Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 

Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

 
Có bài mới 26.12.2017, 18:33
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 13:14
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 119
Được thanks: 662 lần
Điểm: 48.35
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 40
Chương 188.2:

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, trong nội tâm Nhàn Lạc cũng không nhẹ nhõm, sự lạnh lẽo trong lòng dâng lên càng sâu hơn, nhưng mà, nàng vẫn không tự chủ được tiếp tục hỏi, “Đại, đại tiểu thư, người… người là, người có ý gì?”

“Nhàn Lạc, ngươi là người thông minh, ngươi đương nhiên biết ta nói là có ý gì rồi.”  Khóe miệng Triệu Khả Nhiên cười khiến lòng người run sợ, “Lá gan của nàng thật sự rất lớn, lại dám bỏ thuốc bên trong cao điểm của ta, sao ta có thể bỏ qua cho nàng chứ? Ngươi nên biết một người nếu không có khổ sở, không cần chịu khổ, thì nên đi chỗ nào đi!”

“Đại, đại tiểu thư.” Nhìn nụ cười của Triệu Khả Nhiên, Nhàn Lạc cũng không cảm thấy một chút ấm áp, sợ hãi trong lòng càng ngày càng sâu. Nhưng mà nàng lại không dám chạy trốn, một là không biết nếu mình chạy, đại tiểu thư có thể bỏ qua cho mình hay không, hai là nếu lần này mình chạy trốn, vậy sau này sẽ không còn cơ hội. Cho nên nàng vẫn quyết định đánh cuộc một lần nữa.

Thấy Nhàn Lạc rõ ràng trong lòng tràn đầy sợ hãi, nhưng dáng vẻ lại tỏ ra trấn định, Triệu Khả Nhiên cảm thấy thú vị, “Nhàn Lạc, ngươi có biết hay không, ta không chỉ giải quyết Thanh Trúc mà thôi, ngay cả người nhà của nàng ta cũng không bỏ qua. Mặc dù chuyện này, bọn họ cũng không có liên quan gì, nhưng mà ngươi cũng nên biết! Thanh Trúc đối xử với ta như thế, cũng là bởi vì muốn thay Linh nhi báo thù. Loại chuyện như vậy xảy ra một lần, ta tuyệt đối sẽ không để cho nó xảy ra lần thứ hai. Cho nên ta quyết định phải nhổ cỏ tận gốc.”

Nghe Triệu Khả Nhiên miêu tả, Nhàn Lạc giống như tiến vào một hầm băng, cả người rét run, đôi tay nàng nắm quyền, nuốt từng ngụm nước bọt, dien0dan8le4quy5don dáng vẻ vẫn trấn định như cũ, nhưng nàng không biết, thân thể của nàng cũng đã sớm bán đứng nàng.

“Cho nên nói, Nhàn Lạc, ngươi không cần cho là chỉ có Triệu Khả Nhân ác độc, trong nhà này, có thể sinh tồn đến bây giờ, có người nào là người đơn thuần chứ!” Triệu Khả Nhiên cười như không cười nhìn Nhàn Lạc đang cố gắng trấn định, “Cho nên, Nhàn Lạc, ngươi cũng không cần xem thường ta. Nếu ta là một người đơn giản, ngươi cho là bây giờ ta có thể trở thành Văn quận chúa, còn được ban gả cho Húc vương điện hạ sao? Lúc cần thiết, ta sẽ ác độc hơn Triệu Khả Nhân gấp trăm lần, nghìn lần. Như thế nào, nghe được những lời này, ngươi còn muốn thuần phục với ta sao?”

"Đại tiểu thư, người không cần nói nữa, hôm nay nô tỳ đã đến đây, thì tâm ý đã quyết.” Nhàn Lạc tuyệt không lùi bước, “Nô tỳ nguyện ý thuần phục đại tiểu thư, hi vọng đại tiểu thư có thể cho nô tỳ cơ hội này.”

Trong lòng Nhàn Lạc rất rõ ràng, nếu Triệu Khả Nhiên dám nói ra như vậy, như vậy đã nói rõ nàng thật sự có chỗ dựa rồi. Còn nữa, chuyện của Thanh Trúc, mặc dù nàng không biết, nhưng nàng cũng biết đại tiểu thư tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua, chỉ là không ngờ, đại tiểu thư ngay cả người nhà Thanh Trúc cũng không nguyện ý bỏ qua.

Nhàn Lạc cảm thấy hiện tại mình có một loại cảm giác như dữ hổ mưu bì (bàn luận đến việc phải hy sinh lợi ích của người khác thì sẽ không thành công). (Nguồn: https://hoavouu.com/a1051/du-ho-muu-bi) Nhưng mà nàng lại không dám lùi bước, bởi vì liên quan đến chuyện cả đời của nàng, cho nên mặc kệ như thế nào cũng được, nàng vẫn muốn đánh cuộc lần này.

“Ha ha, ta cho ngươi cơ hội này.” Ánh mắt Triệu Khả Nhiên híp lại, ánh mắt sắc bén nhìn Nhàn Lạc, “Ta là hạng người gì, tin tưởng bây giờ ngươi đã rất rõ ràng. Nếu hôm nay ngươi muốn thuần phục ta, vậy ngươi nên nhớ, không chỉ có ngươi, ngay cả tính mạng người nhà ngươi, ngươi đều đã giao ra. Nếu xảy ra điều gì không may, ngươi phải nhớ rõ, ngay cả người nhà của ngươi cũng sẽ vì sai lầm của người mà trả giá.”

“Nô tỳ biết, nô tỳ thề sống chết nhất định thuần phục đại tiểu thư.” Nhàn Lạc run rẩy hoảng sợ. Nàng biết Triệu Khả Nhiên nói đều là thật, Thanh Trúc chính là ví dụ tốt nhất.

