Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Phòng thí nghiệm - Vân Thành Jun

 
Có bài mới 18.01.2018, 22:01
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3428
Được thanks: 1686 lần
Điểm: 9.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Phòng thí nghiệm - Vân Thành Jun - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3

Edit: Thỏ

Đã mười ba ngày kể từ khi ‘hắn’ rời khỏi dưỡng dịch. ‘Hắn’ vẫn thích bám tôi như cũ, hơn nữa ngày càng trầm trọng thêm. Điều này so với kết quả thống kê số liệu không khớp lắm, có lẽ ‘hắn’ là trường hợp đặc biệt. Trước mắt, việc  ‘hắn’ ỷ lại cũng không  ảnh hưởng gì quá lớn đến tôi nên không cần dùng biện pháp thích hợp.

Tôi sẽ viết tiếp thực nghiệm ghi chép. Cơ thể của ‘hắn’ đang đà phát triển, hiện giờ tương đương với cậu bé mười hai tuổi. Đến hai mươi tuổi, cơ thể ‘hắn’ được thiết lập ngừng phát triển, vì đây là độ tuổi trưởng thành tốt nhất theo số liệu thống kê của con người. Bấy giờ tôi không có cách chẩn đoán chính xác tuổi thọ ‘hắn’, chờ tôi đem ‘hắn’ đi kiểm tra thử nghiệm đã. ‘Hắn’ rất thông minh, nhưng tôi nghĩ rằng đó chưa phải sự thông minh tối đa của ‘hắn’. Người ta cho rằng áp dụng cơ chế khen thưởng phù hợp sẽ nâng cao mặt tích cực trong con người, hôm nay tôi muốn thử dùng với ‘hắn’ xem sao.

“Đó là súng lục?” Đứa bé ngồi xếp bằng trên giường, hình như có chút vui vẻ. “Đây là thứ duy nhất ngoài sách anh mang từ ngoài vào đây.”

“Ừ, bởi vì trước kia không cần thiết.” Theo thường lệ, nhân viên nghiên cứu lặng lẽ ngồi bên cạnh nó. “Khẩu súng này không có đạn, nó vô hại đối với em. Giờ em cầm nó, bắt đầu tháo dỡ, đừng làm hỏng linh kiện bên trong.”

“Tháo dỡ?” Đứa bé ngẩn người. “Em chưa từng học cách mở nó, bao gồm lý thuyết.”

“Đây là trắc nghiệm số một của em, có nhiều thời điểm em không ngờ mình gặp phải nguy hiểm, nhưng em vẫn phải tìm cách thoát khỏi nguy hiểm.”

“Nhưng đây là vật phẩm lắp ráp, anh thì không cho em bất kỳ dụng cụ tháo dỡ nào.”

Giọng điệu nhân viên nghiên cứu vẫn điềm nhiên như trước: “Nghĩa là tôi muốn em tháo súng không cần dụng cụ.”

Đứa bé nhìn thoáng qua khẩu súng trong tay, lại hỏi: “Không thể hỏng linh kiện đúng không?”

Yêu cầu của nhân viên nghiên cứu là cố gắng đừng làm hỏng thôi, nhưng khi lời ra khỏi miệng chính là: “Không thể.”

Đứa bé nhăn mặt, bàn tay chậm chạp cầm khẩu súng. Anh biết, biểu hiện chần chừ của nó có nghĩa nó đang thực sự cảm thấy khó khăn.

Đứa bé chán chường: “Thật xin lỗi, chuyện này khó quá…”

Nhân viên nghiên cứu cúi đầu nhìn nó: “Nếu em có thể làm được, tôi sẽ đồng ý khen thưởng cho em.”

“Khen thưởng?” Đứa bé chớp chớp đôi mắt đẹp.

“Đúng vậy. Em có thể yêu cầu tôi một chuyện trong khả năng cho phép của tôi.”

Nghe xong những lời này, đứa bé vô cùng kích động: “Bất cứ yêu cầu nào đúng chứ?”

“Đúng vậy, bất cứ yêu cầu nào.”

“Vâng, anh giữ lời nhé.”

