Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 22.01.2018, 23:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 489
Được thanks: 2054 lần
Điểm: 30.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 34
Chương 213: Đột nhiên, rất nhớ anh


Giống như một cơn bão vừa mới quét qua.

Lạc Phàm Vũ đến nơi thì đã là nửa giờ sau, vừa bước khỏi du thuyền, anh nhìn thấy trên quảng trường trống trải có mấy người đàn ông cuống cuồng như điên đang dây dưa ở trước một cửa tiệm, bất chợt, một tiếng thét chói tai của phụ nữ truyền đến.

Lạc Phàm Vũ nín thở đi qua, chụp lấy bả vai của người đàn ông kia, một quyền hung ác ngoan độc nện tới!

Tiếng thét chói tai lan tràn ra chung quanh, Lạc Phàm Vũ kéo lỏng cà vạt, túm người đàn ông trên mặt đất lên, lại nện tới thêm một quyền! Anh lo lắng đề phòng suốt mười mấy giờ đồng hồ, cuối cùng đã bắt được bọn họ, cơn giận nghẹn ở trong lồng ngực sắp nổ tung, cái gì cũng đều không để ý, chỉ túm lấy tên đàn ông kia, ra sức mà đánh! !

Mấy cú đấm rất hung ác ngoan độc, tên đàn ông bị đánh đến nhìn không thấy nam bắc, rốt cuộc sức lực của Lạc Phàm Vũ cũng rã rời, túm lấy cổ áo của anh ta, hung ác hỏi: "Cô ấy đâu? Dụ Thiên Tuyết đâu? Giao ra đây cho tôi!"

". . . . . ." Mặt mũi của tên đàn ông bầm dập, thống khổ khó chịu rên rỉ, bị đánh đến máu tươi đầm đìa, khó khăn mở mắt ra, kinh sợ nhìn Lạc Phàm Vũ, giọng khàn khàn, gấp rút nói: "Không thấy, không thấy cô ấy đâu! Chúng tôi cũng đang tìm. . . . . ."

Vừa nói xong thì ho khan dữ dội một trận, Lạc Phàm Vũ trợn to hai mắt, nhanh chóng kéo anh ta đứng dậy hung hăng đè ở trên vách tường: “Cậu nói cái gì? Không thấy? Không thấy cô ấy bao lâu rồi, nói rõ ràng cho tôi nghe! Người đang ở trong tay các người tại sao lại không thấy, hả?!"

"Khụ khụ. . . . . . Chính cô ấy. . . . . . Tự mình trốn . . . . . ."

Máu tươi sềnh sệch tràn ra từ khóe miệng của tên đàn ông, chảy xuôi xuống trên người anh ta.

"Shit! !" Lạc Phàm Vũ nóng nảy rống lên một tiếng, đôi mắt đỏ hồng, anh hung hăng muốn nện thêm một quyền vào mặt anh ta.

"Đừng ép hỏi nữa! Vô dụng thôi!" Nam Cung Kình Hiên không biết chạy tới từ khi nào, sắc mặt tái xanh, đôi mắt thâm thúy đầy tơ máu gợn sóng: "Mình đã có tin tức chính xác, Thiên Tuyết đã trốn thoát. . . . . . Cô ấy đang ở gần đây."

Nam Cung Kình Hiên vô cùng lo lắng, đôi mắt mong ngóng tìm kiếm bốn phía, anh hơi lảo đảo sải bước đi tới.

Lạc Phàm Vũ trợn to hai mắt, suy nghĩ một chút, đột nhiên bỏ qua tên đàn ông, bước nhanh đuổi theo.

"Làm sao cậu biết? Ông cụ cũng đã nhận được tin tức?"

"Ừ, vừa mất dấu Thiên Tuyết thì ông ấy đã biết, hiện tại cô ấy không ở trong tay ông ấy, mình cũng không cần giấu giếm hành tung nữa!" Nam Cung Kình Hiên khàn giọng giải thích, giọng nói trầm thấp phát ra từ trong lồng ngực: "Mình phải tìm được cô ấy. . . . . . Ngay lập tức, phải lập tức tìm được, nhất định là cô ấy rất sợ hãi."

Nỗi đau lòng kịch liệt hành hạ, anh đang tìm kiếm cô ở trong một đất nước hoàn toàn xa lạ, dù một góc nhỏ cũng đều không bỏ qua.

