Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 31.01.2018, 14:27
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 845
Được thanks: 7479 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6: Giờ trưa tuyệt vời

Editor: Gà

Ra khỏi Thúy U uyển, Khúc Khinh Cư đưa tay vuốt ve trâm cài bên tóc mai, giật khóe môi, không ngờ Đoan Vương này lại cảm thấy hứng thú với việc diễn trò của nữ nhân. Vừa rồi lúc ánh mắt hắn chạm vào bộ diêu này, thật khiến nàng không đành lòng nhìn thẳng. Vương Gia này cũng thật đáng thương, háo sắc như vậy mà vẫn trốn tránh.

Không biết Vương phi nhà mình đã xem Vương Gia thành một cây cải thìa [1] trồng trong đất giữa mùa đông, Ngân Liễu nói: "Vương phi, nô tỳ không hiểu, vì sao phải cho Tiễn Vân đến chính viện."

[1] cây cải thìa: chỉ những người có số phận thảm thương. Nguyên văn Tiểu Bạch Thái: đây là vụ án bắt nguồn từ thời nhà Thanh. (Google)

"Ngươi ngốc thật, chuyện đơn giản như vậy mà không hiểu?" Mộc Cận liếc nhìn bốn phía, nhẹ giọng nói: "Tiễn Vân là người trong phủ, nhất định không quá trung thành với Vân Khuynh. Hôm nay Vương phi có thể đưa Tiễn Vân đến chính viện, ngày mai sẽ có những người khác động tâm. Nước tìm chỗ trũng mà chảy, người tìm chỗ cao mà đi, ai biết mấy người khác bên cạnh thị thiếp có nghĩ đến chỗ cao này không."

Ngân Liễu nhất thời chợt hiểu, lại giật mình vì Mộc Cận hiểu rõ tâm tư Vương phi, nàng đã hơi hiểu vì sao Vương phi đặt Mộc Cận vào vị trí đắc lực nhất, nàng nhìn Vương phi và Mộc Cận, lần đầu tiên nghiêm túc nhận thấy, Vương phi đã không giống ngày thường nữa.

Chuyện Vương phi thu thập vị mỹ nhân hoa khôi của Thúy U uyển kia đã truyền ra ngoài, Khúc Khinh Cư còn chưa trở lại chính viện, dọc theo đường đi đã gặp rất nhiều nha hoàn hành lễ, mà những nha hoàn đó chính là người bên cạnh trắc phi hoặc thị thiếp.

Vừa đến đại môn chính viện, Khúc Khinh Cư đã thấy Ngọc Trâm và Kim Trản đứng ở cửa, nhìn thấy nàng trở lại, hai người cũng lộ vẻ mặt vui mừng bước lên phía trước: "Vương phi, Tiền Thường Tín mang người đến tặng rất nhiều thứ, nói do Vương gia cố ý tặng cho ngài, bây giờ Tiền Thường Tín vẫn còn ở đây, ngài có cần gặp một lần không?"

Khúc Khinh Cư gật đầu một cái, vào phòng ngoài nhà chính của chính viện, thấy Tiền Thường Tín và vài thái giám đang ngoan ngoãn đứng, trong phòng trên bàn còn để hộp gấm và gấm vóc không nhỏ, nhìn có vẻ không ít.

Thấy Vương phi vào, Tiền Thường Tín hành lễ nói: "Bái kiến Vương phi, những thứ này đều do Vương gia sai nô tài mang đến cho ngài. Vương gia còn nói, nếu Vương phi cần thêm gì, chỉ cần ra lệnh cho hạ nhân đi làm."

"Vậy giúp ta cảm ơn Vương gia". Khúc Khinh Cư mở một cái hộp trên cùng ra, bên trong là một cây trâm Thúy Tước*, nàng cười khép nắp lại: "Tiền công công cố ý đi chuyến này, đã vất vả rồi."

"Không dám không dám". Tiền Thường Tín vội nói không dám, còn đôi tay dâng lên một hộp gấm tròn chữ Phúc: "Cái hộp này do Vương gia cố ý sai nô tài tặng cho Vương phi, mong Vương phi sẽ thích."

Mộc Cận nhận lấy hộp gấm rồi trình cho Khúc Khinh Cư, Khúc Khinh Cư mở hộp ra, đuôi lông mày khẽ động, đưa tay lấy ra, lập tức trong phòng xuất hiện vài tiếng than nhỏ.

Đây là một trâm cài hình chim loan, nhưng chế tác rất tinh xảo, khẽ động giống như con chim đang sống muốn giang cánh bay. Mộc Cận đứng gần nhất, thậm chí có thể nhìn thấy mỗi một đường vân trên thân Thanh Loan, con ngươi được khảm bằng thạch mã não thượng hạng, Mộc Cận càng nhìn càng ngây người.

"Trâm cài này thật đẹp." Dù là Khúc Khinh Cư cũng sợ hãi thốt lên, vật như vậy xứng với một câu xảo đoạt thiên công [2], kiếp trước nàng cũng chưa từng được nhìn thấy món đồ tinh xảo như vậy. Chắc hẳn đây chính là vật tôn quý của Hoàng thất trong truyền thuyết rồi, Khúc Khinh Cư cười một tiếng, nhìn Tiền Thường Tín: "Làm phiền Tiền công công, bộ diêu này ta rất thích."

[2] Xảo đoạt thiên công: Ý nói những công việc cực kỳ khéo léo tinh xảo đến mức độ tuyệt hảo sánh với trời. Xuất xứ của nó bắt nguồn từ Tam Quốc Chí.
Thời Tam Quốc, con gái của huyện lệnh Thượng Sái là Chân Thị có nhan sắc đẹp như tiên, khi còn nhỏ có thầy tướng nói nàng sau này có tướng đại phú quý. Về sau công tử thứ hai của Viên Thiệu là Viên Hy yêu nhan sắc nàng cưới làm vợ. Nhưng ít lâu sau Viên Thiệu bị Tào Tháo đánh bại ở trận Quan Độ. Viên Hy bị Tào giết chết, bấy giờ vợ Thiệu và Chân cô nương ở trong Nghiệp thành. Khi Tào Phi chiếm được Nghiệp thành, vào Viên phủ thấy nhan sắc quá đẹp đem lòng mến yêu sai binh lính giữ chặt phủ, sau đó đem về cưới làm vợ.
Phi vô cùng sủng ái Chân thị, nàng muốn sao được vậy. Về sau Phi phế Hiến Đế, lên làm vua rồi lập Chân thị làm hoàng hậu. Lúc đó Chân thị đã gần bốn mươi. Để khiến cho mình không bị Phi chán, Chân thị bỏ rất nhiều công phu vào việc trang điểm làm đẹp.Tương truyền trong cung cấm của Chân thị có nuôi một con rắn xanh rất đẹp miệng ngậm châu. Cứ mỗi lần hoàng hậu trang điểm buộc tóc là nó ở bên cạnh uốn mình xếp thành hình những kiểu búi tóc khác nhau, hoàng hậu cứ theo vậy mà kết tóc nên mỗi hôm đều có một kiểu tóc khác lạ đẹp đẽ vô cùng, khiến Phi yêu mến mãi không biết chán. Những kiểu tóc hoàng hậu biến hóa khôn lường ai nhìn cũng phải trầm trồ thán phục và được ví như có trời làm tóc cho. Từ đó thành ngữ xảo đoạt thiên công ra đời để chỉ những điều tuyệt diệu phi phàm giống như những ván cờ nghệ thuật thâm sâu khéo léo. (Nguồn: https://www.facebook.com/motsachz/posts/944432548915817)

