Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Phòng thí nghiệm - Vân Thành Jun

 
Có bài mới 18.01.2018, 22:09
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3430
Được thanks: 1689 lần
Điểm: 9.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Phòng thí nghiệm - Vân Thành Jun - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12

Edit: Thỏ

Đã tám mươi ba ngày kể từ khi ‘hắn’ rời khỏi dưỡng dịch. Chúng tôi quyết định ở đây một tháng, chờ thủy triều Hải Mạn và cùng đi ngắm bình minh.

“Trước kia nơi đây là ngọn núi, bên trên ngưng kết những tinh thạch thuần khiết nhất tinh cầu. Loại tinh thạch này mỗi chiều hoàng hôn sẽ phản chiếu những ánh sáng lộng lẫy. Đấng tối cao của tinh cầu Hải Mạn đã từng trải qua gian khổ, đắng cay để trèo lên ngọn núi này, gỡ tinh thạch xuống đưa cho ái nhân, cũng đem danh xưng của ái nhân đặt tên cho tinh thạch, được gọi là tinh thạch Gravius Hải Mạn.”

“Để kỷ niệm tình yêu trường tồn của đấng tối cao và ái nhân của ông, người ta đã xây nên một tòa tháp tại đây. Tương truyền nếu người nào có thể trèo lên tòa tháp này, gỡ một viên tinh thạch Gravius Hải Mạn tặng cho người mình thích, người đó chắc chắc sẽ chấp nhận lời cầu hôn. Bình thường tòa tháp không mở cửa, nhưng hiện tại đang là thời điểm du lịch lứa đôi, vì thế mỗi người chỉ cần bỏ ra 500 tệ sẽ được trèo lên tháp một lần, tận dụng cơ hội để chiếm lấy tinh thạch tình yêu Gravius Hải Mạn đầy-huyền-bí.”

Đó là dòng quảng cáo phổ biến nhất ở đây.

Vừa nghe câu đầu tiên đã đoán được nội dung phía sau của người hướng dẩn viên du lịch, nhân viên nghiên cứu bình thản quay đầu, phát hiện đông đảo du khách đang nóng lòng thử sức, còn có người đàn ông bên cạnh anh.

Nhân viên nghiên cứu: “…Đi thôi.”

Tháp xây bóng loáng, hơn nữa rất cao, không có điểm để bám trụ. Cho rằng nhân viên nghiên cứu sợ hãi không dám trèo, người đàn ông nhẹ nhàng thơm vào môi anh một cái, bảo: “Tin tôi, tôi là do em chế tạo.”

Người đàn ông luôn thích nói những lời này. Tựa như ‘chế tạo’ và ‘bị chế tạo’ là hai ràng buộc thẳm sâu của hắn. Nhân viên nghiên cứu thở dài, nhìn về phía người đàn ông đã len qua những người đàn ông khác để trả tiền, anh bất giác vỗ trán.

Bên tai chợt vang lên tiếng cười duyên dáng của phụ nữ: “Nhiều năm rồi nhưng tháp Granius Hải Mạn vẫn rất được hoan nghênh.”

“Em muốn chăng?” Giọng nam hùng hậu hỏi.

“Anh dùng cả đống tiền rồi, trèo nữa hết tiền trong hộp mất.” Giọng nữ trêu chọc mang theo hương vị hạnh phúc.

Ở xung quanh tiếng hò hét, cổ vũ của mọi người, đôi nam nữ trò chuyện với nhau cũng không gây chú ý cho người khác. Nhưng thời khắc mà nhân viên nghiên cứu di chuyển tầm mắt đi qua, cơ thể anh cứng đờ. Ánh mắt anh ngơ ngác, rốt cuộc cứ nhìn một chỗ đăm đăm.

Trèo lên một nửa, những người khác không phải bỏ cuộc cũng chính là kiệt sức rơi xuống đất. Tuy vậy, người đàn ông giữ thăng bằng rất tốt, hắn quay đầu nhìn nhân viên nghiên cứu ở bên dưới, mỉm cười. Bỗng hắn phát hiện nhân viên nghiên cứu có hơi ngẩn ra, hắn bực bội nhíu mày, muốn thử xem kẻ nào đem lực hấp dẫn của người yêu hắn dời đi.

Sau đó, hắn cũng ngây dại.

Đôi nam nữ nói xong đã nắm tay rời khỏi, tựa như còn muốn tham quan chỗ khác. Nhân viên nghiên cứu nhìn theo bóng lưng của bọn họ, nét mặt có phần hoảng hốt, khó ngờ.

Người đàn ông nhảy từ trên tháp xuống, nhưng hắn chỉ đứng tại chỗ nhìn anh, không hề động đậy.

Sắc mặt của hắn ngày càng trầm, trong tay trống trơn, cái gì cũng không có.

