Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

 
Có bài mới 25.03.2018, 16:47
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11485 lần
Điểm: 29.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 98: Khách xa tới thăm

Đối mặt với tình cảnh này Tiếu Dương không lộ ra vẻ bất ngờ, mới chậm chức có vài ngày, hơn nữa từ lúc nửa tháng trước đã truyền đến tiếng gió, giờ phút này hắn đã trở thành người đứng đầu Mông Châu ngoài Thứ sử, hơn nữa còn một tay cầm binh quyền.

Thủ lĩnh địa phương dưới quyền quản lý muốn mượn danh nghĩa “đưa quà mừng” tới bái phóng lôi kéo quan hệ một phen, đúng là tầm thường, ngày hôm trước huyện lệnh Bạch Thủy Hà đã từng phái người truyền lời có thể sắp tới sẽ mang bạn bè tới thăm hỏi.

Bạn bè Tư Mạc Lô Lộc tất nhiên cùng giai cấp với ông ấy, cơ hội có thể lung lạc thủ lĩnh địa phương đương nhiên Tiếu Dương sẽ không buông tha, lập tức đáp ứng quét dọn sạch sẽ hoan nghênh đến bất cứ lúc nào.

Mặc dù không nói thời gian cụ thể, nhưng các phương diện ăn ở ở nơi đóng quân đã sớm chuẩn bị xong tất cả.

Chỉ là hắn không nghĩ tới, người đến ngoại trừ Ô Man của bộ lạc Lô Lộc, còn có sứ giả được thủ lĩnh tộc người chưa từng tiếp xúc phái tới.

Chỉ nhìn tất cả phục sức đặc sắc của đoàn người từ xa Tiếu Dương đã cảm thấy có chút choáng váng đầu, về dân tộc thiểu số đời này hắn chỉ biết lý luận suông, những gì đó trong trí nhớ lại khác trước mặt mấy ngàn năm, không nhất định giống với hiện tại.

Sau khi mỉm cười nghênh đón thực hiện hết nghĩa vụ của chủ nhà thì hắn không tự chủ được đặc biệt chú ý một nữ tử trong đoàn người, một nữ tử trong đó mặc áo ngắn màu sắc diễm lệ, chân váy dài tới mắt cá chân cười rất tươi, hơn nữa từ chỗ đứng của nàng cũng nhìn ra được nàng không thuộc về bất cứ người nam nhân nào.

Dựa vào địa vị này, phục sức đặc sắc và chiếc lược tinh xảo đâm nghiêng vào búi tóc được buộc lên, Tiếu Dương hiểu, đây chính là người của bộ lạc mà Đại Tề gọi là “Kim Xỉ”, cũng chính là đời sau của “Bãi Di” hoặc là “tộc Thái”, theo như phong tục của bọn họ không có nam tôn nữ ti, nữ tử cũng có thể một mình đảm đương làm chủ quản gia.

Bởi vì ở chỗ rừng mưa nhiệt đới cực nóng nên nữ tử “Kim Xỉ” có thói quen mặc áo ngắn tay bó không cổ, lộ ra một phần eo, kết hợp với váy đeo đai lưng bằng bạc hoặc thêu hoa, dáng người thon thả mà nổi bật.

Nam tử bên người nàng chừng hai lăm hai sáu tuổi thì mặc áo ngắn không cổ không tay, rơi xuống eo rộng là quần dài màu xanh rộng rãi với đôi chân dài, vải đỏ quấn búi tóc hơi nghiêng đâm hình quạt đa dạng, vải vóc dư thừa thì rủ xuống một chút làm trang sức, trên lưng đeo đoản đao đá quý.

Từ Hằng Ninh cùng đón khách với Tiếu Dương vội vàng liếc qua vòng eo và cánh tay của nàng kia, còn có đôi chân đang đi giày cỏ, đầu óc lập tức mơ hồ, ở trong lòng tiếng rít như dời núi lấp biển đánh úp quanh co.

“Không ngờ, không ngờ có thể ăn mặc như vậy ở trước công chúng?!” Nhìn khách nhân từ xa hắn ta hận không thể khảm tròng mắt trên người đối phương, trong miệng vẫn không khỏi thấp giọng nỉ non, “Cái này còn ra thể thống gì nữa, quả thực không ra thể thống gì...”

“Có gì không thể? Huynh đấy, kiến thức nông cạn. Trên «Tây Nam Di chí»  đã giới thiệu qua, Hắc Xỉ, Kim Xỉ, mặc y phục vải bố màu xanh, đeo nan trẻ cây mây, trang sắc bằng bạc quấn eo, phụ nhân khoác áo ngũ sắc (năm màu). Vải tơ dệt nhuộm màu được lấy từ vỏ cây, làm nên vật liệu may mặc hoa mỹ này.” Sau khi giải thích sơ Tiếu Dương lại nhíu mày nói: “Có chút kỳ quái, tộc nhân này nên cư trú ở khu vực Tây Nam, chưa từng nghe nói Mông Châu có thôn trại của bọn họ.”

Nếu nói Hắc Xĩ chính là dùng thuốc nhuộm hoặc nhai cây cau nhuộm đen hàm răng, Kim Xỉ thì là dát trang sức vàng trên răng.

Thật ra, đây đều là cách người Hán gọi mà thôi, trên thực tế bọn họ đồng tộc gọi chính mình là “Thái”, Tiếu Dương cũng nhìn từ xa phát hiện dưới ánh mặt trời răng của đôi nam nữ này phản quang mới giải thích như vậy với phó tướng.

“Ôi! Như vậy sao?” Từ Hằng Ninh còn chưa kịp tỉ mỉ suy nghĩ lại thấy sau lưng nữ tử “Kim Xỉ” có một cô nương đẹp mặc trang phục đẹp.

Rõ ràng nàng ấy chỉ mặc chiếc váy dài vừa qua khỏi đầu gối! Lộ ra một đoạn trên bàn chân cũng không biết là vớ màu đỏ hay là xà cạp (băng xà cạp bó chân), bó chặt như vậy cứ muốn bung ra vậy.

“Trời, trời, trời ạ!” Từ Hằng Ninh được xưng là duyệt vô số người thì môi cũng khẽ run, ánh mắt nhìn chăm chú, đến hô hấp cũng nhanh ba phần, diễm kỹ trong Bình Khang Lý cũng không dám ăn mặc như nàng ấy!

