Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Nhật ký bá chủ học đường - Nguyễn Nhàn

 
Có bài mới 17.02.2018, 08:23
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 669
Được thanks: 4269 lần
Điểm: 35.64
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký bá chủ học đường - Nguyễn Nhàn - Điểm: 42
Chương 15:

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Bên cạnh phía trước mặt Lý Lộ và Doãn Manh là một bạn nữ lớp 4"!" Nhìn Doãn Manh, cô mới biết mình ngồi vào vị trí đắt địa gì.

Trần Tư Dĩnh mở trừng hai mắt, ý bảo Doãn Manh: "Cậu là thẩm phán ah ~" nói xong đánh ra bài cuối của mình.

Doãn Manh lặng đi một chút, sau đó mới quan sát hai hàng người vây quanh một lần.

Giống như toàn bộ xe buýt sân bay khác, hàng cuối cùng nối chung với nhau, ở giữa chỗ ngồi nhiều hơn, đúng khéo là Doãn Manh ngồi trên đó, bên phải cô là Trần Tư Dĩnh và Lý Lộ, phía trước Trần Tư Dĩnh và Lý Lộ là Lâm Kha và Trịnh Gia Thạc. Mà bên tay trái là Hậu Nghiêu Sở và nam sinh lớp 4 không nhận ra người nào hết, một hàng trước mặt Hậu Nghiêu Sở là hai nữ sinh lớp 4. Đám người kia xuất hiện cùng lúc chắc là do hai bạn nam lớp 4 kia ở trong đội bóng rỗ giống như Lâm Kha, cho nên mới đến chơi trò chơi với nhau.

Mới vừa rồi Doãn Manh chỉ lo gạt Hàn Siêu ra, vạn lần không ngờ vì một giây nhất thời của mình mà phải đứng nơi đầu gió, lập tức cảm thấy dưới mông tất cả đều là gai, hơi có cảm giác như ngồi bàn chông.

Nhưng đã ngồi ở đây còn có thể đứng lên hay sao?

Khẽ nhìn mấy chỗ trống trước mặt hoặc là túi sách chất đống, hoặc là vị trí cách bọn họ quá xa, khó khăn lựa chọn khiến cho tay Doãn Manh đang cầm bài khẽ run run.

Không sao, da mặt cô dày. ~(~▽~)~

"Nhiều người thì chơi càng vui á!" Trần Tư Dĩnh phất tay một cái, "Bắt đầu thôi."

Cầm con bài joker "Thẩm phán", Doãn Manh mặt dày nói: "Trời tối xin nhắm mắt lại."

Lúc này trò chơi Mafia vẫn còn là phiên bản sơ cấp, phía sau không có nâng cấp thêm mấy thứ như bác sĩ súng bắn tỉa khắp nơi vân vân. Mà là chỉ có một cảnh sát và một sát thủ, còn lại đều là dân thường.

Tất cả mọi người nhắm mắt lại, sau khi Hàn Siêu lốc chốc đi rồi những người còn lại đều rất quy củ.

"Mời sát thủ giết người." Doãn Manh nhìn một vòng, rồi đối mặt với cặp mắt phía trước kia, khóe miệng bên phải của Hậu Nghiêu Sở nhếch lên, hoàn toàn phá hư hình tượng thanh niên văn nghệ như gió xuân của bản thân, mang thêm một chút mùi vị lưu manh.

Học sinh cao trung cứ mang màu sắc như vậy . . . . . Doãn Manh không cần nhìn cũng có thể cảm nhận được người này từ nhỏ đến lớn rốt cuộc đã chơi đùa bao nhiêu cô nàng, làm vỡ bao nhiêu trái tim thiếu nữ.

Ngón tay thon dài của cậu ta nhấc lên, chỉ chỉ Lý Lộ, ý là giết Lý Lộ, hai mắt nhắm nghiền.

Doãn Manh sững sốt, quay đầu lại: "Xin mời cảnh sát chỉ ra và xác nhận."

Trần Tư Dĩnh mở mắt ra, vui vẻ dùng tay ra dấu báo cho Doãn Manh, sau đó chỉ chỉ Lý Lộ bên cạnh, hỏi cô ấy có phải là sát thủ hay không.

Doãn Manh lắc đầu một cái, bày tỏ Lý Lộ không phải sát thủ.

"Trời sáng mời mở mắt ra."

Mấy người mở mắt.

Doãn Manh dùng giọng điệu tiếc nuối nói: "Lý Lộ cậu chết."

