Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 

Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

 
Có bài mới 29.01.2018, 23:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 100
Được thanks: 380 lần
Điểm: 37.36
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du (C.18 - new) - Điểm: 33
Chương 19:
Edit: Meimei

Lục Cảnh Hành tâm phiền ý loạn, trên đường suýt chút nữa gây tai nạn với xe đối diện. Dưới tình thế cấp bách, anh chuyển động tay lái hướng lên vỉa hè, đồng thời phanh lại. May chỉ là một tai nạn nhỏ, xe của Lục cảnh Hành chỉ bị mấy vết trầy nhỏ do hàng cây bên đường lưu lại, còn đối phương thì không bị gì.

Do con đường này là đường một chiều, mà xe đối diện đi sai cho nên đối phương phải chịu hòa toàn trách nhiệm. Đối phương không từ chối, chỉ nói gọi điện cho cảnh sát giao thông và công ty bảo hiểm, nên bồi thường bao nhiêu thì bồi thường.

Lục Cảnh Hành lười chờ người của công ty bảo hiểm đến, không cần bồi thường, lái ô tô rời đi.

Anh lái xe đến vùng ngoại thành. Đến nơi, anh xuống xe. Cây xanh hai bên che phủ ánh nắng mặt trời, mát mẻ. Trên cây từng chùm từng chùm đóa hoa nở rộ, mùi thơm dễ chịu đi vào lòng người. Đây là một viện an dưỡng.

Lục Cảnh Hành đi vào, quen đường đi đến một tòa nhà nhỏ. Hai y tá đi đến, biết anh, hướng anh chào: "Anh đến rồi a."

Lục Cảnh Hành gật đầu nhẹ, vừa như trả lời vừa như chào hỏi hai người y tá kia. Anh đi lên lầu, đi đến căn phòng đầu tiên, gõ cửa.

Bên trong nói: "Mời vào."

Là thanh âm của một chàng trai trẻ tuổi.

Lục Cảnh Hành đẩy cửa đi vào, bên trong là một căn phòng nhỏ, có phòng khách, phòng ngủ, nhà vệ sinh.

Một chàng trai ngồi trên ghế salon, trong tay cầm một quyển sách. Chàng trai ngẩng đầu lên nhìn Lục Cảnh Hành, kêu một tiếng: "Anh."

"Cảm thấy gần đây thế nào?" Lục Cảnh Hành nói.

"Cũng được." Chàng trai nói.

"Đang đọc cái gì vậy?"

"Kinh Phật."

"Nga? Có thể đọc hiểu?" Lục Cảnh Hành ngồi xuống ghế salon hỏi.

"Thấy được dục vọng của con người, tất cả dục vọng đều là hư vọng. Nếu có thể buông bỏ dục vọng, con người sẽ vô dục vô cầu. Nếu vô dục vô cầu thì sẽ không cảm thấy đau khổ, không lo lắng hay sợ hãi, cũng sẽ không lo buồn, bởi vì lúc đó đã vứt bỏ hết thảy rồi." Chàng trai nói.

"Hành Chỉ." Lục Cảnh Hành gọi tên của em trai, "Vậy em có thể làm được không?"

Em trai ruột Hành Chỉ nghe vậy chỉ cười một cái.

Tay của Hành Chỉ rất trắng, so với con gái còn nhỏ và trắng hơn. Tướng mạo của Hành Chỉ và Lục Cảnh Hành cũng không phải rất giống nhau. Hành Chỉ có ngũ quan âm nhu, còn Lục Cảnh Hành thì sâu sắc, là hai phong cách hoàn toàn khác nhau.

Nụ cười của Nhạc Hành Chỉ là một nụ cười rất thuần khiết. Anh cười: "Đương nhiên em không làm được, nếu em có thể làm được thì em đã không ở lại nơi này."

Lục Cảnh Hành vỗ đầu Hành Chỉ một cái: "Không nên luôn luôn ở trong phòng đọc sách, em có thể đi ra ngoài phơi nắng, chạy bộ hoặc chơi bóng rổ một chút."

Nhạc Hành Chỉ cười cười, cúi đầu nghịch nghịch quyển sách.

Lục Cảnh Hành thấy trên bàn đặt một giỏ trái cây dương mai, hỏi: "Bà nội mang đến?"

Nhạc Hành Chỉ "Ừ" một tiếng.

Lục Cảnh Hành đứng dậy: "Anh về đây."

Lục Cảnh Hành đi đến phòng của bác sĩ.

Bác sĩ chào anh: "Lục tiên sinh."

Lục Cảnh Hành hỏi một chút tình hình của Nhạc Hành Chỉ, bác sĩ nói Hành Chỉ gần đây khôi phục rất tốt, với tốc độ khôi phục này, Hành Chỉ có thể xuất viện, có thể làm những việc như người bình thường.

"Lục Cảnh Hành nói với bác sĩ: "Làm phiền bác sĩ hao tổn tâm trí."

Bác sĩ nói: "Anh cũng vậy."

Bác sĩ còn nhớ rõ ngày đó, lúc Hành Chỉ uống thuốc tự tử bị phát hiện. Một cái ống luồn vào mũi để vào dạ dày, anh cần phải xúc ruột. Gương mặt của anh lúc đấy vặn vẹo và thống khổ. Một người trẻ tuổi như vậy, lớn lên tốt, có gia đình hậu đãi, là một cậu bé có tâm tư đơn thuần, nên có một cuộc sống hạnh phúc, tiền đồ tốt đẹp. Thế mà anh lại bị bệnh tâm lý dằn vặt, không thể làm việc cũng như không thể sinh hoạt như người bình thường.