“Rất tốt.” Triệu Khả Nhiên tiếp tục nói, “Ngươi đã quyết định thuần phục ta, vậy đem thứ ngươi muốn nói ra đi! Ta biết, ngươi tuyệt đối sẽ không có mục đích gì tới tìm ta. Trên thế giới này tuyệt đối sẽ không có chuyện đường đột như vậy. Ngươi đến tìm ta, không phải bởi vì Triệu Khả Nhân không có cách nào giúp ngươi đạt được thứ ngươi muốn sao? Cho nên ngươi mới đến tìm ta!”

Nghe được Triệu Khả Nhiên nói, Nhàn Lạc thất kinh, nàng chưa từng nghĩ tới đại tiểu thư có thể trực tiếp nói ra như vậy, ánh mắt nàng dao động, chính là không dám nhìn Triệu Khả Nhiên, “Không có, đại tiểu thư, nô tỳ chỉ là không chịu nổi nhị tiểu thư, cho nên mới như vậy, cũng không phải nghĩ muốn có chỗ tốt gì.”

“Nhàn Lạc, ngươi cũng không cần giả bộ nữa, mọi người đều là người thông minh, thì người sáng không nói lời tối.” Triệu Khả Nhiên cười nói, “Còn nữa, ngươi cũng chỉ có một cơ hội này, nếu bây giờ ngươi không nói, về sau ngươi cũng đừng trách ta. Hôm nay, nếu ngươi không nói, vậy sau này ta cũng không đáp ứng được rồi.”

“Không cần, đại tiểu thư, ta nói.” Nghe Triệu Khả Nhiên nói, Nhàn Lạc nóng nảy, nàng vội vã nói, “Nô tỳ cũng không cần thứ gì, chính là hi vọng có thể gả cho một người tốt mà thôi. Cho nên, nô tỳ muốn đi theo nhị tiểu thư xuất giá, sau đó gả cho Thái tử. Dù là thị thiếp thấp nhất cũng được.”

“Yêu cầu của ngươi chỉ đơn giản như vậy sao?”

Trong mắt Triệu Khả Nhiên lóe lên một tia châm chọc, Nhàn Lạc cũng không phải người đơn giản! Ngoài miệng nói là cái gì cũng không cần, nhưng lại đánh chủ ý như vậy. Xem ra Triệu Khả Nhân thật sự là xui xẻo, thế nhưng nuôi một con Bạch Nhãn Lang như vậy.

“Đúng, đại tiểu thư, nô tỳ cũng chỉ có yêu cầu nho nhỏ như vậy mà thôi.” Dáng vẻ Nhàn Lạc thỏa mãn, “Đại tiểu thư, người sẽ giúp nô tỳ sao?”

“Được, ta đồng ý với ngươi.” Ngược lại Triệu Khả Nhiên rất sảng khoái đồng ý, “Ta sẽ khiến ngươi được như nguyện, nhưng mà, ngươi cũng nên nhớ lời ngươi đã nói hôm nay, ngươi cũng biết, ta không phải là người tâm địa thiện lương, tuyệt đối đừng cho rằng cái gì ta cũng không biết, cho nên về sau ngươi biết nên làm sao rồi.”

“Nô tỳ biết nên làm thế nào rồi.” Lấy được cam kết của Triệu Khả Nhiên, Nhàn Lạc mừng rỡ như điên, “Cám ơn đại tiểu thư, về sau nô tỳ nhất định sẽ chỉ nghe theo đại tiểu thư, đại tiểu thư kêu nô tỳ hướng đông, (-(-(-dien-dan-le-quy-don-)-)-) nô tỳ tuyệt đối sẽ không đi hướng tây.”

“Tốt lắm, nếu đã không dám, vậy ngươi hãy đi về trước đi!” Triệu Khả Nhiên phất tay, “Ngươi ra ngoài quá lâu, Triệu Khả Nhân sợ là sẽ hoài nghi.”

“Vậy nô tỳ cáo lui trước.”

Nhàn Lạc hài lòng rời khỏi phòng. Nàng cũng không lo lắng Triệu Khả Nhiên sẽ không làm được, bởi vì từ chuyện thánh chỉ sáng nay, nàng cũng đã nhìn ra, đại tiểu thư tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài. Cho nên nếu đại tiểu thư đồng ý, thì nhất định sẽ làm được.

Hiện tại Nhàn Lạc cảm thấy ngay cả đi bộ cũng nhẹ như gió, nàng dường như có thể thấy được ngày mình gả cho Thái tử. Nếu biết đại tiểu thư có thủ đoạn như vậy, nàng đã sớm đến bày tỏ nỗi lòng rồi.

Trong phòng,

Nhàn Lạc vừa rời đi, Lung nhi liền không nhịn được lên tiếng, “Tiểu thư, tại sao người lại đồng ý với Nhàn Lạc a! Người thật tin tưởng nàng sao? Nhưng mà nàng là người bên cạnh nhị tiểu thư a!”

“Không, ta cũng không tin tưởng nàng.” Triệu Khả Nhiên lắc đầu, “Những lời nàng nói hôm nay, nửa thật nửa giả! Còn có điểm quan trọng nhất nàng không có nói ra, đó chính là chuyện Thanh Trúc bỏ thuốc, sợ là chủ ý của nàng đi!”

“Cái gì?” Nghe Triệu Khả Nhiên nói, Lung nhi thất kinh, “Tiểu thư, người làm sao biết?”

“Rất đơn giản. Hôm nay Triệu Khả Nhân đánh nàng, nhưng không đánh Nhàn Vân, cho nên có thể đoán được.” Triệu Khả Nhiên cười phân tích nói, “Hôm nay Triệu Khả Nhân giận dữ cũng là bởi vì chuyện thánh chỉ, nhưng nàng tuyệt đối sẽ không tự mình tìm nguyên nhân, cho nên nàng nhất định sẽ giận chó đánh mèo, mà nàng giận chó đánh mèo chính là người kia, chính là người trước kia nghĩ kế giúp nàng.”

