Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nhất chích linh dương lưỡng chích lang - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 31.01.2018, 21:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


15


“Vấn đề gì? Tiểu Dương của chúng ta tuyệt như vậy, lại có tinh thần phấn chấn như thế, ngươi còn lo lắng gì nữa?” Giang Thiên dửng dưng hỏi, ngón tay thỉnh thoảng co duỗi trong tiểu huyệt nóng chặt.

“Ta lo rằng Tiểu Dương bây giờ tiêu hồn như thế, vạn nhất sau này chúng ta tiến vào, còn chưa kịp động vài cái đã bị hắn kẹp chặt khiến tiết ra thì làm sao? Ngươi phải biết rằng, vật phía dưới không giống với ngón tay, nó không chịu sự điều khiển của đại não ngươi a.” Ngón tay Giang Sơn cũng nhanh chóng ra ra vào vào.

Giang Thiên nghe vậy, nghiêm mặt nói: “Đây thực sự là một vấn đề, bất quá mặc kệ đi. Xe đến trước núi ắt có đường[1], cùng lắm thì bảo quốc sư bào chế vào viên thuộc để chúng ta dự phòng.”

Giang Sơn trầm mặt nói: “Miễn đi, muốn nhân cơ hội hại ta cũng không dễ như vậy đâu. Hơn nữa, ta đường đường là bạch mã vương tử, cư nhiên cần dùng đến dược vật. Việc này truyền ra ngoài, ta còn mặt mũi nào gặp người khác? Chỉ sợ những người sùng bái ta đều sẽ thắt cổ tự tử.”

“Không sao, bọn họ sẽ không tự sát, bởi vì còn có ta a. Ta chắc chắn sẽ không phản đối việc bọn họ chuyển sùng bái của mình từ trên người ngươi sang ta đâu.” Giang Thiên ha ha cười, né một quyền của Giang Sơn, sau đó cầm lấy nam hình cười nói: “Được rồi được rồi, đi vào vấn đề chính thôi nào. Để chúng ta sớm có thể chân chính ăn tươi Tiểu Dương, mấy ngày nay cần phải nhẫn nại.”

Ngón tay được bỏ ra, Lương Dịch vừa thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm bản thân giãy dụa nhiều cũng thấy mệt mỏi, vừa lúc nhân cơ lấy hơi định nói. Nhưng không đợi cậu kịp lấy một hơi, tiểu huyệt trống rỗng lập tức bị thứ gì đó lớn hơn chen vào.

“A a a a a a a, hai sài lang các ngươi nhất định sẽ không được chết tử tế. Các ngươi… Các ngươi đem cái gì tiến vào vậy? … Oa oa oa oa, ta đau chết mất.” Lương Dịch giống như con cá sắp chết ở trên giường giãy lên hai cái, cuối cùng bị cơn đau nhức đoạt đi khí lực toàn thân, phía sau tựa như bị một cái đinh rất to từng chút từng chút đâm vào, đau đớn khiến cậu cả người cứng ngắc.

Giang Sơn cùng Giang Thiên không phải thiện nam tín nữ[2] gì cả, thế nhưng lúc này nhìn Tiểu Dương lệ rơi đầy mặt, không hiểu vì sao ngực cảm thấy rất khó chịu. Giang Thiên lấy cái nam hình bằng gỗ mềm kia ra, bất đắc dĩ nói: “Được rồi được rồi, Tiểu Dịch Dịch, đừng khóc nữa. Ta đổi sang cái nhỏ hơn, được không?”

Giang Sơn vươn đầu lưỡi, hôn lên nước mắt trên mặt Lương Dịch, ôn nhu nói: “Tiểu Dương, ngươi khóc khiến lòng ta tan nát. Thật là, từ trước đến giờ chưa có ai khiến ta cảm thấy đau lòng như thế, vậy mà đối với ngươi lại… Ai, lẽ nào bởi vì ngươi quá đơn thuần đến mức ngu ngốc sao?” Hắn lời còn chưa dứt, Lương Dịch bỗng nhiên ngẩng đầu, một ngụm cắn lấy lỗ tai của hắn. Trong phòng nhất thời vang vọng tiếng kêu thảm thiết như quỷ khóc sói gào của hắn.

Giang Thiên luống cuống tay chân dùng sức kéo đầu Lương Dịch ra, thật vất vả mới bắt cậu nhả ra. Lỗ tai của Giang Sơn suýt chút nữa bị cắn đứt, từ bên tai chảy ra tơ máu, đau nhức hắn kêu gào loạn cả lên.