Minh Hòa vừa vào cửa đúng lúc bắt gặp nụ cười này, trong lòng cảm thán, quả nhiên nụ cười này xinh đẹp động lòng người quá rồi, ngay cả Phùng trắc phi và Vân Khuynh cô nương, cũng kém hơn vài phần. Hắn không nhịn được nhìn Vương gia ở phía trước, cũng không biết Vương gia nghĩ thế nào.

"Nàng thích nó, cũng xem như nó có đất dụng võ rồi." Hạ Hành đi đến trước mặt Khúc Khinh Cư, cầm lấy trâm cài trong tay nàng, tự tay giúp nàng đổi cây trâm cài kia.

Hạ nhân trong phòng rối rít cúi đầu, Vương gia và Vương phi thân cận bọn họ không thể nhìn, đợi Vương gia tán thưởng thành tiếng, bọn họ mới dám ngẩng đầu lên.

"Quả thật thích hợp với nàng nhất." Hạ Hành lùi về phía sau một bước, nhìn thấy mái tóc đen được cài trâm, lộ ra vẻ hài lòng: "Tóc Vương phi đen như đại [3], càng làm nổi bật vẻ đẹp của bộ diêu này."

[3] đại: than chì dùng để vẽ mày cho nữ nhân thời xưa

Trên mặt Khúc Khinh Cư mang theo nụ cười ngượng ngùng, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt Hạ Hành, nàng là một nữ nhân tục tằng, dĩ nhiên thích người khác khích lệ nàng, nhưng người trước mắt khen nàng là người không hề đơn giản, không thể làm nàng tin tưởng đây chỉ đơn thuần là một lời khen ngợi.

Thời gian hai người ở cùng với nhau không nhiều, cho nên đợi sau khi hai người ngồi xuống, không có quá nhiều lời có thể nói, may thay thức ăn đã được dâng lên phá vỡ sự yên tĩnh giữa hai người.

Quy tắc ăn không nói ngủ không nói, để cho hai người im lặng dùng bữa, cũng không có không khí ngột ngạt. Khúc Khinh Cư nhìn dáng vẻ dùng bữa của Hạ Hành, không thể không thừa nhận người nam nhân trước mắt này có dáng vẻ dùng bữa xinh đẹp nhất trong số những người mà nàng từng gặp. Cách giơ tay nhấc chân, vui tai vui mắt hơn so với lễ nghi quý tộc gì đó ở kiếp trước nhiều.

Cái gọi là sắc đẹp thay cơm, dáng vẻ này của Hạ Hành khiến khẩu vị Khúc Khinh Cư ngon hơn, không nhịn được khiến người ta ăn nhiều thêm một chén cơm. Nhưng hành động này ở trong mắt những người khác, là ‘Ây da, quả thật Vương phi đối với Vương Gia một mảnh thâm tình, có Vương gia ở đây nên ăn nhiều hơn một chén cơm.’

Hạ Hành không nghĩ đến Khúc Khinh Cư lại ăn tự tại như vậy, những nữ nhân khác trong phủ ở trước mặt hắn đều miệng nhỏ ăn canh, nhẹ nhàng dùng món, nhưng sao khi đến chỗ Vương phi này, hắn lại cảm thấy ánh mắt Vương phi nhìn mình thật quái dị.

Dừng cơm trưa xong, Khúc Khinh Cư nhìn thấy nha đầu quỳ gối trước mặt mình giơ cao chậu đồng, nhanh chóng rửa tay rồi cho người ta đứng dậy lui sang một bên.

Hạ Hành liếc nhìn Khúc Khinh Cư, thu tầm mắt lại nói: "Thân thể Vương phi đã khá hơn, Bổn vương cũng yên tâm rất nhiều, sau này hậu viện sẽ do nàng xử lý, có chuyện gì không hiểu cũng không cần lo lắng, Tiền Thường Tín và Minh Hòa là hai quản gia trong phủ, nếu có chuyện gì phiền toái, cứ giao cho bọn họ là được."

Nhận lấy khăn tơ tằm do Mộc Cận trình lên để lau tay, Khúc Khinh Cư nói: "Mấy ngày qua thân thể thiếp thân không khỏe, không thể giúp Vương gia quản lý tốt hậu viện, thật sự không còn mặt mũi nào để gặp Vương gia." Nói xong, lại nhìn Tiền Thường Tín và Minh Hòa đứng trong góc: "Hai người bọn họ quản lý chuyện lớn nhỏ trong phủ rất tốt, chắc hẳn sau này thiếp sẽ không còn nhiều chuyện phiền lòng đâu."

Nghe Vương phi nói xong, hai người Tiền Thường Tín và Minh Hòa càng cúi thấp đầu, tỏ vẻ nhún nhường và tôn trọng. Cho dù trước mắt bọn họ là người đắc lực của Vương gia, nhưng Vương phi mới là nữ chủ nhân chân chính của Vương phủ, Vương phi trông coi hậu viện chính là việc thiên kinh địa nghĩa, nô tài hai người bọn họ là cái gì chứ?

Đặt nước trà súc miệng qua một bên, lau sạch khóe môi mình, Hạ Hành nhìn Vương phi rồi nở nụ cười lười biếng dựa vào ghế, giương môi: "Hậu viện này để bọn họ quản thì không giống nhau, sau này nàng vẫn nên phí tâm rồi." Hắn rũ mí mắt xuống, nhìn chén trà Thanh Hoa trên bàn trước mặt, tựa như không cần xem trọng nữ nhân hậu viện: "Nàng là chính phi của Bổn vương, những người khác không sánh bằng nàng."

