Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Kiều thê tranh sủng - Độc Nhất Phu Nhân

 
Có bài mới 04.01.2018, 17:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 13.02.2017, 23:00
Bài viết: 94
Được thanks: 372 lần
Điểm: 25.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiều thê tranh sủng - Độc Nhất Phu Nhân - Điểm: 32


Chương 27

Chu Di Cầm chăm sóc Sở Tư Thanh được ba ngày, bình thường nếu không có gì đặc biệt sẽ bế A Văn ngồi bên cạnh hắn, Sở Tư Thanh mặc dù bất tỉnh nhưng ít nhiều vẫn cảm nhận được có người luôn quan tâm chăm sóc hắn. Đêm thứ ba, Chu Di Cầm vừa đi ra ngoài Sở Tư Thanh liền tỉnh dậy, mặc dù vậy cơ thể vẫn chưa thể cử động được, Lí Sư Sư vừa vặn lúc đó đi đến, thấy hắn mở mắt liền hỏi:

“ Tỉnh rồi sao?”
Sở Tư Thanh hơi nghiêng đầu nhìn nàng, khó khăn cất tiếng:

“ Đây là đâu?”
Lí Sư Sư đi tới bàn tre rót cho hắn chút nước vừa nói:

“ Ngươi bị thương nặng như vậy, giữ được mạng cũng không phải dễ.” Nếu không phải Chu Di Cầm ngày nào cũng ngay một bên chăm sóc ân cần thì có lẽ sớm bị mang tới quỷ môn quan rồi.

Sở Tư Thanh cơ thể còn yếu, ho khan mấy tiếng, mắt nhìn tới Lí Sư Sư ánh mắt có chút kích động:

“ Là cô cứu tôi về đây sao?”

Lí Sư Sư gật đầu, tuy nhiên nếu hắn muốn cảm ơn thì nên bày tỏ với muội muội của nàng.
Từ khi Sở Tư Thanh tỉnh lại Chu Di Cầm đột nhiên tránh mặt hắn, không có việc gì tuyệt đối sẽ không xuất hiện, ngay cả việc thay thuốc cho Sở Tư Thanh cũng do Lí Sư Sư làm, vì Sở Tư Thanh chưa thể cử động được nên thức ăn cũng tự tay đút cho hắn, Chu Di Cầm chuyển sang chăm sóc Kiều Vân Hy bấy giờ vẫn bị nhốt trong Cửu Nguyệt động. Lí Sư Sư mặt dù không nguyện ý cho lắm nhưng cũng không cự tuyệt nàng.

Những ngày gần đây đều là Lí Sư Sư chăm sóc cho nên Sở Tư Thanh hiển nhiên nghĩ rằng lúc hắn hôn mê người luôn ở bên cạnh là Lí Sư Sư.

Lúc Chu Di Cầm từ bên ngoài trở về nhìn thấy hai người đang nói chuyện vui vẻ, Sở Tư Thanh muốn đứng dậy, Lí Sư Sư đang giúp đỡ hắn, nhìn hai người bất giác có chút tình tứ, sâu trong lòng nàng đột nhiên có thứ gì đó thắt lại, lặng lặng bước qua bọn họ đi vào bên trong ẵm A Văn,vừa đi ra Lí Sư Sư liền nói:
“ Tiểu Cầm, muội xem, chăm sóc tốt như vậy cuối cùng huynh ấy cũng sắp bình phục rồi, nếu như không có….” Lí Sư Sư còn chưa nói hết đã bị nàng cắt ngang, cố tình không muốn cô ấy nói hết câu:

“ Bình phục là tốt rồi, muội đưa A Văn ra ngoài hóng gió”, nói xong liền trực tiếp chạy đi, Lí Sư Sư cảm thấy có chút kì quái xong cũng không nói gì nữa.

Quách Nhạn phủ trên dưới đều một màu trắng tuyết phủ, Dẩn Khang gần đây vẫn thường hay trầm tư đứng nhìn ra bên ngoài, có vẻ như hắn cảm thấy có việc đó đang đến, mười phần, cả mười phần nguy hiểm.

