Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Dữ tích thù - Thanh Câm Hòa

 
Có bài mới 16.01.2018, 15:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Dữ tích thù - Thanh Câm Hòa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 4 - Chương 5: Hồng nhan tri kỷ (5)


Thành viên trên Hãm Không Đảo ai cũng nghe lệnh đại tẩu mình, hơn nữa, tình hình Triển Chiêu hiện tại còn không rõ có ổn hay chưa, không nên nói nhiều là tốt nhất, nếu Triển Chiêu ở trên Hãm Không Đảo có chuyện gì, tạm thời không đề cập tới chuyện Triển Lâm sẽ tới trả đũa, chỉ cần một con rắn, chuột kiến gì đó trong tay đại tẩu y, cũng đủ làm họ kinh sợ.

“Dám đắc tội ta, thì cứ chuẩn bị tinh thần biến Hãm Không đảo thành ổ chuột đi.”

Diệp Thời Tích nói như vậy đấy.

Mà bọn họ vốn cũng không để tâm, Hãm Không đảo vốn là ổ chuột, cho đến hôm sau, Tương Bình phát hiện chuồng ngựa bị đám chuột cắn nát…

Thì, mấy vị đảo chủ Hãm Không đảo đã quyết tâm phải giúp Triển Chiêu qua được ải của Đinh gia huynh đệ.

Ngươi tưởng quan hệ tốt với Triển gia là hay lắm sao? Căn bản là bị uy hiếp mọi nơi, nữ nhân Miêu Cương thật đáng sợ!

Dĩ nhiên mấy lời này chỉ có thể nghĩ trong lòng, không có gan nói ra ngoài.

Tuy họ tự xư là chuột, nhưng cũng không thật sự muốn sống chung với ổ chuột.

Bạch Ngọc Đường càng không nói tới, hắn đã chuẩn bị tâm tư cả đời không qua lại với thôn Mạt Hoa rồi, sau nay cùng Triển Chiêu xông xáo giang hồ, không dưng tới thôn Mạt Hoa làm gì cho thêm bực?

Đinh gia huynh đệ ở trên Hãm KHông đảo cũng không hỏi được gì, cho đến khi, Lô đại tẩu kéo Triển Chiêu về dưỡng bệnh, còn lạnh lùng liếc anh em họ một cái, sau đó chửi Bạch Ngọc Đường một trận, “Trước khi đi Triển Lâm đã giao Triển Chiêu cho đệ, đệ cứ thế để nó ngồi cả nửa canh giờ? Còn không mau trở lại Tuyết Ảnh Cư của đệ đi, tẩu đã sai trù phòng nấu một nồi canh gừng rồi đấy…”

“Canh gừng làm gì? Triển Chiêu dù gì cũng là một vũ nhân, cần gì phải o o bế bế như vậy, chỉ ngồi ở đây có nửa canh chứ mấy, động chút là canh gừng…”

Gò má Triển Chiêu vốn đã trắng bệch, nay càng trở nên trắng hơn, cắn chặt môi dưới, không nói lời nào.

Bạch Ngọc Đường đặt tay lên vai y, thấp giọng thở dài, “Đừng nghe hắn nói bậy, Đinh lão nhị trước giờ là kẻ không biết trước sau, thân thể không tốt dĩ nhiên phải điều dưỡng, nếu bây giờ em không nghe lời, đừng trách đại tẩu ta không khách sáo.”

Lô đại tẩu nói chuyện rất thẳng thắn, khó trách có hơi khó nghe, dù sao cũng do Đinh gia huynh đệ họ tới sau, cho nên Triển Chiêu mới phải ngồi ở Tụ nghĩa Sảnh nửa canh giờ, nhưng, bọn họ đã lâu không gặp, ngồi lại trò chuyện một chút có gì không đúng?

Đinh Điềm Huệ bĩu môi.

Nữ nhân đúng là nhiều chuyện, Lô Phương cũng thế, còn sống mà chịu o ép, làm toàn bộ hãm không đảo này gần như do Mẫn Tú Tú độc quyền một phương…

Rốt cuộc ai mới là đảo chủ a!

Dường như nhìn ra sự xem thường của Đinh Điềm Huệ, Mẫn Tú Tú hừ lạnh một tiếng, “Chỉ bằng một câu nói của ngươi thôi cũng hiểu vì sao Triển Lâm thà đưa Triển Chiêu tới chỗ lão Tứ cũng không tới thôn Mạt Hoa? Đinh lão nhi ngươi bây giờ chạy xuống nước bơi hết một vòng, người nhà ngươi còn tranh nhau bưng canh gừng cho ngươi, huống gì Triển Chiêu phải dưỡng thương hai năm rưỡi!”

Dưỡng thương hai năm rưỡi, không phải chỉ cần mở lời nói là xong đâu.

Đinh Điềm Lan cuối cùng vẫn là anh cả, hắn nghĩ nhiều hơn Đinh Điềm Huệ.

Mẫn Tú Tú nói, Triển Lâm đưa Triển Chiêu tới chỗ Tương tứ gia, có lẽ cũng là nhờ giao tình của hai người họ, Hãm Không đảo cùng Triển gia đều là người làm ăn, mà thôn Mạt Hoa tuy bảo so với Hãm Không đảo, cũng làm ăn chút ít, nhưng dù gì vẫn là xuất thân cửa quan, sau khi Triển Chiêu gặp chuyện, Triển Lâm dĩ nhiên sẽ không muốn cho Triển Chiêu dính lứu với quan phủ các loại nữa, cho nên cách làm này thực rất hợp lý.

Mà quan trọng nhất chỉ sợ chính là vì trên Hãm Không đảo này có một danh y, mà Thôn Mạt hoa cũng không có.

Mẫn Tú Tú nói đúng, không phải y không biết bệnh đau.

