Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 19.03.2018, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8954 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 37: Tiến triển thần tốc (03)

Edit: Thu Lệ/D$Đ*L@Q&Đ

Mặc dù Đường Thư Nhan nói muốn thẳng thắn với Thẩm Tự Chước nhưng mãi cho đến khi trường học Đàm Như Ý nghỉ hè cũng không có chút động tĩnh nào. Thỉnh thoảng Đàm Như Ý cũng nghe Thẩm Tự Chước nhắc tới, sau khi xuất viện Đường Thư Nhan vẫn ở nhà nghỉ ngơi sau đó về quê một chuyến, cũng đã một thời gian không đến công ty.

Trường học bắt đầu tiến vào giai đoạn thi cuối kỳ, Đàm Như Ý không còn tâm tư để quan tâm đến người khác nữa. Về chuyện đăng ký kết hôn, hai người quyết định chờ trường học nghỉ hè, chọn một hôm rảnh rỗi hai người sẽ đến cục dân chính.

Trường học chính thức nghỉ hè, qua hai ngày Đàm Như Ý lại đi dạy bổ túc ở cung thiếu niên mà trước đó đã bàn bạc với cô giáo Mã.

Mỗi ngày, Đàm Như Ý dạy viết văn bốn tiết trên hai lớp. Phụ huynh đưa con em mình tới cung thiếu nên cũng không trông mong bọn chúng giỏi giang bao nhiêu, chẳng qua do công việc bận rộn nên tìm một nơi an toàn để  gởi gắm mà thôi. Nhưng Đàm Như Ý d/đ'l;q'đ cũng không qua loa cho xong, tuy cô là người có tính tình ôn hòa nhưng đối với công việc lại cực kỳ xoi mói. Vì dạy tốt hai lớp học sinh, bản thân đã tự thiết nội dung trong tiết học, bao gồm các phương diện đọc, rèn luyện và bình luận.

Mỗi ngày cô lên lớp buổi sáng, buổi về nhà phê chữa làm văn. Bởi vì quá mức chăm chỉ, cố gắng đạt tới dạy theo năng khiếu nên tính lại mỗi ngày thời gian ở không còn ít hơn lúc đi dạy chính thức.

Có một lần ăn xong cơm tối, vẫn còn bảy tám bài văn chưa chấm xong, Thẩm Tự Chước quét dọn xong phòng bếp đi vào thư phòng, thấy Đàm Như Ý vẫn cúi đầu làm việc, liền lấy ghế đến ngồi vào đối diện cô, "Còn chưa chấm xong?"

Đàm Như Ý gật đầu, "Bây giờ em đang chấm bài tệ nhất, người khác đều chỉ có vấn đề đôi chỗ, cậu này thì hoàn toàn trái ngược. Lỗi chính tả cũng nhiều, phải kiếm từng chút từng chút khiến đầu em cũng đau!"

Thẩm Tự Chước cười lên, "Thật may là em chưa từng thấy anh thi văn đấy cô giáo Đàm."

Đàm Như Ý nâng mắt lên nhìn anh, "Anh viết văn không tốt sao?"

"Không tốt lắm, hồi còn học cấp hai giáo viên ngữ văn nói anh bất kể là văn tường thuật, văn nghị luận hay là văn xuôi trữ tình, tất cả đều có nề có nếp như sản phẩm sách hướng dẫn."

Đàm Như Ý bật cười, "Vậy anh thi tốt nghiệp trung học môn ngữ văn bao nhiêu?"

"120 điểm. Đây là kết quả dưới sự thúc ép hơn một tháng của giáo viên đấy!"

Đàm Như Ý bỗng cảm thấy cân bằng, "Cái này gọi là văn đạo hữu tiên hậu, thuật nghiệp hữu chuyên công(*)."

(*): Trích trong “Sư nói” của Khổng Tử

Thẩm Tự Chước liếc mắt nhìn cô đang phê chữa bài tập, "Còn bao nhiêu nữa?"

"Không nhiều lắm, khoảng năm bài nữa là xong."

"Muốn anh chấm cùng không?"

Đàm Như Ý vội vàng lắc đầu, "Ngàn vạn đừng!" Cô ngẩng đầu nhìn Thẩm Tự Chước, mặt có chút nóng lên nhỏ giọng nói, "Anh ở trước mặt em không thể nào tập trung làm việc được."

Thẩm Tự Chước bật cười, đứng dậy khỏi ghế chống hai tay dọc theo bàn làm việc, thân thể nghiêng về phía trước hôn lên trán cô một cái.

Lần này anh anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám tro nhạt, ống tay áo vén lên lộ ra đường cong mạnh mẽ của cánh tay, dáng vẻ gian trá nghiêng người về phía trước đâu nào giống như người đàn ông hai mươi tám tuổi. Đàm Như Ý nghĩ lần cùng anh cúi đầu làm việc, giống như dự đoán trước cho ngày hôm nay.

Đàm Như Ý lẩm bẩm nói: "Goethe(*) thật là một tác giả vĩ đại."

(*): Johann Wolfgang von Goethe: Được coi là một trong những vĩ nhân trong nền văn chương thế giới, ông là một nhà thơ, nhà viết kịch, tiểu thuyết gia, nhà văn nhà khoa học, họa sĩ của Đức. Do đó ông là một trong số ít những người được xem là nhà thông thái.

Thẩm Tự Chước không nghe rõ, "Em nói cái gì?"

Đàm Như Ý bị bóng dáng của anh bao phủ, giữa hô hấp đều là hơi thở nhè nhẹ trên người anh. Không thể làm gì khác hơn là đưa tay đẩy anh, "Đi nhanh đi!"

Đàm Như Ý vẫn giữ lại giường đơn ở thư phòng như lúc trước, nhưng bây giờ chỉ để trang trí. Thật ra thì từ sau lần đầu tiên, hai người đã vượt qua một khoảng thời gian hết sức khó xử. d/đ;l'q'd Khi đó Đàm Như Ý không quyết định chắc chắn được, sau khi tắm xong vẫn dự định đến thư phòng ngủ, vừa đi tới cửa Thẩm Tự Chước đã nhô đầu ra khỏi phòng ngủ, "Như Ý, tới đây giúp anh một chuyện."

Đàm Như Ý "Vâng!" một tiếng, nghe lời đi tới.

"Có cái cà vạt màu xanh đậm đường kẻ. . . . . ."

