Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

 
Có bài mới 20.01.2018, 12:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.03.2016, 14:15
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 163
Được thanks: 1491 lần
Điểm: 27.74
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 49
Chương 71: Anh vốn đa tình ( 6 )

     Hơi nóng mờ mịt trong phòng tắm, trong không khí xen lẫn mùi thơm nhàn nhạt của sữa tắm. Nhìn nhau cặn kẽ như vậy vẫn là lần đầu tiên, Hiểu Tĩnh đã cố ý tránh những bộ phận nhạy cảm, có thể nhìn bọt nước từ yết hầu anh chậm rãi trượt xuống, từng giọt lan tràn trên lồng ngực rắn chắc của anh, cô vẫn cảm thấy nơi cổ họng hơi khô nóng.

     Bình thường Gia Minh rất ít vận động, phần lớn thời gian đều an tĩnh ở nhà, nhưng dù là thế thì vóc người anh vẫn được bảo dưỡng rất tốt, bên hông căng đầy không có nửa chút thịt thừa, thoạt nhìn quả thực... Sắc đẹp có thể thay cơm.

     Hiểu Tĩnh vội vàng dời mắt, cũng không biết xảy ra chuyện gì, bỗng nhiên tầm mắt lại rơi đến đôi mắt đen trầm của anh.

     Tóc anh có chút dài, sau khi bị nước làm ướt nhìn càng thêm tối đen, lúc này có từng giọt bọt nước lóe sáng rơi xuống, làm nền cho đôi mắt cũng ướt sũng lộ ra sự mê hoặc khó tả.

     Hiểu Tĩnh cảm thấy nhất định mình điên rồi, bằng không sao lại liên tưởng đến những từ ngữ linh tinh như vậy, rõ ràng Gia Minh không làm cũng không biết điều gì, thế nhưng cô lại ——

     Quá xấu hổ, nhất định là gần đây rất bận rộn, thần kinh quá mức căng thẳng! Hiểu Tĩnh dùng sức chà xát hai gò má, bỗng nhiên cằm bị xúc cảm ướt nhẹp bắt được.

     Cô giương mắt nhìn thấy đôi mắt của Gia Minh gần mình hơn chút, anh hơi chống bên bồn tắm, ngón tay xinh đẹp thon dài còn đang nhỏ nước xuống. Nhưng trong mắt anh tràn đầy là nghi hoặc, như là không hiểu sự khác thường của cô từ đâu mà đến?

     Lúc Hiểu Tĩnh bị anh đụng phải toàn thân đều giống như nổi một tầng da gà, cô gần như muốn lùi về phía sau một bước theo bản năng, nhưng quên chính mình đang ngồi trên ghế gỗ, lập tức cả người lẫn ghế đều bị ngửa ra sau.

     "Đau quá!" Bị ngã bịch trên nền gạch, nước mắt bên khóe mắt Hiểu Tĩnh như sắp trào ra, quả nhiên là sắc làm người ta ngốc đi, trước giờ ngạn ngữ đều không phải gạt người.

     Gia Minh lập tức đứng dậy tiến lại đỡ cô, Hiểu Tĩnh vừa ngẩng đầu đã thấy thứ không nên nhìn, cách nhau gần như vậy, quả thực nhìn mà giật mình. Đây vẫn là lần đầu tiên trong đời cô nhìn thấy thứ đồ chơi này của đàn ông trưởng thành, dù cho bây giờ nó rất biết điều không dọa người chút nào, nhưng vẫn làm cho toàn thân cô nóng lên.

     Hiểu Tĩnh trừng lớn mắt, chậm nửa nhịp mới quát to một tiếng: "Sao anh không mặc quần áo vào!"

     Gia Minh như là bị cô làm cho giật mình, trên khuôn mặt trắng noãn là cảm xúc khó hiểu, bộ dáng không có chút tạp niệm nào của anh làm cho lòng cô thêm xấu hổ, Hiểu Tĩnh bụm mặt chạy đi.

     Thật là quỷ dị, rốt cuộc hôm nay cô làm sao thế?

     ***

     Bác sĩ Hà đến khám cho Gia Minh, cuối cùng Hiểu Tĩnh cũng có thời gian tĩnh táo lại. Cô nhanh chóng tắm rửa xong, sau đó ngồi trên giường sững sờ, nhưng một khi đầu óc yên tĩnh, lại nhớ nụ hôn trên xe, còn có cặp mắt ướt át lại thâm trầm trong phòng tắm của anh.

     Tuy rằng lúc trước đã yêu đương một lần với Lâm Lãng, nhưng khi đó tuổi còn nhỏ không hiểu cái gì, thay vì nói yêu đương chi bằng nói chỉ là đôi bạn cùng tiến vừa học vừa tán gẫu thôi. Hơn nữa lúc ấy rõ ràng trường học cấm đoán học sinh trung học yêu sớm, cho nên bọn họ cũng chỉ là lén lén lút lút lui tới.

     Đừng nói hôn môi, đến nắm tay cũng không dám.

     Có lẽ cũng bởi như thế, cho nên nói yêu đương khi đó mới để lại màu sắc khác biệt, luôn cảm thấy cảm tình như vậy thuần túy lại đơn giản, làm người ta khó quên. Nhưng nay xem ra, khi đó có rất nhiều thứ mà người ta không rõ.D~Đ~~L~~Q~~Đ~~

     Hiểu Tĩnh vứt Lâm Lãng ra sau đầu, việc này cô nhất định sẽ không tính như vậy, nhưng trước mắt lại nghĩ đến tên của anh chính mình đều cảm thấy chán ghét.

     Cô không tự chủ đưa tay sờ sờ khóe môi của mình, kết quả cánh tay vừa nhấc lên tạo thành một biên độ lớn, không cẩn thận lại đụng tới chỗ té ban nãy, xương cốt đều mơ hồ đau.

     "Cho mày mê sắc! Vừa rồi ngã đủ chưa?" Hiểu Tĩnh hung tợn chỉ cái bóng của mình, sau đó lại trầm mặt, nhỏ giọng tự nhủ, "Nhưng anh ấy là chồng mình, dù mình có chút ý nghĩ kì quái với anh ấy cũng là bình thường đi?"

     "Không đúng không đúng, quá vô sỉ, Gia Minh căn bản không hiểu chuyện đó, Thạch Hiểu Tĩnh sao mày có thể không biết xấu hổ như vậy chứ!" Hiểu Tĩnh rối rắm thở dài một tiếng, cầm lấy gối dùng sức che đầu mình lại, cô cảm thấy sau này không còn mặt mũi để gặp Gia Minh nữa.

     Kết quả bác sĩ Hà vừa đi, Gia Minh liền cầm gối đầu lại đây, Hiểu Tĩnh thấy anh tiến về phía mình, hô hấp lại bắt đầu không thoải mái. Nhưng vừa rồi bác sĩ Hà nói cho cô biết, chuyện này đối với Gia Minh mà nói khẳng định sẽ có ảnh hưởng, nhìn anh dính vào cô như vậy, cho nên cô kiên nhẫn lại kiên nhẫn, cần nhiều thời gian để một lần nữa cùng anh bồi đắp lại cảm giác an toàn.

     Hiểu Tĩnh đành phải nói với anh: "Hôm nay em rất mệt, chúng ta sẽ không nói, im lặng ngủ có được không?"

     Anh nhìn cô một cái, Hiểu Tĩnh liền biết anh đồng ý.

     Đắp chăn cho anh xong, cô từ từ nhắm hai mắt, thật ra buồn ngủ chỗ nào? Ngay cả hô hấp của anh đều nghe được rõ ràng. Sau đó Hiểu Tĩnh cảm giác được nệm bên cạnh rung động một chút, liền hoàn toàn rơi vào yên tĩnh, nhưng lại có hô hấp nhợt nhạt phả vào mặt cô.

