Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 436 bài ] 

Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1151

 
Có bài mới 04.02.2018, 19:13
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3534
Được thanks: 16529 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C315 - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 316: Thiên Thành chấn động (ba)

Edit: kaylee

Kỳ thực, Vệ Y Y cũng không biết Cố Nhược Vân thật sự có thể cứu trị hắn hay không, chỉ là trông thấy biểu cảm nhàn nhạt trên mặt thiếu nữ, nàng có thể rõ ràng, sư phụ là có nắm chắc.

Nếu không, khoảnh khắc nghe nói đến Cổ Long kia nàng sẽ không, còn có thể giữ trạng thái bình tĩnh đến như thế.

"Y Y, ngươi đi lấy một cái bình sứ đến, Cổ Long này là thứ tốt, là dược liệu hiếm có, ta cũng không thể để nó chạy mất."

Cố Nhược Vân nhẹ vỗ về cằm, cười tủm tỉm nhìn chằm chằm Hạ Tử Hi, ánh mắt thẳng thừng kia làm cho cả người Hạ Tử Hi hoảng sợ, thật giống như một thổ phỉ đang muốn đánh cướp bản thân.

"Vâng, sư phụ."

Vệ Y Y cười giống như một con hồ ly, khóe mắt tràn ngập sắc thái mị hoặc, nàng biết, sư phụ nhà mình là nhìn trúng con Cổ Long kia.

Không tự chủ được, ở trong lòng nàng bi ai một chút vì con Cổ Long kia.

"Cố nha đầu, ngươi có biện pháp?"

Hạ lão gia tử nhìn về phía Cố Nhược Vân, nghi hoặc hỏi.

Không phải ông không tin nàng, thật sự là tất cả mọi người bên ngoài đều lưu truyền, sở dĩ Quỷ Y nhận Cố Nhược Vân là sư, là nhìn trúng mấy tờ đan phương kia trong tay nàng, tuy rằng ở phương diện tu luyện thiên phú của Cố Nhược Vân không tệ, nhưng lại không nhất định sẽ có thành tựu ở phương diện y học.

Cho nên, lão gia tử có chút không thể tin bệnh trạng ngay cả Quỷ Y đều thúc thủ vô sách (bó tay hết cách), nàng lại có thể làm được.

"Ta thử một chút."

Cố Nhược Vân nhún vai, trong mắt hàm chứa tươi cười, đừng quên, trong tay của nàng còn có át chủ bài Tử Tà kia.

"Vậy….... Được rồi."

Lão gia tử than nhẹ một tiếng, loại tình huống hiện tại này, còn có thể như thế nào đây? Tạm thời để cho nàng thử một chút đi.

... ......

"Ngươi nói cái gì? Lặp lại lần nữa?"

Trong phòng lớn xa hoa cao điệu, Hạ Khởi đột nhiên đứng lên, trên khuôn mặt anh tuấn tràn đầy kinh hỉ (kinh ngạc + vui mừng), còn có hưng phấn không cách nào che giấu kia.

"Quỷ Y thất bại? Ngay cả nàng cũng trị không khỏi tên khốn khiếp Hạ Tử Hi kia? Ha ha ha, thật là tốt quá, bệnh làm cho Quỷ Y thúc thủ vô sách, trên đời này còn có ai có thể chữa trị? Ha ha ha, thật sự là ông trời có mắt, không nghĩ tới Độc sư đại nhân quả thật rất có năng lực, lúc này đây, ta xem ai còn có thể cứu Hạ Tử Hi."

"Nhị gia, việc này quả thật là tình huống thuộc hạ dò hỏi được," Người nọ khom người xuống, nói: "Chỉ là, nghe nói Cố Nhược Vân muốn đích thân ra tay cứu người."

"Ha ha."

Hạ Khởi cười lạnh một tiếng, trào phúng gợi lên khóe môi: "Cố Nhược Vân? Một phế vật có vận khí tốt lấy được mấy tờ đan phương mà thôi, nếu không có mấy tờ đan phương kia, nàng cho rằng Quỷ Y sẽ đi theo nàng? Ta không thể không thừa nhận, ở trong đám người trẻ tuổi thiên phú của nàng quả thật rất tốt, đáng tiếc…... Muốn làm cho loại người tâm cao khí ngạo như Quỷ Y kia chân chính tâm phục khẩu phục, chính là kiên quyết không có khả năng! Huống chi, bệnh Quỷ Y cũng trị không hết, nàng có thể có biện pháp nào?"

Y không tin tưởng, bằng vào tuổi của Cố Nhược Vân lại có y thuật mạnh hơn Quỷ Y.

Dù sao y thuật khác với tu luyện, nó dựa vào không phải là thiên phú, mà là tuổi và lịch duyệt! Bước vào con đường y thuật này càng lâu thì càng tinh thông! Cố Nhược Vân nàng chỉ là một con nhóc mà thôi, trừ bỏ vận khí tốt một chút ra thì không có tác dụng gì, căn bản là không có khả năng trị được bệnh của Hạ Tử Hi.

"Hạ Tử Hi, không phải ngươi chịu đựng rất giỏi sao? Hạ Khởi ta ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, rốt cục có thể quật khởi, từ đây về sau, Thiên Thành này là thiên hạ của ta, người thuận thì sống, kẻ nghịch thì chết!"

Nếu không phải vì không làm cho Hạ lão gia tử cảnh giác, giờ khắc này, Hạ Khởi thật muốn ngẩng đầu điên cuồng cười, phát tiết ẩn nhẫn và không cam lòng nhiều năm như vậy của y!

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 317: Thiên Thành chấn động (bốn)

Edit: kaylee

Giờ phút này, ở trên sơn mạch (dãy núi) cách Thiên Thành không xa, một tia sang vàng chợt rơi xuống, lập tức khuếch tán ra ở trên sơn mạch, thế cho nên cả ngọn núi đều bị vây quanh ở bên trong ánh sáng vàng kia, làm cho các cư dân ở gần sơn mạch đều nhìn đến ngây người, cho tới bây giờ bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy qua tình cảnh như thế.... ...

Thần Thú xuất thế, trời giáng dị tượng (hiện tượng lạ)!

Cho dù là Thiên Thành có chút khoảng cách với sơn mạch, đều thấy được ánh sáng vàng kia…….....

Vì thế, toàn bộ Thiên Thành đều chấn động!

Thủ lĩnh tất cả thế lực đều tụ tập ở tại Hạ gia, bao gồm Hồng gia chủ ngày ấy bị Hạ gia đuổi ra khỏi cửa, tất cả đều thương lượng Thiên Thành nên làm như thế nào.