Nếu ở thôn Mạt hoa, không có danh y, lại theo thói quen ẩn nhẫn nhiều năm của Triển Chiêu, chỉ sợ sẽ chịu khổ rất nhiều, giống như lời Mẫn Tú Tú nói, Đinh Điềm Huệ chỉ cần bơi một vòng trong sông, lập tức sẽ có người hỏi tới hỏi lui, mà Triển Chiêu dưỡng thương hai năm rưỡi, lại không một ai hỏi tới.

Ngay cả lão thái thái, lúc biết Triển Chiêu còn sống, thứ bà để ý cũng không phải chuyện Triển Chiêu dưỡng thương thế nào suốt hai năm, mà là hôn ước của Triển Chiêu với Đinh Nguyệt Hoa không thành…

Người tỉ mỉ như Triển Lâm, làm sao không hiểu bọn họ tính toán cai1g ì?

Đinh Điềm Lan hơi híp mắt, nhìn Bạch Ngọc Đường như gà mẹ hộ con trợn mắt nhìn hai anh em hắn một cái, sau đó giơ tay lên kéo Triển Chiêu đi, thậm chí còn không cho Triển Chiêu vốn đã mở miệng ra nói lời nào.

“Miêu nhi, quan hệ của chúng ta với Đinh gia rất tốt, em không cần nói mấy lời nói phiền toái kia cũng không ai trách, mau trở về nhà thôi.” Sau đó không thèm quay đầu chỉ khoát tay áo một cái, “Đại tẩu, chờ lát nữa cho người mang canh gừng tới Tuyết Ảnh Cư đi…”

Mẫn Tú Tú bĩu môi, “Y như bà má chăm con.”

Đinh Điềm Lan cuối cùng không nhịn được tò mò, “Lô phu nhân, quan hệ Ngũ đệ với Triển Chiêu trước đó hình như không quá hợp nhau, khi nào trở nên tốt như vậy?”

“Khi nào?” Mẫn Tú Tú không biết nhíu mày với ai, “Kể từ lúc Ngũ đệ tìm về Triển Chiêu chính là như vậy rồi, hừ hừ, một con mèo con ngoan ngoãn, lại bị con chuột dạy hư…”

Nói xong, còn liếc Lô Phương đang ở bên im lặng uống trà một cái.

Lô đảo chủ chợt cảm thấy áp lực quá lớn.

“Lô phu nhân thứ cho Đinh mỗ vô lễ, ừm…” Đinh Điềm Lan dừng lại một chút, giống như đang nghĩ xem phải nói thế nào, “Tin tức Triển Chiêu còn sống truyền ra, mới không được nửa tháng, mà quan hệ giữa Ngũ đệ với Triển Chiêu lại hết sức thân thiết, vậy rốt cuộc là…”

Trong khoảng thời gian ấy đã xảy ra chuyện gì có thể để quan hệ hai người thay đổi lớn như thế?

Đinh Điềm Lan tỏ ý mình nghĩ không ra, hắn cứ tưởng giữa hai người này không thể xảy ra chuyện gì mới đúng..

Lô phu nhân “hừ hừ” hai tiếng, “Nửa tháng? Con Cẩm mao thử kia từ hơn nửa năm trước đã bắt đầu theo mèo hành động rồi? Các ngươi tưởng hoàng bảng kia là do quan gia tùy ý dán lên sao? Còn không phải là sợ con chuột bạch chỉ lo thiên hạ không loạn kia quấy rồi sao…”

Mặc dù thủ phạm lẫn chủ mưu lần này đều không phải Bạch Ngọc Đường, nhưng Mẫn Tú Tú vẫn cứ mang tội danh đổ lên đầu hắn.

Nàng không dám đổ tội cho Diệp Thời Tích cùng phu quân của nàng…

“Không thể nào, chuyện này vốn cũng có dính dáng gì tới Ngũ đệ đâu…”

Không lẽ hắn còn hận chuyện thử miêu chi tranh không có được một kết cục khiến hắn hài lòng? Đinh Điềm Lan lắc đầu, Bạch Ngọc Đường tuy vẫn kiệt ngạo bất tuần như vậy, nhưng dù sao hắn cũng đã là một thanh niên 22 tuổi, huống chi hắn tự nhận mình là hiệp, đi khi dễ một người đã dưỡng thương hai năm mà còn chưa khỏe, Bạch Ngọc Đường tuyệt đối không làm…

“Đó là ngươi nghĩ thế mà thôi.” Lô phu nhân chỉnh trang lại một chút ống tay áo đã dính mùi dược thảo nồng nặc khi dọn dẹp dược liệu, “Chuyện này nói không rõ, ta cũng không phải con giun trong bụng con chuột bạch kia, làm sao biết được, nếu ngươi thật lòng muốn biết, cứ đi hỏi Bạch lão ngũ đi, không chừng nó thấy áy náy sẽ nói đấy…”

Nghĩ lại thì, cái này không chắc lắm.

Lô phu nhân lắc đầu, “Chỉ cần đừng đi hỏi Triển Chiêu, ngươi hỏi cái gì, y cũng không trả lời được, hôm nay trời lạnh, Triển Chiêu sau khi khỏi bệnh hết sức sợ lạnh, đừng tới quấy rầy y…”

Đinh Điềm Lan vẫn chẳng hỏi ra được cái gì, chỉ có thể uyển chuyển truyền đạt lại lời của lão thái thái, sau đó dưới sự vui vẻ đầy ý vị của Lô phu nhân, rời khỏi Hãm Không đảo.

Mẫn Tú Tú để người rót một chén Tây Hồ Long Tĩnh, khẽ thở dài, “Người Đinh già chung quy vẫn là người quan phủ, xem trọng danh tiếng nhà mình hơn bất cứ ai, Nguyệt Hoa muội tử tuy có thể xưng một tiếng hiệp nữ trong giang hồ, nhưng cuối cùng vẫn không có lá gan đó…”

Đinh Nguyệt Hoa thích Triển Chiêu, chuyện này ai cũng thấy được.

