Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

 
Có bài mới 21.02.2018, 11:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 4018 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@GG84_LH84: Nhiều bạn cũng hỏi truyện hoàn chưa, hôm nay mình sẽ trả lời chung luôn, truyện này hoàn lâu rồi, chỉ còn lại vài ngoại truyện thôi nhé các bạn. Do mình bận học + lười + thiếu động lực nên chậm trễ ngoại truyện, thật xin lỗi vì điều này  ^:)^  ^:)^  ^:)^ Để tạ lỗi từ giờ mình sẽ không đặt pic cho các bạn dễ đọc  :-D  

Ngoại truyện 4: Lạc lối…

Edit: Kim Phượng

Chờ cánh cửa phía sau đóng kín, Triệu Thanh Hề ném mạnh những vật dụng hàng ngày đặt ở cửa trước xuống sàn nhà của phòng khách rồi lặp tức xoay người vào nhà.

Tống Cẩn Thành buồn bực, bị người phụ nữ đáng chết này xem như không khí cả một đêm, về đến nhà lại bày sắc mặt cho mình! Tống Cẩn Thành ra sức đẩy cửa ra: "Thanh Hề, em nói rõ với anh, em tức giận cái gì chứ?"

Triệu Thanh Hề đang ngồi ở cuối giường gấp quần áo, đến giờ cũng chỉ gấp được một món, Triệu Thanh Hề nhạy cảm với tiểu tam là bởi vì lòng vẫn còn sợ hãi chuyện kiếp trước gặp phải, giấu đi cảm xúc trong mắt rồi ngẩng đầu lên nói: "Tống Cẩn Thành, mùi nước hoa trên người anh rất nồng, còn nữa nếu anh chán ghét em, tìm phụ nữ ở bên ngoài. . . . . . Anh cứ nói thẳng em tuyệt đối không ngăn cản anh."

Tống Cẩn Thành còn tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm: "Buổi trưa hôm nay, anh vốn ăn cơm với khách hàng, sau đó Chúc Lam nói cô ấy biết đối phương, chính cô ấy nói có thể bắt chuyện với khách hàng cho nên bọn anh liền ăn chung bữa cơm, buổi chiều anh lại phải lên lớp, không có chuyện gì xảy ra cả."

"Vậy anh giải thích xem, hai người dựa gần đến cỡ nào, trên người anh mới có thể dính mùi nước hoa của cô ta cả ngày cũng không bay đi? Em ngửi thấy thì ghê tởm." Triệu Thanh Hề tức giận ném quần áo của Tống Cẩn Thành vào trên người anh: "Tự gấp đi."

Tống Cẩn Thành cười nhặt quần áo lên để lại trên giường: "Vợ, thành thật mà nói anh cũng không thích mùi này, anh thích mùi trên người em hơn. Mát mẻ tự nhiên mê người. Anh sẽ đi tắm ngay bây giờ, nhất định rửa đi mùi nước hoa trên người. Em chờ đi."

Thừa dịp Tống Cẩn Thành tắm, Triệu Thanh Hề nghĩ lại chính mình, có phải bản thân chuyện bé xé ra to, thần hồn nát thần tính (*) hơi quá? Biểu hiện mới vừa rồi của mình có giống người đàn bà chanh chua hay không? Còn nữa, có phải mình quản quá nghiêm rồi không?

(*): Sợ bóng sợ gió.

Tống Cẩn Thành buôn bán càng làm càng lớn, bên cạnh khó tránh khỏi sẽ có phụ nữ đỏ con mắt! Mỗi ngày cô phải bận rộn chuyện của hai tiệm cơm, không thể nào ngày ngày đi theo sau Tống Cẩn Thành, mặc dù Tống Cẩn Thành giữ mình trong sạch nhưng ngọn nguồn sự việc xét đến cùng đều do những cô gái trẻ tuổi kia.

Một thời gian sau, công ty của Tống Cẩn Thành họp thường niên, nói trắng ra là công ty tốn tiền phúc lợi cấp cho hoạt động tụ hội của nhân viên. Triệu Thanh Hề làm bà chủ, dĩ nhiên là phải tham gia.

Trước khi đi, Triệu Thanh Hề cùng Tống Cẩn Thành đến tiệm mua hai bộ âu phục, suy nghĩ một chút nữa mình phải tham gia đại diện cho mặt mũi của Tống Cẩn Thành nên Triệu Thanh Hề cố ý mua một cái áo khoác trong tiệm, bên trong mặc chiếc váy dài đến gối.

Đến bữa tiệc tối nhìn thấy Chúc Lam một thân quần áo và trang sức hoa lệ lại không tục khí, Triệu Thanh Hề cảm thấy mình có chút không bằng.

Từ xa, Triệu Thanh Hề đã nhìn thấy Chúc Lam mặc chiếc váy dài trễ ngực, lộ ra một mảng thịt ngực trắng như tuyết, váy dài xẻ tà, chân dài như ẩn như hiện, trong lòng cô không khỏi phẫn nộ: cũng không phải là cuộc họp quan trọng gì, đang ở giữa mùa đông nhiệt độ không khí chỉ hai độ, cô mặc bại lộ như vậy sao?

Vợ của Lý Ba, Cát Lâm ăn mặc đúng chuẩn phụ nữ quy củ, trật tự ngăn nắp như Triệu Thanh Hề, "Chị dâu, hôm nay chị thật xinh đẹp."

Triệu Thanh Hề: "Cát Lâm, em cũng rất xinh đẹp đó."

Cát Lâm đưa tay chỉ Chúc Lam ở nơi xa: "Chị dâu, chị xem người phụ nữ kia ăn mặc thật là bại lộ. Em mà là chồng của cô ta em nhất định sẽ tức sinh bệnh trời rất lạnh lại ăn mặc như mùa hè, cô ta coi mình là rau dưa trái mùa à."

Triệu Thanh Hề cười cười, thấy Tống Cẩn Thành đang nói chuyện với mấy vị quản lý công ty, cũng yên tâm.

Chúc Lam chủ động đi tới trước mặt Tống Cẩn Thành bắt chuyện: "Tống Tổng."

Tống Cẩn Thành khẽ nhếch mép lên, híp híp mắt: "Ừ, quản lý Chúc, tối nay rất lạnh, cô chú ý phòng lạnh giữ cho ấm. Nam nhân viên trong công ty có kết hôn, có độc thân. . . . . . Nữ nhân viên mặc quá hở hang dễ làm cho người ta phạm sai lầm, bọn họ mà phạm sai lầm, công ty sẽ xử lý theo quy định."

Nhất thời sắc mặt Chúc Lam trắng bệch, đàn ông là động vật nhìn bằng mắt, nhìn đến bản thân mặc mát mẻ như thế, chẳng lẽ sẽ không âm thầm vui mừng? Nghe trong giọng nói của Tống Cẩn Thành có ý cảnh cáo: "Cám ơn Tống Tổng nhắc nhở, bây giờ em lặp tức mặc áo khoác vào."

Chờ Chúc Lam tỉnh táo rời khỏi, Tống Cẩn Thành mới cười đi tới bên cạnh Triệu Thanh Hề: "Vợ, lát nữa công ty có rút thưởng, không bằng em cũng đi thử vận khí một chút."

