Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 

Phù sinh mộng chi tịch tuyệt - Trần Ấn, Thiên Thương

 
Có bài mới 02.04.2018, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 04.11.2017, 15:14
Bài viết: 301
Được thanks: 19 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Phù sinh mộng chi tịch tuyệt - Trần Ấn, Thiên Thương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C5


Edit: Tran Le

Beta: Thỏ TK

Chẳng bao lâu sau, bên hồ đã mọc lên ba cái lều thẳng tắp. Hồng y nam tử sau khi bận rộn xong liền bế đứa nhỏ đi về phía mọi người mua ngựa, mỗi năm đều có rất nhiều người tới đây tham gia Đại hội săn bắn, tất cả đều muốn ở trên lưng ngựa thi triển thân thủ, do vậy đều mang tới những con ngựa to khỏe với cước lực vững vàng, đào đâu ra một con la để mua. Hồng y nam tử đảo mắt một vòng, cuối cùng chọn trúng một con bạch mã liền dắt về bên hồ cho nam đồng. Đứa trẻ kia vô cùng thông minh, chẳng mấy đã tự mình học được cách điều khiển ngựa.

Thẩm Thương Hải ngồi trước cửa lều nheo mắt nhìn bóng dáng nhỏ nhắn đang đắc ý nắm dây cương, lại nhớ tới ba đệ đệ của mình trước kia đều ở trước mặt hắn đùa giỡn, học cưỡi ngựa, bắn cung, kiếm thuật... Mà giờ Nhị đệ, Tam đệ tro cốt đã tàn, Tứ đệ hiện không có tin tức. Kí ức đột nhiên dội về khiến khóe miệng hắn khẽ giương cao nụ cười, con người hắn dù có bao nhiêu lý tưởng xa vời nhưng đến cuối cùng đều muốn quay trở về Giang Nam cố trạch. Nhưng lúc này, hành trình trở về Giang Nam xem ra là không thể...

Hắn thoáng nhìn Thương Tịch Tuyệt người kia cũng đang nhìn xa xăm, thuận theo tầm mắt của Thương Tịch Tuyệt phía bên kia có một cái lều vàng mành cửa da trâu tương đối lớn chiếm cứ, thị vệ tuần tra bên ngoài hết sức nghiêm ngặt, lá cờ màu xanh ngọc cũng giương cao hơn so với các ngọn cờ xung quanh, đón gió phơi phới. Thì ra Vĩnh Xương quốc đã tới rồi, lần này có lẽ là Hạc vương gia?

Thẩm Thương Hải có phần đăm chiêu, nhưng thấy Thương Tịch Tuyệt nhìn đến xuất thần, hiển nhiên là bị người cố quốc gợi lên kí ức cố hương. Thẩm Thương Hải cũng cảm thấy có phần chua xót, nam nhân này có thể vì hắn mà đến mạng cũng không cần, lại không ngại buông bỏ tất cả, đến mức chỉ vì muốn cùng hắn bầu bạn mà không nhận người thân. Dù trong lòng luôn tưởng nhớ cố quốc nhưng quyết không bao giờ ở trước mặt hắn biểu lộ ra cảm xúc này. Đoạn tình cảm này, thế gian mấy ai có thể làm được?

Hiện tại bệnh cũ tái phát, lời nói và việc làm đối với hắn đều lạnh nhạt vô tình, khiến hắn bắt đầu không ngừng tự trách bản thân. Cảm giác hổ thẹn dâng lên trong lòng, khẽ kéo cánh tay áo Thương Tịch Tuyệt, thấp giọng nói “xin lỗi”, đáp lại là ánh mắt của Thương Tịch Tuyệt. Thương Tịch Tuyệt vẫn giữ vẻ mặt ngàn năm khó đổi, khó nắm bắt được đang nghĩ cái gì nhưng nghe thấy Thẩm Thương Hải không đầu không cuối nói một câu xin lỗi, ánh mắt trở nên kinh ngạc, nhìn chằm chằm Thẩm Thương Hải.

Thẩm Thương Hải bị hắn nhìn đến lúng túng nhưng lại không dám tránh ánh mắt hắn, vội nắm chặt cổ tay Thương Tịch Tuyệt, dịu dàng lên tiếng “Tịch Tuyệt, vô luận thế nào ta cũng sẽ không buông tay ngươi”.

Thương Tịch Tuyệt nhíu chặt chân mày, nhìn bộ dáng kì quái của Thẩm Thương Hải đến nửa ngày cuối cùng gỡ móng vuốt của hắn ra, ôn hòa nói “Tùy ngươi. Nhưng mà sau này ngươi cũng đừng hối hận.”

Ban đêm trên thảo nguyên có rất nhiều ngọn lửa trại, mọi người quây quần trò chuyện vui vẻ. Ung Dạ Vương nổi tiếng là người không thích tiệc tùng. Do vậy, chẳng ai dám qua mời ba người bọn họ tới góp vui. Hồng y nam tử cùng Ô Thuật Nạp Na ban thưởng rượu thịt xong đã sớm trở về lều riêng.

Thẩm Thương Hải nằm bên cạnh y lắng nghe tiếng gió bên ngoài khẽ vang, sóng biển dập dìu vỗ đá nhịp nhàng. Thương Tịch Tuyệt ngồi ven biển đốt lửa phát ra hỏa quang rực rỡ, lúc sau cẩn thận đi đến bên Thẩm Thương Hải đang nằm ngủ, ánh mắt có chút đăm chiêu. Bàn tay bất giác vung ra, dịu dàng vuốt ve gương mặt Thẩm Thương Hải.

“Ân...” Trầm Thương Hải đang say giấc cảm thấy trên mặt ngứa ngáy nhất thời thanh tỉnh, mở mắt. Bất ngờ trông thấy đôi mắt sâu như biển đang nhìn xoáy mình, Thương Tịch Tuyệt không biết vì sao thoáng xuất hiện một tia ảo não, đột nhiên thu tay lại đứng dậy đi sang bên cạnh ngủ. Thẩm Thương Hải ôm lấy gò má dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của người vừa rồi, tim đập muốn bắn ra khỏi lồng ngực nhịn không được bật cười. Tịch Tuyệt kia rõ ràng thừa dịp hắn đang ngủ đến trộm đậu hũ, bị hắn phát hiện cũng không nên bày ra dáng vẻ lãnh khốc đi. Hắn hoàn toàn không ngờ Thương Tịch Tuyệt lại còn có dáng vẻ luống cuống như thế.

Sáng hôm sau, Thẩm Thương Hải bị tiếng cười huyên náo bên ngoài đánh thức. Sau khi chỉnh trang bước ra lều, dương quang đã chiếu sáng cao nguyên, thảo sắc. Đám mây tuyết trắng tinh thông vạn lí phập phồng dềnh dang trên cao phản ánh xanh biếc xuống hồ bạc, tựa như có vô số tuyết liên đang bơi lội trong nước. Trung tâm thảo nguyên là một tòa đài, phía dưới có mấy người đang ngồi. Ung Dạ vương bất ngờ xuất hiện trong đoàn, bên cạnh hắn còn có một nam tử ăn mặc hoa lệ, trên mặt đeo mặt nạ hoàng kim. Trầm Thương Hải vừa trông thấy người nọ đã có thể xác định chính là Hạc vương gia của Vĩnh Xương quốc, hắn theo bản năng quay lại nhìn lều trại của mình, Thương Tịch Tuyệt vẫn chưa ra xem náo nhiệt. Hắn nhớ trước kia ở trong Vĩnh Xương Cung, Thương Ngâm Hạc vẫn luôn đối với hắn đầy địch ý, do vậy liền hòa vào đám đông bên ngoài, tránh để Thương Ngâm Hạc nhận ra mà sinh nhiều rắc rối.

Lúc này trên đài cao có vài người bắt đầu nói chuyện, Trầm Thương Hải đứng xa không nghe rõ, bèn hỏi mấy người bên cạnh đang cao hứng phấn chấn mới biết đại hội này do các quốc gia Tây Vực thay nhau chủ trì, lần này đến phiên Vĩnh Xương quốc làm chủ. Những người đứng trên đài cao đều là các trọng tài được cử ra giám sát đấu hội. Sau một màn ca vũ, những người tham gia thi đấu đều luân phiên lên sân khấu. Điêu dương, đua ngựa, xạ tiễn … Các tuyển thủ đều xuất trận thu hút được vô số người xem lớn tiếng reo hò. Trầm Thương Hải ngồi trên xe lăn bị đám người phía trước che khuất tầm mắt, cái gì cũng không nhìn thấy, nghe xong một lát, thấy nhàm chán tự động lăn xe rời đi, bỗng phía sau vang lên tiếng cười hào sảng “Thì ra ngươi đã ở đây”.

Hồng y nam tử đầu đội đấu lạp bước đến, nam đồng kia ngồi trên cổ hắn ráo riết nhìn xung quanh xem náo nhiệt, mặt mày vô cùng hớn hở.

“Ta đang chuẩn bị trở về” Thẩm Thương Hải nghiêng xe lăn.

