Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 

Sủng phi của ngốc vương: Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

 
Có bài mới 04.04.2018, 12:18
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1128
Được thanks: 5109 lần
Điểm: 38.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 41
Chương 110: Ta quan tâm nàng!

Edit: susublue

Thượng Quan Tây Nguyệt không chớp mắt nhìn Bách Lý Thần cao hơn mình một cái đầu, không biết hắn nói tin tức quan trọng này với mình nghe là có ý gì.

"Vì sao ngươi lại nói cho ta biết những chuyện này." Thượng Quan Tây Nguyệt bất tri bất giác hỏi ngay nghi vấn trong lòng.

Nghe thấy mình hỏi ra câu này, mắt Thượng Quan Tây Nguyệt tránh né, nàng hận không thể cho mình hai bạt tai, đồ óc heo này, hỏi mà không suy nghĩ, lần này tốt rồi, đợi chút nữa hắn trả lời nhất định lại lúng túng.

Bách Lý Thần không cho phép Thượng Quan Tây Nguyệt trốn tránh, hai tay của hắn nắm lấy bờ vai của nàng, mắt kiên định nhìn nàng "Nguyệt nhi, ta không tin nàng thật sự không hiểu, nàng biết rất rõ là ta quan tâm nàng!"

Đùng một cái, khuôn mặt Thượng Quan Tây Nguyệt lập tức đỏ ửng, nàng e lệ nhìn Bách Lý Thần, trong lòng lại có chút ảo não, loại chuyện này cứ thế mà nói ra, chẳng lẽ không biết nàng sẽ thẹn thùng sao?

"Vậy... Ta, chúng ta ra ngoài trước đi, lúc này nhất định ca ca đang sốt ruột vì không tìm thấy chúng ta." Thượng Quan Tây Nguyệt quay người muốn chạy, trước mắt nàng không biết nên trả lời hắn thế nào, mặc dù mình cũng có cảm tình với hắn, thế nhưng...

"A" quá hốt hoảng, Thượng Quan Tây Nguyệt không cẩn thận vấp phải một tảng đá, cả người té nhào về phía trước.

Bách Lý Thần vội vàng vòng lấy eo của nàng kéo nàng vào trong ngực của mình, cảm giác quen thuộc tối hôm qua lại kéo tới, khuôn mặt Thượng Quan Tây Nguyệt nhanh chóng bốc cháy, nàng âm thầm nói với chính mình, không phải chỉ là một cái ôm thôi sao, có cái gì tốt mà thẹn thùng, ở hiện đại còn có cái to gan hơn thế này nữa!

"Nguyệt nhi, nàng không sao chứ" Bách Lý Thần cúi đầu xuống, quan tâm hỏi.

Thượng Quan Tây Nguyệt cúi đầu lắc lắc, vươn tay muốn đẩy hắn ra, nhưng Bách Lý Thần ôm quá chặt, vốn không thể tránh thoát được, không có cách nào, đành phải dựa vào ngực Bách Lý Thần.

Nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt không giãy dụa nữa, Bách Lý Thần hài lòng cười một tiếng, cúi đầu xuống hôn một cái vào những sợi tóc đen nhánh của Thượng Quan Tây Nguyệt, cứ như vậy ôm Thượng Quan Tây Nguyệt không nói một tiếng.

Thời gian cứ như vậy trôi qua từng giây từng phút, hai người đều không mở miệng nói chuyện, lẳng lặng hưởng thụ thời khắc này, thân thể của Thượng Quan Tây Nguyệt cũng không còn căng thẳng nữa, nâng hai tay cũng ôm lấy eo Bách Lý Thần, nàng nghĩ thông suốt rồi, Bách Lý Thần đã thích mình, diễn,<dafn;lê3''quy1d00n mà mình cũng có cảm tình với hắn, sao không thử ở cùng một chỗ với nhau.

Lúc ở hiện đại, mặc dù cũng có người thổ lộ với mình, nhưng qua nhiều năm như vậy cũng chưa từng thử yêu đương một lần, lần này có cơ hội, nàng không muốn bỏ qua nữa.

Cảm nhận được tay Thượng Quan Tây Nguyệt đặt ở bên hông mình, Bách Lý Thần vui vô cùng, hắn biết Nguyệt nhi đã nghĩ kỹ, muốn tiếp nhận mình.

Bách Lý Thần nhẹ nhàng đẩy Thượng Quan Tây Nguyệt ra, nâng mặt của nàng lên, sau đó chậm rãi cúi đầu xuống...

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn khuôn mặt hắn càng ngày càng gần, nhịp tim đập thình thịch, nàng liếm bởi bờ môi khô vì khẩn trương, thật tình không biết động tác này lại biến thành một lời mời gọi không tiếng động  đối với Bách Lý Thần.

Bách Lý Thần nhìn cánh môi non nớt, lộn xộn mà mê người của Thượng Quan Tây Nguyệt, không tự chủ nuốt nước miếng, từ lúc hắn sinh ra, đây là lần đầu tiên thân thiết với người khác, đương nhiên lần trước hôn trộm không tính, lần này là quang minh chính đại, khó tránh khỏi hơi khẩn trương.

Thật ra trong lòng Thượng Quan Tây Nguyệt cũng mong đợi, nàng chậm rãi nhắm hai mắt lại, ngay khi môi hai người chạm vào nhau, ngoài động truyền đến tiếng kêu.

"Mau nhìn xem, nơi này có sơn động, nói không chừng Nguyệt nhi ở đây!" Là giọng nói của Thượng Quan Minh Tuyên. Qua một đêm tìm kiếm, giọng nói của hắn hơi khàn khàn, mỏi mệt.

Quần áo sạch sẽ của Thượng Quan Minh Tuyên đã rách rưới đến không chịu nổi, còn có còn nhiều vết bẩn, lúc này hắn tan nát cả tinh thần và bề ngoài, nếu không phải vẫn chưa có tin tức của Nguyệt nhi, hắn sợ chính mình thật sự sẽ ngã xuống.