Con mắt Lý Lộ trợn tròn: "Hả? Tớ rõ ràng không có làm gì mà!"

Trần Tư Dĩnh sửng sốt, thuận theo lập tức nói: "Vậy có thể khẳng định Lý Lộ không phải sát thủ. Nhưng ai đã giết Lý Lộ đây?"

"Hiện tại Lý Lộ có thể để lại một câu di ngôn."

Lý Lộ vẫn còn trong trạng thái tức giận, vừa quay đầu: "Tớ cảm thấy Trần Tư Dĩnh là sát thủ! Bởi vì vừa rồi lúc thẩm phán tuyên bố tớ chết, tớ thấy vẻ mặt của bạn ấy không đúng!"

"Hả?" Trần Tư Dĩnh há to mồm, "Cậu thật là tức cười ! Tại sao tớ phải giết cậu? Nhiều mối nghi ngờ như vậy?"

Nói như vậy, khả năng sát nhân là người quen rất lớn, không quen đoán chừng có vài khuôn mặt. Hai bạn nữ lớp 4 kia hình như có một người ở trong vũ đoàn với Lý Lộ, gọi là Kham Đình Đình, một người khác thì không biết, chớ nói chi là Hậu Nghiêu Sở và nam sinh bên cạnh cậu ta.

Dường như Lý Lộ cảm thấy Trần Tư Dĩnh nói rất đúng, lập tức liền do dự, ánh mắt tránh né Hậu Nghiêu Sở, nhìn Kham Đình Đình một chút, lại nhìn Lâm Kha và Trịnh Gia Thạc một chút, không cách nào lựa chọn.

Doãn Manh ngẩng đầu, vì chút thông minh của cô em Lý Lộ này mà thắp nến, ý vị thâm trường liếc nhìn Hậu Nghiêu Sở thuần lương vô tội, không biết thằng nhãi này phúc hắc thật hay là đúng dịp. Không phải là cậu ta nhìn ra em gái Lý Lộ đối với ( thân xác ) của cậu ta có cảm tình, tâm thiếu nữ đập thình thịch, cho nên giết cô ấy là có thể tránh khỏi hiềm nghi cho mình, thời điểm thiếu nữ ngượng ngùng phần lớn sẽ ở trước mặt mọi người chọn lựa tránh né người trong lòng, chỉ ra và xác nhận người quen, từ đó để lại ấn tượng tốt ở trước mặt Hậu Nghiêu Sở.

Mẹ nó, Doãn Manh bị chính suy đoán của mình dọa khẽ run rẩy, cảm thấy nhất định là mình suy nghĩ nhiều. Đám học sinh cao trung này nếu biết chơi tâm kế còn phải cai quản làm gì! owo, nhất định là cô suy nghĩ nhiều.

Rốt cuộc, thiếu nữ Lý Lộ ra quyết định: "Nhất định là Lâm Kha! Tớ mới vừa thấy cậy ấy cười!"

Nằm cũng bị trúng đạn Lâm Kha nhún vai một cái: "Tôi chỉ đang cười nhạo trí thông minh của cậu thôi."

Một vòng bỏ phiếu xong, quyết định treo cổ Lâm Kha. Lâm Kha "Chết" lật bài trong tay ra cho thấy thân phận của mình: "Dân thường. Lý Lộ ngu ngốc này."

Vòng thứ nhất sát thủ được như ý. Tiếp theo vòng kế tiếp, Trần Tư Dĩnh mới vừa xác nhận Kham Đình Đình không phải là sát thủ, thì bị giết chết rồi.

Cảnh sát chết rồi, sát thủ thắng. Trần Tư Dĩnh vẻ mặt mướp đắng: "Ai là sát thủ? Rốt cuộc là ai?"

Doãn Manh vỗ vỗ tay, chỉ chỉ Hậu Nghiêu Sở, công bố đáp án.

Hậu Nghiêu Sở chớp chớp mắt, cười ha ha: "Tôi vừa định nói nếu như sát thủ thắng, chờ xuống xe rồi công bố đấy. Tay cậu thật là mau."

Doãn Manh: Tôi làm sao mà giữ lại cậu gieo họa cho quần chúng chứ. . . . . .

Trần Tư Dĩnh từ vẻ mặt mướp đắng biến thành mướp đắng mướp đắng mướp đắng.

