Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Nguyên soái bất đắc dĩ - A Thụy

 
Có bài mới 14.03.2018, 00:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 14.10.2016, 22:35
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 232
Được thanks: 266 lần
Điểm: 22.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Hài] Nguyên soái bất đắc dĩ - A Thụy - Điểm: 11
Chương 24: Liều lĩnh


Bên ngoài lại vang lên tiếng chân bịch bịch, hé mắt nhìn thấy người chạy vào là Trần Ninh vừa mới "ấm ức" bỏ đi ban nãy, tôi cũng lười để ý, tiếp tục suy nghĩ nước cờ.

"Lục đại nhân cũng ở đây à?", giọng cao vút vô cùng hứng khởi, tám phần là vui mừng vì người ở cạnh tôi không phải Tiểu Bạch rồi, "Đại ca, Khương Dương đang đánh nhau với Đường Khải Uy, huynh có đi ngăn lại không?".

Đường Khải Uy? Lần đầu nghe thấy cái tên này, nhưng không khó để đoán ra thân phận. Trần Ninh nói chuyện dùng từ rất "trực tiếp", nhưng trong quân làm gì có chuyện đánh nhau làm loạn, quan quân lại càng không có. Quân quy cũng không phải thứ đồ trang trí. Tôi hạ cờ, rồi mới hỏi Lục Ca:

"Đường Khải Uy kia là phó tướng Nhữ Bình? Xem ra là loại người không dễ chọc?".

Trần Ninh hí hửng cướp lời, đáp thay:

"Đại ca thật anh minh! Mạc Triết chỉ là tên đầu heo, việc trong quân đều là Đường Khải Uy quyết định, nghe nói người này mắt cao hơn đầu. Nay Khương Dương không có quân công lại chạy đến ngồi trên, Đường Khải Uy làm sao phục... Ơ, sao đại ca một chút phản ứng cũng không có vậy? Làm hại đệ gấp gáp chạy về báo tin. Huynh không muốn đi xem ai thắng à? Tên họ Khương đó nhìn ẻo lả như gã thư sinh trói gà không chặt, thể nào cũng bị một trận no đòn. Đệ đi gọi các tướng quân khác tới xem, cho hắn bẽ mặt, về sau ở trong doanh không ngóc đầu lên nổi".

"Đệ muốn xem náo nhiệt thì tự mình đi, chớ có gây thêm loạn".

Trần Ninh xị mặt nói biết rồi, bĩu môi chạy đi.

Lục Ca ngồi uống trà nóng, thong thả hỏi:

"Đệ không sợ bị ong đốt, hay là thích bị ong đốt?".

Tôi cười nhạt.

"Không sợ, cũng không thích".

"Hửm, nói nghe xem sao".

"Sớm hay muộn cũng phải giao cho anh ta một toán quân. Không giao năm vạn quân Nhữ Bình, chẳng nhẽ lại phải giao người của mình cho anh ta? Để anh ta bên cạnh mới đúng là nuôi ong tay áo. Hơn nữa, ấn trong tay tôi, còn sợ anh ta làm chuyện mờ ám?".

"Ấn quan trọng, lòng quân cũng quan trọng vậy".

"Chẳng phải anh ta đang sứt đầu mẻ trán để thu phục lòng quân đấy sao? Cho dù năm vạn quân này hoàn toàn chịu nghe lệnh anh ta thì sao, anh ta còn có thể làm phản chắc?".

Lục Ca ngồi thẳng lưng dậy, nheo mắt nhìn.

"Đệ muốn anh ta làm phản?".

Không phải tôi muốn, mà vị ngồi trên ngôi cao kia muốn thế. Hoàng đế thanh niên đang chống mắt lên chờ hai cha con lão tể tướng phạm lỗi để chộp lấy, có cớ phun thuốc trừ sâu. Tôi chỉ thuận nước đẩy thuyền, nhưng chẳng qua là một công đôi việc chứ không kỳ vọng anh ta sẽ thật sự vung đao đứng dậy.

"Anh ta mà ngốc như vậy thì tôi đã có thể kê cao gối mà ngủ. Con so với cha càng lợi hại hơn, gian xảo hơn một bậc. Có điều nói cho cùng thì anh ta là tướng, tôi là soái. Thay vì cứ nghĩ đến việc làm thế nào để trừ bỏ, không bằng nghĩ xem nên dùng anh ta thế nào cho tốt".

Cái gọi là "điều binh khiển tướng" chẳng phải chính là ý tứ đó hay sao? Nếu như ngay cả thuộc hạ của mình còn không quản lý nổi, lại sợ bóng sợ gió tự chặt chân mình, hao hụt vốn liếng, há lại còn khả năng chơi trò đánh trận với Tô Khải Bạch?

