Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Con gái nhà nông - Lý Hảo

 
Có bài mới 02.02.2018, 20:56
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1067
Được thanks: 12140 lần
Điểm: 48.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 43
Chương 144: Tiểu Bảo đã trở lại!
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Cái ót của Tiểu Ngưu tử bị đánh u một cục to, Tống Trường Khanh dùng kim châm đâm vài cái, một lát sau thì tỉnh, Thích thị vội hỏi: "Tiểu Ngưu tử, Tiểu Bảo đi nơi nào rồi?"

Tiểu Ngưu tử mơ mơ màng màng, hiện tại nhìn thấy nhiều người như vậy, thì lập tức khóc lên: "Nãi nãi, Tiểu Bảo thiếu gia bị người ta bắt đi!"

Tuy rằng biết là như thế, nhưng mà nghe Tiểu Ngưu tử nói như vậy, trong lòng mọi người vẫn rối loạn, Thích thị đã trực tiếp nói: "Rốt cuộc Tiểu Bảo bị ai bắt đi, cha hắn, chàng nhanh đi tìm người, nếu Tiểu Bảo có chuyện không hay xảy ra, ta cũng không sống nổi." Thật vất vả có con trai, hiện tại bị người bắt đi, làm nương có thể dễ chịu sao?

"Nương, ngài đừng như vậy, ta phải hỏi kỹ một chút, rốt cuộc là chuyện làm sao." Vương Phúc Nhi vội khuyên nhủ.

Rốt cuộc Vương Đồng Tỏa là nam nhân trong nhà, tuy rằng cũng gấp không thôi, nhưng mà cũng biết lúc này không thể loạn: "Tiểu Ngưu tử, con nói một chút rốt cuộc là chuyện làm sao?"

Thì ra hôm nay sau khi tan học, Tiểu Ngưu tử và Tiểu Bảo dựa theo bình thường mà chuẩn bị về nhà, chính là khi đi tới ngõ nhỏ, Tiểu Ngưu tử bị đánh lén ngất xỉu, mà Tiểu Bảo đã không thấy tăm hơi.

"Trước khi tiểu nhân té xỉu thấy mấy đôi giày, còn cái khác thì cái gì cũng không biết." Tiểu Ngưu tử vừa khóc vừa nói, hắn chỉ là một đứa nhỏ gần mười tuổi, gặp phải chuyện như vậy, cũng là hoang mang lo sợ.

"Vậy phải làm sao hả, có phải bọn bắt cóc bắt Tiểu Bảo đi rồi hay không, Tiểu Bảo à, con ở đâu." Thích thị khóc nói.

"Nương, khẳng định không phải bọn buôn người, bọn bắt cóc đều là làm việc từ một nơi bí mật gần đó, trêu người ban ngày ban mặt, còn nhiều người như vậy, khẳng định là không phải." Vương Phúc Nhi vội nói.

Tống Trường Khanh cũng nói: "Phúc nhi nói đúng, trấn trên này nhà của con cũng quen biết vài bộ khoái, con cho người đi tìm những người này tìm kiếm xem sao, có người bên ngoài tiến vào trấn chúng ta hay không. Còn chưa có đi ra ngoài, các cửa ra vào Tú Thủy trấn này đều có bộ khoái tuần tra, nếu thực sự có chuyện kỳ quái, vậy nhất định là sẽ phát hiện."

Vương Phúc Nhi nói: "Cũng đi truyền tin cho đại ca và biểu cô bên kia, nhiều người lực lượng lớn. Cha, ở trên trấn này cha cũng có người quen biết, chúng ta ra thêm chút tiền, để cho mọi người đều hỗ trợ tìm xem. Con thấy chúng ta và người khác cũng không có cừu oán gì, những người đưa Tiểu Bảo đi, đơn giản chính là muốn tiền, chúng ta tình nguyện ra tiền."

Tống Trường Khanh nói: "Con để cho người trong nhà của con cũng đều đi ra ngoài tìm, cha con cũng quen biết nhiều người, Tú Thủy trấn này chỉ là địa phương lớn như vậy, chúng ta nhất định có thể tìm Tiểu Bảo trở về."

Đang lúc mọi người đều đang rối ren, Khấu nhi từ bên ngoài lấy đến một phong thơ: "Tiểu thư, mới vừa rồi có người gõ cửa, nô tỳ nhìn, phát hiện cái này."

Vương Phúc Nhi vội vàng lấy thư đến trong tay, Tống Trường Khanh lại đoạt lấy nói: "Ta xem trước." Chỉ sợ trong thư này có đồ gì đó không tốt. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

"Nói gì rồi?" Thích thị trông mong ngóng nhìn.

Vương Đồng Tỏa cũng lo lắng, Tống Trường Khanh nhìn thư, nói: "Hiện tại hẳn là Tiểu Bảo an toàn không có vấn đề. Con nghĩ việc này nên nói cho bên Triệu thúc."

Vương Phúc Nhi lấy lại thư đọc, thì ra thư này là muốn Vương gia giao thực đơn ra để đổi Tiểu Bảo. Vương Phúc Nhi nói: "Chuyện này chẳng lẽ là Trần ký giở trò quỷ?" Có liên quan tới thực đơn chỉ có cả nhà Triệu thúc, hiện tại mấy người Triệu thúc dựa vào mấy món đồ ăn này khiến cho Trần ký không ngẩng đầu lên nổi. Có thể Trần ký bí quá hoá liều, bắt cóc Tiểu Bảo để uy hiếp nhà mình giao thực đơn ra hay không đây.

Tống Trường Khanh phân phó gã sai vặt Nhạc An đi báo tin cho Triệu gia, chuyện như vậy, phải kêu Triệu gia đến. Thứ nhất chuyện này có liên quan với bọn họ, thứ hai hiện tại Triệu gia và Tri phủ kết thân gia, chuyện như vậy, bọn họ ra tay hẳn là càng thuận tiện hơn.

"Vương thúc và Vương thẩm cũng không cần lo lắng, việc này hẳn là có thể giải quyết rất nhanh, Tiểu Bảo cũng có thể an toàn trở về. Mấy người Triệu thúc là người làm việc lớn quen mặt, việc này bọn họ cũng thường thấy, nhất định sẽ không có việc gì."

Thích thị nói: "Chỉ cần Tiểu Bảo không có chuyện là được, Phúc nhi, nếu như bọn hắn muốn thực đơn, thì cho bọn hắn đi, nương không cầu gì khác, chỉ cầu Tiểu Bảo có thể bình bình an an."

Vương Đồng Tỏa nói: "Sao nàng nói vậy, việc này xem Triệu huynh đệ bên kia, chúng ta phải nói chữ tín!"