Hồng y nam tử nhìn quanh bốn phía xác định được sự tình, gật đầu “Ngươi như vậy chắc chắn là cái gì cũng không nhìn thấy, có muốn ta đưa ngươi vào? Đúng rồi, bạn của ngươi đâu? Hắn thương thế hẳn đã tốt rồi, sao không đến giúp ngươi?”.

Thẩm Thương Hải xấu hổ cười cười “Hắn không thích náo nhiệt”.

Nam tử kia à lên một tiếng sau đó trầm ngâm ” Ta đoán hắn nhất định có tâm bệnh, sở dĩ không muốn ra ngoài chạm mặt ai đó thôi”.

Thẩm Thương Hải không nhìn ra người này bề ngoài tùy tiện như vậy lại có ánh mắt sâu sắc đến thế, lại nghĩ tới lời Tịch Tuyệt ngày đó đã nói, tâm dao động rất nhiều “Các hạ nói, đối tốt với bằng hữu, bằng hữu sẽ đối tốt với ta, là thật?”

Hồng y nam tử chưa mở miệng thì đứa trẻ đã giòn giã nói: “Phụ thân có thể trị thì nhất định sẽ trị, phụ thân lợi hại nhất!” con mắt đen láy lấp lánh đảo vòng bồi thêm một câu “Thúc thúc cũng lợi hại nhất!”.

“Tiểu gia khỏa, cái gì ngươi cũng có thể nói” Nam tử kia bật cười, sau đó nói với Thẩm Thương Hải: “Nếu không nắm chắc ta sẽ không đáp ứng bừa. Chẳng qua bạn của ngươi có một khối thai kí sinh quá lớn, muốn trừ bỏ phải lột da thay mới, cũng không quá nguy hiểm. Chỉ có điều hắn có đồng ý hay không”.

Nghe nói phải lột da, Thẩm Thương Hải không khỏi lo sợ bất an. Hắn biết có nhiều y thuật cổ quái, cũng gặp qua không ít những thứ ly kì huyền diệu nhưng lần đầu nghe thấy có lột da thay mới, thực khó có thể tưởng tượng. Huống chi đó còn là da mặt của Thương Tịch Tuyệt, liên quan đến ngũ quan nếu sơ xuất có thể nguy hiểm đến tính mạng, hắn cũng không dễ dàng thay Thương Tịch Tuyệt quyết định: “Điều này... phải hỏi qua hắn mới được, Thương Hải trước xin tại ơn quý hữu”.

Hắn khách khí cúi người cảm tạ từ biệt hồng y nam tử rồi chậm rãi trở về.

Thương Tịch Tuyệt đang ngồi xếp bằng trong lều trại, nghe thấy tiếng động, giương mắt lạnh lùng: ” Sao thế? Không gặp được Phục Nghệ nên thất vọng trở về à?”.

Thẩm Thương Hải thong dong mỉm cười: ” Ngươi nghĩ quá nhiều rồi, ta chỉ ra ngoài hít thở một chút. Ngươi nếu không thích, ta sẽ không đi nữa”.

Hắn nhìn trộm nét mặt Thương Tịch Tuyệt rồi nói tiếp: “Ngươi không phải là đang muốn chúng ta đi nói với Ung Dạ vương một tiếng rồi sau đó trở về Ung Dạ tộc đấy chứ?”

Thương Tịch Tuyệt vốn định mượn cơ hội giễu cợt hắn vài câu không ngờ hôm nay Thẩm Thương Hải lại dửng dưng chẳng quan tâm đến lời chế giễu của hắn, ngược lại khiến hắn giống như đang tấn công một cục bông vô chi vô giác chẳng có tí lực. Hắn hừ một tiếng từ chối cho ý kiến.

Thẩm Thương Hải lần này đi xa sợ đường sá xa xôi dễ khiến nhàm chán sinh bực mình nên cố ý mang thêm chút giấy mực để dành tiêu khiển dần. Thời điểm này nhàm chán không có việc làm mới nhớ đến lần trước nhận lời giúp người thợ rèn ở Lý tộc cải tiến ống bề liền đem giấy đặt lên đùi tùy tiện vẽ theo hứng. Hắn mải mê tu chỉnh quên cả thời gian, cũng chẳng biết bao lâu, đợi cho đến khi cảm thấy đói bụng thì đã qua buổi trưa. Lúc này bên ngoài tiếng reo hò ngày một lớn, thi đấu dường như đang ở hồi gay cấn. Một trận đinh tai nhức óc dội vào khiến Trầm Thương Hải ở trong lều bị dao động, bên ngoài thấp thoáng thấy ngàn kị binh đang chạy tới. Ban đầu dao động vô cùng mạnh mẽ nhưng rồi đột nhiên tĩnh lặng trở lại, cười lạnh: ” Thật quá phô trương, hẳn Phục Nghệ đã đến rồi”.

Thẩm Thương Hải hơi chấn động, trong gió thổi đến tiếng nói chuyện của đám người bên ngoài “Xạ Nguyệt vương đến, ta còn nghĩ Xạ Nguyệt vương đang giao chiến cùng với Hạ Lan Hoàng, sẽ không đến đây!”.

“Vội đến mấy thì cũng không thể bỏ qua sự kiện Tây Vực lần này mà!” Mấy người khác phản bác.

Quả nhiên là Phục Nghệ! Thẩm Thương Hải nhất thời trong lòng bối rối chốc lát sợ đến phát run, cuối cùng bỏ đi tạp niệm, đặt bút xuống, lặng lẽ đi tìm lương khô.

“Tuyệt Tịch, ngươi có đói bụng không?”

Hắn đưa miếng thịt bò đưa cho Thương Tịch Tuyệt nhưng y không nhận, chỉ liếc qua rồi chậm chạp nói: “Ngươi không ra ngoài gặp Phục Nghệ?”. Xét cho cùng Thương Tịch Tuyệt vẫn là vì hũ giấm chua năm xưa mà trở nên cáu kỉnh.

Thẩm Thương Hải bất đắc dĩ lắc đầu mỉm cười, đem lương khô nhét vào trong tay Thương Tịch Tuyệt.” Ta đã nói sẽ ở cạnh ngươi cả đời, ngươi đừng nghĩ nữa! Huống hồ Phục vương cũng chẳng thích ta, ta với hắn thật sự chẳng có gì cả”.

Thương Tịch Tuyệt trong lòng vẫn còn hoài nghi nhưng cũng không nói ra miệng, lặng lẽ tiếp nhận lương khô.

Hai người bắt đầu ngồi ăn, bên ngoài có tiếng bước chân đi đến, nam đồng oán giận nói vọng vào “Thúc thúc, ta muốn xem bọn họ giao đấu!”.

Hồng y nam tử cười lớn “Bọn họ hiện tại có đấu nữa đâu, thúc thúc kể chuyện xưa cho ngươi nghe, ngày mai lại mang ngươi đi xem tiếp”.

Đứa nhỏ đành ngoan ngoãn nghe lời.

Khi Thẩm Thương Hải bắt đầu tiếp tục ăn thì tiếng bước chân từ xa lại vọng đến lần thứ hai, đúng là không nên đứng trên đài cao nhìn Ung Dạ vương. Gương mặt Thương Tịch Tuyệt thoáng chốc phủ một tầng băng sương, thập phần tuấn lãnh hướng Trầm Thương Hải nói “Phục Nghệ đến rồi, đang ở du thuyết cùng quý tộc các nước lân cận kết minh, liên thủ xuất binh cùng đánh Hạ Lan Hoàng Triều, sau này phân chia lãnh thổ Trung Nguyên”.

Thẩm Thương Hải rùng mình, lúc trước hắn cũng đoán được phần nào mưu đồ mang quân Xạ Nguyệt quốc tiến đánh Trung Nguyên của Phục Nghệ nhưng không ngờ là thật.

“Bọn họ đồng ý bắt tay với nhau sao?”. Tuy rằng miệng hỏi nhưng trong lòng hắn cũng sớm có đáp án. Ở Tây Vực, các cường quốc như Xạ Nguyệt, Vĩnh Xương giống như Thiên Lôi chỉ đâu đánh đó, Phục Nghệ nếu vung tay một cái, người người thuận theo hắn nhất định nhiều như mây.

Ung Dạ vương thản nhiên gật đầu “Xạ Nguyệt quốc đã liên tiếp công phá các quan ải của Hạ Lan triều, sĩ khí rừng rực. Các nước có thể cùng nhau chia một chén nước, tự nhiên sẽ chẳng ai ngu ngốc cự tuyệt. Hiện bọn họ đang vội vàng uống máu kết minh, đề cử thủ lĩnh. Ung Dạ đơn bạc lại không nghĩ đến tranh đoạt hồn thủy”.

