Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 381 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 02.03.2018, 21:35
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 225: Tay của em ở chỗ này, anh có muốn dắt hay không?


Bỗng nhiên xuất hiện sự ấm áp khiến Dụ Thiên Tuyết thất kinh, cô ngẩng mặt lên, chăm chú nhìn đôi mắt đang gần trong gang tấc, trong lòng hoảng loạn bối rối cả lên.

"Sao anh lại đến đây? Không phải anh vẫn còn ở bệnh viện sao? Thế nào lại một mình chạy đến nơi này!" Dụ Thiên Tuyết rất khẩn trương, hai tay dịu dàng vòng qua thắt lưng rắn chắc, cẩn thận tránh ra vết thương của anh, run giọng nói.

"Xảy ra chút chuyện, anh không muốn ở trong đó nữa, vì thế đi ra ngoài một lát." Nam Cung Kình Hiên hơi cau mày, thấy cô không ngoan lại ôm cô vào lòng lần nữa, nâng cằm cô lên, ấn một nụ hôn nóng bỏng lên môi của cô.

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết khẽ rung động, nhưng nhớ tới lời Nam Cung Ngạo nói với cô hôm nay thì có chút mờ mịt, nhìn bộ trang phục có vẻ rất đắt tiền mà Nam Cung Kình Hiên đang mặc, quý khí bức người, từng chi tiết hoàn mỹ đến mức tận cùng, trong lòng cô vô cùng chua xót, thật sự có một loại cảm giác không xứng khi đứng ở bên cạnh anh.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Cô chỉ có thể nhẹ giọng hỏi.

"Chuyện rất tệ," Nam Cung Kình Hiên nói đơn giản, ngón tay thon dài vuốt ve cái cằm mềm nhẵn mịn màng của cô, nhàn nhạt nói tiếp: "Anh biết chắc chắn em sẽ nghe được tin tức này, thay vì để em hiểu lầm, không bằng anh tự mình nói cho em biết. . . . . . La Tình Uyển bị cường bạo ở tại trong nhà, tạm thời vẫn chưa tra ra người kia là ai."

Dụ Thiên Tuyết kinh hãi, sắc mặt tái nhợt, rù rì nói: "Cường bạo? Cô ấy bị người ta cường bạo?"

"Ừ," Nam Cung Kình Hiên hơi cau mày, cũng có chút buồn bực: "Xem ra, hình như là thật, nhưng có nhiều điểm không đúng, cô ta đi phía bắc tìm Trình Dĩ Sênh, sau khi trở về thì xảy ra chuyện như vậy, tuyệt đối không phải là trùng hợp, anh cũng vừa mới hỏi thăm tình huống của chú La ở bên đó, hiện tại những ảnh hưởng tiêu cực kia đã bị áp xuống, nhìn bề ngoài thì hình như chuyện bồi thường đang tiến hành gió êm sóng lặng, cũng không biết là ai giúp bọn họ, hừ, ở trong tối đùa bỡn thủ đoạn gì đó mới đè được sự cố lớn như vậy xuống.”

Người ở tầng dưới cùng bị áp bức dễ bị chọc giận nhất, nhất là thời điểm tai nạn giáng xuống—— vì thế, ngoại trừ dùng thủ đoạn cường thế ghê tởm, không còn bất kỳ phương pháp nào có thể trong nháy mắt khiến bọn họ bằng lòng nhận tiền bồi thường, chậc, không nói đến nhà họ La không có hào phóng như vậy, lần này, nếu như toàn bộ bồi thường theo định mức, vậy thì lợi nhuận của khối sản nghiệp ở phía bắc của nhà họ La sẽ hoàn toàn bị thâm hụt.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon       

Dụ Thiên Tuyết nghe cái hiểu cái không, lại mang máng hiểu được ý tứ của anh, nhìn anh nhíu mày cũng biết chuyện này rất khó giải quyết, cô nhẹ nhàng hít một hơi, nhẹ giọng nói: "Anh ngồi nghỉ một lát, em đi nấu nước, thân thể còn chưa khỏe đừng có suy nghĩ nhiều."

Thấy cô muốn xoay người rời đi, đôi mắt của Nam Cung Kình Hiên chợt âm u, vươn tay ôm cô vào trong ngực.

