Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 08.02.2018, 11:22
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 548
Được thanks: 2444 lần
Điểm: 37.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20: Lên lớp

Edit & beta: Tịnh Hảo

Giữa mùa hạ, hơi nóng bốc lên từ mặt đất, làm cả người đổ mồ hôi thối.

Tưởng Tây Trì đi mất 3 km, quyết liệt luyện tập nửa tiếng trong nhà tắm hồ bơi, thay quần áo sạch sẽ, nhận điện thoại, đạp xe đến quán rượu Ngân Đàn.

Lên lầu, La Tiêu đang dọn rượu xuống cho khách, hai người chạm mặt nhau ở cầu thang.

“Anh Tiêu.”

Ngón tay La Tiêu chỉ lên phía trên: “Lên ngồi trước đi, đã bắt đầu.”

“Anh Tiêu.”

Tưởng Tây Trì khẽ cúi đầu, bước lên thang lầu làm bằng sắt đến tầng hai.

Hai bàn bida xếp song song với nhau, lúc này tất cả mọi người đều vây quanh dựa vào cái bàn phía nam.

Phương Huỳnh cầm gậy bida ở sau thắt lưng, lưng dựa vào mép bàn, lười biếng đứng, cười nhìn thanh niên tóc vàng đối diện, “Hào phóng chút đi, mấy tờ tiền như thế là cho ăn mày à?”

Thanh niên tóc vàng cắn răng, móc ra tờ 100 đè hai tờ tiền tệ bên cạnh, “Như vậy được rồi chứ?”

Phương Huỳnh từ từ đứng thẳng cơ thể, lau bột tan lên gậy bida, “Mở to hai mắt, nhìn cho kỹ.”

Cầm gậy bida, cúi người, quả màu trắng chạm vào quả màu đỏ, quả màu đỏ rơi vào lỗ, quả màu trắng bật lại chạm vào ba quả cầu được gom lại; đổi phương hướng, quả cầu trắng chạm vào quả cầu xanh, rơi vào lỗ…

Ba phút, trên mặt bàn còn thừa lại sáu quả bóng màu, cứ như vậy từng quả từng quả, liên tiếp bị đánh rơi vào lỗ. Tiếng hít thở, tiếng vỗ tay, tiếng ồn ào…

Phương Huỳnh quăng gậy bida, nâng mắt nhìn thanh niên tóc vàng, “Sao hả, phục chưa?”

Thanh niên tóc vàng nắm chặt tay thành quyền, “Chơi thêm ván nữa?”

Phương Huỳnh cầm lấy ba tờ tiền kia vẫy vẫy, “Không, tôi còn có việc.” Cô cất tiền vào trong túi, vừa quay đầu lại, đã thấy cậu thiếu niên có dáng người cao lớn đứng ngoài nhóm người, trong mắt lập tức mang theo ý cười, “A Trì.”

Tưởng Tây Trì cũng cười cười, “Cậu lại ức hiếp người khác.”

Hai năm nay Tưởng Tây Trì đã cao lên, vừa qua 16 tuổi đã cao 1m76, bây giờ Phương Huỳnh nói chuyện với anh đều phải hơi ngước đầu, “Cách một rừng tre trúc, ta nghe thấy tiếng nước, trong như tiếng ngọc bội.”

“Không muốn ức hiếp anh ta, là anh ta nhất định muốn mở mang kiến thức về bản lĩnh của tớ.”

Hai người ngồi xuống sofa sát cửa sổ, Phương Huỳnh vặn bình nước suối, uống ừng ực hơn phân nửa. Cô mặc áo T-shirt màu đen, buộc vạt áo ở eo, theo động tác uống nước của cô, bị kéo lên một chút.

Làn da trên eo lộ ra, trắng mịn như ngọc.

Tưởng Tây Trì chỉ nhìn thoáng qua, liền lập tức dời ánh mắt.

La Tiêu lên lầu, bưng hai ly ice sprite lên, ngồi xuống bên cạnh, châm thuốc, nhìn Tưởng Tây Trì và Phương Huỳnh, “Tra điểm chưa?”

Hai người cùng lên tiếng: “Chưa.”

“...” La Tiêu trợn trắng mắt, “Vậy mà hai cô cậu không hề gấp gáp.”

“Chắc chắn A Trì không thành vấn đề.”

“Vậy còn em?”

Phương Huỳnh yên lặng cắn ống hút, uống một ngụm Sprite.

La Tiêu lấy di động của mình ra, đẩy ra trên bàn, “Mau tra đi.”

Phương Huỳnh nhận lấy, ngón tay dừng lại trên bàn phím một lát, ngẩng đầu nhìn Tưởng Tây Trì, “Mã tra điểm là bao nhiêu thế?”

La Tiêu: “...”

Tưởng Tây Trì: “1688 782 1.”

Lúc bấm dãy số, tim Phương Huỳnh đột nhiên đập mạnh, cô đứng lên, đi tới cánh cửa.

La Tiêu: “Làm gì vậy? Còn giấu chúng ta sao?”

Phương Huỳnh không để ý đến anh ta.

La Tiêu liền nhìn về phía Tưởng Tây Trì, “Em không tra à?”

Vẻ mặt Tưởng Tây Trì bình tĩnh: “Đã tra rồi.”

La Tiêu: “...”

Nói về trình độ bình tĩnh, hai người này là người nổi bật nhất trong số đó.

“Tra rồi, nói nghe xem bao nhiêu điểm vậy?”

“632.” Điểm tối đa là 650.

“Ổn.” La Tiêu giơ ngón cái, “Tình hình của mấy năm trước, điểm trúng tuyển của trường ngoại ngữ Mặc Thành, bình thường khoảng 598.”

Tưởng Tây Trì không yên lòng “Dạ” một tiếng, ánh mắt nhìn về phía cửa.

La Tiêu nhìn anh, “Lo lắng à?”

Tưởng Tây Trì nhìn anh ta với ánh mắt “liên quan gì đến anh”.

La Tiêu chính là người đã xuất ngũ chuyển nghề làm ông chủ quán rượu trong miệng Phương Huỳnh, Tưởng Tây Trì nghe nói anh ta xuất thân bộ đội đặc chủng, lúc bắt đầu nghỉ hè lên lớp 7, liền quấn lấy anh ta nhờ anh ta dạy đánh nhau.