Long Hạo Lăng đi theo hướng Thượng Quan Minh Tuyên chỉ cũng nhìn thấy sơn động bí ẩn, tâm tình của hắn rất kích động, quá tốt rồi, nhất định Nguyệt nhi ở chỗ này.

Hắn không để ý tới mình mỏi mệt đầy người, mặt mày bẩn thỉu, nhanh chân lên núi tới gần sơn động.

Thượng Quan Tây Nguyệt vừa nghe thấy thanh âm, hai mắt mở ra, nhìn thấy Bách Lý Thần không thay đổi động tác vì tiếng động, tiếp tục tới gần, nàng nhanh chóng đẩy Bách Lý Thần ra, cũng mặc kệ vẻ mặt ảo não của Bách Lý Thần, chạy ra ngoài sơn động.

Nhìn bóng lưng Thượng Quan Tây Nguyệt chạy đi, Bách Lý Thần khẽ nguyền rủa một tiếng, đáng chết, sớm không đến muộn không đến, hết lần này tới lần khác mò tới ngay thời điểm mấu chốt, lần hôn sau cũng không biết là lúc nào.

Thượng Quan Tây Nguyệt ra cửa sơn động, liền phát hiện người đi tới là Thượng Quan Minh Tuyên, nàng chạy thật nhanh tới, ôm lấy hắn "Ca ca "

Thượng Quan Minh Tuyên bị Thượng Quan Tây Nguyệt nhào tới bất ngờ lảo đảo một cái, thật vất vả lắm mới đứng vững được, nghe thấy giọng nói của Thượng Quan Tây Nguyệt, Thượng Quan Minh Tuyên cũng kích động ôm lấy Thượng Quan Tây Nguyệt "Nguyệt nhi, rốt cuộc ta cũng tìm được muội rồi."

Hai người kích động ôm lấy nhau, cũng không nói gì, nhưng lúc này im lặng mới là tốt nhất.

Qua một hồi lâu, rốt cục Thượng Quan Minh Tuyên mới cảm giác được muội muội của mình đang đứng ngay trước mặt mình, hắn buông Thượng Quan Tây Nguyệt ra, nhìn vào mặt của nàng, lúc này mới phát hiện nàng khác lúc trước.

"Nguyệt nhi, mặt của muội."

Thượng Quan Minh Tuyên kinh ngạc nhìn mặt của nàng, sao mặt Nguyệt nhi lại đẹp như thế, ngay cả thiên hạ đệ nhất mỹ nhân cũng kém Nguyệt nhi.

"Mặt, mặt của ta thế nào!"Nhìn Thượng Quan Minh Tuyên kinh ngạc đến ngây người, Thượng Quan Tây Nguyệt mê màng lấy tay xoa mặt mình.

Kỳ quái, không có gì, rất bình thường, khi Thượng Quan Tây Nguyệt hạ tay xuống nhìn thấy lòng bàn tay có vết bẩn đen sì, nàng mới hiểu rõ.

Nhất định là tối hôm qua lúc khóc nước mắt đã rửa sạch vết bớt nàng vẽ lên rồi, cho nên mới biến thành như vậy.

"Thế nào, ca ca, ta xinh đẹp không."Thượng Quan Tây Nguyệt không hề mất tự nhiên, ngược lại ngẩng đầu lên để bọn họ nhìn rõ ràng hơn.

Bách Lý Thần vừa ra tới đã nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt dương dương đắc ý như hồ ly, cưng chiều nhìn nàng, lắc đầu.

Mà Long Hạo Lăng đã sớm choáng váng, nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt tuyệt sắc như thế, diễn[''dànn<;lle3quy1/d00n hắn cảm giác mặt mình đỏ rần, lơ đãng nhớ tới nụ hôn ngoài ý muốn lần trước.

Cho đến nay hắn đều nhớ rõ cánh môi mềm mại thơm ngát của Thượng Quan Tây Nguyệt, còn có mùi thơm đặc biệt nhàn nhạt trên người nàng nữa

Hai người Thượng Quan Lâm dìu nhau đi đến, lúc đầu trông thấy mỹ nhân tuyệt sắc này, thân là nữ nhân nên liền đố kị, trông thấy nữ tử trước mắt trước mắt đẹp hơn mình, âm thầm hận.

Về sau nghe thấy người này lại là Thượng Quan Tây Nguyệt, rốt cuộc Thượng Quan Lâm không nhẫn nại được nữa, nàng không cho phép, nàng tuyệt đối không cho phép một phế vật đã từng xấu xí bây giờ lại lột xác thành đẹp như thế.

Nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt không chỉ không ngã chết, ngược lại trở nên xinh đẹp như vậy, Thượng Quan Lâm rút cánh tay Vũ Huyên Huyên đang ôm lấy mình ra, chân đau cũng không có cảm giác, nàng nổi giận đùng đùng đi về phía Thượng Quan Tây Nguyệt có dung nhan yêu mị.

"Thượng Quan Tây Nguyệt? Ngươi là Thượng Quan Tây Nguyệt?" Thượng Quan Lâm duỗi móng tay sắc bén ra chỉ vào gương mặt xinh đẹp của Thượng Quan Tây Nguyệt, nếu có thể, nàng hận không thể đi lên phá nát khuôn mặt của nàng, để xem nàng còn lên mặt nổi không.

Thượng Quan Tây Nguyệt khinh miệt nhìn ngón tay trước mặt, không nhanh không chậm nói "Thượng Quan Lâm, không phải ta đã từng nói qua, ta ghét nhất là người khác giơ tay chỉ vào ta sao, ngươi có biết người chỉ vào mặt ta có kết cục gì không?"

Thượng Quan Tây Nguyệt nhẹ thổi một cái vào ngón tay Thượng Quan Lâm, giọng nói tự nhiên như đang đàm luận thời tiết.