Lục Ca lim dim mắt một hồi mới hỏi tiếp:

"Tính toán không tệ. Nhưng đệ cũng đã nhìn thấu anh ta là kẻ có tài, nhiều tham vọng, còn có khả năng nhẫn nhục chịu đựng; lại không phòng trước ngày sau anh ta đủ lông đủ cánh sẽ không thể áp chế được nữa? Trước mặt không bàn, sau lưng thì sao? Khi đệ đang tập trung dốc toàn lực đối phó với kẻ ngoài, anh ta một kiếm đâm tới, khiến đệ trở tay không kịp. Có được lòng quân, chủ soái "đột ngột tử trận", khó nói rằng anh ta không thể đoạt được binh quyền".

Lời này không sai! Quân tình phức tạp, giả như tôi mang theo năm người, bên Tô Khải Bạch cũng mang theo năm người. Đang đánh nhau hăng say, thì đồng chí Tô sát tướng rủ thêm năm người đến góp vui. Còn bên này, rõ ràng đã bàn từ trước, viện quân sẽ đến tiếp ứng. Nhưng kẻ mang binh đi cứu viện khi ấy là Khương tiên sinh nói rằng đang đi thì bị Tào Tháo rượt, đau bụng không kịp đến hay giữa chừng lạc đường, gặp phải mai phục... các kiểu lý do bất khả kháng rồi bỏ mặc tôi ở nơi đầu sóng ngọn gió, tình huống ngặt nghèo. Lục Ca lo vì lẽ ấy.

Song tôi có thể làm gì? Đuổi Khương Dương, bảo anh ta chướng mắt quá, về kinh thành lấy vợ sinh con đi, đừng làm phiền tôi? Tất nhiên không thể, anh ta là mang theo thánh chỉ mà tới, một tướng quân được đích thân hoàng thượng tấn chức hẳn hoi. Cũng không thể xem anh ta như người vô hình, lạnh nhạt chèn ép. Khoan nói các quan quân khác nhìn tôi thế nào, cha con Khương Dương cũng sẽ không ngoan ngoãn chịu trận như thế. Bọn họ cần tiền có tiền, cần chức có chức, quyền khuynh triều dã, đâu phải A Miêu, A Cẩu để tôi đá qua một bên? Đã là như thế, giao năm vạn quân kia cho anh ta chỉ huy khiến anh ta đau đầu đối phó với đám thổ địa đó còn hơn đem bạc trong túi của mình chia cho anh ta. Có một ngày anh ta lông dài cánh rộng, cũng là ngày xa lơ xa lắc. Khi ấy nói không chừng tôi đã tìm được cơ hội phủi mông bỏ đi, lánh xa cái chốn binh đao nguy hiểm này rồi.

Tất nhiên chuyện có ý định chuồn êm kia không thể để lộ. Tôi nhoẻn miệng cười:

"Nếu có ngày đó, không phải còn có Lục phó soái ở đây ư?".

Lục Ca nghe thế lại đeo lên bộ mặt đắc ý, vênh cằm vuốt môi.

"Nói cũng phải", lại khôi phục dáng vẻ trời sinh biếng nhác, tựa ghế nằm dài hỏi, "trận tỷ thí này, đệ cho rằng ai thắng?".

"Tất nhiên là Khương tướng quân "tuổi trẻ tài cao, võ nghệ hơn người, gian xảo hơn người" thắng rồi".

"Coi trọng anh ta như vậy?".

Phí lời! Một kẻ đứng đầu trong đội ngũ tinh ranh, nhìn ngang có thể đoán ý, liếc dọc có thể đi guốc trong bụng người khác như Khương Dương; lẽ tất yếu một khi hành sự thì nhất định là đã có chuẩn bị. Nếu không nắm chắc phần thắng, anh ta việc gì phải nhận lời tỷ võ với Đường tướng quấn kia? Một trận này mà thua thì uy phong mất sạch, tương lai mịt mù u tối, con đường thăng quan phát tài bị đánh gãy... Hậu quả ghê gớm như vậy, Trần Ninh đầu gỗ còn có thể nhìn ra, Khương tiên sinh có nhiều tế bào phát triển trong não sao có thể không biết? Cho nên, biết có nguy cơ mà vẫn chấp nhận tỷ võ thì thắng thua đã rõ rành rành, cần gì suy đoán cho thêm mệt!

Sẩm tối, dùng cơm nóng canh ngọt trong phủ xong, tôi và Lục Ca mới đủng đỉnh đến đại doanh họp bàn công vụ. Xuống ngựa đi bộ đến lều chính, từ xa thoáng thấy bóng dáng ba người đứng bên ngoài. Khương Dương nói gì đó với người bên cạnh, thái độ có vẻ nhã nhặn, song người kia chẳng nể mặt anh ta chút nào, hừ mũi bỏ đi. Tôi chỉ chú ý đến người lạ mặt còn lại, đoán chắc người này chính là vị tướng quân họ Đường "đảm đang" của Nhữ Bình.

Trông thấy hai người bọn tôi chậm chạp đi tới trước mặt, Khương Dương hơi cúi người hành lễ, còn người kia lại quỳ gối hành quân lễ rất cung kính:

"Mạt tướng Đường Khải Uy tham kiến nguyên soái, Lục phó soái".