Đứa bé dần tập trung toàn lực để thâm nhập cấu tạo bên trong của súng trong quá trình tháo dỡ, nhân viên nghiên cứu yên lặng ngồi cạnh nhìn. Đối với việc đứa bé này có làm được hay không anh cũng không quá kỳ vọng, bởi lẽ chuyện này là một chuyện bất khả thi.

Nhưng đứa bè hoàn toàn làm được. Dưới tình huống không được sử dụng dụng cụ gì, nó lại có thể tháo dỡ khẩu súng một cách vẹn nguyên hoàn hảo.

“Sao em làm được?” Đúng là ngoài ý muốn của nhân viên nghiên cứu.

“Em không biết. Trong lòng em thực sốt ruột, em nôn nóng phải hoàn thành. Sau đó em phát hiện mình có thể ‘xem’ rõ ràng cấu tạo bên trong của nó, nhưng chắc chắn là em không nhìn bằng mắt thường.”

“Không ngờ năng lực siêu nhiên của em đã thức tỉnh.” Dẫu rằng nét mặt anh vẫn thản nhiên, nhưng sâu trong nội tâm đã nổi lên sóng lớn. “Vậy em nhìn lần nữa, em có thể nhìn cấu tạo của cơ thể tôi không?”

Đứa bé nhìn anh, lại xoa xoa trán: “Không nhìn được.”

“Thế ư? Em cố nhìn kỹ vào.” Kỳ thực kết quả lần này đối với anh đã hài lòng, anh nhặt linh kiện của khẩu súng lên, không quên lời hứa với đứa bé. “Em muốn khen thưởng gì?”

“Em…” Đứa bé tạm dừng giây lát, “để em ôm anh một chút thôi, được không?”

Nhân viên nghiên cứu suýt ngã xuống giường.

Anh nghĩ tới rất nhiều khả năng, trong đầu xuất hiện hình ảnh các loại vật phẩm, các loại máy móc, các loại sơn hào hải vị. Thậm chí anh nghĩ nó sẽ xin anh đưa nó ra ngoài, nào hay chỉ là một yêu cầu đơn sơ như thế.

Đứa bé nhìn anh: “Anh đã đồng ý, dù em yêu cầu gì cũng có thể…”

Nếu từ chối, sau này áp dụng cơ chế khen thưởng sẽ không hiệu quả nữa.

Anh không do dự mà trả lời: “Được thôi.”

“Thật sao?” Nó trợn mắt, dáng vẻ hết sức vui mừng, ngay lập tức sà vào lòng anh, ôm chặt anh. Thân thể anh cứng đờ, cứ thế bất động mặc cho nó ôm.

Đứa bé dùng đầu cọ tới cọ lui trong ngực anh, nó không thèm quan tâm anh có ôm nó hay không. Bởi lẽ chỉ cần được ôm anh, nó đã thấy rất vui rồi, nhưng nó cũng chưa phát hiện ra anh có chỗ nào kỳ lạ.

“Anh đang run? Sao vậy?” Đứa bé nghi hoặc hỏi. “Anh sợ ư?”

“Không – – !” Hoàn toàn không nhận ra mình đã kêu lên, nhân viên nghiên cứu đẩy đứa bé ra khỏi người, “đã đủ, khen thưởng đủ nhiều với em.”

“Nhưng em còn chưa ôm đủ.” Đứa bé nhìn tay mình, có hơi tiếc nuối. Lúc ngẩng đầu nó hơi sững sờ giây lát, chớp mắt hỏi anh. “Vì sao anh đỏ mặt?”

“Đừng hỏi vấn đề này.”

“Vì sao không hỏi vấn đề này?”

“Im lặng!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.01.2018, 22:01
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3428
Được thanks: 1686 lần
Điểm: 9.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Phòng thí nghiệm - Vân Thành Jun - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4

Edit: Thỏ

Đã ba mươi hai ngày kể từ khi ‘hắn’ rời khỏi dưỡng dịch. Trải qua mười mấy ngày học tập, ‘hắn’ đã nắm vững 40% hệ thống công nghệ đầu mối thông minh. Đối với một ‘người cải tiến’ chỉ được sinh ra trong ba mươi hai ngày mà nói, đây đúng là một bước đột phá lớn có thể công bố với bên ngoài. Trừ lần đó ra, khung xương của ‘hắn’ đã đạt đến sự phát triển của người trưởng thành. Các chỉ số vẫn bình thường, tôi sẽ để ‘hắn’ làm một bài kiểm tra đánh giá năng lực.

