Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 

Sủng phi của ngốc vương: Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

 
Có bài mới 02.04.2018, 21:24
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1127
Được thanks: 4785 lần
Điểm: 38.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 66
Chương 104: Cái chết của Thượng Quan Dục

Edit: susublue

"Đại tỷ tỷ, chúng ta đến nơi rồi, mau xuống đây đi!"Ngoài xe ngựa vang lên giọng nói của Thượng Quan Lâm.

Hai huynh muội Thượng Quan Minh Tuyên bước xuống xe ngựa đầu tiên, Bách Lý Thần ở phía sau nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, âm thầm cười một tiếng, Nguyệt nhi, vừa rồi ta nói muốn nàng làm nương tử của ta, nàng không phản bác, ta coi như nàng đã đồng ý.

Mấy người họ một trước một sau xuống xe ngựa, Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn xung quanh. Sắc trời đã hơi tối, gió nhẹ thổi qua, còn phát ra âm thanh khiến người khác rùng mình, phía trước là rừng cây rậm rạp, nhìn không thấy lối ra, ngẫu nhiên còn nghe được tiếng dã thú gào thét.

"Tỷ tỷ, ta sợ!" Bách Lý Thần cố ý sợ hãi cúi đầu kéo tay Thượng Quan Tây Nguyệt, tựa vào vai của nàng, chóp mũi ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng khoan khoái làm cho người ta thoải mái dễ chịu, Bách Lý Thần hài lòng nhắm hai mắt lại.

Nguyệt nhi là của mình, không ai có thể cướp đi. Không được, nhất định phải tìm cơ hội để Nguyệt nhi biết tâm ý của mình, nếu không bị người khác giậu đổ bìm leo sẽ không tốt.

Vũ Huyên Huyên nhìn thấy Bách Lý Thần ỷ lại phế vật kia như vậy, trong lòng như có thủy triều sôi trào, nàng điều chỉnh biểu cảm vặn vẹo một chút, đi lên trước ôn nhu nói "Thần vương, ngươi không cần phải sợ, Huyên Huyên sẽ bảo vệ ngươi."

Bách Lý Thần đang thoải mái dựa vào bờ vai của Thượng Quan Tây Nguyệt, đột nhiên nghe thấy một giọng nói quấy rầy hắn, hắn không vui vẻ mở hai mắt ra, nhìn thấy Vũ Huyên Huyên trước mắt không biết đang suy nghĩ cái gì.

Vũ Huyên Huyên trông thấy Bách Lý Thần nhìn mình chằm chằm, tâm tình lập tức nở hoa, nhất định là Thần vương bị ta làm cảm động, không chừng sẽ vứt bỏ Thượng Quan Tây Nguyệt mà chọn ta.

Tưởng tượng luôn rất hoàn mỹ, nhưng hiện thực lại rất tàn khốc, Bách Lý Thần đánh giá nàng một phen liền thu mắt lại "Người quái dị, đừng làm phiền ta."

Người quái dị, lại là người quái dị, hôm nay đã bị nói hai lần, Vũ Huyên Huyên cảm giác mình bị vũ nhục nghiêm trọng, lại còn ở trước mặt phế vật Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng cảm giác mình cực kỳ mất mặt.

Phế vật, ức hiếp người, nhất định là do tiện nhân này nói xấu nàng trước mặt Thần vương, nếu không thì vì sao mà Bách Lý Thần lại có thái độ như vậy đối với nàng. Nghĩ tới đây, càng lúc càng khẳng định, đến cuối cùng, chính Thượng Quan Tây Nguyệt là nguyên nhân.

Lúc đầu Thượng Quan Tây Nguyệt rất im lặng nhìn Bách Lý Thần dựa  ở đầu vai của mình, diễn{Daanfllee<;quý'd00n bỗng nhiên nàng cảm thấy một ánh mắt không thân thiện thậm chí có thể nói là ác độc nhìn mình chằm chằm, nàng ngẩng đầu lên, là Vũ Huyên Huyên.

Kỳ quái, ta không chọc giận nàng, nàng lại nổi điên cái gì, chợt thấy ánh mắt của nàng liếc qua Bách Lý Thần, lúc này mới hiểu.

Đều do Bách Lý Thần lam nhan họa thủy, hắn là kẻ ngốc, bỗng nhiên lại có người khăng khăng một mực thích hắn, nhưng nói thật, nàng không thể không nhìn Vũ Huyên Huyên với con mắt khác, mặc dù nàng ta khiến người khác chán ghét, nhưng lại không giống những người khác ghét bỏ Bách Lý Thần.

"Tránh ra tránh ra, đã sợ vì sao lại theo tới đây!"Thượng Quan Tây Nguyệt đẩy đầu Bách Lý Thần ra.

"Ta muốn đi cùng tỷ tỷ."

Thượng Quan Tây Nguyệt không tiếp tục để ý tới hắn nữa, quay đầu nhìn về phía Thượng Quan Minh Tuyên "Ca ca, lát nữa đi vào chúng ta không nên tách ra, nhất định phải chú ý an toàn."

"Yên tâm đi. "

Dặn dò mọi thứ xong, mấy người đi vào chỗ sâu nhất của rừng rậm.

"Ai da " Thượng Quan Lâm dẫm phải một tảng đá, chân bị trẹo, ngã nhào về phía Thượng Quan Tây Nguyệt, sau đó thừa dịp người khác không chú ý, rắc một chút bột phấn lên người Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Nhị muội muội cẩn thận một chút!"Lúc đầu sắc trời có chút âm u, lại thêm mấy người đứng tương đối gần nhau, Thượng Quan Tây Nguyệt cũng không phát giác ra, đỡ nàng một xong, tiếp tục đi về phía trước.

Sau lưng, Thượng Quan Lâm nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt không có phản ứng gì, âm trầm cười cười, hừ, tiện nhân, ngươi đợi bị dã thú ăn thịt đi.

Đi về phía trước được mấy bước, Thượng Quan Tây Nguyệt cảm thấy có chút không thích hợp, nàng luôn cảm giác trên người có mùi gì loáng thoáng, nhưng lại không nói được là mùi gì, đến khi nàng nhìn thấy nụ cười âm hiểm chưa biến mất ở khóe miệng Thượng Quan Lâm, nàng khẳng định là do Thượng Quan Lâm động tay động chân.

Nàng suy nghĩ một chút, vừa rồi Thượng Quan Lâm ngã xuống người nàng, vị trí cánh tay phải của nàng ta, nghĩ đến đây, nàng không đổi nét mặt sờ soạng quần áo phía sau, rồi đặt tay lên mũi ngửi thử, lập tức biết là cái gì .

Phấn Dẫn Thú! Thượng Quan Lâm, không ngờ ngươi lại dùng phương pháp này để đối phó ta, muốn ta chết không toàn thây sao? Ngươi đã bất nhân, cũng đừng trách ta bất nghĩa, hôm nay ta sẽ để cho ngươi trả giá đắt  vì quyết định ngu xuẩn của bản thân mình.

Hạ quyết tâm xong, nàng thả chậm bước chân, thời gian dần trôi qua, nàng tụt lại phía sau, bởi vì Bách Lý Thần nắm tay nàng, nên cũng tụt lại đằng sau.

Hắn biết Thượng Quan Tây Nguyệt cố ý, nhưng hắn cũng không hỏi, hắn phát hiện hắn ở chung với Thượng Quan Tây Nguyệt càng lâu, nàng lại cho càng nhiều kinh hỉ, nhưng mặc kệ nàng làm cái gì, hắn đều sẽ dốc toàn lực trợ giúp nàng, bảo hộ nàng.

Đi ở đằng sau, Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn tất cả mọi người đều đi ỏ phía trước, không ai chú ý tới mình, nàng giơ nhẹ tay phải lên, vận dụng linh lực đẩy tất cả Phấn Dẫn Thú bay vào giữa không trung, sau đó dính vào trên thân thể mập mạp của Thượng Quan Dục.

Là Phấn Dẫn Thú, Bách Lý Thần nhìn thấy bột phấn giữa không trung giật nảy mình, may là không bị Nguyệt nhi phát hiện, nếu không hậu quả khó mà lường được, rốt cục là ai muốn hại Nguyệt nhi.

Đột nhiên, mắt Bách Lý Thần chuyển động, rơi vào trên người Thượng Quan Lâm, nhất định là nàng, tuyệt đối không sai, mỗi lần Đông Nhật báo cáo đều là nữ nhân này tính kế Nguyệt nhi.

Thượng Quan Lâm đi ở phía trước đột nhiên rùng mình một cái, hiếu kỳ quay đầu lại, trong nháy mắt phát hiện vẻ lo lắng chưa biến mất trong mắt Bách Lý Thần, nàng dụi dụi con mắt lần nữa, lúc nhìn sang, Bách Lý Thần đã khôi phục lại bình thường.

Thượng Quan Lâm lắc đầu, nhất định là mình hoa mắt, một kẻ ngu sao có được ánh mắt khiếp người như vậy.

"Tỷ tỷ, thế nào."Thượng Quan Dục thấy Thượng Quan Lâm dừng lại, đi đến cạnh nàng hỏi.

"Không có gì, chúng ta tiếp tục đi thôi." Nhìn thoáng qua Thượng Quan Dục, chẳng biết tại sao, Thượng Quan Lâm có dự cảm, cảm giác đây là lần cuối cùng nhìn thấy đệ đệ của mình, sau đó lại nở nụ cười, nghĩ gì thế, chờ Thượng Quan Tây Nguyệt chết rồi, mình và đệ đệ liền có thể về nhà.

Đi được một khắc đồng hồ, bọn họ đi tới giữa rừng rậm, ở chỗ này tiếng gầm gừ của ma thú càng thêm rõ ràng, như ở ngay bên tai vậy.