Nhưng chính thái độ hờ hững như vậy lại dọa Thượng Quan Lâm sợ rút ngón tay của mình về, nàng cảm giác Thượng Quan Tây Nguyệt thổi ra một hơi lại nóng như ánh nến thiêu đốt, đốt nàng rất đau.

Nàng lại nghĩ tới bầy sói kia bị thiêu chín thế nào, còn tản ra cái mùi đó nữa.

Mà tất cả đều do Thượng Quan Tây Nguyệt làm .

Thượng Quan Lâm chịu đựng cảm giác buồn nôn trong ngực không cam lòng nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt.

Dựa vào cái gì, trước kia phế vật này cái gì cũng không bằng mình, dung mạo cũng xấu xí không chịu nổi, nhưng vì cái gì mà chỉ trong một ngày, lại thay đổi lớn như vậy.

Tuy rằng chưa tỷ thí võ công với mình, nhưng từ việc nàng đối phó đàn sói thì đã có thể nhìn ra, võ công của Thượng Quan Tây Nguyệt tuyệt đối cao hơn mình.

Còn dung mạo nữa, trước kia nàng vẫn cho rằng mình rất đẹp, nàng cũng một mực lấy dung mạo của mình để kiêu ngạo, nhưng bây giờ, một phế vật đã từng xấu xí không chịu nổi lại vượt qua mình, bỏ xa mình, điều này khiến nàng cảm thấy không công bằng.

"Không thể nào, ngươi rõ ràng. . ."Thượng Quan Lâm đột nhiên ngậm miệng không nói nữa, nàng nhớ tới chuyện rõ ràng lúc Thượng Quan Tây Nguyệt còn nhỏ mẫu thân đã cho nàng uống thuốc độc, khiến dung mạo bị hủy hoại, làm sao chỉ trong nháy mắt đã khôi phục lại rồi.

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn thấy bộ dạng này của Thượng Quan Lâm, cười lạnh "Nhị muội muội, nói đi, nói tiếp đi, sao ngươi chỉ nói có một nửa vậy, rõ ràng cái gì!"

Thượng Quan Minh Tuyên cũng rất tò mò, không hiểu hai người đang nói cái gì.

"Phần còn lại để ta nói thay ngươi đi, nhất định là ngươi rất hiếu kỳ, vì sao rõ ràng ta trúng độc của Giang Phỉ, lại trong một đêm đã khôi phục lại, ngươi có nằm mơ cũng không ngờ bản cô nương có dung nhan tuyệt sắc đúng không!"Thượng Quan Tây Nguyệt tự luyến sờ mặt mình, thái độ khoe khoang làm cho Thượng Quan Lâm hận nghiến răng.

Nhưng Thượng Quan Lâm cũng giật mình, làm sao nàng biết chuyện này, mẫu thân làm bí ẩn như vậy, ngay cả Thượng Quan Minh Tuyên cũng không phát hiện, phế vật này sao có thể biết được.

Không, hiện tại không thể xem nàng là phế vật nữa, với dung nhan tuyệt sắc, tu vi sẽ chỉ làm người ta cúi đầu xưng thần với nàng.

Bách Lý Thần một mực đứng lẳng lặng, vừa nghe thấy có người dám hạ độc Thượng Quan Tây Nguyệt, mắt đầy tàn nhẫn nhìn về phía Thượng Quan Lâm, nữ nhân đáng chết, dám tổn thương Nguyệt nhi, người tổn thương Nguyệt nhi đều không có kết cục tốt.

Tay phải Bách Lý Thần nhẹ giơ lên, ngưng tụ huyền khí cường đại trong tay, đang chuẩn bị đánh về phía Thượng Quan Lâm, Thượng Quan Minh Tuyên đã nhanh hơn hắn.

"Chát"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Diana cuties, Nguyêtle, Totoro yuki, YuiYuii
     

Có bài mới 04.04.2018, 12:22
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1128
Được thanks: 5109 lần
Điểm: 38.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 42
Chương 111: Con mắt của ta đẹp không?

Edit: susublue

Tiếng vang giòn giã quanh quẩn trong núi rừng, trên mặt Thượng Quan Lâm còn hằn đỏ năm ngón tay, bởi vậy có thể thấy được Thượng Quan Minh Tuyên dùng lực lớn cỡ nào.

Đáng chết, những người này đều đáng chết, lại dám hạ độc Nguyệt nhi, cũng may không sao, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, hắn nhất định sẽ để cho cho bọn họ chôn cùng.

"Thượng Quan Minh Tuyên, ngươi. . ."Thượng Quan Lâm che gương mặt bị tát, tròng mắt trợn tròn lên, y như mắt cá vàng.

Như chưa hết giận, Thượng Quan Minh Tuyên vươn tay cho nàng thêm một bạt tai nữa, hai bên má của Thượng Quan Lâm sưng rất to, nhìn không khác gì đầu heo.

"Thượng Quan Lâm, ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám động đến Nguyệt nhi, ta là người đầu tiên giết ngươi!

"Ngươi. . . ."Thượng Quan Lâm tức giận nhìn đám người đứung xem kịch vui này, tất cả bọn họ nàng đều nhớ kỹ, nàng nhất định sẽ báo thù.

"Ta cũng sẽ giết ngươi!"

Không nhịn được cảm xúc tức giận trong người, Bách Lý Thần chậm rãi đi vào giữa bọn họ, trước tiên hắn nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt rất thâm tình, hài lòng nhìn khuôn mặt Thượng Quan Tây Nguyệt khẽ đỏ ửng.

Khi ánh mắt chuyển về phía Thượng Quan Lâm, lại biến hàn băng lạnh thấu xương chỉ trong nháy mắt, khiến người khác nhìn vào cảm thấy cả người lạnh run.

Bách Lý Thần đi từ từ đến gần Thượng Quan Lâm, thái độ của hắn làm cho lòng người bất ổn, chỉ muốn trốn thật xa.