Công việc ở quán rượu rất bận, bình thường La Tiêu không rảnh, hơn nữa nhìn thấy Tưởng Tây Trì yếu đuối, ngay từ đầu căn bản không chịu đáp ứng. Sau này bị quấy rầy không chịu nổi, dẫn anh ra sân động gần đấy, bảo anh chạy 5km trước. Tưởng Tây Trì cứ thế không than thở một tiếng, cuối cùng “vừa lăn vừa bò” kiên trì chạy xong 5km.

Trước đây La Tiêu tham gia quân đội, không dễ dàng nuốt lời, không còn cách nào, thu Tưởng Tây Trì một ít học phí, mỗi tuần huấn luyện cho anh tiến hành tập thể dục, luyện sức lực và đánh nhau. Hai năm trôi qua, Tưởng Tây Trì cao lên rất nhanh, tố chất cơ thể rõ ràng vượt trội hơn bạn cùng lứa tuổi, đánh với đàn em của La Tiêu, cũng có thể qua được mười chiêu.

Về phần Phương Huỳnh, từ trước mang biệt danh “em gái của ông chủ Đậu”, bưng trà rót nước cùng với người khác ở quán rượu, kiếm chút tiền tiêu vặt. Sau này dần dần có hứng thú với bida, thừa dịp lúc lầu hai ít người, tự mình bày ra một bàn chơi. Cô có chút thiên phú với hoạt động này, hơn nữa lúc rảnh thì nghiên cứu lực, góc độ, luyện nhiều hơn, chơi 10 trận thì thắng hết 9 trận. Cuối tuần qua đây vừa làm công, vừa cùng người khác đánh mấy ván thắng chút tiền, La Tiêu biết tình hình trong nhà cô, cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Có một lần, khi Phương Huỳnh cùng người ta chơi bóng, may mắn đánh được ván “một cú dọn bàn”, sau đó cũng có rất nhiều người hâm mộ tới đây khiêu chiến với cô. Tỷ số thắng thua 6/4, sau đó nữa, Phương Huỳnh cũng gom được chút tiền, còn nhiều tiền hơn so với làm công.

Qua 2 phút, Phương Huỳnh cầm điện thoại quay trở lại.

Cúi đầu xuống, vẻ mặt nặng nề.

Tưởng Tây Trì và La Tiêu đều sửng sốt.

Một lát, Tưởng Tây Trì dè dặt hỏi: “... Bao nhiêu điểm?”

Phương Huỳnh ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên người anh một lát, “… 607.”

Tưởng Tây Trì: “...”

La Tiêu: “... Đây không phải rất tốt sao? Đủ vào trường cấp 3 ngoại ngữ Mặc Thành rồi, vẻ mặt này của em là sao thế? Làm cho anh và Tây Trì nghĩ em thi chỉ được 400 điểm.”

“Làm sao có thể chứ.” Phương Huỳnh trợn trắng mắt, “Anh đang sỉ nhục trình độ dạy học của A Trì đấy.”

Nói giỡn xong, cô trả điện thoại cho La Tiêu, khi rũ mắt xuống, không nhịn được buông tiếng thở dài.

Buổi tối La Tiêu mời khách, gọi cô vợ là chị La— nghe nói chị La tên thật là Ngận Thổ, không chịu lộ mặt, nên chỉ kêu bọn họ gọi là chị La— mời bọn họ đến phố cổ của đại học khoa học kỹ thuật.

“Xâu thịt dê, cà tím, ớt xanh, rau hẹ...” Tưởng Tây Trì gọi một loạt, cuối cùng dặn một câu, “Không được cay.”

La Tiêu không khỏi khinh bỉ Phương Huỳnh: “Lần sau sẽ không dẫn em đi ăn đồ nướng, vừa không thể uống rượu vừa không thể ăn cay, em sống còn có ý nghĩa gì hả?”

Phương Huỳnh nâng cằm lên, “A Trì không ăn gì cả, anh cũng có nói gì đâu? Em cảm thấy là anh thật sự không muốn mời khách, nếu không thì ăn cái gì chẳng được, nhất định phải ăn đồ nướng.”

La Tiêu vừa muốn tranh cãi, chị La đã nói theo: “Còn không phải sao, anh ấy là người khá keo kiệt, khi kết hôn, nhẫn vàng đều là từ vòng cổ…”

La Tiêu vội che miệng chị ấy, “Vợ à vợ, giữ chút mặt mũi cho anh.”

Khói lửa lượn lờ trong chợ đêm, La Tiêu giơ ly lên, chúc mừng Tưởng Tây Trì và Phương Huỳnh thi đạt điểm cao.

“Các em đều ra ngoài Mặc Thành sao?” La Tiêu nhìn người đang cắn bắp nướng ở trước mặt, một tên nhóc nhíu mày nhấp bia , “Cách xa nơi này, chắc sau này cũng không thường đến.”

Chị La buông đũa xuống, lấy hai bao lì xì từ trong túi xách ra, đưa tới trước mặt hai người, “Chúc các em lên cấp 3 tiếp tục vượt qua bao sóng gió, vừa đánh đã thắng.”

Phương Huỳnh vội nói: “Chị La, cái này tụi em không thể nhận…”

“Cầm đi.” Chị La nhất quyết nhét vào trong tay Phương Huỳnh, “Đừng khách sáo, dù sao là do anh La của em xuất ra. Sau này có rảnh thường xuyên trở về chơi nhé.”

Phương Huỳnh cười, nhận lấy lì xì, nhìn La Tiêu và chị La, chân thành nói: “Cảm ơn.”

Ăn xong, Tưởng Tây Trì đạp xe, chở Phương Huỳnh về hẻm Kiều Hoa.

Phương Huỳnh tự nhiên vòng qua eo của anh, nóng ẩm trong màn đêm, cả đường im lặng đến đầu cầu.

Tưởng Tây Trì dừng xe, chân chống lên đất quay đầu nhìn Phương Huỳnh: “Chọn một quả dưa, đến nhà của tớ ngồi một lát, bà ngoại cũng quan tâm thành tích thi lên cấp ba của cậu.”

Mua dưa, Tưởng Tây Trì đẩy xe, hai người cùng nhau đi vào ngõ nhỏ.

Ven sông hẻm Kiều Hoa, mát mẻ hơn nơi khác, trong hẻm càng mát hơn. Đi vài bước, mồ hôi trên lưng đã vơi đi hơn phân nửa.

