Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

 
Có bài mới 16.02.2018, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 395
Được thanks: 3559 lần
Điểm: 34.31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C13] - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lì xì đầu năm. Chúc mọi người năm mới an khang thịnh vượng!!!

Chương 14:

Editor: Trà Đá.

Đi chưa được mấy bước, Lục Vũ dùng lực hất tay Lục Trì ra, thong thả ung dung châm một điếu thuốc, hút một ngụm khói rồi nhả khói thẳng vào mặt Lục Trì, khiến anh ho sặc sụa.

Lục Trì vươn tay cố giật lấy điếu thuốc trong tay Lục Vũ.

Lục Vũ giơ tay tránh thoát, hung hăng hút hết lần này tới lần khác, không đếm xỉa nói: “Mày lấy thân phận gì mà quản tao?”

Lục Trì cau mày: “Tôi là…. Là…”

Lời còn chưa dứt, thì đã bị tiếng cười giễu cợt của Lục Vũ cắt đứt.

Trong mắt Lục Vũ như có ngọn lửa sôi trào không biết tên, anh ta vừa đè nén cảm xúc vừa nói: “Đến con trai của tiểu tam mà mày cũng biết, vậy mẹ mày có biết không?”

Lục Trì khẽ cứng đờ người.

Lúc chuyện này lộ ra, thì Lục Trì mới biết được Lục Vũ là anh trai cùng cha khác mẹ với anh, lớn hơn anh hai tháng, là một học trò ngoan, nhưng cũng không lâu sau đó thì biết tin Lục Vũ chuyển trường, còn tham gia đánh nhau uống rượu trốn học.

Nhưng trong chuyện này thì mẹ anh mới là người sai, không nên say rượu đến mức mất lý trí rồi bức hôn người ta, khiến cho Lục Vũ bị mất đi cái hạnh phúc gia đình mà vốn dĩ anh ta phải được nhận lấy.

Lục Vũ nhìn chằm chằm Lục Trì với vẻ thích thú: “Không có lời nào để nói sao? Đừng giả bộ làm người tốt nữa, nếu có thời gian rảnh vậy thì về nhà chăm mẹ mày đi.”

Một lúc lâu sau, Lục Trì lắc đầu, vội vàng giải thích: “Chuyện này không…. Không phải lỗi…. Lỗi của cậu.”

“Hừm.” Lục Vũ cúi xuống, vứt điếu thuốc xuống đất, dùng chân giẫm giẫm mấy cái.

Lục Vũ nhướn mày: “Lục Trì, mày đừng có theo tao nữa, nếu không thì đừng trách tao không khách khí.”

Nói xong, Lục Vũ lập tức xoay người đi về phía trước.

Lục Trì bị Lục Vũ nói như vậy thì đứng bất động tại chỗ, dáng người cao lớn vững chãi, nhưng lại lộ ra vẻ cô độc.

~

Lúc Đường Nhân và Tô Khả Tậy vừa chạy tới, thì cũng đúng lúc Lục Vũ vừa mới xoay người rời đi.

Lục Trì đưa lưng về phía bọn họ, bóng dáng cô độc dưới ánh đèn đường lờ mờ lại càng thêm cô tịch.

“Con mọt sách.” Đường Nhân kêu lên một tiếng.

Lục Trì nghiêng người, sau khi thấy Đường Nhân thì có chút giật mình, anh đẩy mắt kính, trên mặt lộ vẻ không quan tâm, sau đó cũng đi về phía trước giống Lục Vũ, bước chân càng lúc càng nhanh.

Thiếu chút nữa là bỏ chạy rồi.

Đường Nhân thầm mắng trong lòng một tiếng, rồi hét to: “Cậu thử bước thêm một bước nữa xem, có tin tớ xử cậu không!”

Vừa nói xong câu đó, thì Lục Trì lập tức dừng chân, xoay người lại, khóe miệng giật giật.

Có lẽ là nghe được giọng nói ở phía sau, cho nên Lục Vũ đang đi ở phía trước quay đầu lại nhìn thoáng qua, có một chút kinh ngạc, sau đó nhanh chóng nghiêng đầu bỏ chạy sang chỗ khác.

“Lục Vũ, cậu đứng lại đó!” Tô Khả Tây nhịn không được kêu lên. Cô ta kéo tay Đường Nhân, trực tiếp đuổi theo.

Lục Vũ xoay người, lớn lối nói: “Mẹ nó! Tô Khả Tây, cậu dám bước tới đây xem!”

Tô Khả Tây không nghĩ Lục Vũ sẽ chửi bậy, cho nên cô ta hơi ngừng lại, sau đó một giây lại trực tiếp chạy về phía Lục Vũ.

“Cậu ấy…” Lục Trì nhìn thấy Tô Khả Tây chạy về phía Lục Vũ.

Đường Nhân nói: “Yên tâm, Lục Vũ không dám làm gì cậu ấy đâu.”

Vừa dứt lời, Lục Trì đã thấy Lục Vũ bỏ chạy, bị Tô Khả Tây đuổi theo, hai người bắt đầu giằng co một hồi trong ngõ hẻm.

Lần đầu tiên Lục Trì thấy bộ dáng này của Lục Vũ.

Nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, Đường Nhân có chút nghi ngờ, hơn nữa hai người lại cùng họ, chẳng lẽ có quan hệ gì sao?

Cô cẩn thận hỏi: “Cậu có quan hệ bà con với Lục Vũ sao?”

Lục Trì trầm mặc một lát, sau đó thấp giọng trả lời: “Anh… Anh em.”

Giọng nói của anh có chút run, Đường Nhân khẽ mở to hai mắt.

Dựa theo những gì cô biết, gia cảnh của Lục Vũ giàu có bậc trung, không nghe nói là có anh em gì, lúc Tô Khả Tây theo đuổi Lục Vũ thì có biết một số thông tin về anh ta, nhưng học kỳ này cô mới nghe được cái tên Lục Trì này.