Mấy ngày sau đó, người đàn ông nhốt nhân viên nghiên cứu trong phòng. Ban đầu chỉ cấm anh ra ngoài, về sau chỉ cần anh rời đi một mét hắn sẽ lôi anh trở về,  thậm chí còn khóa chân anh lại, giam giữ bên cạnh hắn. Đôi mắt đen thẳm như bóng tối luôn dõi theo anh từng phút, từng giây.

Nhân viên nghiên cứu đối với hành động của người đàn ông, không phản kháng cũng không hòa hợp, anh chỉ thường ngẩn ngơ một hồi. Tuy rằng nhiều hắn đã kéo anh quay về thực tại, nhưng đôi con ngươi của hắn ngày càng tuyệt vọng hơn. Những nội thất trong phòng bị hắn phá hủy rất nhiều, nhiều đến nỗi anh không đếm được.

Dưới áp lực dằng dặc như thế, người đàn ông lôi thôi lếch thếch bỏ ra ngoài. Sau khi hắn quay lại, hắn chặt đứt dây xích đang khóa trên chân anh. Hắn nhìn anh, đôi mắt đỏ ngầu, cơ thể run run, thì thào nói: “Theo tôi.”

Nhân viên nghiên cứu không rõ chuyện gì nhưng vẫn theo người đàn ông đi vào một ngôi nhà đằng trước. Nghe bên trong vang lên giọng nói quen thuộc, anh hơi sửng sốt, sau đó người đàn ông đưa tay gõ vài cái trên cửa.

Còn anh thì đứng nghệch ra.

Cửa mở, bên trong là một gương mặt phụ nữ xinh đẹp, nàng khó hiểu hỏi hắn: “Có việc gì ư?”

“Khách đến à?” Người đàn ông cao to đi tới, sau khi nhìn thấy nhân viên nghiên cứu, đôi đồng tử hơi co lại.

“Anh quen họ sao?” Nàng hỏi chàng.

“Đúng vậy, bạn cũ của anh.” Chàng giấu đi vẻ ngạc nhiên, khôi phục nét trầm ổn như trước. Chàng vẫy tay với nhân viên nghiên cứu, mỉm cười. “Đã lâu không gặp.”

Yết hầu anh khẽ động, thấp giọng trả lời: “Đã lâu không gặp.”

Hai người ngồi đối diện trên sofa, nhân viên nghiên cứu nhìn quanh một chút. Nàng trang hoàng nội thất rất khá, vừa nhìn đã thấy được hương vị gia đình.

“Sao cậu biết tôi ở đây?”

Nàng bưng thức uống lên, nhân viên nghiên cứu cầm lấy, nói cảm ơn một tiếng. “Vô tình gặp. Cậu mất tích… Sau khi mất tích vẫn luôn ở đây? Sao cậu không quay về?”

“Khi đó tình huống hơi phức tạp, tôi không thể sống để quay về, có thời gian tôi lưu lạc trong vũ trụ.” Đôi mắt chàng phảng phất tháng năm sầu lắng, điều này càng khiến chàng thêm cuốn hút hơn. “Lúc nghĩ thông suốt, tôi đã gặp Sally, rồi tôi quyết định không về nữa.”

“Nhưng cậu…”

“Vì Liên minh, tôi đã cống hiến đủ nhiều.” Người đàn ông cao to cười nói, “ban đầu tôi chỉ định ở để có thời gian suy nghĩ cho tương lai mình, nhưng giờ tôi còn có một người không thể dứt bỏ.”

Anh nhân viên trầm ngâm giây lát, bỗng một đứa trẻ nhào tới, ôm chặt lấy đùi chàng làm nũng: “Ba, chơi với con được không?”

“Ngoan, con yêu.” Chàng yêu thương hôn lên trán đứa trẻ. “Ba đang nói chuyện với bạn, chốc nữa chơi với con sau.”

“Là vị khách này à?” Đôi mắt to tròn ngời sáng tràn ngập tò mò.

“Ừ, gọi là chú.”

Vì thế đứa trẻ cười bâng quơ: “Chào chú.”

Lẳng lặng nhìn cha con ấm áp, nhân viên nghiên cứu dần dần định thần lại, trong lòng dường như có một tảng đá lớn rơi xuống thật mạnh, khiến lồng ngực nặng trĩu nhiều năm qua của anh đã thoải mái rất nhiều.

Anh nói: “Chào cháu.”

Người kia cười, vỗ vỗ đứa trẻ kêu nó đi chỗ khác chơi, lại nhìn về phía nhân viên nghiên cứu: “Vì sao cậu tới đây?”

“…Bị người ta kéo tới.”

Chàng có vẻ tò mò: “Người yêu?”

“… …” Kiểu vậy, đại khái, xem là vậy đi.

