Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nhất chích linh dương lưỡng chích lang - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 31.01.2018, 21:17
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


21

Dường như có một tia sét trên không đánh thẳng xuống Lương Dịch, ‘oanh’ một tiếng tạo lỗ hổng trong đầu cậu. Tại sao vậy… Tại sao lại như thế a? Tại sao lại có một nữ nhân trong cung không ham mê địa vị và sủng ái của hoàng thượng? Cậu không dám tin nhìn Lệ phi, chợt nghĩ tới một khả năng.

Lẽ nào nàng một mực yêu ta, cho nên mới không muốn tiếp tục có quan hệ với hai tên sài lang kia? Lương Dịch rất tự kỷ suy nghĩ, nhưng ngẫm lại cũng không có khả năng. Nữ nhân này so với mình hẳn là hiểu rõ sự tàn nhẫn của sài lang kia, cũng biết rằng cho dù hoàng thượng biếm nàng vào lãnh cung cũng không cho phép nàng và mình được ở bên nhau. Như vậy, vì cái gì chứ? Chẳng lẽ là câu hỏi của mình có vấn đề sao? Kỳ quái, không có a. Chính là chân thành như vậy, nàng sao lại hoài nghi chứ? Huống hồ nàng vừa gặp ta đã chung tình.

Lệ phi thấy Lương Dịch vẻ mặt thất vọng khó nén, ngực thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: Xem ra đúng là như vậy. Hắn đến để thử ta, hôm nay ta lại cự tuyệt hắn nên hắn sẽ không có lý do để diệt trừ ta, cho nên mới thất vọng như vậy. Ân, nhưng vẫn chưa đủ. Nghĩ tới đây, nàng trưng vẻ mặt tươi cười sâu sắc, ân cần nói: “Công tử không cần hoài nghi, thiếp nào dám không biết tự lượng sức mình đi tranh sủng với công tử a?”

“Ô ô ô, ta chính là sợ ngươi không đi tranh sủng với ta nên mới đến đây khuyến khích a.” Lương Dịch hầu như muốn khóc thành tiếng. Cậu rất muốn kéo kéo vạt áo của mỹ nhân trước mắt nói: Ngươi tranh với ta, tranh với ta đi. Van cầu ngươi tranh với ta a. Nhưng sĩ diện nam nhân sao có thể cho phép cậu làm như vậy. Lại nghe Lệ phi nói tiếp: “Bây giờ trong cung đều lưu truyền rộng rãi, đại vương và vương tử mang về một công tử thanh tú nhẹ nhàng trần thế, vô cùng chói lọi. Hôm nay vừa thấy công tử, ta mới biết được quả nhiên là thật.”

“Ác, nữ tử này đang yêu ta, cũng không tránh khỏi nói có chút khoa trương về ta.” Lương Dịch nhìn lên trời đầy tự cao, lại không nghĩ rằng mình có quan hệ quái gì với cách miêu tả là vị công tử thanh tú nhẹ nhàng trần thế chói lọi a.

“Tất cả mọi người đều nói, đại vương và vương tử đều vô cùng sủng ái công tử. Công tử không nghi ngờ gì nữa sẽ được chọn làm hoàng hậu tương lai. Thiếp tuy hiểu rằng ánh sáng yếu ớt của loài đom đóm nhỏ bé không thể cạnh tranh chiếu sáng với ánh trăng, nhưng vẫn mang lòng vọng tưởng, mong có thể đi theo công tử, luôn lắng nghe lời chỉ bảo…” Lệ phi từng bước nói ra mục đích của mình, nhưng thấy vẻ mặt Lương Dịch nháy mắt trở nên vặn vẹo khủng bố.

“Là… Là ai bịa đặt? Hắn chẳng lẽ không biết rằng những lời như vậy rất vô trách nhiệm sao? Ta muốn… Ta muốn tố hắn tội phỉ báng.” Lương Dịch tức giận nói năng lộn xộn. Kẻ đáng chết nào dám phát tán lời đồn đại quá đáng vô căn cứ như vậy trong cung a? Ngại cậu còn chưa đủ đen đủi sao? Hoàng hậu cái gì chứ, cậu phi. Cậu còn muốn sống lâu chút nữa a. Cậu tuyệt đối không muốn trên mộ của mình sau khi chết được khắc: hoàng hậu Lương Dịch của Thương Chi quốc bị giết sống.