"Nếu chuyện này cũng có liên quan đến em thì sao?" Nam Cung buồn bã cúi đầu nói thật nhỏ bên tai cô: "Hiện giờ ở bên ngoài đều ùn ùn tin tức La Tình Uyển bị cường bạo, còn có suy đoán hôn ước có hủy bỏ hay không, ông già lại bị lừa  xoay quanh, không dễ gì đầu óc mới thanh tỉnh một chút lại bắt đầu hồ đồ, nếu tất cả đều buộc anh phải cưới cô ta, em sẽ làm thế nào?"

Giọng anh trầm thấp không cảm xúc, Dụ Thiên Tuyết nghe không hiểu ý của anh.

"Thiên Tuyết. . . . . ." Nam Cung Kình Hiên khe khẽ hôn vành tai cô, thấp giọng hỏi: "Em sẽ làm thế nào?"

Dụ Thiên Tuyết cảm giác được sự tê dại trên lỗ tai, theo bản năng muốn tránh, tay của anh lại giữ chặt thắt lưng cô kiềm chế cô ở trước ngực, cô có làm như thế nào cũng không thể rời khỏi.

"Em. . . . . ." Đôi mắt cô trong suốt lấp lánh, một lát sau nhẹ giọng nói: "Em không biết mình sẽ phải làm gì, căn bản là em không rõ chuyện gì xảy ra giữa nhà anh và nhà họ La, em cũng không sửa đổi được cái gì, điều kiên định duy nhất là em muốn ở bên cạnh anh không muốn nhường anh cho người khác."

Bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô bao trùm lên trên mu bàn tay anh, cũng kiên quyết tách tay anh ra khỏi thắt lưng mình, đơn độc đứng trước mặt anh, đôi mắt trong trẻo, nhẹ giọng nói: "Nếu là chuyện em có thể làm, đối với chúng ta có trợ giúp em sẽ tận hết sức lực đi làm, thế nhưng cũng phải xem thái độ của anh đến cùng là như thế nào, em nói tiếp nhận anh cũng sẽ không trốn tránh nữa, nếu như anh muốn lùi bước em cũng không còn cách nào, hiện tại, tay của em ở chỗ này, anh có muốn dắt hay không?"

Dụ Thiên Tuyết đứng cách anh một bước chân, đôi mắt trong vắt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn không chút tỳ vết, vươn tay ra, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào mắt anh.

Chuyện đã quyết định cô sẽ không thay đổi, người mà cô đã định cũng sẽ không buông tay.

Cô vẫn là Dụ Thiên Tuyết yêu ghét rõ ràng của năm năm trước, một thân nghèo khó nhưng vẫn kiêu hãnh thanh cao.

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn cô thật lâu, rốt cuộc nhợt nhạt cười rộ lên, hốc mắt cũng hơi ẩm ướt.

"Muốn. . . . . ." Nam Cung Kình Hiên trầm giọng nói, đưa tay kéo cô qua, siết thật chặt, cúi đầu hôn lên môi cô: "Đương nhiên anh muốn dắt. . . . . . Đời này anh chỉ cần một mình em. . . . . ."

Hai mắt Dụ Thiên Tuyết vẫn mở to nhìn chằm chằm vào gương mặt thâm tình của anh, cảm thụ lực bàn tay của anh ở sau gáy mình, còn có đầu lưỡi hơi run rẩy khi chạm vào nhau, cô có chút tránh né, lực trên gáy liền tăng thêm, ở điều kiện tiên quyết là không làm đau cô, anh hôn sâu hơn mạnh hơn, nhiệt độ trong phòng nhanh chóng ấm lên, trong lúc đó nhiệt độ môi lưỡi của bọn họ cũng dần dần nóng bỏng.

". . . . . ." Nam Cung Kình Hiên rên lên một tiếng, vốn định gắt gao ôm cô vào trong ngực, nhưng không ngờ lại đè lên vết thương.

Dụ Thiên Tuyết cả kinh, vội vàng nhẹ nhàng đẩy bờ vai của anh vừa áp xuống, liếc mắt nhìn bụng anh.

"Anh cẩn thận một chút, vết thương chưa lành còn đi loạn khắp nơi, anh cho rằng chỉ là bị muỗi chích một cái thôi sao?" Cô lo lắng, nắm tay anh dắt đến ghế sofa ngồi xuống, kéo tấm thảm thường hay đắp cho Tiểu Ảnh qua đắp lên trên người anh, cúi xuống nhìn vết thương của anh.