"Nguyệt nhi, nhất định phải chú ý, chỗ này chỉ là vùng phụ cận nhưng lại là chỗ ma thú tụ tập, nhớ kỹ, đánh không lại liền chạy, nghe không." Thượng Quan Minh Tuyên lo lắng nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, tuy rằng bây giờ Nguyệt nhi có thể tu luyện linh lực, cấp bậc cũng không kém, nhưng so với ma thú, vẫn hơi yếu một chút.

Thượng Quan Tây Nguyệt im lặng nhếch miệng, đánh không lại liền chạy, chuyện này mất mặt cỡ nào chứ, nhưng vì không muốn để Thượng Quan Minh Tuyên lo lắng "Biết rồi, ca ca!"

Ngoài miệng nói là biết, nhưng Thượng Quan Tây Nguyệt lại quan sát bốn phía, hi vọng lần này mình có thể lập khế ước với một ma thú cường đại, như vậy có thể trợ giúp mình tu luyện.

"Thượng Quan tiểu thư, nếu bây giờ ngươi sợ, trở về vẫn còn kịp, nếu không phải lát nữa ma thú đến, ngươi muốn về cũng không được."Vũ Huyên Huyên chế giễu nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng thấy một phế vật còn vọng tưởng lập khế ước với ma thú, thật sự là mơ tưởng̃ hão huyền.

Thính lực của Thượng Quan Tây Nguyệt rất tốt, nàng nghe thấy rất nhiều ma thú chạy về bên này, hơn nữa sức mạnh rất cường đại, ngay khi nàng đang suy nghĩ, liền bị Vũ Huyên Huyên ngắt ngang, không khỏi biến sắc "Ngươi không nói lời nào không ai nói ngươi câm đâu!"

"Ngươi. . ."

"Đừng nói chuyện, các ngươi nghe đi, là thanh âm gì!" Biểu cảm của Thượng Quan Tây Nguyệt rất nghiêm túc, nhìn thẳng về phía tiếng động phát ra.

Nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt như vậy, tất cả mọi người đều căng thẳng thần kinh, cẩn thận lắng nghe.

"Rống rống, rống rống "

"Phanh phanh, phanh phanh "

Nghe thấy thanh âm này, Thượng Quan Lâm không chút hoang mang, khóe miệng hiện lên ý cười, xem ra là bầy ma thú bị Phấn Dẫn Thú kéo tới, Thượng Quan Tây Nguyệt, ngươi chờ chết đi, ma thú sẽ chỉ công kích người có Phấn Dẫn Thú, bởi vì thứ mùi hương đặc biệt đó sẽ hấp dẫn tụi nó.

Thanh âm càng ngày càng gần, mặt đất cũng chấn động, tiếng gầm gừ của ma thú cũng đã gần trong gang tấc.

"Không tốt, bầy ma thú tới, Nguyệt nhi chạy mau." Thượng Quan Minh Tuyên là người phản ứng đầu tiên, sắc mặt hắn trở nên trắng bệch, một ma thú còn khó đối phó, chứ nói chi là một bầy.

Thượng Quan Dục bị dọa đến hai chân phát run, hắn lớn như vậy cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua nhiều ma thú thế này, nắm thật chặt cánh tay Thượng Quan Lâm "Tỷ tỷ, sao... Làm sao bây giờ, chúng ta nhanh trốn đi!"

"Không có chuyện gì "Thượng Quan Lâm vỗ vỗ Thượng Quan Dục đang nắm lấy tay của mình, an ủi.

Nguyệt nhi, chúng ta nhanh chạy trước đi."Long Hạo Lăng trực tiếp kéo tay phải Thượng Quan Tây Nguyệt.

Nghe thấy Thượng Quan Minh Tuyên và Long Hạo Lăng nhắc nhở, phản ứng đầu tiên của Thượng Quan Tây Nguyệt là nắm chặt tay Bách Lý Thần và Thượng Quan Minh Tuyên cùng nhau chạy về phía trước.

Nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt gặp nguy hiểm cũng không quên kéo mình, trong lòng Bách Lý Thần ấm áp, không hổ là nương tử tương lai của mình, thiện lương như vậy.

Nhưng khi thấy Long Hạo Lăng kéo tay phải Thượng Quan Tây Nguyệt, Bách Lý Thần lại không thoải mái, nhưng bây giờ cũng không rảnh so đo những thứ này với hắn.

Vũ Huyên Huyên nhìn thấy một bầy ma thú như thế, đã sớm trợn tròn mắt, trông thấy đám người Thượng Quan Tây Nguyệt bỏ chạy, mới phản ứng lại, theo sát ở phía sau.

Chạy không được mấy bước, Thượng Quan Tây Nguyệt đột nhiên nhớ tới Phấn Dẫn Thú, diễn<Daan;lê>quy1[D0on ma thú không phải sẽ chỉ công kích người dính Phấn Dẫn Thú thôi sao? Vậy nên là tên đầu heo Thượng Quan Dục kia chứ, nàng chạy làm gì. Nghĩ như vậy, nhìn lại, quả nhiên không sai, toàn bộ ma thú đều đuổi theo Thượng Quan Lâm.

"Chờ một chút, chúng ta nhìn kỹ hẵng nói!" Thượng Quan Tây Nguyệt gọi Minh Tuyên và Long Hạo Lăng lại, để bọn họ nhìn sang phía Thượng Quan Lâm.

"Đây là chuyện gì!" Thượng Quan Lâm vốn đang rất nhàn nhã nhìn thấy toàn bộ ma thú chạy về phía mình, lập tức sợ ngây người, rốt cục là thế nào, sao ma thú lại chạy về phía này, không phải bọn chúng nên chạy theo Phấn Dẫn Thú dính trên người Thượng Quan Tây Nguyệt sao? Nhưng thời gian cấp bách, không có thời gian để nàng đi suy tư, ma thú cách nàng càng lúc càng gần.

"Tỷ. . . Tỷ tỷ. . Bọn chúng đến rồi!"Thượng Quan Dục đã sợ đến không có hơi sức nói chuyện, hiện tại hắn đang hối hận, sớm biết thế này sẽ không phạm sai lầm đi theo, bây giờ nhìn thấy ma thú càng ngày càng gần, Thượng Quan Dục hận không thể vung tay tát mình hai cái.

"Ngu ngốc, còn ngây ngốc đứng đấy làm gì, chạy mau!"Thượng Quan Lâm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, kêu to, kéo Thượng Quan Dục chạy về phía trước.

Thật ra cái gọi là chạy về phía trước, chẳng qua chỉ là chạy vòng quanh, lúc Thượng Quan Lâm chạy, trong lúc vô tình liếc mắt nhìn qua Thượng Quan Tây Nguyệt, thấy bộ dáng nàng xem trò vui, trong lòng đã muốn giết nàng mấy ngàn lần.

"Đại tỷ tỷ, ngươi mau cứu ta!" Ma thú theo sát không bỏ, Thượng Quan Lâm không thể không cúi đầu với Thượng Quan Tây Nguyệt, hi vọng nàng có thể giúp mình.

Nhìn thấy bây giờ Thượng Quan Lâm mới nhớ tới cầu xin nàng, Thượng Quan Tây Nguyệt khinh thường cười một tiếng "Nhị muội muội thật biết nói đùa, thế nhân ai chẳng biết Thượng Quan Tây Nguyệt ta không có cách nào tụ tập linh lực, ngươi lại còn kêu ta cứu ngươi sao?"

Nghe Thượng Quan Tây Nguyệt châm chọc, Thượng Quan Lâm biết nàng sẽ không giúp mình, không khỏi đưa ánh mắt chuyển qua Vũ Huyên Huyên đang đứng an toàn: "Huyên Huyên tỷ, ngươi cứu ta đi!"

"Lâm muội muội, không phải ta không muốn cứu ngươi, mà do ta không đối phó được!" Rõ ràng là sợ hãi, còn muốn nói mấy câu đường hoàng, Thượng Quan Tây Nguyệt ghét nhất là loại tiểu nhân này.

Biết bọn họ đều không đáng tin cậy, Thượng Quan Lâm chỉ có thể liều mạng chạy trước, nhưng bọn họ chạy đến đâu dã thú liền theo tới đó, hoàn toàn xem đám người Thượng Quan Tây Nguyệt vô hình.

Thượng Quan Tây Nguyệt thú vị nhìn tỷ đệ hai ngừoi bị đám ma thú truy đuổi chạy tới chạy lui "Ca ca, Hạo Lăng, các ngươi nhìn đi, thật có ý tứ mà, bọn chúng vốn không truy đuổi chúng ta."Thượng Quan Tây Nguyệt chỉ chỉ hai người Thượng Quan Lâm đang chật vật.

"Tỷ. . Tỷ tỷ. . Ta không chịu nổi nữa. Mệt chết ta rồi."Thượng Quan Dục thở hồng hộc hô to, lúc này hắn đã đổ mồ hôi đầm đìa, mồ hôi chảy dọc theo gò má phì nộn.

Thật ra Thượng Quan Lâm cũng rất mệt mỏi, nhưng đám súc sinh này một mực truy đuổi bọn họ không tha, không cho bọn họ một phút nghỉ ngơi, nhìn đám ma thú đã đến trước mặt, Thượng Quan Lâm gấp gáp nắm tay Thượng Quan Dục liều mạng chạy về phía trước "Ngớ ngẩn, nếu ngươi không muốn chết liền chạy nhanh lên cho ta."

Không biết có phải bị Thượng Quan Lâm hét to hù dọa hay không, hay là quá mệt mỏi, chân trái Thượng Quan Dục đạp chân phải, ngã nhào xuống đất, ăn đầy bụi đất.

Bởi vì hai người kéo tay nhau, cho nên Thượng Quan Lâm cũng lảo đảo một cái, nàng cố gắng cân bằng thân thể sau đó ngồi xổm xuống "Thượng Quan Dục, đứng lên cho ta, nhanh lên."Thượng Quan Lâm dùng toàn bộ sức mạnh muốn kéo Thượng Quan Dục lên, nhưng hắn quá béo, lại thêm Thượng Quan Lâm cũng mệt mỏi, thực sự không kéo nổi.

