Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 

Ông xã trong game đòi gặp mặt, làm sao đây? - Mạc Như Quy

 
Có bài mới 19.01.2018, 13:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 12.11.2014, 20:33
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 133
Được thanks: 306 lần
Điểm: 22.02
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Ông xã trong game đòi gặp mặt, làm sao đây? - Mạc Như Quy - Điểm: 44
CHƯƠNG 54: KHÔNG TÊN

EDIT: EN

Thạch Cẩn Hành cũng không phải vì muốn trả đồ, nếu anh biết dc biểu tình bây giờ của Đào Diệp là gì, thì anh sẽ ko nói vậy, nhưng ngặt nỗi là anh lại không biết.

"Nếu tôi kiên trì thì sao?" Anh chỉ biết trong lòng mình giờ rất khó chịu.

"Vậy thì tùy anh." Đào Diệp cũng muốn nhăn mặt, vì sao chia tay rồi cũng bị khi dễ, loại cảm giác này, thật đúng là đệt - mợ.

Bất kể là lúc ở chung, hay sau khi chia tay thì cũng chưa từng cảm nhận qua sự dịu dàng của Thạch Cẩn Hành.

Nhưng rõ ràng trong game anh rất là dịu dàng mà, kỳ thật tất cả đều  là giả dối hả?

Mà mình cũng ngốc thật, vì một chút dịu dàng giả dối lại hẹn anh gặp mặt ngoài đời... Sau đó tất cả đều là những việc bất đắc dĩ không nói thành lời.

"Được rồi, nếu nói xong rồi thì im đi, hai người làm vậy thì sao ăn ngon được chứ." Chú yếu Đổng Thiếu Khinh chỉ muốn nói cho Thạch Cẩn Hành nghe, chứ không muốn trách tội gì Đào Diệp: "Đồ đệ, anh là đang nói nhị sư phụ của em chứ không phải nói em, em đừng chấp nhất với cậu ta nữa, cậu ta là kiểu nói không cần nghĩ, rất dễ đắc tội với người khác."

Đào Diệp không nói lời nào.

Đổng Thiếu Khinh ngại không khí lạnh xuống, vươn tay về phía Trần Duy Vũ nói: "Anh bạn này, anh tên gì thế? Tôi là Đổng Thiếu Khinh, hân hạnh làm quen nha."

"Tôi là Trần Duy Vũ, hân hạnh làm quen!" Trần Duy Vũ nhanh chóng nắm chặt tay của vị này, đây chính là một đại thiếu gia hàng thật giá thật nha.

Đổng Thiếu Khinh cười nói: "Bạn của đồ đệ hả? Bình thường có chơi game không?"

"Tôi là chủ quán bar mà Đào Diệp làm, không biết chơi game, chỉ thích nhạc."

"Thì ralaf dân âm nhạc, ai, đồ đệ nhà tui cũng theo âm nhạc nha."

"Đúng vậy, cậu ấy theo tôi học ghi-ta, rất giỏi, ca hát cũng hay nữa."

"Đúng rồi, tui cũng nghe nói."

Nhớ tới hiện trường đầy nóng bỏng của Đào Diệp trên Quốc Sắc Thiên Hương, Đổng Thiếu Khinh vuốt mũi cười cười, đây là anh đang chột dạ.

Thân là bạn thân của Đổng Thiếu Khinh, thì sao Thạch Cẩn Hành lại không biết cậu ta đang nghĩ gì được.

Nói thật phản ứng đầu tiên của anh là nhớ tới tiếng thở dốc của Đào Diệp, không phải là tiếng nghe trên internet, mà là chân chân thực thực, tiếng thở sát lỗ tai anh... là tiếng thở chưa ai nghe qua, ngoại trừ bản thân mình.

Ôm nhau từ sáng đến tối, không phải không vui vẻ, chỉ là đối phương rất dễ chọc người giận, rất không xem người ta là gì cả... nghĩ lại là giận rồi.

Thạch Cẩn Hành cảm thấy hít thở khó khăn, nên vội vàng bỏ chuyện đó qua một bên.

"Đây là đâu?"

Trong lúc bọn họ huyên thuyên, xe đã ngừng.

"Nhà hàng lúc trước."

Mở cửa xe đi ra, Đổng Thiếu Khinh mới bừng tỉnh, thì ra là nơi này.

