Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 

Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên

 
Có bài mới 09.02.2018, 16:37
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35031
Được thanks: 5239 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tập truyện ngắn] Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên - Điểm: 26
Gốm rơi


Mỗi đồ gốm là một sinh mệnh. Đứng trước lò chờ đợi vật bằng gốm do chính tay bạn làm ra cũng giống như chờ đợi đứa con của chính bạn ra đời. Mới mẻ biết bao.

Phạm Tiểu Cao là người nói với tôi những lời trên. Trong lòng tôi, anh như là Ninja, hoặc là siêu nhân. Cả thiên hạ chỉ có mình tôi tin tưởng tuyệt đối rằng anh là một nghệ sĩ. Tôi quen anh khi đang chơi đất sét ở một quán gốm. Anh làm việc ở đó, là người hướng dẫn khách cách làm gốm, dáng vẻ rất cool !

Khi làm gốm, gương mặt anh lạnh lùng, không bao giờ cúi đầu, vầng trán quý phái luôn ngẩng cao, những ngón tay thon dài nhịp nhàng lướt trên đất sét. Chẳng có chút đam mê, hai ba phút đã hoàn thành một bình, lọ gốm, không có đặc trưng, không có cá tính. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh, tôi từ từ tiến về phía anh, vì trên áo sơ mi trắng muốt của anh có sáu chiếc khuy rất đặc biệt. Khuy gốm, nguyên màu đất sét, mặt khuy khắc những hình khác nhau: vầng trăng cô đơn hoặc đôi mắt ưu phiền, mỗi hình đều mang vẻ đẹp xa xôi, khoáng đạt. Khi biết đó là những kiệt tác của anh, tôi đã lập tức quyết định làm bạn với anh.

Chúng tôi rất hợp nhau. Cùng thích quán gốm, nơi bật mãi, bật hoài nhạc của người da đen, nơi có máy pha cà phê quay cùng mâm quay. Chúng tôi cùng thích cà phê Blue Mountain và rượu ngọt vị bạc hà, cùng thích màn đêm và mèo con, cùng thích tàu điện ngầm và đèn nêon, cùng thích phim của Vương Gia Vệ và tiểu thuyết của Haruki Murakami. Cùng thích đất sét và gốm.

Nhưng chẳng lâu sau tôi phải chia tay nghệ sĩ trẻ. Lòng kiêu ngạo, những khát khao không ngừng lan tỏa đã đốt cháy trái tim vốn yên bình của anh. Thế là, anh mười chín tuổi, đã rời ghế nhà trường ra đi tìm giấc mộng ở thành phố có tàu điện ngầm, có đêm, có công ty bách hóa tên “Mùa xuân Pa-ri”. Còn tôi, vẫn phải ở lại thành phố không mấy hiện đại này tiếp tục sự nghiệp học tập vĩ đại và bất diệt.

Một buổi chiều mùa đông, nhiệt độ hơi thấp. Quán gốm. Tôi ngồi trước mâm thao tác quay tít, ngắm nhìn người bạn đáng yêu Phạm Tiểu Cao. Dùng lời của Milan Kundera là, “Một buổi gặp gỡ để từ biệt”. Tôi nghĩ anh chọn tôi ăn bữa cơm tạm biệt anh là vì tôi vẫn luôn sùng bái anh như một tín đồ. Cũng có thể chỉ vì khi tạm biệt thành phố này, anh muốn thêm vào đó một chút lưu luyến mùi mẫn. Anh an ủi mãi trái tim đau thương của tôi. Anh bảo, đến “Mùa xuân Pa-ri” sẽ mua cho tôi con gấu bông nhỏ rất đắt tiền mà nghe nói mũi nó làm bằng da thật, anh nói sẽ đón tôi sang chơi… Tôi lắc đầu tê dại, đòi hỏi: Làm cho em lần cuối một thứ gì bằng gốm. Tôi cảm thấy thâm tâm mình đang chạm vào hai chữ ghập ghềnh mấp mô: ái tình. Phút chốc tôi lặng người. Giống như chú mèo đang ăn cá một cách vui vẻ, bỗng… đúng thế, chúng tôi bên nhau chẳng điều gì đáng chê, như chú mèo vui vẻ khi được thưởng thức cá, nhưng chú mèo đã “vui quá hóa buồn”: không cẩn thận hóc phải một cái xương “ái tình”.

Một vấn đề rất nghiêm túc, đó là cái xương “ái tình” bất ngờ hóc phải đã làm chú mèo nhỏ đau đớn.

Tôi ngoái nhìn ra ngoài cửa sổ, tự nhủ đây chính là mùa đông khô khốc, thích hợp với chia ly. Tôi nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại với lòng mình rằng Phạm Tiểu Cao chẳng qua chỉ là dải sao băng lướt qua bên đời tôi, nhưng tôi vẫn không thể phủ nhận được rằng, ánh sáng chói của dải sao băng đã làm tôi bị thương vì nóng bỏng.

Cả buổi chiều, chúng tôi đã cùng nhau làm được một vật gốm rất đặc biệt. Nó tròn xoe, béo nứt, nhưng miệng bình chỉ bé bằng móng tay. Tôi yêu cầu làm thành bình thật mỏng, vì như thế người ta sẽ sợ hãi khi nghe tiếng gõ vào nó. Lúc mâm quay gốm quay tít điên rồ, tôi tự nhiên lặng lẽ rớt nước mắt. Nước mắt rơi vào trong bình, mất hút không một tiếng động. Phạm Tiểu Cao kéo tôi đang đờ người ra đứng dậy, tắt máy, nói với tôi âu yếm khôn tả: Cô bé ngốc nghếch, thành bình mà mỏng nữa thì lúc nung sẽ vỡ tung ra mất.

Tôi nhìn chăm chăm vào cái bình, hỏi khẽ: Có thể cho em một cái khuy gốm của anh được không? Thế là tôi đã có được chiếc khuy khắc một đoạn xương cá tang thương mà từ lâu hằng mong ước. Tôi nắm nó trong lòng bàn tay, đây chính là chiếc xương cá đã làm đau chú mèo ư? Tôi khẽ khàng tự hỏi.

