Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nhất chích linh dương lưỡng chích lang - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 31.01.2018, 21:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


36

Đó là nơi nào vậy? Lương Dịch đưa tầm mắt về phía xa. Thật lớn a… Thảo nguyên thật lớn a. Bầu trời xanh lam, bãi cỏ xanh mượt, gió nhè nhẹ thổi qua, thoang thoảng mùi thơm của những bông hoa dại, khiến người ta cảm thấy thoải mái vui vẻ.

Không đúng, Lương Dịch, ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy? Lúc này còn có tâm tư ngắm cảnh nữa sao. Giá… Đây rõ ràng là bãi cỏ chết tiệt ghê tởm a. Bằng phẳng như thế, trống trải như thế, muốn giấu người căn bản là không có khả năng. Hai lang kia làm thế nào mà mai phục trước được? Nếu như… Nếu hai người bọn họ tự mình tới, trong khi đó… trong khi đó xú lão đầu kia dẫn theo một nghìn binh lính!! Chỉ cần một dòng nước cũng khiến bọn họ chết đuối a. Lương Dịch khủng hoảng suy nghĩ, sau đó cậu tuyệt vọng phát hiện chỉ dựa vào một mình bản thận, căn bản không nghĩ ra được đối sách nào cả. mà cậu không cho rằng hai con lang kia còn thông minh hơn cậu.

Nơi chân trời xa xa bỗng xuất hiện hai bóng người đang cưỡi ngựa phi nước đại. Tim của Lương Dịch a, lập tức bang bang nhảy dựng lên.

“Hừ.” Tử lão đầu bên cạnh bỗng phát ra tiếng cười khiến người ta run rẩy, nhìn cậu âm trầm nói: “Thật không hiểu nổi, một nam nhân vừa ngốc vừa đần vừa xấu xí, mồm mép lại độc địa, tuổi thì lớn như ngươi, rốt cuộc có điểm nào mà hấp dẫn được hai thằng nhãi kia khiến chúng khẩn cấp đi tìm cái chết như thế. Vóc người khó nhìn, gầy gò như vậy, có khác gì lôi đống bài cốt lên giường.”

“Lão già kia, ta và ngươi thù này đã định.” Lương Dịch tức đến mức cả người run lên, cậu tốt xấu gì thì cũng là một nam tử hán anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, vậy mà bị lão gia khỏa chết tiệt này hình dung không bằng một đống bài cốt. Nếu bây giờ cậu không bị trói cậu nhất định sẽ không nhịn được mà bùng nổ a. Bỗng nghe thấy một giọng nói trong trẻo: “Kim Sơn Vương, ta và Sơn nhi đã tuân thủ lời hứa một mình đến đây. Tiểu Dương a? Ngươi khiến hắn chịu ủy khuất không?”

“Giang… Giang Thiên.” Lương Dịch kích động, tay run lên, nhìn hai người thong dong xuống mã trước mắt, cảm thấy kỳ tự tại sao mình lúc trước không phát hiện bọn họ cao lớn như vậy? Ngay cả giọng nói cũng êm tai như vậy. Ân, kỳ thực hai lang kia rất có sức quyến rũ. Cậu lén đánh giá trong lòng, ấn tượng đối với đám ác lang kia từ dưới mười tám tầng địa ngục nháy mắt tăng lên tới chín tầng mây.

Kim Sơn Vương cười hắc hắc, bắt lấy Lương Dịch từ tay đám thuộc hạ, cao giọng nói: “Đại Vương yên tâm, lão phu sẽ tuân thủ lời hứa. Ngươi xem ta nuôi hắn béo lên vài vòng đây này. Lão phu luôn đãi ngộ tốt với con tin.”

Giang Thiên nhìn kỹ, quả nhiên nhìn thấy Lương Dịch không việc gì, thậm chí còn đang dương nanh múa vuốt muốn bổ nhào tới liều mạng với Kim Sơn Vương, mặc dù đang là lúc khẩn trương, y cũng không được nhịn mà bật cười, nói với Giang Sơn: “Xem ra Tiểu Dương chúng ta thực sự không chịu ủy khuất quá lớn. Chỉ là hắn cho rằng ai ai cũng cam tâm để hắn cào cắn như chúng ta.”