Giọng nói của Tưởng Tây Trì và tiếng bánh xe chuyển động vang lên cùng lúc: “Cậu không vui.”

Phương Huỳnh theo bản năng phủ nhận: “Không có...”

Tưởng Tây Trì yên lặng, cô biết không thể nào nói dối anh, cúi đầu, theo thói quen đá cục đá trên đường. Cục đá bật hai cái, thì biến mất.

Giọng nói của Phương Huỳnh nặng nề: “Tớ ra ngoài Mặc Thành, mẹ tớ làm sao bây giờ…”

Hai năm nay, Phương Chí Cường thường sẽ phát điên, nhưng có Phương Huỳnh, cùng với Tưởng Tây Trì và ông bà ngoại anh ở bên kia sông thường xuyên đề phòng, Đinh Vũ Liên không bị đánh nữa.

Phương Huỳnh một khi đi rồi, Tưởng Tây Trì cũng không ở đối diện thường xuyên đề phòng , Đinh Vũ Liên...

Tưởng Tây Trì nhất thời không nói gì.

Cả đường yên lặng đến nhà. Ngô Ứng Dung, Nguyễn Học Văn và Đinh Vũ Liên đều đang ở đấy, thấy hai người đi vào nhà, ánh mắt chờ đợi cùng nhau nhìn sang.

Phương Huỳnh báo thành tích, đưa dưa hấu cho Ngô Ứng Dung, nghe ba người khích lệ, chỉ cười nhạt.

Cắt dưa hấu xong, mọi người lấy một miếng.

Ngô Ứng Dung chỉ cắn hai miếng, liền để xuống, nhìn Phương Huỳnh, “A Huỳnh, có chuyện muốn nói với cháu.”

Phương Huỳnh vội vàng rút khăn giấy lau tay và miệng.

Ngô Ứng Dung và Đinh Vũ Liên liếc nhau, “Bà đã bàn bạc với mẹ cháu rồi, Tây Trì ra ngoài Mặc Thành học, chắc chắn không quen ở trong ký túc xá, bà và ông ngoại Nguyễn đã lớn tuổi, cũng không muốn đi qua đi lại, nếu không thì không bằng như vậy, thuê một căn nhà cách trường không xa, mẹ cháu giúp chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho Tây Trì, tiền lương làm tiền thuê nhà, cháu cũng qua đó ở…”

Phương Huỳnh sửng sốt, nhìn Đinh Vũ Liên.

Đinh Vũ Liên cười, “Thật sự cảm ơn dì và chú suy nghĩ chu đáo như vậy.”

Hốc mắt Phương Huỳnh nóng lên, cúi mắt, nở nụ cười: “Khi mọi người lên kế hoạch, có thể dự đoán cháu chắc chắn thi đậu ạ?”

Ngô Ứng Dung cười ha ha nói: “Hai năm nay cháu học vất vả như vậy, không thi đậu thì còn có công bằng không chứ?”

Ăn dưa hấu xong, Phương Huỳnh đến phòng bếp rửa tay.

Ánh sáng nơi đỉnh đầu tối sầm lại, Tưởng Tây Trì đứng bên cạnh cô, để tay dưới vòi nước, muốn chen lấn với cô.

Phương Huỳnh ghét bỏ: “... Cậu chờ một chút không được à?”

Tưởng Tây Trì: “Không được.”

Phương Huỳnh “Hừ” một tiếng, phẩy hai tay đầy nước vào mặt anh.

Tưởng Tây Trì không chút suy nghĩ, một tay bắt lấy ngón tay của cô.

Sửng sốt, lại vội vàng buông ra, có chút không được tự nhiên lui ra sau nửa bước, chạm nhẹ vào mũi, “… Ngày kia phải đến trường học đăng ký.”

“Ừ.”

“Cùng đi ra ngoài Mặc Thành.”

Rõ ràng là câu vô nghĩa, Phương Huỳnh vẫn trịnh trọng gật gật đầu, “... Ừm.”

Tưởng Tây Trì nhìn cô cười cười.

Đến lượt Phương Huỳnh không được tự nhiên, lau nước trên tay lên áo anh, bay nhanh chuồn ra khỏi phòng bếp.



Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 22.06.2018, 22:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: callhergorgeous, haycuoidangyeu, hoàng cảnh du, linhkhin, motconvet, san san, Đông Sương
     

Có bài mới 11.02.2018, 09:18
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 548
Được thanks: 2444 lần
Điểm: 37.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21: Chuyển nhà

Edit & beta: Tịnh Hảo

Thoáng chốc đã qua một kỳ nghỉ hè.

Trong thời gian này, La Tiêu đặc biệt lắp thêm một TV LCD màn hình siêu lớn, cả ngày đều phát cuộc thi đấu đặc sắc của thế vận hội Olympic Bắc Kinh, buôn bán vô cùng được, ngày lễ khai mạc, quán rượu càng đông đúc chen lấn.

Cả hai tháng, Phương Huỳnh gần như đều ở trong quán rượu của La Tiêu kiếm học phí cho mình.

Trường trung học ngoại ngữ Mặc Thành rất tốt, học phí cũng thật sự rất cao, khi sắp khai giảng, Phương Huỳnh còn chưa đủ tiền học phí.

Trước khai giảng hai ngày, Phương Huỳnh theo thường lệ đến giúp ở quán rượu, mười một giờ đêm người ở tầng hai ít đi một chút. Còn có một người chơi bóng, Phương Huỳnh chiếm một bàn khác, cầm lấy gậy bida nhưng không chơi.

Người hút thuốc làm bầu không khí ngột ngạt không thôi, lại không thể mở cửa sổ thông gió.

Đột nhiên Phương Huỳnh mất kiên nhẫn, ném gậy đi, đến cầu thang ngồi xuống. Tầng một xa hoa trụy lạc, âm nhạc ồn ào.

Phương Huỳnh ách xì một cái, tay chống má, không yên lòng nhìn phía dưới.

Một lát, La Tiêu ở phía dưới ló đầu ra nhìn cô: “Ngồi chỗ này làm chó giữ nhà à?”

Phương Huỳnh trợn trắng mắt.

“Mau xuống dưới đi, học trò của anh qua đó tiếp em.”

Cuối cùng Phương Huỳnh giữ vững tinh thần, đứng lên hắt xì một cái, chậm rì bước xuống bậc cầu thang.

La Tiêu cản cô lại, “Đợi một chút.”