Chiếc khuy lập tức được gắn cẩn thận lên bình, chiếc bình bỗng nhiên trở nên cao quý như được gắn huân chương, đứng hiên ngang kiêu hãnh. Đó là chiếc bình gốm chúng tôi cùng làm, nó sẽ có sinh mệnh do chúng tôi cùng tạo nên. Sau này tôi có thể dùng nó để nhớ về quá khứ, nghe kỹ âm thanh tự nhiên khi gõ vào nó, mân mê thân bình đất sét, để thần tượng tôi yêu hiện ngay ra từ trong bình và ngắm nhìn tôi như ngày nào. Chiếc bình chứa đựng tình yêu của tôi, mang hương thơm trong suốt. Biết vì sao tôi lại cứ cố làm miệng bình bé tí như thế không? Vì tôi sợ hương thơm bay lượn ra ngoài rồi trốn mất.

Đó là tất cả những gì, tôi có thể làm cho tình yêu tuổi mười bảy của tôi.

Gốm từ khi làm xong đến khi nung xong phải mất khoảng 20 ngày. Trong quãng thời gian đó, vào một hoàng hôn màu hoa hồng nhạt, Phạm Tiểu Cao đã ra đi. Tôi ngồi yên lặng bên cửa sổ, trong hương thơm cà phê Blue Mountain, mơ màng nghe thấy tiếng còi tàu, không ngớt thầm tạm biệt chàng nghệ sĩ thiếu niên “lởm khởm” này.

Trong khi bình gốm cưng của chúng tôi đang nung, tôi ngồi im lặng đợi bên ngoài lò nung. Phạm Tiểu Cao đã sắp xếp, cả lò chỉ nung một chiếc bình, để nó có một sự chào đời thật long trọng. Thời gian chờ đợi qua đi chậm rãi, tôi ngồi nghĩ về chiếc bình cưng trong trắng thuần khiết này, nó có màu đồng, cái bụng tròn xoe, mang hơi thở của anh.

Thế nhưng, tất cả đã kết thúc trong một tiếng động lớn. Tiếng nổ - phát ra từ cái lò nung nuôi dưỡng chiếc bình cưng của chúng tôi. Âm thanh duy nhất trên cõi đời này của chiếc bình cưng. Nó nổ, vỡ, nứt toác, lìa đời từ trong trứng nước.

Câu chuyện tình yêu mỏng tang đã có định mệnh phải chết yểu.

Không thể đừng được, tôi gào khóc. Tình yêu của chúng tôi nổ tung, nát vụn. Tôi chạy ào đến bên lò, tìm kiếm trong những mảnh vụn, lần lữa tìm.

Cái khuy đó.

Khuyết hỏng.

Một lần nữa, tôi nhìn lại chiếc xương cá ngắn tủn, đứt gãy. Tôi kinh ngạc phát hiện ra, không ngờ trông nó thật giống với một vết sẹo nơi trái tim.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.02.2018, 16:38
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35031
Được thanks: 5239 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tập truyện ngắn] Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên - Điểm: 72
Người điên tiên phong


một

Từ lâu tôi muốn mở một quán bar. Quán bar xây bằng kính, trong suốt đẹp đẽ. Rèm cửa cũng trong suốt, có thể nhìn thấy nhiều khuôn mặt khác nhau trong cùng một thời điểm. Vài loại thực vật đặc sắc, một máy quay đĩa cũ bật những bản jazz mà người ta không thể đoán được tên. Tôi sẽ không mời ca sĩ Pub đến biểu diễn live, vì trực giác mách bảo tôi họ không đủ thuần khiết để sánh với “Bar xanh” của tôi. Đúng thế, bar xanh, cái tên tôi đặt cho nó. Sau hoàng hôn, dùng đèn nêon xanh bao bọc lấy nó, sáng xanh như một chiếc kẹo bạc hà. Máy pha cà phê quay chầm chậm, nghiền nhuyễn từng giấc mơ ấm nồng. Tôi mãi như một khách vãng lai vội đến vội đi. Chẳng ai biết quán là của tôi.

Đây là “lý tưởng” duy nhất không mang màu xám của tôi.

Trong lịch sử “thành tài” của tôi, có ít nhất bốn người ủng hộ tôi thực hiện giấc mơ mở quán bar. Hai trong số đó là bạn tôi: Diệu Diệu và Thần Mộc. Hai người còn lại là hai giáo viên yêu quý tôi: Lăng Phàm, Tiểu Úy. Bây giờ Lăng Phàm đang ở nơi cao nhất, Tiểu Úy đang sống một cuộc sống đầy tính quy luật, Thần Mộc đang ở nơi mà ngồi taxi là có thể nhìn thấy tháp Eifel, ngày ngày vẽ nhà thờ, Diệu Diệu xuyên bảy lỗ khuyên tai đi giày trượt dạo chơi trên phố.

Họ đều có cuộc sống “thoát tục”, những người tiên phong trong cuộc sống. Nhưng tôi thấy loại người tiên phong này đều được ví như những người điên.

hai

Ban đầu gia nhập nhóm mỹ thuật, đơn thuần chỉ để cho qua ngày.

Tôi và Diệu Diệu luôn duy trì được sự nhất trí cao độ. Khi phát hiện ra có một thầy giáo đẹp trai đến mức khiến cho trong trường tất cả bọn con gái đã từng vì cái đẹp mà không chịu đeo kính đã nhất loạt đeo kính chỉ trong vòng hai tuần, chúng tôi đã tìm muôn phương nghìn kế để chen được vào nhóm mỹ thuật.

Thầy giáo đó tên Lăng Phàm, lúc nào cũng mặc một chiếc áo sơ mi dài, một màu, không thắt cravat, tóc chấm vai. Hai tuần sau đó, trong khi thầy đang say sưa giảng về Rodin, tôi đã nghiễm nhiên bố trí cho thầy ngự trong trái tim mình. Mùa thu đến trễ năm ấy, thầy đã bắt rễ, đâm chồi trong tim tôi, rồi tiếp tục vươn cành, trổ lá thật xum xuê. Diệu Diệu không ngờ lại cũng đảm bảo sự thống nhất với tôi trong chuyện này.