     Bởi vì anh ghét tối, cho nên Hiểu Tĩnh cố ý để lại đèn ngủ, lúc này mở mắt ra liền nhìn thấy anh và mình nằm đối mặt nhau, ánh mắt thật sâu dừng trên mặt cô.

     Ánh đèn mờ chiếu xuống miêu tả lại từng điểm trên khuôn mặt anh, càng làm khắc sâu thêm vẻ anh tuấn, ngón tay Hiểu Tĩnh dùng sức co lại, khắc chế hỏi: "Anh ngủ không được?"

     Gia Minh nghiêm túc nhìn cô, bỗng nhiên đưa tay duỗi tới.

     Bọn họ không đắp chung một chăn, Hiểu Tĩnh biết tướng ngủ của mình khó coi, từ nhỏ đã bị Thạch Tiểu Lỗi thầm oán nói mình cuốn chăn. Lúc này ngón tay hơi lạnh của anh bỗng nhiên thò đến, ở bên trong thăm dò lục lọi, nóng lạnh luân phiên, cái tay kia đặc biệt làm cô đề phòng.

     Hiểu Tĩnh cảm giác cả người mình đều cứng lại rồi, không thể nhúc nhích, chỉ có thể khó tin nhìn anh. Nhưng một giây sau Gia Minh liền nở nụ cười hiếm khi có được, biểu tình của anh biến đổi rất nhỏ, nhưng lần này lại rõ ràng có chút ý cười, khóe môi hơi cong, ngay cả ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.

     Hóa ra là anh thuận lợi tìm được tay của cô, cùng cô mười ngón đan xen, chặt chẽ nắm cùng một chỗ. Lúc này anh mới thỏa mãn nhắm mắt lại, hoàn toàn an tĩnh.

     Từng chút từng chút biến hóa của anh đều thu vào trong mắt cô, Hiểu Tĩnh đột nhiên cảm thấy khóe mắt mình có chút ươn ướt, một hành động nhỏ như vậy, lại đủ để nhìn ra Gia Minh để ý cô bao nhiêu.

     Bắt đầu từ năm 18 tuổi, có một dạo cô cho rằng người nhà của mình chỉ còn lại Tiểu Lỗi, nhưng ngay trong đêm này, bỗng nhiên phát hiện mình không còn là một người cô đơn.

     Cô cũng dùng sức nắm chặt tay anh, thân thể chậm rãi cuộn tròn lại, giống như chui đầu vào trong ngực anh, tựa như anh là chốn ẩn nấp của mình.

     ***

     Sáng sớm hôm sau Hiểu Tĩnh liền bị cha mẹ chồng gọi đến thư phòng, cô liền đoán được chuyện này không thể dễ dàng giải quyết như vậy, nói vậy bọn họ đã biết chuyện này có liên quan đến Lâm Lãng.

     Quả nhiên sắc mặt mẹ chồng không được tốt đẹp cho lắm, nhưng ngại có ba chồng ở đây, nói chuyện khá lịch sự, "Cái người tên Lâm Lãng, hai người có quan hệ thế nào?"

     Hiểu Tĩnh thành thật trả lời: "Anh ta là bạn trai trước đây của con."

     Mẹ chồng hiển nhiên không thể lý giải chuyện yêu đương trước năm 18 tuổi, mi tâm nhăn lại thành dấu chấm, cô có vài lời muốn nói, lại không thể nói ra miệng. Vẫn là ba chồng lên tiếng trước, "Chuyện quá khứ cũng không nhắc lại, bất quá ta nghe nói, công ty con gần đây cùng anh ta hợp tác?"

     Nghe ai nói đã không quan trọng, nhưng nhìn sắc mặt ba chồng, Hiểu Tĩnh cũng rõ lão nhân gia người rất bất mãn với chuyện này, vì thế nói: "Lúc mới bắt đầu con không biết người đầu tư là anh ta, nhưng mà ngài yên tâm, việc này con có chừng mực."

     Ba chồng gật đầu, cúi đầu uống ngụm trà, Hiểu Tĩnh đứng bên kia lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, sợ ngài nhắc tới Bắc Bắc...

     Sau một lát cuối cùng ba chồng cũng lên tiếng, nói lại: "Nếu việc này đã tính giao cho người khác xử lý, con thu xếp ra chút thời gian, chúng ta định dẫn Gia Minh đi Hà Lan, con và Bắc Bắc cũng đi cùng.”

     Quả thật quá đột ngột , Hiểu Tĩnh bỗng dưng ngẩng đầu, nghênh đón ánh mắt hàm xúc không rõ lại mơ hồ sắc bén của ba chồng.

     Cô cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng ngẫm lại, nhất định là chuyện tối hôm qua làm cho hai người đưa ra quyết định như vậy, bọn họ chỉ là nói cho cô biết mà thôi, sẽ không có bất kỳ sự thay đổi nào. Nhưng mà muốn mang Bắc Bắc cùng đi... Nghĩ tới Vãn Hảo, tâm tình của cô bỗng nhiên trở nên trầm trọng.

     Hiểu Tĩnh vẫn muốn tìm cơ hội đi gặp Vãn Hảo một lần, giáp mặt nói việc này cho cô biết, hai người sẽ cùng nhau bàn tính kế tiếp nên làm gì. Nhưng rất nhanh cô phát hiện ra mặc kệ cô đi đâu, luôn có người nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt đó đến từ mẹ chồng.

     Liên tục vài ngày đều như vậy, ngay cả khi mẹ chồng không đi theo, nhưng cô đi đâu đối phương cũng biết. Đối với loại hành vi này, Hiểu Tĩnh chỉ có thể an ủi mình là mẹ chồng quá để ý Gia Minh, hoặc là còn đề phòng cô sẽ lui tới với Lâm Lãng.D~~Đ~~L~~Q~~D~~

     Hiểu Tĩnh hao phí tinh thần thật lớn mới có thể cùng Vãn Hảo gặp nhau, quả nhiên sau khi cô nghe xong tin tức này, tuy rằng trên mặt kiên cường , nhưng cả khuôn mặt đều không còn chút máu.

     Cũng khó trách, Bắc Bắc là đứa nhỏ cô khổ cực sinh ra, nếu không phải năm đó tình huống đặc thù, hơn nữa ở Chung gia lại bị cô chú xa lánh, dù nói thế nào Vãn Hảo cũng không nỡ giao đứa nhỏ cho cô.

     "Cậu yên tâm, chuyện này chúng ta sẽ nghĩ biện pháp, luôn có thể giải quyết ."

     Tuy rằng an ủi cô như vậy, nhưng Hiểu Tĩnh suy nghĩ một đường cũng không thể nghĩ ra biện pháp gì, cô đành phải bớt chút thời gian gọi cho Chu Tử Nghêu, để anh đi xem Vãn Hảo. Trên đường về đúng dịp nhìn thấy một cửa hàng bánh ốc tây, nhớ tới nhóc con gần đây vẫn lải nhải nhắc muốn ăn bánh ngọt, vì thế liền lái xe qua mua.

     Lúc cuối đầu chọn bánh ngọt, Hiểu Tĩnh cảm thấy có người đi vào, cô không để ý, nhìn người phục vụ chỉ vào bánh dâu tây trong tủ, "Lấy cái này, cái này nữa, gói lại cho tôi."

     Cô còn cố ý chọn một cái cho mẹ chồng, gần đây thái độ đối phương rất không tốt, chung quy chuyện này do mình có lỗi trước, mượn chút cơ hội để cùng bà xoa dịu quan hệ.