“Cái kia… Trong cung đều nói như vậy a.”Lệ phi trở nên sợ hãi, không biết mình đã đắc tội gì với hoàng hậu nương nương tương lai. Lại thấy Lương Dịch nổi giận đùng đùng đứng lên nói: “Ta chưa bao giờ muốn làm hoàng hậu cái gì cả. Nếu như ngươi cảm thấy hứng thú, ta nguyện ý giúp ngươi. Bây giờ ta phải đi tra dò xem rốt cuộc là tên khốn khiếp nào dám khinh miệt ta như thế.” Nói xong liền chạy đi mất, đi đến chỗ hai cái cây bằng phỉ thúy, trải qua một hồi đấu tranh tư tưởng, cậu mới quay lại hai mắt tràn đầy nhiệt huyết nói: “Ngươi nói tặng ta hai cái cây này là thật chứ? Không phải trêu ta phải không.”

Lệ phi ngơ ngác gật đầu, Lương Dịch cảm thấy tâm tình cân bằng được một chút. Vừa ra khỏi cửa, hai thái giám đã đợi ở ngoài cửa, thấy cậu đi ra, liền tiến đến cười nói: “Công tử và Lệ phi nương nương nói chuyện ăn ý quá. Lâu như vậy mới đi ra.”

Lương Dịch cúi đầu, không nghĩ tới kết quả lần chiến đấu đầu tiên cho sự tự do lại thất bại nhanh như vậy. Ô ô ô, ra quân chưa kịp thắng đã chết, khiến anh hùng lệ đẫm tà áo. Đều do Lương Dịch cậu quá thông minh, cho nên mới chọc ông trời đố kị cậu, khiến cậu té ngã đúng với thời khắc quan trọng. Ô ô ô.

Hai thái giám thấy cậu bộ dáng vô tình, khụ một tiếng nói: “Công tử, vừa rồi đại tổng quản có qua tuyên ngài, nói đại vương và vương tử đang chờ ngài ở ‘Thanh Lương Các’.”

Lương Dịch thở dài, thực sự là phúc vô song chí[1], họa bất đơn hành[2] a. Cậu vẻ mặt đau khổ nhìn hai thái giám, hữu khí vô lực[3]nói: “Thái giám đại ca, nếu như ta nói ta bị tiêu chảy, có thể không cần dùng bữa cùng với hai sài lang kia được không? Có người nói dùng cơm trong cung không thể phóng thí[4] phải không? Nếu như ta không khống chế được, liệu có phải là tội lớn không?”

Hai thái giám sợ hãi quá nói: “Ai nha, công tử, ngươi sao có thể gọi đại vương và vương tử là lang? Đây là đại bất kính a. Vương và vương tử sẽ tức giận đấy. Ân, nếu nói về lễ nghi trên bàn cơm, người khác đương nhiên là không được, nhưng công tử ngài hiện tại đang được sủng ái, vương và vương tử hẳn là sẽ không vì thế mà phán ngươi tội chết.”

“Nếu họ có thể phán ta tội chết thì tốt quá.” Lương Dịch lầu bầu, lười nói tiếp với hai thái giám này, một đường đi thẳng đến Thanh Lương Các. Di, không phải là cậu đa tâm, nhưng tại sao cậu thấy sắc mặt hai sài lang kia hôm nay giống như “sơn vũ dục lai phong mãn lâu[5]“? Trong thoáng chốc, trong lòng nổi lên dự cảm chẳng lành. Chẳng lẽ chuyện cậu hôm nay đến Lệ phi cung du thuyết[6] bị họ biết rồi sao? Không đúng a, bọn họ cũng không phải người thính tai, sao có thể nhanh như vậy? Vậy…rốt cuộc là có chuyện gì a?

Hoàn đệ nhị thập nhất chương.



[1]Phúc vô song chí: phúc đến thì ít; phúc vô song chí (sự may mắn không đi đôi)

[2]Họa bất đơn hành: hoạ vô đơn chí; hoạ đến dồn dập.

[3]Hữu khí vô lực: uể oải; yếu ớt; ỉu xìu

[4]Phóng thí: *khụ* đánh rắm a.