Lời này được xem như nam nhân Hoàng thất hứa hẹn với thê tử của mình, Khúc Khinh Cư liếc nhìn Hạ Hành, vừa lúc nhìn thấy đối phương ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau, đồng thời để cho nét cười trên gương mặt mình càng thêm trở nên ấm áp, dường như là vợ chồng già đã nhiều năm, làm cho người ta không thể nhìn ra nửa điểm không đúng.

"Thiếp vô năng, chỉ có thể cố gắng thử một lần, không yêu cầu gì khác, chỉ cầu Vương gia lúc về nhà sẽ được thoải mái mà thôi." Khúc Khinh Cư cười đến rực rỡ: "Vương gia tin tưởng thiếp như vậy, là chuyện may mắn của thiếp."

Hạ Hành nhìn nụ cười sáng rỡ của nữ nhân trước mắt, nhớ đến xuất thân của nàng, tuy là tiểu thư con vợ cả của phủ Xương Đức công, đáng tiếc ra đời không lâu mẹ đẻ đã qua đời. Mà chuyện Xương Đức công yêu thích kế phu nhân đã sớm truyền khắp Kinh thành, thậm chí có tin đồn lúc nguyên phối mang thai Xương Đức công đã mập mờ với kế phu nhân rồi, thậm chí còn mượn ‘Lạc Thần phú’ để biểu đạt tình cảm của mình với kế phu nhân. Đợi nguyên phối qua đời, Xương Đức công đã vội vàng đón kế phu nhân vào cửa. Thậm chí ngay cả cô nương trong phủ đều dùng chữ trong ‘Lạc Thần phú’ để đặt tên, khiến không ít phu nhân tiểu thư trong Kinh thành ghen tỵ đến chết. Thật ra khiến người ta quên béng đi vị phu nhân Xương Đức công đã qua đời và nữ nhi đáng thương mới ra đời không lâu.

Nghĩ vậy, bản thân cảm thấy vị Vương phi này lấy chữ trong câu "Tiễn viễn du chi văn lý, duệ vụ tiêu chi khinh cư" làm tên. Đặt cho nữ nhi con vợ trước sinh ra một cái tên biểu hiện mình và phu nhân hiện tại vô cùng thâm tình, thật không biết Xương Đức công này thâm tình hay vô tình đây, nhưng duy nhất có thể khẳng định rằng nữ nhi con vợ trước rất đáng thương, cũng may nàng còn có một vị cữu gia đáng tin, nếu không nhất định không thể sống đến trưởng thành như vậy. Hạ Hành sinh ra ở Hoàng thất, rất rõ ràng những thủ đoạn u ám ấy, tính tình Vương phi vào cửa khá chậm chạp, hắn cũng không bất ngờ. Ngược lại hai ngày qua, hành xử của Vương phi đã thật sự khiến hắn ngạc nhiên.

Chẳng lẽ Vương phi nhà mình ngày thường vì mạng sống mà vẫn luôn chịu đựng ở phủ Xương Đức công, đến Vương phủ mới dần dần lộ ra tính cách thật ư?

Khúc Khinh Cư không cảm thấy hứng thú với suy nghĩ của Hạ Hành, nàng nở nụ cười tựa lưng vào ghế, đợi Hạ Hành lên tiếng lần nữa. Người nam nhân này không đơn giản, nàng cũng không muốn lèm nhèm mở lời, khiến bản thân càng thêm không thoải mái.

"Vương phi không cần lo lắng quá nhiều, nàng là Vương phi của Bổn vương, thân phận tôn quý, nếu hạ nhân trong phủ làm không được, cứ việc đuổi đi là xong." Hạ Hành hơi híp mắt lại: "Phủ Đoan Vương ta không chấp nhận loại hạ nhân khi dễ giấu diếm bề trên."

"Vâng." Khúc Khinh Cư cười cười, chuyển chủ đề đến một số việc nhỏ không quan trọng.

Hai người lại nói chuyện với nhau gần nửa nén hương, Hạ Hành mới đứng dậy nói: "Nàng vừa khỏe, buổi chiều nghỉ ngơi một lát, buổi tối ta lại đến."

Phát hiện Hạ Hành đã đổi từ xưng hô ‘Bổn vương’ thành ‘Ta’, Khúc Khinh Cư lập tức hiểu rõ, ít nhất vị Đoan Vương này đã có sự kính trọng với nàng, nàng đứng dậy tiễn người đến cửa, mắt thấy người nọ dần dần đi xa, mới thu lại nụ cười trên khuôn mặt.

Phía sau Mộc Cận đi lên, thấy vẻ mặt nàng bình tĩnh, do dự một chút rồi nói: "Vương phi, ban đêm Vương gia đến đây, cần phải làm gì ạ?"

Khúc Khinh Cư nhíu mày, hôm nay đã có dáng vẻ này, nàng còn không đến mức kiểu cách không nguyện ý cùng giường chung gối với Vương gia, dùng khăn tay chấm chấm gương mặt không có mồ hôi: "Nên như thế nào thì như thế đó, ta đi nghỉ ngơi một lát, lát nữa hầu hạ ta tắm rửa."

Thấy vẻ mặt Vương phi vẫn như bình thường, trên mặt Mộc Cận mới lộ ra vẻ cười nhạt lần nữa nói: "Nô tỳ kêu người đi chuẩn bị."

Gật đầu, Khúc Khinh Cư rũ mắt xuống, vuốt vành tai, nhanh như vậy sẽ phải ở cùng với người không quen rồi, thật sự hơi khó xử.


Hình trâm Thúy Tước nhóe:



Tập tin gởi kèm:

Trâm Thúy Tước.png [ 104.58 KiB | Đã xem 36291 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.02.2018, 20:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2483 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7: Khúc Khinh Cư: Ha ha

Editor: Mèo ™



Vương gia sắp đến chính viện, đương nhiên tất cả đám hạ nhân trong nhà đều vui mừng rạng rỡ, ai nấy lập tức bắt tay vào chuẩn bị, hận không thể quét dọn lại toàn bộ sân viện này như mới thêm lần nữa. Ngược lại, rõ ràng Khúc Khinh Cư bình thản hơn nhiều so với đám người trong hậu viện, mái tóc dài của nàng ướt đẫm rối tung, cứ để mặc cho Kim Trản lau tóc, Ngân Liễu chăm sóc móng tay, Ngọc Trâm sửa móng chân, Mộc Cận chọn quần áo trang sức.

“Chân của vương phi thật đẹp.” Ngọc Trâm tán thưởng. Chân của vương phi trắng trẻo nõn nà, móng chân mượt mà đầy đặn, khi chạm vào cảm giác mềm mịn vô cùng.