     "Anh nhớ rõ em không thích ăn ngọt."

     Có người sau lưng nói chuyện, cô vừa nghe giọng nói kia liền biết là ai, ngay cả đầu cũng lười quay lại, phục vụ gói kỹ chiếc hộp đưa cho cô, Hiểu Tĩnh nhận lấy liền thanh toán rời đi.

     Lâm Lãng chắn trước mặt cô, biểu tình có chút bất đắc dĩ, "Xin lỗi, anh thừa nhận làm như vậy có chút hèn hạ, nhưng anh chỉ muốn biết em với anh ta có quan hệ gì hay không —— "

     "Có." Hiểu Tĩnh chắc như đinh đóng cột mà nói, ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh một cái, "Tôi với anh ấy là vợ chồng, những chuyện nên làm đều đã làm. Anh ấy không có phản ứng với Tần Mi, chẳng qua là cảm thấy cô ta ghê tởm mà thôi."

     Lâm Lãng đối với lý do thoái thác của cô chỉ cười nhẹ: "Phải không?" ~~D~~Đ~~L~~Q~~Đ~~

     Hiểu Tĩnh không để ý anh ta, vòng qua người anh ta chuẩn bị rời đi, Lâm Lãng lại đi theo, một đường ở sau cô không nhanh không chậm nói: "Em chính là đang tự lừa mình dối người? Hiểu Tĩnh, em thật sự muốn cùng với người như vậy sống chung cả đời sau? Anh ta cái gì cũng không cho em được."

     "Không cần anh bận tâm." Sắc mặt Hiểu Tĩnh tái xanh, bỗng nhiên quay đầu hung hăng nhìn anh ta chằm chằm, "Đừng đi theo tôi, nghe nói Tần Mi vì việc này đã chọc phải quan tòa, anh không cần quan tâm cô ta sao?"

     "Em ghen?"

     Hiểu Tĩnh thật muốn đập cái bánh ngọt lên mặt đối phương, rốt cuộc lúc trước cô mù mắt cỡ nào mới có thể thích người này! Cô cười cười, đối với anh từng câu từng từ nói: "Tôi là thấy không đáng giá dùm cô ta, vì tên cặn bã như anh lại làm điều ngu xuẩn như vậy. Anh nói, anh đối với cô ta như vậy, cô ta có nói với cảnh sát không?"

     Sắc mặt Lâm Lãng càng thay đổi, lại giống như bị thái độ của cô công kích, "Thạch Hiểu Tĩnh, em cho rằng anh mất nhiều thời gian như vậy là vì ai?"

     Hiểu Tĩnh lạnh lùng thoáng nhìn anh, "Đương nhiên là vì chính anh! Đừng tự kiếm cớ cho mình, tình yêu, anh xứng sao?"

     "Em đi với anh đến chỗ này." Lâm Lãng cố nén phẫn nộ, đưa tay ôm bả vai cô kéo đi, Hiểu Tĩnh nghiêng người sang muốn trốn, nhưng khí lực không đủ, hai người ở ven đường lôi lôi kéo kéo.

     Kết quả cố tình chính là khéo như vậy, một chiếc xe hơi màu đen chậm rãi dừng trước mặt hai người, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt ẩn nhẫn của mẹ Chung. Bà gọi cô lại, "Hiểu Tĩnh."

     Thạch Hiểu Tĩnh quay đầu lại, toàn thân cứng ngắc, bởi vì bên cạnh mẹ Chung còn có một người ngồi, là Chung Gia Minh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hạ Tiểu Phong về bài viết trên: An Du, Furong, Henry Vu, Mỹ Mạnh Mẽ, Phụng, SầmPhuNhân, Tiểu Linh Đang, paru, phuongnhi82, yentruong1991, zinna
     

Có bài mới 21.01.2018, 00:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.10.2016, 08:08
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 83
Được thanks: 475 lần
Điểm: 45.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 57
Chương 72. Anh vốn đa tình (bảy)
Editor: Mỹ Mạnh Mẽ (Hãy cho tôi sức mạnh, để tôi không bùng kèo @@)
     

Hiểu Tĩnh không biết rằng Gia Minh sẽ ghen, nhưng ánh mắt bây giờ của anh thật sự làm cho người ta cực kỳ không thoải mái. Cô nhanh chóng lui về phía sau một bước kéo dãn khoảng cách với Lâm Lãng, nhưng sắc mặt hai người trong xe vẫn khó coi như cũ.

“Lên xe.” Mẹ chồng không buồn nhìn cô lấy một lần, lạnh bang nhả ra hai chữ, sau đó quay sang nói với Lâm Lãng: “Cậu Lâm, cậu và Hiểu Tĩnh lôi lôi kéo kéo trên đường như vậy, có nghĩ cho thanh danh của cô ấy không?”
     
Lâm Lãng đã sớm lấy lại dáng vẻ, hình như chỉ có lúc đối mặt với Thạch Hiểu Tĩnh cảm xúc mới dễ bị kích thích, lúc này nói chuyện lại có phần lễ phép: “Thứ mà Chung phu nhân để ý, chẳng qua là thanh danh nhà họ Chung đi?”

“Có mâu thuẫn không?” Chung phu nhân không làm gì, nhưng toàn thân bà tản ra khí thế không giận mà uy, áp bách người khác: “Người ngoài nhìn vào, chỉ thấy là cô ấy không đứng đắn thôi, dù sao cô ấy vẫn là con dâu của nhà họ Chung chúng ta.”
     
Lời này khiến cho Lâm Lãng nhíu mày, anh ta lại nhìn Hiểu Tĩnh khi đó cô đã lên xe không quay đầu lại. Nhìn bóng lưng cô cứng ngắc đơn bạc, ngực anh ta thoáng đau, cô tồn tại ở nhà họ Chung là cái dạng này? Thạch Hiểu Tĩnh hoạt bát hướng ngoại vô ưu vô lo trước kia đâu rồi?

Xe lướt như bay trước mắt anh ta, Lâm Lãng siết chặt nắm đấm, không rõ cảm xúc cuộn trào trong mắt.  

     Hiểu Tĩnh ngồi ghế trước, chỉ có thể xuyên qua kính chiếu hậu để quan sát tình hình. Mẹ chồng cô thì không cần phải nói, im lặng không nói lời nào suốt đường đi, chắc chắn về nhà không thể tránh một trận giáo huấn. Nhưng bây giờ cô không có tâm tình để ý những thứ này, chỉ vụng trộm đánh giá Gia Minh.

Chung Gia Minh thì cũng không có gì khác thường, ngồi thẳng thớm nghiêm túc, tuy nhiên dù từ trước tới nay vẻ mặt anh chưa bao giờ phong phú, nhưng nhìn người phản chiếu trước mắt, Hiểu Tĩnh cảm giác anh đang không vui, cực kì không vui.
     
Cô không dám liên tưởng phần không vui này là do mình, Gia Minh hiểu ghen là gì ư? Chờ cô tập trung lại tinh thần nhìn gương, bỗng nhiên ngoài ý muốn đón được ánh mắt anh.

Ánh mắt đó, có chút lạnh lùng khó hình dung, nhưng hình như lại mang theo vài phần tủi thân trách móc, anh cứ nhìn cô chằm chằm từ đầu đến cuối. Hiểu Tĩnh đối diện với anh trong gương, địp đập ngày càng không có quy luật, Gia Minh thế này, có gì đó hơi khang khác…
     
     ***

     Sau khi về nhà, quả nhiên mẹ chồng lập tức gọi Hiểu Tĩnh lên phòng riêng, tuy bà không nói gì nặng lời, nhưng giọng điệu không được tốt cho lắm. Hiểu Tĩnh thành thành thật thật nghe dạy bảo, nhưng trong lòng vẫn nhớ Gia Minh, nhấp nhổm không yên.

