Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 16.02.2018, 22:11
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 548
Được thanks: 2447 lần
Điểm: 37.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23:

Edit & beta: Tịnh Hảo

Cuối giai đoạn huấn luyện quân sự, nhiệm vụ chủ yếu là hai liên đội phải chọn ra một tập thể tạo thành ma trận hình vuông để tập võ quân đội, khi diễn ra hội thao sẽ tiến hành. Một lớp làm một hàng, tổng cộng 18 hàng, từng hàng chọn ra từ 2 đến 3 người.

Buổi sáng hôm nay, huấn luyện viên chính là đội trưởng của đám Phương Huỳnh, dạy hai chiêu trong võ quân đội trước, thời gian còn lại chính là chọn ra vài người có sức lớn.

“Các cô cậu đánh võ cực kỳ kém!”

Nghe nói có “Bệnh tim”, thì không thể vận động kịch liệt, Lương Yến Thu còn đặc biệt mang bệnh án đến và lời dặn xin phép của bác sĩ, bị huấn luyện viên đặc biệt phê phán, ngồi ở dưới bóng cây, lúc này không nhịn được xen mồm vào nói: “Đội trưởng! Tập võ quân đội có ích lợi gì ạ, không phải chỉ là để biểu diễn thôi sao?”

“Biểu diễn?” Đội trưởng nhìn qua với ánh mắt như dao bén, “Tôi kêu cậu lên biểu diễn đấy.”

Đội trưởng quét một vòng, quát: “Lớp trưởng! Bước ra khỏi hàng!”

Một lát sau, Tưởng Tây Trì mới nhớ tới mình là “Lớp trưởng”, chậm rì từ hàng cuối cùng đi đến hàng phía trước.

Đội trưởng kéo anh qua bên cạnh, nói thầm vài phút, một lát, quay đầu nhìn về phía Lương Yến Thu, “Mời lên!”

Dường như Lương Yến Thu chịu sự kinh ngạc, “Huấn luyện viên, không thể được, em có bệnh tim đấy, không thể vận động kịch liệt.”

Đội trưởng vỗ vai Tưởng Tây Trì, “Lớp trưởng, nhẹ tay chút, đừng quá kịch liệt.”

Trong đội phát ra tiếng cười thô tục của mấy nam sinh, bị ánh mắt lạnh thấu xương của đội trưởng trừng lại.

Lương Yến Thu đứng lên, chậm rãi đi đến trước mặt Tưởng Tây Trì, đánh giá anh, cười hỏi: “Huấn luyện viên, biểu diễn sao ạ?”

“Tùy cậu muốn biểu diễn thế nào.”

Tưởng Tây Trì và Lương Yến Thu liếc nhau, vẻ mặt hai người lập tức nghiêm túc.

Tưởng Tây Trì: “Ra chiêu đi.”

Còn chưa nói xong, đã thấy Lương Yến Thu nắm tay thành đấm tiến thẳng đến đầu anh.

Mắt Tưởng Tây Trì chớp cũng không chớp, cúi người thấp xuống, người dịch sang trái, đánh thẳng vào má trái của Lương Yến Thu.

Lương Yến Thu nghiêng đầu tránh né, lui về sau nửa bước, dừng lại trong chớp mắt, lại đột nhiên xông lên phía trước, đưa chân đá tới. Chân Tưởng Tây Trì ngăn lại, nghiêng người đánh mạnh vào phần gáy…

“Khá đấy khá đấy!” Đội trưởng đi lên túm lấy Tưởng Tây Trì, “Bảo cậu nhẹ tay một chút!”

Lương Yến Thu bị tay chém cuối cùng mang theo rất nhiều sức đánh trúng làm cơ thể lắc lư một chút, dưới chân khẽ lảo đảo, mũ trên đầu cũng rớt.

Tưởng Tây Trì nhìn cậu ấy, lạnh nhạt nói: “Đã rất nhẹ tay.”

Đội trưởng nhìn ra Tưởng Tây Trì từng luyện tập đánh nhau, nhưng cũng không vạch trần, dù sao mục đích làm kinh sợ cũng đã đạt được, bảo Lương công tử thân thể yếu đuối tiếp tục nghỉ ngơi lấy lại sức, “Ngậm miệng chặt vào, đừng khoa tay múa chân với phương pháp dạy học của tôi!”

Lương Yến Thu cười hì hì, xoay người nhặt lại mũ thể thao rớt trên đường nhựa, phủ bụi, đội vào đầu, nhìn Tưởng Tây Trì đối diện, nửa đùa nửa nghiêm túc nói: “Bạn Tưởng, ra tay ác độc như vậy, có phải ngày hôm qua chơi trò lâm trận bỏ chạy trong lòng không phục à?”

Tưởng Tây Trì: “...”

Ngày hôm qua trò chơi vừa bắt đầu, nghe thấy tiếng đẩy cửa, sợ bị Phương Huỳnh nhìn thấy chiến thư của cậu ấy mà anh đã đáp ứng, chuyện trò chơi một mình ấu trĩ như thế, chợt lóe lên rồi biến mất.

Đội trưởng đẩy Lương Yến thu ra xa, “Xê qua một bên đi, đừng chậm trễ huấn luyện của chúng ta!” Hoét hoét, “Nghiêm!”

Không hề bất ngờ, Tưởng Tây Trì được chọn vào ma trận hình vuông đánh võ quân đội.

Đi theo còn có một người khác, là Mẫn Thắng Nam – trải qua một kỳ nghỉ hè, cô ấy tên là Mẫn Gia Sênh.

Trong lúc nghỉ ngơi huấn luyện, Phương Huỳnh đến căn tin mua nước đá, chuẩn bị đi qua thăm hỏi Tưởng Tây Trì và Mẫn Gia Sênh một lát.

Vừa mở cửa tủ lạnh ra, phía sau có tiếng cười hì hì: “Bạn Phương, cậu cũng đến mua nước à”

Phương Huỳnh lười nói chuyện với cậu ấy.

Lấy hai chai nước, đang định trả tiền, đã bị Lương Yến Thu cản lại.

“Tớ mời cậu nhé.”

Phương Huỳnh trợn trắng mắt, “Tớ mà không có ba đồng sao.”

“Không lùi nửa bước làm sao bước được ngàn bước…”

Phương Huỳnh dứt khoát đưa năm đồng ra, nhận lấy tiền lẻ, xoay người đi mất.

Chưa đi được hai bước, Lương Yến Thu cũng cầm bình hồng trà đuổi theo.

Cậu ấy thấy bước chân của cô không phải đi về phía hàng của mình, liền hỏi: “Bạn Phương đi đâu thế?”

