Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 24.01.2018, 20:50
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 338
Được thanks: 1575 lần
Điểm: 30.75
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 92 (tiếp)

Không liên quan cơ mà chúc mừng Việt Nam vào vòng chung kết. Hạnh phúc không nói nổi nên lời rồi, đầu năm nay may mắn kéo đến nhiều ghê luôn. Chúc mọi người một buổi tối an lành. Yêu mọi người:3 :3

Hách Liên Dực cũng thấy Đại tiểu thư đến, nghĩ thầm, Diệp Đàm ăn Thánh quả trân quý, đại tiểu thư chắc chắn không dễ dàng bỏ qua cho hắn, vì vậy hắn liền nhanh chóng lớn tiếng tố cáo: “Đại tiểu thư, Diệp Đàm hắn dám ăn trộm Thánh quả.”

Sóng mắt Tư Không Tiêm Vụ vẫn cứ bình tĩnh như vậy: “Tư Không thành chủ và Đại hộ pháp có lệnh, ai bước vào cấm địa, giết không tha!” (mọi người đừng vội phán xét Tư Không Tiêm Vụ, nàng cũng là có nỗi khổ riêng :<<) Giọng nói lạnh như băng vừa dứt, nàng liền nhanh chóng ra tay.

Nơi này là Thánh địa, Thanh Linh nghe Tần Liễm nói nơi đây đặt rất nhiều các trận pháp, đi vào được đây quả thật cũng không dễ dàng. Không ngờ bản thân nàng lại gặp may, đập một hố đi vào liền rơi trúng chỗ này, ngờ ngờ nghệch nghệch mà thoát khỏi trận tử địa kia.

Thật ra động này Dung Thi Thi đã sớm phát hiện ra, lúc ấy nàng bị thủ vệ phủ Thành chủ đuổi giết đến gần ngôi miếu này.

Nàng không còn cách nào khác ngoải trốn vào trong miếu. Ban đầu nàng lén trộm bảo vật trong phủ Thành chủ rồi bị phát hiện, cũng chính lúc đang trốn chạy nàng vô tình đụng phải cơ quan trên vách giếng. Cơ qun mở ra, con đường này lại dẫn thẳng đến cấm địa, bởi vì trốn trong cấm địa nên nàng mới có thể tránh được một kiếp nạn, lúc đó nàng vẫn chưa phát hiện ra Thánh quả, sau đó nàng tìm cơ hội trốn thoát khỏi Tiêu Dao thành.

Nghe đại tiểu thư nói, Hách Liên dực biến sắc: “Diệp Đàm, ta với ngươi liên thủ.”

“Được.” Thanh Linh gật đầu, mặc dù trong lòng rất không muốn cùng Hách Liên dực liên thủ nhưng công phu của đại tiểu thư lại xuất quỷ nhập thần, nàng liên thủ cùng hắn mới có hy vọng nắm chắc phần thắng.

Minh Tứ trước bị Hách Liên dực đóng băng, hắn dùng nội lực chấn vỡ băng, khi được giải thoát, hắn liền nhanh chóng vọt vào trận chiến của ba người.

Bốn người giao tranh kịch liệt ở bên trong Thánh địa, Dung Thi Thi nằm trong nước hoàn toàn bị lơ là. , thừa dịp mấy người kia không rảnh để ý tới bên này, nàng liền nhanh chóng bật dậy chạy đi.

Võ công của Tư Không Tiêm Vụ cao hơn nhiều so với nàng dựa đoán, ba người cùng tiếp chiêu mà vẫn không người nào chiếm được chỗ tốt.

“Diệp công tử, ngài mau đi trước.” Minh Tứ ngăn trước người Thanh Linh, hắn lo lắng ba người cứ đánh như vậy, nói không chừng không những không đánh bại được nàng mà còn bị thủ vệ Thành vây lấy, vậy thì càng khó thoát.

“Ăn Thánh quả rồi lại còn muốn đi? Không có chuyện dễ dàng như vậy!!” Tư Không Tiêm Vụ cười lạnh, sau đó nàng hướng Hách Liên Dực nói: “Hách Liên Dực, ta có thể bỏ qua cho ngươi, chỉ cần ngươi không cần nhúng tay vào.”