Bỗng nhiên Nam Cung Kình Hiên trở nên rất ngoan ngoãn, dưới ánh đèn êm dịu, gương mặt tuấn tú có phần ôn hòa hơn, sự mị hoặc tản mát ra từ trong từng động tác rất nhỏ, anh an tĩnh ngồi ở trên ghế sofa, an tĩnh theo dõi khuôn mặt cô, cảm giác được ngón tay mềm mại lành lạnh của cô vén vạt áo sơ mi của anh lên, trầm ngâm nhìn lớp băng gạc bao chặt chẽ trên bụng anh.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Quả nhiên là có rướm máu chút ít, Dụ Thiên Tuyết cắn môi, hơi trách cứ nhìn người đàn ông này.

Đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên thoáng qua chút vô tội, cầm bàn tay nhỏ bé của cô đặt ở bên môi hôn một cái, giọng nói mang theo chút làm nũng: "Thật xin lỗi, bà xã, anh biết em vẫn chưa thỏa mãn dục vọng, bây giờ trên người có thương tích không thể thỏa mãn em được, chờ anh khỏe lại nhất định sẽ bồi thường gấp đôi, được không?"

Một câu nói khiến Dụ Thiên Tuyết triệt để đỏ mặt xấu hổ, như mèo con xù lông muốn tránh khỏi tay của anh, lại không ngờ anh nắm chặt như vậy.

Nhưng mà. . . . . . Cái gì bà xã? Cái gì chưa thỏa mãn dục vọng? !

"Anh nói lung tung nữa ….. Còn nói lung tung nữa em sẽ không để ý tới anh! !" Dụ Thiên Tuyết đỏ mặt kêu lên.

Nam Cung Kình Hiên cúi đầu cười, nắm chặt tay cô tiếp tục dịu dàng hôn lên trên mu bàn tay cô: "Bà xã. . . . . . Nhất định anh sẽ cưới em. . . . . . Đây là chuyện sớm muộn. . . . . ."

Dụ Thiên Tuyết an tĩnh lại, thật sự cô rất cảm động, nhưng nhớ tới lời Nam Cung Ngạo đã nói, nghĩ đến chuyện La Tình Uyển bị cường bạo, trong lòng lại loạn lên.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Bên tai truyền tới tiếng ong ong của điện thoại di động, là phát ra từ trong túi của Nam Cung Kình Hiên.

Anh cũng không muốn nhận, mặc kệ di động chấn động, nhưng tiếng vang dội kiên nhẫn kia khiến Nam Cung Kình Hiên hơi bực bội, đôi mắt anh sắc lạnh, lấy điện thoại di động ra liếc nhìn, đôi mắt lại sáng rỡ khác thường!

Hết chương 225



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Diana cuties, MicaeBeNin, Muahuongduong, Tthuy_2203, Xuyenchi88, hamdoctruyen, pypyl
     

Có bài mới 05.03.2018, 21:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 226: Sao Tình Uyển có thể làm loại chuyện này


Trên màn hình điện thoại di động chính là mã số kia, Dụ Thiên Tuyết không nhìn thấy được.

Cô thấy Nam Cung Kình Hiên nhận cuộc gọi, nhàn nhạt nhưng êm ái nói mấy câu, cuối cùng nắm tay cô nói với bên kia: "Cô ấy sẽ đi đón em.", rồi cúp điện thoại. Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Thấy anh nói chuyện điện thoại xong mắt liền sáng rỡ, trong lòng Dụ Thiên Tuyết khẽ sợ hãi, nhớ tới giọng điệu khi nói chuyện điện thoại của anh thì có chút chua chua, mở miệng hỏi: "Ai vậy?"

Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt cười, kéo bàn tay nhỏ bé của cô qua ôm cô vào trong ngực, cánh môi ấm áp bao trùm lên tai cô, nói thật nhỏ: "Thiên Tuyết, anh luôn nghĩ, kể từ khi gặp em cho tới nay, chuyện mình làm đúng nhất là chuyện gì, hiện giờ anh đã biết. . . . . ."

"Chuyện gì?" Dụ Thiên Tuyết hơi mê mang, bỗng nhiên anh dịu dàng khiến cô say đắm.

Nam Cung Kình Hiên nghiêng mặt qua, hôn một cái lên trên khuôn mặt trắng nõn của cô, giọng nói khàn khàn: "Em gái của em, Thiên Nhu, em ấy trở về."