“Tiểu thư, người đã biết Nhàn Lạc đưa ra chủ ý xấu, vậy tại sao người còn phải giúp nàng chứ?” Lung nhi cảm thấy không hiểu, “Còn nữa, người thật sự tin tưởng nàng sao?”

“Ta sẽ tuyệt đối không tin tưởng nàng.” Triệu Khả Nhiên lắc đầu, cười trả lời, “Nhàn Lạc là hạng người gì, trong lòng của ta rất rõ ràng, hôm nay nàng có thể vì lợi ích phản bội Triệu Khả Nhân, ngày mai nàng cũng sẽ vì lợi ích mà phản bội ta. Cho nên vừa rồi ta cùng nàng nói nhiều như vậy, chính là vì cho nàng một cảnh tỉnh.”

“Tiểu thư, cho nên người muốn lợi dụng nàng, phải hay không?” Ở một bên Thi Hương ngược lại đã nhìn ra, “Nếu nàng chủ động đưa tới cửa, vậy nếu chúng ta lui bước, không phải lãng phí ý tốt của người ta rồi sao?”

“Thi Hương, vẫn là ngươi nhìn ra được!” Triệu Khả Nhiên gật đầu, mở miệng tán dương, “Mặc dù chúng ta an bài Thanh Trúc đến bên cạnh Triệu Khả Nhân, nhưng cho dù nói thế nào cũng được, Thanh Trúc thủy chung là người ngoài, Triệu Khả Nhân đối với nàng chưa chắc có thể hoàn toàn tin tưởng. Nhưng Nhàn Lạc không giống. Bây giờ mặc dù nàng bị Triệu Khả Nhân trút giận. Nhưng Nhàn Lạc chung quy là người lớn lên cùng với nàng, cho nên, để cho nàng ở bên cạnh Triệu Khả thân dò thăm tin tức cũng là rất tốt.”

“Cho nên, tiểu thư, người muốn Thanh Trúc và Nhàn Lạc cùng nhau giám thị nhị tiểu thư, phải không?" Lung nhi mở miệng hỏi, đối với chuyện của Thanh Trúc, nàng đã biết.

“Không sai. Chỉ là, Nhàn Lạc chỉ có thể dò thăm tin tức mà thôi, nếu có chuyện quan trọng gì, vẫn là giao cho Thanh Trúc làm.” Triệu Khả Nhiên nhếch miệng cười giảo hoạt, “Dù sao, người như Nhàn Lạc, chỉ có thể lợi dụng, lại không thể trọng dụng.”

“Chỉ là, tiểu thư, dã tâm của Nhàn Lạc thật sự rất lớn.” Cầm Hương mở miệng cảm thán, “Nàng lại muốn gả cho Thái tử.”

“Vậy hãy để cho nàng gả cho Thái tử cũng được.” Trong giọng nói Triệu Khả Nhiên có một loại dáng vẻ xem kịch vui, “Đến lúc đó, nếu Triệu Khả Nhân thấy nha hoàn từ nhỏ lớn lên ở bên mình, thế nhưng cũng gả cho Thái tử, sắc mặt của nàng nhất định sẽ rất đặc sắc. Chỉ là, Nhàn Lạc cho dù thật gả cho Thái tử thì tuyệt đối cũng không sẽ có ngày sống dễ chịu. Nàng xuất thân hèn mọn, dáng dấp cũng không phải khuynh quốc khuynh thành, hơn nữa trong phủ Thái tử còn có Tần Y Miểu và Triệu Khả Nhân, xem ra cuộc sống sau này ở phủ Thái tử sẽ rất náo nhiệt!”

“Nhưng mà, tiểu thư, chuyện thánh chỉ thật sự là người làm sao?” Lung nhi vẫn là nhịn không được mở miệng hỏi.

“Dĩ nhiên không phải, sao ta có bản lĩnh như vậy chứ!” Triệu Khả Nhiên nói cô cùng khẳng định, bởi vì chuyện này xác thực không có quan hệ gì với nàng, đó là Tư Đồ Húc làm mà thôi.

Nghe Triệu Khả Nhiên trả lời, Lung nhi cũng không hỏi cái gì nữa.



Đã sửa bởi linhcan1552 lúc 08.01.2018, 16:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhcan1552 về bài viết trên: Comay nguyen, Hothao, Una, bichvan, giotleanhtrang, hatrang221, maimai0906, xichgo
     

Có bài mới 28.12.2017, 21:01
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 13:14
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 119
Được thanks: 662 lần
Điểm: 48.35
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 39
Chương 189.1: Phương thuốc Thượng Cổ

Thời gian bất tri bất giác trôi qua, Thái Sư Phủ có vẻ càng ngày càng bận rộn, bởi vì hôn sự của đại tiểu thư và nhị tiểu thư đang tới gần, tất cả mọi người bận rộn chuẩn bị đồ cần dùng trong hôn lễ. Triệu Khả Nhân trải qua chuyện lần trước, nàng cũng không dám tùy tiện làm cái gì, chỉ sợ sẽ bị giáng chức lần nữa. Chỉ là, điều này cũng không có nghĩa là nàng bỏ qua cho Triệu Khả Nhiên, nàng chỉ là chờ đợi thời cơ mà thôi.

Trải qua thánh chỉ lần trước, Triệu Tùng đối với Triệu Khả Nhân cũng trở nên lạnh nhạt, theo ý ông, mặc dù Triệu Khả Nhân đã từng nói Thái tử yêu thich nàng, nhưng mà từ thánh chỉ lần đó cũng có thể thấy được, cho dù Thái tử thật thích nàng, vậy cũng chỉ có mấy phần thật lòng mà thôi, nếu không, sao có thể mặc cho nàng từ trắc phi biến thành thứ phi! Hiện tại, tất cả tâm tư của Triệu Tùng dường như đều đặt lên hôn sự của Triệu Khả Nhiên và tiền đồ Triệu Khả Phong. Tần Hương Hà đối với việc này cảm thấy vô cùng bất mãn, nhưng mà cũng không dám tùy ý lên tiếng. Bởi vì trong khoảng thời gian này Triệu Khả Nhân phạm sai lầm thật sự quá nhiều.