“Vậy còn Vĩnh Xương?” Thương Tịch Tuyệt đột nhiên lên tiếng, Ung Dạ vương ngạc nhiên trộm nhìn hắn một cái, đoạn nói “Ta thấy Thương Ngâm Hạc hắn vốn không có chủ kiến, nói cần cân nhắc thêm rồi mới quyết định. Hắn nói Phục Nghệ trước kia suýt chết trong Vĩnh Xương cung, cho nên hai nước đã sớm kết thâm cừu đại hận. Xạ Nguyệt quốc trước mắt đang đối phó với Hạ Lan triều nên tạm thời không dụng binh với Vĩnh Xương quốc, chờ chiến sự ở Trung Nguyên kết thúc cũng khó nói trước. Vĩnh Xương nên nghĩ kế sách đối phó với sự trả thù của Xạ Nguyệt sao cho tốt mới là chính sự. Hai nước nếu cùng trở mặt chỉ e cả Tây Vực vĩnh viễn không có ban ngày”.

Thương Tịch Tuyệt bặm môi, tinh thần vô cùng khẩn trương. Trầm Thương Hải biết hắn đang lo lắng cho vận mệnh của Vĩnh Xương quốc, nhẹ nắm tay Thương Tịch Tuyệt vốn muốn nói với hắn vài lời an ủi nhưng nghĩ hắn trước kia cùng Phục Nghệ có qua lại, do sợ bất cẩn nói điều không nên nói cùng khiến cho tâm trạng Thương Tịch Tuyệt trầm trọng hơn, nghĩ vậy đành ngoan ngoãn tiết kiệm ngôn từ của mình. Ba người thoáng chốc đều trở nên im lặng. Không biết qua bao lâu, tiếng xe ngựa gấp gáp vọng đến phá vỡ im lặng.

Tướng sĩ Xạ Nguyệt quốc cũng chọn ven hồ làm nơi dựng trại, bọn họ nhanh chóng dựng lều, không bao lâu sau thì hơn mười tòa doanh trướng to nhỏ nhanh chóng mọc lên. Ai ~~~ cái này có tính là oan gia ngõ hẹp không?

Thẩm Thương Hải âm thầm quan sát sắc mặt Thương Tịnh Tuyệt càng ngày càng âm trầm chỉ cảm thấy đau đầu, thôi nói chính mình cũng mệt rã rời, tự đi chợp mắt hay là cùng Thương Tịnh Tuyệt mau chóng khởi hành, rời xa chốn thị phi này. Hắn suy nghĩ thận trọng, trằn trọc hồi lâu mới từ từ thiếp đi, đến khi tỉnh lại đã thấy trong trướng có một đống lửa giống như ngọn nến, thì ra là đã hoàng hôn.

Thương Tịnh Tuyệt cùng Ung Dạ vương không có ở đây. Thẩm Thương Hải khẽ nhìn lướt qua thấy túi nước cùng cung tên đều ở đây, vậy có nghĩa là Thương Tịnh Tuyệt không có đi săn cũng không đi múc nước, hắn lập tức trở nên hoảng hốt, lăn chiếc xe ra trướng mũi thuyền.

Mặt trời đã khuất sau núi tuyết đem dãy núi đổ xuống từng tầng kim hồng sắc. Mặt trăng vừa mới mọc, xa xa, lửa trại hừng hực, đầu người đông nghịt đang hát vang chè chén, ca múa vang trời, so với tối hôm qua còn náo nhiệt hơn gấp bội. Hắn trong bóng chiều tìm kiếm bóng dáng Thương Tịnh Tuyệt, kiếm một vòng cũng không có kết quả. Ánh mắt cuối cùng không tự chủ rơi ở danh trướng màu vàng gần đó. Bên ngoài có rất nhiều thị vệ mang binh khí liên tục tuần tra, có thể khẳng định Phụ Nghệ đang ở bên trong.

Hắn cùng Phục Nghệ giờ phút này cách nhau bất quá là trăm bước, nhưng Thẩm Thương Hải hiểu rõ mình cùng người nọ cho dù có gặp lại cũng đã trở nên xa lạ. Hắn than nhẹ, tính xoay người định trở về thì thấy có một người đàn ông đánh xe ngựa chạy qua. Xe ngựa một đường thẳng đến doanh trướng của Phục Nghệ.

“Ngươi là ai? Mau dừng lại!!” Thị vệ bốn phía mặt mũi biến sắc, đao kiếm rút ra khỏi vỏ tiến lên chặn xe ngựa.

Hồng y năm tử cao giọng cười to, không hề đặt những người kia ở trong mắt ngược lại còn vung một roi thúc xe ngựa hướng vương trướng chạy đến. Bọn thị vệ lớn tiếng quát mắng, múa may binh khí bổ về phía vó ngựa, chưa đến gần thùng xe đã có 2 liễm sắc bén cuốn gió phóng ra. Bọn thị vệ cả kinh ngay cả kinh khiếu cũng không phát ra, tựa như đống lá khô bay ngược lại. Hồng y nam tử này đúng là đến phục kích Phục Nghệ! Trầm Thương Hải hoảng sợ tiếp viện, xe ngựa kia không coi ai ra gì một đường lao thẳng vào lều trại.

“Lớn mật!” Trong trướng vang lên tiếng quát rống giận, giữa chừng lại quàng quạc gián đoạn, Trầm Thương Hải nhanh chóng quẳng cánh buồm ra đón, lại bị đánh bay khỏi trướng, ngã xuống nền cỏ. Tim hắn lúc này nhảy loạn nhưng không hề nghe thấy tiếng kêu thảm thiết trong tưởng tượng. Bên trong lều trại trở nên im ắng không tiếng động. Cuối cùng một giọng nói trầm thấp run rẩy lên tiếng “Là ngươi... “.

Phục Nghệ lên tiếng làm Thẩm Thương Hải vừa khiếp sợ, cuồng hỉ, thống khổ, hỗn loạn…nhịn không được khẽ lăn bánh xe lùi lại hai bước phân rõ ranh giới, nghe thấy Phục Nghệ quát hai tiếng “Vô Song” làm Thẩm Thương Hải như đóng băng tại chỗ, suy nghĩ trở nên mù mịt.

“Là ta...”

Cái âm thanh hoa lệ kia từ từ bay đến mũi thuyền giống như đem không gian xích lại một chỗ. Thẩm Thương Hải chau mày, thì ra chủ nhân của hai cái thủy chùy phóng ra từ xe ngựa kia là Vô Song công tử. Không phải sau khi Phục Nghệ trúng tên, hắn nói chuyện cũ không tính toán nữa hay sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.04.2018, 21:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 04.11.2017, 15:14
Bài viết: 301
Được thanks: 19 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Phù sinh mộng chi tịch tuyệt - Trần Ấn, Thiên Thương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



6

Edit: Tran Le

Beta: Thỏ TK

Các binh sĩ đi theo đã được báo động, bèn đổ xô nhau chạy đến cứu giá, nhưng Phục Nghệ lại lớn tiếng trách mắng: “Bổn vương không sao, tất cả các ngươi lui xuống!”

Mọi người nhìn nhau, không dám cãi lệnh vương, chỉ biết vâng vâng dạ dạ quay trở về, Thỉ Nha cùng một tốp thị vệ phải ở lại ổn định lại quân binh. May mắn thay, ngoại trừ trên mặt có vài vết thâm tím, không có ai bị trúng tên của xạ thủ, mạng sống không bị đe dọa. Lúc này, rèm cửa được nhấc lên, hồng y nam tử ôm một nam đồng sải bước ra ngoài.

Không có lệnh của vương, mọi người không dám tiến lên ngăn cản, vì vậy mà mở đường cho y. Thỉ Nha nhận ra hình dáng của hồng y nam tử, từ đám người tách ra: “ Hạ Lan Hoàng, ngài đến đây để làm gì?”

Hồng y nam tử chỉ ở sau bức màn cười lớn một tiếng, mắt quét về phía Thỉ Nha,rồi cất bước đi về phía Thẩm Thương Hải. Từ trên cao nhìn xuống gương mặt có phần nhợt nhạt của Thẩm Thương Hải, y nói: “Ta quên cho ngươi biết, trong người ngươi không có nội lực hộ thân, cho nên khi ta và bằng hữu trò chuyện, ta sợ sẽ đả thương ngươi, vì vậy tốt nhất là ngươi hãy tránh xa một chút.”

Thẩm Thương Hải gượng cười, tự hiểu được rằng người trước mắt này chính là cừu nhân của Phục Nghệ. Thời điểm hai nước đang giao tranh mà vị Hạ Lan Hoàng bên cạnh lại không mang theo bất cứ binh sĩ nào, một mình lẻn vào Tây Vực, chính là có chút thiếu thận trọng. Nhưng mà Vô Song công tử kia …… “Vô Song công tử vẫn còn sống, tiếc là Phục Vương lại nghĩ y đã chết dưới mũi tên của ngươi, quyết trả thù cho y. Nếu trước đó Vô Song công tử xuất hiện, có lẽ sẽ không dẫn đến việc hai nước giao tranh.” Thỉ Nha khẽ cười.

“Ngươi thực sự biết chuyện này?” Nam tử hơi giật mình, sau đó lúng túng ho một tiếng: “Vô Song cùng ta đến đây, cũng là để thuyết phục Xạ Nguyệt quốc rút quân.”