"Đều đến lúc này rồi, chàng còn nói cái gì mà chữ tín hay không chữ tín, chẳng lẽ mệnh Tiểu Bảo còn không giá trị bằng chữ tín? Ta thà rằng đền tiền, cũng muốn Tiểu Bảo trở về."

"Nương, việc này không có đơn giản như vậy, chúng ta chờ Triệu thúc bọn họ đến đây rồi nói sau, con cam đoan, Tiểu Bảo nhất định sẽ an an toàn toàn trở về."

Triệu Thanh Minh và Triệu Thư Lâm đến rất nhanh, nghe xong việc này, Triệu Thanh Minh nói với Vương Đồng Tỏa: "Việc này là chúng ta liên lụy nhà huynh, ta đã phái người đi, xin các huynh yên tâm, Tiểu Bảo nhất định sẽ trở về với các huynh."

Thích thị vội hỏi: "Vậy thực đơn này?"

Triệu Thanh Minh nói: "Bọn họ cũng chỉ đoán thực đơn là từ chỗ này, nhưng mà vẫn không dám xác định, cho nên hiện tại ngược lại chúng ta không thể đưa, một khi đưa vậy thì đã xác nhận là mọi người ở đây đưa ra. Những người đó có lẽ là tra qua, thấy ta đã tới chỗ này, nhưng mà bọn hắn lại không rõ lắm, cho nên muốn dùng Tiểu Bảo đến thử mọi người. Mọi người yên tâm, không quá một canh giờ, ta nhất định tìm Tiểu Bảo trở về."

Trong lòng Triệu Thanh Minh cười lạnh, khẳng định chính là Nhị đệ không không chịu thua kém của mình làm ra, hắn đã cho người trói lại cháu mình, nếu không đưa Tiểu Bảo ra đổi, như vậy khiến cho Nhị đệ mình cũng đừng nghĩ con trai.

Ài, việc này biến thành như vậy, Triệu Thư Lâm nói: "Về sau không bao giờ sẽ xuất hiện chuyện như vậy nữa!"

Cho dù là đắc tội với Đồng Tri kia, cũng phải đuổi cả nhà Nhị thúc ra khỏi Tú Thủy trấn, vậy mà làm ra chuyện đáng giận đến như vậy.

"Nương, hiện tại ngài đi làm thức ăn ngon cho Tiểu Bảo đi thôi, nó sẽ trở về lập tức. Khấu nhi, đi chuẩn bị quần áo cho Tiểu Bảo, để cho nó trở về thì phải tắm rửa một cái." Diendanlequydon~ChieuNinh

Nếu mời Triệu thúc thúc tới thì phải tin tưởng bọn họ, bằng không dựa vào bản lĩnh nhà mình, việc này cũng không giải quyết được. Vương Phúc Nhi sợ đến lúc đó nương suy nghĩ miên man, tốt nhất để cho nàng tìm chút việc để làm.

Lý tẩu tử đưa nương đi ra ngoài, một phòng mọi người đang chờ, Tống Trường Khanh lặng lẽ di chuyển đến bên người Vương Phúc Nhi, vụng trộm cầm tay nàng: "Đừng lo lắng, khẳng định là không có việc gì."

Tống Viễn Chí cũng phái người tới, nói với Vương Đồng Tỏa: "Thân gia huynh đừng lo lắng, Tống gia đều có quan hệ Tú Thủy trấn chúng ta, khẳng định sẽ tìm được Tiểu Bảo."

Lại thấy Triệu Thanh Minh ở đó, hai người ở một bên nói chuyện, Tống Viễn Chí nghe xong gật đầu. Triệu Thư Lâm liếc mắt nhìn Tống Trường Khanh và Vương Phúc Nhi một cái, lại chuyển sang chỗ khác.

Quá trình chờ đợi quả thật không dễ chịu, thời gian trôi qua từng chút từng chút, lại nghe được có tiếng người nhanh chóng chạy tới: "Lão gia, đã tìm được người trở về!"

Một hạ nhân Triệu gia cõng Vương Tiểu Bảo trở về: "Nương, Tiểu Bảo đã trở về!"

Thích thị từ một gian phòng khác vội lao nhanh chạy đến, thấy Tiểu Bảo rồi, khóc lớn nói: "Tiểu Bảo, con hù chết nương."

Vương Tiểu Bảo nhìn thấy thân nhân cũng khóc: "Nương, con không có chuyện gì, người đừng khóc." Nói là không để cho người khác khóc, chính hắn lại khóc lợi hại, đại khái là đã bị hoảng sợ.

Vương Phúc Nhi nói: "Nương, nhanh để cho Tiểu Bảo vào nhà, để cho Tống thúc thúc kiểm tra cho hắn một chút."

"Đúng đúng đúng, xem ta hồ đồ này, thân gia, phiền toái huynh nhìn xem cho Tiểu Bảo nhà ta."

Tống Viễn Chí cười nói: "Đây là đương nhiên."

Tống Viễn Chí kiểm tra một hồi rồi nói: "Bị hoảng sợ một chút, tay rách da một chút, không có vấn đề khác, một lát nấu chút canh an thần, ngủ một giấc thức dậy thì tốt rồi, thuốc cao này bôi lên chỗ da bị xướt, phòng ngừa nhiễm trùng."

Triệu Thanh Minh và Triệu Thư Lâm thấy người đã trở lại, lại xin lỗi một lần nữa, sau đó còn một chút việc phải xử lý, nên cáo từ rời đi. Tống Viễn Chí cũng biết huống không sao nữa, để lại mấy thủ hạ ở bên này, Tống Trường Khanh lại không muốn trở về, Tống Viễn Chí nói: "Để cho Trường Khanh ở lại đây đi, bên này các huynh thiếu nhân thủ, cũng để cho hắn tận tâm ra sức."

Vương Đồng Tỏa nghĩ nghĩ, biết là lòng tốt của thân gia, thấy trong nhà nhân thủ không đủ, để cho nữ tế tương lai hỗ trợ, vốn không có chối từ.

Vì thế Tống Trường Khanh được như ước muốn mà ở lại, chỉ là lúc này cũng không phải thời cơ tốt, Vương Phúc Nhi vội vàng chăm sóc Vương Tiểu Bảo, hắn cũng không thể nói được gì. Vương Tiểu Bảo là bị chút hoảng sợ, chỉ là về tới nhà thì tốt hơn nhiều, Thích thị nói: "Con đứa nhỏ này, con hù chết nương."

"Nương, con không sao đâu, bọn họ chỉ là muốn hù dọa làm con sợ, con còn không sợ đâu."

"Con còn nói, nếu con xảy ra chuyện gì, nương cũng không sống nổi."