Quách Dương Ngọc thức dậy thấy hắn đang đứng dưới mái hiên, buổi sớm có gió nên trên người bị tuyết phủ một lớp mỏng trắng xóa, nàng liền lấy áo choàng cho hắn. Dẩn Khang đang mải suy nghĩ hoàn toàn không phát giác bên cạnh có người, mãi tới khi Quách Dương Ngọc đợi mãi không thấy hắn phản ứng gì, đắn đo một lúc giúp hắn khoác áo choàng lên người, lúc này Dẩn Khang mới giật mình quay sang nhìn thấy nàng lại nhìn áo choàng lông đang khoác trên người ánh mắt kì lạ, Quách Dương Ngọc đang định rời đi đột nhiên hắn lại cất tiếng, giọng nói không rõ cảm xúc:

“ Ngày mai ta cho người đưa cô nương rời khỏi đây, “

Quách Dương Ngọc giật mình, nhìn có chút hoảng hốt:

“ Vì sao?”
Dẩn Khang im lặng một lát mới cất tiếng:

“ Hoàng Thượng đối với chúng ta cũng không nghiêm túc, có lẽ sớm quên chuyện này rồi cho nên mà nói hôn lễ này cũng không cần làm nữa, cô nương có thể đi đâu tùy ý.”

Quách Dương Ngọc nghe xong không hiểu sao đột nhiên khóc nức lên, nước mắt không kìm chế được cứ thế rơi xuống:

“ Ta đáng bị các người đối xử như vậy sao? Từ sau khi cha mất không ai yêu thương, vì mọi  người đều yêu quý muội muội cho nên bắt ta vào cung thay nó, sau này nó lớn lên lại đột nhiên hứng thú với vai vị kia liên lập tức nghĩ mọi cách đá ta ra, tới cả nhi tử của ta cũng không bảo vệ được, thiên hạ vô tâm, bệ hạ vô tình, giờ tới ngươi cũng vậy, tất cả đều muốn vất bỏ?”

Dẩn Khang nắm chặt lòng bàn tay trong chiếc áo dài, lạnh lùng nói:

“ Ta không vứt bỏ cô, chúng ta vốn dĩ không có quan hệ gì, đừng suy nghĩ nhiều.” Nói xong liền quay người rời đi, bản thân hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có thể vì một nữ nhân mà do dự.

Sáng hôm sau, gia nhân chuẩn bị xe ngựa chờ sẵn ngoài cửa, Quách Dương Ngọc lặng lẽ đi ra, hoàn toàn không mang theo đồ đạc gì. Mấy tì nữ nhìn nàng vừa tiếc nuối, vừa thương xót. Nàng không vội lên ngựa mà cứ đứng hồi lâu dưới tuyết, thật lâu sau Dẩn Khang vẫn không đến mới rời khỏi.


Sau khi Quách Dương Ngọc rời đi Dẩn Khang đột nhiên nhớ lại chuyện rất lâu trước kia, lần đầu hắn gặp Quách Dương Ngọc, chợt giật mình nhận ra bản thân đang suy nghĩ tới nữ nhân kia quá nhiều.

Quách Thiền không giống Quách Dương Ngọc, nàng ta là người có dã tâm, trước nay không làm việc gì là không có mục đích, mà Khanh Nhạ vừa vặn thích loại người này, hắn không thích một kẻ hiền lành chỉ biết ngoan ngoãn cho người khác bảo sao làm vậy, không hề có tham vọng, chính vì thế Quách Dương Ngọc mới bị vứt bỏ, mà Quách Dương Ngọc cũng đã từng vì người muội muội này mà suy nghĩ rất nhiều, sau cùng cảm thấy bản thân nàng ta quá sảo quyệt, đầu óc đơn giản như nàng muốn lo lắng không không lo lắng kịp.

Từ sau khi Quách Thiền thay thế Quách Dương Ngọc vào, cung điện trước đây nàng từng ở cũng bị đổi tên thành Thiền Hậu cung, người ngoài hoàn toàn không hay biết thực ra là nàng ta muốn thể hiện sở hữu của mình so với người tỷ tỷ nhu nhược, ngu ngốc Quách Dương Ngọc. Hơn hết nàng ta có thể tự do can thiệp việc trên dưới trong cung cũng là do nàng ta so với đám phi tần chỉ biết làm loạn chính là một kẻ hiểu biết về Vọng Tâm quốc, từ nhỏ đã xem qua không ít sách cổ, từng chút từng chút đều nghiên cứu kĩ càng cho nên đối với Khanh Nhạ mới thực là người có giá trị hơn kẻ nào hết.