“Tại sao muốn em thay quần áo?” Ngoan ngoãn mà duỗi cánh tay, chàng thanh niên nghi hoặc hỏi.

“Bởi vì đây là quy định của căn cứ.”

“Nơi này là một khu căn cứ nghiên cứu?” Kéo kéo trang phục màu trắng vô trùng, chàng thanh niên mỉm cười nhìn nhân viên nghiên cứu. “Em nghĩ rằng đây là một viện nghiên cứu nhỏ.”

“Một viện nghiên cứu nhỏ không đủ tài lực và kỹ thuật để nuôi em lớn.” Giúp hắn thay đổi quần áo xong, anh đeo cho hắn một chiếc thẻ trước ngực.

“Em lên án anh. Anh chưa từng đưa em ra ngoài lần nào, mỗi khi em ngẩng lên đều chỉ thấy trần nhà, nhìn xung quanh đều là tường vây; em làm sao biết ở đây là một khu căn cứ?” Chàng thanh niên cầm lấy thẻ tên. “Siêu S? Tên nghe cũng kiêu nhỉ?”

Nhân viên nghiên cứu nét mặt bình thản sửa lời: “Đó không phải tên em. Đó là mã của chương trình người cải tiến, mặt sau số seri đại diện cho thân phận của em.”

“Thế cơ… 78? Nghĩa là trước em anh đã làm 77 người cải tiến giống em rồi?” Chàng thanh niên có chút kinh ngạc, khi định thần lại nét mặt vẫn khó tin như cũ.

“Không, em là vật thí nghiệm cải tiến đầu tiên của tôi. 77 người còn lại là do những tiền bối khác tổ phụ trách.” Nhân viên nghiên cứu đạm mạc trả lời. “Sau này có thể em sẽ được gặp họ.”

“Gặp những người giống em? Nghe thú vị đấy.” Vừa nghe những người cải tiến khác không phải do nhân viên nghiên cứu làm ra, lần nữa hắn nở nụ cười, lắc nhẹ cổ tay. “Nhưng anh có thể đừng ức chế em không? Em tình nguyện giống hồi bé, để anh dùng xích khóa em lại, ít nhất sẽ không làm em thấy buồn nôn.”

“Đó là hiện tượng căng thẳng bình thường, sau năm phút em có thể thích nghi.” Nhân viên nghiên cứu gom tài liệu bỏ vào túi riêng, “em mới rời khỏi dưỡng dịch mấy hôm, thể chất còn tương đối yếu, dùng chất ức chế sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của cơ thể. Nhưng thấy tinh thần và năng lực phá hoại đã vượt qua mốc quy định, dùng chất ức chế là đương nhiên.”

“Sợ em phá hoại chỗ này? Phá sẽ làm anh ghét em, em mới không thèm làm chuyện vô ích.” Hắn bĩu môi, không nói gì nữa, chỉ ngoan ngoãn theo sau nhân viên nghiên cứu.

Anh đi được vài bước, đột nhiên dừng lại: “À phải, chốc nữa em khiêm tốn một tí.”

“Khiêm tốn cái gì?”

“…” Giọng anh hơi hạ thấp, “không gì cả, chỉ đừng tỏ ra quá mức… thông minh.”

Chàng thanh niên hơi khựng chân, trong mắt lóe lên một tia nghi ngờ và suy nghĩ sâu xa. Hắn giấu đi rất nhanh chóng, cười hì hì trả lời: “Em biết rồi~”

“À mà.” Chàng thanh niên nói, “hay anh nắm tay em, dắt em đi nhé? Anh xây dựng hình tượng của em là một kẻ thiểu năng dễ bị lạc đường.”

Nhân viên nghiên cứu lạnh nhạt liếc hắn một cái, tiếp tục đi về phía trước, đầu cũng không ngoảnh lại.

