Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 130 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 05.03.2018, 00:35
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 242
Được thanks: 2174 lần
Điểm: 38.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 44
Chương 33: Mùng một trong vương phủ

Editor: Mèo ™


Sau màn yến tiệc linh đình, chính là lúc tất cả các nước phụ thuộc dâng lễ vật tiến cống, Khúc Khinh Cư nhìn những lão sứ thần này, cùng với thái độ của các đại thần xung quanh, đột nhiên hiểu ra rằng cường quyền là chân lý.

Thái giám lần lượt đọc to từng bảng danh sách lễ vật tiến cống mà các sứ thần trình lên, nước nạp cống nhiều thì vẻ mặt tự mãn đắc ý, nước nạp cống ít thì bày ra vẻ mặt khổ sở bất đắc dĩ, chỉ hận không thể giải bày cho Khánh Đức đế biết sự nghèo khó của tiểu quốc mình.

Khi đám sứ thần lui ra thì đã là chuyện của nửa canh giờ sau, Khúc Khinh Cư cầm tách trà lên, đã có nhận thức mới về Đại Long triều này, đây là một đất nước cường đại và giàu có, thậm chí còn là cây cao bóng cả che chở cho các tiểu quốc khác. Có lẽ mấy chục năm nay biên cảnh cũng không xảy ra chiến loạn nên tính tình Khánh Đức đế mới mềm yếu như vậy.

Đúng lúc này một tiếng trống trầm vang vọng khắp chốn, Khúc Khinh Cư thấy Hoàng đế và Hoàng hậu cùng bước lên quỳ xuống thềm đá bạch ngọc bên ngoài đại điện. Nàng hơi sửng sốt, cũng máy móc quỳ theo Kính quý phi, nghe Khánh Đức đế lầm rầm khấn vái, hình như là cầu xin trời phật phù hộ năm mới được mưa thuận gió hoà, đời sống dân chúng sung túc đủ đầy.

Đến khi pháo hoa nổ ầm bung toả trên bầu trời, Khúc Khinh Cư mới giật mình bừng tỉnh, cũng vừa đúng lúc Hoàng thượng đã hoàn tất khấn vái, nàng đỡ Kính quý phi đứng dậy rồi lui sang một bên. Sau đó tiếng ngâm xướng của ca cơ lại vang lên bên tai, xen lẫn vào đó là tiếng cười đùa huyên náo. Nàng ngẩn đầu nhìn pháo hoa đủ mọi sắc màu lung linh đầy trời, nhìn đến ngây ngẩn, tựa hồ trong đáy mắt có một chút chua xót khó chịu.

Kính quý phi ngẩn người nhìn pháo hoa một lúc lâu rồi mới cúi đầu nói: “Hoàng thượng và Hoàng hậu đã hồi cung rồi, cũng không còn sớm nữa, hai con hồi phủ đi.” Nói xong vịn tay cung nữ: “Bản cung cũng mệt rồi.”

“Mẫu phi, con đưa người về.” Khúc Khinh Cư đón lấy tay Kính quý phi, thấy nét mặt bà hơi mệt mỏi liền nhận lấy chiếc áo choàng mà Mộc Cận chuẩn bị cho mình choàng thêm cho bà.

“Không cần.” Kính quý phi nhìn bộ váy đỏ trên người Khúc Khinh Cư, thắt nhẹ dây áo choàng: “Trời đêm lạnh, con và Hành nhi hồi phủ sớm đi, nơi này cũng không xa cung Chung Cảnh, bản cung ngồi kiệu một lát là đến.” Nói xong liền không nhìn Khúc Khinh Cư nữa, vịn tay cung nữ quay người rời đi.

Khúc Khinh Cư đứng tại chỗ một lát rồi mới vịn tay Mộc Cận bước xuống thềm đá cẩm thạch, đuôi váy dài lướt qua thềm đá tựa như một dòng nước ôn hoà.

Bốn huynh đệ Hạ gia đang đứng bên dưới thềm đá, sắc mặt Hạ Uyên lạnh như băng, đứng sau hắn ta là Tần Bạch Lộ với vẻ mặt không chút biểu cảm. Cảm tình giữa hai người vốn đã không sâu, sau khi chạm mặt, Tần Bạch Lộ còn làm ra vẻ tủi thân khiến Hạ Uyên không vui, nên cả hai đứng cách nhau cả một khoảng xa.

Tần Bạch Lộ thầm hận mẹ chồng không giữ thể diện cho mình, lại oán Hạ Uyên đối xử với mình không đủ dịu dàng. Đã bị tủi thân còn phải nhìn sắc mặt Hạ Uyên mà sống nên càng không vui, cũng chẳng quan tâm người khác nghĩ gì, cứ rầu rĩ đứng đó.

Nhìn nàng ta như vậy Hạ Uyên càng không thuận mắt, bực mình nhìn sang chỗ khác, vừa ngẩng đầu đã thấy một bóng người đang bước xuống, bóng dáng màu đỏ đó đang đứng trên nền ngọc trắng, dưới một trời pháo hoa lập loè đầy sắc màu, đẹp đến nao lòng. Hắn ta bình tĩnh đợi người đó tới gần mới phát hiện thì ra là Vương phi của Hạ Hành. Là nữ nhân của huynh đệ nên hắn ta sẽ không nhìn thêm nữa, bình thản dời mắt rồi lập tức bỏ đi, hiển nhiên không có ý cáo từ với ai.

Hạ Minh muốn nói một tiếng đi thong thả nhưng thấy đại ca và nhị ca đều coi như không nhìn thấy thì do dự, cuối cùng vẫn chỉ cúi đầu im lặng.

“Tay lạnh rồi.” Hạ Hành bước lại gần nắm lấy tay Khúc Khinh Cư khi nàng bước xuống đến bậc thềm cuối cùng, hắn cởi áo choàng của mình xuống, bao kín nàng lại rồi mới quay sang nhìn Hạ Kì và Hạ Minh: “Đại ca, tứ đệ, ta đi trước.”

“Nhị đệ cứ tự nhiên.” Hạ Kì liếc nhìn nhị đệ muội được bọc kín trong áo choàng, cười khoát tay: “Không còn sớm nữa, nhị đệ và nhị đệ muội hồi phủ sớm đi.” Khó trách lão nhị bảo vệ như thế, lại còn đeo một cái hà bao chẳng đẹp đẽ gì, hắn ta nhìn Hạ Hành bằng ánh mắt có phần giễu cợt, quả thật nhị đệ muội này cũng có vài phần tư sắc đấy.

Hạ Minh rất thành thành thật thật không nhìn lung tung một giây nào, y cung kính chắp tay nói: “Nhị ca đi thong thả.” Làm bộ như muốn tiễn.

Lông hồ ly mềm mịn quẹt qua chóp mũi có hơi ngứa, Khúc Khinh Cư giơ tay gạt đi, đúng lúc thấy Hạ Minh chắp tay thi lễ.