Đinh Nguyệt Hoa năm đó thật sự là sa sút một khoảng thời gian, cho tới khi Triển Lâm đến thôn Mạt Hoa, mới có chuyển biến tốt, nhưng, Đinh Nguyệt Hoa vẫn là Đinh Nguyệt Hoa, lại không phải Đinh Nguyệt Hoa năm đó nữa.

Không còn tâm trạng ngượng ngùng mỗi khi nhìn thấy Triển Chiêu, Đinh Nguyệt Hoa hiện giờ…

Mẫn Tú Tú lắc đầu, khẽ thổi chén trà Tây Hồ long tĩnh bằng sứ xanh, không nói nữa.

Có một  Mẫn Tú Lâm làm ví dụ, Mẫn Tú Tú đang cảm thấy, bất kể là nữ nhân như thế nào cũng không đủ gan.

Tương Bình phe phẩy cây quạt lông vũ trong tay, “Nhưng, cũng khó cho Nguyệt Hoa muội tử không có gan lớn, nếu lúc này đào hôn chạy tới Hãm Không đảo tìm Triển Chiêu, còn chống lại lão Ngũ, chỉ e là tức chết…”

Họ nghĩ ngợi một hồi, tình hình đó thật sự khó mà khống chế!

Lô Phương suy tư một lát, “Cho người kéo ống khóa phía trước Tuyết Ảnh Cư lên đi, nếu người Thôn Mạt hoa tới thì bảo bọn họ tự bay qua dây sắt đấy mà tới…”

Mẫn Tú Tú cùng với một đám huynh đệ đều cho ông một ánh mắt khinh thường.

Mà bên Tuyết Ảnh Cư, Triển Chiêu đang ngây người chăm chăm nhìn Bạch Ngọc Đường rất lâu, làm Bạch ngũ gia da mặt dày ngang tường thành cũng có chút xấu hổ.

“Miêu nhi, em làm sao vậy?”

Triển Chiêu trợn mắt nhìn, “Không sao.”

Sau đó cúi đầu uống trà.

Bạch Ngọc Đường với Triển Chiêu thật ra đều tự hiểu, chẳng qua là một không muốn nói, một lại không muốn ép đối phương nói, cho nên tình hình mới trở nên thế này.

Bạch Ngọc Đường thật lòng không muốn cho Triển Chiêu biết về hôn ước năm đó của Đinh Nguyệt Hoa với Triển Chiêu, hắn không phải là sợ Triển Chiêu sẽ vì hôn ước năm đó mà đi theo Đinh Nguyệt Hoa, bây giờ Đinh Nguyệt Hoa đã có hôn ước mới, theo tính tình của Triển Chiêu dĩ nhiên sẽ không nhúng tay vào, hắn chỉ sợ Triển Chiêu sẽ nghĩ lung tung.

Nếu để Triển Chiêu biết rõ chân tướng chuyện này, e là con mèo đó lại muốn nhận hết trách nhiệm lên bản thân.

Bạch Ngọc Đường ghét nhất cái tính này của Triển Chiêu.

Nhưng chẳng làm gì được cả.

Cơ mà, nếu không nói chuyện này cho y biết, chỉ sợ cũng không ổn tí nào, dù sao cũng là chuyện tự thân y trải qua, huống gì trông bộ dạng y lúc này có vẻ rất muốn biết…

Cuối cùng Bạch Ngọc Đường thở dài, ngồi xuống bên cạnh Triển Chiêu, “Miêu nhi chớ nóng, chuyện này, chờ chúng ta tham gia hôn lễ của Nguyệt Hoa muội tử xong, ta sẽ nói rõ ràng với em, bây giờ có lẽ chưa tới lúc…”

Bây giờ cho em biết, em cũng không biết phải làm gì.

Triển Chiêu trợn mắt nhìn hắn, suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu.

Mặc dù y không biết nội tình rõ ràng là thế nào, nhưng dù sao cũng dính dáng tới bản thân, có lẽ Bạch Ngọc Đường chỉ tính là người ngoài cuộc, biết đâu hắn cũng không rõ ràng lắm…

Triển Chiêu nghĩ một chút, cuối cùng quyết định tạm thời để chuyện này sang một bên, mới nãy ngồi trong Tụ Nghĩa Sảnh lâu như thế, bèn uống một chén Quân Sơn ngân châm.

“Ngọc Đường, ta đói.”

Bạch Ngọc Đường cứng ngắc khóe miệng, không biết tình hình bây giờ là tốt hay xấu đây.

Hiện giờ Triển Chiêu đã có giác ngộ bị hắn nuôi rồi sao…




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.01.2018, 15:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Dữ tích thù - Thanh Câm Hòa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 4 - Chương 6: Hồng nhan tri kỉ (6)


Bạch Ngọc Đường ngồi trong nhã gian của Phượng Vũ lâu, lạnh lùng nhìn Triển Chiêu đứng dưới cửa hàng y phục dưới lầu, trên mặt bày ra một bộ “Lão tử tâm tình bất hảo, cách xa ta ra.”

Lúc này, cho dù là mama của Phượng Vũ Lâu cũng không dám chạy tới chỗ nhã gian của Bạch Ngọc Đường, chỉ bảo Yêu Nguyệt tới, chăm sóc vị gia này cho tốt.

Phượng Vũ Lâu dù sao cũng chỉ là một thanh lâu, ban ngày tuy không phải đóng cửa, nhưng cũng không dám khoa trương, chỉ làm thành một tửu lầu, không kinh doanh phần hoa hồng liễu xanh nữa.

Nhưng, nó vẫn cứ là thanh lâu.

Triển Chiêu mím môi, không dám bước vào trong cửa, cứ luôn cảm thấy chỗ này…

Nhưng Bạch Ngọc Đường đã vào đó rồi, vô duyên vô cớ giận dữ hất tay áo liền vào thanh lâu này.