“… Cậu đang cười.” Người đàn ông hơi khó tưởng, “từ lúc dì mất, tôi đã không thấy cậu mỉm cười ra sao.”

Mình cười ư?

Nhân viên nghiên cứu sờ khóe môi, đúng là cong lên thật.

Cách đó không xa, người đàn ông dùng siêu năng lực rình xem. Hắn nghiến răng, mặt đất bốn phía đã bị dư chấn mãnh liệt tạo thành mảnh nhỏ.

Anh thế mà lại cười với gã ta!

Cuối cùng, đối phương nói một câu với nhân viên nghiên cứu: “Người đó hẳn là người cậu yêu thương.”

Rời khỏi ngôi nhà kia, thế giới quan của anh cũng sáng sủa hơn trước. Nhân viên nghiên cứu nhìn bốn phía, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng của người đàn ông trong một góc nhỏ.

Người đàn ông vốn định giả vờ không thấy anh, chờ anh đi về phía hắn. Nhưng chỉ cần anh vừa nhìn sang hắn, hắn đã không kìm được, bèn bước tới ôm chặt anh vào lòng. “Em đừng bỏ tôi.”

Bị vây hãm như vậy, nhân viên nghiên cứu đành phải gật đầu, nhưng quan trọng nhất – anh bỗng không lý giải được tình cảm của người đàn ông, cuối cùng vẫn giữ im lặng như cũ.

Chỉ là lần này, người đàn ông nhận ra nhân viên nghiên cứu im lặng không đồng nghĩa với chịu đựng.

Bọn họ sánh vai bước đi. Trên đường về, nhân viên nghiên cứu dừng giây lát, ngay thời khắc anh muốn nắm tay người đàn ông thì màn hình lớn đột nhiên chuyển kênh, rồi anh thấy một người đàn ông trung niên với ánh nhìn sắc bén đang giới thiệu tiến trình hạng mục nghiên cứu mới nhất của mình.

Nhân viên nghiên cứu quan sát người trong màn ảnh, ngừng hẳn bước chân và nhìn không chớp mắt.

“Ai vậy?”

Nhân viên nghiên cứu không trả lời. Lúc anh hé môi một lần nữa, giọng nói khàn khàn vang lên: “Cha…tôi.”

Lúc người đàn ông xâm nhập căn cứ thực nghiệm, hắn có từng xem qua lý lịch của anh. Chỉ có bối cảnh của anh bị liệt vào cơ mật tối cao của liên minh, không tra ra được.

Nếu thật là ông ta, vậy thì mọi chuyện đã thông suốt.

Nhà khoa học vĩ đại nhất lịch sử Liên minh, cũng là người đầu tiên tạo ra thực nghiệm nhân tạo thành công nhất, danh xưng là ‘cha đẻ người nhân tạo’ – tiến sĩ Ryan.

Khi trở về, nhân viên nghiên cứu lại rơi vào trạng thái hoảng hốt. Sự nhẹ nhõm lúc ở nhà người bạn cũ đã bốc hơi, người đàn ông lại đổi dây xích mới, đem anh khóa chặt.

Hai ngày trôi qua, nhân viên nghiên cứu chủ động tìm tới người đàn ông.

“Từ lúc cậu được ‘sinh ra’ đến lúc rời khỏi căn cứ thực nghiệm, tôi đã giam cầm cậu 45 ngày. Hôm nay là tròn 45 ngày tôi bị cậu cầm tù, chúng ta huề nhau.”

Sắc mặt người đàn ông tái nhợt, tựa như biết điều anh sắp nói.

Rồi anh bảo: “Tôi muốn quay về.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.01.2018, 22:10
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3430
Được thanks: 1689 lần
Điểm: 9.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Phòng thí nghiệm - Vân Thành Jun - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13

Edit: Thỏ

Đây là ngày đầu tiên kể từ khi ‘hắn’ rời khỏi dưỡng dịch. Tâm trạng tôi rất kích động, đợi đã, để tôi nghĩ xem, tôi nhớ là đã quên chuyện gì; à phải, hắn mở mắt ra! Không, không, bây giờ tôi nói năng hơi lộn xộn, ý tôi là hắn sống, cũng không đúng, là hắn đã có dấu hiệu sự sống của con người. Điều này làm tôi thực kích động, trời ơi, tôi chưa từng nghĩ hắn vô cùng đáng yêu như thế. Đúng là tôi nghĩ hắn sẽ đáng yêu, nhưng mà, chính là, thật quá sức đáng yêu!

“Nghiên cứu viên thân mến, đây là dưỡng dịch và thuốc tăng trưởng cấp B của anh, xin mời lấy.”

“Cảm ơn.”