“Ha ha ha ha…”, Lương Dịch hết giận cười: “Hừ hừ, ta thừa nhận ta rất ngốc. Một đại nam nhân, cư nhiên bị hai thiếu niên nhỏ hơn mình gần đến mười tuổi làm cái chuyện đáng xấu hổ này. Hơn nữa, ta đánh không lại các ngươi, ta hiện tại, vô luận thế nào thì cũng đã rơi vào tình cảnh thảm hại này. Nhưng các ngươi nghe đây, ta đã không còn gì cả, cho nên ta cái gì cũng không sợ nữa, cho dù cả người bị đánh đập[3], cũng đủ can đảm để kéo hoàng đế ngã ngựa. Từ hôm nay trở đi, các ngươi luôn phải cẩn thận ta sẽ đánh lén. Ta khiến các ngươi phải trả giá đắt vì đã làm việc này.”

Giang Thiên cùng Giang Sơn liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt bỗng nhiên trở nên nghiêm túc. Một lúc sau, Giang Thiên mới cười nói: Tiểu Dương thực sự rất đáng yêu, có chí tiến thủ rất mãnh mẽ a. Được thôi, chúng ta sẽ chờ ngươi tùy lúc tùy chỗ đánh lén.” Y bỗng nhiên ôm lấy Lương Dịch cười nói: “Ta hình như xác thực bị linh dương không giống người thường như ngươi hấp dẫn rồi.”

“Không giống người thường?” Lương Dịch ngơ ngác nghĩ. Cậu có cái gì không giống người thường a? Bị xâm phạm đương nhiên sẽ nỗ lực báo thù, đây là đạo lý hiển nhiên a. Lẽ nào kẻ khác sau khi bị xâm phạm yêu luôn bọn họ thì mới là bình thường sao? Không đúng a. Hay là muốn bản thân nước mắt nước mũi ai điếu khóc lóc vì bị mất đồng trinh, thuận tiện oán hận đem mười tám đại tổ tông của bọn họ chửi rủa thì mới được coi là bình thường sao? Thế nhưng Sấu Ngọc rõ ràng nói với cậu, cần phải biết tùy lúc tùy chỗ dùng nước mắt làm vũ khí, nhưng không được làm ra vẻ yếu đuối. Như vừa rồi, cậu không phải thành công dùng nước mắt khiến Giang Thiên đổi đại đầu gỗ thành tiểu đầu gỗ sao? Hơn nữa vốn từ mắng chửi người của cậu thực sự hữu hạn a, hiện tại Sấu Ngọc cũng không có ở đây, cậu biết đi đến đâu mà học đây.

Cậu ở chỗ này miên man suy nghĩ, Giang Sơn sớm đã đi tìm vải bông băng lại lỗ tai của mình, vừa nhìn trên khuôn mặt Lương Dịch nước mắt vẫn còn vương lại chưa khô, lửa giận trong bụng nhất thời hóa thành nhu tình, điểm điểm mũi cậu nói: “Ngươi còn có mặt mũi mà khóc a, lỗ tai ta sắp rụng ra rồi mà ta cũng không khóc nha.Namnhi không dễ dàng rơi nước mắt, ngươi không biết sao?” Hắn nào biết Lương Dịch đã sớm bị tẩy não bởi câu “nam nhân khóc lóc cũng không phải tội lỗi”  của Độc Cô Sấu Ngọc.

Lương Dịch còn đang khổ sở suy nghĩ phản ứng như thế nào mới là bình thường, quay đầu lại thấy Giang Sơn đang đối diện mình mỉm cười, cậu oa một tiếng kêu to, cơ thể giật bắn lên nói: “Ngươi… Ngươi sao lại cười với ta? Ngươi… Ngươi thật là bị ngược cuồng sao? Càng bị ngược đãi lại càng vui sướng, ta thật không ngờ rằng đường đường là bạch mã vương tử của Thương Chi quốc, cư nhiên lại có ham mê biến thái này.”

Hoàn đệ thập ngũ chương.



[1]Xe đến trước núi ắt có đường: ý là đừng ngại khó, nhất định sẽ có cách vượt qua.

[2]Thiện: Lành, tốt, trái với ác; giỏi khéo. Nam: đàn ông con trai. Tín: tin, đức tin. Nữ: đàn bà con gái. Thiện nam là người nam lành. Tín nữ là người nữ có tín ngưỡng. Thiện nam tín nữ là các tín đồ nam nữ.

