Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nhất chích linh dương lưỡng chích lang - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 31.01.2018, 21:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


33


Giang Thiên và Giang Sơn gấp gáp hỏi tiểu thái giám một đống câu hỏi. Tiểu thái giám đáng thương bị dọa sợ quá đơ mặt ngây ngốc, nửa ngày sau mới lắp bắp kể hết từ đầu đến cuối. Giang Thiên và Giang Sơn vội tìm người nên không kịp quở mắng, vội vàng hạ lệnh toàn thành giới nghiêm. Tự mình đến cửa thành mới biết Tiểu Dương sớm đã chạy mất tiêu, lại còn dùng bài tử mình đưa cho. Hai người bị chọc giận suýt ngất xỉu, oán hận nói: “Có giáo huấn bi thảm lần này, lần sau tuyệt đối sẽ không phóng túng con dương ngốc kia chạy loạn nữa.”

Bọn họ đích thân dẫn đầu đội quân nhân mã đuổi theo trăm dặm, thậm chí còn ra lệnh Hà Ích chờ toàn bộ văn thần võ tướng khác gia nhập hàng ngũ truy tìm tung tích, có thể nói là huy động toàn bộ lực lượng, cứ như vậy truy tìm xung quanh đến hơn năm trăm dặm, ngay cả tổ chim chuột động cũng không buông tha. Đáng thương thay cho đám động vật vừa tiến mộng đẹp bị Lương Dịch liên lụy nên bị quấy rỗi khổ cực một đêm, cả nhà bị tra xét vô cùng thảm thê.

Đương nhiên vẫn còn một người thập phần lo lắng, đó chính là Thái hậu liễu. Nếu như không phải Giang Thiên và Giang Sơn sợ nàng hạ lệnh lung tung, lúc này có lẽ nàng cùng đám cung nữ của mình cũng đã gia nhập đại quân lục soát. Vội vàng khổ cực một đêm, nhưng ngay cả bóng của Lương Dịch cũng không phát hiện.

Giang Thiên và Giang Sơn dần dần phát phát giác có chuyện gì đó không đúng, Giang Sơn nói: “Tiểu Dương tuy rằng có thể trốn nhưng không có khả năng chỉ trong nửa đêm chạy được hơn năm trăm dặm, nếu không chúng ta đã bắt được hắn. Hôm nay xem ra, ta chỉ sợ đã có chuyện gì đó xảy ra.”

Giang Thiên thần sắc ngưng trọng, trầm giọng nói: “Không sai, lão gia khỏa kia vẫn luôn muốn hạ thủ với chúng ta, khổ nỗi chưa có cơ hội ra tay. Chuyện Tiểu Dương hôm nay trong cung ngoài cung người người đều biết, liệu có phải là hắn tranh thủ cơ hội này ra tay, bắt Tiểu Dương để khống chế chúng ta không?”

Giang Sơn nói: “Nhưng như vậy cũng quá trùng hợp. Hắn không thể vì muốn bắt Tiểu Dương mà suốt ngày ngồi chồm hỗm ở ngoài thành được, hắn lại không biết Tiểu Dương lúc nào sẽ chạy trốn. Như vậy có khác gì ôm cây đợi thỏ a?”

Giang Thiên nói: “Điều này ta cũng không rõ lắm, nhưng có thể khẳng định rằng Tiểu Dương chưa chạy thoát. Chúng ta trước tiên trở về bàn đối sách đã. Nếu như đúng như chúng ta suy đoán, đối phương chắc chắn sẽ đưa ra điều kiện. Chúng ta giờ chỉ còn cách yên lặng chờ đợi.” Nói xong nghiêm túc nhìn Giang Sơn nói: “Ta không biết tâm tư ngươi đối với Tiểu Dương ra sao, có cũng giống ta hay không?”