Cầm đồ vật đi chưa được mấy bước, nhân viên nghiên cứu nghe thấy ai đó gọi chương trình phục vụ đem dưỡng dịch đến cho một đứa trẻ. Nhưng vì sao vật thí nghiệm mà anh vun dưỡng đến nay vẫn không có động tĩnh gì?

Chẳng lẽ sai thao tác?

Nhân viên nghiên cứu bóp trán, trong lòng buồn bực không thôi. Bỗng anh nghe thấy tiếng cảnh báo vang lên liên tục, ban đầu chưa kịp phản ứng, nhưng rốt cuộc anh bị nó ầm ĩ đến đau đầu mới nhìn về phía đồng hồ đang nhấp nháy ánh đỏ.

Tín hiệu khẩn cấp?

Nhân viên nghiên cứu nhíu mày, nhất thời có hơi mờ mịt: “Chẳng lẽ có người xâm nhập căn cứ… Khoan đã, tín hiệu này – -”

Anh lao đi bằng vận tốc ánh sáng, chạy gấp đến nỗi suýt chút trượt chân, ngay cả mắt kính cũng bị đụng rớt lên rớt xuống. Anh không rảnh lo mấy chuyện đó, chỉ vừa thở hồng hộc vừa chạy vào phòng thí nghiệm của mình.

Các dụng cụ ở phòng thí nghiệm được thắp lên ánh sáng màu xanh, loáng thoáng tiếng trẻ con kêu khóc từ lồng dưỡng dịch; chính tiếng khóc này đã dội vào tim nhân viên nghiên cứu từng hồi ‘bang bang’.

Chân hơi mềm, tay cũng hơi mềm, đôi mắt chớp chớp không ngừng, nhân viên nghiên cứu vẫn luôn nhìn đăm đăm vào sinh mệnh nhỏ bé kia.

“Em sống… trời ơi…”

Nhân viên nghiên cứu lảo đảo bổ nhào vào lồng dưỡng dịch, nhưng lớp thủy tinh đã ngăn cánh tay anh. Anh hồn nhiên chống tay lên kính, đôi con ngươi mở to, mỗi một lời thốt ra khỏi miệng đều không dấu được nét ngập tràn vui sướng, âm thanh vang vọng trong phòng thí nghiệm. “Em sống sót, ông trời phù hộ, em sống sót!”

Cảm giác được người chế tạo đang vui vẻ, đứa bé thế mà ngưng bặt tiếng khóc. Nó vươn đôi mắt tò mò nhìn về phía anh, còn đưa bàn tay búp sen ra trước duỗi duỗi, cùng áp tay lên lớp kính với nhân viên nghiên cứu.

Anh liền nở nụ cười, khóe môi cong lên thật sâu, nhìn qua thật là ngốc nghếch.



Bé sơ sinh đã có thể đứng thẳng, tập tễnh bước chân, chậm chậm bước về phía nhân viên nghiên cứu nửa ngồi xổm nửa quỳ trên sàn nhà.

Nhân viên nghiên cứu nhìn chằm chặp từng gót nhỏ của bé con, nói không chừng lúc tiến hành thực nghiệm đáng mong chờ nhất anh cũng chưa từng nghiêm túc như vậy. Đôi tay anh vững vàng giang ra phía trước, cơ thể căng thẳng đến mức tận cùng. Giống như chỉ cần bé con ngã xuống thì anh sẽ lao lên ôm lấy nó, trong miệng không ngừng cổ vũ, động viên – –

“Giỏi, tới đây, chầm chậm thôi. Em làm được, chậm một chút, chậm một chút….”

“A, nha…”

Được nhân viên nghiên cứu cổ vũ, bé sơ sinh càng bước nhanh hơn, động tác này làm nó rất dễ dàng té ngã. Nhân viên nghiên cứu càng khẩn trương, hai tay giang ra thẳng tắp.

Đoạn đường vỏn vẹn mười mét nhưng trong nội tâm của nhân viên nghiên cứu lại kích động như đang ngồi tàu lượn siêu tốc ở khu vui chơi. Thời khắc mà anh ôm bé sơ sinh nhỏ xíu vào ngực, trái tim mới thôi đập rộn ràng. Anh ôm nó, và vốn từ ngữ nghèo nàn chỉ có thể giúp anh nói to hơn. “Em giỏi lắm!”

Bé sơ sinh vỗ tay cười khanh khách.

“Nghiên cứu viên thân mến, đừng quên hội nghị hôm nay.”

“Được, tôi đến đây.”

Nói xong, nhân viên nghiên cứu vốn-luôn-đúng-hẹn bỗng nán lại thêm một hồi để chơi với đứa bé. Chờ khi anh nhớ tới chuyện chính, vội vã chạy vào phòng họp thì hội nghị đã bắt đầu. Cụ ông đứng đầu trừng mắt nhìn anh, anh ngượng ngùng đỏ mặt đi vào chỗ của mình, ngồi xuống.

