Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 

Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

 
Có bài mới 23.01.2018, 22:19
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 433
Được thanks: 5367 lần
Điểm: 20.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị - Điểm: 34
Chương 5:

Rốt cuộc Lục Cửu vẫn để Lâm Ngải xuống giường, dù sao hắn chưa muốn chơi hỏng Lâm Ngải nhanh như vậy.

Lục Cửu gọi điện thoại cho tâm phúc Lý Vinh.

"Ông tìm người nào của Vinh gia?"

"Là tôi." Lục Cửu không nhanh không chậm lên tiếng.

"Phốc, khụ khụ." Ngay sau đó đầu bên kia điện thoại đột nhiên vang lên tiếng có vật gì rơi xuống đất. Chỉ chốc lát sau, giọng Lý Vinh lại truyền đến, không còn kiêu ngạo như vừa rồi: "Cửu. . . Cửu gia. . . Anh không có việc gì. . . Thật tốt quá, anh ở đâu, em lập tức đi đón ngay."

"Bây giờ tôi đang ở nhà người dân, cậu chưa cần đến đây đâu." Lục Cửu nhìn Lâm Ngải chỉ mặc mỗi chiếc T-shirt rộng thùng thình để lộ đôi chân dài cứ đi qua đi lại làm việc trong phòng khách. Không ai biết rõ hơn hắn, dưới chiếc áo đó cô không mặc gì cả! Nghĩ vậy, dục vọng vừa mới bình phục lại rít gào muốn bùng lên. . .

"Cửu gia. . . Cửu gia?" Lý Vinh cầm điện thoại nhìn nhìn, không làm sao chứ, sao đột nhiên Cửu gia không nói lời nào.

"Trong bang gần đây thế nào?" Lục Cửu thu hồi ý nghĩ kỳ quái của mình, trước mắt vẫn còn có đại sự cần làm.

"Cửu gia không có ở đây, hơn nữa Từ Cường xúi giục mọi người. Hiện tại trong bang loạn như mớ bòng bong rồi."

"Từ Cường, à, bên Thanh Gia có hành động gì không?"

"Thanh Gia vẫn chưa có gì khác thường, thỉnh thoảng không có việc gì vẫn đến bang, nhưng. . ."

"Nhưng cái gì?"

"Hình như Thanh Gia chơi chán người phụ nữ kia rồi, gần đây thay bằng người mới."

"..." Đột nhiên chơi chán người phụ nữ đã theo mình mười mấy năm, hừ, chuyện tuyệt đối không đơn giản như vậy.

"Cửu gia, anh. . . khi nào thì trở về?"

"Vài ngày nữa, đúng rồi, phái vài người đi theo người phụ nữ đó?" Lục Cửu lại dặn Lý Vinh vài câu rồi mới ngắt điện thoại, vừa ngẩng đầu liền trông thấy Lâm Ngải dựa ở cạnh cửa tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn: "Anh gọi điện thoại cho đồng lõa báo bình an?"

"Xem ra vừa rồi tôi thật sự không nên mềm lòng." Lục Cửu vừa nói vừa tới gần Lâm Ngải, bàn tay to lướt qua lướt lại trên lưng cô, "Tiểu dâm nhi lại muốn nữa rồi."

Lâm Ngải cười đẩy Lục Cửu ra, "Đừng náo loạn, em còn phải đến siêu thị". Lâm Ngải quyết định đi siêu thị mua vài món đồ và quần áo tắm rửa cho Lục Cửu. Dù sao cả ngày cứ khỏa thân đi qua đi lại trong phòng như vậy cũng không tốt lắm, tuy dáng người Lục Cửu rất giống người mẫu nam. Được rồi, cô thừa nhận là cô sợ vừa nhìn thấy Lục Cửu trần truồng thì sẽ động dục.

"..." Làm sao có thể nhìn ra là hắn đang nói giỡn, tiểu nha đầu này đúng là có lá gan không nhỏ.

Lâm Ngải lách ra khỏi vòng tay Lục Cửu, cầm quần áo đi vào phòng tắm thay.

Lục Cửu quyết định đi cùng cô, Lâm Ngải kinh hãi "Anh không sợ bị phát hiện?" Lục Cửu lắc đầu, hắn tự biết cân nhắc.

"Tối nay chúng ta đi, khi đó không nhiều người lắm." Gần nhà Lâm Ngải có một siêu thị nhỏ.

Lục Cửu vuốt cằm cân nhắc xem có nên tận dụng khoảng thời gian này làm gì đó không.

Rốt cuộc hai người cũng không làm gì, ăn qua loa cơm chiều, tránh giờ cao điểm rồi đi siêu thị.

Sau khi chọn một cái áo khoác gió màu nâu nhạt và quần lót cho Lục Cửu, Lâm Ngải lại cùng Lục Cửu dạo đến quầy chuyên doanh nội y. Lâm Ngải nhìn Lục Cửu rồi chọn mấy cái quần lót nam, lúc quay đầu lại, phát hiện Lục Cửu đang xem nội y tình thú dành cho nữ.

"Thích cái này?"