“Làm gì? Còn muốn thu phí bảo hộ à?”

“Em thật sự là miệng chó không mọc được ngà voi.” La Tiêu ngậm điếu thuốc trong miệng, đưa tay móc ví tiền trong túi ra, “Học phí còn thiếu bao nhiêu?”

Phương Huỳnh sửng sốt, “Em nói khi nào...”

“Đưa cho em thì vô dụng sao? Anh từng hỏi thăm rồi, học bổng ở ngoài Mặc Thành không thấp, anh đây là đầu tư cho em, vào đó học đàng hoàng cho anh.”

Phương Huỳnh không nói chuyện.

“Cô gái à, sao vẫn còn băn khoăn nhiều thế? Đừng luôn nghĩ chuyện gì cũng chỉ có một mình em gánh vác, em mới bao nhiêu tuổi hả, gánh nổi sao? Tiền bạc đối với anh Tiêu mà nói không thành vấn đề, anh và chị dâu em… em cũng biết. Ba năm nay anh thấy em đến đây, không nói quá đâu, anh xem em như là con gái của mình vậy.”

“… Sao lúc trước còn nói là em gái mà.”

La Tiêu trừng cô, “Muốn ăn đòn phải không?” Rút ra một xấp tiền, nhét vào trong tay cô, “Anh không phải là người tùy tiện cho vay tiền, cứu việc nguy cấp không cứu người nghèo. Em dùng trước, sau này trả nợ cho anh. Vẫn là câu nói kia, học hành cho tốt.”

Phương Huỳnh buồn buồn cầm tiền, qua một lúc lâu, mới nghẹn ngào nói ra một câu “Cảm ơn.”

La Tiêu vỗ vỗ bả vai cô, “Không phải ngày mai em còn phải chuyển nhà sao? Mau trở về ngủ đi, Tây Trì ở bên ngoài đợi em một lúc lâu rồi.”

Dựa vào chiếc xe đạp, Tưởng Tây Trì đặt tay vào trong túi, đứng dưới bóng đêm. Anh mặc áo thun màu xám, vai thẳng tắp, phía trước người đeo một dây chuyền hình đầu đạn.

Người đi tới đi lui ở cửa quán rượu, có cô gái trẻ tuổi ăn mặc hợp thời, liếc nhìn gương mặt trắng nõn của anh vài lần, cười nói: “Anh đẹp trai, mời anh uống rượu nhé!”

Tưởng Tây Trì nhíu mày, làm bộ không nghe thấy.

Cô gái kia đi vào, ngay sau đó là một bóng dáng gầy gò đi ra từ trong quán rượu.

Tưởng Tây Trì nhìn sang, “A Huỳnh.”

Phương Huỳnh bước đến cạnh anh, “Sao cậu lại đứng ở cửa kiếm khách cho anh Tiêu vậy?”

“...”

Tưởng Tây Trì đẩy xe đạp ra, ngồi lên xe, quay đầu nhìn, “Lên xe.”

Phương Huỳnh nhảy lên, nghiêng người ngồi xuống ghế sau. Chiếc xe đạp lắc lư, suýt chút nữa ngã lệch. Tưởng Tây Trì nhanh chóng cầm tay nắm, khẽ khom lưng, dưới chân dùng sức chống xuống đất, chiếc xe đạp bay trong cơn gió oi bức vào cuối tháng tám.

Mới vừa đi ra gia lộ, di động trong túi vang lên.

Một tay Tưởng Tây Trì cầm tay nắm, xe lắc lư một lát, lại được anh ổn định. Giơ tay kia ra, tìm di động.

“Tin nhắn của ai thế?”

“... Cha tớ.”

Tưởng Tây Trì liếc qua trên màn hình La Tiêu gửi tin “Đã gửi tiền cho Phương đom đóm rồi”, đang định khóa màn hình, lại bật ra một tin mới.

Vẫn là của La Tiêu gửi: “… Hai người cũng thật là buồn cười.”

“Chú nói gì thế?”

Tưởng Tây Trì khóa di động, cất trong túi, “… Ngày mai ông ấy đến đón chúng ta.”

Phương Huỳnh đã rất buồn ngủ, mí mắt đều sưng lên. Ngáp một cái rồi một cái, cuối cùng ôm eo của Tưởng tây Trì, “A Trì.”

“Hả?”

“Tớ dựa vào cậu ngủ một lát.”

Tưởng Tây Trì còn chưa trả lời, đầu cô đã dựa vào, gò má áp vào phía sau lưng anh, nóng hừng hực. diendannnnleequydonnn

Các sạp ở đầu cầu đã dọn tiệm, túi rác nhựa rải rác trên nền đất, có thể nghe thấy tiếng nước chảy của sông Lục Xích càng rõ rệt, một tầng sương mù mờ nhạt bao trùm trên sông

Phương Huỳnh ngáp một cái, “Đến rồi à, tự tớ trở về.”

Tưởng Tây Trì tiếp tục đạp vào bên trong, “Tớ đã nói với dì Đinh rồi, đưa cậu đến nhà của tớ ngủ.”

Cả kỳ nghỉ hè, tình huống này không phải chỉ một hai lần, Phương Huỳnh đã sớm tập mãi thành quen.

Đến đầu hẻm, Tưởng Tây Trì khóa xe lại, hai người đi vào hẻm nhỏ.

Sắp đến rạng sáng, trong con hẻm tắt đèn tối om, yên lặng không tiếng động. Tưởng Tây Trì lấy một đèn pin nhỏ từ trong túi ra, soi mặt đường, chạm vào một cái hố, nắm lấy cánh tay của Phương Huỳnh tránh sang bên cạnh, “Cẩn thận.”

Phương Huỳnh đứng cũng có thể ngủ, bị Tưởng Tây Trì bắt lấy, bước chân không vững đi vào bên trong.

Không biết đạp trúng cái gì, bàn chân bị trơn, rồi đột nhiên lao về phía trước.

Ánh sáng đèn pin chiếu loạng xạ, Tưởng Tây Trì vội ôm cô, cánh tay siết chặt đỡ eo cô.

Mang theo hơi thở ấm áp lướt qua xương quai xanh, thoáng chốc lướt qua.

Tưởng Tây Trì bình ổn hô hấp, mới nói: “… Bảo cậu cẩn thận rồi.”

Lần này Phương Huỳnh bị dọa tỉnh, sau khi đứng vững thì liếc nhìn, là một viên đá.