Tiểu Úy là giáo viên dạy Ngữ văn kiêm chủ nhiệm, chúng tôi là học sinh khóa đầu, và thật đáng tiếc, cũng là khóa cuối. Cô là kiểu con gái mềm dịu đến mức có thể hòa tan người khác, thích mặc váy trắng đen rõ ràng, hoặc áo len, áo khoác màu cà phê. Nhưng cô cũng có thể khiến đỏ đào rừng rực hoang dại trở nên đẹp đẽ và yên lành. Ngày thứ ba lên lớp, Tiểu Úy đã thực sự chinh phục chúng tôi bằng bài thơ “Giang Thành Tử” của Tô Thức. Hôm đó, cô mặc cả bộ trắng, đứng ở cửa lớp có gió Nam thổi, mái tóc ánh màu hoàng hôn khẽ tung bay. Cảnh đó đã làm chúng tôi phải ghi nhận cô ở cấp độ thanh tao tuyệt trần.

Bao nhiêu điều xảy ra, phải dùng đến một chữ “duyên” để diễn tả, chỉ biết chúng tôi đã đến bên nhau, không phân biệt già trẻ trên dưới, trở thành những người bạn thân thiết. Tôi, Diệu Diệu, Tiểu Úy, Lăng Phàm, và cả Thần Mộc.

Cái duyên giữa tôi và Thần Mộc ngoằn ngoèo như đường bờ biển, không lãng mạn lắm, nhưng chí ít là dài lâu và chậm rãi. Thần Mộc cùng lớp với tôi, nhưng vốn không thân. Sau đó mới gần gũi hơn ở lớp mỹ thuật. Chỉ cảm thấy cái tài của anh không che lấp nổi sự cố chấp và ngạo mạn, nhưng xét cho cùng cũng là một người để tôi vấn vương. Hai chúng tôi đã cùng nhau đi dạo vô số lần dưới gốc cây ngô đồng ngoài cổng trường, nhưng nói với nhau rất ít. Có lúc tôi chạy mấy bước để nhặt một lá cây đẹp, anh liền ra giọng người lớn khuyên bảo tôi nên trầm tĩnh. Có lẽ anh muốn dùng sự nghiêm túc nặng nề để đóng băng lòng nhiệt thành của tôi. Sao phải khổ thế?

Tôi và Thần Mộc hay cùng ăn canh “ma-la-thang”, nhưng rút cục thì cũng không ăn ra được “Tình yêu ma-la-thang” như bộ phim. Bát của tôi luôn cho một lớp ớt dầy, anh nhìn thấy là cau mày. Kiểu ăn này chắc chắn không phải là của một cô gái hiền thục. Anh rất hay dừng lại nhìn tôi ăn, ánh mắt là lạ. Nhưng anh vẫn tiếp tục mời tôi lần này lần khác, còn tôi vẫn vui tí tách bước đi phía trước. Hai đứa cứ thế, quyến luyến, êm đềm và tế nhị.

Năm người chúng tôi, từng móc từng móc đan vào nhau như một tấm lưới: Tôi và Diệu Diệu là bạn tri âm chẻ không ra, đập không vỡ; Tôi với Thần Mục được một thứ duyên phận không tên dẫn dắt; Tôi và Diệu Diệu rất ngưỡng mộ Lăng Phàm, ngoài ngưỡng mộ còn chìm đắm trong một tình yêu sùng bái; Lăng Phàm là thần tượng của Thần Mục, là mục tiêu của Thần Mục, Thần Mục vẽ miệt mài, nhưng lại không có khát khao làm người nổi tiếng, chỉ mong được là người như Lăng Phàm. Ba chúng tôi đều là những học sinh cưng nhất, học giỏi nhất của Tiểu Úy, chúng tôi đều bồi hồi kinh ngạc sao lại có người con gái xinh đẹp mềm mại như Tiểu Úy, chúng tôi thương yêu cô, bảo vệ cô như một báu vật quý hiếm trên đời. Tình yêu tuyệt đẹp như có hẹn từ kiếp trước của Tiểu Úy với Lăng Phàm lại càng rực rỡ, rúng động tâm can, chỉ có điều đến và đi  quá đỗi vội vàng.

ba

Tháng Mười, tôi một mình đến trại điều dưỡng nơi giam Tiểu Úy. Trại nằm ở một nơi hoang vắng, trên một ngọn đồi trọc, không biết trong một mùa có bao nhiêu bông hoa vui nở tưng bừng, rồi thất vọng khô héo ra đi trong nỗi cô đơn. Cây cối ở đây thì lại quá cao, dường như khiến người ta ngạt thở. Tôi ôm một bó hoa Forget me not màu tím nhạt, thực ra là đến thăm vì cô bị bệnh, cô đã quên tôi. Đứng sau lớp cửa kính, tôi thấy Tiểu Úy mặc bộ quần áo bệnh nhân trắng muốt. Cô nghiêng nghiêng trước tấm rèm cửa màu xanh nước biển, tay nghịch một chiếc lá nhỏ màu xanh xám, ngón tay mân mê cuống lá vô cùng chăm chú. Tôi dám khẳng định rằng, cô là người điên yên lặng nhất mà tôi từng gặp. Lúc này đây tôi vẫn thấy cô rất đẹp, vẫn mang một vòng hào quang của thánh nữ. Tôi không thể lại gần cô, vì ánh mắt tức tối của một đám người điên đang nhìn tôi không cho phép. Tiểu Úy hẳn nhiên là nàng công chúa kiêu sa của bọn họ, nàng không thể bị người ngoài xâm phạm.

Cứ thế, Tiểu Úy yên lặng ngồi giữa một đám người, chơi với lá như không có ai xung quanh, những người điên kia cứ áp tới dần buộc tôi phải rút lui. Tôi vòng ra cửa sổ phía sau, khẽ đặt bó hoa Forget me not ở đó. Tiểu Úy nhìn thấy, mỉm cười đến cầm lấy bó hoa, cô vẫn yêu hoa như xưa. Ánh mắt cô đã không còn ai oán, giờ như một đứa trẻ không vướng chút bụi trần.