Trên mặt viên tướng trẻ có vết xước mảnh. Tôi lơ đãng nhìn lướt qua thanh bội kiếm giắt bên hông Khương Dương, lại mỉm cười với người quỳ trước mặt:

"Đường tướng quân không cần đa lễ, tuyết rơi trời lạnh, chúng ta trước hãy vào lều làm vài ngụm rượu nóng cho ấm người cái đã".

Anh ta vội vàng đứng dậy nghiêng người nhường đường. Khương Dương gọi một binh sĩ đứng gác đi hâm nóng rượu mang vào.

Tôi vén màn trướng, Lục Ca chắp tay ung dung theo sát phía sau như miếng cao da chó. Còn chưa đến giờ nghị sự, hai dãy ghế đều chưa có quan quân đến ngồi. Tiểu Bạch mất dạng cả buổi bê chậu than hồng cúi gằm mặt đi vào rồi vội vàng đi ra. Nhìn bóng cậu ta đứng gác bên ngoài in lên bức trướng, tôi bưng trán ngồi xuống. Kẻ gây họa bên cạnh thì chẳng có chút áy náy, điềm nhiên tỉnh bơ cởi áo choàng vắt lên thành ghế, đặt mông ngồi lật lật tay trước chậu than giũ tuyết hong khô.

Khương Dương rất khuôn phép, đợi tôi và Lục Ca yên vị, mới ngồi xuống ghế của mình. Đường Khải Uy lại quỳ xuống giữa lều. Ôi, lại thêm một người ưa khuôn phép, hay là anh ta quỳ thành nghiện mất rồi?

"Mạt tướng đến xin thỉnh tội, mong nguyên soái trách phạt".

Người này mặt mày có vẻ cương trực, thật thà chẳng ngờ cũng thật biết khôn khéo diễn kịch. Nếu không phải do xuất thân không cao, kinh tế eo hẹp thiếu tiền đút lót, nói không chừng cái chức Thành chủ kia đã không đến lượt Mạc Triết ngồi. Chuyện gian tế nguồn cơn, hậu quả đều đã sớm giải quyết xong xuôi. Hiện tại anh ta làm bộ xin thỉnh tội, đúng là chẳng thật thà chút nào. Đại nguyên soái tôi đây mà phạt anh ta lại không khiến cấp dưới xem thường, rủa tôi nhỏ mọn hay sao? Huống hồ anh ta chẳng rủng rỉnh như Mạc Triết, chèn ép anh ta cũng chả moi được tí lợi lộc gì.

"Đường tướng quân rõ ràng là có công, sao lại vô cớ nhận mình có tội? Không phải tướng quân nhắc nhở Trần Ngạn đã quên không thưởng công đấy chứ? Nhờ tướng quân phối hợp giúp đỡ mới khiến tên gian tế kia hết đường trốn thoát, về tình về lý tất nhiên là nên luận công ban thưởng. Ài, đáng tiếc, vật tư trong quân lại thiếu chỗ này hụt chỗ kia. Lạc tướng quân ngày nào cũng than nghèo kể khổ, chỉ còn thiếu mỗi nước nằm lăn ra đất khóc nháo ăn vạ nữa thôi. Không phải tôi keo kiệt bủn xỉn, mà thật sự không nghĩ ra được biện pháp. Không bằng tướng quân cứ trực tiếp thương thảo với Lạc tướng quân đi nhé".

Đường Khải Uy bị cướp mất cơ hội kể lể, đành ngượng ngùng đứng dậy gãi ót.

"Ngại quá, ngại quá", một cái đầu thò vào, cười híp mắt vén màn trưng ra vẻ mặt "ái ngại" chắp tay: "Nguyên soái quá khen, thuộc hạ bất tài không dám nhận".

Tiểu hồ ly Lạc Doanh còn làm bộ ngạc nhiên, nghiêm túc "ồ" lên: "Vị này hẳn là Khải Uy tướng quân, võ nghệ hơn người, túc trí đa mưu nổi tiếng khắp thành. Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu".

Đường Khải Uy rõ ràng là rất bất ngờ. Vừa mới bị tôi đoạt lời, lại nghe Lạc Doanh liến thoắng mấy câu đã chẳng còn cơ hội làm bộ làm tịch nữa, đành khách khí nói không dám, chưa kịp tiếp tục nói năng khách sáo đã bị Lạc Doanh túm lấy kéo tới ngồi cạnh, nghe cậu ta lải nhải liên hồi.