Màn đêm vừa buông xuống thành phố Z, vài ngôi sao lóe lóe sáng như đôi mắt của trẻ con, trong một căn hộ bình thường, đột nhiên truyền đến một tiếng thét chói tai vui mừng, nhìn qua cửa sổ, có thể thấy một đôi nam nữ thân mật dây dưa trên ghế sofa, anh cười vô cùng ôn hòa mị hoặc, mê say hôn lên cánh môi của cô, yêu thương nhìn vẻ mặt kích động chảy nước mắt lại không nhịn được mà mỉm cười của cô, thỏa mãn ôm cô vào lòng.

Có thể nhìn thấy lúm đồng tiền như hoa của cô lần nữa, mới thấy anh đã làm đúng, làm tốt nhất một chuyện.


*****


Sáng sớm, trong phòng ăn ở biệt thự không nhiễm một hạt bụi.

"Càn quấy!" Nam Cung Ngạo vỗ mạnh lên bàn một cái, một phần tờ báo cũng bị chụp ở dưới bàn tay, đôi mắt hơi nổi giận nhìn chằm chằm Nam Cung Kình Hiên: "Ngược lại tao muốn hỏi mày, mày nói người phụ nữ đó từ nơi nào xuất hiện? Không có thân nhân sao? Không có tiền hay sao? Mày lại muốn đưa một phụ nữ không rõ lai lịch đến đây ở? !"

Nam Cung Kình Hiên dùng khăn ăn nhè nhẹ lau sạch khóe miệng, nâng đôi mắt thâm thúy lên: "Không phải là phụ nữ, cô ấy vừa mới tốt nghiệp đại học, xem như là nữ sinh."

"Mày. . . . . ." Nam Cung Ngạo tức giận không nhẹ, tay vuốt ve cây gậy, cố gắng dùng đạo lý nói chuyện với anh: "Vậy rốt cuộc là nữ sinh kia có quan hệ gì với mày? Tao biết mày thiện tâm giúp đỡ cô gái đó ròng rã năm năm ở nước ngoài, nhưng về nước còn muốn mày thu xếp giúp cô ta hay sao? Không phải cô ta có chị gái à? Chẳng lẽ sẽ đói chết!"

"Có lẽ sẽ không," Nam Cung Kình Hiên ngước mắt lên chăm chú nhìn Nam Cung Ngạo, lạnh nhạt mở miệng: "Tôi chỉ đề nghị với ba mà thôi, ba không đồng ý tôi sẽ không miễn cưỡng, dù sao thì công việc của tôi và Thiên Tuyết rất bận, không có thời gian chăm sóc em ấy, nên muốn để em ấy đến ở bên này, nhưng không sao cả, chẳng qua là phải đặt mua thêm một phần bất động sản mà thôi, tạm thời để em ấy đến ở chỗ Thiên Tuyết vậy, như thế tôi cũng yên tâm hơn."

Anh bỏ khăn ăn xuống, thản nhiên nói: "Nói đến đây thôi, không cần bàn bạc nữa, tôi cũng sẽ chuyển ra ngoài ở."

"Mày. . . . . . Mày đứng lại đó cho tao! !" Nam Cung Ngạo giận đến mức vỗ bàn lần nữa. Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Thân ảnh thon dài của Nam Cung Kình Hiên dừng lại, xoay người nhìn chằm chằm vào ông ta, lạnh nhạt hỏi: "Còn có việc?"

"Mày, cái thằng hồ đồ này," Nam Cung Ngạo giận đến phát run, nhặt tờ báo trên bàn lên nhìn anh nói: "Mày xem báo chí hôm nay chưa, mày nhìn thử đi! Cả trang báo đều đang viết chuyện của mày và Tình Uyển! Đối với truyền thông mày không có ăn nói gì thì cũng thôi đi, ngày mai chú La cùng dì La của mày từ phía bắc trở về cũng sẽ biết chuyện của Tình Uyển, mày phải cho bọn họ một câu trả lời! Chẳng lẽ mày vẫn còn khăng khăng một mực muốn kết hôn với Dụ Thiên Tuyết hay sao? Mày muốn cho nhà Nam Cung gánh trên lưng tai tiếng bội bạc xấu xa có phải không!"

"Người khăng khăng một mực không phải là tôi. . . . . ." Nam Cung Kình Hiên đi trở lại, chống hai tay ở trên mặt bàn, ánh mắt sắc bén, chăm chú nhìn ông ta: "Ba biết ba bắt buộc tôi cưới dạng phụ nữ gì sao? Cô ta cho ba xem hình chụp Thiên Tuyết cùng Bùi Vũ Triết đúng không? Tôi có trách nhiệm nói cho ba biết, cô ấy rất sạch sẽ, trừ tôi ra, không có ai chạm qua cô ấy, bao gồm cả chuyện cô ấy bất ngờ lên giường cùng Bùi Vũ Triết, đều là do con dâu hoàn mỹ đó của ba giở trò quỷ —— ba muốn chứng cớ tôi có thể cho ba xem, khoảng thời gian này quá rối loạn tôi vẫn chưa lấy ra cho ba xem, ba có hứng thú không?"

