Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Xiềng xích yêu thương - Ngụy A Ương

 
Có bài mới 13.02.2018, 22:59
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 3291
Được thanks: 784 lần
Điểm: 9.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Xiềng xích yêu thương - Ngụy A Ương - Điểm: 10
Chương 18

Edit: Thỏ

Phùng Tầm Kha bốn tuổi đứng trên ghế con, khom người trước cửa sổ, chớp đôi mắt to tròn màu xanh nhìn xuống bên ngoài. Thẳng đến khi người đàn ông tóc vàng mắt xanh xuất hiện, hắn mới vui vẻ kêu lên: “Cha ơi!” Sau đó quay lại nhìn Phùng Tây cười nói, “Mẹ, cha về rồi!”

Gương mặt Phùng Tây rất ôn hòa, nàng cúi xuống bế Phùng Tầm Kha: “Đi, chúng ta đi đón cha con.”

Người đàn ông nhìn đôi mẹ con đang chờ y dưới lầu, chạy chậm vài bước rồi hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Phùng Tầm Kha. Y khẽ hôn lên khóe môi Phùng Tây, cười bảo: “Tình yêu nhỏ và tình yêu lớn của anh.”

“Cha, cha có đem chocolate cho con không?” Phùng Tầm Kha lay lay chiếc túi của y, hắn thích ăn nhất là chocolate.

Người đàn ông cười to: “Con là quỷ tham ăn!”

Phùng Tây đứng một bên lẳng lặng nhìn bọn họ, nàng mỉm cười đến dịu dàng.

Hình ảnh vụt qua, Phùng Tầm Kha và Phùng Tầm Kha khiếp sợ đứng trước cửa, đập vào mắt hai mẹ con là cảnh tượng người đàn ông tóc vàng quần áo xộc xệch đang hôn môi một cô gái xa lạ.

Sau phút giây trầm mặc ngắn ngủi, Phùng Tây giống như phát điên. Nàng vọt lên phía trước, tách rời đôi nam nữ kia, lòng đau quặn thắt: “Tại sao? Tại sao?” Người đàn ông ôm chặt cô gái vào lòng, còn đưa tay đẩy ngã Phùng Tây đang điên tiết. Y quát to: “Cô tránh ra, tôi yêu em ấy!” Nói xong liền kéo tay cô ta rời khỏi cửa.

Mà đứng bên ngoài Phùng Tầm Kha sợ tới mức mặt đầy nước mắt, hắn vội vàng chạy tới giữ lấy tay người đàn ông: “Cha ơi, đừng bỏ con, cha ơi!”

Người đàn ông nhìn đứa bé khóc nức nở, cuối cùng thu tay, dẫn cô gái kia đi mất. Phùng Tây trong nhà tựa như phát điên, nàng gào thét, nàng vung một chiếc ghế ném vào TV, sau đó lại lật ngã cái bàn…

Phùng Tầm Kha hoảng loạn trốn ở một góc cầu thang, hắn vừa lau nước mắt vừa mếu máo kêu lên: “Cha, mẹ…”

Từ dạo ấy, Phùng Tầm Kha không hay gặp cha mình nữa. Còn người mẹ dịu dàng trước kia  của hắn sẽ luôn tóm chặt vai hắn, không ngừng hỏi đi hỏi lại rằng: “Tại sao đối xử như vậy với tôi? Anh đi đâu? Vì sao không về nhà?” Hồi lâu dường như bừng tỉnh, nàng đẩy Phùng Tầm Kha ra, hốt hoảng nói: “Mi không phải anh ấy! Mi không phải! Vì sao mi giả vờ lừa gạt ta?”

Thậm chí những khi kích động, Phùng Tây sẽ không kiểm soát được chính mình, nàng bóp chặt cổ Phùng Tầm Kha: “Anh làm tôi khổ đau như thế, vì sao anh dám không cần tôi…” Nhưng cũng mau chóng buông tay, tiếp theo sẽ không ngừng nói xin lỗi với đứa con trai duy nhất. “Thực xin lỗi, mẹ không cố ý, thực xin lỗi…”

Phùng Tầm Kha bốn tuổi bởi vì sợ hãi đối diện với một người mẹ thất thường nên hắn thường bò xuống gầm giường để trốn, chờ đến khi Phùng Tây bình tĩnh hắn mới dám từ dưới giường bò ra; thậm chí có nhiều đêm hắn đều ngủ quên dưới gầm giường. Khi đó xung quanh hắn rất tối, hắn luôn lo sợ bên trên xuất hiện ma quỷ, nhưng càng sợ mẹ hắn đánh hắn hơn. Phùng Tầm Kha sống trong thấp thỏm, đôi mắt biếc xanh vì âu lo mà đầy tràn nước mắt. Thời gian bất giác trôi qua, đôi mắt ấy trở nên lạnh nhạt và bình tĩnh, bởi vì hắn cảm thấy không có gì đáng sợ, không gì là đáng sợ. Chỉ cần thích ứng với bóng đêm, thích ứng với một người mẹ bất thường thì mọi thứ sẽ ổn.