Đàm Như Ý vội nói: "Ở trên sân thượng." Nói xong mở cửa ban công, lấy cà vạt phơi trên giá xuống. Lúc cúi đầu đưa cho Thẩm Tự Chước, lại làm cho anh bắt được ngón tay.

"Giường ở thư phòng quá nhỏ, sau này ngủ ở đây đi."

Mí mắt Đàm Như Ý run lên một cái, không lên tiếng nhưng gương mặt lại như bị phỏng.

Thẩm Tự Chước hình như cũng nghiêm chỉnh, đưa tay che miệng ho nhẹ một tiếng, "Anh không có ý gì khác. . . . . ."

"Em biết ."

Hai người cộng lại đã gần năm mươi tuổi, đứng đối mặt nhau lại luống cuống tay chân giống như thiếu niên thiếu nữ mới biết yêu lần đầu. Như thế lại qua mấy ngày, dù sao cũng dần dần thả lỏng.

Đàm Như Ý chấm bài tập xong đi ra ngoài, Thẩm Tự Chước đang xem tin tức, nghe động tĩnh đưa tay vỗ vỗ bên cạnh mình. Đàm Như Ý đi sang ngồi xuống, Thẩm Tự Chước quay đầu nhìn cô, "Ngày mai có thời gian không?"

Đàm Như Ý biết anh nói chuyện đăng ký kết hôn nên gật đầu nói: "Có."

Vậy mà vừa dứt lời, Đàm Như Ý mới nhớ tới hộ khẩu cũng không có trên tay mình, lúc cô học đại học có cầm theo đến trường học, nhưng sau khi tốt nghiệp đã cầm về quê. Hôm nay còn đặt ở trong nhà, phải trở về một chuyến để lấy.

Đàm Như Ý bàn bạc chuyển giờ dạy với Cô giáo Mã, sáng sớm hôm sau liền về quê. Cô xin nghỉ hai ngày, ở nhà một đêm, ngày hôm sau nhắc tới chuyện hộ khẩu với ông nội Đàm.

Ông nội Đàm mừng rỡ, "Vậy là… Vậy là muốn đăng ký kết hôn hả?"

Đàm Như Ý mỉm cười gật đầu.

"Được, ông cũng biết đứa nhỏ Tiểu Thẩm này làm việc thiết thực." Lúc này đứng lên, đi vào phòng ngủ mở tủ treo quần áo kéo ngăn kéo ở giữa ra.

Ông nội Đàm có thói quen để những giấy tờ quan trọng ở đây. Ông lật sổ tiết kiệm, giấy hôn thú cùng chụp với bà nội Như Ý năm đó ra, tìm nửa ngày, nghi ngờ nói, "Sao không tìm được, lần trước làm bảo hiểm y tế còn dùng mà."

Đàm Như Ý đi tới, "Sao vậy ạ?"

Ông nội Đàm rút ngăn kéo ra đổ tất cả xuống giường, lục lại toàn bộ vậy mà vẫn không tìm được hộ khẩu.

Sắc mặt ông nội Đàm trầm xuống, "Gọi điện thoại cho cha con ngay."

Trong lòng Đàm Như Ý cũng trầm xuống, lấy điện thoại di động ra gọi vào một dãy số. Vừa mới kết nối ông nội Đàm đã đoạt lấy điện thoại, "Hộ khẩu đâu?"

"Ở chỗ con."

Ông nội Đàm cố nén tức giận, "Mau trả lại cho tao, Như Ý phải đăng ký kết hôn với Tiểu Thẩm."

"Ơ? Cái này là dự định đăng ký kết hôn à nha?" Đàm Vệ Quốc say khướt nói: "Phát triển đảo ngược như vậy cũng không chịu nói với người làm cha này một tiếng."

"Mày không biết tấu xấu mà còn nói, mày có dáng vẻ của người làm cha à? Mau trả lại cho tao!"

Đàm Vệ Quốc cười ha ha, "Vậy thì không được, con gái đã gả ra ngoài như bát nước hắt đi. Giấy chứng nhận còn chưa lĩnh đã không chịu nhận người thân, nếu như thực sự lĩnh rồi thì danh chính ngôn thuận thành người Thẩm gia, con và cha chờ uống gió Tây Bắc đi!"

Ông nội Đàm tức đến đòi mạng, "Được lắm! Mày cho rằng không có mày thì hai đứa nó không đăng ký kết hôn được hay sao?"

Trong lòng Đàm Như Ý nặng nề, nhưng vẫn phải lên tinh thần an ủi ông nội Đàm.

Ông nội Đàm nói: "Không có chuyện gì, chúng ta đi làm cái khác!"

Vậy mà người đứng tên chủ hộ trên hộ khẩu của Đàm Như Ý vẫn là Đàm Vệ Quốc, đi nới quản lý hộ tịch nghe ngóng mới biết, cho dù muốn làm lại vẫn phải do Đàm Vệ Quốc ra mặt hoặc bảo ông ta viết thư ủy thác mới được.

Ra khỏi nơi quản lý hộ tịch, cả người Đàm Như Ý đều không còn sức lực, cong chân ngồi trên bậc thang ở cửa vùi đầu giữa cánh tay, muốn khóc lại không khóc nổi.

Cô đã sớm biết chuyện không thể nào dễ dàng như vậy. Đời này của cô bất kể gặp được chuyện gì tốt cuối cùng cũng phát triển theo hướng xấu nhất.

Lúc học tiểu học được chọn vào trong đội nhảy múa của lớp để tham gia hội diễn ngày quốc tế thiếu nhi, bởi vì Đàm Vệ Quốc không bỏ ra bốn mươi đồng phía đồng phục, cô không thể làm gì khác hơn là lấy cớ trong nhà có việc để rút lui. Lúc thi cấp ba, vốn thi vào một trường cấp ba tốt hơn nhưng cũng bởi vì Đàm Vệ Quốc không d/đ;l;q;d nở tốn học phí nên không thể thi. Nếu không phải do cô lấy cái chết để uy hiếp thì sợ rằng ngay cả học đại học cũng không được đi. Bây giờ có lẽ sẽ giống với những đứa trẻ ở trấn trên đó, gả cho người ta thật sớm, sinh hai đứa bé nhem nhuốt như khỉ, cả đời cứ sống đần độn u mê như vậy.