Triệu Thanh Hề rất hài lòng đối với biểu hiện mới vừa rồi của Tống Cẩn Thành, trong lòng cũng hiểu Tống Cẩn Thành có ý thức đề phòng, dịu dàng nói: "Quà tặng đó là anh chuẩn bị cho bọn họ, em mà đi rút thưởng người ta còn không cười nhạo em à, không chừng còn nói em giành phúc lợi với bọn họ."

Tống Cẩn Thành cười ha ha: "Vợ, tất cả phúc lợi anh cấp cho em đều ở trên người anh, hơn nữa chỉ có buổi tối lúc chỉ có hai người chúng ta mới có thể cho em, bọn họ không lấy được."

"Lưu manh. Không có chút nghiêm chỉnh."

Tống Cẩn Thành cười không đứng đắn với Triệu Thanh Hề một lát: "Anh lên bục phát biểu, em tự mình dạo chơi một lát đi."

Tống Cẩn Thành ở trên đài dõng dạc phát biểu, cảm ơn nhân viên cố gắng phấn đấu vân vân, còn Triệu Thanh Hề tìm một góc an tĩnh.

Sau đó, Tống Cẩn Thành không để ý tới Triệu Thanh Hề, cùng mấy tên giám đốc lâu năm ăn uống linh đình.

Chúc Lam bưng một đĩa bánh ngọt đi tới trước mặt một đám đàn ông tiếp chuyện. Lấy thân phận trước mắt của cô không đủ tư cách cùng những giám đốc lâu năm này tiếp lời, nhưng ánh mắt mọi người sáng như tuyết, Chúc Lam mượn thân phận được Tống Cẩn Thành bổ nhiệm, vừa vào công ty liền khẳng định mình tài trí hơn người, người khác tự nhiên không dám xem thường cô, huống chi, dáng dấp Chúc Lam khá tốt.

Trên người Chúc Lam tăng thêm cái áo khoác lông màu đen, che khuất hơn phân nửa tấm lưng trắng, phía dưới vẫn như cũ lộ ra đôi chân dài như ẩn như hiện. Hơn nữa còn cố ý đưa đường xẻ lộ chân ra đối mặt với Tống Cẩn Thành.

Triệu Thanh Hề tình cờ thấy, cười nhạt một tiếng, chiến tranh giữa phụ nữ, có lúc thật không cần ngôn ngữ, Chúc Lam để cô vào mắt như vậy, Triệu Thanh Hề làm sao lại nhẫn tâm cô phụ đối phương đây.

Váy dài của Chúc Lam là nhãn hiệu nước ngoài, hiện tại ở thị trường trong nước không mua được, váy màu đỏ đuôi dài thật dài rủ xuống ở trên sàn nhà không biết dính bao nhiêu bụi.

Triệu Thanh Hề đi tới, giày cao gót năm phân giẫm lên khối lụa đỏ kia: "Cẩn Thành, vị này chính là quản lí bộ phận nhân sự mà công ty mới nhận sao?"

Chúc Lam đang đối đáp với phòng kế hoạch Tống Cẩn Thành, nói chuyện một cách khéo léo về cuộc sống du học sinh của mình, vừa nghe vậy liền bày ra vẻ giật mình, xoay người nhấc chân, sau đó trước ánh mắt của bao người, chỉ thấy thân thể Chúc Lam nghiêng nhẹ, sau đó cả khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ trở nên vặn vẹo, kinh hoảng. Cô ta không có ngã xuống, ngược lại giả bộ trấn định, trong lòng nảy sinh ác độc nói: Tống Cẩn Thành, vợ của anh thật không đơn giản.

Triệu Thanh Hề cảm thấy đã cho cô ta một bài học, cũng nên dừng lại: "Mọi người nói chuyện gì vậy?"

Tống Cẩn Thành nhìn thấy một màn này hơi sững sờ, nghĩ thầm, vợ của anh thật là loại người có thù tất báo.

Bên cạnh một vị quản lí nhìn thấy bà chủ nội đấu với tân sủng của công ty, nịnh nọt nói: "Bà chủ, mới vừa rồi ông chủ chúng tôi đang khen bà rất xinh đẹp, là phúc tinh của cậu ấy đấy."



Hoạt động tổ chức đến gần chín giờ, Chúc Lam đi tới trước mặt Triệu Thanh Hề, cố ý dùng lưng ngăn trở tầm mắt của Tống Cẩn Thành: "Ngài chính là Tống phu nhân à? Thật là nhìn không ra đấy."

"Cái này cô phải trách chính mình đi, thị lực của cô kém, đi học đọc sách mà mắt mù."

Chúc Lam chau mày: "Tống phu nhân, tôi vốn muốn báo thù này, nhưng mà sau đó suy nghĩ một chút vẫn là thôi, tôi tội gì phải so đo với một phụ nữ nông thôn lòng dạ hẹp hòi."

Đối phương một phen châm chọc khiêu khích cũng không có chọc giận Triệu Thanh Hề, Triệu Thanh Hề nói: "Chúc quản lý, nếu cô vào công ty của chúng tôi thì nên làm việc thật tốt cho công ty chúng tôi, đừng đánh cái ý nghĩ xấu nào, cô phải thấy rõ ràng, phụ nữ nông thôn là vợ của ông chủ cô, là Phật gia ngồi ở trên đỉnh đầu của cô. Là một thạc sĩ nước ngoài, thế nhưng lại phải đến thị trường nhân tài xin việc làm, nhớ tới đều cảm thấy buồn cười đấy."

Chúc Lam: ". . ."

Chín giờ rưỡi, Tống Cẩn Thành lái xe đưa Triệu Thanh Hề về nhà, Triệu Thanh Hề nhìn Tống Cẩn Thành có hơi say rượu, trầm lặng nói: "Tuần trước công ty anh xảy ra chuyện, tại sao không nói cho em biết?" Triệu Thanh Hề ở hội trường tình cờ nghe được nữ nhân viên công ty lỡ miệng nói.

"Chuyện không lớn lắm, trước kia công ty chúng ta sử dụng thủ đoạn mới đấu thầu một mảnh đất, nào biết đối thủ cạnh tranh vì trả thù, nửa đêm ném mấy trăm con gà chết xuống mảnh đất đó, mục đích là vì phá hư danh tiếng mảnh đất này, ảnh hưởng tiêu thụ sau này, chiêu này thật là tuyệt tình."

"Em nghe thấy cũng không chỉ đơn giản như vậy. Em nghe nói có vài nghiệp chủ tới công ty làm loạn."

Tống Cẩn Thành hơi chóng mặt, nhớ tới hình ảnh vợ anh đấu tranh với Chúc Lam mới vừa rồi: "Vợ, chuyện này em cũng nghe nói à? Trên thực tế hai hộ nghiệp chủ không có tới công ty nháo, phải đến từng bộ phận, nói cái gì không hài lòng hướng phòng ốc, muốn trả phòng hoặc là đổi phòng. Mua phòng rồi muốn trả, họ cho rằng mua phòng ốc cũng dễ như đi chợ bán thức ăn, mua mấy cây tỏi à? Nghĩ khá lắm! Thanh Hề, em không phải lo lắng, bộ phận quản lí mua bán đã giải quyết chuyện này rồi."