Bất quá Vô Song có thể thuyết phục được Phục Nghệ rút quân hay không, Thỉ Nha không dám hy vọng nhiều. Phỏng đoán sau khi Phục Nghệ gặp được hai người họ, không chắc sẽ sinh lòng đố kị, nhưng chắc chắn sẽ không cho bọn họ dễ dàng rời đi. Thỉ Nha cùng Thẩm Thương Hải đặc biệt nhiều tâm sự, trong một khắc chìm trong trầm mặc, vương bên trong trướng chung quy vì tiếng hô hoán của Vô Song công tử mà bước ra: “Hồng trần ……”

“Đến!” Hồng y nam tử vi tiếu* đáp lại, sau đó điều khiển xe ngựa đi ra ngoài, chầm chậm rời khỏi trướng bồng.

(* Vi: tinh vi/thâm thúy; Tiếu: cười)

Thẩm Thương Hải chỉ biết chăm chú nhìn theo bóng dáng to lớn của chiếc xe ngựa đang dần rời xa vương trướng. Dưới ánh trăng thanh lãnh, ánh mắt Phục Nghệ nhìn chằm chằm vào chiếc xe rời đi, màu lam trong mắt sâu sắc hơn bao giờ hết, hiện lên thật nhiều những cảm xúc phức tạp mà Thẩm Thương Hải chưa bao giờ thấy qua.

Có hoan hỉ, có bi ai, cùng một chút u sầu và nhẹ nhõm. Cho đến khi xe ngựa rẽ hướng, khuất khỏi tầm mắt, Phục Nghệ cuối cùng cũng thu hồi ánh nhìn, lẳng lặng nhìn vào một bên của xe lăn.

“…… Ngươi…… Ngươi thật sự nhớ hết tất cả mọi thứ.” Lúc trước khi nghe Phục Nghệ gọi tên Vô Song, trực giác cho y biết Phục Nghệ không hề mất đi trí nhớ.

“Đúng.” Đã bị nhìn thấu, Phục Nghệ cũng không giấu diếm nữa, trầm giọng nói: “Ta tỉnh dậy sau khi bị trúng tên, chỉ vì vết thương khá nặng, nên thần trí có chút hồ đồ, Thỉ Nha bọn họ lại ngỡ rằng ta không nhớ được chuyện cũ, tất cả bèn thay ta vui mừng.”

Nhưng nghĩ đến trường hợp hiện giờ, gương mặt góc cạnh, phân minh của Phục Nghệ lại nổi lên một mạt cười tự giễu: “Ta chỉ đơn giản là Thuận Thủy Thôi Chu*, đem quá khứ bấy lâu nay ôm kín trong lòng triệt để quên đi, để cho bọn họ bớt vì ta mà quan tâm lo lắng.”

(*Nghĩa là đẩy thuyền xuôi dòng nước, kiểu như thuận theo thời thế)

“Phục Vương định đoạt, chuyện đó thật sự đã xảy ra……” Thẩm Thương Hải còn nhớ lại ngày đó trên sườn núi cùng Phục Nghệ đối mặt, Phục Nghệ đã cư xử như một người xa lạ, trong mắt hoàn toàn không có sự tồn tại của y. Tuy tâm trí y đã thông suốt, nhưng cũng không tránh khỏi buồn lòng. Phục Nghệ tự nhiên hiểu được Thẩm Thương Hải đang lần nữa bộc lộ, lam mâu tối sầm, trầm mặc một hồi mới lên tiếng: “Như thế đối với ngươi, có lẽ là cách tốt nhất. Thẩm Thương Hải, ta hôm nay nghe Ung Dạ Vương kể về sự tình giữa ngươi và Thương Tịch Tuyệt, vì bệnh tình của hắn, ta và ngươi không nên gặp mặt nhau nữa.”

Thẩm Thương Hải mặc dù không đồng tình với hành động của Phục Nghệ, nhưng sâu trong thâm tâm, y biết Phục Nghệ thực sự đúng. Y cuối cùng thở dài một hơi, nở nụ cười bình tĩnh nói: “Dù sao đi nữa, Thương Hải vẫn còn phải tạ ơn cứu mạng của Phục Vương hôm nay tại Vĩnh Xương cung.”

Lời còn chưa nói xong, bỗng nghe đằng sau phát ra tiếng gầm gừ giận dữ. “Tịch Tuyệt?” Thẩm Thương Hải quay đầu, phát hiện Thương Tịch Tuyệt đang hung hăng tiến lại gần, đôi mắt ngập tràn hơi nước mang theo nộ hỏa, y bất giác thầm than khổ ── Nhìn biểu hiện lần này của Thương Tịch Tuyệt, nam nhân khẳng định đã muốn đại phát lôi đình* rồi.

(*Quanh người mây đen vần vũ, sấm chớp ầm trời, cùng nghĩa với nổi trận lôi đình)

Tính khí nóng nảy của tên Thương Tịch Tuyệt này, so với miêu tả trước đó của Ung Dạ Vương dường như còn lớn hơn. Phục Nghệ đưa mắt nhìn, chỉ biết lắc đầu, bước ra ngoài.

Thương Tịch Tuyệt bước nhanh đến, khiến cho Thẩm Thương Hải phải lùi về sau, vươn tay chế trụ tóc của y, Thương Tịch Tuyệt gằn mạnh từng tiếng: “Thẩm Thương Hải, hôm nay ngươi đã hứa với ta là sẽ không đi ra ngoài, ta vẫn luôn tin tưởng ngươi, kết quả ta chỉ vừa ly khai, ngươi đã lẻn chạy đến chỗ của Phục Nghệ. Cái miệng này của ngươi, rốt cuộc có bao nhiêu lời là thật?”

Thẩm Thương Hải da đầu bị kéo đau, miễn cưỡng nói: “Ngươi hiểu lầm rồi, ta thực sự đi ra ngoài để tìm ngươi, nhưng tình cờ gặp được Phục Vương, ta ── ngô…”

Nam nhân đột nhiên tháo bỏ chiếc mặt nạ có phần ngột ngạt, môi mãnh liệt hôn xuống, ngăn lại lời nói của y trong cổ họng.

“Ưm ngô ──” Trước mặt Thẩm Thương Hải là gương mặt phóng đại của Thương Tịch Tuyệt, cảm giác được lực đạo của nam nhân càng lúc càng tăng dần khiến môi y đau rát, đầu lưỡi ngang ngạnh cạy mở khớp hàm của y, ở trong khoang miệng của y mà ra sức xâm chiếm.

Thẩm Thương Hải không khống chế được có chút run sợ, hai tay gắt gao nắm chặt y phục của Thương Tịch Tuyệt, cố gắng để ngăn chặn sự chiếm đoạt của nam nhân này. Lúc hai người còn ở Ung Dạ Tộc, mặc dù chắc chắn rằng đã rất dịu dàng, Thương Tịch Tuyệt vẫn đối với y ân cần chiếu cố, bọn họ không dám làm gì quá trớn, nhiều lắm cũng chỉ là ôm ấp thân mật, sau đó thả xuống nụ hôn nhẹ nhàng như gió xuân, nhưng chỉ dám ở bên ngoài tiếp xúc. Từ đó đến nay chưa bao giờ dám hành động tùy tiện bừa bãi.

“Không….” Y vì muốn xoa dịu nam nhân đang nổi giận, từ từ hé miệng, để mặc cho hắn xâm nhập. Lập tức mọi ngóc ngách trong khuôn miệng y bị hơi thở nóng bỏng của hắn lấp đầy. Chất lỏng trong suốt như sợi chỉ bạc không thể ngăn cản theo khóe môi dần trượt xuống. Đến khi Trầm Thương Hải tưởng rằng mình sắp nghẹt thở, Thương Tịch Tuyệt cuối cùng cũng đứng lên, buông tha cho y.

Thẩm Thương Hải cả người nhiễm hồng một mảng, hai mắt ngập sương, miệng vì thở gấp mà mở lớn, trống ngực đập thình thịch, hai tay giữ chặt thành xe lăn, nếu không y sẽ té xuống đất. Bình sinh đây là lần đầu y trải qua việc như thế này, nguyên lai lại khơi dậy dục vọng từ lâu ngủ quên trong cơ thể.

Một nụ hôn này, cũng có thể khiến cho y mất kiểm soát. Thương Tịch Tuyệt nheo mắt, nhìn cánh môi của Thẩm Thương Hải vì bị thô bạo cường hôn mà sưng tấy, đỏ tươi mềm mại như cánh hoa, khiến cho cơn giận của hắn cũng dịu đi không ít. Nhưng nhìn một lúc hắn lại cảm thấy một trận miệng khô lưỡi khô. Hắn biết điều này là đại diện cho cái gì, nhưng bây giờ, hắn chưa định tiếp tục.

Hít thật sâu ổn định lại thần trí, tay Thương Tịch Tuyệt vẫn còn nắm chặt cằm của Thẩm Thương Hải, lạnh lùng lên tiếng: “Ta không muốn ngươi cùng Phục Nghệ phát sinh ra bất cứ vấn đề nào, trong những ngày này, nếu như ngươi còn cùng hắn hàn thuyên tâm sự, ta liền đem tay ngươi phế đi, để ngươi không đẩy xe lăn được nữa, xem ngươi làm sao đi gặp hắn!”