Nữ tử trong kinh cho dù là lộ ngực cũng khoác sa mỏng, trừ cái đó ra dù thế nào cũng đều là váy dài rủ xuống đất đi đứng không hiện. Hồ cơ mặc y phục lộ da thịt cũng là phóng túng ở tiệc rượu một lát, nào có đạo lý nữ nhân trong sạch mặc y phục như vậy đi làm khách giữa ban ngày chứ?

“Phong tục như thế, đừng ngạc nhiên!” Tiếu Dương lạnh lùng nhìn thoáng qua cấp dưới, xiết để làm bọn họ tranh thủ thời gian hoàn hồn đừng làm mình mất mặt, vừa dặn dò: “Thập Nhị, truyền lệnh cho kho vũ khí, phải canh phòng nghiêm ngặt ở xưởng.”

Đoàn người này tới quá nhiều, quá phức tạp, thậm chí có người cơ bản không phải là dân chúng của Mông Châu, khó bảo toàn bọn họ không nghĩ đến tâm tư khác.

Sau đó thấy khách, được Tư Mạc Bạch Thủy Hà giới thiệu mới biết, người đến có Bạch Man, Hòa Man, Ma Ta, Vọng Man, Kim Xỉ, Tạ Man…, tộc phía trước là người của địa phương Mông Châu, chỉ là ở cách Côn Châu xa hơn một chút, Kim Xỉ, Tạ Man thì xác thực là khách nhân đường xa mà đến.

Bọn họ là kết bạn đến Côn Châu “họp chợ”, nơi đây tiếp giáp khu Hán sản xuất phong phú, cho nên từ ngày mười lăm đến ngày hai mươi hai tháng một lần sẽ có phiên chợ trao đổi lớn.

Hương dân các nơi sẽ mang các vật dư thừa trong cuộc sống hay trong sản xuất đến đổi, cũng có thương hành ngàn dặm xa xôi nghe tiếng đến thu mua vật phẩm cần thiết, giao dịch lúc này càng an toàn, nhanh và tiện hơn đi sâu vào khu Tây Nam Di.

Vấn đề này Tiếu Dương biết rõ, nhưng không để ở trong lòng.

Lúc tháng tư bọn họ mới đến vội xây nhà sửa sang lại nơi đóng quân không có thời gian tham dự “họp chợ”, khi đó mặc dù thiếu hạt giống v.v.., hắn nhưng không muốn mua ở chợ, bởi vì ở nơi này có hứng thú với trồng trọt cũng chỉ có người Hán, cũng sẽ không có người ngàn dặm xa xôi buôn bán những thứ vừa nặng vừa không đáng bao nhiêu này.

Đến tháng sáu thì đỉnh núi đối diện bạo loạn, bốn phía giương cung bạt kiếm ai còn nghĩ đến “họp chợ” chứ? Đến tháng tám, mặc dù tình thế đã được dẹp loạn, nhưng thông tin không thông suốt người tới giao dịch vẫn ở trạng thái giảm mạnh, chưa từng gây tiếng động lớn huyên náo mọi người đều biết.

Hơn nữa, Tiếu Dương luôn bận chuyện luyện binh, là Uyển Như phái người xuống núi đẩy mạnh tiêu thụ “Kim Ba Ngọc Lộ”, muối nhỏ, đường mía và trang giấy của trong nhà, rồi sau đó đổi chút ít đồ chơi nhỏ và vàng bạc, Tiếu Dương không tham tài bởi vậy cũng không quan tâm đến.

Hôm nay, lại có người từ thủ phủ Tây Nam chỗ xa xôi nhất đến đây “họp chợ”, hắn mới giật mình tỉnh ngộ, thì ra địa phương mình đóng quân là “bến cảng buôn bán” tiếng tăm lừng lẫy Man Hán!

Trước kia còn có chút tính toán nhỏ, những người đưa quà tặng này dù không phải là tâm phúc của thủ lĩnh các bộ lạc thì cũng có ít nữ nhân có thân phận thủ lĩnh, hơi suy nghĩ mới biết được bọn họ cũng không phải đặc biệt đến đưa quà xây dựng quan hệ với mình, mà là “họp chợ” giờ nghe nói có một người như hắn, tiện thể tới nhà thăm hỏi.

Sau khi biết được tình hình thực tế Tiếu Dương cũng không cảm thấy vô cùng thất vọng, so sánh với lợi ích của thực tế thì uy tín của một người có là gì?

Nơi này đã có thể tự phát tạo chợ, vậy thì có thể phát triển buôn bán cố định hỗ trợ lẫn nhau, tìm nơi thích hợp mở cửa hàng loại giao dịch này không cần phải hai tháng một lần.

Có thể trao đổi buôn bán mọi lúc đối với việc phát triển kinh tế của khu đối diện cũng cực kỳ có lợi, còn có thể mượn và truyền lại các loại tin tức về kỹ thuật nông canh, sản xuất, nghề mộc.

Quét sạch ô lại, quản lý dân chúng vừa kinh tế giàu có mà vật chất sung túc thì ai còn ăn no rỗi việc đi khởi nghĩa vũ trang phản kháng triều đình? Phòng ngự sự Mông Châu như hắn có thể không cần tốn nhiều sức gây dựng ổn định và hoà bình lâu dài cho bản địa.

Thậm chí, còn có thể mở ngân hàng tư nhân dễ dàng cho mọi người đổi tiền, tiền thông dụng của Tây Nam khu là bối tệ, vàng, gấm trắng thậm chí muối.

Ngay từ đầu Uyển Như dùng muối nhỏ, kẹo đường hình động vật tự mình sản xuất đổi vàng với người Lô Lộc, nhưng chỉ là vật trao đổi vật bình thường mà thôi, suy tính thì lợi nhuận không nhiều, nếu mở ngân hàng tư nhân, là có thể quang minh chính đại dùng muối hiếm có, đường, gấm trắng đổi lấy vàng mà người trong bộ lạc đã nhìn quen rồi, còn an toàn, có lời hơn việc chính mình khai thác mỏ.

Còn có sửa đường, cùng với nhân thủ bản thân sắp xếp chịu khổ sửa đường bốn phía, không bằng thuyết phục bộ lạc khác cùng làm, chủ yếu chúng ta ra kỹ thuật và xi măng chờ chuẩn bị tài liệu, bọn họ ra sức.

