Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nhất chích linh dương lưỡng chích lang - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 31.01.2018, 21:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


18


Hoàng cung của… Thương Chi quốc? Lương Dịch lăng lăng nhìn tòa kiến trúc huy hoàng hũng vĩ dù không được ánh mặt trời chiếu sáng vẫn rực rỡ kia. Đây… Đây là hoàng cung được bao phủ trong sương mù trong truyền thuyết của Thương Chi quốc, đất nước không bao giờ dùng binh lực với các nước khác sao. Kiến… Kiến trúc này thật quá to lớn. Lãng phí bao nhiêu nhân lực, vật lực, tài lực a. Nếu đúng như tính toán, có thể xây đến một trăm Tuyệt Đính Đường a. Đau lòng a, thực sự là đau lòng a.

Giang Thiên và Giang Sơn thoả mãn nhìn phản ứng của Lương Dịch. Khi thái giám xin chỉ thị an bài chỗ ở cho Lương Dịch, bọn họ không chút suy nghĩ phân phó người quét tước sạch sẽ tẩm cung của mình để Lương Dịch ở, suýt chút nữa khiến tiểu thái giám không thở nổi nghẹn chết ngay tại trận.

Oa oa, tẩm cung ư. Tẩm cung của hoàng thượng và vương tử, đó là nơi cao quý nhất của Thương Chi quốc, chưa từng có trường hợp để kẻ khác bước vào, ngay cả đám tần phi trong cung cũng không được vào đó để hầu hạ hoàng thượng. Bây giờ… Tiểu thái giám ý tứ sâu sa nhìn Lương Dịch, thầm nghĩ: ‘Xem ra không thể giúp hắn tìm cung nữ, nếu như để hoàng thượng biết, ta còn không bị lột da sao. Bất quá, nếu như mật báo, hẳn sẽ kiếm được chút tiền thưởng. Mặc dù có hơi vô nhân đạo, nhưng con người đều có thể liều chết vì tiền, huống chi ta chính là người sống vì tiền’.

Lương Dịch nào biết trong lòng tiểu thái giám đang suy nghĩ đầy ngực hiểm, tỉnh tỉnh mê mê đi theo hai huynh đệ Giang Thiên đến chính điện. Sau đó cậu liền nhìn thấy một cảnh chấn động lòng người.

Mấy trăm nữ tử giống như tiên nữ mặc cung trang long trọng đang đứng chỉnh tề; ở hành lang bên kia là mấy trăm đại thần khoác bộ quan phục tiên diễm. Thấy bọn họ bước vào, tất cả cùng quỳ xuống, sơn hô vạn tuế.

Tim của Lương Dịch bỗng nhảy nhót. Thật tốt quá, thật tốt quá. Mấy tên sài lang cuối cùng cũng trở lại đại bản doanh với thức ăn phong phú rồi. Ngắm ngắm vài phi tử, mẹ ơi, làn da đẹp không phải bình thường nha. Nhìn cảnh đẹp như vậy, ngay cả bản thân từ trước đến giờ luôn thanh tâm quả dục còn nhịn không được mà rục rịch, huống chi hai sài lang kia? Còn có còn có… Cậu quay lại nhìn các đại thần bên kia. Ha ha ha, nhìn vẻ mặt của những đại thần này đầy chính nghĩa, thực sự khiến cậu hài lòng muốn chết. Bởi vì Sấu Ngọc từng nói qua, xưa nay đám thần tử chính trực tuyệt đối sẽ không ngồi yên nhìn hoàng thượng hoang dâm, huống chi hoàng thượng của bọn họ lúc này lại đem về một nam nhân không có khả năng sinh hài tử. Lương Dịch dường như đã nhìn thấy tương lai tươi đẹp, nghĩ đến ngày mình thoát khỏi giam cầm sắp đến gần, cậu liền nhịn không được chảy nước mắt mừng vui. Ô ô ô, thật tốt quá, lão thiên gia tại giây phút cuối cùng cũng không quên cậu a.