Trò chơi tiếp tục tiến hành, hình thức lại trở thành: vòng thứ nhất luân phiên bỏ phiếu ném chết Hậu Nghiêu Sở, nếu vòng thứ nhất Hậu Nghiêu Sở không có chết, chứng minh cậu ta chính là sát thủ, vòng thứ hai nhất định sẽ ném chết cậu ta, sau đó dân thường và cảnh sát thắng lợi.

Cái trò chơi này đối với Hậu Nghiêu Sở mà nói thì trở nên vô cùng khó khăn rồi, nếu như cậu ta là sát thủ, như vậy bắt đầu vòng thứ hai cậu ta nhất định phải giết chết cảnh sát trước mới có thể thắng lợi.

Thần kỳ chính là, trò chơi tiến hành mấy vòng, cũng không biết là trùng hợp hay là may mắn, Hậu Nghiêu Sở thế nhưng hơn nửa tình huống đều là sát thủ, hơn nữa 80% cậu ta đều thắng. Cho tới Doãn Manh cũng cảm thấy từng trận gió lạnh, Hậu Nghiêu Sở này biết xem bói hay là sao vậy.

"Mẹ nó! Rốt cuộc cậu làm sao làm được vậy?" Nam sinh bên cạnh Hậu Nghiêu Sở tên là Ngũ Vinh, ngay cả cậu ta cũng cảm thấy lừa bịp rồi.

Hậu Nghiêu Sở vỗ bài trong tay một cái: "Vận khí tốt mà thôi."

Vận khí tốt con quỷ! Doãn Manh cảm thấy đau tim, tuổi nhỏ như vậy mà tâm cơ nhiều thế kia. Áp lực lớn như núi nhích lại gần Trần Tư Dĩnh bên này, cô cảm thấy vẫn nên cách xa Hậu Nghiêu Sở thì tốt hơn.

Còi xe buýt vang lên, chú tài xế vững vàng đánh tay lái cho xe dừng lại ở bãi đậu xe công viên. Thiếu niên thiếu nữ xách túi sách lên vội vàng đứng lên, cô Lý vội vàng đứng dậy: "Bình tĩnh đừng nóng vội, đợi lát nữa rồi đứng lên !"

Bên trái đi trước, sau đó lại đến phiên bên phải, mọi người theo thứ tự xuống xe, rất có trật tự. Xuống xe chia lớp xếp thành hai hàng nam nữ.

Doãn Manh thoáng nhìn lên, phát hiện vậy mà Mạnh Thi Nguyệt lại cùng Hàn Siêu vừa nói vừa cười. Cô cả kinh con ngươi thiếu chút nữa cũng rớt ra luôn, cô đẩy Hàn Siêu lên phía trước hoàn toàn không có ý tốt, muốn cho cậu ta nhìn thấy rõ sự thật, đó không phải là cô nàng mềm mại mà cậu ta thích. . . . . . Thế cho nên Doãn Manh vẫn cho rằng bằng vào Hàn Siêu cẩu thả này tuyệt đối sẽ bị Mạnh Thi Nguyệt ghét bỏ, lại không nghĩ rằng vậy mà có thể trò chuyện tới mức này?

Loại chuyện tình yêu này thật là một vật khắc một vật, Doãn Manh nén xuống sóng lớn trong lòng, nhìn sườn mặt đỏ lên vì kích động của Hàn Siêu, đây chính là mùi vị của mối tình đầu ah ~

Mặc dù không phải là Chủ nhật, cửa công viên vẫn trùng trùng điệp điệp đầy người xếp hàng như cũ. Doãn Manh đã sớm xây dựng trong lòng xong, theo lớp học ra ngoài hoạt động từ trước đến giờ đều là đi cả đội nên nửa ngày cũng chưa vào được cửa.

Quả nhiên, chuyến xe này của bọn họ tài xế lái xe chạy đi đầu, cho nên đến sớm nhất, tất cả đều phải ngồi chồm hổm chờ các bạn học các lớp khác.

Mặc dù tháng 9 không nóng, nhưng không chịu nổi chọn ngày quá tốt, trời xanh mây trắng, mặt trời chiếu xuống đầu. Doãn Manh phơi nắng có chút ủ rũ, cũng may ở "Lĩnh vực thấp bé" cùng với cô này còn có Lâm Kha. Lâm Kha uống nước, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Doãn Manh chưa chơi mà đã ỉu xìu: "Lớn tuổi không dễ dàng ah bà nội."

Doãn Manh giương mắt, phơi nắng đến độ lười phải để ý tới lời trêu chọc cô của Lâm Kha.