"Ngươi. . . Ngươi muốn làm gì!"Thượng Quan Lâm có chút sợ hãi khi thấy Bách Lý Thần như vậy, nàng lùi về sau từng chút một.

Trong ấn tượng của nàng hắn vẫn luôn là một vương gia ngu ngốc mặc cho người khác ức hiếp, bây giờ lại trở nên khí phách như thế, khí thế hư vua của thiên hạ mà ngay cả thái tử cũng còn kém hắn.

"Ngươi nói xem. . . Ta muốn làm gì đây!" Bách Lý Thần hững hờ nói, tựa như đang chơi đùa với một thứ đồ chơi vậy, vẫn không nóng nảy đối phó nàng như trước, chờ đến khi tinh thần nàng sụp đổ sẽ cho nàng một kích trí mạng.

Thượng Quan Lâm chậm rãi lui lại, khi cánh tay đụng phải Vũ Huyên Huyên nàng mới có được cảm giác an toàn, nhanh chóng ôm lấy cánh tay của nàng, diễn;'danf<lle3quy1do00n như vậy mới có thể cho nàng một chút dũng khí.

"Ta. . . Ta cho ngươi biết, nếu ngươi dám làm gì ta, cha ta nhất định sẽ không bỏ qua ngươi."

Quả thực Thượng Quan Lâm đang ráng chống đỡ, nhưng từ hai chân run rẩy của nàng đã cho thấy nàng rất sợ hãi.

"Thật sao?" Bách Lý Thần cười một tiếng rất tàn nhẫn, nụ cười như muốn xuyên tim người khác vậy, cảm giác trái tim bị người ta nắm chặt đến không thở được.

"Chỉ là một thừa tướng, bóp chết hắn dễ như bóp chết một con kiến, ngươi muốn thử cảm giác sống không bằng chết này trước sao?"

Bách Lý Thần lạnh lùng nhìn Thượng Quan Lâm, giờ phút này, hắn thật sự muốn dùng một chưởng kết liễu nàng ta, để nàng ta không thể tổn thương Nguyệt nhi được nữa.

". . . Ngươi "Giống như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên Thượng Quan Lâm trợn to mắt nhìn Bách Lý Thần "Ngươi. . . Từ trước tới giờ ngươi vẫn giả ngu sao!"

Thì ra ngốc vương mà người ta đồn đãi không hề ngốc, ngược lại khôn khéo hơn bất cứ kẻ nào, nếu không phải có tâm cơ sâu thẳm, làm sao có thể giấu diếm được mọi người.

Người thua là những người mà ngày nào cũng tự cho mình là thông minh, hiện tại xem ra, Bách Lý Thần vốn không coi bọn họ ra gì, ngược lại hắn đùa nghịch bọn họ như khỉ.

Vũ Huyên Huyên vẫn đang đắm chìm trước dung nhan tuyệt sắc của Thượng Quan Tây Nguyệt, khi thấy Thượng Quan Lâm kinh sợ hô lên mới lấy lại tinh thần, nàng nghe thấy cái gì vậy, trời ạ, thì ra Thần vương thật sự giả ngu, nàng không hề đoán sai.

Vũ Huyên Huyên ngơ ngác nhìn Bách Lý Thần mặc y phục màu đen, khác hẳn những bộ y phục màu trắng hắn hắn lúc trước, mặc y phục màu trắng nhìn hắn giống như tiên nhân không thể khinh thường, nhưng màu đen lại làm nổi bật dung mạo lạnh lùng anh tuấn của hắn.

Nhưng khi nàng nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt đẹp tuyệt sắc, nàng liền nghĩ tới Bách Lý Thần thích nàng ta, Bách Lý Thần lại đang giả ngu, điều này cũng nói lên hắn thật sự thích Thượng Quan Tây Nguyệt.

Nàng tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra, Bách Lý Thần đã không ngốc thật, như vậy nàng nhất định phải là lựa chọn duy nhất của hắn, nàng tuyệt đối không cho phép phế vật Thượng Quan Tây Nguyệt chiếm mất trái tim Bách Lý Thần của nàng.

Vũ Huyên Huyên bị dung nhan của Thượng Quan Tây Nguyệt kích thích đã quên mất nàng không còn là phế vật nữa.

Đối với ánh mắt ham muốn không chút che giấu của Vũ Huyên Huyên, Bách Lý Thần cảm thấy buồn nôn, ngoại trừ Nguyệt nhi, bất kỳ người nào cũng đừng nghĩ lọt vào mắt của hắn.

Liếc thấy Vũ Huyên Huyên nhìn Bách Lý Thần chăm chú, như nghĩ tới điều gì, mắt Thượng Quan Lâm sáng lên, Bách Lý Thần giả ngu nhất định vì có bí mật không thể cho ai biết, nếu lấy chuyện này để uy hiếp hắn, nói không chừng hắn sẽ tha cho mình.

Càng nghĩ càng thấy mình nên thực hiện biện pháp này, Thượng Quan Lâm không lại sợ hãi, nàng đứng thẳng lưng, ngẩng đầu ưỡn ngực, đầy tự tin nhìn Bách Lý Thần.

Hừ, ta không tin đến lúc đó nói hết bí mật của ngươi ra ngươi vẫn không sợ ta.

"Bách Lý Thần, chúng ta làm một vụ giao dịch đi!"

"Giao dịch gì!" Thượng Quan Tây Nguyệt vẫn im lặng không mở miệng, lúc này lại hỏi thay Bách Lý Thần, nàng không muốn thừa nhận vừa rồi khi nhìn thấy Vũ Huyên Huyên nhìn Bách Lý Thần nàng đã ăn dấm, mặc dù Bách Lý Thần không để Vũ Huyên Huyên vào mắt, nhưng trong lòng của nàng vẫn không thoải mái.

Thượng Quan Lâm tự tin cười một tiếng "Các ngươi tha cho ta, ta cam đoan sẽ không nói chuyện ngươi giả ngu ra."