Giang Thiên và Giang Sơn thích thú nhìn biểu tình biến hóa liên tục của Tiểu Dương, thầm nghĩ: cậu lại muốn tìm chuyện tốt gì nữa đây? Chẳng lẽ vẫn còn chưa từ bỏ ý định, lại muốn đào tẩu sao. Không được, tuyệt đối không thể vì trở về hoàng cung mà lơ là, trước mắt họ không phải con cừu ngoan hiền mà là linh dương quật cường luôn muốn chạy trốn.

Ba người mang tâm tư khác nhau. Giang Thiên sau khi bảo mọi người bình thân, liền tiện thể nói: “Hôm nay ta và Nhị đệ có chút mệt mỏi, các ngươi trước tiên cứ về đi đã, đợi đến mai tiếp tục đại yến bách quan và hậu cung.” Nói xong cố ý ngáp một cái. Mọi người thức thời liền lui ra.

Đợi, đợi, đợi đã. Lương Dịch há hốc mồm nhìn đám tần phi như bị thủy triều cuốn đi sạch sẽ. Không đúng a, Sấu Ngọc không phải đã nói vậy sao? Những lúc như thế này, sẽ có một, hai phi tử được sủng ái mặt cười như hoa tiến lên mời hoàng thượng cùng mình vào tẩm cung an giấc, sau đó sẽ làm vài động tác kiều mị vô cùng ám chỉ các nàng sẽ hảo hảo hầu hạ. Tiếp sau đó, hoàng thượng sẽ cảm giác lâng lâng theo các nàng đi a. Vậy tại sao lúc này không có nữ tử nào đến yêu sủng[1], mà hai sài lang mỗi người kẹp cậu một bên tiếp tục tha cậu đến tẩm cung. Còn nữa còn nữa, tại sao bạch mã vương tử lại ở cùng chỗ với hoàng thượng. Hắn không phải nên ở trong phủ đệ bên ngoài cung sao? Lương Dịch nghĩ đầu của mình sắp nứt ra rồi. Chờ đến khi cậu lấy lại tinh thần thì bản thân đã được đặt trong một gian phong rực rỡ khôn cùng trong cung điện.

Trong phòng, không cần phải nói, được đặt một chiếc giường vô cùng rộng và phô trương. Đương nhiên, hai huynh đệ Giang Thiên là những nam nhân yêu cầu rất hà khắc, chăn màn gối đệm của bọn họ khoa trương đến trình độ nào, thỉnh các vị muội muội tự tưởng tượng.

Lương Dịch vẫn chưa kịp tiêu hóa được sự kinh hãi của mình, hạ thể liền thấy mát lạnh. Cúi đầu nhìn, quần đã bị hai tên sài lang nôn nóng như khỉ kia kéo xuống.

“Này uy, các ngươi nên phải hỏi ta có đồng ý hay không đã chứ.” Lương Dịch bị dọa đứng im một chỗ, động cũng không dám động. Lại nghe “đương” một tiếng, cái gỗ mềm đáng lẽ đang bị nhét trong hậu huyệt cậu, khi cậu bị cởi quần liền rơi xuống bàn chân của Giang Thiên.

Dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết trên mặt hai sài lang lúc này sẽ có bao nhiêu biểu tình. Nếu như lúc này không rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm, Lương Dịch thật sự rất muốn thưởng thức một phen, chỉ tiếc cậu hiện tại chỉ dám cúi đầu nhìn ngón chân mình.

“Nói, nó rơi ra từ lúc nào?” Âm thanh của Giang Thiên giống như từ địa ngục truyền đến, từng chữ từng chữ được nói ra đều thoát từ kẽ răng. Tốt lắm, y vậy mà không biết Tiểu Dương vẫn còn thủ đoạn như vậy. Xem ra y đã quá khinh địch rồi.

Hoàn đệ thập bát chương.



[1]Yêu sủng: muốn được sủng ái




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


19


“Ta không biết.” Lương Dịch lí trực tráng khí[1] nói. Sấu Ngọc từng nói, khi ngươi làm chuyện xấu mà sợ bị phạt, cách duy nhất là không thừa nhận mình đã làm chuyện đó, hơn nữa ngay cả trong bụng ngươi cũng phải niệm rằng mình không phải người làm, như vậy khi ngươi nói dối, kẻ khác mới tin tưởng.