Nghĩ đến đây, Tiếu Dương nhịn xuống cảm xúc mãnh liệt như lửa trong lòng, không nóng không vội tiếp đãi sứ giả các bộ lạc, dưới sự trợ giúp thông dịch cùng nói chuyện với bọn họ, hi vọng chậm rãi lôi kéo quan hệ hơn nữa nói ra suy nghĩ của mình.

Tuy Uyển Như đợi ở phía sau phòng ngủ nhưng luôn chú ý đến tình hình của phu quân, nghe nói nhà gỗ lớn phía trước đầy ắp người, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.

Trịnh Cung Lượng và Ôn Tử Thần đã là hoàng thân quốc thích nổi danh vùng biên cương, có khi ra ngoài thì sẽ bị người vây lại xem như xem xiếc vậy, trường học của Ôn thất lang cũng càng ngày càng nhiều đứa bé báo danh đến học, trường cũng chuyển xuống núi, chọn vài người bắt đầu biên soạn sách.

Cho nên, khách nhân đến không đáng để bọn họ ra tiếp đãi, hôm nay thân phận người bên kia cao có thấp có lại tùy ý đến thăm hỏi, chưa từng chỉ mặt gọi tên cầu kiến, nếu bọn họ đi ngược lại có vẻ quá mức cúi người.

Giờ phút này lấy chức vị ra tay trợ giúp Tiếu Dương tiếp khách chỉ có Từ Hằng Ninh, mà hết lần này tới lần khác hắn lại là một người cực kỳ háo sắc...

“Từ phó tướng thật sự luôn nhìn chằm chằm vào tiểu cô nương?” Uyển Như khẽ mỉm cười hỏi tỳ nữ lúc trước được phái đi đưa trái cây, điểm tâm.

“Vâng, lúc nô tỳ đi vào ngài ấy đang trộm nhìn!” Tỳ nữ có tuổi không lớn lắm là một người có gan lớn lại thích nói giỡn, trả lời câu hỏi của nữ quân xong thì bổ sung thêm vài câu: “Các nàng ăn mặc như vậy thật sự chưa thấy qua bao giờ, ăn mặc thật đẹp mắt, mặc váy ngắn trước ngực treo vòng bạc còn lớn hơn cái khay, có khắc hoa nhỏ tầng tầng lớp lớp; trên đầu đeo nón bạc còn cao hơn cả cái chén, trên đó có hoa nhỏ còn có hai chiếc sừng bạc thật lớn; trên tay nàng cũng đeo một chuỗi vòng tay bạc. Ừm, toàn thân đều là trang sức bằng bạc, một khi động đậy thì lập tức vang lên tiếng đinh đang!”

Khi tỳ nữ tam đẳng này nói chuyện thì vẻ mặt tràn đầy hâm mộ, thậm chí còn chứa nghi hoặc, lúc ở kinh thành nghe nói khu Man Di vô cùng cằn cỗi, khốn khổ, không nghĩ tới người ta có thể mang nhiều trang sức bằng bạc trên người như vậy, thật xa hoa!

Nhớ ngày đó lúc rời khỏi nhà mẹ cho mình một cài tóc bằng bạc nho nhỏ cũng cảm thấy đau lòng.

“Váy ngắn trăm nếp gấp lại toàn thân đeo trang sức bằng bạc sao? Y phục của nàng có phải màu đậm diễm lệ còn sáng rỡ không? Ví dụ như đen trắng, vàng xanh?” Sau khi Uyển Như hỏi thấy tỳ nữ gật đầu, có chút nghiêng người cười nói với Triệu Thụy Liên người bầu bạn với mình, “Nghe như là ‘Tạ Man’ trên sách nói, quả thật bọn họ đặc biệt thích mang trang sức bằng bạc, nghe nói kỹ thuật cũng rất đặc biệt.”

“Đúng là trăm năm khó gặp.” Triệu Thụy Liên chỉ nghe tiểu tỳ nữ này miêu tả cũng đã cảm thấy rất kỳ lạ quý hiếm, gần đây luôn nội liễm ổn trọng nàng bị khơi lên tính trẻ con, thở dài, “Đáng tiếc không có cách nào tự mình mở mang tầm mắt.”

“Chuyện này có khó khăn gì, mời nữ quyến đến nơi này của ta ngồi một chút là được, cũng tốt hơn việc bị Từ phó tướng nhìn chằm chằm, đúng không?” Uyển Như nói xong cũng căn dặn hạ nhân đến hỏi lang quân có thể như thế không.

Triệu Thụy Liên vội khuyên can bảo nàng chú ý thân thể, Uyển Như lại chẳng hề để ý cười: “Cháu không yếu ớt như vậy, đãi khách chỉ ngồi nói một lát mà thôi, còn có thể mệt mỏi hơn nữa sao?”

Khi Tiếu Dương nghe được Uyển Như mời không khỏi sững sờ, hắn mơ hồ nhớ rõ bộ tộc “Thái” xem thời gian mang thai làm thời kì cấm kỵ khó coi không sạch sẽ, kiêng kị nữ tử mang bầu ra mặt người tiếp khách.

Nhưng nô tỳ đã hỏi, hắn cũng không thể từ chối đề nghị của thê tử, chắc hẳn nàng cũng muốn nhìn thấy đồ kỳ lạ quý hiếm, mới tiếp tục viết được du kí.

Đang lúc hắn do dự, nam nữ “Kim Xỉ” vốn rời đi không xa, giờ phút này nữ tử tên Ngọc Ân trong hai người đã có chút hăng hái nhìn lại.

Tiếu Dương chỉ đành phải cười nói với nàng: “Nội tử đang có mang hơi không tiện, nếu không kiêng kỵ mà nói..., cũng có thể làm bạn tâm sự với nàng.”

“Ta không ngại.” Ngọc Ân nghe xong vội lắc đầu bộ dạng rất cam tâm tình nguyện, nàng ta đang lo không chiếm được tin tức mình muốn từ Tiếu phòng ngự sử khôn khéo này, định tìm một cơ hội tìm những người khác tìm hiểu, hắn đã đưa cho bản thân một cơ hội tốt! Kiêng kỵ mà so sánh với lợi ích thì cũng phải lùi về phía sau.

Lập tức, Ngọc Ân quay người hỏi ý kiến cô nương mặc váy ngắn, cũng không thể tự mình đi gặp thê tử Phòng ngự sử, không bằng gọi hai nữ tử khác ở đây cùng đi, nhiều người rất tốt để làm việc.