Cô nghĩ kiếp trước nhất định đã thiếu Đàm Vệ Quốc, nếu không tại sao ông ta luôn đối nghịch với cô tất cả chuyện chuyện. Hai mươi mấy năm qua chưa tưng có được ngày nào vui vẻ, thật vất vả mới thoát khỏi vũng bùn, rồi lại vào khoảnh khắc cuối cùng bị ông ta kéo vào trong địa ngục.

Đàm Như Ý nhắm mắt lại, nước mắt cũng theo đó mà chảy xuống nền xi măng.

Điện thoại di động trong túi rung lên, Đàm Như Ý móc ra nhìn là Thẩm Tự Chước gọi tới. Cô cắn chặt đôi môi, do dự một lát liền đưa tay cúp.

Thẩm Tự Chước lại gọi đến. Lặp lại ba lần, Đàm Như Ý cũng không hạ được quyết tâm nữa.

Giọng nói của Thẩm Tự Chước hơi dồn dập: "Sao không nghe điện thoại. . . . . ."

Đàm Như Ý vừa nghe thấy giọng nói của anh, "Oa" một cái khóc lên, "Anh Thẩm. . . . . ."

Thẩm Tự Chước vội hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Đàm Như Ý thút tha thút thít kể lại mọi chuyện, bên Thẩm Tự Chước im lặng lắng nghe, sau một lúc lâu mới trầm giọng mở miệng, "Em chờ anh." Lại hết sức ảo não, "Sớm biết nên trở về cùng em."

Trước khi cúp điện thoại, Thẩm Tự Chước an ủi nói: "Không có việc gì, em trở về chờ anh, đừng để ông nội lo lắng."

Cúp điện thoại, Đàm Như Ý lau nước mắt, đứng dậy dùng mủi giày lau sạch nước mắt trên nền xi - măng. Không muốn trở về để ông nội Đàm nhìn thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của mình, cô đứng dậy đi về phía cầu.

Hiện giờ là thời gian nghỉ hè nên dưới gầm cầu tràn đầy trẻ em chơi đàu bơi lội, tiếng cười vang tận mây xanh. Đàm Như Ý hờ hững nhìn, chỉ cảm thấy tiếng cười kia cách mình vô cùng xa xô, ánh mặt trời buổi chiều vô cùng nóng bỏng chiếu lên trên người lại không cảm nhận được tia ấm áp, cũng giống như tất c cả trên rời đi vô cùng xa.

Đứng phơi nắng một lát đến choáng váng đầu, Đàm Như Ý tìm một ụ đá có bóng mát dưới trụ ngồi xuống, im lặng ngồi cho đến khi ánh nắng ngã về Tây, trời chiều đem phía tây xanh nhạt là bầu trời nhiễm thấu, khóc ra máu . Chơi từng đứa trẻ chơi đùa về nhà ăn cơm, sắc trời dần dần tối xuống, ánh đèn của khu dân cư gần bờ sông dần dần sáng lên.

Điện thoại di động của Đàm Như Ý lại vang lên, giọng nói của Thẩm Tự Chước dồn dập, "Em đang ở đâu?" Đàm Như Ý từ từ đứng lên liếc mắt nhìn phía bên kia cầu, giọng nói khàn khàn: "Em đang ở trên cầu, sẽ về ngay lập tức."

Cúp điện thoại, cô đi dọc theo bậc thang để lên cầu, mới đi được vài bước chợt nghe thấy đầu bên kia truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Trong hoàng hôn, một bóng đang chạy như bay về phía này.

Đàm Như Ý không khỏi ngừng lại, sau một lúc lâu bóng dáng đó đã đến trước mặt, ôm lấy cổ cô, ôm rất chặc, đến nỗi xương sườn giống như bị anh sết gảy.

Thẩm Tự Chước hít thở dồn dập mà nặng nề, từng tiếng từng tiếng nện vào trong lòng cô, "Em đừng làm anh sợ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.03.2018, 09:09
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8954 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38: Tiến triển thần tốc (04)

Edit: Thu Lệ

Dưới cầu nước chảy róc rách, giội vào đá. Cuối cùng Đàm Như Ý tỉnh táo tinh thần lại từ trong rối rắm hỗn độn, trán cô áp thật chặt vào trong lồng ngực của Thẩm Tự Chước nhỏ giọng nói: "Em sẽ không đi tìm cái chết, lúc trước còn có nhiều khó khăn hơn cũng vượt qua được."

Thẩm Tự Chước càng ôm cô chặc hơn, cũng không nói chuyện sổ hộ khẩu, một lát sau dùng sức nắm tay cô, chỉ nói: "Cùng anh ăn chút gì đó nhé!"

Thẩm Tự Chước dắt cô đi dọc theo cầu lớn trở lại đường cái, đi một hồi nhìn thấy một tiệm mì. Gọi hai bát súp chua cay, ngồi xuống một cái bàn sạch sẽ dưới mái che ni - lon. Chỉ chốc lát sau, hai bát súp chua cay nóng hổi đã được bưng lên, Thẩm Tự Chước tách một đôi đũa ra nhét vào tay Đàm Như Ý.

Đàm Như Ý không thấy đói bụng nên chỉ ăn hai đũa. Cầm ly nhựa rót ly trà lạnh uống ừng ực ừng ực. Lá trà là loại rẻ tiền, có lẽ khui bì đã lâu nên uống vào có vị lạ.

Thẩm Tự Chước thấy cô ăn không vô, lại đứng dậy múc cho cô một bát trà gạo(*), đặt xuống cạnh tay cô, "Ít nhiều gì cũng ăn một chút."

(*): Trà gạo là đồ ăn nhẹ của người Hồ Bắc, Trung Quốc. Xem hình minh họa bên dưới!

Đàm Như Ý ngẹn cả lòng, vậy mà không muốn làm cho Thẩm Tự Chước lo lắng, không thể làm gì khác hơn là ăn hơn nửa bát.

Sau khi ăn xong, Thẩm Tự Chước dắt cô trở về. Bước chân Đàm Như Ý ngừng lại một chút, "Tạm thời em không muốn trở về, để ông nội nhìn thấy lại đau lòng."

Thẩm Tự Chước liếc nhìn cô một cái, liền kéo cô đi về phía cầu. Xe qua lại không ít nên hai người đi sát vào nhau. Dãy núi ở phía xa rất yên tĩnh, dưới bầu trời đêm, mấy ngọn đèn ở sườn núi càng hiện ra những bóng mờ nông sâu không đồng đều.