Nhưng tôi bỗng tìm thấy trong vẻ yên lặng của cô sự hiểm ác giấu sâu trong mình. Tôi không sao ngăn nổi nỗi căm hận bỗng nhảy vọt ra khỏi đáy lòng. Đến bây giờ tôi mới hiểu, tôi hận. Thậm chí tôi muốn dùng tay bóp chết cái cổ trắng ngần của cô. Nhưng tôi nghe thấy Lăng Phàm trong tôi kêu gọi, ngăn cản tôi. Tôi đã từng hứa với Lăng Phàm, tôi sẽ ngoan ngoãn, sẽ nghe lời anh.

Tôi đã không làm gì hết, trừ việc rời khỏi đó. Bóng tôi tan trong nụ cười của Tiểu Úy đang lan tỏa khắp không gian..

bốn

Lăng Phàm giờ đang ở trên thiên đường – nơi cao nhất mà tôi từng biết. Như thế anh sẽ càng dễ vẽ hơn, vì cái gì anh cũng nhìn thấy.

Tiểu Úy đưa cho Lăng Phàm một ly rượu độc, chắc chắn là với một nụ cười  - không ai có thể từ chối nụ cười của Tiểu Úy.

Lăng Phàm đã chết dễ dàng như vậy.

Tiểu Úy chuẩn bị hai ly rượu, cô muốn đi theo anh. Nhưng cô chưa kịp đi theo đã phát điên mất rồi. Cô không theo anh được. Trời đã định rằng anh phải cô đơn. Câu chuyện đã kết thúc như thế, nhưng chúng tôi đã bị câu chuyện của họ làm cho mình mẩy đẫm máu.

Đêm đó, Tiểu Úy gọi điện cho tôi, tôi hỏi sao cô vẫn chưa đi ngủ, cô trả lời, sẽ đi ngủ ngay, có thể là sẽ ngủ lâu lâu một chút, nhờ tôi xin nghỉ giờ sáng mai. Hôm sau, khi tôi nhớ lại sự kỳ lạ của cô, cũng là lúc tang lễ của Lăng Phàm sắp được cử hành. Có lẽ lúc Tiểu Úy gọi cho tôi thì Lăng Phàm đã đang trên đường lên thiên đàng rồi, có thể mới đi được nửa đường.

Cái đêm hay tin sét đánh đó, tôi và Diệu Diệu nói với nhau mãi không dứt, rồi ôm chặt nhau ngủ, nước mắt đầm đìa. Diệu Diệu nói, cô hận Tiểu Úy. Còn tôi, đau khổ làm cho tôi không hiểu thế nào là hận nữa. Diệu Diệu hỏi tôi, Lăng Phàm không sao chứ. Tôi trả lời, không sao, đường đi lên thiên đường bằng phẳng lắm. Tôi cũng hỏi, không biết có phải Lăng Phàm ra đi trong đau khổ không. Diệu Diệu trả lời, anh ấy đi là điều tốt, chúng ta chẳng vẫn thường nói thật đáng sợ khi phải nhìn con người hoàn hảo như anh cứ ngày càng già đi hay sao, bây giờ thì anh sẽ không bao giờ già nữa. Tôi vừa khóc vừa cười: Anh không già đi nữa, thật tốt biết bao.

Hôm sau, tôi và Diệu Diệu không đi học. Diệu Diệu kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng màu máu đáng sợ, giúp tôi mặc bộ đồ đen tuyền, rửa mặt rất kỹ cho tôi, dẫn tôi ra đường. Cô lúc nào cũng kiên cường hơn tôi. Diệu Diệu nói, để cho tôi được lần cuối cùng hết lòng theo đuổi anh. Đầu tiên, cô đưa tôi sang nhà thờ đối diện trường, đó là nơi Lăng Phàm thường ra vẽ tranh. Anh không phải là người tin vào Chúa, anh không cầu nguyện, không làm lễ tụng kinh. Nhưng đứng trước nhà thờ bao giờ anh cũng giữ im lặng. Anh vẽ nhà thờ dưới nhiều góc độ khác nhau, vào nhiều thời điểm khác nhau. Anh vẽ nhà thờ như Tiểu Úy, đẹp đến mơ hồ, thoắt ẩn thoắt hiện. Nhà thờ quá yên tĩnh, làm tôi bất giác như không tìm thấy chính mình. Trong dòng ý nghĩ dường như đã ngừng trôi, tôi lật tìm thấy hai chữ “thiên đường”, cảm thấy sung sướng đến phát điên. Có lẽ thiên đường ở ngay trên nhà thờ. Có thể tôi sẽ được nghe thấy tiếng Lăng Phàm. Nhưng cuối cùng tôi đau khổ nói với Diệu Diệu, tôi đã thử bay qua ranh giới giữa trần gian và thiên đường, nhưng thất bại, hãy mau đưa tôi đi khỏi nơi đây. Nhưng đã muộn, lúc này tiếng chuông nhà thờ vang thấu tầng mây, tôi khóc nấc trong bối rối nghẹn ngào.

Sau đó, chúng tôi đến quán bar yêu thích của Lăng Phàm. Quán “Những năm tháng cháy bỏng” [1]   về chiều thường hiu quạnh. Tôi gọi rượu, loại không nặng nhưng đủ để say.

Lăng Phàm thích quán bar. Ngày nào anh cũng ngồi trên ghế cao, không uống rượu, chỉ ngắm nhìn ly rượu trong suốt, đến lúc sắp ra về mới uống cạn chỉ bằng một ngụm. Anh đưa chúng tôi đến, gọi cho tôi ly rượu nhẹ có tên bạc hà xanh, ngon như nước đường. Anh gọi tôi là cô bé nước đường, cười sự ngây thơ của tôi. Tôi biết chắc Lăng Phàm thích những người con gái biết uống rượu mạnh và từng trải. Tiểu Úy thì quá yếu mềm, không hề lấn lướt, cũng chẳng kiêu ngạo. Còn tôi và Diệu Diệu chẳng qua chỉ là hai cô em gái ngốc nghếch sự đời của anh…