Cảm giác có người đang nhìn vào mình, tôi đưa mắt sang thấy Khương Dương đang mỉm cười vô cùng thân thiện thì cười đáp lại. Thật ra hai kẻ này không cần chạy tới trước mặt tôi ra vẻ nọ kia như thế. Bất kể mục đích của mỗi người là gì, muốn lợi dụng lẫn nhau hay hợp tác với nhau, cũng đâu cần giải thích với tôi. Kể cả bọn họ cắt máu ăn thề xưng huynh đệ hay cắt áo xưng huynh muội thì tôi cũng không có hứng thú quản tới. Khương Dương có quyền có tiền, con ông cháu cha, nếu anh ta không phải kẻ đối địch với mình, đến tôi còn muốn lấy lòng anh ta nữa ấy chứ, huống hồ là một kẻ có xuất thân hèn kém như Đường Khải Uy. Ngược lại, cái Khương Dương cần lúc này là tiếng nói trong quân, cần thuộc hạ và đồng minh ủng hộ. Mà những thứ đó vị tướng quân "nổi tiếng khắp thành", được lòng năm vạn binh lính Nhữ Bình kia lại có sẵn trong tay. Thế nên hai người "đến với nhau" được thì cứ đến, còn làm bộ bất đắc dĩ trước mắt tôi làm gì? Trông tôi giống kẻ thích chia uyên rẽ thúy lắm sao? Cái loại giám đốc suốt ngày lo lên lo xuống sợ cấp dưới thăng chức, vượt chức rồi kiếm cớ hạnh họe, tôi khinh không thèm làm.

Còn chưa nói đến việc cái ghế "Đại nguyên soái chinh Bắc" này ngồi ê đít chứ có béo bở gì đâu? Tôi còn chẳng có hứng thú ngồi cho ấm chỗ. Nếu có người thế chỗ để nảy ra cơ hội chuồn đi một cách êm đẹp thì còn gì bằng, đúng là đôi bên cùng có lợi. Khương Dương cũng được mà tướng quân khác cũng được, ai muốn làm nguyên soái tiếp quản đại quân thì cứ tới giành đi, tôi tham sống sợ chết một lòng một dạ nung nấu ý định bỏ trốn, vui hưởng thanh bình. Mỗi người mỗi chí hướng, chẳng ai sai cả.

Nghĩ thế lại liếc gã cà lơ phất phơ ngồi ngáp bên cạnh, dù có banh mắt cũng không nhìn ra nổi chí hướng kẻ này đặt ở đâu. Trong đại doanh, một nguyên soái hai phó soái nhưng thật sự chỉ có Trần Đường là dốc lòng dốc sức. Bỏ qua nguyên soái hàng giả chẳng làm nên trò trống gì, thì Lục phó soái Lục đại nhân đáng lý ra nên phô diễn tài năng quân sự lại chỉ ngồi không, ăn chực rồi ngủ đông. Nếu nói anh ta không muốn làm tướng, không muốn đánh trận thì trận nào anh ta cũng tham gia, buổi họp nào anh ta cũng vác mặt tới, bảo anh ta lấy tin tình báo anh ta liền lấy tin tình báo, bảo anh ta bắt tướng địch anh ta cũng cực kì phối hợp đánh tới toác vai đổ máu. Còn nếu nói anh ta trung quân ái quốc gì đó, mong muốn thiên hạ thái bình gì đó còn lâu tôi mới tin. Không chỉ tôi mà già trẻ lớn bé trong doanh ngoài thành đều tìm không ra người nào tin nổi. Bởi vì tên hồ ly này chẳng có chút tự giác. Không chỉ mặt gọi tên hạ quân lệnh thì anh ta sẽ xem như mắt điếc tai ngơ, chuyện lớn chuyện nhỏ đều không thèm chủ động quản. Ngay cả mấy vạn kỵ binh anh ta cũng thường xuyên giao cho Trần Ninh và mấy viên tướng khác huấn luyện, duyệt binh.

Cái đại doanh này chứa một đám đàn ông bụng dạ đen ngòm.

Đám bụng dạ đen ngòm lục tục nối đuôi đi vào, mặt mày hớn hở. Tuyết vừa rơi trận đầu tiên, bọn họ đã tranh thủ khoác áo bông mới lên mình, trong doanh tuy không có được đãi ngộ như trong phủ nhà họ Mạc nhưng quân lương trang phục chẳng hề thiếu thốn. Họp hành đều bày thịt nướng rượu ủ nên ai nấy đều mang tâm tình thoải mái dễ chịu. Mặc dù tôi là kẻ giả mạo, nhưng so với thời Trần Ngạn quá cố ưa sĩ diện ra vẻ thanh cao kia thì đãi ngộ của quan quân binh sĩ đều tốt hơn gấp mấy lần. Lạc Doanh mắt sáng như điện cười tươi roi rói chẳng còn tiếp tục hò hét phun nước bọt bắt binh sĩ thân vệ đi bẫy chim bứt rau dại như dạo trước nữa.

Trần Đường hiệu suất làm việc vô cùng tốt, vừa nhanh vừa chuẩn. Tôi thư thái ngồi làm thính giả, để mặc cậu ta và đám quan quân bàn luận sôi nổi việc chiêu mộ lính mới. Đến lúc thống nhất xong công tác chuẩn bị, cáo thị cũng được viết hết sức xuôi tai, tôi hài lòng tuyên bố kết thúc cuộc họp, ai về lều nấy ngủ. Các quan quân lễ bái chúc ngủ ngon qua lại rồi nói cười rời khỏi lều chính.

