Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nhất chích linh dương lưỡng chích lang - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 31.01.2018, 21:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


39


Giang Thiên ho khan vài tiếng, cười nói: “Hừ, ngươi nói đúng, ta không quản tính mệnh tạo cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân, sao có thể cho ngươi tiện nghi không công như vậy được chứ?”

Giang Sơn nói: “Cũng không có gì a, ta sao có thể để ngươi chết vô ích thế được? Ta sớm đã phái người đóng một quan tài tốt nhất cho ngươi, từ ba năm trước đã đóng xong rồi. Hơn nữa ta sẽ đại táng ngươi thật lớn, đương nhiên không quên cắm nén hương thờ cúng ngươi. Bất quá ta sẽ không mang Tiểu Dương đi cùng, ha ha, miễn cho ngươi thấy chúng ta song túc song phi mà tâm sinh đố kị, nháo địa ngục một trận long trời lở đất.”

Sắc mặt Giang Thiên từ xanh mét đổi sang trắng bệnh, từ trắng bệch lại chuyển thành đen sì. Đang lúc Lương Dịch lo lắng y bị kịch độc phát tác, y bỗng nhiên kéo giật vạt áo của Giang Sơn, hét lớn: “Ngươi có tưởng tượng cũng đừng hòng nhé… Khụ Khụ Khụ… Muốn độc chiếm Tiểu Dương sao, nằm mơ… Khụ Khụ Khụ.”

Lương Dịch kinh ngạc đến mức quên cả ngậm miệng lại. Thì ra… Thì ra tức giận có thể nâng cao tiềm lực sinh mệnh của con người  a, càng tức giận thì ham muốn sống sót càng lớn hơn. Ân, đây hẳn là liệu pháp tâm lí mà Sấu Ngọc mô tả ha? Di, hình như không đúng lắm. Sấu Ngọc không phải từng nói là phải giúp bệnh nhân luôn lạc quan bình ổn mới tốt sao? Còn tức giận cáu kỉnh là điều kiêng kỵ số một đối với bệnh nhân. Lẽ nào Sấu Ngọc nói sai rồi sao? Hay là đối với bệnh nhân sắp chết, càng chọc tức hắn thì càng có cơ hội cứu sống hắn? Ân, đây chính là một phát hiện lớn a, cần phải quan sát cẩn thận mới được. Sau này khi trở về nói cho Sấu Ngọc biết, nói không chừng khiến nó vui vẻ, từ nay về sau không hạ độc lỗ tai mình nữa a.

Lương Dịch mải tính tính toán toán, khi quay đầu lại thì phát hiện Giang Thiên đã hôn mê từ lúc nào rồi. Cậu kinh hãi nói: “A, sao vậy… Sao hắn lại hôn mê?”

Giang Sơn xoa bóp cổ mình, lầm bầm nói: “Hắn bóp cổ ta bức ta thề sau này tuyệt đối không được hưởng dụng ngươi một mình. Ta vừa mới thề xong thì hắn lăn ra hôn mê.”

Lương Dịch ngơ ngác nhìn một lát, bỗng nhiên nhảy bổ lên trên người Giang Thiên cắn loạn một trận, gào lên: “Ta cắn chết ngươi, ta cắn chết ngươi, sắp chết đến nơi rồi mà vẫn không quên chuyện ăn ta. Ta cho ngươi ăn, ta cho ngươi ăn…”

Giang Sơn con ngươi đảo tròn, cười âm hiểm nói: “Xem ra để Tiểu Dương tức giận cắn chết hắn lại là một chủ ý không tồi a.” Lại nghe Thái hậu nói: “Ngươi ít nói bậy, Tiểu Dương đang thể hiện tình yêu của mình với Thiên nhi, đánh là thân, mắng là yêu a. Ha ha, xem ra Thiên nhi lần này liều mình làm anh hùng không uổng công vô ích. Ân, ai gia cũng có thể coi là góp phần cứu hắn, nên bồi thường như thế nào nhỉ? Để ta khảo sát hiện trường ăn dương hai lần là được a.”

