Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 18.02.2018, 13:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2483 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21: Quyến rũ

Editor: Mèo ™



Lúc Khúc Khinh Cư ra khỏi thư phòng đã là chuyện của nửa canh giờ sau, nàng sửa lại chiếc trâm có hơi bị lệch, đứng trước cửa nheo mắt nhìn mặt trời đang chuyển mình về phía Tây, mỉm cười quay đầu, chỉ thấy bóng dáng thẳng tắp của Hạ Hành đứng trước thư án.

Người trong tối kẻ ngoài sáng, luôn luôn cảm thấy đối phương cực kỳ chói mắt, lúc Hạ Hành ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy nụ cười ấy, mắt như hoa lên, đột nhiên trong cảm xúc nảy sinh ra đôi phần kinh ngạc vì mỹ sắc, dường như hắn đã hiểu ra tại sao một nụ cười của mỹ nhân lại quyến rũ khôn kham đến thế.

“Vương phi.” Ngọc Trâm bước đến, khoác một chiếc áo choàng mỏng lên người Khúc Khinh Cư, cúi người vừa buộc dây áo vừa nói.

“Trời lạnh rồi, vương phi nên quý trọng thân thể mới được.”

Hơi ngước cằm lên, để Ngọc Trâm buộc dây được thuận tay hơn, Khúc Khinh Cư cười bảo: “Mấy nha đầu các ngươi, thật sự coi ta là người sứ dễ vỡ vậy sao?”

“Mấy ngày trước vương phi bị bệnh, dọa bọn nô tì phải lo lắng một trận, giờ cuối cùng cũng bình phục, không cẩn thận hơn sao mà được.”

Ngọc Trâm buộc dây áo lại xong, mỉm cười hơi nhún gối, đi bên cạnh Khúc Khinh Cư, đỡ lấy tay nàng.

Khúc Khinh Cư cười lắc đầu, nhấc chân bước xuống bậc thềm đá. “Ta nhớ ra mình vẫn còn chiếc túi thơm mới thêu được một nửa, quay về thôi.”

Minh Hòa thấy vương phi và vài nô tỳ định đi, bèn cúi người dẫn theo những hạ nhân khác nói: “Vương phi đi thong thả.”

Khúc Khinh Cư dừng bước quay lại gật gật đầu với hắn, rồi mới đi tiếp.

Chỉ một động tác rất nhỏ vậy thôi, nhưng lại khiến Minh Hòa gần gũi với vương phi không ít, thân phận của vương phi là gì chứ, lúc rời đi còn có thể gật đầu với hắn, thì coi như là một sự coi trọng rất lớn rồi. Hắn quay đầu liếc nhìn bên trong thư phòng, đi tới trước cửa nói:

“Vương gia, hôm nay điện Trung Tỉnh đưa thịt cừu non đến, chủ tử có muốn nếm thử không.”

“Bảo người chuẩn bị đầy đủ các loại thịt và rau củ đưa đến chính viện, bản vương sẽ ăn lẩu với vương phi.” Hạ Hành đi ra đến cửa, nhìn Minh Hòa nói.

“Hôm kia có phải quan viên ở Đông châu biếu thịt hươu không, bảo nhà bếp chuẩn bị cẩn thận, mấy ngày trước vương phi cũng nhắc đến chuyện muốn ăn lẩu, thời tiết hôm nay vừa hay thích hợp.”

“Nô tài sẽ dặn dò xuống dưới.”

Minh Hòa khom người lui xuống, ra khỏi tiểu viện liền sải bước đi nhanh, nhân tiện bảo người thông báo chuyện này cho bên chính viện biết, tránh để vương phi trở tay không kịp.

Mùa đông ngồi trong phòng ăn lẩu quả thực là chuyện rất hạnh phúc, đặc biệt hơn là toàn bộ những nguyên liệu này đều rất tươi mới, hoàn toàn không cần phải lo những thứ này có tẩm hóa chất, hoặc bị mất đi hương vị do khâu xử lý đông lạnh.

Gắp một cây nấm dại chính cống thả vào bát, chấm kèm với đĩa gia vị hạng nhất được pha chế rất cẩn thận, nuốt một miếng xuống, mỹ vị thơm ngon cay nồng, thoải mái không nói nên lời.

Khúc Khinh Cư không thích thịt cừu, nhưng thịt cừu lần này được xử lý rất tốt, nàng chỉ nếm được vị mềm mịn béo ngậy của thịt, hoàn toàn không thấy mùi tanh hôi, thịt gà núi tươi ngon thơm lừng, tôm ăn rất ngọt thịt, còn cả những món như thịt nai, thịt hươu rất hiếm khi được ăn lúc còn ở kiếp trước, Khúc Khinh Cư nhất thời không kìm được, ăn không ít.



Nhìn từng chiếc đĩa đựng nguyên liệu dần trống không, Hạ Hành thấy hơi bị bất ngờ, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một nữ nhân có thể ăn được nhiều như vậy, hắn tự hào đã từng gặp không ít nữ nhân, nhưng người cầm đũa tinh tế chuẩn xác, cổ tay hữu lực, xuống tay tốc độ như Khúc Khinh Cư thì thật sự là chưa thấy bao giờ.

Nuốt một miếng nấm hương cuối cùng xong, Khúc Khinh Cư mới gác đũa, súc miệng sau đó vừa rửa tay vừa nói:

“Lâu rồi không được ăn thoải mái như vậy, thiếp đã dọa vương gia sợ rồi phải không?”

Lúc ấy Hạ Hành đang lau tay, nghe vậy liền nói:

“Nhìn thấy khẩu vị của vương phi tốt như vậy, bản vương thấy rất yên tâm, nàng đã thích ăn lẩu thế, thì sau này bảo nhà bếp làm thường xuyên hơn.”

“Đối với thiếp mà nói, những món như lẩu này, nếu như ăn thường xuyên sẽ không cảm thấy mỹ vị nữa, nhưng nếu lâu rồi không ăn, khi ngửi mùi sẽ thấy thèm chảy dãi. Những ngày trước thân thể vẫn chưa khoẻ, không dám dùng những thứ này, giờ cuối cùng niềm mong ước đã thành hiện thực rồi.”

Nhận lấy chiếc khăn Ngọc Trâm dâng lên lau tay, Khúc Khinh Cư đứng dậy, nói với Hạ Hành: “Vương gia có muốn đi dạo tiêu thực cùng với thiếp không.”

“Ăn nhiều như vậy, đúng là nên đi dạo một lát thật.” Hạ Hành cũng đứng dậy theo, duỗi tay ra với Khúc Khinh Cư: “Khinh Cư đi với ta nào.”