Cảnh tượng vừa rồi không thể nói bọn họ là anh em thân thiết được, chỉ sợ bên trong còn có ẩn tình gì đó.

Cô không tiếp tục hỏi chuyện này nữa, mà nói sang chuyện khác: “Về nhà rồi có nhớ đến tớ không vậy?”

Nghe được câu hỏi này, Lục Trì lập tức lắc đầu, con mắt sau cặp kính còn xẹt qua một tia ngượng ngùng.

Đường Nhân thoáng nhìn qua tai anh, sau đó huýt sao to rõ ở trong ngõ hẻm.

~

Tô Khả Tây liên tục đuổi theo tới cuối ngõ hẻm.

Cuối ngỏ hẻm này có một hồ nước nhỏ, trong hồ đầy hoa sen. Trước kia rất có giá trị, nhưng sau này lại muốn phá dỡ nó, hồ sen không có ai trông coi, lâu lâu chỉ có người bên công ty vệ sinh đến đây quét dọn.

Lục Vũ chạy trước khá xa, lại có ý định ngừng lại.  

Tô Khả Tây chạy một hồi thì đuối, hai mắt nhìn thấy có hồ nước, đột nhiên la lớn: “Lục Vũ, cậu đứng lại đó!”

Không có phản ứng nào.

“Cậu không đứng lại thì tớ nhảy xuống đó!” Tô Khả Tây đứng gần mép hồ nước, giọng nói uy hiếp.

Vẫn không có lời đáp lại.

Bên trong hẻm không ồn ào, đèn đường không nhiều, bóng lưng Lục Vũ cũng sẽ nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Không còn cách nào khác, Tô Khả Tây đành phải làm liều, cô ta khẽ cắn răng, để điện thoại di động lại trên thành hồ nước, rồi trực tiếp nhảy xuống, nước hồ vào đầu mùa thu thật sự rất mát mẻ.

Âm thanh rơi xuống nước trong màn đêm yên tĩnh nghe cực kỳ rõ ràng.

Lúc Lục Vũ quay đầu lại, thì không thấy gì ở sau lưng hết, cả giọng nói là thân hình nhỏ nhắn của Tô Khả Tây cũng biến mất.

“Tô Khả Tây?” Lục Vũ gọi to.

Lần này đến phiên anh ta không nhận được câu trả lời.

Lục Vũ chạy lại, chỉ thấy điện thoại di động để trên thành hồ, nhưng không thấy Tô Khả Tây đâu. Nhớ lại câu nói lúc nãy của cô ta, Lục Vũ thầm mắng một tiếng.

Lục Vũ nhanh chóng cởi áo đồng phục, dũng mãnh nhảy vào trong nước, nước hồ lạnh buốt nhanh chóng ôm lây thân thể anh ta, Lục Vũ lau mặt, mượn ánh sáng đèn đường lần mò đến chỗ Tô Khả Tây.

Vào lúc Lục Vũ chạm vào được cơ thể của Tô Khả Tây, thì anh ta không nhận ra bản thân cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Sau một lúc, Lục Vũ kéo cơ thể Tô Khả Tây lên bờ rồi đặt cô ta nằm ngang xuống đất, thấy hai mắt Tô Khả Tây nhắm chặt, trong mắt Lục Vũ lập tức căng thẳng, anh ta vỗ vỗ vào mặt Tô Khả Tây, sau khi bối rối khoảng vài giây thì Lục Vũ quyết định chuẩn bị ấn lên ngực Tô Khả Tây làm hô hấp nhân tạo.

Lúc này, Tô Khả Tây đột nhiên mở mắt.

Lục Vũ: “…”

Sớm không tỉnh, trễ không tỉnh. Có nhất thiết phải tỉnh dậy vào lúc này không.

Anh ta giả bộ lạnh nhạt, thu tay lại, đang chuẩn bị đứng lên thì bị Tô Khả Tây giữ tay lại, giọng nói yếu ớt: “Lục Vũ…”

“Không được gọi tên tớ, cậu đừng đuổi theo tớ nữa, về nhà đi.” Lục Vũ trầm giọng nói.

Tô Khả Tây mếu máo: “Nhưng tớ là bệnh nhân mà.”

Lục Vũ châm biếm: “Có bệnh nhân nào mà nhìn khỏe như cậu không?”

“Kệ tớ.” Tô Khả Tây nằm trên đất giả chết, “Tớ vì cậu mà nhảy xuống hồ nước, vậy mà cậu cũng không có phản ứng gì sao, lương tâm của cậu ở đâu hả?”

“Tớ không có lương tâm đấy.”

Tô khả Tây đảo mắt, che miệng lại ho hai tiếng.

Vài giây im lặng.

“Bó tay với cậu luôn đó.” Lục Vũ bất lực, lấy áo đồng phục phủ lên người Tô Khả Tây, sau đó bế Tô Khả Tây lên.

Tô Khả Tây nhỏ giọng nói: “Thật ra… Tớ biết bơi.”

Lục Vũ thốt lên: “Tô Khả Tây, đầu óc cậu bị hỏng rồi hả? Bộ cậu không biết cho dù biết bơi cũng có thể chết đuối không?”

Lục Vũ hăng say mắng cô ta, nhưng khóe môi Tô Khả Tây lại khẽ cong lên, hai tay cô ta vòng quanh cổ Lục Vũ, cơ thể cô ta dán chặt vào ngực Lục Vũ, tiếng tim đập bồn chồn giống nhau, khiến Tô Khả Tây đỏ mặt.

“Lục Vũ, cậu thừa nhận đi, cậu còn thích tớ đúng không?”

“Ông đây nói vẫn còn muốn cậu thì cậu tin không?”
      
“Cái này thì tớ phải xem xét lại đã.”

“Hứ.”

~

Hơn tám giờ tối, Đường Nhân nhận được điện thoại của tài xế lái xe.