Mặc dù tối đó cha hắn đã quay lại, hắn chợt nghĩ chỉ cần cha trở về mẹ sẽ không tức giận nữa, còn hắn có thể tùy ý làm nũng với mẹ cha. Hắn sẽ không cần trốn dưới gầm giường, hắn không sợ sệt, hắn luôn mong như thế.

Thẳng đến một đêm, Phùng Tầm Kha đang ngủ thì mơ hồ nghe thấy tiếng cãi nhau. Hắn bước xuống giường, nghĩ rằng mẹ lại trở nên kỳ quái thì muốn khóa cửa phòng. Nhưng vừa ra khỏi cửa nhìn đến phòng khách đã thấy Phùng Tây quỳ mọp ôm lấy ống quần người đàn ông, kêu khóc: “Anh đừng đi, đừng về Mỹ! Em sai rồi, em thật sự sai rồi!”

“Chúng ta nên chấm dứt, tôi và cô vốn không hề kết hôn! Tôi phải về Mỹ, từ nay không liên quan gì nhau!” Người đàn ông nói bằng vẻ kích động, trong tay y còn xách theo hành lý, hiển nhiên muốn rời khỏi nơi này.

Y nói xong bèn hất tay Phùng Tây, còn vợ y vẫn thét lên từng đợt: “Không! Có chết em cũng không để anh đi!” Nhưng người đàn ông vẫn muốn thoát khỏi nàng.

Người đàn ông đang muốn ra cửa đột nhiên nghe thấy chất giọng non nớt của trẻ con: “Cha!” Y dừng bước chân, nhìn Phùng Tầm Kha từ phòng ngủ đi tới.

Y thở dài, đến trước mặt Phùng Tầm Kha, ngồi xổm xoa xoa mái tóc mềm của hắn: “Cha phải đi.” Lại dừng một chút, “Sau này… Sẽ về thăm con.”

Nói xong, y đi thật. Nhưng không đứng lên mà cứ thế ngã xuống trước mắt Phùng Tầm Kha.

Phùng Tây đứng đằng sau, cầm trên tay một cây sắt to dài, gương mặt nàng đầy vui vẻ: “Ha ha, như thế anh sẽ không bỏ tôi!”

Phùng Tầm Kha quỳ gối nhìn người đàn ông nằm trên đất, cố gắng lay lay người y, vừa khóc vừa kêu: “Cha ơi, tỉnh dậy…”

Bốp một tiếng, Phùng Tây tát vào mặt con trai, nàng hung ác mắng rằng: “Khóc cái gì? Nín ngay!” Sau đó vô cùng dịu dàng khuyên nhủ: “Cha con sẽ không bỏ mẹ con mình nữa, con nên vui mừng đấy.”

Nhưng ngay lập tức, Phùng Tây điên cuồng bác bỏ: “Không, không! Anh ấy sẽ rời đi, mẹ còn muốn chặt chân cha con, a! Không thể! Còn phải chặt đầu, tất cả băm hết… Tất cả băm nhuyễn, cha con sẽ mãi mãi ở đây!” Như đã nghĩ suy thông suốt, Phùng Tây tức khắc đứng lên, lấy trong nhà bếp ra một con dao.

Phùng Tầm Kha vô cùng sợ hãi, hắn ngơ ngác đứng đó, mở to đôi mắt màu xanh nhìn đăm đăm. Thẳng đến khi lưỡi dao sáng chói lóe lên, từng dòng máu ấm áp bắn vào môi hắn, mặt hắn, Phùng Tầm Kha mới biết được thế gian này không còn gì khiến hắn sợ sệt nữa…

Phùng Tầm Kha choàng tỉnh. Hắn bật đèn, nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường. 3 giờ sáng, hắn bóp bóp huyệt thái dương, cười khẽ. Thật nhàm chán, thế mà mơ thấy chuyện trước kia. Phùng Tầm Kha thấy hơi khát, hắn liền ngồi dậy chuẩn bị ra phòng khách rót nước.

Phòng khách sáng đèn, hắn không ngờ Phùng Tây chưa ngủ. Nàng ngồi trên sofa, cúi đầu không biết nghĩ ngợi chuyện gì. Phùng Tầm Kha đoán không ra bèn đi đến bàn nước.

Nàng vừa trông thấy Phùng Tầm Kha thì ngẩng đầu, bỗng nói: “Tao có thể gặp cha mày rồi.”

Phùng Tầm Kha đang rót nước cũng dừng lại, hắn nghiêm túc quan sát Phùng Tây, hắn muốn chắc chắn rằng Phùng Tây có phát bệnh hay không. Tựa như biết hắn nghĩ gì, Phùng Tây bèn cười ha hả: “Tao ung thư phổi giai đoạn cuối.” Ngón tay thon thon gõ mặt bàn. “Tao cảm thấy cha mày nhớ tao, muốn tao đi gặp hắn.”

Phùng Tầm Kha sau khi nghe xong, tiếp tục rót nước, rồi hắn hỏi bằng giọng điệu bình tĩnh: “Chuyện khi nào?”