Hồi lâu sau, nàng lại than một tiếng: “Lần trước Bán Hạ nhảy điệu vũ của dị tộc, vương gia khen mắt cá chân của nàng ta đẹp, nô tỳ thấy nàng ta còn lâu mới bằng được với vương phi người.”

“Nàng ta có là gì chứ, sao có thể lấy ra so sánh với vương phi được?” Mộc Cận chọn một cây trâm hồng ngọc trong hộp ra, nghe thấy những lời của Ngọc Trâm, cười giễu: “Chẳng qua chỉ là hạng người ti tiện, đáng để cô nhớ mãi thế à.”

Lúc ấy Ngọc Trâm mới nhớ ra Bán Hạ vốn dĩ là nô tỳ bên cạnh vương phi, quyến rũ được vương gia nên mới trở thành thiếp thất thông phòng, lập tức nói: “Mộc Cận tỉ tỉ đừng giận, không phải do muội thấy chân của vương phi quá đẹp, nên đầu óc mới phạm phải điều ngớ ngẩn này hay sao.”

Nghe thấy lời qua tiếng lại của hai nàng nô tỳ đều có ý bảo vệ mình, Khúc Khinh Cư không nhịn được cười nói: “Các ngươi nói như vậy nếu để người khác nghe thấy, còn tưởng vương phi của các ngươi là tiên nữ trên trời đấy. Các ngươi nghe lọt tai, nhưng ta thì không chịu nổi đâu, làm nhanh lên rồi đỡ ta dậy nào.”  »diễn ♡ đàn ♡ lê ♡ quý ♡ đôn«

Dứt lời, khiến cả mấy nàng nô tỳ bật cười thành tiếng, nhưng trong lòng lại thầm thở phào nhẹ nhõm, thái độ của vương phi như vậy, lại càng chứng tỏ rằng nàng không để bụng chuyện của Bán Hạ. Khúc Khinh Cư rất thích mặc những bộ quần áo có tay áo rộng, nên cuối cùng lại chọn một bộ váy tay rộng màu đỏ, bộ váy đỏ tươi rực rỡ như lửa tôn lên làn da trắng mịn như tuyết mùa đông của nàng.

Để mặc cho Mộc Cận đổi một kiểu tóc khác cho mình, rồi dùng cây trâm hồng ngọc cài lại, sau đó ngồi xuống chiếc ghế dựa, bắt đầu giở một quyển thoại bản kể về câu chuyện giữa tài tử và giai nhân ra đọc. Không phải nàng thấy thích thú gì với những câu chuyện tình cảm kiểu này, mà thật sự là vì thú tiêu khiển thời cổ đại này quá ít. Giở được hai trang, quả thực không có chút hứng thú nào với câu chuyện chàng thư sinh nghèo phải lòng nàng tiểu thư xinh đẹp thời cổ đại nữa.

Thấy sắc trời đã tối, bèn bảo người dọn thức ăn lên. “Vương phi, vương gia còn chưa đến mà, nếu như vương gia tới mà vẫn chưa dùng cơm, còn người lại ăn rồi thì…”

Mộc Cận lo lắng mở miệng khuyên: “Nếu như người đói, chi bằng bảo nhà bếp dọn lên một chút cháo ăn lót dạ trước.”

“Đã đến giờ này rồi, sao vương gia còn chưa ăn cơm tối chứ.” Khúc Khinh Cư xua xua tay. “Ngươi cứ dặn dò với đám người dưới là được.”

Cháo thì có gì mà ngon, nàng rất không thích ăn những thứ canh nước lõng bõng như thế. Khi Hạ Hành vừa bước vào chính viện, thì nhìn thấy đám nô tỳ lũ lượt bưng những hộp thức ăn trống không đi ra, xua tay cho đám nô tỳ hành lễ lui xuống, trong lòng Hạ Hành thấy rất phức tạp, có lẽ là cảm giác mất mát.

“Vương phi không đợi ta tới rồi cùng dùng bữa ư? Xem ra địa vị của ta không được cao lắm.”

Bước vào phòng, thứ đầu tiên Hạ Hành nhìn thấy chính là vương phi đang ngồi cạnh chiếc bàn tròn rửa tay chuẩn bị dùng cơm, quả thật bộ váy tay áo rộng màu đỏ kia quá bắt mắt, khiến cho hắn vừa nhìn liền chú ý ngay tới vương phi. Liếc nhìn một cái đã thấy không ổn, người phụ nữ xinh đẹp diễm lệ trong bộ váy đỏ cùng với phong thái lười biếng đang lau những ngón tay ngọc ngà kia là vương phi của mình sao?!

“Vương gia tới rồi à?” Khúc Khinh Cư đặt chiếc khăn lụa lau tay xuống, nở nụ cười đứng lên nói. “Đã dùng bữa chưa, nếu chưa, thì cùng ngồi ăn chút gì đi.”

Tuy rằng đã ăn rồi, nhưng Hạ Hành cảm thấy mình vẫn còn có thể ăn thêm chút nữa, bèn ngồi xuống luôn, tầm mắt lướt nhìn lọn tóc đen mượt đang khẽ lay động bên má Khúc Khinh Cư, mãi cho đến khi Khúc Khinh Cư tự tay múc bát canh gà trân châu bạch vũ đặt xuống trước mặt mình, mới mở miệng nói:

“Tại sao giờ vương phi mới dùng bữa?”.

Khúc Khinh Cư nhếch nhếch khóe môi: “Vừa nãy không thấy đói lắm, nên mới để muộn thêm lúc nữa.”

Hạ Hành gật gật đầu, cảm thấy trái tim mình được chữa lành thêm một chút, tuy rằng vương phi giải thích như vậy, nhưng hắn lại cảm thấy vương phi đợi mình đến giờ mới ăn cơm. Vị vương gia tưởng rằng lòng tự tôn của bản thân đã được thỏa mãn liền bưng bát canh lên uống một ngụm, bỗng nhiên nhận ra mình đang đói khủng khiếp.  d 。 đ ღ l 。 q 。 đ ღ

Dùng bữa xong, Khúc Khinh Cư theo rửa tay uống trà súc miệng thói quen, sau đó nàng mới phát hiện ra hương vị của trà súc miệng hôm nay nồng đậm hơn nhiều, liếc mắt nhìn Hạ Hành đang ngồi ở phía đối diện mình, trong lòng nàng liền hiểu ra dụng ý của cô nàng Kim Trản đang đứng khom người trước mặt.

Đợi đến khi các thứ trên bàn được thu dọn sạch sẽ rồi, Hạ Hành và Khúc Khinh Cư lại càng thoải mái ngồi xuống dựa người vào lưng ghế, để cho người hầu thắp đèn.

“Ngoại trừ đêm tân hôn ra, ta chưa từng thấy vương phi mặc váy đỏ.”