Nghe xong lời anh nói, Nam Cung Ngạo chính là khiếp sợ, ngập ngừng hồi lâu, thế nhưng không nói ra được một chữ.

"Không đâu. . . . . . Sao Tình Uyển lại có thể là loại người như vậy, thằng tiểu tử mày, đừng có tùy tùy tiện tiện sỉ nhục người ta, không thích thì có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm, sao mày có thể sỉ nhục vợ tương lai của mày như thế!"

Trong mắt của Nam Cung Kình Hiên thoáng qua chút khinh miệt, không nói một lời, xoay người đi lên lầu.

‘Phịch!’, một xấp văn kiện bị ném ở trên mặt bàn, mắt của Nam Cung Kình Hiên lóe sáng như loài thú săn mồi, cúi người xuống nhìn chằm chằm ông ta:"Mở ra xem đi, sẽ nhận được đáp án ba muốn."

Nam Cung Ngạo chưa tiêu lửa giận, tay chống gậy liếc xéo xấp văn kiện đó, do dự trong chốc lát mới hơi nén giận mở ra, nhìn hình chụp bên trong, kết quả xét nghiệm của bệnh viện, còn có các loại chứng cớ. . . . . . Một tiếng vang nho nhỏ, Nam Cung Kình Hiên mở đoạn ghi âm ở vườn hoa  Kim Vịnh, đôi mắt sắc lạnh như băng, chờ đợi phản ứng của ông ta.  

Bên trong máy ghi âm nho nhỏ, tiếng nói phát ra rất rõ ràng.

. . . . . .

"Đừng tưởng rằng tôi có mưu tính trước, nếu như tôi đã có kế hoạch thì tuyệt đối sẽ không tìm người như cậu, một tay mơ, tôi làm như vậy, là bởi vì người phụ nữ kia là tình nhân của chồng chưa cưới của tôi, tôi muốn cắt đứt quan hệ của bọn họ vì thế mới phải hại cô ta, cậu cảm thấy tôi rất xấu phải không?"

"Ta cảm thấy. . . . . . Chồng chưa cưới của cô thật sự không tốt, người phụ nữ kia vì tiền mà chung sống với chồng chưa cưới của cô sao? Vậy thì chính là đáng đời cô ấy! Nhưng nếu không phải, vậy thì cô. . . . . ."

"Tôi không phải chúa cứu thế, chỉ cần hai người đó tùy tiện ở cùng nhau là tôi phải thành toàn." Cô ta nhẹ giọng nói tiếp: "Những người khác tôi không có quyền can thiệp, nhưng sao phải hy sinh bỏ rơi tôi để thành toàn cho hạnh phúc cẩu thả  bọn họ, dựa vào cái gì?"

". . . . . . Vậy sau đó cô có thành công không? Đêm hôm đó?"

. . . . . .

Đoạn ghi âm vẫn còn tiếp tục, hình chụp rơi rải rác trên bàn và trong tay Nam Cung Ngạo.

Tay ông ta có chút run rẩy, trong đôi mắt cứng cáp vẩn đục tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi, dường như đang tận lực tiêu hóa những nội dung này, sự khiếp sợ đang từ từ hòa tan, thậm chí, ông ta có phần không biết phải làm sao.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     

"Được rồi. . . . . . Không cần tiếp tục nữa. . . . . ." Nam Cung Ngạo khoát khoát tay, thật sự nghe không vô nổi đoạn đối thoại kia.

Máy ghi âm tạm ngừng lại.

Bữa ăn sáng ngon lành vượt qua trong một bầu không khí băn khoăn phức tạp, Nam Cung Ngạo liếc nhìn tin tức tiêu cực ùn ùn đăng trên trang nhất báo chí, lại nhìn thoáng qua mấy tấm hình và kết quả xét nghiệm kia, tâm tình càng thêm phức tạp.

"Mấy thứ này của mày, tao biết rồi," Nam Cung Ngạo hời hợt nói, sắc mặt nghiêm trọng: "Là tao hiểu lầm đứa nhỏ Dụ Thiên Tuyết kia, điều này là tao không đúng, lúc đi nói chuyện với con bé, cũng đã nói tới chuyện này."