Cô đá cục đá văng ra xa, “Làm tớ sợ muốn chết.”

Tưởng Tây Trì không dễ dàng xoay người, “Đi thôi.”

Ông ngoại bà ngoại đều đã ngủ, Tưởng Tây Trì mở khóa, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Hai người đều vào nhà rón ra rón rén như tên trộm, tắm trong yên lặng xong, mỗi người trở về phòng nghỉ ngơi của mình.

Tưởng Tây Trì định đặt đồng hồ báo thức, vừa muốn tắt đèn, chợt nghe một tiếng đập cửa rất nhẹ.

Phương Huỳnh đứng ngoài cửa, ngáp một cái, “Ngày mai khi nào rời giường thế?”

Cô mặc váy ngủ hoa văn, không có tay, rộng thùng thình.

Đèn trong phòng bị anh che đi một ít, ánh sáng mờ nhạt bao trùm lên cô, dưới cổ, làn da mịn màng trắng noãn.

Tưởng Tây Trì nhìn cô vài lần, mới nói: “... 8 giờ rưỡi.”

“Thật sớm đấy —— cậu kêu tớ được không? Đừng sớm như vậy, cậu chuẩn bị xong thì kêu tớ. Tớ dã thu dọn đồ trong nhà xong rồi.”

“Ừ.”

Phương Huỳnh vẫy vẫy tay, “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Chờ Phương Huỳnh đi rồi, Tưởng Tây Trì đóng chặt cửa lại, bàn tay chống khung cửa, dừng một lát, lần đầu tiên trong đời, khóa cửa lại.

Trong lòng như là bị cái gì đó bắt lấy, đâm vào ngứa ngáy.

Anh tắt đèn, nằm lên giường.

Có chút không thể đè nén được, theo hình dáng vừa mới thoáng nhìn thấy, tiếp tục tưởng tượng.

Máu nóng phân làm hai luồng, một luồng dâng ngược lên, một luồng tuôn xuống…

Lúc gần sôi sục, lại chớp mắt, im lặng nguội lạnh.

Anh khẽ sững sờ, trong lúc đó đột nhiên nhớ đến một đoạn ngắn không đúng lúc xông vào trong đầu.

Trong tình cảnh đó chẳng làm được chuyện gì.

Một mảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy ngoài cửa sổ.

Anh bình tĩnh nằm trên giường một lát, đứng lên, mở cửa ra.

Đến phòng tắm, mở vòi nước, dùng nước rửa tay lau sạch sẽ trên tay, hung hăng lau vài cái, mở vòi nước xối rửa.

Ngẩng đầu, nhìn thoáng qua trong gương.

Ánh mắt chán nản, phẫn nộ, chán ghét bản thân mình, kinh khủng. Uể oải.

Ngay cả chính mình cũng xa lạ.

Tưởng Gia Bình đặc biệt lái xe hơi đến giúp Tưởng Tây Trì và Phương Huỳnh chuyển nhà.

Thuê nhà trên đường Hoa Phổ cách trường trung học ngoại ngữ Mặc Thành không xa, cách xe buýt bốn trạm, lái xe cũng mất khoảng bốn phút, tuy gần hơn nữa sẽ thuận tiện hơn, nhưng điều kiện căn nhà không tốt, vừa quá đắt.

Phòng ở lầu 4, hai phòng một sảnh, và một phòng bếp. Khi Tưởng Gia Bình thuê nhà, đã kêu người quét dọn qua một lần, vừa sắm cho hai đứa nhỏ một bộ bàn ghế và đèn bàn mới.

Để ăn mừng Tưởng Tây Trì thi được trường ngoại ngữ Mặc Thành, còn đặc biệt mua notebook cho anh, điện thoại mới, MP4… nguyên bộ thiết bị điện tử.

Khi đến đường Hoa Phổ, mặt trời lên cao, xuống xe nghỉ ngơi 2 phút, đã nóng đổ đầy mồ hôi.

Tưởng Gia Bình lên xuống, chuyển vali trong xe lên.

Ông đứng dưới máy điều hòa trong phòng khách để gió thổi mát một lát, gọi Tưởng Tây Trì, “Tây Trì, con và Tiểu Phương cùng dì Đinh dọn dẹp một lát, chúng ta cùng nhau ra ngoài ăn cơm!”

Tưởng Tây Trì đang treo quần áo vào trong tủ, “Không ăn.”

“Con không ăn, Tiểu Phương và dì Đinh không ăn sao? Ở gần đây thôi, dì Từ con đã đến trước rồi, đã gọi đồ ăn rồi.”

Qua một lúc lâu, Tưởng Tây Trì mới bình thản “dạ” một tiếng.

Đến nhà hàng, vừa ngồi xuống không bao lâu, liền bắt đầu dọn đồ ăn.

Em trai của Tưởng Tây Trì – Tưởng Nghệ Hiên hơn hai tuổi, Tưởng Tây Trì vừa vào cửa, cậu bé liền ôm lấy chân gọi “Anh trai anh trai”.

Từ Uyển Xuân vội vàng nhìn Tưởng Tây Trì, đưa tay kéo Tưởng Nghệ Hiên, “Hiên Hiên, lại đây ngồi, đừng làm phiền anh.”

Tưởng Tây Trì vẫn bình tĩnh, một tay ôm lấy Tưởng Nghệ Hiên, đặt lên ghế dựa bên cạnh Từ Uyển Xuân.

Cậu bé tự đứng lên ở trên ghế, cười khanh khách không ngừng.

Lúc ăn cơm, Tưởng Gia Bình vẫn bùi ngùi: “Cô con cũng nói, phải làm cho con một bữa tiệc chúc mừng, dù gì Mặc Thành cũng là trường số một số hai…”

Từ Uyển Xuân cắt ngang lời ông: “Tây Trì không thích nhiều người ồn ào, không phải ông không biết.”

Tưởng Gia Bình cười nói, “Ừ, đứa con trai này của tôi, cái gì cũng tốt, chỉ có tính tình là quái gở.” Nhìn về phía Phương Huỳnh, “Tiểu Phương, sau này con là bạn học của thằng bé, trò chuyện với nó nhiều một chút, để nó đừng có cô đơn như vậy…”

Phương Huỳnh suýt chút nữa không ngừng cười được, “Dạ.”