Rốt cuộc cũng tìm được cô gái đã trợ giúp cô chạy trốn, chính là cô gái kia, cô gái sợ hãi nhìn hai người đàn ông giống như hung thần ác sát, hơi nhếch môi cái gì cũng không nói, trong mắt là sự đề phòng.

Nam Cung Kình Hiên gấp đến độ gương mặt tuấn tú cũng đỏ lên, gần như muốn xé nát cô gái trước mắt, Lạc Phàm Vũ kịp thời ngăn trở anh, giọng khàn khàn nhìn về phía cô gái, chầm chậm nói: "Could you tell me where is she? She is his wife."

Nghe anh nói, cô gái sững sờ, mấy từ khác cô nghe không hiểu, nhưng ước chừng có thể nghe hiểu từ wife. . . . . .

Cô gái ngẫm nghĩ một chút, sau đó dẫn bọn họ đi tới cánh cửa nhỏ mà Dụ Thiên Tuyết đã chạy trốn, mở hộc tủ lấy chìa khóa, mở ổ khóa ra, chỉ chỉ vào bên trong.

Đang cực kỳ nóng nảy, rốt cuộc Nam Cung Kình Hiên cũng hơi bình tĩnh lại, đôi mắt thâm thúy nhìn cô gái, giọng nói khàn khàn: "Cám ơn."

Không ai biết, rốt cuộc là cánh cửa này thông đi đâu.

Nam Cung Kình Hiên đi thẳng một mạch, hoàn cảnh ở bên trong vừa nhỏ vừa ngột ngạt đến mức suýt nữa thở không ra hơi, nhưng thật sự khiến cho anh nhìn mà phát hoảng là vết máu ở trên mặt đất ——

Từng giọt từng giọt, màu sắc đỏ tươi, màu máu tươi ấm nóng.

Đó là máu của cô.

"Trời ơi. . . . . ." Lạc Phàm Vũ cũng kìm nén đến khó chịu, thấy vết máu kia thì thấp giọng kêu ra tiếng, trong mắt là sự sợ hãi cùng cảm giác hít thở không thông, nghiến răng nói: "Đến cùng là ông cụ nhà các người đã làm gì cô ấy!"

Trong mắt của Nam Cung Kình Hiên lộ ra sự khát máu hung ác, nắm quả đấm vô cùng chặt, gương mặt tuấn tú tái nhợt, chạy nhanh đuổi theo.

Cuối cùng thì cũng đến cửa ra, bọn họ phát hiện, chỗ này là chợ cá.

Mùi tanh tràn ngập khắp ngõ ngách, Nam Cung Kình Hiên tìm kiếm giống như điên, đôi mắt sắc bén tìm kiếm bóng dáng cô ở từng ngõ hẻm, anh có cảm giác cô đang ở gần đây, chẳng qua là anh tìm không được. . . . . . Anh không thấy được cô! !

"Thiên Tuyết. . . . . ." Đột nhiên Nam Cung Kình Hiên bắt lấy cổ tay của một cô gái kéo lại, tâm tình kích động, trái tim như muốn tan nát! Không phải. . . . . . Không phải là cô!

Bỗng nhiên, một thanh âm hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của anh.

Cách một con sông, ở trước một tòa lầu bí ẩn u tĩnh, có mấy người mặc đồng phục ZNV đang nói chuyện, một bóng dáng mảnh khảnh yếu đuối đang giùng giằng, trong mắt mang theo vẻ sợ hãi cùng sự đề phòng né tránh đụng chạm của bọn họ.

"Thật xin lỗi, tôi tới báo cảnh sát. . . . . . Tôi thấy các anh mặc đồng phục nên nghĩ các anh quản lý an ninh trật tự ở nơi này, tôi. . . . . . Không! Đừng đụng vào tôi!" Dụ Thiên Tuyết hoảng sợ né tránh tay của một người, cô loạng choạng thụt lùi về phía sau, mắt ngân ngấn lệ, trên đầu gối trắng nõn còn lưu lại máu tươi.

"Các anh hiểu lầm rồi, tôi không phải là loại người như các anh nghĩ, buông ra!" Dụ Thiên Tuyết xoay người muốn đi nhưng lại bị một người kéo qua, một tên đàn ông ở sau lưng ôm lấy thắt lưng của cô, cười nịnh áp sát vào người cô.

Ngôn ngữ kia cô nghe không hiểu, nhưng giọng nói ghê tởm lại vang vang ở bên tai.