Lục Cảnh Hành và Lạc Hành Chỉ mồ côi cha mẹ lúc còn nhỏ, ngoài bà nội, Lục Cảnh Hành cũng chỉ có Hành Chỉ, cho nên em trai bị như vậy, tâm Lục Cảnh Hành cũng rất đau.

Lúc Hành Chỉ được cấp cứu, ý thức của anh cũng dần dần tỉnh lại nhưng tác dụng của thuốc và các máy móc hỗ trợ làm cho anh yếu ớt dãy dụa và thống khổ. Lúc đó, Lục Cảnh Hành đến phòng của bác sĩ, anh muốn bác sĩ tâm lý của hành Chỉ nói cho anh biết bí mật giấu trong lòng của Hành Chỉ, đó chính là mấu chốt căn bệnh của Hành Chỉ, thế nhưng bất luận Lục Cảnh Hành nói gì, bác sĩ đều không nói ra.

Bác sĩ nói ông cũng có đạo đức nghề nghiệp của ông, nếu như ông đem bí mật của bệnh nhân nói ra sẽ làm mất đi sự tin tưởng của bệnh nhân, như vậy ông không còn là một bác sĩ tâm lý chân chính. Ông nói: "Nếu như anh muốn biết, có thể chờ Hành Chỉ nguyện ý tự mình nói cho anh."

Nhạc Hành Chỉ không muốn nói bí mật đó cho Lục Cảnh Hành cho nên anh tất nhiên sẽ không bức bách em ấy. Nếu như Hành Chỉ tự nguyện nói, anh sẽ là một người lắng nghe, nếu như Hành Chỉ không muốn nói cũng không sao. Ai cũng có bí mật của riêng mình, mặc dù là người thân cận nhất cũng không tất yếu phải nói cho đối phương nghe bí mật của mình.

Thế nhưng hiện tại sự tình không giống vậy, mọi chuyện trở nên ngày càng trầm trọng. Lần đầu tiên trong đời Lục Cảnh Hành cảm thấy nôn nóng như vậy.

Lúc này, anh nhận được một cú điện thoại, chính xác là một cuộc gọi đến từ điện thoại của Hành Chỉ, lúc đó tay anh đang cầm điện thoại của Hành Chỉ. Người gọi đến chính là bạn học của Nhạc Hành Chỉ. Đối phương hỏi Hành Chỉ đã xảy ra chuyện gì đúng không bởi vì hắn không liên lạc được với Hành Chỉ.

Lục Cảnh Hành không muốn để người khác biết được bệnh tình của Hành Chỉ, nhưng anh có thể thông qua người này để biết một ít tin tức, anh mời người bạn học đó ăn một bữa cơm.

Đối phương là một nam hài không tâm tư, Lục Cảnh Hành bất quá chỉ nói tâm tình của Hành Chỉ dạo gần đây không tốt, đối phương liền lập tức hỏi: "Có phải là vì cô ta?"

Từ miệng của bạn học của Hành Chỉ, Lục Cảnh Hành đã biết được căn nguyên gây bệnh của Hành Chỉ.

Trong phòng riêng của nhà hàng, người bạn học của Hành Chỉ có chút căm tức nói: "Cô gái kia, Hành Chỉ chính là bị cô ta làm hại. Cô ta và Hành Chỉ ở trong cùng một xã đoàn. Cô ta hẹn Hành Chỉ đi xem phim, chúng tôi đều nói chắc chắn cô ta có ý với Hành Chỉ cho nên mới giúp cậu ấy bày tỏ thế nhưng không nghĩ tới cô ta lại từ chối cậu ấy. Trước mặt nhiều người như vậy, cô ta còn đổ nước dập tắt hết mấy ngọn nến. Hành Chỉ không biết vì sao cậu ấy lại bị đối xử như vậy, hơn nữa bởi vì sự kiện kia mà Hành Chỉ rất nổi tiếng ở trường, rất nhiều người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn cậu ấy, bọn họ cười nhạo cậu ấy. Cậu ấy vốn là người rất mẫn cảm. Đáng hận hơn nữa chính là không lâu sau, chúng tôi còn nhìn thấy cô ta theo đuổi một nam sinh khác. Theo đuổi được thì đá. Đừng thấy cô ta lớn lên xinh đẹp nhưng bên trong đều thối rữa."

Khi đó, Lục Cảnh Hành đi tìm cô gái kia, nghĩ thầm, chí ít cũng có thể để cô nói lời xin lỗi với Hành Chỉ, tháo gút mắc trong lòng Hành Chỉ. Lúc anh tìm được nhà của cô gái kia, anh không tìm thấy Kiều Gia Thuần mà lại gặp được chị họ của Kiều Gia Thuần. Trùng hợp thay chị họ của Kiều Gia Thuần lại là bạn học cấp ba với anh.

Theo như Vương Đệ nói, Kiều Gia Thuần cùng bố mẹ đi du lịch Hawai.

Em trai anh đang thống khổ như vậy còn đối phương lại đang đi du lịch?

Lúc đó Lục Cảnh Hành quả thực không cách nào bảo trì lý trí. Đứng trên cương vị anh trai, anh chỉ có thể nhìn em mình đau khổ mà không làm được gì.

Sau đó anh cùng Vương Đệ gặp mặt nhiều lần, Vương Đệ nói anh nên cho Kiều Gia Thuần một bài học nhỏ.