Hạ Hành ngắm Khúc Khinh Cư từ đầu đến chân, cười: “Nhưng màu sắc này đúng là rất hợp với vương phi.”

Khúc Khinh Cư cười cười, ánh mắt nhìn đến ánh nến mà đám người Mộc Cận thắp chiếu sáng cả căn phòng, giơ tay gạt những sợi tóc ở bên má.

“Người đời thường nói, con gái làm dáng cho người mình yêu, thiết nghĩ thiếp đây là đang lấy lòng vương gia đấy.”

Đuôi mày Hạ Hành khẽ nhướn lên, nhấc người đứng dậy đi tới trước mặt Khúc Khinh Cư, nhẹ nhàng vén một lọn tóc đen lên: “Vương phi đương nhiên là đang lấy lòng ta rồi, hai ngày gần đây vương phi đã cho ta thấy một niềm vui rất bất ngờ.”

Khúc Khinh Cư nâng cằm lên, khẽ cười với Hạ Hành: “Ha ha.”

Đám người hầu xung quanh thấy tình huống ấy, Minh Hòa và Mộc Cận trao đổi ánh mắt với nhau, cả hai người phất tay một cái, toàn bộ người trong phòng sột soạt sột soạt lui ra ngoài.

Minh Hòa tự mình đóng cửa lại cẩn thận, thấy đại nô tỳ bên cạnh vương phi vẫn đứng ở một bên, đi được vài bước rồi thấy nàng đi theo, mới đè thấp giọng xuống nói: “Đợi lát nữa chúng ta phải chú ý xem chủ tử có còn cần gì nữa không.”

Nô tỳ đắc lực bên cạnh vương phi đều lấy hoa làm tên, hắn nhớ hình như người được tín nhiệm nhất là Mộc Cận.

Mộc Cận gật gật đầu, thấp giọng nói: “Xin Minh Hòa công công yên tâm.”

Ở đây đều là người thân cận nhất của chủ nhân, tại sao cần phải đứng ngoài hầu hạ không phải chỉ có một mình Minh Hòa hắn hiểu.

Minh Hòa thấy nàng không nói nhiều, nên cũng không mở miệng nói tiếp nữa, nhớ tới dáng vẻ hôm nay của vương phi, không thể không thán phục, vương phi không ra tay thì thôi, một khi ra tay thì thật khiến người ta thấy kinh ngạc. Rõ ràng chỉ là váy đỏ tóc đen đơn giản, mà sao nhìn vào lại thấy mang theo một loại tư vị không nói nên lời vậy nhỉ?

Ra sức xoa xoa cằm, Mình Hòa lặng lẽ đứng ở một góc, chú ý đến động tĩnh trong phòng, chỉ sợ nhất thời không để ý đến sự sai bảo của chủ nhân, sẽ khiến người khác đoạt mất vị trí hiện giờ của mình.

Ở trong phòng cuộc đọ sức giữa Hạ Hành và Khúc Khinh Cư đã đến tới giường, giờ quần áo của cả hai đều xộc xệch, một người khí thế mạnh mẽ, một người sóng mắt đưa tình, chỉ thiếu mỗi việc đi đến bước cuối cùng nữa thôi.

“Vương phi thật sự rất quyến rũ.”

Hạ Hành khẽ thì thầm vào tai Khúc Khinh Cư, giọng nói có chút khàn khàn, đầu lưỡi quét qua cần cổ mịn màng, hài lòng khi thấy người dưới thân mình khẽ run lên.

Khúc Khinh Cư lật tay ôm chặt lấy cổ Hạ Hành, đầu ngón chân trượt nhẹ lên mu bàn chân hắn, cười mà như không cười nói:

“Vương gia cũng rất hấp dẫn.”

Ôi má ơi, thủ đoạn tán tỉnh của người đàn ông này cũng cao thật đấy.

“Ngược lại bổn vương lại muốn để vương phi biết, rốt cuộc ai mới là người hấp dẫn nhất.”  Dđ • LˆQ’Đˆ

Trước sự buông thả của vương phi, cả người Hạ Hành thấy đói ghê gớm, liền kéo luôn vật che chắn cuối cùng trước ngực của Khúc Khinh Cư ra. Nhìn thấy bầu ngực đang khẽ phập phồng kia, chỉ cảm thấy ngọn lửa trong người mình bùng cháy hừng hực như được tiếp thêm củi, hận không thể cắn lên ngực người phụ nữ này, lưu lại dấu ấn của mình lên làn da trắng nõn ấy.

Nhất thời không biết là ai châm lửa ai, cánh môi cả hai chạm nhau, ngọn lửa ấy khó mà dập tắt được, lập tức cháy lan ra khắp đồng cỏ, cơn sóng đỏ rực cuồn cuộn dấy lên trong chăn, được làn gió xuân thổi tới lại hồi sinh, sung sướng đến cực hạn.

Hạ Hành cảm nhận được một niềm sảng khoái như chưa từng có trước đây, đến cuối cùng sau khi phát tiết xong, hắn ôm lấy cô gái mềm mại thơm ngát vào lòng, dùng giọng trầm khàn cười nói: “Vương phi đúng là báu vật của ta.”

Tuy rằng lời nói của đàn ông khi vừa trải qua kích tình không thể tin được, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì tới tâm tình đang rất tốt của Khúc Khinh Cư lúc này, nàng để mặc cho người đàn ông cũng có thể coi là cực phẩm này ôm mình, rồi ngáp dài một cái.

Thấy cô gái trong lòng mình có vẻ buồn ngủ, Hạ Hành liền cao giọng nói: “Người đâu, chuẩn bị nước.”

Minh Hòa hầu ở bên ngoài vẫy tay ra hiệu cho người khiêng thùng tắm chứa nước nóng vào phòng, âm thầm tính toán thời gian, cũng sắp gần một canh giờ, có thể thấy vương gia và vương phi tình nồng như lửa.

Lười biếng tắm rửa xong, Khúc Khinh Cư cũng không mặc quần áo, mà chỉ cuốn mình trong một chiếc khăn mỏng đi tới giường.

Hạ Hành nhìn thấy đôi chân trần ngọc ngà, lại thêm cả cặp đùi thon thả và cánh tay trắng nõn, ánh mắt liền thay đổi, khom lưng bế bổng nàng ném lên giường, sau đó kéo chăn bao lại thật cẩn thận, khàn giọng nói: “Vương phi đây là đang mời gọi bổn vương sao?”.

Khúc Khinh Cư bật cười, thò một bàn tay từ trong chăn ra, ngoắc ngoắc ngón trỏ nói: “Như thế này mới là mời gọi vương gia này.”