Cực khổ lắm mới đợi được người đến, cô Lý mới dẫn đi mua vé. Vào cửa chính công viên đã là chuyện của một tiếng sau rồi.

Đi theo lớp học vui mừng vào cửa chính công viên, giáo viên các lớp dẫn đội chạy lấy người.

Cô Lý tương đối phóng khoáng: "Giải tán đi! Đến buổi trưa tập hợp ở Hồ Khẩu!"

Một đám học sinh lớp 7 hoan hô cùng nhau giải tán, bình thường đều là tự phân tổ.

Doãn Manh và Lâm Kha chạy đến phía sau tìm Trần Tư Dĩnh và Lý Lộ, phát hiện  bên cạnh hai cô nàng còn có Trịnh Gia Thạc và Hàn Siêu.

"Ôi! Anh Siêu anh không dẫn vợ anh theo hả?" Doãn Manh trêu ghẹo nói.

Không ngờ Hàn Siêu nhìn tuỳ tiện, da mặt lại mỏng như vậy, mặt đỏ lên: "Cậu nói cái gì đó!"

Trịnh Gia Thạc phụt cười một tiếng: "Được rồi cậu đừng trêu ghẹo anh Siêu của chúng ta nữa, nhìn xem anh Siêu bị dọa sợ rồi kìa."

Mấy người vừa đi vừa nói, đi dạo công viên xa xa đã nhìn thấy sân chơi. Vẫn chỉ có vài công trình kia, mấy người nhìn nhau cười một tiếng, Trần Tư Dĩnh dũng mãnh vọt thẳng vào trong cùng cáp treo: "Đi cùng không?"

Doãn Manh sao cũng được: "Được đó, các cậu thì sao?"

Lý Lộ cũng đồng ý.

Mấy nam sinh lại phản ứng khác nhau, Lâm Kha khinh thường nói: "Mấy tuổi rồi còn chơi?"

Trịnh Gia Thạc thì ngược lại hào hứng bừng bừng. Hàn Siêu chân hơi run lên, cố tự trấn định nói: "Nữ sinh các cậu còn chơi trò nguy hiểm như vậy sao?"

Trần Tư Dĩnh và Lý Lộ xuy một cái thay phiên cười nhạo Hàn Siêu một chập, cuối cùng áp giải kẻ dở hơi không chịu thua lên pháp trường.

Cuối cùng sáu người vẫn lên toàn bộ, sau khi xuống dưới hai con nhóc điên Lý Lộ và Trần Tư Dĩnh lại đi xếp hàng lần nữa. Lâm Kha không có phản ứng gì, Trịnh Gia Thạc đỡ Hàn Siêu chân mềm nhũng: "Cậu không thể ngồi thì đừng ngồi, làm gì đi tìm chết?"

Mặt Hàn Siêu đỏ lên: "Sao tớ không dám ngồi? Tớ còn kém hơn hai bạn ấy à?"

Doãn Manh cười hì hì, liếm Ice Cream Kha thần mời, khen ngợi nói: "Lúc anh Siêu có vợ cái gì mà không thể ngồi?"

Lâm Kha tiếp lời: "Lão bà anh Siêu ở đâu?"

Hàn Siêu đỏ mặt tía tai: "Doãn Manh cậu câm miệng."

Doãn Manh trợn mắt nói: "Tôi đã giúp cậu như vậy rồi, còn chưa có chút lợi lộc gì mà bảo tôi câm miệng?"

Hàn Siêu: "Tớ mời cậu ăn cơm có được hay không đại gia? Đừng nói bọn họ đều không biết. Đợi chút làm sao mà cậu biết?"

Trịnh Gia Thạc liếc mắt: "Sao tớ không biết, không phải cậu thích Mạnh Thi Nguyệt sao? Mắt bị mù mới không nhìn ra được."

Lâm Kha: "Hả? Cậu ta thích Mạnh Thi Nguyệt?"

Doãn Manh: ←_←

Trịnh Gia Thạc: →_→

Hàn Siêu: o-o

Lâm Kha: "Mạnh Thi Nguyệt là ai ?"

Doãn Manh: ". . . . . ."