Triển Chiêu mặc dù không vào, nhưng cũng có thể nghe được động tĩnh kinh thiên động địa của Bạch Ngọc Đường lúc mới bước vào đây, bà chủ lớn giọng gào thét, làm Triển Chiêu chợt nhớ tới một loại người ở trong Hoàng cung luôn đi theo quan gia với thái hậu, sau đó rầm rầm rầm, cuối cùng là một tiếng lạnh lùng của Bạch Ngọc Đường “Đủ rồi.”

Triển Chiêu có chút không hiểu, y giống như không làm gì cả, nhưng Bạch Ngọc Đường lại giận.

Tiểu cô nương đi theo bên cạnh Triển Chiêu lặng lẽ thò đầu ra, nhìn lên lầu hai của Phượng Vũ lâu, người nam nhân mới nãy đi theo Triển Chiêu đang nhìn cô trừng trừng, trong lòng chợt lạnh, lại giấu đầu ra sau lưng Triển Chiêu.

Cô hình như cũng không có làm gì, tại sao người nam nhân đẹp trai này giận tới mức đó?

Triển Chiêu nghĩ thật lâu cũng không tìm ra kết luận, không biết làm gì hơn là bĩu môi, Bạch Ngọc Đường năm đó có danh hiệu “Phong lưu thiên hạ ngã nhất nhân”, nhớ tới chắc hắn cũng thật đã từng tới mấy nơi như thế, tần lâu sở quán gì gì đó, chắc cũng không cần nhắc đi…

Triển Chiêu chớp mắt, cảm thấy vấn đề của cô gái trước mắt mình quan trọng hơn một tẹo.

“Bình bình, sao muội lại ở đây?”

Tiểu cô nương chu chu mỏ, “Phụ thân tìm chồng cho muội, nhưng mà a, người nào ông ấy tìm cũng khó coi muốn chết, người muội thích phải giống Chiêu ca cơ…”

Bạch Ngọc Đường ở trên lầu hai Phượng Vũ lâu híp lại đôi mắt hoa đào, lộ vẻ nguy hiểm.

Nói thẳng ra chính là tiểu nha đầu đối với Triển Chiêu nhớ mãi không quên, nghe thấy gia đình an bài hôn sự, trong lòng vội vã, chạy đi tìm người…

Bạch Ngọc Đường cảm thấy trong tim mình nghẹn một cục, làm sao cũng không hết, chỉ có thể hung hăng nhìn chăm chăm hai người ở dưới.

Con mèo này, thật sự là cái gì cũng không cảm giác được sao?

Triển Chiêu dĩ nhiên cảm giác được, Bạch Ngọc Đường rất giận, mặc dù y không biết tại sao Bạch Ngọc Đường phải giận như thế, ặc, Bạch Ngọc Đường trước kia tới giờ chưa hề giận tới như vậy, chẳng qua…

Triển Chiêu bỗng cảm thấy nhức đầu.

Y cảm giác được, Bạch Ngọc Đường giận là vì mình, có lẽ cũng dính dáng tới tiểu cô nương bên cạnh mình nữ, nhưng mà…

Triển Chiêu cắn môi.

Chuyện y còn nhớ được không nhiều, qua nhiều năm như vậy, mặc dù y một mực tự an ủi mình, bảo những chuyện này đã qua rồi, mình có quên cũng không sao, chẳng qua sau khi gặp được bao nhiêu chuyện như vậy, Triển Chiêu trở nên đặc biệt quý trọng những ký ức mình còn giữ lại được trong 18 năm qua, cũng như những người từng xuất hiện trong ký ức 18 năm này.

Nhưng, người trong ký ức của y thật không nhiều lắm.

Có đại ca đại tẩu của mình, tiểu chất tử, có cô nương có thể xem là thanh mai trúc mã hiện giờ đang đứng cạnh mình Thủy Ký Bình, có những sai vặt, nha hoàn đã làm việc thật lâu trong nhà, cùng với vợ chồng Trung bá.

Mà ba năm giang hồ, người ở trong ký ức y càng ít hơn nữa.

Ngoài Diệp Thời Tích, cũng chỉ có Âu Dương Xuân.

Những người khác, đều đi qua cuộc đời y, nhưng không để lại bao nhiêu dấu vết, ấn tượng của Triển Chiêu với chỗ gọi là giang hồ không quá sâu đậm, dù sao cũng đều nhờ sư phụ dạy dỗ.

Giang hồ sao, tùy ý đi lại cũng được, không cần quá xem trọng.

Hiện nay trong ký ức của y, thật chỉ có vài người như thế, cho nên, y phá lệ quý trọng.

Thủy Ký Bình vốn dĩ nhỏ tuổi hơn y nhiều, y luôn xem cô như em gái mà yêu thương, mặc dù hôm nay gặp lại, Thủy Ký Bình giống như đã xêm xêm tuổi với mình, mà có khi còn lớn hơn một chút, nhưng, lần sau gặp lại Triển Chiêu đối xử với những người mình quen có hảo cảm đặc biệt.

Mà Bạch Ngọc Đường giận, nhất định có liên quan không nhỏ với Thủy Ký Bình.

Triển Chiêu suy tư, có thể là do mình với muội ấy nói chuyện quá sức vui vẻ?

Hơn một tháng chung sống, mặc dù Triển Chiêu vẫn không thể cho ra câu trả lời chắc chắn, như y vẫn có thể cảm nhận được ham muôn chiếm hữu không phải tầm thường trên người Bạch Ngọc Đường.

Đàn ông muốn chiếm hữu rất tự nhiên, Triển Chiêu cũng là đàn ông, y có thể hiểu, nhưng ham muốn chiếm hữu của Bạch Ngọc Đường mạnh tới mức đáng sợ, có lẽ bởi vì y cũng là đàn ông nên mỗi khi bị gò bó như thế, Triển Chiêu đều cảm thấy không chịu được.