Chàng thanh niên chạy theo: “Anh thấy đề xuất của em thế nào?”

“Không ra gì.”

“Thật sự không thể nắm tay?”

“Không thể.”

“Tại sao?”

“Không tại sao.”

Khu căn cứ này rất lớn, người người mặc trang phục màu trắng vội vàng đi tới đi lui. Chàng thanh niên hiếu kỳ nhìn xem, cuối cùng phát hiện nhân viên nghiên cứu của hắn vẫn là đẹp nhất.

“Đến đây tiến hành thí nghiệm giá trị vũ lực?” Nhân viên thí nghiệm hỏi.

“Đúng.” Anh đáp gọn gàng.

“Đi vào cung cấp thông tin cơ bản của vật thí nghiệm cho tôi.”

“Được.”

Chàng thanh niên muốn theo vào trong, nhưng nhân viên thí nghiệm đã gọi hắn trở về: “Bên trong có tư liệu quan trọng, vật thí nghiệm không được vào.”

Nhân viên nghiên cứu bèn nói với thanh niên: “Em ở đây chờ tôi giây lát, không được rời khỏi phòng thí nghiệm.”

Hắn có chút không cam lòng: “Em~ biết ~ rồi~”

Nhân viên nghiên cứu theo nhân viên thí nghiệm vào trong, để hắn nhàm chán đánh giá xung quanh bốn phía. Nhưng căn cứ vẫn là căn cứ, thuần một màu trắng sạch sẽ. Hắn đột nhiên thấy chả có gì thú vị, bèn rón rén đi tới cửa kia, cẩn thận ló đầu ra ngoài thăm dò.

Bên ngoài không có ai.

Chàng thanh niên chớp mắt, nhìn nhìn cửa phòng bên trong.

Nhân viên nghiên cứu vẫn chưa xuất hiện.

Rất quyết đoán, hắn rời khỏi phòng thí nghiệm. Dựa theo tính tình của nhân viên nghiên cứu, hắn chơi đủ rồi quay về là được. Dù sao trí nhớ siêu phàm của hắn cũng giúp hắn nhớ phương hướng thật dễ dàng. Cùng lắm thì bị anh mắng cho một trận thôi.

Chàng thanh niên giấu thẻ tên vào trong áo, nghêng ngang đi dạo khắp nơi. Gặp người khác bèn đứng gần cửa phòng, tỏ ra bận rộn như một đám người kia, thành công trót lọt qua mắt bọn họ.

“Thật đúng là chỗ nào cũng vậy, dạo xong nơi đây nên quay về.” Chàng thanh niên ngáp một cái, chậm rì đi vào trong, sau đó một tiếng hét thảm thiết bỗng dội vào tai hắn.

Kêu thảm thiết = có người bị hại = có thể gặp phiền phức.

Hắn không cần suy nghĩ mà chạy ra ngoài.

“Thôi xong, đáng chết, cậu mau ra ngoài nhìn xem có ai hay không!”

Chàng thanh niên nghe tiếng cố gắng bước nhanh hơn, nhưng muộn một bước, hắn bị người tóm cổ từ phía sau ném vào phòng bên cạnh.

“A ha ha…” Hắn nhìn sắc mặt tối tăm của hai người xa lạ trở tay đóng cửa phòng, nét mặt tỏ ra ngây thơ, “các người biết khu vực xét nghiệm giá trị vũ lực ở đâu không? Tôi lạc đường.”

Lão già kia híp mắt: “Vật thí nghiệm.”

Chàng thanh niên: “Vật thí nghiệm gì?”

Thẻ tên đeo trên cổ bị người đàn ông cao lớn mạnh bạo lôi ra khiến hắn ho khan vài tiếng, lại phát hiện nét mặt ông ta hoàn toàn biến sắc.

“Hẳn là… kế hoạch vật thí nghiệm Siêu S?”

— không cần tỏ ra quá thông minh…

Trong lòng dấy lên dự cảm bất lành, chàng thanh niên chạy ra ngoài cửa. Người đàn ông kia tóm đầu hắn, dùng sức ấn ngã hắn xuống đất.