Giang Sơn nói: “Không có cách nào cả, ai bảo chúng ta muốn đè hắn ra cơ chứ.” Sau đó Kim Sơn Vương không nhịn được mà nói: “Được rồi, con tin các ngươi đã gặp, thứ mà lão phu muốn đâu?”

Giang Thiên cười lạnh một tiếng, từ trong lòng lấy ra ngọc tỷ sáng chói rồi cao giọng nói: “Chúng ta song song trao đổi, nếu ngươi dám giở trò, ta tuy võ nghệ thấp, nhưng tin rằng ta có bản lĩnh hủy đi thứ này.”

Kim Sơn Vương có lẽ cũng không ngờ rằng mọi chuyện lại thuận lời như vậy, ngẩn người, đột nhiên ha ha cười: “Được, muốn mỹ nhân nên từ bỏ giang sơn này, không ngờ rằng vương và vương tử lại si tình như vậy.”Nói xong liền sai người đưa Lương Dịch đến nơi trung gian.

Giang Thiên không hề sợ hãi tiến lên, Kim Sơn Vương nhìn y chằm chằm, thấy y rất bình tĩnh giao ngọc tỷ cho tâm phúc của mình, sau đó dắt Lương Dịch nhanh chóng lùi xuống, tất cả đều diễn ra rất bình thường. Chỉ là như vậy càng khiến gã kinh nghi, kẻ đã đối địch với mình nhiều năm tuyệt đối không có khả năng dễ dàng cam chịu từ bỏ như vậy. Lẽ nào chúng thực sự bị mấy việc ái tình nhàm chán ấy làm mê muội đầu óc rồi sao.

“Ai nha, ngươi là đồ ngốc, những tên đó căn bản không có ý định để chúng ta sống sót ly khai a?” Lương Dịch gấp đến độ vừa nhảy tưng tưng vừa gào lên, một bên phải liều mạng thi triển khinh công mới đuổi kịp Giang Thiên.

“Ta biết.” Vươn tay kéo cậu vào trong lòng, đúng như dự liệu nghe thấy tiếng cười đắc ý của Kim Sơn Vương: “Bắn cung, không để bất cứ kẻ nào chạy thoát.” Thoáng chốc mấy trăm mấy nghìn mũi tên nhọn như mưa bắn tới chỗ bọn họ.

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Giang Sơn bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, hai tay vung ra hồng tuyến duyên dáng, thì ra là hồng cẩm băng tàm, bảo vệ xung quanh ba người, một bên giục Giang Thiên: “Phát tín hiệu nhanh lên.”

Bọn họ quả nhiên ẩn dấu mai phục. Lương Dịch kinh ngạc nghĩ: kỳ quái, ngay ta thông minh như vậy cũng không biết nên giấu người ở đâu, bọn họ cư nhiên nghĩ ra. Lẽ nào bọn họ thực sự thông minh hơn ta sao? Không thể thế được a.

“Nhanh cái gì mà nhanh?” Lại thấy Giang Thiên lấy ra một ống trúc nhỏ từ trong ngực, dùng hết khí lực quẳng về phía trước. Ba người chăm chú dõi theo, Lương Dịch thậm chí còn tưởng tượng sẽ phát ra một tiếng nổ, khói hoa bắn tung tóe khắp nơi.

Qua nửa ngày, âm thanh gì cũng không có, cảnh đồ sộ gì cũng không xuất hiện. Giang Thiên ngơ ngác nhìn bầu trời, một lúc sau mới kinh hoàng quay đầu, kích động nói: “Không thể nào, Tiểu Dương, ngươi ngay cả xui xẻo cũng truyền nhiễm sao? Tín hiệu này trong mười vạn cái mới có một phế phẩm, đã bị… Đã bị ngươi truyền nhiễm rồi sao?”

Lương Dịch lần thứ n khẳng định việc mình bị ông trời vứt bỏ là sự thật. Lại thấy Giang Sơn sau khi ngơ ngác một hồi, bỗng nhiên tàn bạo nhìn về phía Giang Thiên: “Ngươi… Ngươi đừng bảo với ta rằng ngươi không mang đồ dự phòng đến đây đấy nhé.”