Ông ta dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Nhưng mày phải xem trước mắt là tình hình gì, đứa nhỏ Tình Uyển kia cũng đã chịu rất nhiều uất ức, trong lòng con bé có oán hận là chuyện rất bình thường, tao biết, con bé làm những chuyện này xác thực là không tốt đẹp gì cho lắm, nhưng mày nghĩ kỹ lại đi, con bé cũng đâu có mưu tài sát hại tánh mạng của ai, chẳng qua chỉ nói láo lừa mày là hai đứa có xảy ra quan hệ, chỉ làm một chút chuyện không quá nhân đạo đối với Dụ Thiên Tuyết mà thôi, cũng chưa tạo thành hậu quả nghiêm trọng gì, đúng không? Loại chuyện như vậy, tao hiểu. . . . . . Chính mày phải nghĩ phải nhìn, phải ăn nói như thế nào với chú La của mày!"

Sắc mặt của Nam Cung Kình Hiên bắt đầu thay đổi trở nên rất khó coi.

Hết chương 226


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Diana cuties, SầmPhuNhân, Tthuy_2203, Xuyenchi88, gái già 0515, hamdoctruyen
     
Có bài mới 06.03.2018, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 547
Được thanks: 2696 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 227: Sao bọn họ tìm tới nơi này?


"Vì thế, cho dù tôi có lấy ra những chứng cớ này, ba vẫn muốn tôi cưới người phụ nữ kia, có đúng không?" Sắc mặt anh rất lạnh, đôi mắt thâm thúy giống như hàn băng nhìn chằm chằm Nam Cung Ngạo.

"Đứa bé Tình Uyển kia vẫn rất được, nếu không phải là mày làm loạn ở bên ngoài thì làm sao lại dẫn đến nhiều chuyện như vậy!" Nam Cung Ngạo cũng cau mày, giọng điệu ra vẻ dạy dỗ, nói với anh.

"Ba không cần phải nói sang chuyện khác," Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nói: "Năm đó, chính ba thiếu bao nhiêu khoản nợ phong lưu, có lỗi với bao nhiêu phụ nữ thì trong lòng ba rõ ràng nhất, hiện tại, còn cần ba tới dạy dỗ tôi sao? Tôi vẫn chưa kết hôn, có quyền lựa chọn người phụ nữ mình yêu để kết hôn, tôi không giống ba, lựa chọn người phụ nữ mình không thương, sau đó vẫn còn ở bên ngoài làm loạn, mẹ tôi chết như thế nào ba rõ nhất! Bà không có hại bất cứ ai, là những phụ nữ ở bên ngoài kia đùa bỡn tâm kế bức chết bà!"

"Mày im miệng cho tao! ! !" Nam Cung Ngạo giận đến nổi cơn thịnh nộ, sắc mặt xanh mét, nhắc tới chuyện năm đó đã gợi lại nỗi oán hận của ông ta, giờ phút này, ông ta run rẩy cả người, suýt nữa cầm không được cây gậy.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     

"Không được nhắc tới người mẹ đã chết của mày . . . . . . Chuyện của Tình Uyển nhất định mày phải giải quyết, mày phải có câu trả lời cho chú La bên kia! Ngày mai mày theo tao đến nhà họ La, sau đó đến bệnh viện, ngay trước mặt chú La, chính miệng mày nói cho rõ ràng, nói mày cam kết không vứt bỏ Tình Uyển! Một cô gái tốt đẹp đang yên đang lành lại bị hủy, là vị hôn phu mà mày không có chút trách nhiệm nào hay sao? Chẳng lẽ chỉ vì con bé không còn trong trắng mà vứt bỏ nó, để người bên ngoài cười vào mặt của chúng ta phải không! Tốt nhất là mày suy nghĩ cho kỹ đi!"

Nam Cung Ngạo cũng ngồi không yên nữa, sắc mặt trắng bệch, run run rẩy rẩy chống gậy đi ra khỏi phòng ăn.

Quản gia nghe được tiếng rống dữ dội kia vội vàng đi tới, chỉ thấy lão gia đi ra từ bên trong, thấp thoáng có thể nhìn thấy chén bát ngổn ngang trên bàn ăn, còn có nhiều hình chụp rải rác đầy trên bàn trên sàn, sống lưng của Nam Cung Kình Hiên thẳng băng, sắc mặt cũng xanh mét rất đáng sợ.