“Chúng ta cũng là người phải trái rõ ràng, nếu trong lòng con còn có cậu ta, chúng ta sẽ không ép buộc." Tự dưng bà nói một câu như vậy, Hiểu Tĩnh ngoài ý muốn ngẩng đầu lên.

     Chung phu nhân nhìn cô ý vị sâu xa, gợi cho Hiểu Tĩnh nhớ lại ánh mắt ngày cha chồng nói muốn ra nước ngoài định cư, có lẽ quyết định ra nước ngoài lần này, không chỉ vì chữa bệnh cho Gia Minh mà phần lớn là muốn tránh Lâm Lãng?

     
Bỗng nhiên tâm tình Hiểu Tĩnh có chút phức tạp, cô im lặng chốc lát, lựa lời nói với mẹ chồng: “Chuyện con và Lâm Lãng đã là quá khứ, xin mẹ yên tâm, tình cảm của con với Gia Minh, sâu nặng hơn tưởng tượng của mọi người nhiều.”

     Chung phu nhân nghi hoặc nhìn cô một cái, Hiểu Tĩnh không giải thích thêm, cô xoa xoa cằm: “Thật có lỗi, con lo lắng Gia Minh, con đi xem anh ấy.”

Vừa ra cửa cô liền chạy thẳng đến phòng Chung Gia Minh, đứng ở cửa hít một hơi thật sâu, lúc này mới giơ tay khẽ chọc ván cửa: “Là em, em vào nhé.”

Bên trong không có động tĩnh gì như cũ, Nhưng lần nhày Chung Gia Minh không vẽ tranh hay đọc sách, anh ngồi yên nhìn cửa sổ, rõ ràng bên ngoài tối như mực, anh lại có vẻ vô cùng nhập tâm.

     Hiểu Tĩnh chần chừ bước đến sau anh, thử nói chuyện với anh: “Hôm nay anh đưa mẹ đến triển lãm tranh rồi à?”

Nếu như bình thường, nhắc tới những thứ anh cảm thấy hứng thú, chí ít anh cũng nhìn cô một cái ngụ ý đáp lại, nhưng bây giờ lại không có phản ứng gì, Hiểu Tĩnh mượn tấm kính thủy tinh sát đất phản chiếu hính bóng anh, cẩn thận quan sát, phát hiện khóe môi anh cong xuống, hình như rất không vui.

Cô vừa định đến gần nói chuyện tiếp với anh, Bống nhiên Chung Gia minh cầm cái chặn giấy trên bàn hung hăng ném xuống sàn nhà! Đồ chặn giấy kia mẹ chồng phí không ít tiền bạc công sức mới mua về được, là Phỉ Thúy hảo hạng, trong nháy mắt vỡ tan thành vài khối la liệt trên đất.
     
Hiểu Tĩnh khiếp sợ nhìn mảnh nhỏ trên đất, kinh ngạc không nói thành lời.
Chung Gia Minh vẫn giữ nguyên tư thế đưa lưng về phía cô, ngực phập phồng kịch liệt, giống như tức giận ngút trời muốn phát tác, nhưng mà rất lâu anh không nói gì, hình như anh không biết phải phát tiết sự giận dữ này như thế nào, chỉ có thể quét hết những đồ trên bàn xuống đất.

Tranh vẽ bay lả tả dưới chân Hiểu Tĩnh, cô nắm chặt quả đấm, muốn đưa tay chạm vào anh, nhưng anh lập tức phát ra tiếng gầm nhẹ, đây là dấu hiệu anh đang tức giận. Lúc này anh vẫn khăng khăng không nhìn cô, như kiểu cô đã làm chuyện khiến cho anh không thể chịu được, ngay cả đụng chạm cũng không cho cô chạm vào mình!

     Hiểu Tĩnh giật mình đúng đó, ý nghĩ trong đầu nhảy nhót. Nhưng cô không thể nào tin được, Gia Minh đang tức giận vì thấy cô thân mật với Lâm Lãng? Hay chỉ là ham muốn chiếm hữu thuần túy tác oai tác quái?

Bất kể là gì, cũng đủ chứng minh Gia Minh không phải hoàn toàn vô cảm với thế giới bên ngoài?
Dường như anh cũng có cảm xúc như người bình thường.

Tiếng động thực sự quá lớn, mẹ chồng nhanh chóng chạy tới, tất cả mọi người đều bị dọa,
quản gia lập tức gọi điện thoại cho bác sĩ Hà.

     Hiểu Tĩnh muốn thử đến gần anh lần nữa, lại bị mẹ chồng nhanh hơn một bước ngăn cản, bà cầm hai tay Gia Minh, nhẹ giọng trấn an: “Không sao, ta bảo bọn họ ra ngoài hết, có phải gây ồn cho con không?”

     ***

     Hành lang rất lạnh, bên ngoài chợt nổi gió, Hiểu Tĩnh lại kiên trì đứng ở cửa. Cô ôm cánh tay, ánh mắt vẫn sững sờ nhìn chăm chú ván cửa trước mặt, sau khi ngẫm kĩ những việc xảy ra, trong lòng cô lại có chút vui sướng không tả được.
     
Gia Minh như vậy, có phải chứng minh rằng khả năng anh chữa khỏi rất lớn? Trong lòng anh cái gì cũng biết, chỉ là không có cách nào biểu đạt mà thôi.
     
Nhưng nghĩ như vậy, cô lại cực kỳ thương anh. Người bình thường buồn bực đau khổ, đều có thể đem phẫn uất trong ngực phát tiết ra ngoài, hoặc là khóc lóc vơi bớt hậm hực, nhưng Gia Minh không làm được, khó chịu không vui, anh chỉ có thể giấu trong thế giới của chính mình.

     Hiểu Tĩnh cứ đứng ở cửa phòng chịu đựng giày vò chờ đợi bác sĩ Hà đi ra, may mắn cửa phòng mau chóng mở, bác sĩ Hà đương độ trung niên, kính viền vàng trên mũi, bộ dáng chuyên nghiệp.
     
Ông đứng ở cửa vẫy vẫy tay với cô, ý bảo cô qua đó.
     
Hiểu Tĩnh hơi do dự và khẩn trương, sợ lại kích thích đến Gia Minh, nhưng cô cũng rất muốn gặp anh.

     Bác sĩ Hà nhìn ra cảm xúc mâu thuẫn trong lòng cô, không khỏi nở nụ cười nhẹ nhàng: “Cậu ấy không sao, cô vào đi.”
     
Nghe xong lời này, Hiểu Tĩnh mới buông lỏng tâm tình đi vào, Gia Minh đã bình tĩnh hơn, ngồi ngay thẳng trên ghế sofa, thậm chí ánh mắt còn dõi theo bước chân cô.

     Có đôi khi phản ứng hoá học giữa người và người thật kỳ diệu, trước kia Hiểu Tĩnh và Gia Minh đối diện với nhau rất rất nhiều lần, nhưng lần này cảm giác tim đập rộn lên rất rõ rệt. Gần đây mỗi lần ở gần anh, tim cô đều run lên như vậy.

     "Gia Minh cũng biết giận dỗi, cô đừng xem thường cậu ấy, tình tình cậu ấy thế mà lại rất xấu đó.”