[3] Nguyên văn là khoát thượng nhất thân quát (豁上一身刮) Mình không hiểu lắm nên chém bừa.

___ ___




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


16


“Sấu Ngọc a, ngươi mau tới cứu ta a. Ai có thể ngờ ngươi tuy có thể nằm ngủ chiêm bao nhưng trước sau lại không thấy được rằng nhân vật gặp xúi quẩy ấy lại chính là ta đây chứ. Ô ô ô, tất cả đều là do ngươi hại ta.” Lương Dịch lẩm bẩm khóc lóc kể lể, thình lình Giang Sơn tiến lại gần, nguy hiểm nở nụ cười nói: “Tiểu Dương, ta rất hiếu kì gia khỏa Độc Cô Sấu Ngọc mà ngươi nhắc đến là ai. Suốt dọc đường, ta thấy ngươi nhắc đến hắn không dưới mười lần, chẳng lẽ sự thuần khiết của ngươi chỉ là vẻ ngoài ngươi tạo ra, còn thực chất ngươi đã sớm đã có gian tình với Độc Cô Sấu Ngọc kia?” (Câu này ta chém) Hắn dựa sát vào Lương Dịch uy hiếp, lại bị cậu nhổ nước bọt dè bỉu.

Chỉ nghe thấy cậu gào khóc kì quái kêu lên: “Cái gì chứ, ngươi cho là ai cũng biến thái như ngươi sao. Sấu Ngọc và ta vô cùng trong sạch, ngươi không được phỉ báng chúng ta. Huống chi hắn là thê tử của Đường chủ chúng ta, lại còn là một tiểu ma quỷ, ngoại trừ đường chủ không sợ chết ra, ai dám đi chọc hắn chứ.”

Giang Thiên nói: “Nga, thì ra là nữ hài tử. Bất quá sao lại nói như vậy, chẳng lẽ hắn rất mạnh mẽ sao?” Y vừa nói vừa cởi dây trói cho Lương Dịch, sau đó điểm huyệt đạo không cho cậu giãy dụa. Y biết Lương Dịch có thể sẽ đau, vì vậy mới dụ dỗ cậu nói chuyện để cậu quên đi nỗi đau. Nếu như Độc Cô Sấu Ngọc có ở đây, chắc chắn sẽ kinh ngạc vì nhân loại từ hai nghìn năm trước đã biết đến liệu pháp phân tán tư tưởng.

Lương Dịch quả nhiên trúng kế nói: “Ngươi nói bậy bạ cái gì vậy? Sấu Ngọc là nam hài tử. Đường chủ của chúng ta mới không giống các ngươi a, hắn thật tâm yêu Sấu Ngọc. Tuy rằng trong đường của chúng ta từ trên xuống dưới đều vừa yêu vừa hận Sấu Ngọc, nhưng vì đường chủ, chúng ta cũng chỉ có thể nhẫn nại một đường chủ phu nhân như vậy.”

Ánh mắt Giang Sơn nhìn Lương Dịch chăm chú, bỗng nhiên ha ha cuồng tiếu, chỉ thiếu điều ngã vật trên mặt đất, một bên chỉ tay vàoLương Dịch nói: “Tiểu Dương… Ngươi… Ví dụ ở ngay bên cạnh ngươi… Ngươi… Ngươi thế nhưng ngay cả việc như vậy mà cũng không biết sao? Oa ha ha ha… Khinh công của ngươi tốt như vậy, có đi nhìn lén thì cũng công khai nhìn lén… Oa ha ha ha… Cơ hội tốt như thế, cư nhiên không biết đi tham quan học hỏi một chút. Ngươi thật đúng là thuần khiết đến tột cùng a. Thật khiến chúng ta có cơ hội hưởng thụ mỹ vị ngươi đây…”

Câu nói ấy làm khơi dậy chuyện thương tâm cũ của Lương Dịch, cậu méo miệng nói: “Ai nói ta không đi nhìn trộm… Thế nhưng nhìn trộm không thành. Bọn họ ngay cả quần còn chưa cởi đã tháo rèm xuống, sau đó ta bị tiếng thét chói tai của Sấu Ngọc dọa ngất xỉu. Đã thế, tên đường chủ không có lương tâm của chúng ta còn cân nhắc xem có nên giết ta diệt khẩu, may mà ta giả bộ ‘mất trí nhớ tạm thời’ như Sấu Ngọc đã nói với ta, mới tránh được một kiếp. Hắc hắc.” Cậu bỗng nhiên nở nụ cười: “Bất quá đường chủ chúng ta cũng không sống khá giả, trên người trên cổ thậm chí cả trên mặt hắn mấy ngày liên tục đều có vết thương. Ha ha ha, Sấu Ngọc thực sự rất quan tâm đến ta, giúp ta trả thù này.”