Phùng Tây dựa vào sofa: “Ngày hôm qua khám ở bệnh viện.” Nàng nghiêm túc nhìn Phùng Tầm Kha, lần nữa cười ầm ĩ. “Thật hoang đường, mày quan tâm tao? Ha ha, mày đúng là rất giống tao, quá ngu xuẩn.”

“Ít nhất, mẹ đã từng yêu tôi phải không?”

Phùng Tây cảm thấy đầu ngày càng đau, gần đây dùng rất nhiều thuốc. Có khi nàng đã không phân biệt được hiện tại và quá khứ, nghĩ ngợi giây lát bèn vươn tay: “Ừ, bốn năm.”

Phùng Tầm Kha nhìn cốc nước trong tay. Rõ ràng vừa rồi rất khát nước, nhưng lúc này hắn không có tâm trạng để uống.

“Lòng dạ con người rất dễ đổi thay. Lúc trước hắn thề sống chết yêu tao, kết quả nói hết yêu thì hết, nói bỏ tao thì bỏ, cho nên tao đối với mày cũng chỉ có bốn năm yêu thương. Những ngày sau tao đều oán trách sự tồn tại của mày, tao thật không có cách hận hắn. Dường như hắn luôn lởn vởn trong đầu tao, từng giờ từng phút khiến tao mộng tưởng.”

“Tao biết tao vẫn luôn yêu hắn, vì thế tao chỉ có thể hận mày. Tựa như hiện tại, tao vui lắm chứ. Bởi tao biết tao sắp chấm dứt khổ đau, a, tao có thể nhìn thấy hắn rồi. Nay bỗng phát hiện ra, mày đối với người mẹ như tao vẫn còn cảm xúc, tao càng vui hơn. Chờ tao không còn nữa, để lại mày cô độc trên cõi đời, chắc mày rất khổ sở phải không?”

Đây là lần đầu tiên Phùng Tây nói nhiều như thế đối với đứa con trai. Nàng nói rất dịu dàng, không nhanh không chậm, giống như dốc cạn tiếng lòng, mà nét mặt còn đang vui vẻ.

“Tôi vào phòng, bà nghỉ ngơi đi.” Phùng Tầm Kha buông cốc nước, chuẩn bị vào phòng.

Phùng Tây gọi hắn: “Phùng Tầm Kha, mày phải biết tao không mong mày hạnh phúc. Tao muốn làm cuộc sống của mày nát tan, như vậy tao mới có thể đi tìm cha mày. Dưới cõi âm, tao sẽ cười hì hì nói với hắn: Con anh thật kém cỏi. Nói không chừng sẽ thấy nét mặt đớn đau của hắn, rồi hắn ôm tao, hối hận vì đã đối với tao thế này.”

Phùng Tầm Kha im lặng. Hắn chỉ lặng lẽ vào phòng, đóng cửa, nằm yên trên giường. Hắn nhắm mắt rồi mở mắt, ánh đèn sáng chói dội vào đôi con ngươi đến nhói đau. Hắn ở lâu trong bóng tối, nên chỉ lần một tia sáng lướt qua, hắn sẽ gắt gao nắm chặt.

“Dung Dung, thích tôi không?” Lần nữa hắn khép đôi mi, lẩm bẩm.



Sáng sớm Lưu Quế Lệ mở cửa, chuẩn bị đi đổ rác thì bắt gặp nhà đối diện có một người đàn ông. Trong lòng Lưu Quế Lệ tràn ngập khinh thường, cô vội vàng đổ rác. Sau khi quay lại đã thấy Phùng Tây đứng trước cửa, nhưng hôm nay nàng không vui mừng đón khách vào nhà.

“Nếu anh không muốn chết thì đừng tìm tôi.” Phùng Tây hất mái tóc dài, cong cong đôi mắt. “Tôi bị HIV, dễ lây bệnh cực.” Nói xong nàng lấy một tờ xét nghiệm đưa cho gã. “Anh xem đi!”

Trùng hợp chính là năm trước tiểu khu này có một thanh niên nhiễm HIV mà chết. Lúc chết cả người gầy như bộ xương, người nhà của hắn sợ tới mức bỏ chạy, rốt cuộc thi thể nằm đó ngày qua ngày bắt đầu có mùi hôi thối mới có kẻ hô hoán, đem hắn kéo đi.

Huống gì những năm 200x mọi người đối với bệnh HIV không quá rõ ràng, trong mắt bọn họ, bệnh này và tình dục không liên quan nhau; nhưng một khi mắc bệnh sẽ không có thuốc chữa, cả đời sống không thể ngẩng đầu, khi chết vẫn bị thế gian ghê tởm. Hơn nữa theo quan niệm của họ, chỉ cần đến gần đối tượng bị HIV sẽ nhiễm HIV, vì vậy không ai muốn đùa mình đang mang căn bệnh thế kỷ với người khác.

Cho nên người đàn ông sợ tới mức không dám xem giấy xét nghiệm đã chạy đi.