Triệu Tùng lạnh nhạt với nàng, Triệu Khả Nhân vẫn phát giác được, nàng hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không có cách nào mà thôi. Chỉ là, oán giận trong lòng nàng đối với Nhàn Lạc cũng dần phai nhạt. Bởi vì dù sao đầu óc Nhàn Lạc nếu so với Nhàn Vân linh hoạt hơn nhiều, D i ee n D a n L ee Q u yy D o nn cho nên nàng còn phải ỷ vào kế sách Nhàn Lạc.

Về phần Nhàn Lạc, mặc dù nhìn bề ngoài nàng vẫn vì Triệu Khả Nhân mà suy nghĩ, nhưng mà, ở trong bóng tối, nàng lại có chủ ý của mình. Bây giờ nàng đã đem tất cả hi vọng ký thác vào Triệu Khả Nhiên, Triệu Khả Nhân cũng chỉ biểu hiện bên ngoài mà thôi.

Hôn kỳ sắp đến, cát phục của Triệu Khả Nhiên và Triệu Khả Nhân cũng được đưa đến Thái sư phủ. Sáng hôm nay, phủ Nội vụ cũng đưa quần áo đến. Mọi người Triệu Khả Nhiên và Triệu Khả Nhân đều ở trong đại sảnh, chuẩn bị nhận y phục của từng người.

Cát phục của Triệu Khả Nhiên là một thân cát phục vương phi màu đỏ, chất liệu vải dùng là Liên Vân cẩm vô cùng trân quý, mặc lên người thoải mái so với chất liệu vải khác có hơn không kém. Phượng Hoàng trên y phục dùng tơ vàng sợi bạc thêu lên, trông rất sống động, hơn nữa mọi mặt đều hoàn mỹ không tỳ vết. Trừ điều này ra, ở phía trên còn khảm các loại bảo thạch và trân châu, nhìn hoa lệ vô cùng. Ngoài ra, còn có mũ trên đầu cũng vô cùng tinh xảo, dùng Kim Liên Hồng Ngọc chế thành. Đồ trang sức hai bên đầu là Phượng phi, trước mặt là một hàng rèm châu, mỗi một viên trân châu đều sáng lung linh, người xem động lòng.

Mà mặt khác, cát phục của Triệu Khả Nhân tự nhiên cũng rất hoa lệ, nhưng lại không phải là màu đỏ, mà là màu hồng. Còn có, sự tinh xảo tuyệt đối còn kém rất xa Triệu Khả Nhiên. Có thể nói khoa trương một chút, dường như là một ở trên trời, một ở đất đối lập rõ ràng.

Nhìn sự khác biệt giữa hai người lớn như vậy, khiến lòng Triệu Khả Nhân vô cùng ghen tỵ. Nhất là thấy hai bộ cát phục, một bộ là màu đỏ, một bộ là màu hồng. Hai màu sắc này đối lập rõ ràng như vậy giống như là đang nhắc nhở nàng, mình vĩnh viễn chỉ là một thiếp mà thôi, vĩnh viễn đều không có cơ hội mặc màu đỏ.

Chỉ là, so với Triệu Khả Nhân, tâm tình Triệu Khả Nhiên cũng vô cùng vui vẻ, nàng đối với bộ cát phục rất hài lòng, nhất là mũ đầu kia, nàng vừa cầm lên, liền cảm giác được sự bất đồng, xem ra không giống nhau, mặc dù phía trên nạm bảo thạch, nhưng lại là tuyệt không không nặng, nàng không khỏi phát ra một tiếng cảm thán, “Thật sự rất thần kỳ! Mũ đầu này thế nào lại nhẹ như vậy? Thật đúng là so với bề ngoài của nó không giống nhau chút nào!”

Nghe Triệu Khả Nhiên nói, thái giám đưa cát phục tới nhất thời cười tươi rói, cung kính đáp, “Văn quận chúa, người còn có điều không biết, mặc dù mũ đầu này thoạt nhìn nặng, nhưng mà bởi vì nó là dùng Kim Liên Hồng Ngọc chế thành. Kim Liên Hồng Ngọc là một loại Ngọc Thạch rất trân quý, mặc dù vô cùng hoa lệ, nhưng lại nhẹ nhàng linh hoạt.”

“Nha.” Triệu Khả Nhiên ngược lại thích thú, “Bảo thạch tốt như vậy, sao lại dùng để làm mũ đầu chứ?”

“Văn quận chúa, người có điều không biết rồi.” Thái giám kia cười trả lời, “Một bộ cát phục này mặc dù là do phủ Nội Vụ dệt, nhưng mà tất cả tài liệu sử dụng đều là do Húc vương điện hạ chuẩn bị. Mỗi một thứ đều là giá trị liên thành, trước kia lúc vương phi lập gia đình cũng không có cát phục hoa lệ như vậy.”

Nghe thái giám kia nói, trong lòng Triệu Khả Nhiên cảm thấy một trận ngọt ngào, nhếch miệng cười nhạt.

Nhưng Triệu Khả Nhân cũng không có tâm tình tốt như Triệu Khả Nhiên, bây giờ lòng của nàng chỉ có một loại cảm giác, đó chính là oán hận. Rõ ràng dung mạo của nàng so với Triệu Khả Nhiên xinh đẹp hơn, gả cho người cũng tốt hơn Triệu Khả Nhiên, nhưng mặc kệ là điểm nào, giống như nàng cũng không sánh nổi với Triệu Khả Nhiên. Mặc kệ là địa vị, sủng ái của vị hôn phu tương lai, thậm chí cho dù là cát phục lúc thành thân, nàng đều ở phía sau Triệu Khả Nhiên, nghĩ đến đây, trong lòng của Triệu Khả Nhân không nhịn được toát ra cảm xúc oán hận.