Triệu Thanh Hề vẫn còn có chút không yên lòng, đầu thế kỷ 21, rất nhiều nhà giàu mới nổi chính là dựa vào bất động sản khởi nghiệp, dựa vào giao thiệp quan hệ giữa người với người tay không bắt sói trắng, mượn tiền của ngân hàng mua đất đai, sau đó trở thành thương nhân bỏ tiền xây nhà, nhiều người có lời, nhưng cũng không ít người bị lỗ vốn: "Tống Cẩn Thành, anh làm buôn bán phải cẩn thận một chút, mặc kệ xảy ra chuyện gì đều phải nói với em."

"Ừ, sẽ không gạt vợ."

Thành phố tháng mười hai trong xanh, ban đêm gió lạnh phơ phất, Triệu Thanh Hề không nhịn được ngáp một cái. "Còn nữa, anh ở công ty quá chói mắt, phải tùy thời giữ một khoảng cách với cấp dưới, coi như cấp dưới dùng viên đạn bọc đường vây công anh... anh cũng không thể tiếp nhận."

Tống Cẩn Thành nói: "Vợ mặc quần áo trên người dày một chút, đừng để bị lạnh. Em yên tâm, bên anh lập trường kiên định, thề sống chết bảo vệ lãnh thổ của vợ em, quyết không để cho người khác xâm chiếm."

"Ba hoa!" Triệu Thanh Hề cười nói.

Nửa đêm, Triệu Thanh Hề đang ngủ say, bụng dần dần truyền đến một cảm giác đau đớn, lúc đau lúc không, sau một lát, mồ hôi ra khắp người.

Triệu Thanh Hề đau đổ mồ hôi lạnh, cố gắng chui từ trong ngực Tống Cẩn Thành ra, nhưng người đàn ông này ôm quá chặt, Triệu Thanh Hề giãy giụa mấy lần, kết quả Tống Cẩn Thành tỉnh dậy.

"Vợ sao vậy?" Tống Cẩn Thành mê man quan sát.

"Tống Cẩn Thành, em đau bụng, anh mở đèn giúp em nhìn xem là chuyện gì xảy ra."

Tống Cẩn Thành nhanh chóng quan sát Triệu Thanh Hề từ trên xuống dưới, tay run run nói: "Vợ, trên mặt em đều là mồ hôi, em nói em đau chỗ nào, đừng dọa anh mà?"

Đèn vừa mở, Triệu Thanh Hề lại cảm thấy càng thêm khó chịu, sắc mặt nhăn lại nặng nề, rên rỉ chui khỏi giường, Tống Cẩn Thành vén chăn lên thì thấy một vũng máu lớn trên chiếc khăn trải giường màu trắng, mặt sau quần ngủ của Triệu Thanh Hề cũng là từng khối vết máu đọng.

Tống Cẩn Thành luống cuống, lập tức xoay người xuống giường, mặc quần áo, "Vợ, không có việc gì đâu, không có việc gì!"

Triệu Thanh Hề nghe tiếng, bụng dưới truyền tới đau đớn, xoay người về phía Tống Cẩn Thành, thấy rõ vết máu trên giường đơn: "A! Tống Cẩn Thành, tại sao sẽ như vậy?" Đây rõ ràng là dấu hiệu sinh non.

Tống Cẩn Thành gấp đến hốc mắt đều đỏ: "Không có chuyện gì, không có chuyện gì. Vợ, bây giờ anh đưa em đi bệnh viện."

. . . . . .

Tác giả có lời muốn nói: Ps: "Chúc Lam" công dã tràng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kim Phượng về bài viết trên: Bichduyen, san san, tiểu phấn
     

Có bài mới 22.02.2018, 18:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 4018 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Ngoại truyện 5:

Edit: Kim Phượng

Tống Cẩn Thành run rẩy kí tên mình xuống tờ bố cáo, đứa bé mới 40 ngày, anh chưa từng thấy mặt, đứa bé liền cùng anh nói không hẹn gặp lại rồi!

Kết hôn không tới ba tháng, tất cả đều tốt, đứa nhỏ làm sao lại lặng yên không tiếng động đi đây?

Tống Cẩn Thành tự trách, cực kì tự trách.

Do mới rạng sáng, trong hành lang vắng vẻ u tĩnh, Tống Cẩn Thành ngồi xổm cạnh góc tường phòng sinh, không dám gọi điện thoại thông báo cha mẹ hai nhà, ngây ngẩn chờ Triệu Thanh Hề ra ngoài.

. . . . . .

Lúc y tá áo trắng đẩy Triệu Thanh Hề đi ra, Tống Cẩn Thành lập tức có phản ứng, vành mắt ửng đỏ dựa vào giường bệnh: "Vợ, thật xin lỗi, anh không có chăm sóc em tốt. Anh đáng chết, anh khốn kiếp."

Ngay từ lúc bác sĩ phụ khoa làm giải phẫu thì Triệu Thanh Hề cũng đã yên lặng khóc một lần, không ngờ trùng sinh một hồi vẫn không giữ được thai nhi, chẳng qua bác sĩ ở bên trong an ủi cô, nói cô còn trẻ, nếu như chuẩn bị trước khi mang thai, chú ý phòng lạnh giữ cho ấm, không ăn hải sản dẫn đến sinh non, có lẽ đứa bé có thể giữ được; nói cô mới hai mươi hai tuổi, có rất nhiều cơ hội làm mẹ.

Y tá thấy đấng mày râu cao lớn uy vũ khóc sướt mướt, nhiệt tình an ủi: "Vợ anh còn trẻ, tu dưỡng mấy tháng là có thể mang thai, anh không phải gấp gáp. Chỉ là tiểu phẫu, lần này sinh non là bởi vì hải sản lạnh nhiều. Về sau anh chú ý ăn uống của vợ anh một chút, không nên tùy tiện ăn thức ăn dễ dàng dẫn đến sinh non là sẽ không có chuyện gì ."

Tống Cẩn Thành bối rối: "Y tá, vợ tôi là bởi vì ăn hải sản mới sinh non?"

"Hải sản là nguyên nhân chủ yếu, còn có những nguyên nhân phụ khác, chính anh suy nghĩ một chút có phải vợ anh ăn qua hải sản hay không?"

Tống Cẩn Thành đi theo y tá đẩy Triệu Thanh Hề vào phòng bệnh, ảo não không thôi: trước đây không lâu anh bồi một khách hàng ăn cơm, khách hàng đến từ Giang Tô, thích ăn cua đồng lưỡng hồ, ở trên bàn cơm cố ý chọn món ăn này, lúc đó anh nếm hai con, mùi vị quả thật danh bất hư truyền, màu mỡ ngon miệng, lại nghe nói có tác dụng sinh âm tráng dương.

Ngày hôm sau, Tống Cẩn Thành liền dẫn Triệu Thanh Hề đến tiệm hải sản ăn cua đồng, nào ngờ tới có thể tạo ra tác dụng phụ, còn chảy mất con trai anh.

Triệu Thanh Hề mê man suy nghĩ, giọng điệu cực kỳ mệt mỏi uể oải nói: "Cẩn Thành, không trách anh, anh không cần tự trách, sau này chúng ta vẫn còn có thể có con."