Thấy dáng vẻ gọi mèo trêu chó của nàng, Hạ Hành cũng không thể nhịn được nữa, liền kéo chăn ra đè nàng xuống dưới người lần nữa.

Minh Hòa ở bên ngoài cửa nghe thấy động tĩnh bên trong phòng, liền ngăn tên nô tài đang định vào phòng khiêng thùng tắm ra, không khỏi liếc nhìn ánh trăng phía góc trời, mùa xuân không phải đã qua rồi sao?

Buổi sáng ngày hôm sau, tâm tình vương gia lúc ra khỏi cửa rất phấn chấn, còn đám hạ nhân hầu hạ vương phi cũng đứng hầu ở bên ngoài nguyên cả một bên. Nghe thấy vương gia dặn dò người hầu không được làm ồn để vương phi nghỉ ngơi, Minh Hòa đi theo phía sau vương gia không thể không tán thưởng, không hổ là vương phi, nhanh như vậy đã đoạt lại được trái tim của vương gia rồi.

Trong phòng, Khúc Khinh Cư lại ngủ thêm nửa canh giờ nữa mới gọi người vào hầu hạ, đám người Mộc Cận, Ngân Liễu đã đợi từ lâu liền dẫn theo đám tiểu nô tỳ nhẹ nhàng đi vào.

“Vương phi.”

Mộc Cận nhìn thấy vết hôn ẩn hiện dày đặc trên xương quai xanh của vương phi, liền khẽ di chuyển ánh mắt đi, nhanh chóng hầu hạ nàng thay trung y cẩn thận, lại chọn một một bộ váy vẽ hình chim tung cánh dài chấm đất cho Khúc Khinh Cư mặc.

Đợi Khúc Khinh Cư rửa mặt xong xuôi, lúc ngồi xuống trước gương đồng chải đầu trang điểm, Mộc Cận mới mở miệng nói: “Vương phi, hôm nay lúc vương gia đi sắc mặt rất tốt.”

Khúc Khinh Cư chọn một đôi khuyên rủ tua rua đưa cho nàng, cố gắng khiến hai má mình xuất hiện chút ráng mây đỏ ngượng ngùng: “Nói linh tinh gì vậy, còn không lui xuống xem xem phòng bếp đã dọn thức ăn lên chưa.”  d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

Mộc Cận thấy vương phi thẹn thùng, đành cười nói:

“Được rồi, được rồi mà, nô tỳ sẽ lui xuống xem thử, Kim Trản, Ngọc Trâm hầu hạ cẩn thận vào, ta và Ngân Liễu sẽ đi xem.”

Ngọc Trâm là người vấn tóc đẹp nhất, nên bình thường nàng là người chải tóc cho vương phi.

Đến khi ra khỏi phòng, cả Mộc Cận và Ngân Liễu mới cùng lộ ra vẻ vui mừng, cuối cùng thì giờ vương phi cũng dần dần ổn định được chỗ đứng trong vương phủ rồi.

Ngân Liễu cười nói: “Tháng sau là ngày sinh nhật của Xương Đức công, đợi vương phi đến đó rồi, xem còn ai dám lên mặt nữa không.”

Mộc Cận nhớ tới một đống chuyện phiền lòng và một đống người phiền phức, vẻ vui mừng trên mặt phai đi đôi chút, thở dài nói: “Chỉ cần vương gia đối đãi với vương phi giống như hai ngày qua, thì trong phủ Xương Đức công ai dám bất kính với vương phi.”

Phủ Xương Đức công dù có tôn quý thế nào đi nữa thì sao có thể tôn quý bằng vương phủ được chứ? Chỉ hy vọng đến lúc ấy vương phi đừng mắc phải cái tính hiền lành như khúc gỗ, khiến người trong phủ phá sạch hết mặt mũi.


Hết chương 7

**********


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.02.2018, 10:01
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 845
Được thanks: 7479 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8: Phủ Xương Đức công

Editor: Gà

Lại đến ngày thỉnh an, các trắc phi thị thiếp đã chờ ở phòng ngoài chính viện từ rất sớm, lần này hành xử của họ cẩn thận hơn lần trước không ít, cũng khách khí hơn với hạ nhân ở chính viện.

Kim Trản dẫn theo vài tiểu nha hoàn đến dâng trà cho bọn họ, sau đó lẳng lặng đứng ở một bên.

"Kim Trản cô nương, hôm nay chúng ta đến hơi sớm, không biết có làm phiền Vương phi nghỉ ngơi không." Vẻ mặt Phùng Tử Căng áy náy, nhìn về phía chính thất: "Gần đây chắc hẳn Vương phi cũng rất bận rộn, ngược lại chịu vất vả rồi." Có thể không bận rộn à, không chỉ nắm quyền hậu viện trong tay, còn dùng thủ đoạn giữ Vương gia ở chính phòng hằng đêm, ngược lại thủ đoạn này của Vương phi không thấp.

"Phùng trắc phi nói quá lời rồi." Kim Trản cúi người, vẻ mặt tươi cười nói: "Gần đây sự vụ trong phủ không nhiều lắm, Vương gia lại thương yêu Vương phi, nên sẽ không vất vả. Xin Phùng trắc phi không phải lo lắng, chờ một lát Vương phi sẽ đến ngay thôi."

Phùng Tử Căng không ngờ rằng lời của mình sẽ bị đâm ngược trở về, hơi ngẩn ra nói: "Vương phi không có việc gì, chính là phúc khí lớn nhất của tỷ muội chúng ta."

Khúc Khinh Cư đi đến cửa, đã nghe thấy những lời này của Phùng Tử Căng, không lên tiếng trước mà cười vào cửa: "Sự quan tâm của Phùng trắc phi, ta tạm thời ghi nhớ."

Bốn người nghe được tiếng cười thì cùng nhau nhìn về phía cửa, đã thấy Khúc Khinh Cư mặc một chiếc váy dài màu ráng mây chỉ bạc thêu chim loan phức tạp đi vào, làn váy dài kéo trên mặt đất, giống như kéo lòng các nàng, khiến các nàng cảm thấy bực tức khó hiểu.

Bọn họ lập tức đứng lên, cùng nhau hành lễ với Khúc Khinh Cư, nhìn thấy làn váy màu ráng mây uốn lượn lướt qua, đuôi chim loan xinh đẹp đâm vào con ngươi khiến người ta phát đau.

"Các vị không cần đa lễ, đều ngồi xuống đi." Khúc Khinh Cư ngồi ở phía trên, vẫy tay cho mọi người ngồi xuống, liếc nhìn sắc trời bên ngoài, hơi áy náy nói: "Hôm nay thức dậy hơi muộn, để các người đợi lâu rồi."