Trịnh Gia Thạc: ". . . . . ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.02.2018, 14:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.07.2015, 16:58
Bài viết: 1179
Được thanks: 4242 lần
Điểm: 7.96
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký bá chủ học đường - Nguyễn Nhàn
Ủng hộ truyện  :bird:  :bird:  :bird:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.02.2018, 07:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Chiến Thần Hỏa Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2014, 17:00
Bài viết: 669
Được thanks: 4269 lần
Điểm: 35.64
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký bá chủ học đường - Nguyễn Nhàn - Điểm: 42
Chương 16:

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Sau khi Lý Lộ và Trần Tư Dĩnh ngồi chơi một vòng trò chơi trong khu vui chơi xong, cái vấn đề "Mạnh Thi Nguyệt là ai" này liền tạm thời bị đặt xuống.

Thời gian không học tập trôi qua tương đối nhanh, Doãn Manh xem đồng hồ đã 11 giờ rưỡi, gần tới thời gian 12 giờ tập họp giáo viên nói. Kêu mấy nam sinh túm hai con nhóc đang chơi điên cuồng lại, mấy người xuất phát đi về phía Hồ Khẩu.

Trần Tư Dĩnh còn một đường oán trách: "Ăn cơm thì ăn cơm thôi, làm gì mà phải  tụ tập chung một chỗ, cho dù đi qua cũng là mấy người chúng ta ăn chung á."

Lý Lộ đã mở gói khoai tây chiên ra: "Đúng vậy! Tớ mới vừa nhìn thấy trò chơi trượt thác nước kia, còn chưa có chơi đấy!"

Trần Tư Dĩnh: "Hả? Ở đâu sao tớ không nhìn thấy?"

Doãn Manh phất phất tay: "Đi thôi, tập họp trước đã, ăn xong trở lại tớ chơi với các cậu. Một hồi Trịnh Gia Thạc sẽ kêu tập họp đó, tới trễ lại bị chị Lý nói."

Lý Lộ liếc mắt nhìn Trịnh Gia Thạc gật đầu, thì thầm một tiếng liền đi theo.

Trong công viên trừ những học sinh chơi xuân như bọn họ ra, còn có rất nhiều ông lão bà lão, hoặc là khách du lịch nước ngoài. Ở trên đường nhỏ, bọn Doãn Manh còn gặp được người nước ngoài tóc vàng hỏi đường. Dĩ nhiên là Doãn Manh am hiểu tiếng Anh nhất đến ứng phó, đối đáp trôi chảy.

Lý Lộ than thở: "Haiz, nếu tớ giỏi tiếng Anh như cậu vậy, tớ sẽ không cần mỗi ngày học thuộc từ đơn rồi. . . . . . Rốt cuộc cậu học như thế nào á?"

Doãn Manh: "Tớ xem phim tiếng Anh á . . . . . Nè, nghe nói gần đây bộ phim xx công chiếu không ấy chúng ta cùng đi xem nhé?"

Đề tài được kéo ra, cứ nói chuyện như thế thì đã đến Hồ Khẩu.

Những chiếc bàn tròn được xây dựng vây quanh Hồ Khẩu bị học sinh Thất Trung dạo chơi chiếm lĩnh, chị Lý đội một cái mũ màu vàng, phe phẩy cờ đỏ nhỏ, gọi học sinh lớp 7 tập họp.

Lúc Doãn Manh đến còn kém khoảng 15 phút nữa là đến 12 giờ đúng, bạn học cùng lớp đã đến một nửa.

Đến giờ tập hợp tất cả bạn học đã đến đầy đủ, chị Lý rất hài lòng, các học sinh cũng rất thoải mái, điểm danh xong giải tán ăn cơm ngay tại chỗ.

Lâm Kha trực tiếp chiếm một cái bàn đá ngay Hồ Khẩu, mấy người bày đồ ăn vặt lên trên bàn, gom lại chừng một bàn. Hai hộp cơm nắm của Doãn Manh ( vừa đúng một người một hộp), nhận hết lời khen ngợi, thậm chí Trần Tư Dĩnh còn đề nghị Chủ nhật đi quán cơm nhà Doãn Manh càn quét một bữa. Còn lại chính là khoai tây chiên, snack tôm, chocolate, mứt vỏ hồng, Yakult. . . . . . Còn có đồ ăn vặt nhập khẩu Doãn Manh nhìn thấy không có bán ở trong siêu thị, phía trên chi chít chữ viết xem không hiểu, không phải là tiếng Anh cũng không phải là tiếng Trung càng không phải là tiếng Nhật. . . . . .

"Ai mang cái này vậy? Ăn không nổi á. . . . . . ." Doãn Manh sợ hãi than.