Ở trên đại lục, Linh Thú có được huyết mạch Thần Thú có thể đếm được trên đầu ngón tay, chỉ đạt được một con, cũng trân quý hơn đạt được cả đại lục!

Mọi người có thể nào không kích động?

"Hạ gia chủ, Thần Thú xuất thế, sẽ khiến cho rất nhiều thế lực chú ý, Thiên Thành chúng ta phải dùng thời gian nhanh nhất thu con Thần Thú kia vào trong tay, nếu không, một khi bị thế lực khác phát hiện, cơ hội sẽ ít đi."

Nói lời này là Phách Chấn Thiên, người quen của Cố Nhược Vân, lúc trước, trong hội đấu giá ở Thanh Long Quốc, Phách Chấn Thiên từng bán đấu giá một viên Mỹ Dung Hoán Phu đan, cũng là vì hắn, nàng mới biết được sự tồn tại của Thiên Thành, mà Cố Nhược Vân vì lót đường ngày sau ngày qua thành, đã từng tặng cho hắn một viên Mỹ Dung Hoán Phu đan, cho nên Phách Chấn Thiên thiếu nàng một cái nhân tình.

"Ta cũng cho rằng Phách lão đại nói có đạo lý."

La Ngô mỉm cười, nói: "Chỉ là Thiên Thành không thể không người, ta đề nghị không bằng trưởng bối chúng ta ở lại Thiên Thành, phái người thừa kế và một số bọn tiểu bối các nhà đi thử luyện một chút, không biết Hạ gia chủ suy nghĩ như thế nào?"

"Tốt."

Hạ lão gia tử trầm mặc một lúc lâu, rồi vỗ án quyết định: "Cứ làm như vậy đi, chỉ là người phái đi còn cần lựa chọn, ta………..."

"Phụ thân!"

Lời nói của ông còn chưa hết, đã bị một giọng nói đánh gãy, lập tức làm Hạ lão gia tử nhíu mày, nhìn về phía ngoài phòng hội nghị.

Ngoài phòng, quần áo thanh sam cất bước đi đến, khuôn mặt của nam tử trung niên mang theo tươi cười ôn hòa, tay cầm quạt xếp, bên môi giơ lên một chút cười yếu ớt: "Con nguyện ý lĩnh mệnh tiến vào Thiên Sơn."

"Ngươi nói cái gì?"

Trong nháy mắt sắc mặt của Hạ lão gia tử trầm xuống, lạnh giọng nói: "Hạ Khởi, hình như ngươi rất vui vẻ, ngươi không có nghe lời nói của La gia chủ à? Các nhà đều phái người thừa kế tiến vào lịch lãm, ngươi tới thêm vào một chân làm gì?"

"Phụ thân, hiện giờ huynh trưởng bệnh nặng ở giường, ít ngày nữa sẽ bệnh chết, làm sao hắn có thể đi tham gia lần thử luyện này? Nhi tử thân là đệ tử đời thứ hai của Hạ gia, tự nhiên có trách nhiệm thay thế huynh trưởng," Trên mặt Hạ Khởi mang theo tươi cười, chỉ là ý cười kia không tới đáy mắt, trong mắt của y tràn đầy lạnh lẽo âm trầm.

"Làm càn!"

Đùng!

Một chưởng của Hạ lão gia tử rơi ở trên bàn, tức giận đứng lên: "Ngươi đây là muốn cướp đi quyền lợi huynh trưởng của ngươi? Đừng quên, ta đã mời Quỷ Y đến chữa trị cho huynh trưởng ngươi, hắn tuyệt đối không có việc gì."

"Hả?" Hạ Khởi nhếch môi cười: "Thế nào mà ta đây lại nghe nói, ngay cả Quỷ Y cũng thất bại rồi? Hiện tại ngươi càng là cái gì cũng có thể thử, tuyệt vọng để cho một tiểu nha đầu mười tám mười chín tuổi chữa trị cho huynh trưởng, phụ thân, ngươi thật sự muốn huynh trưởng sống tiếp, hay là muốn làm cho hắn chết nhanh hơn? Ngươi thật sự yêu thương huynh trưởng như vậy sao?"

Xôn xao!

Đám người chợt xao động.

Bọn họ đã sớm nghe nói Quỷ Y đi đến Thiên Thành chữa trị cho Hạ Tử Hi, không nghĩ tới Quỷ Y ngay cả người sắp chết y đều có thể cứu vậy mà lại thất bại? Càng buồn cười là, Hạ gia chủ vậy mà lại phó thác hi vọng cho một thiếu nữ mười tám mười chín tuổi?

--- ------

Tác giả nói: Lần này nữ chính đi vào trong đó tăng lên thực lực, sau khi trở về sẽ chiến với Thi Vân.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 318: Thiên Thành chấn động (năm)

Edit: kaylee

"Ngươi…....."

Hạ lão gia tử tức đến mức cả người run run, chỉ vào Hạ Khởi nói không ra lời.

"Phụ thân, nhi tử cũng chỉ là muốn phân ưu giải nạn vì Hạ gia mà thôi." Hạ Khởi ôn hòa cười, đôi mắt lạnh lùng nhìn Cố lão gia tử.

Thật giống như, đối phương chẳng phải phụ thân của y.

"Hạ Khởi, cho dù Tử Hi không cách nào sống nữa, còn có Ngọc nhi, không tới lượt ngươi!"

Sắc mặt Hạ lão gia tử trầm xuống, hung hăng phất tay áo, ngoan độc nói.

"Ha ha."

Nghe vậy, Hồng lão gia chủ cười lạnh một tiếng, trào phúng nói: "Hạ gia chủ, tuy rằng trong số nhi tử của ngươi có một kẻ sắp chết, nhưng còn có một người khác, không có lý nào nhi tử còn sống, lại để cho tôn tử kế thừa Hạ gia, chẳng lẽ ngươi muốn làm cho nhi tử của ngươi thần phục tôn tử của ngươi? Này căn bản là không hợp tình lý."

Khuôn mặt già nua của Hạ lão gia tử từ xanh chuyển sang trắng, lại từ trắng chuyển xanh, trên nắm tay nắm chặt bao vây một tầng lửa, tức giận trong lòng dâng trào thẳng lên.

Từ xưa đến nay, rồng có nghịch lân! Mà nghịch lân của ông chính là Hạ Tử Hi!

