Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 28.02.2018, 13:39
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 843
Được thanks: 7478 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 30: Thiên vị

Editor: Gà

Mặc dù cung yến được tổ chức vào buổi tối, nhưng Khúc Khinh Cư và Hạ Hành cần dập đầu với Hoàng đế Hoàng hậu, nên sáng sớm đã thức dậy.

Mặc dù tình cảm Đế Hậu không tốt, nhưng dù gì hôm nay hai người vẫn ngồi chung một chỗ. Khúc Khinh Cư và Hạ Hành đến cung Thiên Khải của Hoàng đế, đợi thái giám truyền bọn họ vào thì đã thấy hai phu thê Hạ Kỳ và Vệ Thanh Nga đã ngồi ở ghế.

Hạ Hành tiến lên vài bước, dẫn theo Khúc Khinh Cư quỳ xuống trước mặt Đế Hậu: "Nhi thần mang theo vương phi đến chúc Tết phụ hoàng và mẫu hậu." Nói xong, hai tay dâng một hộp gỗ đàn lên: "Chúc phụ hoàng Phúc Lộc Thọ tam tinh thường bạn, phúc trạch tể thiên hạ."

Khánh Đức đế nhận lấy hộp gỗ đàn, thấy bên trong là ba pho tượng Phúc Lộc Thọ, trên mặt cười nói: "Hành nhi và con dâu đứng lên đi." Lớn tuổi, nên luôn muốn nhiều phúc nhiều thọ, lộc này cũng có ý tứ chúc về địa vị, đánh trúng tâm tư của Khánh Đức đế, cho nên nụ cười cũng ôn hòa thêm vài phần: "Hai con ngồi xuống đi." Nói xong, ra lệnh bảo thái giám mang ghế đến cho hai người.

Lần đầu tiên Khúc Khinh Cư nhìn thấy Hoàng đế, nàng thừa dịp ngồi xuống, đánh giá đối phương một chút. Diện mạo Hoàng đế bình thường hơn so với các con mình, có hơi phát tướng, vẻ mặt đã lộ ra mệt mỏi và già nua, khó trách các con của ông đều bắt đầu có ý đồ khác.

"Đại ca đến sớm vậy." Sau khi Hạ Hành ngồi xuống, chắp tay thi lễ với Hạ Kỳ, cười nói: "Đệ đệ bái kiến ca ca."

"Nhị đệ cũng đến rất sớm." Hạ Kỳ sảng sảng cười, sau đó nhìn về phía Hoàng đế, thấy Hoàng đế vẫn nhìn vào lễ vật của lão Nhị, thì nói: "Phụ hoàng, năm nay quốc khố đầy kho, nhi thần nghe nói người kể chuyện ở các tửu quán trà lâu đều khen phụ hoàng nhân đức, không biết phụ hoàng có từng nghe nói chưa."

Khánh Đức đế nghe vậy, thì khép hộp gỗ trong tay lại rồi để qua một bên, sau đó nhìn về phía Hạ Kỳ: "Thằng nhóc này cứ thích chạy đến tửu quán, cả ngày cứ nghe kể mấy chuyện như thế."

"Phụ hoàng thứ tội, nhi thần xin mạo muội nói câu này. Nhi thần cảm thấy, phần lớn dân chúng khá thành thật, bọn họ nói ngài nhân đức, dĩ nhiên là lời thật lòng, nhi thần nghe xong cũng lén vui mừng đấy ạ." Hạ Kỳ cứng cổ, dáng vẻ con muốn biện hộ: "Nhi thần không được yêu mến như phụ hoàng, nên khi bọn họ khen ngài, nhi thần cảm thấy rất vui mừng."

Lời tâng bốc này thật quá cao siêu, Khúc Khinh Cư yên lặng nghĩ, Ninh Vương này nhìn như nói chuyện ngay thẳng, nhưng lời ngay thẳng này lại quá lọt tai, nhìn xem Hoàng đế vui mừng ra mặt kìa, tiếng cười cũng cao hơn vài phần.

"Đại ca, ca cũng thật là, biết rất rõ phụ hoàng không thích nghe mấy lời này, cứ cố tình nói." Hạ Hành cười nói: "Không chỉ có năm nay, trước đó cũng không thiếu dân chúng nói phụ hoàng nhân hậu tài đức sáng suốt, đệ không dám nói với phụ hoàng, chỉ dám tự vui một mình thôi đấy."

Hạ Kỳ nghe thế, trong lòng thầm mắng, con mẹ nó lão Nhị. Theo lời hắn, thì phụ hoàng còn được nâng cao hơn, hơn nữa ám chỉ năm nay hắn ta mới phát hiện chuyện này, đây không phải đang đào hố cho hắn ta sao?

Quả nhiên nghe Hạ Hành nói xong, Khánh Đức đế cười càng vui vẻ hơn, ha ha mấy tiếng, rồi nói với Hoàng hậu: "Nàng nhìn mấy đứa này xem, đã là Vương gia hết rồi, mà chỉ một việc nhỏ đã vui thành như vậy rồi, thật khiến người ta chê cười."

Hoàng hậu lộ ra nụ cười đúng mực, giọng nói hơi bất bình cho hai người bọn họ: "Hoàng thượng, tính tình hai vị này còn trẻ con thuần hiếu, nghe người khác khen phụ thân của bọn nó, tất nhiên phải vui mừng rồi. Sao ngài có thể nói lòng hiếu tâm của bọn nhỏ thành tâm tính trẻ con chứ, thiếp thấy mình phải đòi lại công bằng cho hài tử."

Khúc Khinh Cư len lén liếc nhìn Hạ Hành bên cạnh, người này ăn nói khéo léo tâm tính chững chạc, nam nhân như vậy đều là nhân sĩ thành công, cho nên cơ hội xưng đế sẽ không nhỏ. Nghĩ đến vận mạng của bản thân sau khi người này lên ngôi, Khúc Khinh Cư cảm thấy, hay trước khi hắn lên ngôi, cứ hưởng thụ thật sướng trước đã.