Tống Cẩn Thành vừa hối hận vừa tự trách, bàn tay lạnh như băng chui vào trong chăn cầm tay Triệu Thanh Hề: "Vợ, thật xin lỗi, là lỗi của anh, chờ sau khi em khoẻ, anh nhất định cẩn thận chăm sóc em."

"Ừ, anh là đàn ông, em là phụ nữ, đứa bé ở trong bụng mẹ, ngay cả em cũng không biết, anh làm ba làm sao hiểu được phải ăn kiêng cái gì."

Tống Cẩn Thành than thở một lát, dụ dỗ Triệu Thanh Hề ngủ, mình mới ở trên giường bên cạnh chấp nhận một đêm, nhưng mà gối đầu một mình khó ngủ, trằn trọc trở mình. Nhắm mắt lại, trong đầu tràn ngập vẻ mặt nho nhỏ, tròn mắt, kẽ chân hơi xòe.

Ngày hôm sau, Tống Cẩn Thành dĩ nhiên là muốn điện thoại thông báo hai phe gia trưởng.

Tống gia bên này tới trước, lúc mẹ Tống khí thế hung hăng nhảy vào cửa, Triệu Thanh Hề cũng không dám ăn cháo trắng Tống CẩnThành xách tới nữa. Lấy trình độ thiên vị bảo vệ của mẹ Tống, mình sẽ bị mắng, đánh một hồi dữ dội.

"Thằng hai, làm sao con lại sơ ý đến mức làm mất cháu trai mập mạp của mẹ? Thanh Hề có mang thai hay không chính con không phát hiện được à? Người hơn ba mươi tuổi rồi, con phải coi chừng thân thể vợ con thật tốt, Thanh Hề trẻ tuổi, là tuổi thích hợp nhất để nối dõi tông đường, con xem hiện giờ một cái thai thật tốt bị con qua loa khinh thường làm mất, con thật là làm mẹ tức chết rồi! Mẹ thật sự muốn cầm cây chổi tát con một cái. . . . . . ."

Triệu Thanh Hề ngơ ngẩn, mẹ Tống đẩy tội lên đầu con trai bà, không giống phong cách của bà đâu.

Mẹ Tống hùng hùng hổ hổ nói một mạch mới nhìn lại Triệu Thanh Hề: "Tiểu Thanh, không có việc gì, mẹ đã giúp con mắng thằng hai rồi, tức giận trong lòng con cũng nên tiêu mất. Hiện tại việc cấp bách là dưỡng tốt thân thể để có em bé nữa. Mẹ đã gọi dì Trương đến chỗ các con, về sau toàn bộ thức ăn của con do dì Trương phụ trách, con liền an tâm điều dưỡng thân thể."

Tống Cẩn Thành im lặng không lên tiếng, cứ nhìn Triệu Thanh Hề.

Trong nội tâm Triệu Thanh Hề hiểu rõ ràng, thì ra là Tống Cẩn Thành đưa trách nhiệm ôm trên người mình.

"Mẹ, không cần làm phiền dì Trương, dì ở lại chỗ mẹ chăm sóc mẹ, con có Cẩn Thành chăm sóc là được."

Mẹ Tống muốn cháu đến sốt ruột, đồng thời hiểu, chuyện mất đứa nhỏ - không phải tất cả lỗi đều ở Tống Cẩn Thành, nhưng con trai ở đây, bà làm mẹ muốn nói con dâu cũng không mở miệng được: "Thằng hai làm sao biết chăm sóc phụ nữ, tiểu Thanh con cũng có lỗi, kết hôn nên chuẩn bị mang thai, con xem hôm nay mất đứa bé, người một nhà chúng ta đều khó chịu theo. Ai, tuổi còn nhỏ chính là không hiểu chuyện, nói gì các con cũng sẽ không nghe, trong mắt căn bản cũng không có người mẹ này. Mẹ là người từng trải, hiểu nhiều hơn các con, các con phải nghe mẹ để dì Trương ở lại chỗ các con nấu cơm."

Tống Cẩn Thành thích cuộc sống của hai người, dùng từ ngữ hiện đại mà nói, gọi là thế giới của hai người.

Triệu Thanh Hề cũng không quen có người thời khắc nhìn mình chằm chằm. Tuy mẹ Tống nói là xuất phát từ chăm sóc cô mới đưa dì Trương an bài đến bên này, nhưng không thể phủ nhận là dì Trương sẽ báo cáo với mẹ cuộc sống hằng ngày của cô và Tống Cẩn Thành.

Có chút sốt ruột.

"Mẹ, tự con biết làm cơm, Thanh Hề do con chăm sóc, không cần dì Trương đâu."

"Con làm ông chủ, mỗi ngày phải đến công ty, làm sao có thời giờ coi chừng vợ con, lại nói phân tâm có thể làm thành chuyện lớn gì!" Một phen ý tứ, con dài dòng giống phụ nữ.

Cuối cùng quyết định dì Trương mỗi ngày chỉ đến bên Tống Cẩn Thành làm hai bữa cơm, làm xong liền đi.



Mẹ Triệu - Tôn Ngọc Hương xách theo một túi đậu phộng cùng táo đỏ, đường đỏ tới thăm.

Mũi dùi dĩ nhiên là chỉ hướng Tống Cẩn Thành, nhưng Tống Cẩn Thành đi làm, mẹ Triệu chỉ có thể hướng về phía Triệu Thanh Hề càu nhàu: "Không phải mẹ nói con đâu, thai đầu cứ chạy mất như vậy, con thật là quá không cẩn thận. Người nhà họ Tống xem trọng bề ngoài, con nói xem nếu con sinh con trai, con ở nhà họ Tống mới được xem trọng, bằng không chị dâu con vĩnh viễn ở trên đầu con. Mẹ chồng con cũng sẽ coi thường con, tuổi còn nhỏ chính là không hiểu thế thái nhân tình, về sau ngàn vạn phải cẩn thận, lần sau mất nữa, ba mẹ chồng con không chừng muốn phát biểu ý kiến, đến lúc đó cho con chịu."

Triệu Thanh Hề gật đầu, "Mẹ, con hiểu những đạo lý này."

"Mẹ, con tới rồi." Trong tay Tống Cẩn Thành xách theo hai túi thuốc bổ lớn cho phụ nữ bổ thân thể.

Mẹ Triệu nhìn thấy là thuốc bổ, lạnh lùng liếc qua một mắt, cảm giác mình mang tới đậu phộng táo đỏ sớm sinh quý tử không cùng cấp bậc, mộc mạc.

"Con rể, coi như con có chút lương tâm, biết mua thuốc bổ cho con gái của mẹ. Gần đây một tháng này con gái của mẹ toàn dựa vào con chăm sóc. Mẹ mang theo chút táo đỏ đậu phộng tới đây, còn con mang đồ vật về nhà, dùng táo đỏ đậu phộng Quế Viên còn có đường đỏ, lấy hầm thành canh, phụ nữ ăn bổ huyết dưỡng thân thể."

"Yes Sir~." Tống Cẩn Thành nhìn Triệu Thanh Hề một cái, "Mẹ, mẹ ăn cơm chưa? Nếu chưa con dẫn mẹ đi xuống ăn cơm trưa."