“Tứ đệ dừng bước.” Hạ Hành nắm lấy tay Khúc Khinh Cư, nhìn Hạ Minh cười: “Đều là huynh đệ một nhà, không cần khách khí như thế.” Nói xong liền xoay người rời đi.

Hạ Minh khó hiểu nhìn bóng lưng đã đi xa của nhị ca, chân bước ra còn chưa kịp thu lại.

“Sau này đệ thành thân rồi sẽ hiểu.” Hạ Kì vỗ vỗ vai y, đúng lúc Vệ Thanh Nga đi ra: “Huynh về đây, đệ cũng hồi phủ sớm đi.” Nói xong liền tiêu sái rời đi.

Hạ Minh lại khó hiểu nhường đường cho Hạ Kì, thấy đại tẩu đi tới liền hành lễ, cứ như thế mấy huynh đệ đều về hết, sao y lại cảm thấy bọn họ càng ngày càng khó hiểu vậy kìa.

Đêm nay, khó có dịp Hoàng cung không cấm đi lại ban đêm, Hạ Minh thấy mọi người cũng đã rời khỏi hết mới quay người đi tới tẩm cung của An quý tần.

Tẩm cung của An quý tần không lớn, bài trí cũng không quá tinh quý nhưng vì đã sinh hạ được Hoàng tử nên nô tài bên Điện trung tỉnh cũng không dám cắt xén, so với những phi tần không được sủng ái khác thì cuộc sống của bà đã rất tốt rồi, ít nhất những thứ thuộc phân lệ chưa bao giờ thiếu.

Hai mẹ con sợ bị nghi kỵ nên bình thường cũng ít gặp nhau, lần gặp này không khỏi nói hơi nhiều một chút. Sau khi An quý tần được nhi tử kể nghe chuyện xảy ra trước và sau yến tiệc thì cười cười: “Bọn họ như thế nào không dính dáng đến chúng ta, còn về lời của Trữ Vương…..” Nhìn vẻ mặt ngây thơ của nhi tử, nụ cười trên mặt bà càng tươi: “Chỉ là đùa vui thôi, con không cần nghĩ nhiều.”

Đoan Vương phi thật sự rất xinh đẹp, Hoàng thất cũng không thiếu mỹ nhân, nhưng nàng ấy không chỉ đẹp mà còn có chút ý vị mê người tiềm ẩn bên trong. Sống trong cung đã nhiều năm, nên bà biết kiểu người như thế hấp dẫn nam nhân đến mức nào.

Thân là Vương phi lại có tư sắc như vậy không biết là phúc hay là họa. An quý tần lắc lắc đầu, nhớ tới dáng vẻ Đoan Vương phi nhu thuận hầu hạ trà bánh bên cạnh Kính quý phi, bà lắc đầu, Kính quý phi cũng đâu phải người đơn giản.

Nhớ lại năm xưa tiến cung mình cũng tầm tuổi đó nên bà thật lòng mong Đoan Vương phi được sống thoải mái, bà nghiêm túc nói với con trai: “Minh nhi, sau này phải đối xử với thê tử con thật tốt nhé, làm nữ nhân trong Hoàng thất cũng không dễ dàng gì.”

Hạ Minh hiếu thuận gật đầu nhưng vẫn không hiểu tại sao lại có liên quan đến thê tử chưa vào cửa của mình. Có lẽ mình rất ngu dốt, Tiểu Minh Vương gia bất đắc dĩ nghĩ vậy.

Qua đêm giao thừa chính là mùng một tháng giêng, Khúc Khinh Cư và Hạ Hành ngồi ở sảnh chính của Vương phủ, các quản sự lớn nhỏ trong phủ lần lượt hành lễ chúc tết còn các hạ nhân khác thì dập đầu ngoài cửa phòng là được.

Nghe hạ nhân không ngừng nói muôn vàn lời chúc cát tường, Khúc Khinh Cư bảo Mộc Cận và Thục Quỳ thưởng cho họ, nhìn vẻ vui mừng ra mặt của bọn họ, không khác gì mình kiếp trước khi được công ty phát tiền thưởng cuối năm.

“Nô tài khấu tạ Vương gia Vương phi, xin chúc Vương gia và Vương phi tân niên đại cát, năm tới vạn sự như ý.” Tiền Thường Tín và Minh Hòa là hai người đắc dụng ở bên Hạ Hành nên dù lời chúc không hoa mỹ nhưng vẻ trung thành trên mặt rõ ràng hơn bất cứ ai.

Khúc Khinh Cư nhìn hai người rồi lại nhìn Hạ Hành: “Vương gia, hai người bọn họ theo chàng chạy tới chạy lui cả ngày rất vất vả, chàng phải thưởng thật hậu đấy nhé.”

Hạ Hành nghe vậy cười nói: “Phủ chúng ta là do Vương phi nàng làm chủ, muốn thưởng như thế nào chỉ cần nàng nói là được.”

Tất cả nghe thế đều nín thở ngưng thần, Vương phi đã quản lý hậu viện một thời gian nhưng vẫn có kẻ muốn đào ra chỗ hở, nhưng hôm nay Vương gia nói quá rõ ràng, rõ ràng đến mức khiến trên trán bọn họ toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

“Nếu Vương gia đã nói thế, thì thiếp đành quá phận làm thay vậy.” Ở chỗ đông người Khúc Khinh Cư vẫn quy củ xưng ‘thiếp’ dù nàng rất không thích từ này: “Mộc Cận, đưa thêm cho hai vị công công hai chiếc hà bao đi.”

Hai người nhận hà bao, không nắn không nhìn, lập tức dập đầu cảm tạ, thái độ cực kỳ kính cẩn.

Không hổ là người đắc dụng bên cạnh Hạ Hành, đúng là quy củ trăm bề không một sai sót, nàng nhìn mọi người cao giọng: “Hôm nay là mùng một đầu năm, mọi người không cần câu nệ như thế, đều lui xuống cả đi.”

Hạ nhân lại dập đầu lần nữa rồi mới lui ra ngoài. Bên ngoài chính điện có người hâm mộ hai vị công công tổng quản được hai vị chủ tử coi trọng, có người nịnh nọt, cũng có người nhân cơ hội muốn biết bên trong hà bao có gì nhưng đều bị cả hai đuổi đi.

Đuổi hết người đi cả hai mới mở hà bao ra, bên trong là một tờ ngân phiếu năm mươi lượng chứ không phải đồ quý báu gì, hai người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, nếu Vương phi thật sự ban cho họ thứ gì đó quý giá thì mới là phiền toái.