“Đại ca, cảnh giới nói dối trơn tru của Tiểu Dương này đã vượt cả ta và ngươi rồi.” Giang Sơn hừ hừ hai tiếng, cúi xuống nhặt cái nút bằng gỗ mềm kia: “Ta dám khẳng định, hắn từ khi lên xe đã bắt đầu đẩy cái này ra.”

“Di, chiêu này sao lại mất hiệu lực a? Hơn nữa hắn có thể phân tích rất chính xác nữa.” Trong lòng Lương Dịch bỗng thấy có một cơn gió thổi vù vù, sau đó trước mắt cậu hiện lên một bóng đen rất lớn, nháy mắt đã bị Giang Thiên đặt lên giường, nghiến răng nghiến lợi hét: “Sơn nhi, đem cái lớn nhất lại đây, thuận tiện đem luôn cả dây lưng ra.”

Dây lưng? Oa oa oa. Tuy không biết dây lưng để làm gì, nhưng nghe đã biết là thứ không tốt đẹp gì. Lương Dịch liều mạng giãy dụa: “Không nên, ta đã nói rõ là không phải do ta làm mà. Suốt mấy ngày vừa rồi ta đều ngồi trên xe cùng các ngươi mà.” Ô ô ô, cậu rõ ràng đã làm đúng y như lời Sấu Ngọc, vì sao hai tên sài lang này còn không tin cậu? Nhất thời cậu đã quên một câu danh ngôn kinh điển khác của Độc Cô Sấu Ngọc: “Đừng nói dối với người so với ngươi còn giỏi bịa đặt hơn, bằng không ngươi sẽ càng đau khổ.”

Giang Thiên đâu chịu nghe cậu giải thích, ba ba ba điểm mấy huyệt đạo của cậu, sau đó cởi quần cậu ra, ngón tay không chút lưu tình nào đâm vào trong tiểu huyệt nhanh chóng co rút của cậu, sau cười lạnh nói: “Nơi này hôm nay còn chặt hơn so với ngày hôm qua, vậy mà ngươi còn dám nói không biết rơi ra từ lúc nào. Ta cho ngươi nói xạo, ta cho ngươi nói xạo này. Ba ba ba…”

Bị hai niên thiếu nhỏ hơn mình đánh đòn, tư vị đích xác không dễ chịu chút nào. Thế nhưng càng không dễ chịu hơn là cậu bi thảm bị nhét một cái nam hình bằng noãn ngọc cỡ vừa. Hơn nữa cậu cũng biết dây lưng tinh xảo có khóa kia để làm gì rồi. Nó góp phần cố định nam hình, không cho cậu đẩy cái nam hình ấy ra.

Lương Dịch ngồi trong Nặc Đại của Ngự hoa viên, bi ai thương tiếc cho tình cảnh của mình, vật ở phía dưới đang hoàn thành tốt công tác mở rộng nơi đáng xấu hổ của cậu. May mà Giang Thiên thấy cậu khóc thảm thiết quá nên cuối cùng đổi thành cái cỡ vừa, bằng không cậu e rằng mông hiện tại đã nở hoa rồi.

Hai thái giám cao to mặt vô biểu tình giám sát cậu. Lương Dịch vốn rất muốn lợi dụng cơ hội này để đào tẩu, nhưng sau khi Giang Thiên cười nhạt để họ biểu diễn vài chiêu mà theo lời người khác là mánh khóe của xiếc ảo thuật, cậu liền triệt để từ bỏ ý nghĩ xằng bậy ấy. Hôm nay mới biết được vì sao Sấu Ngọc nói trong tiểu thuyết võ hiệp luôn thích miêu tả thái giám thành tuyệt đỉnh cao thủ với võ công cao cường đến đáng sợ. Bởi vì đây căn bản là sự thực.