"Không cần, hiện tại mẹ liền trở về."



Qua hơn một tháng, chuyện sinh non coi như là bay qua rồi.

Chuyện mang thai không thể gấp, vì vậy Triệu Thanh Hề lần nữa vùi đầu vào khách sạn.

Thu ngân viên Chu Bảo Châu đề xuất với Triệu Thanh Hề muốn từ chức, Triệu Thanh Hề cùng Chu Bảo Châu cẩn thận tán gẫu qua, xét thấy Chu Bảo Châu nói lên lý do hợp lý, Triệu Thanh Hề liền đồng ý. Chu Bảo Châu làm việc cần cù và thật thà tỉ mỉ, nhiều lần cũng phát hiện ra tiền giả, giảm bớt tổn thất của tiệm cơm. Triệu Thanh Hề suy tính đến phúc lợi của nhân viên, liền giao phó tài vụ, khi Chu Bảo Châu nghỉ việc thì cho nhiều nửa tháng tiền lương.

Chỉ là không ngờ, lần cuối cùng Chu Bảo Châu trực trước khi nghỉ việc xảy ra chút vấn đề.

Lúc thu ngân viên giao nhận ban trực thu tiền lời giao cho kế toán thống kê ghi vào.

Chu Bảo Châu cất tiền lời buổi trưa bỏ vào trong túi nhựa, đến phòng tài vụ tầng ba.

Kế toán Vương Mộc Lan là bà con xa của Tống Cẩn Thành, con gái cô ba. Ở khách sạn Tống Thành làm kế toán thật nhiều năm rồi, kinh nghiệm đầy đủ, là người lão luyện.

Đếm đếm, phát hiện có cái gì không đúng: "Bảo Châu, số tiền không đúng, tấm này 50 cùng 100 đều là tiền giả."

Chu Bảo Châu nhìn một đống tiền trên bàn một cái, "Chị Mộc Lan, em trực tiếp mang tiền lên, hơn nữa lúc thu tiền cũng rất cẩn thận."

"Chị biết rõ em làm việc tỉ mỉ. Nhưng khách sạn có quy định, số tiền ở trong tay ai có vấn đề, người đó liền phải chịu trách nhiệm. Hơn nữa theo quy định, là phải đền gấp bội. Bảo Châu, em anh minh khó giữ được. Chị đếm - ít đi 223 đồng tiền, cộng thêm 150 tiền giả, tổng cộng hơn ba trăm."

Trong lòng Chu Bảo Châu giãy giụa, hơn bảy trăm tờ, tương đương với ba tuần tiền lương.

"Chị Mộc Lan, chị phải tin tưởng em, em không có làm gì mờ ám, em thu tiền đều rất cẩn thận."

Giọng điệu Vương Mộc Lan giải quyết việc chung: "Bảo Châu, chị giải quyết việc chung, gọi chị dâu họ tới đây, để chị ấy đến giải quyết chuyện này. Hơn nữa chị và em không thù không oán, có thể giúp em thì đã giúp em."

Triệu Thanh Hề nghe Vương Mộc Lan trần thuật, có chút bất đắc dĩ, khó xử, Chu Bảo Châu làm thu ngân viên hơn một năm, đây là lần thứ hai phạm sai lầm, lần trước phạm sai lầm là thối dư tiền cho khách, sau đó khách tại chỗ chủ động mà nói em ấy thối dư tiền. Hôm nay là lần cuối Chu Bảo Châu đi làm, xảy ra chuyện, theo quy định phải bù tiền trở lại, còn phải phạt gấp đôi.

Cộng lại là hơn bảy trăm. Triệu Thanh Hề nghĩ mình không có khả năng vì một mình cô ta mà ngoại lệ, vậy sau này còn như thế nào khiến người khác phục chúng.

"Bà chủ, hôm nay em không có không tập trung, em rất nghiêm túc làm việc, chưa từng nghĩ sẽ xảy ra chuyện như vậy." Vành mắt Chu Bảo Châu ửng đỏ nói.

"Bảo Châu, như vậy đi, chuyện này cũng không cần nói ra, em bù chỗ thiếu hụt trở về, khách sạn cho em phát hơn nửa tháng tiền lương y theo mà thực hiện không lầm. Có câu nói lỡ một bước chân thành hận thiên cổ! Hi vọng em nhớ, về sau em đi ra ngoài tìm công việc khác, không thể bởi vì là lần cuối cùng làm việc liền phớt lờ. . . . . ." Triệu Thanh Hề không có làm khó Chu Bảo Châu.

Chờ sau khi Chu Bảo Châu rời khỏi đây, Vương Mộc Lan lắc đầu: "Chị họ, chị chính là nhân từ nương tay, cô ta phạm sai lầm nên trừng phạt cô ta, khách sạn Tống Thành chúng ta cũng không phải là nơi làm từ thiện, nếu mỗi thu ngân viên đều mắc chút lỗi, khách sạn Tống Thành còn mở được sao!"

Vương Mộc Lan xưa nay là tính tình bỏ đá xuống giếng, cùng nhân viên khách sạn nháo qua không ít mâu thuẫn, vì vậy không được những công nhân viên khác thích. Trên công tác cũng mắc phải sai lầm. Triệu Thanh Hề nể tình cô là thân thích của nhà họ Tống nên chưa nói nàng. "Mộc Lan, mỗi người đều có thể phạm sai lầm, mấu chốt là biết sai có thể sửa, Chu Bảo Châu trong nhà có khó khăn, hôm nay mẹ em ấy té thành não ứ huyết, nếu chúng ta lại đòi người ta tiền, không phải là hoạ vô đơn chí chứ sao. Được rồi, chuyện đến đây chấm dứt, không cần truyền đi."

Buổi tối, Tống Cẩn Thành tới đón Triệu Thanh Hề tan việc, Triệu Thanh Hề mừng rỡ như điên, "Không phải ngày mai anh mới trở lại sao? Thế nào hôm nay trở về?"

"Khảo sát kết thúc, cho nên anh đổi chuyến bay trở lại ôm vợ!" Tống Cẩn Thành đi theo lớp học quản lý doanh nghiệp đến nước Mĩ khảo sát, đợi gần nửa tháng.

Về đến nhà, dĩ nhiên là kích tình bắn ra bốn phía. Triệu Thanh Hề còn chưa có để xuống túi xách đâu, Tống Cẩn Thành liền một phen từ phía sau ôm lấy hông của Triệu Thanh Hề, thõa mãn than thở nói: "Hơn nửa tháng không có vuốt vợ, eo em biến nhỏ rồi, có phải ngực cũng nhỏ theo không?"

"Lưu manh! Anh ôm một cái em liền to ra? Từ đâu tới bày tay tốt như vậy, anh ở nước Mĩ sờ qua cô nào to lớn mới nhận ra được em nhỏ chứ?"

Tống Cẩn Thành bị Triệu Thanh Hề trêu chọc, rút ra khó nhịn, ôm lấy cô mè nheo một hồi, liền một phen vớt cô lên ghế sa lon, còn sắc, sắc nói: "Vợ, anh đều không có nhìn thẳng họ, cả ngày đi theo một đám ông lớn dạo công ty nhìn nông trường, tham gia hội giao lưu, ngay cả cọng lông cũng không đụng tới. Hắc hắc, vợ, chúng ta nắm chặt thời gian sinh con đi!"