Là nơi họ ăn cơm một tháng trước, bởi vì không khí trong xe quá mức quỷ dị, cho nên không ai rảnh mà buông EQ đi để ý là nên đến đâu ăn.

Cho nên chỉ tùy tiện chọn một nhà hàng mà đi.

"Đào Diệp." Trần Duy Vũ líu lưỡi, đá đá người thanh niên cảm xúc lạnh nhạt kề bên. Tùy tùy tiện tiện chọn mà cũng là loại cấp bậc này, bữa cơm nay ít nhất cũng tiêu hơn vạn đồng trở lên nha.

Đại gia cái gì chứ, phi phi, hai từ ày thiệt là vũ nhục người ta.

"Sao vậy?" Đào Diệp không phải mới đến nơi này lần đầu tiên, đối với người không ốc khái niệm về tiền bạc như cậu thì căn bản không biết bữa ăn trước đã tiêu tốn bao nhiêu tiền.

"Không sao chứ." Hai người bọn họ đứng ở phía sau, Trần Duy Vũ lén lút nói với Đào Diệp: "Anhc ứ cảm giác như, anh ta đang níu kéo em, có theernaof là chưa dứt tình với em không?"

"Xì, tình ở đâu ra?" Đào Diệp buồn cười, ôm tay đi vào.

Một trận không khí lạnh vồ ập đến, khiến người ta tỉnh táo phần nào.

Đào Diệp còn nhớ không khí ở cửa hạng này rất lạnh.

"Đồ đệ, muốn ăn gì thì tự lại đây chọn đi." Đổng Thiếu Khinh tiếp đón cậu xon, lại quay sang đón Trần Duy Vũ: "Anh bạn, thoải mái đi, đừng khách sáo, đêm nay quấy rầy anh rồi."

"Không có gì không có gì." Có cơ hội ăn cơm chung với hai người này, đời này thật đáng giá.

"Anh Vũ, anh muốn ăn cái gì? Chúng ta cung fchọn." Đào Diệp đứng ở giữa Đại Vĩ Ba Lang và Trần Duy Vũ, nói chuyện vui vẻ với họ, tới lui đều không để ý đến Thạch Cẩn Hành.

Bữa cơm này cứ như chỉ có ba người họ ăn, bởi vì có một thanh niên trầm mặc ít lời bị bài xích ra bên ngoài.

Xứng đáng.

Đổng Thiếu Khinh quay đầu về hướng bạn thân liếc mắt một cái, trong lòng giải hận, ai biểu cậu nói, nói không dứt chứ! Cho nên giờ người ta có thèm để ý đến cậu đâu?

"Đúng đúng, tùy tiện chọn, đêm nay nhị sư phụ của em mời, đừng khách sáo."

"A." Lúc này Đào Diệp mới liếc mắt đến trên người Thạch Cẩn Hành, sau đó chỉ vào con cua lớn nhất mà nói: "Ăn cái này."

Bên cạnh đó cũng tùy tiện chọn một đống hải sản nhập khẩu khác.

Toàn bộ quá trình Thạch Cẩn Hành đều trưng một khuôn mặt gỗ, hệt như không phải đang tiêu tiền của anh, ngay cả một cái nháy mắt cũng không có.

Trừ bỏ lúc làm tình sẽ xuất hiện một số biểu tình ngẫu nhiên, Đào Diệp nhìn nhiều nhất cũng là khuôn mặt này, giống hệt búp bê gỗ vậy.

Cảm xúc không lộ ra ngoài nên rất khó đoán cảm xúc thật là gì.

Thế nên mới vì như vậy mà không có cảm giác an toàn. Đào Diệp rất sợ khi đi tìm hiểu ý nghĩ của người khác, cậu tình nguyện người kia hướng ngoại một chút, thổ lộ với bên ngoài một chút.

"Đi, đi thôi."

Đổng Thiếu Khinh vỗ vỗ bả vai của Đào Diệp, hai thầy đi chung với nhau cứ như là tình cảm tốt lắm.

Trần Duy Vũ có chút xấu hổ khi đối mặt với Thạch Cẩn Hành, vươn tay chào hỏi: "Thạch thiếu, còn nhớ tôi không? Lần trước chúng ta có gặp qua."

"Nhớ rõ." Thạch Cẩn Hành nâng mí mắt, nắm chặt tay anh.

"Thích em trai Đào Diệp của chúng tôi hả?" Thời gian không gian không giống nhau, anh lại lặp lại câu hỏi này.

