe răng trợn mắt tấn công Thượng Quan Tây Nguyệt.

Mặt khác cũng có hai con đánh về phía Vân Tiếu Tiếu.

Vân Tiếu Tiếu nắm thật chặt cây đao Thượng Quan Tây Nguyệt đưa cho mình, không ngừng tự an ủi mình, nói với chính mình đừng sợ, nếu muốn trở thành cường giả, nhất định phải dũng cảm mới được, nếu ngay cả cái này mà cũng không dám đối mặt thì nàng còn có tư cách gì để trở thành cường giả.

Cảm thấy có chút lòng tin, Vân Tiếu Tiếu nắm chặt cây đao, vận dụng mọi kiến thức học được lúc ở học viện để đánh Gấu Tinh, sau đó nàng nhảy vọt lên, duỗi thẳng hai chân đá vào ngực Gấu Tinh, Yêu Hùng bị đá lui về phía sau mấy bước, sau đó một cánh tay tráng kiện đánh vào hông Vân Tiếu Tiếu, Vân Tiếu Tiếu bị đánh bay vào thân cây, sau đó hôn mê bất tỉnh.

" Tiếu Tiếu "Thượng Quan Tây Nguyệt quay đầu lại quát to một tiếng, sau đó tâm trạng căng thẳng, nắm chặt đao, lúc con Gấu đánh tới trước mặt mình, quanh thân chậm rãi nổi lên ánh sáng màu xanh, đánh vào đầu Gấu Tinh.

Dòng khí đánh vào đầu Gấu Tinh, đầu Gấu Tinh đau đến nỗi kêu to, nhưng cũng không gây thương tích gì lớn cho nó, ngược lại một đòn này lại kích thích Gấu Tinh bạo phát.

Nhìn Gấu Tinh đánh tới thêm lần nữa, mắt Thượng Quan Tây Nguyệt lóe sáng, linh xảo tránh né, sau đó khom người nâng đao lên kề trên cổ Gấu Tinh, máu chảy ồ ạt ngay lập tức.

"Rống. . . ." Một tiếng kêu rung trời, cho thấy sự đau đớn lúc này của Gấu Tinh, máu trên cổ nó không ngừng chảy, nó lê bước chân nặng nề chậm rãi đi về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

Động tác càng ngày càng chậm, rốt cục Gấu Tinh không kiên trì nổi nữa, tức giận trừng mắt nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, sau đó không cam lòng ngã xuống đất, phát ra một tiếng vang lớn.

Bốn con Gấu Tinh khác nhìn thấy đồng bọn của mình bị nữ nhân này sát hại tàn nhẫn, tất cả đều ngửa đầu gầm rú hai tiếng, sau đó cùng nhau tấn công Thượng Quan Tây Nguyệt.

Lạc Lạc đứng bên cạnh thấy vậy liền gấp gáp, thế nhưng bây giờ hắn còn chưa khôi phục thực lực, vốn không thể giúp được chủ nhân.

"Con hồ ly chết tiệt nhà ngươi, không phải ngươi là sủng vật của chủ nhân sao, sao một chút bản lãnh ngươi cũng không có vậy."Lạc Lạc oán trách nhìn Duyên Duyên.

"Chi chi C-K-Í-T..T...T, chi chi C-K-Í-T..T...T. .” Con rồng ngu ngốc nhà này, không phải ngươi cũng không có bản lãnh sao, bây giờ ta còn nhỏ, rất nhiều sức mạnh không thể sử dụng được.

Đúng, Duyên Duyên lóe sáng, không phải mình có thể phun lửa sao, nói không chừng có thể giúp mẫu thân.

Sau khi hạ quyết tâm xong, Duyên Duyên duỗi chân ngắn chạy về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Chi chi, chi chi "Mẫu thân, mau tránh ra, ta tới giúp người.

Nghe hiểu được ý Duyên Duyên, Thượng Quan Tây Nguyệt né tránh, đi tới bên cạnh Duyên Duyên.

"Duyên Duyên, ngươi có biện pháp gì !"Nhìn Gấu Tinh lại tấn công thêm lần nữa, Thượng Quan Tây Nguyệt có chút lo lắng hỏi, chỉ sợ những con Gấu Tinh đã đạt đến cấp bậc Tôn thú, đoán chừng chỉ cách Thánh Thú một chút thôi, tất cả đều không dễ đối phó, một con thì còn đỡ, nhưng bây giờ lại có tới mấy con hợp sức với nhau, muốn tiêu diệt toàn bộ bọn chúng vẫn có chút khó khăn.