Giang Sơn ngẩn ra, lẩm bẩm nói: “Sao tư dưng lại muốn hỏi chuyện này?” Sau đó nghiêm mặt nói: “Ngươi nếu không động tâm với Tiểu Dương, ta lập tức sẽ không giống ngươi. Nếu như ngươi động tâm, thật bất hạnh thay, ta lại giống như ngươi.” Nói xong vẻ mặt suy sụp, uể oải nói: “Thực đúng là tạo hóa trêu người a. Giang Sơn ta là một nam nhân ưu tú như thế, vậy mà hết lần này tới lần khác lại đi coi trọng con dương ngốc nghếch răng nhọn vuốt sắc ấy?”

Giang Thiên không để ý tới hối hận của hắn, một lúc lâu mới nói: “Ta biết ngươi vẫn luôn bàng quan, thậm chí có thể nói là ngầm đồng ý hành động gây rối của lão gia khỏa kia. Ta cũng không trách ngươi bởi vương vị này vốn bằng bản lĩnh mà giành lấy. Nhưng lần này thì khác, nếu ngươi thực sự có ý với Tiểu Dương, nhất định phải mặc kệ lợi ích bản thân để huynh đệ chúng ta đồng tâm, như vậy mới có thể cứu hắn khỏi nguy hiểm.”

Giang Sơn ngẩn ra, tiếp theo nhàn nhạt nở nụ cười, nói: “Quả nhiên không thể gạt được ngươi. Ngươi yên tâm, ta vẫn còn đủ sáng suốt. Vì Tiểu Dương, ta sẽ cố hợp tác với ngươi, có gì đáng ngại a? Chỉ là, sao ngươi có thể khẳng định Tiểu Dương đã rơi vào tay lão gia khỏa kia?”

Giang Thiên nói: “Ta cũng không thể khẳng định tuyệt đối, nhưng suy nghĩ chu toàn mọi việc thì mới có thể chắc thắng được.” Hai người nhìn nhau, tình cảm trong con ngươi hai người thể hiện rõ việc Lương Dịch mất tích khiến bọn họ lo lắng không thôi.

Mà Lương Dịch lúc này vẫn chưa biết mình mất tích đã tạo ra một hồi sóng to gió lớn. Cậu đương nhiên không biết, người đang hôn mê thì làm sao mà biết được?

Chậm rãi mở mắt trong bóng tối, cậu phát hiện mình dạo này rất giống như mấy nhân vật trong phim truyền hình mà Sấu Ngọc nói. Động động cơ thể, cậu bắt đầu tỉ mỉ quan sát nơi mình bị nhốt.

Cửa sổ nhỏ đầy song sắt, cửa sắt nặng trịch không một khe hở, trong phòng cái gì cũng không có, chỉ có đống cỏ khô mình đang ngồi lên. Đây là nơi nào? Lương Dịch nỗ lực suy nghĩ, phát giác nơi đây rất giống mấy cái nhà giam hay địa lao. Sau đó cậu nhớ ra chuyện đã phát sinh lúc trước, không khỏi cả kinh ngồi bật dậy. Không, không thể nào, cậu không ngừng phủ nhận. Vất vả lắm mới chạy trốn thành công, vậy mà lại bị bắt cóc. Tiếp theo đó cậu phát hiện bản thân vô cùng bất hạnh, bởi vì hai tay của cậu đều bị trói chặt sau người.

Liệu có phải… Liệu có phải là đám ác lang kia đang nghiêm phạt vì mình chạy trốn không? Cậu cầu mong suy nghĩ, nhưng đau đớn nơi cổ tay và sợi dây được làm bằng ngưu cân nói cho cậu biết khả năng này gần như không thể xảy ra. Lương Dịch lần thứ hai xác định mình là con quỷ xui xẻo bị lão thiên gia từ bỏ. Từ khi gặp Độc Cô Sấu Ngọc vận may của cậu hình như đã bay hết sang cho nó, hết lần này tới lần khác tiểu quỷ kia chỉ gặp đúng một chuyện xui, còn bản thân không ngừng gặp chuyện đen đủi. Mà dựa vào trình độ xui xẻo cả đời của mình, có thể được thổ phi đưa về như Độc Cô Sấu Ngọc là hoàn toàn không thể.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


34


“Chi nha” một tiếng, cánh cửa bật mở. Trong bóng tối tiến vào một người vóc dáng cao lớn, Lương Dịch lưng căng cứng, lại nghe người đó cười lạnh nói: “Lương công tử, ngươi chịu ủy khuất rồi.”