Đối với oán hận của Triệu Khả Nhân, Triệu Khả Nhiên tuyệt không quan tâm. Nàng cũng không để ý tới, mà ra hiệu cho Cầm Hương và Thi Hương, Cầm Hương liền vội vàng tiến lên nhận cát phục, mà Thi Hương từ trong túi lấy ra mấy tờ ngân phiếu, kín đáo đưa cho thái giám đưa cát phục.

“Vất vả cho công công rồi.” Triệu Khả Nhiên cười nhìn nhìn thái giám gật đầu một cái.

“Đâu có, đâu có, có thể đưa cát phục đến cho Văn quận chúa, đó là tam sinh hữu hạnh mới đúng.” Thái giám kia lập tức nâng lên nụ cười lấy lòng, ngoài miệng không ngừng lấy lòng, nhưng động tác trên tay cũng không mập mờ.

Lấy được tiền thưởng của Triệu Khả Nhiên, thái giám kia trong lòng mong đợi tiền thưởng của Triệu Khả Nhân. Phải biết, thái giám này trong cung vẫn có địa vị nhất định, nếu không, cũng không được phân công cho việc này rồi. Phải biết, loại chuyện đưa cát phục cho vương phi này, vừa dễ dàng, lại có chỗ tốt. Cho dù là tiểu thư nhà nào, sau khi nhận được cát phục, cũng sẽ hậu thưởng người tới đưa đồ. Cho nên, hắn một mực chờ đợi tiền thưởng của Triệu Khả Nhân.

Nhưng mà hiện tại trong mắt Triệu Khả Nhân tràn đầy oán hận với Triệu Khả Nhiên, cho nên cũng không có chú ý tới điểm này. Thái giám kia thấy qua lâu như vậy Triệu Khả Nhân vẫn không cho tiền thưởng, trong lòng cũng không nhịn được tức giận, Triệu gia nhị tiểu thư này thật đúng là hẹp hòi! Thậm chí ngay cả một chút tiền thưởng như vậy cũng không cho.

Thấy tình cảnh như thế, người da mặt dày cũng sẽ cảm thấy xấu hổ, Ddiieennddaannlleeqquuyyddoonn trong lòng thái giám kia tràn đầy không vui nhìn Triệu Khả Nhân. Theo ý hắn, Triệu Khả Nhân chính là xem thường hắn, không chỉ không cho tiền thưởng, thậm chí ngay cả nhìn cũng không nhìn hắn cái nào.

Nhàn Vân bên cạnh Triệu Khả Nhân cũng không chú ý tới tình trạng như vậy, mà Nhàn Lạc luôn cơ trí mặc dù thấy được, nhưng lại lựa chọn bỏ qua. Hiện tại nàng không muốn quản xem tiểu thư làm đúng hay sai nữa, dù sao cũng không liên quan đến, nếu tùy tiện nói lung tung, nói không chừng còn phải bị phạt!

Thái giám kia đen mặt lại nhìn Triệu Khả Nhân một cái, xoay đầu lại, lúc nhìn Triệu Khả Nhiên, lại cười tươi như hoa, hắn cung kính thi lễ Triệu Khả Nhiên, mở miệng nói, “Văn quận chúa, nếu cát phục đã đưa đến, vậy nô tài cũng không quấy rầy người, nô tài cáo lui.”

“Thật sự phiền toái công công đi chuyến này rồi.” Triệu Khả Nhiên cười trả lời, “Công công đi thong thả.”

Thái giám kia lại cùng Triệu Khả Nhiên hàn huyên mấy câu, mới rời khỏi Thái sư phủ. Từ đầu đến cuối, thái giám kia cũng không nhìn Triệu Khả Nhân một cái.

Thấy tình cảnh như thế, Triệu Khả Nhiên không khỏi cảm thấy buồn cười, xem ra Triệu Khả Nhân thật sự bị ghen tỵ làm cho choáng váng đầu óc rồi, thậm chí ngay cả chuyện như vậy cũng làm ra được. Phải biết, trong cung, chính là tiểu quỷ khó dây dưa a! Trong nội cung thái giám rất nhiều, nhưng mà hôm nay tới  chắc hẳn không phải là thái giám bình thường, Triệu Khả Nhân đắc tội hắn, cũng không biết tương lai sẽ có cái gì không thuận lợi hay không!

Nghĩ đến đây, Triệu Khả Nhiên không khỏi muốn bật cười.

Nhìn cát phục màu hồng của mình, rồi nhìn cát phục màu đỏ của Triệu Khả Nhiên tượng trưng cho chính thất, Triệu Khả Nhân không nhịn được tràn đầy tức giận, nhưng mà, nàng không dám ở nơi này cùng Triệu Khả Nhiên xảy ra xung đột gì, nếu còn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy thì thật sự là mất nhiều hơn được.

Triệu Khả Nhân trợn mắt nhìn Triệu Khả Nhiên, phân phó nói, “Nhàn Vân, Nhàn Lạc, chúng ta đi.”

Nhưng ngay khi Triệu Khả Nhân muốn rời đi, đột nhiên từ sau lưng truyền đến một đạo âm thanh thanh thúy, “Triệu Khả Nhân, chúng ta ngồi xuống một chút, có thể không?”

Vừa nghe như vậy, Triệu Khả Nhân cũng biết là người nào, nàng xoay đầu lại, cau mày nhìn Triệu Khả Nhiên, “Triệu Khả Nhiên, ta biết rõ, hôm nay ngươi đã đủ vượt trội được rồi, cũng không cần ở trước mắt ta khoe khoang. Ta biết rõ Húc vương thương yêu ngươi, tất cả đều vì tốt cho ngươi, được chưa!”

“Triệu Khả Nhân, ngươi hiểu lầm, ta không nghĩ muốn khoe khoang, ta thật sự có chuyện muốn nói với ngươi.”