Lại nói tới chuyện Trang Công Nghi và Kiều Chu Nhân may mắn thoát khỏi được quân triều đình, nhưng vẫn luôn bị bọn chúng truy đuổi, Kiều Chu Nhân vốn là đã liệu định ngày này sẽ xảy ra chỉ có điều không nghĩ sẽ tới nhanh như vậy, ông vốn cho rằng đem phu nhân của mình đi chuyện này sẽ có thể cứu vãn, không ngờ nỗi đau chia cắt dày vò bao nhiêu năm hoàn toàn là vô ích.
Hai người lên đường đi tìm Ngạo Trác Lăng, có điều lúc tới Tam Lăng vương phủ mới biết Ngạo Trác Lăng đã tới Bắc Nhạn liền ngay lập tức tới đó. Bọn họ vừa đi thì Đang Dụ dẫn người tới bắt trói Vương phu nhân, Vương Uyển ngước mắt lên trời thở dài một hơi sau đó bị đám người triều đình dẫn đi, hai mắt bị bịt tối, hoàn toàn không biết bị đưa đi đâu.

Ngạo Trác Lăng dẫn theo vài người tới Bắc Nhạn, tới khi trời tối đành tìm một quán trọ nghỉ ngơi, chủ quán trọ vừa thấy hắn không hiểu sao biểu tình rất khẩn trương, Ngạo Trác Lăng cảm thấy có gì đó không đúng, bản thân cũng tăng thêm mấy phần cảnh giác. Nửa đêm, nhân cơ hội tất cả bọn họ đang ngủ một đám người lặng lẽ tiến vào, mấy người Ngạo Trác Lăng đem theo cũng không phải hạng tầm thường, nghe thấy tiếng động liền tỉnh dậy, nắm lấy bao kiếm, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Cửa phong vừa bật mở một đám hắc y nhân tràn vào, nhằm bọn họ đâm chém mãnh liệt, cả thảy có khoảng chục tên mà chỗ người của Ngạo Trác Lăng có sáu người, gần như một địch hai, tiếng binh khí chạm nhau quyết liệt, chủ quán cũng đã bỏ chạy thoát thân. Lúc một tên lẻn tới phòng Ngạo Trác Lăng dùng kiếm đâm vào giường ngủ mới phát hiện hắn đã sớm không còn ở đấy. Mấy người kia thấy vậy mới yên tâm Ngạo Trác Lăng đã rời đi liền rồn hết tâm chí đánh lại chúng, mà chính xác mục đích Ngạo Trác Lăng mang theo bọn họ chính là đề phòng trường hợp này. Xem ra Khanh Nhạ đã biết mọi chuyện, muốn diệt trừ hắn như vậy có thể nói Dẩn Khang đang thực sự gặp nguy hiểm.

Từ sau lần chiếc vòng ngọc bí ẩn đột nhiên xuất hiện từ trên người Dẩn Khang, được hắn mang tặng Kiều Vân Hy những người trong giang hồ, phàm là hứng thú tới cổ tộc đều lục đục tìm kiếm tin tức cho nên đối với động tĩnh của triều đình bọn họ cũng đoán được trận chiến thực sự đã bắt đầu, chỉ trong vòng một tháng đã có không biết bao nhiêu người tụ tập về Bắc Nhạn, người im hơi lặng tiếng âm thầm theo dõi, người giả thương nhân tiện bề chú ý, cũng trong một tháng này một người quen cũ của Kiều Vân Hy rất lâu về trước cũng xuất hiện.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Myself về bài viết trên: Candy2110, Hothao, Vũ Thơm, xichgo
     

Có bài mới 11.01.2018, 01:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 13.02.2017, 23:00
Bài viết: 94
Được thanks: 372 lần
Điểm: 25.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiều thê tranh sủng - Độc Nhất Phu Nhân - Điểm: 24

Ngoại truyện nhỏ 2

Liễu vương phi mất không lâu Dẩn Khang cũng trốn biệt tích, không ai biết hắn đâu, hoàng thượng cũng vì chuyện này mà có chút lo lắng, tuy nhiên Dẩn Khang trước nay không được lòng hoàng thượng bằng Khanh Nhạ và Ngạo Trác Lăng cho nên nói cho cùng trong cung cũng không phải náo loạn.

Hôm ấy lúc thiết triều xong hoàng thượng có chút không vui, hoàng hậu nương nương bấy giờ là người được y sủng ái nhất lúc nào cũng ở bên hầu hạ, vì thế vừa thấy dáng vẻ này liền đi tới, hai tay xoa đầu cho y, ân cần hỏi han:

“ Bệ hạ, có gì phiền não chăng?”