Cô nhắn tin cho Tô Khả Tây, cũng may đối phương trả lời lại rất nhanh, dường như tâm tình đang rất tốt, Đường Nhân cũng phần nào yên tâm.

Tên tiểu tử Lục vũ kia trở nên xấu tính, nhưng cũng không dám động đến Tô Khả Tây, trừ khi mặt trời mọc ở hướng tây.

“Đi thôi.” Đường Nhân nghiêng đầu nói với Lục Trì.

Lục Trì đanh mặt, đứng bên cạnh cô không nói lời nào.

Nhìn thấy vẻ mặt này của anh, Đường Nhân có chút không hiểu, vừa nãy còn đang rất tốt, sao đột nhiên lại nhìn ngạo mạn đến vậy?

Thấy Đường Nhân nhìn mình chằm chằm, Lục Trì nhíu mày nói: “Tớ… Tớ có người… Người đến đón rồi.”

“Tớ cũng vậy. Nếu không thì tớ đi chung xe với cậu cũng được.” Đường Nhân nhướn mày, “Cậu thích cái nào hơn? Tớ thích vế sau hơn đó.”

Lục Trì: “…”

Sắc trời đã tối đen như mực.

Học sinh trong trường Tam Trung đang bắt đầu giờ tự học, cho nên ở ngoài ngõ hẻm cũng không có nhiều người đi lại, giờ phút này chỉ có hai người bọn họ. Đúng lúc đi đến cuối một con hẻm khác thì thấy có một đôi tình nhân.

Hai người đứng ở chân tường hôn môi, hôn đến nỗi khó mà tách rời.

Đường nhân nhẹ nhàng “Chậc” một tiếng.

Cái này nếu ở trường tư nhân Gia Thủy thì đoán chừng sẽ bị thầy chủ nhiệm bắt tại trận.

Ngược lại Lục Trì lại chú ý đến tay của nam sinh kia nhích tới nhích lui luồn vào trong áo nữ sinh nọ, thỉnh thoảng lại xốc lên.

Anh lập tức dời mắt đi, không may vừa vặn nhìn trúng Đường Nhân ở bên cạnh thấp hơn anh một cái đầu, ngũ quan của cô cực kỳ tinh xảo dưới ánh đèn lờ mờ, lại còn có cái eo thon kia…

“Yêu tớ rồi hả?”

Giọng nói trêu chọc của Đường Nhân vang lên ở bên tai, Lục Trì hoàn hồn, nhẹ ho một tiếng, mím môi không nói lời nào.

“Cậu không nói gì thì tớ cũng biêt rõ, lúc nãy mới nhìn tớ đúng không?”

“Không có.” Lục Trì nhẹ nhàng phủ nhận.

Bên trong đầu óc anh có chút loạn, cô nói là muốn địa chỉ Weibo của anh, cuối cùng cũng không thấy thêm vào…

Lúc hai người đi ngang qua đôi tình nhân, thì bọn họ vẫn còn đang hôn, Đường Nhân cảm thấy kỳ lạ, sao có thể hôn lâu như vậy, nghe nói hôn lâu quá sẽ bị miệng thối, cũng không biết có phải là thật hay không.

Khi Đường Nhân và Lục Trì đi bộ ra đến đường cái, thì thấy hai tài xế lái xe đang đứng gần ở một chỗ, hơn nữa nhìn giống như đang cãi vã. Hai người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi năm mươi đứng gây gổ, từ chỗ này nhìn sang thấy hình ảnh này rất khôi hài.

Đường Nhân nhìn một lát, rồi gọi to: “Chú Trương.”

Chú Trương vội vàng nghiêng đầu đáp một tiếng, sau đó lại quay đầu lại trừng mắt nhìn tài xế nhà họ Lục, đối phương cũng không cam lòng trừng mắt nhìn lại.

Lục Trì gật đầu với tài xế lái xe của nhà mình.

Ra đến đầu ngõ, Đường Nhân đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Cậu có biết bây giờ người ta gọi cậu là gì không?”

Hỏi xong câu đó thì chính cô không nhịn được cười thành tiếng, cười một cách thỏa mãn, mấy giây sau thì hai má bắt đầu hơi đỏ ửng lên, khiến gương mặt cô càng thêm xinh đẹp.

Lục Trì không hiểu, thuận miệng hỏi: “Là… Là sao?”

Đường Nhân ngừng cười, đầu lưỡi động động, giọng nói hơi khàn khàn mê hoặc: “Cậu nói câu gì đó ngọt ngào với tớ đi, rồi tớ sẽ nói cho cậu biết.”

Lục Trì không thèm để ý tới cô nữa, anh xoay người rời đi, không có ý chờ đợi cô.

Ai da, đùa giỡn thôi mà, chưa gì đã ngượng ngùng rồi.

Khóe miệng Đường Nhân cong cong, đi theo phía sau anh, hai tay nhét vào trong túi áo. Chờ Lục Trì lên xe rồi, cô mới đi về phía xe nhà mình.

Đúng lúc này, cửa sổ xe đột nhiên hạ xuống, lộ ra cái đầu nhỏ của Lục Trì, mái tóc đen lưa thưa che trán, giọng nói mơ hồ không rõ: “Muộn rồi, ngủ ngon.”

Sau đó lập tức rụt đầu trở về.

Đường Nhân phục hồi lại tinh thần, cái này cũng được coi là lời ngon ngọt sao?

Ngọt đến mức khiến lòng người phát run.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.02.2018, 11:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 395
Được thanks: 3559 lần
Điểm: 34.31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C14] - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15:

Editor: Trà Đá.

Trên đường về, Tô Khả Tây nhắn tin cho Đường Nhân: Ha ha ha Lục Vũ đưa tớ về nhà.

Màn hình điện thoại trong nháy mắt bị bao trùm bởi những hình mặt cười nhăn răng, mỗi tin nhắn của Tô Khả Tây không giống bình thường.

Đường Nhân còn chưa kịp trả lời, thì Tô Khả Tây lại nhắn đến: Lục Vũ và Lục Trì có quan hệ gì? Anh em?