Đương nhiên bọn họ không dám nhận lời xin lỗi này, chỉ cười nói đã chờ không bao lâu, sau đó đợi Khúc Khinh Cư mở lời.

"Các vị đều là người của Vương gia, ta cũng không có gì căn dặn cả, các người cứ hầu hạ Vương gia thật tốt thôi." Tay trái Khúc Khinh Cư nâng ly trà, tay phải khẽ nhấc nắp trà, không nhìn sắc mặt của nhóm người đang ngồi: "Vương gia giao hậu viện cho ta...ta cũng không phải là người hà khắc, chỉ không nhịn được người không có quy củ, nếu làm sai quy củ, ta không cần nhìn thể diện ai, cứ trừng phạt thôi. Đến lúc đó đừng trách Vương phi ta làm việc không nể mặt, các người tự giải quyết cho tốt đi."

Không ngờ Vương phi nói chuyện thẳng như vậy, Phùng Tử Căng hơi sững sờ, mặc dù nàng ta cảm thấy hình như lời này nhằm vào nàng ta, nhưng lại không nói được một câu, thấy ba người kia đứng dậy rối rít bày tỏ chắc chắn sẽ tuân thủ theo quy củ, không thể làm gì khác hơn cũng đứng dậy theo, uể oải phụ họa vài câu.

"Nếu tất cả mọi người đã hiểu, ta không còn gì để nói." Đặt chén trà xuống, sắc mặt Khúc Khinh Cư hơi hòa hoãn: "Trước đó vài ngày ta nghe Tiền Thường Tín nói trong phủ có được một số vải vóc, lát nữa ta bảo người chia ra mang đến chỗ các người, thời tiết dần dần se lạnh, các người cầm những món vải này may một ít quần áo mới." Nói xong, một tay nâng chén trà lên khẽ nhấc ra bên ngoài.

Mọi người đều có mắt nhìn, thấy thế rối rít đứng dậy cáo từ. Đợi ra khỏi chính viện, Phùng Tử Căng nặng nề hừ lạnh một tiếng: "Lấy mấy cuộn vải đến để làm người tốt à, đang bố thí cho ăn mày chắc!"

Giang Vịnh Nhứ đi ở phía sau nàng ta nghe được câu oán trách này, bước chân dừng lại, kéo xa khoảng cách với nàng ta.

Đợi mấy phụ nhân kia rời đi, Khúc Khinh Cư đứng lên, ngáp một cái nói: "Dọn bữa lên đi." Nàng không phải thê tử hiền lành lương thiện, tuy không vô duyên vô cớ hà khắc nữ nhân vô tội, nhưng không thể diễn vai hiền đức một cách sáo rỗng được. Về phần Đoan Vương nghĩ sao, đó là chuyện của Đoan Vương.

Lắc lắc ống tay áo rộng, Khúc Khinh Cư cười cười, những chiếc áo bào cổ đại này thật sự tinh xảo và xinh đẹp.

Sau khi một mình ăn trưa xong, Hạ Hành vừa lau tay, vừa lên tiếng nói: "Bổn vương nhớ hai ngày trước phủ Xương Đức công gửi thiếp mời, nói là sinh thần của Xương Đức công?"

Minh Hòa nhận lấy khăn tơ tằm trong tay Vương gia: "Mấy ngày trước đây quả thật phủ Xương Đức công đã trình thiệp, ngoại trừ phủ chúng ta ra, trong kinh không ít người đều nhận được." Chẳng qua lúc đó Vương gia nhìn xong đã ném thiệp sang một bên, tại sao vào lúc này lại đột nhiên nhắc đến vậy?

"Bổn vương nghe nói Vương phi cũng nhận được thiệp của phủ Xương Đức công." Hạ Hành khẽ nhíu mày, giọng nói có chút không vui: "Phủ Xương Đức công này thế hệ sau không sánh bằng thế hệ trước, ngược lại phô trương không thấy giảm chút nào."

Minh Hòa biết Vương gia đang bất mãn với Xương Đức công, nên chỉ cúi đầu lui sang một bên.

Vừa lúc đó, Tiền Thường Tín chờ ngoài cửa đi vào: "Vương gia, nô tài Thúy U uyển đến bẩm, nói Vân Khuynh cô nương tự vẫn rồi." Trong lòng hắn thầm mắng xúi quẩy, hắn đang ở bên ngoài thì lại gặp phải chuyện này.

"Ai?" Hạ Hành lạnh nhạt hỏi.

"Đã cứu được, nhưng nhất thời không thuận khí được, lúc này đã ngủ mê man." Trong lòng Tiền Thường Tín thầm mắng, nữ nhân kỹ viện này chính là không lên được mặt bàn, muốn tìm cái chết còn không dễ dàng, hơn nửa đêm sao không treo cổ lên xà ngang, cố tình chọn lúc này diễn trò, cũng không biết thật sự muốn chết hay muốn làm gì.

"Không có việc gì thì để nàng ta đợi di, nói cho nàng ta biết, nếu còn muốn chết, cút ngay về chỗ cũ tìm chết, đừng làm bẩn Vương phủ."

Thấy Vương gia đẩy chén trà trước mặt, Tiền Thường Tín nhất thời hiểu rõ, Vương gia chán ghét nữ nhân một khóc hai nháo ba thắt cổ này, Vân Khuynh xem như bị phế rồi: "Nô tài nhớ kỹ."

Chẳng qua chỉ một đào kép nho nhỏ, cố tình giả làm người thanh cao, còn nhất định muốn tranh cao thấp với Vương phi, thật sự đã quên mình là ai rồi. Tính tiểu thư mệnh nha hoàn, bản thân tự tìm!

"Nếu nàng ta tìm chết ở Thúy U uyển, ngươi để nàng ta lập tức dời đến Thu Ý trai đi." Hạ Hành đứng lên, có chút chán ngán nói: "Nơi đó thanh tịnh đấy!"

Minh Hòa nhìn Tiền Thường Tín vội vã lui ra ngoài, lông mày cau lại, loại thủ đoạn này còn vọng tưởng muốn Vương gia thương tiếc, có thể thấy được hoa này khôi vẫn cô phụ danh tiếng rồi.

Trong chính viện, Khúc Khinh Cư vuốt thiếp mời trong tay, thọ yến này của Xương Đức công, mặc kệ nàng có nguyện ý hay không, cũng phải đi ngang qua sân quý phủ đó, nhớ đến oán khí và bất mãn của nguyên thân này, sắc mặt nàng lạnh đi vài phần.