Hách Liên Dực chỉ mong được vậy, lập tức ngừng tay, cười cười: “Đa tạ!”

Thanh Linh thầm mắng Hách Liên Dực là tên khốn kiếp không thể nhờ vả được, Minh Tứ tiếp tục quấn lấy đại tiểu thư: “Diệp công tử, đi mau!!”

“Ngươi, cẩn thận.” Nàng nói rồi phi thân hướng về phía cầu thang chạy trốn.

Tư Không Tiêm Vụ trong mấy chiêu đem Minh Tứ quật ngã, liền nhanh chóng phi theo Thanh Linh.

Thanh Linh chạy như bay, Tư Không Tiêm Vụ rất nhanh đã đuổi kịp. Khi chạy ngang qua bức tường đá, nàng không còn cách nào dừng lại để khởi động cơ quan nên đành phải tiếp tục chạy về phía trước.

“Tạch tạch tạch” Đột nhiên Thanh Linh nghe được vài tiếng động khác thường, nàng trong nháy mắt phản ứng kịp, nơi này có cơ quan, nàng lùi bước chân về phía sau, chưa tới một phút, hai bên vách tường liền bắn ra rất nhiều ám khí.

Nàng thở phào nhẹ nhõm, may mà nàng kịp thời dừng lại, quay đầu nhìn lại, Đại tiểu thư lại như thả chậm bước chân, nàng không còn nhìn thấy bóng dáng đại tiểu thư nữa. Dưới chân nàng nhẹ đi một chút, thi triển khinh công tận lực không để đế giày chạm mặt đất, bay một khoảng cách khá xa mới rơi xuống đất.

Lúc rơi xuống không đụng vào cơ quan, thật quá may mắn. Nàng tiếp tục tiến về phía trước, không ngờ lại đụng phải hai lục y nam tử.

Hai người nam tử trước mặt này cho nàng cảm giác thật quái dị, trên người bọn họ tràn ngập khí tức tử vong, sắc mặt bọn hắn trong ánh lửa hoàng hôn vẫn cứ trắng bệch như tờ giấy, không có lấy một tia huyết sắc. Hai mắt trống rỗng không sinh khí tựa như đôi mắt của Tư Không Tiêm Vụ.

Nàng nhìn hai người nàng, càng nhìn càng cảm thấy giống người đã chết nằm trong quan tài.

Bọn hắn bắt đầu ra tay với Thanh Linh, Thanh Linh mím môi, nắm chặt đoản kiếm Băng Hồn trong tay, chạm mặt liền công thượng.

Hai người này võ công tuy cao nhưng so với đại tiểu thư lại dễ đối phó hơn, Thanh Linh nhanh chóng nắm bắt được cơ hội, dùng Băng Hồn đâm thật sâu vào ngực trái của một lục y nam tử, Băng Hồn rút ra, máu văng tung tóe.

Sau khi rút Băng Hồn ra khỏi ngực người kia, Thanh Linh trợn tròn mắt, nam tử kia cứ như vết thương kia không liên quan gì đến hắn, hắn tựa như không cảm thấy đau, cũng không thấy hắn chết, rất nhanh hắn liền tấn công lại.

Kế tiếp Thanh Linh đều dùng Băng Hồn đâm vào nơi yếu hại của bọn hắn, tuy nhiên kết quả lại không khả quan, bọn hắn đều không chết.

Đối mặt với hai con quái vật giết mãi không chết này, nàng cảm thấy thật buồn bực. Càng làm cho lòng nàng càng thêm buồn bực, không phải nói Thánh quả có tác dụng tăng tu vi sao? Nhưng nàng đã ăn Thánh quả, thế nào nội lực không thấy có biến hóa? Giống như nàng chưa từng ăn Thánh quả.

“Chém đứt đầu bọn hắn.”  Sau lưng Thanh Linh đột nhiên cất lên giọng nữ nhân.

Thanh Linh tựa như nữ nhân kia nói, liều mạng chém đứt đầu hai quái vật. Hồi lâu, khi mọi thứ đã xong, quay đầu lại liền nhìn thấy Tư Không Tiêm Vụ đứng sau lưng làm nàng sợ hết hồn.