Lưu Quế Lệ nghe được toát mồ hôi lạnh. Phùng Tây qua lại nhiều người nên sẽ dễ dàng nhiễm HIV, do trước kia cô có làm việc ở bệnh viện nên hiểu HIV không lây qua đường không khí, nhưng cô vẫn không nén được cơn sợ hãi trong lòng. Lại nghĩ đến việc Dung Dung và Phùng Tầm Kha chơi thân với nhau… Càng nghĩ càng thêm sợ, cô nhanh chóng chạy vào nhà, khóa chặt cửa, bất cứ giá nào cũng không thể để Dung Dung có quan hệ với Phùng Tầm Kha.

Phùng Tây nhìn người đàn ông hoảng loạn chạy trốn và Lưu Quế Lệ chốt chặt cửa nhà, nàng ngồi xổm xuống đất, nhặt giấy xét nghiệm lên – là bệnh ung thư phổi.

Sao cũng được, sớm thôi, hết thảy sẽ không còn vướng bận nàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 13.02.2018, 23:17
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 3291
Được thanks: 784 lần
Điểm: 9.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Xiềng xích yêu thương - Ngụy A Ương - Điểm: 10
Chương 19

Edit: Thỏ

Trên đường tan trường, Phùng Tầm Kha không nói hai lời đã kéo cặp sách từ trên lưng Cao Dung xuống, sau đó bỏ vào một phong thư. Cao Dung khó hiểu hỏi: “Đó là gì vậy?” Nói xong muốn mở ra nhìn.

Phùng Tầm Kha nhanh chóng nắm tay cậu, mỉm cười, lắc đầu nói: “Về nhà mới xem được.”

Cao Dung bị hắn làm cho tò mò, cười hỏi: “Thư tình đúng không?”

Đôi mắt xanh của Phùng Tầm Kha sáng lên: “Cho Dung Dung thư tình.” Hắn nói vô cùng nghiêm túc.

“Hả? Thư tình? Cậu cho mình ư?” Cao Dung chỉ nhất thời trêu chọc, nào ngờ hắn lại nghiêm túc trả lời khiến cậu rơi vào tình huống khó đỡ. “Nam sinh với nam sinh mà viết cái chi?”

“Bởi vì hôm qua cậu bảo thích.” Phùng Tầm Kha điềm nhiên trần thuật. “Nếu cậu thích, mình không mong người khác tặng cậu thư tình, cho nên mình tặng.”

Cao Dung nhớ tới trưa hôm qua, cậu thấy một nữ sinh xinh đẹp e ấp, ngượng ngùng đưa cho Phùng Tầm Kha một phong thư. Lúc ấy Cao Dung bèn chòng ghẹo nói: “Thư tình hả? Hâm mộ cậu ghê, mình cũng muốn người ta viết thư cho mình.” Sau đó Phùng Tầm Kha cười rộ lên, “Nhất định sẽ có.” Không ngờ cậu chỉ đùa xíu thôi nhưng Phùng Tầm Kha đã xem là thật.

“Cậu nên viết cho cô gái mình thích, viết cho bạn nam sẽ rất lạ lùng.”

Cao Dung nghĩ Phùng Tầm Kha đã là học sinh trung học, nếu thời ấu thơ giới tính còn không phân được, Phùng Tầm Kha cũng từng nói thích cậu, muốn cưới cậu về nhà, cũng có thể xem như lời ấu trĩ của trẻ con. Nhưng hiện nay bọn họ đã lên cấp hai, thậm chí giai đoạn tương tư phải nhằm vào tình cảm khác phái chứ không giống tình cảm mà Phùng Tầm Kha đối với cậu bây giờ.

Phùng Tầm Kha nghiêm túc nhìn Cao Dung: “Thư tình viết cho người  mình thích, mình thích Dung Dung.”

Đôi mắt xanh lúc nhìn người khác, dù mỉm cười cũng không mang theo hơi ấm, nhưng  lúc nhìn về phía Cao Dung thì ấm áp tràn đầy, tựa như băng giá tan đi; vừa thâm tình, vừa chiều chuộng.

Cao Dung bị hắn xem đến ngượng chín, vì thế cúi đầu nhìn xuống chân.

Cậu biết sẽ có người đồng tính, họ cũng tìm được tình yêu thực sự, cũng hạnh phúc mỹ mãn ở bên nhau. Nhưng bất kể kiếp trước hay kiếp này, Cao Dung nhận ra mình không phải đồng tính luyến ái. Phùng Tầm Kha cũng vậy, đúng không?

Nghĩ nhiều càng thêm phức tạp. Có lẽ hai năm sau, Phùng Tầm Kha sẽ hoàn toàn thay đổi góc nhìn. Cao Dung đành thở dài một hơi: “Sau này cậu sẽ biết.”

Nhưng Cao Dung nào hay, mai sau cậu mới hiểu được có những kẻ không yêu người đồng giới nhưng chỉ cố chấp với một người, mặc kệ người đó là nữ hay nam. Chờ đến khi thấu cảm rõ ràng thì cậu thiếu niên tươi đẹp ngày xưa đã trở thành một thanh niên máu lạnh.

Bàn tay lạnh lẽo của Phùng Tầm Kha nắm lấy tay Cao Dung: “Ừm, sau này chúng ta sẽ ở cùng nhau.”