Khúc Khinh Cư cười đưa tay cho đối phương, nàng bỗng cảm thấy rung động khi bàn tay ấm áp bao quanh bàn tay mình, biến bàn tay của hai người trở thành tư thế mười ngón tay đan xen vào nhau, nàng cười nói với Hạ Hành:

“Có người nói, mười ngón tay đan vào nhau, sẽ cùng sống đến bạc đầu.”

Hạ Hành mỉm cười dịu dàng, nắm bàn tay Khúc Khinh Cư thật chặt, hai người sánh đôi đi ra khỏi chính viện, theo phía sau là cả một đám người hầu thì thầm với nhau.

Khúc Khinh Cư có hơi tiếc nuối nhìn bầu trời đêm đen kịt trước mắt: “Vẫn là trời đêm mùa hè đẹp nhất, cho dù không nhìn thấy trăng, những cũng có thể thấy được rất nhiều sao.”

Không phải coi ta là thiếu nữ ngây thơ ngờ nghệch à, vậy thì để chị đây chơi với chú theo phong cách văn học nghệ thuật nhé, nói chuyện sao bàn chuyện trăng, tán gẫu chuyện thơ từ ca phú.

“Hôm nay là ngày mùng hai âm lịch, nên đương nhiên không nhìn thấy trăng rồi, nhưng ánh trăng mùa đông cũng rất đẹp.”

Hạ Hành cũng ngẩng đầu lên theo động tác của Khúc Khinh Cư, sau đó thấy Khúc Khinh Cư đáp: “Nhưng đêm đông lạnh giá, mọi người đều không để ý đến nó.”

Đuôi mắt Khúc Khinh Cư khẽ động, lúc nhìn sang bên Hạ Hành lại là khuôn mặt tươi tắn:

“Hầu hết mọi người đều thích những thứ màu sắc sặc sỡ tươi tắn, như trăng sao lúc hạ sang thu về, như hoa nở ngày xuân, còn cả sắc mai đào mùa đông nữa. Thiếp cũng giống như mọi người thôi, có thói quen thích những gì mọi người đều thích.”

Hạ Hành nhìn nụ cười bên khóe miệng Khúc Khinh Cư, tâm trạng hơi rung động, lập tức di chuyển ánh mắt của mình đi, mới phát hiện ra cổ họng có hơi ngưa ngứa, hắn dắt nàng chầm chậm đi về phía trước, trên con đường lát đá xanh, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang xa.

“Thế gian nhiều tục nhân, ta cũng không phải ngoại lệ.” Hắn nghiêng đầu cười với Khúc Khinh Cư, nụ cười dịu dàng tao nhã, đẹp không tả xiết.

Có người nói, một đôi nam nữ tay trong tay cùng đi với nhau, nếu người nam nhân luôn sải bước đi trước, thì chứng tỏ rằng người đó căn bản không biết thế nào là yêu. Khúc Khinh Cư nhìn nam nhân vẫn luôn sánh vai đi ngang với mình, trong lòng thầm nghĩ, cho dù người này có luôn luôn quan tâm đến bước chân của nữ nhân bên cạnh, thì cũng không có nghĩa là hắn yêu nữ nhân đó, cũng có thể hắn là đại diện của tình thánh, hiểu thấu mọi tâm tư của nữ nhân.

Hai người đi dạo trong phủ được non nửa canh giờ, đang lúc chuẩn bị quay về, thì lại gặp Phùng Tử Căng khoác áo choàng nhạt màu đi tới.

Phùng Tử Căng thấy hai người đan tay vào nhau, mím môi, hành lễ: “Thiếp tham kiến vương gia, vương phi.”

“Muộn thế này rồi, nàng không ở trong phòng nghỉ ngơi, còn ra đây làm gì?”

Hạ Hành nói xong, xoay người duỗi tay lấy chiếc áo choàng trong tay Mộc Cận, khoác lên cho Khúc Khinh Cư.

Khúc Khinh Cư mượn cơ hội này liếc nhìn đánh giá Phùng Tử Căng, trong tay đối phương xách theo một chiếc đèn vẽ hình Hằng Nga trốn lên cung trăng thường dùng trong cung, phía sau còn dẫn theo hai nha hoàn, hai nha hoàn này đang cầm hai chiếc giỏ nhỏ.

“Bẩm vương gia, đêm đông dài, buổi tối thiếp hay ngủ muộn, nên muốn đi dạo trong vườn một lát.” Phùng Tử Căng cúi mặt xuống đáp.

“Không nghĩ rằng lại có thể gặp vương gia và vương phi ở đây.”

Những ngón tay được cắt gọn gàng tròn trịa trơn bóng rất nhanh đã buộc xong dây áo choàng, Hạ Hành nhìn đến hai nha hoàn kia, thấy trong giỏ là thuyền giấy và nến, liền mở miệng lạnh nhạt nói:

“Trời đông lạnh lẽo, thì nên an ổn ở trong tiểu viện, sắp sang năm mới rồi, nếu sinh bệnh thì không hay.”

“Thiếp tạ ơn sự quan tâm của vương gia.” Phùng Tử Căng mỉm cười.

“Chỉ là nhớ lại ngày trước thả thuyền giấy với vương gia, nên buổi tối không ngủ được, muốn ra hồ sen thả mấy chiếc giải buồn, thiếp mặc quần áo dày lắm, cũng chỉ đi một lát rồi sẽ về.”

Đây là nghe ngóng được nàng và Hạ Hành đi dạo trong vườn, nên cố ý mang theo đạo cụ tới gợi lại quá khứ xa xưa với Hạ Hành sao? Khúc Khinh Cư nhếch môi cười.

“Mấy chiếc thuyền này gấp rất khéo, chỉ là đêm nay ngâm nước cả đêm, sáng mai nhìn sẽ rất xấu. Thiếp thấy, chi bằng vương gia bảo người làm cho Phùng trắc phi một con thuyền vàng, có chơi thế nào cũng không bao giờ hỏng được.”

“Chẳng qua chỉ mấy món đồ chơi thôi, vậy mà nàng nghĩ nghiêm túc thật.”

Hạ Hành liếc nhìn đám hạ nhân xách đèn lồng dùng trong cung phía sau lưng, nhiều người cầm đèn như vậy, Phùng thị còn có thể trùng hợp gặp mặt, đúng thật là không dễ dàng gì. Hắn thích trêu đùa phụ nữ, nhưng không muốn nhìn thấy phụ nữ cầm những thứ trong quá khứ ra để kêu gọi yêu thương sủng ái, Phùng Tử Căng này càng lúc càng chẳng thể hiểu nổi.

“Tiêu hóa cũng tạm được rồi, quay về thôi, lát nữa sẽ có sương đấy.” Hạ Hành lại nắm chặt tay Khúc Khinh Cư lần nữa, liếc mắt thấy Phùng Tử Căng lui sang một bên, liền dẫn người rời đi không chút do dự.