Bây giờ nghĩ lại chuyện này thực sự có chút buồn cười, thậm chí là không thể tưởng tượng nổi. Lúc này anh mới có lý trí phân tích chuyện này.

Lúc thấy Kiều Gia Thuần uống thuốc giống như Hành Chỉ như vậy, anh thực sự rất sợ cô không bao giờ tỉnh lại nữa.

Anh quyết định dừng lại cái kế hoạch buồn cười kia. Thực ra anh đã có thể dừng lại sớm, ngay cả Vương Đệ cũng nhắc nhở anh nên thu lưới thế nhưng không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, anh cũng không biết mình đang nghĩ gì, anh không muốn nói chia tay với Kiều Gia Thuần.

Bây giờ suy nghĩ lại, kỳ thực lúc anh còn chưa biết rõ Kiều Gia Thuần, anh đã nghĩ cô ấy là một cô gái hư hỏng, cái này đối với cô ấy rất không công bằng.

Từ phòng bác sĩ đi ra, Lục Cảnh Hành ninh ninh mi tâm, quyết định không suy nghĩ gì nữa, mọi chuyện đã kết thúc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: Dithamgirl95
     

Có bài mới 19.02.2018, 18:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 100
Được thanks: 380 lần
Điểm: 37.36
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du (C.20 - new) - Điểm: 44
Chương 20

Edit: BiFeng

Trên mặt đất là quần áo hỗn độn, có áo sơ mi , quần tây của đàn ông, bra-áo ngực của phụ nữ, váy ngắn công sở màu đen.

Một cánh tay của người phụ nữ ngả ra bên ngoài giường, cô đang nghiêng người ngủ, đầu gối lên trên cánh tay. Mặc dù là lúc ngủ, môi của cô cũng khẽ gợi lên, là một vẻ mặt thoả mãn.

Cả người người phụ nữ xích lõa, chỉ đắp ngang hông một góc chăn màu trắng.

Một cái chân dài của đàn ông gác lên hai chân của người phụ nữ, trong giấc mơ người phụ nữ cảm nhận được áp lực, cảm thấy có chút đè nặng, hơi giật giật.

Một bàn tay của đàn ông đặt lên một bên vú của người phụ nữ, bao trùm toàn bộ, người đàn ông ôm lấy thỏa mãn híp mắt, còn có thể có xúc cảm, anh ta bắt đầu tùy ý vuốt ve.

Trong lúc ngủ mơ màng, người phụ nữ bị người đàn ông nháo tỉnh, người phụ nữ vỗ tay của người đàn ông một cái, “Đáng ghét! “

Người đàn ông hưng trí, xoay người một cái đè lên người người phụ nữ.

Người phụ nữ từ chối, “Không nên, hiện tại chân còn rất đau xót.”

Người đàn ông đem tay của người phụ nữ kéo đến chỗ mình: “ Bảo bối, em sờ xem, anh cũng cứng ngắc rồi.”Anh ta nghịch đảo chữ thứ hai đọc đặc biệt nặng đặc biệt dài.

Người phụ nữ ngắt nhéo phía trên hai cái , người đàn ông buồn bực thốt một tiếng, không nói lời gì liền đè ép động tác người phụ nữ.

Hai người định bắt đầu.

“Tôi nghĩ muốn sinh mệnh nộ phóng

Tựa như bay lượn ở bầu trời bao la

Tựa như đi xuyên qua cuồng dã khôn cùng

Có được sức mạnh vùng vẫy

Tôi nghĩ muốn sinh mệnh nộ phóng

Tựa như đứng sửng ở đỉnh cầu vồng

Tựa như đi xuyên qua ngân hà sáng chói

Sẽ vượt qua sức mạnh tầm thường “

Chuông điện thoại di động có chút lớn, người đàn ông tạm dừng lại. Lúc này tiếng chuông lại dừng lại.

Người đàn ông tiếp tục động tác.

” Tôi nghĩ muốn sinh mệnh nộ phóng

Tựa như bay lượn ở bầu trời bao la

Tựa như đi xuyên qua cuồng dã khôn cùng

Có được sức mạnh vùng vẫy

Tôi nghĩ muốn sinh mệnh nộ phóng

Tựa như đứng sửng ở đỉnh cầu vồng

Tựa như đi xuyên qua ngân hà sáng chói

Sẽ vượt qua sức mạnh tầm thường “

Lần này chuông điện thoại di động vẫn còn tiếp tục, không chịu từ bỏ. Người đàn ông lại dừng lại lần nữa, anh ta đang tự hỏi, chẳng qua giờ phút này máu của anh ta đều tụ tập đến cái chỗ bành trướng nào đó, đại não có chút không dùng được.

Được rồi, không quan tâm nó nữa, sung sướng trước một phen đã. Người đàn ông tiếp tục động tác.

” Tôi nghĩ muốn sinh mệnh nộ phóng. . .”

Ngay cả người phụ nữ cũng chịu không nổi rồi, cô kêu: “Ai vậy.”

Người đàn ông cũng mắng: “Ai…- mẹ nó, mới sáng sớm đã thiếu đạo đức vậy.”

Người đàn ôngnhảy xuống giường, nhặt lên quần tây trên mặt đất, lấy điện thoại di động từ trong túi ra, liếc mắt nhìn điện thoại gọi đến, lập tức không tức giận nữa, còn có chút chột dạ.

Người đàn ông nhận điện thoại, trên mặt nghiêm trang, “Này, vợ a. . . Ân. . . Buổi tối hôm qua có việc. . .Ừ. . . anh gọi điện thoại cho em, em ngủ rồi. . .  à.. . Ừ. . . Được được.”