Trong đầu Lục Cửu chợt lóe lên dáng vẻ của Lâm Ngải, đột nhiên lại nghe thấy tiếng cô nên nhất thời không phản ứng kịp, "Hả?" Lâm Ngải ghé vào tai Lục Cửu nói ái muội: "Muốn em mặc cái này sao?"

Lục Cửu nhìn cô, không nói gì.

"Hừ, không nói được một câu nữa, chú già." Tuy nói như vậy, nhưng Lâm Ngải vẫn cầm bộ nội y tình thú đi, coi như 'báo thù' còn tiện tay cầm một cái quần lót nam cực kì sexy cho Lục Cửu.

"Anh xem, chúng ta cùng đi thử cái này đi." Lâm Ngải khiêu khích nhìn Lục Cửu.

Lục Cửu hừ nhẹ một tiếng, cô gái nhỏ này đùng là thích ép buộc người khác mà.

"Mời hai vị đi bên này."

...

Lục Cửu mặc cái quần lót gợi cảm mà Lâm Ngải chọn cho mình, đứng soi gương trong phòng thử đồ, chậc, cảm giác rất thoải mái, trước kia hắn chưa từng mua loại gợi cảm thế này, vì trong lòng vẫn là một ông chú già bảo thủ. Ở bên kia, Lâm Ngải thay đồ xong, hé mở cửa phòng thử đồ, phát hiện bên ngoài không có ai cũng không có camera theo dõi, vì thế bèn chạy vào phòng thử đồ của Lục Cửu.

"Em!"

"Em muốn cho anh nhìn thử thành quả thôi mà."

Hai mắt Lục Cửu âm u nhìn Lâm Ngải, cô đang mặc áo bra kiểu cổ điển màu hồng trong suốt, ôm trọn bầu ngực đầy, phối hợp cùng chiếc quần nhỏ chữ T lộ rõ bộ mông tròn lẳn.

"Thế nào?" Lâm Ngải ép ngực lắc mông, cắn môi bày ra vẻ mặt mị hoặc.

Lục Cửu không nói được lời nào, thâm trầm nhìn Lâm Ngải.

Không có được một lời khen, Lâm Ngải đột nhiên thấy mình hơi bị coi thường, trầm mặt muốn đẩy cửa rời đi, nhưng bị một sức mạnh kéo lại.

"Anh. . . Ngô!" Cô còn chưa kịp phản ứng lại, hắn đã như cơn gió mạnh hôn dồn dập lên môi cô, đầu lưỡi cường thế không cho phép cự tuyệt xâm nhập vào khoang miệng, quyến rũ đầu lưỡi cô.

Lâm Ngải dựa vào ngực Lục Cửu, ngửa đầu chậm rãi thích ứng với tiết tấu của hắn, bàn  tay thỉnh thoảng còn sờ xoạng lung tung trên lưng, lên mông hắn.

Tiếng thở dốc của hai người quanh quẩn trong phòng thử đồ chật hẹp.

Lục Cửu buông đôi môi bị gặm cắn sưng đỏ của Lâm Ngải ra, áp cô vào trong góc, trong mắt là dục hỏa hừng hực không thèm che giấu.

Lâm Ngải ngửa đầu, châm chọc: "Vừa rồi không phải làm bộ quân tử, người đẹp ngồi trong lòng mà vẫn không loạn sao". Hừ, cô ghi thù rồi đó.

"Hừ, tiểu lẳng lơ không biết sống chết, không phải Cửu gia tôi sợ làm em hỏng luôn sao." Vừa nói, Lục Cửu vừa kéo dây áo lót của Lâm Ngải.

"Ai da. . . Hừ. . ." Lâm Ngải không an phận vặn vẹo thân mình, bầu ngực đầy đặn như cố ý như vô tình cọ vào cánh tay Lục Cửu.

Lục Cửu hơi dùng sức kéo chiếc áo lót vướng bận xuống, núm vú đỏ tươi của Lâm Ngải hiện ra trước mắt hắn, đứng thẳng trên bầu vú mềm mại, đúng là cảnh đẹp ý vui.

Lục Cửu đùa bỡn núm vú của Lâm Ngải, miệng thì nói lời hạ lưu kích thích: "Nhìn hai bầu vú lớn dâm đãng này xem, biết ngay là tiểu dâm phụ thích quyến rũ đàn ông." Nói xong hắn liền cúi đầu ngậm núm vú đỏ bừng vào trong miệng mút mạnh.

"Ưm ưm ~" Lâm Ngải phát ra tiếng than thở thoải mái, nhưng cảm thấy vẫn chưa đủ bèn lôi tay hắn kéo chiếc quần lót chữ T ra vuốt ve nơi riêng tư đã lầy lội của mình.

Vừa lòng nhìn bàn tay dính đầy nước, Lục Cửu nhả núm vú đã bị mút đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu. Hắn kéo quần lót xuống, tính khí dữ tợn đang diễu võ dương oai.

Lục Cửu dùng một tay ôm Lâm Ngải lên, một tay đỡ tính khí cứng rắn cho vào tiểu huyệt đã trơn ướt.
     