Cao Dung nhìn bàn tay ấy. Từng ngón tay trắng nõn, thon dài, khớp xương đẹp đẽ. Kiếp trước chính bàn tay này đã vung dao lên gây ra những vụ án liên hoàn: Chặt rơi rất nhiều đầu kẻ khác, cũng bao gồm đầu của Cao Dung.

“Phùng Tầm Kha, sau này học bác sĩ nhé?” Cao Dung nhẹ giọng hỏi. Kiếp trước hắn giết người, kiếp này cậu hi vọng hắn cứu người.

Phùng Tầm Kha dường như không mảy may nghĩ ngợi: “Dung Dung thích mình học bác sĩ, mình nhất định theo.”

“Ừ, nếu cậu học bác sĩ mình sẽ rất vui.” Cao Dung liên tục gật gù, nhưng trong lòng cậu vô cùng rối rắm. Hiện tại Phùng Tầm Kha giống như một tín đồ trung thành của Cao Dung, mà cậu không thể chắc chắn mình đủ khả năng ‘dìu dắt’ hắn đến cuối cùng hay không, có thể giúp hắn rẽ sang con đường khác, sống một cuộc sống thật-bình-thường?

Nhưng chuyện gì khó quá cho qua, cậu chẳng muốn nghĩ để thêm phiền muộn. Trông thấy Phùng Tầm Kha đang mỉm cười xinh đẹp, trong lòng cậu bối rối không thôi. Nếu có thể giữ mãi phút giây này thì tốt.

Lúc Cao Dung và Phùng Tầm Kha trở về tiểu khu đã chạm mặt Lưu Quế Lệ. Cô dường như hét lên: “Dung Dung!” Cao Dung còn chưa kịp phản ứng thì cô đã vọt đến trước mặt hai đứa trẻ, kéo Cao Dung ra phía sau mình. Cô nói với Phùng Tầm Kha: “Nếu cháu nể tình trước kia dì đối xử với cháu tốt, mong cháu đừng tìm tới Dung Dung. Nếu cháu đã quên dì cũng không cho phép cháu qua lại với Dung Dung nữa!”

Cao Dung không ngờ mẹ sẽ nói những lời như vậy, cậu bèn vội vã kéo tay cô: “Mẹ, mẹ làm gì thế?”

“Mẹ làm gì? Con làm gì đúng hơn? Lời mẹ dạy như gió thoảng bên tai à?!” Lưu Quế Lệ tức giận mắng Cao Dung. Hôm nay cô nghe mấy người đàn bà ở tiểu khu nói, Dung Dung nhà cô mỗi ngày tụ tập với thằng nhóc vô giáo dục nhà Phùng Tây, còn không lo nhiễm bệnh hả? Thậm chí có nhiều người cấm tiệt con mình chơi với Phùng Tầm Kha, thậm chí còn cấm trò chuyện cùng Cao Dung là đằng khác.

Một đám đàn bà bàn tán thị phi, ghê tởm hóa bệnh HIV; những ai liên quan đến Phùng Tây đều bỗng chốc trở thành ‘con bệnh’ không thể tiếp xúc.

“Dì, tại sao thế?” Phùng Tầm Kha bình tĩnh hỏi.

“Mẹ cháu bị HIV, cháu không biết à?” Lưu Quế Lệ buột miệng thốt ra, nhưng cô vừa nói xong đã hối hận. Cô cũng nào phải loại người độc ác đem kẻ khác ra chê cười, tuy nhiên cô rất yêu quý con trai cô, sợ miệng đời bàn tán. Giờ phút này xúc động nói thế càng tự thấy đuối lý. Sắc mặt Lưu Quế Lệ sa sút, nhanh chóng kéo Cao Dung về nhà.

Cao Dung quay đầu nhìn Phùng Tầm Kha đứng phía sau, như là nghĩ suy cái gì rồi lẩm bẩm: “Mẹ, mẹ khác quá.”

Lưu Quế Lệ nhất thời sửng sốt, sau đó hốc mắt cũng đỏ hoe: “Mẹ chỉ muốn tốt cho con.” Cô thấy mình vì con mà dốc lòng dốc sức, kết quả đổi lấy một câu ‘mẹ đã thay đổi’. Càng nghĩ càng khổ sở, lúc Lưu Quế Lệ vào nhà chỉ ngồi yên trên ghế, lau nước mắt không nói lời nào.

Trong trí nhớ Cao Dung, mẹ cậu rất ít khóc. Trừ lần cậu bị ném đá vỡ đầu hồi bé và cả kiếp trước cha cậu qua đời, tựa như chưa từng thấy mẹ rơi lệ. Nay mẹ đột ngột khóc khiến Cao Dung vừa rồi còn chút trách cứ cũng tan thành khói mây, thứ còn lại trong tim là muôn vàn áy náy. Cậu vội vàng ngồi xổm trước ghế, lay lay tay mẹ mình: “Mẹ, đừng khóc, là con nói sai rồi!”

Lưu Quế Lệ thở hắt ra: “Không phải mẹ cấm con chơi với bạn, nhưng mẹ sợ miệng đời đàm tiếu, con hiểu chưa? Cho nên bất cứ giá nào mẹ cũng làm người xấu, ngăn cản con giao du với Phùng Tầm Kha. Từ mai mẹ sẽ đưa đón con đi học.”