Nhìn đám ma thú khổng lồ càng ngày càng đến gần, đã tới trước mặt, còn có thể nghe thấy tiếng răng ma sát và tiếng hít thở nặng nề của chúng, Thượng Quan Lâm đã không còn lựa chọn nào khác, nàng do dự một chút, cắn răng, tâm hung ác, nhìn Thượng Quan Dục một lần cuối cùng, vứt hắn xuống một mình chạy đi thật xa.

Dục, xin lỗi, tỷ tỷ cũng bất đắc dĩ, nếu cả hai chúng ta cùng chết, sẽ không ai chăm sóc mẫu thân, cho nên, tuyệt đối không thể trách ta.

Thượng Quan Dục ngẩng đầu lên liền nhìn thấy tỷ tỷ vứt mình xuống đất một mình chạy thoát thân, nằm rạp trên mặt đất quay đầu nhìn đám ma thú đến gần sợ hãi hô hào "Tỷ tỷ, mau cứu ta, ta không muốn chết, tỷ tỷ. . . A" Cuối cùng kêu to một tiếng, Thượng Quan Dục đã bị những ma thú này bao vây, mà còn bị cắn đứt một cánh tay.

Chậc chậc, Thượng Quan Tây Nguyệt lắc đầu, nhìn Thượng Quan Dục bởi vì quá sợ hãi, đau đớn mà hôn mê, nàng không thương tiếc hắn, ác giả ác báo, đây chính là quả báo của hắn.

"Dục." Nghe thấy Thượng Quan Dục thống khổ kêu to một tiếng, bước chân Thượng Quan Lâm dừng lại, nàng quay đầu lại nhìn thấy Thượng Quan Dục bị ma thú vây quanh xé rách cả người hắn, bi thống la lên.

Sau đó liền nghe thấy tiếng nhấm nháp nuốt thức ăn, thỉnh thoảng còn có vài cánh tay cẳng chân bị ma thú ghét bỏ ném ra ngoài, nhìn thấy cảnh tượng máu tanh này, Thượng Quan Tây Nguyệt không có một chút khó chịu hay đồng tình nào.

Hại người này muốn hại mình, nếu không phải nàng phát hiện kịp lúc, chỉ sợ người bị ma thú vây quanh chính là nàng.

Nàng quay đầu nhìn về phía Thượng Quan Lâm đang khóc rống, bĩu môi khinh thường, hiện tại giả bộ thống khổ cái gì, đã thương tiếc, vì sao vừa rồi lại vứt bỏ hắn lại, loại người như Thượng Quan Lâm mãi mãi cũng luôn đặt bản thân ở vị trí thứ nhất.

Thượng Quan Lâm đứng ở đằng xa trơ mắt nhìn đệ đệ duy nhất của mình bị gặm đến nỗi chỉ còn chút xương cốt và quần áo rách, nàng chảy nước mắt mơ hồ đứng nhìn, dù cho thương tâm muốn chết, cũng không có can đảm tiến lên.

Ăn no xong, ma thú hài lòng chậc lưỡi, tuy rằng chất lượng thịt chẳng ra sao cả, còn thô ráp cứng ngắc, nhưng cũng coi như no nê.

Nhìn đám ma thú sau khi ăn xong cũng không tìm nàng gây phiền phức, dần dần bước về phía sâu nhất của cánh rừng, Thượng Quan Lâm ngây ngốc lảo đảo đi về phía những khung xương của Thượng Quan Dục rơi ra, chậm rãi ngồi xổm xuống, quỳ trên mặt đất, duỗi tay run rẩy sờ vào, không thể tin được người vừa rồi còn gọi mình là tỷ tỷ bây giờ đã không còn nữa.

Tại sao có thể như vậy, đây nên là kết cục của Thượng Quan Tây Nguyệt, tại sao lại là đệ đệ của mình?

Thượng Quan Lâm nắm một miếng quần áo rách để trong lòng, khóc lớn, trong đầu không ngừng hiện lên cảnh tượng vừa rồi, đột nhiên ngửi thấy mùi vị khác thường, diễn;''Daffn'[lle3quy<d00n> nàng ngừng khóc, nghi ngờ cầm mảnh quần áo rách lên đặt ở chóp mũi cẩn thận ngửi.

Ngửi thấy mùi vị quen thuộc, lông mày Thượng Quan Lâm càng lúc càng nhíu chặt, mùi này là. . . là. . . Phấn Dẫn Thú.

Cho là mình ngửi sai, Thượng Quan Lâm càng cố sức ngửi, không sai, đây đúng là Phấn Dẫn Thú, nhưng rõ ràng là ở trên người Thượng Quan Tây Nguyệt, sao lại có trên người của Dục được.

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn thấy động tác của Thượng Quan Lâm, biết nàng đang nghi ngờ, nhưng ngươi biết cũng đã trễ, nếu ngay từ đầu ngươi không có ý nghĩ ngoan độc này, Thượng Quan Dục cũng sẽ không chết không toàn thây, nếu muốn nói, Thượng Quan Dục cũng bởi vì ngươi mà chết.

"Lâm muội muội, ta. . Ngươi không sao chứ!" Nhìn thấy ma thú đã đi mất, Vũ Huyên Huyên mới chậm rãi đi đến bên cạnh Thượng Quan Lâm.

Nghe thấy giọng nói của Vũ Huyên Huyên, Thượng Quan Lâm tỏ vẻ trấn định buông mảnh quần áo rách xuống, trong lòng lại không ngừng mắng nàng, hiện tại giả bộ tốt lành cái gì, nếu vừa rồi ngươi giúp ta, nói không chừng Dục sẽ không chết.

Nhưng những lời này Thượng Quan Lâm không thể nào nói ra được, nàng còn cần Vũ Huyên Huyên, hiện tại không thể trở mặt với nàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Diana cuties, Hothao, Nguyêtle, Totoro yuki, YuiYuii
     

Có bài mới 03.04.2018, 14:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1127
Được thanks: 4785 lần
Điểm: 38.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 66
Chương 105: Tứ Đồng Linh Hồ

Edit: susublue

"Huyên Huyên tỷ, ta không sao, nhưng Dục, hắn. . . ." Không thể nói được một lời, Thượng Quan Lâm khóc không ra tiếng, đây chính là đệ đệ ruột thịt của mình, nhưng bây giờ cứ như vậy mà chết, ngay cả xương cốt cũng không còn, chuyện này xảy ra quá đột ngột, suy nghĩ của nàng còn chưa theo không kịp.

Còn Phấn Dẫn Thú nữa, sao lại ở trên người Dục được, chẳng lẽ là Thượng Quan Tây Nguyệt phát hiện, sau đó chuyển hết Phấn Dẫn Thú lên người Dục, cho nên mới hại Dục chết không còn xương cốt. Không sai, nhất định là như vậy.

Thượng Quan Tây Nguyệt thật ác độc, lại dùng phương pháp này để đối phó đệ đệ của mình, lúc này Thượng Quan Lâm đã quên, chuyện này kẻ cầm đầu chính là nàng, nếu không phải ngay từ đầu nàng có ý muốn hại người, Thượng Quan Dục cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

Dục, ngươi yên tâm, tỷ tỷ nhất định sẽ báo thù cho ngươi, để máu của tiện nhân Thượng Quan Tây Nguyệt bắn xa ba thước.

"Lâm muội muội, ngươi nén bi thương đi, Lâm muội muội? Lâm muội muội?"Vũ Huyên Huyên thấy Thượng Quan Lâm thẫn thờ nhìn xương cốt của Thượng Quan Dục, không nhịn được đẩy nàng hai lần.

"Ta không sao, Huyên Huyên tỷ "Thượng Quan Lâm lấy lại tinh thần, xoa nước mắt, đứng lên nhìn thấy bóng lưng Thượng Quan Tây Nguyệt, nhanh chóng phát hỏa, Thượng Quan Tây Nguyệt, ngươi chớ đắc ý, ta nhất định sẽ khiến ngươi trả giá đắt cho cái chết của Dục.

Thượng Quan Tây Nguyệt cười lạnh một tiếng, nhìn nàng "Nhị muội muội, lần này heo đệ đệ của ngươi chết rồi, trở về ngươi phải nói làm sao đây!"

"Đại tỷ tỷ, Dục cũng là đệ đệ của ngươi, sao ngươi có thể nói như vậy!"

"Đệ đệ?" Giống như nghe thấy chuyện gì rất buồn cười vậy, Thượng Quan Tây Nguyệt cười ha hả, một lúc lâu mới dừng lại "Nhị muội muội, đây chính là heo đệ đệ của ngươi, không có quan hệ gì với ta cả, Thượng Quan Tây Nguyệt ta chỉ có một người ca ca."

"Ngươi..."

"Được rồi, Lâm muội muội, đệ đệ ngươi chết rồi, chúng ta đều rất thương tâm, nhưng có náo loạn thì hắn cũng sẽ không sống lại, ngươi nén bi thương đi!" Nhìn các nàng cãi lộn, Vũ Huyên Huyên đứng ra giảng hòa, nhưng nàng cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ hi vọng các nàng đừng làm chậm trễ chuyện của mình thôi, chỉ cần vừa nghĩ tới Bách Lý Thần, nàng hận không thể đưa Thượng Quan Tây Nguyệt đến Tây Thiên.

"Thần vương, ngươi không sao chứ!" Vũ Huyên Huyên quan tâm hỏi Bách Lý Thần một mực dán chặt lấy Thượng Quan Tây Nguyệt, nhìn hai người thân mật, nàng cực lực khắc chế cảm xúc của mình. Ai ngờ Bách Lý Thần không thèm để ý tới nàng, quay đầu đi hướng khác.