Nói về trình độ quái gở, cô và Tưởng Tây Trì, chưa thể phân biệt được thắng bại đâu.

Từ buổi chiều đến buổi tối, mới dọn dẹp xong “nhà mới”.

Phương Huỳnh càng giúp càng rối, một trận gà bay chó sủa, cuối cùng bị Đinh Vũ Liên sai đi mua dưa hấu cho mọi người.

Phương Huỳnh mua dưa hấu về cắt, đưa một miếng cho Tưởng Tây Trì, đặt ở trên bàn anh, ngồi ở trên giường, nhìn anh treo quần áo gọn gàng để vào trong tủ.

“A Trì.”

Tưởng Tây Trì quay đầu nhìn cô.

“Có phải cậu làm chuyện gì cũng đều như vậy không? Có trật tự.”

“Cậu đang tự kiểm điểm mình à?”

Phương Huỳnh cười hì hì, “Tớ có cái gì tốt mà để kiểm điểm, dù sao tớ cũng không sửa được, không phải còn có cậu sao?”

Cắn hai miếng dưa, chợt nghe Đinh Vũ Liên ở phòng đối diện gọi cô.

Phương Huỳnh lê chân đi đến phòng mình, “Mẹ, sao vậy?”

Đinh Vũ Liên liếc qua phòng đối diện, khép cửa lại, “Bé con, sau này con đừng tùy tiện vào phòng Tây Trì nữa.”

Phương Huỳnh không hiểu, “Vì sao ạ?”

“Tuổi tụi con cũng không còn nhỏ nữa, tránh điều xấu.”

Phương Huỳnh càng hoang mang, “Con và cậu ấy vẫn luôn như vậy, có gì cần tránh ạ?”

“...” Đinh Vũ Liên xếp quần áo trong tay, “Dù sao con nên tránh một chút, chỉ cần không ở phòng của mình, đều phải mặc quần áo thật kín rồi mới ra ngoài.”

Phương Huỳnh ngẫm nghĩ, cuối cùng hiểu ra, “Oa... Mẹ, tư tưởng của người lớn thật là xấu đấy!”


Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 22.06.2018, 22:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: Shur'tugal, cloud176, haycuoidangyeu, linhkhin, motconvet, san san
     
Có bài mới 14.02.2018, 21:58
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 548
Được thanks: 2444 lần
Điểm: 37.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22: Huấn luyện quân sự

Edit: Tịnh Hảo

Huấn luyện quân sự trước ngày khai giảng.

Cuối thu, trời nắng gắt tàn sát mọi người, học sinh mới ở trên sân thể dục mặc đồng phục ngụy trang, bị nắng chiếu đến khô héo, vừa hô nghỉ ngơi thì mọi người liền chạy đến dưới bóng cây.

Tưởng Tây Trì có vóc người cao lại vừa nghiêm túc, mặc bộ quân phục, thẳng tấp cao ngất, vô cùng đặc biệt trong đám người nên dễ nhìn thấy. Huấn luyện viên vừa liếc mắt đã nhìn trúng, chọn làm lớp trưởng. Cuối cùng phát hiện lớp trưởng này vốn không để ý chuyện gì cả, khi nghỉ ngơi cũng chạy nhanh hơn người khác.

Phương Huỳnh phiền nhất chính là những quy địng cứng ngắc, nhưng đã đồng ý với Tưởng Tây Trì lên cấp 3 phải đúng đắn ít gây chuyện, nên chỉ có thể tạm thời thu lại tính tình cáu kỉnh của mình.

Buổi chiều trời nóng, huấn luyện viên không dám để bọn họ huấn luyện quá lâu, sợ bị cảm nắng, cứ nửa tiếng rồi nghỉ ngơi.

Vừa hô “giải tán”, Phương Huỳnh lập tức chuồn mất, không quan tâm gì cả, ngồi xuống bóng cây. Một lát, Tưởng Tây Trì cũng lại đây. Anh nhìn chằm chằm mặt đất, đứng từ chối một lát, mới chịu ngồi xuống.

Phương Huỳnh cởi nón ra làm quạt, quay qua nhìn Tưởng Tây Trì, ngạc nhiên: “… Sao cậu không đổ mồ hôi?”

Tưởng Tây Trì: “... Ồ.”

Phương Huỳnh: “... Cũng không bị đen.”

Tưởng Tây Trì: “...”

Phương Huỳnh: “Rất tức giận đấy.”

Tưởng Tây Trì mặc kệ cô, cầm bình nước đặt ở bên cạnh đưa cho cô, sờ sờ, đã bị nắng chiếu đến nóng theo luôn rồi.

“Khát không, tớ đi qua mua hai chai nước đá.”

Phương Huỳnh: “Được được.”

Tưởng Tây Trì đang muốn đứng lên, chợt nghe bên cạnh có một người hô lớn: “Lương công tử mời mọi người uống nước đây!”

Phương Huỳnh nhíu mày, “Cái gì mà Lương công tử? Lương Sơn Bá à?”

“Lương Yến Thu.”

“Ồ.” Phương Huỳnh trợn trắng mắt, “Tên ngốc kia có tiền à.”

Lương Yến Thu mang logo Âu Mỹ, gắn lên trên quân phục vô cùng chói mắt. Phía sau cậu ta là ba người học sinh, một người xách hai túi nilon rất to, giống như lãnh đạo xuống nông thôn thăm hỏi, lần lượt đưa nước đá đến trong tay các bạn học nghỉ ngơi dưới bóng mát.

Lương Yến Thu tự lấy ra một chai từ trong túi, vặn mở uống một ngụm, giơ tay vẫy vẫy vô cùng giống như “thủ trưởng”, “Mọi người cứ việc uống, không đủ thì nói với tớ.”

“Lương công tử...”

Lương Yến Thu quay đầu lại.

“Không đủ...”

“... Làm sao có thể không đủ! Thêm huấn luyện viên tổng cộng là 50 người! Vừa vặn mua 50 chai!”

“Thực sự không đủ.” Người kia vô tội giơ túi nilon rỗng trong tay lên, “Cậu đã quên tính chính cậu… Cậu uống một chai, nên thiếu một chai.”

“...” Lương Yến Thu không nói gì nhìn chai nước đá đã vơi đi phân nửa trong tay.

Người ngồi ở bên cạnh Phương Huỳnh, vừa đúng xui xẻo không có nước.