“Được rồi, chúng ta tiếp tục vấn đề ban nãy. Nếu các anh có khả năng bồi dưỡng vật thí nghiệm trở thành một thực nghiệm thành công, xin hãy báo cáo trước đám đông cũng như trình bày những dữ liệu tương ứng, sẽ có chuyên gia tiếp tục đảm nhận thực nghiệm này.”

Đột ngột nhớ ra mình còn chưa nộp lên dữ liệu tương ứng, nhân viên nghiên cứu ngẩn người, cuối cùng vẫn buột miệng hỏi: “Tại sao?”

Cụ ông nhíu mày nhưng không dừng lại, hơn nữa còn bình thản giải thích: “Bởi vì các anh không kiểm soát được vật thí nghiệm hoàn chỉnh.”

Nhân viên nghiên cứu nhớ tới bộ dạng đáng yêu của bé sơ sinh, nét mặt tràn đầy sự ngờ vực. Cụ ông thở dài một bận, ấn vào nút phát sóng của điều khiển từ xa.

Video bắt đầu trình chiếu, tất cả mọi người ở đây đều hít hà một hơi, kể cả nhân viên nghiên cứu cũng vậy.

Cụ ông trỏ vào cảnh tượng trên màn hình, nói: “Trước kia có người bồi dưỡng ra một vật thí nghiệm hoàn chỉnh, đây là nơi tạo ra nó, đã bị nó phá nát, nghiên cứu viên kia cũng bị nó xé làm hai, chết rất thê thảm. Trong nhà hắn còn hai ông bà già chờ hắn về ăn Tết… Ta nghĩ, các anh đều có người thân phải không?”

Áp lực vô hình đè nặng lên tâm khảm mọi người.

“Nếu các anh nắm chắc phần thắng thì ta không dông dài. Các anh cũng có thể yên tâm, nếu các anh bồi dưỡng ra thành phẩm, danh dự nhà bồi dưỡng sẽ không treo trên đầu kẻ khác. Ở đây còn có một ít hạng mục yêu cầu nữa, các anh phải chú ý nhiều…”

Sau khi hội nghị kết thúc, nhân viên nghiên cứu ngơ ngẩn nhìn trần nhà. Cụ ông liếc anh một cái, gọi anh đi qua.

“Vật thí nghiệm của anh cũng sắp thức tỉnh?”

Nhân viên nghiên cứu mấp máy môi, nhẹ giọng đáp: “Chắc nhanh, nhưng cháu cũng không rõ, chẳng lẽ có sai sót gì…”

Cụ ông cười cười vỗ vai anh: “Không sao đâu, đừng nản chí. Dù sao anh cũng lần đầu làm thực nghiệm.”

“Thật xin lỗi.” Nhân viên nghiên cứu nói, “cháu biết lý lịch của cháu không đủ tư cách tham gia kế hoạch thực nghiệm, vốn dĩ trước kia nên theo tiến sĩ Trương để học tập…”

“Lại nói hổ phụ sinh hổ tử, chỉ bằng thân phận cha của anh cũng đủ giúp anh đứng trụ tại đây rồi.”

Nhân viên nghiên cứu không trả lời nhưng thoạt trông rất kháng cự. Vì vậy cụ ông thở dài một hơi: “Ta nhớ rõ anh nói, lần này anh tới đây vì muốn chứng minh năng lực của mình với cha anh. Chứng minh ông ta  vì sự nghiệp vứt bỏ mẹ anh và anh từ lúc nhỏ là một sai lầm.”

Cả người nhân viên nghiên cứu chấn động, mấp máy môi.

“Thì cố lên nhé!” Cụ ông cười khích lệ, “tin vào bản thân.”

“Vâng.” Nhân viên nghiên cứu gật đầu.

Trước khi cụ ông rời khỏi, nhân viên nghiên cứu đột nhiên hỏi rằng: “Ngoài ra… nghiên cứu viên không thể có cảm tình với vật thí nghiệm, đúng chứ?”

Cụ ông kinh ngạc giây lát, bèn trả lời: “Đương nhiên. Giống như cha anh, ông ta là một nghiên cứu viên đạt chuẩn tư cách, cho nên ông ta cũng sẽ không gây ra lỗi trong quá trình thí nghiệm.”

“…Cháu đã biết.”

Sau khi ông cụ rời khỏi, còn mình anh đứng đó thật lâu, lần nữa bước đi không phải hướng về phòng thí nghiệm, mà là đi tìm chương trình phục vụ.

“Nghiên cứu viên thân mến, cho hỏi anh cần gì?”

“….”

“Nghiên cứu viên thân mến, cho hỏi anh cần gì?”