Hoàn đệ tam thập lục chương.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


37


Trầm mặc, trầm mặc khiến người ta nghẹt thở, chỉ nghe bên tai gió thổi gào thét. Nửa buổi sau,, Giang Thiên mới buông tay nói: “Thật đáng tiếc, ta cũng đang định hỏi ngươi câu đây.”

Giang Sơn hét lớn: “Mấy thứ này đều do ngươi chuẩn bị, ta mang theo làm gì?”, sau đo lo lắng nói: “Làm sao bây giờ? Lão gia khỏa kia nhanh chóng đuổi theo, ‘diễm hồng chưởng’ của lão là thiên địch của hồng cẩm băng tàm này a.”

Giang Thiên bỗng nhiên khẽ hôn lên mặt Lương Dịch, cười nói: “Tiểu Dương, ta sẽ ra ngoài liều mạng vì ngươi, đòi phần thưởng này hẳn là không quá đáng phải không.” Nói xong không đợi hai người kia nói, y đã nhún người nhảy ra.

“Này, ngươi điên à. Ngươi không phải là đối thủ của lão già kia.” Giang Sơn gấp đến độ kêu to, Lương Dịch cũng kêu lên: “Đúng vậy, vẫn còn mũi tên, một mình ngươi không trốn thoát đâu.”

Giang Sơn vỗ lên trán cậu một cái, cả giận: “Ngốc. Đám binh lĩnh kia làm sao có thể đuổi theo tốc độ của chúng, sớm đã bị bỏ lại phía sau rồi. Ta lo lắng chính là Kim Sơn Vương, võ công của lão giỏi nhất ở Thương Chi quốc, cho dù hai người chúng ta liên thủ cũng không phải là đối thủ của lão.”

Trong lòng Lương Dịch bỗng xuất hiện dự cảm bất thường vô cùng mạnh mẽ, kéo hồng cẩm băng tàm trên người xuống, liền thấy cách đó không xa có hai bóng người đang triền đấu. Cậu cảm thấy trong ngực khó chịu đến mức muốn bùng nổ, vội vàng kéo Giang Sơn nói: “Chúng ta… Chúng ta nhanh đi cứu hắn, ba người hợp lực chung quy cũng mạnh hơn mình y a.”

Giang Sơn lặng yên, bỗng nhiên nói: “Y sở dĩ lao ra là vì muốn ta đưa ngươi mau chóng chạy trốn. Bằng không, chưa nói đến việc ba người chúng ta đều chết ở đây, cơ nghiệp ngàn năm của liệt tổ liệt tông bị mất trong tay chúng ta.”

“Không, chúng ta không thể bỏ y lại, có chết cũng cùng nhau chết.” Lương Dịch không biết lấy dũng khí ở đâu hét lớn một tiếng rồi chạy về phía trước.

“Ngươi đi chỉ càng khiến hắn chết nhanh hơn.” Giang Sơn bạo rống một tiếng, bỗng nhiên ôm lấy Lương Dịch, kiên định nói: “Chúng ta đi.”

“Ta không đi, nếu sợ hủy cơ nghiệp của các ngươi, ngươi hãy đi đi.” Lương Dịch một chưởng đánh về phía Giang Sơn, chỉ nghe “ầm” một tiếng, trên mặt đất xuấ hiện một hố nhỏ, cậu nghiêm khắc nói: “Mau buông ra, bằng không chưởng tiếp theo sẽ rơi trên đầu ngươi.”

Giang Sơn căn bản không nghe cậu nói, chỉ nhìn cái hố nhỏ trên mặt đất, một lúc sau bỗng cười nói: “Này, hoàng huynh, ngươi kiên trì một lúc, ta đã tìm được cách rồi. Ngươi sẽ không vô dụng như vậy, ngay cả kiên trì mấy phút cũng không được phải không?” Nói xong hắn buông Lương Dịch ra, để cậu lùi ra xa, bên này giơ chưởng bình hung, một lát sau bỗng nhiên rống lên một tiếng như hổ gầm, chỉ thấy cặp nhục chưởng kia từ từ đẩy ra, bỗng nhiên tăng tốc, sau đó nghe “ầm”một tiếng rất lớn, cát bụi trên mặt đất, sỏi đá, cỏ lá đều bay lên cao, một lúc lâu bụi mù mới dần dần tiêu tán.