Phùng Tử Căng nhìn theo bóng lưng của Hạ Hành và Khúc Khinh Cư, vẻ mặt không dám tin, nàng ta không tin vương gia cứ thế mà đi như vậy, lẽ nào những gì nàng ta làm không đủ để gợi lại hồi ức trong quá khứ của hắn ư?

Đúng lúc đó, nàng ta nhìn thấy Khúc Khinh Cư quay đầu lại nhìn mình, một nụ cười trong trẻo nhàn nhạt thoáng hiện trên khuôn mặt ấy, khiến nàng ta đột nhiên cảm thấy sững sờ, một cảm giác lạnh lẽo không hiểu nổi dâng lên sau lưng.

Sự khác biệt lớn nhất giữa nam nhân và nữ nhân chính là ở đó, đàn ông luôn rất giỏi quên đi sự tốt đẹp của một nữ nhân, còn nữ nhân lại rất giỏi nhớ những điều tốt đẹp của một nam nhân. Vậy nên, đừng nên tốt mãi với một tên nam nhân cặn bã, quá tốt sẽ khiến hắn ta tưởng rằng đó là lẽ đương nhiên, cũng quên mất cái giá mà nữ nhân đó phải trả. Muốn một nam nhân lúc nào cũng nhớ đến mình, điều đầu tiên chính là nữ nhân đó phải yêu thương bản thân mình mọi lúc, ngay đến cả bản thân mình mà còn bỏ bê, thì há có thể trông chờ vào người khác nhớ tới hay sao?

Mấy ngày sau, Khúc Khinh Cư nhận được một món quà, là một cây đèn bát bảo lưu ly, cây đèn này chỉ cần ban đêm thắp lên, thì có thể nhìn thấy ánh sáng lung linh như trăng như sao chiếu sáng khắp phòng, đẹp vô cùng.

Nghe thấy tiếng than kinh ngạc của đám hạ nhân khắp bốn phía, Khúc Khinh Cư cười nhạt treo chiếc đèn bát bảo lưu ly này lên giá đèn nạm vàng khảm trân châu, niềm vui trên mặt cũng vừa đủ.

Nhắm mắt lại, Khúc Khinh Cư chỉ tay về một chỗ nói: “Đặt cây đèn ở đấy đi.”

Đám hạ nhân dè dặt cẩn thận đặt cây đèn xuống, vẻ cảm thán kinh ngạc trong mắt vẫn chưa biến mất.

“Vương phi, chỗ này tuy đẹp, nhưng bình thường luôn có người ra vào, nếu đụng vào rơi vỡ thì không hay đâu.” Mộc Cận do dự nói.

“Chi bằng cất vào trong kho, khi nào vương phi muốn ngắm, thì bọn nô tỳ sẽ lại mang ra là được.”

“Đèn không phải mang ra để dùng sao?” Khúc Khinh Cư cười nhìn những đốm sáng lung linh khắp xung quanh.

“Ta rất thích chiếc đèn này, không đặt ở nơi có thể ngày ngày nhìn thấy thì đáng tiếc biết bao.”

“Nô tì hiểu rồi.” Mộc Cận không nhiều lời nữa, dịu dàng ngoan ngoãn đứng sau lưng Khúc Khinh Cư, thái độ kính cẩn nhưng không hề khiến cho người ta cảm thấy đó là nịnh nọt.

Chuyện vương gia tặng vương phi một chiếc đèn bát bảo lưu ly trân quý, rất nhanh đã lan truyền trên dưới khắp cả phủ, những người hầu đã từng nhìn thấy chiếc đèn, nhắc đến nó như là đang nhắc đến mình, mặt mày rất hưng phấn, say sưa thích thú vô cùng.

Phùng Tử Căng ném không ít đồ đạc trong phòng mình, hận không thể xông đến chính viện, đập vỡ chiếc đèn kia, ả tiện nhân Khúc Khinh Cư này, cũng chỉ là một cái đèn nát thôi mà, có đến mức để cho kẻ dưới lan truyền khắp phủ ai ai cũng đều biết thế không, làm như ta thèm lắm vậy.

Lại đập thêm một chiếc bình sứ nữa, Phùng Tử Căng tức giận thở hổn hển nhìn nha hoàn ở ngoài cửa, lạnh lùng nói: “Có chuyện gì?”.

A hoàn rụt người lại, dè dặt cẩn thận nói: “Chủ tử, vương phi mời người đến chính viện.”

Sắc mặt Phùng Tử Căng sầm xuống, sau đó vuốt vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên má: “Bảo người vào hầu hạ đi.”

Nàng phải đi nhìn thử xem, ả tiện nhân kia lại muốn giở thủ đoạn gì!


Hết chương 21

**********



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.02.2018, 22:27
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 845
Được thanks: 7479 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22: Tìm đường chết

Editor: Gà

Cửa lớn của chính viện và vương phủ đều nằm trên cùng sợi dây, điều này đã tỏ rõ người có thể ở chính viện, phải là chủ nhân trong phủ. Những thứ tiểu thiếp thông phòng khác, toàn bộ đều được phân chia ở hai bên cửa thứ hai và thứ ba cách Nguyệt Lượng môn, thị vệ sai vặt thô đẳng vú già đều ở bên ngoài cổng này.

Quy củ của vương phủ rất nghiêm, người nào có thể hoạt động ở đâu, cũng được phân rõ. Người hầu ở bên trong, có thể đi vào hầu hạ hai cửa, còn có thể diện hơn so với hạ nhân bình thường, những hạ nhân này được gọi là hầu nội viện, cho dù chỉ là công việc quét tước, cũng không ít người vắt não nghĩ thủ đoạn muốn cướp giật.

Như vậy có thể thấy được ở trong vương phủ, người chưởng quản hậu viện có quyền to nhất chính là Khúc Khinh Cư, trong lòng hạ nhân, là một tồn tại không thể chống đối.

"Vương phi, Giang trắc phi, La di nương, Hàn di nương đến." Ngọc Trâm vào cửa nói.

Khúc Khinh Cư đang ngồi trên ghế quý phi phủ thảm lông, tựa lưng vào ghế ngồi, trong tay còn đang cầm một ấm lô khảm châu, nghe Ngọc Trâm nói, đuôi lông mày khẽ nhếch: "Bên ngoài lạnh, mời bọn họ vào đây đi."

Ngọc Trâm khẽ nhún người, không nói gì lui ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, ba mỹ nhân đi vào phòng, đợi ba người ngoan ngoãn hành lễ với Khúc Khinh Cư xong, Khúc Khinh Cư bảo ba người họ ngồi xuống, lười biếng nói: "Mới vừa rồi ta cho người sắp xếp lại tư kho, phát hiện có một vài loại vải tốt, gọi các ngươi đến để chia cho mỗi người một ít, cầm về may y phục mới đi." Nói xong, nghiêng đầu nhìn Mộc Cận.