Đầu óc hắn trống rỗng, mất nửa ngày mới hoàn hồn. Bởi vì chất ức chế trong cơ thể nên hắn không có đủ sức lực.

“Thì ra là vật thí nghiệm của thằng nhóc kia, nó vẫn luôn giấu kín, cũng không biết nghiên cứu thế nào.” Nét mặt lão già càng tối tăm, lão tươi cười như ma quỷ, “vừa lúc ta không nghiên cứu được gì, nay chơi với rác rưởi một chút, hi vọng có thể thu hoạch gì đó.”

Người đàn ông hỏi: “Nếu thằng kia phát hiện…”

“A, phát hiện thì thế nào. Ta mới là người phụ trách hàng đầu của hạng mục thực nghiệm, nó dám vì một vật thí nghiệm mà gây gổ với ta?” Ông ta tàn nhẫn nói, “xét về lý lịch của nó, nó vốn  không đủ tư cách tham gia thực nghiệm này.”

Qua những lời nói trên khiến chàng thanh niên nhận ra không ít thông tin, nhưng hắn lại không có sức phản kháng. Người đàn ông chặn mồm hắn, khiến hắn ngay cả cơ hội nói dối cũng không thể.

Cửa phòng trong bị mở ra, hắn cố sức giương mắt nhìn bên trong, lập tức ngẩn người.

Tựa như rơi vào nước sông lạnh giá, lạnh đến nỗi thân thể phát run.

Thịt nát, gan vương vãi trên đất. Máu đỏ tươi đọng thành vũng, bên trái lẫn bên phải có những thi thể mặc trang phục vô trùng; có người bị trói ngồi xổm trên ghế vừa chết không được bao lâu, gương mặt còn  hằn lên vẻ đau đớn.

Người đàn ông đá thi thể đang ngồi trên ghế, sau đó ấn hắn vào ghế ngồi.

Rắc.

Là tiếng xích khóa vang lên.

Chậm rãi ngẩng đầu, nhìn kim tiêm cách tròng mắt mình không quá mấy cm, đôi con ngươi hắn vô cùng run rẩy.

Đừng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.01.2018, 22:02
Hình đại diện của thành viên
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss nỗ lực diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 3428
Được thanks: 1686 lần
Điểm: 9.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Phòng thí nghiệm - Vân Thành Jun - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5

Edit: Thỏ

Đã là ba mươi ba ngày kể từ khi ‘hắn’ rời khỏi dưỡng dịch.

(tạm dừng)

Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Lúc tôi quay lại đã thấy người ‘hắn’ đầy máu nằm ở đó, đầu óc tôi trở nên hỗn độn. Vì sao tôi chỉ vừa rời khỏi mười phút mà ‘hắn’ lại ra nông nỗi này? Rốt cuộc là vì sao? (chữ viết xiên vẹo) (câu từ rời rạc). Thần kinh ‘hắn’ bị tiến sĩ Trương làm tổn thương hơn một nửa, nhưng không có trở ngại gì. Dùng góc độ y học để nói thì không có gì trở ngại. Năng lực cường đại của ‘hắn’ đủ để phục hồi, chỉ cần cung cấp đủ dưỡng dịch. Trừ khi đại não và tim bị tổn thương trực tiếp, ngoài ra bất kể những thương tổn nào cũng không gây nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng lần kiểm tra số liệu vừa rồi tinh thần ‘hắn’ trong trạng thái không tốt. Thật tệ, tôi phải dừng thực nghiệm với ‘hắn’, chăm sóc ‘hắn’, chờ ‘hắn’ bình phục hoàn toàn.

Một ống tiêm chứa đầy dưỡng dịch bị hắn hất tung. Ống tiêm rơi xuống đất, lăn đi, nhân viên nghiên cứu phải bước vài bước mới có thể nhặt nó lên. Có rất nhiều mảnh vụn của giấy vương vãi xung quanh ống tiêm, đó là giấy của những quyển sách mà anh từng đưa hắn. Hắn vốn nâng niu như báu vật, nhưng bây giờ chúng đã bị xé nát.