Nghe Triệu Khả Nhân châm chọc, Triệu Khả Nhiên ngược lại một chút cũng không tức giận, “Ta biết, ngươi không thích ta, thật ra thì ta cũng vậy không thích ngươi! Nhưng mà…”

“Nếu nói như vậy, ta cảm thấy giữa chúng ta thật sự không có lời gì để nói.” Triệu Khả Nhiên còn còn chưa nói hết, Triệu Khả Nhân đã mở miệng cắt đứt, “Cho nên, ta không cho là giữa hai người chúng ta có lời gì cần phải ngồi xuống nói chuyện.”

Nói xong, Triệu Khả Nhân xoay người muốn rời khỏi.

“Ha ha, Triệu Khả Nhân, ngươi thật sự không muốn sao?” Triệu Khả Nhiên cười, cũng không mở miệng giữ lại, “Nếu như vậy, vậy ngươi đi trở về đi! Chỉ là, đến ngày đại hôn của ngươi, ngươi cũng đừng trách ta.”

THÔNG BÁO:tình hinh là laptop của L bị hư rồi, không khởi động được nữa, cho nên không thể đăng bài đúng hẹn được. L sẽ cố gắng sửa sớm để có thể tiếp tục đăng bài, mong mọi người thông cảm. Xie xie


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhcan1552 về bài viết trên: Hothao, MuaBongMay0509, Una, bichvan, hatrang221, maimai0906, xichgo
     
Có bài mới 11.01.2018, 12:22
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 13:14
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 119
Được thanks: 662 lần
Điểm: 48.35
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 40
Chương 189. 2:

“Ngươi nói cái gì?” Chân mày Triệu Khả Nhân nhăn thành một đoàn, “Triệu Khả Nhiên, ngươi có ý gì, ngươi muốn làm cái gì, phải hay không? Có phải ngươi muốn bêu xấu ta lúc đại hôn hay không?”

“Yên tâm đi.” Triệu Khả Nhiên nhún vai một cái, “Ngươi đừng quên, hôm đó cũng là đại hôn của ta, cho nên ta không có thời gian, cũng không có tinh lực hãm hại ngươi. Chẳng qua là, hôm đó, rốt cuộc ngươi có thể bị xấu mặt hay không, thì ta không biết.”

Nói xong, Triệu Khả Nhiên không để ý đến Triệu Khả Nhân, rời khỏi đại sảnh. Mà Triệu Khả Nhân, khi nghe được Triệu Khả Nhiên nói, không biết vì sao, trong lòng của nàng hiện ra một cỗ dự cảm chẳng lành. Nàng cảm thấy Triệu Khả Nhiên hẳn là đã biết cái gì rồi.

Cho nên vừa nhìn thấy Triệu Khả Nhiên muốn rời khỏi, Triệu Khả Nhân cũng nóng nảy, nàng vội vã kêu lên, “Triệu Khả Nhiên, không phải ngươi nói muốn ngồi xuống trò chuyện với ta sao? Đã như vậy, vậy chúng ta đến hoa viên đi! Nói thật, hai tỷ muội chúng ta cũng rất lâu không có hảo hảo nói chuyện với nhau rồi. Dù sao chúng ta cũng sắp phải xuất giá rồi, không bằng nhân cơ hội này, hảo hảo mà trò chuyện một chút.”

Triệu Khả Nhiên xoay đầu lại, nhếch miệng mỉm cười, “Ha ha, Triệu Khả Nhân, ngươi đã mời nhiệt tình như vậy, vậy ta cũng không tiện cự tuyệt. Vậy chúng ta đến hoa viên đi!”

Nói xong, Triệu Khả Nhiên liền dẫn đầu đi ra ngoài. Chỉ là, ở trong bóng tối, nàng lặng lẽ ra hiệu bằng mắt cho Thi Hương. Sau đó, Thi Hương không dấu vết gật đầu một cái. Lấy được sự khẳng định của Thi Hương, trong mắt Triệu Khả Nhiên thoáng qua một tia sáng kỳ dị, nhưng mà rất nhanh liền biến mất không thấy. Mà cử động giữa Triệu Khả Nhiên và Thi Hương, trừ bọn họ ra, căn bản không có người chú ý tới.

Rất nhanh, hai người đi đến hoa viên ngồi xuống. Bây giờ đã là mùa xuân, trong hoa viên vạn vật hồi sinh, sức sống tràn trề. Triệu Khả Nhiên và Triệu Khả Nhân cứ như vậy lẳng lặng ngồi trên băng đá, ai cũng không mở miệng nói chuyện trước.

Nếu là người ngoài thấy được, sợ rằng có thể cho là, họ chỉ là đơn thuần tới nơi này ngắm phong cảnh. Nhưng mà nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện, Triệu Khả Nhiên đích xác là đang nhàn nhã uống trà, thưởng thức bánh ngọt, xem phong cảnh. Nhưng mà, Triệu Khả Nhân cũng không phải như vậy, tinh thần của nàng vẫn luôn hoảng hốt, vẻ mặt sốt ruột, nhưng không muốn mở miệng trước.

Qua một lúc lâu, Triệu Khả Nhân thật sự nhịn không được, nàng mở miệng hỏi, “Triệu Khả Nhiên, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì với ta? Ngươi hẹn ta ra ngoài, không phải ở đây ngắm phong cảnh với ta chứ!”

“Là ta hẹn ngươi sao?” Triệu Khả Nhiên khẽ cười một tiếng, “Triệu Khả Nhân, hình như là ngươi nói muốn ngồi xuống tán gẫu với ta, chúng ta mới ra ngoài!”

“Triệu Khả Nhiên, ngươi không cần tiếp tục giả bộ.” Giọng nói Triệu Khả Nhân vang dội, “Mới vừa rồi, rõ ràng là ngươi muốn hẹn ta ra ngoài. Ta hỏi ngươi, có phải ngươi đã biết chuyện gì hay không, cho nên mới nói với ta.”

“Ha ha, Triệu Khả Nhân, tính tình của ngươi thật đúng là nóng nảy!” Triệu Khả Nhiên ngược lại không tức giận, “Xem ra nếu chúng ta ngồi xuống nói, khẳng định không phải là tán gẫu, mà là có chuyện cần phải bàn.”