Hai người nhìn nhau một cái, Tiền Thường Tín thở dài: “Vị Vương phi này của chúng ta cũng không phải người đơn giản, sau này hai ta càng phải tận tâm mới được.” Năm mươi lượng bạc là một gia tài nhỏ với người thường nhưng với họ thì cũng không phải là khó có được, Vương phi cho họ từng này không có nghĩa là muốn lôi kéo, mà chỉ muốn nói với bọn họ, nàng coi trọng họ nhưng không muốn họ làm ra những chuyện không nên làm.

Năm mươi lượng, hoàn toàn phù hợp với thân phận của họ, không phải là muốn họ nên giữ bổn phận sao?

Sau khi các quản sự đã lui ra không lâu, thì các nữ nhân của Hạ Hành tới. Trong số những nữ nhân này, trừ bốn thị thiếp thì còn một thông phòng tên Bạch Chỉ.

Hạ Hành vốn có ba thông phòng nhưng Vân Khuynh đã được phân cho một người ở thôn trang, Bán Hạ bị Khúc Khinh Cư phạt xuống làm nô tì hạ đẳng giặt y phục nên chỉ còn mỗi Bạch Chỉ mà Khúc Khinh Cư chưa từng gặp.

Sau khi mấy nữ nhân này hành lễ chúc tết xong, Khúc Khinh Cư cảm thấy bản thân không có lời hiền từ gì để nói nên quay sang hỏi Hạ Hành: “Vương gia có gì muốn nói không?”

Hạ Hành không hiểu tại sao nàng hỏi vậy nhưng quả thật hắn không có gì để nói với bọn họ nên lắc lắc đầu.

“Nếu Vương gia không có gì để nói thì các nàng lui cả đi.” Khúc Khinh Cư nâng tách trà lên: “Mộc Cận, lấy hồng bao ta chuẩn bị đưa cho các nàng ấy rồi tiễn ra ngoài đi.”

Mấy người đều sửng sốt, thật sự không ngờ bị đuổi ngay ra thế này, không răn dạy gì cả sao? Không phải nên dặn dò hầu hạ Vương gia cho tốt, tuân thủ quy củ Vương phủ gì đó vâng vâng sao?

Cả đám cầm hồng bao sững sờ đi ra ngoài, La Ngâm Tụ ngẩn ra: “Chúng ta cứ về như thế à?”

“Không về thì ở lại làm gì?” Hàn Thanh Hà phẩy phẩy tay áo tiêu sái rời đi.

Bạch Chỉ quay đầu lại nhìn vào trong sảnh chính rồi mới chậm rãi rời đi.

Trong phòng Khúc Khinh Cư đứng lên: “Vương gia luyến tiếc mấy mỹ nhân đó à?”

Hạ Hành đặt tách trà xuống, cười bất đắc dĩ: “Sắp trưa rồi, chúng ta dùng bữa thôi.” Nói xong nắm lấy tay Khúc Khinh Cư, dịu dàng nói: “Đừng nghĩ nhiều.”
Khúc Khinh Cư nghe vậy cong môi cười nhưng ý cười lại không lan tới đáy mắt.


Hết chương 31

**********



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.03.2018, 14:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 725
Được thanks: 5729 lần
Điểm: 32.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 46
Chương 34: Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi

Editor: Gà

"Ta cứ nghĩ vào ngày Tết thì sẽ thoải mái một chút, ai ngờ còn vội hơn thường ngày." Khúc Khinh Cư cầm một sấp danh mục quà tặng thật dày do các phủ khác đưa đến, xoa trán rồi bỏ qua một bên: "Chờ xử lý xong mấy chuyện này thì năm nay cũng không có gì khác biệt."

"Năm mới là việc vui, đương nhiên quà tặng sẽ nhiều hơn một chút." Mộc Cận vừa giúp nàng đấm vai, vừa khuyên nhủ: "Mấy ngày vừa qua cứ các phủ khác đến đây quả thật khiến người hơi vất vả, đợi ngày mai ngài đến phủ Tường Thanh hầu thì cuối cùng có thể nhẹ nhõm hơn rồi."

Khúc Khinh Cư rất hài lòng với tay nghề của Mộc Cận, hé nửa mí mắt nói: "Làm gì đơn giản như vậy, ngày mai đi phủ Tường Thanh hầu không chỉ có một mình ta, còn có những quý phu nhân của phủ khác nữa, còn không náo nhiệt sao."

Sau giao thừa các nhà khác dẫn nhau đến bái phỏng theo phong tục, vẫn không có bao nhiêu thay đổi, Khúc Khinh Cư nghe thấy đã phiền, thấy thịt cũng vô cùng chán ghét, may mà thân phận nàng tôn quý, còn không đến mức phải chạy đến gãy chân.

"Vương phi." Ngọc Trâm đi vào, thấy vẻ mặt thư giãn của Khúc Khinh Cư, nói: "Vương phi, phủ Bảo Vinh hầu gửi thiệp cho ngài."

"Phủ Bảo Vinh hầu?" Khúc Khinh Cư nhớ lại vị phu nhân phủ Bảo Vinh hầu và Lương thị vô cùng không hợp, hơn nữa còn là người của Hạ Uyên, nàng khoát tay áo: "Để qua một bên đi, nói với người gửi thiệp rằng ta không có thời gian." Phủ Bảo Vinh hầu này, thật đúng là không biết xấu hổ dám gửi thiếp mời cho nàng, chẳng lẽ nghĩ nàng không thích Lương thị thì sẽ cho nhà hắn mặt mũi à, thật buồn cười.

Ngọc Trâm thu thiệp vào, nói tiếp: "Nô tỳ nghe nói, năm nay chọn không ít mỹ nhân từ các nơi vào cung, cũng không biết trong phủ chúng ta có bị thêm người vào không."

Khúc Khinh Cư lắc cổ, giảm bớt đau nhức rồi lạnh nhạt nói: "Không có chuyện đó đâu, không cần phải quan tâm. Ngược lại phải bảo Hoàng Dương để ý trong phủ thật cẩn thận, nếu có người gây chuyện, thỉ phải nói ngay cho ta biết."

Ngọc Trâm nghe giọng nói bình thản của Vương phi, nghĩ rằng Vương phi đã tính trước, nên dừng đề tài này lại, rồi nói: "Hai ngày nay, trong phủ không có chuyện gì, nhưng mấy ngày trước Hàn thị thiếp và Phùng thị thiếp cãi nhau vài câu ở trong vườn."

Khúc Khinh Cư nghe vậy thì khẽ cười: "Đừng quan tâm họ, chờ thêm vài ngày rồi nói." Hàn Thanh Hà là một kẻ xoay theo chiều gió, lúc trước Phùng Tử Căng có khoảng thời gian được sủng ái nên mọi chuyện đều lấy Phùng Tử Căng làm chủ. Hôm nay Vương phi chưởng quản quyền to, đương nhiên nàng ta nên tỏ rõ lập trường rồi.