"Không được! Buông tôi ra!" Dụ Thiên Tuyết dốc sức giãy giụa, vùng vẫy trong vòng vây của mấy tên đàn ông, mái tóc xốc xếch tán lạc trên vai trên lưng, cô muốn chạy, nhưng chạy chưa được mấy bước thì trước mắt xuất hiện một bóng người chặn cô lại, giống như đang trêu chọc cô, vờn quanh không để cho cô thoát khỏi vòng vây của bọn họ, cô nghẹn ngào lui về phía sau, lại có một bàn tay vuốt ve đầu vai cô từ phía sau.

Ngày nào cũng có thể nhìn thấy kiểu chơi đùa ầm ĩ này ở chợ cá, ở một địa phương hỗn loạn như vậy, thần kinh của mọi người cũng đã tê liệt, chỉ híp mắt tiếc nuối nhìn náo nhiệt, Dụ Thiên Tuyết vừa thét lên vừa giãy giụa, nước mắt chảy đầy mặt, một chiếc xe hơi màu đen dừng ở tại chỗ, có người ôm cô nhét vào trong xe, cánh tay mảnh khảnh gắt gao chống ở cửa xe, nhưng vẫn bị người ta gạt ra, cứng rắn nhét cô vào trong.

Trong cơn đau đớn kịch liệt, Dụ Thiên Tuyết ngã xuống trong buồng xe lạnh như băng, có bàn tay đàn ông tùy tiện chạm vào da thịt cô, thật buồn nôn. . . . . . Cô gào thét lệ rơi đầy mặt, tay run rẩy nắm thật chặt cửa xe muốn mở cửa ra chạy đi, sau lưng lại có một tên đàn ông nhào tới, túm lấy váy của cô, ôm chặt cô dùng sức xé một cái!

"Đừng. . . . . . Không được làm như vậy. . . . . ." Cô thét chói tai, nước mắt điên cuồng rơi xuống, liều mạng bảo vệ sự trong sạch của mình. . . . . . Cô không muốn bàn tay bẩn thỉu kia chạm vào mình. . . . . . Cô không muốn cứ như vậy mà rơi xuống tầng cuối cùng trong địa ngục. . . . . .

‘Ầm!’ ‘loảng xoảng!’

Một tiếng vang thật lớn, xe chấn động thật mạnh, cửa kiếng xe bể vụn, rơi đầy trên mặt đất vô cùng thê thảm.

Dụ Thiên Tuyết bịt tai thét chói tai, trong lòng chua xót và sợ hãi tới cực điểm, tên đàn ông trong xe bị kinh động, hầm hừ loại ngôn ngữ mà cô nghe không hiểu, anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không nghĩ tới bị một quyền ngoan độc nặng nề nện vào mặt!

"Hự!" Tên đàn ông ngửa mặt về phía sau, ngã xuống.

Dụ Thiên Tuyết giật nảy mình, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn lên, trên mặt vẫn còn nước mắt chưa khô, cô nhìn ra phía bên ngoài, chỉ thấy một bóng dáng mơ hồ, cô không biết đó là ai, nhưng đến thời điểm phản ứng kịp, cô liền giơ tay nắm cửa xe muốn nhân cơ hội này mà chạy đi.

Ngay tức khắc, tên đàn ông phía sau giữ chặt thắt lưng của cô, che miệng cô lại, kéo cô lùi về phía sau, muốn đi ra từ cửa xe bên kia.

"Ưm. . . . . ." Dụ Thiên Tuyết nắm thật chặt bàn tay đang bao trùm trên miệng cô, hô hấp cũng bị chặn, đành để bị kéo xuống xe, cô đứng không vững, trước mắt là ánh mặt trời sáng chói hoa mắt.

Hình như cô thấy một bóng dáng màu đen chợt lướt qua, nhưng nhìn không rõ ràng lắm cảm giác ít thở không thông mãnh liệt kéo đến, khớp xương bàn tay đã trắng bệch, ở trong đầu cô, gương mặt của Nam Cung Kình Hiên đang từ từ phóng đại, rõ nét, còn có hơi thở ấm áp cùng giọng nói khàn khàn của anh bao trùm ở bên tai. . . . . . Một giọt nước mắt nóng hổi rớt xuống, bỗng nhiên cô thấy nhớ anh. . . . . . Rất nhớ rất nhớ anh . . . . .

Hết chương 213



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Muahuongduong, NgọcTrâm, Xuyenchi88, pypyl
     

Có bài mới 24.01.2018, 22:21
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 489
Được thanks: 2054 lần
Điểm: 30.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 29
Chương 214: Cảm tạ ông trời, anh đã tìm được em


Một tiếng ‘Bốp!’ trầm đục, tên đàn ông ở sau lưng Dụ Thiên Tuyết bị côn sắt đập trúng, buông cô ra, yếu ớt ngã xuống.