“Triệu Khả Nhiên, <>dien <>dan <>le <>quy <>don tình nghĩa giữa tỷ muội chúng ta sớm đã chặt đứt, những điều này ngươi rất rõ ràng, không phải sao?” Triệu Khả Nhân nhếch miệng cười trào phúng, “Chẳng lẽ, ngươi còn cho là, giữa chúng ta còn có thể có tỷ muội tình thâm cùng nhau vừa nói vừa cười! Ngươi sẽ không ngây thơ như vậy chứ!”

“Dĩ nhiên không phải.” Triệu Khả Nhiên cười lắc đầu, “Cho tới bây giờ ta cũng chưa từng cho là giữa chúng ta sẽ có tình tỷ muội gì. Cho dù là trước kia, hay là hiện tại.”

"Nếu, ngươi cũng nghĩ như vậy, vậy thì mau nói những gì ngươi muốn nói đi!” Triệu Khả Nhân cười nhạt vài tiếng, “Ta không có thời gian dư thừa ở chỗ này day dưa với ngươi. Ngươi là Văn quận chúa cao cao tại thượng! Lúc ngươi xuất giá, sẽ có rất nhiều người giúp ngươi chuẩn bị, nhưng ta thì khác, ta không có bản lĩnh như Văn quận chúa! Cho nên ta chỉ có thể tự mình chuẩn bị.”

“Xem ra tâm tình của ngươi không tốt chút nào!” Triệu Khả Nhiên cười, nhìn Triệu Khả Nhân trong mắt nhiều hơn mấy phần chân ý, “Vậy nếu ngươi nghe được lời ta nói tiếp theo, nhất định sẽ càng thêm mất hứng.”

“Triệu Khả Nhiên, ngươi có ý gì, ngươi muốn làm cái gì?” Nghe Triệu Khả Nhiên nói, Trong lòng của Triệu Khả Nhân lộp bộp một tiếng, hơn nữa còn dâng lên một cỗ dự cảm chẳng lành khó nói nên lời, “Ta cho ngươi biết, cho dù ngươi làm cái gì, ta đều không sợ.”

“Ta sẽ không làm gì với ngươi, chỉ là, Triệu Khả Nhân.” Triệu Khả Nhiên cười nói, “Cho dù ta không làm gì, ngươi cũng khó mà sống dễ chịu! Vừa nghĩ tới ngươi sắp cử hành hôn lễ, ngay cả ta cũng không nhịn được lo lắng dùm ngươi.”

“Triệu Khả Nhiên, ngươi cứ nói thẳng đi!” Triệu Khả Nhân mở miệng nói, “Không cần tiếp tục quanh co lòng vòng. Ta biết rõ ngươi muốn đả kích ta mà thôi, cho nên ngươi cứ ra nói đi!”

“Nếu nói như vậy, vậy ta liền nói thẳng.” Triệu Khả Nhiên nhếch miệng cười xấu xa, “Triệu Khả Nhân, ngươi cảm thấy, ngày đại hôn của ngươi, Thái tử sẽ xuất hiện sao? Còn nữa, đêm tân hôn của ngươi, có thể nhìn thấy Thái tử sao?”

“Triệu Khả Nhiên, ngươi có ý gì!”

Vừa nghe Triệu Khả Nhiên nói, trong lòng Triệu Khả Nhân tức không nhịn được, “Người đanh nguyền rủa ta, phải không? Ngươi là tỷ tỷ gì chứ! Cả ngày mong đợi muội muội của ngươi bất hạnh. Ta cho ngươi biết, ngươi không cần ở đây lên tiếng đe dọa. Nếu không, ta sẽ không bỏ qua ngươi.”

“Thật sẽ xuất hiện sao?” Triệu Khả Nhiên cười nhìn Triệu Khả Nhân, “Muội muội, ta nghĩ ngươi hẳn là quên mất, ngày đại hôn của các ngươi ngày mấy! Ngươi thật cho là Thái tử sẽ xuất hiện vào ngày đó sao? Ngươi đừng quên, trước ngày đại hôn của ngươi ba ngày là ngày gì!”

Triệu Khả nhân không hiểu lời Triệu Khả Nhiên nói là có ý gì, nhưng nàng cẩn thận ngẫm lại, sắc mặt chỉ một thoáng liền thay đổi.

“Ha ha, xem ra, ngươi đã nghĩ ra.” Triệu Khả Nhiên vẫn bình tĩnh như cũ, “Không sai, ngày đại hôn của ngươi chính là ngày lại mặt của Thái tử phi, ngươi nói, Thái tử có thể đi cùng với Thái tử phi về Tần quốc công phủ hay không? Còn nữa, nếu họ cùng đi về, mợ có thể nhiệt tình mời hắn ở lại một buổi tối hay không? Nếu là thật, vậy Triệu Khả Nhân ngươi, ngươi liền thảm rồi.”

Triệu Khả Nhiên nói một số chuyện, Triệu Khả Nhân mới vừa rồi cũng đã nghĩ đến, cho nên sắc mặt của nàng mới đại biến.

“Ha ha, nếu lời ta muốn nói cũng đã nói rồi, vậy ta cũng không quấy rầy ngươi, ngươi hảo hảo nghĩ một chút nên làm sao bây giờ!”

Nói xong, Triệu Khả Nhiên liền đứng dậy, đi thẳng. Nhưng mà, lúc nàng xoay người rời đi, từ trong túi quần nàng rơi ra một hà bao. Nàng một chút cũng không có chú ý tới, mà trực tiếp rồi rời đi.

Sau khi nàng rời đi, Triệu Khả Nhân còn đắm chìm trong mạch suy nghĩ của mình, nhưng không ngờ, bên tai của nàng lại đột nhiên truyền đến một đạo âm thanh ngạc nhiên, “Ah, đây là vật gì!”