Mới vừa rồi người nhắc nhở nàng chém đứt đầu hai quái vật kia là đại tiểu thư? Nàng không thể tin nhìn chằm chằm Tư Không Tiêm Vụ.

Nàng ăn Thánh quả, mới vừa lúc trước đại tiểu thư còn muốn giết nàng, vậy đối phương hà cớ gì lại nhắc nhở nàng chém đầu hai người kia? Nàng càng nghĩ lại càng đầy một bụng hồ nghi.

“Bọn họ là Hoạt tử nhân (dạng kiểu cương thi á), không biết đau đớn” Tư Không Tiêm Vụ lên tiếng nói.

Thanh Linh ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng: “Đại tiểu thư, ngươi…”

“sau khi ăn Thánh quả sẽ không lập tức có hiệu lực, một ngày sau nội lực mới bắt đầu tăng mạnh. Mật thất phía trên đều có Hoạt tử nhân trông giữ, ngươi không trốn thoát được.” Tư Không Tiêm Vụ nói.

“Tại sao nói cho ta biết những thứ này?” Lúc này nàng lại không cảm thấy sát khí từ Tư Không Tiêm Vụ.

“Ngươi không cần biết, muốn thoát thì đi theo ta.” Tư Không Tiêm Vụ lướt qua nàng đi về phía trước.

Thanh Linh nhanh chóng đuổi theo, trực giác nàng đoán đại tiểu thư không muốn giết nàng, vậy mới vừa rồi nhắc nhở nàng chém chết hai tên kia. Vả lại thực lực trước mặt, nàng còn không bằng đại tiểu thư.

Đại tiểu thư nếu có ý giết nàng sẽ trực tiếp động thủ, chỉ là nàng không hiểu, ở đầm nước đại tiểu thư còn có ý muốn giết nàng, vậy vì sao hiện tại thay đổi chủ ý không giết nàng nữa đây? Hay tạm thời đại tiểu thư chưa có ý muốn giết nàng mà chỉ diễn trò trước mặt Hách Liên Dực.

“Ta ăn Thánh quả, vì sao ngươi không giết ta?” Nàng đến gần Tư Không Tiêm Vụ hỏi.

Đại tiểu thư chưa có trả lời nàng, chỉ ném cho nàng một ánh mắt trong trẻo lạnh lùng rồi bước nhanh về phía trước.

Đường trước mặt có cơ quan, chỉ là Thanh Linh đi cùng đại tiểu thư liền nhẹ nhõm tránh thoát.

Thanh Linh nội tâm thầm thán cơ quan vi diệu. Nếu Tư Không Tiêm Vụ muốn đối phó nàng, khẳng định nàng không thể chạy thoát.

Nhưng nàng vẫn không thể tưởng tượng được ở nơi như thế này lại bắt đầu từ một cái giếng nước hoang vu xấu xí.

Trước mặt lúc này xuất hiện ngã ba, nàng theo đại tiểu thư nhắm một con đường mà đi. Càng đi về phía trước, con đuồng càng tỏ vẻ không tầm thường.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Catstreet21, Heo kute, Hothao, Hạ Tử Yên, Tinhtonton, Vô Tình, antunhi, anvils2_99, thanh_thanh1, tlam0212, vân anh kute
     

Có bài mới 25.01.2018, 22:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 80
Được thanks: 757 lần
Điểm: 33.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 93 Ý tứ của Đại tiểu thư (1)

Editor: Yên Nhi

Thanh Linh đi theo đại tiểu thư, dần dần giống như đi vào một tòa địa cung (Note: Cung điện dưới lòng đất), nơi này có rất nhiều phòng, mỗi phòng đều được làm từ vách đá.

Đại tiểu thư dẫn nàng vào một căn phòng trong số đó, bên trong phòng bài trí đơn giản, chỉ có một giường một bàn và một ghế, còn có một viên dạ minh châu dùng để thắp sáng.

“Ngươi ở đây chờ một chút, ta phải rời khỏi một lát, chút nữa sẽ trở về. Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, nếu như ngươi không chờ ở đây mà tự ý rời đi một mình, ngươi tuyệt đối sẽ hối hận.” Đại tiểu thư nói xong, người liền biến mất ở trước mặt Thanh Linh.