Lương Dịch kinh hãi nói: “Ngươi… Ngươi biết ta sao? Ngươi làm sao lại biết ta?”

Trong phòng nhất thời vang lên tiếng cười điên cuồng ngang ngươc, một lúc sau người đó mới nói: “Lẽ nào ta rãnh rỗi không có việc gì sao? Bắt một người ta không biết chỉ để chơi đùa thôi sao?”

Lương Dịch hừ một tiếng nói: “Người Thương Chi quốc các ngươi có một số kẻ bại hoại, thích bứat người mình không biết mang về chơi, lúc đó ta không phải bởi vậy mới đến đây sao?”

Người kia “ngô” một tiếng nói: “Nói vậy cũng có chút đạo lý, bất quá Lương công tử, ta bắt ngươi lại, kỳ thực cũng là giúp ngươi báo thù. Ngươi hẳn là rất muốn hai kẻ đã bắt ngươi chịu thống khổ biến mất khỏi thế gian này phải không?”

Gã cần tađể  áp chế đám ác lang, trong đầu Lương Dịch nhanh chóng xác định mục đích kẻ kia bắt mình, không khỏi khẩn trương. Bản thân cậu biết mình không muốn nhìn thấy cảnh hai ác lang kia chết thảm. Tuy không biết vì sao bản thân lại lo lắng cho bọn họ, nhưng tâm ý trong nháy mắt, cậu đã xác định rồi.

“Sao vậy? Lương công tử không nói lời nào là chấp nhận phải không?” Trong âm thanh kẻ đó bỗng trở nên lãnh khốc không gì sánh được, xem ra chiêu mà Sấu Ngọc dạy không có tác dụng. Lương Dịch nhanh chóng thay đổi kế sách, bỗng nhiên ngồi bệt xuống đất, bắt đầu tiếng gào khóc: “Lão thiên gia a, ngươi sao có thể như vậy? Nghiệt do hai con lang tạo ra sao không tìm họ mà lại lôi ta vào? Chê ta chưa đủ xui xẻo sao? Ai nha, mẹ của ta ơi… Mẹ ơi…” Vừa khóc vừa nói, cuối cùng khóc như gọi thần gọi phật, dọa bóng đen kia giật mình, lẩm bẩm: “Không thể nào, tốt xấu gì cũng là phó đường chủ của Tuyệt Đính Đường ở Đồ Tạp a? Tại sao vừa mới bị bắt cóc đã bị dọa đến phát điên rồi?”

“Lương công tử…”

“Ai nha nha…”

“Này…”

“Ai nha nha…”

“Ngươi đừng gào nữa…”

“Ai nha mẹ của ta ơi…”

Kẻ kia nói một câu, Lương Dịch liền góc một câu, cậu từng cùng Độc Cô Sấu Ngọc cẩn thận quan sát mấy kẻ điên ở lề đường, đại khái là cũng làm như thế này. Hừ hừ, năm đó Tôn Tẫn cũng đã giả điên với Bàng Quyên mới trốn được về Tề quốc,[1] Lương Dịch cậu hôm nay muốn diễn lại lịch sử a.

Kẻ đó nén chịu đống tạp âm không ngừng ấy, vung tay áo, căm giận nói: “Trông coi hắn cẩn thận. Kẻ này vô cùng quỷ kế đa đoan, ngay cả vương và vương tử cũng đã chịu không ít thiệt thòi bởi hắn. Các ngươi cẩn thận một chút.” Nói xong xoay người rời đi.