Bị đạo âm thanh này cắt đứt suy nghĩ trong lòng Triệu Khả Nhân rất bất mãn, nàng trừng mắt liếc người đầu sỏ phát ra âm thanh, cũng chính là Nhàn Vân, “Ngươi không thấy ta đang suy nghĩ sao? Ngươi ầm ĩ cái gì hả?”

“Tiểu thư, nô tỳ không phải cố ý.” Nghe Triệu Khả Nhân trách cứ, Nhàn Vân vội vàng mở miệng biện giải cho mình, “Nô tỳ chỉ là thấy được trên đất giống như có cái gì, cho nên mới lên tiếng kinh hô. Nhưng mà nô tỳ không ngờ sẽ quấy nhiễu đến tiểu thư.”

“Thứ gì chứ?” Triệu Khả Nhân men theo tầm mắt Nhàn Vân  nhìn sang, quả nhiên thấy trên đất có một vật, nàng mở miệng phân phó, “Nhàn Vân, ngươi đi nhặt nó tới đây.”

Nhàn Vân rất nhanh nhặt đồ vật trên đất lên, nàng đưa đồ vật cho Triệu Khả Nhân, “Tiểu thư, hình như món đồ này là đại tiểu thư làm rớt, di£en ¥dan® le ∑quy ×don hình như là một hà bao, cũng không biết bên trong đựng vật gì.”

“Hà bao sao?”

Triệu Khả Nhân nhận lấy hà bao, phát hiện hà bao này dùng chất liệu rất tốt, hơn nữa hết sức tinh xảo. Nàng mở ra hà bao nhìn, nhưng chỉ thấy một tờ giấy ố vàng, thoạt nhìn hình như đã cũ rồi. Nàng nhíu mày, không hiểu rốt cuộc Triệu Khả Nhiên tại sao phải dùng hà bao tốt này chứa một trang giấy như vậy.

Lòng hiếu kỳ điều khiển, Triệu Khả Nhân mở tờ giấy ra, nhưng vừa nhìn thấy mấy chữ phía trên, trong lòng của nàng nhất thời hưng phấn vô cùng.

“Tiểu thư, rốt cuộc đây là thứ gì!” Nhàn Vân cảm thấy nghi ngờ, “Nhìn dáng vẻ của người, chắc là vật rất quan trọng!”

Triệu Khả Nhân định mở miệng, lại thấy được bóng dáng của Thi Hương, nàng vội vã đem hà bao và tờ giấy trong tay bỏ vào túi của mình.

“Thi Hương, ngươi có chuyện gì không?” Triệu Khả Nhân tỏ vẻ trấn định mở miệng hỏi, “Ngươi không phải hầu hạ bên cạnh Triệu Khả Nhiên sao, chạy đến đây làm gì?”

“Xin lỗi, nhị tiểu thư.” Thi Hương thi lễ, mở miệng nói, “Tiểu thư nhà ta mới vừa mất một hà bao, cho nên muốn xem một chút có phải rơi ở chỗ này hay không.”

“Chúng ta cũng không thấy hà bao gì, ngươi đến chỗ khác tìm một chút đi!” Triệu Khả Nhân mở miệng đuổi: “Hiện tại trong lòng ta rất phiền! Ngươi không cần lắc lư trước mắt ta.”

“Vậy nô tỳ cáo  lui trước.”

Thi Hương cũng không tranh luận nhiều, liền rời đi.

“Tiểu thư, đại tiểu thư mới vừa rớt hà bao, là cái chúng ta nhặt được sao?” Cho đến khi Thi Hương đi xa, Nhàn Vân mới mở miệng hỏi, “Tại sao người không đem hà bao trả lại cho đại tiểu thư chứ?”

“Ha ha, Triệu Khả Nhiên đương nhiên nóng nảy, trong hà bao có vật quan trọng như vậy, nàng không khẩn trương mới là lạ?” Triệu Khả Nhân cười xảo trá, “Chỉ là, đồ như vậy đã đến trong tay ta, vậy thì tuyệt đối không trả lại rồi.”

“Tiểu thư, rốt cuộc là vật tốt gì?” Nhàn Lạc luôn trầm mặc không nói cũng không nhịn được lòng hiếu kỳ.

“Ha ha, đây chính là đồ tốt.” Triệu Khả Nhân cười đắc ý, “Đây chính là  phương thuốc thượng cổ, có thể trợ giúp nữ tử mau sớm mang thai. Chỉ cần bây giờ ta bắt đầu dùng, vậy đến lúc lập gia đình, ta nhất định sẽ mang thai trước Tần Y Miểu. Ta còn tưởng rằng Triệu Khả Nhiên không gấp gáp! Thì ra là nàng ở trong tối  làm nhiều chuyện như vậy. Chỉ là, hiện tại phương thuốc này đã là của ta.”

Nói xong, Triệu Khả Nhân đứng lên, vừa rồi uể oải, bây giờ nét mặt tỏa ra sáng ngời, “Tốt lắm, chúng ta cũng trở về đi! Nhàn Vân, chờ một chút, trước hết ngươi đi tìm một đại phu nhìn phương thuốc này một chút, nếu không có vấn đề gì, vậy thì hốt thuốc theo phương thuốc này cho ta, ta muốn điều dưỡng thân thể thật tốt.”

“Dạ, tiểu thư.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhcan1552 về bài viết trên: Hothao, Una, bichvan, giotleanhtrang, hat_nuoc_nho, hatrang221, maimai0906, tamanh1908, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichngan78, cacao0511, Evil201294, hh09, Hoanganh8864, hongnhung163, khoavantien, lyht, meo lucky, nhoclanhlung123, thichdoctruyenmoi, thuy89, thuytiendn, trantu168, vân anh kute và 748 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

17 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 512 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
nhulu2905: mình muốn đăng truyện lên nhưng ko tìm đc chỗ tạo đề tài ạ
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 274 điểm để mua Nàng tiên cá 3
thuonglu: hè rồi, đàn cú đêm đâu nhở
thuonglu: ...
alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.