Giang Thiên và Giang Sơn nhất thời rùng mình một cái. Tiểu Dương ngốc này tuy rằng ngốc nghếch, nhưng lại là một ác ma. Đường chủ của cậu bị hành hạ thành như vậy, cậu còn không quên cười trước nỗi đau của người khác. Nếu như nạp cậu làm phi, tương lai sau này nếu một trong hai người bọn họ không cẩn thận chết trận, cậu liệu có hạ chiếu đại xá thiên hạ khắp chốn mừng vui hay không. Ân, với thái độ hiện tại của Tiểu Dương đối với bọn họ,  điều này không phải là không có khả năng.

Nam hình bằng gỗ mềm nhỏ nhất kì thật chỉ bằng hai ngón tay, cho nên không khiến Lương Dịch quá đau đớn, chỉ là cảm giác xấu hổ này lại như muốn đốt cháy thần kinh của cậu. Giang Thiên thấy cậu bởi vì bị điểm huyệt mà an tĩnh lại, liền bảo Giang Sơn đến trù phòng mang một chút đồ ăn khuya. Lương Dịch mấy ngày nay vì lo lắng mình sẽ bị ăn thịt nên chưa bữa nào ăn uống tử tế, hiện tại cậu đã biết “ăn” này không giống với “ăn” kia, tự nhiên sẽ không còn lo lắng đồ ăn làm từ thịt người.

Giang Sơn vừa bước ra khỏi cửa, đám tiểu thái giám đã chụm lại cười nịnh nọt nói: “Vương tử khoái hoạt vô cùng a, chúng ta nghe tiếng trong phòng quả thực giống như long trời lở đất. Thật là, vương và vương tử đều dũng mãnh phi thường, cũng không thông cảm cho người ta là lần đầu tiên hầu hạ, cứ dũng mãnh như vậy … Di, tai của vương tử làm sao vậy? Sao phải băng lại?”

Giang Sơn vẻ mặt hắc tuyến, thực sự là uất ức nghẹn muốn chết, rõ ràng còn chưa kịp ăn gì cả đã bị đá một cước, ngay cả lỗ tai cũng suýt chút nữa hy sinh oanh liệt. Đám thái giám này lại nói như vậy, tuy rằng chỉ là nịnh hót, nhưng lúc này nghe phá lệ chói tai. Mấy gia khỏa quan tâm đến chủ nhân này lại còn không ngừng nghiên cứu vết thương trên tai hắn. Hắn thật sự rất tức giận nha, nhưng lại không thể phát tác, không thể làm gì khác ngoài hàm hồ nói: “Không… không sao cả. Được rồi, các ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi, ở đây không cần phải hầu hạ.”

Đi xa rồi mà hắn vẫn còn nghe thấy âm thanh ríu ra ríu rít của chúng thái giám, đơn giản là suy đoán tai hắn rốt cục là bị sao. Lông mi nhướn lên vài cái: đám thái giám đúng là không có việc gì làm, ngày mai bảo đại ca thay toàn bộ bọn họ.

Đến nhờ trù tử làm mấy món nóng nóng. Bổ thang không thể nhất thời làm xong, cho nên trù tử thỉnh hắn về trước đã, nói sau khi làm xong sẽ tự mình đưa tới.

Lương Dịch vốn không chịu ăn đồ ăn của kẻ địch, nhưng chỉ bảo thuần phác của Độc Cô Sấu Ngọc vẫn còn vang bên tai: “Thân thể chính là tiền vốn của cách mạng. Ta cực kì coi thường tù binh không chịu ăn, tuyệt thực mà chết không chỉ thống khổ, lại còn tiết kiệm lương thực cho kẻ địch. Chi bằng ăn cho no bụng, có khí lực, sau đó nháo doanh trại của địch một trận long trời lở đất, như thế mới là anh hùng chân chính.” Đây là mấy lời Độc Cô Sấu Ngọc khuyên nhủ một Ninja Nhật Bản bị bắt giam. Bất quá hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, những lời đối với Ninja kia mà nói căn bản là vô dụng, hôm nay lại được Lương Dịch coi là lời lẽ chí lý.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 21:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 940 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


17


Nhìn Lương Dịch lang thôn hổ yết, ăn uống thả cửa không chút hình tượng, Giang Thiên và Giang Sơn trợn tròn mắt. Tiểu Dương này… Tiểu Dương này đúng là không giống với người thường a. Phút trước vẫn còn vừa khóc vừa gào kể lể chuyện bi thảm xảy ra với mình, nước mắt trên mặt vẫn còn chưa khô, phút sau thế nhưng đã có thể ăn uống sung sướng như vậy.