Người đàn ông cúp điện thoại, xoay người, người phụ nữ đã bọc chăn ngồi ở trên giường rồi, trên mặt là biểu tình không quá cao hứng, “Vợ của anh hả.”

Người đàn ông đi tới, ôm bả vai người phụ nữ, “Bảo bối, mất hứng à?”

Người phụ nữ hất tay, lại quay qua, nhìn chằm chằm người đàn ông hỏi: “Anh yêu em hay là yêu vợ của anh nhiều hơn?”

Trên khuôn mặt người đàn ông là vẻ mặt thâm tình, anh ta bắt lấy một bàn tay của người phụ nữ đặt lên mặt mình, “Anh yêu em, Vương Đệ.”

” Có thật không ?”

Cổ Văn Bân rất có kiên nhẫn, cũng rất ôn nhu, anh ta nói: “Thật.”

” Vậy so với vợ của anh thì sao?”

Cổ Văn Bân lập tức nghiêm mặt nói: “Anh với cô ta chẳng qua là đến tuổi phải kết hôn nên mới chấp nhận, với em mới là tình yêu thanh xuân thời đại tương thức tương tri* đích thực , chẳng lẽ em quên thời gian tốt đẹp thời đại học của chúng ta sao ?”

* 相识相知  tương thức tương tri thấu hiểu lẫn nhau

Vương Đệ kêu tên của Cổ Văn Bân, cô dựa vào bả vai của Cổ Văn Bân, “Văn Bân, vậy chừng nào thì anh ly dị cô ta?”

Cổ Văn Bân trầm mặc.

Vương Đệ lập tức mất hứng, thanh âm vốn ôn nhu cũng the thé rồi, “Không phải là anh không muốn kết hôn cùng cô ta sao? Anh với em cũng như vậy rồi. . . Có phải anh không muốn chịu trách nhiệm không?” Vương Đệ đẩy người đàn ông ra.

“Không phải, Vương Đệ, em hãy nghe anh nói.” Cổ Văn Bân lại ôm Vương Đệ lần nữa, “Em cho anh một chút thời gian, nghĩ biện pháp chuyển tài sản đi, dù sao em cũng không muốn anh hai bàn tay trắng mà đi cùng em ở chung một chỗ chứ.”

Vương Đệ suy nghĩ một chút, Cổ Văn Bân nói rất có đạo lý, cô dựa vào bả vai Cổ Văn Bân, cảm giác có người đàn ông có thể dưa vào thật tốt, người phụ nữ mưu đồ cả đời này vì cái gì , chẳng phải mưu đồ một chỗ dựa sao?

Cổ Văn Bân nắm Vương Đệ tiếp tục nói lời thâm tình: “Vương Đệ, trước kia đều do anh. . .”

Vương Đệ lập tức ngồi thẳng, bàn tay cô dán lên đôi môi của Cổ Văn Bân, cô không cho anh nói, cô không muốn nghe đến quá khứ, lại càng không không muốn nhớ lại quá khứ.

Vương Đệ nói: “Anh không cần phải nói, em đều hiểu được, không phải lỗi của anh, chuyện cũ không cần nhắc lại, em chỉ hi vọng sau này chúng ta đều thật vui vẻ.”

Cổ Văn Bân chợt nhớ tới cái gì, anh ta nói với Vương Đệ: “Bảo bối, anh định tinh giản bộ tài vụ, hiện tại người rảnh rỗi của bộ tài vụ cũng quá nhiều rồi, thật ra thì căn bản không cần nhiều như vậy. Đợi sau khi tinh giản bộ tài vụ, anh sẽ đem công việc quan trọng nhất cho em, đem sổ sách quan trọng nhất đều giao cho em.”

“Có thật không?”Vương Đệ mừng rỡ, nhưng rất nhanh cô lại kéo xuống khóe miệng, “Thế nhưng mà em mới tới, tổng giám đốc có thể đồng ý anh thăng chức cho em sao?”

“Đương nhiên, bảo bối, anh cho em biết, anh là tâm phúc của tổng giám đốc đấy.” Trong mắt Cổ Văn Bân có vẻ tự mãn.

Vương Đệ lại cao hứng trở lại, cô hỏi Cổ Văn Bân: “Văn Bân, từ lúc em vào công ty đến nay, sao chưa từng thấy tổng giám đốc công ty chúng ta, anh ta rất ít lộ diện sao?”

“Ừ, anh ta không thường xuyên đến công ty.”

Vương Đệ có chút tò mò với tổng giám đốc công ty thần bí này, chẳng qua cô bận rộn công việc của mình, sinh hoạt còn không kịp, cho nên sớm quên mất chuyện này.

Vương Đệ và Cổ Văn Bân đi ra khỏi khách sạn, hai người đều có chỗ đi, Cổ Văn Bân là về nhà, Vương Đệ phải đi nhà Kiều Gia Thuần.

Hôm nay là sinh nhật mẹ Kiều, sinh nhật hàng năm đều có, mẹ Kiều cũng lười làm lớn, chỉ gọi một ít thân thích gần gũi tới nhà ăn một bữa cơm là được rồi.

Quan San tìm đến Kiều Gia Thuần, cô mới biết được hôm nay là sinh nhật của mẹ Kiều, mẹ Kiều nhiệt tình giữ cô ở lại ăn cơm.

Nghe mẹ Kiều nói gần đây trời nóng nực ăn cơm cũng không có khẩu vị, Quan San đã nói: “Dì, con hôm nay cũng không mang quà tặng cho ngài, vậy con làm món thịt kho dứa cho dì, chua chua ngọt ngọt ngon miệng, bảo đảm dì ăn đến hai chén cơm.”