Hơn hai tháng sau, Triệu Thanh Hề mang thai!

. . . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kim Phượng về bài viết trên: Bichduyen, Hothao, My Nam Anh, MysB, Tiểu Linh Đang, mynhanh, san san, tiểu phấn, trang tra
     
Có bài mới 27.02.2018, 23:47
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.04.2017, 20:31
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 274
Được thanks: 4018 lần
Điểm: 25.12
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Ngoại truyện 6: Sinh con

Edit: Kim Phượng

Triệu Thanh Hề mang thai lần nữa đối với hai nhà Triệu Tống mà nói đều là một chuyện hết sức quan trọng, nhà họ Tống suy tính đến Tống Cẩn Thành hơn ba mươi tuổi, sớm nên ôm con trai, còn nhà họ Triệu cảm thấy Triệu Thanh Hề gả cho gia đình nhiều quy củ, đoán chừng không thiếu tư tưởng trọng nam khinh nữ đâu.

Triệu Thanh Hề năm, sáu tháng bụng đã lớn, nhìn lớn giống như là mười tháng. Mẹ Tống mang theo cháo gà tới chỗ ở của Tống Cẩn Thành, nhìn chằm chằm bụng của Triệu Thanh Hề hồi lâu, "Mẹ thấy thai này nhất định là một bé trai, hình dáng thai tốt, lại lớn, đủ sức nặng, về sau sinh ra nhất định là một bé trai khoẻ mạnh kháu khỉnh, đáng yêu."

Triệu Thanh Hề ăn ngay nói thật, "Mẹ, bác sĩ không có nói là nam hay nữ, Cẩn Thành nói con trai hay con gái anh ấy đều thích. Hơn nữa con cảm thấy trong bụng con có lẽ là một cô bé, có lúc làm ầm ĩ bướng bỉnh, có lúc lại vô cùng ngoan."

Mẹ Tống cảm thấy mình có chút bị đánh mặt: "Mẹ đã ăn qua muối so với con ăn cơm còn nhiều hơn, nào có người mẹ như con vậy, đứa bé ở tại trong bụng con, rõ ràng có thể nghe con nói chuyện, nếu nó là một người ghi thù, nghe con nói thích con gái, nó sẽ cáu kỉnh."

Buổi tối, Triệu Thanh Hề rập khuôn không lầm nói cho Tống Cẩn Thành nghe lời của mẹ Tống, Tống Cẩn Thành cách áo ngủ vuốt bụng to của Triệu Thanh Hề: "Bảo bảo, dù con là nam hay nữ, ba ba đều yêu con, yêu con giống như yêu mẹ con vậy."

Triệu Thanh Hề nghe được hốc mắt nóng lên, "Nói lời ân ái với con gái đúng không, chính em ở bên cạnh anh cũng không nói cho em nghe."

"Ghen à?" Tống Cẩn Thành cười hắc hắc, một tay đệm ở sau ót Triệu Thanh Hề, một tay vuốt bụng Triệu Thanh Hề: "Đến, anh kể chuyện cổ tích cho hai mẹ con đáng yêu nghe. Ngày xưa, có con ếch. . . . . . ."

Qua hơn nửa tháng, Triệu Thanh Hề nhớ tới công ty Tống Thành bắt đầu phiên giao dịch mua bán kì sau nhà Thiên Thịnh gần hai tuần lễ rồi, mình ở nhà dưỡng thai không bước chân ra khỏi nhà, còn chưa có đi xem qua bộ phận mua bán, bác sĩ dặn dò phụ nữ có thai phải ra ngoài dạo thường xuyên. Triệu Thanh Hề liền quyết định đi hiện trường xem tình huống tiêu thụ một chút.

Bộ phận mua bán phòng Thiên Thịnh là một trệt ba lầu cao, kiến trúc kiểu tây phương, chạm trổ màu trắng, trước mặt cửa chính là suối phun hình vành khuyên và bồn hoa sang trọng, sau lưng chính là nơi hạng mục - hiện trường thi công.

Lúc Triệu Thanh Hề nâng cao bụng bự đi vào, dọc theo đường đi các nhân viên quần áo chỉnh tề trật tự làm việc, mọi người cười gọi bà chủ Triệu Thanh Hề. Triệu Thanh Hề không muốn hưng sư động chúng như vậy, "Quản lí Vương, anh nói với mọi người tôi chỉ tới dạo một chút, mọi người không cần gò bó sợ hãi, coi như tôi không có tới. Nên làm gì thì làm đi."

Quản lí Vương hết sức lo sợ gật đầu, nghĩ thầm, mọi người cũng không ngốc, bà chủ là bảo bối của ông chủ đó!

Chỉ chốc lát sau, Triệu Thanh Hề mềm nhũn ngồi trên ghế sa lon nghỉ ngơi, thấy nhân viên phục vụ bưng lên một bàn trái cây cùng đồ uống, cười khoát tay: "Cô không cần phải phục vụ tôi, tự tôi sẽ chăm sóc cho mình, cô bưng cho khách muốn mua phòng ăn đi." Kể từ khi mang thai, Triệu Thanh Hề ăn nhiều nhất chính là trái cây, quả nho, hột đào, quả táo. . . . . . . Mỗi ngày thay nhau lên.

Tống Cẩn Thành trở về nhìn thấy trong tủ lạnh phòng bếp đầy trái cây, nói: "Vợ nhà người ta mang thai muốn ăn sơn hào hải vị đều thay đổi đa dạng, vợ anh chỉ toàn chọn quả ăn. Anh thấy anh có thể đổi nghề làm nhà buôn bán trái cây rồi."

Nhân viên phục vụ lộ ra tám cái răng cửa tiêu chuẩn: "Bà chủ bà ăn đi, mỗi ngày bộ phận mua bán đều dự trữ sẵn trái cây."

Chợt dần dần truyền đến âm thanh hò hét ầm ỉ hô khẩu hiệu: "Xí nghiệp Tống Thành lòng dạ hiểm độc, vô lương, có câu nhàThiên Thịnh tay không bắt sói trắng lừa gạt tiền của người tiêu thụ, chúng tôi muốn trả phòng! Trả phòng . . . . . . ."

Triệu Thanh Hề nghiêng đầu, cách tấm thủy tinh thấy bên ngoài đứng hai dãy người mặc quần áo giống nhau, hơn nữa còn xếp thành hai hàng, trên tay lôi kéo biểu ngữ, vải trắng chữ đỏ rõ ràng.

Người đàn ông dẫn đầu đứng đối diện cửa chính bộ phận mua bán, tràn đầy sức lực kêu lên chữ trên biểu ngữ.

Giá cả lừa gạt? Chất lượng có vấn đề? Triệu Thanh Hề thấy như rơi vào trong sương mù, Tống Cẩn Thành không phải là một người đàn ông làm chuyện lòng dạ hiểm độc, lại nói anh đã mở rộng nhiều tiệm bán hoặc cho thuê, chưa bao giờ xảy ra chuyện người tiêu thụ biểu tình tập thể. Lần này bắt đầu phiên giao dịch tiêu thụ là công trình phòng Thiên Thịnh kì ba, như vậy người tiêu thụ bên ngoài là nhằm vào công trình kì hai mà đến?