Nàng còn chưa nói xong, sắc mặt Giang Sơn đã thay đổi, thầm nghĩ: “Lão thái bà này thật là lòng tham không đáy, một cuốn ăn dương tâm đắc còn chưa thỏa mãn nổi nàng.” Nhưng lúc này thế đan lực cô, sao dám nói linh tinh. Thế là đá a đá Giang Thiên đang hôn mê nói: “Này, ta đổi chủ ý rồi, cái quan tài kia lúc về ta sẽ đem đi bán, còn ngươi phải sống để làm bia đỡ đạn cho ta.”

Một đường phong trần mệt mỏi quay về hoàng cung. Đám phi tử vừa thấy Giang Thiên suýt chút nữa anh dũng hy sinh lập tức ùa ra. Trong hoàng cung phút chốc vang lên những tiếng kêu than dậy khắp đất trời. Lương Dịch và Thái hậu Giang Sơn chen chúc đến chật vật mới thoát khỏi đám người.

Thái hậu hung hăng nói: “Đám phi tử này thật chẳng ra làm sao, ngay cả ai gia mà cũng dám ngó lơ, khụ khụ, lẽ nào khi đó ai gia để Thiên nhi cưới nhiều phi tử để sinh nam hài là sai lầm sao? Ai, ta chung quy cũng chỉ muốn bồi dưỡng nhân tài có khả năng phát triển nam nam luyến ái cho hoàng cung thôi mà. Tại sao lại thế này?”

Lương Dịch cả người run rẩy, nói: “Thật… Thật kinh khủng, nữ nhân không phải rất hiền lành ôn nhu sao? Oa oa, Giang Thiên vậy mà phải đối phó với lắm nữ nhân khủng bố như vậy. Ai, thật đáng thương a, khó trách hắn lại chuyển mục tiêu sang ta. Ai, so với đám nữ nhân này, ta đương nhiên có thể coi là tấm gương ôn nhu săn sóc.”

Giang Sơn trở mình mắt trợn trắng nói: “Đám nữ nhân này tuy khủng bố lại không ôn nhu, nhưng cũng không đánh hắn biến thành mắt quạ.” Nói xong thò đầu vào bên trong thăm dò, trộm cười nói: “Tốt, tốt, ta thấy hắn lần này không sống nổi nữa rồi. Chết bởi vì khó thở. Ha ha ha, đến đây, Tiểu Dương, chúng ta quay về tẩm cung đi. Xem ra là muốn ta hưởng dụng ngươi một mình a.”

Chợt nghe  tiếng hổ gầm: “Ngươi dám.” Tiếp theo âm thanh yếu ớt dần: “Đám nữ nhân cc ngươi… Ta sắp… sắp ngạt chết rồi. Tiểu Dương, ngươi… Ngươi còn không tới cứu ta?”

“Hừ, quả nhiên, nhắc tới Tiểu Dương hắn liền lập tức từ quỷ môn quan chạy về. Thật đúng là ngoan cường giống như con gián vậy. Ha hả, loại thí nghiệm này chơi thử vài lần, thật thú vị quá đi mất.” Giang Sơn cười giống như ác ma.

Lương Dịch mặt mày ủ dột liều mạng chen vào đám người, nói: “Ta… Không phải là ta không muốn cứu ngươi a… Ta… Ta chính là cũng không thở nổi.”

“Các ngươi… Tất cả lui hết ra cho ai gia, không được ngăn cản chúng ta quan sát nam nam luyến ái phát triên.” Thái hậu hổ rống một tiếng, cung nữ cạnh nàng lập tức tiến đến kéo đám nữ nhân đang bám chặt Giang Thiên như bạch tuộc xuống. Thái hậu lúc này mới thoả mãn cười nói: “Hừ, lão hổ không phát uy, các ngươi cho rằng ta là mèo bệnh hả. Được rồi, Tiểu Dương, trở ngại đã được dọn sạch sẽ, ngươi hãy tiến lên dùng tình yêu để chữa bệnh cho hoàng nhi ta a.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


40

Đêm, trong hoàng cung vẫn sáng trưng ánh đuốc, các ngự y đang điều trị cho Giang Thiên, chốc lát lại truyền tiếng một vị ngự y: “A, kỳ tích a, thực sự là kỳ tích a, thiên đại kỳ tích a. Đây… đây thực sự là một kỳ tích…”

“Ngươi thử nói thêm một câu kỳ tích nữa xem?” Giọng nói lãnh lẽo của Giang Sơn vang lên.