Thanh Linh hoàn toàn không quen thuộc đối với nơi này, nếu nàng đã không có phát hiện ra ác ý của Đại tiểu thư, thì nàng sẽ không định rời khỏi trước.

Không bao lâu, Đại tiểu thư đã trở lại. Nàng ấy đứng ở ngoài cửa, trên tay còn cầm một tay nải.

Thanh Linh đi tới cửa: “Đại tiểu thư, ngươi dẫn ta tới đây để làm gì?” Kỳ thật Thanh Linh càng muốn hỏi chính là khi nào Đại tiểu thư dẫn nàng ra ngoài, nhưng nàng lại có cảm giác Đại tiểu thư sẽ không dễ dàng dẫn nàng đi ra ngoài như vậy.

Đột nhiên, còn không chờ Thanh Linh đi tới cửa, một tấm cửa đá thật nặng đột ngột rơi xuống đóng lại, trước khi cửa đá rơi xuống đóng lại thì Đại tiểu thư đả ném tay nải trong tay vào.

Thanh Linh tiến lên, vận nội lực vừa đẩy cửa đá, vừa hô to: “Đại tiểu thư, ngươi làm như vậy là có ý gì?” Chẳng lẽ muốn nhốt nàng ở chỗ này chờ người đến xử lý sao?

Ngoài cửa không có âm thanh trả lời, Thanh Linh tức giận dùng toàn bộ sức lực đi đẩy cửa đá, nhưng cửa đá vẫn vẫn không nhúc nhích. Nàng liền dừng lại không làm chuyện lãng phí sức lực nữa, ánh mắt nhìn đến tay nải Đại tiểu thư ném vào, suy nghĩ lại, vẫn là trước tiên nhìn thử xem đồ mà Đại tiểu thư ném vào cho nàng là cái gì.

Mở tay nải ra, khi nhìn thấy đồ bên trong, Thanh Linh không hiểu gì cả.

Bên trong có mấy loại hoa quả nàng chưa từng gặp qua, cùng với hai quyển bí kíp võ công, một quyển là Tàn Hồng Kiếm Pháp, quyển khác là nội công tâm pháp Phất Thủ Thiên Diệp.

Còn có một tờ giấy, phía trên ghi là bảo nàng trong vòng mười ngày luyện xong hai bộ công pháp này.

Thanh Linh nhìn nhìn hai quyển sách trong tay, thầm nghĩ trong vòng mười ngày làm sao có thể luyện xong thứ này chứ?

Nàng ăn Thánh Quả, Đại tiểu thư không giết nàng ngược lại cho nàng hai quyển bí kíp võ công, nàng sắp nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra dụng ý của Đại tiểu thư là gì, loại cảm giác bị người ta nắm mũi dắt đi thật sự rất khó chịu.

Mặc dù không thích bị người khác an bài, nhưng luyện hai bộ bí kíp võ công này đối với nàng cũng có chỗ tốt, đối với nàng mà nói có chỗ tốt hay đồ vật đưa đến trước mặt nàng, tự nhiên là nàng sẽ không bỏ qua.

Cuối cùng Đại tiểu thư có mục đích gì, sớm muộn gì nàng cũng sẽ biết được, bị người nắm mũi dắt đi chỉ là tạm thời, trước mắt chuyện quan trọng nhất chính là tăng cường thực lực của mình.

Buổi tối, bốn phía đều yên tĩnh.

Tần Liễm nằm trên giường trong phòng của mình, trong lòng thiếu một người, hắn trằn trọc khó ngủ: “Không biết nha đầu kia có nhớ mình giống như mình đang nhớ nàng hay không?”

Ngoài cửa sổ đột nhiên có động tĩnh, Tần Liễm chưa đứng dậy, lụa trắng đã ném ra ngoài cửa sổ.

“Tần công tử, xin thủ hạ lưu tình.” Người ở ngoài cửa sổ thấp giọng nói.

Tần Liễm lười biếng đứng dậy, dáng vẻ ưu nhã đi đến bên cửa sổ, nhàn nhạt liếc mắt nhìn người nọ ở ngoài cửa sổ người nọ một cái, vung tay lên, lụa trắng bay trở về trong tay hắn: “Đêm hôm khuya khoắt Đại hoàng tử đến có việc gì à?”