Vũ Huyên Huyên cảm thấy rất xấu hổ, nhưng nàng toàn đổ hết sai lầm lên đầu Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng vẫn cho rằng chỉ cần không có Thượng Quan Tây Nguyệt, Bách Lý Thần sẽ không còn đối xử với mình như vậy nữa.

Nhìn thoáng qua Vũ Huyên Huyên, Thượng Quan Tây Nguyệt cũng hiểu tâm tư của nàng, nàng giả bộ như không biết gì cùng ca ca đi về phía trước.

Thượng Quan Lâm cũng biết không thể gấp được, cùng Vũ Huyên Huyên đi sau lưng bọn họ.

Vừa đi không được mấy bước, dưới cây đại thụ xanh biếc, xuất hiện một cục lông trắng như tuyết, có đuôi dài trên mặt còn có bốn con mắt, tiểu sinh linh ngiêng đầu nhìn bọn họ.

Toàn thân nó trắng như tuyết, không có một chút tạp chất, như bông tuyết thuần khiết, xoay tròn bốn con mắt đen nho nhỏ, như đang suy tư vấn đề gì đó, bốn cái đầu mập mạp, chân vừa nhỏ vừa ngắn, móng vuốt sắc bén mọc từ lòng bàn tay đang duỗi ra.

Tiểu sinh linh nghiêng đầu, lông xù lên, lỗ tai cảnh giác dựng thẳng đứng, nhìn chằm chằm đám người, tròng mắt như đá quý màu đen.

Lúc đầu mặt ủ mày chau đầy hận ý nhìn Thượng Quan Lâm, con mắt lập tức trừng lớn vội vàng xông lên phía trước.

"Đây là. . Đây là Tứ Đồng Linh Hồ " Thượng Quan Lâm rất kích động, không ngờ hôm nay lại gặp được một bảo bối, nếu mình có thể lập khế ước với nó, còn sợ không đối phó được Thượng Quan Tây Nguyệt sao?

Thượng Quan Tây Nguyệt cũng thấy kỳ quái nhìn con vật được gọi là Tứ Đồng Linh Hồ, chẳng biết tại sao, nàng cảm giác tiểu Linh Hồ này một mực nhìn mình.

"Ca, Tứ Đồng Linh Hồ là cái gì!"

Thượng Quan Minh Tuyên nhìn thấy Linh Hồ cũng rất kích động, nghe thấy Thượng Quan Tây Nguyệt hỏi, như thực như ảo nói "Truyền thuyết nói Tứ Đồng Linh Hồ là Thánh Thú , chỉ thiếu chút nữa là có thể tấn thăng thành Thần thú, diễn[D@fnn<lle;;quydo00n nếu có thể lập khế ước với nó, như vậy sức chiến đấu của bản thân cũng sẽ tăng lên không ít."

"Không sai "Long Hạo Lăng gấp gáp nói tiếp "Nhưng nếu muốn lập khế ước với một ma thú cấp Thánh Thú, nhất định phải có Tinh Thần lực cường đại mới được, nếu không, không những khế ước không thành công, có khả năng chính người đó cũng sẽ bị ma thú công kích."

Tinh Thần lực cường đại, Thượng Quan Tây Nguyệt hiểu ý cười một tiếng, nói vậy không phải là mình sao? Xem ra hôm nay ngoại trừ mình ra không ai có thể có được con Linh Hồ này rồi.

Vũ Huyên Huyên cũng đỏ mắt nhìn Linh Hồ, Tinh Thần lực cảu nàng rất cao, nếu ký khế ước với nó, nhất định sẽ càng thêm lợi hại.

Quyết định xong, Thượng Quan Lâm và Vũ Huyên Huyên lại cùng lúc vận linh lực nhào tới chuẩn bị cưỡng ép nó lập khế ước.

Linh Hồ trông thấy hai người này nhào về phía nó, không biết có phải mắt Thượng Quan Tây Nguyệt có vấn đề hay không thấy, mà lại trông thấy trong mắt của nó hiện lên một tia khinh thường.

Thượng Quan Tây Nguyệt kinh ngạc há to mồm, thế giới này làm sao vậy, ngay cả một con hồ ly cũng biết khinh bỉ người khác?

Kỳ thật Thượng Quan Tây Nguyệt không hề nhìn lầm, Tứ Đồng Linh Hồ quả thật có khinh thường, nó nhẹ nhàng mở đôi mắt đầy tia lửa mãnh liệt nhìn thẳng vào hai người Thượng Quan Lâm, không có một chút sợ hãi, cũng không tránh né, cứ như vậy mà trơ mắt nhìn các nàng bay mất cách mình càng ngày càng xa.

Nhìn Linh Hồ cũng không có ý ẩn núp, mắt Thượng Quan Lâm lóe lên vẻ kinh hỉ, xem ra Linh Hồ này sợ hãi, mình có thể đối phó nó dễ như trở bàn tay, nghĩ như vậy, Thượng Quan Lâm nhanh chóng bước lên.

Vũ Huyên Huyên bên cạnh thấy vậy cũng nghĩ giống Thượng Quan Lâm muốn đoạt Linh Hồ, tức hổn hển trừng mắt nhìn nàng, phát huy sức mạnh Hoàng Linh đỉnh phong của mình, xuất chưởng đánh về phía nàng, một luồng sức mạnh cường đại bay về phía Thượng Quan Lâm, nàng trông thấy Vũ Huyên Huyên ra tay với nàng, vội vàng vận dụng linh lực của mình chống cự, nhưng linh lực của nàng không cao bằng Vũ Huyên Huyên, lòng bàn tay của nàng trực tiếp đánh vào vai của mình, Thượng Quan Lâm theo quán tính ngã xuống dưới tàng cây cách đó không xa, đầu đâm vào thân cây, hôn mê bất tỉnh.

Huyền Linh cao cấp? Không ngờ Thượng Quan Lâm đã đến Huyền Linh cao cấp, Thượng Quan Tây Nguyệt như đang suy nghĩ nhìn nàng, thấy nàng ngoại trừ dung mạo xinh đẹp, nàng quả thật có chút thiên phú.

Vũ Huyên Huyên nhìn thấy chỉ còn một mình mình, lộ vẻ tham lam nhìn chằm chằm Tứ Đồng Linh Hồ, ngươi lập tức sẽ là của ta.

Linh Hồ không chút hoang mang nhìn Vũ Huyên Huyên, vẻ khinh thường trong mắt càng ngày càng nặng, lúc Vũ Huyên Huyên giang hai cánh tay nhào tới, Linh Hồ xoay người một cái biến mất không thấy bóng dáng.

"A" Vũ Huyên Huyên vồ hụt, đột nhiên không biết có thứ gì đẩy mình một cái, thân thể vì dùng lực đánh tới phía trước, mà trực tiếp ngã gục xuống đất.

Thượng Quan Tây Nguyệt mở to hai mắt, vừa rồi người khác có nhìn thấy hay không thì nàng không biết, nhưng vừa rồi nàng nhìn thấy rất rõ ràng, như một thước phim chiếu chậm.

Lúc Linh Hồ trông thấy Vũ Huyên Huyên đánh tới, chân nhún một cái, liền xuất hiện sau lưng Vũ Huyên Huyên, sau đó duỗi móng vuốt nhỏ mập mạp ra, đá vào sau lưng Vũ Huyên Huyên.

Xong xuôi, giống như ngại ô uế móng của nó, xoã cái đuôi to như cây chổi ra, lướt qua lòng bàn tay, sau đó đứng ở một chỗ cách Thượng Quan Tây Nguyệt không xa.

"Ha ha" Thượng Quan Tây Nguyệt bị động tác của nó chọc cho kìm lòng không được cười phá lên.

Long Hạo Lăng không hiểu nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, không biết vì sao nàng lại cười, chỉ có Bách Lý Thần đứng bên cạnh kinh ngạc nhìn nàng, vừa rồi động tác của Linh Hồ hắn cũng nhìn thấy rất rõ, nhưng hắn lại không ngờ Thượng Quan Tây Nguyệt cũng có thể nhìn thấy, phải biết rằng nếu linh lực không đạt tới mốc nhất định, sẽ không thể thấy rõ động tác nhanh như tia chớp vừa rồi của Linh Hồ, nhưng từ tiếng cười của Thượng Quan Tây Nguyệt, hắn biết nàng cũng nhìn thấy.

Còn Vũ Huyên Huyên té nhào trên mặt đất, vừa đúng lúc, trước mặt nàng có một hòn đá nhỏ, trán đập vào hòn đá đó, cũng ngất đi.

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn hai người họ ngất đi, im lặng nhếch môi, thật là, giằng co như vậy, lần này tốt rồi, đều choáng váng ngất xỉu, vậy Linh Hồ sẽ là của ta, nghĩ đi nghĩ lại, khóe miệng Thượng Quan Tây Nguyệt cười đắc ý, như một con cáo nhỏ.

Lúc Thượng Quan Tây Nguyệt đang nghĩ làm thế nào để tới gần nó, sau đó dùng Tinh Thần lực của mình lập khế ước với nó, Linh Hồ đã từ từ đi tới bên cạnh Thượng Quan Tây Nguyệt.

Đám người Long Hạo Lăng và Bách Lý Thần dùng ánh mắt phòng bị nhìn Linh Hồ, diễn<'Dafn''}llequy1d00n sợ nó sẽ làm chuyện bất lợi với Thượng Quan Tây Nguyệt, nhưng Linh Hồ không hề để tâm, coi như bọn họ không tồn tại, từng bước một đi về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

Thượng Quan Tây Nguyệt cũng hứng thú nhìn nó, nhìn nó đi đến trước mặt mình, sau đó ngoài dự liệu, Linh Hồ thân mật cọ đầu trên bàn chân Thượng Quan Tây Nguyệt, ngay từ đầu khi nhìn thấy động tác của Linh Hồ, mấy người đều chuẩn bị xuất thủ, Thượng Quan Tây Nguyệt lại ngăn cản "Không cần lo lắng, nó không có ác ý!"