Thẩm Tự Chước đi phía trước, Đàm Như Ý bị anh dắt thật chặt, nhắm mắt theo đuôi. Đi tới một đầu khác trên cầu, Thẩm Tự Chước quẹo khúc quanh, dắt cô đi xong theo bậc thang để xuống bờ sông. Trên bờ sông phân tán đầy những cục đá vụn, nước chảy dưới ánh trăng phát ra ánh sáng nhạt.

Tiếng nước chảy vỗ vào đá, tiếng xe hơi ma sát qua mặt đất, tiếng nhà ai đang kêu đứa trẻ về nhà ăn cơm. . . . . .  Tiếng kêu mơ mơ hồ hồ cách đây rất xa, giống như đang ở một không gian khác.

Bước chân của Thẩm Tự Chước dần dần chậm lại, ngón tay dùng thêm mấy phần sức lực, giọng nói trầm thấp vang lên, giữa tiếng nước chảy dường như trở nên xa xôi, "Còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy em, cũng không hỏi có phải đã tìm đúng d/đ;l;q;d người chưa mà lanh chanh láu táu gặp mặt. Sau khi vào nhà, em run run giải thích với ông nội anh, khi đó anh nghĩ nếu ông nội anh từ chối thì không biết em sẽ làm sao? Sau đó em lại đến tặng đồ tết, một cô gái nhỏ mang theo một túi lớn đi lên từ lầu một, cũng không gọi người tới giúp một tay. Về sau nữa, chính là lúc anh cùng ba đi tìm em."

Thẩm Tự Chước nâng ánh mắt lên, nhìn dãy núi xa xa, "Anh không vui lòng đồng ý, nhưng cũng không phải là hết sức chống cự. Có lẽ nhìn thấy em cậy mạnh, cho nên không nhịn được muốn giúp một tay. Anh đã từng gặp rất nhiều cô gái bằng tuổi em gần như chưa từng trải qua sóng gió hoặc gặp phải thất bại to lớn, đơn giản chỉ là gây gổ với bạn thân hoặc chia tay bạn trai."

Trong lòng Đàm Như Ý lộ vẻ xúc động, "Anh Thẩm. . . . . ."

"Hãy nghe anh nói hết." Thẩm Tự Chước tiếp tục đi về phía trước, anh mang giày da, dẫm lên đá vụn phát ra tiếng vang cực kỳ nhỏ, "Sống hai mươi tám năm trên đời, anh đều trải qua những ngày hết sức nhạt nhẽo. Trừ chuyện cha mẹ ly hôn, thì cũng chưa từng trải qua sóng gió một lần nào. Tất cả mong muốn, chỉ cần anh nguyện ý thì có thể cố gắng đạt được, bất kể trường học cấp ba tốt nhất Sùng Thành, chuyên nghành anh yêu thích nhất hay là trường học mà anh học. Giống như chuyển động quán tính, nhất định phải xuất hiện một ngoại lực mới có thể đánh vỡ trạng thái này."

Anh dừng một chút, cúi đầu nhìn Đàm Như Ý, "Em chính là ngoại lực này."

Gương mặt Đàm Như Ý nóng lên, cúi thấp đầu đá những cục đá dưới chân.

"Từ khi bắt đầu biết chuyện, anh đã ở bên cạnh ông bà nội. Tính tình của ông nội không được tốt, ngày thường hay xảy ra va chạm. Mỗi lần ầm ĩ xong, ông nội đều sẽ gọt một con quả táo, ăn nói khép nép đi theo bà nội anh nói xin lỗi. Hai người nâng đỡ lẫn nhau hơn nửa thế kỷ, nuôi dưỡng ba đứa con, ngày lễ ngày tết cả nhà đoàn tụ cũng gọi là con cháu cả sảnh đường."

Thẩm Tự Chước dừng bước lại nhìn Đàm Như Ý, ánh mắt sáng quắc, "Anh nói rồi, có rất nhiều việc ngay cả bản thân anh cũng không hiểu rõ, nếu như nghĩ rõ anh sẽ nói cho em biết. Trước mắt anh khẳng định hết sức rõ ràng là, anh thích cuộc sống như vây giờ. Mỗi ngày vừa mở mắt là có thể nhìn thấy em, về nhà có thể ăn được d/đ;l;q;d món ăn do chính tay em làm, vì em chia sẻ bớt phần rửa chén, lúc xem truyền hình, bên cạnh có người có thể nói chuyện phiếm. Nếu như em bằng lòng chuẩn bị sẵn sàng hơn nữa, anh hy vọng tương lai có thể sinh một hoặc hai đứa bé của chúng ta, nuôi dưỡng bọn chúng lớn khôn, chúng ta sẽ dần dần già đi giống như ông bà nội anh vậy."

Mỗi một câu anh nói ra, lỗ mũi Đàm Như Ý lại chua xót một phần, trong lòng ngũ vị tạp trần(*), sóng nước cuồn cuộn, không biết là ngọt ngào hay khó chịu nhiều hơn. Đến cuối cùng, trong hốc mắt tràn đầy nước mắt bóng loáng, cô đưa tay lau một cái, dùng sức khụt khịt mũi, muốn nói cái gì đó nhưng há miệng lại không phát ra một tiếng, trong cổ họng giống như đang bị một nắm vải bông chặn lại. Vậy mà cuối cùng nước mắt cũng không ngừng được, không thể làm gì khác hơn là giơ tay lên che miệng lại thật chặt.

(*): Ngũ vị: ngọt, chua, cay, đắng, mặn; ý chỉ trong lòng rối bời.

Bình thường Thẩm Tự Chước nói chuyện rất đơn giản, thế nhưng lúc này lại nói chuyện văn chương như vậy.

Đàm Như Ý cô có tài đức gì mà có thể khiến anh lo lắng đến như vậy chứ.

Thẩm Tự Chước lấy tay cô xuống, tiện thể ôm vào trong lòng ngực mình, một cái tay khác đặt sau lưng cô nhẹ nhàng vuốt ve giống như an ủi, "Đừng khóc, em vừa khóc là anh không biết phải làm thế nào. Anh không biết ăn nói, nói những lời này chỉ muốn cho em biết. Mặc kệ có đăng ký kết hôn hay không thì em vẫn là người vợ danh chính ngôn thuận của anh, về điểm này thì ai cũng không  thể thay đổi được."