Hôm nay Hồng gia chủ lại mở miệng nguyền rủa hắn, điều này làm cho Hạ lão gia tử luôn bao che khuyết điểm đến không có thiên lý căn bản là không thể chịu đựng được.

"Hồng gia chủ, ngươi phải trả giá đại giới cho lời ngươi nói ra!"

Ầm!

Một ngọn lửa tức giận xông thẳng ra, đôi mắt Hạ lão gia tử lạnh lùng và uy nghiêm chưa từng có, còn có tức giận không cách nào che giấu kia.

"Hạ gia chủ, nơi này nhiều người như vậy đều là cư dân của Thiên Thành của ngươi, chẳng lẽ một người đường đường là cường giả Võ Hoàng như ngươi còn muốn phát uy với ta ở trước mặt mọi người? Nếu ngươi thật sự làm như vậy, thì tất nhiên thanh danh của ngươi sẽ mất hết, từ nay về sau không còn có người tôn kính ngươi nữa."

Hồng gia chủ cười lạnh một tiếng, dù sao lão đã nhận định Hạ lão gia tử không có khả năng giết lão, hơn nữa, lão gia tử lớn tuổi, sống không được vài năm nữa, Hạ Tử Hi lại sắp chết bệnh, từ đây về sau Hạ gia tất nhiên là thiên hạ của Hạ Khởi.

Cho nên, loại thời điểm này lão khẳng định muốn vuốt mông ngựa của Hạ Khởi (ý chỉ nịnh nọt).

Chỉ là lão không nhìn thấy, sau khi lão nói xong lời này, có một số người không tự chủ được mang theo ghế của mình chuyển ra xa lão, càng là hận không thể cách lão càng xa càng tốt, còn có một số người còn lại là thông đồng làm bậy với lão, càng là có suy nghĩ giống nhau, vì vuốt mông ngựa của Hạ Khởi mà không thèm để ý cái gì khác.

"Ha ha!"

Hạ lão gia tử giận quá hóa cười, khí thế trên người càng ngày càng mạnh, trực tiếp đè ép làm cho tất cả mọi người ở đây hít thở không thông.

Đây chính là lực lượng của cường giả Võ Hoàng!

"Hồng gia chủ, ngươi đừng đưa thế tục kia vào trong Thiên Thành chúng ta, mảnh đại lục này luôn là cường giả vi tôn, tuy rằng ta không phải người cường đại nhất, nhưng mà ít nhất ta cũng mạnh hơn ngươi, Hạ gia ta cũng mạnh hơn Hồng gia! Càng quan trọng hơn là, ta mới là người nắm Thiên Thành trong tay! Tất cả nơi này đều là ta định đoạt! Ngươi không phục? Được, vậy hôm nay bổn gia chủ khiến cho ngươi tâm phục khẩu phục! Hơn nữa còn nói cho ngươi một đạo lý, nắm tay ai lớn, thì trên đời này lời nói của người đó chính là chân lý!"

Thiên Thành không phải một quốc gia, Hạ lão gia tử cũng không phải hoàng đế, ở trong loại thế lực cường giả vi tôn như Thiên Thành này, luôn là nắm tay ai lớn, người đó có thể định đoạt.

Hồng gia chủ biến sắc, lão không nghĩ tới Hạ lão gia tử không nói đạo lý như vậy, không khỏi thầm hận trong lòng, lão vĩnh viễn không cách nào quên sỉ nhục, ngày đó ông ta ném mình ra khỏi Hạ gia.

Mắt nhìn tình huống trở nên khó có thể khống chế, đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ ngoài cửa, làm cho thân mình của Hạ lão gia tử cứng lại, đôi mắt tràn ngập tức giận nháy mắt đã bình tĩnh trở lại, hơn nữa còn tràn đầy kích động.

"Phụ thân, nơi này xảy ra chuyện gì?"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.02.2018, 20:49
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3534
Được thanks: 16529 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C318 - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 319: Nhặt được một con thú nhỏ (một)

Edit: kaylee

Ngoài phòng, Hạ Tử Hi sắc mặt tái nhợt dựa vào cửa, trên mặt mang theo mỉm cười suy yếu, ánh mắt của hắn nhìn mọi người ở trong phòng hội nghị, giọng nói nhẹ nhàng nhợt nhạt, giống như một dòng nước mát chảy qua.

"Hi nhi!"

Hai mắt Hạ lão gia tử thật sâu ngóng nhìn nam tử xuất hiện ở ngoài phòng, trên khuôn mặt già nua mang theo tươi cười kích động: "Hi nhi, thân thể của con……..."

"Đã không có việc gì."

Ầm!

Lời nói của Hạ Tử Hi giống như một ngọn gió nổ tung, hung hăng thổi qua ở trong lòng mọi người, trong lúc nhất thời vậy mà không cách nào phục hồi tinh thần lại.

Thiếu chủ Hạ gia này vừa nói cái gì đó?

Thân thể của hắn đã không có việc gì?

Phải biết rằng, hắn đã bị rất nhiều Y sư phán tử hình, ngay cả Quỷ Y đều thúc thủ vô sách, lại có ai có thể chữa trị tốt chứng bệnh của hắn?

Đột nhiên trong lúc đó, tất cả mọi người nhớ lại lời Hạ Khởi mới nói vừa rồi.... ....

Một thiếu nữ mười tám mười chín tuổi, vậy mà lại có thể chữa trị chứng bệnh ngay cả Quỷ Y đều không có khả năng chữa trị, vậy đến cùng thiếu nữ kia có lai lịch gì?

Sắc mặt Hạ Khởi rất là khó coi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm khuôn mặt mang theo mỉm cười kia của Hạ Tử Hi, nắm tay không tự chủ được nắm chặt, trong mắt y toát ra hận ý thấu xương! Mà lúc Hạ lão gia tử quay đầu, lập tức nhìn thấy âm ngoan còn chưa kịp thu lại trong mắt y, ánh mắt dần dần sắc bén lên.

Giờ khắc này, Hạ Khởi cảm nhận được áp lực đến từ bên cạnh, đáy lòng lập tức cả kinh, vội vàng làm cho vẻ mặt khôi phục bình thường, khuôn mặt anh tuấn lộ ra tươi cười ôn hòa.

"Đại ca, chúc mừng người khôi phục khỏe mạnh."

Hạ Khởi đi ra phía trước, vỗ vỗ bả vai của Hạ Tử Hi, nói: "Trong khoảng thời gian này, thật đúng là làm mọi người chúng ta đều thật lo lắng, cũng may rốt cục người không có việc gì, nếu không Hạ gia này tất nhiên sẽ đại loạn."

