Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Con gái nhà nông - Lý Hảo

 
Có bài mới 08.01.2018, 18:17
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12302 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 48
Chương 120: Vương Hoa Nhi có chủ!
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Thích thị thấy Vương Phúc Nhi đã trở lại thì rất là vui vẻ, lại thấy Khương Điền cũng đi theo tới đây, liếc mắt nhìn nhau với nam nhân nhà mình một cái, sau đó nhiệt tình kêu Khương Điền vào nhà.

"Điền oa tử, con cũng rất ít đến nhà chúng ta, lần này nhất định phải ở lại qua đêm." Thích thị nói.

"Dạ, đại di (dì cả), nương con cũng nói với con, nếu khuya rồi, thì ở lại một đêm bên nhà đại di."

Vương Phúc Nhi nghĩ đến, xem ra đứa nhỏ này còn không biết hôn sự của mình đâu, nhìn xem, hiện tại biểu hiện có bao nhiêu tự nhiên. Nếu như mà cha nương hắn muốn hắn và Vương Hoa Nhi gom thành một đôi, hắn còn có thể thản nhiên như vậy sao? Phỏng chừng đã sớm đỏ mặt.

Thích thị nói với Vương Hoa Nhi: "Hoa nhi, múc cho biểu đệ con một chậu nước rửa mặt, xem này đi một đường tới đây, trên mặt đều là bụi."

Vương Hoa Nhi cũng không biết chuyện gì, thật là giống như bình thường bưng nước cho Khương Điền. Qua không bao lâu thì Vương Tiểu Bảo cũng học về, thấy Vương Phúc Nhi đã trở lại, hận không thể ôm đùi Vương Phúc Nhi, lại thấy biểu ca tới thì đi theo biểu ca lăn lộn.

Mấy năm nay, Khương Điền trở nên càng ngày càng chịu khó, thấy trong lu hết nước, thì chủ động đi múc nước. Thích thị để cho Vương Hoa Nhi dẫn theo Khương Điền đi múc nước ở cái giếng đầu thôn.

Vương Tiểu Bảo có chuyện báo cáo với Vương Phúc Nhi, cho nên túm Vương Phúc Nhi phòng nhỏ của mình. Đại khái là năm rồi, Vương Tiểu Bảo nhất định muốn có phòng riêng của mình, Thích thị không lay chuyển được nó, liền cho nó một gian.

"Làm gì?" Vương Phúc Nhi hỏi.

"Tam tỷ, tỷ còn nhớ rõ Từ Ngọc Phân lần trước tự dưng đi kiếm chuyện với tỷ không, nàng ta đính hôn rồi." Vương Tiểu Bảo cảm thấy tin tức này, đối với tỷ tỷ nhà mình tốt lắm.

"Định thì định thôi, cũng không có quan hệ gì với tỷ." Vương Phúc Nhi nói.

"Hắc hắc, không phải đính hôn này có quan hệ gì với chúng ta, mà ngày đó đính hôn nàng và nương nàng khóc thảm lắm, bọn đệ thật nhiều người đều nghe được, mọi người đều xem náo nhiệt, Từ tú tài tiên sinh mắng các nàng một chút, cuối cùng là vẫn định ra."

Thì ra là bởi vì Từ Ngọc Phân khóc, tiểu bằng hữu Vương Tiểu Bảo cảm thấy hả lòng hả dạ, mới tới hiến vật quý.

Vương Tiểu Bảo cảm thấy Từ Ngọc Phân đối phó với Tam tỷ, nàng bị khóc, đương nhiên là một chuyện cao hứng, cho nên mới hấp tấp nói cho Tam tỷ, kiêu ngạo cho rằng Tam tỷ sẽ khen ngợi mình, nhưng mà vì sao Tam tỷ đều không có tỏ vẻ gì vậy? Diendanlequydon~ChieuNinh

"Được, tỷ đã biết, về sau chuyện của nàng không có liên quan gì tới chúng ta, biết không?" Vương Phúc Nhi mang về một túi kẹo cho Vương Tiểu Bảo, thấy Vương Tiểu Bảo cười cũng không thấy ánh mắt, nói: "Một ngày chỉ có thể ăn hai viên, bằng không răng của đệ rụng hết, Tam tỷ cũng không phụ trách."