“Mẹ, con biết mẹ muốn tốt cho con, nhưng con lớn rồi không cần đưa đón nữa. Thêm vào, Phùng Tầm Kha cậu ấy…” Cao Dung còn muốn biện hộ cho Phùng Tầm Kha, nhưng Lưu Quế Lệ chỉ lạnh lùng đứng lên đi vào phòng bếp, tình cảm mẹ con bất giác lung lay.

Cao Dung nhìn theo bóng lưng của Lưu Quế Lệ, lời cần nói lại thôi. Chính cậu cũng không nhận ra từ lúc nào mọi thứ lại trở nên như vậy.

Cậu vào phòng ngủ, đột nhiên nhớ tới việc Phùng Tầm Kha gửi cậu thư tình. Mở cặp lấy ra cái gọi là thư tình của Phùng Tầm Kha, vừa mở chỉ thấy vỏn vẹn dăm chữ ‘Cao Dung & Phùng Tầm Kha’ – tên của hai người họ. Cao Dung giở sang mặt khác chỉ thấy giấy trắng. Kỳ thực nét chữ Phùng Tầm Kha không hề giống vẻ ngoài. Diện mạo của hắn tinh xảo, thanh tú, nhưng chữ viết lại sắc bén như dao. Rất khó tưởng tượng nếu một ngày hắn viết ra những lời âu yếm, mùi mẫn sẽ có cảm tưởng gì?

Lời âu yếm? Mình suy nghĩ gì vậy? Cao Dung vò đầu, tự thấy bản thân có chút khờ khạo. Rồi tầm mắt cậu rơi xuống một bức tranh vẽ chúc mừng sinh nhật lúc 5 tuổi của Phùng Tầm Kha, trên giấy có mấy nét xiêu xiêu vẹo vẹo được ghép thành vần ‘sheng-ri-kuai-le’. Cậu tự nhủ ‘chữ hồi bé còn đẹp hơn.’

Mà ở bên kia, Phùng Tầm Kha cầm giấy xét nghiêm bệnh ung thư phổi của Phùng Tây, nghi hoặc: “Vì sao bọn họ nói bà bị HIV?”

Phùng Tây cười lạnh: “Mày thông minh thế còn không hiểu?”

“Tôi chỉ muốn xác nhận.”

Bấy giờ, trước nhà vang lên tiếng gõ cửa, Phùng Tây liền bước ra xem. Ngoài cửa chính là hai vợ chồng chủ nhà – hai ông bà chỉ những lúc thu tiền mới thấy mặt; nhưng rõ là nửa tháng trước Phùng Tây đã đóng tiền.

“Tìm tôi?” Phùng Tây mặn nhạt hỏi. Gương mặt nàng trắng bệch, hanh hao, thật giống như người lâm bệnh nặng.

Đôi vợ chồng lùi về sau vài bước theo bản năng, cách xa nàng. Họ sợ nàng lây nhiễm HIV cho họ. Rồi ông chủ lên tiếng: “Giờ trong tiểu khu ai cũng biết cô mắc bệnh, mà bệnh này không phải bệnh bình thường. Chúng tôi muốn thông cảm lắm nhưng vẫn còn nhiều hộ gia đình sinh hoạt ở đây, đa số đều rất sợ hãi. Tầng bốn tầng năm và mấy khách trọ khác đều mong cô dọn đi. Hay là thế này, tôi đem tiền nhà hai tháng trước trả lại cho cô để cô dọn đồ rời khỏi trong vài ngày tới.”

Phùng Tây tựa vào cửa: “Là sợ tôi chết trong nhà không ai kéo đi? Tôi còn con trai mà?”

Lời này khiến hai vợ chồng chủ nhà có hơi xấu hổ. Bọn họ cũng thừa biết Phùng Tây có vấn đề tâm lý nên cũng chẳng muốn dài dòng đôi co. Bà chủ móc ra từ túi hai tháng tiền nhà đưa cho nàng: “Cô cầm đi, sau đó dọn nhanh một chút.”

Phùng Tây nhướn mắt, cầm tiền. Nhưng thời khắc nàng vừa lấy tiền, bà chủ đã vội vã rụt tay. Vì thế khoảng cách bọn họ tiếp xúc, tất cả chỗ tiền đều rơi vương vãi. Phùng Tây ngồi xổm trên đất nhặt nhạnh từng tờ, nàng ngẩng lên, cười bảo: “Được, tiền đã lấy, tôi còn cớ gì để ở đây?”

Nét mặt bọn họ hiện lên vẻ ghét bỏ, khó trách người khác đều nói Phùng Tây xứng đáng mắc bệnh này. Nàng thường xuyên chung chạ với nhiều loại đàn ông, chính là lấy thân kiếm tiền. Bọn họ không muốn nấn ná thêm nên đã nhanh chóng rời đi.

Phùng Tầm Kha bình thản nhìn một màn trước mắt, rồi hắn bỏ vào phòng.