"Vì sao lại nói thế?" Thạch Cẩn Hành thấy hai người kia đi xa, nên gật gật đầu: "Đúng."

Nếu không thích, thì không nhớ thương, cũng không cần xuất hiện tại nơi này để thừa nhận người ta xem thường.

"Lần đầu nhìn thấy em ấy tôi cũng rất thích."

Sau đó Trần Duy Vũ lập tức thu được một đôi mắt như hai con dao, anh liền đầu hàng, bật người giải thích: "Không là cái loại thích này, tôi không phải gay."

"Tôi cũng không." Thạch Cẩn Hành thừa nhận mình thích Đào Diệp, nhưng không thừa nhận mình gay.

Trừ Đào Diệp ra, anh không thích bắt kỳ thân thể nào của một người nam khác, nên anh cảm thấy đây không phải là gay.

"Tôi thích phụ nữ... mà đây cũng không quan trọng." Trần Duy Vũ ôm tay nói: "Đào Diệp rất dễ theo đuổi đó, bản thân em ấy vừa ngây thơ vừa dễ lừa, muốn theo đuổi thì chỉ có một cách."

Nói mấy thứ này với Thạch Cẩn Hành không phải Trần Duy Vũ đang bán bạn cầu vinh. Đừng nghi ngờ lý do của anh, anh đang thay Đào Diệp nói chuyện, là thật.

"Cách gì?" Lúc này trong lòng Thạch Cẩn Hành vẫn không cho là đúng.

"Thật lòng." Trần Duy Vũ cười cười, sau đó chậm rãi chạy đuổi theo hai người Đào Diệp.

Không biết đùa giỡn sếp bự này có bị trả thù hay không ta?

Ai nha, đúng là hơi sợ mà.

"Anh Vũ, anh vậy mà có thể tán dóc với anh ta hở?" Đào Diệp mặt lộ vẻ bội phục, cậu cho rằng người có thể chuyện trò với Thạch Cẩn Hành thì trên thế giới này chỉ có đại sư phụ chứ không còn ai khác.

"Ừ? Cũng tạm hà?" Trần Duy Vũ không thấy Thạch Cẩn Hành khó nói chuyện lắm.

Chẳng qua nhìn thấy biểu tình của Đào Diệp, thì anh có chút hiểu rõ. Bởi vì sao, là vì tính cách của Đào Diệp khác biệt, em ấy là kiểu người vừa không hướng ngoại vừa không chủ động. Nên việc cảm thấy Thạch Cẩn Hành rất khó câu thông cũng là chuyện hợp tình.

"Gì thế, A Hành bị gì hả?" Đổng Thiếu Khinh quay đầu lại nhìn bạn thân bijcoo lập, chỉ có anh cảm thấy tốt sao?

Tuy rằng đối với cảm tình thì có hơi xấu xa, nhưng nếu để làm bạn thì cũng tốt lắm chứ.

Anh yên lặng quyết định, sau lần này thì không nên tìm cơ hội cho hai người này nữa, nếu mà Đào Diệp ỡ rơi vào tay giặc nữa thì lương tâm của anh sẽ rất bất an.

"Khi nào thì hai người đi làm?"

"Khoảng chín giờ."

Ăn cơm lúc bảy giờ, lúc xong thì đã hơn một tiếng.

"Tôi đưa hai người về."

Đổng Thiếu Khinh cầm chìa khóa, anh hỏi Thạch Cẩn Hành: "Cậu chờ tui chỗ này đi, tui đi chút rồi về đón ha?"

Anh không muốn mang Thạch Cẩn Hành đến quán bar, đêm nay đến đây là đủ rồi.

"Đi uống hai ly đi." Thạch Cẩn Hành đoạt chìa khóa mà nói, nói xong thì đi vượt lên trước, bóng dáng nhìn có chút đáng thương.

Đào Diệp cảm thấy nhất định là mình đã bị chập mạch, chứ không thì sao lại ảo tượng ra cái này chứ?

"Anh vừa hỏi cậu ta, em có biết cậu ta trả lời sao không?" Trần Duy Vũ đi đến bên người Đào Diệp, ánh mắt tràn đầy nhu hòa: "Cậu ta nói cậu ta thích em đấy."

Đào Diệp ngỡ mặt, cứ nghĩ anh nói đùa.