Dụ Thiên Tuyết chỉ cảm thấy mình có thể hít thở thông thuận, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô tràn đầy mồ hôi, mái tóc ướt nhẹp mồ hôi dính vào hai bên má, thân thể lung la lung lay, lúc sắp ngã xuống thì thắt lưng nhỏ nhắn yếu ớt được một cánh tay kiên cố ôm lấy thật chặt, đột nhiên cô ngã vào trong một lồng ngực.

Cánh tay nhỏ bé chống cự lại bờ vai cường tráng rắn chắc, Dụ Thiên Tuyết lắc lắc đầu, giọng nói yếu ớt nhưng quật cường mang theo tiếng khóc nức nở: "Không được đụng vào tôi. . . . . . Khốn kiếp! Buông ra, đừng đụng vào tôi!"

Thần trí của cô đã không còn tỉnh táo, liều chết bảo toàn sự trong sạch của mình, muốn chạy trốn để thoát khỏi tất cả mọi sự kiềm chế.

"Thiên Tuyết. . . . . . Thiên Tuyết!" Gương mặt tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên tái nhợt, đôi mắt thâm thúy lộ vẻ không thể tin nổi, liều mạng ôm chặt cô vào lòng: "Thiên Tuyết, em tỉnh táo lại! Anh là Nam Cung Kình Hiên!"

Cánh tay anh đang run rẩy, nghe tiếng khóc của cô, đau lòng ôm lấy cô đang liều chết giãy giụa kháng cự ấn chặt vào trong lồng ngực của mình, tay vuốt ve tóc của cô, hôn lên trán cô, giọng nói run run: "Thiên Tuyết. . . . . . Thiên Tuyết đừng sợ. . . . . . Là anh. . . . . ."

Dụ Thiên Tuyết cảm giác được mình bị lửa nóng ấm áp bao vây thật chặt, nước mắt nóng hổi dâng tràn hốc mắt, cô thở hổn hển, nâng đôi mắt đầy lệ lên nhìn người đàn ông trước mắt, cố gắng phân biệt mặt mày của người đó. Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Nhìn rõ chưa? Nhìn rõ anh là ai chưa? . . . . . ." Giọng nói của Nam Cung Kình Hiên khàn khàn trầm nặng phát ra từ trong lồng ngực, đôi mắt thâm thúy lộ ra sự đau đớn ngập trời, hàng mi run run thoáng ngân ngấn lệ, đôi môi mỏng tái nhợt, từng lời từng chữ chứa đầy nỗi nhung nhớ cùng sự thương yêu: "Anh tới cứu em. . . . . . Thật xin lỗi anh đã tới chậm. . . . . ."

Dụ Thiên Tuyết kinh ngạc nhìn chằm chằm gương mặt tuấn tú quen thuộc, trong nháy mắt ngay khi thần trí thanh tỉnh, nước mắt mãnh liệt dâng tràn hốc mắt, đột nhiên cô khóc ra thành tiếng, vươn hai tay gắt gao quấn lên cổ của anh.

Là anh. . . . . . Là anh là anh!

Bờ vai trắng nõn của Dụ Thiên Tuyết run rẩy kịch liệt, tiếng khóc bén nhọn mà bi thống xé rách lòng người, cô gắt gao ôm lấy người đàn ông ở trước mắt, giống như ôm lấy kỳ vọng cuối cùng của mình, thực sự cô không có dũng cảm như trong tưởng tượng, cô, thật sự, rất, sợ. . . . . .

"Thiên Tuyết. . . . . ." Nam Cung Kình Hiên gắt gao ôm lấy cô, lực đạo mạnh đến mức như muốn dụi cô vào trong thân thể mình, giọng nói khàn khàn kèm theo hơi thở ấm áp ở bên tai và cần cổ của cô, quả thực thần trí của anh đã mất khống chế, giọng nghẹn ngào, khớp xương ngón tay cũng vì dùng sức quá mạnh mà có hơi trắng bệch.

"Thiếu chút nữa anh nghĩ mình không còn gặp lại em, thiếu chút nữa anh cho là mình sẽ vĩnh viễn mất em, em biết không?" Giọng nói khàn khàn run rẩy, bàn tay ấm áp của Nam Cung Kình Hiên run rẩy nâng mặt cô lên, sắc mặt anh tái nhợt mà căng thẳng: "Cảm tạ ông trời. . . . . . Anh đã tìm được em. . . . . . Thiên Tuyết anh yêu em. . . . . ."