"Nương, hiện tại Tiểu Bảo không có việc gì, người cũng ăn một chút gì đi thôi, bên này để con trông coi."

"Ài, cũng được, Trường Khanh, con cũng chưa có ăn đi, đi qua cùng thẩm ăn chút gì đã." Diendanlequydon~ChieuNinh

"Thẩm, con không đói bụng, con cũng trông coi ở đây đi."

Thích thị nghĩ nghĩ, nói: "Cũng được, đợi lát nữa ta đưa đồ ăn lại đây."

Vương Phúc Nhi thấy nương đi rồi, hỏi Vương Tiểu Bảo: "Bọn họ có đánh đệ hay không?"

Vương Tiểu Bảo lắc đầu: "Không có, bọn họ cũng không nói chuyện với đệ, đệ bị bắt trói tay, qua một đoạn thời gian, thì có người thả đệ đi ra ngoài."

Như vậy à, cũng tốt, không biết chuyện vốn không có bao nhiêu phiền toái, nếu Triệu thúc thúc nói mọi chuyện đều có thể giải quyết, như vậy nên tin tưởng bọn hắn.

"Trường Khanh ca, lần trước ca hứa cho đệ nghiên mực còn không có cho đệ đâu." Vương Tiểu Bảo nói.

"Được, ngày mai đệ không có việc gì, thì ta cho đệ." Tống Trường Khanh cười nói.

Vương Phúc Nhi vỗ Vương Tiểu Bảo lập tức: "Sao thích đòi loạn đồ như vậy?"

Vương Tiểu Bảo bĩu môi: "Không phải là đệ đòi loạn, là Trường Khanh ca tự mình nói cho đệ, không tin tỷ hỏi Trường Khanh ca đi."

Tống Trường Khanh nói: "Là ta nói cho, Tiểu Bảo đọc sách hiện tại, ta cũng không cần đọc, thứ tốt hẳn là cho người cần dùng."

"Chàng cứ nuông chìu hắn đi, tiểu tử này là cứ thích chiếm tiện nghi."

"Hắc hắc, ai kêu Trường Khanh ca là tỷ phu của đệ chứ, đệ không chiếm tiện nghi của huynh ấy thì chiếm tiện nghi ai?"

Một câu nói tỷ phu làm cho Tống Trường Khanh là mừng rỡ không thôi, Vương Phúc Nhi nói: "Được, để Trường Khanh ca của đệ chăm sóc đệ đi, ta cũng không hầu hạ ở trong này, hai huynh đệ các người cứ vui vẻ với nhau đi." Vương Phúc Nhi nói xong bước đi, còn lại hai người kia, Vương Tiểu Bảo nói: "Tỷ của đệ tức giận sao? Ài, vậy làm sao cho tốt đây?"

Tống Trường Khanh nói: "Đệ nói đệ một chút đi, ta thật vất vả mới ở lại được, một cơ hội như vậy."

"Không phải mới vừa rồi Trường Khanh ca rất cao hứng sao, hiện tại lại oán đệ. Đệ đây không gọi ca là tỷ phu."

"Vậy đệ vẫn kêu đi, nhìn đệ như vậy, ta yên tâm không ít, một chút bóng ma cũng không có, là một nam tử hán."

"Đó là đương nhiên!"

Hết chương 144.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
18 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Furong, HNRTV, Hothao, Ida, NanaHachi, Tiểu Rea, linhkhin, longhaibien, qh2qa06, shirochan, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, thucquy, tngh218000, zinna, Đỗ Lam Vân
     

Có bài mới 03.02.2018, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1067
Được thanks: 12140 lần
Điểm: 48.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 46
Chương 145: Mẫu thân càm ràm.
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Triệu Thanh Minh về tới trong nhà, nói với một chưởng quầy trong đó: "Ngươi cứ nói với Trần ký người ta, nếu thật sự muốn trở mặt với Triệu Thanh Minh ta, như vậy thì cứ tiếp tục, còn nếu muốn giữ lại một con đường, như vậy để cho bọn họ nhìn Triệu Nhị gia bên kia mà làm."

"Đông gia, ý của ông là?"

"Ý tứ của ta là, biện pháp ngu xuẩn như vậy cũng chính là vị Nhị đệ kia của ta mới có thể làm ra được, nếu Trần ký muốn thực đơn thì trực tiếp tìm Triệu Thanh Minh ta là tốt rồi, dựa vào phán đoán cũng có thể bắt cóc người khác, Trần ký này có thể thành như bây giờ, thật đúng là ra ngoài dự đoán của người ta."

"Đông gia nói đúng, ta thấy việc này cũng chính là nhị gia bên kia mới có thể  làm ra, đông gia, ta hoài nghi chúng ta bên này có gian tế, bằng không thì dựa vào cái gì hoài nghi đến Vương gia bên kia?"

"Ngươi nói rất đúng, không phải là người trong phủ, không biết ta đi qua Vương gia, một lát gọi thiếu đông gia các ngươi lại đây, việc này hẳn là để cho hắn làm."

"Vậy tiểu nhân cũng đi xuống."

Triệu Thư Lâm từ bên ngoài trở về: "Cha, người không muốn xé rách mặt với Trần gia?"

Triệu Thanh Minh gật đầu: "Trên thương trường cũng không nói cái gì là đối lập cả đời, chẳng qua Trần gia cũng muốn vùng vẫy tranh với ta thôi. Hiện tại cũng biết Triệu gia ta không phải dễ chọc, hắn không muốn lưỡng bại câu thương, cho nên Nhị thúc con bên kia có việc bận rộn rồi."

Nhị thúc? Càng là thân nhân càng hại ngươi đến ngoan độc, ngược lại là những người không liên quan, ở thời điểm ngươi có khó khăn, sẽ giúp đỡ ngươi.

"Cha, Vương gia bên kia, hẳn là không có vấn đề gì đi."

Triệu Thanh Minh gật gật đầu: "Việc này là chúng ta bên này chọc phiền toái cho bọn họ, chỉ cần chúng ta không để cho người khác biết thực đơn kia xuất phát từ bên kia là được. Chẳng qua việc này Trần gia cũng sẽ không đi làm, dù sao mở tửu lâu, nếu để cho người khác nói cho Đồng Tri bọn họ dùng thủ đoạn như vậy để đoạt thực đơn nhà khác, như vậy về sau bọn họ cũng đừng tiếp tục lăn lộn trong ngành này. Việc này hoàn toàn là do vị Nhị thúc kia của con tự mình ra chủ ý ôi thiu, Trần gia chẳng qua là mặc kệ không can thiệp thôi. Cũng may xảy ra việc này, đối với chúng ta cũng mới có lợi, ít nhất về sau Trần gia sẽ không hành động thiếu suy nghĩ nữa, cũng giống như là đặc biệt đưa cán dao cho chúng ta rồi."