Thứ người như thế không hiếm lạ gì, Khúc Khinh Cư chẳng muốn đi xem nàng ta diễn trò, thở dài nói: "Ngươi mang thêm một số người ra ngoài kiểm lại tặng phẩm, rồi cùng đám Tiền Thường Tín nhập vào kho đi."

Ngọc Trâm nghe vậy khẽ nhún người lui ra.

Mộc Cận hơi do dự nói: "Vương phi, tâm tính Hàn thị thiếp này biến ảo vô thường, nô tỳ lo lắng sau này ngài ấy sẽ nảy sinh tâm tư khác."

"Nàng ta có tâm tư khác thì sao." Khúc Khinh Cư cười khẽ: "Nàng ta là nữ nhân lớn tuổi nhất bên cạnh Vương gia, Vương gia đã chướng mắt nàng ta, đương nhiên nàng ta muốn tìm người đầu quân vào, ta không muốn ngày nào cũng phải chú ý đến kẻ như vậy."

Mộc Cận lập tức hiểu ý Vương phi, ve chó dù có lợi hại, nhưng cũng chỉ là một con ve chó, chứ không phải một con hổ. Sử dụng quá nhiều tinh lực vào con ve chó đó, thì cũng như bỏ dưa hấu mà nhặt hạt vừng vậy.

Buổi chiều, Hạ Hành trở về từ một tiệc rượu, uống hơn phân nửa chén trà giải rượu, rồi cho người mang nước vào, hắn thấy vài nha đầu cũng đi vào theo, khoát tay nói: "Lui ra đi, Bổn vương không cần các ngươi hầu hạ."

Người trong phòng lui xuống, hắn cởi y phục ra rồi bước vào thùng tắm ngồi một lúc, sau đó mới đứng dậy lau khô thân thể, sau khi mặc y phục trong xong thì gọi người vào rồi nói: "Sau này lúc Bổn vương tắm rửa không cần người hầu hạ." Vừa nãy trên tiệc rượu, được nghe kể một truyện cười. Một thế gia công tử động tay động chân với tỳ nữ hầu hạ, ai ngờ lại bị vợ cả cường thế bắt tại trận, trong lúc tranh cãi đã khiến mệnh căn [1] người đó bị thương, nghe nói chỗ đó đã phế.

[1] mệnh căn: Gốc rễ của vận mệnh con người, ở đây ý chỉ khả năng duy trì nòi giống của đàn ông

Chuyện này khiến đám nam khách ngồi đó nghe xong cũng cảm thấy phía dưới hơi đau, khiến Hạ Hành chợt thấy không có hứng thú gì khi được tỳ nữ hầu hạ nữa, ít nhất trong khoảng thời gian này sẽ không có ý định ấy rồi. Nhớ lại màn tắm uyên ương kia với Khúc Khinh Cư, Hạ Hành cảm thấy cổ họng hơi ngứa ngáy.

Sau khi mặc y phục xong, Hạ Hành sửa sang lại hà bao màu tím bên hông: "Đi đến chỗ Vương phi."

Minh Hòa hầu hạ một bên đã sớm tập mãi thành thói quen, lấy áo choàng cho Vương gia xong thì lập tức đi theo, ý bảo tiểu thái giám hầu hạ phía sau đi cùng. Tiền Thường Tín cho tất cả niên lễ nhập kho rồi, vào lúc này y cần phải lên tinh thần.

Hạ Hành trở về phủ vốn đã không sớm, sau khi tắm rửa một phen đã đến thời gian ăn tối, Khúc Khinh Cư thấy hắn thì hai người vừa lúc dùng bữa cùng nhau. Mặc dù thức ăn chay trên bàn chiếm đa số nhưng hai người ăn khá thoải mái.

Dùng bữa xong, canh giờ vẫn còn hơi sớm, Hạ Hành bỗng hứng trí muốn chơi cờ, nhất định phải đánh cờ với Khúc Khinh Cư, khiến Khúc Khinh Cư dù chỉ hiểu quy tắc đánh cờ thôi cũng đành bất đắc dĩ liều mình bồi quân tử.

Nếu trời cao cho Hạ Hành thêm một cơ hội nữa, hắn nhất định sẽ không rủ Khúc Khinh Cư chơi cờ với mình, nhìn ván cờ lộn xộn trước mắt, còn có ánh mắt hào hứng bừng bừng của Khúc Khinh Cư, hắn cảm thấy thật cạn lời.

"Ai da, Vương gia sao chàng lại hạ cờ ở đây!" Khúc Khinh Cư nhìn cờ mình bị ăn mất, thì soi mói nói: "Vậy thiếp không đi ở đây nữa, chuyển sang chỗ khác, chuyển sang chỗ khác thôi."

"Quân tử thả cờ phải dứt khoát, tối nay nàng đã phá hủy bao nhiêu bước cờ rồi hả?" Hạ Hành chỉ đành thở dài, đây là ván cờ tệ hại nhất cuộc đời này của hắn. Ngay cả mới học đánh cờ thì cũng không khiến hắn rối rắm như bây giờ.

"Thiếp là nữ tử thì có quyền hối hận chứ sao, quân tử là nam nhân các chàng, nói với thiếp thì không tính đâu." Khúc Khinh Cư nhét cờ trắng vào lại tay Hạ Hành, còn mình thì cầm cờ đen đặt vào chỗ khác: "Ở đây."

Hạ Hành giả vờ như không thấy chỗ hở, tùy ý đặt xuống một chỗ, thấy Khúc Khinh Cư vui rạo rực ăn con cờ của mình xong, mới nói: "Vừa rồi không phải nàng nói nữ tử cũng có chí lớn sao sao?"

"Nữ tử có chí lớn với việc thiếp thu lại cờ thì có quan hệ gì chứ?" Khúc Khinh Cư nhíu mày, vẻ mặt kinh ngạc: "Vương gia chàng nhất định đã hiểu sai rồi." Nói xong, lại đặt xuống một quân khác.

Hạ Hành muốn nói đến lượt hắn, nhưng thấy dáng vẻ vô tư của đối phương, sửng sốt hồi lâu một câu cũng nói không thành lời, chẳng còn thấy kiêu ngạo gì về cờ kỹ của mình trước mặt vị Vương phi này nữa.

Người ta thường rất hứng thú với những gì mới học, hiện tại Khúc Khinh Cư đang trải qua thời kỳ hăng hái như thế đấy.

Chơi cờ một canh giờ, Hạ Hành nhìn ván cờ lộn xộn này, không thèm nhìn vẻ mặt hứng thú của Khúc Khinh Cư nữa, đứng dậy đi đến trước mặt Khúc Khinh Cư, khom lưng bế người lên: "Không còn sớm nữa, Khinh Cư vẫn nên nghỉ ngơi với ta thôi."

Khúc Khinh Cư đưa tay ôm chặt cổ hắn: "Vậy ngày mai chàng chơi cờ với thiếp tiếp nhé."