Tề Tế Huyên bị lụa trắng đánh ngã trên mặt đất, lúc này đang chậm rãi đứng dậy: “Tần công tử, có thể nói chuyện riêng một chút hay không?”

“Không cần, nói ở đây cũng được.” Tần Liễm nói.

Sau khi Tề Tế Huyên trầm mặc một lúc lâu thì mở miệng nói: “Vậy được rồi.” Hắn nhảy qua cửa sổ đi vào trong phòng.

“Tần công tử, hiện giờ Diệp công tử còn chưa có trở về sao?” Tề Tế Huyên vừa đi vào lập tức hỏi.

Tần Liễm nhíu mày, giọng nói thanh lãnh trả lời: “Có chuyện gì nói thẳng đi, Bản tướng không thích quanh co lòng vòng.”

Tề Tế Huyên tự biết đêm khuya mình làm vậy là làm phiền người ta, đối phương có chút không kiên nhẫn cũng phải, sợ đối phương sẽ mở miệng hạ lệnh đuổi khách, hắn liền trực tiếp nói: “Ngươi và ta liên thủ đối phó Thành chủ Tư Không Hoành được không?”

Tần Liễm tùy ý tìm một ghế dựa ngồi xuống, giơ tay ý bảo hắn tiếp tục nói.

Tề Tế Huyên rũ mắt xuống, tinh thần chán nản: “Bản hoàng tử nghi ngờ hoàng muội của ta…… Cái chết của hoàng muội có quan hệ với Tư Không Hoành.” Nhớ tới cái chết của Tề Khúc, tim hắn giống như bị người ta rạch từng nhát từng nhát một, vô cùng đau đớn.

“Tử Mạch động thủ giết người có lẽ là đã bị thứ gì đó mê hoặc.” Mà ở Tiêu Dao Thành người có thể dễ dàng ra tay với bọn họ, trừ Thành chủ ra thì còn có ai cò bản lĩnh lớn như vậy?

Tần Liễm nghe vậy nhìn hắn một cái, thầm nghĩ người này ở trong tình cảnh vô cùng đau lòng như vậy mà còn có thể nhanh chóng nghĩ thông suốt những việc này, cũng thật sự không đơn giản.

“Ngươi tới tìm Bản tướng liên thủ, dựa vào cái gì cho rằng Bản tướng sẽ đồng ý?” Chuyện không có quan hệ với hắn, hắn sẽ không nhúng tay vào.

“Quan hệ của Tần công tử và Diệp công tử rất tốt, một khi Diệp công tử xảy ra chuyện gì, ngươi sẽ không để ý tới sao?” Tề Tế Huyên đã sớm nhìn ra quan hệ của Tần Liễm và Diệp Đàm không bình thường, nếu như Diệp Đàm cũng bị Tư Không Hoành hãm hại, Tần Liễm sẽ không có khả năng mặc kệ mà ngồi xem.

“Diệp công tử tới giờ vẫn chưa trở về, chẳng lẽ Tần công tử không nghi ngờ bây giờ có lẽ hắn không có đang đuổi theo Tử Mạch, mà là bị Tư Không Hoành vây khốn sao?”

Tề Tế Huyên đoán không sai, nếu như nha đầu kia xảy ra chuyện, Tần Liễm tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ, nhưng vấn đề là hiện tại hắn đã biết được nàng không có bị Tư Không Hoành vây khốn, với lại Minh Tứ cũng không có truyền về tin tức nàng gặp phải nguy hiểm: “Đại hoàng tử dựa vào cái gì mà suy đoán Tư Không Hoành sẽ vây khốn được Diệp công tử?”

“Việc này……” Tề Tế Huyên cũng không trả lời được.

“Đại hoàng tử cho rằng ở Tiêu Dao Thành có thể đấu được với Tư Không Hoành, cuối cùng còn có thể toàn thân trở ra sao?” Tần Liễm hỏi, trước đây hắn đã phái người đến Tiêu Dao Thành tìm kiếm Thánh Quả trước, cũng là thế lực mà hắn tính toán xếp vào ở nơi này.