Tôi ra hiệu cho Vệ Giai ở lại. Lục Ca mặt dày đương nhiên vẫn chễm chệ ngồi đó, bất ngờ là Khương Dương và Đường Khải Uy cũng cắm cọc, ngồi nguyên một cục chưa muốn về ngủ.

"Hai vị tướng quân nếu có lời thì mau nói đi", tôi cười, thấy Vệ Giai ngồi ở tận sát cửa thì ngoắc tay gọi, chỉ vào chỗ trống Ngụy Quân để lại, "tới đây ngồi đi".

Vệ Giai biết tôi chưa cho anh ta rời đi tất có chuyện muốn bàn nên cũng không lôi thôi, lập tức nghe theo đi đến ngồi xuống đối diện Khương Dương.

Đường Khải Uy bị Lạc Doanh và đám Thẩm Bác chuốc cho mấy bát rượu nhưng xem chừng vẫn rất tỉnh táo, sắc mặt nghiêm túc mở lời:

"Nguyên soái muốn tăng quân để thêm phần thắng, mạt tướng cho rằng núi Phục Ngưu có thể dùng được".

Trần Đường "từ điển sống" chuyên giải đáp thắc mắc của tôi đã về lều trước để dọn dẹp, bên cạnh không có người bổ khuyết "trí nhớ", tôi đành đá đá gã bên cạnh mấy cái. Không ngờ Lục Ca lúc này lại giả chết im thin thít.

Khương Dương ho khan một tiếng: "Phục Ngưu là ngọn núi lớn cách thành này hơn năm mươi dặm về phía Tây Nam, là địa bàn của Lục trại".

Lục trại? Địa bàn sơn tặc? Hang ổ trộm cướp? Là sơn tặc thần thánh cỡ nào mà Đường, Khương hai người này lại nảy ra cái ý định chiêu hàng kì quái như vậy? Là bang phái võ công thần thông quảng đại hay chủ trại có mở tiền trang tích trữ châu báu? Lục trại, là sáu trại hợp thành hay thuộc hạ có sáu trăm người, sáu ngàn người?

Tôi không nhịn được liền hỏi ra thắc mắc trong bụng.

Đường Khải Uy bỗng dưng lại liếc mắt nhìn cái vị bên cạnh tôi, đối đáp không mấy lưu loát: "Không phải sáu trại hợp lại, cũng không liên quan đến nhân số. Danh xưng này nghe nói là đại đương gia đương nhiệm đặt để nhắc mọi người trong Lục trại không quên một người".

"Mấy chuyện lông gà vỏ tỏi nhỏ nhặt như vậy mà tướng quân cũng rành rọt thật", Lục Ca cười nhạt.

"Mạt tướng chỉ tình cờ nghe được chút chuyện, mong đại nhân chớ trách".

"Đám người đó vừa đần vừa vô dụng, chẳng làm nên cơm cháo gì đâu, mong tướng quân chớ sanh sự". Giọng điệu lão Lục đã nhuốm thuốc súng.

Quả nhiên Đường Khải Uy nghe vậy thì nhíu mày, phản bác: "Lục trại thanh thế lớn mạnh, ai nấy đều võ nghệ cao cường dễ dàng lấy một địch mười. Dù người của quan phủ hay giang hồ đều không ai dám đụng đến, đại nhân cần gì phải khiêm tốn".

Mấy ngàn người, mỗi người có thể lấy một địch mười? Vậy chẳng phải còn có tác dụng hơn mấy vạn binh lính cần một đống thời gian huấn luyện ư? Thử nghĩ mà xem, trong tay tôi hiện tại có ít hơn Tô sát tướng năm vạn quân. Nếu vừa chiêu mộ tân binh vừa thu phục được đám sơn tặc kia, há chẳng phải là đã có thể trèo lên trên dòm xuống Tô sát tướng thay vì cứ ngửa cổ nhìn lên nữa ư? Món lợi lớn nhường này, chẳng lẽ lại bỏ qua? Tôi đâu có ngu.

"Đó là vì Phục Ngưu Sơn hiểm trở, đám người rừng đó quanh năm chui rúc trong núi sâu trồng rau nuôi gà. Bản tướng quân thuận miệng tán gẫu, đâu liên quan gì đến ta, nói chi đến hai chữ khiêm tốn".

Tôi giơ tay cắt ngang, "... chỉ ở trong núi trồng rau nuôi gà thì sao lại bị gọi là sơn tặc?".

Lục Ca quay mặt sang lẩm bẩm, "lâu lâu có làm một, hai vụ", không biết có phải nhìn nhầm hay không mà đường đường Lục đại nhân hồ ly ngàn năm đội lốt chuyên đi bắt nạt kẻ khác, chưa ai dám đắc tội; lúc này vẻ mặt lại giống như... bị chọc tức.