Lâm Kha chảy vạch đen: "Bạn ba tôi cho. . . . . . Còn rất nhiều. . . . . ."

Doãn Manh híp mắt: "Không trách được."

"Không trách được cái gì?"

"Ăn hết đống đồ ăn vặt nhất định là lớn lên không cao . . . . . ." Doãn Manh cười xấu xa một tiếng.

Trần Tư Dĩnh a lên nói: "Chà, Lâm Kha mỗi ngày cậu mang theo sữa tươi chẳng lẽ là vì cao lên à?"

Kha thần bị vạch trần da mặt cũng dày, cười khẩy nói: "Hai cậu vội cái gì, tôi lùn nữa cũng cao hơn hai người các cậu."

Cậu ta ăn cũng hơi no liền lôi kéo Trịnh Gia Thạc đi vòng quanh bên hồ. Dùng lời nói của cậu ta chính là đỡ phải nhìn đám tạp kỹ Doãn Manh Trần Tư Dĩnh kia làm cho phiền lòng /w\, ngày ngày nhắc tới điểm thất bại duy nhất của cậu ta.

Doãn Manh xì, nghĩ thầm Lâm Kha đúng là tà môn, ngày ngày uống sữa tươi, chơi bóng rỗ cũng không cao lên, cô cũng không nhớ đời trước Lâm Kha là một chú lùn á. . . . . . Cho dù cô trùng sinh cũng không có đạo lý hiệu ứng bươm bướm thành ra như vậy á!

Hàn Siêu từ WC trở lại, sắc mặt có chút đen, không nói gì tìm tảng đá ngồi xuống. Lúc trước cho rằng cậu ta bởi vì ngồi cáp treo khó chịu, cho nên trên đường vẫn rất uể oải, nhưng ngồi xuống lại cảm thấy vẻ mặt cậu ta dường như không đúng lắm. Sinh vật đơn bào còn có thể có loại vẻ mặt khó dùng ngôn ngữ biểu đạt thế này à?

Xét thấy cậu ta là thành viên trong nhóm hỗ trợ của cô, cô vẫn nên quan tâm bạn học một chút.

Doãn Manh: "Cậu làm sao vậy? Còn không thoải mái à?"

Hàn Siêu không lên tiếng, nhìn Doãn Manh một cái cúi đầu.

Mẹ nó, chuyện này ghê gớm thật! Từ trước đến nay cô chưa từng thấy qua phản ứng này của Hàn Siêu đâu nha, vội vàng nháy mắt với Trần Tư Dĩnh.

Trần Tư Dĩnh đi tới đây: "Úi dào tớ sai rồi, chúng tớ làm sao mà biết cậu sợ độ cao á! Cái gói khoai tây chiên này cho cậu, coi như chuộc tội được chưa!"

Hàn Siêu lau mắt, không còn hơi sức nói: "Không phải, tớ không có tức giận. Thật."

Doãn Manh và Trần Tư Dĩnh đưa mắt nhìn nhau. Lâm Kha ở trên bờ sông suy nghĩ về nhân sinh xong trở lại kinh bỉ: "Ôi, anh Siêu sao vậy, sao mặt còn đen như thế."

"Đi chết đi." Hàn Siêu chùi chùi đầu, thật không dễ vui lên một chút, xé mở gói khoai tây chiên ăn.

Doãn Manh nhìn cậu ta hình như có chút khôi phục lại nên an tâm, hơn nữa buổi sáng uống Yakult của Trần Tư Dĩnh và một bụng nước trái cây, lúc trước cô có chút muốn đi WC, kết quả nín nghẹn đi về. Hiện tại ngồi xuống ăn uống no đủ nên có chút buồn tiểu.

"Tớ đi WC, cậu đi không?"

Trần Tư Dĩnh: "Hả? Không đi đâu, tớ mệt quá, chơi quá nhiều QUQ, cậu đi một mình đi." Vừa rồi cô chơi hưng phấn nên không có cảm giác, ngồi xuống ngây ngẩn một hồi mới phát giác tê chân, vô cùng mệt mỏi.

Doãn Manh nhún nhún vai, thầm nghĩ cô nàng này còn muốn chơi trượt thác nước nữa đấy. . . . . . Mềm nhũng thành như vậy vào cũng cho đi ra à.

Nhìn bảng chỉ đường một chút, vậy mà WC lại ở trong rừng cây nhỏ, cách lớp 7 cũng không gần, thật may là cô không có nghẹn tiểu đến mức phải kẹp chân lại.