Trước khi thế lực của hắn còn chưa có hoàn toàn củng cố ở Tiêu Dao Thành thì hắn sẽ không phí sức còn chiếm không được chỗ tốt khiến hắn động tâm, mà đáp ứng liên thủ với Tề Tế Huyên đối phó Tư Không Hoành.

Tề Tế Huyên không nói gì, hắn chỉ là nóng lòng muốn báo thù cho Tề Khúc, hắn biết một khi rời khỏi Tiêu Dao Thành thì ngày báo thù rửa hận cho Tề Khúc sẽ rất xa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hạ Tử Yên về bài viết trên: Catstreet21, Hồng Gai, Tinhtonton, Vô Tình, antunhi, anvils2_99, pemi741999, thanh_thanh1, vân anh kute
     
Có bài mới 25.01.2018, 22:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.05.2017, 19:10
Bài viết: 80
Được thanks: 757 lần
Điểm: 33.58
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 93 Ý tứ của Đại tiểu thư (2)

Editor: Yên Nhi

Tần Liễm nhẹ nhàng cười một tiếng, ánh mắt xa cách mà lạnh nhạt: “Đêm đã khuya, Đại hoàng tử đi về nghỉ ngơi trước đi.”

Bị hạ lệnh đuổi khách, Tề Tế Huyên ngẩn ra: “Chẳng lẽ Tần công tử không quan tâm đến an nguy của Diệp công tử sao?”

“Bản tướng đang rất buồn ngủ, xin lỗi không tiếp được.” Tần Liễm xa cách nói.

Chuyện Thánh Quả bị trộm rất nhanh đã truyền tới trong tai của Thiên Nhất Tuyệt.

Chỗ ở của Đại hộ pháp Tiêu Dao Thành, Thiên Thánh Cung trong cấm địa, trong đại sảnh, Thiên Nhất Tuyệt ngồi ở trên chủ tọa. Hắn khẽ cúi thấp đầu, hai bên tóc mai xõa xuống che đi hơn phân nửa kia vẻ mặt âm u của hắn.

Trong đại sảnh bày tám viên dạ minh châu lớn đang đồng thời phát sáng, chiếu vào đá làm bằng ngọc trên sàn nhà làm phản xạ ra ánh sáng lạnh lẽo âm u.

Trước mặt Thiên Nhất Tuyệt có một người đang quỳ, người đó là thủ lĩnh phụ trách bảo vệ cấm địa, hắn cúi thấp đầu xuống, lặng lẽ chờ Thiên Nhất Tuyệt xử lý.

“Có người đến cấm địa trộm Thánh Quả đều đi rồi, ngươi mới phát hiện có người xâm nhập cấm địa, thực sự đáng chết!” Thiên Nhất Tuyệt lạnh lùng nói, hắn cách không đánh ra một chưởng đánh chết người nọ, không hề cho người nọ có cơ hội mở miệng cầu xin tha thứ.

Tư Không Hoành lẳng lặng đứng ở một bên, đầu cúi thấp xuống, không dám thở mạnh, càng không dám nhìn về phía người ngồi trên chủ tọa.

Tư Không Tiêm Vụ từ bên ngoià phòng đi vào, trên cánh tay khoác thêm một tấm lụa mỏng nhìn giống như hai sợ đai ngọc tung bay, bước chân của nàng không nhanh không chậm, dáng vẻ tao nhã nhưng có thể khiến cho trăm hoa thất sắc.

Tư Không Hoành nghe được tiếng bước chân, nhìn sang phía cửa, nhìn thấy dung nhan mỹ lệ của Tư Không Tiêm Vụ đang đi vào, trong nháy mắt hai mắt của hắn thoáng hiện lên tia sáng, trong mắt toát ra sự ái mộ.

Tư Không Tiêm Vụ đi vào đại sảnh, rõ ràng cảm thấy một cổ lạnh lẽo: “Đại hộ pháp.” Nàng nhìn về phía Thiên Nhất Tuyệt đang mặc hắc y ngồi ở trên ghế chủ tọa, trên vạt áo có thêu mạn châu sa hoa. Từ ngoài cửa đi vào đại sảnh, nàng keo kiệt không thèm ngó ngàng đến Tư Không Hoành.