“… Một lọ ức chế tình cảm, cảm ơn.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.01.2018, 22:11
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3430
Được thanks: 1689 lần
Điểm: 9.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Phòng thí nghiệm - Vân Thành Jun - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14

Edit: Thỏ

Đã tám trăm chín mươi ngày kể từ khi ‘hắn’ rời khỏi dưỡng dịch. Hết thảy mọi thứ đã kết thúc.

Sửa lại quần áo, nhân viên nghiên cứu nhìn mình trong gương. Khuôn mặt nghiêm chỉnh, đôi mắt lạnh lùng, không nhìn ra bóng dáng khiếp nhược của hai năm trước.

Trợ lý chạy tới, vội vàng dừng chân, dùng thái độ cung kính và nể trọng đối với anh. Thấy có động tĩnh anh cũng không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt hỏi: “Bắt đầu rồi?”

“Vâng thưa thầy.”

Nhân viên nghiên cứu gật đầu, trước lúc rời khỏi phòng còn giả đò lơ đãng nhìn về một hướng khác, sau đó anh khẽ cong môi, bước ra ngoài.

Dưới ánh đèn sáng lóa càng làm nhân viên nghiên cứu thêm sáng ngời, thảm đó dưới chân anh vẫn luôn trải dài đến bục diễn thuyết. Người tham dự hai bên như ngừng thở, những nhà khoa học và báo chí phóng viên – – đây là một cảnh tượng vô cùng vinh quang và ngập tràn trịnh trọng.

Thế nhưng nhân viên nghiên cứu vẫn bình thường, chỉ nhướn mắt, ưu nhã bước lên bục diễn thuyết.

Có một màn hình rộng lớn của đài truyền hình vệ tinh đang phát sóng những thành tựu mấy năm nay của anh. Anh chỉ bình thản nhìn lướt qua những vị trí đầu hàng, một người đàn ông ngồi giữa có gương mặt hao hao anh. Gương mặt này từ thuở ấu thơ vẫn luôn xuất hiện trong lòng nhân viên nghiên cứu, biến thành một trói buộc lẫn chấp niệm.

Lúc phát sóng đến tin cuối cùng rồi dừng hẳn, nhân viên nghiên cứu bèn duỗi tay, đứng trước công chúng, đứng trước chương trình truyền hình trực tiếp có trăm ngàn người xem, bình tĩnh mở miệng – –

“Hẳn các vị còn nhớ tin đồn tiến hành thực nghiệm trên cơ thể người ở căn cứ quân sự cách đây hai năm.”

“Trên thực tế, thực nghiệm chỉ là một phần nhỏ, cái chính căn cứ thực nghiệm muốn là nghiên cứu đề án làm thế nào để tạo ra một người nhân tạo với sức hủy diệt tương đương vũ khí chiến tranh. Vì sao tôi lại biết những chuyện này? Tôi đành phải xấu hổ thừa nhận, ngày trước tôi là một trong những người đầu tiên tham gia kế hoạch thực nghiệm.”

Người ở đó ‘ồ’ lên, đáy mắt gợn sóng của anh dần dần tĩnh lặng.

“Thực nghiệm nhân tạo từ trước đến nay luôn có nhiều tranh cãi, bởi lẽ nó không phù hợp với nhân tính và đạo đức của con người. Nhưng 20 năm trước vị tiến sĩ nổi tiếng đã chấm dứt cuộc khủng hoảng này, cho nên thực nghiệm nhân tạo được tiếp tục tiến hành.”

“Điều không thể che giấu được đó là rất nhiều kẻ xem người nhân tạo như máy móc và con rối, trong khi tận hưởng những lợi ích mà người nhân tạo đem đến thì chúng cũng giẫm đạp họ như con sâu, cái kiến… Xin đừng vội vàng nhìn tôi bằng ánh mắt không đồng tình, bởi vì tôi đã tận mắt chứng kiến.”

Truyện được đăng tại: www.tho97.wordpress.com

“Tôi không định nhấn mạnh về nhân quyền và sự công bằng, hoặc lòng tốt, hoặc bất cứ điều gì. Những thứ đó đều là phù phiếm. Lý do tôi có mặt ở đây là để công bố cho các vị biết hai phát minh quan trọng của tôi.”

Lại nói, nhân viên nghiên cứu xoay người về phía màn hình lớn đang phát sóng nội dung: “Phát minh đầu tiên, công cụ người nhân tạo làm yếu.”

Đám đông bắt đầu bàn tán sôi nổi, nhân viên nghiên cứu vẫn bình tĩnh như trước mà giảng giải: “Tôi sẽ không nói nhiều về nguyên lý, nghe tên có thể hiểu, đây là người nhân tạo có thể khiến người khác trở nên yếu hơn những công cụ khác. Mặc kệ người nọ chứa gien gì, mạnh bao nhiêu.”