"Thiếu gia. . . . . ." Quản gia lo âu chạy tới.

"Không cần để ý đến tôi" Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nói, liếc nhìn về phương hướng Nam Cung Ngạo rời đi: "Trông chừng ông ấy, đừng để ông ấy gặp chuyện không may, tim của ông ấy không khỏe, mấy ngày này tôi không về biệt thự, làm phiền ông."

So với bất kỳ người nào, anh biết rõ chiếc xương sườn mềm của ba mình, biết cả đời ông ta thống khổ nhất là chuyện gì, vì thế có một số việc, chỉ ở thời điểm bực tức nhất anh mới nói ra, chỉ cần một lần, đã đủ khiến ông ta phải suy nghĩ cho thật kỹ!

"Dạ!, thiếu gia." Quản gia có phần yên tâm.

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng xoay người rời đi, trong lòng anh rất rõ ràng, nếu không có lý do có thể thuyết phục Nam Cung Ngạo hủy bỏ hôn ước, vậy nhất định chính là chứng cớ vẫn chưa đủ, về chuyện La Tình Uyển bị cường bạo, nhất định anh phải tra ra manh mối mới được!


*****


Bên trong phòng triển lãm rộng lớn, Lạc Phàm Vũ mặc một thân quần áo màu trắng nhích lại gần.

"Tốt quá, nếu không phải lần này Huệ Minh có triển lãm tôi còn không gặp được cô," Lạc Phàm Vũ chăm chú nhìn cô gái đang ngắm tranh trước mặt, nở nụ cười yếu ớt: "Cô sao vậy? Có phải chân vẫn còn rất đau hay không, có thể đi không?"

"Tôi không sao," Dụ Thiên Tuyết cười cười, nhón chân muốn treo một bức tranh, bỗng nhiên như chợt nhớ ra cái gì, nghiêng đầu hỏi anh: "Có tin tức gì của Tiểu Ảnh không?"

Lạc Phàm Vũ nhăn mày lộ vẻ xin lỗi, lắc đầu thấp giọng nói: "Hôm nay tôi tới là muốn nói với cô chuyện này, tôi đã phát động tất cả lực lượng đi tìm, nhưng vẫn chưa có tin tức, khả năng xấu nhất là Tiểu Ảnh đã bị ông cụ đưa ra nước ngoài, vậy thì khá phiền phức, trong nước thì chúng ta còn có thể thử mò kim đáy biển, nếu như ra nước ngoài, vậy thì biết đi đâu mà tìm. . . . . ."

Dụ Thiên Tuyết lẳng lặng nghe, ánh sáng trong mắt từ mạnh đến yếu, dần dần biến thành mất hi vọng.

"Nhưng cô yên tâm, một ngày chưa tìm được thằng bé, tôi sẽ không buông tha, tôi thề, chỉ cần có manh mối, cho dù đuổi khắp chân trời góc biển cũng giúp cô tìm cho bằng được, được không?" Lạc Phàm Vũ cau mày, nghiêm túc nhìn cô, nói.

Dụ Thiên Tuyết gật đầu, tin tưởng nói: "Cám ơn anh, Lạc Phàm Vũ."

Lạc Phàm Vũ cười cười, nhớ tới tin tức trong mấy ngày nay, không nhịn được quan sát sắc mặt của cô, lại phát hiện cô vẫn như bình thường, không có chút nào không phù hợp.

"Thiên Tuyết. . . . . ." Anh trầm thấp kêu một tiếng.

"Hả?" Dụ Thiên Tuyết nghiêng đầu, tò mò nhìn anh.

"Chuyện của Tình Uyển tôi cũng có nghe,” Lạc Phàm Vũ trầm thấp nói: "Tôi biết hiện giờ cục diện rất bế tắc, Kình Hiên có nói cho cô biết cậu ấy định làm gì hay không? Đã tìm được người cường bạo Tình Uyển chưa?"

Dụ Thiên Tuyết lắc đầu: "Không có, tôi có xem tin tức, chính cô ấy nói không nhớ biển số xe cũng không nhớ là taxi của công ty nào, rất khó tra ra, thậm chí ngay cả kết quả kiểm tra của bệnh viện cũng không có bất kỳ đầu mối nào, thành phố Z nhiều người như vậy, biết đi đâu bắt người kia đây? Cô ấy làm việc nhất định là rất kín kẽ, tôi biết rõ ."