Bác sĩ Hà dùng giọng điệu thoải mái miêu tả Gia Minh, ông đẩy đẩy kính mắt, lại nhẹ giọng nói với cô: "Gần đây tình hình cậu ấy rất tốt, rất vui vẻ trao đổi với tôi, chướng ngại ngôn ngữ có gấp cũng không làm gì được, nói chung là cần mở miệng nói chuyện là hết bệnh thôi. Tôi nghe nói ngài Chung muốn đưa cậu ấy đến Hà Lan, vị chuyên gia đó rất có uy tín trong ngành, mọi người hãy mạnh dạn thử xem, đừng bỏ qua cơ hội trời giúp này.”
     
Hiểu Tĩnh trịnh trọng gật gật đầu, ngay cả bác sĩ cũng đã nói như vậy, có lẽ hành trình đến Hà Lan lần này thực sự sẽ cho Gia Minh một khởi đầu tốt. Nghĩ tới Bắc Bắc, cô không khỏi lo cho Vãn hảo.
     
Đưa bác sĩ Hà xuống tầng xong Hiểu Tĩnh mới quay lại tìm Gia Minh, anh đang ngồi đọc sách, thấy cô vào liền hơi nâng mắt.

     Hiểu Tĩnh đi qua ngồi cạnh anh, cẩn thận nhìn anh: “Anh đang giận em đúng không? Sau này em sẽ không gặp lại người kia nữa.”

     Nói hết câu, cô cảm nhận được rõ ràng lông mi Chung Gia Minh giật giật, nhưng anh vẫn cúi đầu không nhìn cô. Cô đành phải nghiêng đầu nhẹ giọng nói với ann: "Vẫn chưa hết giận sao? Anh không để ý tới em, em sẽ rất buồn.”

     Quả nhiên lời này có sức sát thương lớn, Chung Gia Minh ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn cô chằm chằm.


     Hiểu Tĩnh mím môi, trong mắt có ý cười  thực hiện được ý đồ, vươn tay ôm cổ anh, từng chừ từng chữ nói với anh: “Em mãi mãi không ròi xa anh, anh còn nhớ trước đây em đã nói gì không? Em sẽ chờ anh, ở bên anh, nghe anh nói câu đầu tiên.”

Ánh mắt lặng yên của anh rơi trên mặt cô, như nghe thật sự chăm chú, anh có hiểu hết ý trong lời cô nói không?

     Hiểu Tĩnh lại dừng một chút, bỗng nhiên chồm lên hôn thật nhanh lên khóe môi anh, ánh mắt Gia Minh thế mà lại sáng lên bất thường, cô cho rằng đây chỉ là ảo giác của mình mà thôi.
     
Hiểu Tĩnh tựa đầu vào bả vai anh, ánh mắt rơi trên sách anh đang cầm, tự nhiên không nén nổi cười: “Đồ ngốc, anh cầm ngược sách rồi.”

Anh bình tĩnh cầm lại, trên mặt không chút biến hóa.

     Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, Hiểu Tĩnh và anh dựa sát vào nhau, nhẹ nhàng ngủ mất.

Dù cho để hiểu được thế giớ của anh cô phải nỗ lực cố gắng rất nhiều, có những khia cảm thấy chân tay luống cuống, thậm chí bất lực, nhưng Hiểu Tĩnh vẫn cực kì hưởng thụ sự ngọt ngào hạnh phúc này.
     
Cô đang đắm chìm trong hũ mật tự tưởng tượng ra, cơ thể bên cạnh chợt giật giật. Sau đó hai tay anh lật người cô, thật đứng đắn nghiêm túc học hỏi động tác lúc nãy của cô, cúi đầu chạm môi cô thật nhanh.

     Hiểu Tĩnh hóa đá trong nháy mắt, mắt không dám chớp, vừa rồi thật sựu không phải ảo giác của cô đúng không? Gia Minh anh ấy… Chủ động hôn cô sao?

Tuy cho rằng anh cũng không hiểu rõ hàm nghĩa của việc hôn, hoặc chỉ là bắt chước động tác của cô, nhưng Hiểu Tĩnh vẫn cảm thấy rất vui vẻ, có cảm giác tràn đầy hạnh phúc. Cô càng thêm chờ mong vào hành trình đến Hà Lan, quả nhiên tình hình Gia Minh đã tốt lên!

     ***

     Vì quyết định ra nước ngoài, mọi chuyện công ty Hiểu Tĩnh đều giao cho chị Vi. Chuyện Bắc Bắc đi cùng tự nhiên có thay đổi, khi cha chồng nói với cô sẽ không đưa Bắc Bắc đi cùng, cô không chỉ một lần hoài nghi có ẩn tình đằng sau.
     
Nhưng mặc kệ hết thảy, Vãn hảo có thể ở bên Bắc Bắc, tóm lại Hiểu Tĩnh vẫn vui vẻ. Cô chuẩn bị hành lý cho bé con, bé con thật là hiểu chuyện không làm ầm ĩ, chỉ đứng sau lưng cô hỏi: “Lúc mẹ và ba trở về, ba có thể nói chuyện đúng không ạ?”

     Động tác trong tay Hiểu Tĩnh ngừng một chút, đương nhiên cô không dám mạnh mồm bảo đảm, đáy lòng lại lờ mờ tồn tại hi vọng xa vời này, chỉ có thể mơ hồ không rõ gật gật đầu: “Đến lúc đó chắc chắn ba sẽ tốt hơn bây giờ.”

     Bắc Bắc cười tít mắt: "Vậy là tốt rồi, hai người đi bao lâu cũng đừng lo cho con, nhớ gọi điện cho con nhé.”

     
Khó có được đứa bé hiểu chuyện như vậy, Hiểu Tĩnh bế bé lên, hôn thật mạnh lên gương mặt béo mập của bé: “Bảo bối thật ngoan, mẹ yêu con.”
     
“Con cũng yêu mẹ.” Bắc Bắc ôm cổ cô, cũng hôn cô một cái: “Mẹ thay con chăm sóc ba thật tốt nha mẹ, à, đừng để ba đi lạc, cũng đừng để ba một mình, tới đó nhất định ba se không quen.”
     
Hiểu Tĩnh nhìn bé con lo lắng trùng trùng, trong lòng tràn đầy ấm áp, trẻ con có thể mang đến tình cảm không cách nào hình dung. Nếu có thể, cô rất mong mình và Gia Minh có thể có một đứa con, là con thuộc về họ.

Ngày ra đi, cảm xúc Gia Minh không tốt, anh không thích rời xa chỗ quen thuộc, dọc đường đi đều nắm chặt tay cô. Hiểu Tĩnh cười dịu dàng an ủi anh: “Có em và cha mẹ đây mà.”

Ánh mắt Gia Minh quét một vòng trên người mọi người, sau cũng vặn mi nhìn Hiểu Tĩnh, dưng lại không chịu đi tiếp.
     
Hiểu Tĩnh suy nghĩ tỉ mỉ một vòng, thăm dò hỏi anh: “Anh đang tìm Bắc Bắc à?”

Bình thường bé con cũng quấn Chung Gia Minh, tuy nhiên hình thức bọn họ ở chung không giống với cha con nhà khác, nhưng hiển nhiên anh cũng có cảm tình với bé con kia!

     Gia Minh nhất định đứng yên không chịu đi, thậm chí lôi kéo cô chuẩn bị quay về tìm bé con. Động tác bướng bỉnh của anh làm cho nội tâm Hiểu Tĩnh mềm mại, ngăn anh lại: “Bắc Bắc còn phải đến trường, tuổi lại nhỏ, đi qua sẽ không thích ứng được. Chúng ta đến đó sẽ thường xuyên gọi điện thoại, cũng có thể gọi video.”