"Chi chi "Xem ta đây, đôi mắt nhỏ trên sừng của Duyên Duyên mở ra, há rộng miệng nhỏ của mình ra, sau đó phun ra một ngọn lửa dài đốt cháy lông da Gấu Tinh.

Thượng Quan Tây Nguyệt vui mừng, đúng rồi, sao nàng lại quên mất Duyên Duyên có kỹ thuật này.

Gấu Tinh nhìn ngọn lửa thiêu đốt trên người mình, sợ hãi kêu to lên, không ngừng vỗ vỗ, nhưng chỉ trong phút chốc, toàn bộ cơ thể đều bị đốt, ba con khác cũng không ngoại lệ, tất cả đều bị vây trong biển lửa.

Đúng lúc này, Thượng Quan Tây Nguyệt chậm rãi bay lên giữa không trung, hai tay nhẹ giơ lên, một dòng khí mạnh mẽ chạy quanh thân, đột nhiên bay vào trong biển lửa.

"Rống. . ."Bốn con Gấu Tinh cùng rống lên một tiếng, sau đó tất cả đều biến thành bột phấn, trong không khí còn có mùi da lông bị đốt.

Trông thấy Gấu Tinh bị tiêu diệt, nàng thở dài một hơi, chạy đến trước mặt Vân Tiếu Tiếu bị té xỉu, sau đó lấy một viên thuốc ra, đút vào trong miệng của nàng, trong chốc lát, Vân Tiếu Tiếu chậm rãi mở mắt.

"Nguyệt nhi. . A. . Đau quá. . ."Vân Tiếu Tiếu xoa hông, chắc chỗ đó đã bị bầm tím.

Thượng Quan Tây Nguyệt cẩn thận kéo Vân Tiếu Tiếu " Tiếu Tiếu, ngươi không sao, chỉ là bên hông ngươi bị bầm tím một chút, qua mấy ngày nữa mới có thể đỡ được."

Vân Tiếu Tiếu gật đầu, không thấy bóng dáng Gấu Tinh đâu, tò mò hỏi: "Nguyệt nhi, mấy con quái vật kia đâu."

Trước khi nàng té xỉu còn đang chiến đấu, sao bây giờ ngay cả cái bóng cũng không có.

Nói đến chuyện này, Thượng Quan Tây Nguyệt quay người ôm lấy Duyên Duyên: "Chuyện này, thật sự phải cảm giác cảm ơn Duyên Duyên của chúng ta, nếu không phải nó phun lửa thiêu cháy Gấu Tinh thì sợ rằng hôm nay chúng ta sẽ gặp nguy hiểm."

"Chi chi, chi chi. . . "Đúng thế, bây giờ biết sự lợi hại của ta chưa.

Lạc Lạc nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt ôm Duyên Duyên, uể oải nghiêm mặt uất ức nói: "Chủ nhân, có phải ngươi không vui vì ta không giúp ngươi, cho nên ngươi không thích ta đúng không."

Nhìn khuôn mặt tròn vo của Lạc Lạc sắp khóc đến nơi, Thượng Quan Tây Nguyệt mềm lòng, dinendian.lơqid]on nàng dùng một cái tay khác ôm lấy Lạc Lạc, hôn lên khuôn mặt non nớt của hắn: "Nào có, ta cũng thích Lạc Lạc, hai người các ngươi ta đều thích, không có phân biệt."

Nghe thấy Thượng Quan Tây Nguyệt nói vậy, Lạc Lạc lại nở nụ cười, nũng nịu dựa vào trong ngực Thượng Quan Tây Nguyệt.

*****

Đây là nơi nào, Nguyệt nhi đang ở đâu!

Bách Lý Thần nghi hoặc nhìn hoàn cảnh chung quanh, rõ ràng nắm chặt tay Nguyệt nhi, nhưng cuối cùng vẫn bị tách ra, cũng không biết lúc này nàng đã rơi vào chỗ nào rồi.

Bách Lý Thần muốn mau chóng tìm được Thượng Quan Tây Nguyệt, luôn đi về phía trước, nhắc tới cũng thật kỳ quái, dọc theo con đường này, Bách Lý Thần không hề gặp nguy hiểm gì cả.