Bạch Ngọc Đường có nghĩ tới cảm thụ của y hay không?

Có lẽ là suy nghĩ quá nhiều, Triển Chiêu chợt hoài nghi.

Bạch Ngọc Đường lúc nào cũng nói “thích” y, như vậy, trong lòng Bạch Ngọc Đường, “Triển Chiêu” cùng “nữ nhân” Bạch Ngọc Đường đã từng thích có cái gì khác nhau?

Nếu…

Ở đâu ra nếu?

Triển Chiêu lắc đầu, đem những suy nghĩ cổ quái trong đầu bỏ rơi, thuận tiện khinh bỉ suy nghĩ nhỏ mọn của mình, sau đó ngẩng đầu lên nhìn lầu hai Phượng Vũ lâu, nhìn vào làm mắt y đau nhói.

Người nọ cũng không phải Bạch Ngọc Đường, mà là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp.

Triển Chiêu nhanh chóng quay mặt đi, không nhìn về phía đó nữa, hô hấp sâu một hơi, để không khí đi một vòng, mới có thể giúp trái tim cuồng loạn của mình bình tĩnh lại.

“Bình Bình, nếu muội tới Giang Nam một mình, vậy…” Triển Chiêu nhìn về bọc đồ màu xanh dương trên lưng Thủy Ký Bình, “Muội chỉ mang theo có vậy? Cả ngựa cũng không có sao?”

Thủy Ký Bình xụ mặt, “Vốn là có, nhưng sau đó không có nữa…”

Có chút không cam lòng liếc nhìn Triển Chiêu một cái, “Tại sao 15 tuổi huynh xông ra giang hồ thì bình an vô sự, còn muội 18 tuổi rồi, còn bị lừa? Nếu không nhờ muội có chút công phu, Chiêu ca cũng sẽ không gặp được muội nữa rồi…”

Thủy Ký Bình nói nghe đơn giản, nhưng bao nhiêu nguy hiểm trong đó, làm sao có thể nói rõ đây?

Triển Chiêu nóng nảy, “Muội có bị làm sao không?”

Sau khi quan sát người từ trên xuống dưới, thấy sắc mặt Thủy Ký Bình vẫn hồng hào, hoàn toàn không giống gặp chuyện mới thở phào nhẹ nhõm, “Tại muội không biết đấy thôi, lúc huynh ra giang hồ đã lạc đường không biết bao nhiêu lần, vốn muốn chạy về Thường Châu, huynh còn đặc biệt đi hỏi đường, kết quả không để ý đã chạy tới Nhạn Đãng Sơn rồi!”

“Không sợ không sợ, bổn cô nương võ công cao cường, đám tiểu lâu la kia không làm gì được muội!” Mặt Thủy Ký Bình có chút kiêu ngạo.

Triển Chiêu nhìn Thủy Ký Bình cười, “Muội đó, một cô nương mà xông giang hồ cái gì? Sư phụ cũng không cho huynh xông thật, bảo đi vòng vòng xem tình hình là đủ rồi, hôm nay muội muốn ở đâu?”

Thủy Ký Bình chớp mắt, “Chiêu ca huynh đang trọ ở đâu?”

Hãm Không đảo.

Nhắc tới địa phương dính dáng tới Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu liền cảm thấy nặng lòng, đồng thời nhớ tới vị cô nương xinh đẹp xuất hiện ở cửa sổ lầu hai.

Triển Chiêu cuối cùng thở dài, “Thôi, theo huynh đi…”

Dứt lời, kéo người đi mất, cũng bỏ lỡ khung cửa sổ trên lầu hai Phương Vũ lâu, có vị bạch y nhân mặt âm trầm, bóp nát chén trà sứ Thanh Hoa trong tay.

Yêu Nguyệt trợn mắt nhìn, ngó Bạch Ngọc Đường một chút, lại nhìn hai người dắt nhau đi dưới lầu một chút, “Sao vậy, Ngũ gia thích cô bé kia sao? Chậc chậc, hơn hai năm trước, lúc tiểu cô nương này trông tươi tắn nhất, Ngũ gia cũng xem như có cơ hội đi? Hay còn phải nói người kia cùng tiểu cô nương người ta là thanh mai trúc mã, cho nên ngài mới bất đắc dĩ buông tay…”

Trí tưởng tượng của nữ nhân hết sức phong phú, đặc biệt Yêu Nguyệt còn sống ở nơi gió trăng, nghe nhiều chuyện, liền ý tưởng cũng nhiều hơn.

Bạch Ngọc Đường rốt cuộc thu lại ánh mắt hung dữ nhìn theo bóng lưng Triển Chiêu, nhưng giọng nói vẫn còn lạnh lùng, “Ai bảo gia thích loại nữ nhân không đầu không đuôi đó?”

Yêu Nguyệt không có võ công, trên đường người qua kẻ lại tấp nập, người người trò chuyện, la hét, thanh âm lẫn vao nhau, nàng chỉ thấy hai người kia nói chuyện với nhau rất thân mật, về phần hai người nói với nhau cái gì, nàng không biết, nhưng Bạch Ngọc Đường không thể không biết.

Cuộc nói chuyện của Triển Chiêu với Thủy Ký Bình, hắn nghe nhất thanh nhị sở.

Cái loại thân thiết quen thuộc, đơn giản làm hắn ghen tị tới phát điên, trong đầu nghẹn một hớp.

Triển Chiêu với hắn, tới bây giờ rồi dường như vẫn không có được loại thân cận ấy, mặc dù bọn họ nhìn qua có vẻ rất thân, nhưng…

Không phải người trong cuộc, sao có thể biết sự trống vắng trong tim Bạch Ngọc Đường.

Triển Chiêu sẽ an ủi hắn, sẽ lo lắng cho hắn, nhưng tới bây giờ đều không kể chuyện của mình cho hắn, tới bây giờ cũng không.

Triển Chiêu sẽ nói với hắn, “Ngọc Đường huynh sao vậy?”