     Chung Gia Minh vẫn hơi buồn bực, Hiểu Tĩnh nói mãi anh mới chịu nghe lời.

Lát sau Hiểu Tĩnh lại lặng lẽ nhìn anh một cái, nếu bọn họ có con, nhất định Gia Minh sẽ thương bé, chắc chắn anh sẽ là người ba tốt. d.d.l.q.d.

     Sân bay khắp nơi đều là người xa lạ, tạp âm ồn ào làm cho Gia Minh rất khó chịu, thế nên anh càng ỷ lại Hiểu Tĩnh, cô đi đâu cũng đi theo. Hiểu Tĩnh rất hưởng thụ điều này, cũng vô cùng kiên nhẫn, nhìn anh an tĩnh ngồi bên cạnh mình uống nước, ý cười trên mặt cô không tắt, còn thường xuyên nói dùa cùng anh để anh thả lỏng.

     "Đến đó, anh nhớ phải tặng em hoa Tulip biết không? Anh chưa bao giờ tặng em hoa.”

     "..."

     "Thôi, em tự chọn tự trả tiền, như vậy thật ngốc…, người khác thấy được sẽ cảm thấy buồn cười.”

     "..."

     "Anh nếm thử cái này, hương vị không tệ lắm, nhỉ?" Hiểu Tĩnh lầm bầm lầu bầu, tuyệt không để ý ánh mắt khác thường chung quanh, bản thân thoải mái vui vẻ nói chuyện phiếm cùng Gia Minh.
     
Gia Minh cũng nghe lời há mồm nếm bánh ngọt cô đưa qua, tiếp theo liền không thể vãn hồi, cứ quấn Hiểu Tĩnh đút anh ăn, sau cùng còn lấy thìa trong tay cô, học dáng vẻ cô xúc cho cô một miếng. d.d.l.q.d.

     Hiểu Tĩnh nghĩ đến hai người ăn chung một cái thìa, hai má lại bắt đầu hơi hơi đỏ lên, người này không phải thích sạch sẽ sao? Mà sao gần đây lại thích bắt chước cô! !

     Nhìn hai người thân mật, ngay cả cha chồng hiếm khi nói đùa cũng khen ngợi cô: “Hiểu Tĩnh kỳ thật rất kiên nhẫn với Gia Minh, điểm này rất khó được, bà nên đối xử với nó tốt một chút.” ngươi nên đối nàng tốt chút."

     Mẹ chồng nghe vậy liếc nhìn hai người một cái, ngầm lắc đầu: “Tôi không xem trọng, đời còn dài, ông cũng không phải không biết lúc trước vì sao nó đồng ý gả cho Gia Minh.”

     "Bà là đang thành kiến." Ông Chung thở dài, cúi đầu xem tạp chí không để ý tới bà nữa. d.d.l.q.d.
     
Chung phu nhân chống cằm vẻ mặt đáng tiếc: “Gia Minh lại chỉ thân cận nó, nếu có người thứ hai để chọn, tôi tuyệt đối không suy xét đến nó.”

     "Cho dù có người thứ hai để chọn, con trai của bà cũng không nhất định thích người đó."

     Chung phu nhân cũng cúi đầu xem báo, vẫn không nhịn được nói: “Tôi không tin, ông cho là Gia Minh yêu nó sao? Gia Minh đâu có biết tình yêu.”

     "Hừ - -" Ông Chung tương đối khinh thường hừ lạnh một tiếng, sâu xa khó hiểu liếc nhìn bạn già một cái: "Bà thì biết cái gì."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mỹ Mạnh Mẽ về bài viết trên: An Du, Henry Vu, Phụng, SầmPhuNhân, Tiểu Linh Đang, paru, phuongnhi82, pypyl, yentruong1991, zinna
     
Có bài mới 21.01.2018, 22:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.10.2016, 08:08
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 83
Được thanks: 475 lần
Điểm: 45.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam - Điểm: 49
Chương 73. Anh vốn đa tình (tám)
Editor: Mỹ Mạnh Mẽ (chân thành cảm ơn con bạn gấu chó đã làm hộ tao <3)


Bầu trời  Amsterdam đang mưa, may có người chờ đón ở sân bay, là một cô gái trẻ tuổi, xem ra là rất thân thuộc với hai vị nhà họ Chung.

“Bác trai, bác gái, đã lâu không gặp.”

     "Linh Lung?" Hình như Chung phu nhân rất bất ngờ, ý cười trên mặt không kiềm chế được, thậm chí còn thân mật ôm đối phương: “Vài năm không gặp, ta không nhận ra cháu rồi, thật sự là càng ngày càng đẹp."

     Thì ra là người quen cũ, Hiểu Tĩnh không kìm được nhìn cô gái kia, dáng vẻ vô cùng thanh tú, vóc dáng thon thả, nụ cười cuốn hút. Cô ta nói đùa vài câu với cha mẹ chồng, bỗng nhiên đưa mắt nhìn về phía hai người.

Cô ấy lập tức đi đến, nhìn Hiểu Tĩnh vuốt vuốt cằm, nhanh chóng quay sang mỉm cười với Gia Minh: “Chung Gia Minh, còn nhớ em không?”

Gia Minh lại không có phản ứng gì, chỉ thờ ơ nhìn cô ta.

“Thật là không có lương tâm.” Linh Lung thè lưỡi, giả bộ hờn giận: “Tốt xấu chúng ta cũng là người đồng cảnh ngộ nha, mệt cho em còn nhớ đến anh.”

     Hiểu Tĩnh không biết vì sao, bỗng nhiên trong lòng cực kỳ không thoải mái, chắc là do từ trước đến nay chưa có người khác phái nào tỏ ra thân thiết với Gia Minh như vậy…

     "Cháu biết đấy, nó vẫn thế này.” Chung phu nhân mở miệng phá vỡ cục diện bế tắc, khẽ thở dài một cái: "Cũng không biết lần này có thể khá hơn không.”


     Người cũng như tên, quả nhiên Linh Lung có trái tim lanh lợi ngọt ngào, nói chuyện khiến cho hai người già vui vẻ, mau chóng an ủi Chung phu nhân: “Nhất định sẽ tốt lên, vị bác sĩ này rất nổi tiếng, nếu Gia Minh được gặp ông ấy cùng cháu, chắc sẽ sớm khỏi.”

“Mong là như lời cháu nói.”  Dáng vẻ Chung phu nhân tâm sự nặng nề.

     Linh Lung mím môi cười cười, tầm mắt lại tập trung trên mặt Hiểu Tĩnh. Cô ta chưa thực sự chào hỏi với Hiểu Tĩnh, lúc này chủ động vươn tay ra, nói: "Nhất định cô là Hiểu Tĩnh rồi, tôi là bạn của Gia Minh, không đúng, xem như người cùng phòng bệnh đi, trước kia cùng do một bác sĩ chữa.”

Thật sự Hiểu Tĩnh chưa bao giờ biết tồn tại một người như vậy, cũng không biết thì ra trước kia Gia Minh đã từng sang Hà Lan tìm thầy chữa bệnh, nhưng cũng đúng thôi, nhà họ Chung vì chuyện của anh đã nghĩ đủ mọi cách.

     Cô cũng vươn tay bắt tay đối phương, biểu hiện đủ lễ phép chân thành: "Rất hân hạnh được biết cô."

     “Tôi phải nói câu đó mới đúng.” Đôi mắt Linh Lung hơi hơi cong lên, có vẻ như thật sự vui vẻ: “Tôi vẫn luôn tò mò cô gái có thể thân mật với anh ấy trông như thế nào. Bây giờ thấy rồi, quả là cực kỳ đặc biệt."