Huynh đệ bọn họ tự nhận là mình rất giỏi trong việc nhìn thấu tâm tư người khác, vốn nghĩ rằng Tiểu Dương tuy ngu ngốc nhưng nhất định sẽ có tự tôn cao ngạo, sau khi làm chuyện này với cậu, đại khái cũng sẽ biến thành hoạt tử nhân[1]. Bất quá đến khi đó họ cũng không có cảm giác gì cả, chung quy cũng chỉ là món đồ chơi mà thôi, nếu chơi chán thì có thể vứt bỏ. Đây chính là đặc tính của bọn họ. Bằng không ban đầu Giang Thiên sẽ không chỉ vì bộ dạng thú vị của Lương Dịch khi nằm trong bụi cây mà bắt cậu mang về.

Thế nhưng hôm nay, sự việc hoàn toàn vượt quá tầm kiểm soát của bọn họ. Bọn họ vốn cho rằng đây chỉ là một Tiểu Dương đơn thuần, vậy mà cậu có thể nắm lấy bất cứ cơ hội nào để công kích họ, chứng cứ chính là vành tai bị thương vẫn còn băng lại của Giang Sơn. Cao ngạo tự tôn của cậu không cho phép cậu khuất phục, nhưng cũng không chịu vì lòng tự tôn vô vị ấy mà hi sinh bản thân. Trời ạ, đầu đau quá a. Tiểu Dương này rốt cuộc đang nghĩ gì vậy? Vì sao cậu giống như một xoáy nước, khiến bọn họ, những kẻ từ trước đến nay vẫn luôn lãnh khốc, lại bị cậu hấp dẫn cuốn vào.

Trong khi Giang Thiên và Giang Sơn đang vắt hết óc hao hết khí lực để suy nghĩ tư duy quái dị của Lương Dịch, Lương Dịch đã ăn hết ba chén cơm lớn, uống hết đống canh trên bàn, ăn sạch số rau quả có ở đó. Lúc này no nê thỏa mãn nói: “A, ăn ngon quá đi mất, thảo nào các ngươi không dám xử trí trù tử kia, tay nghề của hắn thật sự là quá tuyệt vời.” Cậu vừa định duỗi thắt lưng cho đỡ mỏi thì mới nhớ ra ở chỗ thắt lưng có mấy đại huyệt bị điểm, không khỏi nhìn về phía Giang Thiên ra lệnh: “Này, giải huyệt đạo cho ta, ta muốn duỗi người.”

“Nga, được.” Giang Thiên ngơ ngác làm theo, còn Giang Sơn nhìn cậu chằm chằm phòng ngừa cậu chạy trốn,, Không ngờ Lương Dịch vừa mới vươn vai xong liền nằm phịch xuống ngủ. Thực sự khiến họ quá bất ngờ. Sau khi biến thành hóa thạch mất mấy phút, hai người mới nhớ ra sai người đến thu dọn, sau đó trèo lên giường, mỗi người chiếm một bên Lương Dịch, gắt gao ôm lấy cậu, chốc lát tiến vào mộng đẹp.

Kỳ thực Giang Thiên và Giang Sơn không biết, có thể có được một Tiểu Dương như ngày hôm nay, công lao hoàn toàn thuộc về Độc Cô Sấu Ngọc. Nhờ có tên đó không ngừng nỗ lực lắm mồm, nhân sinh của Lương Dịch mới có cải biến. (bị tên lắm mồm dài dòng kia dằn vặt hết ngày dài lại đêm thâu, muốn không thay đổi thì cũng khó.)