"Vậy Nhị thúc bọn họ có hay không?"

"Trần gia đương nhiên là sẽ không sẽ giúp Nhị thúc con, chuyện lần này không có thành công, bọn họ ăn mệt, khẳng định đối với Nhị thúc con vốn không có hi vọng gì, chẳng qua cũng chỉ là nể mặt, lần này không cần chúng ta động thủ, tự nhiên Nhị thúc con sẽ có người thu thập hắn."

"Nhưng mà, Nhị thúc có thân gia tốt, có lẽ cũng chỉ là rời khỏi Tú Thủy trấn này."

"Không vội, trước kia là xem ở tình huynh đệ một hồi, để cho hắn một con đường. Hiện tại tình cảm này đã dùng hết rồi, vậy không trách được ta. Chỉ là, về sau chúng ta đều không cần tự mình đi Vương gia, tránh mang phiền toái đến cho bọn hắn, con xem hôm nay việc này cũng không phải chính là bởi vì chúng ta gây nên sao? Là ta sao có lỗi Vương gia."

Triệu Thư Lâm trầm mặc một chút, nói: "Cha, người nói con đều hiểu được, con sẽ không đi bên kia."

"Ài, là cha không tốt, nhưng mà nam tử hán đại trượng phu, cầm được thì cũng buông được, không phải có câu nói rất đúng sao, sáng mất tối được, mọi chuyện có được thì có mất, một vài thứ cũng không thể cưỡng cầu."

Ngày hôm sau Vương Tiểu Bảo lại vui vẻ, Tống Trường Khanh vốn đang nghĩ ở lại đây, nhưng mà thật sự là không có lý do gì, đành phải đi ba bước quay đầu một cái rời đi, Khấu nhi cười nói: "Tiểu thư, cô gia chúng ta thật sự là tốt."

"Kêu loạn cái gì? Không cho phép kêu cô gia!" Vương Phúc Nhi nói.

"Ha ha, vậy chờ về sau em lại kêu." Khấu nhi cười hì hì nói, nàng ở trong nhà này sống càng ngày càng tốt, mỗi ngày được ăn no, còn mặc tốt, nhà chủ nhân lại đối xử tốt với mọi người, thật sự là tiến vào trong ổ phúc. Trước kia ở nhà mình không phải lớn cũng không phải nhỏ, hoàn toàn là một người bị bỏ qua, lại là hàng lỗ vốn, sao có thể nghĩ đến có ngày lành hiện tại?

"Cha bọn nhỏ, có nên lại tìm một người lớn hơn chút đi theo Tiểu Bảo hay không? Tiểu Ngưu tử quá nhỏ, nếu việc này lại xảy ra một lần nữa, ta cũng chịu không nổi."

Vương Đồng Tỏa nói: "Hắn là một nam oa, sợ này sợ kia giống như dạng gì? Lại nói chuyện này làm sao đều phát sinh ở trên người Tiểu Bảo? Coi như không có chuyện thì tốt rồi, nàng đừng quản nó, sớm muộn gì cũng có một ngày nó phải tự mình sống, mỗi ngày nàng lo lắng cái này, lo lắng cái kia, còn lo lắng không yên. Ta cũng không tin, chuyện không hay ho gì đều phát sinh ở trên người Tiểu Bảo."

"Phi phi phi, nói cái gì đâu, ta cũng không nói, ta phải đi thắp nén hương cho Bồ Tát, hắn đây là phạm vào thái tuế, phải trừ bỏ đi tai họa."

"Nương, người không có nghe nói qua sao, đại nạn không chết tất có hạnh phúc mai sau, Tiểu Bảo chúng ta là như thế này." Vương Phúc Nhi nói.

Thích thị nghe xong cao hứng: "Chính là con nói như vậy mới tốt."

Vương Phúc Nhi tiếp tục nói: "Con nghe người ta còn nói, con người ấy, phúc khí và tai nạn cả đời đều cũng có số, tuyệt đối không phải ít, cũng sẽ không nhiều. Tiểu Bảo trôi qua lần này, vậy về sau khẳng định là thuận lợi trôi chảy, nương cứ hoàn toàn yên tâm đi."

"Phúc nhi, lời này ta cũng đã nghe qua, được rồi, để cho Tiểu Bảo đi tư thục đi thôi, để cho Tiểu Ngưu tử nghỉ tạm vài ngày, đứa nhỏ này cũng là bị tội, bọn người này cũng thật là quá nhẫn tâm độc ác, đánh Tiểu Ngưu tử u cục lớn như vậy, lỡ đánh ngốc người ta thì phải làm sao." Thích thị nói.

Lý tẩu tử ở bên cạnh nói: "Đây cũng không phải là vận khí, Tiểu Ngưu tử có năng lực chắn tai họa cho Tiểu Bảo thiếu gia, cũng tốt."

"Cũng không thể nói như vậy, mệnh Tiểu Ngưu tử vốn cũng đủ khổ, chúng ta làm chủ nhân, ài, Lý tẩu tử, hôm nay ngươi đặc biệt làm một nồi canh gà cho Tiểu Ngưu tử, phải bồi bổ." Thích thị thở dài.

"Được, nãi nãi chính là lòng dạ tốt."

Vương Tiểu Bảo đi đến trường, lần này là Thích thị tự mình đưa đi qua, tuy rằng nói nhiều như vậy, yên tâm không ít, nhưng nà vẫn muốn tự mình trông thấy đưa đi vào mới được, làm nương thì là như thế này, cái gì cũng không yên lòng.

Vương Cúc Nhi và Vương Hoa Nhi sau đó mới biết được việc này. Vương Đồng Tỏa và Vương Phúc Nhi cũng không muốn cho hai người các nàng bận tâm, việc này đã giải quyết viên mãn, như vậy làm cho người nhiều biết đi theo lo lắng làm gì?

Cho nên cũng chỉ có người tiểu viện Vương gia biết, người khác là Tống gia và Triệu gia bên kia, người ta cũng sẽ không nói ra bên ngoài, dù sao việc này không tốt đẹp gì. Nương Tống Trường Khanh Lí thị còn tự mình qua đây thăm Tiểu Bảo, an ủi một chút, làm Thích thị vui vẻ, nói thẳng về sau Vương Phúc Nhi có mẹ chồng tốt.

"Chuyện như vậy ở nhà cũng không nói cho ta và đại tỷ một tiếng, thật sự không coi chúng ta trở thành người nhà." Vương Hoa Nhi nói.