Mặc dù vương triều Đại Long không có quá nhiều cấm kỵ cho đại phòng như trong lịch sử thời Minh Thanh, nhưng Khúc Khinh Cư vẫn rất thức thời cúi đầu không nhìn loạn. Cho dù thỉnh thoảng liếc mắt, cũng chỉ dám nhìn về hướng Hoàng hậu hoặc Vệ Thanh Nga một lát rồi thôi. Lúc nàng lơ đãng ngẩng đầu, phát hiện Vệ Thanh Nga đang quan sát mình, hơn nữa trông biểu tình của đối phương, hình như ẩn chứa sự giễu cợt và đồng tình với mình.

Khúc Khinh Cư hơi mờ mịt và sửng sốt, đúng lúc này bạn học Hạ Minh trong truyền thuyết đi vào, mới phát hiện hình như chỗ ngồi này rất có tầm nhìn, dù sao thì có thể nhìn thấy đứa trẻ bị phụ thân mình đào hố có dáng vẻ thế nào.

Nhanh chóng liếc nhìn Hạ Minh mặc cẩm bào màu lam, dáng dấp không cương nghị như Hạ Kỳ, không dịu dàng như Hạ Hành, không tuấn mỹ như Hạ Uyên, quả thật trông khá bình thường, nhưng vẫn có thể xem như đứa trẻ tuấn tú. Nhìn y thành thật hành lễ, thành thật ngồi xuống, Khúc Khinh Cư hơi xúc động, thật đáng yêu mà, đáng tiếc gặp phải phụ thân như vậy.

Mắt thấy lão Tứ đã đến, lão Tam mình thương yêu nhất còn chưa thấy đâu, dù Khánh Đức đế vẫn tươi cười nhưng nét cười dần phai nhạt, mà huynh đệ ba người dường như đã hẹn trước, không chọc Hoàng đế vui vẻ nữa, mà ra vẻ im lặng vô cùng.

Lại ngồi thêm nửa nén hương, cuối cùng nụ cười của Khánh Đức đế đã không còn nữa thì Hạ Uyên mới đến. Khúc Khinh Cư thấy hắn ta dùng vài ba câu nói đã khiến Khánh Đức đế vui trở lại, rốt cuộc hiểu rõ thế nào gọi là cái gai trong tim rồi.

Thấy Khánh Đức đế vui vẻ đeo Phật châu của Hạ Uyên tặng vào tay, sắc mặt Hạ Hành bình tĩnh nâng chung trà lên nhấp một ngụm, Hạ Kỳ chỉ bĩu môi, Hạ Minh vẫn ngồi im lặng. Nét mặt ba người đủ để chứng minh họ đã quen với chuyện này, không hề có một chút ghen tỵ nào.

Khúc Khinh Cư cảm thấy bi ai thay cho Hoàng đế, có lẽ ông vẫn không biết, ba nhi tử đã không còn tình cảm gì dành cho ông nữa. Bởi vì nếu có tình cảm, khi thấy một màn như vậy thì bọn họ sẽ không bình tĩnh được đến thế. Nghĩ lại, thật ra ba vị hoàng tử càng đáng thương hơn, có một phụ thân như vậy, không biết đã từng bị đả kích thế nào, chẳng những không quan tâm đến họ, còn chỉ thương một đứa con, xem họ như không tồn tại.

Ngồi một lát, ba huynh đệ đã bị Hoàng đế đuổi đi, lấy lý do là nên đến thỉnh an mẫu phi của mình, chỉ có Hạ Uyên vẫn còn ngồi bên trong, thiên vị quá rõ ràng rồi, khó trách sao Hạ Uyên ngông cuồng như vậy.

Khúc Khinh Cư và Vệ Thanh Nga sóng vai đi cùng nhau, từ sau yến thưởng mai thì hai người vẫn chưa từng gặp lại, vào lúc này trên mặt hai người đều nở nụ cười thân cận.

"Gần đây nhị đệ muội khỏe không, nghe nói mấy ngày trước đây trong phủ có kẻ không hiểu chuyện bị đưa đến thôn trang à?" Vệ Thanh Nga cười nhạt nói: "Ta cũng chỉ nghe tam đệ muội nói thôi, không biết thật hay giả."

"Một nha đầu không hiểu chuyện thôi, sớm đã định đưa nàng rồi, nhưng muội không nỡ vì nàng ấy còn trẻ tuổi quá, đành khuyên Vương gia vài câu, nên kiếm một người tốt để gả." Khúc Khinh Cư không để ý lắm cười nói: "Không biết tam đệ muội nghe được những chuyện nhỏ nhặt này từ đâu vậy nhỉ."

"Nhị đệ muội thật lương thiện, những kẻ ăn ở xấu xa như vậy thì cứ thẳng tay bán đi, cần gì nghĩ nhiều cho bọn họ như thế." Vệ Thanh Nga nhếch môi nói: "Về phần vì sao tam đệ muội biết, ta cũng không rõ."

"Ngôn luận khó ngăn, ta nghĩ tam đệ muội cũng chỉ có ý quan tâm thôi." Khúc Khinh Cư cười vuốt ve khuyên tai, vui vẻ nói: "Đày người ta đi là ý của Vương gia, muội thì sao cũng được cả."

Thoáng chốc Vệ Thanh Nga cảm thấy nụ cười này vô cùng chói mắt, vừa lúc thấy Vương gia nhà mình chắp tay cáo từ với Đoan Vương, thì tiếc hận nói: "Xem ra phải chia tay đệ muội ở đây rồi, hẹn gặp lại lúc dạ tiệc vậy."

"Tẩu tẩu đi thong thả." Khúc Khinh Cư cười tủm tỉm phúc thân cung tiễn, đợi sau khi Vệ Thanh Nga và Hạ Kỳ sóng vai đi về phía trước, mới đến bên cạnh Hạ Hành. Đều làm nghề vương phi cả, ai không biết dùng lời nói làm nghẹn chết người ta chứ?

Hạ Hành biết vừa nãy Khúc Khinh Cư nói chuyện với đại tẩu, nhưng là nam nhân, hắn không hứng thú với đề tài của nữ nhân, nên không cố ý nghe. Lúc này thấy Khúc Khinh Cư tươi cười, cũng không hỏi nhiều, chỉ thả chậm bước chân, phối hợp với bước chân của Khúc Khinh Cư rồi đi về phía trước.