Phương Huỳnh dừng chân, xoay người nhướng mày hỏi: “Tớ đi qua xem Tưởng Tây Trì, cậu cũng muốn qua xem cậu ấy sao?”

Lương Yến Thu: “...”

Ma trận hình vuông đánh võ ở một vị trí có bóng mát, khi Phương Huỳnh đi qua, đúng lúc bọn họ cũng giải tán nghỉ ngơi.

Tưởng Tây Trì nhìn Phương Huỳnh, tháo mũ xuống mũ đi qua phía cô.

Phương Huỳnh đưa nước qua, nhìn trong hàng ngũ, “Thắng… Gia Sênh!”

Mẫn Gia Sênh lập tức chạy khỏi hàng, nhận lấy chai nước cô dưa tới, ngọt ngào nói cảm ơn, tự giác không quấy rầy hai người, tự mình chạy qua bên cạnh uống nước.

Phương Huỳnh trực tiếp ngồi xuống, ngửa đầu nhìn Tưởng Tây Trì ở bên cạnh: “Có mệt không?”

“Vẫn ổn.”

Phương Huỳnh cười, “Anh Tiêu dạy vô cùng tốt…”

Tưởng Tây Trì “ừm’ một tiếng.

Phương Huỳnh liếc anh, đụng khuỷu tay vào anh, “Làm sao vậy?”

Tưởng Tây Trì uống một ngụm nước, “... Vừa rồi cậu cùng Lương Yến Thu đi mua nước?” (anh ghen rồi -.-)

“Ai muốn đi mua nước cùng với tên ngốc này chứ? Cậu ấy cứ đòi đi cùng.” Phương Huỳnh nghĩ đến gì đó, cười hì hì hỏi, “Thì ra ngày hôm qua cậu chơi trò chơi với cậu ấy à?”

Tưởng Tây Trì buồn bực không thôi, “... Không được tự vạch áo cho người xem lưng.”

“Lần sau chơi nhớ dẫn tớ theo.”

“Không dẫn theo.”

“Tại sao?”

Tưởng Tây Trì liếc cô, “Chuyện của tớ và cậu ấy, cậu xen vào làm gì?”

“Ồ.” Phương Huỳnh nén cười, “Vậy cậu nhẹ tay một chút, đừng quá kịch liệt.”

Tưởng Tây Trì: “...”

Suy nghĩ của anh không thể chịu được sự kiểm soát nghĩ lệch ra ngoài một chút, lại nhanh chóng trở về bình thường, ánh mắt ngượng ngùng nhìn Phương Huỳnh, đưa tay ấn xuống đầu cô, “Đừng làm loạn.”

Tiếng còi của đội trưởng vang lên, Phương Huỳnh nhanh chóng đứng lên.

“Cậu chưa mua nước cho mình?”

Phương Huỳnh nhìn hai tay trống không của mình.

“...”

Phương Huỳnh cười, trực tiếp đỡ cổ tay anh, ôm cái chai trong tay anh uống hai ngụm, lau khóe miệng, “Tớ đi đây!”

Bay nhanh chạy về tập hợp.

Tưởng Tây Trì nhìn chai nước, ngồi xổm trên mặt đất, qua hồi lâu, mới ngửa đầu uống hai ngụm.

Trước mặt xuất hiên hai cái chân.

Tưởng Tây Trì ngẩng đầu nhìn, là Cố Vũ La.

Cố Vũ La chỉ chỉ bên cạnh anh, “Tớ có thể ngồi không?”

Tưởng Tây Trì không lên tiếng.

Cố Vũ La trực tiếp ngồi xuống, “Có chuyện. Kỷ niệm thành lập trường một trăm năm vào tháng 11, trường học tổ chức một buổi họp mặt học sinh với nhau, lúc nãy chủ nhiệm tìm tớ, nói hai chúng ta làm thư ký buổi họp mặt chuẩn bị kỉ niệm thành lập trường của tổ cô Bạch.”

Tưởng Tây Trì nhíu mày, “Đích danh tìm tớ?”

Cố Vũ La nhìn hắn, “Ừ.”

Tưởng Tây Trì phiền nhất là mấy chuyện này, nhưng lại không thể không làm.

Một lát, anh nhận ra Cố Vũ La còn chưa đi, “Còn có chuyện gì sao?”

Cố Vũ La sửng sốt, “... Không có.”

Năm giờ rưỡi chiều, huấn luyện quân sự kết thúc, buổi tối là hoạt động Lạp Ca (*).

(*) là một cách giải trí thi đấu ca hát với nhau giữa các đơn vị chiến đấu khác nhau trong quân đội, là một nét văn hóa đặc trưng trong quân đội Trung Quốc. Lạp Ca không giống với cuộc thi hát bình thường, trước đó không cần tập luyện và tổ chức kỹ càng, mà chỉ phát huy ngẫu hứng, thường vào lúc rảnh rỗi trong huấn luyện.

Phương Huỳnh và Tưởng Tây Trì đạp xe về tắm rửa, thay quần áo đầy mồ hôi thối, ăn cơm xong, trở lại trường.

Đi lên, hai người bị Đinh Vũ Liên xịt nước hoa xua muỗi lên.

“Bữa ăn khuya muốn ăn cái gì?”

“Mẹ, một ngày bốn bữa, con sắp mập rồi.”

“Mập cái gì mập!” Đinh Vũ Liên nhìn về Tưởng Tây Trì, “Không tin con hỏi Tây Trì xem, có mập không?”

Ánh mắt Tưởng Tây Trì quét qua trước ngực và eo của cô, lập tức không nhìn nữa, “… Không mập.”

Lạp Ca vào buổi tối, đội biểu diễn ma trận hình vuông trở về hàng lúc đầu của mình. Hai hàng xếp thành một vòng tròn, ngồi trên mặt đất.

Phương Huỳnh ngồi kế Mẫn Gia Sênh, còn chưa bắt đầu đã ngáp hai cái.

Mẫn Gia Sênh nhìn cô đặt đầu ở trên vai mình, cười cười nói: “Phương Huỳnh, có phải cậu xịt nước hoa không?”

“Ừ.”

“Tưởng Tây Trì cũng có xịt, cùng một mùi đấy.”

“... Cậu là mũi chó sao?”

Mẫn Gia Sênh cười hỏi: “Các cậu thật sự ở cùng một chỗ?”

“Ừ.”

“Các cậu tốt thật đấy.”

“Tốt cái gì, cậu ấy khá phiền, lại thích sạch sẽ nên phiền toái.”

Mẫn Gia Sênh cười không nói.