Ngự y run rẩy. Ông quên mất rằng nhị vương tử không bao giờ nhẫn nại cả.

“Kỳ tích là ý gì? Ý ngươi là hắn không có chuyện gì nữa sao? Ngươi nói kỹ một chút đi. Sấu Ngọc mỗi lần giải thích bệnh đều kỹ càng hơn ngươi bao nhiêu.” Ngược lại, Lương Dịch không chỉ không cảm thấy dài dòng mà còn ngại ngự ý nói quá ngắn gọn.

“Đây… Ý của thần không phải là tình trạng của đại vương không nguy hiểm, mà là đại vương có thể sống đến bây giờ, vết thương không chuyển biến xấu, quả thật là kỳ tích.” Ngự y đáng thương cẩn cẩn dực dực vừa nhìn sắc mặt của Giang Sơn vừa giải thích. Chợt nghe hắn hỏi: “Vậy có cách nào khiến vết thương của hắn chuyển biến xấu không? Hắn sống chết ra sao cũng đều ảnh hưởng đến thời gian hạnh phúc của ta và Tiểu Dương a.”

“Ngươi tốt nhất nên cẩn thận nghĩ cách giúp ta mau chóng hồi phục.” Giọng nói càng lạnh lẽo hơn vang lên từ phía sau, Giang Thiên tàn bạo trừng mắt với Giang Sơn.

“Nga, xem ra rất có tinh thần. Hoàng huynh, ta cũng vì tốt cho ngươi thôi, ngươi nên cảm kích ta mới phải. Nếu không phải ta kích thích ngươi, ngươi cũng chẳng có nổi sinh lực ngoan cường như thế.” Thay bằng nụ cười nịnh nọt, quên đi, dù sao y không chết ngay trong chốc lát được, cần phải gió chiều nào theo chiều đấy để bảo vệ mình a.

“Thế nhưng đại vương…… này….sợ rằng không được nữa rồi. Ngài có thể sống đến bây giờ đã là kỳ tích rồi. Hiện tại ngài đã dùng toàn bộ công lực không để độc khí công tâm, chỉ sợ một lúc sau…” Nói đến đây ý tứ đã rất minh bạch. Ngươi không còn sống được bao lâu nữa, ta vì sợ rơi đầu nên mới không dám nói thẳng mà thôi.

Giang Thiên run lên một chút, bỗng nhiên thở dài một tiếng, cụt hứng nói: “Tuy… Tuy rằng không cam lòng… Thế nhưng Sơn nhi, xem ra ta phải giao Tiểu Dương cho ngươi rồi. Ngươi phải đối xử tốt với hắn, nghìn vạn lần không được khiến hắn tức giận, thà rằng chịu mấy cú đấm của hắn, bị hắn cắn mấy phát cũng được. Ô ô ô… Ta… Ta sẽ ở cõi âm chúc phúc cho các ngươi.”

“Ngươi mà làm như thế thì mới là lạ.” Giang Sơn lạnh lùng chọc thủng lời nói dối của y: “Đang làm trò gì vậy? Ngươi đang để lại di ngôn lúc lâm chung sao? Vậy mau để lại di chiếu truyền ngôi vị hoàng đế cho ta đi.”