Cô nương Tạ Man nghe nàng ta hỏi thì mang vẻ mặt kinh ngạc, nhìn Tiếu Dương nói một tràng dài.



Đã sửa bởi hoa hồng lúc 15.01.2019, 12:28.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Mayy3300, NGUYENCHINH, Nguyên Lý, TTripleNguyen, Yenxinhgai, antunhi, dao bac ha, girl051, longhaibien, ngoung1412, xichgo, zinna
     

Có bài mới 25.03.2018, 16:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11485 lần
Điểm: 29.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99: Tâm tư khác nhau

Nhìn phản ứng của nàng, Tiếu Dương đột nhiên giật mình, khí lạnh truyền từ lưng lên đầu.

Sao lại quên Tạ Man cũng được đương thời gọi là Miêu Man, Nam Man, Tam Miêu, là đời sau của tộc Miêu! Bọn họ tự xưng là “Mãnh”, ngược dòng lịch sử đến bộ lạc Cửu Lê Viễn Cổ, chiến tướng Xi Vưu tiếng tăm lừng lẫy là tổ tiên của bọn hắn.

Đây là y dược có lịch sự mấy ngàn năm, kinh nghiệm chữa bệnh bắt nguồn từ xa xưa, dân tộc hiểu biết sâu rộng, nhưng mà, cho tới bây giờ Miêu y thần bí trong truyền thuyết đều lấy độc nuôi cổ liên lạc với nhau.

Trong trí nhớ của Tiếu Dương Tây Nam khu nơi bản thân sinh ra và lớn lên, nghe nói trong gia tộc có tập tục tương tự Cổ lão, Tất ma hoặc Tô ni đều là “Vu y nhất thể”.

Nhưng bọn hắn lại chưa từng quỷ thần khó lường như Miêu y trong truyền thuyết, hết lần này tới lần khác Tiếu Dương chưa bao giờ biết người Miêu, cũng không biết những chuyện xưa thần kỳ đáng sợ kia rốt cuộc là thật hay giả, cũng không biết tiểu nữ sinh đang nói này có phải là cao nhân giỏi về dùng cổ độc hay không?

Nghĩ tới đây, thậm chí Tiếu Dương đã rất hối hận, không nên nhắc tới thê tử, không nên dẫn các nàng đi gặp Uyển Như, vạn nhất tiểu cô nương kia cất giấu cổ trùng trong móng tay như trong truyền thuyết, nhẹ nhàng bắn vào trong nước trà thì nên làm cái gì bây giờ?

Nếu bản thân trúng độc cùng lắm thì chết, vạn nhất kẻ xấu thông qua việc khống chế Uyển Như đến uy hiếp mình, vậy thì nên như thế nào? Hơn nữa, trong bụng của nàng còn có hài tử...

Trong lòng của hắn hối hận muốn ngăn lại, nhưng biểu lộ trên mặt vẫn bình tĩnh như cũ, thậm chí còn cười hỏi thông dịch tiểu cô nương đang nói cái gì.

“Nàng nói, nàng mang theo vài bao thảo dược đến chợ muốn đổi kẹo đường hình động vật, loại đường rất hiếm có hiếm thấy nghe nói là truyền đến từ Côn Lĩnh, nhưng lúc 'họp chợ' không thấy.” Thông dịch giải thích nửa đoạn trước câu nói của tiểu cô nương, tất cả mọi người nghe mà không hiểu gì.

Muốn kẹo đường hình động vật và chuyện đi nói chuyện với thê tử Phòng ngự sử thì có liên quan gì?

Ngừng lại một chút sau đó thông dịch mới hơi xấu hổ tiếp tục nói: “Nghe nói thảo dược này thích hợp cho phụ nhân sau khi sinh, dùng để hầm gà rất đại bổ.”

Tuy nhiên không giới thiệu tên, nhưng khi nói trước mặt đại quan tứ phẩm chuyện sau khi sinh của phụ nhân thật sự áp lực rất lớn!

“Họ Hắc dược hoa* nhỏ hầm gà?” Tiếu Dương có chút nhíu mày cười, không phải là tên của loại dược liệu ‘thảo tam giác phong’ ** sao, người tộc Di cũng biết, sau đó rất là mưu kế hỏi ngược lại, “Có thể lọc phổi trừ độc, xua khí lạnh khỏi ho, tư âm bổ thận, phải không?” (*Họ Hắc dược hoa hay họ Lê lô (danh pháp khoa học: Melanthiaceae) là một họ thực vật có hoa bao gồm khoảng 154-201 loài cây thân thảo sống lâu năm tại khu vực Bắc bán cầu. theo wikipedia.
**Thảo tam giác phong: (Sanicula astrantiifolia) là một loài thực vật có hoa trong họ Hoa tán. Loài này được H. Wolff ex Kretschmer miêu tả khoa học đầu tiên năm 1930.)

Cô nương Ngọc Ân tộc “Kim Xỉ” thấy Tiếu Dương lộ ra bộ dạng không để ý đến, vội giúp bằng hữu của mình giới thiệu nói: “Đây chỉ là một loại trong đó, còn có dược liệu khác phối hợp. Mẫu thân của nàng là thánh thủ phụ khoa, điều phối nhiều thảo dược, có bổ máu cho ra sữa, có bổ dưỡng sau khi, cũng có trị liệu ….. sau sinh, ừm, nàng muốn dùng những vật này đổi chút ít đồ ăn vặt mình thích ăn.”

Trị liệu rong huyết sau khi sinh. Ngọc Ân không nói hết câu, nói ra thật sự có chút điềm xấu, nhưng ý ngoài lời của nàng Tiếu Dương đã hiểu.

Hắn chỉ cười trả lời muốn ăn kẹo đường có thể tìm thê tử của mình, cũng không cần đưa thảo dược. Miêu nữ gì đó, mặc dù thật sự tốt, hắn cũng không dám đưa vào trong miệng Uyển Như.

Chỉ là, nghe nàng nói như vậy, ngược lại mơ hồ lộ ra tiểu cô nương kia tâm tư đơn thuần, cộng thêm là mình mời, Tiếu Dương chỉ đành phải kiên trì phái tỳ nữ dẫn các nàng đi chỗ phòng khác nữ quyến.

Vào cửa trước, đều có tỳ nữ mời các nàng gỡ túi thơm tùy thân, vật phẩm kiêng kị xuống, lúc này mới cho đi.