“Người ăn trộm Thánh Quả là ai?” Ánh mắt sắc bén của Thiên Nhất Tuyệt dừng ở trên người Tư Không Tiêm Vụ.

“Diệp Đàm.” Nàng trả lời.

“ Chuyện gì xảy ra? Không phải Thánh Quả là do ngươi trông coi sao, vì sao lại để cho hắn ăn trộm được chứ?” Thiên Nhất Tuyệt nén giận nói, giọng nói vừa trầm thấp lại âm trầm.

Tư Không Tiêm Vụ rũ mắt không trả lời, biểu lạnh nhạt, giống như không hề quan tâm để Thiên Nhất Tuyệt có tức giận hay không.

“Tư Không Tiêm Vụ, cho Bản hộ pháp một cái lý do.” Giọng Thiên Nhất Tuyệt âm hàn nói.

“Không có lý do gì cả, tất cả đều do Tiêm Vụ làm việc thất trách.” Nàng nhàn nhạt nói.

“Đại tiểu thư sẽ không phải là đã coi trọng tiểu tử Diệp Đàm kia rồi chứ, cho nên không tiếc phản bội Đại hộ pháp, lặng lẽ mang Diệp Đàm đến hồ nước, để cho hắn ăn trộm Thánh Quả phải không?” Tư Không Hoành âm dương quái khí nói.

Tư Không Tiêm Vụ không có phản bác, chỉ là khinh thường liếc mắt nhìn Tư Không Hoành một cái.

Ánh mắt khinh miệt này khiến cho Tư Không Hoành vô cùng bực bội: “Chẳng lẽ là bị ta nói trúng rồi?”

Ánh mắt lạnh lẽo của Thiên Nhất Tuyệt liếc sang Tư Không Hoành: “Ngô Vũ ngươi câm miệng lại cho ta.”

Tư Không Tiêm Vụ mỉa mai cười: “Đại hộ pháp, Tư Không Hoành phụ thân ta còn ở trong tay ngươi, làm sao ta dám phản bội chứ?”

Thành chủ chân chính đang ở trong tay của Thiên Nhất Tuyệ, bây giờ Thành chủ là do thủ hạ Ngô Vũ của Thiên Nhất Tuyệt dịch dung tới giả mạo.

Thiên Nhất Tuyệt hừ lạnh một tiếng nói: “Tốt nhất là không có.” Tình cảm của hai cha con Tư Không rất sâu, Tư Không Hoành còn ở trên tay hắn, hắn đã lường trước việc Tư Không Tiêm Vụ sẽ không dám phản bội hắn.

“Diệp Đàm đang ở đâu?” Thiên Nhất Tuyệt hỏi.

“Tiêm Vụ không biết.” Nàng trả lời không chút do dự: “Ta đã phái người đến khắp nơi điều tra rồi, tin tưởng không lâu sau là có thể tìm được người.”

Thánh Quả là đồ mà Thiên Nhất Tuyệt mong chờ đã lâu, thật vất vả mới thành thục lại bị người khác trộm mất, dĩ nhiên sự giận dữ trong lòng hắn không thể hạ rồi, nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra: “Tư Không Tiêm Vụ, ngươi phụ trách trông coi Thánh Quả, hiện giờ Thánh Quả bị người khác trộm mất, ngươi đừng trách Bản hộ pháp không lưu tình đối với Tư Không Hoành!”

Tư Không Tiêm Vụ phạm sai, lẽ ra nên chịu hình phạt tàn khốc, Thiên Nhất Tuyệt cũng sẽ gia tăng ở trên người của Tư Không Hoành.

Lần này, Thánh Quả bị trộm, Tư Không Hoành không tránh được lại phải chịu hình phạt. (Giải thích tí: Hình phạt mà Thiên Nhất Tuyệt đang áp dụng chính là con làm sai cha chịu phạt ấy)

Bàn tay trắng nõn của Tư Không Tiêm Vụ nắm lại thành quyền, móng tay cắm sâu vào trong thịt, ánh mắt đang rũ xuống xẹt qua hận ý không để ai phát hiện.