"A. . . Tiến vào. . . Lục Cửu. . . yêu em." Lâm Ngải cắn môi, hai chân mở lớn quấn chặt lấy thắt lưng Lục Cửu.

Quy đầu to lớn xông thẳng vào huyệt nhỏ, Lâm Ngải nhanh trí để dũng đạo kẹp chặt khiến Lục Cửu hưởng thụ cực vui vẻ.

"Nha, có cảm nhận được gậy thịt lớn của Cửu gia đang nằm trong tiểu loạn huyệt." Dứt lời, Lục Cửu liền tăng tốc độ, quy đầu đụng vào sâu trong tử cung của Lâm Ngải, còn xảo quyệt va chạm vào nơi bí ẩn trong dũng đạo.

"Nha. . . Không được. . . Nơi đó. . ." Lâm Ngải ngửa đầu rên rỉ .

"Thích Cửu gia làm em như vậy không?"

Lục Cửu cúi đầu mút núm vú Lâm Ngải, tính khí vẫn không ngừng nghỉ chút nào, ma sát bừa bãi trong hoa huyệt của cô.

"Ừm. . . Thích. . . Rất thích. . . Làm em. . ." Lâm Ngải ôm đầu Lục Cửu, cái miệng nhỏ nhắn đáp lại câu hỏi của hắn.

"Thật muốn giết chết em, đúng là tiểu dâm phụ." Lục Cửu hung tợn nói, tính khí lại dùng sức đâm mạnh vào trong.

"Nha. . . Không. . . Không được. . . Chịu không nổi . . . Ưm"

Lục Cửu đỡ Lâm Ngải vào trong góc, bàn tay to hữu lực kéo lớp vải vướng bận, xoa bóp cặp mông đầy đặn, "Muốn Cửu gia bắn cho em không. . ."

"Muốn. . . Em muốn. . . Cho em. . . "

Lục Cửu lại rút chọc hơn mười cái mới chịu bắn vào sâu trong tiểu huyệt của Lâm Ngải.

Lâm Ngải mơn trớn mặt Lục Cửu, dịu dàng hôn môi hắn, thì thào tự nói: "Hình như em điên rồi." Hoàn toàn không tưởng tượng nổi có một ngày cô sẽ cùng một người đàn ông ân ái trong phòng thử đồ.

"Hử?" Lục Cửu ôm chặt Lâm Ngải trong lòng.

Lâm Ngải lắc đầu, không nói gì nữa, cúi xuống nhặt bộ nội y tình thú ầm ướt rơi trên mặt đất, trêu ghẹo: "Cái này không mua cũng không được rồi."




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 24.01.2018, 23:27
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 433
Được thanks: 5367 lần
Điểm: 20.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị - Điểm: 24
Chương 6:

Lục Cửu quyết định rời đi, dù sao vấn đề trong bang còn chưa giải quyết. Huống hồ, quan hệ của hắn và Lâm Ngải đang theo chiều hướng không khống chế được, phải dừng lại ngay.

"Lục Cửu. . . Lục Cửu!"

"Hả, cái gì?" Lục Cửu phục hồi tinh thần lại, liền trông thấy Lâm Ngải cầm cái xẻng nấu cơm dựa ở cạnh cửa "Anh đang nghĩ cái gì vậy?"

"Không có gì, làm sao vậy?"

"Lấy giúp em lọ đựng gia vị trên tủ bát."

Lục Cửu đứng dậy đi vào nhà bếp, những gia vị không hay dùng thường đặt trên tầng cao nhất của tủ bát, Lâm Ngải nhỏ người không với tới, Lục Cửu cao gần 1m9 chỉ cần vươn tay đã lấy được.

Lâm Ngải đưa tay ra nhận, cánh tay vươn cao khiến thân thể Lâm Ngải hoàn toàn căng ra, cái áo dây trắng bó sát lấy thân thể khiến nội y màu đen như ẩn như hiện, chiếc quần ngắn cũn cỡn bao lấy bộ mông tròn, những đường cong yểu điệu hiện rõ trong mắt Lục Cửu.

Lục Cửu nhếch môi, kéo Lâm Ngải vào lòng. Lâm Ngải đang cầm lọ gia vị, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lục Cửu, "Đừng nháo, em còn đang nấu cơm."

"Không vội."

"..."

"Tôi có thể ăn em trước."

Lục Cửu nhận lọ gia vị trên tay Lâm Ngải, sau đó đặt Lâm Ngải lên bệ bếp, ngón tay thô dài khiêu khích vuốt ve xương quai xanh duyên dáng của cô, dọc theo bả vai mượt mà chậm rãi vén vạt áo của cô lên.

"Lục Cửu" Lâm Ngải thấp giọng kêu, hô hấp dần nhanh hơn.

"Hử?"

Khó có lúc Lục Cửu lại kiên nhẫn, ôm lấy eo nhỏ của cô, rồi luồn tay xuống cởi chiếc quần đùi nhỏ xíu, để lộ nội y không thể che hết cánh mông đầy đặn. Chỉ một lát, trên người Lâm Ngải chỉ còn lại có nội y và tạp dề.