Lương Dịch sớm kinh ngạc ngay cả mắt cũng không chuyển nhìn Giang Sơn, lẩm bẩm nói: “Không hổ là Thương Chi quốc, thì ra chưởng công của Bạch Mã Vương Tử có thể đạt hiệu quả như bom mà Sấu Ngọc nói.” Cậu đang tấm tắc khen ngợi thì thấy Giang Sơn mệt đến mức hư thoát té trên mặt đất.

Cậu cả kinh giật mình, giậm chân nói: “Chưởng của ngươi không đánh vào tử lão nhân mà đánh xuống đất làm gì? Thật lãng phí quá.” Vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng mấy trăm nghìn con chim đang kêu trên bầu trời. Cậu sắc mặt trở nên trắng bệch, nói: “Không thể nào, chúng ta còn chưa chết, gọi mấy con chim ngốc ấy đến làm gì?”

“Cái gì mà chim ngốc, đây là thần điểu của Thương Chi quốc chúng ta.” Giang Sơn trở mình xem thường. Sắc trời bỗng nhiên tối đen, thì ra là mấy nghìn con chim đại bàng từ tđám mây lao xuống.

“Oa, quân đội trên không? Có phải là quân đội trên không mà Sấu Ngọc nhắc tới không?” Lương Dịch oa oa kêu to, kinh dị nhìn đám chim đại bàng dường như đang xếp thành hàng đứng đầy thảo nguyên, mấy nghìn binh sĩ từ trên lưng chúng nhảy xuống, chỉ trong chốc lát đã đứng thành hai hàng. Giang Sơn lúc này mới cười to nói: “Quân đội trên không? Tên này không tệ. Được, sau này dùng nó đi. Các huynh đệ, tiến lên, bất kể sống chết, chỉ là không được để ai chạy thoát, dù chỉ một người.” Nói xong hắn chạy tới vòng chiến đấu giữa Giang Thiên và Kim Sơn Vương.

Cùng lúc đó, binh sĩ của Kim Sơn Vương cũng đuổi tới. Lương Dịch nhún vai, đồng tình nghĩ: “Thật là, bọn họ đúng là biết chọn thời gian, thì ra trên đời này còn có kẻ xui xẻo hơn ta a.” Một bên lo lắng không ngớt nhìn về phía ba người, thầm nghĩ: “Ta có nên đi tới trợ giúp bọn họ một tay hay không? Tuy rằng Giang Sơn thiên đinh vạn chúc[1] bảo ta không được qua đó làm vướng chân vướng tay, nhưng ta tốt xấu cũng là phó đường chủ của Tuyệt Đính Đường, võ công cũng không kém đến mức vậy a.” Nghĩ tới đây, không khỏi trong lòng không khỏi hăng hái, hét lớn một tiếng nói: “Hai ác lang, các ngươi kiên trì một chút, Lương Dịch ta tới giúp các ngươi đây.”

“Không nên a.” Giang Thiên Giang Sơn đồng thời kêu lên đầy kinh hoàng, bọn họ đều rất rõ nếu Lương Dịch mà chạy tới thì rốt cuộc là ai giúp ai, nếu như không phải Lương Dịch lúc trước thà chết cũng không chịu rời đi, Giang Thiên quả thực muốn hoài nghi con dương ngốc này có phải định lợi dụng thời cơ hại chết bọn họ không, sau đó một mình an toàn chạy trốn.

Chỉ là nói gì cũng đã chậm, sau khi đỡ một chưởng của Kim Sơn Vương, Lương Dịch đã vô cùng hăng hái đứng trước mặt bọn họ. Mặt hai người đồng thời suy sụp, mà Kim Sơn Vương vui mừng nhướn lông mày. Bỗng một tiếng nói lạnh lùng vang lên: “Hoàng nhi và Tiểu Dịch lui ra, để lão thất phu đấy cho ai gia hoạt động gân cốt.”

Hoàn đệ tam thập thất chương.