"Tôi cũng cảm thấy kỳ quái, như thế nào mà tất cả sự tình lại quỷ dị như vậy, cô và Kình Hiên thật vất vả mới đoàn tụ, cô ta lại nháo ra chuyện, lần này còn huyên náo rất lớn, nếu như Kình Hiên không cưới cô ta . . . . . ."

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết lộp bộp, ngước mắt hỏi anh: "Sẽ như thế nào?"

Lạc Phàm Vũ nhíu chặt mày rồi lại hơi thả lỏng, thành thật nói: "Đối với nhà Nam Cung, sẽ có tổn thất danh dự rất lớn, cô cũng biết trên thương trường chữ tín rất quan trọng, một chút xíu cử động của người lãnh đạo sẽ có ảnh hưởng khổng lồ đối với toàn bộ sản nghiệp, không chỉ là sự hổ thẹn của một gia tộc, những điều đó đều là thứ yếu, có lẽ bắt đầu chính là thị trường chứng khoán rớt điên cuồng, không kiềm hãm được, đã hủy hôn thì nhà họ La sẽ không ra tay giúp đỡ, huống chi, hiện tại nhà họ La cũng mới vừa bồi thường tổn thất sự cố, khí lực rất yếu, hủy bỏ hôn ước đối với hai nhà đều có đả kích rất lớn."

Dụ Thiên Tuyết cầm trong tay bức tranh, càng nắm càng chặt.

"Vậy anh muốn nói cho tôi biết, tôi và Kình Hiên sẽ không có hi vọng đúng không?" Cô cười khổ.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Lạc Phàm Vũ khẽ kinh ngạc, cũng cười rộ lên: "Tôi không có ý này, cô đừng nói oan tôi, tôi và Kình Hiên đều đang tra xét chuyện này, chúng tôi sẽ mau chóng tra ra kết quả. . . . . . Đúng rồi, tôi nghe nói em gái của cô sắp về hả ?"

Dụ Thiên Tuyết còn đắm chìm trong chủ đề vừa rồi, nghe câu này mới chính thức vui vẻ một chút, nhàn nhạt cười: "Dạ, em ấy tên Thiên Nhu, ngày mai sẽ về."

"Thiên Nhu. . . . . ." Lạc Phàm Vũ cúi đầu đọc ra hai chữ này.

Bỗng nhiên bên ngoài có tiếng náo loạn ầm ĩ.

Trung tâm triển lãm vốn rất an tĩnh, có vài người thuộc giới trí thức đang nhàn nhã dạo bước thưởng thức tranh, hành lang u tĩnh tràn đầy hơi thở nghệ thuật yên ả, nhưng ở phía bên ngoài hình như bảo an đang cãi vả với đám người nào đó, mấy bảo an quát lớn không cho ai đó đi vào, nhưng vẫn không chống đỡ được một trận ùn ùn chen chúc.

Dụ Thiên Tuyết và Lạc Phàm Vũ trao đổi ánh mắt, hai người cũng cảm thấy rất kỳ lạ.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, dọc theo hai bên hành lang, ký giả và đèn flash chen chúc bao phủ tầm mắt của cả hai, Dụ Thiên Tuyết có hơi khiếp sợ, nhất thời quên tránh né, trong tay của những ký giả kia giơ lên vài tấm hình cùng báo chí, nói đến phun nước bọt, cầm micro đưa tới gần cô, đèn flash rắc rắc rắc rắc lóe lên chỉa thẳng về phía hai người.

"Chết tiệt. . . . . ." Lạc Phàm Vũ nhìn chằm chằm mấy tấm hình chụp Nam Cung Kình Hiên ôm hôn Dụ Thiên Tuyết ở trên giường bệnh, theo bản năng kéo Dụ Thiên Tuyết ra phía sau ngăn trở, nguyền rủa một câu: "Sao đám người này lại tìm tới nơi đây!"

Hết chương 227


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Diana cuties, Tthuy_2203, hamdoctruyen, pypyl
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 381 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AmyTrann, anbuchihi, anshiny, Cogaiyeukieu, Danghuyenb2, Izzel, Mập mỡ, Ngoisaobang5512, Như Ý Trịnh, niceautumn, ruannanjing, tnavn, Tô Di và 457 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Cục cưng từ trên trời rơi xuống Mẹ lơ mơ ba lạnh lùng - Nguyệt Ảnh Đăng

1 ... 71, 72, 73

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Ly kem thỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 1082 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 419 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1029 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 979 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 250 điểm để mua Khỉ buồn ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 931 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 885 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.