Nghe giọng điệu của Thương Tịch Tuyệt không phải là đang dọa suông, Thẩm Thương Hải thần trí chưa khôi phục chợt trở nên tỉnh táo, bắt đầu cảm thấy hồi hộp, sắc hồng trên mặt lui dần, để lộ ra khí sắc nhợt nhạt.

Y cắn môi, còn đang muốn biện bạch, chợt Thương Tịch Tuyệt quay lưng, cách trướng bồng hướng về phía phòng của Phục Nghệ, cười lạnh: “Thẩm Thương Hải, lời này ta chỉ nói một lần, ngươi phải nhớ cho kỹ, nếu không, ngươi cùng Phục Nghệ, ta sẽ không bỏ qua đâu. Hừ! Dù sao ta cũng thấy tên Phục Nghệ đó càng ngày càng không vừa mắt.”

“Tịch Tuyệt, ngươi đừng sinh sự nữa…..” Thẩm Thương Hải cười khổ lên tiếng mong rằng Thương Tịch Tuyệt sẽ bình tĩnh trở lại, ánh mắt vô ý bắt gặp được tay Thương Tịch Tuyệt đang nhẹ nhàng chuyển động, nhất thời thanh âm của y bị chặn cứng nơi cổ họng.

Nam nhân bên ngoài tay áo đang dùng ngón trỏ làm một động tác khá lạ, giống như đang đào một thứ gì đó. Một hình ảnh quen thuộc như dòng điện xẹt qua, nhanh chóng len lỏi vào trong tâm trí của Thẩm Thương Hải ──

“….. Đôi mắt của Phục Nghệ cùng mẫu thân đã qua đời của hắn, cũng là cô mẫu của bổn vương, có vài phần tương tự. Bổn vương khi còn bé, thích nhất là đôi mắt xinh đẹp của cô mẫu, thật không may, nàng bị gả vào Xạ Nguyệt quốc, sau khi sinh hạ Phục Nghệ không được bao lâu thì chết. Bổn vương vô cùng đau lòng, nhưng may mắn thay, Phục Nghệ cũng có đôi mắt màu lam……”

Vĩnh Xương Vương bên cười, bên lại dùng chân, tưởng tượng mình đang giẫm lên con ngươì của Phục Nghệ mà ra sức nghiền nát, ngón tay vô thức cong lại như thể đang móc mắt của Phục Nghệ.

Hành động đó và lời nói ban nãy của Thương Tịch Tuyệt, nhất mô nhất dạng*, một chút cũng không sai. Thẩm Thương Hải cả người như đóng băng, ngay cả đôi chân cũng thấy lạnh buốt, hít thở không thông. Nam nhân trước mắt này, chính là Vĩnh Xương Vương!

(*Mô: khuôn – mô hình; Dạng: hình dạng)

Chẳng trách dạo gần đây hắn hành động cổ quái, đối với y chất chứa đầy hoài nghi. Thật sự y đã từng nghĩ qua, từ lúc vị Vô Song công tử đó xuất hiện, dùng ngân châm giải cứu cho Thương Tịch Tuyệt, có lẽ cũng chữa lành bên trái tim đã chết của hắn, làm cho Vĩnh Xương Vương tỉnh dậy, sau đó hắn không còn đối đãi ôn nhu với y như Tịch Tuyệt.

Y bỗng cảm thấy nực cười, vậy mà bao nhiêu ngày nay y vẫn một mực nghĩ rằng nam nhân này là vì bệnh tình tái phát mà trở nên khó chịu, luôn luôn ngang ngược thô bạo. Nghĩ đến việc khi nãy mình cùng hắn hôn môi, Thẩm Thương Hải cảm thấy như có con rắn độc nhỏ đang bò loạn khắp cơ thể, đến cả ngón tay cũng không kiềm chế được mà run rẩy dữ dội.

“Tại sao lại không nói gì hết vậy?” Thương Tịch Tuyết quay đầu lại nhìn Thẩm Thương Hải, bất ngờ nở nụ cười: “Ngươi còn sợ cái gì nữa?” Hắn lúc này nhìn rất ôn tồn, nhưng trong mắt Thẩm Thương Hải, hắn còn khủng khiếp hơn ác ma.

Thẩm Thương Hải cố gắng đề cho mình bình tĩnh lại, y bây giờ đang trong tình thế nguy cấp, chỉ có thể tạm thời giả vờ như cái gì cũng chưa phát hiện, vậy mới là chính sách tốt nhất. Y miễn cưỡng cười cười, rốt cuộc cũng tìm lại được giọng nói của mình: “Tịch Tuyệt, ta nghe lời ngươi, sau này sẽ không đi gặp Phục Vương nữa.”

“Được, ta tin ngươi thêm lần này.” Thương Tịch Tuyệt nâng tay, chạm vào hai vết thương nho nhỏ trên môi của Thẩm Thương Hải do khi nãy bị hắn gặm cắn mà thành.

Cảm giác từ tay của hắn truyền đến môi lành lạnh, Thẩm Thương Hải cau mày: “Ta đại khái là đã ra gió quá lâu rồi, cảm thấy có chút không thoải mái, ta muốn đi nghỉ sớm.”

Lần đầu tiên y chủ động nói chuyện với Thương Tịch Tuyệt. Chỉ là đả kích này là quá lớn với y, khiến cho y muốn nhanh chóng tránh mặt Thương Tịch Tuyệt. Nam nhân thờ ơ liếc y một cái, gì cũng không nói. Lửa giận bốc lên, hai tay phát ra tiếng răng rắc nhè nhẹ.

Thẩm Thương Hải ngồi yên một chỗ, có thể nghe thấy Thương Tịch Tuyệt đang từng chút từng chút tiếng đến gần, y nhắm mắt, tâm dần lạnh đi.

Vĩnh Xương Vương từng ôm hận với mình, cho nên nếu như hắn trút giận lên người mình thì bản thân cũng không lấy làm lạ. Nụ hôn này, không ngoài dự kiến cũng rất thô bạo.

Thẩm Thương Hải định bụng ngày mai sẽ nói cho Ung Dạ Vương về chuyện này, tuy nhiên ngay cả khi Ung Dạ Vương biết được rồi, thì họ phải làm gì đây? Giống như ngày trước, nhắm vào tim của Vĩnh Xương Vương mà đâm xuống, buộc hắn ở trong cơ thể của Thương Tịch Tuyệt chìm vào giấc ngủ nữa sao?

Sau đêm phát hiện ra chân tướng của Thương Tịch Tuyệt, từ lúc đó trở đi, Thẩm Thương Hải đã xác định tâm ý của mình, y không muốn nhìn thấy Thương Tịch Tuyệt phải chịu bất kì thương tổn nào nữa. Sinh ly tử biệt, chịu một lần là đủ rồi. Tiếng bước chân bên ngoài cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của y.

Nghe được tiếng nói của người bị ngăn ở ngoài cửa, Thẩm Thương Hải có hơi ngạc nhiên, ── người đó chính là Thương Ngâm Hạc.

“Trước khi ngươi đi còn đến doanh trại của ta để lại lời nhắn, muốn ta đến gặp ngươi, là có chuyện gì để nói?” Thương Ngâm Hạc ở sau chiếc mặt nạ vàng nhăn mày. Từ nhỏ đến lớn, Thương Ngâm Hạc chỉ nghe lời Thương Tịch Tuyệt.

Trẻ em hoàng tộc tin rằng, không chỉ có huyết thống họ hàng, mà thực lực cũng rất quan trọng. Đối với những chuỗi ngày tự giam cầm bản thân của huynh trưởng vì trong cơ thể xuất hiện thêm một người, Thương Ngâm Hạc rất tức giận, nếu như hỏi y đó là cảm giác gì, thì đó chính là hận thù ── Gia hỏa vô dụng đó, chỉ là một tên ngoại nhân, đã giết chết người huynh trưởng mà mình ngưỡng mộ nhất.

Nếu không vì bảo vệ cho thân thể của huynh trưởng, Thương Ngâm Hạc đã sớm đem hắn thiên đao vạn quả. Vì vậy mà Thương Ngâm Hạc đã đem hắn đến Ung Dạ Tộc, từ nay về sau không muốn thấy hắn nữa, nào ngờ gia hỏa này dựa vào thân phận của Ung Dạ Vương, muốn cùng mình gặp mặt. “Tịch Tuyệt, ngươi bây giờ có Ung Dạ Vương bảo trợ, lá gan cũng lớn hơn rồi.” Thương Ngâm Hạc ôm cánh tay cười mỉa mai.

Thẩm Thương Hải nghe xong, biết chắc rằng vị Hạc Vương Gia này sắp phải chịu khổ rồi, quả nhiên, nghe thấy một tiếng bạt tay thanh thúy vang lên. Bên trong chiếc mặt nạ vàng của Thương Ngâm Hạc, hai má bị tát bỏng rát khó nhịn.