Nhưng, tới giờ Triển Chiêu sẽ không nói cho hắn biết, “Ta thế này thế kia.”

Sự chênh lệch đó khiến Bạch Ngọc Đường vô thức cảm thấy trong lòng chua chát, giống như người mình thích nhất bị người ta cướp đi mất vậy.

Bạch Ngọc Đường mím môi, nhìn Triển Chiêu không nói lời nào dẫn Thủy Ký Bình đi mất, cả quay đầu lại một cái cũng không.

Có lẽ, duyên phận của Bạch Ngọc Đường với Triển Chiêu chẳng qua chỉ có thế?

Cái này là một ý niệm không tốt chút nào.

Chỉ mới nhô ra đã bị Bạch Ngọc Đường hung dữ vất đi, đưa tay cầm lên vò rượu Nữ Nhi Hồng ở trên bàn, ngửa đầu.

Bạch Ngọc Đường với Triển Chiêu nhất định sẽ không có chuyện hữu duyên vô phận, Triển Chiêu với Bạch Ngọc Đường chung sống với nhau nhiều như vậy, thế mà cũng không nói về người này với hắn, nói cách khác, nếu như tiểu cô nương này không đột nhiên xuất hiện trước mặt họ, Triển Chiêu cũng sẽ không nhớ tới còn có một tiểu cô nương như thế…

Đã thế thì còn cái gì để sợ?

Bạch Ngọc Đường chợt cười, kể từ lúc quen lại Triển Chiêu, giống như toàn bị em ấy dắt mũi đi, chỉ sợ có chỗ nào không chiếu cố tốt em ấy, ở đầu còn bộ dạng tiêu sái bất phàm của Bạch ngũ gia năm đó?

Bạch Ngọc Đường như thể đã quyết chủ ý, lúc này liền để em ấy gặp lại bộ dáng “Phong lưu thiên hạ ngã nhất nhân” năm đó của Bạch Ngọc Đường đi!

Tác giả muốn nói:

Tự làm bậy không thể sống ei!!!

Tiếp theo có mấy tình tiết ngược để xúc tiến quan hệ hai người, cưỡng ép con mèo nhỏ tiếp nhận Ngũ gia!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 16.01.2018, 15:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5247
Được thanks: 661 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Dữ tích thù - Thanh Câm Hòa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Quyển 4 - Chương 7: Hồng nhan tri kỷ (7)


Ý tưởng thì tốt, chẳng qua thực tế lại không thuận lợi như vậy.

Bạch Ngọc Đường vốn luôn tin tưởng rằng Triển Chiêu là một người có tính tình khá tốt, mà Bạch Ngọc Đường vẫn hay bị bảo là loại người biến sắc mặt rất nhanh, tuy hắn chưa từng phát tính khí gì trước mặt Triển Chiêu, nhưng không có nghĩa Triển Chiêu không biết bản tính Bạch Ngọc Đường.

Chỉ đơn giản vì y là Triển Chiêu nên Bạch Ngọc Đường mới không nỡ phát tính khí với y.

Bạch Ngọc Đường xem như cũng hiểu rõ, biết một khi mình nóng lên thì mấy ca ca cũng không biết làm sao, lúc không có đại tẩu, cũng chỉ có thể bảo mình trở về Tuyết Ảnh Cư tĩnh tâm một chút, không dám nói thêm cái gì, chỉ sợ nói trúng cái gì đắc tội hắn, mà cũng chỉ có mẹ nuôi với đại tẩu mới có thể trấn được mình.

Nhưng, mặc dù Bạch Ngọc Đường cố tình ở lại bên ngoài thật lâu, muốn để Triển Chiêu vội vã, để Triển Chiêu biết mình cũng có lúc ương ngạnh, hơn nữa tính tình mình thật ra rất nóng, thì Triển Chiêu ngược lại khiến hắn sốt ruột.

Lúc hắn trở về Hãm Không đảo trời đã rất khuya, tuy không tới mức giơ tay không thấy ngón, nhưng quả thật mặt trời đã chìm hẳn về phía Tây, chỉ còn lại chút dư quang trên biển, mà dù như thế cảnh vật vẫn cứ mơ hồ.

Vậy mà, tới giờ này, Triển Chiêu vẫn còn chưa trở về Hãm Không đảo.

Bạch Ngọc Đường lang thang ở phủ Tùng Giang đủ rồi, mới cho rằng mục đích của hắn đã thành công, vốn dĩ hắn với Triển Chiêu xuất môn là vì muốn tới cửa hàng y phục trong Tùng Giang làm cho Triển Chiêu mấy món y phục mùa đông, dù sao sắp tới mùa đông, thể chất vốn sợ lạnh như triển chiêu nếu không có mấy bộ đông y, chỉ sợ khó mà qua được.

Bạch Ngọc Đường nhìn mặt trời đang từ từ chìm xuống, cuối cùng chịu trở về.

Yêu Nguyệt trên Phưỡng Vũ Lâu khẽ thở dài, “Ngũ gia thật lâu không tới, hôm nay trong trong lòng lại có người, chỉ sợ về sau sẽ ít ghé vào chốn phong hoa tuyết nguyệt, Yêu Nguyệt thật không nỡ a…”

Lại nói lấy bộ dáng của Yêu Nguyệt, đáng ra phải thật ưu nhã vậy mà không biết tại sao, lúc cô ấy nói ra những lời này, luôn cảm thấy trông cô như thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó vui vẻ lại nhanh chóng trở về khuôn mặt xinh đẹp, mang theo chút hả hê.