Ngọc Ân nói tiếng Hán đặc biệt lưu loát, đồng hành còn có một vị là nữ nhi của Tư Mạc Bạch Thủy Hà, ngày bình thường có chút qua lại với Uyển Như, bởi vậy ngược lại không cần thông dịch ở đây.

Sau khi khách nhân tới cửa, tất nhiên Uyển Như và Triệu Thụy Liên khách khí chiêu đãi, Tiếu Đường hầu hạ một bên được nhắc nhở: Nhất định phải chú ý đồ ăn nước uống của nữ quân.

Nàng không hiểu tại sao lang quân căn dặn chuyện này, chỉ theo như căn dặn luôn lưu ý trà nhỏ chén nhỏ điểm tâm trên bàn nhỏ, lại chưa từng phát hiện, nguồn gốc của chuyện này là bắt đầu từ mồm miệng lanh lợi của Ngọc Ân, đằng sau dần dần chuyển đến trên người nữ tử mặc váy ngắn.

Mới đầu, Ngọc Ân có chút hăng hái thỉnh giáo các loại tài nghệ thú vị của người Hán với Uyển Như và Triệu Thụy Liên, như là trà nghệ, trang hoàng v.v, hai nàng cũng chưa từng giấu giến, nói rõ xong nàng ta lại chuyển đề tài lên vấn đề làm tương làm muối.

Chưa từng phát hiện vấn đề Triệu Thụy Liên rất tùy ý nói chút ít tâm đắc của mình, vốn nàng ấy phụ trách nhiệm vụ này, tuy nhiên vẫn là hạ nhân làm nhưng nữ chủ tử cũng không thể không biết mọi chuyện được.

Đến phiên Uyển Như nói nấu muối thì rõ ràng nàng biết tất cả quá trình lại nói: “Đều là nam nhân mang theo thợ thủ công nấu muối, rốt cuộc làm thành thành phẩm như thế nào ta lại không biết. Thứ này thật sự buồn tẻ nhàm chán, không bằng chúng ta nói đến thêu thùa may vá? Lúc trước ta cảm thấy y phục của vị muội muội này rất đặc biệt chói mắt...”

Khi nói chuyện, Uyển Như nhìn cô nương Miêu tộc cười thật tươi, sau đó giữ chặt tay của nàng ấy mà bắt đầu hỏi thêu hoa ở eo của nàng ấy, hoa văn hoa kỳ lạ trên được thêu trên bao cổ tay rốt cuộc có ý nghĩa gì, sao có thể thêu được khéo léo tuyệt vời như thế.

“Chọn mang cái này, ta không tin là thật sự nhuộm với thêu, thật đúng là chưa từng nghe đến, thấy những điều chưa hề thấy.” Uyển Như mang vẻ mặt sợ hãi nhìn cách ăn mặc của đối phương, dù ngôn ngữ không thông cũng làm cho cô nương Miêu tộc cảm nhận được khen ngợi và mong chờ của nàng.

Hành động này Tiếu Đường cũng không để ý quá mức, bởi vì người truyền lời chỉ nói cái ăn không nói muốn đề phòng tiểu cô nương này, thế cho nên sau đó Tiếu Dương chờ đợi trong lo lắng.

Mà Ngọc Ân thì buồn bực đấm ngực dậm chân, nàng ta muốn nghe nấu muối thế nào, không phải thêu thùa y phục!

Nhưng mà, tiểu cô nương Miêu tộc nhìn thấy động tác của Uyển Như lại mở cờ trong bụng, hoàn toàn không để ý đến Ngọc Ân ra hiệu. Y phục này nàng tốn thời gian ba năm mới tự tay chế tác thành trang phục lộng lẫy, chuyên mặc để tiếp những vị khách quan trọng nhất trong cuộc sống, có thể được nương tử quan lớn khen ngợi nói nàng không đắc ý sao được?

Hơn nữa, lúc trước nàng ấy cũng chú ý tới hoa và chim được thêu đặc biệt tinh xảo trên váy của Uyển Như, tất nhiên cũng nguyện ý cùng thảo luận với nàng một phen.

Chịu không nổi yêu cầu của bằng hữu Ngọc Ân chỉ đành phải nhẫn nhịn xuống vì ngôn ngữ các nàng không thông, giải thích cặn kẽ cái gì là batik* của Miêu tộc, cái gì là tùy theo lòng mình mà thêu của Miêu tộc, các nàng thêu có khi không phải hoa văn đơn giản mà là bản ghi chép từng món một, vân vân. (Batik là một tấm vải truyền thống được tạo ra bằng kỹ thuật nhuộm sáp và in các hoa văn bằng phương pháp thủ công truyền thống. Theo wikipedia.)

Sau đó vừa giúp Uyển Như nói cho tiểu cô nương: “Nữ tử khuê các người Hán thêu rất đa dạng giống như hoạ sĩ có bản thảo, cần suy nghĩ bố trí bố cục, không thể đơn giản thay đổi.”

“Đây không phải là quá cứng nhắc sao? Cần gì phải như thế!” Tiểu cô nương Miêu tộc lắc đầu liên tục, vỗ vai nàng bắt đầu giảng giải tộc nhân các nàng là mạnh dạn thêu hoa như thế nào, dựa vào tưởng tượng tài tình tổ hợp thành một hình vẽ.

Triệu Thụy Liên ở một bên nghe rất nhập tâm, mà Uyển Như thấy chủ đề được chuyển đi như chính mình mong muốn, cũng rất hài lòng.

Bởi vì, nàng đột nhiên nhớ tới từng đọc được một đoạn viết lại trong «quyển dị vật Tây Nam», tộc “Kim Xỉ” thường dùng vải bố thêu bông tơ ngũ sắc trao đổi với cây cau, cây dừa, mít, xạ hương v.v...

Ngoài ra bọn họ cũng là người duy nhất nắm giữ kỹ xảo nấu muôi của Man Tộc ở  khu Tây Nam Di lúc này. Chắc hẳn, là công nghệ nấu muối ở nơi đóng quân tốt, chất lượng rất tốt, bởi vậy nàng ta mới cố ý đến thám thính tình hình cụ thể và tỉ mỉ ư?

Hừ, Uyển Như âm thầm cười lạnh, chính mình cũng không ngốc, con đường kiếm tiền mà có thể tùy tiện để người khác học được?