Đường Nhân: Chưa biết.

Tô Khả Tây: Tớ hỏi Lục Vũ, nhưng cậu ấy không nói, nhưng tớ cũng lờ mờ đoán ra được, rất có khả năng nguyên nhân Lục Vũ chuyển trường lại trở nên quậy phá như vậy là vì chuyện này, cậu ấy rõ ràng là con một mà…

Con ngoài giá thú nghe thật sự không hay lắm, Tô Khả Tây cũng không muốn nghĩ theo hướng này.

Lúc trước, khi Lục Vũ vẫn còn học ở tư nhân Gia Thủy thì thành tích rất tốt, lại thêm có vẻ ngoài sáng sủa, cho nên tối nào trong phòng ngủ ký túc xá cũng râm ran bàn luận về Lục Vũ.

Tô Khả Tây theo đuổi Lục Vũ mới biết được tính cách của anh ta, kiêu ngạo từ trong xương, bản thân rất có chính kiến, hơn nữa cũng rất lịch sự đối với người đối diện, hoàn toàn khác với bộ dạng như bây giờ.

Nhưng mặc kệ là kiểu nào, thì Tô Khả Tây vẫn thích.

Cũng như Lục Vũ, tính tình có thay đổi như thế nào thì cũng không bỏ được Tô Khả Tây.



Về mối quan hệ của Lục Vũ và Lục Trì, Đường Nhân không trả lời Tô Khả Tây, mà chuyển hướng đề tài, nhắn tới nhắn lui vài câu, rồi sau đó cất điện thoại di động vào.

Hôm nay được chứng kiến màn kia khiến cô chưa thể quên được.

Tính tình của Lục Trì xem ra cũng không rụt rè cho lắm, có thể kéo Lục Vũ đi, thì có thể thấy rõ bản thân anh rất cố chấp.

Mặc kệ…. Dạng này cô cũng rất thích.

Một lát sau, Tô Khả Tây nhắn tin tới: Tối nay tớ không qua nhà cậu được đâu, cậu nói với dì một tiếng nhé.

~

Về đến nhà đã hơi trễ, Đường Nhân chậm chạp đi vào nhà.

Tưởng Thu Hoan đang ở trong nhà cắm hoa, thấy Đường Nhân vào, mở miệng nói: “Đã nói về sớm một chút, con xem bây giờ là mấy giờ rồi.”

“Dạ rồi dạ rồi.”

“Tám trăm năm trước nói là trồng hoa, còn nói với mẹ là tự mình sẽ chăm cho vườn hoa, rồi giờ sao, bây giờ nguyên một nhà hoa toàn do một tay mẹ chăm.”

Tưởng Thu Hoan đặt hoa xuống, oán hận nói.

Đường Nhân cười đùa, ôm sau lưng bà: “Để con ôm một cái bù cho nè.”

Tưởng Thu Hoan đầy cô ra: “Thôi đừng nịnh tôi nữa.”

“Vậy con lên phòng đây, tự mẹ đẩy con ra đó nhé, buổi tối mẹ đừng cằn nhằn với ba đó.” Đường Nhân le lưỡi, chạy lên lầu thật nhanh.

Dì Tôn vừa đúng lúc đi từ trong bếp ra, thấy bộ dạng vui vẻ của bà chủ, cười tủm tỉm hỏi: “Nhân Nhân vẫn hoạt bát như ngày nào.”

Tưởng Thu Hoan xoay người: “Hoạt bát cái gì, chi giỏi chạy nhảy lung tung như con khỉ nhỏ.”

~

Vừa vào phòng, Đường Nhân mới phát hiện ra bản thân đã quên vụ thêm trang Weibo của Lục Trì.

Cô lôi tờ giấy từ trong túi ra, mặc dù nét chữ viết rất vội vàng, nhưng trên tờ giấy là một chuỗi số cực kỳ đẹp mắt, đẹp mắt giống như bản thân anh vậy.

Vừa nghĩ đến, thì bộ dạng kín đáo của Lục Trì hiện ra trong đầu cô.

Vừa nhìn đã biết dãy số này chính là số điện thoại, cũng coi như là gián tiếp lấy số điện thoại, đỡ phải mắc công hỏi nhiều.

Sau một hồi tìm tòi, thì trang Weibo của Lục Trì hiện ra.

Tên thân mật gọi là Lục Lục.

Ảnh đại diện lại là một bức tranh, một bức tranh chỉ có một thân cây đơn giản, không màu sắc, nhưng nét vẽ rất tinh tế, nhìn thấy được kỹ thuật rất tốt.

Đường Nhân phóng to bức ảnh, phát hiện ra chữ ký của Lục Trì cực kỳ nhỏ rất khó chú ý.

Tiểu nói lắp còn biết vẽ tranh, thật sự rất đa tài đa nghệ.

Đường Nhân nhếch môi, lập tức nhấn kết bạn.

Tùy tiện kết bạn như vậy thật sự không giống với tính cách của cô, dù sao thì cũng phải nói gì hay trước đã chứ, lỡ như bị cự tuyệt thì làm sao.

Cô ở trên giường lăn lộn hết nửa ngày, nhanh chóng nhắn cho anh mấy chữ, sau đó chỉ còn chờ Lục Trì đồng ý.

Không biết Lục Trì về nhà chưa…

Bên tai cô vang lên tiếng “Ngủ ngon” rất mơ hồ, cảm giác cả người đều ngứa ngay, Đường Nhân bỗng chốc lại nhếch môi cười.

Trần nhà in hình Spongebob Squarepant (Con bọt biển) cũng đang nhe răng cười với cô.

~

“Nhân nhân, xuống ăn cua đồng.” Ở lầu dưới truyền đến tiếng của dì Tôn.  

Đường Nhân bò xuống giường cực nhanh, đầu tóc hỗn loạn được cột vội vàng bằng dây thun, cô xỏ dép đi ra ngoài.