Mẹ Kiều cười nói: “Sao không biết xấu hổ như vậy, con là khách mà.”

Quan San cũng cười: “Dì, con tới nhà của dì làm phiền còn ít sao.”

Hôm nay đông người, đồ ăn phải làm cũng nhiều, trong nhà có việc nên mợ Kiều Gia Thuần bận không qua được.

Quan San đi vào phòng bếp, thấy chị họ Vương Đệ của Kiều Gia Thuần cũng ở đây hỗ trợ, hai người bắt chuyện.

Quan San hỏi dì Chu nhà Kiều Gia Thuần: “Dì, trong nhà có dứa không?”

Dì Chu nói: “Có, dì lấy cho con.”

Trong phòng khách, mẹ Kiều nhìn Kiều Gia Thuần ngồi ở một bên chơi điện thoại rất không hài lòng.

Mẹ Kiều đập cái trán Kiều Gia Thuần một phát, “Con nhìn con xem, bộ dáng gì nữa, kêu khách đi phòng bếp nấu ăn, mình ngồi ở đây chơi điện thoại, con có hiểu chuyện hay không? Con cho mẹ thêm chút mặt mũi được hay không hả?”

Kiều Gia Thuần sờ cái trán một cái, để điện thoại di động xuống đi phòng bếp.

Kiều Gia Thuần đi tới trước chậu nước rửa rau, cô lấy tới một rổ rau xanh bên cạnh rửa.

Dì Chu xách theo quả dứa cuống màu xanh biếc đi tới, cô đem dứa giao cho Quan San, Quan San nói cám ơn. Dì Chu quay đầu nhìn thấy Kiều Gia Thuần đang rửa rau. Dì Chu nói: “Gia Thuần, rau kia dì mới vừa rửa rồi.”

Kiều Gia Thuần ngẩng đầu, có chút ngốc lăng, cô phản ứng mấy giây mới biết được dì Chu đang nói đến rau.

Quan San bên cạnh đang toàn tâm toàn ý gọt vỏ dứa, Quan San phân phó Kiều Gia Thuần: “Gia Thuần thân ái, lấy thịt heo cho mình được không?”

Kiều Gia Thuần đi đến trước tủ lạnh, lấy một miếng thịt cho Quan San.

Quan San liếc mắt nhìn khối thịt đông lạnh cứng ngắc kia, hỏi: “Có thịt rã đông rồi không?”

Dì chu đang tước vỏ rau diếp một bên vội vàng nói: “Có có có, trong tủ lạnh ở giữa bên trái là thịt rã đông rồi đấy.”

Kiều Gia Thuần lại trở lại lấy miếng thịt cho Quan San, Quan San vừa mới xử lý xong quả dứa, cô vừa nhìn, liền nói với Kiều Gia Thuần: “Thân ái, đây là thịt gà, không phải thịt heo a?”

“A, tớ cầm nhầm.”Kiều Gia Thuần đi đổi một miếng thịt khác cho Quan San, Quan San rốt cục có thể bắt đầu cắt thịt rồi.

Kiều Gia Thuần tiếp tục rửa rau.

Dì Chu gọt hết vỏ măng tây đi tới lấy một cây dao chuẩn bị cắt măng tây, cô nhìn thấy rau trong tay Kiều Gia Thuần đang rửa nghi ngờ hỏi: “Gia Thuần, rau này dì đã rửa qua rồi a.”

Kiều Gia Thuần sửng sốt: “À.”

Dì Chu càng buồn bực, “Lúc nãy không phải dì đã nói với rồi con sao?”

Kiều Gia Thuần: “À, con quên rồi. . .”

Vương Đệ buông công việc trong tay: “Gia Thuần, có phải em thấy không thoải mái ở đâu không?”

Quan San cũng quăng lại đây ánh mắt ân cần.

Kiều Gia Thuần: “À, không có.”

Dì Chu : “Đứa nhỏ này, vậy làm sao hồn vía lên mây thế.”

Quan San buông dao trong tay, bắt đầu rửa tay, cô nói: “Gia Thuần mình cùng cậu đi lên trên nghỉ ngơi một chút đi.”

Không bao lâu, Vương Đệ nhìn thấy Quan San vịn vai Kiều Gia Thuần đi ra, ánh mắt Kiều Gia Thuần có hơi hồng, chẳng qua nhìn không kỹ sẽ nhìn không ra.

Tìm lúc không có người, Vương Đệ hỏi Kiều Gia Thuần: “Gia Thuần, có phải ngươi thất tình rồi không?”

Kiều Gia Thuần đang là lúc yếu ớt nhất, nghe xong lời này lập tức biến thành bộ dạng muốn khóc không khóc được, Vương Đệ sáng tỏ. Cô vỗ lưng Kiều Gia Thuần, nhẹ giọng nói: “Trước kia chị khuyên em đừng theo đuổi em đều không nghe, con gái chủ động theo đuổi nếu như bị người kia có mặc kệ nói khó nghe bao nhiêu, người ta sẽ nói là do cô ta tự đưa tới cửa.” Vương Đệ nâng lên đặt xuống, có một từ, càng khó nghe hơn, ngàn dặm đưa **, cô cũng còn chưa nói ra miệng đâu.

Vương Đệ lại vỗ bả vai Kiều Gia Thuần một cái, “Được rồi được rồi, đừng khổ sở nữa, sau này an phận chút, làm cô gái ôn nhu tĩnh lặng ngoan ngoãn nghe lời mới tốt.”