"Thật mà, không tin thì tự đến hỏi xem? Cậu ta gạt anh làm gì chứ? Tuổi anh lớn hơn mấy đứa, anh nhìn rất rõ ràng, nên rất dễ hiểu mà."

"Lại nói, chia tay là do cậu ta nói, cho nên, cũng không giống đang đùa giỡn em."

Nhưng tên luôn đùa giỡn tình cảm, sẽ khôn ăn giấm, cũng sẽ không quan tâm trong lòng người kia có chứa bản thân không, chỉ cần người kia tùy lúc vâng lời, là được rồi, đúng không?

Đào Diệp nghe không hiểu, cậu chưa yêu đương qua, chỉ là nghe nói, tình yêu rất mỹ diệu.

Cậu và Thạch Cẩn Hành đều cho rằng, đó là trò đùa, cho nên cậu chưa từng cảm thấy mỹ diệu gì cả...

"Sư phụ, em đi hát ." Bọn họ trở lại quán bar, thời gian cũng vừa đến.

"Hát cho tốt, anh ở dưới đài cổ vũ cho em!"

Nhìn theo thanh niên ôm ghi-ta bước lên sân khấu, bên cạnh truyền đến một thanh âm trào phúng: "Chân chó."

"Cậu hâm mộ chứ gì." Đổng Thiếu Khinh cảm thấy, đối phương đang rất hâm mộ tình cảm thân thiết giữa hai thầy trò anh.

"Cậu nói đúng." Thạch Cẩn Hành uống một ngụm rượu, tao nhã hào phóng, nhưng biểu tình lại chua đến nhỏ nước.

"Thạch Cẩn Hành, cậu vậy thiệt rất mất mặt đó." Đổng Thiếu Khinh dở khóc dở cười, anh thật sự không nghĩ tới, Thạch Cẩn Hành lại có một mặt như vậy. Đột nhiên cảm thấy tò mò không thôi: "Ai, tại sao cậu lại chia tay với Đào Diệp? Tui quên rồi."

Lần trước chỉ nói kết quả, nguyên nhân cũng không đề cập đến.

"Có ngày em ấy đến tối khuya mới về, trên cổ lại mang theo vết cắn." Thạch Cẩn Hành nói chuyện cũ, mắt chăm chú về phía ly rượi trong tay, quơ nhẹ.

"Khuya là mấy giờ?" Đổng Thiếu Khinh hỏi.

"Hơn mười giờ."

Thật ra mười giờ cũng chưa tính muộn, thật đó: "Vậy em ấy giải thích thế nào?" Đổng Thiếu Khinh chưa trải qua chuyện chờ cửa, nên anh cảm thấy Thạch Cẩn Hành có chút khó khăn.

"Em ấy nói chỉ vui đùa chút thôi."

"Đồ đệ của tui xem ra cũng rất xấu nha ."

Đổng Thiếu Khinh sờ cằm, bỗng nhiên không biết nên đứng về phía ai, bởi vì cả hai đều rất khó bênh... Ai nha, vì sao người ta yêu nhau mà mình lại bị phiền nhiễu thế này?

"Cậu không biết lúc đấy tôi tức giận bao nhiêu."

Lúc đấy trong lòng anh khó chịu đến mất thở, trừ bỏ đứng dậy đi qua phòng bên cạnh, thì ngay cả việc chất vấn anh cũng không làm được.

--- ------ ------ ------ -------

Lảm nhảm ngoài lề:

Bữa coi phim 'đời sống ngục tù', má ôi, hint bay tứ tung,coi mà mắt sáng rỡ. À mà trong phim cũng có một cặp đam mỹ, dễ thương lắm luôn á. Má nào rảnh coi đi, đảm bảo phim hay và rất nhân văn...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Juvia Evans về bài viết trên: Hothao, Lục Tiểu Thanh, Tuấn Liên, daisywild3112, shirochan

Có bài mới 13.02.2018, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 12.11.2014, 20:33
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 133
Được thanks: 306 lần
Điểm: 22.02
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Ông xã trong game đòi gặp mặt, làm sao đây? - Mạc Như Quy - Điểm: 45
CHƯƠNG 55: KHÔNG TÊN

EDIT: EN

Đào Diệp cũng không phải không để ý mấy lời mà Trần Duy Vũ nói. Cậu là một người rất mẫn cảm, chỉ cần nói về Thạch Cẩn Hành, thì mặc kệ ai nói cậu cũng để ý.