[5]Sơn vũ dục lai phong mãn lâu: gió thổi báo giông tố sắp đến; cơn giông trước lúc mưa nguồn (ví với không khí căng thẳng trước khi bùng nổ chiến tranh, biến động)

[6]Du thuyết: Thời xưa gọi chính khách đi thuyết khách là du thuyết, đi đến các nước, dựa vào tài ăn nói của mình thuyết phục vua các nước áp dụng chủ trương của mình.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


22


Không khí trên bàn ăn, nga, im lặng đến đáng sợ, ít nhất Lương Dịch nghĩ như vậy. Tuy cậu đã quan sát kĩ lưỡng, xác định biểu tình trên mặt hai con lang kia có thể dùng cụm từ “bình tĩnh vô ba” để hình dung, nhưng chính vì như vậy mà càng khiến cậu kinh hồn bạt vía.

Lương Dịch, ngươi bị nhiễm bệnh ngược cuồng rồi hay sao? Bọn họ không đùa giỡn ngươi, thì chính là điều đáng mừng a. Cậu liều mạng tự nhủ với mình, nhưng vô luận thế nào cũng không yên lòng được.

Không được. Chịu không nổi nữa rồi, thực sự chịu không nổi nữa a. Lương Dịch “ba” một tiếng buông đôi đũa, dùng hết can đảm lớn tiếng nói: “Các ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Đừng có im lặng không nói gì dọa người ta như thế nữa a?”

Giang Thiên ngẩng đầu nhìn cậu một cái, thâm trầm cười nói: “Không gì cả, chỉ là ăn cơm xong có tiết mục hay để xem, chúng ta có chút chờ mong mà thôi. Ngươi nhanh chóng ăn đi. Thiếu ngươi, tiết mục sẽ không diễn ra được.”

Lương Dịch cả người run lên. Đừng nói là… Bọn họ sau khi ăn xong sẽ làm… cái… cái chuyện kia đấy chứ? Bây giờ rõ ràng vẫn còn sáng a. Lẽ nào… Lẽ nào mùa xuân là kỳ động dục của sài lang sao? Bọn họ sẽ làm gì với ta? Thay cái kia bằng cái lớn hơn ư? Hay là trực tiếp làm… làm ta? Hay là muốn trêu đùa dằn vặt ta một trận nữa? Ta nên làm sao bây giờ? Lương Dịch đứng ngồi không yên suy nghĩ, ngay cả thức ăn cũng quên không ăn. Chờ đến khi cậu nghĩ loạn xong, Giang Thiên đã phân phó dọn bàn ăn đi, sau đó nói: “Tiểu Dương, đi thôi, tiết mục sắp bắt đầu rồi.”

Lương Dịch trong lòng căng thẳng, cười trừ nói: “Cái kia… Ta có thể lựa chọn không tham gia không?”

“Không thể.” Giang Sơn trực tiếp cự tuyệt, sau đó bổ sung: “Bất quá ngươi có thể lựa chọn tự mình đi, hoặc chúng ta ôm ngươi đi, thậm chí là kìm kẹp ngươi đi a.”

“Vậy… ta tự đi vậy.” Lương Dịch đi theo sau bọn họ, trong lòng mặc niệm nhiều lần các phương pháp xử lí các loại nguy cơ mà cậu học được từ Độc Cô Sấu Ngọc. Ô ô ô, hiện tại mới phát hiện ra những gì Sấu Ngọc nói tuy dài dòng nhưng lại rất hữu dụng a. Chỉ tiếc rằng cậu đến giờ mới biết được, bằng không lúc đó đã khiêm tốn học hỏi chút ít.

Bất quá có điều gì đó không đúng a. Hai sài lang không đưa cậu đến tẩm cung của họ mà là đi vào một gian phòng nho nhỏ. Bước vào, mười mấy nữ tử mặc cung trang che mặt bằng khăn voan đang lẳng lặng đứng ở đó. Nhìn qua dáng người, béo có gầy có, mỗi người một vẻ. Nhìn thấy thế, Lương Dịch chảy nước bọt, thầm nghĩ, hai con lang này thật biết hưởng thụ. Không biết gọi những mỹ nữ này đến để làm gì.

Giang Thiên sau khi ngồi xuống liền kéo Lương Dịch vào trong lòng, ôn nhu cười nói: “Tiểu Dương, ta nghe nói ngươi lén lút nói với thái giám muốn có cơ hội lên giường cùng cung nữ phải không?”