Một ngày này, tâm tình của Vương Đệ quả thực là vui sướng từ sáng đến tối, đáng tiếc loại vui sướng này cũng không chia sẻ cùng người khác, vì thế gọi điện thoại người kia.

Sau khi điện thoại kêu vài tiếng, đường giây được kết nối.

“Này.” Đầu kia là một giọng nam trầm ổn.

“Cô ấy rất khổ sở.” Vương Đệ không thể chờ đợi được nói: “Anh làm rất tuyệt, sớm nên cho cô ta nếm thử chút mùi vị thống khổ. Dựa vào cái gì mà mệnh cô ta tốt như vậy, từ nhỏ muốn cái gì có cái đó, tổn thương ánh mắt người khác cũng không nháy mắt, xong rồi còn ở đó mà giả bộ người vô tội. . .”

“Cô chỉ là muốn nói với tôi mấy cái này thôi sao?”Đối phương cắt đứt lời cô, trong giọng nói có một chút không kiên nhẫn.

Vương Đệ có chút đắc ý vênh váo, cô ý thức được bản thân giao thiển ngôn thâm* với Lục Cảnh Hành rồi. Cô suy nghĩ một chút, nói : “Tôi chỉ là muốn nói với anh tình huống của cô ta một chút.”

* 交浅言深  giao thiển ngôn thâm: thân thiết với người quen sơ (đối xử với người khác trung hậu hoặc ngu ngốc)

Đối phương nói: “Biết rồi.”

Vương Đệ muốn nói cái gì đó, vừa há miệng ra, “Bụp ~ ” một tiếng, đối phương cúp điện thoại.

Vương Đệ bĩu môi, tư tìm bẽ mặt, chẳng qua cái này cũng không ảnh hưởng tâm tình tốt của cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: Dithamgirl95
     
Có bài mới 05.03.2018, 21:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 100
Được thanks: 380 lần
Điểm: 37.36
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du (C.21 - new) - Điểm: 37
Chương 21:

Edit: Bifeng

Ngay lập tức, Lục Cảnh Hành để điện thoại di động xuống, nâng trán, trong lòng có chút phiền não. Anh muốn đi phòng bếp rót cho mình một ly nước, có lẽ uống nước sẽ làm đè áp tích tụ trong ngực xuống.

Từ thư phòng đi qua phòng khách rồi vào phòng bếp, thật là kỳ quái, trước kia anh chưa từng có cảm giác nhà của mình lại vắng vẻ là như thế.

Vắng vẻ như thế, an tĩnh như thế, cảm giác thiếu cái gì đó, cảm giác có chỗ nào đó không đúng.

Anh cầm một ly thủy tinh trong suốt đi ra phòng bếp, liếc nhìn, trên ghế sa lon phòng khách, có hai con búp bê. Một con màu xanh da trời Doraemon là do Kiều Gia Thuần mang tới, có đôi khi cô sẽ ôm nó ngủ. Nó có lông nhung ngắn ngủn, sờ tới sờ lui rất thoải mái. Nó mở hai con mắt thật to, hai con ngươi áp sát ở bên trong. Miệng của nó là một cái vòng tròn, mỉm cười là một thật to, trên mặt là hai cái má đỏ ửng, thoạt nhìn hết sức đáng yêu. Một con khác là Baby lúc bọn họ đi ăn cơm nhìn thấy rồi mua. Nó mặc quần lụa mỏng phỏng theo kiểu cổ. Mặt của nó rất nhỏ, nhưng lại mặc cái váy cực lớn.

Ngày đó bọn họ từ ngang qua một cửa hàng, Kiều Gia Thuần nhìn thoáng qua liền muốn mua.

Về sau, Kiều Gia Thuần một tay ôm Baby, một tay ôm Doraemon, híp mắt nở nụ cười đáng yêu với Lục Cảnh Hành, cô nói: “Baby là em, còn Doraemon này là anh nha.”

Lúc ấy anh không nói gì thêm, chẳng qua là trong lòng oán thầm: “Ngây thơ. “Còn có, anh làm sao giống Doraemon?

Nghĩ tới đây, khóe môi anh hơi cong, ngay cả chính anh cũng không có phát hiện.

– –

Trong một thị trấn nhỏ của thành phố Lân , Lý Thúy Phân đang ở trong phòng bếp làm bữa sáng, nước sôi liền thả một vắt mì sợi vào, đem rau xanh cắt trước đó đổ vào. Đậy nắp lại chờ một lát, lại đem một tô cơm thừa tối qua đổ vào, cầm cái xẻng đè lại cho cơm dính thành khối, thêm hai chén nước đậy nắp lại chờ thêm năm phút, bữa sáng đã hoàn thành.

Lý Thúy Phân liếc mắt nhìn qua cửa lớn, sáng sớm ở thị trấn nhỏ rất an tĩnh, không có người đi qua đi lại, chỉ có hai con chim bay đến đậu trên mặt đất.

Lý Thúy Phân đứng ở cạnh cửa một tay bưng chén một tay cầm chiếc đũa bới cơm ra, theo góc độ này của bà ta nhìn sang, có thể thấy một cái ghế trúc trước cửa, đây là một ghế trúc đặc biệt, không có thành ghế, nhưng có hai cái lỗ, tiểu hài tử có thể chui người đi vào, ngồi ở bên trong.

Theo truyền thống ở nông thôn , nếu như nhà ai cưới vợ, trong ngày hôn lễ sẽ phải đi mượn đứa trẻ nhà người khác tới ngồi vào cái ghế như vậy, để ở cạnh cửa chính, ngụ ý là hi vọng con dâu sớm sinh một tiểu tử mập mạp.