“Bất quá, Ngũ gia người yêu nhà ngài tận mắt nhìn ngài chạy lên thanh lâu, được rồi, ban ngày chỗ bọn thiếp tuy gọi là trà lâu, ừm, hay là tửu lâu chi đó, nhưng tóm lại vẫn còn mùi quái dị, ba chữ Phượng Vũ Lâu ở ngoài tuy viết không được tiêu sái bất quần như Ngũ gia ngài, nhưng cũng rất dễ dàng cảm nhận được, tranh thủ lúc người yêu của ngài còn chưa kịp ăn giấm, ngài có phải nên trở về phản tỉnh lại hay không…”

Người trong lòng mà ngài thích không phải ngài đấy chứ…

“Hoặc là, người yêu nhà ngài ghen quá, không chừng hôm nay đang tính trở về nhà mẹ nha…”

Bạch Ngọc Đường rất không khách sáo phỉ một cái, “Nhà mẹ em ấy ở Thường Châu, em ấy nhất thời không trở về được…”

Cho nên ngài ỷ vào chuyện hiện giờ người ta không có chỗ ở thì chiếm tiện nghi của người ta à? Bất quá…

“Ai da, Ngũ gia ngài tuy từng xưng là phong lưu thiên hạ, nhưng chung quy vẫn không hiểu được lòng tình nhân, nếu y chỉ là một cô nương yếu đuối thì thôi, nhưng bây giờ y lại là…”

“Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?”

“Là một người giang hồ, nếu y thật muốn thế, thì cùng lắm lại trở về xông xáo giang hồ thôi, Yêu Nguyệt bất tài, cũng thường nghe qua, người giang hồ chuyện giang hồ, lấy trời làm chăn đất làm giường cũng là chuyện….”

Bạch Ngọc Đường lại vội vàng phất tay, “Không thể nào, người như em ấy, sẽ không nói lời nào sẽ bỏ đi…”

Nhưng, Bạch Ngọc Đường không ngờ, Triển Chiêu nói rồi sau đó không về nữa.

Triển chiêu còn chưa trở về Hãm Không Đảo, chỉ nhờ người truyền tin tới, nói là gặp được bạn hồi nhỏ, còn bảo đối phương là một cô nương, không thể tùy tiện mang lên Hãm Không đảo, cho nên y tạm thời không trở lại.

Mẫn Tú Tú đem lực chú ý đặt lên hại chữ “Bạn hồi nhỏ” cùng “cô nương”, giơ giơ tin thơ Triển Chiêu nhờ người ta đưa tới, “Nói vậy, Triển Chiêu còn nhớ được một thanh mai trúc mã? Ừ, có chút nguy hiểm…”

Tương Bình lại đem tin thơ xem xét từ đầu tới chân, cuối cùng dừng lại một chút, hỏi, “Trong bức thư này một chữ cũng không nhắc tới lão Ngũ…”

“Vậy thì thế nào?”

“Thế lão ngũ về rồi, hay còn chưa trở lại?”

Mẫn Tú Tú kịp thời phản ứng sờ cắm, “Chậc chậc” hai tiếng “Quan hệ này vô cùng vi diệu a…”

Cho nên, chờ tới khi Bạch Ngọc Đường đặt chân lên Hãm Không đảo, liền nhìn thấy năm ánh nhìn chăm chú, mang theo ánh mắt quái dị.

Ngược lại Tương Bình ho khan hai tiếng, mang trở về bầu không khí đã gần cầm cự không được, “Khụ, lão Ngũ à, con mèo nhỏ không có theo đệ trở về sao?”

Hôm này Bạch Ngọc Đường đang bị ý niệm để Triển Chiêu vội vã mê hoặc, lúc bị Tương Bình hỏi như thế, ngược lại bị ế, hình như có gì thoáng qua trong não, chẳng qua không thể nào bắt lại được, “Miêu nhi em ấy, vẫn chưa về?”

Mẫn Tú Tú chăm chăm nhìn Bạch Ngọc Đường thật lâu, cuối cùng cho hắn một cái gật đầu.

Lần này, Bạch Ngọc Đường hết sức gấp háp.

Bạch Ngọc Đường không ngờ, mình chỉ mới lơ là một chút, Triển Chiêu đã thật sự bị người ta cướp đi mất rồi…

Bạch Ngọc Đường cắn răng nghiến lợi, bây giờ Triển Chiêu nhất định đang ở chung với nữ nhân kia, không biết đang ở đâu ăn cơm uống rượu nghe tiểu khúc đây.

Càng nghĩ, Bạch Ngọc Đường liền cảm thấy mình rất ủy khuất, cũng hết sức tức giận: “Y không nói câu nào liền đi?”

Mẫn Tú Tú không hiểu tại sao Bạch Ngọc Đường lại giận như thế, chỉ tưởng Bạch Ngọc Đường không thấy Triển Chiêu nên lòng khó chịu, đang tính mở miệng nói gì, lại để Tương Bình đoạt trước.

Con ngươi Tương lão tứ “lăn lăn” mấy vòng, sau đó cười cười, “Lão ngũ, Triển Chiêu không phải ở chung với đệ sao? Sao bây giờ đệ lại quay ngược hỏi chúng ta?”

Bạch Ngọc Đường nghẹn họng, vẫn không cam lòng, “Miêu nhi y thật không có…”

Mẫn Tú Tú khoát áo, rốt cuộc giao tin thơ Triển Chiêu đưa cho hắn.

Lúc Bạch Ngọc Đường nhận thư, chợt nhớ ra mình đã nói với Yêu Nguyệt rằng “Em ấy sẽ không nói lời nào mà đi” nhưng chuyện để thư lại sau đó biến mất như này, y đúng là làm được!

Không lẽ, Triển Chiêu cứ như thế đùa một chút cũng không cho? (Đùa con mắt chú ý ==)

Không đúng, giữa bọn họ không hề có chút đùa giỡn nào, chẳng qua là..

Bạch Ngọc Đường cắn răng, cần gì phải bỏ nhà đi chứ, cho dù có phải đi cũng là Bạch gia ta bỏ nhà đi trước, con xú mèo ở trước mặt Bạch gia gia dám cùng người ta thân thiệt như vậy…

Bạch Ngọc Đường chợt cảm thấy mình mới là người bị bất công ở đây.