Đến cung Chung Cảnh của Kính quý phi, còn chưa vào, Khúc Khinh Cư đã nghe thấy tiếng cười duyên của nữ tử. Cung nữ không dám cười như vậy, phi tần sẽ càng không, xem ra chỉ có thể là người quen của Kính quý phi rồi.

Sau khi vào, quả nhiên Khúc Khinh Cư trông thấy một nữ tử đang đứng sau lưng Kính quý phi, đang giúp Kính quý phi bóp vai, vừa nói chuyện vừa làm Kính quý phi vui vẻ. Sau đó nàng bỗng thấy ánh mắt của nữ tử này thẳng tắp bay đến chỗ Hạ Hành.

Kính quý phi nhìn thấy Hạ Hành, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ, đợi hai người hành lễ xong, thì cho hai người ngồi xuống, sau khi hỏi một chút về cuộc sống gần đây của Hạ Hành, mới nói với Khúc Khinh Cư: "Con dâu, nha đầu này chắc con không biết, nàng là nữ nhi của đường huynh Bổn cung. Nhiễm Sương, ra mắt ca ca và tẩu tử của con đi."

"Nhiễm Sương bái kiến ca ca, bái kiến tẩu tẩu." Vi Nhiễm Sương nhẹ nhàng bước đến, mang theo nụ cười ngượng ngùng khẽ nhún người ở trước mặt cả hai, rồi đỏ mặt lui sang một bên, nhưng đôi mắt nhỏ này vẫn lén nhìn trộm Hạ Hành.

"Thì ra là muội muội của Vương gia, không biết hôm nay muội đến, nên không chuẩn bị lễ vật gì." Nói xong, tháo chiếc vòng Phỉ Thúy trên cổ tay xuống, đứng dậy đi đến trước mắt Vi Nhiễm Sương, cầm tay của nàng ta lên rồi tự mình đeo cho nàng ta: "Đây là vòng tay mà năm đó mẫu thân đã để lại cho tẩu, mặc dù không danh quý, nhưng thắng ở chất lượng, hi vọng muội muội đừng ghét bỏ."

Khúc Khinh Cư biết Kính quý phi họ Vi, cha từng nhậm chức Thái phó lúc Hoàng đế còn là Thái Tử, hôm nay Vi đại nhân chỉ còn hư danh, chứ không có thực quyền. Vi đại nhân có một đệ đệ, làm quan ngũ phẩm đảm nhiệm chức Tri châu ở vùng khác, nhiều năm như vậy cũng không thấy có công tích gì. Hiện nay Kính quý phi nói Vi Nhiễm Sương là nữ nhi của đường huynh bà, đơn giản chỉ vì muốn giữ thể diện cho Vi Nhiễm Sương thôi, thật ra thì không phải là cháu gái của một quan ngũ phẩm địa phương thôi sao? Nếu Vi Nhiễm Sương này dám thật sự nghênh ngang gọi nàng là tẩu tẩu, nàng cứ vui vẻ đáp lời vậy.

"Sao Nhiễm Sương dám lấy đồ của tẩu tẩu." Vi Nhiễm Sương muốn tháo vòng tay xuống, nhưng bị Khúc Khinh Cư ngăn lại: "Muội là muội muội của Vương gia, thì cũng là muội muội của tẩu, vậy giữa muội và tẩu không cần quá khách sáo đâu." Nói xong, nghi hoặc nhìn Kính quý phi nói: "Mẫu phi, thường ngày muội muội không ở Kinh thành phải không, nếu vậy sao con chưa từng gặp vị muội muội xinh đẹp thế này?"

Kính quý phi liếc nhìn động tác của Khúc Khinh Cư với cháu gái, cười yếu ớt nói: "Cha con bé nhậm chức ngoại địa, gần đây mới điều về kinh."

"Thì ra là thế." Khúc Khinh Cư mỉm cười kéo Vi Nhiễm Sương ngồi xuống: "Hôm nay muội muội trở về kinh, sau này hai tỷ muội chúng ta phải gặp nhau thường xuyên đấy."

Kính quý phi thấy dáng vẻ nhiệt tình của Khúc Khinh Cư, thì cảm thấy thật đau tim, chẳng lẽ đứa con dâu này của bà không nghĩ rằng, bà có dụng ý khi dẫn người đến đây sao?

Hôm nay đường huynh của bà được thuyên chuyển về Kinh thành nhưng cũng chỉ là một quan lục phẩm nho nhỏ thôi, cho dù bà có cố ý dìu dắt, thì Nhiễm Sương có thể gả cho người có gia thế tốt, nhưng cũng không thể ngóc đầu dậy nổi. Vì vậy bà muốn để nhi tử gặp được nha đầu này, nếu có thể nhìn trúng thì tốt, ít nhất sau này sẽ không bạc đãi nàng ta. Nếu không nhìn trúng, cũng xem như để huynh muội làm quen với nhau, huống chi bà cũng không muốn để cháu mình làm thiếp cho nhi tử.

Thấy nhi tử không nhìn cháu gái một cái, Kính quý phi biết chuyện này không thể đùa nữa rồi, ngược lại nhìn về phía Khúc Khinh Cư, suýt nữa đã biến sắc.

Dáng vẻ nàng đang kéo tay Vi nha đầu không muốn buông, là sao vậy?!

"Da muội muội thật tốt, sờ thật thoải mái." Khúc Khinh Cư hâm mộ: "Có thể thấy được nơi muội muội ở tốt hơn Kinh thành nhiều." Nói xong, vẫn cười sờ bàn tay nhỏ bé trắng noãn không muốn buông.

Cả người Kính quý phi không ổn, đầu óc của nàng dâu này có vấn đề rồi à, không cảm thấy nguy cơ ư, chẳng lẽ không biết đề phòng nữ nhân khác sao? Ngay trước mặt trượng phu mình mà còn khen da của nữ nhân khác, muốn trượng phu mình tò mò chắc?!

Không biết vì sao, nhìn thấy nụ cười vui vẻ của Khúc Khinh Cư, Kính quý phi càng cảm thấy sốt ruột.