Lúc trước, mãi cho đến chết nàng cũng giao phương pháp chế “Kim Ba Ngọc Lộ” ccho Tạ Tuấn Dật, hơn nữa Ngọc Ân này chỉ là người ngoài mới gặp mặt lần đầu mà đã muốn thám thính cơ mật ư?

Nghĩ như thế, cảm xúc trong lòng Uyển Như thoải mái hơn từ hành động đó nàng phát hiện ra, trong ba vị khách nhân này vốn nữ nhi của Tư Mạc Bạch Thủy Hà có chút qua lại tạm thời không đề cập tới, so sánh Ngọc Ân với vị tiểu cô nương Bảng Tây kia, tất nhiên nàng càng cam tâm tình nguyện quan lại thân thiết với nàng ấy hơn.


Tập tin gởi kèm:

...ắc dược hoa.jpg [ 38.33 KiB | Đã xem 11836 lần ]


Đã sửa bởi hoa hồng lúc 15.01.2019, 12:29.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Mayy3300, NGUYENCHINH, Nguyên Lý, TTripleNguyen, Yenxinhgai, antunhi, dao bac ha, girl051, hat_nuoc_nho, longhaibien, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
     
Có bài mới 29.03.2018, 22:33
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11485 lần
Điểm: 29.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 100: Mang thai năm tháng

Nhìn thấy hành động đó, Uyển Như không phản ứng gì, nhưng Tiếu Đường ở bên cạnh lại thiếu chút nữa sợ tới mức nhảy dựng lên, đáng tiếc nàng đứng sau lưng nữ quân, Miêu nữ lại ở ngay bên cạnh, hoàn toàn không kịp ngăn lại.

Nàng chỉ đành trơ mắt nhìn người kia vỗ xuống, trong lòng phát điên vô cùng: Sao có thể vỗ bả vai người đang mang thai?! Đây là cấm kỵ đấy! Rốt cuộc tiểu cô nương kia đang làm gì thế, đây là đưa quà hay đang hãm hại người?!

Thứ nhất, chuyện xưa nói “người có ba vị trí dễ bị ảnh hưởng đến thần kinh”, một thì ở trên đầu, hai còn lại thì ở trên vai, đột nhiên bị đập bả vai rất có thể sẽ sợ tới mức nguyên thần bất ổn, lúc này Uyển Như vốn đã quý báu không chịu nổi sợ hãi.

Thứ hai, huyệt Kiên Tỉnh nằm ở chỗ lõm vùng trên vai, dùng cho chữa trị khó sinh, huyệt vị thúc sản (thúc cho sinh nhanh), không tới lúc quan trọng không thể tùy tiện đập vào, sợ hỏng thai.

Thật may cú vỗ kia là đầu vai nơi gần cánh tay, hơn nữa động tác chậm mà nhẹ, mặc dù phạm vào kiêng kị nhưng không có gì đáng ngại, Tiếu Đường chỉ đành đè xuống bất mãn trong lòng.

Đồng thời âm thầm tính toán nhất định phải nói việc này cho lang quân, cần sắp xếp hai lão bộc lâu năm được quận chúa đưa theo hầu nữ quân mới được, tối thiểu gặp phải người không hợp quy củ hoặc phạm vào chuyện kiêng kị thì người có kinh nghiệm phong phú như các bà ấy mới có thể phát hiện vấn đề tiện đà có thể diện lên tiếng quát bảo ngưng lại.

Đồng thời lúc đó, Tiếu Dương nói đến chuyện “muốn giàu phải sửa đường trước” với tộc nhân khác, tất cả mọi người đi đường của chính mình, đường này có bao nhiêu khó đi ai cũng biết nhưng lại không thể không đi.

Kim Xỉ muốn ngựa Kiến Xương, than đá, trà v.v.. của Ô Man; Tiếu Dương muốn vải tơ bông mảnh như lông ngỗng của Kim Xỉ cho con dùng; Miêu Man muốn dùng thảo dược và tấm thêu, vải batik đổi lấy đồ dùng tinh xảo dùng cho cuộc sống; bộ lạc bên cạnh yêu thích muối nhỏ, đường mía của người Hán. Còn có người muốn buôn vàng, đá quý, đá hổ phách v.v.. thừa thải của Kim Xỉ đến trung nguyên... (Batik là một tấm vải truyền thống được tạo ra bằng kỹ thuật nhuộm sáp và in các hoa văn bằng phương pháp thủ công truyền thống. Theo wikipedia)

Sản vật nhà người ta phong phú đáng giá trao đổi, vốn có thể dùng số lượng nhiều đồ chơi không đáng tiền của nhà mình đến trao đổi đồ vật cần thiết, lại bởi vì đường xá không tiện vận chuyển buôn bán nên tổn thất năm sáu phần, ai không đau lòng? Ý nghĩa là, nhất định phải làm đường càng rộng càng bằng phẳng.

“Chỗ các người nuôi voi, lúc sửa đường dùng cho vận chuyển đồ nặng thì rất tốt, kéo máy kéo ép đường giảm bớt nhân lực rất nhiều.” Tiếu Dương nói với nam tử Kim Xỉ như thế, lập tức đánh chủ ý tới bộ lạc cường tráng nhất cũng có “sức lao động” nhất.

“Ý của ngài là?” Nam tử Kim Xỉ âm thầm suy đoán ý của Tiếu Dương, nói thế là muốn bản thân ra sức lực lớn?

“Cùng tiến hành song song, dùng hai đầu của chúng ta làm điểm khởi đầu để xây đường, cùng nhau hướng đến chính giữa.” Tiếu Dương vừa dứt lời lại nhìn về phía bộ lạc khác: “Liên lạc người”, “Mọi người thì có thể sửa chữa con đường quanh nhà mình, đồng tâm hiệp lực cuối cùng cũng vì một ngày thông nhau. Cũng không thể luôn đi trên đường hẹp quanh co được, đúng không?”

Khi nói chuyện, hắn lại lấy bản đồ khu vực ra khoa tay múa chân chỉ đường mọi người đã từng đi, nói là còn cần khảo sát một phen, xem có thể xây dựng đường bằng phẳng rộng tám mét hay không, có lẽ có ít địa phương cần thay đổi tuyến đường, nhưng dù sao đường này cũng mọi người đi dẫm đạp lâu nay mới hình thành, nên sẽ không lệch bao nhiêu.