"Nói ra các tỷ lại chạy về cũng phiền toái, việc này đều đã giải quyết rồi, không có chuyện gì." Vương Phúc Nhi nói.

"Còn nói vậy, ài, muội nói cũng đúng, chờ chúng ta trở về, đã sớm chậm, quên đi, không nói nữa. Đại tỷ, đây là ở gần thì tốt hơn, nhìn xem tiểu tử Tống Trường Khanh kia, vừa xảy ra chuyện thì đã lập tức chạy tới, chúng ta lại không được. Muội thấy về sau cha nương nhất định càng thích tam nữ tế này, tỷ nói đúng không?"

Vương Cúc Nhi cười nói: "Đúng vậy, như vậy cũng tốt, chúng ta đều phải cám ơn hắn, giúp đỡ chúng ta quan tâm cha nương, chỉ là cha nương thích hắn nhiều cũng là đương nhiên."

Vương Phúc Nhi nói: "Hiện tại hai người trêu ghẹo muội, chẳng lẽ cha nương chúng ta không thích đại tỷ phu và nhị tỷ phu sao? Mỗi lần đi lên huyện, cha nương chúng ta đều phải mang thật nhiều thứ cho đại tỷ phu và nhị tỷ phu, cho tới bây giờ cũng không có bỏ qua."

Vương Hoa Nhi cười nói: "Nhìn xem, hiện tại đều đang bênh vực cho tiểu tử Tống Trường Khanh kia, có thể thấy được là nữ sinh hướng ngoại, thật là."

Vương Phúc Nhi cũng không khách khí: "Nhị tỷ, tỷ là đang nói chính mình đi, tỷ cũng là nữ sinh hướng ngoại, muội thấy hiện tại tỷ vừa nhắc tới, chính là chuyện nhà của a di, thế này mới kêu là hướng ngoại đây."

"Được được được, tỷ nói không lại muội, tỷ không nói còn không được sao? Sao tiểu tử Tiểu Bảo còn chưa có trở về? Tỷ phải nói với nó, sao một chút tâm cảnh giác cũng không có hả, bị người ta trực tiếp bắt đi tốt xấu gì cũng hô to vài tiếng, để cho người khác phát hiện cũng tốt."

Thích thị tiến vào nói: "Con quan tâm Tiểu Bảo, còn không bằng quan tâm chính con đi, con nhanh chóng sinh một ngoại tôn tử cho ta, thì so với gì cũng tốt."

Lại tới nữa! Vương Hoa Nhi thực bất đắc dĩ, sao mỗi lần trở về, nương đều nhắc tới chuyện này vậy, có phải a di nói gì với nương hay không, Vương Hoa Nhi nghĩ muốn hỏi thì hỏi ngay: "Nương, có phải a di nói gì với người hay không?"

Thích thị vội gõ gõ đầu Vương Hoa Nhi: "Con nhìn xem con nói cái gì? A di đối với con đủ tốt, chính là vì nàng đối với con tốt, cho nên nương mới cảm thấy con nên nắm chặt, nhanh chóng sinh một đứa cho Khương gia bọn hắn, cũng coi như con đền đáp bọn họ."

Vương Hoa Nhi nói: "Mọi người luôn thúc giục, con sinh không được thì phải làm sao?"

"Cái nha đầu nói năng không chừng mực này, nói gì đâu? Con và Khương Điền đều không có bệnh, vì sao kêu không sinh được? Nhanh chóng phun nước miếng nói lại cho ta, bỏ xui đi, khuê nữ của ta khẳng định có thể sinh!" Thích thị nóng nảy.

Vương Cúc Nhi cũng nói: "Chuyện không thể sinh cũng trăm ngàn lần đừng có nói lại, người khác nghe thấy được thì không tốt."

Chuyện Tiểu Bảo, mọi người Vương gia cũng không biết được cũng không nói ra bên ngoài, lúc ấy vốn muốn thông báo cho Đại Bảo và biểu cô Tú Nga, chỉ là sau đó nhận thư nên không có đi thông báo, cho nên những người này cũng không biết.

Bọn họ cũng không tính giải quyết với mọi người, dù sao không phải chuyện tốt gì. Vương Cúc Nhi và Vương Hoa Nhi không giống, là thân tỷ tỷ của Tiểu Bảo, tự nhiên là nên biết, chính là chuyện sớm đã qua đã lâu, cho nên nói cũng không nói được gì, ngược lại là Vương Hoa Nhi bị Thích thị lải nhải lẩm bẩm nói nửa ngày, khiến cho nàng cũng không muốn nghe.

Vương Hoa Nhi quyết định, còn không phải chuyện không nhanh chóng sinh đứa nhỏ này sao, vì lỗ tai thanh tĩnh, nhất định phải có đứa bé. Sau khi nàng trở về, cũng không biết nói gì với Khương Điền, đôi này còn vụng trộm đi y quán kiểm tra, kết quả hai người đều không có vấn đề, như vậy chuyện sinh đứa nhỏ khẳng định là sớm muộn thôi.

Cũng không biết làm sao a di biết được, liền mua rất nhiều thuốc bổ cho hai người bọn họ, nhất thiết làm cho hai người này có hiệu quả nhanh chóng, biến thành hai người ăn không tiêu. Đến tháng mười, rốt cuộc Vương Hoa Nhi có tin tức tốt, Vương Cúc Nhi nói: "Muội cũng giỏi, sang năm khi sinh, hẳn là không quá nóng."

"Vì sao kêu không nóng, không phải tháng bảy tháng tám sinh sao? Đó thật đúng là thời điểm nóng, sao muội vận khí không tốt như vậy." Vương Hoa Nhi thực buồn rầu.

Vương Cúc Nhi nói: "Cái này cũng có thể sớm hơn mười ngày, cũng có thể trễ mười ngày, muội còn có cơ hội là sinh vào tám tháng, đến lúc đó thời tiết cũng không nóng, muội ở cữ thì thoải mái hơn. Nếu không, đến lúc đó để nương mình nói với a di, cho muội không cần ở cữ một tháng?"

"Khi nương mình sinh Tiểu Bảo, cũng chỉ ở cữ vài ngày, a di còn nói không tốt đâu, muội thấy là muội không có cái mệnh kia, khẳng định là bắt muội ở cữ đầy một tháng." Vương Hoa Nhi oán niệm trong chốc lát, lại bỏ qua, ngày hôm nay mặt ủ mày ê, vạn nhất sinh ra một đứa nhỏ cũng là mặt mướp đắng thì phải làm sao chứ. Hơn nữa nàng vốn là người thông suốt, cho nên cuộc sống phụ nữ có thai trôi qua rất thoải mái. A di cũng là hận không thể mang hết đồ này đồ kia cho nàng ăn, còn không phải sao, Vương Hoa Nhi béo lên giống như bóng cao su. Khi Vương Phúc Nhi đi qua thăm nàng cũng thiếu chút nữa không nhận ra được.