Nhìn Linh Hồ trước mặt, cọ xong chân trái, lại cọ vào đùi phải, Thượng Quan Tây Nguyệt dở khóc dở cười, không biết nó muốn làm gì, chẳng lẽ muốn cọ khắp toàn thân của mình?

Tất cả mọi người nhìn nhất cử nhất động của nó, Linh Hồ cọ xong sau đó ngẩng đầu lên, Thượng Quan Tây Nguyệt như trông thấy màu xanh nước ẩn hiện trong mắt của nó, sau đó nó cúi đầu cắt lòng bàn tay của mình, ra hiệu Thượng Quan Tây Nguyệt ngồi xổm người xuống, Thượng Quan Tây Nguyệt hiểu ý của nó, ngồi xổm xuống.

Linh Hồ duỗi móng vuốt sắc bén ra đầu ngón tay vẽ một vòng tròn trên mu bàn tay trắng noãn của Thượng Quan Tây Nguyệt.

Thượng Quan Tây Nguyệt không có phòng bị, mu bàn tay bị vẽ thành một cái lỗ hổng, chảy máu ra.

"Nguyệt nhi" Thượng Quan Minh Tuyên nhìn muội muội mình bị thương, vận dụng linh lực chuẩn bị đánh bay con Linh Hồ này.

Long Hạo Lăng kịp thời ngăn cản hắn "Chờ một chút, ngươi nhìn xem nó đang làm cái gì" chỉ thấy Linh Hồ đổ máu trong lòng bàn tay của mình lên mu bàn tay bị thương của Thượng Quan Tây Nguyệt.

Máu tươi gặp nhau, Thượng Quan Tây Nguyệt cảm giác có một dòng nước ấm chảy xuôi khắp toàn thân, bỗng nhiên trong đầu truyền đến một âm thanh cổ xưa "Lấy máu chúng ta, cùng lập khế ước, vĩnh viễn, không rời không bỏ, nếu trái lời thề, sẽ hồn phi phách tán."

Thượng Quan Tây Nguyệt kinh ngạc nhìn Linh Hồ, đang chuẩn bị nói gì đó, đột nhiên khí thế toàn thân biến đổi, khác hẳn lúc trước, không hề có sự thống khổ như mấy lần tấn cấp trước đây.

Hoàng Linh trung cấp? Bách Lý Thần kinh ngạc nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, chỉ đơn giản như vậy mà có thể tấn cấp, hơn nữa còn là Hoàng Linh trung cấp, chấn động trong lòng không có ai biết, không ngờ Thượng Quan Tây Nguyệt thay đổi to lớn như thế, 14 tuổi đã đạt tới Hoàng Linh trung cấp, thiên phú cỡ này người thường không thể so sánh, nói không chừng một ngày nào đó ngay cả mình cũng sẽ bị nàng vượt qua.

Long Hạo Lăng cũng rất kinh ngạc, nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, vì nàng tấn cấp, khí thế trào ra ngoài mà tóc tung bay trong gió, tựa như thiên nữ, thần thánh không thể mạo phạm, sự quyến luyến đối với nàng chỉ có tăng lên chứ không giảm đi.

Thượng Quan Tây Nguyệt không ngờ chỉ lập khế ước với một con cáo nhỏ, lại vô duyên vô cớ tấn cấp nhẹ nhõm như thế.

"Mẫu thân" một thanh âm non nớt truyền ra từ đáy lòng Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Hả" Thượng Quan Tây Nguyệt tò mò mở to mắt nhìn tiểu hồ ly, hơi khó tin, giọng nói vừa rồi là nó phát ra sao?

"Mẫu thân, chính là ta đang gọi ngươi!" Tiểu hồ ly phối hợp, vươn móng vuốt ra vỗ vỗ người Thượng Quan Tây Nguyệt.

Lần này Thượng Quan Tây Nguyệt mới định thần lại, không ngờ thật sự là con tiểu hồ ly này gọi, nhưng sao nó lại gọi mình là mẫu thân?

"Nguyệt nhi, muội không sao chứ." Thượng Quan Minh Tuyên tiến lên đỡ Thượng Quan Tây Nguyệt, quan tâm hỏi nàng.

Thượng Quan Tây Nguyệt lắc đầu, ôm tiểu hồ ly vào trong ngực, nhếch môi khẽ cười, đầu ngón tay chạm vào bộ lông tơ trắng như tuyết của tiểu hồ ly, rất dễ chịu.

Tiểu hồ ly trong ngực Thượng Quan Tây Nguyệt thấy Thượng Quan Tây Nguyệt khẽ vuốt ve, thoải mái dễ chịu nhắm mắt lại, an tĩnh hưởng thụ, mẫu thân thật tốt, còn gãi ngứa cho mình.

Lạc Lạc trốn trong nhẫn Thiên Hoàng nhìn thấy động tác của Thượng Quan Tây Nguyệt, lập tức không vui, cái ôm của chủ nhân là của ta, n hồ ly đáng chết nhà ngươi mau cút đi.

Thượng Quan Tây Nguyệt vừa vuốt ve nó vừa nghĩ về việc nó gọi mình là mẫu thân, từ khi nào mà nàng lại trở thành mẫu thân của một con hồ ly?

"Vật nhỏ, vì sao ngươi gọi ta là mẫu thân." Thượng Quan Tây Nguyệt cũng không nói ra, mà bí mật truyền âm với nó, nàng biết nó có thể nghe được.

Quả nhiên không sai, tiểu hồ ly nghe thấy câu hỏi, ngóc đầu lên nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, sau đó non nớt nói "Mẫu thân, bởi vì ngươi chính là mẫu thân của ta!"

Trên trán Thượng Quan Tây Nguyệt xuất hiện vô số hắc tuyến, có lầm hay không, ngay cả đứa bé mình còn chưa sinh qua, sao lại sinh ra một con hồ ly?

"Nguyệt nhi, muội thật lợi hại, lại có thể khiên Tứ Đồng Linh Hồ chủ động lập khế ước với muội" Thượng Quan Minh Tuyên kinh ngạc nhìn tất cả mọ chuyện, không ngờ Thánh Thú khiến người ta kinh sợ lại chủ động lập khế ước với con người, phải biết là một khi khế ước thành công, thì không hề bình đẳng, nếu ma thú chết, người bị ký khế ước sẽ không có bất kỳ tổn thương gì, có thể lập một khế ước khác. Trái lại, nếu người lập khế ước đã chết, ma thú cũng sẽ cùng chết theo, cho nên ma thú sẽ không dễ dàng lập khế ước cùng nhân loại.

Thượng Quan Tây Nguyệt cũng không bắt bẻ chuyện tiểu hồ ly gọi mình là mẫu thân, nghe thấy Thượng Quan Minh Tuyên nói vậy, nàng cười cười "Có lẽ ta và nó hữu duyên!" Thượng Quan Tây Nguyệt nói thật, lần đầu tiên nàng nhìn thấy tiểu hồ ly này liền rất thích nó.

"Tiểu hồ ly, chúng ta đã hữu duyên, vậy ta đặt tên cho ngươi, gọi là Duyên Duyên, có được không!" Thượng Quan Tây Nguyệt cúi đầu sờ đầu của nó, trong mắt lộ vẻ yêu thích rõ ràng.

Tiểu hồ ly nghe mình có danh tự, cao hứng gật đầu, miệng rốt cục cũng phát ra âm thanh Chiêm chiếp, chi chi!" mà tất cả mọi người có thể nghe được "
Nhìn thấy bộ dáng Duyên Duyên đáng yêu, tất cả mọi người đều nở nụ cười, chỉ có Bách Lý Thần là rầu rĩ không vui nhìn con hồ ly thối chiếm lấy cái ôm của Thượng Quan Tây Nguyệt, đáng chết, Nguyệt nhi là của ta, hồ ly không biết xấu hổ nhà ngươi mau cút ngay cho ta.

Như cảm nhận được ánh mắt không thân thiện của Bách Lý Thần, Duyên Duyên quay đầu nhìn hắn, diễnD@fnn/?lle3quy1;'d00n nhìn thấy dáng vẻ ăn dấm của Bách Lý Thần, Duyên Duyên nghịch ngợm làm một cái mặt quỷ, hừ, ngươi dám giả ngu, muốn lừa gạt mẫu thân của ta, không có cửa đâu, có ta ở đây, ngươi đừng mong tới gần mẫu thân của ta.

Hiểu ý của Duyên Duyên, Bách Lý Thần nắm chặt đấm tay đến nỗi vang lên tiếng răng rắc, hận không thể đi lên phía trước xé nát cái mặt tiểu nhân đắc chí của nó ra.

Hừ, hồ ly chết tiệt, chờ đến lúc quan hệ giữa ta và Nguyệt nhi tốt hơn rồi, ta sẽ kêu nàng ném ngươi đi, xem ngươi còn đắc ý được không.

Ngay lúc tất cả mọi người vui vẻ, hai người Thượng Quan Lâm và Vũ Huyên Huyên đã bị quên lãng đồng loạt tỉnh lại, thấy Tứ Đồng Linh Hồ vốn nên thuộc về mình lúc này lại an tĩnh nằm trong ngực Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Thượng Quan Tây Nguyệt, sao Linh Hồ lại ở chỗ của ngươi!" Vũ Huyên Huyên bưng cái trán lảo đảo đứng lên, nhìn thái độ của hồ ly hoàn toàn khác biệt với vừa rồi, Vũ Huyên Huyên hung ác nhìn nàng.

"Duyên Duyên tự mình tới, muốn hỏi nguyên nhân, ngươi hỏi Duyên Duyên trong tay ta đi."

"Duyên Duyên?" Thượng Quan Lâm nhạy bén nghi ngờ hỏi lại.

"Không sai, Duyên Duyên, Linh Hồ đã chủ động lập khế ước với Nguyệt nhi, đồng thời nàng cũng cho nó một cái tên gọi là Duyên Duyên!" Long Hạo Lăng thay Thượng Quan Tây Nguyệt giải thích.