Bà quay đầu nhìn nhi tử, chỉ thấy nhi tử cười thưởng thức trà, hoàn toàn không hề có phản ứng gì, không thể làm gì khác hơn đành nói: "Hành nhi, vài ngày nữa Nhị thúc con sẽ đến bái phỏng con...con dành thời gian gặp ông ấy một lần đi."

Hạ Hành biết ý tứ của mẫu phi, khẽ gật đầu, nói: "Nhi thần hiểu." Nói xong, đẩy đĩa tắc vàng đến chỗ Khúc Khinh Cư ngồi.

Kính quý phi nhìn thấy động tác này của hắn, cũng không nói thêm gì, chỉ càng thêm sốt ruột nhìn Khúc Khinh Cư.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.03.2018, 02:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2483 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31: Con nhà người ta

Editor: Mèo ™



Lúc dùng bữa trưa, Khúc Khinh Cư và Hạ Hành một trái một phải ngồi bên cạnh Kính quý phi, các cung nữ nối đuôi vào hầu hạ ba người rửa lau tay, chuẩn bị dùng bữa.

Mặc dù Kính quý phi có ý cất nhắc Vi Nhiễm Sương, nhưng với thân phận của nàng ta thì không thể nào ngồi cùng ba người họ được. Khúc Khinh Cư liếc nhìn Vi Nhiễm Sương đứng ở sau lưng Kính quý phi, tướng mạo của vị biểu muội mới hồi kinh này rất đẹp, thanh tú động lòng người, dáng vẻ đứng phía sau Kính quý phi cũng rất biết vâng lời, khiến cho người khác nhìn vào cực kì hài lòng thích ý.

Chỉ là ở thời cổ đại này, thật sự là có quá nhiều chuyện có thể xảy ra giữa biểu ca và biểu muội. Khúc Khinh Cư thấy dáng vẻ len lén ngại ngùng nhìn Hạ Hành của nàng ta, đã đoán được xuân tâm của nàng ta đang nảy mầm rồi.

Nhận lấy khăn lụa mà cung nữ đưa tới lau khô tay, ánh mắt Khúc Khinh Cư quét qua Hạ Hành, trái lại đối phương vẫn một mực không có vẻ gì là quan tâm đến Vi Nhiễm Sương, nàng cười cười, tầm mắt lại dời về những món ăn vừa được dâng lên.

Sau khi dùng bữa xong, Vi Nhiễm Sương cùng với Kính quý phi trở về nội thất nghỉ ngơi, Khúc Khinh Cư và Hạ Hành thì đến sương phòng. Vật dụng trong sương phòng đều rất đầy đủ, thậm chí Khúc Khinh Cư còn thấy trên vách tường có treo một bức tranh chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, nhìn giống như là của đứa bé mới mấy tuổi tập viết vậy.

Hạ hành thấy Khúc Khinh Cư nhìn bức tranh chữ, liền vội ho một tiếng nói: "Đây là gian phòng lúc nhỏ ta ở cùng mẫu phi, sáu tuổi mới dời đến trắc điện, lên mười tuổi thì chuyển đến cung của mình."

Khúc Khinh Cư nhìn thấy niên hiệu phía dưới tranh chữ, năm Khánh Đức thứ 17, thời điểm đó Hạ Hành chỉ mới có năm tuổi. Nàng thu hồi tầm mắt cười nói: "Tư chất của vương gia quả nhiên hơn người."

"Chỉ cần một bức tranh chữ mà Khinh Cư đã có thể nhìn ra được tư chất của một người, vậy có thể nói tầm mắt của nàng cũng hơn hẵn người khác." Hạ Hành cười cười ngồi xuống giường. "Nào, đến đây nghỉ ngơi một chút, có lẽ tối hôm nay sẽ trở về phủ rất muộn đấy."

Khúc Khinh Cư để tỳ nữ tháo trâm cài và áo khoác ngoài, sau khi bảo toàn bộ lui ra khỏi phòng, nàng lưu loát đi đến ngồi xuống giường, ngạo nghễ nhìn hắn, nói: "Nếu tầm mắt thiếp không hơn người, thì sao có thể coi trọng vương gia."

Hạ Hành không nhịn được bật cười, nhưng không thể không thừa nhận là hắn rất thích nghe những lời này, sau cùng cũng chỉ ôm lấy người đang ngồi trên giường kia: “Nàng gả cho ta là vì Phụ hoàng tứ hôn, chứ nào phải nàng nhìn trúng ta?”

Khúc Khinh Cư trùm chăn kín đầu mình, lẩm bẩm: “Về sau thì coi trọng, vậy được chưa?!”

Hạ Hành bất đắc dĩ nhìn nữ tử cuộn tròn trong chăn, khoé miệng bất giác giương lên, ánh mắt cũng không tự giác mà nhu hòa hơn.

Kính quý phi không ngủ trưa quá lâu, chỉ non nửa canh giờ đã tỉnh, bà ngồi dậy nhìn Vi Nhiễm Sương đang yên lặng ngồi bên cạnh, đứng lên để cung nữ hầu hạ mặc y phục và trang điểm chuẩn bị cho yến tiệc tối nay.

Vi Nhiễm Sương muốn tiến lên vấn tóc cho Kính quý phi, bà nhanh chóng cản lại động tác của nàng ta, nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương của mình, bà thản nhiên nói: “Nhiễm Sương, có biết tại sao bản cung cho gọi cháu tiến cung không?”

Vi Nhiễm Sương chưa tiếp xúc nhiều với Kính quý phi nên khá căng thẳng, lúc này nghe Kính quý phi hỏi như vậy, mới có chút khó xử đáp: “Chất nữ không biết.”

Kính quý phi lấy một chiếc trâm hồng ngọc hình hoa đào từ trong hộp trang sức đưa cho cung nữ, bình thản nói: “Chắc trước khi tiến cung mẫu thân cháu đã dặn dò không ít. Nhưng có vài lời bản cung không thể không nói rõ, nay Đoan Vương đã trưởng thành, bản cung không quản nó được nữa, cũng không muốn ép buộc nó làm những điều nó không thích, tâm tư này của cháu nên từ bỏ đi.”

Sắc mặt Vi Nhiễm Sương tái nhợt, siết chặt nắm tay, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng đáp: “Cô cô, chất nữ không cầu xin điều gì to lớn, chỉ muốn được ở bên cạnh biểu ca mà thôi.” Nói xong lời này, hai má nàng ta ửng đỏ.