Thượng Quan Tây Nguyệt nghe thấy Thượng Quan Lâm nói vậy, không khỏi lo lắng cho Bách Lý Thần, hắn vì mình mới bại lộ thân phận, nếu bị lộ ra ngoài thì hắn phải làm sao.

Bách Lý Thần nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt lo lắng cho mình thì rất vui vẻ, diễn<dafn;''lle3/quydo0n vừa nghĩ tới việc Thượng Quan Lâm dám uy hiếp mình, hắn âm trầm nhìn nàng rồi giơ bàn tay lên, khí lưu màu đen tập trung trong lòng bàn tay rồi đánh vào người Thượng Quan Lâm.

"Đã như vậy, bây giờ ta cho ngươi đi chết."

Nhìn khí lưu màu đen cách mình càng lúc càng gần, Thượng Quan Lâm muốn tránh đi, nhưng thân thể lại không thể động được, chỉ có thể trơ mắt nhìn dòng khí lưu mạnh mẽ đánh vào người mình.

"Phốc "Thượng Quan Lâm phun một ngụm máu tươi ra, thân thể cũng ngã xuống.

Mà Vũ Huyên Huyên bên cạnh nàng cũng ngã theo, bởi vì đứng quá gần Thượng Quan Lâm, bị một chưởng của Bách Lý Thần ảnh hưởng, cũng bị đánh hôn mê bất tỉnh.

Bách Lý Thần thu tay về, bước thong thả đến trước mặt Thượng Quan Lâm vừa ngã xuống đất đang thở dốc khó khăn, cúi đầu xuống nhìn nàng "Còn muốn nói nữa sao."

Thượng Quan Lâm sợ hãi lắc đầu, chỉ trong nháy mắt, nàng thật sự cảm giác được cái chết cách mình không xa, nàng đã hiểu, Bách Lý Thần không phải là người mà mình có thể uy hiếp.

"Không, trăm. . . Thần vương, ngươi thả ta đi, ta cam đoan sẽ không nói ra." Thượng Quan Lâm che ngực khẩn cầu nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của Bách Lý Thần. Thật đáng sợ, thật đáng sợ, nàng vẫn chưa muốn chết.

"Thả ngươi, không, ta sẽ không để lại tai hoạ ngầm."

Nói xong Bách Lý Thần giơ bàn tay lên lần nữa chuẩn bị đánh xuống ở khoảng cách gần, Thượng Quan Tây Nguyệt ngăn cản hắn.

"Chờ một chút "Thượng Quan Tây Nguyệt kéo tay Bách Lý Thần lại.

Vốn dĩ Bách Lý Thần đang nổi giận đùng đùng nhưng khi cảm nhận được bàn tay ấm áp nhỏ bé của Thượng Quan Tây Nguyệt đang nắm chặt tay mình, Bách Lý Thần cảm thấy tất cả sự tức giận đều đã biến mất, chỉ còn lại một mình Thượng Quan Tây Nguyệt.

Nhìn Bách Lý Thần trợn trắng mắt, Thượng Quan Tây Nguyệt e lệ trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó thu tay của mình lại "Thả nàng ta trước đi, ta có cách để nàng ta quên chuyện này."

Sau đó ngay khi mọi người trừng lớn hai mắt nhìn nàng, Thượng Quan Tây Nguyệt đi tới trước mặt Thượng Quan Lâm ngồi xổm xuống trước mặt nàng, đột nhiên có một viên thuốc xuất hiện trong tay nàng, nhân lúc Thượng Quan Lâm không có phản ứng, cấp tốc quăng vào trong miệng của nàng.

"Khụ khụ, ngươi. . . Ngươi cho ta ăn cái gì."Thượng Quan Lâm quay người nằm rạp trên mặt đất, không ngừng bóp lấy cuống họng, muốn ói viên thuốc đó ra.

Thượng Quan Tây Nguyệt cũng không ngăn cản, cứ nhìn nàng như vậy, đến khi nàng tuyệt vọng từ bỏ, Thượng Quan Tây Nguyệt mới không nhanh không chậm mở miệng.

"Đan dược này vừa vào miệng lập tức hòa tan, ngươi đừng uổng phí công sức nữa."

Thượng Quan Lâm nôn mửa một hồi, phát hiện mình chỉ phun ra một ít nước chua, thuốc đã sớm hòa tan trong bụng mình rồi, nàng quay đầu lại tức giận trừng mắt nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt: "Tiện nhân, rốt cục ngươi cho ta ăn cái gì."

Bách Lý Thần thấy Thượng Quan Lâm dám nói năng lỗ mãng nhục mạ Thượng Quan Tây Nguyệt, mặt biến sắc, giơ chân lên muốn đạp nàng một cước.

"Đừng, không cần so đo với loại người này, sớm muộn gì cũng có một ngày ta đích thân trừng trị nàng."

Thượng Quan Tây Nguyệt vươn tay lên, không cho Bách Lý Thần động thủ, cười như không phải cười ý cười khiến Thượng Quan Lâm rùng mình.

Sau đó Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn thẳng vào hai mắt Thượng Quan Lâm, diễn<dannf''llequy1[d00n sâu trong mắt nàng tỏa ra một ánh sáng mê hoặc lòng người, khiến người khác không tự chủ được trầm luân, nàng hài lòng nhìn mắt Thượng Quan Lâm dần dần trở nên vô thần.

"Con mắt của ta đẹp không?"

Giọng nói của Thượng Quan Tây Nguyệt mị hoặc trầm thấp, khiến người khác cứ chìm hãm bên trong, không có cách nào kiềm chế được.