Đúng lúc đó thì Thần Mộc đẩy cửa bước vào “Những năm tháng cháy bỏng”. Một chùm sáng soi thẳng vào nỗi đau khổ của tôi, hết đường tránh né. Anh gọi một cốc Black Label [2]   , ngồi tranh luận với Diệu Diệu về tâm lý của Tiểu Úy. Anh nói, tuy Tiểu Úy bề ngoài yếu đuối, nhưng thâm tâm lại khát khao chinh phục Lăng Phàm. Cô ấy có một niềm ham muốn chiếm hữu rất mạnh mẽ. Cái chết có phải là chiếm hữu và chinh phục không? Diệu Diệu hỏi. Tôi không chen lời, cũng không chú ý họ nói chuyện, nhưng tôi vẫn nghe ra được, Thần Mục rõ ràng bị khủng hoảng. Thậm chí anh còn định bỏ môn mỹ thuật yêu thích của mình. Tôi nghe thấy lời tiên đoán đáng sợ của Diệu Diệu, cô nguyền rủa Tiểu Úy đời này kiếp sau đều đau khổ muôn trùng. Tôi thấy một Diệu Diệu xa lạ, phải dùng thù hận để mô tả. Nhưng tôi không thể hận, nét cười trong trẻo của Tiểu Úy khiến tôi thà tin đó là sơ suất ngoài ý muốn. Dưới ánh đèn màu cà phê, tôi nhìn thấy trên tường có bức tranh quỷ nhe răng giương vuốt. Cười với tôi chăng, người đó. Ai? Lăng Phàm phải không?

Sau đó, họ gọi tôi. Tôi không trả lời. Tinh Lam, trả lời đi chứ. Tinh Lam! Thần Mộc gọi tôi âu yếm khôn tả. Tôi quay người lại, nước mắt đầm đìa, tôi hét lên với anh: Gọi em là cô bé nước đường!

năm

Hôm đó, Tiểu Úy bị đăng trên mục Xã hội của tờ Báo Chiều.

Tôi đứng ở sạp hàng quan sát từng người mua báo. Họ sẽ nhìn ngay thấy một Tiểu Úy độc ác như phù thủy dưới bút viết của những phóng viên chẳng hiểu nội tình. Tôi muốn giải thích với họ, Tiểu Úy của chúng tôi tốt bụng lắm, đến chú mèo không ai thèm nuôi cô cũng đem về chăm sóc. Thật vậy. Sự việc xảy ra vào tháng Năm. Khi chúng tôi hiểu ra chuyện này thực sự là một tai nạn, cũng là lúc kỳ thi trung học đến cùng mùa mưa dữ dội. Ba chúng tôi không ai may mắn, tất cả đều thất bại. Tôi không trách Tiểu Úy, vì ba năm học cô thực sự đã dạy chúng tôi rất nhiều điều.

Ông bố có địa vị của Thần Mộc giúp anh thực hiện giấc mơ du học nơi kinh đô nghệ thuật. Mùa đông tới, anh sẽ kiêu hãnh ra đi.

Diệu Diệu ngày một chán chường uể oải, cô là người cực đoan. Cách Tiểu Úy làm khiến cô có được hai kết luận: con người đều hư danh, kiến thức đều vô dụng. Cô không còn tin vào bất cứ ai, như một con nhím bị thương nặng. Cô vào trường dạy nghề, nhưng chỉ theo học được vài ngày.

Tôi học lại.

Tôi nuôi chú mèo bị bỏ rơi mà trước kia Tiểu Úy đã nuôi. Nó tên là Tộc Trưởng, già cỗi, què chân.

Mùa hè đau thương đó, tôi, Diệu Diệu, Thần Mộc ít khi liên lạc. Thần Mộc thỉnh thoảng đến thăm Tộc Trưởng, anh thích chú mèo không có điểm nào hợp lý này, tôi cũng thế. Vì nó là tài sản chung duy nhất của năm người chúng tôi.

Những ngày đó, tôi thấy Lăng Phàm lại quay về ngự trong trái tim tôi như xưa, thường hay nói chuyện cùng tôi. Nhưng nụ cười nhạt huyền diệu không chỗ nào không chen vào của Tiểu Úy thường hay cắt ngang câu chuyen của chúng tôi.

sáu

Thời gian học lại tôi rất ngoan, không còn ồn ào như trước. Tôi cắt liên lạc với thế giới bên ngoài, nhưng Lăng Phàm thì ngoại lệ, anh luôn ở trong tim tôi, cổ vũ cho tôi.

Lễ Giáng sinh, Thần Mộc hẹn tôi, anh sắp ra đi. Chúng tôi không tìm Diệu Diệu. Diệu Diệu đã thực sự mất tích!

Tôi và Thần Mộc gặp nhau ở một trung tâm thương mại ồn ã, chỗ là do tôi chọn, tôi nghĩ sự ồn ã sẽ xua tan bớt nỗi buồn chia ly. Nửa năm qua Thần Mộc lại cao hơn một chút rồi, mặc chiếc áo gió dài màu trắng xám, tôi phải thừa nhận trông anh rất hấp dẫn. Tôi quên là mình đã mặc gì, chỉ nhớ có quàng một chiếc khăn đỏ rực. Đó là lần đầu tiên trong nửa năm vừa rồi tôi mặc một thứ màu đỏ.

Anh dặn đi dặn lại  những việc tôi phải làm: tìm Diệu Diệu, học cho tốt, quên đi quá khứ. Anh nói rất thân mật, không hời hợt như xưa. Tôi sợ mình sẽ khóc, đã nửa năm rồi tôi không khóc. Nên tôi nhìn vào lông mày anh thay vì chăm chú nghe anh nói. Giờ tôi mới phát hiện lông mày anh đẹp như thế, mượt như dòng nước chảy. Tôi đếm lông mày anh, đếm đến sợi thứ hai mươi hai thì anh ngắt quãng. Tinh Lam, đây là lần cuối mình nói chuyện, em chú ý một chút được không? Anh không quay về nữa à? Tôi hỏi khẽ. Anh nói sẽ cố không về. Nhưng anh lập tức ngẩng đầu nhìn tôi – anh quan tâm đến thái độ cảm xúc của tôi. Anh bổ sung, có thể sẽ về để thăm tôi.