[1]Thiên đinh vạn chúc: Dặn dò nhiều lần.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


38


Giang Thiên và Giang Sơn vội kịp chặt lấy Lương Dịch lôi cậu ra khỏi vòng chiến, chỉ thấy Thái hậu toàn thân mặc quân trang, tư thế oai hùng bừng bừng đứng nơi đó, vẻ đẹp quý phái của nàng giây phút này được thêm vài tia anh khí. Lương Dịch không khỏi nhìn đến ngây người, lại thấy Giang Thiên và Giang Sơn vội la lên: “Mẫu hậu không thể làm như thế được. Ngài lẽ nào đã quên những gì phụ hoàng nói rồi sao?”

Thái hậu hét lớn: “Bây giờ là lúc nào rồi hả? Còn tuân thủ thệ ngôn quái gì nữa? Lão quỷ ấy nếu ở trên trời nhìn xuống cũng không muốn các ngươi chết hết cả lũ đâu. Huống hồ các ngươi còn chưa xong đại sự, mộng tưởng nam nam của ta vẫn đang trông chờ vào các ngươi đấy. Trước lúc đó, ai gia tuyệt đối không cho phép các ngươi có sơ xuất. Tất cả lui ra cho ta.”

Giang Thiên ho khan vài tiếng, cuối cùng mới giậm chân nói: “Được rồi. Mẫu hậu cẩn thận.”

Thái hậu chà chà hai tay, trên mặt lộ ra sự hưng phấn trước nay chưa từng có: “Thật tốt quá thật tốt quá. Hai mươi năm rồi, cuối cùng ta cũng có thể tìm lại cảm giác thực chiến một lần nữa.”

Lương Dịch co rúm lại nói: “Thái hậu…  Vẻ mặt của thái hậu thật dữ tợn a.”

Giang Thiên và Giang Sơn nhìn phía các tướng sĩ đã kết thúc trận đấu, tất cả đều hóa thạch, trên mặt đầy hắc tuyến. Giang Sơn nói: “Đương nhiên, lão thái bà ấu nghẹn suốt hai mươi năm rồi, sao có thể không hưng phấn được chứ? Thật không hiểu năm đó phụ hoàng sao dám cưới nàng.”

Ở bên kia, hai người bỏ qua bước hàn huyên khách khí, trực tiếp xông vào đánh chém một trận. Đứng bên này Giang Thiên nhân tiện nói: “Tiểu Dương ngươi có tò mò tại sao chúng ta lúc đầu không cho nàng đến không. Đó là bởi vì khi phụ hoàng cưới mẫu hậu, không dám nói nàng là nữ cường đạo trong chốn võ lâm, đành phải bịa loạn lên, nói  là nữ nhi của một trọng thần nào đó triều đại trước. Sau khi nàng tiến vào cung, phụ hoàng sợ bị người ta phát hiện vạch trần thân phân, liền nghiêm cấm nàng luyện võ, bởi vậy nàng mới nghẹn lâu như thế. Nếu không trong hoàng cung có thể thấy rất nhiều nam hài tuấn tú i, nàng sớm đã trốn khỏi cung. Đây là những gì nàng nói a. Bất quá… Ai, sau chuyện này, khổ tâm của phụ hoàng chỉ sợ là nước chảy về biển đông[1] rồi. Nhưng dù sao ngài cũng đã chết, có muốn cũng không thể tìm được vị đại thần đấy.”

Lương Dịch kỳ quái nhìn y nói: “Ngươi hôm nay hình như lắm mồm hơn mọi hôm. Xảy ra chuyện gì vậy? Bị đập đầu vào đâu sao?”

Giang Sơn hừ một tiếng nói: “Hắn đang lo lắng cho lão thái bà, bất quá ta chẳng thấy có gì phải lo lắng. Nếu không phải Thái hậu, nàng chắc chắn là cọp mẹ xuống núi.” Hắn vừa dứt lời, Kim Sơn Vương đã bị Thái hậu đánh một chưởng ngã sấp xuống đất. Tiếp đó khắp thảo nguyên vang vọng tiếng cười cuồng vọng khủng bố của Thái hậu: “Ha ha ha, không kiềm chế nổi nên đánh hơi mạnh tay. Nhiều năm khổ luyện của lão nương quả nhiên không uổng phí a.”