"Đa tạ nhị đệ quan tâm."

Hạ Tử Hi cười cười, khách sáo nói: "Mạng của đại ca tương đối cứng rắn, tạm thời còn không chết được."

Nghe vậy, mặt Hạ Khởi tối sầm lại, chỉ là rất nhanh đã biến mất.

Ở trước lúc Luyện Khí Tông chưa đến, y không thể hành động thiếu suy nghĩ.

"Ha ha!"

Hạ lão gia tử điên cuồng cười hai tiếng, chỉ là lúc nhìn Hồng gia chủ trước mắt, ánh mắt lại khôi phục lạnh lùng, lạnh giọng nói: "Hồng gia chủ, không biết hiện tại ngươi còn có cái gì để nói!"

Giờ này khắc này, sắc mặt Hồng gia chủ từ xanh chuyển trắng, lại từ trắng chuyển xanh, lão hít vào một hơi thật sâu, tận lực bình ổn lửa giận cuồn cuộn trong lòng.

"Đều do Hạ gia chủ phân phó."

Ở loại giờ phút quan trọng này, Hạ Tử Hi vậy mà không có việc gì! Nếu hắn chết thì còn có nhiều chuyện như vậy?

Mà những người vốn đứng ở bên Hồng gia chủ, nhìn thấy tràng diện đột nhiên xảy ra biến hóa, đều theo bản năng xê dịch vị trí xuống bên cạnh, giống như muốn cách lão càng xa càng tốt.

"Tốt lắm, các ngươi đã không có vấn đề gì khác, vậy trở về chuẩn bị đi, một ngày sau xuất phát."

Lần này đi Thiên Sơn, tất nhiên hung hiểm trùng trùng, cho nên phải chuẩn bị tốt vẹn toàn, vì vậy Hạ lão gia tử mới cho thời gian một ngày.

Nghe nói như thế, mọi người ào ào đứng lên cáo từ, từ đầu tới cuối, đều không có người quan tâm Hồng gia chủ, thậm chí cũng không nhìn lão cái nào.... ......

... ...... ...

Ngay tại lúc tất cả thế lực trở về chờ xuất phát, một đám người tới ngoài cửa thành Thiên Thành, đầu lĩnh của những người đó là một nữ tử tướng mạo thanh tú, tay phải của nàng cầm một thanh bội kiếm, tay trái nắm tay một gã chính thái (*) phấn nộn đáng yêu, chỉ là tiểu chính thái kia thoạt nhìn vô cùng thành thục ổn trọng, trên khuôn mặt non nớt không có một chút nào tính trẻ con nên có ở lứa tuổi này.
(*) tiểu chính thái: bắt nguồn từ mangan Nhật, ý chỉ sự đáng yêu của những đứa bé tầm dưới 12 tuổi

"Các ngươi đi Hạ gia thông báo một tiếng, nói…….. Người Bách Thảo Đường tiến đến bái phỏng."

Mạc Vũ nghĩ nghĩ, lập tức báo ra tên Bách Thảo Đường.

Dù sao có rất ít người sẽ biết Ma Tông và Bách Thảo Đường là xuất phát từ trong tay cùng một người.

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 320: Nhặt được một con thú nhỏ (hai)

Edit: kaylee

Người giữ thành bởi vì chuyện lần trước mà không dám chậm trễ một chút nào, vội vàng vội vàng tiến đến Hạ gia thông báo, không cần một lát, đã có người đến đưa bọn họ vào trong Thiên Thành.

Lúc này, bên trong sân Hạ gia, Cố Nhược Vân nghe được người tới bẩm báo, mày khẽ nhíu lại, cười khẽ một tiếng, nói: "Mạc Vũ và Bách Xuyên đến đây? Vừa vặn, đối với chuyện Thần Thú xuất thế ở Thiên Sơn lúc này đây, ta cũng thật có hứng thú."

Thiên Sơn vô cùng hung hiểm, bảo vật bên trong cũng không ít, nếu lúc này người Ma Tông có thể cùng đi, chắc hẳn sẽ mang đến cho bọn hắn thu hoạch rất lớn.

"Chủ tử."

Đang suy nghĩ, phí trước truyền đến một giọng nói mềm mại, lúc Cố Nhược Vân ngẩng đầu lên nhìn, thì nhìn thấy Mạc Vũ dẫn theo một đám người bước nhanh đến.

Lúc tới trước mặt Cố Nhược Vân, nàng hai tay ôm kiếm, nửa quỳ, nói: "Thuộc hạ Mạc Vũ, tham kiến chủ tử."

"Mạc Vũ, ngươi đã đến rồi?"

Cố Nhược Vân cười nhàn nhạt, rồi sau đó quay đầu nhìn về phía Bách Xuyên ở một bên, trong mắt hơi hơi có chút kinh ngạc: "Bách Xuyên, hiện tại ngươi là Võ Giả trung cấp?"

Lúc này mới qua thời gian bao lâu, hắn trực tiếp từ phế vật không chỗ nào đúng tới Võ Giả trung cấp, loại thiên phú này thả ở trên đại lục nhất định sẽ làm người kinh ngạc.

Mặt Bách Xuyên đỏ lên: "Ta…... Ta biết ta trưởng thành không đủ nhanh, nhưng mà ta sẽ nỗ lực, ta nhất định sẽ không làm cho ngươi thất vọng."

Thật hiển nhiên, Bách Xuyên còn tưởng rằng Cố Nhược Vân không vừa lòng với thực lực của mình.

Cũng vì, bên người nàng đều là cường giả, hiện tại chỉ có bản thân vẫn là một Võ Giả! Vì không làm thất vọng ân cứu giúp ngày đó của nàng, bất luận như thế nào hắn cũng phải nỗ lực tu luyện.

"Bách Xuyên, ngươi đã rất lợi hại, từ một người không có tu vi phá tan Tụ Khí cấp tám tới cảnh giới Võ Giả ở trong mấy tháng ngắn ngủn, đã vô cùng không tệ." Cố Nhược Vân nở nụ cười, nàng cũng không có nhìn lầm người, thiên phú của Bách Xuyên quả thật rất mạnh.

Đợi một thời gian, tất nhiên nổi danh chấn động đại lục.

Nghe vậy, mặt Bách Xuyên càng đỏ, ngượng ngùng cúi đầu, có chút kỳ quái vò góc áo của mình.