Lúc ca hát trên sân khấu, trong lòng lại rối thành một đống bùi nhùi.

Nhưng dù loạn thế nào, thì trong lòng cậu cũng hiểu rõ, nếu tự dâng bản thân mình cho Thạch Cẩn Hành đạp hư, thì đó là do mình ngu ngốc.

“Cho nên, ngày mai em có đến hay không?” Thạch Cẩn Hành thấy Đào Diệp đi về phía này, thì trực tiếp hỏi thẳng vấn đề.

Phảng phất như anh ngồi ở đây cả đêm nay, chỉ vì câu trả lời này thôi.

“Đến, anh cứ chờ.” Đào Diệp cũng là câu nệ, đặt đàn ghi-ta xuống bên cạnh, ngồi ở chỗ cách xa Thạch Cẩn Hành nhất.

Gương mặt lạnh nhạt xa cách giờ của cậu, cùng gương mặt nhiệt tình quấn quýt cứ như thể không phải cùng một người.

Dù thế nào thì Thạch Cẩn Hành vẫn cảm thấy mình có chút phạm tiện, nếu thời gian có thể quay ngược, thì anh sẽ chấp nhận Đào Diệp cứ giả vờ như thế cả đời. Thứ tình yêu gì đó, anh từ bỏ.

“Vậy thì tốt, tôi về.” Thật giống như thật sự chỉ cần một câu trả lời.
Đào Diệp ngồi im trên sô pha, nhìn theo bọn họ rời đi.

“Bọn họ đi rồi?” Trần Duy Vũ bận rộn xong, khi về thì chỉ thấy có một mình Đào Diệp, anh ngồi xuống thở dài: “Bây giờ em đang mong muốn gì?”

“Hả?” Đào Diệp mê mang, thoạt nhìn như không nghĩ gì hết.

“Không có gì, anh đi dọn dẹp bàn một chút.” Trần Duy Vũ thu dọn ly rượu mà Đổng Thiếu Khinh và Thạch Cẩn Hành uống: “Chỉ là anh cảm thấy, hai người các em thật phiền não, ngày thường có từng nói chuyện nghiêm túc bao giờ chưa?”

Ví dụ như tâm sự sinh hoạt, tâm sự về cảm giác lẫn nhau hay gì ấy.

“Em không biết nên nói gì với anh ấy, anh Vũ, ngay từ đầu em đã rất thích anh ấy, nhưng lúc sau em lại phát hiện anh ấy cũng không phải mẫu người mà em mong muốn.” Đào Diệp ngồi thẳng, cúi đầu nghĩ nghĩ một hồi: “Nếu không so đo là có yêu hay không, thì khi ở cùng anh ấy cũng không phải là chuyện gì đau khổ.”

Một tháng ở chung nhà, cũng chưa từng có đau khổ.

Nếu không so đo giữa hai người có tình yêu hay không, mà chỉ hưởng thụ, thì thời gian ấy trôi qua sẽ rất nhẹ nhàng.

“Tự em quyết định đi.” Nếu như là Trần Duy Vũ, anh sẽ thừa lúc còn trẻ mà đảo điên một phen, sau đó nên làm gì thì làm nấy.

Bất quá người có tính cách khác nhau sẽ có cách lựa chọn khác nhau, vô luận là loại nào, thì chỉ cần nó xuất phát tự nội tâm là tốt.

“Anh nói anh ấy muốn cưa em?”

“Đúng vậy.” Nghĩ Đào Diệp không tin, Trần Duy Vũ lại xoa tay: “Vậy thì hai ta đánh cuộc đi, chỉ cần một trăm đồng là được, em nhắn tin kêu cậu ấy rằng em muốn quay lại, nếu cậu ta từ chối thì anh đưa em một trăm đồng, nếu cậu ta đồng ý thì em đưa anh một trăm đồng.”

Đào Diệp nhếch miệng: “Nếu anh ấy đồng ý thì không phải em mệt rồi sao?”

“Em cứ xem như đang hưởng thụ một chàng đẹp trai đi.” Đàn anh tuổi lớn, ý nghĩ luôn rất hào phóng: “Dù sao em cũng đâu chán ghét cậu ta.” Nếu thật sự không để bụng, thì sẽ không hốt hoảng như vậy.

“Em cũng là một chàng đẹp trai.” Cậu nói, không kìm được mà cười ra tiếng: “Một trăm đồng đúng không, anh cứ chờ mà ra tiền đi.”