Ây da, tôi đột nhiên bừng tỉnh. Đứng trước món lợi quá lớn nên bị mờ mắt, máu không kịp lưu thông lên não, suy nghĩ có phần chậm chạp. Lục Ca, Lục trại. Hóa ra mấy ngàn sơn tặc kia đều là "đàn em" cũ nhiều năm trước của lão Lục, di tản từ vùng Thiểm Xương đến đây. Chả trách mà giọng điệu lão Lục nãy giờ cứ như tuốt gươm rút kiếm, gai góc vô cùng.

Đường Khải Uy lại tiếp tục du thuyết: "Đại nhân nhất hô bách ứng. Người trong núi Phục Ngưu nếu có thể góp sức vì nước, đánh tan kẻ địch, đuổi chúng ra khỏi quan ải, lại không khiến đại nhân suy xét đến ư?".

Tôi a dua hùa theo: "Đúng, đúng. Vừa ích nước lợi nhà, còn khiến trăm người vui vạn người vui. Bọn họ lại tiếp tục được làm thuộc hạ của anh, quá tốt còn gì".

Lục Ca cười khẩy một tiếng sắc nhọn: "Nguyên soái ngài không phải sơn tặc, sơn tặc có vui hay không, đại nguyên soái ngài lại biết được chắc?".

Nam mô A di đậu phụ, đáng sợ quá, đáng sợ quá. U ám quá, lạnh lẽo quá. Có phải nóc lều bị thủng rồi hay không? Sao cảm giác tuyết rơi đầy đầu, gió thốc thẳng mặt vậy nè? Tôi thụt lùi, vừa rót rượu vừa lẩm bẩm một mình, "không ưng thì thôi, cần gì nặng lời như vậy, dã man quá mà".

Không ngờ Lục Ca tai thính như cáo, nheo mắt hừ mũi: "Dã man? Tôi vì ai mà phụ lại mấy ngàn huynh đệ. Đệ còn dám mắng tôi dã man!?".

"Phụt...".

Đừng bộc phát rồi nói mấy câu khiến thanh thiếu niên khó tránh hiểu nhầm xuyên tạc ngữ nghĩa như vậy. Anh phụ hay không cũng đâu liên quan đến tôi, là tự anh xuống núi theo đuôi Trần Ngạn con trai Bồ Tát đại nhân để đầu quân đánh giặc đấy chứ. Tôi vuốt ngực, xua xua tay:

"Thôi, bỏ đi, bỏ đi. Không đồng ý thì thôi vậy, xem như chưa nhắc đến chuyện này".

"Nguyên soái", Đường tướng quân bên kia còn cất tiếng gọi không cam lòng.

Tôi cười khổ: "Tướng quân cũng nói rồi đấy thôi, Lục trại mấy ngàn người võ nghệ cao cường, muốn bọn họ đầu quân chỉ có cách duy nhất là dỗ ngọt. Bọn họ không tự nguyện thì chẳng ai ép được. Lục trại từ trên xuống dưới chỉ trung thành với vị cố nhân họ Lục nào đấy. Mà người này, tướng quân không quen, tôi cũng không quen, biết làm thế nào đây? Haizz...".

"Khỏi cần nói bóng nói gió".

"Đâu có, đâu có. Lão Lục anh đã nói không, ai dám nói có".

Đường Khải Uy nhìn tôi với ánh mắt "mong nguyên soái hãy lấy đại cục làm trọng". Tôi lườm anh ta. Người này chẳng lẽ lại muốn liên thủ bắt cóc Lục đại đương gia tiền nhiệm để uy hiếp Lục trại giải nghệ đầu quân? Ài, anh với tôi cộng lại song kiếm hợp bích cũng chưa chắc là đối thủ của lão hồ ly này đâu. Nghĩ cũng đừng nghĩ tới nữa.

"Mọi người cũng không cần lo lắng quá làm gì".

Khương Dương nãy giờ ngồi xem kịch, nghe tôi nói vậy đột nhiên lên tiếng hỏi lại: "Phải chăng nguyên soái đã có ý định khác?".

"Ý định? À... quân lương".

Không chỉ ba đại tướng quân trợn mắt, Vệ Giai suýt ngủ gục cũng thình lình ngóc đầu dậy, chớp chớp mắt khó hiểu.

"Nguyên soái chắc đang nói đùa", Khương Dương mỉm cười cứng nhắc.

"To gan, lớn mật", Lục Ca không hề khách khí mỉa mai.

"...", đồng chí họ Đường thái độ trầm mặc, ngẩng đầu nhìn đỉnh lều.

Quả nhiên là không cùng chí hướng. Biết vậy đã bảo Lạc Doanh ở lại, cậu ta trăm phần trăm sẽ vỗ đùi hò reo cổ vũ, giơ hai tay hai chân ủng hộ; chứ đâu hắt hủi tôi như mấy kẻ này.

"Nói năng linh tinh", Lục Ca bồi thêm một câu.

Vệ Giai cũng thở dài lắc đầu: "Họ Tô kia không dễ đối phó như vậy".