Lương Dịch vẫn ngồi đó “Ai nha nha… Mẹ ơi” vừa xướng vừa khóc, trong lòng lại bất bình nói: Cái gì mà quỷ kế đa đoan? Loại từ này sao có thể dùng trên một người trung hậu thành thật như ta? Còn nữa, hai con lang kia chịu thiệt thòi lúc nào? Không phải chỉ bị ta cắn vài cái, đá vài phát, cào vài cái, đấm vài phát sao? Ta còn bị tổn thất lớn hơn a, lớn hơn rất rất nhiều lần. Các ngươi là đồ gia khỏa vô lương tâm.

Thấy kẻ kia đã đi xa, Lương Dịch không thèm giả điên nữa, lẩm bẩm: “Ai nha, giả điên cũng mệt thật đấy, khản hết cả giọng rồi. Ô ô ô, nếu bây giờ vẫn còn ở trong cung, hai con ác lang ấy nhất định đã mang chén nước ô mai cho ta rồi. ” Nhớ tới Giang Thiên và Giang Sơn, cậu không khỏi lo lắng.

Mơ mơ màng màng tựa như vừa ngủ một giấc, khi tỉnh lại thì thấy trước mặt một lão nhân tóc bạc mặc hoa phục đang nhìn cậu cười nhạt. Thấy cậu tỉnh lại, gã châm chọc cười nói: “Ngươi nếu thực sự điên, đây là đồ ăn của ngươi, mau ăn nó đi.”

Lương Dịch hạ thấp tầm mắt nhìn, không khỏi ngây người mấy giây, một lúc sau ngẩng đầu oán hận nói: “Lão già kia, xem như ngươi lợi hại.” Ô ô ô, giả điên quả nhiên là gặp nhiều trắc trở. Thảo nào trăm nghìn năm qua, có thể sử dụng cách giả điên để chạy trốn chỉ có mình Tôn Tẫn mà thôi. Nếu là cái khác, cậu tự tin rằng mình có thể hi sinh, nhưng nếu phải ăn đống phân chim này, đánh chết cậu cũng không làm được.

“Ngươi đừng vọng tưởng.” Lương Dịch lạnh lùng nói: “Hai con lang kia chỉ coi ta là đồ chơi mà thôi, ngươi cho rằng họ sẽ vì một món đồ chơi mà hy sinh, cho dù chỉ là một sợi tóc sao?” Ân, Sấu Ngọc từng nói vào những lúc như thế này, mình cần phải thể hiện rằng bản thân không hề quan trọng, càng như thế vậy, cơ hội thoát thân càng cao. Nếu bọn cướp mà nghe thấy người bị bắt chả có tác dụng gì, có lẽ sẽ trực tiếp thả người cho đỡ tốn gạo.

Lão nhân lạnh lẽo cười: “Ngươi nên cầu khẩn chúng đừng xem thường ngươi đi, bằng không lão phu sẽ không lãng phí lương thực để nuôi ngươi đâu.”

A, có hiệu quả rồi, Lương Dịch trong lòng vui vẻ, lại thấy lão già kia từ từ rút bội kiếm, âm trầm nói: “Dù sao giết ngươi cũng không phải chuyện gì khó khăn, bất quá chỉ là mất công nhấc tay một cái thôi.”

Lương Dịch không khỏi co rúm người lại. Lão già này thật hung ác a. Ô ô ô, tại sao sách lược tốt như vậy khi dùng cho bản thân lại phản tác dụng: “Hai ác lang a, tục ngữ có cậu ‘nhất nhật phu thê bách nhật ân[2]’, các ngươi không thể… không thể vô lương tâm mặc kệ ta a. Tuy rằng chỉ là đầu rơi tạo vết sẹo to bằng cái bát thôi, thế nhưng… thế nhưng ta không muốn làm chỉ hảo hán có hai mươi năm a. Muốn tiếp tục làm ở kiếp này không được sao? Vả lại vạn nhất ta gửi hồn không được làm người mà thành trâu thành ngựa thì làm sao bây giờ? Không xong nhất là trở thành mấy con như ruồi muỗi chuột bọ. Cho nên, cho nên các ngươi nhất định không được bỏ mặc ta.” (Lê hoa: Uy, Tiểu Dịch Dịch, ngươi hình như chưa trở thành phu thê với hai con ác lang kia đâu, chưa gì kêu la loạn lên rồi) (Dịch Dịch  bị lên cơn à, edit đoạn này khổ chết đi được, chả hiểu có đúng không =x=)