Đi như chạy, đi qua lớp 6, lớp 8, lớp 5, liền nhìn thấy WC. WC công viên này chỉ nói một từ là bẩn, đi vào khắp nơi đều là giấy vệ sinh dùng xong, nhào nát toàn bộ quấn ở một chỗ.

Doãn Manh nắm lỗ mũi nhanh chóng giải quyết xong vừa ra khỏi WC, đúng lúc đi về phía chỗ lớp bốn giải tán.

Lại không nghĩ rằng, cô nhìn thấy người quen ở đối diện – Mạnh Thi Nguyệt, cô ta đang ngồi ở trong đám các bạn học lớp 4 cùng một vài nam nữ nói chuyện phiếm, trong đó cô chỉ biết có một người duy nhất chính là Hậu Nghiêu Sở.

Cậu ta an vị ở bên cạnh Mạnh Thi Nguyệt, vẻ mặt ôn nhu hiền hòa, mỉm cười nghe cô ta bàn luận.

Đột nhiên Doãn Manh hiểu ra mặt đen của Hàn Siêu là từ đâu tới rồi, trong lòng buồn cười. Hiện giờ tham muốn giữ lấy của mấy nhóc nam sinh thật mạnh, lòng dạ cũng quá nhỏ.

Chỉ có điều đối với Mạnh Thi Nguyệt kỳ thực cô cũng không ưa thích cho lắm, mặc dù không thể nói là ghét, nhưng cũng không muốn mò mẫm dính vào cái gì.

Doãn Manh nhấc chân liền chạy lấy người, trở về còn nói chuyện này cho Trịnh Gia Thạc nghe, để cho cậu ta an ủi Hàn Siêu một chút.

Trịnh Gia Thạc vỗ ngực một cái, vẻ mặt cứ để tớ lo.

Trần Tư Dĩnh hiếu kỳ nói: "Cậu và Trịnh Gia Thạc nói cái gì vậy?"

Doãn Manh do dự một chút, luôn cảm thấy nói linh tinh sau lưng không tốt lắm, nên không nói. Kết quả không ngờ lòng bát quái của cô gái nhỏ Trần Tư Dĩnh này quả thực là mạnh như lửa, thấy cô không nói cầu xin một lần rồi bắt đầu suy diễn, mập mờ nở nụ cười: "Không phải là cậu tỏ tình với Trịnh Gia Thạc đấy chứ. Xem tớ có nói cho Kha thần không. . . . . ."

Doãn Manh chảy vạch đen, cô thật đúng là không biết lúc cô không có ở đây, trong đầu Trần Tư Dĩnh đã suy diễn một vở kịch ngôn tình cẩu huyết như thế nào, hơn nữa cái này với Lâm Kha còn có một sợi dây quan hệ á!"Hạn chế xem phim tám giờ đi. Không thích hợp với sự phát triển cho cả thể xác lẫn tinh thần đâu."

Trần Tư Dĩnh bĩu môi.

Doãn Manh suy nghĩ một chút cảm thấy Trần Tư Dĩnh cũng không lắm miệng giống như Lý Lộ, hơn nữa loại chuyện thầm mến này đánh rắm lớn một chút, cũng chỉ có học sinh cao trung mới làm thành chuyện quanh co thôi. . . . . . Kết quả là mang chuyện tình thiếu niên Hàn Siêu ôm ấp tình cảm bị bể tan tành ra kể lại một lần.

Trần Tư Dĩnh lộ ra vẻ mặt chuyện rất đương nhiên: "Ah, Hàn Siêu thích Mạnh Thi Nguyệt có lẽ là trừ Lâm Kha ra thì mọi người đều biết. Mạnh Thi Nguyệt cũng biết."

"Hả?" Doãn Manh chớp mắt mấy cái, "Làm sao cô ta biết?"

Trần Tư Dĩnh khinh thường nói: "Lúc trước cô ta vẫn còn khoe khoang với Chân Phái đấy, nói cô ta muốn Hàn Siêu làm cái gì thì cậu ta sẽ chỉ làm cái đó." Trâu Chân Phái là ủy viên tuyên truyền lớp bọn họ, thường xuyên cùng ủy viên văn nghệ Trần Tư Dĩnh này vẽ báo tường, quan hệ không tồi.

Doãn Manh trợn tròn đôi mắt: "Chân Phái nói với cậu?"