Triệu Thanh Hề đứng dậy muốn đi ra ngoài, bị quản lý Vương ngăn lại: "Bà chủ, bà không cần quan tâm, những người này chính là tới gây chuyện, chúng ta chính trực không sợ gian tà."

"Nếu anh chính trực không sợ gian tà thì càng phải đi xử lý, anh giả làm con rùa đen rút đầu núp ở bên trong, những khách hàng khác đến công ty chúng ta mua nhà xem phòng cũng có thể bị bọn họ hù dọa, anh đi ra ngoài giải thích rõ, nếu không lời đồn vang xa, Thiên Thịnh cũng đừng mong bán ra căn thứ hai." Triệu Thanh Hề tức giận nhìn chằm chằm quản lí Vương.

Dạo này, công ty còn chưa quan hệ xã hội mạnh, làm quảng cáo duy trì hình tượng công ty gì gì đó. Nhưng nếu người khác tìm tới phá hư việc buôn bán của bạn, bạn là đại diện, hoặc là bạn giải thích rõ, đưa đến hiệu quả làm ít công to, hoặc là làm con rùa đen rút đầu, bị chỉnh suy sụp.

Ngoài cửa vẫn nhao nhao ầm ĩ, người đàn ông cầm đầu nói: "Các bạn, các bạn chớ mua phòng ốc Thiên Thịnh, bọn họ bán là hàng giả, phòng chất lượng kém. Thiên Thịnh còn chưa có xây, tôi liền đặt trước một căn, lúc mua nhà cô bán nhà dẫn tôi đến xem bản mẫu, bởi vì tôi không thấy được phòng ốc thực tế, chỉ có thể thông qua cô bán nhà giới thiệu để tìm hiểu tình hình, tôi gom góp toàn bộ tiền mồ hôi nước mắt mà mình khổ cực tích luỹ cùng với tiền cha mẹ cả đời ăn mặc tiết kiệm để mua căn hộ này. Nhưng trời có mây gió bất ngờ, trên hợp đồng viết là phòng cao 3 thước, nhưng thực tế chỉ có 2.95, bọn họ treo đầu dê bán thịt chó, khinh người quá đáng! Mọi người nói xem Thiên Thịnh lừa gạt người tiêu thụ, còn ai dám mua phòng ốc của bọn họ? Sau khi chúng ta đã nhận nhà, làm sao có thể mang theo cha mẹ đã tóc bạc hoa râm đến xem phòng ốc của mình? Thiên Thịnh bán phòng ốc kém chất lượng là lừa gạt!"

"Quản lí Vương, anh nói thật đi, tại sao người mua lại tới nháo? Các anh không phái người đi ra ngoài chính diện đáp trả, anh có tin không tới nửa tiếng toàn bộ khách hàng cả phòng sẽ chạy trốn hết sạch hay không!" Triệu Thanh Hề quát lớn.

"Bà chủ, xét đến cùng là do giá phòng. Những người mua này là mua từ năm trước lúc phòng ốc còn chưa có bắt đầu xây, giá tiền là 3998 một mét vuông, hiện tại bán kỳ nhà này, giá tiền rẻ hơn so với năm trước, bởi vì đẩy mạnh tiêu thụ, công ty muốn làm hoạt động mua sắm, giá đều ở 3700, cho nên trong lòng người mua năm ngoái tức giận muốn trả phòng. . . . . ."

Triệu Thanh Hề nghe xong, ngực phập phồng lên xuống, có câu nói vô gian bất thương (*), Thiên Thịnh làm mánh, ở giới bất động sản không phải lần đầu tiên, mà lần này gây lớn như vậy? Thật sự có đơn giản như vậy sao? Triệu Thanh Hề đi tới cửa đại sảnh xa hoa, chỉ vào cô gái mặc đồng phục dưới cây đại thụ nói: "Cô gái kia đang chụp hình, cô ta ở đâu ra? Nhìn giống như là cô bán nhà."

(*): Không sử dụng mánh (ví dụ như: khuyến mãi, mua 1 tặng 1,...) thì không thể buôn bán.

Quản lí Vương nghe vậy, híp mắt liếc nhìn cô gái cầm máy chụp hình, "Đúng là cô bán nhà cao cấp ở đối diện lưng chừng núi."

Triệu Thanh Hề trợn mắt nhìn quản lí Vương một cái: “Anh cứ đứng ngốc ở đây như vậy để cho đối phương lợi dụng sơ hở à?"

Nói xong, Triệu Thanh Hề tay trái đỡ bụng, tay phải chống ngang lưng, đi ra ngoài: "Quản lí Vương đẩy chút đồ uống hoa quả ra ngoài, chia cho bọn họ ăn, trời nóng nực, dễ dàng bị cảm nắng."

Triệu Thanh Hề đi tới chính giữa hai hàng người, thân thể đứng quay lưng về phía cửa chính bộ phận mua bán, cửa chính chịu áp lực của gần trăm tên khách đứng xem, bao gồm cả nhân viên bộ phận mua bán.

"Mọi người, làm ăn chú trọng nhất là giao dịch công bằng, một bên tình một bên nguyện, mọi người nói chiều cao nhà Thiên Thịnh không hợp cách, vậy mọi người lấy chứng cớ ra, mọi người có dùng thước đo không? Ban đầu lúc Thiên Thịnh bán nhà, có lấy súng buộc mọi người giao tiền mua nhà không? Mọi người không thể bởi vì giá phòng năm nay có biến động đã cảm thấy chính mình chịu thiệt nói muốn trả phòng, thậm chí vu hãm chất lượng nhà của chúng tôi không đạt, đúng không? Lấy một thí dụ, năm ngoái tôi mua một dây chuyền hoàng kim, tốn hơn hai ngàn, nhưng năm nay hoàng kim rớt giá, chỉ còn 1800, mọi người nói xem tôi có phải nên trả lại dây chuyền, muốn ông chủ tiệm châu báu trả tiền lại cho tôi hay không? Mua phòng ốc tựa như làm đầu tư, ánh mắt phải nhìn về lâu về dài, mọi người chỉ coi trọng lợi ích trước mắt thì không nên tiếc cái lợi lớn sau này!"

Người phụ nữ trung niên giơ biểu ngữ nghe được càng tức giận hơn: "Bụng bự, cô là ai, cô giúp ai nói chuyện vậy, chuyện không quan hệ gì tới cô cũng không cần lắm mồm! Chết rách hết rồi!"

Người đàn ông cầm đầu càng thêm kêu vang khẩu hiệu: "Nhóm người mua nhà, cùng tôi kêu lên, xí nghiệp Tống Thành lòng dạ hiểm độc, vô lương. . . . . ."

Hô xong hai lần khẩu hiệu, đột nhiên truyền ra một giọng nói: "Tôi nhớ ra rồi, người phụ nữ mang thai này chính là bà chủ Thiên Thịnh, vợ của Tống Cẩn Thành."

"Tới đi, mọi người cùng nhau vây quanh cô ta chờ họ Tống tới nhận vợ con! Hôm nay không trả tiền nhà lại cho chúng ta, tôi để cho anh ta một thi hai mệnh!"