Nước mắt ấm áp từ trong hốc mắt chảy xuôi xuống, Nam Cung Kình Hiên run rẩy nói xong, anh nhắm mắt lại, hung hăng hôn lên môi cô, phóng thích tất cả sự đau lòng cùng nỗi lo lắng gặm nhắm suốt mấy ngày qua . . . . . .Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Anh yêu em. . . . . . Yêu gần như điên loạn. . . . . .

Từ năm ba tuổi, sau khi mẹ qua đời, anh không hề khóc lần nào nữa . . . . . Lần duy nhất rơi lệ, chính là giờ phút này, anh ôm người phụ nữ mình yêu nhất, điên cuồng hôn cô, không khống chế được, muốn hòa tan toàn bộ sự quyến luyến của mình trong nụ hôn thâm tình này. . . . . .

Đôi mắt Dụ Thiên Tuyết nhạt nhòa nước mắt, bị sự khiếp sợ và hoảng hốt hành hạ đã quá lâu, giờ phút này, cô chỉ có thể trầm luân ở trong lòng anh, trong vòng tay của anh, mặc cho những nụ hôn thắm thiết ấm áp ùn ùn kéo đến như thủy triều vây quanh, cô khóc nức nở chỉ nói được một câu "Ôm chặt em", hai cánh tay càng quấn chặt cổ của anh hơn. . . . . .

". . . . . . !" Lạc Phàm Vũ đau đớn kêu thét một tiếng, vươn cánh tay đỡ côn sắt của một tên đàn ông đập tới, che cánh tay đau đến mức gương mặt cũng tái xanh, gắt gao cắn răng, nhìn chằm chằm hai người đang ôm chặt lấy nhau ở bên cạnh, chủ yếu là nhìn bóng dáng nhỏ nhắn xinh đẹp trong ngực Nam Cung Kình Hiên, nhất thời, trong lòng dâng lên sự thương tiếc, xúc động dâng tràn, nhưng nháy mắt sau đó, trong khoảnh khắc anh không lưu ý, ‘Bốp!’ một tiếng, côn sắt nện vào sau lưng anh!

"Hự!" Bị lực đạo nặng nề kia đánh trúng, Lạc Phàm Vũ chấn động, lồng ngực đau nhức kịch liệt một trận, suýt nữa phun ra máu.

Tên ở phía sau hét lớn vung thiết côn tới lần nữa, Lạc Phàm Vũ duỗi tay bắt được, gương mặt tuấn tú nghẹn hồng, gắt gao cắn răng kiên trì nắm chặt! Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     

"Khốn kiếp. . . . . ." Lạc Phàm Vũ nghiến răng phun ra hai chữ, tay đang bắt côn sắt của anh đột nhiên co lại, kéo về phía mình, vừa kéo qua, anh liền co chân lên gối thúc mạnh vào bả vai của đối phương! Tên nọ đau đến rên lên một tiếng, sắc mặt đỏ tím, ôm bụng suýt ngã xuống, Lạc Phàm Vũ lại hung hăng túm lấy anh ta đè lên trên xe, tay phải nhặt côn sắt lên, một tiếng ‘Bốp!’, côn sắt quét ngang đập tới mặt anh ta!

Đầu bị trúng một đòn nghiêm trọng, mũi miệng của tên đàn ông phun máu, lung la lung lay té ngã xuống đất.

"Cầu xin cậu, giải quyết xong mấy tên này mới hôn tiếp được không, mình sắp chịu hết nổi rồi!" Lạc Phàm Vũ lại hung hăng quật ngã một tên đánh lén sau lưng, hướng về phía Nam Cung Kình Hiên, nghiến răng nói.

Nam Cung Kình Hiên buông đôi môi của người phụ nữ trong ngực ra, đôi mắt thâm thúy hằn đầy tơ máu sáng ngời sắc bén, anh cúi đầu khàn giọng nói bên tai cô "Đứng ở chỗ này đừng nhúc nhích”, dàn xếp cô ở bên cạnh xe xong, anh xoay người đi giúp Lạc Phàm Vũ.