Lạp Ca đơn giản chính là “Kêu bạn hát, thì bạn hát, không được mắc cỡ ngại ngùng, giống cái gì, giống cô gái”, sau đó chính là cùng hát đồng thanh “đoàn kết chính là sức mạnh.”

Phương Huỳnh không hề có hứng thú với hoạt động tập thể này, vẫn còn may là Mẫn Gia Sênh tập trung tinh thần, cô có thể đi theo giả vờ lười nhác. Nhìn lại, Tưởng Tây Trì ở hàng cuối cùng cũng không hề hứng thú, lúc hát còn qua loa hơn cô, cũng không bằng lòng mở miệng.

Bên này đang hợp ca, đội trưởng của hai hàng đột nhiên cùng nhau bước đến, không biết đang mưu đồ bí mật cái gì.

Sau một lúc lâu, đội trưởng vỗ tay một cái, mọi người yên tĩnh trở lại, “Tôi vừa mới cùng đội trưởng hàng hai trao đổi, chúng tôi đã nghe hành khúc rất nhiều lần trong quân đội, cũng sắp không hợp với thời đại nữa rồi, các cô cậu dạy cho chúng tôi một chút, bây giờ bài nhạc nào đang phổ biến… Có bạn học nào, muốn chủ động biểu diễn tài nghệ không? Hàng của bọn họ đã chuẩn bị tốt rồi, chúng ta không thể thua…”

Còn chưa nói xong, hàng hai đã vang lên tiếng vỗ tay không ngừng, đã thấy Cố Vũ La mặc váy, thản nhiên đi tới chính giữa.

Phương Huỳnh nhíu mày hỏi Mẫn Gia Sênh, “Cậu ấy làm gì thế, nhảy điệu khổng tước trên đường nhựa à?”

Mẫn Gia Sanh bị chọc cười, “Chắc là không phải đâu, không phải Lạp Ca sao, chắc vẫn là ca hát.”

Quả nhiên, liền có một bạn nam sinh, chuyển một cái ghế và đàn ghi-ta lên.

“Không phải Cố Vũ La học đàn piano sao, luyện đàn ghi-ta khi nào thế?”

Mẫn Gia Sênh lắc đầu.

Một lát, đã thấy Cố Vũ La ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng gảy dây đàn, lấy giọng, ngân nga mở miệng: “You and I, we' ve been at it so long, I still got the strong fire...”

Mẫn Gia Sênh: “Westlife đấy... Lúc thi khẩu ngữ tiếng anh lần đầu tiên vào lớp 7, có phải là bài mà Tưởng Tây Trì hát không?”

Phương Huỳnh không lên tiếng, mím chặt môi.

“Sometimes I feel like, the world is against me, the sound of your voice, baby...”

Cố Vũ La chậm rãi giương mắt, ánh mắt tìm kiếm trong đám người, cuối cùng dừng lại trên người Tưởng Tây Trì.

“Us against the world”, đây là bài Tưởng Tây Trì thích nhất.

Phương Huỳnh nghe không nổi nữa, chợt đứng lên.

Ánh mắt đội trưởng đảo sang, “Làm gì hả?”

Phương Huỳnh nói ba chữ “Đi toilet”, chạy nhanh đi.

Trong phòng học không có ai, vì đề phòng có người lén chuồn đi, chủ nhiệm lớp đặc biệt khóa cửa lại.

Phương Huỳnh lượn lờ một vòng, không biết đi chỗ nào, cuối cùng đi đến dưới tàng cây bồ kết trước tòa thí nghiệm.

Cô dựa vào thân cây ngồi xuống đất, cách một sân bóng rổ, nên không nghe thấy tiếng hát của Cố Vũ La trên sân thể dục.

Một trận gió lạnh ùa tới, lá cây bồ kết đong đưa.

Thoáng chốc sự tức giận ngột ngạt không rõ trong lòng đã giảm đi chút ít.

“Bạn Phương.”

Còn chưa yên ổn bao lâu, đột nhiên truyền đến một giọng nói đáng đánh đòn.

Phương Huỳnh tìm khắp nơi, không nhìn thấy người.

Một lát, nghe thấy phía sau cây truyền đến tiếng cười, “Nơi này nè.”

Phương Huỳnh: “...”

Lương Yến Thu vòng qua từ phía sau, nhìn cô: “Bạn Phương, tâm tình cậu cũng không tốt à?”

“Con mắt nào của cậu nhìn thấy tâm tình tớ không tốt?”

“Cậu thở dài...” Lương Yến Thu nhìn cô, cười nói, “Tưởng Tây Trì rất được hoan nghênh đấy.”

“Đương nhiên được hoan nghênh hơn cậu.”

“Tớ không sao cả, dù sao cũng không có người thích tớ…” Lương Yến Thu cười, thả lỏng dựa vào thân cây.

“Phương Huỳnh!”

Phía sau tòa thí nghiệm truyền đến giọng nói của Tưởng Tây Trì.

Phương Huỳnh không biết mình xuất phát từ mục đích gì, không trả lời.

Một lát, liền nghe thấy tiếng bước chân của Tưởng Tây Trì qua đây, dừng lại, giọng nói có chút không vui, “… Đi toilet xa như vậy à?”

Lương Yến Thu lười biếng, uể oải cười nói: “Bạn Tưởng hay thật đấy, tớ và A Huỳnh trốn ở nơi bí mật như thế, cũng có thể tìm được.”



Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 22.06.2018, 22:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, callhergorgeous, haycuoidangyeu, hoàng cảnh du, linhkhin, motconvet, san san
     

Có bài mới 18.02.2018, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 548
Được thanks: 2447 lần
Điểm: 37.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24:

Edit & beta: Tịnh Hảo

Phương Huỳnh nhảy dựng lên, “Cậu gọi ai là A Huỳnh?”

Lương Yến Thu vẫn cười, “Gọi thì gọi, cũng không thiếu đi miếng thịt nào, hai chúng ta…”

“Ai cùng với cậu mà hai chúng ta!”

Mặt Tưởng Tây Trì đen giống như đáy nồi, bước đến nắm lấy cánh tay của Phương Huỳnh dẫn cô ra ngoài, “Mau đi về, tập hợp điểm danh.”

Phương Huỳnh bị túm đi ra ngoài bốn năm mét, lắc lắc cổ tay giãy giụa, “Cậu buông tớ ra.”

Tưởng Tây Trì liếc cô, buông tay.

Trong trường học không có cục đá để đá, Phương Huỳnh đá đá mặt đất cho hả giận, “Cậu không nghe nhạc, chạy tới tìm tớ làm gì?”

“Nghe nhạc gì?”

“Hừ.”

Tưởng Tây Trì: “...”