Mộc Cận lập tức bảo nha hoàn phía dưới bê vải ra ngoài, quả thật những vải vóc này khá tốt, mặc dù không bì được với gấm Tứ Xuyên, nhưng vẫn được xem như sang quý.

Trong ba người ngồi, thân phận Giang Vịnh Nhứ cao nhất, nàng ta nhìn đống vải, rồi đứng lên nói: "Vương phi, như vậy sao được, trong phủ đã phân vải cho chúng ta rồi, làm sao còn lấy của ngài nữa?"

"Nhiều đồ như vậy ta không dùng hết, để lâu sẽ phai màu." Khúc Khinh Cư nhìn những vải vóc này, những thứ này do phủ Xương Đức công tặng làm của hồi môn lấy lệ, nhìn thì nhiều thật, nhưng thật sự không thể bì được với gấm Tứ Xuyên đắt giá: "Mặc trên người các ngươi, sẽ vui tai vui mắt hơn, nếu cứ để ở đáy rương, không phải sẽ lãng phí sao?"

Giang Vịnh Nhứ nghe vậy, thì cúi người cười với Khúc Khinh Cư: "Nô cảm ơn ý tốt của Vương phi." Nói xong, xoay người chỉ vào hai cây vải có màu xanh và tím than nói: "Nô xin chọn trước hai cây này vậy."

Khúc Khinh Cư liếc nhìn hai cây vải đó, cười yếu ớt nói: "Không tệ, Mộc Cận, tặng cây vải xanh ngọc này cho Giang trắc phi, làn da Giang trắc phi trắng nõn, màu xanh ngọc này rất hợp với nàng ấy."

Giang Vịnh Nhứ nghe vậy chỉ nói Vương phi giễu cợt, không từ chối, hai thị thiếp khác cũng chọn một khúc, Khúc Khinh Cư lại cho hai người tự chọn một, nhất thời trong phòng trở nên náo nhiệt.

Ba người có lòng tâng bốc Vương phi, không ngừng nói những câu hàm súc, khiến người ta không cảm thấy họ nịnh hót, mà thấy được sự tôn kính của mình.

"Vốn muốn làm đai lưng, nhưng màu sắc lại không thích hợp, Vương phi cho nô chọn khúc màu hồng cánh sen này ạ, nô rất thích." Hàn Thanh Hà vui mừng vuốt khúc vải màu hồng cánh sen: "Màu này làm hà bao sẽ rất thích hợp."

"Xem này, dường như nàng ấy rất hạnh phúc đấy." Giang Vịnh Nhứ cười khẽ, nhìn về phía Khúc Khinh Cư: "Có thể thấy Vương phi đã sủng ái các muội quá rồi."

"Giang trắc phi đang giễu cợt nô phải không, nô thấy lúc nãy khi chọn vải sắc mặt tỷ cũng rất vui mừng mà." Hàn Thanh Hà giận cười nói: "Lại cứ cố ý giễu cợt nô."

"Có chuyện gì mà náo nhiệt thế, thì ra mọi người đang chọn đồ tốt à." Phùng Tử Căng nghe thấy những nữ nhân này đang lấy lòng Khúc Khinh Cư, khi vào cửa, thấy nha hoàn sau lưng mấy thị thiếp này đang cầm vài cây vải, trên bàn còn có khá nhiều, thì tiến lên hành lễ với Khúc Khinh Cư: "Nô đến chậm, không biết còn đồ tốt không đây?"

Khúc Khinh Cư để ấm lô qua một bên, nhận lấy chén trà Mộc Cận trình lên uống một hớp, cười như không cười nhìn Phùng Tử Căng: "Ta còn tưởng rằng Phùng trắc phi không đến, thích gì thì tự mình chọn đi."

Phùng Tử Căng tùy ý liếc nhìn đống vải vóc kia: "Nô thích cái này nhất, không biết Vương phi có thể bỏ những thứ yêu thích hay không."

Mọi người vừa nhìn, phát hiện cái Phùng Tử Căng chỉ là một cây vải sa tanh màu hồng Thạch Lưu, sắc mặt lập tức khác nhau, mặc dù hồng Thạch Lưu không phải màu đỏ, nhưng vẫn vô cùng diễm lệ, Phùng thị chỉ là một tiểu thiếp nên không thể mặc màu đỏ, hành động lần này chính là đang khiêu khích Vương phi?

Khúc Khinh Cư nở nụ cười càng dịu dàng: "Ta cảm thấy dựa vào phong thái của Phùng trắc phi, màu nhạt này thích hợp với ngươi hơn, nhưng nếu ngươi đã thích, thì cứ lấy đi, chỗ ta có quá nhiều vải màu đỏ rồi, nhìn đau hết cả mắt." Dứt lời, quay sang Mộc Cận nói: "Mộc Cận, mang những cây vải dư này đến viện của Phùng trắc phi."

"Vương phi yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ bảo người cẩn thận đưa đến." Mộc Cận khẽ nhún người, bảo người thu tất cả vải trên bàn lại, cho người đưa qua viện Phùng trắc phi.

Giang Vịnh Nhứ nở nụ cười, cúi đầu uống trà bích đầm Phiêu Tuyết thượng hạng, ngón tay nhỏ nhắn khi nghe Vương phi nói thì hơi cong một chút, ngay sau đó đặt ly trà xuống, nói với Phùng Tử Căng: "Tính muội muội khá nóng nảy, mặc dù muội thích hồng Thạch Lưu, nhưng ta thấy nó không xứng với muội."

Hàn Thanh Hà nghe Giang Vịnh Nhứ tỏ rõ lập trường, nghiêng mắt liếc nhìn Giang Vịnh Nhứ, tùy tiện nói: "Nô thấy, Phùng trắc phi không xứng với màu Thạch Lưu thì đúng hơn." Một tiểu thiếp mà muốn mặc y phục đỏ, nằm mơ giữa ban ngày? Nghĩ Vương gia là người hồ đồ không biết quy củ hả?

Sắc mặt Phùng Tử Căng vô cùng khó chịu, vốn Giang Vịnh Nhứ mở lời, nàng ta đã không vui rồi, mà bây giờ một thị thiếp như Hàn Thanh Hà cũng dám nói nàng ta như vậy, lập tức trách mắng: "Ngươi chỉ là thị thiếp, nơi này có chỗ để ngươi lên tiếng sao?"

"Phùng trắc phi quá lời rồi, nô có thể lên tiếng hay không là do Vương phi định đoạt, cũng không phải tỷ có thể quyết định." Hàn Thanh Hà cười khẩy nói: "Chẳng lẽ Phùng trắc phi nghĩ mình có thể làm chủ Vương phi luôn rồi sao?"