Mà tên đàn ông vừa mới té xuống đất trên mặt đều là máu, răng cũng bị đánh rụng mất mấy cái, vẻ mặt dữ tợn lòm còm bò dậy, rút bên hông ra một cây dao găm, nhìn bản lĩnh của hai người đàn ông cường tráng kia thì có chút sợ hãi, ngược lại nhìn chằm chằm về phía Dụ Thiên Tuyết.

Nét mặt của anh ta lộ vẻ hung ác, cầm dao găm hướng vào cần cổ của Dụ Thiên Tuyết hung hăng đâm xuống!

Dụ Thiên Tuyết hét lên một tiếng nghiêng người né tránh, có vài cọng tóc bị chém đứt, mũi dao trượt qua trên mui xe phát ra tiếng vang bén nhọn, cô sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn cũng tái nhợt, muốn chạy trốn, nhưng vừa bước một bước, một cơn đau nhức kịch liệt khiến cô lảo đảo ngã xuống! Đầu gối bị thương đã rách toạt, máu thịt lẫn lộn, trên bắp chân cũng đầy máu tươi!

Tay của Nam Cung Kình Hiên đang hung hăng quật côn sắt, sát khí lan tràn bốn phía, nghe được tiếng thét chói tai của Dụ Thiên Tuyết anh nhìn sang phương hướng của cô, bất thình lình ‘Bốp!’ một tiếng, một tên ở phía sau nện côn sắt trúng vào đầu của anh!

Hết chương 214


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Diana cuties, NgọcTrâm, Xuyenchi88, gái già 0515, pypyl
     
Có bài mới 26.01.2018, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 489
Được thanks: 2054 lần
Điểm: 30.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Chương 215: Cậu chống đỡ cho mình, có nghe thấy không!


Nam Cung Kình Hiên đau đớn kêu lên một tiếng, lảo đảo hai cái chống tay lên xe, cảm giác đầu óc ong ong chấn động, nháy mắt, chất lỏng ấm áp chảy dọc xuống gò má cùng lỗ tai, gương mặt tuấn tú đỏ lên cắn răng chịu đựng, ngay khi côn sắt vung đánh tới lần nữa, trong nháy mắt, anh liều chết giơ cánh tay lên chặn lại, ngay trước lúc toàn bộ ý thức hôn mê, anh gầm lên một tiếng dốc sức bắt lấy côn sắt, kéo qua, dùng cùi chỏ đập người nọ ngất đi! Cả người loạng choạng hai cái, mau chóng vọt về phía Dụ Thiên Tuyết.

"Anh đừng qua đây!" Dụ Thiên Tuyết đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thân thể trắng nõn té ngã trong vũng nước bùn, lượm hòn đá nhánh cây trên mặt đất ném về phía tên đàn ông kia.

Gương mặt của tên đàn ông đầy máu, hung ác dữ tợn hướng về phía Dụ Thiên Tuyết chém tới.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Đúng lúc bị Nam Cung Kình Hiên gắt gao bắt lấy cổ tay, hai người chống đẩy giằng co, Lạc Phàm Vũ thấy con dao kia lóe lóe sáng, trái tim cũng lạnh hết một nửa, mẹ nó, đây là cái địa phương quỷ quái hỗn loạn nào!

Náo động.

Thời điểm một dao kia xẹt qua mặt, Nam Cung Kình Hiên không có cảm giác quá lớn, nhưng trong mắt lộ ra sát khí lạnh thấu xương, đưa tay hung ác bẻ gãy cổ tay của tên nọ, tên đàn ông gào lên một tiếng xụi lơ ngã xuống, ngay sau đó lại bị hung hăng túm lên, bị đá một cước vào ngực nặng nề văng trúng cửa xe, lồng ngực cũng bị lực đạo mạnh mẽ này làm cho chấn động vỡ nát.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Dòng máu đỏ tươi vẫn tiếp tục chảy xuống gương mặt tuấn dật, Nam Cung Kình Hiên nâng đôi mắt thâm thúy lên, cố nén cơn đau nhức cùng cảm giác mê muội trong đầu, gắng sức đứng vững hướng về phía Dụ Thiên Tuyết đi qua, cúi người kéo cô đứng lên ôm vào trong ngực, giọng khàn khàn hỏi: "Có sao không. . . . . ."

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe thấy tiếng kêu gào sợ hãi của Lạc Phàm Vũ ở sau lưng: "Kình Hiên, cẩn thận! !"

Nam Cung Kình Hiên cũng nghe được tiếng gào thét kia.