Lương Dịch, ngươi cần phải phấn chấn lên, còn ỉu xìu xìu như vậy nữa thì ngươi xong rồi, ngươi sẽ thực sự biến thành của hai sài lang kia… Ai, ngươi phải xốc lại tinh thần, cần phải chiến đấu bất khuất đúng theo kế hoạch tác chiến đã được vạch ra, biết chưa? Cậu tự động viên mình ở trong lòng, sau đó đứng lên, cười cười hỏi hai thái giám: “Cái kia… Hai vị đại ca, tẩm cung của hoàng hậu ở đâu vậy?”

Hai thái giám nhìn nhau một cái, mặt vô biểu tình nói: “Hoàng thượng không có hoàng hậu. Người được lập trước kia bởi vì chống đối hoàng thượng mà bị phế bỏ.”

Nga, đúng là sài lang vô tình. Lương Dịch yên lặng trong lòng cầu nguyện cho vị hoàng hậu không may mắn kia vài phút: “Vậy… vậy cung điện của phi tử được hoàng thượng sủng ái nhất ở đâu?”

Hai người thái giám lại nhìn nhau, thầm nghĩ người được chọn làm hoàng hậu tương lai vẫn còn đang trong quá trình tuyển chọn, hiện tại nếu biết lôi kéo quan hệ, xem ra cơ hội được tuyển sau này còn lớn hơn. Bất quá vương đã phân phó, chỉ cần không chạy trốn, cậu có thể tùy ý đi loạn trong cung, do đó làm như vậy cũng không coi là trái với mệnh lệnh. Bởi vậy mới vội vã tươi cười nói: “Trước khi công tử đến, Lệ phi được sủng ái nhất. Hôm nay… Hắc hắc hắc. Công tử muốn tìm nàng nói chuyện sao.”

Tuy cảm thấy nghi hoặc trước thái độ thay đổi nhanh chóng của hai vị thái giám đại ca này, bất quá Lương Dịch không hao tâm tốn sức đi tìm hiểu, đứng dậy tùy ý bọn họ dẫn tới một tòa lầu các tinh xảo. Nhìn cũng ra Giang Thiên trước đây thực sự rất sủng ái phi tử này. Trong viện cư nhiên dùng hai viên phỉ thúy rất to khắc thành hình cái cây trông rất sinh động. Cung nữ và thái giám cũng nhiều, chỉ trong viện tử đã có hơn mười một người. Tốt, cậu tìm vị phi tử được sủng ái ấy để làm công tác tư tưởng cho nàng.

Tranh thủ lúc hạ nhân đi thông báo, Lương Dịch khom lưng cúi đầu nghiên cứu hai cái cây phỉ thúy vô giá kia. Thật lãng phí a. Nếu trộm cái này về Tuyệt Đính Đường, như vậy các huynh đệ trong tất cả các đường sẽ đến Tam Bạch Lâu mở tiệc rượu một năm. Hoặc là tặng đám thổ phỉ kia, như vậy có thể cứu giúp ít nhiều bách tính bần cùng.

Câu đang tán tụng, bên tai bỗng nhiên truyền đến một âm thanh dễ nghe như hoàng anh xuất cốc, ôn nhu uyển chuyển nói: “Thiếp bái kiến Lương công tử. Chẳng biết Lương công tử giá lâm, có gì chỉ giáo?” Lương Dịch vừa quay người, liền thấy một tiểu mỹ nhân ngay cả tưởng tượng cậu cũng không tưởng tượng nổi đang làm tư thế ưu nhã không gì sánh được, hướng cậu vạn phúc[2]. Lập tức, trong đầu cậu “Oanh” một tiếng, toàn bộ hóa thành trống rỗng.

Hoàn đệ thập cửu chương.