Hoàng thượng trong lòng nén tiếng thở dài nói:

“ Thân làm quân vương một nước có giây phút nào lại không có chuyện đáng lo nghĩ?”
Hoàng hậu bấy giờ còn trẻ, dung nhan mỹ mạo yêu kiều, vòng ra trước mặt y, có cảm giác như chỉ nhìn thôi cũng đỡ mệt, lại thêm nữ nhân này có giọng nói cực kỳ mê người, vừa nghe vừa như được vuốt ve, hoàng thượng tám chín phần bị nàng ta mê hoặc:

“ Thần thiếp biết bệ hạ là một vị quân vương tốt, luôn lo nghĩ cho bá tính, xã tắc nhưng ngài cũng nên chú ý long thể, một khi đổ bệnh rồi bá tính và thần thiếp biết làm sao? “

Hoàng thượng nghe xong có vẻ đã nguôi ngoai, sau cùng vẫn nói một câu:

“ Tới con của mình trẫm còn không quản nổi…Dẩn Khang, đã tìm thấy nó chưa?”Trong cung ngoài Liễu vương phi Dẩn Khang hầu như không có quan hệ thân thiết với người nào, nay Liễu vương phi đã mất thật không biết sẽ trốn đi đâu, dù sao thì y trong lòng vẫn lo lắng cho hắn.
Hoàng hậu nghe xong buồn rầu lắc đầu:

“  Khang nhi…thần thiếp cũng rất lo cho nó.” Miệng thì nói như vậy nhưng sự thật nào có như vậy, người này tâm địa độc ác, dã tâm vô cùng lớn, chỉ sợ rằng chính ả lại có liên quan tới lần mất tích này.

Hoàng thượng im lặng không nói gì nữa.

Cũng đã tầm một tháng Dẩn Khang biến mất, mọi chuyện có vẻ lắng xuống rất nhiều, chỉ có đám nô tỳ cũ của Liễu vương phi là vẫn ngày đêm nghe ngóng tin tức. Thời gian đó Vương quý phi cũng lui đến Liễu phi cung thường xuyên, trong lòng lo lắng không yên, Ngạo Trác Lăng vì thế mà càng thêm hận Dẩn Khang.

Cũng trong thời gian đó Hoàng hậu đột nhiên tuyển phi cho thái tử Khanh Nhạ, chọn tới chọn lui cuối cùng không hiểu sao lại chọn nữ nhi nhà Quách thái y, Quách Dung vô cùng bất ngờ, mọi người cũng không khác ông là mấy, tuy nhiên trong nhà có hai người con sinh đôi, tỷ là Quách Dương Ngọc, muội là Quách Thiền, vốn là Quách Thiền thông minh vượt trội hơn Quách Dương Ngọc nên được chọn để đưa vào nhưng Quách Thiền lúc ấy lại nhất định không chịu vào mà phu nhân của Quach Dung cũng không muốn xa đứa con gái này cho nên liền mang Quach Dương Ngọc thay vào. Quach Dương Ngọc bị đưa vào cung.

Ngày đầu ở trong cung với nàng mà nói vô cùng khổ sở, lúc chúng nô tỳ mang nàng tới gặp hoàng hậu thì bà ta chỉ liếc nhìn nàng một cái sau đó phân phó người mang nàng đi tắm rửa, thay y phục, Quách Dương Ngọc cũng không nhiều lời làm gì, im lặng làm theo bọn họ, nàng chỉ nhớ cha, nhớ nhà, nàng không hiểu bọn họ mang nàng vào đây làm gì.

Quách Dương Ngọc ngâm mình trong nước rất lâu, bọn nô tỳ đợi chán  tới lúc không muốn đợi nữa liền rủ nhau đi làm việc khác, thực sự cũng nhận ra thái độ của hoàng hậu với vị thái tử phi tương lai như nàng, không có chút trọng lượng nào.

Quách Dương Ngọc tắm xong gọi mãi không thấy ai đành khoác tạm y phục cũ bước ra ngoài, có điều đường đi trong cung nàng không nắm rõ cho nên rất nhanh đã bị lạc. Nàng cứ đi, không biết tới bao lâu phía trước đột nhiên xuất hiện một bóng người, nhảy từ trên cây xuống, Quách Dương Ngọc giật mình nhảy về phía sau mấy bước.
Dẩn Khang nhìn nữ nhân trước mặt ánh mắt kỳ quái, mái tóc ướt nhẹp, bộ quần áo quê mùa cũng có dấu hiệu ngấm nước, ban nãy hắn còn tưởng ai lại có bản lĩnh tìm được nơi này, không ngờ chỉ là một tỳ nữ kì lạ. Dẩn Khang không thèm nói gì quay người định rời đi. Quách Dương Ngọc vội vàng chạy tới túm tay áo hắn:

“ Huynh….khoan đi đã, có thể cho ta hỏi nơi này là đâu không? Ta bị lạc rồi.”
Dẩn Khang quay đầu lại, lần đầu tiên thấy có người xưng hô với hắn như thế, còn dũng cảm kéo tay áo hắn, có lẽ nào không biết hắn là ai?
“ Buông tay” lạnh lùng nói xong không đợi nàng kịp phản ứng liền hất tay nàng ra.