Đôi mắt thâm thúy thoáng qua một hồi mê ly, đó là do vừa rồi bị côn sắt đập trúng mang tới cơn đau đớn cùng sự chấn động, anh mím chặt đôi môi mỏng tái nhợt, không biết ở sau lưng xảy ra chuyện gì, theo bản năng kéo Dụ Thiên Tuyết ôm chặt lấy ——

Do nghe không hiểu ngôn ngữ ZNV, nên ở phía sau biến thành một trận gào thét như tiết hận.

Dụ Thiên Tuyết bị giật mình hét lên một tiếng, cảm giác được người đàn ông cao ngất rên lên một tiếng, càng ôm cô chặt hơn, nhưng thân thể lại như bị chấn động run rẩy kịch liệt, sau vài giây, cô thấy gương mặt tuấn dật của anh tái nhợt, máu đỏ tươi nhỏ giọt xuống ngực giống như đóa hoa hồng mỹ lệ.

Nam Cung Kình Hiên cảm thấy một trận đau đớn, có cái gì đó xuyên vào da thịt, tựa như muốn cướp đi sinh mạng của mình.

Phía sau là tiếng rít gào gầm thét, anh chỉ muốn đưa tay sờ mặt của cô để cho cô đừng sợ, nhưng tay giơ đến một nửa, trước mắt là bóng tối tràn đầy trời đất, thân thể anh nặng nề ngã xuống trên người cô. . . . . .

*****

Tỉnh lại lần nữa, dường như toàn bộ thế giới đang rung động.

Trước mắt toàn là màu đỏ.

"Kình Hiên!" Gương mặt tái nhợt mà vô cùng lo lắng của Lạc Phàm Vũ xuất hiện ở trước mặt, hung hăng xé rách cái áo đang mặc bao quấn phần bụng của anh, vỗ vỗ mặt anh, giọng nói run run: "Tỉnh, đừng có ngất! Cậu nghe không! . . . . . . Mình đã thông báo cho ông cụ, ông cụ sẽ cho trực thăng đến ngay lập tức, cậu chống đỡ cho mình, có nghe thấy không!"

Lạc Phàm Vũ nóng nảy rống lớn, hai mắt đỏ hồng, hai cánh tay chống ở hai bên người anh, tựa như một con sư tử mất khống chế.

Gương mặt của Nam Cung Kình Hiên đã hoàn toàn trắng bệch, nhợt nhạt đến dọa người, có lớp mồ hôi mỏng rỉ ra, cơn đau kịch liệt đã làm cho ý thức của anh bị bức bách đến biên giới sụp đổ, anh suy yếu nằm trên mặt đất, nhưng vẫn siết thật chặt bàn tay trong lòng bàn tay.

"Nam Cung Kình Hiên. . . . . . Anh đừng gặp chuyện không may. . . . . . Đừng xảy ra chuyện!" Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Dụ Thiên Tuyết rớt xuống một giọt lệ, nói năng lộn xộn, cả người cứng ngắc căng thẳng, trên tay đều là máu của anh, không dám đụng chạm đến anh, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lạc Phàm Vũ băng bó cho anh, nhìn tỉnh anh lại trong cơn đau đớn, thần trí cô hoảng hốt, cái gì cũng đều không làm được!

". . . . . ." Nam Cung Kình Hiên buồn bực ho một tiếng, trong cổ họng có chút ngai ngái, trên đôi môi mỏng tái nhợt cũng rỉ ra chút máu đỏ, anh nắm tay của Dụ Thiên Tuyết đưa lên môi khe khẽ hôn, yếu ớt nở một nụ cười. Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     

"Không chết được. . . . . ." Giọng nói khàn khàn phảng phất như không nghe được, Nam Cung Kình Hiên cầm thật chặt tay của cô, đôi môi mỏng vẫn hôn tay cô, giọng an ủi tràn đầy sự thương yêu: "Đừng khóc. . . . . ."

Em có biết không, trên thế giới này. . . . . . Anh không thể nhìn nhất, chính là em khóc.

Vết thương ở bụng bị bó chặt cầm máu, trong nháy mắt, cơn đau đớn vọt thẳng lên đỉnh đầu! Nam Cung Kình Hiên ngửa đầu, phút chốc khi cơn đau kéo tới, hàng mày tuấn dật khẽ nhíu lại, trên mặt có dòng máu đỏ chảy xuống dọc theo đường nét cương nghị, rất đẹp.

Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, ngoại trừ tiếng kêu khóc cùng gào thét cuối cùng của cô, cái gì anh cũng không nghe được nữa. . . . . .