     Qua nét mặt của cô ta cô thật sự không nhìn ra ý tứ khác trong lời nói này, Hiểu Tĩnh cũng chỉ nhẹ nhàng cười không nói tiếp.

     Không biết vì sao, cô có cảm giác rất không tốt với Linh Lung.

     ***
     
Linh Lung trực tiếp đưa mấy người về biệt thự nhà mình, cả ngôi nhà to như vậy chỉ có cô ta và quản gia sống. Dường như cha mẹ chồng không thấy có gì không được, đã sớm sắp xếp hành lí vào phòng nghỉ ngơi.

“Hai người… Ở cùng nhau sao?” Lúc Hiểu Tĩnh mang hành lí vào phòng, bỗng nhiên Linh Lung đứng sau lưng cô đặt câu hỏi.

     Đôi mày Hiểu Tĩnh nhăn lại, không nhịn được quay đầu nhìn đối phương, hỏi ngược lại: "Có vấn đề gì sao?" Bọn họ là vợ chồng, không ở cùng một chỗ mới là lạ chứ?

     Linh Lung nhún vai, ý cười trên mặt có vài phần miễn cưỡng: "Không thành vấn đề, xem ra Gia Minh tốt hơn trước kia nhiều.”
     
Sau khi đóng cửa phòng, ý cười trên mặt Hiểu Tĩnh mới dần dần chìm xuống. Có lẽ thật sự là cô đa nghi? Nhưng sao lại thấy ánh mắt Linh Lung nhìn Gia Minh rất lạ? Cô buồn bực nhìn người đàn ông trước mắt, Gia Minh cũng thấy lạ nhìn chằm chằm cô, như là đang khó hiểu cô cú đứng chỗ kia làm gì?

“Em…” Hiểu Tĩnh cười trừ, chỉ chỉ phòng tắm: “Anh đi tắm trước đi, em dọn hành lí đã.”

***

Có lẽ do thay đổi hoàn cảnh xa lạ, Gia Minh cũng không làm theo luôn, ngược lại cùng cô cất xong hành lý, sau đó học bộ dạng của cô lấy hết áo khoác mang ra, treo chỉnh tề thành một hàng trong tủ treo quần áo.

Hiểu Tĩnh nhìn bộ dáng của anh không nhịn được cười, đột nhiên có cảm giác rất thú vị, mọi phiền muộn lúc trước đều bị quét sạch. Đây cũng có thể coi như là một phương thức Gia Minh muốn biểu đạt sự quan tâm đối với cô phải không?

Làm xong hết mọi thứ, cô không nhịn được nhéo nhéo mũi Gia Minh, cố tình trêu trọc anh, "Không nghĩ tới Gia Minh của chúng ta lại săn sóc như vậy."

Gia Minh như là hiểu được cô đang khen mình, mang tai có một chút ửng hồng, cũng giơ tay lên bóp mũi cô. Hiểu Tĩnh sửng sốt một chút, sau đó nổi lên ý muốn chơi đùa, lại đưa tay chọc chọc gò má anh, "Chung Gia Minh, không nghĩ tới anh còn có hồng nhan tri kỉ cơ đấy, anh thực sự không nhớ cô ấy chút nào sao?"

Gia Minh lại bắt chước động tác của cô chọc chọc vào má cô, trong mắt mơ hồ có chút vui vẻ, đại khái cũng cảm thấy chơi như vậy rất vui.

Hiểu Tĩnh bĩu môi một cái, không tiếp tục hỏi nữa, mà hỏi cũng không có kết quả gì, chỉ là lúc này bỗng nhiên cô phát hiện, bản thân mình cũng không hiểu rõ Gia Minh như vậy.

Thu xếp mọi thứ ổn thỏa xong, Hiểu Tĩnh mở nước cho Gia Minh đi tắm, cô mới thay xong quần áo thì đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, mở cửa ra xem, quả nhiên Linh Lung đứng ở đó.

Trong tay cô ta bưng cái khay, trên mặt mang một chút áy náy,"Có phải làm phiền đến mọi người? Tôi nhờ quản gia nấu chút canh gừng, cô biết đó vị chuyên gia kia rất khó hẹn, tôi sợ Gia Minh cảm lạnh sẽ ảnh hưởng đến trị liệu."

Hiểu Tĩnh nhìn dáng vẻ thuần lương vô hại của cô ta, chân mày nhíu càng sâu hơn, lưỡng lự chốc lát vẫn nuốt tất cả lời muốn nói vào bụng, thuận tay nhận cái khay, "Để cô bận tâm như vậy thật ngại quá, tôi thay mặt Gia Minh cảm ơn cô."

Linh Lung đứng đó, nhưng tầm mắt lại lướt qua cô nhìn xung quanh, cuối cùng không thu hoạch được gì ánh mắt rũ xuống có chút thất vọng, nhỏ giọng nói "Ngủ ngon."

Đêm nay Hiểu Tĩnh ngủ cũng không được ngon, không biết do lạ giường hay là cái gì khác, cô nằm trằn trọc trên giường, liên tục nghe tiếng mưa rả rích bên ngoài khó mà ngủ được. Trong đầu lúc nào cũng hiện ra hình dáng Linh Lung, thực ra Gia Minh thế này, cũng không có nghĩa là không thể có bàn bè khác, huống chi đối phương cũng chỉ có chút biểu hiện quan tâm Gia Minh mà thôi, sao cô lại nhỏ nhen như vậy?

Hiểu Tĩnh biết mình gần đây có chút kì quái, phải chăng là...

Đột nhiên bên hông căng thẳng, lan tràn tới cảm xúc ấm áp, nghiêng người nhìn qua bên, hóa ra Gia Minh cũng chưa ngủ, lúc này đang mở to đôi mắt đen nhánh lặng yên nhìn cô.

"Em gây ầm ĩ cho anh à?" Hiểu Tĩnh thấp giọng hỏi, lật người đối mặt với anh.

Gia Minh đặt tay của cô ở trước ngực, vừa vặn là vị trí trái tim anh, nơi đó "thịch thịch", truyền đến từng nhịp đập có quy luật.

Hiểu Tĩnh không nhịn được cười một tiếng, sà gương mặt gần lại lồng ngực anh, nơi đó ấm áp rắn chắc, luôn cho cô cảm giác dễ chịu yên lặng. Cô nhắm mắt lại khe khẽ thở dài, " Động tác thế này, em có thể hiểu thành..."

Cô ngước mắt nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nhẹ giọng nỉ non, "Anh là muốn nói cho em biết, tất cả đã có anh?"

Tiếng mưa ngoài cửa sổ nhỏ dần, trong phòng cực kỳ an tĩnh, Gia Minh vẫn yên lặng nhìn cô.d. đ. L. Q. Đ

Hiểu Tĩnh không kìm được ngẩng đầu lên, hôn lên cằm anh một cái, vòng tay bên hông anh cũng chặt hơn, độc chiếm sự ôn nhu này của anh, ông trời có chia vòng tay này cho người khác hay chăng? Cô vừa nghĩ tới khả năng này, tự nhiên cảm thấy khó chịu lạ thường.

***

Đến ngày hẹn với vị chuyên gia kia, ngoại trừ mấy người Linh Lung cũng đi theo, cô ta vẫn cười giải thích nói: "Dù sao tôi cũng không có việc gì, không bằng cùng đi luôn, tôi cũng quan tâm đến tình hình của Gia Minh."

Vị chuyên gia kia là người Hoa, thoạt nhìn tuổi cũng không lớn, dáng vẻ ngoài bốn mươi tuổi, họ Lưu, nhìn vô cùng uy nghiêm. Hiểu Tĩnh luôn nghi ngờ người uy nghiêm như thế này, rốt cuộc làm thế nào trao đổi với bệnh nhân?