Gần đến bậc thang cuối, cô ngồi lên thành cầu thang tuột xuống giống như sao băng, vững vàng tiếp đất.

Đúng lúc Tưởng Thu Hoan thấy được, lại giáo huấn: “Nói bao nhiêu lần rồi, làm như vậy rất nguy hiểm. Nếu không phải do mẹ sửa sang lại cái cầu thang, thì con nghĩ con trượt xuống đất an toàn vậy sao?”

Lúc còn bé đã bị té cầu thang vì trượt xuống như vậy, sau đó cầu thang trong nhà phải sửa sang lại hết, chọn cái an toàn nhất, từ bé tới lớn, vẫn yêu thích trượt xuống như vậy.

Đường Nhân giống y như ba cô, một khi đã thích cái gì thì không thay đổi được nữa.

Nghe thấy lời mẹ nói, Đường Nhân nháy mắt mấy cái, sau đó trực tiếp chạy đến bàn ăn.

Trên bàn ăn đã sớm bày lên món cua đồng hảo hạng, màu sắc tươi đẹp của cua đồng khiến cô chảy nước miếng, bên cạnh còn có những món ngon khác.

Dì Tôn dọn xong bát đũa, cười híp mắt nói: “Lần trước nghe con nói thức ăn ở căn tin không hợp khẩu vị con, lần này dì nấu không biết có vừa miệng con không nữa.”

Đường Nhân khen ngợi: “Tay nghề của dì Tôn mà còn gì để nói sao ạ, chắc chắn là cực kỳ ngon rồi.”

Tưởng Thu Hoan vừa đi tới, liếc cô một cái: “Lâu ngày không gặp mà mồm mép dữ ta.”

Đường Nhân nhướn mày, giống như vô tình nhắc tới: “Cũng không biết lần trước ai đó suýt làm nổ phòng bếp ta?”

Tưởng Thu Hoan: “Con cái không có lương tâm, còn không phải là vì mẹ làm cho con ăn sao.”

Dì Tôn không chen miệng vào. Hai mẹ con Đường Nhân đấu võ mồm thành thói quen rồi.

~

Buổi sáng ngày hôm sau, Đường Nhân mở mắt ra nhìn Spongebob Squarepant vài giây.

Cô lấy điện thoại di động ra, không có phản hồi gì từ Lục Trì, cả những tin tức khác cũng không có.

Lớp 14 có một phòng chat [hôm nay là ngày con chó], ngoại trừ giáo viên chủ nhiệm ra thì tất cả đều có mặt trong này, trước kia ai đó không cẩn thận đã thêm giáo viên chủ nhiệm vào, sau đó lập tức bị đá ra ngoài.

Đường Nhân nhấn vào, vừa đúng lúc Vu Xuân đăng lên: [Nhìn cờ, hát quốc ca.jpg]

Một đoạn quốc ca trong nháy mắt được lớp trưởng đăng lên, cả lớp học nhanh chóng hi hi ha ha thành một dãy.

Đường Nhân mở lớn, âm nhạc tràn ra khắp phòng, liên tục được hát lặp đi lặp lại cho đến khi cô thay đồ ăn mặc tử tế, sau đó cô rời khỏi phòng chat.

Sự tình có chút ngoài dự đoán, Lục Trì thật sự chưa đồng ý, mặc dù có thể là anh không để ý, nhưng ít ra cũng phải đăng nhập vào Weibo vài lần chứ.

Chẳng lẽ anh thật sự không có ý kia?

Đường Nhân có hơi thất vọng.

Lục Trì vậy mà dám không đồng ý cô, cô hí mắt, xem ra cô phải dạy dỗ anh lại một chút mới được. Một ngày nào đó phải khiến anh hét to xin đầu hàng.

Cô bò xuống giường rửa mặt, sau đó đi xuống lầu.

Tưởng Thu Hoan đang ngồi bên bàn ăn húp cháo, thấy cô xuống, vô tình mở miệng: “Tí nữa ba mẹ sẽ đi ra cục dân chính. Ba con thật khiến mẹ thất vọng quá.”

Đường Nhân cũng không ngẩng đầu lên, húp ực một miếng cháo, mơ hồ trả lời: “Dạ.”

Không phải là cô lạnh lùng, mà cái câu này của mẹ cô đã nghe đến nỗi thuộc lòng từ lúc sơ trung rồi, lúc nào cũng có một câu không thay đổi, đến bây giờ cũng chưa bao giờ thành công.

Một lát sau, cô vẫn nghi ngờ nói: “Thật hả mẹ?”

“Ừ.”

Thấy bộ dáng quyết tâm của mẹ, ngược lại Đường Nhân càng không tin.

~

Lúc bát cháo bị tiêu diệt xong, thì Đường Vưu Vi đi từ trên lầu xuống, cái bụng bia nhô lên, chậm rì rì đi tới bàn ăn: “Con gái ngoan có nhớ ba không, tối qua ba về trễ quá không gặp được con.”

Đường Nhân nghiêng người, vỗ vỗ lên cái bụng bia của ông, nói: “Mẹ nói muốn đi đến cục dân chính với ba.”

“Đi thì đi.” Đường Vưu Vi trừng mắt.

Vừa dứt lời, Tưởng Thu Hoan vừa vặn đi ra sau khi thay quần áo xong, nghe được câu này, hai người dường như trở thành kẻ thù, đứng ở trước cửa mang giày không nói với nhau lấy một câu, một trước một sau đi ra cửa.

“Chậc chậc.” Đường Nhân buồn cười.

Người ngoài không biết còn tưởng rằng lần này thật sự sẽ ly hôn.

Quả nhiên.

Hơn một tiếng sau, cô nghe thấy tiếng mở cửa.

Đường Nhân nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên là ba mẹ cô, một chút cũng không nằm ngoài dự đoán của cô.

“Quên mang theo giấy hôn thú.” Tưởng Thu Hoan nói không một chút lúng túng.