“Cái ghế” đặc biệt của nhà Lý Thúy Phân, là cháu trai nhà bà ta đã dùng qua, chẳng qua cháu trai bà ta hiện tại cũng đã đi theo cha mẹ nó vào thành phố học trung học cơ sở rồi.

Hiện nay, trên cái ghế đó có một đứa bé trai ngồi, trong tay của nó cầm một món đồ chơi xe ô tô, đang chơi xe ô tô.

Lý Thúy Phân dựa trên cửa khóc thút thít mấy cái rồi vào phòng. Bà ta cũng rất nhanh ra lại, cầm cái thìa, trên tay cũng không phải là cái tô lớn như lúc nãy mà đổi thành một cái bát nhựa nhỏ.

Lý Thúy Phân cầm chén muỗng để trước mặt đứa bé, đứa bé chắc là không thể tự mình ăn, bà ta chỉ có thể đút cho đứa bé từng muỗng từng muỗng.

Đứa nhỏ tự chơi xe đồ chơi, Lý Thúy Phân đút cho nó một muỗng, nó ăn một muỗng.

Thời điểm vừa mới đến đây, đứa bé còn khóc hô muốn mẹ, chẳng qua vài ngày nó cũng không la khóc nữa vì nó biết có la cũng vô dụng.

Lý Thúy Phân đang cúi đầu, bỗng nhiên cảm giác cửa có động tĩnh, con chó vàng nhà sát vách sủa hai tiếng.

Bà ta ngẩng đầu, chỉ thấy một đám người đàn ông vạm vỡ mặc áo đen xông vào, không biết lai lịch gì.

Trong lòng Lý Thúy Phân hoảng hốt: “Các ngươi. . . Tới làm gì?”

Không có người trả lời bà ta, vẻ mặt bọn họ đều lạnh lùng, ngay cả một ánh mắt cũng không cho bà ta.

Rất nhanh sau đó, một người đàn ông và một người phụ nữ bước vào, người phụ nữ thoạt nhìn rất điềm đạm.

Lý Thúy Phân gan lớn hơn một tí, bà ta ôm đứa bé, muốn giấu mặt nó lại: “Các ngươi muốn làm gì?”

Người phụ nữ đã thấy rõ mặt của đứa bé, cô ấy hô: “Đó là con của tôi!”

Đứa bé quay đầu nhận ra mẹ của mình, đứa bé kêu: “Mẹ! “

Lý Thúy Phân không kịp phản ứng, một người đàn ông đã túm lấy đứa bé từ trong tay bà ta.

Mọi người nghênh ngang rời đi, tất cả đều xảy ra chưa đến một phút đồng hồ. Cuối cùng là âm thanh xe oto chạy.

Lý Thúy Phân chạy ra cửa, hô to: “Người đâu, cướp đứa bé …, mau tới, cướp đứa bé!”

Một lão nông xách theo cái cuốc đi tới, “Thúy phân, đứa bé cái gì mà bị cướp? Cháu trai của bà bị cướp?”

Hàng xóm ghé vào đầu tường nhìn một hồi vở kịch hay, “Cháu trai bà ta sớm cùng cha mẹ lên thành phố học hành. Thúy phân, đứa bé kia không phải là ngươi mua được bọn buôn người sao, ta nhưng nghe nói hiện tại buôn bán trẻ em là phạm pháp, ngay cả người mua cũng bị phạt.”

Lý Thúy Phân dậm chân: “Tôi có cháu trai, tôi mua đứa bé kia làm gì!”

“Vậy đứa bé này từ đâu tới a? “Hàng xóm tò mò đứa nhỏ này đã muốn đã lâu rồi.

” Đứa nhỏ của thân thích của tôi. “Lý Thúy Phân này mới nói ra.

Lão nông hỏi: “Thúy phân, có muốn tìm cảnh sát  hay không? “

Hàng xóm hỏi: “Ai, tôi vừa rồi nghe được đứa bé kia kêu người phụ nữ kia? Kia là mẹ đứa bé sao?”

Lão nông nghi ngờ.

Lý Thúy Phân nói: “Trước không báo cảnh, tôi phải đi gọi điện thoại. ” Bà ta đi vào gian phòng, lấy ra một cái điện thoại di động màu đen của người già với nút bấm và màn hình rất lớn, mang kính lão, một hồi lâu mới tìm được một cái số điện thoại, điện thoại được nối, bà ta liền lập tức lớn tiếng nói: “Tôn Phong, có người cướp đứa bé đem đi rồi! Hình như là vợ của con. “

– –

Lục Cảnh Hành gõ cửa, một người phụ nữ mở cửa cho anh.

Trong tay Lục Cảnh Hành mang theo một cái hộp lớn, bên trong hộp là đủ loại xe đồ chơi, tạo hình giống y như thật chế tác tinh xảo.

Viên Mộng mỉm cười: “Đây là cho Bối Bối sao?”

Lục Cảnh Hành mỉm cười gật đầu.

Viên Mộng mời Lục Cảnh Hành vào, thằng bé đang ngồi trên ghế sa lon xem phim hoạt hình. Viên Mộng đi qua, nói với đứa bé: “Bối Bối, thúc thúc tới thăm con, mau kêu thúc thúc.”

Thằng bé lập tức từ trên ghế salon trợt xuống, trốn đến sau lưng mẹ, giữ chặt góc áo mẹ, sau đó ở sau lưng mẹ thò đầu ra ngẩng đầu nhìn trộm người đàn ông cao lớn phía trước.