"Ngươi. . ."Lúc đầu khi Thượng Quan Lâm nghe thấy giọng nói u ám này, muốn trốn tránh ánh mắt làm nàng khủng hoảng, nhưng bất đắc dĩ không tự chủ được nhìn về phía nàng, tựa như có người điều khiển nàng từ trong bóng tối, nàng cố gắng muốn nghiêng đầu nói cái gì, nhưng cuối cùng mắt nàng dần dần mê mang, ngược lại trở nên trống rỗng không còn phát ra tiếng nào nữa. Cả người đờ đẫn không nói một lời, không nhúc nhích, mặc cho người ta định đoạt.

"Đứng lên ". Thượng Quan Tây Nguyệt ra lệnh.

Trong mắt tất cả mọi người đều rất kinh ngạc, Thượng Quan Lâm không hề hay biết cũng không để ý đến ngực mình đau đớn chậm rãi đứng lên, ngơ ngác nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt.

Miệng của mọi người đều há thành hình chữ O, đây rốt cuộc là loại võ công gì, có thể khiến người ta nghe lời, để mặc người khác an bài, ngay từ đầu bọn họ đã nhìn Thượng Quan Lâm biến từ một tỉnh táo thành bộ dáng ngơ ngác như hiện tại, mà tất cả chỉ vì nhìn vào mắt Thượng Quan Tây Nguyệt.

Trông thấy Thượng Quan Lâm đã hoàn toàn bị mình khống chế, Thượng Quan Tây Nguyệt chớp mắt, khôi phục lại vẻ bình thường.

"Ngươi nói xem, ta là ai!"

Thượng Quan Lâm không có cảm giác, nghe thấy Thượng Quan Tây Nguyệt tra hỏi, cứng ngắc gật đầu, đờ đẫn nhìn nàng "Không biết "

Khóe miệng Thượng Quan Tây Nguyệt nhếch lên, vươn tay phải lên vỗ vỗ gương mặt sưng đỏ của nàng, sau đó vuốt lại mái tóc rối cho nàng "Vậy ta nói cho ngươi biết, ngươi phải gọi ta là chủ nhân, thử xem, gọi thử một tiếng ta nghe xem."

Bách Lý Thần nghe thấy câu nói hài hước của Thượng Quan Tây Nguyệt, khóe miệng run rẩy một cái, sau đó tiếp tục an tĩnh nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Diana cuties, Totoro yuki, YuiYuii, hanayuki001
     
Có bài mới 04.04.2018, 12:24
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1128
Được thanks: 5109 lần
Điểm: 38.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 41
Chương 112: Bách Lý Thần, cuống họng ngươi không thoải mái sao?

Edit:susublue

Lúc này Thượng Quan Lâm như một người gỗ không có ý thức vậy, người khác kêu nàng làm gì thì nàng làm cái đó, nghe thấy người trước mặt mình mở miệng lần nữa, trong nội tâm nàng đã tự nói với mình, mình nhất định phải làm theo lời "Chủ nhân "

Thượng Quan Tây Nguyệt rất hài lòng, sau đó nói những chuyện mình muốn nàng quên ra để nàng ghi nhớ trong đầu, sau khi nói xong búng tay một cái, sau khi Thượng Quan Lâm tỉnh lại cảm thấy ngực đau đến hôn mê bất tỉnh.

Đối với Vũ Huyên Huyên, Thượng Quan Tây Nguyệt cũng dùng phương pháp giống y như vậy để nàng quên mất chuyện mình chó võ công và Bách Lý Thần giả ngu.

Sau đó Bách Lý Thần kêu Đông Nhật đang ẩn thân ở một nơi bí mật gần đó đưa hai người bọn họ về trước.

Trông thấy chỉ còn lại mấy người bọn họ, Thượng Quan Minh Tuyên một đi lên kéo Thượng Quan Tây Nguyệt lại "Nguyệt nhi, vừa rồi muội dùng võ công gì mà khiến cho họ thành ra như vậy, bình thường muội đều không ra khỏi cửa, vậy đã học được ở đâu vậy. "

Long Hạo Lăng cũng tò mò nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, không thể trách hắn nông cạn, mà vì võ công vừa rồi Thượng Quan Tây Nguyệt dùng hắn thật sự chưa từng nghe thấy cũng chưa từng nhìn thấy.

Thượng Quan Tây Nguyệt thấy rốt cục bọn họ cũng hỏi tới vấn đề này, nàng không biết phải trả lời thế nào, lúng túng sờ lên lỗ mũi của mình.

Rốt cục nên nói thế nào đây, chẳng lẽ ăn ngay nói thật, nói mình không phải muội muội của hắn sao? Không được, chuyện này không thể nói, chuyện bất hợp lý như vậy, coi như có nói cũng sẽ không ai tin, đến lúc đó nói không chừng còn coi mình là yêu quái!

"Chuyện này. . ."Thượng Quan Tây Nguyệt xoay người đưa lưng về phía bọn hắn, cắn khóe miệng không biết nên giải thích thế nào.

Nói thế nào, nói thế nào, rốt cục nên nói thế nào đây, người ta không sốt ruột, chỉ với một câu hỏi mà mình đã gấp đến xoay vòng vòng, nghĩ thế nào cũng không ra.

"Đúng rồi, ca ca." Mắt Thượng Quan Tây Nguyệt lóe sáng, rốt cục cũng nghĩ ra một lý do miễn cưỡng, nét mặt nàng tươi cười quay đầu lại ôm cánh tay Thượng Quan Minh Tuyên.

"Huynh không biết đâu, tại lúc huynh chưa trở về, ta nằm mơ, trong mơ thấy một ông già!"

"Mơ thấy một ông già thì có liên quan gì đến câu hỏi ta hỏi muội."Thượng Quan Minh Tuyên không hiểu hỏi.

Bách Lý Thần đứng bên cạnh nhìn biểu cảm của Thượng Quan Tây Nguyệt, hắn liếc mắt một cái đã nhìn ra Thượng Quan Tây Nguyệt cố tình bịa đặt, mặc dù không biết nguyên nhân vì sao nàng lại muốn giấu diếm, nhưng nhất định nàng có lý do của mình.