“Hát rất hay đấy, đàn ghi-ta cũng tốt lắm…”

Tưởng Tây Trì bừng tỉnh, “... Cố Vũ La?”

Phương Huỳnh cúi đầu, than thở, “... Đó là bài cậu thích nhất, cậu còn từng hát cho tớ nghe.”

Tưởng Tây Trì đánh giá giọng điệu của cô, nghiền ngẫm vài giây, khoảnh khắc buồn bực khi trông thấy cô và Lương Yến Thu “tư hội” (lén gặp mặt) cũng tan thành mây khói, khẽ cười, cố ý nói: “… Tớ không thể quyết định cậu ấy hát cái gì.”

“Vậy sau này không cho phép cậu thích bài này nữa.”

“Chuyện này không hợp lý…”

Phương Huỳnh trừng anh.

“Chỉ như vậy thôi mà cậu không vui?”

“Đúng.”

Tưởng Tây Trì nhìn cô chăm chú, sợ lỡ mất chút thay đổi biểu cảm trên mặt cô, “Tại sao?”

Phương Huỳnh nghẹn lời.

Qua hồi lâu, cáu kỉnh gãi gãi đầu, “… Dù sao chính là không vui đấy.”

“Cậu cẩn thận suy nghĩ...”

“Không nghĩ, không biết.”

Tưởng Tây Trì: “...”

Bất đắc dĩ nắm lấy tay áo cô, “Mau trở về thôi, một lát chủ nhiệm lớp sẽ qua kiểm tra.”

Lạp Ca kết thúc, không biết Lương công tử lại đi chỗ nào lượn một vòng về tới trong hàng ngũ, nhiệt tình giúp cô gái này cầm quần áo, giúp cô gái kia xách ghế.

Nhìn lại, Phương Huỳnh và Tưởng Tây Trì giống như trẻ sinh đôi lúc nào cũng kề một chỗ, làm hòa như lúc đầu.

“A Huỳnh...”

Phương Huỳnh trừng mắt sang.

Lương Yến Thu cười hì hì, “Ăn bữa khuya không.”

Tưởng Tây Trì: “Không ăn.”

“Tớ không hỏi cậu, bạn Tưởng.”

Phương Huỳnh vỗ bả vai Tưởng Tây Trì, “Cậu ấy nói không ăn sẽ không ăn, cậu ấy quyết định.”

Tưởng Tây Trì thật vừa lòng.

Bạn học toàn khối, đều mang ghế ra ngoài phòng học, trong hành lang rất chật chội, chen lấn.

Làm sao Lương công tử “Ốm yếu mong manh” có thể chen lấn với mọi người, cao thượng dịch sang bên cạnh nhường lối, rời hai bước, rời khỏi hanh lang.

Quay đầu nhìn, bước đến gốc cây nhãn, có một cô gái đang ngồi.

Lòng chính nghĩa của Lương Yến Thu bừng bừng trổi dậy, sao nhẫn tâm nhìn thấy cô gái đẹp ngồi khóc một mình lấy vạt áo lau nước mắt, lập tức đi qua hỏi han ân cần, “Bạn ơi, có phải cậu không thoải mái không? Có cái gì có thể giúp cậu không?”

Thì thấy cô gái kia tựa như không nghe thấy, mặt chôn vào giữa hai cánh tay, bả vai khẽ động đậy.

Lương Yến Thu ngồi trước mặt cô ấy, do dự một lát, đưa tay chọc chọc bả vai cô ấy, “Cô gái…”

Cô gái ngẩng đầu, “Làm gì!”

Lương Yến Thu thoáng nhìn hai mắt mờ mịt đẫm nước mắt.

Cố Vũ La.

Cố Vũ La lấy ống tay áo xoa xoa mắt, đứng lên, phía sau lưng rất thẳng tắp, lạnh nhạt nói, “Tránh ra.”

Lương Yến Thu thở dài, lui về sau một bước, “Con gái bây giờ, sao đều hung dữ hết vậy.”

Cố Vũ La không để ý đến anh, đàn ghi-ta trên lưng, tay nhấc ghế dựa, đi về phía đầu bậc thang.

Váy dài bị chính mình giẫm lên, suýt chút nữa vấp té. Cô ấy cáu giận buông ghế, kéo váy lên ôm lấy.

“Bạn Cố.” Thì nghe phía sau truyền đến một giọng nói lười biếng, “Con gái theo đuổi rất tốn sức, rất tích cực, nhưng không thể yêu…”

Bước chân Cố Vũ La dừng một lát, không quay đầu, nhấc ghế lên lần nữa.

Cãi nhau ầm ĩ trong huấn luyện quân sự đã chấm dứt.

Chính thức nhập học, lý hóa sinh hơi khó một chút ,giống như từ rãnh biển Mariana, nổi lên thành núi Kilimanjaro. Phương Huỳnh không dám buông lỏng, tập trung hết tinh thần và thể lực để học.

So sánh mà nói, Tưởng Tây Trì có vẻ cực kỳ nhẹ nhàng, đề khó đến đâu vào trong tay anh, chưa được bao lâu đã được giải rõ ràng.

Chỗ ngồi vào cấp 3 là do chủ nhiệm lớp sắp xếp, Phương Huỳnh không ngồi cùng Tưởng Tây Trì, thoáng chốc đã thiếu đi rất nhiều trợ lực, chỉ có thể tự mình tìm tòi lăn lộn.

Qua hai tháng khai giảng, Tưởng Tây Trì trở thành nhân vật nổi tiếng lần nữa. Từ lớp 10 đến lớp 12, nữ sinh ham muốn anh đã tăng lên thành cấp số mũ, mỗi ngày vừa mở ngăn kéo ra liền có thể nhận được kinh hỉ.

Mỗi ngày trong giờ học, ăn khoai tây chiên, đọc thư tình văn chương lai láng của nữ sinh cho Tưởng Tây Trì, đã thành một trong những niềm vui của Phương Huỳnh. Về phần đồ tặng, cái gì có thể ăn đều vào bụng của Phương Huỳnh, cái gì không thể ăn, chọn cái có thể dùng thì để lại, không dùng được thì trực tiếp để vào sọt rác.

Làm nhiều loại chuyện này, Phương Huỳnh cũng thường chịu chất vấn của lòng lương thiện không tồn tại, nhiều lần ăn chocolate mà nữ sinh tự tay làm, hỏi Tưởng Tây Trì: “A Trì, chúng ta phân chia tang vật như vậy, có thể không tốt lắm không.”

Tưởng Tây Trì: “Chỗ nào không tốt?”

“Dù sao mấy cái này đều là tấm lòng…”

“Không phải cậu nhận thay tớ sao?”