Vũ Huyên Huyên chớp hai mắt, nàng nghe thấy cái gì. Khế ước? Tứ Đồng Linh Hồ là một Thánh Thú mà lại chủ động lập khế ước cùng nhân loại hơn nữa còn là một phế vật? Chuyện này đúng là trò cười!

Vũ Huyên Huyên cực lực an ủi mình đây tuyệt đối là chuyện không thể, nhưng lúc này Linh Hồ thân mật với Thượng Quan Tây Nguyệt lại khiến nàng không thể không thừa nhận, phế vật Thượng Quan Tây Nguyệt thật sự đã lập khế ước cùng nó.

"Không có khả năng, tuyệt đối không thể nào" Thượng Quan Lâm không tin kêu to, điên cuồng lắc đầu "Thượng Quan Tây Nguyệt chẳng qua là một phế vật, có tư cách gì lập khế ước với Thánh Thú."

Duyên Duyên đang hưởng thụ Thượng Quan Tây Nguyệt vuốt ve mình, nghe thấy người trước mắt lại bất kính với mẫu thân của mình, bốn con mắt mở ra, phát ra ánh sáng khiếp người, lông toàn thân đều dựng đứng thẳng lên, nhảy vèo một cái ra khỏi ngực Thượng Quan Tây Nguyệt, thần tốc phóng tới chỗ Thượng Quan Lâm đang nói năng lỗ mãng, tốc độ kia cực nhanh, như một luồng ánh sáng trắng.

Thượng Quan Lâm không phản ứng kịp, chỉ thấy một luồng sáng trắng đang cách nàng không xa, sắp đụng vào mình, vội vàng vận linh lực ngăn cản, nhưng đã không còn kịp rồi, Duyên Duyên trực tiếp đá nàng nằm thẳng trên đất, cái trán đập xuống mặt đất phát ra một âm thanh chói tai.

Nghe tháy tiếng vang này, Thượng Quan Tây Nguyệt mở to hai mắt nhìn về phía Thượng Quan Lâm không nhúc nhích, không thể nào, đụng như thế, sẽ không phải đã chết rồi chứ, vậy coi như không có gì vui rồi.

"Duyên Duyên, trở về "

Nghe thấy Thượng Quan Tây Nguyệt kêu mình, Duyên Duyên quay đầu lại lắc mông một cái rồi trở lại trong ngực Thượng Quan Tây Nguyệt, thân mật cọ xát cổ của nàng, hai con mắt híp lại, như muốn Thượng Quan Tây Nguyệt tiếp tục vuốt ve nó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Diana cuties, Nguyêtle, Totoro yuki, YuiYuii, hanayuki001
     
Có bài mới 03.04.2018, 19:48
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1127
Được thanks: 4785 lần
Điểm: 38.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngốc vương sủng phi, phế vật đích nữ đại tiểu thư - Cạn Hạ Vân - Điểm: 67
Chương 106: Ta sẽ ở bên cạnh ngươi, dù sống hay chết.

Edit: susublue

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn thấy dáng vẻ Duyên Duyên đáng yêu, cười sờ trán Duyên Duyên "Duyên Duyên, đưng làm mình bị thương, lần sau nếu muốn đối phó loại người này, không cần lãng phí thể lực của mình, trực tiếp nhổ nước miếng vào nàng ta là được rồi."

Nghe hiểu ý của Thượng Quan Tây Nguyệt, Duyên Duyên gật đầu "Chi chi C-K-Í-T..T...T "

Nghe một người một thú nói chuyện, đầu lông mày đám người Thượng Quan Minh Tuyên không tự chủ được mà co quắp mấy lần, Nguyệt nhi, phương thức giáo dục của ngươi, thật sự quá... Quá đặc biệt .

Vũ Huyên Huyên vẫn còn ngây ngốc đứng đó, nàng tận mắt nhìn thấy Linh Hồ đẩy Thượng Quan Lâm ngã xuống đất, trán chảy máu. Nàng yên lặng ngậm miệng không nói gì, an tĩnh như người tàng hình.

"A" Thượng Quan Lâm nằm trên đất rốt cục cũng lên tiếng, nàng chậm rãi ngồi dậy, cảm giác cái trán hơi đau, đưa tay sờ lên trán, khi thấy tay đầy máu, rốt cục mới nhớ tới vết thương này là do con hồ ly chết tiệt kia làm, nhưng kẻ cầm đầu nhất định là Thượng Quan Tây Nguyệt, nếu không có chủ nhân ra lệnh, sao nó lại công kích nàng.

"Thượng Quan Tây Nguyệt, tiện nhân nhà ngươi, ta phải chém ngươi thành từng mảnh, ngươi... A, sói" Lúc nói hai chữ cuối cùng Thượng Quan Lâm đã hoàn toàn thay đổi giọng điệu.

Nhìn Thượng Quan Lâm đang tức giận mắng to, đột nhiên lộ vẻ khủng hoảng chỉ về phía trước, mấy người còn lại nhìn theo ngón tay của nàng.

Không nhìn còn tốt, nhìn rồi liền giật mình, ngay cả Thượng Quan Tây Nguyệt luôn trấn định, lúc này cũng rất phiền muộn.

Có lầm hay không, vừa rồi là bầy ma thú, hiện tại lại tới đàn sói và một vài ma thú không biết tên, vừa rồi còn có con heo mập Thượng Quan Dục làm bữa ăn cho chúng nó, nhưng bây giờ, đầu heo kia ngay cả cặn bã xót lại cũng không còn, mà bọn họ lại không nhiều người, còn mang theo Bách Lý Thần không biết võ công, muốn thắng chỉ sợ hơi khó khăn.

Nhưng những này đối với một người hiện đại như Thượng Quan Tây Nguyệt sẽ không xảy ra, tuy rằng hiện tại linh lực của nàng đã đến Hoàng Linh trung cấp, nhưng lại không có kinh nghiệm thực chiến, vừa vặn lần này nhờ đàn sói này để xem thử thực lực của mình rốt cục đã đến đâu rồi.

"Tỷ tỷ" Bách Lý Thần lo lắng nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, lực công kích của đàn sói rất mạnh, đến lúc đó Nguyệt nhi sẽ khó tránh khỏi việc bị thương, Nguyệt nhi bị thương, là việc hắn không muốn nhìn thấy nhất.

Bởi vì... Nguyệt nhi bị thương, hắn cũng sẽ đau lòng...

Thượng Quan Tây Nguyệt mở con mắt nhìn, phát hiện mắt của hắn lại có cảm xúc mà mình không hiểu, nhưng lại nghĩ, nhất định là hắn lo lắng, sợ hãi đàn sói thôi.

"Không sao, đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi." Thượng Quan Tây Nguyệt vỗ nhẹ tay của hắn, an ủi.

Bách Lý Thần khẽ giật mình, hai mắt sững sờ nhìn nàng, ta sẽ bảo vệ ngươi, diễn[D@fnn<lle3;;quyd0n câu nói này rất bình thường, nhưng cũng rất xa xỉ, bởi vì từ xưa tới nay chưa từng có ai lại nói một câu lay động lòng người như nàng.

Hắn biết rõ, Thượng Quan Tây Nguyệt là người mà hắn muốn đi cùng suốt cuộc đời này, một đầu kiên định không thay đổi, không oán không hối hận, sẽ không quay đầu lại.

Thượng Quan Tây Nguyệt thấy Bách Lý Thần nhìn mình chằm chằm không thèm che giấu, cảm thấy hơi ngượng ngùng, dù nói thế nào, đối với mình mà nói, Bách Lý Thần đã là một nam tử trưởng thành.

"Khụ khụ" Thượng Quan Tây Nguyệt hắng giọng ho một tiếng, che giấu cảm xức không được tự nhiên "Ngươi theo sát ta, không cho phép chạy loạn."

Thượng Quan Minh Tuyên và Long Hạo Lăng nhìn thấy đàn sói này, cả thân thể cũng đều căng thẳng, cảnh giác nhìn bọn chúng, bảo hộ Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Nguyệt nhi, chúng ta cũng sẽ ở bên cạnh ngươi ." Long Hạo Lăng nhìn chằm chằm nàng, cho nàng một lời hứa hẹn không hối hận.

Mà sau này hắn cũng thật sự làm được, cả một đời chỉ sống vì Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng cười hắn sẽ vui vẻ, nàng khóc hắn cũng sẽ đau khổ, nhất cử nhất động của Thượng Quan Tây Nguyệt, một cái nhăn mày, một nụ cười cũng đều tác động đến cảm xúc của hắn.

Đối với hắn mà nói, nếu không có Thượng Quan Tây Nguyệt chẳng khác nào cuộc sống không có hi vọng.

"Nguyệt nhi, nhất định phải coi chừng" Thượng Quan Minh Tuyên trịnh trọng nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, mặc kệ xảy ra chuyện gì, hắn tuyệt đối sẽ không để Nguyệt nhi bị thương.

"Ừ" Thượng Quan Tây Nguyệt gật đầu "Chúng ta mãi mãi cũng không xa rời nhau. "

Vũ Huyên Huyên ghen tỵ nhìn họ đối xử tốt với Thượng Quan Tây Nguyệt, vì cái gì, một phế vật có chỗ nào đáng giá để họ không rời không bỏ chứ.

Nhưng không có thời gian để Vũ Huyên Huyên suy nghĩ, đàn sói nhìn thấy bọn họn mắt liền sáng lên, chậm rãi tới gần.

"Gào "

Tất cả  đàn sói cùng rống lên một tiếng, chấn động cả cánh rừng.

Thượng Quan Tây Nguyệt buông Duyên Duyên xuống, để nó hỗ trợ đối phó bầy sói, dù sao cũng là Thánh Thú, nhất định sẽ có chút bản lãnh.