Hạ Hành cảm giác cổ họng mình khô khốc nhưng vẫn cười dịu dàng: "Đợi ngày mai rồi nói." Nói xong, ôm người bước vào phòng trong.

Đám người Minh Hòa và Mộc Cận thấy thế, vội dẫn người lui ra ngoài. Nhưng hai người lui ra thì không hẹn mà cùng nghĩ, tài nghệ đánh cờ của Vương phi, quả thật đủ thối, hiếm khi Vương gia có thể nhịn lâu như vậy.

Không biết có phải vì lúc đánh cờ với nàng mà khiến hắn phải nhịn tức quá nhiều hay không, ân ái với Khúc Khinh Cư xong, Hạ Hành cảm thấy vô cùng sung sướng. Mượn ánh sáng dạ minh châu, hắn thấy đôi mắt nàng đang nhìn mình. Nhìn lại, hắn không nhịn được vuốt ve làn da non mềm ấy, xúc cảm vô cùng thoải mái, đến nỗi hắn không muốn buông tay.

"Nhột!" Khi tay Hạ Hành chuyển qua eo mình thì Khúc Khinh Cư không nhịn được nhẹ nhàng dùng đầu gối thúc đối phương một cái, ai ngờ thúc nhầm chỗ rồi, khiến cái tay từ bên eo dời thẳng xuống dưới.

Cánh tay ác ý này khiến thân thể Khúc Khinh Cư khẽ giật, nhưng bị Hạ Hành đè lại, hắn cọ xát ở ngực nàng rồi nói: "Ở đây nhột không?" Tay lại dời đến nơi ấm áp khác.

"Ừm. . . . . ." Khúc Khinh Cư cảm thấy dưới thân hơi mềm, Hạ Hành cũng được xem như là một nam nhân cực phẩm trong chuyện chăn gối, ít nhất lúc hắn hưởng thụ thì Khúc Khinh Cư cũng có thể được hưởng thụ. Nàng đưa tay ôm chặt lưng hắn, đôi môi ướt át hơi lạnh để sát vào tai hắn, thở ra một hơi nóng: "Cũng nhột luôn."

Động tác châm lửa này, khiến Hạ Hành khẽ cắn vào xương quai xanh nàng: "Ta sẽ làm nàng hết nhột ngay."

Một cuộc vận động nhiệt tình như lửa trôi qua, sau khi hai người cùng nhau sảng khoái, Khúc Khinh Cư dựa vào Hạ Hành, tìm chỗ ấm áp rồi ngủ thiếp đi.

Hạ Hành khoác tay lên eo Khúc Khinh Cư, thấy nàng đã ngủ say, cũng nhắm mắt lại ngủ.

Sáng sớm ngày thứ hai, Khúc Khinh Cư ngồi ở đầu giường, nhìn nam nhân dùng khăn gấm lau mặt, hơi bất ngờ nói: "Vương gia muốn đi cùng thiếp đến Hầu phủ sao?"

"Tướng công và nương tử đến chúc Tết trưởng bối, không phải rất bình thường sao?" Hạ Hành ném khăn về chậu, ý bảo tỳ nữ đang quỳ giơ chậu lui ra, hắn đến trước mặt Khúc Khinh Cư, đưa tay nhéo má Khúc Khinh Cư, xúc cảm trơn nhẵn khiến tâm tình hắn rất tốt: "Mau mau rời giường dùng bữa, sau đó nàng còn phải trang điểm thay y phục đấy." Nói xong, mặc kệ Khúc Khinh Cư nghĩ thế nào, hắn phất tay ra khỏi nội thất.

Khúc Khinh Cư ngẩn người, có chút im lặng, nam nhân được thỏa mãn ở phương diện nào đó, quả nhiên tương đối dịu dàng.

Dùng điểm tâm xong, lúc đợi Khúc Khinh Cư trang điểm thì Hạ Hành khá hăng hái ngồi bên cạnh, nhìn đám tỳ nữ đang cầm một hộp đồ trang sức đến, bỗng nói: "Cài bộ diêu này lên."

Nghe thế, tay chọn trâm cài của Khúc Khinh Cư hơi rút lại, cầm trâm cài Thanh Loan kia lên đưa cho Ngọc Trâm đang giúp nàng búi tóc, thấy bộ diêu độc nhất vô nhị này sẽ được cài lên tóc nàng, Khúc Khinh Cư cong môi nói: "Bộ diêu này quá đẹp nên thiếp không nỡ mang nó."

"Dù đẹp thế nào cũng phải có người mang mới được." Hạ Hành đi đến phía sau nàng, vuốt ve trâm cài này, cầm lấy trâm cài trên tay Ngọc Trâm, tự tay giúp Khúc Khinh Cư mang lên, khom lưng nhìn nàng trong gương: "Chỉ cần nàng thích, những thứ vật phàm tục này chẳng là gì cả."

Khúc Khinh Cư vuốt trán, ngẩng đầu nhìn Hạ Hành, đối phương đang nở nụ cười dịu dàng, giống như một nam tử cuồng dại đang nhìn nữ nhân mình yêu mến.

Nàng cười cúi đầu, cầm than vẽ lông mày lên tô chân mày, rồi ở giữa mi vẽ một đóa hoa, sau đó ngẩng đầu lên lần nữa, ngượng ngùng cười nói: "Như vậy được không?"

Hạ Hành thấy nụ cười này thật kinh diễm, vẻ mặt dịu dàng cười đến muốn chảy ra nước: "Rất đẹp." Đưa tay kéo người trước kính, hắn cảm khái nói: "Cái gọi là ‘Hồ tê phát hạo xỉ, song nga tần thúy mi. Hồng kiểm như khai liên, tố phu nhược ngưng chi [2].’ chẳng qua chỉ như thế, đáng tiếc trên đời thi từ quá thiếu thốn, không thể miêu tả tâm trạng ta lúc này."

[2] Hồ tê phát hạo xỉ, song nga tần thúy mi. Hồng kiểm như khai liên, tố phu nhược ngưng chi: Răng trắng tựa hạt bầu, đôi mày bướm xanh mướt. Mặt hồng tựa sen nở, da trắng mịn nuột nà. (Nguồn: Kites.vn)

"Trong mắt Vương gia, thiếp tốt đẹp vậy sao?" Khúc Khinh Cư hơi nghiêng đầu: "Thiếp không tin đâu."

"Khinh Cư có nghe nói, tình nhân trong mắt hóa Tây Thi chưa?" Hạ Hành cười đưa tay vuốt ve tóc mai đen bên tai nàng: "Thôi, sau này nàng sẽ hiểu, không còn sớm nữa, chúng ta nên đi thôi."

Ngọc Trâm và vài nha đầu hầu hạ trang điểm, lúc này ngượng ngùng đứng một bên, đều cảm khái tình cảm giữa Vương gia và Vương phi thật thâm hậu.