Thời gian một cái nháy mắt, hai hàng người liền tạo thành hai vòng vây, vây quanh Triệu Thanh Hề làm thành đoàn.

"Khốn kiếp, tránh ra, ai dám động đến vợ tôi, tôi chặt cả nhà của tên đó!" Tống Cẩn Thành thấy Triệu Thanh Hề bị vây quanh ở chính giữa, tức giận cởi áo khoác tây trang, vung tay áo muốn ngăn những người này!

Tống Cẩn Thành vốn ở thành tây xem đất. Quản lí Vương gọi điện thoại tới, anh lập tức vượt nhiều cái đèn đỏ mới chạy về.

Bàn tay Tống Cẩn Thành gắng sức lôi mấy tên đàn ông vây ở vòng ngoài ra, xô xô đẩy đẩy, có một tên đàn ông động thủ trước, vung một quyền về phía mặt Tống Cẩn Thành, Tống Cẩn Thành đang bực bội, vợ con bị người vây quanh, bộ phận mua bán lại ăn hại, không có một người dùng được! Toàn bộ đang xem náo nhiệt!

Tống Cẩn Thành mạnh mạnh mẽ mẽ bị một quyền này, lập tức phản ứng lại.

Trường hợp nhất thời hỗn loạn, người ở vòng bên trong hỗn loạn tản ra, có người mua sợ phiền phức, có người làm thuê, người mua mướn tới tăng nhân số, vừa thấy đánh nhau, hận không thể cách thật xa, tránh cho rước họa vào thân!

Đẩy đẩy chen chen, Triệu Thanh Hề lại không đi được, hai tay che chở bụng, bởi vì mang thai mập mười mấy cân, bụng lại lớn, chân cũng sưng vù, lập tức trọng tâm không vững, bị người từ phía sau lưng đẩy thẳng té xuống nền gạch men sứ.... . . .

Tống Cẩn Thành quét sạch một vòng người, nhưng không thấy vợ anh, tình cờ thoáng nhìn trên đất, chỉ thấy hai tay Triệu Thanh Hề chống trên đất, tận lực không đè ép bụng.

Tống Cẩn Thành giận dữ đá văng mấy người cản đường, nhanh chóng đỡ Triệu Thanh Hề dậy, sau đó ôm cô lên: "Vợ, em không sao chứ? Đau chỗ nào? Nói cho anh biết nhanh lên?"

"Chỗ nào em cũng đau, cũng không biết đứa bé có sao không. . . . . . ." Mồ hôi trên trán Triệu Thanh Hề toát ra, "Tống Cẩn Thành, quần em có chút ướt, anh xem có phải đã xảy ra chuyện hay không?"

Nước mắt Triệu Thanh Hề nhanh chóng rơi xuống, trước kia đứa bé tới lặng yên không một tiếng động, lần này thật vất vả dưỡng đến sáu tháng lớn, bình thường vì đứa bé cái gì cũng ăn, tuyệt không kiêng ăn, cứ thế để mặc cho chính mình ăn thành mập, nếu lần này đứa bé lại có chuyện! Triệu Thanh Hề nghĩ, mình thật không muốn sống!

Tống Cẩn Thành còn hoảng hơn cả Triệu Thanh Hề, vành mắt ửng đỏ ôm phụ nữ có thai nặng hơn 140 cân (*): "Vợ không có việc gì, chúng ta đi kiểm tra, không có việc gì!"

(*): Một cân = Nửa kg

Sau khi trải qua một loạt kiểm tra, bác sĩ nói: "Đứa bé không có việc gì, chỉ là bị chút kinh sợ, xét thấy từng có tiền lệ sinh non, sau ba tháng phụ nữ có thai tận lực ít đi ra ngoài để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nhưng ở nhà phải đi đứng nhiều một chút, bằng không đến lúc sinh phụ nữ có thai quá béo, bảo bảo trong bụng lười biếng, sinh rất khó!"

Hữu Kinh Vô Hiểm! Hữu Kinh Vô Hiểm! (*)

(*): Kinh ngạc và sợ hãi nhưng không có nguy hiểm

Tống Cẩn Thành cẩn thận che chở Triệu Thanh Hề về nhà, lại mời một chuyên gia chăm sóc trẻ sơ sinh, một tấc cũng không rời đi theo Triệu Thanh Hề.

Lúc dự tính ngày sinh còn có hai tuần lễ, Tống Cẩn Thành không đến công ty, ở nhà làm nô lệ cho Triệu Thanh Hề, lát thì bưng nước trái cây cho Triệu Thanh Hề ăn, lát thì lôi kéo cô đi dạo trong sân một chút!

Triệu Thanh Hề không chịu nằm viện trước, bảo ngửi không quen mùi thuốc.

Cho nên lúc nửa đêm, Triệu Thanh Hề đột nhiên đau bụng, Tống Cẩn Thành nhớ kĩ lời dặn của bác sĩ và mẹ hai nhà, vén chăn lên nhìn, một mảnh ướt sũng, lúc này ôm lấy phụ nữ có thai xông ra ngoài!

Tiểu Bảo nhà họ Tống bướng bỉnh, lúc Triệu Thanh Hề mang thai, nhiều lần sợ xảy, hôm nay đến lúc phải gặp ba mẹ, lại thật lười biếng, không chịu ra ngoài.

Hành hạ Triệu Thanh Hề mười mấy tiếng!

Cuối cùng, rốt cuộc bình an hạ sinh Tống Tiểu Bảo nặng tám cân 4 lạng!

Tống Cẩn Thành ôm con trai mập mạp đang cười khanh khách không ngừng, dở khóc dở cười: "Tiểu tử thúi, hành hạ mẹ con! Xem ba đánh mông bây giờ!"

Mẹ Tống đứng ở một bên nhìn cháu trai béo núc ních: "Ai yêu, WOW!! Bảo bảo nhà ai mà dáng dấp vừa khoẻ vừa đẹp như vậy!"

Sau khi Triệu Thanh Hề tỉnh lại, việc đầu tiên là muốn ôm con trai, ôm con vào trong ngực, Triệu Thanh Hề có chút không còn sức lực nào mà cười: "Tống Tiểu Bảo, con là bảo bảo mập mạp!"

Tống Cẩn Thành thấy mà thèm: "Vợ, để cho anh ôm một lát, em ôm mệt mỏi, nhóc này nặng, lại không nỡ ngủ. Hay là anh ôm vẫn tốt hơn!"

Triệu Thanh Hề nghe vậy, liếc Tống Cẩn Thành một cái, tức giận nói: "Bây giờ trong mắt anh chỉ có con trai của anh đúng không, em không phải vợ anh à?"

Tống Cẩn Thành nghe giọng điệu ghen ghét, cười, một tay ôm lấy vợ và con trai, lần lượt hôn: "Hai người đều là bảo bối của anh, một là Đại Bảo Bối, một là Tiểu Bảo!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnhAnh1314, babu4822, bibi050700, butimitu, dhhh, GilbertRip, holy1091, Jennytruong, Lala1299, lu haj yen, nganxu, selenachen, Thoa2010, thuytiendn, Thủy Trúc, xiaolie, xichgo và 452 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.