Lương Yến Thu tự giác làm không chu đáo chuyện này, đang muốn đi qua giải quyết “nguy cơ quan hệ xã hội”, đã thấy cô trực tiếp đưa nước trong tay cho Tưởng Tây Trì bên cạnh.

Lương Yến Thu thật sự không muốn gặp học sinh giỏi, nhất là học sinh giỏi thi vào đứng trong top 3, cũng không có ý muốn bù đắp, chân vòng lại, bước đi.

Phương Huỳnh mở chai nước đá trong tay Tưởng Tây Trì, ngửa đầu uống phân nửa, đưa cho Tưởng Tây Trì.

Tưởng Tây Trì nhìn cô, lại nhìn chai nước trong tay cô.

“Ồ...” Phương Huỳnh ý thức được, “Cậu thích sạch sẽ, cậu ghét bỏ tớ.”

“...” Tưởng Tây Trì đưa tay đoạt lấy chai nước.

Ánh mắt không tự nhiên nhìn chỗ miệng chai, một lát, ngửa đầu uống ừng ực không còn một giọt.

Khi anh uống nước, Phương Huỳnh cũng đang nhìn chằm chằm.

Hầu kết lúc lên lúc xuống.

Tưởng Tây Trì uống xong, phát hiện ánh mắt của cô, “Nhìn cái gì?”

“... Không có.” Phương Huỳnh sờ sờ mũi, đột nhiên cảm thấy không tự nhiên.

Tưởng Tây Trì nhìn chai không trong tay, cũng cảm thấy không được tự nhiên.     

Hai người một người nhìn bên trái, một người nhìn bên phải.

Lúng túng ngồi một lát như thế, huấn luyện viên chợt thổi còi, “Tập hợp!”

Tưởng Tây Trì đứng lên, đưa tay ném bình không đi. Bình không bay thành hình vòng cung, vững vàng rơi vào thùng rác.

Phương Huỳnh sâu sắc cảm thấy phía sau có vài ánh mắt, quả thật là mấy nữ sinh, nhìn Tưởng Tây Trì chằm chằm hăng hái kề tai xì xào bàn tán.

Cô khẽ hừ một tiếng, bĩu môi.

Buổi tối, trên sân thể dục lớn đang chiếu bộ phim giáo dục chủ nghĩa yêu nước “Trương Tư Đức”.

Phương Huỳnh và Tưởng Tây Trì ngồi ở hàng cuối cùng, mỗi người đeo một tai nghe nghe nhạc.

Một lát, vang lên tiếng “bốp”.

Tưởng Tây Trì nhìn cánh tay mình, lại nhìn Phương Huỳnh.

Phương Huỳnh vô tội: “Không đánh cậu, có muỗi.”

“... Sao tớ không biết vậy.”

“Cậu ngu ngốc.”

Tưởng Tây Trì nhìn cô, “... Cậu mới ngu ngốc.”

Phương Huỳnh nhàm chán không ngồi yên, khuỷu tay chống trên đầu gối, hai tay ôm mặt, “… Bộ phim nói gì thế?”

“Không biết.”

“Cậu không xem sao?”

“Không.”

Phương Huỳnh ngửa đầu nhìn anh, “Vậy cậu đang nhìn cái gì?”

Vẻ mặt Tưởng Tây Trì bình tĩnh, “Không nhìn cái gì cả.”

Phương Huỳnh nhàm chán ngáp một cái, “Nơi này muỗi thật nhiều đấy, chúng ta đi căn tin mua chút đồ ăn đi.”

Vừa dứt lời, lại nghe phía sau có một giọng nói đè thấp phấn khởi thông báo: “Lương công tử mời mọi người ăn đồ ăn vặt!”

Lãng Vị Tiên (tên loại bánh snack), bánh bơ nhỏ, bánh mì gấu trúc, socola HERSHEY, khoai tây chiên… truyền về phía trước.

Phương Huỳnh: “... Cái tên Lương Yến Thu này có phải bị bệnh không? Tiền nhiều đốt không hết nên quyên cho tớ à?”

Đỉnh đầu có một giọng nói, “Bạn Phương Huỳnh có khó khăn gì sao?”

Phương Huỳnh ngẩng đầu, đối diện là gương mặt tươi cười nhe ra tám cái răng trắng sáng.

Phương Huỳnh: “...”

“Trực tiếp cho tiền, chuyện này ảnh hưởng không tốt, nhưng tớ có thể nói cha tớ lập một học bổng…” Lương Yến Thu ngồi bên cạnh cô, xắn tay áo, nhìn dáng vẻ e là muốn tán dóc về chuyện học bổng từ kiếp này đến kiếp trước một lần.

Tưởng Tây Trì tháo tai nghe xuống, bắt lấy cánh tay Phương Huỳnh, “Đi.”

“Đi đâu?”

“Mua đồ ăn vặt.”

“Này không phải có...” Phương Huỳnh chỉ chỉ túi nilon phía trước mặt, lại bị Tưởng Tây Trì quăng về sau, cứ như vậy rời khỏi băng ghế, tự nhiên đứng lên.

Huấn luyện viên tuần tra ở phía sau gào to: “Bạn học phía trước ngồi xuống!”

Phương Huỳnh vội vàng kéo Tưởng Tây Trì ngồi xuống cỏ, đúng lúc Lương Yến Thu vạc chân ra bao quanh.

Ba người nhìn nhau, tình hình có chút lúng túng.

Lương Yến Thu nhìn Phương Huỳnh, lại nhìn cánh tay Phương Huỳnh kéo Tưởng Tây Trì, “Quan hệ của bạn Phương và bạn Tưởng tốt lắm đấy.”

“Tốt hay không liên quan gì đến cậu.” Phương Huỳnh trợn trắng mắt, quay đầu nhìn huấn luyện viên cùng đội trưởng hàng khác nói chuyện, liền lôi kéo Tưởng Tây Trì, khom lưng, dọc theo khe hỡ trong hàng, lặng lẽ rời khỏi sân thể dục.

Đến căn tin mua chút sữa chua và đồ ăn vặt, hai người lại về lớp học.

Kết quả vừa nhìn, đèn đuốc sáng trưng, bên trong đã có ba bốn người ngồi, xem phim, nghe nhạc, thì ra không chỉ có hai người họ chuồn đi.

Ghế đã ở trên sân thể dục, hai người trực tiếp ngồi lên bàn học.