Phương Huỳnh nhận thu quà tặng, yên tâm thoải mái.

Ngày kỷ niệm thành lập trường vào tháng 11 đã trôi qua, đảo mắt trời đã lạnh hơn.

Mưa rơi suốt một tuần, thừa dịp hai ngày quang đãng, trường học nhanh chóng triệu tập tổ chức đại hội thể thao mùa thu.

Tưởng Tây Trì có ba hạng mục, 100 mét, 1500 mét cùng 4×100 tiếp sức.

Thần kinh vận động của Phương Huỳnh phát triển, nhưng cho tới bây giờ không tham dự, trước sau vẫn che giấu thực lực, làm tròn bổn phận giúp ủy viên tuyên truyền Mẫn Gia Sênh viết bài radio.

Đang chuẩn bị viết ra một bài đầy nhiệt tình, cánh tay đã bị Mẫn Gia Sênh đẩy, “Đến Tưởng Tây Trì điểm danh rồi kìa.”

Phương Huỳnh vội khép vở lại, tới gần Mẫn Gia Sênh phía trước, nhưng mà chỗ tay vịn đã bị chiếm không qua được.

“Đi lên sân thể dục xem!” Mẫn Gia Sênh quyết định rất nhanh, lôi kéo cánh tay cô, trực tiếp kéo xuống khán đài.

Tưởng Tây Trì mặc quần áo thể thao màu đen, trên lưng là vải bố có ghi con số, sau khi điểm danh xong, đã đến lúc làm nóng người.

Phương Huỳnh đứng ngoài sân thể dục, cao giọng gọi: “Tưởng Tây Trì!”

Tưởng Tây Trì quay đầu, nhìn thấy Phương Huỳnh cầm khăn lông và bình nước trong tay, nhón chân vẫy vẫy tay với anh, tóc bị gió thổi bay, trước trán có vài sợi lướt qua mắt, phất qua gương mặt trắng nõn của cô.

Anh cười cười, cũng vẫy vẫy tay.

Phương Huỳnh chỉ chỗ kết thúc: “Tớ ở chỗ đó đợi cậu!”

Tiếng người ồn ào trên sân thể dục, bài radio đầy tình cảm…

Bỗng nhiên tiếng súng vang lên, phá vỡ bầu trời…

Phương Huỳnh đứng yên, có chút ngây người.

Trên đường băng màu đỏ, giống như mũi tên rời khỏi dây cung, thoăn thoắt nhanh nhẹn.

Ống tay áo đồ thể dục của anh lộng gió, tốc độ kinh người, tràn ngập sức mạnh không ai bì được.

Dường như trước kia cô chưa từng thấy.

Tưởng Tây Trì dẫn đầu vượt qua sợi dây kết thúc, nhân viên ghi chép nắm chặt đồng hồ báo cáo con số, anh không chú ý, trực tiếp đến trước mặt Phương Huỳnh. Phương Huỳnh đưa khăn lông và bình nước, anh vắt khăn lông lên vai, vặn mở bình nước ngửa đầu uống một ngụm.

Thở dốc một hơi, hỏi: “Bao nhiêu giây?”

Phương Huỳnh: “... Không chú ý.”

Trên người anh có hơi nóng và mồ hôi vọt lên, đập vào mặt.

Phương Huỳnh sờ sờ mũi, lui ra sau nửa bước, “... Trận chung kết vào lúc nào thế?”

“Buổi chiều.”

Tưởng Tây Trì cầm khăn lông lau mặt, “Buổi chiều còn phải chạy 1500 mét, đừng đi xuống nữa, ở trên xem là được rồi.”

“Không cần chạy cùng à?”

“Cậu được không?”

Phương Huỳnh nhíu mày, “Cậu lặp lại lần nữa xem?”

Tưởng Tây Trì nở nụ cười, nghe thấy nhân viên ghi chép gọi anh qua xác nhận thành tích, nhét chai nước vào trong tay Phương Huỳnh, cùng tập hợp với vận động viên vừa chạy xong.

Phương Huỳnh nhìn trong tay——, nước trong tay đã vơi đi phân nửa, đã bị méo do ngón tay anh bóp lấy.

Buổi tối đại hội thể thao, không cần lên lớp.

Chủ nhiệm lớp tuyên bố một câu tự học, liền rời khỏi văn phòng, không trở về nữa.

Ban ngày Tưởng Tây Trì cầm hai giải quán quân 100 mét và 1500 mét về cho lớp, lập tức trở thành bạn tốt của ủy viên thể dục. Ủy viên thể dục đặc biệt mua khoai tây chiên và coca cống nạp, muốn nịnh hót bao nhiêu thì nịnh hót bấy nhiêu.

Không có giáo viên trông chừng, trong phòng học lập tức ầm ĩ hỗn loạn.

Nghe giảng, đọc sách, cắn hạt dưa... Còn hơn nữa, có người bày ra “cờ tỉ phú”.

Phương Huỳnh chiếm lấy chỗ ngồi bên cạnh Tưởng Tây Trì, cầm PSP của anh chơi game.

Tưởng Tây Trì nghĩ đến đề vật lý hồi sáng còn chưa giải được, cầm bút chì vẽ biểu đồ phân tích chịu lực.

Phương Huỳnh chơi rất sung, bị Mẫn Gia Sênh gọi, mấy nữ sinh tụ họp lại, không biết đang bàn bạc cái gì. Cô nói với Tưởng Tây Trì một tiếng, buông PSP đi qua.

Chân trước vừa mới đi, sau lưng liền có mấy nam sinh xô đẩy qua đây.

Bọn họ đang tranh nhau cái gì đó, tranh quá kịch liệt, nên va chạm làm lệch bàn.

Suy nghĩ của Tưởng Tây Trì bị cắt ngang, sự không kiên nhẫn còn chưa phát tác, đã bị Lương Yến Thu ôm vai, “Bạn Tưởng, cùng nhau xem đi…”

Máy MP4 bị người này người kia tranh tới tranh lui, vài cái đầu chụm lại trên màn hình lớn bằng bàn tay.

Không biết máy MP4 bị ai đó đẩy, nó nghiêng về phía trước, MP4 rời khỏi tay, chốc lát rớt xuống mặt bàn, tai nghe cũng bị kéo xuống dưới.

Trong MP4, tiên sinh Vương Giai Chi ôn hòa, đang xoay người mình như kẹp giấy, triền miên.

Tiếng thở dốc ái muội ồ ồ, truyền ra bên ngoài.

Toàn lớp ồ lên, mọi ánh mắt đồng loạt nhìn qua.