Đàm Như Ý lại càng khóc lớn tiếng hơn, thút tha thút thít nói: "Ai nói anh không biết nói chuyện, rõ ràng là quá biết nói chuyện."

Thẩm Tự Chước cười lên, bàn tay vuốt tóc mềm mại của cô, "Chuyện của ba anh sẽ xử lý, em đừng lo lắng. Ngộ nhỡ ông ta vẫn không chịu trả cho em thì anh có thể tìm cách tách riêng em ra khỏi sổ hộ khẩu."

Đàm Như Ý không lên tiếng mà chỉ khẽ gật đầu một cái.

"Cho nên, Bà Thẩm đừng khóc nữa. Anh không mang theo quần áo tới đây, chỉ có một bộ trên người này thôi."

Cuối cùng Đàm Như Ý cũng bật cười “Hì hì”.

Thẩm Tự Chước móc bịch khăn giấy ra, rút mấy tờ đưa cho Đàm Như Ý. Đàm Như Ý nhận lấy, ngượng ngùng quay mặt qua chỗ khác lau nước mũi.

Thẩm Tự Chước kéo cô đến bờ sông ngồi xổm xuống, vốc nước sông tỉ mỉ rửa sạch bàn tay dính nước mắt của cô, "Được rồi, chúng ta trở về thôi, ông nội nhất định rất lo lắng cho em."

——

Ông nội Đàm đứng trước cửa nhà nóng lòng chờ đợi, mỗi khi có người đi nang qua đều muốn rướn cổ lên nhìn. Không biết đợi bao lâu cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng Thẩm Tự Chước và Đàm Như Ý sóng vai đi về. Cuối cùng tảng đá trong lòng ông cũng rơi xuống vội vàng đi tới, tuy trách cứ nhưng đa phần là lo lắng, "Đứa nhỏ Như Ý này! Xảy ra chuyện gì cũng có thể bàn bạc mà, sao lại trốn đi im hơi lặng tiếng như vậy. . . . . ."

Đàm Như Ý vội vàng xin lỗi, "Con xin lỗi ông nội, đã khiến người bận lòng rồi." Cô mới vừa khóc nên giọng nói có chút ồm ồm.

Ông nội Đàm bật đèn cầu thang ra ba người cùng cùng lên lầu.

Đồ ăn thừa nguội lạnh đã ăn từ trưa còn để trên bàn không nhúc nhích, Đàm Như Ý vội hỏi: "Ông nội, ông ăn cơm chưa?"

"Có ăn bát cháo rồi."

"Con đi nấu cho ông tô mì."

Ông nội Đàm vội vàng khoát tay, "Đừng để ý đến ông, con và Tiểu Thẩm ăn chưa?"

Đàm Như Ý gật đầu, "Ăn bên ngoài rồi ạ."

"Ông không có khẩu vị, vất vả lắm Tiểu Thẩm mới tới đây một lần, chúng ta ngồi bàn bạc xem giải quyết mọi chuyện như thế nào trước đã!" Ông nội Đàm thở dài, "Thật là nghiệp chướng."

Thẩm Tự Chước an ủi nói: "Ông đừng gấp, hộ khẩu chỉ là chuyện nhỏ, con nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa."

"Chỉ thấy con cái báo hại cha mẹ, chưa thấy ai như cha Như Ý! Cũng trách ông, dạy ra một đứa lòng lang dạ sói như vậy, ngay cả hạn phúc của con gái ruột mình mà cũng không thèm quan tâm."

"Ông nội, ông đừng nói như vậy!" Đàm Như Ý vội vàng an ủi, "Ba con như vậy không liên quan gì đến ông. . . . . ."

Ông nội Đàm chỉ biết than thở.

Thẩm Tự Chước phân tích với ông nội Đàm: "Ba lấy hộ khẩu chẳng qua là muốn tiền. . . . . ."

Ông nội Đàm vội nói: "Nhất định không được cho nó. Nó vừa có tiền là lại đi đánh bài, nếu đưa tiền cho nó, nó giao hộ khẩu ra còn dễ nói, nếu không giao ra thì chính là một cái động không đáy, cho dù có quăng vào bao nhiêu cũng không thỏa mãn được nó!"

Thẩm Tự Chước trầm ngâm.

"Thường ngày đánh nhau gây chuyện cũng chưa từng thấy nó thông minh như vậy, lúc này lại biết giấu hộ khẩu đi! Hừ!"

Thẩm Tự Chước nghe vậy, không khỏi nhíu nhíu mày.

"Tiểu Thẩm, ông nghĩ vẫn nên nghĩ cách khác thôi. Thật ra thì chuyện như vậy cũng không gấp, chỉ cần con có lòng thì đăng ký trễ một chút cũng không sao, các con càng nóng lòng thì ngược lại nó càng không chịu cho. . . . . ."

Thẩm Tự Chước suy nghĩ một chút, "Dạ được rồi, con sẽ nghĩ cách khác."

Ông nội Đàm thở dài một tiếng, "Tiểu Thẩm, để cho con chê cười rồi." Vừa nhìn về phía Đàm Như Ý —— ánh mắt của cô đã sưng lên như hai hột đào, "Như Ý, con hãy nghe ông nói, sau này ba con tìm con có chuyện gì đu nữa thì cũng đừng để ý đến nó. Mặc kệ nó nói gì làm gì, con cứ coi như không có người cha này. Khó khăn lắm con mới tìm được nơi chốn để đi về, đừng để một người như thế làm hỏng."

Đàm Như Ý thuận theo gật đầu một cái.

Ngồi một lát, Đàm Như Ý kêu Thẩm Tự Chước đi tắm. Cô tìm được bộ quần áo Đàm Cát hay mặc trước kia để cho Thẩm Tự Chước tắm rửa. Sau đó giặt sạch áo sơ mi và quần dài Thẩm Tự Chước phơi lên sân thượng.

Trên sân thượng phơi đậu cô-ve và một số hoa quả khô, trong không khí phân tán đầy mùi sau khi phơi nắng. Dãy núi vòng quanh trấn nhỏ, mở ra một vết rách ngay phía nam, cộng thêm một con sông chảy qua, ngày mùa hạ sau khi mặt trời khuất núi gió thổi vào nhanh chóng lạnh xuống.