Giờ phút đó tôi đã khẳng định Thần Mộc vẫn luôn thích tôi. Thái độ anh khi đó đẹp đến mức kinh điển. Tôi cảm nhận được sự mãn nguyện, hoặc cảm động. Tôi nóng lòng muốn kể cho anh nghe bao nhiêu thứ, kể Lăng Phàm đã ở trong trái tim tôi, kể nỗi nhớ không xóa khỏi về Tiểu Úy, kể tôi đã mất người bạn quý báu nhất – Diệu Diệu. Tôi muốn nói về “bar xanh” của tôi, trong quán sẽ treo đầy tranh của anh và Lăng Phàm, tôi nghĩ chúng tôi sẽ lại tụ tập như trước, tôi sẽ uống rượu bạc hà xanh, và được gọi là cô bé nước đường. Tôi muốn lại cùng Diệu Diệu đi tắm mưa, hát to ngoài sân bóng rổ rộng thênh thang, có anh và Lăng Phàm ngồi cổ vũ. Tôi muốn sẽ cùng Tiểu Úy mặc áo màu đỏ đào, muốn lại được người ta nhìn thấy mình là một cô gái hư ăn canh ma-la-thang đỏ rực ớt, cay đến tê dại.

Nhưng đây chẳng phải là chia tay ư? Bắt Thần Mộc phải mang theo nỗi đau nặng nề này sang Pa-ri hay sao? Yêu chưa phải là lý do thuyết phục.

Anh lại nhắc đi nhắc lại là tôi phải chăm sóc Tộc Trưởng. Rồi chúng tôi chia tay ở tầng ba của trung tâm thương mại. Không hề dùng một hình thức từ biệt nào đã được xem trong phim hay tiểu thuyết. Chẳng hạn cảnh kinh điển trong “Chuyện tình Tokyo” – cùng quay lưng đi, cùng đếm bước chân, xa dần. Tôi cũng chẳng gắn một nụ cười kiểu Akana Rika lên khuôn mặt thiếu tự tin, chúng tôi cũng không ngoái gọi tên nhau tha thiết không ngừng. Chỉ là một sự từ biệt đơn giản nhất: chào một câu, tôi lên lầu, anh xuống lầu.

Tôi chậm rãi bước lên quán ăn tầng chót gọi một bữa điểm tâm chiều gồm một cốc cà phê và hai chiếc bánh ngọt. Tôi còn yên lặng nghe hết những lời khách sáo của chị phục vụ, đại loại chúc tôi dùng bữa ngon miệng, chúc Giáng sinh vui vẻ, rồi mới ngồi xuống ở một chỗ cạnh cửa sổ. Giáng sinh, cửa sổ phun đầy sơn màu. Tôi nhìn ra ngoài qua phần kính trắng, vừa đúng lúc đó, Thần Mộc xuất hiện trong tầm nhìn của tôi. Tôi đã tính toán cả, tốc độ đi bộ của Thần Mộc tôi rõ như lòng bàn tay.

Đột nhiên tôi thấy Thần Mộc đã lớn, có chút phong độ của Lăng Phàm. Chiếc áo khoác bay trong gió lộng thật đẹp. Quán ăn đang bật bài “Ngày âm u” của Mạc Văn Úy, tôi thích giọng hát tự do không bị gò bó của cô. Cô đang hát: Rốt cục, mấy năm qua, anh và em không chút duyên phận! Lời hát làm tôi ứa nước mắt. Tạm biệt, Thần Mộc, người tôi yêu và người yêu tôi. Tạm biệt, tôi nghe thấy Lăng Phàm trong tim tôi nói với Thần Mộc như thế.

bảy

Tôi và Diệu Diệu không hề gặp lại. Tôi điên cuồng dán tờ rơi tìm người ở mọi nơi cô có thể lui tới. Tôi cũng nghe nhiều đồn đại về Diệu Diệu, cô thích đi đôi giày trượt màu đỏ, xâu bảy lỗ khuyên tai, tết mười bảy bím tóc – tuổi của cô. Cô đã trở thành ca sĩ Pub mà tôi vẫn không thích, cô đã uống được rượu mạnh mà tôi không dám uống.

Cô yêu Lăng Phàm, hận Tiểu Úy. Chỉ có chạy trốn tôi, rời khỏi đám bạn năm xưa, cô mới có thể thực sự lãng quên.

tám

Tôi thích tiểu thuyết của Haruki Murakami. Nhưng không phải thích “Rừng rậm Na-uy” nhất, mà thích một cuốn kém hấp dẫn hơn là “Cuộc phiêu lưu đi tìm cừu”, bởi vì ở trang 280 có mẩu đối thoại giữa nhân vật chính và bạn của anh ta:

“Anh chết rồi ư?”

“Đúng, tôi chết rồi.”

Tôi rất kinh ngạc, đây chính là mẩu đối thoại giữa tôi và Lăng Phàm. Mỗi lần nói chuyện với Lăng Phàm cho đến khi tôi nghi ngờ anh vẫn còn sống, tôi đều hỏi anh: “Lăng Phàm, anh chết rồi ư?” Anh trả lời tôi dứt khoát: “Đúng, anh chết rồi.” Rồi mất tích trong không gian bao quanh tôi. Rồi tôi nghe thấy tiếng đổ vỡ, không biết là cái gì vỡ. Ly rượu? “Bar xanh” của tôi? Hay thứ gì đó quan trọng hơn thế.

Cuối cùng tôi đã hiểu, chết là một việc bất hủ biết nhường nào.

chín

Một năm sau, tôi bắt đầu cuộc đời trung học muộn màng. Tộc Trưởng chết rồi. Chết vì già, có một hôm ra đi trong giấc ngủ, không tỉnh lại nữa. Chết thật an bình. Tôi thậm chí còn thấy vui, vì mỗi con người đều nên có cái chết như vậy.

Một mình sống thật tẻ nhạt, chẳng có những buồn vui ngất trời, chẳng còn là tiên phong của cuộc đời, nhưng cũng không còn  “bị thương nặng” nữa.

Tôi nói trong email với Thần Mộc: Kịch tan rồi, điều duy nhất em còn làm được, đó là đóng vai chính trong giấc mơ của riêng em.