Hết chương 145.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
17 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Furong, HNRTV, Hothao, Ida, NGUYENCHINH, NanaHachi, linhkhin, longhaibien, qh2qa06, shirochan, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, tngh218000, zinna, Đỗ Lam Vân
     
Có bài mới 06.02.2018, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1067
Được thanks: 12140 lần
Điểm: 48.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 52
Chương 146: Tố cáo.
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

"Nhị tỷ, cũng không thể lại tiếp tục béo nữa!" Vương Phúc Nhi nói.

Vương Hoa Nhi cũng nói: "Tỷ cũng không muốn như vậy, nhưng mà chính là nhịn không được, đặc biệt muốn ăn, cả ngày cứ cảm thấy đói. Trước kia đại tỷ lại không như vậy, tỷ còn nhớ thức ăn muội làm nữa."

"Vậy tỷ chịu đựng chút, chờ cháu ngoại trai của muội đi ra, muội làm cho tỷ, hiện tại tỷ ăn nhiều, đến lúc đó không phải sinh sản càng khó khăn hơn bình thường sao? Nếu không tỷ nghe đại phu nói một chút xem thế nào, được không?" Vương Phúc Nhi khuyên nhủ.

Vương Hoa Nhi nhịn xuống nói: "Được, tỷ không ăn vặt nữa, cứ béo như vậy, tỷ cũng chịu không nổi. Ài, chỉ tại mấy thứ kia thật sự là ăn quá ngon."

"Vậy mỗi ngày tỷ để cho nhị tỷ phu đi vài vòng với tỷ ở trong sân, mỗi ngày không hoạt động cũng không tốt."

Vương Hoa Nhi gật đầu: "Vậy muội ở lại đi, theo giúp tỷ vài ngày. Hiện tại Tiểu Bảo không có việc gì chứ, nương còn nói chuẩn bị mấy võ sư bảo vệ cho nó, cha cũng nói nương là suy nghĩ nhiều quá."

Vương Phúc Nhi cũng cười: "Nếu thật sự chuẩn bị vài người đi theo phía sau nó, vậy không phải thành đại thiếu gia sao, nhìn thật kỳ cục. Muội thấy việc này đã qua, nếu thật sự tìm vài võ sư, trước đó người khác còn không biết chuyện gì, lúc này nhìn người phía sau cũng sẽ đoán ra tiểu gia hỏa này đã xảy ra chuyện gì, nếu không thì làm sao còn cần người bảo vệ? Nói không chừng còn có thể đưa tới tặc nhớ thương ấy."

Vương Hoa Nhi vỗ đầu, nói: "Muội nói có lý, là chuyện này, tỷ phải nhanh chóng nói với nương, trăm ngàn đừng suy nghĩ như vậy, ài, chừng nào thì Tiểu Bảo mới có thể lớn lên đây, ngày ngày phải lo nghĩ là không được."

"Nhị tỷ, tỷ cũng đừng bận tâm, bản thân Tiểu Bảo cũng đến mười tuổi rồi, chúng ta cũng không thể che chở nó mỗi ngày, như vậy nó cũng không lớn nổi. Tiểu Bảo của chúng ta cũng không phải tính tình như cha và nương, không ăn thiệt thòi."

Vương Hoa Nhi nói: "Muội nói đúng, nếu thật sự là tính tình như cha nương chúng ta, tỷ cũng lo lắng không yên. Cái kia, tỷ hỏi muội, Hỉ oa tử có từng tới cửa đòi tiền hay không?"

Vương Phúc Nhi nói: "Đã tới, nhưng mà chúng ta đều không có quan tâm hắn, sau đó hắn bị người đổ phường đánh, thì mang người đến nhà chúng ta, muội trực tiếp để cho người đi tìm người trong nha môn đến. Việc này sẽ không có bắt đầu, người đánh bạc là không chắc chắn, lần đầu tiên cho hắn tiền, về sau khẳng định một khi có việc thì cứ đi tới. Hiện tại bị giam giữ ở trong nhà bên kia, muội nghe nói là bên kia muốn tìm một tức phụ lợi hại cho hắn để quản hắn, cũng không quản khác gì khác rồi."

"Xứng đáng! Lúc trước còn muốn tính kế chúng ta! Thân thích gì chứ! Tỷ thấy cho dù là một người qua đường cũng còn tốt hơn bọn họ, da mặt đủ dày, thế nhưng còn dám tới cửa để đòi tiền! Tỷ thấy trong nhà chúng ta vẫn là nuôi thêm vài con chó mới đúng, bằng không lại là người gì có thể đi vào được."

Đại Hổ đã lớn, nhìn cũng có chút già nua, Vương Phúc Nhi nói: "Triệu thúc thúc và Tống thúc thúc chào hỏi qua với người trong nha môn, người nha môn mỗi ngày sẽ tuần tra một lần ở ngõ nhỏ của chúng ta, hẳn là không có việc gì, nhị tỷ, tỷ cứ yên tâm đi. Nhị tỷ, muội làm chút quần áo cho cháu ngoại trai, tỷ xem xem thế nào?" Vương Phúc Nhi từ trong túi đồ lấy quần áo nho nhỏ. Vương Hoa Nhi nhìn vui vẻ nói: "Quần áo này cũng quá nhỏ đi, chỉ lớn tương đương như tay của tỷ."

"Lớn hơn tay của tỷ chứ. Ài, tỷ phu, huynh đã trở lại." Vương Phúc Nhi cười hì hì nói với Khương Điền. Diendanlequydon~ChieuNinh

Khưng Điền cũng cười nói: "Tỷ của muội lại nói nhiều với muội đi."

Vương Phúc Nhi cười thầm, Vương Hoa Nhi trừng mắt: "Khương Điền, chàng nói cái gì chứ, ta nói chuyện với chàng, chàng không thích, ta nói chuyện với muội tử mình, chàng còn quản à."

"Nhị tỷ, tỷ cũng thật lợi hại, ha ha." Vương Phúc Nhi vui, tính tình nóng nảy này của nhị tỷ, cũng thiệt thòi cho Khương Điền có thể chịu được.

Khương Điền nói: "Còn không phải ta đây vui vẻ sao, có người bồi nói chuyện với nàng, cũng là bồi nói chuyện với con chúng ta. Phúc nhi là biểu muội ta, cũng là thân muội tử của nàng, chúng ta có cái gì mà không thể nói trước mặt của nàng mặt chứ? Được rồi, ta không quấy rầy tỷ muội hai người nói chuyện, ta đi ra ngoài trước."