“Gượm đã.” Có người đưa ra thắc mắc, “nếu anh không nói rõ nguyên lý, làm sao chúng tôi có thể tin bọn chúng đáng gờm như lời anh?”

“Tôi không cần giải thích, sự thật sẽ chứng minh.” Nhân viên nghiên cứu đẩy mắt kính trên mũi. “Cho các vị biết một chuyện, sau nhiều tháng nghiên cứu tôi đã chế tạo ra hơn một ngàn công cụ người nhân tạo làm yếu. Mấy hôm trước đã phân công chúng ra ngoài, có lẽ giờ đã đến tay một số người. Chúng sẽ phát huy 100% hiệu quả khi sử dụng.”

Người bên dưới ‘ồ’ lên, vừa khiếp sợ, vừa khó tin, vừa trách cứ… Vô số ánh mắt nhìn chằm chặp về phía anh, như muốn cuốn anh vào một vực sâu vô hình.

Nhân viên nghiên cứu mỉm cười, tựa như không phát hiện ra, chuyển đề tài sang cái khác. “Phát minh thứ hai của tôi chính là chất cường hóa cơ thể con người.”

Đám đông đồng loạt chớp mắt, hiển nhiên chưa kịp phản ứng lại.

“Đây là chỉ số của cơ thể con người trước và sau khi dùng nó. Nó đã được chứng minh không chứa tác dụng phụ. Nếu các vị yêu cầu nguyên lý, tôi sẽ gửi thành phần bên trong và quá trình nghiên cứu, chế tạo đến Hiệp hội tình nguyện viên. Do đó tôi muốn lần nữa cảm ơn các nhóm tình nguyện viên mà tôi không thể kể tên hết; đây là thành quả sau những nỗ lực, cố gắng của chúng tôi.”

Nhìn những giá trị kếch xù đó, có vài nhà khoa học lớn kìm không được muốn xông lên bục diễn thuyết để bàn luận rõ ràng hơn với anh.

“Tôi hi vọng con người có thể dũng cảm cầm lấy ‘công cụ’ trong tay và đối mặt với những nguy cơ xảy đến, thay vì tạo ra người nhân tạo ngăn cản tai họa.” Nhân viên nghiên cứu bình thản nói, “mọi người cần phải tiến bộ, giống như tôi, ít nhất ba năm trước chưa từng nghĩ có một ngày tôi sẽ đứng ở đây. Quá trình gian lao thế nào không quan trọng, quan trọng là tôi làm được, ngậm đắng nuốt cay đến giây phút này – – nghiên cứu thành công hai hạng mục đáng tự hào nhất.”

“Còn một tin nữa, từ nay về sau tôi sẽ không làm bất cứ nghiên cứu thực nghiệm nào. Bây giờ chỉ sợ không ít kẻ muốn hại tôi biến mất khỏi cuộc đời, nhưng xin lỗi, tôi vẫn muốn sống. Chạy trốn là việc của tôi, đuổi tôi không kịp là việc của các anh.”

Không quan tâm đám đông dậy sóng ra sao, nhân viên nghiên cứu chỉ lịch sự cúi người: “Cảm ơn đã lắng nghe.”

Nhân viên nghiên cứu rời đi, trên đất mở ra một cái hố, anh mỉm cười và vẫy tay với đám đông, sau đó biến mất trước mặt mọi người. Người đàn ông trung niên ngồi dãy ghế đầu nhanh chóng rời khỏi hội trường và chạy về phía kia, quả nhiên nhìn thấy nhân viên nghiên cứu đang thong thả đi tới phi thuyền vũ trụ loại nhỏ.

“Đợi đã, đợi đã…”

Nhân viên nghiên cứu dừng chân, quay đầu lễ phép hỏi: “Có chuyện gì sao, thưa ngài?”

Nhìn đứa con riêng của vợ trước giờ đã là một viên ngọc quý, người đàn ông hối hận không thôi: “Tới phòng thí nghiệm của cha đi. Cha biết đây là mục tiêu từ nhỏ đến lớn của con, mấy năm nay cha đều dõi theo con. Con đã đủ tư cách sánh vai với cha, con trai à, cha con ta bắt tay, cùng nhau chế tạo ra…”

“Ngài đây hiểu lầm gì vậy?” Nhìn người này, nụ cười của anh tràn ngập xa cách. “Thứ nhất, cha tôi chết rồi. Thứ hai, một người tầm thường như ông mấy năm nay, ông nghĩ ông có tư cách để sánh vai cùng tôi?”

“Mày….!”

Nhân viên nghiên cứu xoay người đi vào phi thuyền vũ trụ không chút đắn đo.

Sau khi phi thuyền của anh rời khỏi, một phi thuyền có kích cỡ tương đương cũng cất cánh, đuổi kịp phi thuyền của anh.