Ngược lại sắc mặt của đám người Tiền Thường Tín, Minh Hòa và Mộc Cận ở phía sau thì bình tĩnh hơn, bọn họ đều quy củ cúi thấp đầu, dường như không nghe được Vương gia và Vương phi đang nói gì, mà chính bọn họ cũng như rối gỗ sẽ không nghe không nói gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.03.2018, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 242
Được thanks: 2174 lần
Điểm: 38.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 54
Chương 35: Điền gia

Editor: Mèo ™



Tường Thanh hầu Điền Tấn Kha năm nay chưa đến năm mươi tuổi, mặc dù là người chính trực nhưng lại biết tiến lùi thoả đáng, rất có danh vọng trong chốn kinh thành. Cả kinh thành này không ai không biết, đối tượng mà Tường Thanh Hầu không vừa lòng nhất sợ rằng chỉ có mình phủ Xương Đức công. Có không ít người vì không muốn làm phật lòng ông, liền kéo giãn quan hệ với phủ Xương Đức Công chừng nào tốt chừng đó.

Trên dưới kinh thành hiện nay không ai không tỏ, Đoan Vương phi có quan hệ rất thân thiết với Tường Thanh Hầu phủ, nghiễm nhiên đối đãi với gia đình cữu cữu không khác gì nhà mẹ đẻ của mình.

Xét thấy Xương Đức Công thật sự đã làm những chuyện không phúc đức, cũng có không ít người khen Điền Tấn Kha trọng tình trọng nghĩa, nếu không thì ai sẽ đứng ra lo liệu cho đứa cháu bên ngoại mất mẫu thân từ nhỏ đây. Cái gọi là có thù tất báo, hôm nay Đoan Vương phủ tỏ rõ thái độ bất hoà với phủ Xương Đức Công rành rành trước mắt, đây không phải báo ứng thì là gì?

Hôm nay là ngày Điền gia mở tiệc chiêu đãi khách, còn chưa đến giữa trưa mà khách nhân đã lục đục kéo tới phủ. Điền Tấn Kha dẫn theo hai người con trai là Điền Khôn và Điền Quân cùng nghênh đón các khách nam, đang bận trò chuyện với khách khứa thì thấy quản gia vội vã chạy tới báo, Đoan Vương gia tới.

“Đoan vương?” Điền Khôn kinh ngạc nhìn quản gia, ý thức được khách khứa xung quanh không hẹn mà cùng quay sang hóng chuyện, mới nhỏ giọng hỏi: “Phụ thân, sao Đoan vương lại tới đây?”

Điền Tấn Kha vung tay lên: “Khôn nhi đi cùng ta ra cửa lớn nghênh đón Vương gia, Quân nhi ở lại đây tiếp đãi khách nhân.” Nói xong, ông sải bước vội vã đi ra ngoài.

Điền Quân nhìn theo bóng lưng của phụ thân và huynh trưởng đang rời đi, xoay người nhìn sang các vị khách nhân, vẻ mặt ai nấy cũng đều mang chút hiếu kỳ, liền tươi cười tiếp chuyện với họ, trong lòng cũng cảm thấy khá bất ngờ, Điền gia bọn họ đâu có lui tới thân thiết mấy với Đoan vương, chẳng lẽ Đoan vương gia thật sự vì muội muội nên mới hạ mình đến đây ư?

“Điền nhị công tử, có khách quý tới sao?” Một vị khách nam tuổi xấp xỉ với y chấp tay chào hỏi: “Không biết là quý nhân phương nào?”

Điền Quân cười đáp lễ, nói: “Chư vị đều là khách quý trong phủ, ai ai cũng là quý nhân cả, mọi người phải uống thêm vài chén đấy.”

“Đương nhiên, đương nhiên rồi.” Người này cười cười đồng ý, mặc dù không hỏi thăm được gì, nhưng ít ra người ta cũng nể mặt hắn mấy phần, hắn cũng không cảm thấy có gì thất lễ.

Những người khác thấy không có manh mối gì thì đều thu hồi lại tâm tư của mình, mặc kệ như thế nào, đợi lát nữa là có thể gặp được rồi. Dù có tôn quý đến đâu thì cũng không có khả năng là Hoàng thượng được.

Điền Khôn đứng sau lưng cha mình, nhìn dòng người hộ tống kiệu lớn có khắc kí hiệu của Đoan Vương phủ dừng lại trước cửa lớn Hầu phủ. Y liền cất bước đi ra ngoài, khom người hành lễ: “Hạ quan cung nghênh Vương gia, Vương phi.”

Tiền Thường Tín tiến lên cúi người hành lễ với Điền Khôn, sau đó khom người vén rèm lên. Điền Khôn liền nhìn thấy Hạ Hành và Khúc Khinh Cư đang sánh vai ngồi bên trong kiệu, dường như giữa hai người có mang theo chút tình cảm thân mật, y lập tức cúi đầu xuống, không dám nhìn lâu thêm nữa.

“Biểu huynh không cần đa lễ.” Hạ Hành nắm tay Khúc Khinh Cư dìu nàng ra khỏi kiệu, cười nói: “Đều là người một nhà, không cần phải khách khí như vậy.” Nói xong, hắn đưa tay nâng Điền Khôn đứng thẳng dậy rồi mới cùng Khúc Khinh Cư tiến vào cửa chính Hầu phủ.

“Cữu cữu.” Khúc Khinh Cư khuỵu gối phúc thân một cái thật sâu, nàng nhìn vị nam nhân trung niên trước mắt, dung mạo đoan chính, bản lĩnh cao lớn, là một người rất dể gây ấn tượng tốt với người khác.

Thân là cữu cữu nhưng số lần ông gặp mặt Khúc Khinh Cư cũng không nhiều lắm, ông khẽ nâng Khúc Khinh Cư đứng thẳng lên, nhanh chóng quan sát nàng một lượt, hình như hiện tại đứa cháu gái này sống cũng không tệ lắm, bấy giờ ông mới thở dài một hơi, cúi người chào: “Vương gia, Vương phi.”

“Hầu gia không cần đa lễ, người là cữu cữu của Vương phi thì cũng là cữu cữu của bổn vương.” Hạ Hành trả lại một lễ. “Xin đừng khách khí như thế.”

Điền Tấn Kha đứng thẳng người, giọng nói ôn hoà: “Nếu đã như thế, thì hạ quan không thể làm gì khác hơn là đành nhận lễ vậy, mời Vương gia theo hạ quan vào phủ.” Nụ cười trên mặt ông cũng hiền hoà hơn không ít, nhưng lời nói vẫn tuân thủ theo tôn ti cấp bậc như thường. Nhưng dù là vậy, ông vẫn khiến cho người khác cảm thấy, thái độ của ông đã thân thiết hơn nhiều.