“Được, anh sẽ chuẩn bị sẵn một trăm đồng trước.” Trần Duy Vũ rút tiền từ ví ra, tờ tiền một trăm đồng mới toanh, đặt cái phẹp trên bàn.

Đào Diệp cũng không lằng nhằng, lấy di động ra gửi tin nhắn cho Thạch Cẩn Hành.

Đêm nay cảm xúc thoải mái phập phồng, hệt như đã đến điểm tới hạn, cho nên phải làm thứ gì đó để phát tiết một chút.

Bệnh chung của tuổi trẻ, tựa hồ không rời đi bốn chữ hành động theo cảm tính này……

Cho nên đúng thật là không xong rồi.

“Thạch Cẩn Hành, quay lại có được không?”

Lúc đó Thạch Cẩn Hành còn ở trên đường, về đến nhà mới xem tin nhắn, anh cảm thấy khá may mắn rằng mình đã xuống xe, nếu không thì không xe nát người vong mới là lạ.

Ngón tay đặt trên bàn phím mềm, chậm chạp không đánh ra chữ nào.

Anh chụp màn hình tin nhắn mà Đào Diệp gửi gửi cho Đổng Thiếu Khinh: “Đồ đệ cậu đang muốn gì?”

“Ngôn ngữ của cậu bị chết yểu rồi hả, này xem cũng không hiểu, quay lại là quay lại chứ còn ý gì.” Đổng Thiếu Khinh bạo tạc tin nhắn lại, sau lại đứng hình ba giây, ngôn ngữ của anh dường như cũng chết yểu: “Cái này cậu học P.S hồi nào vậy?”

Thật không biết là cậu ta có cái kỹ năng này nha.

“Tôi không P.S, đây là thật.”

“Vậy thì chắc số của đồ đệ tui bị trộm rồi.”

Tâm trạng của Thạch Cẩn Hành rất phức tạp, bất quá Đổng Thiếu Khinh lại không biết nên duy trì tậm trạng này thế nào, mà dù anh có ngăn cản nó thì cũng không được: “Vậy tôi trả lời em ấy, ‘được’ được không.”

“Được cái đầu cậu! Không thể trả lời!” Đổng Thiếu Khinh rầu thúi ruột, anh không thể trơ mắt nhìn hai người quay lại bên nhau.

Lấy tính cách của Đào Diệp, nếu ở cùng Thạch Cẩn Hành mà sinh cảm tình, về sau thì chính là hại người hại mình.

“Em ngủ đi.” Thạch Cẩn Hành đơn giản thô bạo mà đơn phương kết thúc cuộc trò chuyện, không những thế mà liên tục từ chối mấy cuộc gọi của Đổng Thiếu Khinh.

“Thế nào? Còn chưa trả lời hả?” Trần Duy Vũ cùng Đào Diệp ngồi ở quán bar chờ kết quả, ngóng trông xem một trăm đồng kia đến khi nào mới trở về ví lại.

“Còn chưa.” Đào Diệp nhìn thoáng qua di động, không giống giả bộ mà nói: “Có lẽ còn đang trên đường, hoặc là đi chơi chỗ nào rồi.”

“Vậy thì cũng có thể.” Về đêm thì mấy trò vui của các thiếu gia lại càng phong phú, cho nên không về ngủ sớm đâu. Thân là dân đen, Trần Duy Vũ rất hiếu kì: “Đối  tượng kia của em trước đây sống như thế nao?”

“Không loạn.” Thời điểm Đào Diệp ở cùng với anh, trước nay đều không ngửi được vị nước hoa nào, hoặc mấy hương vị khả nghi đại loại vậy.

Buổi tối cũng không có gọi điện lung tung, tới đúng giờ là về nhà.

“Vậy thì còn được, cơ mà vẫn phải thực hiện biện pháp an toàn.” Nghĩ tuổi Đào Diệp còn nhỏ, Trần Duy Vũ lại phổ cập tri thức tình dục an toàn cho cậu.

Lúc làm tình nhất định phải mang bao, không bao thì không lên giường, ngàn vạn nhớ lấy!

Nói đến sắc mặt Đào Diệp đỏ hồng, trong lòng lại chột dạ…… Hai người bọn họ lên giường, mang bao chỉ là ngẫu nhiên, trần trụi mới là bình thường.