Sau khi phơi quần áo xong, Đàm Như Ý đứng hóng gió một lát. Chợt nghe thấy tiếng đẩy cửa sau lưng, quay đầu nhìn lại là Thẩm Tự Chước đang đi tới. Đàm Cát cao hơn anh ba bốn d/đ;l;q'd centimét nên anh mặc áo T – shirt của Đàm Cát cũng không chật hẹp mấy. Chỉ có điều, phía dưới anh mặc một chiếc quần bò rộng thùng thình kéo lê ông quần dưới chân thật không hợp với phòng cách ngày thường của anh.

Đàm Như Ý không khỏi trêu nghẹo nói: “Anh Thẩm, nếu trong tay anh cầm thêm một chiếc quạt hướng bồ(*) là có thể cùng chơi cờ tướng với mấy ông cụ dưới lầu rồi đấy."

(*): Quạt nan, quạt lá. (Xem hình minh họa bên dưới)

Thẩm Tự Chước không thèm để ý chút nào, lướt qua giàn đậu cô-ve phơi nắng trên mặt đất đi tới bên cạnh Đàm Như Ý. Hai người dựa vào lan can nhìn qua phía bên kia bờ sông.

Đàm Như Ý đưa tay chỉ nơi nào đó, "Đó là nơi em học trung học."

Thẩm Tự Chước nhìn sang theo hướng tay cô chỉ, màu đỏ của đèn nê ông nổi bật dưới màn đêm, nhưng hai bóng đèn bị hư khiến chữ "Thuận Tuyền" biến thành "Xuyên Nhật"(*) .

(*):  顺 泉(Thuận Tuyền) → 川 日(Xuyên Nhật)


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Quạt hương bồ

38.2.JPG [ 29.07 KiB | Đã xem 29438 lần ]
Chú thích: Trà gạo

c38.JPG [ 38.83 KiB | Đã xem 29438 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.04.2018, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8954 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39: Tiến triển thần tốc (05)

"Nói một số chuyện hồi em học cấp ba đi!"

Đàm Như Ý cười lên, một tay chống lan can thân thể ngửa ra sau, "Em à, hồi trung học em chỉ là một đứa ngốc lo học hành. Hơn nữa còn là loại học đến chết mà thành tích cũng chỉ như con mọt sách không lên được. Trước khi phân khoa, lý hoá sinh thất bại, sau khi phân khoa thì số học thất bại. Mặc dù thi ngữ văn và tiếng Anh rất khá nhưng mỗi lần thi tháng thì thành tích cũng chỉ quanh quẩn ở mức bình thường." Cô quay đầu cười nhìn Thẩm Tự Chước, "Cho nên rất hâm mộ những kiểu người thông minh như bọn anh, đối với em mà nói vĩnh viễn chỉ có thể làm được bước chứng minh đồ thị hình nón mà thôi, còn bọn anh chỉ cần soạt soạt vài bước là làm xong rồi."

Khi đó cuộc sống vô cùng lo lắng bất an, mịt mờ tăm tối, tương lai giống như những hạt cát chất đống thành lâu đài, chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi tới là tan thành mây khói. Ở trường học cô phải đối đầu với môn số học chưa bao giờ hiểu biết, về nhà còn phải đối mặt với việc Đàm Vệ Quốc thỉnh thoảng làm khó dễ.

Đàm Như Ý một người bạn học, lúc thi cấp ba bị thiếu mười điểm nên bị người nhà đưa đi học trung cấp dạy nghề. Lúc Đàm Như Ý học cấp ba, nghe nói người bạn học này mang thai, bị mẹ cô ấy đón về từ trường học. Thì ra cô ấy mới vừa đi học một năm đã ở chung với một người đàn ông trong xã hội. Vẫn luôn không lên lớp, sau khi mang thai cũng giấu luôn người nha. Lúc cô ấy được đón về thì đứa bé trong bụng đã lớn hơn năm tháng. Bởi vì mang thai dinh dưỡng không đầy đủ nên cánh tay gầy guộc như que tăm, mặc một bộ váy bám đầy bụi, chỉ riêng có bụng là lồi ra.

Cảnh tượng đó làm Đàm Như Ý sợ hãi thật sâu, giống như một tiếng nặng nề vang dội trong đêm tối, đập vào trong lòng từng hồi một khiến cô bất kể làm thế nào cũng không dám quên.

Giáo viên dạy ngữ văn của Đàm Như Ý là một giáo sư hơn năm mươi tuổi, tuy có chút cổ hủ nhưng lại đọc được rất nhiều sách. Đàm Như Ý có hứng thú với ngữ văn, hơn phân nửa là do ông ấy ban tặng. Có một lần viết văn, Đàm Như Ý nhắc tới nỗi mờ mịt và lo sợ của mình, nói tới một bài thơ của Tưởng Tiệp, nói vốn là thiếu niên nhưng mỗi lần đều cảm thấy cô tịch như "Đoạn nhạn gọi Tây Phong"(*). Bài văn được phát xuống, thầy giáo ngữ văn không có bất kỳ phê bình nào, chỉ viết một câu: Tất cả hôn hôn, cũng là vì sáng tỏ.(**)

(*): Trích trong bài thơ “Ngu mỹ nhan kỳ 1 – Thính Vũ” của Tưởng Tiệp.

Đoạn nhạn khiếu Tây Phong – Tiếng nhạn vẳng Tây Phong.

Nguồn: Tuyển tập từ Trung Hoa - Nhật Bản, Nguyễn Chí Viễn, NXB Văn hoá - Thông tin, 1996

(**): Sẽ không có những thành tựu đáng kể trong nghiên cứu nếu chúng ta không nghiên cứu một cách chăm chỉ. Nếu không có công việc khó khăn, sẽ không có những thành tựu to lớn trong sự nghiệp của chúng ta.

Vào lúc hoảng loạn của kỳ thi tốt nghiệp trung học, hoặc khi đang học đại học mà buồn rầu vì kế sinh nhai, hay ông nội ngã bệnh thì Đàm Như Ý đều dùng những lời này đề khích lệ mình.

Mà mãi đến giờ phút này, cuồi cùng Đàm Như Ý cũng tin chắc, cô đấu tranh nhiều năm chịu đủ loại trói buộc như vậy. Gặp phải chuyện buồn cũng vui vẻ đối mặt, vẫn tiếp tục hiền lành, tính tình nhã nhặn.