Trong khoảnh khắc liền phục hồi, nhìn Thương Tịch Tuyệt đang cười lạnh, giọng điệu đứt đoạn, thanh âm cũng trở nên run rẩy: “Ngươi đừng nghĩ ngươi đang ở trong cơ thể của hoàng huynh ta, thì ta không dám ra tay với ngươi, ta ──”

“Ai đã dạy ngươi nói chuyện với ta như vậy, hửm?” Thương Tịch Tuyệt nói xong một câu, làm cho toàn thân Thương Ngâm Hạc run lẩy bẩy, trên mặt viết đầy mấy chữ “bị kinh hách”, lát sau mới vui sướng reo lên: “Hoàng, hoàng huynh, anh tỉnh rồi?”

“Nếu không, tại sao ta lại đến tìm ngươi?” Nam nhân gỡ xuống chiếc mặt nạ vàng, đeo lên, xúc cảm vừa lạnh vừa cứng rắn, khiến cho y có cảm giác được quay về lúc xưa.

Thương Ngâm Hạc nghe giọng điệu khi nói chuyện của hoàng huynh, mới đầu còn hơi nghi ngờ, sau lại bị ăn tát, lúc đó mới xác thực: “Hoàng huynh, huynh có thể trở về chủ trì đại cuộc rồi. Đệ đã nói với quần thần trong triều rằng hoàng huynh bị bệnh, cho nên giao cho đệ quyền nhiếp chính. Nhưng mà hoàng huynh, huynh cũng biết đệ đã ở rể bên Xạ Nguyệt quốc nhiều năm, làm trọng thần ở trong triều bị nhiều người xa lánh, có một số chuyện, không có sức thuyết phục, điều này đối với việc dụng binh có chút vấn đề ──”

Thương Tịch Tuyệt ngược lại nở nụ cười: “Này có liên quan đến Vĩnh Xương Quốc, nhưng quả thật ngươi không làm chủ được, cho nên ta đang rất nôn nóng để gặp ngươi.”

“Dạ, hoàng huynh còn gì chỉ dạy?” Trong đôi mắt màu xám của Thương Ngâm Hạc toát lên sự lo lắng, vội vàng nói: “Đệ không có ở trong doanh trại, đệ được Ung Dạ Vương mời ra ngoài, hắn khuyên đệ phải tham gia vào các cuộc vui cho khuây khỏa, vào giờ này, án binh bất động mới là kế sách tốt. Hoàng huynh, đệ thấy hắn nói cũng có đạo lí. Ta cùng Xạ Nguyệt Quốc kết thù, chưa kể hao binh tổn tướng, mà khi Xạ Nguyệt Quốc xuất binh, ta cùng với Hạ Lan Hoàng Triều sẽ là lưỡng bại câu thương.”

“Hửm? Ta không ngờ rằng, Ung Dạ Vương xưa nay lạnh lùng trầm mặc, vậy mà đối với an nguy của Vĩnh Xương Quốc lại để tâm.

Hứng thú của Thương Tịch Tuyệt rõ ràng tăng lên, nhìn Thương Ngâm Hạc cười đầy thâm ý: “Ta thấy hắn tám phần là để ý đến ngươi rồi đi?”

Thương Ngâm Hạc gương mặt xinh đẹp vì xấu hổ mà đỏ bừng, có ý chê trách nói: “Hoàng huynh, huynh đừng đem ta ra đùa giỡn nữa. Huynh biết mà, ta chỉ thích nử tử.”

Thương Tịch Tuyết cũng không tiếp tục chủ đề này nữa, giọng điệu chợt trở nên nghiêm túc: “Ta muốn ngươi ngày mai cùng Xạ Nguyệt quốc kết thành đồng minh.”

Quyết định này nằm ngoài dự kiến của Thương Ngâm Hạc, làm cho y có chút choáng váng: “Ung Dạ Vương là có lòng hảo tâm, nhưng hắn ta cũng chỉ là người ngoài, dù có làm sao đi nữa, chỉ có thể đứng ngoài mà thủ.”

Thương Ngâm Hạc không biết, đằng sau mặt nạ, nụ cười của Thương Tịch Tuyết dần trở nên lãnh khốc: “Ngâm Hạc, ngươi có nghĩ Phục Nghệ và các đồng minh của hắn sẽ không buông tha cho Vĩnh Xương Quốc chúng ta không? Nếu Vĩnh Xương không cùng bọn họ liên thủ, sau này khi phân lượng tại Tây Vực, sẽ cho Xạ Nguyệt quốc cơ hội để nắm quyền.

Ngươi muốn cho bọn họ lưỡng bại câu thương, nhưng nếu quân đồng minh thắng thì sao?” Thương Ngâm Hạc không phải kẻ ngốc, vừa được hoàng huynh giáo huấn một chút liền minh bạch, tại thời tiết nóng như lửa đốt tuôn ra một thân mồ hôi lạnh.

Nếu như Xạ Nguyệt Quốc dẫn đầu giành chiến thắng, những quốc gia đồng minh cũng sẽ ngày càng lớn mạnh, còn Vĩnh Xương quốc ‘kẻ hèn nhát’ này sẽ bị khinh thường. Sau đó mọi người sẽ răm rắp nghe lời của Phục Nghệ, nếu hắn ta muốn tấn công Vĩnh Xương Quốc, chắc chắn các đồng minh sẽ làm theo. Nếu các nước đồng minh bị đánh bại, sẽ trút giận lên các quốc gia ở Tây Vực.

Ung Dạ Tộc cùng các bộ tộc nhỏ ở Tây Vực nếu tham gia vào trận chiến sẽ không bị chỉ trích, nhưng Vĩnh Xương Quốc thân là quốc gia hùng mạnh nhất mà lại tham chiến, sau này nhận không ít chỉ trích. Tính toán đến lui, đứng ở vị trí khó xử nhất chính là Vĩnh Xương Quốc. “Nhưng hoàng huynh, khi chúng ta cùng Xạ Nguyệt tấn công Hạ Lan Hoàng Triều, nếu như thua thì không có gì để nói, nhưng nếu thắng cũng chẳng có bao nhiêu lợi ích.”

Y vẫn còn chút do dự, Thương Tịch Tuyệt đã lạnh lùng lên tiếng: “Ai nói ta bây giờ là đang hợp tác cùng Phục Nghệ? Lần dụng binh này, mục đích là để Vĩnh Xương Quốc có thể dễ dàng thống nhất Tây Vực. Phục Nghệ muốn ta cùng hắn kết liên minh, ta liền cùng hắn kết liên minh, bất quá chức vị bá chủ thiên hạ đó, ta còn muốn xem hắn có thể làm nổi hay không?”

“Đệ hiểu rồi.” Thương Ngâm Hạc rốt cuộc cũng nở nụ cười, y không biết tình hình nơi chiến trường thế nào, trước tiên chỉ cần tìm được cách loại bỏ Phục Nghệ, các nước liên minh sẽ như rắn mất đầu, sẽ quay sang nghe lệnh của Vĩnh Xương.

“Tốt lắm, ngày mai đệ sẽ cùng bọn họ liên minh.”

Y gật đầu, đột nhiên nhận thức được một chuyện: “Hoành huynh, huynh đã trở lại rồi, sao không đi lập gia ước cùng bọn họ?”

Thương Tịch Tuyệt trầm mặc không nói, chỉ gỡ mặt nạ xuống ném lại cho Thương Ngâm Hạc, mắt rơi xuống bóng dáng của Thẩm Thương Hải đang an tĩnh ngồi ở một góc.

Trong một khắc, Thương Ngâm Hạc nhìn thấy đôi mắt sắc bén ngoan độc của hoàng huynh trầm xuống, ngay cả không khí chung quanh cũng trở nên thật dịu dàng.

Nhìn hoàng huynh nhanh chóng “biến hóa” khiến cho y có chút choáng váng, tuy nhiên sau đó Thương Tịch Tuyệt đã khôi phục lại như ban đầu, từ tốn nói: “Hãy làm theo những gì ta truyền xuống. Trước khi đưa y về Vĩnh Xương, ta không muốn cho Ung Dạ Vương cùng Phục Nghệ biết về chuyện ta đã tỉnh lại, miễn bị bọn họ cản trở.”

“Hoàng huynh, tên què này trước kia đã khiến cho huynh bị thương, tưởng chừng như không thể tỉnh dậy nữa, huynh còn muốn lưu giữ hắn làm gì?”

Thương Ngâm Hạc từ lâu đã đối với Thẩm Thương Hải như một tai họa, nhưng vì y là người của Ung Dạ Vương nên không tiện động thủ, vì nếu làm vậy chắn chắn sẽ sinh hận thù, nghĩ đến đây Thương Ngâm Hạc đột nhiên nở nụ cười: “Hoàng huynh, huynh không phải là thấy hắn tiều tụy xanh xao, sinh ra khuôn mặt ưa nhìn, nên mới muốn đem hắn về? Chi bằng chúng ta cắt đầu hắn xuống, đi đến nguồn nước của băng hồ lấy chút băng tuyết về bảo quản, sau đó trở lại Vĩnh Xương, có phải dễ dàng hơn không? Dù sao thì có hàng ngàn người tụ tập ở đây, tìm đại một tên giả mạo làm hung thủ, còn ai có thể nghi ngờ huynh chứ?”