Xuất phát từ mức độ tiếp thu của mỗi cá nhân, mỗi lần tắm trước khi làm, Đào Diệp cũng sẽ tự mình dùng vòi sen rửa sạch bên trong.

Mỗi lần thể nghiệm đều khá tốt, giao lưu thân thể còn thông thuận hơn lúc giao lưu tình cảm.

Cúi đầu nhìn di động, Đào Diệp nói: “Xem ra anh ấy sẽ không hồi âm sớm đâu, ngay mai em sẽ nói kết quả với anh.”

“Thôi, em về trước đi, trên đường cẩn thận một chút.”

“Vâng.”

Trở lại phòng trọ, nhìn lại tin nhắn Thạch Cẩn Hành gửi, Đào Diệp có chút xúc động muốn kiếm hố chôn mình.

Bởi vì đối phương không làm giá chút nào, dứt khoát là ‘được’ luôn!

Cậu vô cùng buồn bực: “Tôi nói quay về là anh đáp ứng liền hả, vậy thì sao lúc trước lại nói muốn chia tay?”

Thạch Cẩn Hành đã hồi âm lại nhanh chóng: “Không nói chia tay, chỉ là tức giận nên mới kêu em đi.”

“Đó chính là ý muốn chia tay, đừng ngụy biện.”

“Vậy em nói quay lại là đùa giỡn với tôi?” Lúc này không có Đổng Thiếu Khinh ở bên cạnh quản lý, Thạch Cẩn Hành thích nói gì thì nói đó.

“Tôi đùa anh thì thế nào?” Đào Diệp không đối mặt với anh, cho nên gì cũng dám nói.

Thạch Cẩn Hành tâm tình cũng thoải mái phập phồng, có chút ý muốn liều mạng với Đào Diệp: “Ngày mai em tới đây lấy đồ.”

“Đã biết, cứ như vậy.”

Nghĩ một chốc lại không thể nào bình tĩnh nổi, cũng không cách nào thừa nhận mình chấp thuận.

Mấy ngày hôm trước vừa mới mua di động mới, ném cạch trên bàn một cái. Các loại ý tưởng đáng sợ đều phập phồng trong ngực, trong đầu lại miên man quay cuồng.

Những từ dó trước không dám nói, không muốn miễn cưỡng, bây giờ đều trở thành việc cậu muốn làm nhất.

Cái thứ gọi là tình yêu, nếu không đến, thì dù cho không muốn cũng tự mà sa ngã.

Vừa lúc, thanh niên kia cũng thống nhất tư tưởng với cậu, nếu anh chỉ một khối thân thể trẻ tuổi cũng tốt, ngủ ngày nào tính ngày đó.

Nhưng mà Đào Diệp lại không dám nghĩ, rằng tại sao mình lại đi thỏa hiệp chứ.

Cậu chỉ là miên man suy nghĩ, lần này hợp lại với Thạch Cẩn Hành, thì có thể kiên trì được mấy năm đây? Cuối cùng sẽ vì lý do gì mà tách ra?

Nếu như đối phương tìm được người càng thích thì sao? Hoặc là bị áp lực xã hội? Áp lực gia đình nữa chứ?

Thiên mã hành không*, bất tri bất giác nghĩ ngợi đến ngủ gục.

(*Nôm na là thiên mã lao nhanh cứ như bay trên không trung, đại khái chỉ suy nghĩ miên man, không theo khuôn khổ)

“Tối ở dưới nhà của anh, xuống mở cửa cho tôi đi.” Đi đến trước cửa nhà, Đào Diệp gọi điện thoại cho Thạch Cẩn Hành.

Trong điện thoại nghe thấy người nọ lên tiếng, Đào Diệp ở cửa đợi hai phút, đã thấy một thanh niên mặc chiếc quần mỏng, trên đầu còn bù xù bước ra.

Đào Diệp không khỏi nhìn lại đồng hồ, đúng 8 giờ sáng…… Hình như hơi sớm.

“Ngượng ngùng, hình như tôi đến hơi sớm, có quấy rầy đến anh không?” Cậu bật mode cười, lễ phép rụt rè.

“Không.” Thạch Cẩn Hành ra mở cửa cho cậu, trông không có vẻ vui mừng khi nhìn thấy tình nhân.

Đào Diệp không biết mình lại chọc anh giận cái gì, chỉ nói cám ơn, rồi đi vào.