Lão già đắc ý nhìn cậu, cười nói: “Đúng vậy, phải như thế mới đúng. Ngươi tốt nhất nên cầu khẩn đi, có dài dòng nữa cũng không sao cả. Lão phu hiện tại tiến cung đi thám thính cho ngươi a.” Nói xong gã cuồng tiếu đi ra ngoài, để mặc Lương Dịch ở đó đang tức giận đến trợn trắng hai mắt, âm thầm phát thệ nếu ta có thể vùng dậy, nhất định phải đưa Sấu Ngọc tới đây, đầu độc đầu độc lỗ tai lão già kia một trận đáng đời, cho gã biết cái gọi là dài dòng chân chính.

Hoàn đệ tam thập tứ chương.



[1] Tôn Tẫn và Bàng Quyên kết nghĩa anh em, cùng học một thầy ( tiên Quỉ Cốc Tử). Bàng Quyên xuống núi trước, làm Tướng (nguyên soái) nước Ngụy, Tôn Tẫn ở lại học thêm được Tôn Tử Binh Pháp (Tôn Tử là ông nội của Tôn Tẫn, nhưng Tôn Tử Binh Pháp do Quỉ Cốc Tử truyền cho Tôn Tẫn). Sau đó, Mặc Tử tiến dẫn Tôn Tẫn với Ngụy vương, Tôn Tẫn xuống núi ở dinh Bàng Quyên. Bàng Quyên vu cho Tôn Tẫn tội tư thông với Tề, rồi xúi Ngụy vương chặt chân của Tôn Tẫn. Bàng Quyên chưa giết Tôn Tẫn vì muốn  Tôn Tẫn chép lại cuốn Tôn Tử Binh Pháp, lại nói :’Anh phạm tội đáng lẽ phải chết ; em can gián mãi, nên vua mới chỉ chặt chân của anh !’. Tôn Tẫn tình thật, ngồi viết Tôn Tử Binh Pháp. May thay, có người làm của Bàng Quyên tội nghiệp Tôn Tẫn bị lừa, mới tố cáo với Tôn Tẫn. Tôn Tẫn bèn giả điên, lần hồi thoát khỏi dinh Bàng Quyên, đi lang thang ngòai phố, rồi cùng một người đệ tử của Mặc Tử, dùng kế Kim Thuyền Thoát Xác, trốn về Tề.

[2]Nhất nhật phu thê bách nhật ân:  Một ngày làm phu thê bằng trăm ngày ân nghĩa. Nhưng mà mình tìm hiểu thì là Nhất dạ phu thê bách nhật ân/ Nhất dạ phu thê bách dạ ân…vân vân và vũ vũ. Chả biết cái nào đúng =))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


35


Trong Tử Vân Cung, Thái hậu và Giang Thiên Giang Sơn ngồi xung quanh bàn, trừng trừng nhìn bữa cơm phong phú nhưng không lòng dạ nào động đũa, một lúc sau Thái hậu oán giận nói: “Lão thất phu kia thật sự dám cướp con dâu của ta, hoàng hậu tương lai sao?”

Giang Thiên cười lạnh nói: “Hanh, nhìn hắn hôm nay tiến cung bộ dáng lên mặt vênh váo, rõ ràng không để ta và Sơn nhi vào mắt, lại còn giả mù sa mưa đến chuyện Tiểu Dương. Mẫu hậu, ta dám cam đoan, Tiểu Dương nhất định đang ở trong tay hắn.”