[1] Tên dịch của bộ phim “Legends Of The Fall” (Đạo diễn: Edward Zwich, diễn viên chính: Brad Pitt, Anthony Hopkins,...). Tại Việt Nam, bộ phim được dịch là “Huyền thoại mùa thu”  

[2] Johnnie Walke Black Label


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.02.2018, 16:39
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35031
Được thanks: 5239 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tập truyện ngắn] Mèo đen không ngủ - Trương Duyệt Nhiên - Điểm: 33
Thư về nhà mùa đông năm nay



gửi cha

Cha. Con gọi.

Thực ra con không có gì để nói, chỉ vì đã rất lâu không gọi thế này rồi. Con muốn gọi cha.

Cha, con mơ thấy hoa sen nở rồi, ngay trước cửa nhà mình. Cha dắt con qua đường. Tay nắm tay. Cha ơi có phải mình đi xem hoa sen không?

Hoa sen, hoa sen đỏ như màu máu cam của con, nhuốm vào cả giấc mơ. Cha ơi sao con cứ hay bị chảy máu cam, cách cha dạy con giơ cánh tay lên cũng không hiệu nghiệm nữa. Con chỉ còn cách ngẩng mặt lên. Hoa sen nở lên trời, có cả những ảo giác đẹp đẽ trắng hơn cả mây. Con nhìn hoa, hỏi cha, nhà mình chuyển lên trời rồi ư?

Cha ơi, con không phải là bà nội, con không được phép nói như vậy nhưng con vẫn muốn nói, rằng cha là một đứa con giỏi giang. Cha thấy đấy, nhà chúng ta thật đẹp. Nó đẹp biết bao, cha à! Và trong đó còn có cả cha và mẹ, còn có tất cả những thứ chúng con có được, đều là cha cho.

Chắc chưa bao giờ cha đếm những thứ mà cha đã cho con. Từ bé đến lớn có bao nhiêu thứ. Cha ơi, con muốn đếm, con nảy ra ý nghĩ này khi con cáu giận ghê gớm và cãi lại cha. Con đếm trong tim. Con nói rằng, trả lại cha hết, trả lại cha. Con đếm. Nhiều quá, bao trùm hết tuổi thanh xuân của con, như một câu chuyện cổ tích diệu kì không bao giờ có kết thúc. Truyện cổ tích. Ồ, cha ơi, con thích những truyện cổ tích cha mua tặng, tuy con muốn cha đọc cho con nghe nhưng cha chẳng lúc nào có thời giờ. Cha nợ con thời gian, cha có biết điều này không. Còn không, thời gian? Ở trong ngăn kéo dưới bàn viết phải không? Cha, con không thể trả lại cha, tình yêu và những thứ vật chất cha cho con, đều không thể trả lại nữa rồi, con đã tận hưởng chúng quá nhiều năm. Cha thấy đấy, con đã mắc chứng ỷ lại, dựa dẫm. Ôm trong tay những thứ cha cho, con cười hớn hở, và con sẽ quên được mẩu thời gian cha đã nợ con.

Cha, thật ra cha chỉ nợ con rất ít thời gian. Vì đa số thời gian là cha con mình ở bên nhau. Như lúc con ngồi sau xe cha. Con ngồi sau ngắm cha đang nhìn về phía trước. Con thích cha lái xe, dù thấy rằng công việc này có tính mục đích quá rõ ràng. Có phải những người giỏi giang như cha đều có mục đích rõ ràng không? Lúc nào cha cũng đưa con đến những nơi con muốn đến. Trường học. Nhà. Câu lạc bộ thể dục, cứ như thế. Cha ơi, thực ra con muốn đi cùng cha đi thật xa thật xa! Con muốn được cùng cha, lúc đi, lúc dừng, đến những nơi xa xôi. Con thích cha mua xúc xích rồi chia một nửa cho con đang ngồi ghế sau. Con chỉ cần một nửa thôi, cảm ơn cha. Cha đang hút thuốc, con ngủ rồi, cha không hút nữa, nhưng cha không biết là con thích thuốc lá. Con muốn xin cha một hơi, chỉ cần một hơi thôi, hi…hi…

Cha, cha nợ con một chút thời gian, đủ để cha con mình có thể trốn đến nơi xa xôi rồi lại quay về. Trong quãng thời gian đó, cha con mình có thể hút thuốc, ăn xúc xích, ngủ gật, nhận điện thoại, sau đó thì về nhà. Cha ơi, con thích nhà mình. Cha con mình lúc về sẽ rất vui. Cha thấy không, nhà ở ngay bên hồ sen, mùa hè trời tối rồi hoa sen vẫn còn sáng rực. Con thấy hoa sen thò đầu xuống nước rửa mặt. Rồi lại tiếp tục sáng rực. Cha, nếu không có thời gian đi đến nơi xa xôi với con, cha con mình ngồi xuống đây ngắm hoa sen nhé. Hoa sen gần mình quá, thân tình quá. Cha con mình lặng yên ngồi xuống ngắm hoa sen.

La…la…la…, hoa sen chiếu sáng nhà mình. Cha, con quên mất hỏi cha có thích con hát hay không.

Cha ơi, giờ đây cha con mình cách xa nhau một lục địa với hai mặt biển. Nhưng con vẫn thường mơ thấy hoa sen và nhà mình. Nhà mình, cha à. Con mơ thấy cha dắt tay con qua đường.

Cha ơi, mình đi xem hoa sen phải không?

Cha muốn bù đắp lại quãng thời gian ngắn ngủi cha nợ con. Cha cầm tay con nói.

gửi mẹ

Mẹ, hôm nay con ốm rồi. Lúc gọi điện cho mẹ con chưa nói.

Con mua cho mình một chiếc chăn dày, vẫn mở điều hòa, mưa xứ nhiệt đới như ban nhạc tồi muốn nhanh chóng thành danh, ngày nào cũng luyện tập gõ gõ, đập đập. Cứ thế, con lặng lẽ đổ bệnh.

Mẹ, con biết phải chữa thế nào, con tìm trong valy to mẹ xếp cho con. Valy to thật, trong đó cái gì cũng có, như ở nhà mình.

Con tìm thấy một mảnh giấy đầy chữ, trên đó có viết: thuốc để ở tầng hai.