"Thôi đừng, tỷ phu, huynh và tỷ của muội còn có ta cháu ngoại trai nói chuyện đi, muội phải tìm a di trò chuyện." Vụng trộm nháy ánh mắt với nhị tỷ, ha ha, đừng tưởng rằng muội không thấy được nha, Khương Điền tỷ phu chính là muốn một mình trò chuyện với tỷ thôi, muội cũng không thể làm bóng đèn đâu.

Vương Phúc Nhi cười tủm tỉm đi tìm a di nói chuyện, a di nói: "Con cũng không thường xuyên qua đây, có phải ghét bỏ a di bên này không tốt hay không hả?"

Vương Phúc Nhi ôm thắt lưng a di nói: "Mỗi lần a di đều là nghĩ một đằng lại nói một nẻo, biết rõ con không phải nghĩ như thế, mà còn nói như vậy."

A di cũng cười nói: "Ngươi cái nha đầu này, chính là miệng ngọt, ài, chỉ chớp mắt, Phúc nhi cũng phải lập gia đình, thời gian thực nhanh."

"Đúng vậy, thời gian thực nhanh, chỉ chớp mắt a di cũng đã làm nãi nãi, nương con cũng còn không có làm được đâu."

"Ha ha, con nói đúng, lần này cũng là ta đi trước tỷ." A di rất vui vẻ: "Vòng tay này của con là ai cho vậy?" A di nhìn thấy vòng tay trên tay Vương Phúc Nhi.

Vương Phúc Nhi nói: "Là tiểu cữu mẫu cho."

"Ngược lại là nàng có lòng, có thể thấy được là thật sự thích con, vòng tay này cũng phải mười lượng bạc đấy, a di cũng phải chuẩn làm chút trang sức tốt ở trước khi con xuất giá, tránh cho người Tống gia nhìn xuống chúng ta." A di nói chuyện lại nghĩ tới phu nhân Huyện thừa mới đụng phải không lâu, trên huyện này người có uy tín danh dự đều thích tụ tập với nhau, a di cũng đi qua vài lần. Không biết là ai nghe được gì, nên nói với Tống thị là có thân thích (thông gia) của nàng ta ở đây, sau đó đã nói đến mình, nhưng mà vẻ mặt Tống thị khinh thường, còn nói cái gì mà chúng ta cũng không có thân thích như vậy. Lúc ấy trong lòng thật tức giận, ngươi khinh thường ta, ta còn khinh thường ngươi đây, một người chỉ biết vơ vét của cải, còn nghe nói cảm tình của nàng ta và nam nhân của nàng ta không tốt, đáng đời. Chúng ta bên này lại có quan hệ tốt với phu nhân Huyện lệnh, cũng không sợ ngươi một phu nhân huyện thừa.

"A di, có phải cô cô Tống Trường Khanh còn nói gì hay không?" Có thể làm cho a di nói như vậy, khẳng định là có người chọc nàng, mà trên huyện này cũng chỉ có Tống thị kia. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

"Không có gì, con đừng lo lắng, a di của con là người chịu thiệt sao? Chỉ là về sau con cần cẩn thận người này nhiều, ta nghe nói nàng ta muốn gả khuê nữ mình cho cháu trai nàng ta nhưng mà không không được, trong lòng khẳng định không hài lòng đối với con. Đến lúc đó nàng ta ỷ vào thân phận trưởng bối, nếu làm yêu thiêu thân gì với con vậy thì không tốt. Nhưng mà con đừng lo lắng, nếu nàng ta thật sự dám bắt nạt con, a di cho con chỗ dựa."

Vương Phúc Nhi vội nói: "A di, người đối với con thật tốt, nhưng mà a di cũng yên tâm, trong lòng con đều rất rõ ràng, sẽ không chịu thiệt thòi."

"Ha ha, cái này tốt, nói là để cho trong lòng con có cân nhắc, có vài người, nàng ta thích giở chút thủ đoạn ngầm, không cho con đề phòng được, đến lúc đó chịu thiệt, nhưng chỉ đành câm điếc ăn hoàng liên, có khổ không nói được." Nàng nhớ tới Anh Tử kia, không phải là muốn gạo nấu thành cơm trước hay sao, sau đó để cho mình thừa nhận nàng làm nhi tức sao?

Ta phi! Chính mình cũng không tự trọng, nếu làm ra chuyện như vậy, còn muốn tiến vào cửa nhà chúng ta, cũng không nhìn xem mình là cái đức hạnh gì.

A di là thật sự coi mình trở thành thân khuê nữ mới nói những lời này, mình có những người thân này quan tâm, còn có gì mà không biết đủ chứ?

Ngây người vài ngày ở nhà a di, trong lúc đó Tống thị không biết từ nơi nào mà có được tin tức, thế nhưng phái người qua đây nói muốn đón Vương Phúc Nhi đi qua chơi vài ngày. Vương Phúc Nhi trực tiếp cự tuyệt, nói giỡn sao, hiện tại ta chỉ là đính hôn, còn không có gì quan hệ với ngươi, làm gì phải đi nhà của ngươi chứ, đây không phải là không tự trọng sao?

Thật sự muốn mình xấu mặt mà. Tuyệt đối là không thể. A di và nhị tỷ đều nói mình làm đúng, Vương Phúc Nhi thấy vẫn nên đi về nhà thôi, tránh cho Tống thị lại còn tới mời. Không phải sợ bà ta, mà không muốn gây ra chuyện gì cho a di bên này, hiện tại nhị tỷ còn đang lớn bụng, không chịu nổi ép buộc.

Tống thị là nghe được Vương Phúc Nhi đi tới huyện nên nghĩ mình là một phu nhân Huyện thừa mời nó qua đây, còn có gì không hài lòng chứ? Kết quả thế nhưng bị cự tuyệt, cái này làm cho tính tình của bà ta phát tác, tốt, lúc này còn chưa có gả đi, thì đã ra oai cho ta rồi. Kỳ thật ý tưởng trong lòng bà ta là, chuẩn bị khi Vương Phúc Nhi tới đây, để cho nó nhìn thấy khuê nữ Xảo Nguyệt của mình, lúc đó có sự so sánh, nhìn xem ngươi là nha đầu ở nông thôn đó là không thể so được với khuê nữ của nhà ta. Nếu không thể so tới, thì ngươi nên lấy làm xấu hổ, đừng ba ba chiếm vị trí này, tự mình chủ động rời khỏi cho thỏa đáng. Nói cách khác, vị trí này sớm muộn gì nữ nhi của ta cũng có thể lấy tới tay, khi đó, ngươi đã có thể càng không còn mặt mũi.