Lục Cửu để Lâm Ngải đưa lưng về phía mình, bàn tay to luồn vào trong tạp dề, cách lớp vải mỏng manh xoa nắn bầu ngực đầy đặn.

"Ân a ~ "

Lục Cửu vẫn thấy chưa đủ, bèn kéo áo bra vướng bận ra, ngón tay xoa nắn nụ hoa mẫn cảm, lôi kéo lúc mạnh lúc nhẹ, cho đến khi Lâm Ngải thở gấp vặn vẹo thân thể.

Lục Cửu khàn giọng nói bên tai Lâm Ngải: "Để anh nhìn xem tiểu huyệt chảy nước chưa nào." Một tay của Lục Cửu xoa bóp ngực cô, một tay luồn vào trong quần lót, xuyên qua âm mao, chạm đến hoa huyệt ướt sũng.

"Lục Cửu!"

Lục Cửu đã đưa tay vào nhanh chóng rút chọc. Lâm Ngải tê liệt tựa vào người Lục Cửu, khẽ rên rỉ.

Lục Cửu cởi quần lót Lâm Ngải ra, để cô nằm úp sấp trên bệ bếp, mông nhếch cao, lộ tiểu huyệt đã đẫm nước. Hắn vội vàng cởi quần ra, đỡ tính khí đã trướng đau nhắm ngay tiểu huyệt, mạnh mẽ đâm vào.

"A!"

Lục Cửu dùng kỹ xảo phong phú đưa đẩy, tính khí thô dài cường hãn xuyên qua dũng đạo mẫn cảm ẩm ướt, xông thẳng vào tử cung, chạm đó vào nơi bí ẩn.

Lâm Ngải cắn môi, bên tai là tiếng thân thể dâm mỹ, mông bị Lục Cửu hung hãn va chạm. Thậm chí cô có thể cảm giác được hắn đang luật động trong tiểu huyệt của mình như thế nào, đột phá tầng tầng mị thịt chạm đến tử.cung như thế nào.

Lục Cửu vừa xoa ngực Lâm Ngải, vừa ra sức luật động, khiến Lâm Ngải phát ra những tiếng rên mị hoặc.

Lục Cửu xoay đầu Lâm Ngải lại, hôn lên cái miệng nhỏ của cô, để nước bọt của hai người hòa vào nhau, để không khí tràn ngập hương vị ái tình.

"Hai cái miệng nhỏ đều nhiệt tình như vậy, em đúng là tiểu dã miêu đói khát." Lục Cửu xoay người Lâm Ngải lại để hai chân cô quấn quanh hông mình, nâng mông cô lên để ra vào dễ dàng hơn.

Tư thế chợt thay đổi khiến tiểu huyệt của Lâm Ngải co rút lại kịch liệt. Lục Cửu cảm giác như có vô số chỉ bàn tay nhỏ bé nắm lấy bảo bối của mình, bóp chặt, rất sảng khoái.

Lục Cửu xâm nhập từ nông đên sâu, từ chậm đến nhanh, mỗi một lần rút chọc đều vừa đúng.

Cao trào hết lần này đến lần khác, Lâm Ngải thất thần, không tự chủ được nghĩ không khéo cô sẽ bị người đàn ông này làm cho đến chết mất. Nhưng, ái tình mãnh liệt như vậy lại khiến cô trầm mê, chết cũng cam nguyện.

Lục Cửu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Lâm Ngải đắm chim trong cao trào,  người phụ nữ này đã tiêu diệt hoàn toàn khả năng tự chủ mà hắn luôn tự hào.

"A a. . . Lục Cửu. . . Không. . ." Lục Cửu bước đến bàn ăn, mỗi bước đi lại khiến tính khí thô to tiến vào sâu hơn.

Lục Cửu để Lâm Ngải tựa nửa người trên bàn cơm, một tay cô chống lên mặt bàn, một tay thưởng thức bầu ngực không được hắn âu yếm, rên lên dâm đãng.

"Tiểu dâm nhi, Cửu gia không chơi thì tự mình chơi phải không."

"Ừm. . ."

Lục Cửu đặt tay Lâm Ngải lên vai mình, cúi đầu mút núm vú đỏ tươi, dùng đầu lưỡi miêu tả quầng nhũ mịn màng, thỉnh thoảng lại cắn một cái, mút đến khi dính đầy nước mới vừa lòng.

Nhà bếp đến phòng khách lại đến phòng ngủ, hai người giống như dâm thú chưa được thoả mãn, tận tình giao phối, trầm mê trong bể dục. Không đếm được hai người đã cao trào bao nhiêu lần, chỉ biết chăn đệm dưới thân hai người đã đầy dấu vết dâm mỹ.

Lục Cửu và Lâm Ngải cứ để thân thể trần trụi như vậy ôm nhau nằm trên giường, hắn mở ngăn kéo lấy một điếu thuốc châm lửa.

Qua làn khói thuốc, Lâm Ngải nhìn Lục Cửu, nhất cử nhất động của người đàn ông lạnh lùng cứng rắn này như một loại thuốc phiện dành cho cô. Lâm Ngải không tự chủ được vuốt ve lồng ngực dày rộng của Lục Cửu, cẳng chân cũng đặt lên chân hắn.