Lại nói hiện tại Vương Tiểu Bảo cũng sắp sửa thay răng. Vương Tiểu Bảo vội nói: "Đệ nhớ kỹ, Tam tỷ, tỷ có muốn biết Từ Ngọc Phân định cho nhà ai hay không? Vì sao nàng phải khóc không?"

Tiểu gia hỏa này, bát quái trong lòng còn rất nặng, liền hỏi: "Là nhà ai? Vì sao phải khóc?"

"Hắc hắc, đệ biết rõ ràng, ngày đó nương tử tú tài khóc mắng hơn nữa ngày, mấy người bọn đệ đều nghe được. Các nàng lại cho rằng bọn đệ không biết, kỳ thật chúng ta đều rõ ràng đâu, Tam tỷ, đệ nói với tỷ." Vương Tiểu Bảo blah blah nói liên tục.

Thì ra là không biết vì sao, Từ Ngọc Phân và nương tử tú tài bị Từ tú tài mắng một trận, vì thế, trên mặt Từ tú tài còn treo màu (bị đánh). Nhưng mà, qua đi không lâu, nương tử tú tài đã tìm một hộ nhà giàu làm mai cho Từ Ngọc Phân, thế là, là nhắm vào con trai của Chu địa chủ. Đương nhiên Từ tú tài sẽ không chấp nhận, hắn là người có công danh, nếu gả khuê nữ cho một thổ tài chủ, còn trưởng thành như vậy, Từ tú tài cảm thấy có nhục nhã. Vì thế tự mình làm chủ nói khuê nữ cho con trai một nhà cũng là tú tài, chẳng qua, nhà này cũng không giàu có gì, còn có chút thanh cao.

Đương nhiên nương tử Tú tài không chấp nhận, nhưng mà cũng không biết vì sao, lần này thái độ Từ tú tài rất cường ngạnh, đã trực tiếp định xuống luôn. Kết quả, nương tử tú tài liền phát tác, ngay cả Từ Ngọc Phân cũng không nguyện ý, làm ầm ĩ lên, nhưng mà Từ tú tài là người đứng đầu một nhà, vẫn nhất định không thay đổi. Nghe Tiểu Bảo nói, cuối cùng việc này cứ định ra như vậy.

"Vậy trong nhà tiên sinh các đệ xảy ra chuyện như thế, còn có tâm tư dạy các đệ đọc sách sao?" Vương Phúc Nhi không quan tâm cái khác, chỉ quan tâm cái này.

"Mấy ngày nay đúng là không có tinh thần gì, tú tài công còn dạy bọn đệ mấy ngày, nhưng mà đệ nghe nói tú tài công chuẩn bị chuyển đến trấn trên ở. Tỷ, tỷ có biết không?"

"Hả? Thật sự? Tỷ đây đi thăm tú tài công!" Chẳng lẽ là bởi vì cả nhà Từ tú tài làm ầm ĩ như vậy, tú tài công có chút ngại phiền toái này rồi sao?

Vương Hoa Nhi và Khương Điền nói nói cười cười từ cửa thôn trở lại, Thích thị nhìn trong lòng gật gật đầu. Ở trong lòng Thích thị, chỉ cần hai người nói chuyện được với nhau, điều này cũng chính là đại khái hợp nhau. Hơn nữa đối phương còn là cháu ngoại trai của mình, lại hiểu rõ, nàng là một trăm lần nguyện ý. Vốn còn lo lắng tính tình ngoan cố của Hoa nhi, đến lúc đó không đồng ý, nhưng mà nhìn hai đứa nhỏ này có thể nói chuyện, vậy cũng chính là không kém rồi.

Cơm nước xong, Vương Phúc Nhi cầm theo quà tặng mình mua về từ trên huyện qua thăm tú tài công. Gã sai vặt Thạch Đầu cũng đã đón dâu, nhưng mà hắn và phụ nữ của hắn cũng đi theo tú tài công, bà tử ban đầu nấu cơm cũng đã không còn ở đây, nên hai người Thạch Đầu ở bên cạnh hầu hạ ông.