Kết quả tuồng này còn chưa có bắt đầu diễn thì đã chấm dứt rồi, ngươi nói bà ta có thể không tức giận sao? Còn có làm nhiều quần áo trang sức cho khuê nữ mình như vậy, cái này nếu nam nhân nhà mình đã biết, nhất định lại muốn nói mình tiêu tiền loạn. Bà ta mắng Vương Phúc Nhi cả trăm ngàn lần ở trong lòng, lại đi về nhà mẹ đẻ tố cáo.

"Nương, không phải con nói Vương Phúc Nhi kia, nó cũng còn chưa có gả tới đây đâu, con có lòng tốt mời nó đi nhà của con làm khách, thế nhưng nó không đáp ứng, còn nói rất nhiều lời khó nghe, người như vậy làm sao xứng với Tống gia chúng ta? Con còn là cô cô của nó nữa, không cho con mặt mũi như vậy, về sau có phải cũng không cho nương mặt mũi hay không chứ? Còn có, nó là một người đã hứa hôn, làm gì chạy đông chạy tây, một chút quy củ cũng không có. Nếu nó không đi huyện thăm nhà người thân của nó con cũng không nói gì, nếu đi thăm nhà người thân của nó, vậy tại sao không thể đi nhà của con? Chẳng lẽ nhà của con thì không được đi? Lại nói tiếp về sau con vẫn là thân cô cô của nó, lúc này tính toán cái gì? Xem thường con à. Một chút quy củ cũng không có, quả nhiên là con nhóc nông thôn nhà quê."

Tống thị ở vừa tố cáo, Tống nãi nãi nói: "Này, nàng và Trường Khanh còn chưa có thành thân, đi qua nhà của con là có chút không thích hợp." Gần đây bà nhận được quần áo giầy do cháu dâu tương lai làm cho bà, quần áo mặc đẹp, giầy mang đặc biệt thoải mái, lúc này đã có một ít thay đổi với Vương Phúc Nhi. Đây là nữ oa châm tuyến tốt nhất, thông minh khéo tay, hơn nữa việc hôn nhân này đã định ra rồi, bà vốn cũng không có ý tưởng khác. Hiện tại khuê nữ về đây nói cái này, bà còn có lòng nói vài câu cho Vương Phúc Nhi.

Trong lòng Tống thị lộp bộp một cái, nói: "Nương, chẳng lẽ con còn nói bậy lừa người sao, con đây vẫn là làm trưởng bối, cho dù là không thể đi, nó cũng không thể trực tiếp liền cự tuyệt, điều này làm cho mặt mũi của con đặt đâu chứ." ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

"Vậy sau này khi nó thành người Tống gia chúng ta, chịu nhận lỗi cho ngươi là được, cái này có đáng là gì, cũng đáng giá cho ngươi chạy về đây nói? Rốt cuộc ngươi và nữ tế thế nào rồi, mỗi ngày ngươi chú ý vào việc nhỏ thế này thì chuyện của ngươi và nữ tế phải làm sao? Sao ta nghe nói nữ tế cũng đã lâu không có về nhà, có chuyện này hay không?"

Tống thị lớn tiếng nói: "Làm sao có chuyện này? Nữ tế của người rất tốt với con, chức quan của hắn vẫn là con làm giúp hắn đấy, sao có thể là không về nhà chứ? Là ai nói bậy khua môi múa mép vậy chứ, không có việc gì thì gây chuyện." Sẽ không là tẩu tử chán ghét kia nói đi, thật là kỳ cục, chuyện nhà ta liên quan gì tới ngươi.

"Ngươi nói gì hả, người khua môi múa mép, ngươi cũng nói là ta sao, ta cũng là người khua môi múa mép như vậy sao? Ngươi cũng đã từng này tuổi rồi, sao còn không biết tốt xấu?" Tống nãi nãi có chút tức giận, vì khuê nữ này, thiếu chút nữa mình cũng lục đục với nhi tức, bây giờ còn như thế này.

Tống thị thấy nương tức giận, vội dỗ nói: "Nương, con nói chuyện chính là không biết che đậy, tuyệt đối không phải nói ngài, ngài đừng nóng giận, bằng không về sau con cũng không dám về nhà mẹ đẻ."

"Sao tiểu cô không dám về nhà mẹ đẻ vậy, nguyên nhân là vì tẩu tử ta đây sao?" Lí thị cười tiến vào: "Nương, người xem, cháu dâu của người lại đưa giầy tới cho người đây, châm tuyến này làm thật kỹ càng."

Lí thị để cho nha hoàn đưa lên một đôi hài bông vải màu xanh đen: "Hôm nay đảo mắt một cái trời cũng chuyển lạnh, cháu dâu của ngài nghĩ tới ngài, cho nên đã sớm làm hài bông vải cho ngài đây, ngài thử xem, nhìn xem có hợp chân hay không."

Tống nãi nãi nở nụ cười: "Nha đầu Phúc nhi này, làm hài thật đúng là không tệ, ta mang hài nhiều năm như vậy, chỉ có nó làm thoải mái. Một chút cũng không vặn chân."

Lí thị cố ý tức giận nói: "Vậy là nương chướng mắt tay nghề của con sao? Con vất vả nhiều năm như vậy đều uổng công rồi."

Tống nãi nãi cười nói: "Nhìn xem, ta nói lời này đã sai rồi, ngươi làm cũng không tệ, ta đều thích. Ôi, mang vào thật sự rất ấm áp, nha đầu kia thực khéo tay."

Hai bà tức nói chuyện, nên lạnh nhạt Tống thị, Tống thị nhìn cặp hài kia, nói: "Không phải là một đôi hài thôi sao? Đến lúc đó con mua giày da hươu cho nương, không tốt hơn cái này nhiều sao."

Lí thị cười thầm trong lòng, tiểu cô này, thật sự là rất không biết ăn nói rồi.

Hết chương 146.

***P/s: Khoảng thời gian này mình rất bận nên sẽ không đúng hẹn lại lên mỗi ngày với m.n được. Khi nào có chương thì mình sẽ đăng ngay. M.n thông cảm nhé, chừng qua tết âm lịch thì mình mới có thể đăng chương đều đặn được. Sẽ cố gắng hoàn truyện sớm, thanks cả nhà thông cảm!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cẩm Tư Hàn, diepanh8686, duongchieuz9, hoalongchong89, lanjolie, MicaeBeNin, Milion, Mưa Hà Nội, Mạc Thiên Tuyết, nammoi, Nguyêtle, san san, thaothanhvu, Train, xichgo và 1278 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.