Trong nháy mắt đã nửa tháng trôi qua, Bách Lý Thần vẫn không tìm được Thượng Quan Tây Nguyệt, hắn có chút nóng nảy đi đến bờ sông liền ngừng lại, lẳng lặng nhìn bóng của mình trong nước, trong lòng suy nghĩ về Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Nhược Tích tỷ, ngươi nhìn xem, hình như phía trước có nước, chúng ta qua xem một chút đi!"Lý Thiên Thiên và Nhược Tích cũng đi tới nơi này.

Nhược Tích nhẹ gật đầu, bước chân đi về phía dòng nước.

Bách Lý Thần nghe thấy âm thanh liền quay đầu lại, vừa nhìn thấy hai người kia đã muốn xoay người rời đi, hắn không muốn liên quan đến bất cứ nữ nhân nào ngoài Nguyệt nhi.

"Thần sư đệ, chờ một chút. | Nhược Tích sắc bén nhìn thấy Bách Lý Thần chuẩn bị quay người rời đi.

Nàng thầm vui vẻ, không ngờ mình và hắn lại có duyên như vậy, ở cái nơi này mà cũng có thể gặp mặt, đây không phải là duyên phận thì là cái gì, vừa vặn lần này Thượng Quan Tây Nguyệt không ở đây, nàng nhất định phải giữ được trái tim hắn!

Bách Lý Thần không thèm nghe tiếng la của nàng, nhanh chân đi về phía trước, ai ngờ Nhược Tích lại ngăn cản đường đi của hắn.

"Thần sư đệ, làm gì mà gấp gáp như vậy, ngươi xem chúng ta đã gặp nhau thì cùng đi đi, như vậy có thể hỗ trợ lẫn nhau?"Nhìn Bách Lý Thần tao nhã hào hoa như vậy, Nhược Tích cảm thấy tim của mình đập bịch bịch, giống như sắp nhảy ra khỏi cổ họng, cũng càng quyết tâm giành cho được Bách Lý Thần.

"Đúng vậy, Thần sư huynh, chúng ta cùng đi đi, nói không chừng có thể giúp ngươi tìm được biểu muội của ngươi."Lý Thiên Thiên cũng ở mở miệng, thật ra nàng cũng có tâm tư, nàng nhìn ra Nhược Tích thích Bách Lý Thần, nhưng chính nàng cũng rất thích hắn, mặc dù nàng và Nhược Tích là bạn tốt, nhưng người mình thích thì tuyệt đối không thể nhường.

Tìm được Nguyệt nhi!

Bách Lý Thần đã ngừng bước chân lại, nghĩ đến điều các nàng vừa nói, không sai, thêm một người thì khả năng tìm được Nguyệt nhi sẽ càng lớn.

Giống như đã nghĩ kỹ, Bách Lý Thần luôn im lặng cũng nói ra hai chữ: "Đi thôi "

Nhược Tích và Lý Thiên Thiên liếc nhau, đi theo phía sau Bách Lý Thần!

*****

"Oa, Nguyệt nhi thật là lợi hại, chỉ trong mười ngày ngắn ngủi đã tấn cấp nhanh như vậy."Vân Tiếu Tiếu sùng bái nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt đang ngồi vận công, lần trước sau khi đánh nhau, Nguyệt nhi cũng có cảm giác muốn tấn cấp, kết quả một lần tấn hai cấp, đi thẳng lên Võ Linh cao cấp.

Chuyện này thật sự không thể tưởng tượng nổi, nếu kể cho người khác nghe thì nhất định không ai thèm tin, đúng vậy, có vài người chỉ tấn một cấp đã khó như lên trời rồi, nhưng Nguyệt nhi lại tấn liền hai cấp trong thời gian nửa tháng, chuyện này kêu bọn họ sống thế nào đây.

Lạc Lạc kiêu ngạo ngẩng đầu, tất nhiê, đây là chủ nhân của mình, ai có thể hơn được!

Thượng Quan Tây Nguyệt khoanh chân ngồi dưới đất, trong nửa tháng này, các nàng vừa đi vừa nghỉ, trên đường đi gặp không ít yêu thú lợi hại, thực chiến khiến Thượng Quan Tây Nguyệt nhanh chóng tấn cấp, ngay hôm nay, nàng cảm thấy toàn thân có đau nhức như bị xé rách, nàng thầm nghĩ không tốt, đây là cảm giác muốn tấn cấp, nhưng nơi này quả thật khá nguy hiểm, nói không chừng trong lúc tấn cấp đột nhiên lại có yêu thú lợi hại tấn công thì sẽ không tốt, thế là nàng cố nén đau đớn, rốt cuộc cũng tìm được một cái sơn động.