"Mạc Vũ, lần này các ngươi đến đây thì đừng rời khỏi, kế tiếp cùng ta cùng đi hoàn thành một nhiệm vụ." Cố Nhược Vân ngẩng đầu nhìn Mạc Vũ, trên khuôn mặt thanh tú mang theo tươi cười nhàn nhạt.

Mạc Vũ ôm kiếm cung kính nói: "Thuộc hạ tuân theo sự phân phó của chủ tử."

Thời gian một ngày, giây lát lướt qua.

Rất nhanh tất cả thế lực đều làm tốt chuẩn bị đi Hạ gia trước, mà trước đó, Cố Nhược Vân đã từng thương lượng qua với Hạ lão gia tử, dùng danh nghĩa Bách Thảo Đường tới tham gia lần thử luyện này. Vì nàng cứu Hạ Tử Hi, lão gia tử xuất phát từ cảm kích chính là đối nàng có cầu tất ứng.

Huống chi, có nàng ở, an toàn của Ngọc nhi tất nhiên có bảo đảm.

Lúc này, ở ngoài Hạ gia, mọi người châu đầu ghé tai, đều dùng ánh mắt tò mò nhìn về phía Cố Nhược Vân.

"Cô nương này không phải là người đi cùng tiểu thiếu gia Hạ gia sao? Chẳng lẽ cứu Hạ Tử Hi chính là nàng?"

"Không biết cô nương này đến từ cái thế lực gì, nhưng mà nhìn nàng giống như cũng muốn tham gia lần thử luyện này."

"Ha ha, ngươi đang đùa đi? Ngươi xem đội ngũ phía sau nàng? Một nữ nhân yếu đuối, còn có một tiểu thí hài gần mười tuổi? Hơn nữa một đám hộ vệ kia thoạt nhìn cũng không cường đại? Thấy thế nào đều không có năng lực đi loại địa phương như Thiên Sơn kia, đừng tưởng rằng y thuật cao minh là có thể hoành hành, đến Thiên Sơn, tùy tiện một con Linh Thú là có thể giết nàng trong chớp mắt."

Hai nữ nhân, một tiểu hài tử, còn có mấy hộ vệ.... ......

Thế lực như vậy cũng có thể đi Thiên Sơn? Không phải chuyện cười thì là cái gì? Bọn họ cũng không có tinh lực bảo vệ những người này.

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 321: Nhặt được một con thú nhỏ (ba)

Edit: kaylee

Bỗng nhiên, từ trong đám người có một ánh mắt âm độc tàn nhẫn xuyên thấu qua mọi người dừng trên người ở Cố Nhược Vân, làm cho nàng lập tức nhíu mày lại, theo kia tầm mắt nhìn qua, lúc nhìn thấy khuôn mặt đồ bột phấn thật dày của hoa phục nữ tử kia, khóe mắt nhẹ nhàng giật giật.

"Xem ra Hồng gia cũng có người có y thuật cao minh, bằng không, ngày ấy nàng ta bị Ngọc nhi đánh thành dáng vẻ kia, sẽ không nhanh phục hồi như cũ như thế."

Bên trong đám người, hai mắt Hồng Phỉ Phỉ tràn đầy ngoan độc nhìn chằm chằm Cố Nhược Vân, trong mắt lộ ra sát khí nồng đậm.

Ngày hôm qua, ả nghe phụ thân nói Hạ Tử Hi được một thiếu nữ mười tám mười chín tuổi chữa trị, thì trong đầu của nàng hiện ra hình dáng Cố Nhược Vân trước tiên.

Loại bình dân ti tiện kia, làm sao có thể có y thuật cường đại như vậy? Ả không cách nào đi tin tưởng, lại không thể không tin!

Nếu không, Hạ gia chủ sẽ không thiên vị nữ tử kia rõ ràng như thế!

Nhưng mà vậy thì lại như thế nào, y thuật cao minh không có nghĩa là thực lực cường đại, đợi đến Thiên Sơn, ả có một vạn loại phương pháp làm nàng chết không rõ ràng! Không! Không chỉ có như thế, ả còn muốn làm cho nàng chịu vô tận nhục nhã, báo thù ngày đó!

Hiển nhiên Mạc Vũ cũng phát hiện ánh mắt của Hồng Phỉ Phỉ, trong mắt chợt lạnh xuống, ánh mắt lạnh như băng dừng ở phía trên khuôn mặt âm ngoan của nữ tử kia, khóe môi nhướng lên một độ cong, vô cùng lạnh lùng, sát ý dần dần dày.

"Ngọc ca ca."

Bỗng nhiên, một giọng nói tươi ngọt truyền tới, rồi sau đó lập tức nhìn thấy một bóng dáng màu hồng nhạt đánh về phía Hạ Lâm Ngọc đứng ở bên cạnh Cố Nhược Vân, nhưng mà, ngay tại lúc nàng nhằm về phía Hạ Lâm Ngọc lại đột ngột ngừng lại, bỗng chốc đã ôm lấy Bách Xuyên còn không biết xảy ra chuyện gì, hung hăng hôn một cái ở trên má trắng nõn kia.

"Ngọc ca ca, tiểu nam hài (bé trai) này thật đáng yêu, ta thích."

Ầm!

Bách Xuyên ngây ngẩn cả người, trong nháy mắt khuôn mặt trở nên đỏ bừng, trực tiếp đỏ đến cái ót, cặp mắt trong suốt kia kinh ngạc nhìn chằm chằm thiếu nữ như búp bê trước mắt này, lắp bắp nói: "Ngươi……. Ngươi phi lễ ta, nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng mà…….. Ngươi vậy mà phi lễ ta."

Hắn bị người phi lễ!

Hiện tại trong lòng Bách Xuyên chỉ có một suy nghĩ như vậy.

"Thụ thụ bất thân cái gì," La Lỵ bĩu môi: "Một tiểu thí hài mười tuổi như ngươi, đừng giả bộ làm người lớn."

"Nhưng mà…….. Nhưng mà, ngươi thoạt nhìn cùng lắm thì chỉ lớn hơn ta mấy tuổi, chẳng lẽ ngươi không biết nam nữ có khác?"

Bách Xuyên rốt cục phục hồi tinh thần lại, tức giận nhìn La Lỵ.

Tại sao nữ nhân này lại không biết xấu hổ như vậy? Hắn chưa từng gặp qua loại nữ nhân chủ động này, còn…... Còn thân hắn một ngụm.... ......