A, Lương Dịch ngẩn ngơ, tại sao chuyện cơ mật ấy lại bị y biết? Nhớ tới tập tính của sài lang, làm sao có thể chia sẻ con mồi với kẻ khác, cậu vội vàng không ngừng lắc đầu: “Không có không có a, chắc chắn là không có. Đừng nói đùa ta chứ, ta… Ta sao có thể có ý nghĩ như vậy.” Cậu hắc hắc cười, trên mặt ngược lại không che dấu được vẻ chột dạ.

“Hừ hừ, hoảng loạn bây giờ của ngươi vẫn còn kém so với tối qua a.” Giang Thiên cười lạnh một tiếng, sau đó lại ôn nhu nói: “Kỳ thực là lỗi của ngươi a. Nếu muốn cung nữ thì cứ nói với ta, hà tất phải đi nhờ kẻ khác? Quan hệ giữa chúng ta chẳng lẽ còn không bằng một thái giám sao?”

“Vốn dĩ chúng ta làm gì có quan hệ gì.” Lương Dịch ở trong lòng len lén nói. Tại sao cậu nhìn có cảm giác Giang Thiên chuẩn bị cho cậu một đao ôn nhu a. Lại thấy Giang Thiên chỉ vào một nữ tử nói: “Ngươi coi, những người này ta đã tuyển chọn rất kĩ cho ngươi, ngươi tùy ý chọn một người đi.”

Cạch một tiếng, tâm của Lương Dịch a, nhịn không được run lên, giọng run run nói: “Thật sao? Toàn bộ đều là ngươi tuyển cho ta?” Lúc này cậu hoàn toàn quên mất rằng đối phương là địch nhân, thầm nghĩ thì ra sài lang cũng có lúc đổi tính. Những mỹ nữ trong hoàng cung của Thương Chi quốc cuối cùng cũng thuộc về cậu a.

Trong mắt Giang Thiên chợt lóe lên tia lạnh lẽo rồi biến mất. Đáng tiếc Lương Dịch đang vô cùng đắc ý nên không phát giác, ánh mắt nhìn về phía những nữ tử đang trầm tĩnh đứng yên. Hai mắt cậu phát ra sao, tâm tư đã bay đến nơi cách xa vạn dặm: Oa, nhiều như thế, ta phải chọn một người sao? Cái kia, chỗ kia của nữ tử trông như thế nào nhỉ? Chẳng lẽ không kém gì nam tử ư? Bằng không hai sài lang vì sao lại muốn ta chứ? Ai nha, không vội không vội, chờ một chút nữa chẳng phải sẽ biết sao?

Giang Sơn lạnh lùng nhìn biểu tình hưng phấn của Tiểu Dương, cười lạnh một tiếng thầm nghĩ: “Quả nhiên là một con dương ngốc nghếch, chết đến nơi rồi mà còn không biết. Không thèm ngẫm lại xem huynh đệ chúng ta sao có thể làm chuyện lương thiện như thế?”

“Tiểu Dương, nhanh chọn một người đi.” Giang Thiên lại cười nói. “Chọn xong đêm nay ta cho các ngươi ở cùng một chỗ. Ta thế nhưng là người rất ôn nhu biết săn sóc a. Nhưng có một điều ngươi cần lưu ý. Nếu như không chọn được, ngươi chỉ có thể đi theo huynh đệ chúng ta.”

“Ân ân, ta chọn ta chọn.” Lương Dịch vội vàng không ngừng gật đầu: “Thế nhưng… Thế nhưng các nàng đều che mặt a…. Không thể để ta nhìn mặt các nàng rồi mới chọn sao?” Yêu cầu này hẳn là không quá đáng. Lại nghe Giang Thiên cười nói: “Nga, ta quên mất chuyện này, may mà Tiểu Dương nhắc nhở.” Y nhìn về phía các nữ tử kia, nói: “Các ngươi tháo khăn xuống để công tử nhìn. Biểu hiện tốt một chút, không được khiến Tiểu Dương của chúng ta thất vọng.” Y đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “Thất vọng”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


23


Những nữ tử kia dạ một tiếng, sau đó nhẹ nhàng tháo xuống những chiếc khăn voan. Động tác vô cùng ưu nhã, Lương Dịch nhìn thấy vậy tâm dương nan tao[1] a. Chung quy cũng là người trong hoàng cung, nữ nhân xấu xí làm sao có thể bước chân vào a. Sách sách. Không cần phải nhìn những thứ khác, chỉ cần ngắm những động tác kia cũng có thể khẳng định những người kia đều là mỹ nữ trong các mỹ nữ. Ân, ngẫm lại thì hai sài lang kia đối xử với mình cũng không tồi nha.