Sau đó lấy một thanh chủy thủ chém sắt như chém bùn từ trong nhẫn Thiên Hoàng ra, Thượng Quan Tây Nguyệt khẽ quát một tiếng "Giết" sau đó liền dẫn đầu phóng tới một con sói gần nhất, cắt đứt cổ họng của nó dễ như trở bàn tay.

Tất cả mọi người nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt như vậy, đều ngây ngẩn cả người, ngay tại khoảnh khắc vừa rồi, cả người Thượng Quan Tây Nguyệt phát ra khí thế đứng đầu thiên hạ.

Thượng Quan Lâm cũng đang ngẩn người, nàng nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt phát ra hào quang, đâu còn dáng vẻ phế vật ngày xưa, giống như  nàng có thể làm mù tất cả mắt mọi người.

Giỏi cho Thượng Quan Tây Nguyệt, lúc trước dám giả bộ, xem thử lần này trở về ta vạch trần ngươi thế nào.

Thấy đồng bọn của mình bị sát hại, bầy sói đều phát ra tiếng kêu bi phẫn, tất cả đều hô gào nhau tiến lên vây quanh Thượng Quan Tây Nguyệt.

Thượng Quan Tây Nguyệt vừa ra sức giết, vừa quay đầu lại hô to "Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau qua đây giúp đỡ!"

Rốt cục Thượng Quan Minh Tuyên và Long Hạo Lăng cũng lấy lại tinh thần nhao nhao cầm vũ khí xông vào đàn sói, chỉ có Bách Lý Thần đứng ở bên ngoài, lo lắng nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, nhiều lần nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt sắp bị đàn sói tập kích, sau đó nàng lại tránh thoát, tim của hắn như bị treo lơ lửng, ngay khi hắn chuẩn bị xông vào, Vũ Huyên Huyên kéo hắn lại.

"Thần vương, trong đó quá nguy hiểm, ngươi không thể đi vào!" Vũ Huyên Huyên kéo cánh tay Bách Lý Thần.

Nhìn mình bị nữ nhân chết tiệt Vũ Huyên Huyên kéo lại, Bách Lý Thần nhíu chặt lông mày, sắc mặt khó coi nhìn nàng "Cút ngay cho ta "

Giọng nói  khiếp hồn vang lên, không còn là giọng điệu giả ngu lúc trước nữa, mà là bình tĩnh và ổn trọng, nghe giọng nói trầm thấp này, Vũ Huyên Huyên ngậm miệng, ngây ngẩn cả người "Thần vương, ngươi..." Nàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt khiến mình quyến luyến, đã không còn vẻ đơn thuần như lúc trước nữa, thay vào đó là hai hàng lông mày cau có nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt, không thể che giấu được vẻ lo lắng, hắn đứng thẳng trước mặt mình, trên người lại có khí thế quân vương của thiên hạ.

Chẳng lẽ Thần vương giả ngu? Nếu đúng vậy, thì quá tốt rồi. Nhưng nếu Thần vương đang giả ngu, như vậy chẳng lẽ hắn thật sự yêu thích Thượng Quan Tây Nguyệt? Không thể nào.

Khi bọn họ đang dây dưa ở chỗ này, đám người Thượng Quan Tây Nguyệt càng ngày càng đuối sức, ba người bọn họ bị đàn sói chăm chú vây lại, không có một khe hở.

Đám sói đều há hốc miệng hung tợn nhìn chằm chằm bọn họ, ánh mắt đầy vẻ tàn nhẫn, thừa dịp bọn họ không có chú ý, một con sói nhào tới trước mặt Thượng Quan Minh Tuyên.

"A" Thượng Quan Minh Tuyên hơi mất tập trung, cánh tay bị sói cào rách ba đường, hắn lui về phía sau mấy bước, sau đó ổn định lại bước chân, bịt vết thương.

Thượng Quan Minh Tuyên bị thương, Thượng Quan Tây Nguyệt tức giận cắt đứt yết hầu con sói đó, tới gần Thượng Quan Minh Tuyên "Ca ca, huynh không sao chứ."

Đàn sói nhìn thấy tất cả đồng bọn của mình đều bị Thượng Quan Tây Nguyệt cắt đứt yết hầu, ngửa mặt lên trời hét to một tiếng, nhào về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

"Không sao, cẩn thận" Thượng Quan Minh Tuyên ngẩng đầu lên đã nhìn thấy một con sói nhào tới phía sau Thượng Quan Tây Nguyệt, hắn dùng tay phải không bị thương vận linh lực đánh bay con sói kia.

"Nguyệt nhi" đánh bay một con sói, Long Hạo Lăng cũng tới gần bọn họ.

Nhìn thấy quần áo bên hông Long Hạo Lăng bị rách, dính không ít máu, sắc mặt cũng tái nhợt vì mất máu quá nhiều, Thượng Quan Tây Nguyệt lo lắng nhìn hắn "Hạo Lăng, ngươi không sao chứ!"

"Ta không sao, Nguyệt nhi, đàn sói này chỉ có tăng lên chứ không giảm đi, không ít sói ở vùng lân cận cũng bị hấp dẫn mà mò đến đây, chúng ta phải nghĩ biện pháp khác, nếu không..." Long Hạo Lăng không nói tiếp, nhưng Thượng Quan Tây Nguyệt cũng hiểu ý hắn.

Hạo Lăng nói không sai, tiếp tục như vậy, thật sự sẽ thành bữa tối cho bầy sói này.

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn Duyên Duyên ngồi trên một con sói không ngừng vươn móng vuốt ra cào, con sói đó nhanh chóng thay đổi.

Hình như phát giác được Thượng Quan Tây Nguyệt đang nhìn chăm chú, cái đầu hồ ly của giương lên, giống như muốn nói, mẫu thân, ta rất lợi hại.

Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn dáng vẻ ngây thơ của nó, muốn cười phá lên, đột nhiên mắt nàng lóe lên, có rồi, sau đó kéo Duyên Duyên về, để Thượng Quan Minh Tuyên và Long Hạo Lăng lui ra phía sau mấy bước.

Thượng Quan Tây Nguyệt thấy chỉ còn mình nàng, yên lặng đọc lên khẩu quyết của Liệt Diễm Chưởng rồi vận dụng Tinh Thần lực của mình, toàn bộ bầy sói liền trở thành sân khấu của nàng, Thượng Quan Tây Nguyệt chậm rãi đứng ở giữa không trung, tóc tung bay, áo đỏ phất phới, hai tay nhẹ nhàng giơ lên, diễn;""Daffn<lle3>quy1//D0on hai mắt đột nhiên mở ra, đánh ra Liệt Diễm Chưởng.

"Liệt Diễm Chưởng" Thượng Quan Tây Nguyệt quát nhẹ, Liệt Diễm Chưởng không ngừng đánh vào đàn sói, đàn sói bị đánh trúng bỗng nhiên ngã xuống đất, không ngừng lăn lộn trên mặt đất, bọn chúng cảm giác toàn thân như bị thiêu đốt, hơn nữa không phải cảm giác bị phỏng bình thường, mà giống như bị thiêu cháy tận trong xương cốt.

Lúc đầu tại Thượng Quan Minh Tuyên sói nhìn thấy đám sói đều bị nữ nhân đứng giữa không trung đánh lăn lộn đầy đất, thống khổ kêu rên, tất cả đều vọt tới tập trung dưới chân Thượng Quan Tây Nguyệt, bật người nhảy lên trên, muốn lôi nàng xuống để cắn.

Nhìn thấy Liệt Diễm Chưởng có tác dụng với đàn sói, Thượng Quan Tây Nguyệt vui mừng, không ngờ thật sự có hiệu quả, nàng không biết mệt mỏi đánh ra Liệt Diễm Chưởng nhiều hơn nữa, Tinh Thần lực cũng không ngừng phóng thích ra, nếu là người bình thường phóng thích nhiều Tinh Thần lực sớm đã bị suy kiệt, nhưng Thượng Quan Tây Nguyệt ngược lại càng ngày càng sung sức.

Đám người Thượng Quan Minh Tuyên nhìn đến ngây người, ngay cả vết thương đang chảy máu cũng không thèm đoái hoài tới, hết sức chăm chú nhìn Thượng Quan Tây Nguyệt không hề giống với ngày thường.

Lúc đầu Thượng Quan Lâm trốn ở nơi an toàn để quan sát, đột nhiên trông thấy Thượng Quan Tây Nguyệt như vậy, nàng liền ngây dại, nhìn thấy đàn sói hung tàn bị Thượng Quan Tây Nguyệt đánh đến thất lạc linh hồn, tất cả đều thống khổ kêu rên thảm thiết trên mặt đất, lăn lộn qua lại, Thượng Quan Lâm phát hiện mình không hề quen biết với bộ dáng lúc này của Thượng Quan Tây Nguyệt, nàng như vậy quá xa lạ đối với mình, cũng quá kinh khủng.

Như còn muốn để nàng tiếp tục sợ hãi, lông của bầy sói đang lăn lộn trên mặt đất bị đốt thành từng cuộn tròn, sau đó biến thành khói đen bay mất trong gió, sau đó da nứt ra từng khúc, để lộ máu thịt đã bị nung đỏ ở bên trong, trong không khí đầy mùi thịt nướng cháy, nhìn thấy cảnh tượng này, Thượng Quan Lâm cúi người không ngừng nôn mửa, nhưng chỉ phun ra một chút nước chua.

Quá kinh khủng, thật buồn nôn, đây là phế vật Thượng Quan Tây Nguyệt  lúc trước sao? Không, tuyệt đối không phải!

Vũ Huyên Huyên cũng bị cảnh tượng như vậy dọa sợ, không tự chủ buông lỏng tay của mình ra, nhìn đàn sói ngã xuống từng con một, chỉ còn lại một ít.

"Đi chết đi" Thượng Quan Tây Nguyệt bộc phát lần cuối cùng, con sói cuối cùng không cam lòng mà ngã xuống.