Tay chân luống cuống đè mất tai nghe, những nam sinh còn lại đều bị hấp dẫn chạy qua, nữ sinh kéo dài giọng nói khinh bỉ: “Quá biến thái!”

Sắc mặt Tưởng Tây Trì trắng bệch.

Vội nhìn qua, hình ảnh kia phảng phất như một bàn tay, gắt gao nắm chặt ở yết hầu.

Anh nắm chặt hai tay, mạnh mẽ đẩy tay trên vai của Lương Yên Thu ra, chợt đứng lên.

Tiếng ghế kéo trên mặt đất tạo ra âm thanh chói tai.

Anh đẩy nam sinh đang ngạc nhiên ở bên cạnh, chạy khỏi phòng học.

Ngoài hành lang toilet, đèn sáng, bên trong có người.

Tưởng Tây Trì ở ngoài cửa liếc nhìn, chưa đi vào, đi lên lầu, tầng này dành cho công nhân viên chức dạy học.

Toilet dành cho nhân viên dạy học không có người.

Anh đóng cửa lại, đưa tay run run dưới vòi nước, dòng nước lạnh xối vào, dùng sức rửa sạch một lúc lâu.

Rất nhanh, tay đã bị xoa đến ửng đỏ.

Một tảng đá cứng lạnh lẽo mắc kẹt ở trong bụng, cảm giác ghê tởm quay cuồng.

Không biết trải qua bao lâu, anh giội nước lên mặt, dần dần tỉnh táo lại.

Đi xuống lầu, lại không về lớp học, đi thẳng ra khỏi tầng học, ngồi xuống bậc thềm chỗ đồng hồ thông qua sân thể dục.

Cuối tháng mười một, gió đêm lạnh lẽo, thổi qua tay vừa mới rửa của anh, không có chút cảm giác.

Tan học 15 phút, người trong phòng học đều đi hết, Tưởng Tây Trì còn chưa có trở lại.

Phương Huỳnh đợi đã lâu, suy nghĩ xem có phải anh đã về trước không, thu dọn đồ đạc định đi ra, bóng người ở cửa chợt hiện ra.

“A Trì.”

Tưởng Tây Trì cúi mắt, không nhìn cô, chậm rãi quay lại chỗ ngồi của mình, dọn dẹp túi sách.

Phương Huỳnh đi đến chỗ ngồi kế bên anh, “Cậu đi đâu thế?”

Tưởng Tây Trì không mở miệng.

Phương Huỳnh đưa tay huýnh vào anh.

Đột nhiên anh lui về sau.

Phương Huỳnh sửng sốt.

Ba năm trôi qua, tiếp xúc thân thể bình thường không có bất kỳ vấn đề gì, cô cho rằng bệnh thích sạch sẽ của Tưởng Tây Trì đã tự nhiên tốt lên…

Yên lặng chốc lát, Tưởng Tây Trì chậm rãi ngẩng đầu, Phương Huỳnh chợt kinh ngạc.

Một ánh mắt màu xám chết lặng không cách nào hình dung được.

“A Huỳnh.” Tưởng Tây Trì khàn giọng gọi cô, một lát, đưa tay, chạm vào mu bàn tay cô.

—— thực lạnh, như là bị đông lạnh trong tuyết.

Ngón tay anh dừng trên mu bàn tay cô một lát, chậm rãi, lại vụng về nắm lấy ngón tay cô, lại ngừng trong chớp mắt, sau đó đưa đến trước mặt mình.

Cô lập tức đánh lên ngực anh.

Hơi thở lạnh lẽo đập vào mặt, lạnh mà chua sót.

Dùng sức ôm hai cánh tay cô, xương cốt đều sắp cắt đứt ra.


Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 22.06.2018, 22:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, cloud176, haycuoidangyeu, linhkhin, motconvet, san san
     
Có bài mới 20.02.2018, 09:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 548
Được thanks: 2447 lần
Điểm: 37.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25: Ngăn cách

Edit & beta: Tịnh Hảo

Phương Huỳnh bị dọa đến hô hấp đều ngừng lại, giọng nói run run hỏi “Sao thế”, muốn lùi về sau nhìn vẻ mặt của anh, lại bị anh ấn đầu thật chặt vào ngực.

Cô không lên tiếng.

Cô nghe thấy Tưởng Tây Trì hô hấp dồn dập hỗn loạn, tim như bị cái gì đó hung hăng níu lấy, khó chịu không biết làm thế nào.

Anh... Có thể là đang khóc nhỉ.

Qua thật lâu, ngoài cửa chợt truyền đến tiếng quát của chú bảo vệ: “Mau đi về! Sắp khóa cửa!”

Phương Huỳnh nhíu mày gào với chú bảo vệ: “Đã biết ạ!”

Vỗ nhè nhẹ lên bả vai của Tưởng Tây Trì: “A Trì.”

“... Ừm.”

Một lát, cánh tay Tưởng Tây Trì nới ra, quay lưng lại dọn dẹp cặp sách của mình. Phương Huỳnh nhìn theo, nhưng trong mắt anh sạch sẽ, không có tí giọt nước nào.

Xe đạp chạy giữa bóng đêm yên tĩnh, xuyên qua vài con đường, thẳng đến chỗ dưới lầu.

Tưởng Tây Trì khóa xe, đang định lên lầu, cánh tay bị Phương Huỳnh bắt được.

Ánh mắt anh nhìn thoáng qua tay cô, dời lên trên, dừng trên mặt cô, “Làm sao thế?”

“Cậu muốn nói gì với tớ không?”

Cô nhìn anh chăm chú, trong mắt anh không có sự ép buộc, chưa từng có sự hiếu kỳ, chỉ là đơn thuần quan tâm.

Điều này làm cho Tưởng Tây Trì cảm thấy dễ chịu chút.

Ngừng một lát, nâng mắt nhìn thoáng qua ánh đèn sáng ở cửa sổ trên lầu, “… Lần sau đi.”

Phương Huỳnh gật đầu, “Được, tớ chờ cậu nói với tớ, mau đi thôi, chắc chắn mẹ tớ gấp sắp chết rồi.”

Quả nhiên, Đinh Vũ Liên gấp đến mức phải gọi điện thoại cho trường học, nghe Phương Huỳnh giải thích xong cũng chỉ nửa tin nửa ngờ.

Khi Tưởng Tây Trì và Phương Huỳnh cùng ăn bữa khuya, cô ngồi đối diện, càng lộ ra vẻ có tâm sự lo lắng.

Phương Huỳnh tắm xong, đi vào phòng ngủ lấy máy sấy.

Đinh Vũ Liên vào phòng, đóng cửa lại, “Bé con, mẹ hỏi con một câu.”