Thuốc con uống vẫn là loại sản xuất tại nhà máy chế thuốc ở thành phố nằm bên bờ hồ Đại Minh. Thuốc vẫn để ở góc chiếc valy to ấy. Con bốc thuốc ra, thuốc vẫn còn mang hơi thở lạnh lẽo của mùa đông mà con chưa kịp tận hưởng. Mẹ, có phải con đi vào mùa đông không? Có phải không, có phải không, con không còn nhớ nữa.

Mẹ, bây giờ con sợ..

Cuộc đời này có gì đáng sợ hơn một người phụ nữ đẹp và tốt bụng nhất trên đời già đi theo năm tháng. Mẹ đừng già đi được không? Con về ngay, về đến nơi, con sẽ chạy thật nhanh thật nhanh. Mẹ không cần ra sân bay đón con, con biết gọi taxi từ cửa số ba rẽ ra rồi đi thẳng sẽ gần hơn, mẹ dặn con rồi. Mẹ ơi, con thật sự muốn mặc nguyên chiếc váy đăng ten vùng nhiệt đới này chạy ngay về nhà, đi qua hồ và mạch nước trước cửa nhà mình. Mẹ, con còn nhìn thấy con mèo nhà mình nuôi hồi trước. Nhưng vì sao nó lại ra đi vô tình như thế, nhà ta đã đối tốt với nó như vậy, thế mà…. Mẹ ơi, con muốn cứ thế này chạy về nhà, chạy qua núi đồi, qua rừng nhiệt đới và biển. Con vượt qua núi cao, qua những cánh đồng lúa mạch và bình nguyên xanh thẳm phương Bắc. Con sẽ mặc chiếc váy đẹp nhất đứng trước mẹ. Nhưng mẹ ơi, sao lại là mùa đông. Tại sao hoa sen tàn, sao mạch nước không khóc được thành tiếng. Mẹ ơi, có phải con ra đi vào mùa đông không? Tròn một năm, lâu thế thật rồi sao, thật sao, con không thể tin nổi.

Con mặc chiếc váy đẹp nhất đứng trong tuyết. Gió Bắc từ bốn phía thổi đến, con đứng ở giữa, trống không. Con thấy gió tụ thành vòng xoáy trong tim con. Vòng xoáy, đổ bóng dài của mẹ. Mẹ ơi, con rất sợ. Không có gì làm con đau lòng bằng thấy mẹ già đi. Mẹ xem con về rồi này. Váy đăng ten là váy mà mẹ thích, con biết mẹ thích, mẹ con mình cùng mặc váy đăng ten, mẹ nhé?

Mẹ, sao tay mẹ vẫn có vết sẹo? Là vết sẹo mẹ tách hồ đào cho con phải không? Mẹ ơi, nhìn vết sẹo trên tay mẹ, con thấy những thứ sắc nhọn bắt nạt mẹ, con ghét chúng. Mẹ, con căm hận hồ đào rồi, không thích hồ đào nữa, mẹ không cần phải tách cho con ăn nữa đâu.

Mẹ, mẹ nói, con về nhà rồi, ngày đầu tiên mẹ con mình sẽ làm gì nhỉ. Hai mẹ con mình. Mẹ con mình nên làm gì nhỉ. Mình lại nuôi một con mèo nữa, được không mẹ? Con mèo già của nhà mình tệ quá rồi. Nó đã hứa sau khi con đi sẽ ngoan ngoãn ở nhà với mẹ, thế mà nó lại ra đi nhanh hơn cả mùa đông năm đó. Lần này mẹ con mình sẽ nuôi cẩn thận, nuôi một con mèo trung thành, hay là chó, tùy mẹ. Mẹ con mình sẽ cho nó đi dạo, đeo cho nó một cái mặt bạc lấp lánh, cùng tắm cho nó, mẹ nhé. Mẹ, con muốn có em, để chơi cùng mẹ.

Hay là mẹ con mình cùng đi chợ, mẹ nhé? Con vẫn không biết mặc cả, nhưng con đã biết chọn thức ăn rồi. Mẹ ơi, mẹ mua cho con một cái váy quây nhé. Quần áo mẹ cho con, con không đếm hết được, nhưng con vẫn muốn một chiếc váy quây, mẹ thấy có được không. Con muốn được giống mẹ. Áo có hoa nhỏ li ti phối cùng màu vàng rực rỡ trông thật đẹp. Bảo cha chụp ảnh cho mẹ con mình thôi. Mẹ con mình sẽ cùng mặc váy đăng ten màu đen. Mẹ con mình cùng mặc váy quây. Mẹ ơi, con đảm bảo chắc chắn sẽ vẫn còn nhiều người như xưa nói mẹ con mình là chị em.

Mẹ ơi, mẹ muốn con đi cùng mẹ làm gì con cũng đi. Mẹ con mình lại xem ti vi đi. Mùa đông lạnh con sán lại cạnh mẹ, tranh của mẹ chiếc áo len. Mẹ đã tặng áo len cho con. Nhưng bây giờ lúc nào con cũng ở nhiệt độ 28 độ C, con không hề mặc nó. Mẹ, con có lỗi với mẹ và chiếc áo len. Thật ra, con không thích nó, con tranh của mẹ vì con thích dáng hình mẹ mặc nó. Hi…hi…, con cứ nghĩ là con mặc lên sẽ được đẹp như mẹ.

Về đến nhà rồi. Qua đồi vượt núi, thậm chí con còn gặp con mèo phản bội đó nữa, con túm lấy tai nó, bắt nó về nhà gặp mẹ. Nhưng con không ngờ lại là mùa đông. Con đã xa nhà được một năm rồi sao.

Mẹ, nếu là thật, nếu con về như thế, mẹ có hứa với con mẹ sẽ không làm gì khác, chỉ đứng ở cửa chờ con không? Mẹ hứa mẹ vẫn giữ dáng hình một năm trước đứng ở cửa đợi con mẹ nhé?

Mẹ ơi, con đang bước rất cẩn thận để đến gần mẹ, ngắm kỹ mẹ, mẹ con mình nói nhỏ một chút, mẹ nhé, con không muốn đánh thức giấc mơ tươi sắc này.


---HẾT---


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 290 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.