Cũng chỉ vì ngày đó——

Để cô gặp được một người tốt như Thẩm Tự Chước..

"Anh Thẩm, lúc anh học trung học thì thế nào?" Đàm Như Ý xoay người, dựa lưng vào lan can nhìn Thẩm Tự Chước, "Nhất định là có rất nhiều bạn nữ theo đuổi anh đúng không?"

Thẩm Tự Chước suy nghĩ một chút, "Anh không để ý lắm."

Đàm Như Ý bật cười, "Không có ai lần lượt tặng thư tình cho anh à? Không có ai gọi tên anh lúc anh chơi bóng rổ? Không có tranh trực cùng ngày với anh à?"

Thẩm Tự Chước lại suy nghĩ một chút, "Hình như là có, mà anh cũng không để ý."

Đàm Như Ý bị đánh bại, cười nói: "Họ nhất định sẽ rất ghen tỵ với em, thật ra thì em cũng có chút ghen tỵ với bản thân em."

"Tại sao?"

Ánh mắt Đàm Như Ý lướt qua Thẩm Tự Chước, nhìn về phía ngôi sao thật cao trên bầu trời sau lưng anh, "Bởi vì em lại có được may mắn như hôm nay. Nếu như trước kia em biết sẽ có được hạnh phúc như bây giờ thì khi đó em sẽ sống vui vẻ hơn một chút, ít nhất khi gặp phải cửa ải khó khăn, trong lòng còn có khuyến khích, lại càng không chạy trốn."

Thẩm Tự Chước không lên tiếng, lẳng lặng nhìn cô, đưa tay giữ chặt ngón tay của cô.

Hồi cấp ba, Thẩm Tự Chước cũng mù tịt và cảm thấy khó khăn như bao thiếu niên thời ký ấy, đối với thế giới này còn có rất nhiều điều tò mò. Vậy mà giữa người với người thường có những cách thức hiểu biết khác nhau, có bí mật bắt đầu thăm dò người khác phái, treo ngực túi cát lên xà nhà để luyện võ, dùng hết lòng nhiệt huyết trên sân bóng. . . . . . Mà Thẩm Tự Chước chỉ đọc sách. Văn sử triết học thiên văn địa lý từ cổ chí kim. . . . . . Nuốt cả quả táo, qua loa đại khái.

Sau đó có một lần gặp gỡ bạn học thời cấp ba, mọi người nói đến chuyện cũ, Thẩm Tự Chước mới biết lúc đó bản thân mình đã để lại ấn tượng khó tiếp cận trong lòng mọi người. Lúc học cấp ba, hiểu biết của mọi người càng mãnh liệt hơn, trong hơn hai ngàn học sinh luôn có một người lập dị đặc biệt như vậy. Mà Thẩm Tự Chước chính là người được cho rằng một trong những kẻ lập dị đó. Thành tích tốt, dáng vẻ đẹp trai, gia thế được, nhưng lại chưa bao giờ lấy đó là lợi thế để lui tới với các bạn nữ giống như những nam sinh khác. Thậm chí còn có người lén lút đồn đãi nói Thẩm Tự Chước là đồng tính luyến ái. Sở dĩ anh giữ một khoảng cách với người khác, hơn nữa còn xem nhiều sách như vậy cũng bởi vì hết sức mê mang với việc xác định vị trí của mình, cho nên cố gắng tìm kiếm sự đồng tình từ trong sách. . . . . . Lời đồn đãi này lại càng thêm xôn xao sau khi một nữ sinh bắt gặp anh đang xem quyển sách “Confessions of a Mask”(*).

(*): Confessions of a Mask: Là một cuốn sách nói về nam chính là người đồng tính của một tác giả người Nhật Bản tên Mishima Yukio.

Một đoạn thời gian rất dài —— trong khoảng thời gian này có thể dùng "Mười năm" là đếm hết, trừ ông bà nội ra thì Thẩm Tự Chước cũng không để ý đến những chuyện khác. Bởi vì trước sự thất bại hôn nhân của ba mẹ nên anh có bản năng không tin d.đ'l;q'd tưởng vào tình yêu. Bạn học hoặc bạn bè bên cạnh nhiều lần thay đổi người yêu, cũng có bạn học thời đại học sau khi kết hôn lại nhanh chóng ly hôn. Không phải là anh bài xích tình yêu, mà chỉ cho rằng tình yêu không cần phải hạ giá như mặc áo mưa an toàn, dùng xong là ném.

Đàm Như Ý cười cười, còn nói, "Chỉ có điều, trước khi tìm thấy công chúa, Mario còn gặp phải rất nhiều quái vật, trước khi hôn nàng công chúa ngủ trong rừng tỉnh dậy thì hoàng tử còn phải trải qua bụi gai khắp dọc đường. . . . . ."

"Ừ!" Thẩm Tự Chước buông tay Đàm Như Ý ra, bước chân chợt bước sang bên cạnh, hai tay chống vào lan can vây Đàm Như Ý vào giữa hai cánh tay. Anh cúi đầu nhìn cô, hai mắt như có ánh sao rơi vào trong đó, "Chờ em đã lâu rồi."

Đàm Như Ý sửng sốt một chút sau đó bật cười hì hì một tiếng, "Anh Thẩm, không phải anh đang thừa nhận mình là công chúa đấy à?"

Thẩm Tự Chước không nói lời nào, cúi đầu hôn lên khóe miệng cô một cái. Đàm Như Ý còn chưa tắm rửa, trên người đầy mùi mồ hôi, lập tức đưa tay nhẹ nhàng đẩy anh ra, vuốt vuốt tóc nhỏ giọng nói, "Em. . . . . . Em đi tắm." Thấy Thẩm Tự Chước vẫn đứng yên bèn nói thêm, "Trên sân thượng nhiều muỗi lắm, anh đi xuống đi."

"Anh muốn ở một lúc nữa." Thẩm Tự Chước quay đầu nhìn cô, "Em mau đi tắm đi."

Gió mát từ phía Nam thổi tới, liếc nhìn ra ngọn đèn dầu phía xa xa giống như ánh sao tô điểm trên bầu trời đêm màu đen. Thẩm Tự Chước nhìn hồi lâu, cho đến khi tiếng đẩy cửa và giọng nói mềm mại của Đàm Như Ý đồng thời vang lên: "Anh Thẩm, mau tới giúp một tay!"