[1] Lí trực tráng khí: lẽ thẳng khí hùng; cây ngay không sợ chết đứng; vàng thật không sợ lửa; có lý chẳng sợ

[2]Vạn phúc: lời chào của phụ nữ thời xưa

Cây làm bằng phỉ thúy:





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


20


Không có thiên lý nha, không có thiên lý nha. Mỹ nhân như vậy lại phải đi hầu hạ tên sài lang hung ác độc địa như thế kia sao. Trong khi đó, bản thân một hảo thanh niên võ công cao cường, săn sóc ôn nhu, anh tuấn đầy tiền đồ, quang minh chính đại, thế nhưng không chiếm được ưu ái của nữ nhân. Ô ô ô, thật là không có thiên lý.

Lệ phi nhìn Lương Dịch nước mắt lưng tròng, khóe miệng co rút, hai tay nắm thành nắm đấm, bộ dạng vô cùng thất thường, không khỏi quan tâm hỏi: “Lương công tử? Ngươi đã xảy ra chuyện gì? Là do bệnh cũ đột nhiên phát tác sao?” Hay thật, có người nói đối phương là người có khả năng cạnh tranh ghế hoàng hậu nhất, cho nên mình không thể chậm trễ đón tiếp.

“Không có… Ta… Ta chỉ là đang cảm thán trời xanh đối xử với ta không công bằng chút nào, thật sự là quá không công bằng.” Lương Dịch buồn bã nói. Chung tình, người đẹp lục la sam, không chiếm thành của mình được, thật uổng phí. Ai, tạo hóa trêu người a. Không để cho ngươi ta gần nhau, cũng không cho ngươi ta gặp lại. Ai, ai, ai… aiiii.

Lệ phi nào biết cậu bây giờ đang bộc phát thi hứng cảm thán, còn tưởng cậu xấu hổ, vội vàng truy hỏi: “Lương công tử, trong cung có rất nhiều ngự y, không bằng thỉnh họ đến xem thử.”

“Nga, không cần.” Lương Dịch phẩy phẩy tay: “Ta chỉ là thấy hai cái cây này rất đáng giá, nhất thời thương cảm mà thôi. Ngươi không cần để ý ta. Nào nào nào, chúng ta vào phòng nói chuyện.”

Sắc mặt Lệ phi thoáng cái trở nên hưng phấn, thanh âm đột nhiên cao lên một quãng tám: “Thật sao? Công tử thích hai cái cây bằng phỉ thúy này? Vậy chờ một chút, thiếp phân phó thái giám đào lên tặng công tử, coi như là tấm lòng của thiếp.” Thật tốt quá. Nếu như thế, mình chẳng phải đã tạo được mối quan hệ cùng hoàng hậu nương nương tương lai sao? Cho dù bị thất sủng cũng không phải quá lo lắng.

“A? Không không không… Như thế… Vật đáng quý như thế ta sao vậy cướp của mỹ nhân được?” Lương Dịch luống cuống chân tay cự tuyệt, trong lòng càng thêm bi thống: “Tiểu mỹ nhân kia vừa gặp ta đã chung tình, nếu không tại sao lại dứt khoát tặng ta vật đáng quý như vậy. Chỉ là tiểu mỹ nhân a, ngươi là vợ người ta, ta không thể làm chuyện có lỗi với lương tâm được. Chúng ta… Chúng ta đã bị định trước là hữu duyên vô phân a. A a a. Ông trời, ngươi đối với chúng ta thật quá tàn nhẫn. Nếu đã sinh ra linh dương, vì sao còn muốn sinh ra hai sài lang kia nữa?

Cậu yên lặng cảm thán, không may mảy phát giác mình lúc này đang rơi vào tình trạng “tự kỷ” mà Độc Cô Sấu Ngọc từng nói. Lệ phi sớm đã nghênh cậu và hai thái giám vào trong phòng, tức thì có nha đầu dâng nước trà điểm tâm.

Lệ phi nét mặt tươi cười khuyên họ dùng một ít, một bên khiêm tốn nói: “Đồ ở đây mặc dù so ra kém xa đồ ở nơi của vương và vương tử, nhưng cũng là thượng phẩm trong cung, tốt xấu cũng có thể tạm chấp nhận. Dù sao cũng đã đến chỗ thiếp một chuyến, cũng nên để cho thiếp một chút mặt mũi.”