“Cút! Cút đi! Tôi không tiêm! Lấy đi!” Chàng thanh niên đưa đôi tay ôm đầu, không ngừng gào thét.

Nhân viên nghiên cứu dừng giây lát, nhặt ống tiêm lên. Kim tiêm bị cong, không dùng được nữa, có thể thấy vừa rồi hắn đã dùng sức mạnh cỡ nào.

Chàng thanh niên kháng cự anh, đây là lần đầu tiên.

Anh nói: “Em cần cung cấp dưỡng dịch. Nếu không cơ thể không hồi phục được, tôi đi lấy ống tiêm mới.”

“Không cần – -” Đôi mắt hắn đỏ ngầu nhìn anh, “tôi không cần!”

“Em cần dưỡng dịch.”

“Tôi không cần!” Giọng gào sắc lẻm đâm vào tai anh. “Là các người cần, là đám ma quỷ các người cần.”

“Anh cũng là nhân viên nghiên cứu, anh cũng sẽ nối bước họ. Anh sẽ đem tôi tra tấn đến chết, sớm hay muộn sẽ thế!”

“Tôi sẽ không.”

“Cút – -!”

“Chờ tôi giây lát, tôi lấy ống tiêm.”

“…Tôi không muốn bị tiêm, anh có nghe không hả?” Thanh âm hắn dâng lên oán hận. “Anh cũng giống họ, cũng đem tôi làm vật thí nghiệm, các người căn bản không quan tâm đến việc chúng tôi khổ sở ra sao.”

“Nếu tôi không tiêm, có phải anh sẽ đưa tôi vào lồng dưỡng dịch?” Chàng thanh niên giương đôi mắt đầy hỗn độn. “Tay chân tê liệt, cảm xúc tê liệt, nhưng suy nghĩ vẫn tuần hoàn cho đến khi chữa trị kết thúc. Đây là phương pháp mà các người nhất trí sử dụng!”

Trên mặt nhân viên nghiên cứu lộ ra một tia nghi hoặc, anh chắc rằng anh không để lộ cho hắn biết chuyện này. Nhìn dáng vẻ của nhân viên nghiên cứu, đáy mắt của hắn ngập tràn ảm đạm, giống như tâm can đã hóa tro tàn. Cả người hắn toát nên một mùi vị chết chóc và lạnh lẽo.

Nhân viên nghiên cứu nhìn hắn rất lâu, sau đó quay lưng đi ra ngoài.

Chàng thanh niên ôm lấy bản thân, hắn đã rất ít khóc, nhưng nghe tiếng hàng rào laser vang lên một lần nữa, nước mắt vẫn không kìm được tuôn rơi.

Không biết bao lâu, phía trước phảng phất một mùi hương hắn chưa từng ngửi, điều này làm hắn nhịn không được, ngẩng đầu lên.

Nhân viên nghiên cứu mở cửa bước vào, đem một bát đưa cho hắn: “Ăn đi.”

Lại nói thêm một câu: “Em cần dinh dưỡng.”

Khóe mắt chàng thanh niên còn vươn nước mắt, nét mặt khó tin, thoạt trông có hơi ngốc nghếch.

“Tôi chỉ biết nấu mì.” Anh lấy ra một hộp sữa tiệt trùng. “Khát thì uống.”

Đôi tay run rẩy đón lấy bát mì, hắn khó tin cầm lấy chiếc đũa, chọc qua chọc lại trong bát mì giây lát, sau đó nhẹ nhàng ăn, ngay cả giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào: “Anh chưa từng cho tôi nếm thử nó…”

“Bình thường tôi giống em, đều tiêm dưỡng dịch. Thức ăn này do đàn anh đưa cho. Vì nhu cầu cơ tiêu hao năng lượng của cơ thể em tăng lên theo tuổi, đồ ăn của con người lẫn nhiều tạp chất, em nên nghĩ thông suốt về việc muốn ăn những thứ này để duy trì năng lượng. Tức có nghĩa em phải ăn một núi thức ăn hàng ngày, tôi không nghĩ cách này dùng lâu dài được.”