Có một khoảng thời gian, Sấu Ngọc và Bách Vị Tử muốn biến tất cả mọi người trong Tuyệt Đính Đường thành fans của Kenshin và Rukawa, đã tốn không ít công phu khổ cực không phủ nhận. Xong khóa giảng giải còn phải tiến hành sát hạch, bất cứ ai không nói nổi một vài lời thoại tiêu biểu của bộ《Lãng khách Kenshin》thì sẽ bị nhét vào lớp bổ túc địa ngục khủng bố. Tuy rằng những thứ này đã khiến Lương Dịch gặp ác mộng suốt một tháng liền, nhưng cũng bởi vậy mà cuộc sống của cậu có chút biến hóa. Cậu tin rằng phải sống như Kenshin, sử dụng kiếm để bảo vệ người khác, đó mới là đạo lí nhân sinh, hay như đạo lý, Kenshin vô cùng quý trùng sinh mạng của mình, rơi vào đường cùng vẫn ham muốn sống sót, tất cả đều đã ảnh hưởng đến cậu. Bất quá có một điều cậu không nghĩ đến, nếu có một ngày Kenshin bị Shishio hay Enishi[2] làm chuyện đó, liệu có thể lạc quan chiến đấu như vậy không.

Ngày thứ hai tiếp tục lên đường, Lương Dịch nhìn bản thân càng lúc càng xa Ly Đồ Tạp Quốc, cuối cùng cũng minh bạch rằng từ nay về sau chỉ có thể dựa vào bản thân để chiến đấu và chạy trốn. Thở dài một hơi, cậu quay đầu lại, hai tên ác lang đang kịch liệt tranh luận xem nên áp dụng cách đột tiến hay là cách tiến dần. Cậu nghĩ vấn đề này chẳng liên quan đến mình, bởi vì dù thế nào cũng sẽ không áp dụng được lên người cậu (câu này hiểu không rõ lắm nên chém bừa). Cho nên tìm một góc an toàn, bổ sung giấc ngủ để buổi tối có đủ tinh lực tiếp tục phản công.

Giang Thiên và Giang Sơn cãi nhau nửa ngày vẫn không phân biệt được cao thấp, bỗng nhiên nghe thấy Lương Dịch đang ngủ say lại phát ra tiếng cười khủng bó. Hai người không hẹn mà cùng quay đầu lại, chỉ thấy nơi khóe miệng Lương Dịch nước bọt chảy xuống, răng nghiến ken két, một bên hắc hắc cười.

” Tiểu Dương này mơ thấy cái gì vậy? Sao lại cười đáng sợ như thế?” Giang Sơn vẻ mặt hắc tuyến, lại nhớ tới vành tai của mình.

“Còn phải hỏi sao? Nhất định là đang mơ cắn đứt vành tai còn lại của ngươi. Ngươi không thấy tiếng răng hắn nghiến vang như vậy sao?” Giang Thiên nhìn có chút hả hê nói, liền bị Giang Sơn hung hăng trừng mắt: “Hừ, cũng chưa hẳn, có thể hắn đang mơ kẹp đứt mệnh căn tử[3] của ngươi, cho nên mới cười hài lòng như thế.”

Một câu làm thức tỉnh người trong mộng, Giang Thiên tỉ mỉ quan sát hàm răng trắng khỏe của Lương Dịch, không khỏi rùng mình một cái, nói với Giang Sơn: “Làm sao bây giờ. Nếu để hắn dùng miệng hầu hạ chúng ta, loại tình huống này rất có thể xảy ra. Chúng ta phải nhanh chóng nghĩ ra biện pháp dự phòng mới được a.”

Giang Sơn vốn đang cười, nghe Giang Thiên nói vậy thì cũng ý thức được vấn đề này rất nghiêm trọng. Tiếng Lương Dịch nghiến răng truyền đến rất rõ ràng: “Tiểu Dương này sinh ra có bộ răng tốt như vậy để làm gì cơ chứ. Nếu là người khác, ta nhất định sẽ bẻ sạch, nhưng cố tình lại là hắn.” Trong lời nói đã lộ ra tình cảm của hắn đối với Lương Dịch đang nhanh chóng nảy nở.

Một ngày dài đằng đẵng dưới ánh tà dương dần dần trôi qua. Khi mặt trời lặn, bọn họ cuối cùng cũng tới hoàng cung của Thương Chi quốc. Vũ đài chiến đấu của Lương Dịch cũng từ đó trở nên cố định, liên tiếp bao sự việc khóc cười cũng lần lượt xảy ra.

Hoàn đệ thập thất chương.



[1]Hoạt tử nhân: người đần độn; đồ vứt đi; người vô dụng

[2] Shishio(志志雄)và Enishi (雪代缘): nhân vật trong Lãng khách Kenshin.

[3]Mệnh căn tử: Cái đó đó:”>



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, maiq và 121 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.