Khăn voan vừa được vén lên, hơn mười khuôn mặt khác nhau lộ ra. Lương Dịch theo nguyên lý quán tính, khóe miệng trong khi vẫn đang nhếch lên sung sướng, người đã đờ ra té ngửa.

Giang Thiên và Giang Sơn vội đỡ lấy cậu. Vừa nhìn, liền thấy Tiểu Dương đã ngất xỉu rồi. Giang Sơn cười lạnh nói: “Hừ hừ, muốn lên giường cùng với cung nữ nữa không, ngươi còn không xem hai huynh đệ chúng ta là ai kia chứ? Tưởng chúng ta sẽ ngồi không sao?”  Tiểu thái giám đứng bên cạnh liên tục lau mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: “Vương tử điện hạ, ngài không phải ngồi không, ngài đang ghen a.[2] Trời ạ, không ngờ vương và vương tử khi ghen lại kinh khủng nhơ vậy

Lương Dịch mơ mơ màng màng mở mắt. Địa ngục, cậu vừa rồi nhất định là không cẩn thận nên mới thấy người từ địa ngục tới a. Khuôn mặt vừa già vừa xấu như vậy, giống như mười mấy cây quýt bị phơi khô, muốn kinh khủng bao nhiêu thì bấy nhiên kinh khủng. Lương Dịch tin chắc nhất định vừa rồi mình bị giác quan thứ sau phá quấy nên cậu mới nhìn thấy cái không nên nhìn. Nhìn Giang Thiên, y cũng đang cười nhìn cậu nói: “Tiểu Dương, ngươi còn không chọn đi”.

Chưa chọn. Lương Dịch vừa nghĩ xong có chút thoải mái, thầm nghĩ: “Vừa rồi nhất định là nhìn lầm, bây giờ phải chọn một người thôi”. Vừa quay đầu lại, không khỏi hét lên một tiếng, lần thứ hai hôn mê.

Giang Sơn cuồng vọng cười to nói: “Đại ca, biện pháp của người thật hiệu quả. Xem hắn bây giờ còn dám không nghe lời nữa không”. Nhìn Lương Dịch từ từ mở mắt, hắn tới gần cười trên nỗi đau khổ của người khác: “Sao rồi? Tiểu Dương, ngươi muốn chọn người nào hay không?”

Lương Dịch kinh ngạc nhìn khuôn mặt đắc ý của hắn, sau hai giây, bỗng nhiên giậm chân bình bịch, gào khóc: “Lão thiên gia a, Lương Dịch ta tốt xấu gì thì cũng là phó đường chủ Tuyệt Đính Đường, ta cũng đã trải qua bao sóng gió lớn. Nhiều năm như vậy, loại người nào ta cũng đã gặp qua. Ngay cả đao của đường chủ dài như vậy, ta không phải cũng nhịn sao? Nhưng tại sao ngươi liên tục bắt nạt ta như vậy. Ngươi đối xử bất công với ta, ta cũng chịu, nhưng tại sao ngươi có thể dùng mấy khuôn mặt xấu xí ấy để dọa ta. Lẽ nào ngươi muốn nửa đời sau của ta luôn gặp ác mộng sao? Ô ô ô”.

Giang Thiên ôm lấy cậu nói: “Được rồi, đừng khóc nữa. Cung nữ trong cung của ta, phần lớn đều đã có chồng nên chỉ còn lại mấy người này. Ta đã mang toàn bộ những người còn lại cho ngươi chọn rồi. Nếu ngươi không chọn, ta sẽ coi như ngươi tự động bỏ quyền lợi của mình. Từ nay về sau ngươi chỉ có thể ở cùng hai huynh đệ chúng ta mà thôi”.

Ô ô ô, khi đó cậu vì sao lại khinh địch như vậy, chỉ nhìn vóc người đẹp mà đã cho rằng các nàng nhất định là xinh đẹp như hoa, đáp ứng điều kiện của sài lang? Ô ô ô, chủ nghĩa ấn tượng hại chết người ta rồi. Lương Dịch rơi nước mắt lộp bộp, ai điếu cho hạnh phúc nửa đời sau của mình.