Nhìn chàng thanh niên vẫn cúi đầu ăn mì sợi, nhân viên nghiên cứu dùng ống hút cắm vào hộp sữa, đưa tới bên miệng thanh niên. Cơ thể hắn cứng đờ, hốc mắt đỏ hoe, khẽ nhếch môi ngậm lấy ống hút. Hắn chậm rãi uống, vừa ăn mì, vừa uống từng ngụm, cứ thế ăn xong bữa cơm.

Chàng thanh niên chùi miệng, chậm chạp hỏi: “Vì sao hôm nay cho tôi ăn?”

“Em cần dinh dưỡng, tôi phải tìm cách nào đó để em hấp thu. Tôi đã trình đơn trong khoảng thời gian em chưa hoàn toàn hồi phục, cho em ăn theo chế độ của con người.”

“Sẽ không đưa tôi vào lồng dưỡng dịch chứ?” Giọng thanh niên rất nhỏ.

Nhân viên nghiên cứu vẫn bình thản nhìn chăm chú hắn: “Đưa vật thí nghiệm không nghe lời vào lồng dưỡng dịch để tiến hành trị liệu đúng là phương pháp được nhắc tới trong ‘Hạng mục công việc của nghiên cứu viên’, nhưng dưới tình trạng cảm xúc em không ổn định, tôi sẽ không ném em vào không gian nhỏ hẹp đó, vì điều này sẽ ảnh hưởng tới trạng thái tinh thần của em.”

“Nhưng mà…” Dường như hắn vừa gặp một chuyện rất hoang mang, trong mắt hiện lên sự khó ngờ khôn xiết. Hắn đưa tay ôm đầu mình, “nhưng tôi ‘xem’ không giống nhau, rõ ràng tôi…”

Anh nhíu mày: “Em thấy gì?”

“Tôi…” Chàng thanh niên đột nhiên im bặt, trên mặt xuất hiện một loại biểu cảm kháng cự tuyệt đối. “Tôi không muốn lừa anh… đừng hỏi.”

“…” Nhân viên nghiên cứu nói, “tôi biết rồi. Trước khi em bình phục như cũ, tôi sẽ không cưỡng ép em.” Dứt lời đem bát rỗng và hộp sữa cầm lấy, chuẩn bị rời khỏi.

“Ngoài ra…” Hắn đột nhiên hỏi, “anh có thể cho tôi một ít băng dán không? Không cần băng dán, keo nhựa cũng được.”

“Em muốn làm gì?”

Chàng thanh niên im lặng, tầm mắt không ngừng nhìn về những trang giấy vụn vãi trên sàn nhà.

Nhân viên nghiên cứu trầm ngâm một lúc lâu, gật đầu nói: “Có thể.”

“…Cảm ơn.”

Những ngày sau đó, nhân viên nghiên cứu không áp dụng bất kỳ thực nghiệm nào lên người chàng thanh niên. Mỗi ngày hắn chỉ ngồi đó dán sách, nhưng khi bất thình lình dừng lại, hắn sẽ ôm đầu trên đất quay cuồng, không ngừng gầm rú đầy thống khổ. Mấy hôm trước chỉ bị một, hai lần, nhưng về sau cả ngày đau đến co rút toàn thân.

Đây là lần đầu anh cảm thấy lo lắng dồn dập kể từ khi vào căn cứ, tuy nhiên anh chỉ có thể thông qua số liệu biến đổi để xác nhận tình trạng tinh thần và cơ thể của hắn: Mọi thứ đang ngày càng tệ hại; không rõ lý do, không có cách giải quyết. Dù anh đã ôm hắn – điều mà hắn luôn khát khao, hoặc nắm tay, nhưng hiệu quả cũng không hề tăng.

Hắn chịu đau đớn vì không thể khắc chế suy nghĩ của chính mình.

Ngày hôm nay, nhân viên nghiên cứu không nhìn thấy hắn ở nhà giam.

Trên sàn còn một quyển tranh minh họa được dán phân nửa, quyển khác bị hỏng nghiêm trọng, không thể sửa chữa như ban đầu.

Hắn đã bỏ trốn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: khaichinh, nguyễn thị huyên và 132 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.