*****

Cả nhà Nam Cung là một mảnh hỗn loạn.

Trong phút chốc nhận được cuộc điện thoại đó, từ trước đến giờ luôn oai phong một cõi ở trên thương trường, nhất thời, Nam Cung Ngạo mất hết tất cả phong độ, đôi mắt già nua lạnh như băng tràn đầy sự hốt hoảng, cả người suýt nữa ngã xuống.

Ông ta nhanh chóng chạy tới bệnh viện, trên đường tới bệnh viện cả đầu óc cũng ong ong, ông ta biết, đứa nhỏ này sẽ vì người phụ nữ kia mà có thể không đếm xỉa đến bất cứ cái gì, cho nên mới bất chấp tất cả đuổi theo đoạt người trong tay ông ta, mới liều lĩnh đuổi tới ZNV, nhưng ông ta không ngờ . . . . . . Không nghĩ tới sự tuyệt tình của mình lại làm cho con trai rơi vào tình cảnh này! !

"Kình Hiên. . . . . ." Bỗng chốc, Nam Cung Ngạo dường như già đi thêm hai mươi tuổi, tay chống gậy cũng đang run rẩy, vô cùng lo lắng thì thầm.

"Tiên sinh, thiếu gia đã được đưa đến bệnh viện cấp cứu, có kết quả sẽ cho chúng ta biết ngay lập tức. . . . . ." Ở bên cạnh, vị quản gia luôn trầm tĩnh cũng hoảng loạn lên, thấp giọng an ủi ông ta.

"Tôi già nên hồ đồ rồi phải không?" Nam Cung Ngạo nâng đôi mắt vẩn đục lên, sắc mặt tái nhợt, thần trí hoảng hốt, hỏi quản gia: "Ông nói xem, sao tôi lại để cho một mình nó đuổi tới ZNV? Ông nói đám người kia có lai lịch như thế nào mà dám đả thương con trai của Nam Cung Ngạo tôi. . . . . . Ông nói thử xem, đám người tôi cử đi kia đều làm ăn cái kiểu gì hả!"

"Tiên sinh, trước hết đừng gấp. . . . . ." Quản gia sợ ông ta tức giận sinh ra bệnh, vội vàng bình tĩnh lại, nói tiếp: "Trước tiên chúng ta đi bệnh viện . . . . . ."

"Người phụ nữ kia đâu?" Bỗng nhiên Nam Cung Ngạo nhớ tới: "Người phụ nữ mà nó liều mạng cũng phải đi cứu đó đâu? ! !"

"Nghe nói đồng thời trở về cùng thiếu gia và Lạc thiếu gia, đều ở đang bệnh viện!"

"Rốt cuộc cô ta là gì. . . . . . Tại sao có thể hại con trai của tôi thành ra như thế. . . . . . Tại sao cô ta có thể làm như vậy. . . . . ." Nhớ tới uy lực mà người phụ nữ Dụ Thiên Tuyết kia mang tới, trên gương mặt già nua của Nam Cung Ngạo lộ vẻ sợ hãi và rung động, thấp giọng nỉ non, trong đôi mắt già nua là sự đau lòng cùng nỗi lo lắng, đó là con trai của ông ta. . . . . .  Con trai duy nhất của ông ta! !

Cuối cùng đã tới bệnh viện.

Chung quanh phòng bệnh là một trận hỗn loạn.

Nam Cung Dạ Hi đã chạy tới sớm một bước, vừa tiến vào liền túm lấy tay áo của Lạc Phàm Vũ, hỏi: "Anh trai em đâu? Anh trai em xảy ra chuyện gì hả? Anh ấy ở đâu!"

Tay của Lạc Phàm Vũ chống trên vách tường, mới từ một màn kia chưa phục hồi tinh thần, gương mặt tuấn tú tái nhợt, chậm rãi quay người lại nhìn chằm chằm Nam Cung Dạ Hi, giọng khàn khàn nói: "Cậu ấy bị đâm một dao. . . . . . Từ phía sau. . . . . . Hẳn là, trúng lá lách. . . . . ."

Hết chương 215


Đã sửa bởi Hoalala lúc 27.01.2018, 22:59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Diana cuties, NgọcTrâm, SầmPhuNhân, Xuyenchi88, gái già 0515, pypyl
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chalychanh, Hothao, Hạ Y Lan, MysB, quynhpk, REMONTBymn và 320 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C873

1 ... 126, 127, 128

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

18 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Trang bubble
Trang bubble
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Guốc đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.