Đường Vưu Vi đứng bên cạnh mang theo một cái túi thật to, trên mặt mang theo vẻ mặt tươi cười.

“Mẹ, không phải là mẹ cố ý không mang theo sao?” Đường Nhân không thèm để ý, chọc phá: “Không phải lần nào về nhà mẹ cũng diễn trò này với ba sao?”

Đường Vưu Vi cười hề hề đi vào toilet.

Tưởng Thu Hoan trừng mắt với cô.

~

Ở nhà nằm hơn một ngày, hơn một giờ chiều trước khi về trường học, Đường Nhân lại liếc nhìn di động, vẫn không có bất cứ tin tức nào.

Nói cự tuyệt là cự tuyệt, thật sự không có ý muốn đáp lại một chút nào sao?

Tờ giấy ghi chú vẫn còn để trên bàn, cô nhấn dãy số vào di động, sau đó nhấn gọi. Một chuỗi tút tút thật dài, cuối cùng cũng có sự thay đổi.

“Alo?” Giọng nói trầm thấp mát lạnh truyền tới.

Tâm tình của Đường Nhân tốt lên, cười nói: “Cậu thật sự không có ý định đồng ý kết bạn với tớ hả?”

Bên kia di động không có tiếng trả lời.

“Cậu xác định không thêm tớ hả?” Đường Nhân nhíu mày, sau đó lại nhẹ nhàng mở miệng, “Cậu còn muốn biết đáp án về vấn đề tớ nói tối qua không?”

Nhắc tới cái này, Lục Trì yên lặng một chút, rồi chần chừ mở miệng: “Không phải tớ đã nói… Nói rồi sao?”

“A…” Đường Nhân kéo dài giọng, “Câu ngủ ngon kia hả? Không tính.”

“…”

Lục Trì nắm chặt di động, cảm giác như anh đã sa vào một cái bẫy quỷ dị, mà người thiết lập cái bẫy chính là Đường Nhân.

Đầu bên kia điện thoại nói tiếp: “Tớ không tính cái đó là lời gì ngọt ngào quá, cậu nói câu nào ngọt hơn đi, rồi tớ sẽ cho cậu biết đáp án. Tớ muốn câu đó phải ngọt thật ngọt, ngọt chết tớ mới được, tớ còn có thể tặng cậu thêm một nụ hôn không biết chừng.”

Lục Trì: “…”

Anh mới là người không cần cái nụ hôn đó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.02.2018, 12:42
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
Chiến Thần Kim Hạc Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 395
Được thanks: 3559 lần
Điểm: 34.31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C15] - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16:

Editor: Trà Đá.

Đường Nhân không thúc giục anh, ngược lại Lục Trì không biết phải trả lời như thế nào.

Đúng lúc này, bên kia điện thoại vang lên tiếng thủy tinh rớt vỡ.

Lục Trì thấp giọng nói: “Cúp…. Cúp máy.”

Nói xong anh trực tiếp cúp điện thoại, anh cầm điện thoại ngu ngơ vài giây, sau đó chạy nhanh xuống lầu.

Ở đầu dây bên này, Đường Nhân đột nhiên cũng bị mơ hồ theo cảm xúc và giọng nói của anh.

Cô còn chưa nói gì mà, chẳng lẽ anh có chỗ nào không thoải mái sao?

Đường Nhân ném điện thoại di động lên giường, cẩn thận nhớ lại sự tình, dường như không có gì đặc biệt…. Đợi chút, cuối cùng có tiếng động gì đó.

Cô suy nghĩ một hồi lâu, có khả năng là chuyện gia đình Lục Trì.

Dựa theo tình cảnh tối hôm qua, thì chuyện này cô không có quyền can thiệp vào, Đường Nhân tùy tiện thu dọn ít đồ, lúc đi lại quên tắt điện thoại.

Trường tư nhân Gia Thủy không cho phép mang di động vào trường, mặc dù cô có thể lén mang vào, cũng sẽ không bị bắt, nhưng sắp tới gần ngày thi đại học rồi, làm bài tập còn tốn nhiều thời gian hơn.

Dì Tôn lên lầu quét dọn phòng ngủ Đường Nhân: “Đi hả con?”

“Dạ.”

“Đi đường chú ý an toàn nhé.”

“Dạ.”

Bóng dáng Đường Nhân dần dần biến mất, lúc này dì Tôn mới bắt đầu thu dọn đồ đạc, giường ngủ tự dưng rung lên, dì Tôn phát hiện ra di động nằm dưới chăn.

Mới vừa cầm trên tay, di động đột nhiên rung lên một cái, màn hình sáng lên, dì Tôn thuận miệng nói: “Về trường rồi cũng quên tắt máy nữa.”

Dì Tôn trực tiếp tắt điện thoại di động, cẩn thận đặt lên bàn.

~

Lúc Lục Trì chạy tới phòng khách, quả nhiên thấy ba mẹ đang đứng giằng co không ai nói với ai lời nào.

Lục Dược Minh đưa lưng về phía anh: “Tôi khuyên cô nên sớm ký tên đi.”

Vương Tử Diễm túm lấy tóc mình, rống to: “Anh đừng có nằm mơ! Ký tên để cho anh ở một chỗ với con đàn bà kia hả? Đừng có đắc ý!”

Bà tiện tay gạt đổ món đồ thủy tinh trên bàn xuống vỡ tung tóe.

Lục Dược Minh tức giận đến đỏ hết mặt mũi, xoay người muốn đi, đúng lúc thấy Lục Trì đứng ở đó, vẻ mặt rất lúng túng.

Đây là đứa con trai ông vừa thích lại không thích.

So với Lục Vũ, thì thành tích của Lục Trì xuất sắc hơn, nhưng tính cách thật sự khiến ông lo lắng, hơn nữa lại còn nói lắp… Trước đây rõ ràng không có như vậy.

“Trì Trì, ba đi trước.” Lục Dược Minh bối rối một lát, nói với anh.