"Im miệng, ngươi nói bậy bạ gì đó?" Gia thế Phùng Tử Căng không tệ, vốn không thiếu vài cây vải vóc, bị Khúc Khinh Cư khinh mạn như vậy đã cảm thấy khó chịu rồi, hôm nay thấy thị thiếp Hàn Thanh Hà sa cơ thất thế này cũng dám giễu cợt mình, lập tức cả giận nói: "Chuyện của ta ngươi có thể nói sao?"

Dưới cơn thịnh nộ, Phùng Tử Căng đã quên tính cách Khúc Khinh Cư đã không còn như ban đầu, hành động của nàng ta lần này, đã có thể được xem như bất kính, không tuân lễ nghi rồi.

Hàn Thanh Hà nghe thấy Phùng Tử Căng nói gần nói xa giễu cợt xuất thân của mình, trong lòng giận dữ, trên mặt lại càng nhún nhường, nụ cười càng dịu dàng: "Phùng trắc phi xin đừng tức giận, nô cũng chỉ nói thật mà thôi."

"Ngươi!" Phùng Tử Căng tức giận đến mức bước về phía trước một bước, không biết sao đã dẫm phải làn váy, trong tiếng thét chói tai, ngã xuống. Trong nháy mắt nàng ta ngã xuống đất, hình như nghe được tiếng đồ vật vỡ vụn, còn chưa kịp thấy rõ đã đụng ngã vật gì, đã nghe thấy tiếng hít khí, sau đó cả phòng chợt yên tĩnh.

Nàng ta vất vả vịn tay nha hoàn đứng lên, rồi nhìn thấy chiếc đèn Lưu Ly bị rớt xuống đất, vốn những viên dạ minh châu nho nhỏ được khảm phía trên, các hạt châu bảo thạch đính trên dây tua ra cũng trở nên tán loạn, về phần đèn ngọc bích có bị vỡ không, thì không thể nào biết được.

"Trời ơi, đây chính là đèn Bát Bảo Lưu Ly Vương gia đặc biệt tìm thợ thủ công làm cho Vương phi đấy!" Hàn Thanh Hà thở nhẹ, ngay sau đó che miệng, vẻ mặt hốt hoảng.

Vào lúc này cho dù Phùng Tử Căng không có đầu óc, cũng biết đại sự không ổn, toàn thân chợt lạnh, lập tức quỳ mọp xuống: "Vương phi, nô không cố ý đâu, cầu xin Vương phi minh giám."

Mọi người để ý quan sát sắc mặt Vương phi, phát hiện vẻ mặt nàng sợ sệt, hình như chưa kịp phản ứng, trong lúc nhất thời trong lòng mọi người cũng bắt đầu không ổn. Người trong phủ đều biết rõ Vương phi rất yêu thích chiếc đèn này, khiến Vương gia cũng hài lòng, hôm nay đèn bị hỏng, không biết Vương phi sẽ tức giận thế nào đây. Vương phi mất hứng, đương nhiên Vương gia cũng sẽ nổi giận.

"Vương phi. . . . . ." Lòng bàn tay Phùng Tử Căng bắt đầu đổ mồ hôi, nàng ta không hiểu, tại sao mình lại thiếu kiên nhẫn vậy, sao lại ngã lên chiếc đèn này chứ?

"Tất cả trở về đi." Khúc Khinh Cư đứng lên, mệt mỏi liếc nhìn Phùng Tử Căng: "Ta đã biết ngươi bất mãn với ta, thường ngày chỉ xem như tính tình ngươi kiêu căng nhưng tâm tính không tệ, chưa từng nghĩ ngươi lại ôm tâm tư này."

Đúng vậy, nào có chuyện trùng hợp như vậy, cái khác không đụng vào, sao cứ nhằm vào vật yêu thích của Vương phi mà Vương gia đã tặng vậy? Không phải chỉ ghen tỵ thôi đâu, một trắc phi nho nhỏ mà ngang ngược kiêu ngạo khắp nơi cũng không sao, nhưng lại không xem trọng Vương phi, như vậy thật sự quá mức càn rỡ, không phải đang ỷ vào việc Vương phi chưa từng trách phạt nàng ta sao?

Mọi người kinh ngạc nhìn Vương phi rồi nhìn vào trong phòng, trong lúc nhất thời đều ngẩn ra, lát sau mới cẩn thận thu hồi đèn Bát Bảo Lưu Ly, phát hiện đèn ngọc bích đã bị hư.

"Món đồ tinh xảo thế này..., thật đáng tiếc." Giang Vịnh Nhứ thở dài một tiếng: "Chúng ta về trước thôi, lúc này chỉ sợ tâm tình Vương phi không tốt, chúng ta không nên ồn ào nữa." Dứt lời, dẫn theo hai thị thiếp rời đi.

Phùng Tử Căng kinh ngạc đứng lên, chóng mặt vịn tay nha hoàn trở về viện của mình, trong lòng càng lúc càng khủng hoảng, không biết nên làm thế nào, mọi người thấy nàng ta đụng vào đèn, dù nàng ta có giải thích thế nào thì cũng không thể tìm thấy đường sống.

Trong viện của một người khác, Giang Vịnh Nhứ nghe được Phùng Tử Căng đã trở về viện mình, lập tức cười lạnh nói: "Đúng là đồ ngu!" Nếu có đầu óc, thì lúc này nên quỳ gối thỉnh tội ở chính viện, như vậy ít nhất có thể khiến Vương gia giảm bớt tức giận sau khi biết được chuyện này. Hôm nay nàng ta cứ cố tình lui về viện, không phải sẽ chọc Vương Gia nổi điên hơn sao?

Hàn Thanh Hà ngồi đối diện với nàng nghe vậy cười nói: "Thường ngày nàng ta ỷ vào xuất thân cao nhất, lại được Vương gia sủng ái vài phần, gây khó khăn khắt khe với người khác, ngay cả người có thân phận giống nàng ta như ngài mà cũng không được xem trọng, không có đầu óc cũng không có gì ngạc nhiên."

"Hôm nay ngươi không khách khí với nàng ta chút nào." Giang Vịnh Nhứ liếc nhìn Hàn Thanh Hà: "Thiếp Hàn thị khí phách như thế, ngày thường ta đã nhìn lầm rồi."

"Giang trắc phi cơ trí thông tuệ, sao có thể nhìn nhầm chứ?" Hàn Thanh Hà cười yếu ớt đứng dậy cúi người với Giang Vịnh Nhứ: "Nô cũng chỉ biết thức thời thôi, nhờ học hỏi trắc phi, nô thật sự rất biết ơn ngài đấy."

Giang Vịnh Nhứ hơi cong môi, không mặn không nhạt nói: "Thiếp Hàn thị không cần khách khí như vậy, ta chỉ muốn sống tốt qua ngày thôi, ta và ngươi cũng chỉ như tình hữu nghị giữa nước giếng và nước sông, không cần phải khách sáo như vậy."

Hàn Thanh Hà cười nhạo một tiếng, lần nữa cúi người: "Đã vậy, nô xin cáo từ."