Phương Huỳnh cầm khăn lông lau tóc, “Mẹ, làm sao vậy?”

Ánh mắt Đinh Vũ Liên nhìn ra bên ngoài, “Có phải con… đang làm người yêu với Tưởng Tây Trì không?”

Phương Huỳnh trừng lớn mắt, “Làm sao có thể, con và Tưởng Tây Trì là bạn tốt ạ…” Cô đột nhiên nghĩ đến đêm đó Cố Vũ La vừa đàn ghi-ta vừa hát, chợt trong lòng có một sự không vui.

“Không có thì tốt. Bà Ngô bảo mẹ qua đây chăm sóc Tây Trì, là đang giúp chúng ta… Nếu như con và Tây Trì… mẹ không có mặt mũi gặp họ.”

Phương Huỳnh khó chịu “dạ” một tiếng, “Con biết ạ.”

“Về sau tan học không được nán lại trong trường học, về nhà sớm một chút, về muộn ở trên đường không an toàn.” Đinh Vũ Liên dặn xong, mở cửa đi ra ngoài.

Phương Huỳnh ngồi xuống ghế, qua một lúc sau mới nhớ mở máy sấy.

Trong lòng có sự ngột ngạt không rõ.

Tắm xong, Tưởng Tây Trì và Phương Huỳnh cùng Đinh Vũ Liên chúc nhau ngủ ngon, về phòng của mình, khóa cửa lại.

Lần đầu tiên, anh tìm tòi phương pháp thực tiễn “mầm móng” mà trước đây các nam sinh truyền thụ cho nhau, kéo vào đám mây tải video clip có hơn ba trăm triệu lượt xuống.

Đầu anh gối lên cánh tay, nằm ngửa trên giường, nhìn trần nhà, không biết suy nghĩ cái gì.

Không biết trải qua bao lâu, nghe thấy “Đinh” một tiếng, video clip đã tải xong.

Anh ngồi dậy, đeo tai nghe, click mở video clip.

Dáng người của cô gái Nhật Bản nhỏ nhắn, mở đầu là đoạn đối thoại với người khác, cười ngọt ngào, tuy rằng không nghe hiểu, nhưng giọng nói dễ nghe.

Không có gì là không thoải mái.

Anh lướt nhanh kéo về đoạn sau.

Hôn môi, cởi áo, vuốt ve.

Dường như vẫn tốt.

Một bàn tay kéo quần lót cô gái xuống…

Anh “bốp” một tiếng đóng màn hình lại, ngón tay run run, cảm giác ghê tởm như đang trào dâng trong dạ dày, từng chút từng chút lan ra tứ chi.

Phương Huỳnh không ngủ được mơ mơ màng màng, khát mà tỉnh dậy.

Chân tìm dép lê, mở cửa phòng ngủ ra, lại phát hiện đèn sáng trong phòng tắm.

Cô rót nước, cố ý đợi một lát, không thấy người đi ra, đi qua gõ cửa, “A Trì?”

“... Ừm.”

“Làm sao vậy? Táo bón?”

Vừa dứt lời, nghe thấy tiếng nước ào ào.

Một lát, cửa mở ra, mặt Tưởng Tây Trì đầy nước đi ra, trên người có mùi nước rửa tay nha đam.

Phương Huỳnh cúi đầu nhìn tay anh, “... A Trì.”

“Không có việc gì.” Tưởng Tây Trì đưa tay đóng cửa phòng tắm, “Mau đi ngủ đi.”

Phương Huỳnh lo lắng nhìn anh quay lại phòng ngủ, bóng lưng khẽ khom lại, mỏi mệt, lại có chút chậm chạp.

Sau đó, Phương Huỳnh rõ ràng cảm thấy Tưởng Tây Trì có chút thay đổi.

Thiếu đi vẻ tươi cười, thời gian ở riêng với cô cũng giảm đi. Khi ở riêng với nhau, cũng không giống như trước tự nhiên nói này nói nọ, anh không để ý, bắt đầu ngẩn người.

Phương Huỳnh đã sẵn sàng đợi đến kỳ nghỉ đông, nhất định phải tìm thời gian nói chuyện đàng hoàng với anh, việc cấp bách là chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ.

Cuộc thi cuối kỳ có liên quan đến việc có tiến vào được lớp thí nghiệm khoa học tự nhiên hay không, rất chăm chỉ học tập, Phương Huỳnh cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì thành tích nằm trong top 10, nhất định phải toàn lực ứng phó, mới có khả năng cùng lớp với Tưởng Tây Trì.

Cả lớp tạm thời học hơn nửa học kỳ, đều đang lo lắng hăm hở vươn lên như vậy, chỉ riêng Lương Yến Thu. Nghe nói, Lương công tử đang có dự định muốn ra nước ngoài du học.

Phương Huỳnh đang sửa đề sai, chợt có bóng người trước mặt, Lương Yến Thu đã ngồi xuống, “A Huỳnh.”

“Thiếu đánh phải không?”

Lương Yến Thu cười hì hì, ánh mắt nhìn về phía sau, hạ giọng thần bí hỏi: “Cậu cãi nhau với Tưởng Tây Trì à?”

“Cậu quan tâm Tưởng Tây Trì như vậy, thích cậu ấy à?”

Lương Yến Thu: “...”

Phương Huỳnh cau mày, lấy viết đỏ tô vòng tròn vào chỗ sai của mình, “Có thể đi sang một bên không, đừng phiền tớ.”

Đuổi được Lương Yến Thu, Phương Huỳnh không nhịn được quay đầu nhìn qua.

Tưởng Tây Trì cúi mắt, đang làm bài. Anh đeo tai nghe, giống như tất cả xung quanh mình đều không liên quan đến anh.

Bao gồm cô.

Cuộc thi cuối kỳ kết thúc, Phương Huỳnh đứng thứ 7 trong lớp, hạng 143 toàn khối, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra. Trường học tổng cộng có bốn lớp thí nghiệm khoa học tự nhiên, cộng lại là hai trăm người, thành tích này của cô chắc là không có vấn đề gì.

Chủ nhiệm lớp nhắn nhủ mọi chuyện, hô một tiếng “Chúc các em nghỉ đông vui vẻ”, Phương Huỳnh lập tức vác cặp sách đã được dọn từ sớm, đến trước mặt Tưởng Tây Trì.

“A Trì, chiều hôm nay chúng ta trở về hẻm Kiều Hoa nhé?”

Tưởng Tây Trì “ừm” một tiếng, bắt đầu chậm rì thu dọn đồ đạc.