Kính quý phi cười cười, không biết là trào phúng hay gì khác, bà nhíu mày quay sang nhìn nữ tử bên cạnh: “Cháu mới gặp Hành nhi một lần mà đã muốn ở bên nó cả đời  rồi sao?” Nữ tử trẻ tuổi luôn dễ dàng bị địa vị, dung mạo và cử chỉ của nam nhân ảnh hưởng, cũng không cần quan tâm tính cách, gia đình người đó thế nào, chỉ biết lao đầu vào như thiêu thân không màng hậu quả.

Mặt Vi Nhiễm Sương càng đỏ hơn, nàng ta ngại ngùng cúi đầu, nhưng không hề phản bác những lời này của Kính quý phi.

“Vậy cháu cảm thấy Đoan Vương phi là người thế nào?” Kính quý phi nhắc tới con dâu mình thì đuôi mày hơi nhếch lên.

“Đoan Vương phi diễm quan quần phương, tư thái trác tuyệt.” Vi Nhiễm Sương cắn cắn môi, cố tìm ra vài ý hay. “Cháu không muốn so sánh với Vương phi, cũng không dám có ý nghĩ so sánh với nàng ấy.”

“Cháu cũng không sánh được với nàng ta.” Kính quý phi tự tay vẽ mi cho mình, nhìn Vi Nhiễm Sương lần nữa, không chút lưu tình nói thẳng: “Ta không muốn cháu phải làm thiếp thất, nếu cháu bằng lòng ta sẽ tìm cho cháu một nhà chồng tốt.” Tuy bà không hài lòng lắm với đứa con dâu này, nhưng bà không thể không thừa nhận cháu gái mình thật sự không thể so bì được với Khúc Khinh Cư.

Dung mạo, gia thế, khí độ, cử chỉ, thậm chí là cách làm nam nhân vui vẻ Vi Nhiễm Sương đều kém xa Khúc Khinh Cư, làm thiếp thất mà lại không có gì hơn chính thê thì lấy gì để tranh sủng?

Sắc mặt Vi Nhiễm Sương càng trắng bệch, lại cắn răng không nói gì.

Kính quý phi nhíu mày nhìn Vi Nhiễm Sương, không nói thêm gì nữa, nói khó nghe một chút thì cũng không phải cháu gái ruột, nếu đối phương đã không nghe khuyên bảo thì bà cũng không cần phải nhiều lời làm gì.

Kính quý phi ra chủ điện thấy không có ai bèn hỏi: “Còn chưa dậy à?”

Đinh ma ma biết người Nương nương hỏi là ai, liền đáp: “Chắc hôm nay Vương gia và Vương phi tới sớm nên vẫn còn buồn ngủ, hay để nô tỳ gọi hai vị dậy.”

“Thôi để chúng ngủ thêm đi, không biết đêm nay phải chịu giày vò đến bao giờ.” Kính quý phi khoát tay áo, uống ngụm trà để lấy tinh thần: “Chỉ sợ đêm nay Thục quý phi lại muốn gây khó dễ cho xem, ngươi bảo những người đi theo Bản cung tham gia cung yến đêm nay nhớ phải cẩn thận.”

Đinh ma ma vội vàng thưa vâng, Nương nương nhà mình đã đấu bao nhiêu năm với Thục quý phi rồi, may mà Vương gia không chịu thua kém, bằng không với ân sủng mà Hoàng thượng dành cho Thục quý phi, thì không biết Nương nương phải chịu khổ thế nào.

Hai người đang nói thì thấy Hạ Hành và Khúc Khinh Cư cùng nhau đi vào.

Kính Quý phi dừng câu chuyện lại, thấy con dâu nhìn mình với vẻ mặt đầy kinh diễm thì cực kỳ hưởng thụ: “Hai con vừa dậy uống chút trà cho tỉnh táo, lát nữa hẵn dùng chút điểm tâm.”

Mấy loại yến hội này từ trước đến nay không bao giờ được ăn no, Khúc Khinh Cư cũng biết điều đó, nàng ngồi xuống uống hai ngụm trà rồi mới nói: “Váy của Mẫu phi thật đẹp.”

Bởi vì lời khen của đối phương quá thẳng thắng khiến Kính quý phi không biết phải nói gì: “Đây là do Thượng y cục làm, mất không ít thời gian công sức, đương nhiên không thể khó coi rồi.” Con dâu nhà người ta nói chuyện cong cong quẹo quẹo, khen ngợi người khác cũng nói có sách mách có chứng, sao đến con dâu nhà mình lại chỉ có một câu khô cằn thẳng đuột thế này? Niềm vui khoe khoan cũng bớt đi một nửa, Kính quý phi tỏ vẻ bà tuyệt không vui sướng gì.

Vi Nhiễm Sương thấy thế bước lên thay một tách trà nóng cho Kính Quý phi: “Tiên hạc thêu trên váy cô cô nhìn sinh động như trong tiên cảnh vậy, không biết tú nương thêu thế nào mới thành, làm cho người khác nhìn mà không dời được ánh mắt.”

Nhìn người ta đi, nhìn đi! Kính quý phi cười cười liếc nhìn Khúc Khinh Cư, bưng chén trà vừa mới đổi kia lên: “Bản cung muốn các nàng làm gì thì đương nhiên các nàng phải làm cho tốt, bằng không giữ lại có ích gì.”

“Cô cô có địa vị tôn quý, các nàng nào dám chậm trễ.” Vi Nhiễm Sương nói xong lại nhìn Khúc Khinh Cư: “Váy của tẩu tẩu cũng rất đẹp, chắc cũng mất không ít thời gian.”

Khúc Khinh Cư cười tít mắt nhìn Vi Nhiễm Sương: “Chúng ta là người của Hoàng thất, những thời điểm này luôn phải chú trọng mới được.” Quả nhiên vị biểu muội tốt này của nàng không phải một ‘tiểu bạch thỏ’ vô hại.

Nụ cười của Vi Nhiễm Sương ảm đạm đi vài phần: “Đúng vậy, những người như chúng ta lại không có phúc để dùng.”