Quách Dương Ngọc bị bất ngờ, nhìn lại đã thấy hắn đi rồi liền không để ý tới thái độ lạnh lùng vừa rồi, vội vàng chạy theo, Dẩn Khang đi rất xa nàng vẫn bám theo hắn, tốc độ thật đáng ngạc nhiên, đột nhiên hắn dừng lại, nàng không phản ứng kịp bị va vào lưng hắn ngã lăn ra, kêu “Á” một tiếng. Dẩn Khang có vẻ như đã bị nàng chọc giận, bực bội nói:

“ Ngươi đi theo ta làm gì? “
Quách Dương Ngọc nhăn mặt:
“ Ta thật sự bị lạc đường, đây là lần đầu tiên ta vào cung, mới đi mấy bước không ngờ đã lạc tới đâu rồi.”

Dẩn Khang nhìn nàng đột nhiên cảm thấy khó diễn tả, nữ nhân này  có lẽ là nô tỳ mới, lại dám đi lung tung trong cung, xui xẻo có thể tới cái mạng cũng không giữ được.

“ Huynh có thể nói cho ta biết đây là đâu không? Làm thế nào để về được cung Đễ Hiểu?” Quách Dương Ngọc thấy hắn không nói gì lại hỏi.

“ Cung Đễ Hiểu?” quả nhiên là nô tỳ mới đến.

Thực ra mà nói đám nô tỳ kia không xem nàng ra gì mới mang nàng tới cung Đễ Hiểu tắm rửa, nơi đấy vốn là chỗ ở của bọn nô tỳ.

Quách Dương Ngọc gật đầu:
“ Đúng, huynh biết nơi đấy không?”

Dẩn Khang không trả lời, quay người bước đi, Quách Dương Ngọc vội vàng chạy theo, vừa kêu với theo:
“ Này, sao huynh không nói?”

Dẩn Khang từ đầu tới cuối vẫn thủy chung im lặng, dẫu dọc đường nàng có hỏi gì hắn cũng đều không trả lời, có điều không lâu sau đã dẫn nàng về tới Đễ Hiểu cung. Đám nô tỳ vừa thấy nàng mừng rớt nước mắt, bọn họ mới ra ngoài một chút trở về đã không thấy nàng đâu rồi, không biết sẽ phải nói thế nào với hoàng hậu.
Lúc bọn họ vừa chạy tới nhìn thấy Dẩn Khang liền bị dọa cho giật mình vội vàng cúi đầu tham kiến:
“ Nhị hoàng tử.”
Dẩn Khang không thèm nói gì, quay người rời đi luôn, Quách Dương Ngọc bấy giờ mới biết hắn chính là nhị hoàng tử, biểu cảm trên khuôn mặt có chút không diễn tả nổi.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Myself về bài viết trên: Vũ Thơm, xichgo
     
Có bài mới 11.01.2018, 02:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 13.02.2017, 23:00
Bài viết: 94
Được thanks: 372 lần
Điểm: 25.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiều thê tranh sủng - Độc Nhất Phu Nhân - Điểm: 10


Ngoại Truyện nhỏ 3
Rất lâu sau bọn họ không gặp nhau nữa, cho tới ngày Khanh Nhạ cử hành hôn lễ, bấy giờ Dẩn Khang mới biết nàng không phải tỳ nữ mà là thái tử phi, hèn gì mấy lần hắn đi qua Đễ Hiểu cung đều không thấy nàng, có điều nghĩ lại sự việc trước kia trong lòng có chút khó hiểu.

Kể từ lần gặp hôm đó bọn họ lại hầu như không gặp nhau cho tới một hôm Quách Dương Ngọc đột nhiên muốn đi Ngự Hoa Viên, hai nô tỳ muốn đi theo nàng nhưng bị nàng cự tuyệt.