“Ô ô ô, Giang Thiên, ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết. Ngươi… Ngươi vì ta mới thụ thương… Ngươi sắp chết… còn suy nghĩ cho hạnh phúc của ta nữa.. Ta… Ta thật sự rất cảm động… Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ tìm Sấu Ngọc chữa trị cho ngươi…” Lương Dịch đứng bên cạnh bị y làm cho cảm động, nước mắt rơi tí tách, bỗng nhiên hôn lên môi y, sau đó bạch bạch bạch bạch chạy ra ngoài.

Tất cả mọi người ngơ ngác trước hành động bất ngờ của cậu, chợt nghe Giang Thiên hỏi: “Sơn nhi, ngươi nói xem Tiểu Dương liệu có nhân cơ hội này chạy trốn không?”

Giang Sơn sờ sờ cằm: “Ân, khả năng này không lớn lắm. Ta ngược lại đang nghĩ rằng ngươi lần này anh hùng cứu mỹ nhân thu hoạch không nhỏ a. Hanh, cho ngươi tiện nghi một chút. Sớm biết thế này, lúc đó ta đã nhảy ra trước rồi.”

“Ân, mà hắn có nhắc tới Sấu Ngọc phải không? Ngự y Thương Chi quốc chúng ta đều đã bó tay với chất độc này rồi, vậy mà tên Sấu Ngọc gì đó có cách sao? Tiểu Dương hình như vẫn hay nhắc đến tên đó.” Giang Thiên lẩm bẩm, trong lòng không khỏi xuất hiện một tia mong chờ.

Giang Sơn cúi người đến trước mặt y, lặng lẽ nói: “Sớm biết như vậy vừa rồi ta đã lén làm thịt ngươi a?”

Giang Thiên cũng lặng lẽ cười nói: “Ngươi không làm như thế là may mắn của ngươi a. Ngươi muốn sau này khi vào triều mang theo hai mắt quạ cùng một loạt vết răng trên mặt không? Có ta, tối thiểu có thể chia sẻ với ngươi một chút.”

“Ân, ta thấy ngươi cũng chỉ có tác dụng như vậy mà thôi.” Giang Sơn thở phào nhẹ nhõm: “Cho nên, ngươi nhất định phải chống đỡ cho đến khi Sấu Ngọc đến cho ta. Tuy Tiểu Dương không được hữu hảo với chúng ta cho lắm, lại chậm hiểu đến không thể tin được, nhưng nhìn hành động vừa rồi của hắn, nói không chừng Sấu Ngọc kia thật sự có bản lĩnh thần diệu.” Không biết vì sao, trước khi gặp Lương Dịch, hắn luôn hận vị hoàng đế ca ca sao không bạo bệnh chết nhanh đi cho rồi, nhưng hôm nay lại không hề nghĩ như vậy, thậm chí còn lo lắng cho sự an nguy của y. Lẽ nào… Lẽ nào mình bị con dương ngốc kia truyền nhiễm bệnh ngu ngốc rồi sao?

Chẳng mấy chốc, Lương Dịch đã rời đi được hơn một tháng. Giang Thiên dựa vào nội lực cường đại mà Thái hậu và Giang Sơn truyền cho đau khổ chống đỡ. Chẳng biết vì sao, y tin chắc Lương Dịch không lừa mình.

Một ngày y vừa uống xong bát thuốc, thái giám bỗng nhiên báo Giang Sơn cầu kiến. Sau khi bảo hắn tiến vào thì thấy hai mắt hắn đầy tơ máu, không khỏi kỳ quái nói: “Ngươi đã xảy ra chuyện gì? Tối qua không ngủ ngon sao?”

Giang Sơn dụi mắt nói: “Không sao cả, đang tính là Tiểu Dương sắp trở về nên khó ngủ. Cho dù ngủ được thì cũng mơ thấy ác mộng.”

Giang Thiên ngạc nhiên nói: “Vậy thì thật kỳ quái, mấy thứ như ác mộng có bao giờ đến gần chúng ta đâu nhỉ.” Lúc này bọn họ không biết rằng, một nhân vật siêu cấp khủng bố sắp tới. Mà ác mộng thật sự của bọn họ cũng sắp bắt đầu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


41


Lại qua mấy ngày, Giang Thiên càng ngày càng cảm thấy không chống đỡ nổi, bất đắc dĩ gọi Giang Sơn, nói: “Xem ra ta không đợi được đến ngày Tiểu Dương trở về. Sớm biết vậy thì đã không để hắn rời đi, hảo hảo an ủi những ngày cuối cùng, có chết cũng không tiếc nuối điều gì.”