Tôi mặc kệ bốn kẻ vừa rồi còn chia phe hiện tại đã trèo lên đứng chung một thuyền dùng ánh mắt xem thường chém tôi tơi tả; tự rót tự uống một mình. Uống lưng nửa vò, Lục Ca mới chặc lưỡi hỏi:

"Làm thật à?".

"Đương nhiên".

"Cái tên đầu gỗ Tô Khắc đang úp mặt trong thành Tùy Châu chịu phạt, muốn tìm cái đầu gỗ dễ gạt như hắn? Nằm mơ giữa ban ngày. Không có kẻ nóng nảy như hắn chỉ huy, đội quân áp tải lương thảo của bọn chúng sẽ không còn nhược điểm trí mạng để nhằm vào nữa. Cơ hội ngàn năm có một đầy đủ "thiên thời địa lợi nhân hòa" đệ lại muốn có được lần nữa? Ban đêm cũng đừng hòng mơ thấy".

Khương Dương đồng tình phụ họa: "Tô Khải Bạch xảo trá, quyết đoán, sẽ không trúng một chiêu hai lần liên tiếp. Nguyên soái chớ quên, quân lương lần này là Tô gia tự bỏ ra, hắn nhất định đề cao cảnh giác, cẩn thận mọi bề".

Lục Ca tiếp lời: "Cũng đừng mong biết được chính xác thời gian vận chuyển, ngoài bản thân Tô Khải Bạch và người của Tô gia ở kinh thành Tề quốc ra, không còn kẻ thứ ba biết được thông tin cụ thể. Muốn có tin tức như cũ? Mộng du chưa tỉnh phải không?".

Đường Khải Uy không có gan thêm dầu vào lửa, nhưng cũng không nhịn được quạt thêm tí gió: "Nghe nói đội thân vệ của nguyên soái dũng mãnh phi thường, nhưng một kế lặp lại hai lần thì một ngàn thân vệ có dũng mãnh hơn nữa cũng không có cách nào đưa quân lương cướp được về tới đại doanh của ta đâu".

Vệ Giai lời ít ý nhiều, ngắn gọn súc tích: "Nguyên soái say rượu?".

Tôi bật cười ha hả. Mấy người này thật là cứng nhắc. Lão Lục ngày thường thông minh tuyệt đỉnh, so với Tô Khải Bạch còn gian trá gấp mười lần. Chắc là bị chọc giận nên mất khôn rồi. Tôi híp mắt nhẹ nhàng nói:

"Không cần thiên thời địa lợi nhân hòa, không cần nắm được chính xác thời gian, càng không cần cố sống cố chết mang lương thực trở về".

Bốn người đồng thanh kêu lên: "Đốt?".

Tôi rung đùi đắc ý.

"Lần này bất kể là kẻ nào nhận trách nhiệm áp tải đều không quan trọng. Ngược lại, không có Tô Khắc càng dễ ra tay hơn. Năm hết Tết đến, tuyết giăng đầy trời, lương thực trong quân cạn kiệt. Bọn chúng có thể nấn ná thêm được không? Hẳn nhiên là không. Chúng ta chẳng cần nghe lén cũng biết được đại khái thời gian, chỉ việc ôm cây đợi thỏ, giăng lưới bắt cá".

Khương Dương trầm tư: "Cho dù như thế cũng không tránh khỏi quá mạo hiểm. Không biết được bọn chúng sẽ chọn tuyến đường nào một trong hai đường để đi, nên chỉ có thể mai phục tại giao điểm hai đường Huyết Câu và Chu Thổ, cũng chính là đầu đường Hoài Nhu, kế bên chân núi Cảnh Sơn. Muốn mai phục liên tục mấy ngày mà không gây kinh động tới kẻ địch thì không thể điều động đại quân, nhưng nếu chỉ một nhóm người làm thế nào mới đắc thủ, làm thế nào rút lui an toàn? Chưa kể đến khả năng huynh đệ Tô Khải Bạch sẽ đến nghênh đón đội quân áp tải".

Tôi gật đầu.

"Không sai, địa điểm phù hợp nhất là gần ngã ba giao điểm ba đường: Huyết Câu, Chu Thổ, Hoài Nhu. Nơi này cách thành Tùy Châu một ngày rưỡi lộ trình, nếu mai phục ở một điểm khác trên đường Hoài Nhu sẽ không tránh khỏi gặp viện binh của Tô Khải Bạch. Nhưng khả năng có bị phục kích hay không vẫn là năm mươi - năm mươi. Cho nên chúng ta chỉ cần một nhóm nhỏ dưới hai mươi người, mục đích duy nhất là tiêu hủy lương thảo sau đó lập tức rút lui theo đường núi để tránh truy binh. Tuyệt đối không nghênh địch".

Lục Ca suy nghĩ một chút rồi nhếch môi, dứt khoát nói: "Được. Đệ chọn mười người trong đội thân vệ, thêm Tiểu Bạch nữa là đủ".

Vệ Giai ngăn lại: "Đại nhân thương thế chưa khỏi, hãy để mạt tướng đi".