Thái hậu vỗ bàn, hét lớn: “Hắn không muốn sống nữa rồi, dám đối nghịch với lão nương.” Hình tượng Mẫu Dạ Xoa nhất thời dọa mấy cung nữ thái giám mà Giang Thiên mang theo ngã ngửa, nhưng người trong cung nàng thì bình yên vô sự, hiển nhiên đã quá quen rồi.

Giang Sơn chảy mồ hôi lạnh, cười nói: “Mẫu hậu bớt giận, chúng ta nhất định sẽ không để lão gia khỏa kia sống dễ chịu, Người hãy yên tâm.”

Thái hậu lúc này mới thoả mãn nói: “Không sai, như vậy mới đúng. Đây là cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân mà ông trời ban tặng cho các ngươi, hai người các ngươi cần phải nắm thật chặt lấy. Tức phụ nhu thuận ngoan dịu như Tiểu Dịch không phải dễ kiếm đâu, nếu không cứu được hắn ai gia cũng nhất định sẽ không tha cho các ngươi.”

Giang Thiên và Giang Sơn vội vàng đáp lại, trong lòng lại thầm nói: “Hắn khi nào thì nhu thuận dịu ngoan vậy? Vết thương trên mặt chúng ta vừa mới khỏi thôi a.” Nhưng ngoài mặt không dám chậm chạp, vội vội vàng vàng ăn mấy miếng cơm, sau đó ra ngoài an bài.

Lại nói đến Lương Dịch, lúc này đang nằm trên đống cỏ khô, hối hận nói: ” Sấu Ngọc người ta bị bắt cóc tốt xấu còn ở trên xe ngựa, ta tại sao lại ở trên đống cỏ khô? Đều là con tin, tại sao được đãi ngộ khác nhau như vậy a?” Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng: “Ô ô ô, lại qua một ngày rồi. Hai con ác lang sao lại ngốc thế, vẫn chưa tìm được đến đây. Lẽ nào họ không biết ta rất nhớ bọn họ sao? Ô ô ô. Mạng nhỏ của ta a.”

Cánh cửa ‘chi nha’ một tiếng được mở ra, lão nhân mặc hoa phục lần thứ hai xuất hiện. Lương Dịch lập tức cảnh giác bật dậy. Lão… lão nhân này sao lại cười tàn nhẫn như thế? Chẳng lẽ… Chẳng lẽ hai con lang kia thực sự mặc kệ mình, cho nên gã muốn tới giết người diệt khẩu sao? Lại nghe na lão già nói: “Lương công tử quả là có phúc khí, đại vương và vương tử vì ngươi mà mất ăn mất ngủ. Lão phu vừa mới ám chỉ một lần, bọn họ liền lọt vào bẫy, chắc hẳn không lâu nữa sẽ đến, cho nen trước đó, tính mạng của ngươi không còn ngại nữa.”

Lương Dịch thở phào nhẹ nhõm, nhưng hừ một tiếng nói: “Bọn họ đương nhiên là mất ăn mất ngủ, dù sao cũng chưa ăn ta vào miệng.” Suy nghĩ một chút không khỏi kỳ quái nhìn lão nhân, nghi hoặc nói: “Nhìn trang phục của ngươi, hẳn là một đại quan. Vậy tại sao ngươi lại muốn tổn thương hai con lang kia, chẳng lẽ ngươi muốn làm phản sao?”