Lục Trì mím môi thật chặt, cũng không có phản ứng gì, giống như không thèm đếm xỉa đến ông, mà trực tiếp ngồi chồm hổm xuống thu dọn những mảnh vỡ thủy tinh.

Dì giúp việc trong nhà đã sớm nghỉ việc, nên trong nhà chỉ còn hai mẹ con Lục Trì.

Lục Dược Minh thấy bộ dạng này của anh, trong lòng lại cảm thấy khó chịu, ông sải bước rời đi, đóng cửa “Rầm” một cái.

“Trì Trì, mẹ chỉ còn có con.” Vương Tử Diễm lẩm bẩm.

Bà ngồi bất động trên đất, vẻ mặt bi thương, thường ngày đầu tóc chải chuốc gọn gàng, mà bây giờ lại rối bù ỉu xìu.

Lục Trì ném tất cả mảnh vỡ tủy tinh vào thùng rác, đi đến bên cạnh bà, ôm lấy bà, rồi vỗ vỗ thấp giọng nói: “Mẹ, ly…. Ly hôn đi. Hai…. Hai mẹ con mình ở với nhau.”

Vương Tử Diễm không nói gì, đầu tựa lên bả vai Lục Trì.

~

Lúc Đường Nhân đến phòng học đã bốn giờ chiều.

Cũng sắp đến giờ tự học rồi, phần lớn học sinh trong lớp đều đua nhau gần sát giờ mới đến, ngược lại cô đến hơi sớm, ngay cả Tô Khả Tây cũng chưa tới.

Liên tục gặp hai chuyện không vui, khiến tâm tình Đường Nhân khó chịu, cô bực bội giải đề thi đến một nửa trang sau thì ôm bóng rổ đi ra sân bóng rổ.

Sân bóng rổ ở sân thể dục bên kia, chủ nhật vẫn có không ít nam sinh đến sớm, cũng có một vài tốp ba tốp năm đi tản bộ trên sân trường.

Có vài học sinh đang chơi ném bóng, cười đùa vui vẻ.

Đường Nhân không quấy rầy bọn họ, đứng ở một bảng bóng rổ cách đó không xa, chuẩn bị xong tư thế ném bóng, bóng rổ được ném lên không trung, cong một đường vòng cung hoàn mỹ, rơi chính xác vào lưới.

Tâm tình cô tươi tốt lên không ít.

Những người đứng gần đó thấy vậy đều dừng lại thảo luận: “Có phải kỹ thuật của chị Nhân lại giỏi hơn trước rồi không?”

“Quả bóng vừa rồi rơi vào rổ quá đẹp, nếu là nam sinh thì ngon rồi.”

“Người ta không phải là nam sinh cũng có thể quăng cậu xa tám trăm mét, cậu mà dám đứng trước mặt Đường Nhân nói như vậy, không chừng còn bị Đường Nhân đánh cho sưng mặt.”

“Không phải, ý tớ là…. Nam nữ khác nhau thôi.”

Có một nam sinh quan sát tỉ mỉ, thấp giọng nói: “Có vẻ tâm tình chị Nhân không tốt, chúng ta qua đấu một trận với chị ấy, thoải mái một chút.”

~

Đường Minh vừa vặn đứng ở trước cổng trường thấy Lục Trì đang đi từ từ tới, anh ta phất tay: “Cũng đi đến ký túc xá hả.”

Lục Trì ôm sách, nhẹ nhàng gật đầu.

Lúc Lục Trì đến gần thì Đường Minh mới phát hiện ra trên tay anh có dán băng keo cá nhân: “Sao vậy? Bị thương à?”

Lục Trì giấu ngón tay đi, bình thản nói: “Không…. Không có gì.”

Thấy anh không muốn nói, Đường Minh cũng không hỏi thêm.

Hơn nữa nam sinh bị chảy máu đứt tay cũng chẳng phải chuyện gì quá to tát, Đường Minh không có suy nghĩ nhiều, lập tức quên ngay vấn đề này, hai người cùng nhau đi về ký túc xá.

Ký túc xá nam nằm tách biệt ở sâu bên trong khuôn viên trường, phải đi qua sân thể dục. Từ ban công có thể thấy rõ ràng, mà từ sân thể dục cũng có thể thấy được ban công các phòng, cùng lắm chỉ có cửa kính bảo vệ.

Đi ngang qua sân thể dục, thấy một tốp đang chơi bóng rổ, Đường Minh không tự chủ được dừng lại, vừa nhìn một cái đã phát hiện ra người quen.

Trường học nửa tháng được về nhà một lần, mà ở trong trường thì thời gian rảnh rất ít, bình thường nam sinh cũng không có tiết bóng rổ, nên thời gian này chính là cơ hội duy nhất có thể thỏa sức chơi.

Đường Minh vừa liếc thấy bóng dáng quen thuộc, lập tức thúc thúc Lục Trì: “Đường Nhân nhà cậu chơi bóng rổ lại rồi kìa.”

Lục Trì nhìn về phía bên kia, chợt giật mình.

Cách tấm lưới, dưới ánh sáng trời chiều màu da cam ấm áp, Đường Nhân đang đứng đó, mái tóc dài giống như gấm vóc mềm mại, đường cong gò má tinh xảo, da thịt trắng nõn như tuyết, khóe môi mang theo ý cười như có như không.

“Nè? Lục Trì?” Đường Minh phất phất tay, “Cậu đang nhìn gì vậy? Đường Nhân hả?”

Đường Minh thuận mắt nhìn qua, phát hiện đúng là Lục Trì đang ngơ ngác nhìn Đường Nhân, sau vài giây Đường Minh lập tức hiểu ra, chế nhạo nói: “Mê rồi hả? Lục Trì cậu mà cũng bị mê hoặc sao.”

Lục Trì vội vàng thu hồi tầm mắt lại, một lúc lâu sau lại lắc đầu.