Khi tiếng cười khủng bố của nàng tạm dừng, Lương Dịch nghe thấy một tiếng rầm ở bên cạnh, nhìn lại, Giang Thiên ôm ngực ngã ngồi trên mặt đất,  cười khổ nói: “Xem ra không cần lo lắng cho lão thái bà kia a, ta nên lo lắng cho mình thì hơn.” Nói xong đầu gục sang một bên, ngất xỉu. Bàn tay che ngực của y vừa rồi xuống, một mảng máu tươi bỗng đập vào mắt mọi người.

“A, ác lang, ngươi xảy ra chuyện gì?” Lương Dịch cả kinh, vội vàng ngồi xổm xuống ôm lấy cơ thể y kêu to.

“Này, ngươi đừng vô dụng như thế chứ?” Giang Sơn hít vài ngụm lãnh khí, vội kéo vạt áo trước ngực của Giang Thiên xuống.

“A, vương nhi, ngươi xảy ra chuyện gì? Lẽ nào ai gia tới chậm sao? A a a, ngươi không được chết a, ngươi nếu chết, ai gia sau này biết trông cậy vào ai a?” Thái hậu vội chạy tới, không quên lệnh đám lính trói tên đầu sỏ kia lại.

Mọi người hoảng loạn, ba chân bốn cẳng đưa Giang Thiên vào xe ngựa của Thái hậu, vài người vây quanh y. Ngự y từ trong đội quân tới khám, sắc mặt không khỏi đại biến, ngưng trọng nói: “Chưởng của Kim Sơn Vương độc, đại vương trúng một chưởng của lão nên bị thương rất nặng, tính mệnh rất đáng lo. Mong rằng Thái hậu và vương tử sớm chuẩn bị.”

Tựa như thiên lôi đánh xuống, tất cả đều lặng người. Một lúc sau, Lương Dịch lắc mạnh Giang Thiên đang hôn mê, lớn tiếng nói: “Ngươi… Nhĩ tốt xấu gì thì cũng là ác lang a, lại còn là một tên khốn nạn, tai họa sẽ sống ngàn năm mà. Ô ô ô, tại sao ngươi lại phá vỡ định luật này? Ngươi đứng lên, đứng lên a.”

Giang Sơn đứng bên cạnh lạnh lạnh nói: “Này, nói thật đi, ngươi thật sự muốn chết sao? Đừng hòng cấu kết với ngự y, muốn ta mắc bẫy của ngươi a. Hừ hừ, dù thế nào ta cho rằng ngươi không dễ chết như thế, ngươi đâu chịu để ta tiện nghi như thế a? Bất quá, nếu ngươi thực sự chết, vương vị và Tiểu Dương ta cũng không khách khí tiếp nhận đâu a.”

Thái hậu khóc đến hoa lê đẫm mưa, nói: “Vương nhi a, ngươi không thể chết a, tuy rằng còn có Sơn nhi có thể hoàn thành nguyện vọng của ai gia, bất quá nếu có nhiều người thì càng tốt hơn, càng đặc sắc hơn a. Cho nên, Vương nhi, nếu ngươi chết, ai gia nhất định rất thương tâm a.”

Giang Thiên bỗng nhiên mở mắt, gian nan nói: “Yên tâm… Các ngươi đều yên tâm… Có mấy câu nói đó của các ngươi, ta… ta cho dù đã chết… cũng phải từ quỷ môn quan bò lại.”

Lương Dịch khiếp sợ nhìn y, hưng phấn kêu lên: “A, ác lang, ngươi thực sự tỉnh rồi sao? Ô ô ô, ta đã nói rồi mà, người xấu sao có thể dễ chết như vậy?”

Giang Sơn không cho là đúng liếc một cái, bất mãn nói: “So với lúc trước còn có tinh thần hơn a. Thật là, ta còn tưởng nếu khiến ngươi tức giận thì có thể khiến ngươi xuống địa ngục sớm một chút. Bất quá hiện tại xem ra, tựa hồ phản tác dụng a, thật đúng là hỏng bét a.”

Hoàn đệ tam thập bát chương.


[1]Nước chảy về biển đông: Vô ích, hi vọng tiêu tan.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.