"Không tiễn." Giang Vịnh Nhứ khẽ vuốt cằm, nhìn bóng dáng Hàn Thanh Hà biến mất sau cửa.

Một hồi lâu sau, Ngả Lục mới nói: "Chủ tử, thiếp Hàn thị có ý gì?"

"Nàng ta đang biểu hiện lòng trung thành với Vương phi và dò xét tâm tư của ta." Giang Vịnh Nhứ cười nhạo một tiếng: "Chờ xem, ngày mai có còn vở tuồng hay của Phùng trắc phi nữa đấy."

"Thiên yếu dục kỳ vong, tất tiên sử kỳ cuồng [1]." Giang Vịnh Nhứ đứng lên: "Nàng ta ngông cuồng quá lâu, quên mất thân phận của bản thân, bị Vương phi dọn dẹp cũng không oan ức chút nào."

[1] Thiên yếu dục kỳ vong, tất tiên sử kỳ cuồng: ý là trời muốn diệt trừ ai thì sẽ để kẻ đó ngông cuồng trước.

Ngả Lục muốn hỏi rõ ràng vì Phùng trắc phi khiêu khích khắp nơi, mới gây ra tai hoạ, hay do Vương phi dọn dẹp Phùng trắc phi. Nhưng thấy chủ tử không nói nữa, thì thành thật ngậm miệng lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.02.2018, 01:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2483 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Tạ lỗi

Editor: Mèo ™



Phùng trắc phi kiêu ngạo ngang ngược, làm vỡ chiếc đèn bát bảo lưu ly mà vương gia tặng cho vương phi, chỉ trong một đêm đã lan truyền khắp vương phủ, những ai thầm oán hận với Phùng trắc phi đều vỗ tay vui vẻ trong lòng, chờ xem vận xui tìm đến nàng ta.

Ai ngờ đến ngày hôm sau, trong chính viện chẳng thấy chút động tĩnh gì, thậm chí ở chỗ vương phi cũng không truyền ra bất kỳ một câu trách cứ nào, đám hạ nhân bị Phùng Tử Căng chèn ép ức hiếp hơi thất vọng, lẽ nào cứ cho qua chuyện này dể dàng như thế sao?

Lại qua thêm hai ngày nữa, tin đồn trong phủ đã bắt đầu từ từ lắng xuống, chính vào lúc này, người của Phùng gia tới. Phụ thân của Phùng trắc phi là Công bộ thị lang Tam phẩm, phẩm cấp này chẳng phải là quan lớn nhất trong kinh thành, huống hồ cũng chỉ nhậm chức ở Công bộ, không phải ở các bộ quan trọng như Hộ bộ, Lễ bộ.

Bái thiếp của bên Phùng gia còn chưa được đưa tới chính viện thì đã bị người của vương gia chặn lại, chỉ nói rằng hiện giờ vương phủ không tiện tiếp khách, đừng nói là được bái kiến vương gia vương phi, ngay cả lễ vật còn chưa kịp dâng tặng thì đã bị đuổi ra ngoài mất rồi.

Lúc này trong phủ lại náo nhiệt hẳn lên, vương gia không giữ thể diện cho Phùng gia, liệu có phải là đang thể hiện sự không hài lòng với Phùng trắc phi không? Còn chưa đợi mọi người kịp phản ứng lại, thì Phùng trắc phi đã bị chuyển đến tiểu viện ở góc phía Tây của vương phủ, toàn bộ chi tiêu bị cắt giảm một nửa, tuy vẫn được gọi là trắc phi, nhưng khoản chi tiêu không khác gì các thị thiếp, sau đó liền có tin đồn rằng, vương gia muốn biếm Phùng trắc phi làm thị thiếp.

Cái danh trắc phi này, chẳng qua là gọi cho dễ nghe vậy thôi, nói khó nghe hơn thì cũng chỉ là thiếp thất có xuất thân tốt hơn một chút, nữ nhân của vương gia ngoài vương phi có thể được ghi tên vào gia phả của hoàng thất ra thì những người khác đều không có phần. Hôm nay vương gia có thể bảo hạ nhân gọi ngươi là trắc phi, thì ngày mai cũng có thể bảo hạ nhân gọi người khác là trắc phi, dù tiểu thiếp có tôn quý đến mức nào đi nữa, cũng không bằng được nửa bàn tay của chính thất.

Trong chính viện, Khúc Khinh Cư thấy Hạ Hành tự tay mang đến một chiếc hộp, nàng nhìn Hạ Hành bằng ánh mắt nghi ngờ: “Vương gia, chiếc hộp này đựng thứ gì mà thần thần bí bí như vậy, đừng nói là định làm cho thiếp vui đấy nhé?”

Hạ Hành chỉ chỉ ra phía cửa, nói với đám hạ nhân: “Các ngươi đóng tất cả các cửa lại đi, làm sao để căn phòng tôi tối một chút.”

Bởi vì đang là mùa đông, nên căn phòng tối hơn khá nhiều so với các mùa khác trong năm, vừa đóng lại cửa sổ và cửa ra vào, trong phòng liền tối hẳn đi, khiến mọi người có đôi chút không thích ứng kịp.

“Mở ra xem thử đi.” Hạ Hành khẽ cười nhìn Khúc Khinh Cư, tỏ ý bảo nàng mở chiếc hộp ra.

Khúc Khinh Cư nhướng mày cười cười với Hạ Hành, nhẹ nhàng vuốt ve nắp hộp một lúc, rồi mới mở chiếc hộp ra trước ánh mắt chờ mong của Hạ Hành, trong khoảng khắc chiếc hộp được mở ra, một luồng ánh sáng ấm áp êm dịu liền tỏa ra xung quanh, cả căn phòng lập tức sáng ngời hẳn lên.

Ngón tay thoáng khựng lại, đôi mắt Khúc Khinh Cư mở to, trong hộp là một chiếc đèn được làm bằng bạch ngọc, đế đèn được khắc hoa văn chim loan xanh đang xòe cánh, miệng con chim còn ngậm một bông hoa sen, nhụy sen và đôi cánh của chim loan xanh đều tỏa ra làn ánh sáng dìu dịu.

Khúc Khinh Cư nhìn chiếc đèn với vẻ không thể tin được, bên trong nhụy hoa đặt một thứ gì đó to bằng nắm tay trẻ sơ sinh, hình như là dạ minh châu?! Trên đôi cánh của con chim cũng được khảm nạm những viên châu tầm bằng ngón tay cái, cũng là dạ minh châu thì phải?! Còn đế đèn rõ ràng là được mài khắc từ cả một khối ngọc hoàn chỉnh mà thành, phải là một khối ngọc to cỡ nào mới có thể làm ra được thứ như vậy? Đóa hoa sen này không hề nhỏ, dường như tổng trọng lượng còn nặng hơn cả đế đèn, nhưng sao vẫn giữ được sự cân bằng với phần đế vậy?