Đường Minh định đánh lên bả vai anh một cái, phát hiện đối phương quá cao nên đành thu tay lại: “Đường Nhân chơi bóng rổ còn giỏi hơn nam sinh nữa, anh trai của cậu ấy ở trong đội bóng rổ thành phố, nghe nói từ nhỏ đã đi theo anh trai học bóng rổ.”

Đường Minh ranh mãnh nói tiếp: “Cậu mới chuyển qua nên chắc chưa biết rõ, lúc trước có một anh lớp trên theo đuổi Đường Nhân, mà Đường Nhân dùng mọi cách để cự tuyệt đều vô dụng, thiếu chút nữa là ra tay đánh người đó rồi. Về sau Đường Nhân dùng bóng rổ để đánh cược mới cự tuyệt được. Bây giờ Đường Nhân không thèm để ý đến nữa, trong mắt cậu ấy không có nam sinh nào vừa mắt hết.”

Chỉ là từ năm cô học lớp 11, thì trở nên lợi hại hơn nhiều. Đánh nhau trốn học cái gì cũng có, nhưng kỳ lạ là thành tích hết lần này đến lần khác lại đứng nhất toàn khối.

Hơn nữa, Đường Nhân cực kỳ tự tin, tự tin đến mức không coi ai ra gì.

Đường Minh chuyển chủ đề: “Nhìn bộ dạng của cậu chắc không biết chơi bóng rổ.”

Lúc còn ở nhà thì Đường Minh đã nghe được chuyện người bạn ngồi cùng bàn với anh ta thật sự lợi hại.

Lục Trì quay đầu lại, đúng lúc thấy Đường Nhân nhắm mắt hôn lên quả bóng rổ, mang theo chút thành kính khó hiểu, sau đó nhanh chóng tham gia vào chơi.

Trên thân thể cô tỏa ra ánh sáng màu vàng đẹp rực rỡ, rạng rỡ chói mắt.

Trên mặt Lục Trì dường như có một luồng khí nóng chạy qua.

~

Sau một lúc hoạt động tay chân liên tục thì mồ hôi túa ra, Đường Nhân cởi áo đồng phục ra, chuẩn bị đi qua bên cạnh nghỉ ngơi một lát, kết quả vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện thấy Lục Trì đang đứng cùng với bạn học, cô ngạc nhiên mừng rỡ một chút.

Cô lập tức gọi to: “Lục Trì!”

Sau khi gọi xong phát hiện cổ họng có chút khô, may thay cô có mang theo hộp sữa chua. Cô mở nắp ra uống một hơi, hoàn toàn không cần dùng tới ống hút.

Lục Trì đứng ở cách đó không xa.

Anh thậm chí có thể thấy Đường Nhân ngửa đầu uống sữa chua, sữa chua màu trắng chảy tràn ra tới tận khóe môi cô, chảy xuống cằm, cuối cùng chảy tới xương quai xanh.

Đường Nhân mặc một cái áo T-shirt đơn giản hơi ngắn, lúc cô đưa tay lên, thì cái eo thon nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện lộ ra, màu trắng của sữa chua thật khiến cho người ta có cảm giác miệng lưỡi khô đắng.

Lục Trì mím môi dời tầm mắt đi chỗ khác.

Lúc anh quay đầu lại, chỉ thấy Đường Nhân nhíu mày, quăng hộp sữa chua vào trong thùng rác, hai cánh tay bám vào lưới, hai mắt cô sáng ngời.

Đường Nhân lén lút làm hình dáng miệng khi phát âm: Tiểu nói lắp.

Cũng giống như lần đầu tiên cô thấy anh vậy.

Đường Minh đứng giữa hai người quan sát tới tới lui lui.

Trong khoảnh khắc đó, Đường Minh dường như thấy Lục Trì đang cười, nhưng một giây sau lại thấy anh trưng ra cái vẻ mặt nhàn nhạt, lạnh lùng khiến người khác muốn đánh.

Đường Minh không hiểu, chẳng lẽ anh ta bị hoa mắt?

Đường Minh cũng nhìn theo vào sân bóng rổ, trong lòng châm chọc: Nhìn từ lúc nãy đến giờ mà Lục Trì còn chưa chán sao? Chẳng lẽ cậu ấy không nhẫn tâm bỏ đi.

Lục Trì thấy có vài nam sinh đi tới chỗ Đường Nhân.



“Chị Nhân, chơi thêm chút nữa đi.” Các nam sinh cười nói hì hì, chơi bóng rổ cùng với cô thật sự rất sảng khoái.

“Đợi chút.” Đường Nhân trả lời lại, rồi vẫy vẫy tay với Lục Trì.

Cô đang nghĩ tới chuyện đi tìm Lục Trì, cũng muốn hỏi rốt cuộc hôm nay đã xảy ra chuyện gì. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ của anh như muốn đi về ký túc xá, nên cũng không tiện đi qua.

Mặc dù cô có thể trà trộn đi vào cũng được.

Sau khi vẫy vẫy tay với anh, cô xoay người bắt đầu chơi bóng rổ với vài nam sinh, động tác lưu loát nhanh nhẹn, biểu lộ sự thoải mái khi chơi, cách mấy giây đã có thể ném được bóng vào rổ.

Sau đó cô đập tay cùng với bọn họ, cười tươi như hoa.

Lục Trì cau mày, mặt mày trở nên lạnh nhạt, nghiêng đầu trực tiếp đi về phía ký túc xá.

Đường Minh hoàn hồn, bạn ngồi cùng bàn đã đi được một đoạn rồi.

Anh ta đuổi theo, la lớn: “Chờ tớ với! Cậu là Lục Trì chứ có phải là Lục Nhanh đâu, sao đi lẹ quá vậy? Đừng ỷ có chân dài rồi đi không chờ tớ!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bebu5500, châulan, dvanh, galy2802, giangbeo, hoaxua, huong CT, lethuyoanh, loanloan, MacSongThien, MaiNa, milimi, ngan922001, ngoc giau, nguyenkimchi, Tiểu Vương Tử và 486 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.