Lục Cửu nắm lấy bàn tay đang làm loạn của Lâm Ngải, "Ngày mai không muốn xuống giường đi làm?"

"Em đói bụng. . ."

Lục Cửu nhìn chằm chằm Lâm Ngải, trong miệng vẫn còn khói thuốc, hôn lên môi cô, "Cửu gia cho em ăn no, tiểu dâm nhi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.01.2018, 14:16
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 433
Được thanks: 5367 lần
Điểm: 20.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị - Điểm: 52
Chương 7:

Lý Vinh vừa ngắt điện thoại của Lục Cửu liền nhanh chóng đến nhà Lâm Ngải đón hắn.

"Cửu gia"

"Có người theo dõi không?"

"Em rất cẩn thận, chắc là không có."

Lục Cửu vừa lòng gật gật đầu, Lý Vinh cùng hắn vào sinh ra tử, là tâm phúc của hắn, là người hắn tín nhiệm nhất.

"Ngày đó Cửu gia trốn ở đây?" Bệnh nghề nghiệp của Lý Vinh phát tác, nhìn xung quanh kiểm tra. Lúc nhìn thấy ảnh Lâm Ngải bèn trêu đùa: "Oa, mỹ nữ, Cửu gia..."

"Đi thôi." Không biết Lục Cửu đặt trên bàn trà cái gì, nói xong cũng không quay đầu mà đi thẳng ra cửa, Lý Vinh vội vàng đuổi kịp. "Dạ, Cửu gia"

Lên xe, Lý Vinh hỏi: "Cửu gia muốn đi đâu?"

"Về bang."

"Cửu gia? !"

"Chuyện tôi bảo cậu chuẩn bị đến đâu rồi?"

Lý Vinh đưa một cái điện thoại di động cho Lục Cửu, "Tất cả đã chuẩn bị thỏa đáng, nhưng. . ."

Lục Cửu lạnh lùng nhìn bầu trời u ám ngoài của sổ xe, "Tôi chờ đợi ngày này lâu lắm rồi.”

Xe nhanh chóng tới nơi, có duy nhất một căn nhà biệt thự lẻ loi ở vùng ngoại thành. Đây là trụ sở chính của Thiên môn, cũng là nơi ở của những người đứng đầu Thiên môn.

Lục Cửu xuống xe, vào cửa, người trong nhà đều cúi đầu hành lễ, chào một tiếng: "Cửu gia"

Đến ngoài cửa phòng Thanh Gia, Lục Cửu xua tay bảo Lý Vinh rời đi, rồi mới đẩy cửa bước vào.

"Thanh Gia, đã lâu không gặp." Nói xong hắn ngồi xuống đối diện Thanh Gia.

"Ồ, Lục Cửu, còn có mạng trở về. Quả nhiên cậu nói không sai, Từ Cường đúng là đồ phế vật."

"Thanh Gia, anh có biết thất bại của anh có nghĩa là gì không?"

"Là gì, nói thử xem."

"Là Thiên môn sẽ đổi chủ."

"A, Lục Cửu, cậu thật to gan, chỉ có một mình mà khẩu khí cũng lớn ghê." Thanh Gia bóp nát chén trà, "Xem ra cậu không muốn sống để đi ra ngoài rồi."

Lục Cửu cười nhạo: "Thanh Gia thẹn quá thành giận? Đừng nóng vội. . . cứ xem cái này trước rồi nói sau." Lục Cửu lấy điện thoại mở một đoạn clip ra, Thanh Gia nhìn thấy lập tức thay đổi sắc mặt.

"Lục Cửu, cậu dám!" Hóa ra trong di động là clip mà Lục Cửu quay được lúc vô tình gặp  một người phụ nữ đang mang thai.

"Nhìn không ra, Thanh Gia cũng có tình nhân cố định." Lục Cửu thu hồi di động, dựa vào ghế châm thuốc.

"Thả cô ấy ra, chuyện của chúng ta không liên quan đến cô ấy."

"Không liên quan?" Lục Cửu như nghe được chuyện cười, cười lớn thành tiếng, "Vậy mẹ tôi thì sao?" Trong nháy mắt Lục Cửu trở nên tàn nhẫn.

Mặt Thanh Gia lộ vẻ bất đắc dĩ "Chuyện của A Thu chỉ là ngoài ý muốn."

"Ngoài ý muốn ông cưỡng bức mẹ tôi, thậm chí khiến mẹ tôi mang thai rồi bị kẻ thù của ông giết chết, ông có biết bà chết chết thảm thế nào không?" Ánh mắt của Lục Cửu hung ác như loài sói bắn thẳng vào Thanh Gia, "Mẹ tôi không vô tội sao? !"

"Thanh Gia, Lục Cửu tôi không đánh lại, đành phải được ăn cả ngã về không." Lục Cửu lại khôi phục bộ dáng bất cần đời, giống nhau vừa rồi chỉ là ảo giác.

"Thả cô ấy đi, coi như chưa có chuyện gì xảy ra."