“Cũng phải.” Khúc Khinh Cư gật gật đầu: “Cô nương trẻ tuổi như muội mặc gì chẳng được, không cần quá chú trọng.”

Mặt Vi Nhiễm Sương cứng đờ, nàng ta cảm thấy giọng điệu thản nhiên của đối phương khiến mình rất khó chịu, mãi mới thốt ra được một câu: “Thân phận tẩu tẩu cao quý, đương nhiên phải chú trọng hơn một chút.”

“Không còn cách nào khác, cũng không thể làm Vương gia nhà chúng ta mất mặt được đúng không?!” Khúc Khinh Cư bất đắc dĩ thở dài một tiếng nhìn sang Hạ Hành: “Đúng không, Vương gia?”

Hạ Hành gật gật đầu, không nhìn Vi Nhiễm Sương một lần nào: “Nàng nói rất đúng.”

Nam nhân có bản lĩnh không bao giờ ngại nữ nhân của mình ăn mặc chi tiêu tốn kém. Nam nhân ghét bỏ nữ nhân xa xỉ chỉ có hai loại, một loại là không có tiền đồ, còn một loại là thay lòng đổi dạ. Hạ Hành có lòng dạ kia không nàng không biết, nhưng nàng biết Hạ Hành rất có năng lực.

Nhìn hai người kẻ tung người hứng, vẻ mặt Vi Nhiễm Sương càng trở nên ảm đạm hơn, đúng là nàng ta không thể chen chân vào được, chỉ cố cười nói: “Tình cảm giữa ca ca và tẩu tẩu thật tốt.”

Hạ Hành thong thả đáp: “Ta và tẩu tẩu của muội là phu thê, đương nhiên tình cảm phải tốt rồi.”

Vi Nhiễm Sương không nói gì nữa.

Kính quý phi nhìn thấy cảnh này, đặt tách trà trong tay sang một bên, ý bảo Đinh ma ma đổi chén trà mới cho mình: “Điểm tâm chắc hẵn đã làm xong rồi, cho người dâng lên đi. Con dâu, trên yến hội đừng uống quá nhiều rượu.” Nhỡ may lúc đang yến hội mà đi ngoài thì mặt mũi bà biết để đi đâu.

Khúc Khinh Cư nghe vậy gật gật đầu: “Nhi tức nhớ kỹ, cảm ơn mẫu phi đã nhắc nhở.” Nói xong nhìn bà bằng ánh mắt đầy cảm kích.

Kính quý phi giật giật khóe miệng, cảm thấy mình không muốn nói chuyện với đứa con dâu này nữa.

Khi sắc trời tối dần, Kính quý phi mới lên tiếng: “Hành nhi, con đi trước đi, Bản cung sẽ đến hậu điện với con dâu sau.”

Hạ Hành đứng dậy thi lễ với bà, nhìn Khúc Khinh Cư với một ánh mắt yên tâm rồi mới đi ra khỏi cung Chung Cảnh.

“Đi thôi nào.” Kính quý phi giơ tay nâng nâng bộ diêu vàng cài bên thái dương, đứng lên nói: “Ngoan ngoãn đi theo Bản cung, đừng tùy tiện nói chuyện.” Nếu không dặn dò thêm vài câu thì bà sẽ có cảm giác không yên tâm.

Khúc Khinh Cư bước lên đỡ tay bà cười: “Con dâu nhớ rồi ạ.”


Hết chương 31

**********


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.03.2018, 22:02
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 843
Được thanks: 7478 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Ở yến tiệc

Editor: Gà

Yến tiệc của Đại Long luôn được tổ chức ở điện Chiêu Dương, cho nên điện Chiêu Dương rất lớn, ngay cả vật trang trí cũng vô cùng khí thế, mang theo uy nghiêm và chấn động của Hoàng thất.

Trong đại điện, phía trên bàn gỗ được phủ một lớp khăn thêu Long Phượng trình tường màu vàng kim, phía dưới bày một hàng bàn bát tiên. Khúc Khinh Cư đi vào đại điện thì phát hiện tất cả nam nhân đều đang ngồi bên trái, nữ quyến ngồi bên phải. Ở đầu bàn bên phải đã có vài người đang ngồi, Khúc Khinh Cư nhìn kỹ một chút, Vệ Thanh Nga và Tần Bạch Lộ đang ngồi bên cạnh hai vị phụ nhân xinh đẹp, chắc hẳn hai vị này là Thục quý phi và Ôn quý tần rồi, vị phụ nhân xinh đẹp áo trắng ngồi bên cạnh chắc là thân mẫu của Thành vương, An quý tần.

Kính quý phi cười đi đến gần, vịn tay Khúc Khinh Cư ngồi xuống bên cạnh Thục quý phi, bà chỉ vào vị trí bên cạnh: "Con dâu, con cũng ngồi đi."

Khúc Khinh Cư khẽ cười, phúc thân nói: "Bái kiến Thục quý phi, An quý tần, Ôn quý tần." An quý tần là mẫu thân của Thành vương, trông có vẻ là một nữ nhân hòa thuận, Ôn quý tần ngồi bên cạnh cũng thế, nhưng Khúc Khinh Cư lại phát hiện, vẻ mặt nhu hòa của An quý tần, hoàn toàn không giống vẻ mặt hòa thuận của Ôn quý tần.

"Thê tử của lão Nhị không cần đa lễ, nhanh ngồi xuống đi." Thục quý phi khẽ cười: "Con mới vào cửa không lâu đã bị bệnh, nhưng Bổn cung lại không đến thăm con. Hôm nay nhìn rồi mới hiểu được, con dâu khéo léo như vậy, khó trách cả ngày tỷ tỷ luôn giấu con, không cho con ra ngoài."

Kính quý phi nghe thế, đuôi lông mày nhảy lên, cười như không cười nói: "Ngày thường, con dâu này của Bổn cung không ra cửa, Bổn cung cũng không có biện pháp. Tính tình con bé đần độn, không lanh lợi như thê của lão Tam, muội muội đừng chê cười." Con dâu nhà mình thích tham gia náo nhiệt, còn dám nói con dâu nhà bà à, không có cửa đâu.

Muốn khích bác mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu giữa bà và con dâu sao, không dễ vậy đâu!