Phương Huỳnh cũng không nóng nảy, chuẩn bị nghe nhạc giết thời gian, đưa tay lấy MP4 anh đặt trên bàn.

Tay bị bắt được.

Phương Huỳnh ngạc nhiên.

Tưởng Tây Trì cầm lấy MP4, tùy tiện nhét vào trong cặp, “Xóa nhạc rồi, chỉ có bài nghe tiếng Anh.”

Phương Huỳnh liếc nhìn anh, vẻ mặt anh vô cùng bình tĩnh, không có chút biểu cảm nào.

“A Huỳnh.” Cửa truyền đến giọng nói của Mẫn Gia Sênh.

Phương Huỳnh quay đầu lại. Mẫn Gia Sênh vẫy vẫy tay với cô, “Khai giảng gặp, năm mới vui vẻ.”

Phương Huỳnh: “Khai giảng gặp.”

Ánh mắt Mẫn Gia Sênh lướt qua trên người Tưởng Tây Trì, cười cười, lại vẫy tay, “Bye bye.”

Ở cửa trường học, lại gặp được Lương Yến Thu.

Lương Yến Thu bước qua, câu vai Tưởng Tây Trì, “Nghỉ đông cùng nhau chơi game không!”

Tưởng Tây Trì bỏ cánh tay anh ra, “Không rảnh.”

“Sao không rảnh?” Lương Yến Thu nhìn Phương Huỳnh, “Yêu đương à?”

Phương Huỳnh muốn nhét cặp da vào trong miệng cậu ấy, “… Có phải cậu không câm miệng sẽ chết không?”

Lương Yến Thu không chút để ý, nhìn Tưởng Tây Trì và Phương Huỳnh đi một khoảng xa, quay đầu nhìn, Cố Vũ đã đẩy xe đi tới.

“Bạn Cố.”

Cố Vũ La lạnh nhạt nhìn cậu ấy.

Lương Yến Thu ôm một hộp khoai tây chiên lớn bỏ vào giỏ xe đạp của cô, “Giúp tớ ăn đi, tớ ăn không nổi.”

Lời từ chối của Cố Vũ La còn chưa nói ra khỏi miệng, cậu ấy chạy vài bước đến ven đường, mở cửa xe hơi màu đen đã sớm dừng ở đằng kia.

Vừa lên xe, dáng vẻ cà lơ phất phơ của cậu ấy bỗng chốc biến mất không còn thấy tăm hơi.

Cố Vũ La thầm nghĩ là mình nhìn lầm, chuẩn bị nhìn lại, thì cửa sổ xe kia đã đóng lại.

Hẻm Kiều Hoa vẫn ồn ào như cũ, mọi nhà đều mua sắm đồ tết, có một số nhà đã treo lồng lên, trong hẻm đã trang trí tắc vàng và cây sơn trà.

Đến nhà Nguyễn Học Văn trước. Ngô Ứng Dung đã nấu một bàn đồ ăn lớn, ở trên bàn ăn vẫn luôn hỏi tình hình học tập của hai đứa nhỏ, cuối cùng nhìn Tưởng Tây Trì cảm thán, “Mới một tháng này không gặp, đã cao lên rồi.”

Phương Huỳnh: “Cháu cũng nói cậu ấy, có phải trộn thức ăn gia súc gì không…”

Đinh Vũ Liên đánh lên mu bàn tay Phương Huỳnh một cái bốp, “Nói gì đấy!”

Ngô Ứng Dung cười hề hề hỏi: “A Huỳnh thế nào hả, nửa năm này cao bao nhiêu?” diennnndannnlequyyydonnnn

“1m63.”

Đinh Vũ Liên: “Con gái thời nay, không dễ cao lên nữa.”

Ngô Ứng Dung: “Đủ dùng rồi, cao quá để làm gì, cũng không phải đi làm người mẫu.”

Vui vẻ hòa thuận ăn xong bữa cơm, Phương Huỳnh giúp bưng chén đũa vào phòng bếp, rửa tay sạch, trở về phòng Tưởng Tây Trì.

Anh đang ngồi trước bàn sách, thoáng chốc thì cầm lên, lúc thì buông MP4 xuống.

“A Trì?”

Tưởng Tây Trì ngẩng đầu lên.

Phương Huỳnh đứng ở cửa, “... Đi chơi không?”

“Không đi, tớ muốn làm bài tập.”

“... Tớ với cậu cùng nhau làm.”

Tưởng Tây Trì không nói chuyện, nhưng ngồi ở đằng kia không nhúc nhích tí này, thể hiện rõ thái độ từ chối.

Phương Huỳnh cắn môi, trong lòng cũng có chút bực tức. Khoảng thời gian này, toàn là như thế này, mặt nóng dán mông lạnh.

Cô cảm thấy không thú vị, cũng không nói gì nữa, mặc kệ bỏ đi.

Sáng ngày hôm sau, Phương Huỳnh ngủ đến chín giờ.

Đến phòng khách phát hiện trong nhà trừ Ngô Ứng Dung ra, một người cũng không có ở nhà. Đinh Vũ Liên trở về dọn dẹp trong nhà mình, Nguyễn Học Văn ra ngoài sắm sửa đồ Tết.

“A Trì đâu ạ?”

“Hình như là đi thư viện rồi đấy?”

“Thư viện nào ạ?”

“Ở khu mới xây của chúng ta đấy.”

Phương Huỳnh ăn bữa sáng cho qua loa, đạp xe đến thu viện tìm người.

Thư viện rộng rãi sáng sủa, vừa mới khánh thành, hơn nữa là trong kỳ nghỉ đông, tất cả đều là học sinh.

Phương Huỳnh tìm từng dãy từng dãy trong thư viện, cuối cùng tìm thấy Tưởng Tây Trì ở khu khoa học xã hội.

Đang định đi qua chào hỏi, chợt nhìn thấy một người đứng đối diện anh.

Là nữ sinh.

Cố Vũ La.

Hai người đứng không xa không gần, nhưng giọng nói chuyện rất thấp, một câu cũng không nghe thấy.

Hình như Cố Vũ La có chút gấp gáp, cơ thể hơi nghiêng về trước, dường như đang tranh luận gì đó.

Phương Huỳnh không nhìn nữa, máu nóng lửa giận dâng lên, không chút suy nghĩ, tiến lên cầm tay Tưởng Tây Trì, nhét di động rơi ở trong nhà vào tay anh.

“Tưởng Tây Trì, tên khốn kiếp!”


Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 22.06.2018, 22:47.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, cloud176, haycuoidangyeu, motconvet, san san
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cẩm Tiên, Hcl_hcl, Nhungtran303, quinquin91 và 200 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.