Mấy ngày sau đó, quả nhiên Lưu Quế Lệ đưa đón Cao Dung đi học. Cao Dung có điểm dở khóc dở cười, cậu trải qua hai kiếp người, cũng sắp 40 tuổi, vậy mà đến trường còn được mẹ đón đưa…

Tuy cậu biết nguyên do mẹ làm như thế là để ngăn chặn Phùng Tầm Kha và cậu ở bên nhau, cậu cũng biết mẹ hắn nhiễm bệnh nhưng sẽ không ảnh hưởng đến hắn, bọn họ duy trì quan hệ bạn bè cũng chẳng vấn đề gì, còn Lưu Quế Lệ khăng khăng không nghe cậu giải thích. Trước kia từng làm trong bệnh viện, cô biết bệnh HIV không lây qua đường không khí nhưng ‘lỡ mà’ điều đó xảy ra…

Cao Dung hết cách, chỉ mong thời gian sắp tới mẹ sẽ không cố chấp vậy nữa. Vì thế nhiều ngày liên tiếp, Cao Dung cũng chưa từng gặp Phùng Tầm Kha.

Rốt cuộc giữa trưa thứ năm, Phùng Tầm Kha trực tiếp xông vào lớp Cao Dung. Lúc ấy Cao Dung đang ngủ trưa, cậu chỉ thấy vành tai ngưa ngứa rồi nghe vài tiếng thì thầm: “Dung Dung, mình lấy sách cậu. Muốn ý kiến thì chiều sang nhà mình.” Hơi thở nóng rực bên tai khiến Cao Dung hoàn toàn tỉnh giấc, vì thế cậu mở mắt ra, phát hiện Phùng Tầm Kha đang dán sát mình; thậm chí cậu còn có thể thấy rõ hàng mi cong vút thật dài của gã trai.

Cao Dung nhanh chóng ngồi dậy, đầu óc mơ mơ màng màng chợt hỏi: “Phùng Tầm Kha?”

Phùng Tầm Kha lách người, xoa xoa đầu cậu: “Tỉnh rồi.” Sau đó hắn cầm sách của Cao Dung huơ huơ trên tay, “Nhớ tìm mình đấy.” Rồi quay lưng bước đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.02.2018, 09:19
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 3291
Được thanks: 784 lần
Điểm: 9.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Xiềng xích yêu thương - Ngụy A Ương - Điểm: 10
Chương 20

Edit: Thỏ

“Dung Dung, mẹ đi mua đồ ăn đây.” Lưu Quế Lệ hướng về phòng Cao Dung hô to. Cậu ‘vâng’ một tiếng, sau đó nghe thấy cửa chính bị đóng lại.

Cao Dung ngồi ngẩn ra một hồi, sau đó đứng lên. Cậu mở cửa, chốt chặt rồi chạy qua nhà hắn gõ cửa.

Cửa mở, là Phùng Tầm Kha ra đón. “Dung Dung.” Phùng Tầm Kha mỉm cười kéo tay Cao Dung, “Mình đã chờ lâu lắm.”

Đây là lần đầu tiên Cao Dung ghé nhà Phùng Tầm Kha. Cậu cảm thấy nơi này rất tối, so với nhà cậu thì tối hơn rất nhiều.

Phùng Tầm Kha thoạt trông rất vui vẻ, hắn đang nắm tay Cao Dung vào phòng thì gặp Phùng Tây bước ra từ gian khác. Nàng nhìn Cao Dung từ trên xuống dưới, sau đó cười hỏi: “Mày không sợ chết à? Mẹ mày không nói cho mày biết tới đây sẽ bị lây bệnh sao?”

Không đợi Cao Dung trả lời, Phùng Tầm Kha lập tức ôm lấy Cao Dung, ngăn trở tầm mắt của Phùng Tây. Hắn thì thào với cậu: “Dung Dung, chúng ta về phòng.”

Cao Dung chỉ có thể vội vàng gọi Phùng Tây một tiếng ‘dì’ xem như chào hỏi, sau đó đã bị Phùng Tầm Kha kéo đi.

Phùng Tây cười lạnh: “Hay là chê mệnh dài?”



Cao Dung vào phòng hắn, nơi đây có một chiếc giường, một bàn học. Trên mặt bàn có mấy quyển sách, bên cạnh là tủ quần áo, trông rất đơn điệu nhưng cũng rất tinh tươm. Đang lúc Cao Dung muốn khen phòng hắn sạch sẽ thì bị Phùng Tầm Kha đột ngột ôm lấy từ phía sau, đầu hắn dựa vào vài Cao Dung, cười khẽ: “Mình biết Dung Dung sẽ đến, mình thật vui.”

Cao Dung bỗng thấy buồn cười: “Cậu lấy sách Toán của mình, mình không đến thì lấy gì đi học?” Cậu ngọ nguậy cơ thể. “Mình nóng lắm, đừng ôm.”

Phùng Tầm Kha cọ cọ đầu trên vai Cao Dung: “Muốn ôm.” Nhưng cũng buông lơi vòng tay, “Nào ngờ cậu nóng.”