“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, ngươi khóc khiến ta đau lòng”. Giang Thiên lộ nụ cười “ôn nhu”. Tốt rồi, Tiểu Dương cuối cùng cũng ý thức được đạo lí hồ ly có giảo hoạt đến mấy cũng không đấu lại tay thợ săn kinh nghiệm. Như vậy sau này cậu có thể an phận một chút.

“Ngươi nếu thực sự yêu thương ta, không thể cho ta một phi tử của ngươi sao?” Lương Dịch giương đôi mắt đầy nước, cõi lòng đầy mong mỏi nhìn Giang Thiên.

“Có nghĩ cũng đừng hòng nghĩ, hiện tại không phải là lúc để mơ mộng hão huyền.”. Trong nháy mắt, sắc mặt Giang Thiên thay đổi 189 độ, hung thần ác sát rống lên. Y ôm lấy Lương Dịch, sải bước đi ra ngoài.

Tận đến khi đi đã khá xa, Lương Dịch vẫn có thể nghe thấy những tiếng cười kinh khủng truyền ra từ trong phòng, mang theo châm chọc khiêu khích của các nữ tử kia: “Hừ hừ, hắn dám chướng mắt chúng ta sao? Tỷ muội chúng ta mới chướng mắt hắn a. Gầy còm như vậy, một điểm khí khái nam tử hán cũng không có”. Ô ô ô, Lương Dịch cậu tốt xấu cũng là nam nhi bảy tấc, cư nhiên bị những nữ nhân xấu đến cực điểm kia coi thường. Ai tới cho cậu một khối đậu hũ, để cậu đập đầu chết đi.

Trở về tẩm cung, Lương Dịch rất bi thảm phát hiện có một chuyện càng bất hạnh hơn đang chờ mình. Giang Thiên cầm trong tay nam hình bằng noãn ngọc cỡ lớn nhất.

“Các ngươi… Các ngươi không phải là người sao? Ta bây giờ vẫn đang kinh hách quá độ còn chưa phục hồi, các ngươi… Các ngươi cư nhiên dụng hình với ta? Các ngươi… Các ngươi lẽ nào không có lương tâm sao?” Cậu gào lên khàn cả giọng, nhưng chỉ đổi lấy hai tiếng cười nhạt của Giang Sơn: “Ngươi bây giờ mới biết chúng ta không có lương tâm sao? Huống chi chúng ta chưa từng phải chờ lâu như vậy. Mà quan trọng nhất là, ngươi là một con dương không chịu an phận. Nếu không mau chóng ăn ngươi, ai biết ngươi còn bày ra trò gì nữa. Đến lúc đó người khổ nhất là chúng ta, không ăn được thứ ban đầu của mình, chẳng phải là lỗ lớn? sao Tiểu Dương, ngươi chịu thiệt thoi chút a.”. Để phòng ngừa vành tai của mình thụ thương lần thứ hai, hắn rất cảnh giác điểm huyệt đạo của Lương Dịch, sau đó mới cùng Giang Thiên cởi ra quần cậu ra. Vừa tháo dây lưng lấy ra nam hình thì đã thấy huyệt khẩu nhỏ hẹp kia đã sưng đỏ cả lên.

Đôi mắt Giang Thiên híp lại, cười lạnh nói: “Đã bị đến như vậy, Tiểu Dương ngươi còn có thể chạy loạn khắp nơi, quả là tinh lực hơn người a. Hậu đình đã thành như vậy, vốn không nên dùng cái lớn nhất lên người ngươi, nhưng ngươi cư nhiên lại muốn tìm cung nữ để lên giường, điều ấy thực sự khiến ta rất tức giận. Cho nên… Ngươi đừng có trách ta. Hừ hừ”. Y nói xong, không chút lưu tình cắm chiếc nam hình cỡ lớn vào.

Hoàn đệ nhị thập tam chương.



[1]tâm dương nan tao: Tâm tình cảm thấy ngứa ngáy mà không gãi được =v=

[2] Đoạn này có lẽ chơi chữ. Anh Thiên bảo mình ngồi không (cật tố, hay còn có nghĩ là ăn chay), còn bé thái giám thì bảo anh cật thố (ăn giấm, tức là đang ghen)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, Hạ Lan Kỳ Vũ, Sưu tầm và 95 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.