"Thanh Gia tưởng tôi là phế vật như Từ Cường sao? Ông cho tôi chút lợi ích để tôi phải cúc cung tận tụy với ông?"

"Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

"Thanh Gia là người thông minh, chẳng lẽ lại không biết tôi muốn gì."

"Đây chính là lý do cậu im lặng trong bang suốt nhiều năm?" Thanh Gia cũng cười, là ông ta xem thường Lục Cửu.

"Ông thật sự tưởng tôi sẽ để ý Thiên môn sao?"

"Có ý gì?"

"Thiên môn là do một tay ông lập lên, nay đoạt lấy từ tay ông, càm giác này, chắc là cũng đau lắm nhỉ."

"Tôi hiểu rồi, Lục Cửu, là tôi xem nhẹ cậu." Thanh Gia hiểu được, ông ta đã mất đi lợi thế lớn nhất.

"Đa tạ Thanh Gia"

"Ha ha, tôi có một lời khuyên dành cho cậu, Lục Cửu, cậu phải cẩn thận, đừng để người khác bắt được nhược điểm, dù sao chúng ta cũng giống nhau, đều có nhược điểm trí mạng."

Lục Cửu nhíu mi "Đa tạ Thanh Gia nhắc nhở."

...

Lâm Ngải không nghĩ tới khi cô về nhà lại nhìn thấy căn phòng phòng trống không, không một bóng người.
Cô thay giày, nhìn thấy dưới gạt tàn thuốc trên bàn trà đặt một tấm chi phiếu có giá trị không nhỏ, cái gạt tàn này cô và Lục Cửu cùng đi mua hai ngày trước. . .

Lâm Ngải cười tự giễu: "Cửu gia đúng là nhiều tiền, tôi không biết cơ thể mình đáng giá như vậy đấy." Lâm Ngải lấy cái bật lửa đốt tấm chi phiếu, ánh mắt quét về phía bao thuốc mà hắn để lại trên bàn trà, chần chờ một lát, châm một điếu, vừa hít một ngụm liền ho sặc sụa đến rơi nước mắt.

"Lục Cửu, từ này chúng ta thật sự thành cô nhi quả phụ." Giọng nói của A Thu thản nhiên, nghe không ra cảm xúc.

Thiếu niên Lục Cửu nhìn bia mộ trước mặt, giống như đang nhìn một người xa lạ. Hắn không chấp nhận được người cha đã từ bỏ mình và mẹ.

"Mẹ đã xong chưa."

A Thu gật gật đầu, không vui cũng chẳng buồn mà như đang nghĩ về chuyện xưa cũ.

A Thu đến từ trấn nhỏ Giang Nam, là con gái của một thầy giáo ở trấn trên, cũng coi như là tiểu thư khuê các, vì một lần ngoài ý muốn mà kết bạn với cha của Lục Cửu, người nổi tiếng xấu trong trấn nhỏ.

Nhân duyên đúng là chuyện thú vị, hai người hoàn toàn trái ngược nhưng lại yêu nhau. A Thu vốn là người có tri thức, hiểu lễ nghĩa, hiếu thuận nghe lời thế nhưng lại không để ý đến sự phản đối của Cố gia, tự xóa bỏ đính ước với người khác, rồi cùng cha của Lục Cửu bỏ trốn. Chuyện này quả thực khiến cha của A Thu mất hết mặt mũi, tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ cha con.

Vốn tưởng rằng sẽ hạnh phúc nhưng A Thu vừa mới sinh con không lâu, thì cha của Lục Cửu không từ mà biệt, bỏ lại hai mẹ con.

Không nghĩ tới, mấy năm sau khi gặp lại đã là thiên nhân cách biệt.

Mấy năm nay, A Thu vừa nuôi con vừa làm công, cô có thể làm việc được mấy năm, nhưng sau này công việc càng ngày càng khó tìm, bởi vì cô không có một tấm văn bằng.

Một thời gian rất dài, ở vùng ngoại thành thành phố A đều có thể nhìn đến một người phụ nữ còn rất trẻ cõng một đứa trẻ mới sinh đi khắp hang cùng ngõ hẻm tìm công việc.

Rốt cục, ông chủ của một siêu thị nhìn mẹ con họ đáng thương, liền thuê A Thu, tiền công tuy không nhiều, nhưng A Thu vẫn rất vui, bởi vì ông chủ cho phép cô có thể để con ở một gian phòng nhỏ trong siêu thị, như vậy lại có thể tiết kiệm một khoản không nhỏ tiền thuê phòng.

Cứ như vậy, A Thu làm ở siêu thị này mười mấy năm, cho đến khi Lục Cửu mười lăm tuổi. . .

"A Thu, thật ngại quá, cô xem, tôi cũng không còn cách nào khắc, việc buôn bán càng ngày càng kém, tôi chỉ có thể. . ."

"Lão Lý, ông không cần phải nói gì cả, tôi đều hiểu, A Thu vĩnh viễn nhớ rõ ân tình của ông, mấy năm nay thật sự cảm ơn ông."

...