Cao Dung ngồi trước bàn học của Phùng Tầm Kha, cậu nhìn những quyển vở trên bàn, tất cả đều được viết hai chữ ‘Cao Dung’ thẳng thớm. “Suýt chút mình nghĩ rằng đây là vở mình cơ.”

“Mỗi lần nhớ Dung Dung, mình đều viết tên Dung Dung.” Phùng Tầm Kha cầm lấy cây bút, khom người viết ra hai chữ ‘Cao Dung’ dưới ánh nhìn chăm chú của cậu. Sau đó hắn ngẩng đầu, mỉm cười hỏi Cao Dung: “Này, viết rất đẹp đúng không?”

Đôi mắt cong cong, mắt xanh trong suốt, không mang theo nửa phần tạp chất; vừa sạch sẽ vừa thuần khiết, giống như một suối nguồn tươi đẹp.

Cao Dung đối diện với nụ cười ấy bỗng có chút sửng sờ. Thẳng đến khi Phùng Tầm Kha ghé sát vào cậu: “Dung Dung đọc thư tình chưa?”

Cao Dung định né tránh theo bản năng, nhưng Phùng Tầm Kha đã đưa tay xoa xoa mặt cậu, không để cậu lùi về phía sau. “Dung Dung, đọc rồi chứ?”

“Chỉ có tên hai đứa  sao gọi là thư tình.” Cao Dung nghiêng mặt lãng tránh.

Phùng Tầm Kha lại vô cùng nghiêm túc: “Thư tình đấy. Bởi vì có quá nhiều điều muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu nên mình chỉ viết tên chúng ta. Ừm, Phùng Tầm Kha hi vọng Cao Dung mãi mãi hạnh phúc, Phùng Tầm Kha muốn đối xử  tốt với Cao Dung, Phùng Tầm Kha muốn cưới Cao Dung về nhà, Phùng Tầm Kha muốn ở bên Cao Dung vĩnh viễn… Còn rất nhiều, rất nhiều, nếu phải viết thì không thể viết xong…”

Lần nữa hắn dán sát Cao Dung, thì thào nói: “Dung Dung, mình thật tâm thích cậu.”

Mặt Cao Dung đỏ ửng như cà chua, đây là thổ lộ à? Cậu cảm thấy tâm trí rối như mớ bòng bong, đã đến nước này cậu hết cách nghĩ rằng đó chỉ là những lời đùa giỡn không mục đích. Cậu được một học sinh tỏ tình, hơn nữa là một học sinh đồng giới? Cao Dung không biết nên trả lời ra sao, dưới tình huống cấp bách chỉ biết đẩy đẩy Phùng Tầm Kha, ấp a ấp úng: “Cậu… Gần quá, đừng gần mình như vậy.”

Bởi vì quá gần nên cả gương mặt và thân thể đều nóng lên.

“Gần cậu là vì muốn hôn môi.” Dứt lời, Phùng Tầm Kha đột nhiên nắm lấy cổ tay Cao Dung, đẩy cậu ngã trên giường, sau đó lưu loát đè lên người cậu. Môi hắn tìm môi Cao Dung, hơi thở thiếu niên tươi mát, sạch sẽ của gã trai quẩn quanh bên chóp mũi người bên dưới. Cao Dung cong chân, muốn né tránh nhưng lại bị Phùng Tầm Kha chèn ép gắt gao. Thân thể hai người quấn quýt, thậm chí tay Cao Dung cũng bị Phùng Tầm Kha nắm lấy, ấn chặt trên giường – khiến cậu không thể phản kháng dù là một tẹo.

Cao Dung thấp thỏm không thôi, cậu có thể cảm nhận sự ướt át trên đôi môi ấy. Dưới tình huống đầy nguy hiểm, Cao Dung đành cắn vào môi Phùng Tầm Kha. Đột nhiên bị cắn, Phùng Tầm Kha biết đau nên nghiêng đầu tránh sang một bên, đôi mắt mê mang nhìn Cao Dung, tựa như tràn ngập sương mù lại vừa đơn sơ tốt đẹp. “Dung Dung?”

“Cậu đứng lên…” Cao Dung thở dốc nói. Chắc chắn Cao Dung đang rất sợ hãi, trong đầu cậu trống rỗng, giờ phút này chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

Phùng Tầm Kha đưa tay muốn sờ mặt Cao Dung nhưng ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, theo sau là âm thanh của Lưu Quế Lệ. “Dung Dung, có trong đó không? Mau về nhà!” Phùng Tầm Kha giương mắt nhìn phía trước.

Cao Dung thừa dịp hắn lơ đễnh đã vội vàng đẩy hắn, bò dậy từ trên giường. Dáng vẻ cậu giống như bỏ trốn, đẩy cửa, chạy ra khỏi phòng.

Phùng Tầm Kha ngồi trên giường như cũ. Thẳng đến khi bóng lưng Cao Dung hoàn toàn biến mất, hắn mới nhìn chằm chặp đôi tay. Vừa rồi đôi tay này đã cảm nhận được sự ấm áp và thân mình run lên của cậu…

“Sợ lắm sao? Dung Dung…”

Nhưng, cũng thật thích…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: lesliecomnamnho, Ngọc Hân và 355 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.