Đến tinh cầu Ngô Duy Hải Mạn, nhân viên nghiên cứu thay trang phục bình thường, đeo mặt nạ da người ngụy trang, thuận lợi vượt qua cửa khẩu kiểm tra. Anh không giống những lữ khách khác đi lang thang không mục tiêu, trái lại lập tức chạy về tháp Granius Hải Mạn.

Nhìn bốn phía không thấy bóng dáng của người nào, anh khẽ nhíu mày, trả tiền cho nhân viên phục vụ. Xắn tay áo, anh thở hổn hển trèo lên phía trên.

Vẫn chưa tới.

Vẫn chưa xuất hiện.

Cánh tay đau nhức thật tình. Nhân viên nghiên cứu thở dốc liên tục, mới trèo có nửa mét mà đã không xong.

Nếu không xuất hiện thì tôi ngã!

Không phụ lòng nhân viên nghiên cứu, một bóng đen lao ra, cho dù bắt được nhưng anh đã rơi xuống. Anh lạnh lùng trừng hắn, gác cằm lên bả vai người ta. “Đưa tôi lên.”

“… …. Ừ.”

Trèo lên tòa tháp, hoặc vác một người sống trèo lên tòa tháp đối với người đàn ông đều là chuyện muỗi. Hắn ổn định trèo tới đỉnh, ánh hoàng hôn chiếu rọi trên mặt nhân viên nghiên cứu, dường như hắn ngắm bao nhiêu cũng không thỏa lòng. Hắn nhìn chằm chặp vào anh, bằng thứ tình cảm say mê và hoài niệm.

Nhân viên nghiên cứu cởi lớp mặt nạ xuống, khôi phục diện mạo ban đầu. Anh nghe hơi thở của người đàn ông càng trở nên dồn dập, chỉ nhàn nhạt cười một tiếng, gỡ một viên tinh thạch từ đỉnh tháp. Anh lấy một mặt dây chuyền rỗng từ trong túi, đem tinh thạch bỏ vào mặt dây chuyền.

Người đàn ông nhìn không chớp mắt, thẳng đến khi nhân viên nghiên cứu đeo dây chuyền vào cổ hắn, hắn mới nhấp nháy hàng mi, đôi con ngươi dao động tận cùng.

“Dây chuyền là vật cách ly, người nhân tạo làm yếu sẽ vô hiệu với cậu.” Nhân viên nghiên cứu ôm cổ hắn.

“Em… em đồng ý tha thứ cho tôi?” Người đàn ông nghẹn ngào hỏi.

Nhân viên nghiên cứu lắc đầu.

Đáy mắt người đàn ông tràn đầy tuyệt vọng.

“Tôi chưa từng trách móc.” Anh trả lời. “Nếu không phải cậu luôn âm thầm bảo vệ tôi, chỉ sợ mấy năm nay tôi không qua khỏi.”

Nghe xong, tâm trí người đàn ông bỗng dâng lên ý niệm.

Em đều biết…

Em đã không chối từ sự tồn tại của tôi bên em.

Em, em, em – –

“Tuy nhiên tôi muốn trách cậu một điều, thực sự tôi không thích cậu cưỡng gian tôi như vậy. Dù là ai cũng sẽ không thích cách bày tỏ tình yêu đó đâu.” Nhân viên nghiên cứu dời tay xuống dưới, nắm chặt bờ mông của hắn ta, đầu ngón tay luồn vào khe hở, thản nhiên nói. “Có phải cậu nên để tôi đâm cậu một lần?”

Hắn giật mình, cả người trở nên căng thẳng vì hành động đùa bỡn của anh. Sau đó cơ thể dần dần bình ổn, như là cam chịu chuyện mà anh sắp làm với hắn.

“Quên đi, kèo nằm trên, tôi cương không nổi.” Nhân viên nghiên cứu ôm chặt hắn, người đàn ông ngốc nghếch như thế, sau này anh phải trông cho chặt vào.

Người đàn ông bất đắc dĩ nhìn anh. Cho dù anh ‘trưởng thành’ là hắn từng bước chứng kiến, nhưng hắn vẫn có chút hoài niệm một nhân viên nghiên cứu trước kia – chàng thanh niên hay đỏ mặt, ngượng ngùng.

Mà bất kể dáng vẻ thế nào, anh vẫn là người duy nhất hắn yêu thương.

“Chờ hết tháng này chúng ta đi ngắm thủy triều Hải Mạn.”

“Là ba tháng, giờ không phải mùa du lịch.”

“Chờ không?”

“Chờ chứ. Đến suốt kiếp vẫn chờ.”

Hết.

@Thỏ: Vậy là hết rồi đó. Hoa lại về với chủ. Thỏ làm tiếp bộ mới đây.
Cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện. *bung lụa quấn lên người*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: jee_aan, 반단소년단 và 76 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.