“Sửa đường cũng không phải là không thể được, nhưng tại sao bên ta phải phí công cố sức đi làm? Chuyện này là triều đình đưa ra.” Mặc dù nam tử Kim Xỉ biết rõ sửa đường là chuyện có lợi cho bản thân, lại bày ra dáng vẻ không đồng ý.

“Triều đình không có khả năng quan tâm tất cả mọi chuyện, chúng ta cũng có thể chia sẻ với kim thượng.” Đầu tiên là Tiếu Dương đàng hoàng nói một lần, rồi sau đó mới cười nói: “Cũng sẽ không để cho người ra sức không công, mọi người có thể thảo luận cùng tộc nhân xem việc này có được hay không, rồi sau đó, chúng ta lại trao đổi tiếp —— các người cần gì, ta có thể đưa ra cái đó.”

Lời nói không sai, tạm thời không có cách nào khác nói sâu hơn, vốn cũng chỉ là tiếp xúc bước đầu mà thôi.

Rồi sau đó, Tiếu Dương mở tiệc khoản đãi khách nhân, sau khi tiếp tục nói chuyện với nhau trong tiệc rượu gã mơ hồ dự đoán rồi sinh ra tò mò về kỹ thuật làm kẹo hình thú, ép đường mía của những người Hán mà bọn họ không biết, khu Tây Nam Di rất nhiều người ăn cũng chỉ là mật ong, người Lô Lộc thèm thuồng nhất chính là “Kim Ba Ngọc Lộ”.

Phương pháp Kim Xỉ muốn, là phương pháp làm thế nào để hạt muối càng nhỏ càng trắng hơn lúc nấu muối, bọn họ cũng sẽ nấu muối, lại không có phương pháp để làm.

Công nghệ chế muối không phải là không thể nói được, lại cần phải có trao đổi lợi ích đầy đủ.

Thật ra, Tiếu Dương cũng không ngại người bên kia cũng chế tạo ra muối nhỏ, kiếm tiền cũng không phải là mục tiêu cuối cùng của hắn chỉ là đạt được mục đích trong quá trình nhân tiện thu hoạch mà thôi.

Quý tộc thế gia có chút nội tình bên trong nào sẽ tranh lợi cùng dân trong thời gian dài? Cho dù trong lòng muốn như vậy cũng không dám làm như thế, không sợ bị buộc tội sao? Không sợ bị người đâm sau lưng sao?

Nếu không phải ở đất Man Di cần tự lực cánh sinh, buôn bán muối cũng phải chịu bị triều đình khống chế đấy!

Hơn nữa, Côn Lĩnh cách bộ lạc Kim Xỉ rất xa, khu Tây Nam có hai nơi sản xuất ra muối nhỏ cũng không sao cả, còn nữa, không buôn bán muối còn có rượu, sau rượu còn có thể làm xà phòng, thậm chí, chỉ cần mở ngân hàng tư nhân cũng đủ chi phí sinh hoạt rồi.

Về phần công nghệ đường mía và phương pháp chế rượu, có trao đổi lợi ích đầy đủ tất nhiên cũng có thể nói ra, Tiếu Dương vững tin Uyển Như sẽ không chỉ biết được một phương pháp chế rượu này.

Lúc tính toán cách buôn bán, hắn nghĩ đến ở bên kia thê tử và Miêu nữ ngồi chung cùng ăn, rất vất vả mới nhịn đến lúc tiệc rượu tan, sau khi tiễn bước khách Tiếu Dương lập tức trở về nhà gỗ nhỏ của mình nhìn thê tử.

“Ngọc Ân muốn phương pháp chế muối, Bảng Tây kia ngược lại rất đáng yêu, cho nàng ấy một hộp kẹo hình thú đã mừng như được đồ quý vậy.” Uyển Như không hề biết truyền thuyết Miêu nữ, lại càng không biết tâm trạng lo lắng của phu quân, còn cười nói: “Còn chúc thiếp nữa, nhưng chỉ vỗ nhẹ thoáng một cái lên vai, không biết là có ý gì?”

Vừa nói ra, trong lòng Tiếu Dương căng thẳng, đến hô hấp cũng dừng lại, hận không thể cởi y phục của Uyển Như ra kiểm tra toàn cơ thể một phen.

Nghĩ lại lại cảm thấy nếu Miêu nữ kia động tay động chân thì người bình thường cũng nhìn không ra, ngược lại sẽ dọa thê tử, còn không bằng không nói, chính mình chú ý là được, nếu thật sự có vấn đề gì, cũng chỉ có thể đi chỗ Huyện lệnh Bạch Thủy Hà tìm Tất Ma nổi danh Lô Lộc, dùng vu y quyết đấu vu y.

Trong đêm ngày hôm đó, nhân lúc Uyển Như ngủ say, Tiếu Dương dùng hai viên dạ minh châu chiếu sáng, nhìn thân thể Uyển Như từ trên xuống dưới mấy lần, không thấy có điểm đỏ hay đường màu đen kỳ lạ nào, tim cũng đập bình thường trở lại, lúc này hắn mới hơi chút yên tâm.

Không lường trước được, chưa tới mấy ngày tiểu cô nương kia lại cười hì hì tới cửa, làm Tiếu Dương buồn bực muốn nôn ra máu, đây không phải là dẫn sói vào nhà sao? Tới nhưng không dám đuổi đi, gặp Uyển Như cũng không thể để nàng ấy gặp cách màn che, chỉ sợ vạn nhất không có vấn đề gì lại chọc giận nàng ấy lại gặp phải tai ương.

Về phần nguyên nhân Bảng Tây tới cửa lần này càng làm mọi người nói không nên lời. Bởi vì nàng ấy thích váy voan mỏng của nữ tử người Hán muốn dùng y phục của mình đổi một bộ, Uyển Như cũng không quan tâm đến việc thiếu một hai bộ y phục cũ, nên hôm đó đã tặng nàng ấy một bộ váy ngắn ôm ngực ống tay áo loe.

Bảng Tây cũng không đồng ý việc nhận không như thế, vì vậy tốn thời gian vài ngày lần này đi cùng muội muội đưa tới một bộ mới tinh làm trao đổi.

Uyển Như cảm thấy hứng thú với váy ngắn quá đầu gối này, sau khi Bảng Tây đi Tiếu Dương đen mặt căn dặn nói: “Nhanh lấy đi, càng xa càng tốt!” Hắn định cho người ta thiêu hủy, ngẫm lại hay là thôi, giữ ở một bên là được.