Khúc Khinh Cư nhìn theo bóng lưng của vị cữu cữu này, khó trách ông có thể lăn lộn được trong chốn kinh thành một cách thuận buồm xuôi gió như vậy, thức thời như thế ai mà không vỗ tay khen hay cho được, đủ để thấy rõ dùng tình cảm để đối đãi chỉ trăm lợi mà không một hại.

Nam khách và nữ quyến được phân chia ra dự tiệc riêng, đợi sau khi Hạ Hành theo Điền Tấn Kha rời đi, Khúc Khinh Cư nhìn sang cười với Điền Khôn đang đứng cách mình khoảng năm bước chân, xong mới xoay người bước vào cỗ kiệu đã được chuẩn bị sẵn.

Nhìn kiệu được bốn ma ma lực lưỡng nâng lên đi xa, trên mặt Điền Khôn cũng lộ ra nụ cười, có vẻ muội muội của y cũng đã trải qua cuộc sống khá là thoải mái, vậy coi như cả nhà bọn họ cũng được nhẹ lòng phần nào rồi. Bắt chéo tay sau lưng, y từ từ đi vào sảnh trong, ngay sau đó nụ cười trên mặt cũng dần phai nhạt theo, chỉ là người trong hoàng thất rất dể thay đổi, cũng không biết sau này Đoan Vương có còn đối đãi với muội muội tốt như bây giờ nữa không.

Chính y là nam nhân, đương nhiên biết rõ tâm tư của nam nhân, huống chi Đoan Vương lại là loại nam nhân đã quen được mỹ nữ vây quanh chứ?

Kiệu được nâng tới cửa hậu viên thì dừng lại, Khúc Khinh Cư xuống kiệu liền gặp được La thị dẫn theo một cô nương trẻ tuổi đang đứng cách đó không xa, nàng đi nhanh mấy bước tiến đến trước mặt La thị, phúc thân nói: “Cháu gái xin thỉnh an cữu mẫu.”

La thị và cô nương phía sau vội khuỵu gối đáp lại một lễ rồi mới kéo tay của nàng, nói: “Nhìn hơi gầy, mau theo ta vào trong nào, tháng ba đầu xuân vẫn còn lạnh lắm.”

Trưởng bối khắp thiên hạ đều giống nhau, sau một thời gian dài không gặp vãn bối thì luôn cảm thấy đối phương gầy đi. Khúc Khinh Cư nghe vậy chỉ mỉm cười thân tình đặt tay lên tay La thị. “Không gầy đâu ạ, cả vương phủ đều do cháu quản, không ai dám khi nhờn một câu nào.”

La thị thương nàng như nhi nữ của mình, thấy nàng thân cận với mình thì trong lòng đương nhiên vui mừng không ngớt, vỗ vỗ tay nàng từ ái nói: “Cháu phải trông nom cả vương phủ lớn như vậy, há có thể không vất vả, dù ăn thêm được vài đũa cơm cũng không thấm vào đâu.” Nói xong, bà liền bắt đầu hỏi han chỉ dạy nhiều điều, hỏi những thiếp thất hạ nhân trong phủ có dể quản lý hay không, lại hỏi nàng việc ăn ở có gì không vừa ý hay không, dáng vẻ quan tâm lo lắng không khác gì khi Kính quý phi hỏi han Hạ Hành.

Khúc Khinh Cư lần lượt trả lời những câu hỏi của bà, thấy cô nương phía sau La thị vẫn luôn im lặng theo sau, liền hỏi: “Cữu mẫu, cô nương đây là khuê nữ nhà ai, vừa nhìn đã khiến người ta yêu thích.”

La thị dừng chân lại, liếc nhìn cô nương mà Khúc Khinh Cư vừa nhắc, đã thấy gương mặt của nàng đã đỏ ửng lên, mới nói: “Nhắc đến mới nhớ, con bé sinh cùng năm với cháu, chỉ nhỏ hơn vài tháng thôi, cháu gọi một tiếng muội muội cũng thích hợp. Đây là đại chất nữ Văn Dao bên nhà mẹ đẻ của ta, thời gian sau này có thể sẽ qua lại nhiều, cho nên ta mới dẫn con bé đến đây chào hỏi trước.”

Văn Dao, La Văn Dao? Khúc Khinh Cư chợt hiểu ra, vị này chính là đại tiểu thư của La gia đã được chỉ hôn cho Hạ Minh sao? Nàng thấy gương mặt khả ái của La Văn Dao lúc này đã đỏ như tôm luộc, cũng không trêu ghẹo thêm nữa, chỉ cười cười: “Đệ muội này, ta thích.”

La thị nghe nàng nói lời không hợp quy củ thì chỉ cười, thở dài nói: “Chỉ mới không gặp một thời gian, cháu càng lúc càng tinh nghịch rồi.” Nói xong, bà kéo La Văn Dao tới gần hơn để cho hai nàng một trái một phải đi bên cạnh mình. “Nhưng nếu cháu đã thích đệ muội này, thì ta cũng yên tâm.”

Khúc Khinh Cư hiểu ý La thị, một cô nương tốt lại bị chỉ hôn cho một hoàng tử bị thất sủng, không phải gia tộc nào cũng đều nguyện ý. Hoàng thất sâu không thấy đáy, đục như vũng bùn lầy, phu quân không được thương yêu, các chị em dâu lại không đơn giản, nếu không có người chiếu cố giúp đỡ, không chừng sẽ phải chịu nhiều thua thiệt.

Nghĩ tới đây, trên mặt nàng lộ ra nụ cười: “Cữu mẫu yên tâm, cháu nhất định sẽ xem Văn Dao muội muội như muội muội ruột thịt của mình.” Hiện tại Hoàng thất có bốn nàng dâu, lại cố tình có ba người vẫn luôn chèn ép lẫn nhau, giờ nàng thân cận với La Văn Dao cũng không phải chuyện gì xấu. Chỉ là nàng vẫn chưa nghĩ tới, người của La gia sẽ đi nước cờ này thật, có thể thấy được là bọn họ thật tâm yêu thương nàng đại tiểu thư này.

La Văn Dao lẳng lặng nghe cô cô trò chuyện với Đoan Vương phi, thường ngày nàng được nghe không ít chuyện Đoan Vương phi trước khi xuất giá bị kế mẫu chèn ép ra sao, hôm nay gặp mặt chính chủ, lại cảm thấy đây là một nữ nhân vô cùng chói mắt, mỗi động tác chau mày hay mỗi nụ cười đều phong tình không nói nên lời, khiến nàng không kềm được mà nảy sinh ý muốn thân cận hơn.

Một người rất dễ bị hấp dẫn bởi một ai đó khác hẵn với mình, tính tình La Văn Dao dịu dàng thanh nhã, phu quân tương lai cũng không có xung đột gì với Đoan Vương, khi nhìn thấy Khúc Khinh Cư tươi cười tỏ ý hữu nghị với mình, đương nhiên sẽ dễ dàng sinh ra cảm giác thân thiết với nàng, cho nên sau khi vào sảnh phòng, hai người đã bắt đầu trò chuyện với nhau nhiều hơn rồi.