Nụ cười của Thục quý phi khó xem vài phần, liếc nhìn Tần Bạch Lộ bên cạnh mình, bên ngoài cười nhưng trong lòng không cười nói: "Tỷ tỷ nói đùa, bọn nó đều xuất thân thế gia, ai mà không hiền đức mẫn tuệ."

"Điều này cũng đúng." Kính quý phi để cung nữ giúp mình châm trà, tiếp tục nói: "Thê tử của lão Tam xuất thân thư hương môn đệ, là tài nữ khó gặp."

"Không dám nhận hai từ tài nữ này đâu ạ." Tần Bạch Lộ đứng dậy khẽ thi lễ: "Kính quý phi nương nương cất nhắc con dâu rồi."

Kính quý phi liếc nhìn chiếc váy trắng trên người nàng ta, lại nhìn chiếc váy dài màu đỏ có thêu hình chim loan phức tạp của con dâu mình, tuy lãng phí một chút, nhưng năm hết tết đến rồi nên mặc màu đỏ mới vui mắt.

An quý tần im lặng nhìn một màn này, hớp một ngụm trà, con dâu bà còn chưa vào cửa, hơn nữa bà cũng không tôn quý bằng hai vị này, thật sự không có gì đáng tranh. Nhưng thê tử của lão Nhị, quả thật quá mức nổi bật, ban đầu lúc cô nương này chưa xuất giá thì bà đã từng thấy nàng trong cung, trông không sáng sủa như vậy.

"Hoàng thượng giá lâm, Hoàng hậu giá lâm!"

Vốn hai vị nương nương còn đang thi nhau phi đao bỗng im lặng, dáng vẻ xinh đẹp hoàn mỹ đứng lên, sau đó chậm rãi quỳ xuống, Khúc Khinh Cư thấy đã xong rồi, xem nghiệp vụ thuần thục chưa này, quả thật đã nhanh chóng tiến vào trạng thái khác rồi.

Quỳ xuống theo Kính quý phi, sau khi nghe thái giám dẫn đầu dập đầu xong, Khúc Khinh Cư mới đỡ Kính quý phi đứng lên, nhờ động tác này, nàng phát hiện ánh mắt Kính quý phi nhìn Đế Vương không hề có bất cứ sự dao động nào.

Không nhịn được liếc nhìn vị nam nhân ở trên cao kia, nam nhân già nua mặc long bào, vóc người tuấn tú giờ đây đã trở nên mập mạp. Một người nam nhân như vậy, khiến nữ nhân trong hậu cung phải trăm tính ngàn tính, hao phí tất cả tuổi thanh xuân của họ.

"Ngày tết, chư ái khanh không cần đa lễ, ban thưởng ghế ngồi." Khánh Đức đế khoát tay, ngồi xuống. Thấy người phía dưới quỳ gối dưới chân mình, hô vạn tuế rồi mới dám ngồi xuống, nụ cười của ông càng thêm rõ ràng. Vỗ tay, đám nữ nhân mặc Nghê Thường vũ y đi vào, nhảy vũ điệu chúc mừng.

Rượu và thức ăn đã nhanh chóng được bưng lên, Khúc Khinh Cư nhìn một bàn thức ăn tinh xảo, khóe môi khẽ giật, nhưng thấy Kính quý phi ngồi thẳng như thái sơn, cuối cùng vẫn không nói gì.

Khó trách Kính quý phi bảo bọn họ dùng điểm tâm rồi mới đến, những thức ăn này nhìn thì xinh đẹp thật, nhưng hình như đã nguội, giữa mùa đông thì ai thích ăn cái này chứ?

Khẽ nghiêng đầu nhìn thiếu nữ khiêu vũ trong điện, khom người nhấc tay đều mang vẻ phong tình, những người thưởng thức chỉ khẽ mỉm cười, khóe môi nhếch vừa phải, không hơn không thiếu.

Múa xong, rồi đến vài người hóa trang thành nam nữ, y y a a  hát Như Ý Cát Tường gì đó, Khúc Khinh Cư không có hứng thú, để Mộc Cận giúp nàng gắp một khối điểm tâm ăn giết thời gian.

"Nhà lão Đại à, sao hôm nay không thấy Trọng nhi nhà con đến?" Thục quý phi nhìn Vệ Thanh Nga, giọng đáng tiếc: "Trong cung ít hài tử, luôn quá vắng lạnh."

"Bẩm quý phi nương nương, hai ngày này Trọng nhi bị cảm lạnh, con dâu lo lắng nếu thằng bé vào cung sẽ lây bệnh cho các quý nhân, nên để nó ở trong phủ." Hạ Trọng là con của Vệ Thanh Nga, ngày thường luôn được che chở cẩn thận, nghe Thục quý phi nhắc đến con mình, thì trái tim căng thẳng, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười dịu dàng, kính cẩn nói: "Đợi thằng bé khỏe hơn, con dâu sẽ dẫn nó đến dập đầu với nương nương."

"Thì ra là vậy." Thục quý phi nghe vậy gật đầu một cái, ra lệnh bảo người bên cạnh đi lấy thuốc bổ cho Vệ Thanh Nga xong, mới cười nói: "Phải luôn cẩn thận đấy, mấy ngày nay thời tiết lạnh giá, con là mẫu thân, nên dồn tâm sức một chút." Thái độ này, thể hiện rõ dáng vẻ chủ mẫu.

Ôn quý tần ngồi bên cạnh Vệ Thanh Nga không hề nói gì, trên mặt vẫn nở nụ cười nhu hòa.

Vệ Thanh Nga đáp vâng, rồi nghiêng đầu tự mình gắp một cái thiên tằng cao cho Ôn quý tần: "Mẫu phi, nếm thử bánh ngọt này xem ạ."

"Ngọt mà không ngán, rất không tệ." Nụ cười trên mặt Ôn quý tần càng dịu dàng, cắn hai cái xong: "Con không cần phải chăm sóc ta, ăn một chút đi."

"Có thể chăm sóc mẫu thân, chính là phúc khí của con dâu." Vệ Thanh Nga để đũa xuống, cười rót một ly rượu hoa mai cho Ôn quý tần: "Rượu này không say, thích hợp ăn kèm với thiên tằng cao."