Rõ ràng ánh sáng từ viên dạ minh châu rất êm dịu, nhưng Khúc Khinh Cư lại nhìn thấy luồng sáng chói mắt như được dát vàng từ cây đèn. Trí tuệ của người cổ đại quả là vô cùng tận, chỉ trong nháy mắt người thiển cận đến từ thời hiện đại nào đó thực sự phải quỳ gối trước nền văn minh vĩ đại này.

Chiếc đèn lưu ly trước kia tuy rằng được gia công rất tinh tế tỉ mỉ, nhưng với một Khúc Khinh Cư đã nhìn quen đủ loại chế phẩm làm từ lưu ly ở thời hiện đại, thì nó cũng chưa đến mức đẹp xuất sắc. Hôm nay chiếc đèn dạ minh châu này lên sàn, thì Khúc Khinh Cư chỉ có nước quỳ lạy sùng bái mà thôi.

Trông thấy dáng vẻ kinh ngạc của Khúc Khinh Cư, Hạ Hành cười nói:

“Chiếc đèn này là phụ hoàng ban thưởng khi ta chuyển ra khỏi cung xây phủ đệ riêng hai năm trước, nghe nói là được một nghệ nhân chế tác hơn một trăm năm rồi. Tuy rằng không được đẹp đẽ điểm xuyết trăng sao tươi sáng rực rỡ, nhưng ta thấy chiếc đèn ngọc này được mài khắc cũng không tồi, rất thích hợp để đặt trong phòng ngủ của nàng.”

Đám hạ nhân trong phòng đã bị dọa cho ngây người từ lâu, dạ minh châu là thứ quý giá bất phàm, chiếc đèn này càng có giá trị liên thành hơn, vương gia thật sự là rất coi trọng vương phi.

“Trong những câu chuyện thần thoại có kể lại rằng, chim loan xanh là loài chim báo tin vui bên cạnh Vương mẫu nương nương, lại nói chim loan xanh tình thâm, dành cả một đời chỉ để tìm kiếm tình yêu đích thực.”

Khuôn mặt của Khúc Khinh Cư dưới làn ánh sáng toát lên vẻ hiền hòa vô cùng, dường như đôi mắt cũng nhiễm luồng ánh sáng rực rỡ của dạ minh châu.

“Có thể gặp được vương gia người, đúng là sự may mắn nhất của cả đời thiếp.”

Hạ Hành hơi hơi cúi đầu, không nhìn vào đôi mắt mang theo ánh sáng lấp lánh đó, nhẹ nhàng nói:

“Chẳng qua cũng chỉ là thứ đồ bình thường thôi, chỉ cần Khinh Cư thích, thì đó chính là công đức lớn nhất của nó.”

Vuốt ve đôi cánh của con chim loan xanh, ngón tay của Khúc Khinh Cư dừng lại trên viên dạ minh châu khảm trên đôi cánh.

“Ý tốt của vương gia, lòng thiếp xin nhận, nhưng mà thứ quý giá như vậy……”

“Đồ vật dù có quý giá hơn nữa, cũng không bằng được địa vị của Khinh Cư trong lòng ta.”

Hạ Hành duỗi tay ra nắm lấy tay nàng.

“Nàng không cần phải suy nghĩ quá nhiều làm gì, chỉ cần thích là được rồi.”

Đặt chiếc đèn chim loan xanh ngậm hoa sen trở lại trong hộp, căn phòng lại tối hẳn đi, Hạ Hành thấy Khúc Khinh Cư dường như đang ngây người nhìn mình, bàn tay dồn sức nắm chặt thêm chút nữa.

Đám hạ nhân mở hết các cửa ra, căn phòng liền sáng trở lại, Hạ Hành liền buông bàn tay của Khúc Khinh Cư ra.

“Lúc nãy trong cung có chỉ, lát nữa ta phải nhập cung, buổi tối có thể về muộn, nàng không cần đợi ta cứ ngủ trước đi.”

“Vâng.”

Khúc Khinh Cư cười gật đầu, tự tay đặt chiếc hộp sang một bên.

“Đã như vậy, thì vương gia nên chuẩn bị đi ngay đi, đừng đến muộn khiến phụ hoàng không vui.”

Hạ Hành gật đầu, lại nắm chặt tay Khúc Khinh Cư, rồi mới dẫn người rời khỏi chính viện.

Khúc Khinh Cư nhìn thấy bóng lưng hắn biến mất sau cánh cửa, quay về ngồi trên ghế quý phi, vẻ mặt bình thản.

“Mộc Cận, đặt chiếc đèn này vào trong phòng ngủ của ta, nhớ đặt cẩn thận một chút, tránh để đụng vào rơi vỡ.”

Bất kể tâm ý của Hạ Hành ra sao, thì nàng vẫn rất thích chiếc đèn này, nên phải đặt ở nơi có thể sướng bụng vui mắt mới được.

Căn phòng của nữ nhân đứng đầu vương phủ, không phải ai cũng có thể bước vào, Mộc Cận gật đầu, cẩn thận nâng chiếc hộp vào phòng trong, chỉ sợ bát cẩn lỡ tay gây ra sơ sót gì.

Lát sau, Khúc Khinh Cư uống xong chén trà nóng còn chưa được bao lâu, thì thấy Hoàng Dương tất tả bước vào.

“Vương phi, Phùng trắc phi đang quỳ ở bên ngoài cửa viện xin tạ tội với người.”

Khúc Khinh Cư nhướng mày: “Nàng ta tới xin tạ tội sao?”

Trầm ngâm một lúc rồi nói: “Vương gia rời phủ chưa?”

“Vừa nãy đã rời phủ rồi ạ.” Hoàng Dương bẩm báo.

“Phùng trắc phi mặc y phục rất đơn giản, nói rằng thành tâm ăn năn hối hận, xin vương phi tha thứ cho nàng ta.”

“Kịch hay lên sàn rồi, nhưng đáng tiếc là nam chính lại không có ở trong phủ.” Khúc Khinh Cư cười khẩy một tiếng, đứng dậy nói: “Ta lại muốn xem thử, nàng ta sẽ thành tâm ăn năn hối cải như thế nào.”

Khoác thêm một chiếc áo choàng bằng da cáo, Khúc Khinh Cư dẫn theo một đám người lớn nhỏ đi tới cửa viện thì thấy Phùng Tử Căng mặc một bộ y phục màu xanh dẫn theo một nha hoàn quỳ trước cửa, có lẽ là vì y phục thực sự không đủ dày, nên sắc mặt hơi tái nhợt. Lúc nhìn thấy nàng bước ra, trên khuôn mặt nhợt nhạt của nàng ta bày ra vài phần hối hận, dập đầu một cái thật mạnh.