Thượng Quan Tây Nguyệt chậm rãi thi triển sức mạnh, để linh lực đi khắp toàn thân, trong nháy mắt, nàng cảm thấy cực kỳ sảng khoái, giống như ngay cả lỗ chân lông cũng giãn ra, toàn thân cũng đã hết đau, mà lại như được tắm rửa dưới ánh mặt trời, khiến cho người ta cảm thấy ấm áp, vui sướng!

Thượng Quan Tây Nguyệt nhắm mắt một hồi, đột nhiên khí thế mạnh mẽ khắp người không ngừng tiết ra ngoài, chờ một chút lại tự động thu hồi, quá tốt rồi, rốt cục cũng đến Võ Linh cao cấp, thật nàng cảm giác mình sắp đột phá cao cấp, nhưng trong cơ thể luôn có cái gì ngăn cản, nàng vẫn không phá được, về sau, Thượng Quan Tây Nguyệt nghĩ ra, có lẽ là sau mấy lần thực chiến nữa sẽ có thể thành công đột phá đến đỉnh phong.

Thượng Quan Tây Nguyệt thở sâu một hơi, sau đó chậm chạp đứng lên, đập vào mắt là ánh mắt sùng bái của Vân Tiếu Tiếu.

“A" Thượng Quan Tây Nguyệt bị dọa, dù ai vừa mở mắt ra mà thấy có người nhìn chằm chằm mình như vậy thì đều giật mình!

Vân Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Tây Nguyệt, sau đó tiến lên lắc lắc cánh tay của nàng: "Nguyệt nhi, ngươi dạy ta một chút đi, đến cùng muốn thế nào mới có thể tấn cấp nhanh như vậy a, ngươi nói cho ta biết, nói cho ta biết đi."

Thượng Quan Tây Nguyệt bị nàng hỏi như vậy, đột nhiên nghĩ đến Thánh Linh quả, thế là nàng để Lạc Lạc đi vào không gian huyền ảo, lấy Thánh Linh quả ra.

" Tiếu Tiếu, đây là Thánh Linh quả, ngươi ăn hết cái này, về phần ngươi có thể tấn bao nhiêu cấp, thì phải xem vận mệnh của ngươi rồi."Thượng Quan Tây Nguyệt đặt Thánh Linh vào tay Vân Tiếu Tiếu.

"Thật đẹp."Vân Tiếu Tiếu ngạc nhiên cầm lấy, không ngừng than thở, loại quả này thật xinh đẹp, lại có hình trái tim, Nguyệt nhi thật thần kỳ, thứ gì cũng có.

Mặt Thượng Quan Tây Nguyệt co rút, vươn tay túm lấy Thánh Linh quả nhét vào miệng Vân Tiếu Tiếu: "Ngươi thật là, Thánh Linh quả là để ngươi ăn, không phải để ngươi ngắm."

"... ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Hothao, Totoro yuki
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: MicaeBeNin, Nguyêtle, sún nguyễn, Thỏ vui vẻ, xichgo, 非你不嫁 và 539 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 31)

1 ... 68, 69, 70

3 • [Hiện đại] Cha tổng tài quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

1 ... 55, 56, 57

4 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 45, 46, 47

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du

1 ... 85, 86, 87

6 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

7 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 31, 32, 33

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

1 ... 31, 32, 33

9 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực

1 ... 35, 36, 37

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

12 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 186, 187, 188

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo

1 ... 74, 75, 76

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 41, 42, 43

18 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

[Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

1 ... 28, 29, 30

20 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119



Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Giày mũi nhọn tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Logo Arsenal
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 494 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày boot nâu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Gấu hồng đón giáng sinh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Diệp Băng Linh:
Mèo Ăn Cá: có ai khônggg
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 568 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 839 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 540 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 731 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 408 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 513 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 335 điểm để mua Kitty cô dâu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 332 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 315 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 252 điểm để mua Bánh kem dâu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ xanh 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Ảnh Michael Jackson
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 220 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 261 điểm để mua Teddy Christmas
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 330 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.