Hai chữ “tên què” kia đã làm cho Thương Tịch Tuyệt có phần khó chịu, càng nghe về sau, nét mặt dần trở nên âm trầm, ánh mắt mãnh liệt bắn qua Thương Ngâm Hạc: “Ta không cần ngươi dạy dỗ.”

Thương Ngâm Hạc đang nói đến cao hứng, bị hàn ý từ ánh mắt của hoàng huynh quét tới, không tự chủ được mà rùng mình, không dám nói nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.04.2018, 21:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 04.11.2017, 15:14
Bài viết: 301
Được thanks: 19 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Phù sinh mộng chi tịch tuyệt - Trần Ấn, Thiên Thương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



7

Edit: Tran Le

Beta: Thỏ TK

Sau khi Thương Ngâm Hạc rời khỏi trướng bồng, Thương Tịch Tuyệt trở lại vào trong. Hắn bước đến chỗ Thẩm Thương Hải, ngồi xuống bên cạnh y, tay vươn nhẹ nhàng ra vuốt dọc theo khuôn mặt của y, cho đến cổ thì dừng lại.

Cảm nhận được huyết quản đang lưu thông dưới làn da mềm mại, tâm hắn chợt có chút dao động.

Đầu nhìn xuống hàng mi đang run rẩy của Thẩm Thương Hải, khóe môi hắn chầm chậm cong lên: “Ngươi còn định giả vờ ngủ đến khi nào nữa?”

Thẩm Thương Hải khẽ run lên, từ đầu chí cuối y vẫn luôn tỉnh táo, cố gắng giữ cho hơi thở của mình đều đặn, để tránh cho hai huynh đệ Thương Tịch Tuyệt hoài nghi. Nhưng tại thời điểm Vĩnh Xương Vương cất tiếng vạch trần y, chính bản thân cũng không tránh không né mà ngồi dậy đối diện với hắn.

Nam nhân treo lên một nụ cười âm hiểm, tay lấy cổ tay của Thẩm Thương Hải dần tăng thêm lực đạo. “Những gì Thương Ngâm Hạc nói, ngươi cũng đã nghe hết rồi. Ngươi nên cảm thấy mừng vì ta không muốn giết chết ngươi. Thẩm Thương Hải, ngươi là một kẻ thông minh, tốt nhất là ngươi không nên làm chuyện gì ngu xuẩn, đừng buộc ta phải ra tay.”

Thấy được sự hoảng loạn trong mắt Thẩm Thương Hải, Thương Tịch Tuyệt lúc này mới nới lỏng nắm tay.

“… Vĩnh Xương Vương, ngươi định xử lý ta như thế nào đây?…” Cố giữ cho hô hấp ổn định, nhưng gương mặt của y lúc này đã trắng bệnh không chút huyết sắc. Đối phương sẽ không tốt bụng như vậy mà không có lý do, không giết y, nghĩa là khi trở lại Vĩnh Xương, sẽ có những điều khủng khiếp hơn nữa đang chờ đợi y.

Thương Tịch Tuyệt nhíu mày, không biết tại sao khi nghe “Vĩnh Xương Vương” ba chữ thốt ra từ miệng Thẩm Thương Hải lại khiến cho hắn cảm thấy khó chịu như vậy, hắn lạnh lùng lên tiếng: “Sao lại không gọi tên của ta nữa rồi? Bây giờ còn chưa phải lúc, ngươi gọi như vậy, sẽ làm thân phận của ta bị bại lộ.”

Nam nhân đứng trước mặt, đã không còn là người từng yêu thương y nữa…. Thẩm Thương Hải thấy lồng ngực nhói đau, ánh mắt dời đi nơi khác, không muốn đáp lời. Tuy rằng Thẩm Thương Hải không nói, Thương Tịch Tuyệt vẫn biết được lúc này y muốn làm gì. Cúi người xuống, tay giữ chặt lấy khuôn mặt của Thẩm Thương Hải, hắn nói như ra lệnh: “Gọi ta Tịch Tuyệt, có biết không?”

Hắn cùng gia hỏa kia, rõ ràng là cùng một người, nhưng Thẩm Thương Hải đối với người kia lúc nào cũng cười nói vui vẻ, còn thề sẽ cùng nhau đồng sinh cộng tử. Nhưng đối với hắn, ngay cả một nụ cười giả tạo cũng không có, y cư nhiên đem hắn xem như thù địch.

Hắn là lãnh đạo hùng mạnh ngạo mạn một cõi nơi Tây Vực, chẳng lẽ lại không bằng gia hỏa kia sao?

Hắn siết chặt tay khiến cho Thẩm Thương Hải đau nhói, y thấp giọng rên rỉ, cuối cùng mới bất đắc dĩ nói: “Ta biết rồi, Tịch, Tịch Tuyệt…”

Trong trí nhớ của Thẩm Thương Hải, nam nhân này ở một số khía cạnh, đơn giản là có chút cuồng dại. Y không nghĩ rằng mình có thể cùng kẻ điên này đối kháng, chỉ có thể nhún nhường, không thể thay đổi được.

“Nên nhớ, đừng làm cho ta tức giận nữa, nếu không ta sẽ thay đổi chủ ý. Còn nữa, ngươi đừng nghĩ đến việc báo tin cho Ung Dạ Vương! Ngươi nếu dám tiết lộ cho hắn một chữ, thì hãy đợi ta đem quân binh Vĩnh Xương Quốc tấn công Ung Dạ Tộc đi.” Thương Tịch Tuyệt lên tiếng cảnh báo, tay trượt xuống vạt áo của Thẩm Thương Hải.

Thẩm Thương Hải mặc dù trấn tĩnh, cũng ngăn không được nỗi kinh hoàng đang dâng lên trong lòng, tay luống cuống chụp lấy cổ tay của Thương Tịch Tuyệt, kết quả lại bị Thương Tịch Tuyệt chế trụ, không thể cử động. Thương Tịch Tuyệt tại vạt áo của Thẩm Thương Hải lục soát một trận, lấy ra kim châm cứu, một số loại dược thông dụng được đựng trong bình nhỏ cùng với ám khí tự tạo.

“Ta không muốn lúc ngủ lại bị ngươi ám toán.” Xem qua thiết kế tinh xảo khéo léo của ám khí mà Thẩm Thương Hải chế tạo khiến cho Thương Tịch Tuyệt rất thích thú, đây cũng là một trong những lý do hắn không muốn giết y.

Đem ám khí cất vào y phục của mình, Thương Tịch Tuyệt nhìn Thẩm Thương Hải mỉm cười: “Vĩnh Xương từ trước đến nay kiên cố không gì có thể phá nổi, nếu như có thể tiếp thêm thực lực, thì quân đội của Vĩnh Xương sẽ là bất khả chiến bại. Thẩm Thương Hải, đến lúc về hoàng cung ngươi phải chế tạo ám khí cho ta, ta cam đoan sẽ không ngược đãi ngươi.”

Đề nghị này, Phục Nghệ cũng đã đề cập qua. Thẩm Thương Hải hiểu rõ sinh tử của y đang nằm trọn trong tay Thương Tịch Tuyệt, nhưng vẫn ngoan cố không thuận theo, kiên định lắc đầu: “Ngươi giết ta đi, ta không muốn tiếp tay cho ngươi, giết hại thêm nhiều người nữa.”

“Ngươi…” Vì ngày thường Thẩm Thương Hải luôn yếu đuối nhu nhược, nên Thương Tịch Tuyệt có hơi bất ngờ khi y thẳng thừng từ chối như vậy, chỉ chăm chú nhìn y, sau đó, hắn lại nở nụ cười chế giễu: “Ngươi là đang sợ nếu như vũ khí của quân đội Vĩnh Xương được cải thiện, thì khi ta cùng Xạ Nguyệt Quốc khai chiến, Phục Y sẽ không có cơ hội chiến thắng.

Lời của ngươi lúc nào cũng thật dễ nghe, đi bên cạnh ta, lại xem ta như thế thân, thực ra trong lòng vẫn không quên được Phục Nghệ.

Ghen tuông đã đến cực điểm, Thương Tịch Tuyệt tức giận cúi người xuống cắn lên đôi môi hồng mềm mại của Thẩm Thương Hải.

“A! Ngô…..” Mùi máu tươi tràn khắp khoang miệng, bên cạnh hai vết thương nhỏ nơi khóe môi Thẩm Thương Hải, nay lại thêm một vết mới.

Bàn tay nam nhân luồn vào phía dưới y phục, cảm nhận làn da mịn màng tinh tế nơi đùi non. Vĩnh Xương cung có rất nhiều phi tần, đều là đệ nhất mỹ nữ Tây Vực, ngay cả thị đồng cũng rất xinh đẹp, nhưng không ai lại có làn da mượt mà như y thế này.

Ban đầu làm vậy vốn chỉ để trút giận, nhưng làn da mềm mại kia đã khơi mào dục vọng của Thương Tịch Tuyệt, hắn bắt đầu dùng chân nhẹ cọ vào nơi tư mật của Thẩm Thương Hải.