"Ngọc nhi, hình như thanh mai trúc mã của đệ di tình biệt luyến (ý kiểu yêu người khác đóL)."

Cố Nhược Vân nhún vai, trêu ghẹo nói.

Nói thật, quen biết Bách Xuyên nhiều ngày như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn tính trẻ con tranh luận với người khác như vậy.

"Tỷ, người cũng đừng chê cười ta." Trên mặt Hạ Lâm Ngọc mang theo xấu hổ: "Ta luôn luôn coi La Lỵ là muội muội, không có suy nghĩ gì khác."

Giọng nói của hắn không có tận lực đè thấp, cho nên rõ ràng rơi vào trong tai của La Lỵ rồi.

Lập tức, hai mắt La Lỵ ảm đạm một chút, trong lòng giống như bị một cây kim đâm làm cho vô cùng đau đớn, qua nhiều năm như vậy, nàng đã sớm biết trong lòng Ngọc ca ca không có nàng, không phải sao? Nhưng mà nàng chính là không muốn buông tha, bởi vì buông tha cho đoạn cảm tình này, sẽ làm nàng đau không cách nào tự kềm chế.... ......

Hít vào một hơi thật sâu, La Lỵ ngăn chặn đau đớn trong lòng, quay đầu lộ ra một nụ cười tươi ngọt với Hạ Lâm.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.02.2018, 19:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 3534
Được thanks: 16529 lần
Điểm: 13.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C321 - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 322: Nhặt được một con thú nhỏ (bốn)

Edit: kaylee

"Ngọc ca ca, lúc này đây ta sẽ đi theo thúc thúc ta cùng đi Thiên Sơn, cho nên, người vứt không được ta, người đi đâu ta sẽ đi đó."

Trên khuôn mặt đỏ rực giống như quả táo của nàng mang theo quật cường, bất kể là chân trời góc biển, hay là núi cao vạn trượng, chỉ cần có hắn, thì sẽ có nàng.

"Các vị."

Hạ Tử Hi ho khan hai tiếng, đánh gãy đám người tranh cãi ầm ĩ, mỉm cười nói: "Thời gian không còn sớm, chúng ta cũng nên xuất phát, đi thôi."

"Chậm đã!"

Nhưng mà, tiếng nói của hắn chưa dứt, một tiếng nói đã lạnh lùng vang lên: "Hạ thiếu chủ, hình như lúc này đây là chuyện của Thiên Thành chúng ta, cô nương này giống như không phải người Thiên Thành, hơn nữa nàng còn mang theo một tiểu hài tử mười tuổi, như vậy có phải rất phiền phức hay không?"

Sắc mặt Hạ Tử Hi trầm xuống, lạnh lùng nhìn người nói lời này: "Hồng Quân trưởng lão, ai nói Cố cô nương không phải người Thiên Thành ta? Con ta đã nhận nàng làm nghĩa tỷ, vậy nên có quan hệ với Thiên Thành chúng ta, để cho nàng tham dự chuyện lần này cũng không quá đáng, hơn nữa an nguy của nàng do Hạ gia ta phụ trách, sẽ không làm phiền các vị."

"Ha ha!" Một tiếng cười to chợt vang lên: "Hồng Quân trưởng lão ngươi quá lo lắng rồi, vị cô nương này sẽ do Hạ gia và Phách Chấn Thiên ta bảo vệ, ngươi sẽ không cần xen vào việc của người khác."

Nói xong lời này, Phách Chấn Thiên lộ ra một chút tươi cười thân cận với Cố Nhược Vân.

Thì ra, vị thiếu nữ Y sư thần bí kia của Hạ gia chính là nàng!

Không sai, trừ bỏ đương gia của Bách Thảo Đường, sư phụ của Quỷ Y ra, còn có ai có bản lĩnh lớn như vậy?

"Phách Chấn Thiên, ngươi chen vào một chân làm gì?" Sắc mặt Hồng Quân có chút không dễ coi, lão không nghĩ tới lần thử luyện này Phách Chấn Thiên vậy mà tự mình đến đây, hơn nữa còn không chút do dự lựa chọn đứng ở bên Hạ Tử Hi.

Tuy rằng y thuật của nha đầu kia không tệ, nhưng đáng giá bọn họ bảo vệ như vậy sao?

"Ha ha, Hồng Quân, La gia ta là cấp dưới của Hạ gia, vậy nên Hạ gia muốn làm gì, thì La gia ta cũng không có dị nghị gì."

Nói lời này chính là nhị thúc La Dương của La Lỵ, lời nói của hắn làm sắc mặt Hồng Quân lại biến đổi, nhưng mà lúc này đây lão ngậm miệng lại, không nhiều lời thêm một chữ. Chỉ là trong lỗ mũi lão phát ra một tiếng hừ lạnh, có chút khinh thường nhìn đội ngũ ở chỗ Cố Nhược Vân kia.

Đợi đến Thiên Sơn, những người này sẽ biết để cho nàng gia nhập là sai lầm lớn đến đâu!

Đến lúc đó tự bảo vệ mình còn không kịp, sao có bao nhiêu thực lực dư thừa mà bảo vệ nàng?

Ánh mắt Hạ Tử Hi đảo qua trên mặt từng người một, nhàn nhạt nói: "Nếu các vị đều không còn dị nghị gì, vậy chúng ta đây lập tức xuất phát đi."

Hồng gia này, quả thật có chút vượt quyền, chờ sau khi trở về, nhất định phải làm cho phụ thân chữa trị một phen.

Nếu không, bọn họ sẽ không biết ai mới là người đứng đầu Thiên Thành!

... ...... ....

Nếu lúc này có người ở Thiên Sơn, tất nhiên sẽ nhìn thấy một một màn kỳ quái.

Rất nhiều Linh Thú phủ phục trên mặt đất, sợ hãi rụt rè cuộn thành một đoàn, ánh mắt khiếp đảm nhìn nam tử chiếm cứ ở trên cây phía trước.

Đó là một nam nhân tuyệt mỹ, tóc đen hồng y, cảm giác yêu hoặc nói không nên lời, nếu nói Thiên Bắc Dạ là ma, Tá Thượng Thần là yêu, như vậy nam nhân này giống như quỷ bên trong Cửu U Minh phủ kia, sắc mặt tái nhợt căn bản là không giống như một người bình thường. Càng làm cho người ta khiếp sợ hơn nữa chính là, hai mắt một đỏ một lục cùng xuất hiện ở trên cơ thể một người, có cảm giác kỳ quái nói không nên lời.