Ngự hoa viên sáng sớm còn mờ mờ sương, nàng tới đây không phải để ngắm hoa mà chỉ là để tìm không gian yên tĩnh, ngày tháng trong cung thật sự quá mệt mỏi, luôn luôn phải diễn kịch, đối phó đủ kiểu, nàng biết hoàng hậu không ưa nàng những lúc gặp nàng luôn hỏi về một vấn đề kì lạ liên quan tới thời Vọng quốc, cái này nàng thật sự không biết, chỉ coi nó là một truyền thuyết nghe mọi người kể lại, có điều mỗi lần nàng không trả lời được sắc mặt hoàng hậu rất không tốt liền bắt nàng phạt quỳ.

Dẩn Khang nhìn thấy bóng người phía trước đang ngơ ngẩn, hắn đi tới cũng không biết, vốn định xem kẽ nào to gan dám đi lung tung trong ngự hoa viên, không ngờ tới gần mới phát hiện ra là Quách Dương Ngọc, có điều nàng gầy đi rất nhiều, trên gương mặt không còn vui vẻ như lúc mới đầu hắn gặp nữa.

“ Có chuyện gì sao?” tới khi hắn ý thức được thì bản thân đã lên tiếng.

Quách Dương Ngọc giật mình quay người lại:
“ Nhị hoàng tử?...Không có chuyện gì, chỉ là ta muốn yên tĩnh một chút.”

Dẩn Khang nghe xong hơi cau mày:

“ Ý nói là ta làm phiền thái tử phi?”

Quách Dương Ngọc cười gượng, có chút bất dắc dĩ:
“ Ta không có ý đó, ngày tháng trong cung quả thật mệt mỏi.”

Dẩn Khang im lặng nhìn nàng một chút sau đó rời khỏi, những lần về sau nếu vô tình chạm mặt đều lạnh lùng đi qua, không nói gì. Đó vốn dĩ là tác phong của hắn.



Cho tới năm Hoàng đế băng hà, Khanh Nhạ lên ngôi, nhưng rất lâu sau Quách  Dương Ngọc mới có tin mừng, rất nhiều phi tần mang long thai nhưng đa số đều bị mất không lâu sau đó, một thời gian tất cả bọn họ đều nghĩ do hoàng hậu không sinh con được nên dùng thủ đoạn hãm hại. Có khi Dẩn Khang tình cờ nhìn thấy nàng đang ngồi im lặng một mình, trên mặt thấp thoáng nét tâm trạng nhưng lát sau lại thấy nàng cười, một ý nghĩ muốn lại gần vừa xuất hiện trong đầu liền bị hắn dập tắt, lạnh lùng bước qua.

Sự việc cũng là xảy ra vào ba năm trước, hoàng cung có thích khách lại cũng chính đêm hôm ấy hoàng hậu sinh non, vốn là đứa tre khống sao cuối cùng lại bị thích khách bóp nghẹt thở tới chết, tất cả chúng nô tỳ lúc ấy đều không ở đó ngoại trừ Quách thái y nhưng Quách thái y bị thương rất nặng, hoàng hậu dù thân thể suy kiệt vẫn cố vùng dậy bảo vệ hài nhi của mình, có điều sức nàng sao co thể chống lại hắn? Lúc quân triều đình đuổi tới đứa nhỏ đã bị giết chết, hoàng hậu bị một vết thương dài trên trán, Quách thái y cũng không qua khỏi.

Rất lâu sau đó nàng gần như không vực dậy được, lúc nào cũng ngồi một mình gọi tên “ Tư Thành”, Tư Thành chính là tên nàng đặt trước cho tiểu hài tử, chỉ tiếc là chưa kịp gọi thì đã không còn bên nàng nữa.

Lúc ấy Dẩn Khang có tới thăm nàng một lần, nàng không nói gì, chỉ thẫn thờ nhìn hắn, khóe mắt chảy xuống hai giọt lệ. Nàng thực sự đã khóc rất lâu, tưởng như đã không còn khóc được nữa, không ngờ giờ phút ấy nước mắt lại có thể chảy ra được. Cũng kể từ ấy nàng luôn mang mạng che mặt vừa là để che đi vết sẹo, vừa che đi kí ức đau buồn và cũng từ ấy cơ thể bắt đầu trở nên yếu ớt, rất dễ bị bệnh.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Myself về bài viết trên: Hothao, Vũ Thơm, phuochieu90, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngô Thanh và 546 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C897

1 ... 130, 131, 132

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

12 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1019 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 504 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
TửNguyệtLiên: Đã có chương mới, mọi người ủng hộ với nha ^^ viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch che nắng
Hạ Quân Hạc: =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.