Hai mẹ con trả lại phòng, A Thu thở dài, xem ra phải bắt đầu tìm việc mới, nhưng, chị đã không còn trẻ, còn có thể làm được gì đây.

Lục Cửu đem rau dưa vừa mua rẻ trên đường vào phòng bếp nhỏ, lúc đi ra liền ngồi xổm trước mặt A Thu lấy một cái thẻ trong túi tiền ra, đặt vào tay chị, "Mẹ, cái này cho mẹ."

"Đây là cái gì?"

"Là tiền. . . con kiếm được." Lục Cửu ấp a ấp úng trả lời.

"Con kiếm tiền, con không đi học? !" Giọng điệu của A Thu trở nên nghiêm khắc, bình thường chị là người ôn hòa, chỉ có khi đối mặt với chuyện học tập của Lục Cửu mới có thể như vậy.

"Mẹ, mẹ đừng nóng giận, hãy nghe con nói."

Vì thế, Lục Cửu kể lại chuyện mình bị đàn anh bắt nạt sau khi tan học, vô tình được người của Thiên môn cứu, sau đó gia nhập Thiên môn cho A Thu nghe.

A Thu không thể tin được: "Con nói là, con gia nhập xã hội đen!"

"Không. . . Không phải. . . Mẹ tin tưởng con, Thiên môn chỉ quản lý quán bar, phòng khiêu vũ thôi, không phải xã hội đen."

"Huống hồ, người của Thiên môn cũng không xấu, Thanh Gia đối đãi rất tốt, cho con đọc sách, trả lại tiền cho con. . ."

"Những gì con nói đều là thật?"

Lục Cửu gật gật đầu: "Thật ạ."

A Thu xoa đầu Lục Cửu, lời nói thấm thía: "Lục Cửu, mẹ quyết không cho phép con đi theo con đường của cha con!"

"Mẹ muốn gặp người gọi là Thanh Gia kia."

...

"A Thu, là em à!"

"Nghĩa Thanh. . . Anh chính là. . . Thanh Gia?"

Lục Cửu đứng giữa hai người: "Mẹ, Thanh Gia, hai người quen nhau?"

Thanh Gia vỗ vỗ bả vai Lục Cửu, "Ha ha, Lục Cửu, tôi và mẹ cậu là người quen cũ."

Hóa ra, năm đó Thanh Gia là người đính hôn với A Thu, nay hai người gặp lại, dường như đã cách mấy đời.

"Mau ngồi xuống nói chuyện." Thanh Gia phân phó người đứng bên cạnh: "Bưng trà lên!"

"Nếu mẹ đã quen biết Thanh Gia, vậy hai người cứ tán gẫu đi, con ra ngoài, không quấy rầy hai người nữa."

Thanh Gia vừa lòng gật đầu.

Từ lúc A Thu vào cửa, ánh mắt Thanh Gia như dính trên người A Thu.

A Thu vẫn cúi đầu hai tay nắm chặt, không nói lời nào.

"A Thu. . . mấy năm nay. . . anh đều nghe Lục Cửu nói. . . Quên đi, đều qua rồi, không nói tới nữa."

"Nghĩa Thanh, hôm nay em đến đây là vì Lục Cửu, em chỉ có một đứa con trai, không thể nhìn nó đi sai đường." Giọng A Thu rất khẽ, kiểu dịu dàng của phụ nữ Giang Nam, Nghĩa Thanh nghe thấy mà trong lòng ngứa ngáy.

A Thu đã trải qua sóng to gió lớn, so với năm đó thì đã thành thục hơn nhiều. Bên cạnh Nghĩa Thanh cũng không thiếu phụ nữ, nhưng khi A Thu xuất hiện, vẫn khiến hắn động tâm.

"A Thu, em yên tâm, anh sẽ không làm hại Lục Cửu, nó có năng lực, lại quyết đoán. Anh để nó gia nhập Thiên môn cũng là muốn bồi dưỡng nó."

"Thật không?"

"Anh nghe Lục Cửu nói hiện tại em không có việc làm, không bằng đến giúp anh được không?"

"Giúp anh, nhưng em không giỏi việc gì."

"Em biết nấu cơm mà, anh nhớ rõ từng ăn cơm em nấu một lần, thật sự rất ngon."

A Thu cười cười.

"Còn nữa, em và Lục Cửu có thể ở lại đây, em lo lắng cho Lục Cửu như vậy, thì cứ ở lại đây chăm sóc nó đi." Nghĩa Thanh hiểu ý, nhắc tới Lục Cửu là khiến A Thu dao động.

"Em. . . để em cân nhắc."

...

Cứ như vậy, A Thu mang theo Lục Cửu vào ở nhà của Nghĩa Thanh, cũng là người giúp việc cho Nghĩa Thanh luôn.

Có một ngày, lúc Nghĩa Thanh ăn cơm có uống nhiều mấy chén, về đến nhà đã say không còn biết gì. Tài xế đỡ Nghĩa Thanh vào phòng ngủ liền rời đi, A Thu nhìn Nghĩa Thanh trằn trọc trên giường, bèn xoay người đi xuống lầu pha cốc nước mật ong.