“Chuyện Diệp Đàm trộm Thánh Quả một tạm thời không cần lộ ra, còn có, nhất định phải trong vòng một ngày tìm ra Diệp Đàm.” Thiên Nhất Tuyệt nói, sau khi ăn vào Thánh Quả thì sau một ngày công lực sẽ tăng nhanh, một khi công lực của Diệp Đàm tăng lên, muốn đối phó với hắn cũng không còn dễ dàng như vậy nữa, cho nên hắn cần phải khống chế được Diệp Đàm trước khi công lực của hắn tăng lên.

“Vâng.” Tư Không Tiêm Vụ trả lời.

Thiên Nhất Tuyệt nhìn về phía Ngô Vũ: “Ngô Vũ, phái người nhìn chằm chằm vào Tần Liễm.” Từ tình hình mấy ngày qua xó thể thấy được Tần Liễm và Diệp Đàm luôn như hình với bóng, giao tình của hai người rất tốt, Diệp Đàm có thể sẽ trở về tìm Tần Liễm, phái người nhìn chằm chằm  Tần Liễm sẽ không có sai.

“Vâng.” Ngô Vũ nói.

Thiên Nhất Tuyệt phất phất tay, ý bảo hai người trong phòng hãy lui ra.

Trời chưa sáng, sương mù buổi sáng đã dày đặc.

Ra khỏi phòng, bước chân của Tư Không Tiêm Vụ trở nên nhanh hơn.

Ngô Vũ nhanh chân đuổi theo: “Đại tiểu thư.”

Tư Không Tiêm Vụ dừng chân lại nói: “Có chuyện gì thì mau nói.”

Ngô Vũ tới gần nàng, nhếch miệng cười lên, nụ cười bỉ ổi: “Đại tiểu thư, nghe nói mặt trời mọc trên Phượng Sơn cực kỳ đẹp, chúng ta đi xem được không?” Hắn vươn móng heo ra, lén lút sờ lên mông của nàng.

“Á!” Ngô Vũ đột nhiên phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Hắn vừa mới sờ đến mông của nàng, Tư Không Tiêm Vụ lập tức tức giận, sau khi bắt lấy tay của hắn thì trực tiếp vặn gãy, rồi đá bay người ra bên ngoài.

Ngô Vũ ngã trên mặt đất, trợn trừng mắt nhìn nàng nói: “Tư Không Tiêm Vụ, ngươi thật to gan, dám làm như vậy với Bản thành chủ sao.”

Ánh mắt Tư Không Tiêm Vụ không hề có sự tức giận mà liếc mắt nhìn hắn, cười châm chọc nói: “Chỉ là một con chó thôi mà cũng vọng tưởng trở thành thành chủ chân chính à? Thật là buồn cười, về sau đừng có để bàn tay dơ bẩn của ngươi chạm vào Bản tiểu thư, ngươi không xứng.”

“Phi.” Sắc mặt Ngô Vũ vô cùng kém, hắn nhổ một ngụm nước miếng xuống đất: “Tay ta dơ bẩn? Ngươi, con mẹ nó, ngươi thật đúng là coi chính mình vẫn còn là Đại tiểu thư cao cao tại thượng của Tiêu Dao Thành à? Ha ha, hiện tại chúng ta đều là người giống nhau, đều là con chó của Đại hộ pháp. Ta coi trọng ngươi đó là phúc phần của ngươi, đừng có cho mặt mũi mà lại không biết xấu hổ như vậy!

Không đâu, ha ha ha, chúng ta vẫn là có chỗ không giống nhau. Bây giờ ngươi chỉ quá một nửa hoạt tử nhân, ngay cả nữ nhân chân chính cũng không phải.

A, ta đột nhiên nhớ ra mấy ngày trước ngươi trở thành thủ lĩnh bảo hộ Thành Chủ Lệnh, a, thân phận vẫn tôn quý như cũ, nên mới khinh thường người khác sao?

Sau một thời gian nữa, thân phận người bảo hộ Thành Chủ Lệnh sẽ truyền ra đi, xem thử người nam nhân nào còn dám cưới ngươi, ngươi cứ ở đó mà chờ cô độc, sống hết quãng đời còn lại đi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.