"Tại sao không liên quan, có liên quan rất lớn!"Thượng Quan Tây Nguyệt làm bộ ngạc nhiên, càng ôm chặt lấy Thượng Quan Minh Tuyên, dựa đầu vào vai của hắn.

Lúc đầu Bách Lý Thần vốn bình thường nhưng khi nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt tựa gần sát vào Thượng Quan Minh Tuyên lại thấy khó chịu, mặc dù bọn họ là huynh muội, nhưng hắn vẫn không nhịn được ăn dấm chua.

Nữ nhân này, một chút tự giác cũng không có, dù thế nào Thượng Quan Minh Tuyên cũng là nam nhân, nữ nhân của mình không ôm mình, ngược lại ôm cánh tay nam nhân khác, trong lòng của hắn nghĩ thế nào cũng thấy không công bằng.

Càng nghĩ càng thấy trong lòng không thoải mái, Bách Lý Thần dùng ánh mắt u oán nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, hi vọng nàng có thể nhìn mình một chút. Thượng Quan Tây Nguyệt đang cảm thấy dễ chịu dựa vào bờ vai Thượng Quan Minh Tuyên, diễn;'danf<[lle3quysd00n đột nhiên cảm nhận được khí lạnh phía sau mình, nàng không được tự nhiên đứng thẳng người, không hiểu nhìn về phía sau. Vừa quay đầu lại đã nhìn thấy biểu cảm của Bách Lý Thần.

Không thể không nói, Thượng Quan Tây Nguyệt thật sự bị dọa, đã thấy dáng vẻ đần độn của hắn, cũng đã thấy khía cạnh lạnh lùng anh tuấn của hắn, nhưng bộ dạng bây giờ là sao, người có ánh mắt buồn bã, vẻ mặt u oán như vậy thật sự là Bách Lý Thần sao? Là chủ nhân Minh điện sao? Không phải đâu, ông trời ơi, ngươi đùa ta sao! Sao Bách Lý Thần lại có vẻ mặt như thế, thật sự khiến người ta nổi da gà.

Bách Lý Thần vốn đang ủy khuất nhìn thấy rốt cục Thượng Quan Tây Nguyệt cũng đã nhìn mình, không khỏi nhếch miệng cười một tiếng, đang lúc muốn nói gì đó, phát hiện thân thể Thượng Quan Tây Nguyệt run run lại tiếp tục dựa vào.

Ai da, Bách Lý Thần hạ bả vai xuống, vẻ mặt uể oải, xem ra con đường truy thê của hắn còn rất xa xôi!

Thượng Quan Tây Nguyệt quay đầu lại nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi của Bách Lý Thần, rùng mình một cái, nàng phát hiện dù giả ngu hay lạnh lùng nàng đều có thể chấp nhận, nhưng vẻ mặt vừa rồi, nàng thật sự không chịu đựng nổi.

Nàng không nghĩ ra lý do vì sao Bách Lý Thần lại nhìn mình chằm chằm như thế.

"Nguyệt nhi?" Thượng Quan Minh Tuyên đợi nửa ngày vẫn không thấy Thượng Quan Tây Nguyệt mở miệng, liền quay đầu lại nhìn nàng.

"Hả, a đúng rồi, ca ca, ta nói tới đâu rồi." Bị Bách Lý Thần quấy rầy, Thượng Quan Tây Nguyệt không nhớ rõ mình nói tới chỗ nào.

Thượng Quan Minh Tuyên im lặng gõ trán Thượng Quan Tây Nguyệt "Tuổi còn nhỏ mà trí nhớ đã không tốt, vừa rồi muội nói tới gặp một lão già."

Thượng Quan Tây Nguyệt cười một tiếng, sờ lên chỗ bị gõ, nàng cũng không thể nói vừa rồi bị Bách Lý Thần quấy nhiễu.

"Đúng, ta mơ thấy một lão già, ông ta có tiên cốt, nhìn qua có vẻ đã đắc đạo thành tiên."Thượng Quan Tây Nguyệt nghiêm túc nói, biểu cảm như lão già đó thật sự xuất hiện trong giấc mơ của nàng vậy.

"Huynh đoán xem hắn nói với ta cái gì "Thượng Quan Tây Nguyệt chớp mắt tỏ vẻ thần bí.

Nàng phát phát hiện mình rất có tài năng, mặc dù là bịa chuyện, nhưng lại rất hợp tình hợp lý, cuối cùng ngay cả nàng cũng cảm thấy mình thật sự gặp được một ông lão đắc đạo thành tiên trong mơ.

Xem ra lúc ở hiện đại không phát triển sự nghiệp theo hướng diễn viên thật sự là một thiệt thòi lớn.

"Nói cái gì!"Thượng Quan Minh Tuyên ngây ngô cũng tin là thật, không kiềm chế được đi theo Thượng Quan Tây Nguyệt hỏi tiếp.

"Ông ta nói với ta, thấy ta là kỳ tài, cho nên liền dạy ta pháp thuật vừa rồi, gọi là. . ."

Đột nhiên Thượng Quan Tây Nguyệt nghẹn lời, gọi là cái gì, nói là thuật thôi miên bọn họ nhất định không hiểu, đúng rồi, không phải cổ đại có một loại phép thuật gọi là nhiếp hồn thuật sao, mượn tên của nó dùng một chút đi.

"Nhiếp hồn thuật, không sai, là nhiếp hồn thuật!"

Thượng Quan Tây Nguyệt hô lên, Thượng Quan Minh Tuyên trừng lớn hai mắt, nâng đầu Thượng Quan Tây Nguyệt đang tựa trên bả vai mình lên, không thể tin nhìn nàng "Nhiếp hồn thuật, Nguyệt nhi, muội nói là nhiếp hồn thuật sao?"