Phương Huỳnh ngồi dựa lưng vào vách tường, mở nắp sữa chua, vươn đầu lưỡi liếm vài miếng sữa chua dính trên nắp, ngửa đầu uống một hớp lớn.

Nâng mắt nhìn, phát hiện Tưởng Tây Trì đang nhìn cô.

“Làm sao vậy? Cậu cũng muốn uống à...”

“... Dính trên mặt.”

Phương Huỳnh nâng tay chùi, “Chỗ nào?”

“Dựa qua đây một chút…”

Phương Huỳnh không kiên nhẫn, lục tìm khăn giấy trong ngăn kéo, đột nhiên Tưởng Tây Trì đưa tay.

Cô dừng một lát, không biết vì sao lại ngừng hô hấp.

Ánh mắt Tưởng Tây Trì gần như là chăm chú nhìn vào chỗ khóe miệng kia của cô, một lát, ngón tay anh chạm vào, lau miệng cô.

Đầu ngón tay có chút lạnh, có chút...

Phương Huỳnh nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, “Cái kia…”

“Tốt rồi.” Tưởng Tây Trì rũ mắt, nhìn trên ngón trỏ, không tự giác xoa xoa, sau đó mới rút khăn giấy, lau tay sạch sẽ.

Phương Huỳnh nhét hai viên kẹo mềm Q.Q, vừa ăn vừa nói, “… Nghe nói học kỳ này kết thúc chúng ta phải kiểm tra chia lớp. Học kỳ sau đa số vào khoa tự nhiên, còn lại muốn vào lớp thực nghiệm và lớp thường.”

Tưởng Tây Trì cảm thấy có chút ngạc nhiên, “... Sao cậu lại quan tâm chuyện xa vời như vậy?”

“Cậu học khoa tự nhiên nhỉ?”

“Ừ.”

“... Tớ sợ mình không vào được lớp khoa học tự nhiên và lớp thực nghiệm.”

“Cậu có thể học khoa văn.”

Phương Huỳnh bĩu môi, “Không muốn. Tớ rất phiền chính trị.”

Yên lặng một lát, Tưởng Tây Trì nói: “... Có tớ nè.”

“Hả?”

“... Dạy thêm cho cậu.”

Phương Huỳnh cười.

“... Tớ cũng không muốn học khoa văn.”

“Vì sao?”

“... Thì tớ không có bài văn để sao chép chứ sao.”

“... Chúng ta không học cùng nhau, tan học không phải cũng có thể cho cậu sao chép sao!” Tưởng Tây Trì không nói chuyện, nghĩ nghĩ, sau một lúc lâu, vẫn nói: “Cậu nên học khoa văn đi?”

“...” Phương Huỳnh không nói gì, “Sao lại thay đổi?”

Tưởng Tây Trì dừng một lát, “... Đều được, cậu thích cái gì thì học cái đó.”

“Cậu còn chưa có trả lời đấy, sao lại muốn tớ học khoa văn?”

Tưởng Tây Trì nhìn cô, “... Không có gì, nói bừa.”

Bởi vì nam sinh của khoa học tự nhiên rất nhiều.

Khi bộ phim sắp kết thúc, Tưởng Tây Trì trở về sân thể dục, chờ hàng ngũ giải tán, hai người nhấc ghế dựa trở về.

Phương Huỳnh đã dọn dẹp đồ xong, trong miệng ăn kẹo cao su, nghe nhạc, chờ Tưởng Tây Trì.

Nơi ở của hai người họ gần, về nhà không mất bao nhiêu thời gian, cho nên không nhanh không chậm, không tranh đoạt ra phòng học với người khác.

Người đã đi hơn phân nửa, mới chậm rãi đi ra ngoài.

Phương Huỳnh cúi đầu đổi nhạc nên không chú ý, vừa nhấc đầu mới phát hiện có một người ngồi trên bục giảng, từ trên cao nhìn xuống cô.

Phương Huỳnh hoảng sợ, “Làm gì vậy?”

Lương Yến Thu hứng thú cười, “Bạn Phương, tớ nghe nói cậu ở cùng một chỗ với bạn Tưởng?”

“Liên quan gì đến cậu.”

Tình hình đầu năm nay là gì thế, sao chuyện riêng tư truyền ra nhanh như vậy.

Ánh mắt Lương Yến Thu liếc về phía sau, nhìn Tưởng Tây Trì, “Các cậu…”

Tưởng Tây Trì lạnh nhạt liếc cậu ấy một cái: “Từ lúp cấp 2 tụi tớ đã ở chung một chỗ rồi, có vấn đền gì sao?”

Lương Yến Thu sửng sốt, đè mũ thể thao xuống, cười nói: “Không có gì.”

Nhảy xuống bàn giáo viên, đi ra một bước, lại quay đầu, “Chơi Warcraft không?”

Tưởng Tây Trì không lên tiếng.

Lương Yến Thu cười, “Có rảnh thì đấu đơn nhé.”

Về nhà, Phương Huỳnh tắm rửa trước, mặc áo ngủ hai dây mà Đinh Vũ Liên mới mua cho cô, đi gọi Tưởng Tây Trì tắm.

Cửa khép hờ, Phương Huỳnh trực tiếp đẩy ra.

Đã thấy màn hình máy tính lúc nãy còn sáng, một lát sau liền tối đi.

Tưởng Tây Trì đứng lên, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, “... Tắm xong rồi?”

“Ừ.” Phương Huỳnh nhìn chỗ máy tính, “... Cậu đang làm gì?”

“Không có.”

“... Vậy sao cậu rút điện ra?”

“... Chân đá phải.”

Phương Huỳnh nhìn anh tựa như nghiên cứu, một lát, cười ác ý, “Có phải cậu đang xem phim đó…”

“Không có.” Tưởng Tây Trì cầm lấy khăn lông trên bả vai cô, che lên đầu cô, ỷ vào ưu thế dáng người cao ráo, còn ấn đầu cô, đưa tay đóng cửa lại, “… Sau này vào phòng nhớ gõ cửa.”

Phương Huỳnh lấy khăn lông ra, “Tưởng Tây Trì! Cậu thay đổi!”

Bước chân của Tưởng Tây Trì không dừng lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, cloud176, haycuoidangyeu, linhkhin, motconvet, san san
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bora, Giauyen2009, Hatdekute1405, Ly Tuyết, mozit, oclengkeng, sujuno1, tiểu bạch 2010 và 276 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.