Trông thấy tất cả sói đều bị mình giải quyết, Thượng Quan Tây Nguyệt thu hồi Tinh Thần lực chậm rãi đáp xuống, trên trán còn có một tầng mồ hôi, có thể thấy được tiêu diệt những con sói này vất vả cỡ nào.

"Nguyệt nhi, thế nào" Thượng Quan Minh Tuyên tiến lên kéo tay nàng lo lắng hỏi.

Mặc dù Long Hạo Lăng không hỏi, nhưng ánh mắt cũng lo lắng không thua gì Thượng Quan Minh Tuyên.

"Ta không sao "

Bách Lý Thần cách đó không xa trông thấy nguy hiểm đã biến mất, thở dài một hơi, đang chuẩn bị đi về phía nàng, hình như mắt nhìn thấy chuyện gì rất đáng sợ, đột nhiên trợn to, miệng cũng phát ra tiếng hét tê tâm liệt phế "Nguyệt nhi, cẩn thận "

Ngay sau đó đánh bay Vũ Huyên Huyên vướng tay vướng chân bên cạnh, hai chân nhún một cái, phi nhanh như bay, dùng tốc độ nhanh nhất bay về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

Vũ Huyên Huyên không ngờ Bách Lý Thần sẽ ra tay với nàng, không hề phòng bị bay qua bên cạnh, vừa vặn rơi xuống một tảng đá lớn.

"A, đau quá" Vũ Huyên Huyên ôm cái chân bị thương của mình mà la to, nàng hi vọng Bách Lý Thần sẽ trở về đỡ mình, nhưng ngẩng đầu lên đã nhìn thấy hắn bay về phía Thượng Quan Tây Nguyệt.

Lúc đầu Thượng Quan Tây Nguyệt đang vui vẻ nói chuyện, đột nhiên nhìn thấy thân thể con sói bên cạnh bỗng nhiên biến thành khổng lồ, như một quả bóng bị thổi phồng càng lúc càng lớn.

Không tốt, nó muốn tự nổ, Thượng Quan Tây Nguyệt nhìn tình hình chung quanh, phía sau là vách núi, đã không có đường để lui, nàng nhìn thoáng qua hai người Thượng Quan Minh Tuyên, nói một câu chạy mau, dùng linh lực đánh về phía Long Hạo Lăng và Thượng Quan Minh Tuyên, một trái một phải bị đẩy về phía an toàn.

Hai người Long Hạo Lăng vừa đứng vững, liền truyền đến một tiếng vang thật lớn.

"Đùng" thân thể sói nổ tung.

Mặc dù hai người Thượng Quan Minh Tuyên đứng ở nơi an toàn, nhưng vẫn chịu ảnh hưởng, hai người bị chấn động ngã xuống đất.

Thân thể Thượng Quan Tây Nguyệt bị gió khống chế bay về phía sau, nàng ảo não nhìn vách núi phía sau, ông trời ơi, ông đang đùa với ta sao, chẳng lẽ để cho ta xuyên qua rồi lại để ta tự chứng kiến mình chết như thế nào một lần nữa sao?

Trong mơ hồ, hình như nàng nghe thấy giọng nói của Bách Lý Thần, hắn gọi nàng là Nguyệt nhi, kỳ quái, không phải hắn luôn gọi nàng là tỷ tỷ sao, nhất định là nghe lầm rồi.

Nàng nhắm hai mắt lại, mặc kệ không hỏi, đột nhiên có một vòng tay ấm áp ôm lấy hông của mình "Nguyệt nhi "

Thượng Quan Tây Nguyệt lại nghe được âm thanh đầy ý nghĩa này một lần nữa, mở to hai mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú trước mặt mình, lúc này mặt của hắn tràn đầy lo lắng, còn dùng cảm xúc khó hiểu để nhìn mình nữa.

Bách Lý Thần bay đến giữ chặt bên người Thượng Quan Tây Nguyệt kéo tay của nàng lại, nhưng sức gió quá lớn, vốn không có cách dùng lực, hắn đành phải ôm chặt lấy Thượng Quan Tây Nguyệt bay xuống vách núi bên dưới.

Tốc độ rơi xuống vách núi rất nhanh, gió lớn không ngừng đánh vào mặt của bọn họ, Thượng Quan Tây Nguyệt rất vất vả mới mở được hai mắt ra, nhìn thấy Bách Lý Thần ôm chặt lấy mình, chặt như vậy, như đang ôm lấy bảo bối quý giá vậy.

"Ngươi ngốc sao, đây là vách núi." Thượng Quan Tây Nguyệt mắng Bách Lý Thần, hi vọng hắn có thể đi lên, nàng cũng không muốn làm liên lụy hắn, dù sao nếu một mình hắn đi lên sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Nhưng sau khi Bách Lý Thần nghe như vậy không những không thả, ngược lại còn ôm chặt hơn nữa, như muốn khắc nàng vào trong xương cốt, hắn ôm đầu Thượng Quan Tây Nguyệt áp vào lồng ngực của mình, để nàng lắng nghe tiếng tim mình đập mạnh vì nàng, giọng nói đầy nghi ngờ, trầm thấp vang lên "Nguyệt nhi, cho dù nàng đi đâu, ta cũng sẽ ở bên nàng, dù cho sống hay chết."

Nghe thấy câu nói rung động lòng người này, Thượng Quan Tây Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu, diễn{daanff;''llequy1d00n nhìn thẳng vào hai mắt Bách Lý Thần, đôi mắt của hắn đầy vẻ kiên định và tình ý dạt dào, bị hù dọa như vậy, Thượng Quan Tây Nguyệt ngơ ngác một chút, cho tới bây giờ nàng không dám tưởng tượng lại có người lựa chọn cùng sống chết với mình, không rời không bỏ.

"Nguyệt nhi "

"Nguyệt nhi" hai người Thượng Quan Minh Tuyên vừa đứng lên đã nhìn thấy Thượng Quan Tây Nguyệt và Bách Lý Thần rơi xuống vách núi, bọn hắn trừng lớn hai mắt thống khổ hô hào, thất tha thất thểu đi đến bên vách núi, nhìn xuống dưới, nhưng bên dưới vách núi là một màu đen kịt, đâu có bóng của bọn họ.

"Nguyệt nhi" Thượng Quan Minh Tuyên lảo đỏa, ngồi bên bờ vực, ánh mắt đờ đẫn nhìn xuống phía dưới, như muốn xuyên thấu qua mây mù để nhìn bọn họ.

Ngay lúc này, Duyên Duyên kêu ‘chi chi’ hai tiếng cũng nhảy xuống chỗ Thượng Quan Tây Nguyệt rơi xuống.

Long Hạo Lăng vươn tay muốn bắt lấy Duyên Duyên, thế nhưng nó lại chạy khỏi tay mình, tiếp tục nhảy xuống dưới.

Long Hạo Lăng rất thống khổ, hắn không tin nữ tử kiên cường lại gặp chuyện bất trắc như vậy "Minh Tuyên, nhất định Nguyệt nhi không sao, đi, bên kia vách núi có đường đi xuống, chúng ta đi tìm bọn họ."

Thượng Quan Minh Tuyên ngẩng đầu nhìn về phía Long Hạo Lăng chỉ, đứng lên, không còn là vẻ mặt đưa đám nữa, Hạo Lăng nói không sai, Nguyệt nhi không sao cả, hiện tại nhất định nàng đang chờ mình ở một nơi nào đó dưới vách núi.

Nhìn hai người bọn họ đều đi mất, Thượng Quan Lâm cũng chuẩn bị đi theo bọn họ, nàng cũng không muốn đợi một mình ở chỗ này sau đó lại gặp được một đám ma thú, ổn định thân thể vừa đi được hai bước, Thượng Quan Lâm đã nhìn thấy Vũ Huyên Huyên ôm chân bị thương ngồi ở chỗ kia thống khổ kêu rên, mặc dù rất giận vừa rồi Vũ Huyên Huyên ra tay với mình, nhưng nghĩ đến thân phận của Vũ Huyên Huyên còn có giá trị lợi dụng, liền đi lên phía trước đỡ nàng cùng đi theo hai người Thượng Quan Minh Tuyên.

Vách núi này rất cao, Thượng Quan Tây Nguyệt và Bách Lý Thần rơi xuống nửa ngày vẫn chưa tới đáy, hiện tại hai người đang ôm chặt lấy nhau.

Bách Lý Thần hài lòng ôm Thượng Quan Tây Nguyệt trong ngực, ngửi mùi tóc thơm ngát của nàng, hài lòng nhắm mắt lại, không hề sợ hãi cảm giác rơi xuống vách núi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Diana cuties, Hothao, Nguyêtle, Totoro yuki, YuiYuii
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 148 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: antunhi, củ cải, Đặng Mi Mi, khoavantien, Ledung97, nguyenyen_62, phuongktqdk48, Tearyruby, Train, Tuệ Tích, Una, 非你不嫁 và 602 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 31)

1 ... 68, 69, 70

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 47, 48, 49

4 • [Hiện đại] Cha tổng tài quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

1 ... 55, 56, 57

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du

1 ... 85, 86, 87

6 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

7 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 31, 32, 33

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

1 ... 31, 32, 33

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 186, 187, 188

14 • [Cổ đại tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo

1 ... 74, 75, 76

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

17 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 41, 42, 43

[Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

1 ... 28, 29, 30

20 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119



Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Giày mũi nhọn tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Logo Arsenal
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 494 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày boot nâu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Gấu hồng đón giáng sinh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Diệp Băng Linh:
Mèo Ăn Cá: có ai khônggg
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 568 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 839 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 540 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 731 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 408 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 513 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 335 điểm để mua Kitty cô dâu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 332 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 315 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 252 điểm để mua Bánh kem dâu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ xanh 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Ảnh Michael Jackson
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 220 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 261 điểm để mua Teddy Christmas
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 330 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 303 điểm để mua Máy bay hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.