Chỉ thấy nam nhân này khoanh tay trước ngực, máu tươi theo ngực chậm rãi chảy xuống, môi đỏ mọng của hắn giơ lên, một nụ cười lạnh xuất hiện ở trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn.

"Hiện tại bản tôn trốn ở đây, người nọ hẳn là không cách nào đuổi theo! Không nghĩ tới, đời này, còn có người có thể bức bách bản tôn đến tình trạng như thế! Hơn nữa còn làm cho thực lực của ta rút lui rất nhiều! Hiện tại ta tìm địa phương an toàn dưỡng thương trước, ít hôm nữa lại trở về báo thù!"

Đã bao nhiêu năm?

Đã bao nhiêu năm hắn không có chật vật như này?

Từ sau năm nam nhân kia thu phục hắn và tất cả thú tộc, hắn đã không còn bị người bức đến loại tình trạng này, tốt, tốt lắm, khoản nợ này hắn nhớ kỹ!

Truyện được edit tại diendanlequydon.com!

Chương 323: Nhặt được một con thú nhỏ (năm)

Edit: kaylee

Thiên Sơn nguy hiểm, phỏng chừng chỉ có người đến đây qua mới biết được.

Nơi này trừ bỏ Linh Thú thực lực cường đại ra, còn có rất nhiều cạm bẫy không đếm được.

Giờ phút này, phía trên Thiên Sơn, một âm thanh ‘tất tất tác tác’ truyền đến từ một bên, lập tức làm cho tất cả mọi người vốn còn đang hành tẩu dừng bước chân.

Hạ Tử Hi phất phất tay, mặt mày ngưng trọng nói: "Các vị, có tình huống, cần phải cẩn thận!"

Vừa dứt lời, ‘xoát’ một tiếng, vô số Linh Thú chạy trốn ra từ trong cây cối, rống lớn một tiếng, hung ác đánh về phía khách không mời mà đến này.

Bá bá bá!

Mọi người rút ra vũ khí bên hông, ánh mắt cảnh giác nhìn đàn Linh Thú vọt tới.

"Mạc Vũ, ngươi bảo vệ Bách Xuyên, Ngọc nhi, lát sau theo sát sau ta, một bước đều không cho rời đi."

Cố Nhược Vân nhíu mày, những Linh Thú này cấp bậc thấp nhất cũng là Võ Tướng, còn có hơn mười con đã là Võ Vương! Hơn nữa, bọn họ vẫn là vừa mới bước vào Thiên Sơn, mặt sau lại có bao nhiêu chuyện nguy hiểm đang chờ đợi bọn họ?

"Nhiều Linh Thú như vậy, phỏng chừng bọn họ sẽ không dễ chịu."

Hồng Quân cười lạnh một tiếng, vì Cố Nhược Vân mà Hạ Lâm Ngọc làm khó dễ Phỉ Phỉ, chuyện này làm sao lão có thể không biết, cho nên, ngay từ đầu lão đã khắp nơi nhằm vào Cố Nhược Vân.

Nhưng từ đầu đến giờ lão vẫn không rõ, vì sao Phách Chấn Thiên phải che chở nàng như thế.

La gia thì thôi đi, dù sao người La gia đều tương đối thực tế, chỉ vì một tay y thuật xuất thần nhập hóa của nữ nhân kia, bọn họ cũng sẽ tuyệt đối nịnh bợ nàng, nhưng mà Phách Chấn Thiên cũng không phải là người như thế, chỉ cần không phải người hắn thưởng thức, mặc kệ người nọ cường đại cỡ nào, hắn cũng xem thường.

Chỉ là rất nhanh, lão đã ngây dại.... ...... ...

Chỉ thấy nữ tử vốn lặng không tiếng động đứng ở bên cạnh Cố Nhược Vân một tay bảo vệ tiểu nam hài mười tuổi kia, rồi sau đó trường kiếm giương lên, kiếm quang sắc bén lập tức chém bay một Linh Thú cấp bậc Võ Vương, lăn ra xa mấy trượng (1 trượng = 10m). Phỏng chừng nếu không phải phải bảo vệ nam hài trong lòng, con Linh Thú này tuyệt sẽ không chỉ là bay ra ngoài đơn giản như vậy.

"Này…….. Võ Vương?"

Hồng Quân bỗng chốc mở to hai mắt, kinh ngạc nói không ra lời.

Bản thân đến một bó tuổi này mới chỉ đột phá Võ Vương thôi, tiểu nha đầu kia còn trẻ tuổi như vậy mà đã là cường giả Võ Vương? Hơn nữa, thân là cường giả Võ Vương, lại cam tâm tình nguyện nghe theo mệnh lệnh của một tiểu nha đầu?

Đến cùng thì tiểu nha đầu kia có lai lịch gì?

Hồng Quân phục hồi tinh thần lại, một kiếm ngăn cản móng vuốt sắc bén của Linh Thú, sau đó nhìn về phía Hồng Phỉ Phỉ được mọi người Hồng gia bảo vệ, thấp giọng hỏi: "Phỉ Phỉ, ngươi có biết nha đầu kia đến cùng là ai hay không? Nàng tên gọi là gì?"

Có thể có Võ Vương cam tâm trở thành tùy tùng, nha đầu kia không phải người Đông Phương thế gia thì chính là người Luyện Khí Tông! Có lẽ đến từ ba thế lực lớn kia cũng nói không chừng.... .......

Hồng Phỉ Phỉ còn chưa có phục hồi tinh thần lại từ trong khiếp sợ chợt nghe thấy lời nói của Hồng Quân, nàng cắn chặt môi, nói: "Ta không biết nàng là ai, nhưng mà khẳng định không phải lai lịch rất cường đại, nếu nàng thật sự lai lịch phi phàm, ngày ấy ta đắc tội nàng như thế, nàng không có khả năng sẽ không chút động lòng, đệ tử thế lực lớn không phải đều là tâm cao khí ngạo sao? **** kia rõ ràng là sợ ta , cho nên Hạ tiểu thiếu gia mới có thể ra mặt thay nàng."

Hồng Quân gắt gao nheo lại đôi mắt nhìn Mạc Vũ, đáy mắt hiện lên một tia sáng bén nhọn.

"Võ Vương này ở bên người nàng, thực có chút đáng tiếc, Phỉ Phỉ, nếu chân tướng theo như lời ngươi nói như vậy, chúng ta phải tranh Võ Vương này tới tay, nhất là một cường giả Võ Vương chỉ mới hơn hai mươi tuổi!"