Trần Tư Dĩnh kỳ quái nói: "Mạnh Thi Nguyệt luôn không được các bạn nữ thích cậu không biết à? Cậu không thấy lúc trước cô ta và Phạm Lỵ Lỵ có quan hệ tốt sau đó không biết tại sao Phạm Lỵ Lỵ không để ý tới cô ta nữa, cô ta chỉ có một mình."

Doãn Manh chuyên tâm làm học bá, chuyện như vậy cho tới bây giờ chưa từng có liên quan đến, nghe cô bạn vừa nói như thế mới phát giác hình như là có chuyện như thế. . . . . .

"Cũng không biết chỗ nào làm cho Hàn Siêu thích được, Hàn Siêu tên ngu xuẩn kia thật quá kém, không biết chơi được với Mạnh Thi Nguyệt ở chỗ nào á!" Trần Tư Dĩnh nói.

Doãn Manh cười ha ha : "Học sinh cao trung làm sao có nhiều chuyện lao tâm tổn phế như vậy, nhiều lắm là thầm mến không thành còn có thể tự sát sao?"

Cô phất phất tay, không quá coi trọng. Trần Tư Dĩnh nhìn Doãn Manh chỉ xem như chuyện đùa, có chút tức giận dậm chân một cái: "Không nói cho cậu những thứ này, cậu chính là không có hiểu biết, hiểu biết cũng sẽ không như vậy."

"Ha ha ha ha ha ha ha!" Doãn Manh ôm bụng cười lên, nói cô không có hiểu biết? Đời trước thêm đời này không biết cô bao nhiêu tuổi rồi, Trần Tư Dĩnh - cô nhóc con miệng còn hôi sữa này nói cô không có hiểu biết, vậy chính cô bé ấy thì thế nào?

Đề tài này chờ Lý Lộ ăn cơm dã ngoại xong, sang lớp 4 tìm Kham Đình Đình chơi trở lại lại bị nhấc lên: "Nè, vừa rồi ở lớp 4 tớ nhìn thấy Mạnh Thi Nguyệt đang quyến rũ Sở Nam thần đó!"

Doãn Manh và Trần Tư Dĩnh liếc mắt nhìn nhau, rất ăn ý không có tiếp lấy đề tài.

Sau buổi cơm trưa, không khí trở nên dễ chịu hơn. Cũng không biết Trịnh Gia Thạc khuyên giải tốt, hay là cái gì khác, tóm lại dường như sắc mặt Hàn Siêu đã khá hơn nhiều, đi theo đại đội ngũ lớp 7 đi dạo công viên với chủ đề tham quan triển lãm nghệ thuật cây cảnh.

Ánh sáng dần chìm vào mây mù, một ngày sắp kết thúc, ánh tà dương bao phủ, ráng chiều mênh mông. Doãn Manh cảm thấy hít thở không khí mát mẻ cả đầu óc đều nhẹ nhàng khoan khoái, xem ra học tập kết hợp với giải trí mới là đạo lý đúng á, nếu như chỉ một mực liều chết để học, có lẽ đầu óc cũng phản ứng không kịp.

Dù sao cô là óc người, không phải là óc thần, người phàm phải có sinh hoạt của thế giới người phàm.

Cuối cùng, Trần Tư Dĩnh và Lý Lộ đã thỏa mãn kéo Doãn Manh chơi trượt thác nước, cả đám bị nước văng tung tóe khắp người, ướt như chuột lột lên xe trở về.

Chị Lý cũng ghét bỏ nhìn ba người: "Các em bạn nam nào ăn mặc nhiều cởi ra cho các bạn nữ mượn mặc một chút, đừng để bị lạnh."

Nam sinh cả lớp đều muốn cho Trần Tư Dĩnh mượn đồ của mình. Cuối cùng nữ thần Tư Dĩnh ôm lấy Doãn Manh đến hàng ghế cuối cùng cùng nhau yên lặng hong gió.

Doãn Manh: Ôi tình yêu ah ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cà Rốt Hồng về bài viết trên: Có Nắng Có Gió, Hoacamtu, Hothao, SầmPhuNhân, Tiếu Xu, Trịnh Phương, lovely7879, nhật_lâm
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaosua, caocaovuvu, Minh Viên, tam thuong và 494 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C897

1 ... 130, 131, 132

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

12 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1019 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 504 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
TửNguyệtLiên: Đã có chương mới, mọi người ủng hộ với nha ^^ viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch che nắng
Hạ Quân Hạc: =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.