Giang Sơn nói: “Ngươi đối với Tiểu Dương quả là tình thâm ý trọng. Đã nhiều ngày như vậy, ngươi không nghi ngờ hắn đã trốn rồi sao?”

Giang Thiên lắc đầu, nói: “Kỳ thực, hắn có chạy cũng là chuyện đương nhiên. Khi đó ta chỉ vì thấy động tác duỗi người của hắn trong bụi cỏ rất thú vị nên đã bắt hắn về, ngẫm lại cũng là ta sai. Chỉ hận đã lãng phí khoảng thời gian ấy, đã thế còn không ăn hắn vào miệng. Ai, ta… ta chết không nhắm mắt a.”

Giang Sơn đồng tình nói: “Ngươi cứ yên tâm ra đi, phần của ngươi ta sẽ hưởng thụ hộ cho.” Nói chưa xong đã bị Giang Thiên nắm lấy mạch môn, hét lớn: “Ta không cam lòng, ta không cam lòng a. Dương là do ta túm về, tại sao lại để ngươi ăn hả? Lão thiên gia, ta thật sự không cam lòng.”

Giang Sơn trở tay cũng nắm lấy mạch môn của y, quát: “Không cam lòng thì đừng có chết, liên quan gì đến ta? Lẽ nào muốn ta giết Tiểu Dương làm tế lễ cho ngươi sao? Ngươi đừng có mơ.”

Vừa dứt lời, ngoài cửa bỗng truyền đến một giọng nói thanh thúy: “Này, Lương đại ca, ở đây thực sự có người bệnh sao? Giọng bọn họ không phải rất to sao? Hơn nữa đến lúc này mà còn muốn ăn thịt dương, đây không phải là đồ ăn mà một người có bệnh nên mong ước. Ân… Hơn nữa bọn họ không phải là hoàng đế sao, muốn ăn dương thì chỉ cần vung tay một cái a. Ngươi không phải nói Thương Chi quốc là quốc gia cường đại nhất sao? A, Lương đại ca, ngươi xảy ra chuyện gì vậy? Sắc mặt sao lại khó coi như vậy, bị ta hỏi khó quá sao? Thật là, không phải bình thường ngươi vẫn tự nhận là học rộng tài cao sao? Quên đi, ta đi hỏi Đông Phương đại ca vậy…”

Giang Thiên và Giang Sơn ngơ ngác nhìn ba người xuất hiện trước cửa. Ở giữa là một nam hài gương mặt thanh tú, từ khi bước vào đến giờ không ngừng nói, còn hai nam tử bên cạnh, một người đang nhìn nó với vẻ mặt sủng nịch, người bên cạnh là Lương Dịch, mồ hôi trên trán chảy như sông, tàn bạo trừng mắt với bọn họ, lại còn… Không đúng không đúng, bây giờ không phải là lúc để nghĩ đến mấy việc như vậy. Bọn họ… Tiểu Dương của bọn họ cuối cùng cũng đã trở về. Tiểu Dương của họ đã trở về rồi a. Giang Thiên mũi chua xót, suýt chút nữa rơi nước mắt. Tiểu Dương của y thật sự không chạy trốn a. Ô ô ô, ta cảm động quá.