"Nghĩa Thanh, tỉnh tỉnh, uống chút nước đi."

Nghĩa Thanh mở đôi mắt say lờ đờ, làm thế nào cũng không thấy rõ được người trước mặt, hắn kéo kéo vạt áo, cảm giác trên người rất nóng, dục vọng trào lên từ hạ thân.

Vì thế, hắn kéo người phụ nữ trước mặt mình lên giường, bàn tay to làm vài động tác đã xé bỏ quần áo trên người A Thu.

"Nghĩa Thanh, anh làm gì vậy? !"

"Làm gì, đương nhiên là làm em!" Vì say rượu mà tay Nghĩa Thanh cứng rắn đến lạ, hai ba cái đã cởi sạch quần áo của A Thu, lại lấy dây lưng cột cánh tay không ngừng lộn xộn của A Thu vào đầu giường.

A Thu không dám lớn tiếng kêu cứu, bởi vì Lục Cửu cũng ngủ ở tầng này, chị sợ để Lục Cửu nhìn thấy cảnh này.

Thân thể đã lâu chưa làm tình, nên khi tính khí tiến vào, A Thu cảm giác thân thể mình như bị xé rách.

Chị nghiêng đầu, không muốn nhìn người đàn ông đang rong ruổi trên người mình.

Không biết Nghĩa Thanh đã phóng ra mấy lần, rốt cục cũng lăn sang một bên ngủ say, một đêm bão táp rốt cục đã xong, A Thu cũng không chống đỡ nổi nữa mà ngất đi.

Sáng sớm hôm sau, khi Nghĩa Thanh nhìn thấy A Thu trong lòng mình, hắn tưởng đang nằm mơ: "A Thu?"

Khi hắn xốc chăn lên, nhìn thân thể trần trụi của hai người loang lổ dấu vết, mới ý thức được tối hôm qua mình uống rượu xong đã cưỡng bức A Thu!

A Thu tỉnh lại.

"A Thu. . . Anh. . ."

A Thu lắc đầu: "Đừng nói cho Lục Cửu."

Chuyện này là bí mật của hai người, cho đến khi A Thu vì nôn mửa mà ngất xỉu, đi kiểm tra biết được là mang thai, Lục Cửu mới biết quan hệ của mẹ mình và Thanh Gia.

Thanh Gia biết A Thu mang thai thì cực kì vui sướng, khẩn cầu A Thu vì đứa nhỏ mà tha thứ cho hắn, ở cùng với hắn.

A Thu là người dễ mềm lòng, vì đứa con chưa ra đời, đành đáp ứng, dù sao đứa trẻ cũng vô tội.

Trên thực tế, Thanh Gia đối xử với A Thu cũng không tệ, công khai thừa nhận thân phận của A Thu, hơn nữa còn cho Lục Cửu tiến vào trung tâm của Thiên môn để học tập.

Lục Cửu nhìn nụ cười đã lâu không xuất hiện trên mặt mẹ, cũng vui thay cho mẹ.

Nhưng không nghĩ đến chỉ vì một lần ngoài ý muốn mà đã phá vỡ tất cả.

Thời gian đó thế lực của Thiên môn rất lớn, cường thế khuếch trương đắc tội rất nhiều người. Những người của bang Thanh Trúc bị Nghĩa Thanh chèn ép nhân cơ hội bắt A Thu đi, muốn mượn A Thu bức bách Nghĩa Thanh phải nhổ những thế lực đã nuốt ra, nếu không sẽ giết con tin.

Lúc này Nghĩa Thanh quá tự tin, tin tưởng chắc chắn đối phương không có can đảm làm như vậy. Nhưng hắn đã đoán sai, người bị ép tới tuyệt cảnh sẽ không để ý hậu quả.

Kết quả chính là A Thu và đứa trẻ trong bụng bị người tàn nhẫn sát hại, làm vật hi sinh của bang phái.

Sau đó, Lục Cửu giúp Nghĩa Thanh bày mưu đặt kế dẫn người thanh tiễu bang Thanh Trúc, ánh mắt hắn âm ngoan nhìn kẻ thù giết mẹ phải đền tội, nhưng trong lòng hắn vẫn còn hận. Nếu không phải tại Nghĩa Thanh cường thế khuếch trương, sao có thể khiến đối phương chó cùng rứt giậu, mẹ hắn sao phải chết.

Lục Cửu thời niên thiếu đã học được cách đè nén cảm xúc, ngoài mặt vẫn cung kính Nghĩa Thanh, nhưng trong lòng chỉ muốn lột da rút gân Thanh Gia.

Bây giờ thì tốt rồi, Lục Cửu nhìn bóng dáng Nghĩa Thanh rời đi, nhiều năm kiên trì của hắn, cũng coi như được hồi báo, nhưng không ai biết mấy năm nay rốt cuộc hắn đã mất đi cái gì.

Lục Cửu thả điếu thuốc lên mặt bàn, không nhìn ra hắn đang nghĩ cái gì.

— Chuyện xưa của A Thu • hoàn —



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 1012 và 104 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C960

1 ... 136, 137, 138

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

14 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

15 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

17 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 67, 68, 69

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.