“Tịch Tuyệt, thả ta ra…..” Thẩm Thương Hải đã bắt đầu thở dốc, giọng nói run rẩy cầu xin. Rõ ràng rằng một ngày nào đó y sẽ cùng nam nhân này quan hệ thân mật, nhưng không thể làm vào lúc này, không thể cùng Vĩnh Xương Vương.

Bàn tay rốt cuộc cũng dừng lại, Thương Tịch Tuyệt ánh mắt vì dục vọng mà tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sợ hãi của Thẩm Thương Hải, trầm tư suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới cười bảo: “Đêm nay ta buông tha cho ngươi, bất quá ──”

Hắn, người kề sát vành tai Thẩm Thương Hải, dáng điệu như đang dỗ dành ái nhân, giọng nói lại lãnh khốc, khiến cho Thẩm Thương Hải phát lạnh, “Chờ khi trở về Vĩnh Xương, một là cùng đối địch với ta, hai là làm thị đồng cho ta. Trong hai việc, tự ngươi lựa chọn. Trước khi hồi cung, ta cho ngươi thời gian để suy nghĩ, sau đó hãy cẩn thậh mà đưa ra quyết định.”

Sau tràng cười dài, bàn tay kia cuối cùng cũng dời đi.

Thẩm Thương Hải im lặng hồi lâu, sau lại phát hiện nam nhân kia không đứng dậy rời đi, mà còn vòng ra phía sau vươn tay ôm chầm lấy y.

Tư thế thân mật ái muội khiến cho Thẩm Thương Hải không được tự nhiên, môi y mấp máy một lúc vẫn không phát ra âm thanh nào. Bất mãn với Vĩnh Xương Vương không phải là hành động khôn ngoan.

Người đằng sau có vẻ cũng rất hài lòng với biểu hiện của y, mỉm cười nói: “Đúng rồi, tối nay ngươi hình như chưa ăn gì, ta đi lấy chút lương khô cho ngươi.”

“Ta không đói.” Thẩm Thương Hải khẽ cười, lắc đầu. Trên thực tế, đúng là y có chút đói, nhưng đối mặt với Vĩnh Xương Vương, dù cho là sơn hào hải vị, y cũng không muốn ăn. May mắn thay, Thương Tịch Tuyệt cũng không ép buộc y, chỉ nhàn nhạt trả lời: “Vậy ngươi đi ngủ sớm một chút.”

Thẩm Thương Hải nhắm mắt, nhưng tâm trạng bất an, làm sao có thể an giấc. Đến tận đêm khuya khi đã không chống đỡ nổi cơn buồn ngủ nữa, y mới thiếp đi.

Củi trong lò đã cháy hết hơn phân nửa, ngọn lửa yếu đi khiến nhiệt độ giảm dần. Thẩm Thương Hải đang ngủ cảm thấy lạnh, thân thể bất giác cuộn tròn lại. Thương Tịch Tuyệt bị đánh thức, nhìn sang lò sưởi đã cháy gần hết củi, khẽ nhíu mày, bước ra khỏi trướng.

Hầu hết mọi người đều đã ngủ, chỉ còn lại vài lính tốt đang canh gác trướng bồng của chủ tướng. Thương Tịch Tuyệt tản bộ dọc theo bờ hồ, đến lúc hắn chuẩn bị quay về, trên mặt bỗng xuất hiện vẻ đau đớn, đầu gối khụy xuống, quỳ phục bên bờ.

Tay hắn cào khắp mặt đất, gầm gừ đầy thống khổ, nhìn chằm chằm vào chính phản chiếu của mình trong nước. “Ngươi xuất hiện để làm gì? Mau trở lại.”

Chỉ một lúc sau, hắn đột nhiên đưa tay tự bóp lấy cổ mình, giọng nói vì nghẹn khí mà trở nên khàn khàn đáng sợ: “Ngươi vì sao còn chưa chết? Ngươi muốn đối Thương Hải làm chuyện gì?”

“Lần trước là do ta bất cẩn, cho nên tính mạng của ngươi còn được bảo toàn, ngươi nghĩ ngươi còn có thể thoát khỏi ta lần này hay sao?”

Thương Tịch Tuyệt một tay giữ tay còn lại kéo ra, cố định trên mặt đất, “Việc ta muốn làm, ngươi còn không biết sao? Ta không muốn lấy mạng của hắn, ngươi vì cớ gì lại xuất hiện? Ngươi còn không trở lại, ta liền tìm hắn trút giận.”

Chiếc bóng dưới hồ nước dường như đã biết mình không thể khống chế được Vĩnh Xương Vương, gương mặt thống khổ vặn vẹo, tròng mắt đã mang theo hơi nước, nói: “Ta sẽ đi, nhưng ngươi phải hứa với ta, không được tổn thương y, cũng không được trêu chọc đến y.”

Thương Tịch Tuyệt nâng tay lên, chạm vào bên má từ lúc nào đã rớt xuống một giọt nước mắt, thấp giọng chế nhạo: “Ngươi ít giả vờ cho ta! Ngươi dám nói lúc ngươi và y ở cùng nhau, ngươi đã không có những ý nghĩ đen tối với y, không ham muốn y hay sao? A, nói thật thì, ta cảm thấy tư vị của y không tệ, chẳng trách ngươi không thoát khỏi sức quyến rũ của y.”

“Ngươi câm miệng, không được xúc phạm đến Thẩm Thương Hải!” Chiếc bóng dưới nước vì giận dữ mà cơ thể run lên bần bật. Trong nháy mắt, Thương Tịch Tuyệt một chưởng đánh xuống hồ, đánh tan chiếc bóng thành ngàn mảnh.

“Đi ra đây, ngươi đồ hèn nhát! Rõ ràng vì thích y mà ngay cả tính mạng cũng không cần. Người xung quanh khống chế ngươi, ngươi không dám đi sai nửa bước (câu gốc: việt lôi trì bán bộ – không dám vượt qua lôi trì nửa bước), đúng là đồ vô dụng! Mặt mũi của ta cũng bị ngươi làm cho mất sạch! Để ta hảo tâm ban cho ngươi cái mạng, có thể hảo hảo chỉnh đốn lại ngươi!”

Hắn lạnh lùng nhìn mặt hồ giờ đã phẳng lặng như không, đứng dậy trở về trướng bồng.

Thổi lại lửa trong lò sưởi, hắn bước tới chỗ Thẩm Thương Hải, nằm xuống bên cạnh, ôm y thật chặt. Người kia đã say ngủ, cho nên không bị hành động của hắn đánh thức, chỉ là mơ màng hướng về phía thân nhiệt ấm áp mà nhích tới, vô tình chôn đầu vào ngực hắn. Hắn nhẹ nhàng tháo bỏ dây buộc tóc của Thẩm Thương Hải, để mái tóc dài đen nhánh xõa qua bên vai. Trong lòng hắn chợt “Lộp bộp” một tiếng, tay khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại, không biết vì sao tâm trạng đột nhiên trở nên thanh tĩnh.

Bao nhiêu năm đấu đá tranh giành mưu đồ bá nghiệp, có thể cảm nhận được thời khắc thật an bình, cảm xúc này….. Hắn thật ôn nhu tiếp tục vuốt tóc Thẩm Thương Hải, môi câu lên nét cười ── gia hỏa vô dụng kia, mắt nhìn cũng không tệ.

( Beta 2: Ngào…..ta thích khúc này nhất!!!!!! Khoảng khắc yên bình và lãng mạn nhất ^^)

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng từ khi tỉnh lại, cùng với Thẩm Thương Hải tiếp xúc bấy lâu, trong lòng như được thổi một làn gió xuân.

Trái tim hắn lãnh khốc tàn ác, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện báo thù, nhưng theo lời nói ấm áp dịu dàng của Thẩm Thương Hải, như có một phép màu vô hình xóa bỏ đi thù hận, thay vào đó, lại là vô vàn đố kị ghen tuông.

Hắn đố kị trái tim Thẩm Thương Hải mãi không quên được Phục Nghệ, đố kị với bất kì ai lại gần tiếp xúc với y, thậm chí còn đố kị với chính một phần “bản thân” đang ngủ quên trong cơ thể. Nam tử tuấn tú thanh dật này, bất luận sinh tử, đều thuộc về hắn, không cho người khác động vào.

Máu lạnh vô tình bao năm qua, không ai có thề khiến cho hắn tâm động. Thẩm Thương Hải đã vô tình phá vỡ ngăn cách trong lòng hắn, hầu hết bất cứ ai tiếp cận hắn đều sẽ không duy trì được lâu, nhưng đối với Thẩm Thương Hải, lần đầu tiên hắn thay đổi ý định, muốn lưu người này lại bên mình lâu dài.

So với một đám người băng lãnh không sinh mệnh, hắn lại thích nắm lấy bàn tay ấm áp này hơn, nguyện cùng y đi đến cuối đời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, nguyễn hằng123, Sưu tầm, thuytinhden750 và 98 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.