“Tì thiếp ngu dốt đã phạm phải lỗi lớn, xin vương phi tha tội.”

“Phùng trắc phi đang làm gì thế này?” Khúc Khinh Cư đi tới bậc thềm đá trước cửa rồi dừng lại, bình thản nhìn dáng vẻ của Phùng Tử Căng.

“Ta chưa từng làm gì với Phùng trắc phi, trắc phi hành động thế này là có dụng ý gì?”

“Vương phi, xin người tha tội, trước đây là do thiếp vô lễ, là thiếp không biết chừng mực.” Phùng Tử Căng lại quỳ trước mặt Khúc Khinh Cư dập đầu bộp bộp thêm mấy cái nữa.

“Xin vương phi hãy thuyết phục vương gia, đừng biếm thiếp, cầu xin vương phi nói vài lới tốt đẹp thay cho thiếp.”

Lúc này Khúc Khinh Cư mới nhìn thấy, chỉ mới qua có mấy ngày, mà Phùng Tử Căng vênh váo đã tiều tụy đi không ít, trong mắt còn mang theo tơ máu, hoàn toàn không nhìn thấy vẻ xinh tươi kiêu ngạo của trước kia nữa. Con người này trước giờ kiêu hãnh thành tính, nào đã từng nghĩ đến chuyện sẽ có ngày hôm nay?

Nhưng, Hạ Hành lại không biếm trắc phi thành thị thiếp, đó có thể coi là đang ám chỉ cho toàn bộ mọi người trong phủ biết, ngoại trừ vương gia là hắn ra, thì chỉ có vương phi nàng mới là chủ nhân chân chính của vương phủ chăng?

Từ lâu đã biết Hạ Hành là người lý trí lại thông minh, chỉ là hắn có thể giải quyết chuyện này một cách nhanh gọn, nhưng vẫn cố ý để Phùng Tử Căng hiểu ra, không phải là đã nghĩ đến khả năng sẽ xuất hiện cảnh này đấy chứ?

Người nam nhân này muốn để nàng được trút giận, nhân tiện để cho người trong kinh thành biết, Đoan vương hắn kính trọng chính thất đến mức nào, phẩm chất đoan chính ra sao ư? Lấy Đoan làm phong hào cho người này, nhìn từ bên ngoài, đúng thật là không còn gì thích hợp hơn.

Cúi mặt nhìn người đang không ngừng dập đầu với mình, Khúc Khinh Cư từ từ lên tiếng hỏi:

“Phùng thị, ngươi cho rằng ta là ai?”

Phùng Tử Căng sững người, động tác dập đầu liền khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào nữ nhân trước giờ mình chẳng bao giờ thèm để trong mắt.

“Ta là nữ chủ nhân của Đoan vương phủ, là chính thất của vương gia.” Khúc Khinh Cư cúi người duỗi tay nâng cằm của Phùng Tử Căng lên.

“Nhưng tại sao ngươi lại toàn quên mất sự thật đó nhỉ?”

Phùng Tử Căng đột nhiên mở lớn hai mắt, nhớ lại Khúc Khinh Cư cũng đã từng nâng cằm nàng ta lên vũ nhục như thế, khi ấy nàng ta cảm thấy rất phẫn nộ, cảm thấy rất nhục nhã. Nhưng cho đến lúc này, lại cảm thấy cả người từ trên xuống dưới đều bị ớn lạnh bao trùm, người nữ nhân trước mặt này không phải là một con thỏ trắng vô hại, mà là hồ ly tinh chuyên quyến rũ người khác, là rắn rết cực độc.

Hài lòng nhìn thấy toàn thân Phùng Tử Căng run lẩy bẩy, Khúc Khinh Cư khẽ cười, từ từ đứng thẳng dậy, chậm rãi rút khăn tay ra, lau cẩn thận từng ngón từng ngón một.

“Ta nhớ hồi đầu khi bị bệnh, loáng thoáng nghe thấy ngươi ở bên ngoài nói rằng, kẻ nên chết lại không chết đi, thật đúng là phiền phức.”

Phùng Tử Căng lại càng run rẩy hơn, ngay cả hàm răng cũng bắt đầu đánh vào nhau.

“Ta không phải là người như ngươi nghĩ, thì sao có thể gánh được những lời cầu xin này của ngươi chứ?”

Ý cười trên khóe miệng Khúc Khinh Cư dịu dàng như có thể bóp được ra nước, cao giọng nói:

“Phùng trắc phi đang làm gì đây thế này, trên mặt đất lạnh lắm mau đứng dậy đi, bất kể là chuyện gì thì vương gia tự sẽ giải quyết, muội như vậy ta thấy khó xử lắm.”

“Tiện...”

Nỗi sợ hãi của Phùng Tử Căng đã lên đến đỉnh điểm, biến thành phẫn nộ, nhưng còn chưa kịp mở miệng mắng chửi, thì đã bị Ngân Liễu bịt miệng lại.

“Đúng rồi, ta quên mất, Phùng thị cũng là gia tộc rất có thể diện, thiết nghĩ gia giáo rất nghiêm ngặt, không biết tính cách của các tỷ muội họ hàng của muội có nhanh nhẹn giống như muội không nhỉ?”.

Phùng Tử Căng nhất thời sững sờ, lập tức mất hết sức lực quỳ phịch xuống đất, nàng ta ngây dại nhìn nụ cười nhạt thoáng qua của Khúc Khinh Cư, thấp giọng thì thào: “Ngươi đang đe dọa ta?”.

Khúc Khinh Cư nghe thấy những lời này liền lấy khăn tay che nụ cười vui vẻ nơi khóe miệng nói: “Phùng trắc phi đừng đùa vậy chứ, thứ quan trọng nhất với đám nữ nhân suốt ngày trong khuê phòng như chúng ta chẳng qua chỉ là danh tiếng mà thôi, những chuyện bên ngoài không tiện để tâm nhiều, thứ không được để mất nhất chính là mặt mũi.”

Phùng Tử Căng há miệng, muốn nói nhưng không thể thốt lên lời, nàng ta không hiểu, rõ ràng nàng ta là trắc phi được sủng ái nhất, sao lại rơi vào bước đường như ngày hôm nay?

Vương gia không phải không thích vương phi ư, sao lại trở nên như thế này?

Cười nhạt nhìn Phùng Tử Căng được nha hoàn dìu rời đi, ý cười bên khóe miệng Khúc Khinh Cư dần dần tan, lạnh lùng dõi theo bóng lưng của nàng ta, tuyệt không có một chút thương cảm nào.


Hết chương 23

**********


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: BrantLox, Hamyphan, Hanhduonglala, lili1721, Maria Nyoko, namlun2921, Ngọc Hạnh, pe chuot96, selena_tran, thithunkhoi và 214 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

13 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Song Nhi
Song Nhi
Ngọc Hân
Ngọc Hân
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.