Lương Dịch nhìn hai thái giám một chút, khụ một tiếng nói: “Nhị vị đại ca theo ta nửa ngày, cũng mệt mỏi rồi. Các ngươi tới biệt ốc trước đi, ta cùng Lệ phi tỷ tỷ nói chuyện một chút.”

Hai thái giám nhìn nhau, thầm nghĩ: đang là ban ngày, huống chi trong phòng còn có các nha đầu thái giám, nói vậy cũng không có gì kì quái, cũng không nên đắc tội hắn. Nghĩ vậy, liền cười nói: “Công tử cứ tự nhiên ở đây nói chuyện, đợi khi đại vương và vương tử bãi triều, bọn nô tài sẽ trở lại đón công tử về dùng bữa trưa.”

Lương Dịch chán ghét nói: “Bọn họ tốt nhất đừng nhớ ra ta. Các ngươi cũng không cần nhắc nhở, dù sao ta cũng không đói.” Một bên thầm nghĩ: dùng bữa với hai sài lang kia làm sao có thể bằng tự tại uống trà dùng điểm tâm cùng mỹ nữ quốc sắc thiên hương.

Lệ phi thấy cậu đuổi người của mình, thầm nghĩ: Kỳ quái, hắn có dự tính gì? Chẳng lẽ là hắn vì muốn được chọn làm hoàng hậu mà đến lôi kéo ta sao? Ân, quả thực như vậy. Ta cũng không thể buông tha cơ hội này. Theo nguồn tin đáng tin cậy, nam nhân tướng mạo bình thường này thế nhưng lại là ứng cử viên nặng ký nhất cho ngôi vị hoàng hậu. Ai, tuy rằng ta không nhìn ra hắn có điểm nào khiến người ta yêu thích, nhưng ai bảo vương và vương tử lại mê luyến hắn?

Lương Dịch ngó trước ngó sau không thấy ai nữa, mà Lệ phi lại không nhìn mình, trong lòng không khỏi than thở: Ai, thảo nào Sấu Ngọc nói đẹp trai quá cũng là một tội lỗi. Hôm nay ta rốt cuộc cũng minh bạch. Một mặt tiến lại gần, lặng lẽ nói với Lệ phi: “Ngươi có muốn leo lên ghế hoàng hậu không?” Tiểu mỹ nhân, xin lỗi, kiếp này ngươi ta vô duyên gần nhau, ta chỉ có thể giúp ngươi nắm lấy ngôi vị hoàng hậu. Khiến ngươi yêu ta mà lại không bồi thường được cho ngươi rồi.

Lệ phi lại càng hoảng sợ, cho rằng mình nghe lầm, cười nói: “Thiếp nghe nhầm phải không? Hay là công tử đang đùa giỡn thiếp? Lời này không thể nói lung tung.”

Lương Dịch hoàn toàn thất vọng: “Ngươi sợ cái gì? Ta thật tâm vì ngươi, đừng cô phụ tình cảm của ta.” Cậu thâm tình nhìn Lệ phi, cổ vũ nàng nói ra nguyện vọng của mình.

Lệ phi đảo mắt mấy vòng, thầm nghĩ: Thì ra là ta đã đoán sai, chẳng lẽ hắn đến để tìm hiểu ý đồ của ta, xem ta có ý tranh đoạt với hắn hay không? Có lẽ là đang xác định ta là địch hay là bạn? Ân, lúc này phải cẩn thận một chút. Nghìn vạn lần không được khiến hoàng hậu nương nương tương lai cho rằng ta có hiềm nghi mà tranh thủ tình cảm, bằng không sẽ chết không toàn thây mất. Liền cười nói: “Công tử nói gì vậy? Với dung mạo và thân phận của thiếp, không bị đại vương chán ghét vứt bỏ mà ban cho thiếp làm một phi tử, đã là thiên ân vô cùng rồi, nào dám có tâm tư được voi đòi tiên? Huống chi thiếp thực sự không có lợi gì khi tranh đoạt. Công tử không nên giễu cợt thiếp?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.