Triển Chiêu cũng không cảm thấy mình bị ủy khuất, y chỉ đơn giản viết lại một chút chuyện y còn nhớ, tỉ như cái cô gái đến từ Thường Châu từng là thanh mai trúc mã mà y vẫn nhớ được, gọi là cái gì đó, trong thư có ghi lại, nàng gọi Thủy Ký Bình.

Trong thư cũng nói, vì nàng là nữ nhân, không tiện dẫn tới nhà một nam nhân xa lạ, sẽ làm ảnh hưởng tới danh tiếng cô nương, cho nên y dẫn nàng ra ở khách điếm.

Lời này nói cũng có lý, đấy là nữ nhân chưa lập gia đình, xem tình hình còn là đào hôn ra ngoài, dĩ nhiên đâu thể vào ở trong nhà đàn ông khác, nhưng, Triển Chiêu cũng là đànông mà, theo một cô gái đào hôn ra ở khách sạn, vậy có ổn không?

Bạch Ngọc Đường hít một hơi thật sâu.

Triển chiêu càng lúc càng trở nên vô lý.

Rốt cuộc vẫn là Tương lão tứ tinh mắt, thấy trạng thái hiện tại của Bạch Ngọc Đường, liền hiểu lúc hai người ra đường lại làm ra thói quen xấu gì rồi, ừm, nhìn bộ dạng Bạch Ngọc Đường, chắc cãi nhau không ít…

“Lão Ngũ, có phải đệ với Triển Chiêu vì Thủy Ký Bình này mà sinh ra mâu thuẫn hay không?”

Bạch Ngọc Đường ngẩn người, “Rõ ràng như vậy sao?”

Tương lão tứ tỏ vẻ thấu hiểu, “Ghen cũng có thể hiểu, nhưng, lão Ngũ bây giờ tình trạng con mèo nhỏ rất đặc biệt…”

“Đặc biệt thì y có thể ra ngoài tìm người sao?” Bạch Ngọc Đường tâm trạng không tốt vung tay áo, trở lại Tuyết Ảnh Cư của mình.

“Tú tú, Ngũ đệ hắn…”

“Bị chiều hư.”

“Khụ, theo lý thuyết, đây rõ ràng là Triển Chiêu…”

“Triển Chiêu đã ra ngoài tìm ai sao?” Mẫn Tú Tú lạnh mắt trừng, Lô Phương không dám nói gì nữa, “Trước sao không nói Bạch Ngọc Đường đi, xem đệ ấy có ra ngoài tìm người khác không, Triển Chiêu bất quá chỉ gặp được thanh mai trúc mã nên thân mật chút, nó đã bỏ rơi thằng nhỏ? Nếu chàng cũng vậy, ta đã sớm dọn đồ đi rồi, cứ thế căn bản sẽ không cách nào sống chung được, chàng nhìn nó đi, nó chỉ nói Triển Chiêu không được, nhưng bản thân nó cả chút tín nhiệm cơ bản cũng không cho y…”

“Các ngươi cũng đừng nói ta thiên vị Triển Chiêu, các người không đủ chín chắn…” Mẫn Tú Tú nhìn huynh đệ nhà mình, cuối cùng vẫn mềm giọng, thở dài, “Triển Chiêu nó cũng là nam nhân, lão Ngũ kính nó là nam nhân, ủng hộ Triển Chiêu, nhưng, đồng thời, nó cũng không được can thiệp quá nhiều vào giao thiệp của Triển Chiêu, Triển Chiêu nó mất trí nhớ, cho nên, nó sẽ vô cùng quý trọng những người nó nhớ được…”

“…”

“Nhưng, y với nữ nhân…”

“Đầu tiên ta hỏi, Triển Chiêu đã đồng ý lão Ngũ chưa? Mẫn tú tú lắc đầu, “Triển Chiêu trời sanh tính cẩn trọng, đây lại là chuyện liên quan tới cả đời, mặc dù lão Ngũ đã sớm nói rõ, nhưng Triển Chiêu vẫn chưa đáp ứng đúng không? Hiện giờ Triển Chiêu cùng lắm là có chút hảo cảm với nó, nhưng vẫn có cố kỵ trong đầu, về phần cố kỵ cái gì thì…”

Ai mà biết được?

Chỉ sợ cả bản thân Triển Chiêu cũng không chắc có thể nói rõ ràng, nếu không nên ứng thì cự tuyệt, Bạch Ngọc Đường cũng không phải nữ nhân, Triển Chiêu có thể hoàn toàn không băn khoăn gì tới vấn đề “Thương hương tiếc ngọc” cả.

“Lại nói, người ta ra khách điếm, cũng đâu phải cô nam quả nữ ở chung phòng, biết đâu thanh mai trúc mã nhà người ta có chuyện cần nói thì sao? Cũng có thể là…”

“Có thể là gì?”

“Cũng có thể là do lão Ngũ chọc giận Triển Chiêu nên y mới không muốn trở về Hãm không đảo. Mấy chuyện chọc người này nọ, Bạch ngũ gia hắn làm tương đối thuận tay a…”

Từ tam gia ngây ngốc, chuyện phức tạp quá hắn lười nghĩ, nhưng hiện giờ hắn cũng khá rõ ràng rồi, chuyện này không thể nói ai đúng ai sai, Triển Chiêu nghĩ quá nhiều, có rất nhiều chuyện y cần nghĩ nhiều hơn chút, mà Bạch Ngọc Đường, có lẽ bị điên cho nên mới làm ra chuyện như vậy.

“Vậy phải làm sao đây? Cứ để mặc thế?”

“Đây là chuyện của bọn nó.” Mẫn Tú Tú nhẹ nhàng mím môi, “Chuyện của lão Ngũ với Triển Chiêu, được hay không chỉ trông vào chính lão Ngũ…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: meocon372000 và 41 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.