Lão già cười lạnh một tiếng nói: “Nghe nói ngươi rất thông minh, thì ra lại ngốc như thế, đến giờ vẫn chưa nhìn ra mục đích của lão phu”

“Cái gì? Ngươi thực sự muốn làm phản?” Lương Dịch đầu tiên là ngạc nhiên keo lên, tiếp theo lại nói: “Ngươi không thể trách ta không thông minh a, thật sự là ta không hề nghĩ đến phương diện này. Ngươi nghĩ xem a, lão gia khỏa nhà ngươi già đến mức sắp vào quan tài rồi, ta sao có thể nghĩ rằng ngươi có loại dã tâm này? Ai biết ngươi lại hồ đồ như thế, vinh hoa phú quý không hưởng lại muốn đại nghịch bất đạo. Ân, chẳng lẽ ngươi là lão già ngu ngốc như lời Sấu Ngọc nói sao? Uy, có muốn ta tìm thần y khám cho ngươi không?” Cậu nói vô cùng hứng khởi, hoàn toàn quên tình cảnh hiện tại của mình.

Lão già tức đến phát run, nắm tay nắm rồi lại thả, thả rồi lại nắm chặt, một lúc sau hung ác cười nói: “Ngươi đừng có càn rỡ mà đắc ý. Đợi ta giết hai thằng nhóc kia xong liền chôn ngươi cùng với chúng. Chúng khi sống không thể đồng sàng với ngươi, nhưng chết xong thì có thể đồng huyệt cùng ngươi. Coi như lão phu giúp chúng hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, không bạc đãi chúng a.” Nói xong phẩy tay áo bỏ đi.

Lương Dịch nhìn bóng lưng gã xa dần, thở dài vài tiếng, bỗng nhiên ngửa mặt lên trời nói lớn: “Đám ác lang kia, các ngươi phải giảo hoạt tàn nhẫn, sử dụng bản tính nhanh nhẹn như máy của loài lang đấy nhé. Đừng cả ngày đùa giỡn tinh thần ta. Thời điểm mấu chốt phải thể hiện bản lĩnh thực sự cho ta nhìn a.”

Giang Thiên và Giang Sơn ở nơi xa tai bỗng nóng lên, Giang Sơn nghi hoặc nói: “Ta hình như nghe thấy ai đó đang gọi chúng ta?”

Giang Thiên nắm chặt tay, kiên định nói: “Nhất định là Tiểu Dương, là Tiểu Dương đang hô hoán chúng ta nhanh tới cứu hắn. Tiểu Dương, ngươi yên tâm đi, chúng ta sẽ không để ngươi chờ lâu.” Nói xong nhìn về phía Giang Sơn: “Đã bố trí ổn thỏa chưa?”

Giang Sơn gật đầu: “Ta đã làm, ngươi yên tâm.” Vừa dứt lời, bỗng nhiên một thị vệ tay cầm một bức thư chạy vội đến, hai người đồng thời rùng mình trong lòng, cùng nói: “Cuối cùng cũng đến. Chỉ mong Tiểu Dương không chịu ủy khuất gì cả.”

Đọc xong lá thư, hai người lặng yên một lúc lâu, Giang Thiên cười lạnh nói: “Lão tặc này thật giảo hoạt, lại chọn một nơi nhưu vậy. Xem ra bố trí của chúng ta không thể sử dụng hoàn toàn rồi.” Nói xong hai mắt nhìn Giang Sơn, từng chữ từng chữ hỏi: “Ngươi có thể vì Tiểu Dương mà bước vào long đàm hổ huyệt[1] không?”

Giang Sơn cười lạnh nói: “Ngươinghĩ ta là kẻ như thế nào? Lẽ nào ta lại ngu ngốc tặng ngươi cơ hội tốt như vậy? Tiểu Dương có cảm động, thì nhất định cũng phải cảm động cả hai người chúng ta. Ta quyết không để ngươi lộng quyền một mình. Ngày mai chúng ta dựa vào bản lĩnh của mình để khiến con dương ngốc kia nhìn thấy uy lực thực sự của Bạch Mã Vương và Bạch Mã Vương Tử.”

Hoàn đệ tam thập ngũ chương.



[1]Long đàm hổ huyệt: đầm rồng hang hổ; địa thế hiểm nguy; nơi cực kỳ nguy hiểm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: maiq và 113 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.