La lão phu nhân đã ngồi trong phòng từ lâu, vừa nhìn thấy cảnh này thì lộ ra một nụ cười yên tâm, tính tình của vị Đoan Vương phi này ít nhiều vẫn giống với người Điền gia hơn.

Những nữ quyến có mặt trong sảnh phòng này đều có mối quan hệ tương đối thân cận với hai nhà Điền, La, khi tiếp chuyện với Khúc Khinh Cư cũng không có gì phải quá thận trọng, chỉ là khi nghe thấy Đoan Vương theo Khúc Khinh Cư cùng đến dự yến tiệc thì có cảm khái mấy câu.

Có người nhận thấy được Đoan Vương phi và tiểu thư La gia cùng nhau đi vào, trong nội tâm liền hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, cũng không ai nói toạc ra, chỉ bàn luận vài chuyện lý thú trong kinh thành để giết thời gian mà thôi.

"Nghe nói vừa có một vị cao nhân xuất hiện ở Ngũ Trang Quan, giải xâm đoán mệnh vô cùng chính xác, đợi qua tiết Hoa Triêu, ta sẽ dẫn người nhà đi cầu một quẻ."

"Là Ngũ Trang Quan ở Kinh Giao đúng không? Khi nào phu nhân đi, chúng ta cũng muốn đi cùng để xin một quẻ.”

Khúc Khinh Cư nghe đoạn nói chuyện này của các vị phu nhân, nàng đặt tách trà trong tay xuống. Đại Long triều thịnh hành Đạo Phật, triều đình cũng không quá khuyến khích mê tín dị đoan, nhưng ngược lại dân chúng đều có tín ngưỡng riêng của mình.

La thị thấy hình như Khúc Khinh Cư có hứng thú với Ngũ Trang Quan, liền nói: "Ngũ Trang Quan này là đạo quán lớn nhất trong kinh thành, nằm trên đỉnh Bạch Vân Sơn của Kinh Giao, vị cao nhân mà họ nói chắc có lẽ là Huyền Linh chân nhân, nếu như cháu cảm thấy hứng thú thì nên đi cầu quẻ thử xem."

Khúc Khinh Cư cười cười: "Cũng không cần phải vậy, số mạng của một người, ông trời đã định sẵn cả rồi, tính đi tính lại có khi lại làm hao bớt phúc khí đấy." Mặc dù nàng không phải người theo thuyết vô thần, nhưng lại tin tưởng phúc khí dày mỏng sẽ mang lại vận may ra sao, cho nên nàng cũng không thấy hứng thú lắm với loại chuyện xin xâm giải quẻ này.

Không nghĩ tới Khúc Khinh Cư sẽ nói như vậy, La thị kinh ngạc ngẩn người, lát sau mới gật đầu nói: "Vương phi nói cũng có lý."

La Văn Dao ở bên cạnh nghe thấy lời nàng nói thì thầm giật mình, ánh mắt nhìn Khúc Khinh Cư mang theo một chút ngưỡng mộ, ý nghĩ thông suốt chí khí như vậy, có bao nhiêu nữ tử trên thế gian này có thể làm được? Lúc này nàng mới phát giác ra mỗi ngày mình đều lo lắng đến những chuyện phiền não sau khi xuất giá, nghĩ nhiều thì cũng có ích gì đâu, không bằng nghĩ xem làm sao trôi qua những ngày tháng đó thật tốt, đây mới là phúc khí lớn nhất.

Nghĩ tới đây, ánh mắt La Văn Dao khi nhìn Khúc Khinh Cư mang theo một tia cảm kích, nét mặt cũng vui vẻ hơn nhiều.

Yến tiệc kết thúc, mọi người ở lại trò chuyện thêm một lúc lâu mới đứng dậy cáo từ, Khúc Khinh Cư cũng đứng dậy nắm tay La thị, nói: "Cữu mẫu, cháu cũng nên trở về phủ rồi."

La thị có chút không nỡ, nhưng lại không thể không nói: "Ở trong phủ cố gắng chăm sóc thân thể của mình cho tốt, người trong Vương phủ cũng không ít, cháu phải chú ý nhiều hơn." Đây là đang nhắc nhở về những tiểu thiếp kia rồi, nhưng với thân phận của La thị, cũng không tiện nhiều lời thêm.

Khúc Khinh Cư gật gật đầu, khom lưng vào kiệu, sau khi nhìn La thị một cái, mới bảo người hạ rèm xuống.

Nhìn cỗ kiệu biến mất ở ngoài cửa hậu viên, La Văn Dao nhỏ giọng thở dài nói: "Đoan Vương phi thực là một người đặc biệt."

La thị quay sang nhìn La Văn Dao, nhớ tới người cháu ngoại gái từng chịu mọi khi dễ tại phủ Xương Đức công lúc trước, thở dài một hơi, hi vọng Đoan Vương có thể mãi tốt với nàng như vậy.

"Cháu phải nhớ kỹ, nữ nhân muốn sống những ngày tháng tốt đẹp, đầu tiên là phải đối tốt với chính mình, nếu như ngay cả bản thân mình cũng bạc đãi mình, thì người khác lại càng muốn ức hiếp cháu hơn.” La thị lên tiếng, ý vị sâu xa: "Mặc dù Thành Vương không được hoàng thượng sủng ái, nhưng ta từng gặp qua hắn, là một người có tính tình khoan dung, cháu không cần quá mức lo lắng."

"Cô cô...”  Mặt La Văn Dao lập tức đỏ lên, vừa ngượng ngùng lại vừa mong đợi.

Trước cửa lớn của phủ Tường Thanh Hầu, Hạ Hành thấy Khúc Khinh Cư vừa xuống kiệu, trên mặt lộ ra mấy phần ý cười, khiến Điền Khôn đứng bên cạnh không nhịn được mãi nhìn theo.

Nhìn Đoan Vương đi về phía biểu muội, có lẽ là bởi vì dung mạo của hai người quá nổi bật, cũng có lẽ là vì hai người đang nhìn nhau cười đến say lòng người, cảnh tượng này hết sức mỹ lệ, tuy nhiên là vẻ đẹp này vẫn chưa đủ chân thật.

Điền Khôn nhìn không chớp mắt, có lẽ là tự mình nghĩ nhiều thôi.


Hết chương 35

**********


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 130 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anamini564, BangSa, Bombinbong, Ck Linh Dâm, Hai au, kthoa, Moclanhoa, Nga Le, Nk85, nunawin, Phan Ka, thanh_thanh1, thtrungkuti, toilatoi-84 và 895 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C960

1 ... 136, 137, 138

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

14 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

15 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

17 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 67, 68, 69

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.