Bác sĩ Lưu nhìn qua lý lịch của Gia Minh, liền nói với mấy người: "Tôi hy vọng bất kể trị liệu như thế nào, mọi người đều có thể toàn lực phối hợp, mọi người đã tìm được tôi, chính là công nhận thành tích trước kia của tôi, như vậy xin tin tưởng năng lực chuyên nghiệp của tôi. Tôi không thích người khác can thiệp tới bất kỳ quyết định nào của tôi."

"Ông ta có thực sự được không?" Từ phòng làm việc đi ra, dáng vẻ Chung phu nhân nặng nề hoài nghi. "Sao tôi cảm giác ông ta là lạ."

"Yên tâm đi, bác gái." Linh Lung kéo cánh tay Chung phu nhân, âm thanh ấm áp trấn an nói," Cháu đã tìm người nghe ngóng, bác sỹ Lưu này thực sự rất giỏi, mặc dù có chút cứng nhắc, thế nhưng lại rất nhiệt tình."

"Vậy sao?" Chung phu nhân nghe cô khuyên như vậy, quả thực trong lòng đã buông lỏng không ít, vừa cười vừa vỗ mu bàn tay của cô ta,  "Không nghĩ tới cháu lại cẩn thận như vậy, lần này thực sự làm phiền cho cháu."

"Ngàn vạn lần đừng nói vậy." Linh Lung khoát tay một cái, ngượng ngùng nở nụ cười, "Đại khái vì trước đây cháu cũng như vậy, cho nên thực sự vô cùng hi vọng Gia Minh tốt lên. Cháu cũng rất hiểu cảm giác của mọi người, cho nên đừng khách khí."

Hiểu Tĩnh đứng ở phía sau hai người, từng chữ đều nghe rõ, so với lúc trước khi Linh Lung đến, mình đích thực là miệng vụng về, cho tới bây giờ cũng chưa biết cách làm cho mẹ chồng vui.

"Coi như những lời này từ miệng em nói ra, mẹ chồng vẫn không thích, như cũ." Lúc nghe được tin này, chị Vi sắc bén một lời đâm thủng.

Hiểu Tĩnh âm thầm thở dài, "Em biết, chẳng qua người so với người, em quả thực không tỉ mỉ như Linh Lung."

"Còn phải tỉ mỉ như thế nào nữa? Không phải miệng nói một chút là hay, em sáu năm đều hành động vì Chung Gia Minh." Chị Vi lải nhải nói xong, đột nhiên ngừng lại nghi ngờ, "Không đúng, sao cái gì em cũng so sánh với cô ta?"

Hiểu Tĩnh thở một hơi, ngượng ngừng cười một cái, "Đúng vậy, sao cái gì em cũng so với cô ta, thật kì quái."

Chị Vi liếc mắt, "Ngu ngốc, rõ ràng thế còn không biết, rõ ràng là em thích Chung Gia Minh rồi."

Hiểu Tĩnh khó tin trợn to mắt, chị Vi lại ném tới một ánh mắt khinh bỉ, "Khó tiếp thu vậy sao? Ngược lại em cũng không có ý định ly hôn với cậu ta, thế thì yêu thôi."

Sau khi tắt video, Hiểu Tĩnh vẫn còn giật mình thật lâu chưa hoàn hồn lại. Cho nên khi thấy anh để ý Linh Lung, không phải bởi vì muốn độc chiếm Gia Minh, mà là bởi vì... yêu?

Hiểu Tĩnh nghĩ thế nào cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thời gian cô và Gia Minh biết nhau thực sự quá lâu, hơn nữa mấy năm gần đây giống như người thân vừa giống như bạn bè ở chung, đã sớm không phân biệt rõ đối với hắn là cảm giác gì rồi.

Nhưng cẩn thận nghĩ lại, sự khác thường của chính mình trong thời gian gần đây, thực sự giống như là tình yêu.

Suy nghĩ cẩn thận những điều này, trong lòng cô lại có chút ngọt ngào nho nhỏ, cái cảm giác này rất kì quái, bọn họ rõ ràng kết hôn nhiều năm như vậy, nhưng bây giờ lại giống như mới bắt đầu yêu đương vậy.

Hiểu Tĩnh xuống tầng tìm Gia Minh, bây giờ mỗi khi nghĩ đến anh, nụ cười trên mặt cô liền không tự chủ xuất hiện. d.d.l.q.d.

Nhưng mà trong phòng khách lại không thấy người, cô nghi ngờ tìm một vòng, kết quả vẫn không thấy bóng dáng anh, sau đó vẫn là quản gia có tâm nói cho cô biết, "Chung tiên sinh, cậu ấy cùng cô Linh Lung đi ra ngoài rồi.”

"..."

Hiểu Tĩnh ngẩn người tại đó, suýt nữa tưởng mình nghe nhầm, cho tới bây giờ Gia Minh sẽ không đi ra ngoài cùng người khác, ngoại trừ cô và bố mẹ chồng. Thậm chí cô còn hoài nghi là Linh Lung tự ý bắt Gia Minh đi, nhưng khả năng này hơi thấp một chút, Gia Minh cứng nhắc như vậy...

Dường như là nhìn thấu tâm tư của cô, quản gia vừa cười nói bổ sung:" Cậu Chung hình như muốn tìm thứ gì đó."

Gia Minh muốn tìm cái gì, không thể nói cho cô biết sao? Huống hồ trong lòng anh nghĩ gì, Linh Lung có thể đoán được sao? Điều này khiến Hiểu Tĩnh cảm thấy ít nhiều có chút mất tinh thần. Cô đợi trong phòng không có việc gì, lấy sách xem vài trang liền không có tâm tình, nằm thành hình chữ đại trên giường, nhìn trần nhà thất thần. d.d.l.q.d.

Hai người bọn họ đều trải qua những việc giống nhau, có "tiếng nói chung" cũng là bình thường. Ngược lại là cô, đối với Gia Minh toàn bộ ý tưởng đều dựa vào suy đoán. Lúc trước mới đến có lẽ do không gặp quá lâu, cho nên Gia Minh có chút bài xích với Linh Lung, đợi vài ngày sau quen thuộc, có lẽ  sẽ có càng nhiều sở thích chung hơn chăng!?

Hiểu Tĩnh cảm giác được ngực buồn bực khó chịu, trước đó một giây cô vừa mới xác định được tình cảm của mình, mà giờ khắc này lại phát hiện, vừa rồi lại là một hồi yêu thương không kết quả.

Mãi cho đến khi trời tối đen Gia Minh mới trở về, thời điểm Hiểu tĩnh nghe được tiếng bước chân, bực bội quay lưng lại. Biết rõ nổi giận với anh không có ý nghĩa gì, nhưng cô vẫn không khống chế được, thậm chí trong lòng còn tràn đầy tủi thân trách móc. d.d.l.q.d.

Sau đó rất nhanh chóp mũi liền truyền tràn đầy một hương thơm lạ kì, Hiểu Tĩnh mở mắt ra, đập vào mắt là một bó hoa Tulip xinh đẹp.


Đã sửa bởi Tiểu Linh Đang lúc 21.01.2018, 23:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mỹ Mạnh Mẽ về bài viết trên: An Du, Phụng, Tiểu Linh Đang, paru, yentruong1991, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, Đào Thị Na, Google Adsense [Bot], hdung, Huyềnn Songg, Mẹ Bầu, NGUYỄN THI, trang trảnh, Yến My và 687 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bàn trang điểm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước cam dâu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 384 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 563 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 264 điểm để mua Bộ xương Dancing

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.