Đồ đều đặt trên lầu hai, cậu cởi giày, trực tiếp lên lầu hai.

“Tôi đi dọn đây.” Nói với cái người đứng ở cửa phòng ngủ một tiếng, Đào Diệp đã bắt đầu thu dọn hành lý để lại lúc trước.

Thạch Cẩn Hành đứng ở cửa nhìn cậu, ôm tay không nói gì.

Khuôn mặt điển trai, dáng người lại tốt, chân dài eo hẹp mà đứng ở kia, khiến Đào Diệp muốn ngắm anh…… Trần Duy Vũ nói Thạch Cẩn Hành là một chàng đẹp trai, đứng ở lập trường của anh ta thật đúng là như vậy.

Vị này có tiền có sắc, phàm là người có nguyên tắc không kiên định xíu, thì tuyệt đối sẽ không thể cứ tuyệt việc lên giường trước khi yêu.
Nhưng là nguyên tắc là cái gì?

Vậy dựa theo tình hình của mình mà định ra đi, nguyên tắc chỉ là sự kiên trì của bản thân, không phải khuôn sáo dùng để trói buộc.

Đến lúc khi nhận ra mình đang tìm lý do để chấp nhận sự việc, trong lòng Đào Diệp lại vừa buồn cười vừa lo lắng.

“Tôi dọn xong rồi.” Cậu thu dọn rất nhanh, cũng vì lúc trước thu dọn rất chỉnh tề, nên hôm nay chỉ đống gói đơn giái cái mang đi được.

“Em thật muốn đi?”

Thạch Cẩn Hành dựa vào cạnh cửa, lẳng lặng nhìn cậu.

“Đúng vậy, không phải anh gọi tôi đến thu dọn sao?” Đào Diệp cũng nhìn anh, ánh mắt mang theo chút ý vị tìm tòi nghiên cứu.

Đối phương nói: “Vậy tại sao tối qua em nói muốn quay về?”

Đào Diệp đè ép tính tình quật cường của mình, ngồi xổm trên nền nhà thở dài: “Tối hôm qua điều tôi nói đều là thật, chẳng qua anh lại không nói lại, tôi không đùa anh thì đùa ai?”

“Nhưng tôi đã đồng ý rồi.” Hệt như sợ Đào Diệp hối hận, Thạch Cẩn Hành đoạt lời nói trước cậu.

“Vậy tôi thu dọn mấy thứ này còn ý nghĩa gì nữa chứ?”

Theo tầm mắt của Đào Diệp mà nhìn thấy đống đồ kia, Thạch Cẩn Hành đi qua nói: “Đừng thu dọn nữa, tôi sẽ thả lại cho.”

Trước giờ anh thu dọn đồ luôn nhanh gọn, nên Đào Diệp cũng không tính toán cướp việc với anh.

Chỉ là đứng lên đi về phía giường…… Bởi vì tối hôm qua không nghỉ ngơi tốt, nên hôm nay có chút cảm giác đầu nặng chân nhẹ.

“Chờ chút nữa tôi sẽ thả thay em.” Gương mặt của Thạch Cẩn Hành xuất hiện ở đối diện trên khuôn mặt của Đào Diệp.

Đào Diệp còn chưa kịp phản ứng lại, thì một khối thân thể tươi trẻ đã đè ép lên, vững chắc không thể di động…… “Bây giờ anh thả đi.”

“Chút nữa sẽ thả về.” Tay Thạch Cẩn Hành đã đặt trên quần của cậu.

“Không được……” Đào Diệp nghiêng đầu qua một bên, một chiếc hôn nồng cháy dừng lên trên má, đối phương cũng không ghét bỏ, mà cứ để đó không rời đi.

“Em có thể không thích tôi, không sao cả.” Thạch Cẩn Hành chống hai tay bên người Đào Diệp, phảng phất như chỉ cần ‘dục’ không cần ‘ái’.

Đào Diệp yên lặng vấn lòng, bởi vì mình lại làm thằng ngốc tiếp: “Anh có thể không thích tôi, tôi cũng không sao cả.” Vậy là tốt rồi, mọi người đều lui bước, nói như vậy không chừng sẽ càng tốt hơn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Juvia Evans về bài viết trên: Hothao, Lục Tiểu Thanh, Sóimeomeo, Tuấn Liên, daisywild3112, phuogot_93, shirochan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: phuckhuong, Yi Siêu Biến Thái và 24 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.