Cường giả Võ Vương hơn hai mươi tuổi đại biểu cho cái gì?

Đại biểu cho Võ Hoàng ngày sau, còn có cấp bậc cao hơn nữa!

Nếu Hồng gia bọn họ cũng có một Võ Hoàng, vậy còn cần dựa vào hơi thở của Hạ gia để sống?

Truyện được edit tại diễn đàn LQĐ!

Chương 324: Nhặt được một con thú nhỏ (sáu)

Edit: kaylee

Giờ phút này Mạc Vũ không biết có người đang có ý đồ với nàng, nàng nhanh chóng túm Bách Xuyên nhảy vào trong đàn Linh Thú, không cần một lát, trước mặt của nàng đã có một đống thi thể.

Hạ Tử Hi thừa dịp loạn quay đầu nhìn Hạ Lâm Ngọc, nhìn thấy hắn vô cùng an toàn ở trước mặt Cố Nhược Vân cũng yên tâm lại gia nhập đến bên trong chiến đấu.

Nhưng mà, giờ khắc này, tất cả mọi người không có phát hiện phần đông Linh Thú chỉ vây công những người khác, chẳng sợ cách Cố Nhược Vân gần hơn cũng vẫn luôn không tiếp cận thân thể của nàng, thật giống như nàng mặc một bộ y phục ẩn thân, vậy mà không có một con Linh Thú phát hiện sự tồn tại của nàng.

"Mấy tháng qua Mạc Vũ tiến bộ không nhỏ, có thể ở dưới công kích của nhiều Linh Thú như vậy còn có thể bảo vệ tốt Bách Xuyên."

Cố Nhược Vân nhìn Mạc Vũ trên chiến trường, vừa lòng gật gật đầu.

Sở dĩ nàng làm cho Mạc Vũ bảo vệ Bách Xuyên, cũng chỉ là vì gia tăng một ít khó khăn trong chiến đấu của nàng, cũng may, nàng cũng không có làm cho mình thất vọng.... ...

Thời gian trôi qua hồi lâu, vây công của đàn Linh Thú dần dần giảm bớt, có một số người đã mệt đến quỳ rạp trên mặt đất không đứng lên nổi, nhưng mà càng nhiều hơn vẫn là đang kiên trì chiến đấu.

Người Ma Tông trừ bỏ Bách Xuyên được Mạc Vũ bảo vệ ra, trên người đều chịu vết thương, ngay tại sau khi con Linh Thú cuối cùng ngã xuống, Hồng Quân đột nhiên phát hiện cái gì, tức giận lớn tiếng kêu lên: "Vì sao không có một con Linh Thú công kích ngươi? Những Linh Thú này có phải ngươi tìm đến, làm cho tất cả mọi người chúng ta táng thân trong miệng Linh Thú, để ngươi có thể một mình đạt được con Thần Thú kia hay không?"

Trong lúc nhất thời, hình như mọi người đều phát hiện điểm này, đều quay đầu nhìn Cố Nhược Vân.

Nhưng mà, ở trước mắt bao người, Cố Nhược Vân chỉ là hộc ra hai chữ: "Ngu ngốc."

Ngu ngốc?

Nàng làm loại việc tội ác tày trời này, còn dám mắng mình ngu ngốc?

Vẻ mặt Hồng Quân tức giận, lạnh lùng nói: "Hạ thiếu chủ, chuyện này nhiều người chúng ta nhìn thấy như vậy, vì sao Linh Thú chỉ công đánh chúng ta, nhưng không có một con công kích nàng? Nếu không phải nàng tìm đến đàn Linh Thú này, ta không tin sẽ xảy ra loại chuyện này! Ta xem lần này ngươi còn thế nào bao che nàng thế nào! Nếu ngươi không cho chúng ta một cái công đạo, như thế nào còn có thể dẫn dắt chúng ta tiếp tục đi tiếp?"

Kỳ thực, vừa rồi những người này đều vội vàng chiến đấu, căn bản sẽ không có người có thời gian liếc mắt nhìn Cố Nhược Vân nhiều một cái, cũng không rõ ràng đến cùng đã xảy ra chuyện gì.

Hiện giờ nghe Hồng Quân này nói như vậy, đột nhiên phát giác trên người tất cả mọi người bọn họ đều mang theo thương, duy chỉ trên người hai người Cố Nhược Vân và Hạ Lâm Ngọc không nhiễm một hạt bụi, cũng không giống dáng vẻ trải qua một hồi chiến đấu.

"Hồng trưởng lão, ngươi rất để mắt ta," Cố Nhược Vân nhàn nhạt cười: "Mệnh lệnh nhiều Linh Thú như vậy công kích các ngươi, ta còn không có năng lực này, huống chi còn là ở phía trên Thiên Sơn, ngươi cho rằng ta có thực lực một người tiến vào Thiên Sơn này? Hơn nữa……..."

Ngừng lại một chút, nàng tiếp tục nói: "Ta quả thật không có chiến đấu, đó là bởi vì hộ vệ của ta bảo vệ ta tốt lắm, các ngươi cũng nhìn thấy năng lực của hộ vệ của ta, có nàng ở, Linh Thú kia có thể tới gần người ta?"

Nàng sẽ không nói cho những người này, sở dĩ những Linh Thú đó không dám đến gần nàng, là vì nàng cố ý vô tình tản mát ra hơi thở của Tháp Phượng Hoàng, Linh Thú luôn rất nhạy bén đối với nguy hiểm, tự nhiên không có con Linh Thú nào không muốn sống mà công kích nàng.

"Không sai, ta có thể chứng minh."

Hạ Tử Hi nhìn Hồng Quân, nhàn nhạt nói: "Quả thật là vị cô nương kia luôn luôn bảo vệ nàng, mới khiến nàng không có bị thương, Hồng Quân trưởng lão, nếu ngươi muốn hãm hại người, xin ngươi động chút đầu óc, Thiên Sơn nguy hiểm như thế, vừa lên đến đã đụng tới nhiều Linh Thú như vậy, nàng có thực lực tới sao? Mặc dù có, lại như thế nào thông đồng làm bậy với Linh Thú đến hãm hại ngươi? Nàng lại là làm sao mà biết các ngươi nhất định sẽ đến Thiên Sơn? Ngươi đây là có chứng vọng tưởng bị hại?"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 436 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Giáp Thị Thiên Thanh, kotranhvoidoi, lq0410, minhsue, NKT2901 và 47 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

13 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

16 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.