“Tiểu Dương.” Giang Sơn sải một bước dài đi về phía trước, ôm chặt lấy Lương Dịch: “Tiểu Dương, ngươi thực sự muốn ta chết mà. Ta còn tưởng rằng ngươi nhân cơ hội này đã đào tẩu mất rồi. Ô ô ô, ngươi quả nhiên không gạt ta… Di, chờ một chút, thần y mà ngươi nói đâu rồi?” Ánh mắt của Giang Sơn sau khi nhìn cậu rồi đảo một lượt, không thấy ai nha, lại nhìn nhìn hai người bên cạnh, lập tức đi tới trước mặt Đông Phương Văn, thân thiện kéo tay gã nói: “Ngài nhất định là thần y mà Tiểu Dương vẫn hay nhắc đến. Hạnh ngộ hạnh ngộ. Khiến ngài không nề hà cực khổ đến đây, thật sự là đã làm phiền ngài quá rồi. Ngài yên tâm, phần thịnh tình này chúng ta nhất định sẽ tận lực báo đáp, nếu ngài thật sự có thể chữa khỏi cho hoàng huynh, ngài đưa ra điều kiện gì cũng được, miễn là việc hắn có thể làm. Đương nhiên, nếu như không cẩn thận làm chết hắn, ngài cũng có thể đưa ra bất cứ điều kiện gì, miễn là việc ta có thể làm.”

Đông Phương Văn diện vô biểu tình nói: “Các hạ nhận sai người rồi, người bên cạnh ta mới là thầy thuốc.”

“Di, không thể nào?” Giang Sơn nhìn Độc Cô Sấu Ngọc đứng bên cạnh mặt đen lại một nửa, bỗng nhiên kêu lên: “Ta Giang Sơn tự nhận là có chút nhãn lực, chưa bao giờ nhìn nhầm a. Hắn… Hắn nhỏ như thế, đâu có một chút bộ dạng của thần y a?” Nói xong chuyển hướng về phía Đông Phương Văn nói: “Nếu nói hắn là trợ thủ của ngài thì ta còn tương đối tin tưởng.”

Lương Dịch nhìn cơ mặt của Độc Cô Sấu Ngọc giật giật mấy cái, sau đó nó bỗng nhiên bày ra vẻ mặt tươi cười, điềm nhiên hỏi: “Không sao cả, tuổi của ta quả thực còn nhỏ, khó trách vị đại ca này cho rằng ta không có năng lực, quên đi quên đi, mấy chuyện này không đáng để bụng.” Nói xong khoát khoát tay, đi thẳng tới trước mặt Giang Thiên.

“Tên tiểu tử này mà không để bụng sao? Như vậy gà trống cũng có thể đẻ trứng.” Lương Dịch trên đầu nhỏ từng giọt mồ hôi lạnh, ánh mắt mang vẻ đồng tình nhìn Giang Sơn, thầm nghĩ: “Ác lang, ngươi xong rồi.” Bỗng nhiên nhớ tới thủ đoạn bỉ ổi của hắn và Giang Thiên đối phó với mình, không khỏi có chút hả hê.

“Ha ha, thương thế vị đại ca này không nhẹ a.” Độc Cô Sấu Ngọc cười xán lạn không gì sánh được: “Thật đúng là thách thức đối với ta. Bất quá hoàng đế đại ca, ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ cứu chữa cho ngươi, chỉ cần ngươi đáp ứng ta, sau khi khỏi bệnh thì hạ chỉ đem vị đại ca vừa nói ta là trợ thủ của thần y sung quân ra biên cương làm cu li ba năm, ta nhất định sẽ chữa khỏi cho ngươi. Được không?” Sau đó để tăng độ tin cậy, nó nói vanh vách bệnh trạng của Giang Thiên mấy ngày vừa rồi.

“Này, hắn… hắn rõ ràng đã nói là không để bụng a.” Giang Sơn ngu ngốc đứng ở đó, bỗng nhiên nhìn về phía Giang Thiên: “Ngươi… Ngươi sẽ không vô tình như thế phải không. Ngẫm lại mấy ngày qua ta đã làm gì để khích lệ ngươi a…” Lời còn chưa dứt, liền nghe thấy tiếng Giang Thiên vui mừng nói: “Thành giao. Thần y, ngươi thực sự đã cho ta một ý kiến hay, cứ như vậy, ta có thể hưởng dụng Tiểu Dương một mình a.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.