Khương Dương và Đường Khải Uy thoáng trao đổi ánh mắt rồi dị khẩu đồng thanh: "Mạt tướng nguyện ý nhận nhiệm vụ này".

Nhìn bốn người tranh giành đi mạo hiểm, tôi mỉm cười: "Kế hoạch này tôi đề xuất, đương nhiên không thể thiếu phần".

Lục Ca lập tức phản đối: "Tuyệt đối không được. Lần này không như lần trước, đệ đừng quên thân phận của mình".

Vệ Giai cũng giành phần: "Nguyên soái và Lục đại nhân đều không thể đi".

Khương, Đường hai người vô cùng ăn ý nhìn nhau cười rồi nói: "Mạt tướng đang đợi lập công, mong nguyên soái trao cơ hội này".

Ái chà chà, sắp thành cái chợ rồi. Tôi đứng dậy, đập tay xuống bàn, rành rọt nói: "Không bằng năm người chúng ta cùng đi đi".

Bốn cái mặt đần thối.

Tôi cười ha ha: "Lão Lục lắm mưu nhiều kế, Vệ Giai thông thuộc địa hình, Khương tướng quân tính tình chu đáo, Đường tướng quân dũng cảm quan sát nhạy biến. Đi cùng nhau khả năng thành công sẽ cao hơn rất nhiều. Mà các anh cũng đừng trưng ra dáng vẻ như đi đầu thai nữa đi, lão hoàng đế Bắc Tề đã giao binh lực cực hạn cho Tô Khải Bạch rồi, sẽ không có thêm một quân một tốt nào nữa. Đội quân áp tải lần này chỉ có người của Tô gia. Bọn chúng gấp rút lên đường để kịp thời gian, lại thêm thời tiết rét lạnh đường xá phủ tuyết thế này, có nhiều người cũng không thể đưa theo. Chúng ta chỉ nhằm vào lương thảo, những nhu yếu phẩm và trang bị khác không cần để ý. Chỉ cần đốt đi lương thảo, bọn chúng không chết thì cũng không ăn Tết nổi nữa".

Bốn cặp mắt phát sáng đầy ý tứ.

Tôi lại vuốt môi nói: "Ban nãy tuy nói là mạo hiểm, có tới năm phần mười sẽ đụng mặt huynh đệ Tô Khải Bạch. Nhưng chúng ta mai phục thì chúng ta là bên chủ động. Huống hồ, lần này đắc thủ sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cục diện trận chiến".

Khương Dương cũng mỉm cười: "Cho dù là danh tướng vang danh thiên hạ Tô Khải Bạch thì hai lần bị phá quân lương cũng không thể giữ nổi thế cân bằng được nữa. Hai mươi lăm vạn quân đói khát sẽ bức hắn phát điên".

"Lão hoàng đế kia nghe đồn tính tình đa nghi, bề ngoài rộng rãi, trong bụng lại đầy rắm thối. Đến lúc đó chỉ cần một phong thư đa tạ Tô công tử được gửi đi từ thành Nhữ Bình không khiến hắn bị tru di cũng làm hắn bị tước binh quyền, tống vào thiên lao nghe lão hoàng đế đánh rắm rủa xả hắn thông địch bán nước", Lục Ca ánh mắt xa xăm bắt đầu quay về bản chất hồ ly của mình.

Thôi đi, anh lại còn muốn tôi giả điên ngồi viết "thư tình" cho Tô công tử nhà người ta nữa hả? Anh ta mang tội thông đồng với tôi, chẳng lẽ hoàng đế thanh niên sẽ vỗ tay khen ngợi tôi chắc? Thanh danh cả đời của mình lại bị cái con cáo đực bên cạnh tính tính toán toán không chút khách khí khiến tôi run rẩy, da gà da vịt rơi đầy trên đất.

"Các vị về chuẩn bị đi, sớm mai lập tức xuất phát. Nhất định phải giữ bí mật tuyệt đối. Nếu không...", tôi nhướn mày, "năm người chúng ta đều sẽ có đi mà không có về".

"Nguyên soái an tâm".

Ba người kia rời khỏi, Lục Ca mới lơ đãng nói: "Chuyện của Lục trại, không phải không muốn giúp đệ, mà...".

"Lão Lục", tôi cười cười ngắt lời, "tôi biết phân tích lợi, hại mà".

Không phải tôi không muốn có thêm binh hùng tướng mạnh, nhưng một câu nói lỡ của Khương Dương khi nãy đã nhắc nhở tôi, có một số chuyện phải biết cân nhắc, đề phòng.

Lục Ca nhìn tôi đầy thâm ý, cụng bát uống với tôi bát rượu cuối cùng rồi lệt xệt về lều nghỉ ngơi.








Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn A Thụy về bài viết trên: amnguyet
     

      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đại nhĩ đồ đồ, nevercry196, trâu đầm nước và 258 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 137, 138, 139

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C789

1 ... 114, 115, 116

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

15 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 290 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.