"Đúng vậy, ca ca, sao vậy." Thượng Quan Tây Nguyệt bị động nhẹ nhàng gật đầu, bị bộ dáng kinh ngạc của Thượng Quan Minh Tuyên làm cho choáng váng, nàng không hiểu, không phải chỉ là một thuật thôi miên đơn giản thôi sao, đáng giá để ngạc nhiên như vậy sao?

Không để ý đến Thượng Quan Tây Nguyệt, Thượng Quan Minh Tuyên đắm chìm trong suy nghĩ của mình, hắn không ngờ muội muội của mình lại biết nhiếp hồn thuật.

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn bộ dáng ngơ ngác của ca ca nhà mình cũng biết không thể hỏi gì, liền để một mình hắn chậm rãi suy nghĩ, còn mình đi đến bên cạnh Long Hạo Lăng.

"Hạo Lăng, ngươi nói xem sao ca ca của ta lại giật mình như vậy, chẳng lẽ nhiếp hồn thuật rất đáng gờm sao?

Thượng Quan Tây Nguyệt thật sự không hiểu, chẳng lẽ tên mà mình trộm cắp lại thật sự tồn tại ở đại lục này sao, hơn nữa hình như còn rất lợi hại. Bách Lý Thần đang thấy ngột ngạt, lần này lại nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt nói chuyện với Lăng, mà không đến hỏi mình, ghen tuông lộn xộn, ánh mắt nhanh chóng bắn về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

Thế nhưng lần này Thượng Quan Tây Nguyệt không có nhìn hắn, nghiêm túc nghe Long Hạo Lăng giảng giải.

"Nhiếp hồn thuật là một loại pháp thuật cổ của Tây Vực, người thi pháp chỉ cần phải hợp nhất tâm thần nhìn thẳng vào hai mắt đối phương, sau đó tiến hành khống chế, diễn[''danf<lle/quysd00n người bị sử dụng pháp thuật này sẽ mất ý thức, không có cảm giác, như một các xác không hồn, mặc cho người ta định đoạt, rất lâu về trước Tây Vực vẫn lấy nhiếp hồn thuật để điều khiển người khác làm việc cho mình, nhưng sau này vì vài nguyên nhân mà loại pháp thuật này không cho tuỳ tiện sử dụng nữa, đến cuối cùng khi thời gian dần trôi qua cũng biến mất theo, tương truyền loại pháp thuật đã biến mất gần cả ngàn năm rồi, không ngờ Nguyệt nhi lại có cơ duyên xảo hợp học được môn pháp này."

Long Hạo Lăng cũng tin tưởng câu chuyện của Thượng Quan Tây Nguyệt, nói rõ ràng những gì mình biết cho nàng, không sót một chữ. Hắn không ngờ vận khí Thượng Quan Tây Nguyệt lại tốt như vậy, chỉ nằm mơ lại có thể học được pháp thuật mà người khác tha thiết mơ ước, hơn nữa còn thất truyền từ lâu nữa, vận khí của Nguyệt nhi thực sự rất tốt.

Thượng Quan Tây Nguyệt nghe Long Hạo Lăng nói vậy, cười cười xấu hổ, không ngờ mình chỉ thuận miệng nói vậy mà thật sự có nhiếp hồn thuật, mà cũng không khác thuật thôi miên ở hiện đại bao nhiêu, chỉ là người nơi này chưa từng gặp qua, cho nên mới nghĩ nó kỳ diệu thôi.

"Thật ra cũng không có gì!"Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn khuôn mặt chân thành tha thiết của Long Hạo Lăng, trong lòng càng cảm thấy day dứt, mình chỉ thuận miệng nói ra mà Long Hạo Lăng lại tin tưởng như thế, nàng vừa áy náy vừa cảm động.

Cảm động Long Hạo Lăng tin tưởng mình không chút nghi ngờ, mặc dù nàng thật sự không muốn lừa gạt hắn, nhưng thật sự không có cách nào khác, đã nói láo thì nói láo cho tròn đi.

Hạo Lăng, ta cũng không muốn, ngươi tuyệt đối đừng trách ta lừa gạt người!

"Chuyện này còn nói là không có gì!" Thượng Quan Minh Tuyên đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình lại nghe thấy Thượng Quan Tây Nguyệt nói câu nói này, ngạc nhiên chạy đến trước mặt của nàng.

Nhiếp hồn thuật, không ngờ thật sự là nhiếp hồn thuật, Nguyệt nhi lại  có được pháp thuật cao như vậy, thật sự là ngoài ý muốn!

Bách Lý Thần chắp hai tay sau lưng đứng một mình cách đó không xa nhìn ba người bọn họ, lông mày càng nhăn chặt lại, bờ môi không vui nhếch lên, hai nam nhân đều vây quanh Thượng Quan Tây Nguyệt, vốn không có chỗ cho mình dung thân, mà ba người bọn họ trò chuyện vui vẻ như vậy, vốn dĩ đã quên mất sự tồn tại của hắn.

"Khụ khụ khụ "Bách Lý Thần cố ý ho khan hai tiếng, muốn tạo sự chú ý, nhưng không biết có phải vì thanh âm quá nhỏ hay không, nếu không vì sao, vẫn không có ai nhìn mình.

"Khụ khụ khụ khụ "Bách Lý Thần lại hắng giọng ho lần nữa, lần này thanh âm lớn hơn vừa rồi, rốt cục Thượng Quan Tây Nguyệt cũng quay đầu lại, nàng nhìn về phía Bách Lý Thần đang ho khan, nghi ngờ hỏi "Bách Lý Thần, ngươi sao vậy, cuống họng không thoải mái sao?"

Bách Lý Thần nghe thấy Thượng Quan Tây Nguyệt hỏi như vậy, ngược lại không biết nên nói gì, chỉ thấy khó chịu quay qua chỗ khác, giả bộ như không có chuyện gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Diana cuties, Totoro yuki, YuiYuii
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 18, 19, 20

8 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

14 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

17 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1107

1 ... 133, 134, 135



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 946 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 900 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 629 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 598 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 568 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 845 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 803 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.