Trong triều đại phong kiến này, có lẽ ở trong mắt người đời nam nhân phong lưu không hề sai, nhưng người thân vừa mất xương cốt chưa lạnh đã cho người mới vào cửa, lại xem thân nữ nhi như không, đó chính là đức hạnh kém cỏi. Một nam nhân ngay cả chịu tang thê một năm cũng không làm được, thật sự khiến lòng người ta quá mức nguội lạnh.

"Vương phi, nếu ngài không muốn đi, thì sai người đưa lễ mừng thọ qua." Mộc Cận thấy vẻ mặt Vương phi không đúng, không thể làm gì khác hơn đành khuyên nhủ: "Quản cả phủ Xương Đức công này ai cũng không tôn quý bằng ngài đâu."

Quả thật địa vị thân Vương phi tôn quý hơn phủ Xương Đức công, nhưng lời bàn tán hẳn sẽ không dễ nghe, huống chi vì sao nàng phải buông tha cơ hội tốt như vậy?

Ở nơi sống dưới chế độ Hoàng quyền, mặc dù nàng là nữ nhi, nhưng trên dưới Xương Đức công vẫn phải hành lễ với nàng, ‘Áo gấm về nhà’ tốt vậy mà không cần sao, chẳng phải lãng phí thân phận Đoan Vương phi của nàng?

"Không sao, sinh thần của phụ thân tốt của ta, ta đây là một nữ nhi có thân phận Đoan Vương phi sao lại không đi chứ." Nhếch môi cười một tiếng, Khúc Khinh Cư ném thiếp mời qua một bên, chỉ thấy Ngân Liễu mang vẻ tức giận đi vào.

Mộc Cận để thiếp mời qua một bên, cất tiếng hỏi: "Mặt xanh vậy, ai chọc ngươi rồi?"

"Còn không phải là vị Thúy U uyển kia sao, vừa nãy đã diễn một vở kịch đấy." Ngân Liễu phúc thân với Khúc Khinh Cư: "Mới vừa rồi nô tỳ nghe nói Vân Khuynh của Thúy U uyển tự sát không thành, trên di thư kia viết cái gì mà thiếp vốn là tuyết trên núi cao, nay rơi xuống vũng bùn, nói gần nói xa ám chỉ trong phủ có người làm nhục khắt khe nàng ta, đây là đang chỉ trích Vương phi ngài khinh nhờn nàng ta!"

Nói xong câu này, giọng nói Ngân Liễu càng thêm tức giận khó nhịn: "Một hoa khôi, tự xem là tuyết trên núi cao, chẳng lẽ ai cũng không cao quý bằng nàng ta!"

"Tuyết tan trên núi cao nhưng ẩn lang giấu cẩu [1], nàng ta thích làm tuyết mặt ngoài trắng sạch nhưng bên trong dơ bẩn, thì ai dám tranh với nàng ta chứ?" Mộc Cận hừ lạnh một tiếng, tùy tiện nói: "Liệu có truyền ra tin gì từ chỗ Vương gia không, chú ý đừng để người phá hủy thanh danh Vương phi."

[1] ẩn lang giấu cẩu: có thứ bẩn thỉu; kẻ phản gián ẩn nấp ngay trong lực lượng

"Mộc Cận tỷ tỷ không cần phải lo lắng, mới vừa nãy sớm có tin tức truyền ra, Vương gia trách cứ vị kia không có việc gì làm dơ bẩn đất của phủ Đoan Vương, còn bảo người ta dọn đến Thu Ý trai." Nói đến đây, nàng cảm thấy tức giận tiêu mất hơn phân nửa: "Thu Ý trai này là đâu chứ, mỹ nhân cũng thành dã nhân thôi. Có thể thấy được trong lòng Vương gia cũng không hài lòng với nàng ta, Vương phi không cần tức giận vì người như vậy."

Khúc Khinh Cư nghe Ngân Liễu nói xong, cười nói: "Ta không giận, ngược lại ngươi tức sùi bọt mép kìa." Ý bảo Mộc Cận rót cho Ngân Liễu một chén trà, đợi nàng thấm giọng: "Vân Khuynh đó vốn không đáng nhắc đến, ta cần gì phải tức giận vì nàng." Vân Khuynh không phải nữ nhân thông minh, nếu nàng ta biết tình thú, mỗi ngày đàng hoàng tử tế, có thể khiến Đoan Vương nể mặt một hai phần, hôm nay nàng ta cố tình bày ra dáng vẻ thanh cao, thật là hạ sách.

Có lẽ bình thường khách làng chơi sẽ thích vẻ ngoài minh thanh ngọc khiết kia của Vân Khuynh, nhưng Hạ Hành là ai, hắn đường đường là Đoan thân vương của triều đình Đại Hi, có kiểu nữ nhân nào chưa gặp qua, Vân Khuynh dùng thủ đoạn này, với điều kiện Hạ Hành cũng nguyện ý chơi theo nàng ta mới được.

"Gọi người đến phủ Xương Đức công, nói thọ yến ngày đó, ta sẽ tự mình trình diện chúc thọ cho phụ thân." Khúc Khinh Cư hé miệng cười khẽ, đối với thọ yến của phủ Xương Đức công sắp đến, có chút mong đợi. Thời đại này giải trí quá ít, luôn luôn tìm chút việc để làm, mới không cô phụ khoảng thời gian này.

Sau đó không lâu, ma ma phủ Đoan Vương tự mình truyền lời cho phu nhân Xương Đức công, nói thọ yến ngày đó Đoan Vương phi sẽ đến.

Đợi ma ma truyền lời rời đi, phu nhân Xương Đức công Lương thị cười lạnh nói: "Sớm nghe nói nha đầu kia không được Vương gia sủng ái, hôm nay ma ma truyền lời này bày ra dáng vẻ Vương phi được trọng dụng, thật khiến người không ngờ người đần độn này cũng sẽ nghĩ mình giành vinh quang rồi."

Khúc Ước Tố ngồi bên cạnh bà ta thở dài nói: "Phu nhân, tỷ tỷ đã xuất giá, mặc kệ Vương gia có sủng ái hay không, tỷ ấy vẫn là Đoan Vương phi."

Lương thị nhìn nữ nhi như hoa như ngọc, biết ý tứ trong lời nói của nữ nhi, rũ mí mắt xuống lạnh lùng nói: "Mặc kệ nàng ta là gì, sau này sẽ không tôn quý hơn con đâu."

Khúc Ước Tố nghe vậy chỉ cười nhạt, không lên tiếng nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongphuong_99, Hamyphan, Hanhduonglala, lili1721, Maria Nyoko, namlun2921, Ngọc Hạnh, pe chuot96, selena_tran, thithunkhoi và 214 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

13 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Song Nhi
Song Nhi
Ngọc Hân
Ngọc Hân
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.