"Thê tử lão Đại thật hiền huệ." Ý cười của Thục quý phi vơi vài phần, liếc nhìn Tần Bạch Lộ đang bưng ly rượu bên cạnh, cảm thấy trong lòng không thuận, rồi lại nhìn về phía Kính quý phi nói: "Tỷ tỷ, tỷ nói đúng không?"

Kính quý phi liếc nhìn Thục quý phi, cười nói: "Mấy đứa dâu này, đều ngoan và hiếu thuận, muội muội cũng đừng hâm mộ Ôn quý tần, mà quên con dâu tốt nhà mình chứ." Trong lòng mình không thuận, còn muốn kéo bà xuống nước à, nghĩ bà không có đầu óc sao?

Tần Bạch Lộ biết mẹ chồng không vui, lập tức buông ly rượu trong tay xuống, rồi tự mình gắp một miếng thịt cua bỏ vào chén Thục quý phi.

Thục quý phi ăn một ít, thì lạnh nhạt nói: "Mùa đông cua không mềm như trong mùa thu, con cua lớn như vậy, chẳng qua chỉ trông đẹp mắt thôi."

Tần Bạch Lộ nắm chặt đũa, cuối cùng đành phải cười nói: "Mẫu phi nói có lý, không bằng nếm thử lưỡi vịt này xem, con dâu thấy khá ngon ạ."

"Không cần." Thục quý phi cười nói: "Tự ngươi ăn đi, Bổn cung không có khẩu vị nữa."

"Bổn cung thấy không tệ mà." Kính quý phi nhìn về phía Khúc Khinh Cư: "Con dâu, lấy cho Bổn cung nếm thử một chút."

Khúc Khinh Cư thấy đối phương muốn khoe khoang bản thân, không thể làm gì khác hơn đành cười khẽ giữ ống tay áo gắp hai cái cho Kính quý phi, còn tự mình bẻ đôi lưỡi vịt ra.

"Ngoan, đừng chỉ lo cho ta." Kính quý phi ăn xong lưỡi vịt, cười bảo cung nữ sau lưng múc một chén canh cho Khúc Khinh Cư: "Nữ tử chúng ta nên uống nhiều ăn canh, rất tốt đấy."

Khúc Khinh Cư cười híp mắt bưng chén lên, thân mật nói: "Cám ơn mẫu phi." Sau đó vùi đầu thành thật uống.

Thục quý phi nhìn bức ‘mẫu từ tức hiếu’ này, mắt lóe lên rồi hừ lạnh một tiếng, trong lòng càng không thích con dâu nhà mình.

Tâm tình Kính quý phi rất tốt, dùng khăn tay lau khóe môi, nữ nhân ngu xuẩn này tỏ thái độ với con dâu mình trước mặt người khác cơ đấy.

Có chuyện gì thì trở về nhà ai nấy náo, dầu gì đường đường con dâu cũng là vương phi, ở đây có rất nhiều tông phụ cáo mệnh đang ngồi, con dâu mất mặt, chẳng lẽ mẹ chồng có thể rạng rỡ, không chỉ khiến nhi tử mất hết mặt mũi theo, mà còn khiến người khác chế giễu.

Bên khách nam, ngồi bên phải là tứ huynh đệ Hạ gia và vài vị lão vương gia tôn thất, nhưng đám lão vương gia đều rất thức thời, luôn khách khí với bốn người họ.

Hạ Hành ngồi giữa Hạ Uyên và Hạ Kỳ, tươi cười nói chuyện với mọi người, phong độ nhẹ nhàng, dáng vẻ khí phách.

"Gần đây tứ đệ sắp có hỉ sự, nên hôm nay phải uống nhiều hơn các huynh hai ly đấy." Hạ Kỳ bưng ly rượu lên, nói với Hạ Minh: "Cạn!"

Hạ Minh đã ngà say, nhưng đại ca yêu cầu thế nên y không thể cự tuyệt, đành đau khổ bưng ly rượu lên: "Cám ơn đại ca, đệ đệ kính huynh."

Ngón tay trắng noãn của Hạ Uyên vuốt ve mép ly, nhìn dáng vẻ hào sảng mời rượu của lão Đại, nhướng mày gõ gõ ly rượu: "Tửu lượng đại ca thật tốt."

"Ha ha, cái khác đại ca không giỏi, nhưng tửu lượng không tồi đâu." Hạ Kỳ vỗ vai Hạ Uyên, khiến rượu của Hạ Uyên vẩy ra ngoài chén: "Thanh tú như đệ thì không uống rượu được đâu."

Nhìn mu bàn tay bị vẩy rượu, Hạ Uyên ghét bỏ đặt ly rượu xuống, lấy khăn tay ra lau sạch mu bàn tay xong, mới cười lạnh nói: "Đệ đệ không thường chạy đến quán rượu tiệm trà như đại ca, nên đương nhiên tửu lượng không được như đại ca rồi."

Giả vờ không nhận ra ý đùa cợt của hắn ta, Hạ Kỳ cười nói: "Nam nhân không thể không biết uống rượu, nhị đệ nói phải không?"

"Người biết uống rượu chưa hẳn là nam nhân, nhưng không phải tất cả nam nhân đều thích uống rượu." Hạ Hành cười bưng ly rượu lên nhìn Hạ Kỳ: "Thỉnh thoảng uống hai ly là chuyện thường, nhưng nếu xem rượu như mạng thì xin miễn thứ cho kẻ bất tài này rồi. Tửu lượng đệ đệ không bằng đại ca, ly này kính đại ca." Nói xong, cũng không để ý phản ứng của Hạ Kỳ, ngửa đầu uống cạn.

Hạ Uyên lạnh lùng nhìn, khinh thường cười nhạo một tiếng, nhận lấy ly rượu mới đổi từ thái giám.

"Lời này của nhị đệ rất có lý." Hạ Kỳ vẫn cười hào sảng, uống cạn rượu xong, thì không tiếp tục kính rượu nữa, đàng hoàng ngồi đó.

Hạ Hành cúi đầu, khẽ cười quơ quơ ly rượu rỗng trong tay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongphuong_99, minhsue, Mysunshine.htt, satthuml151, SindyNguyen, Thao 104389, tiểu khê và 386 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.