Đàm Như Ý ôm một cái nệm sợi bông, dưới cánh tay còn đang kẹp một chiếc chiếu, chiếu đã tuột xuống một nửa có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Thẩm Tự Chước vội vàng đi qua nhận d/đ;l'q'd lấy chiếc chiếu, Đàm Như Ý thở dốc một hơi, cười nói: "Tối nay ngủ trên sân thượng đi, chỉ có phòng của ông nội mới gắn máy điều hòa không khí."

Hai người trải báo trên mặt đất, đến nệm sợi bông rồi trải chiếu lên, sau đó thả hai chiếc gối. Vì để xua đuổi con muỗi, Đàm Như Ý đặt khay nhang muỗi bên cạnh, lại phun chút nước hoa chống muỗi lên người Thẩm Tự Chước. Sau khi chuẩn bị xong tất cả, hai người mới nằm xuống chiếu.

Thời gian mới hơn chín giờ nên vẫn còn sớm. Nằm nói chuyện một hồi, bụng Đàm Như Ý chợt kêu ùng ục, cô mới nhớ mình vẫn chưa ăn cơm tối. Cũng đã tắm rồi, nếu ăn gì đó lại toát ra một thân mồ hôi. Vì vậy quay đầu, nhẹ nhàng kêu một tiếng, "Anh Thẩm."

Thẩm Tự Chước nghe vậy quay đầu nhìn cô, "Sao vậy?"

"Bình thường, lúc anh muốn ăn khuya mà lại không muốn đi mua thì anh sẽ làm gì?"

Thẩm Tự Chước dừng một chút, "Em đói bụng?"

Đàm Như Ý ngượng ngùng gật đầu một cái, "Có chút."

Thẩm Tự Chước lập tức ngồi dậy, "Đi, đi ăn cái gì đi."

Đàm Như Ý lắc đầu, đưa tay kéo cổ tay của anh cũng không đứng dậy, chỉ nhìn anh, "Cũng không coi là quá đói, chỉ chốc lát nữa là được rồi." Đầu tóc cô mới vừa tắm nên giống như một vũng nước, mềm mại rải trên gối.

Thẩm Tự Chước cúi đầu dùng ngón giữa bắt một lọn, lại nhẹ nhàng buông lỏng ra. Đàm Như Ý nắm lấy tay anh, ranh mãnh cười nói: "Để cho em cắn một cái được không?"

Thẩm Tự Chước nhìn cô, "Được."

Đàm Như Ý liền kéo mu bàn tay anh đến trước miệng làm bộ muốn cắn, kết quả bản thân lại bật cười, "Hay là không cắn, tất cả đều là xương, cũng không có mấy lạng thịt."

Đang muốn buông tay lại bị Thẩm Tự Chước bắt được. Thẩm Tự Chước dùng sức kéo cô lên đụng vào trong lòng ngực, quỳ gối trước hai chân anh.

Bàn tay Thẩm Tự Chước đặt trên lưng cô, "Nghe lời, đi ăn cái gì đi." Giọng nói của anh trầm thấp hơn bình thường một chút, lúc nói chuyện hơi thở phất qua  sợi tóc bên tai cô.

Đàm Như Ý cảm thấy nhột nhẹ nhàng rụt cổ lại, "Không ăn, tắm rửa rồi ăn xong lại phải đánh răng."

"Thật không ăn?"

Đàm Như Ý lắc đầu. Liền thấy bàn tay sau lưng siết chặt hơn, rồi sau đó đôi môi của Thẩm Tự Chước áp sát vào tai cô, giọng nói trầm thấp và nhẹ nhàng như nước chảy không tiếng động, từng câu từng chữ giống như rỉ vào tai, "Nếu em không ăn vậy thì để anh ăn."

Chờ Đàm Như Ý hiểu được ý nghĩa của những lời nói này thì sắc mặt bỗng chốc đỏ bừng, lập tức dùng sức đẩy Thẩm Tự Chước ra. Thẩm Tự Chước không giữ vững trọng tâm, thân thể d/đ'l'q'd ngã ra phía sau. Cô sợ anh rơi xuống đất nên nhanh chóng đưa tay kéo anh. Kết quả Thẩm Tự Chước thuận thế ôm lấy vai cô, thân thể nghiêng về phía trước đè xuống. Đàm Như Ý nhắm mắt theo bản năng, mở mắt ra lần nữa thì chống lại hai mắt sâu đen của anh. Đầu cô rơi xuống gối lên bàn tay đang mở ra của anh.

Thật giống như bị anh kiềm chế hoàn toàn, không còn chỗ nào để trốn nữa.

Trên đầu là ánh sao đầy trời, ở trong thành phố, Đàm Như Ý chưa từng thấy nhiều ánh sao sáng như vậy.

Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng những ánh sao này đang rơi vào trong mắt của Thẩm Tự Chước. Dừng chốc lát, cô từ từ vươn tay vòng chắc lưng của Thẩm Tự Chước. Thẩm Tự Chước giũ chăn mỏng bên cạnh ra đắp lên cho hai người. Bàn tay anh đè trên đầu vai của cô nóng bỏng đến dọa người. Rồi sau đó cúi đầu hôn cô rất sâu. Hô hấp dần dần dồn dập, ngón tay Đàm Như Ý run rẩy bị anh siết chặt trong lòng bàn tay. Xấu hổ cùng với vượt qua nỗi xấu hổ này, dưới cơn đè nén sinh ra kích thích mãnh liệt hơn bình thường.

Dãi ngân hà trên đầu giống như rơi xuống, từ trên bầu trời thật cao đụng vào chỗ sâu yên tĩnh không tiếng động dâng lên muôn ngàn cơn sóng lớn. Trong tiếng nổ vang, trời đất đảo ngược, rồi sau đó tất cả lại quay về yên tĩnh và thản nhiên một lần nữa.


Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Confessions of a Mask

c39.JPG [ 45.89 KiB | Đã xem 28067 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichngan78, Cô nàng Ma kết, Google Adsense [Bot], Hn230495, huonghuong9630, Huỳnh thị ánh Hoa, mamimo, May May, Minh Tuyen 73, MyBen, papilu, PhuongVopqia, zozobeteo và 313 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • Nhận ý kiến đóng góp cho Player đọc truyện

1 ... 11, 12, 13

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 463 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 320 điểm để mua Nữ thần mặt trời
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 285 điểm để mua Chong chóng gió 7 cánh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.