Lục Cảnh Hành ngồi xổm xuống, đưa đồ chơi tới mặt thằng bé: “Bối Bối, cháu thích không?”

Trong mắt đứa nhỏ không che dấu vẻ ưa thích với món đồ chơi, nhưng nó vẫn sợ hãi trốn sau lưng mẹ, biến thành đà điểu nhỏ, ngay cả đầu cũng không chịu lộ ra.

Viên Mộng xoay người, sờ sờ đầu của tiểu tử kia, sau đó cầm món đồ chơi từ trong tay Lục Cảnh Hành đưa qua cho thằng bé. Viên Mộng nói với thằng bé: “Bảo bối, nhìn xem thúc thúc mua cho con cái gì này? Là rất nhiều xe. “

Thằng bé ôm lấy cái hộp đồ chơi, ngẩng đầu liếc trộm thần sắc Lục Cảnh Hành, thấy ánh mắt của anh là khích lệ cổ vũ mà không phải là không đồng ý, liền đem hộp lớn ôm đi.

Tiểu hài tử mặc dù không biết biểu đạt ý của mình, nhưng chúng ta lại có thể biết thông qua sắc mặt và hành động của nó.

Đứa bé vội vã đem hộp đồ chơi ôm đến một góc trong phòng khách, đó là nơi mà mẹ nó đặc biệt thiết kế đựng đồ chơi của nó. Thằng bé ngồi ở trên nệm dán phim hoạt hình, tự mở cái hộp ra rồi chơi rất chuyên chú, nó loay hoay lấy từng chiếc xe đồ chơi ra rồi xếp chúng thành một hàng.

Viên Mộng rót cho Lục Cảnh Hành một chén trà, cô nói: “Chuyện lần này, thật sự là rất cảm ơn cậu, nếu như không có cậu hỗ trợ, tớ căn bản không biết anh ta giấu con đến nhà bà con xa của anh ta. Nếu như không có cậu, tớ càng không khả năng đoạt lại đứa nhỏ trở về. “

Lục Cảnh Hành nhẹ nhàng bâng quơ: “Cần gì khách khí cùng tớ như thế.” Anh nhìn chung quanh căn phòng, hỏi Viên Mộng: “Ở chỗ này đã quen chưa?”

Viên Mộng nói: “Nơi này tốt lắm, ra vào đều có bảo vệ, cám ơn cậu.” Chỗ ở cũ trước kia, ngay cả bảo vệ cũng không có.

“Tớ nói là không cần khách khí với tớ như thế, dù sao nơi này cũng để trống. “

Trong mắt của Viên Mộng có cảm kích, có nhu tình, có kiên định, cô nhẹ nhàng mà đem tay của mình đặt lên trên mu bàn tay Lục Cảnh Hành, Lục Cảnh Hành ngược tay nắm chặt tay Viên Mộng.

Bọn họ đều là người nội liễm, có tình cảm, không cần nói ra miệng, có thể hiểu ngầm ý nhau.

Sau khi Lục Cảnh Hành rời đi, Viên Mộng nhìn con trai đang chơi đùa xe ô tô trong góc nhà, tiểu hài tử cứ chơi đùa, giống như chơi hoài không ngán.

Viên Mộng cầm lấy một cái ly nước hình gấu nhỏ trên bàn trà, đi đến bên cạnh đứa bé, đưa ly tới trước mắt nó.

Đứa bé liếc mắt nhìn, đem cái miệng nhỏ nhắn đặt vào cái ống hút trên ly, uống một hớp.

Viên Mộng cầm một chiếc xe nhỏ, hỏi con trai: “Bối Bối, mấy chiếc xe này con có thích không?”

Đứa bé gật đầu.

Viên Mộng thấy, nói tiếp: “Thích a, vậy con có thích. . .”

Đứa bé như là nghĩ tới điều gì, đột nhiên ngẩng đầu, cắt đứt Viên Mộng: “Mẹ! “

” Ừ? “Viên Mộng cho đứa nhỏ một cái ánh mắt khích lệ.

” Ba ba đi đâu vậy?”

Thời điểm Viên Mộng đến Sự Vụ Sở luật sư, đột nhiên một chiếc xe con lái qua đến, làm cô giật mình. Cô bị bức phải lui về phía sau hai bước, một chân giẫm vào bồn hoa ven đường.

Thời điểm xe sắp đụng vào cô thì thắng gấp, dừng ở trước mặt cô.

Trong xe, Kiều Gia Thuần ngồi ở ghế phụ, hai tay cầm chặt dây an toàn ở trước ngực, nói với Quan San đang ngồi ở ghế lái bên cạnh: “Không nên như vậy. “

Quan San ngẩng đầu, “Sợ cái gì, kỹ thuật của tớ rất tốt. “

Viên Mộng muốn rời đi, chiếc xe liền thong thả đi theo cô ấy.

Viên Mộng dừng lại, cô nhìn vào trong xe.

Cửa kính xe hạ xuống, khuỷu tay Quan San đặt trên cửa xe, cô thò đầu ra nói với Viên Mộng: “Mỹ nữ, chờ cô thật lâu a, có hứng thú cùng chúng tôi uống ly cà phê hay không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: Dithamgirl95, Ngô Thanh, phuochieu90
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Celinebui, Hana93, Linh Louis, Nguyễn Minh Thảo, NTT0929, Tóc Xoăn và 153 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết chưa HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 429 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2431 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster lêu lêu
ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.