“Không phải chỉ váy ngắn thôi sao, thiếp cũng không định mặc.” Uyển Như còn tưởng rằng phu quân cảm thấy chiếc váy này lộ chân quá không hợp phong tục mà không vui, chỉ cười bỏ việc này qua một bên không đề cập tới.

Rồi sau đó, thời gian trôi qua, có lẽ thân thể của nàng được bảo dưỡng không tệ, khi có chút phản ứng nôn nghén thì chỉ cần ăn phương thuốc dân gian là đã hết.

Đó không phải là uống thuốc, chỉ là ăn vặt —— kho thịt bò trần bì (vị thuốc đông y). Rửa sạch thịt bò cắt thành lát mỏng ướp tương, rồi sau đó chiên lên, lại ngâm mềm trần bì, cho ít hành, gừng, tương, đường và nước, trộn chung với thịt nấu đến khi khô nước. Lúc không có việc gì lấy một hai miếng nhai, là giảm bớt cảm giác buồn nôn, ngon hơn việc ăn ô mai.

Nhìn thấy thê tử không có gì đáng ngại, tất nhiên Tiếu Dương thở phào, rồi sau đó tập trung tất cả tinh thần và sức lực vào việc nghiên cứu làm xi măng, đây là thứ cần phải có khi sửa đường.

Việc luyện binh Trịnh Cung Lượng rất tập trung tinh thần nên do hắn làm giám sát, các Hiệu úy Hắc giáp khinh kỵ đều biết rõ kỹ xảo luyện binh của khu Tây Nam, tùy ý đề bạt hai người có thể làm giáo đầu, Tiếu Dương chỉ cần cách ba đến năm ngày đến kiểm tra là được.

Mà dò đường, khảo sát cùng với việc qua lại với các bộ lạc thì do một mình Từ Hằng Ninh gánh vác.

Gã vốn không phải là một người chịu ngồi yên, thích chạy khắp nơi bên ngoài, vốn chỉ ở xung quanh một chỗ nơi đóng quân gã đã rất bị đè nén, hôm nay, sau khi được triều đình cho phép liên lạc chuyện sửa đường, gã thuận lý thành chương bắt đầu cuộc sống “du lịch” bốn phía.

Khi gã hết sức phấn khởi xin ra ngoài thì Tiếu Dương rất nghi hoặc nhíu mày nói: “Không phải là huynh vừa ý tiểu nương tử bản địa mặc trang phục và đeo trang sức khác kia rồi chứ? Ví dụ như hở eo và mặc váy ngắn?”

“Cái đó, nào có!” Từ Hằng Ninh giấu đầu hở đuôi liên tục khoát tay, lắc đầu.

“Huynh đừng tưởng rằng tiểu cô nương biên cương Tây Nam đều giống Hồ cơ, muốn sờ cứ sờ, muốn lên cứ lên.” Tiếu Dương đưa chân đạp gã một cước: “Nơi này không cho tam thê tứ thiếp đâu, rất nhiều bộ lạc đều thực hiện chế độ một chồng một vợ không cưới thiếp, hơn nữa địa vị của nữ nhân rất không thấp, đừng trách ta không nói lời cảnh cáo trước, huynh thật sự muốn làm loạn nói không chừng phải thế chấp cả đời ở nơi này đấy!”

“Đáng sợ như vậy ư?” Sắc mặt Từ Hằng Ninh tái đi, gã thật sự ôm tâm tư chơi đùa.

“Huynh cho rằng trông thấy người ta ăn mặc thiếu vải chính là làm việc phóng đãng? Cái rắm! Yêu cầu của những tiểu nương tử đó là tuyệt đối một lòng, nam nhân phong lưu nhất định sẽ bị róc xương lóc thịt.” Tiếu Dương lập tức nói về chút truyền thuyết cổ đồng tâm, cổ tình nhân... của Miêu Cương, dọa Từ Hằng Ninh sững sờ.

Mặc dù không biết thật hay giả, gã đã đồng ý sẽ không dính vào, lúc này mới thu dọn bọc hành lý dẫn theo thợ và một đội quân sĩ đi dò đường.

Trong chớp mắt ba tháng đã trôi qua, Từ Hằng Ninh truyền về hai lần thư, miêu tả kỹ càng tình hình mặt đất ven đường trên các con đường đã đi qua, để Tiếu Dương làm tốt chuẩn bị cho nổ đá lớn, đào đường hầm, sửa cầu.

Xa ở kinh thành, Thôi Văn Khang cũng đã thuận lợi cưới Dư Sơ Tình cũng mang theo thê tử đi nhậm chức, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi đến vùng biên cương Tây Nam này.

Mà giờ khắc này các hạng mục nghiên cứu của Tiếu Dương cũng đã đạt được hiệu quả, từng bước bắt đầu tỉ mỉ xử lý, cùng với tiến hành sản xuất lượng lớn, dường như tất cả cũng rất thuận lợi, ngoại trừ bụng của Uyển Như.

Giờ phút này nàng đã mang thai được hơn bốn tháng gần năm tháng, không chỉ đã xuất hiện hiện tượng máy thai mà còn rất rõ ràng, ngay từ đầu hai phu thê đều cực kỳ hưng phấn cảm nhận vận động của đứa bé.

Có chút hăng hái đánh đàn, đọc sách cho đứa bé rồi sau đó Uyển Như lại cảm thấy có gì không đúng, lúc trước nàng đã gặp phụ nhân mang thai, nhưng sao bụng của mình lại lớn hơn? Giống như hơn năm tháng vậy?

Sau khi đại phu xem qua mấy lần rồi lại nói không phải thai đôi, chuyện này thật sự làm cho lòng người không yên ổn.


Đã sửa bởi hoa hồng lúc 15.01.2019, 12:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Mayy3300, Mưa biển, NGUYENCHINH, Nguyên Lý, TTripleNguyen, antunhi, dao bac ha, girl051, longhaibien, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bồ Công Anh 520, Đặng Mi Mi, Huyenphuongle, Hạ Lan Kỳ Vũ, Lưu Mai, nguyetcat97, Nguyễn Thị Thúy Hoa, R.Quinn, sammy22, Sưu tầm, TruongNhi1012 và 266 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

13 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Song Nhi
Song Nhi
Ngọc Hân
Ngọc Hân
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.