Tú tài công nhìn thấy Phúc nhi thì rất là cao hứng, nói: "Đứa nhỏ nhà ngươi, một năm này đi không biết bao nhiêu thân thích, ta nghe nói một đoạn thời gian trước, con còn đi lên huyện kia hả?"

"Dạ, cữu công của con ở bên kia, nói là để cho chúng ta nhận biết họ hàng một chút. Lần này là đại tỷ con ở huyện mình, lúc này, vừa trở về là đi thăm ngài." Vương Phúc Nhi cười nói.

"Được, ta đang muốn tìm người trò chuyện đây. Lại đây ngồi. Phúc nhi à, ta chuẩn bị chuyển lên trấn rồi, lúc này ta đã lớn tuổi, cũng không dạy học nữa, cho nên ở bên cạnh cũng không ý nghĩa. Thứ hai là, nãi nãi Trường Khanh cũng muốn ta chuyển đi qua đó, ta đây tuổi cũng một bó to, là thời điểm nên rời đi." Còn có nguyên nhân ông cũng không nói ra, chỉ cần ông ở lại đây, thì khuê nữ của Từ gia sẽ còn phải qua đây tiếp cận Trường Khanh. Tuy rằng hiện tại nàng đính hôn, nhưng mà thoạt nhìn việc này còn chưa có xong đâu.

Ài, lúc trước cảm thấy Từ tú tài học vấn cũng khá tốt, đáng tiếc không có xử lý tốt chuyện trong nhà, dạy học sẽ thành một vấn đề. Cả đời này của ông cũng không có xử lý qua chuyện như vậy, cho nên vẫn không cần ở đây trộn lẫn vào. Nơi này, coi như cho Từ tú tài thuê đi, Từ tú tài còn không phải hoàn toàn nâng không nổi, sau khi nữ nhi nhà hắn gả rời khỏi đây rồi, có lẽ chuyện sẽ không lớn.

"Về sau con đi trấn trên thăm ngài, Vương gia thôn chúng ta cách trấn trên cũng không xa, nhà của con cũng có xe la, đi thăm cũng dễ dàng." Vương Phúc Nhi nói. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

"Được, lão nhân ta thật có phúc khí, chúng ta sẽ gặp ở trấn trên."

Vương Phúc Nhi từ chỗ tú tài công trở về, trong lòng trống rỗng, đối với người Vương gia thôn mà nói, tú tài công là tồn tại đặc thù. Mà cũng bởi vì có tú tài công ở đây, Vương gia thôn mới trở nên có không khí thư hương. Lúc trước nếu không mình nhờ có tú tài công, nói không chừng cũng không dám biểu hiện biết chữ, trong nhà cũng phải tiếp tục gặp cảnh khốn cùng.

Hiện tại tú tài công phải lên trấn trên, ấn theo tình lý mà nói, là chuyện cần phải vậy, nhưng mà về mặt cảm tình, lại cảm thấy khó chịu.

Ài, không thèm nghĩ nữa, tú tài công nói cũng đúng, ông ở đây có một mình, tuổi cũng lớn, ít nhiều vẫn nên ở gần thân nhân. Người cả nhà Tống thúc thúc không kém, nhất định sẽ chăm sóc tú tài công thật tốt.

Ngày hôm sau Khương Điền rời đi, sau đó qua không bao lâu, Thích thị và a di đúng là bắt đầu thương lượng chuyện hôn sự của hai người này. Sau khi Vương Hoa Nhi biết được thì trợn mắt há hốc mồm, nhưng mà lập tức lại đỏ mặt, xem ra không phải không nguyện ý. Vương Phúc Nhi không dám chế nhạo nàng, bằng không với cái tính tình nóng nảy kia của nhị tỷ, chịu không nổi đâu.

Nhóm người lớn thương lượng thế nào, Vương Phúc Nhi không thèm hỏi thăm, dù sao hôn sự này đã định ra rồi, chờ đến sang năm sẽ thành thân. Sang năm Vương Hoa Nhi cũng mười sáu tuổi, là tuổi nên xuất giá, gả đi còn là nhà a di quen thuộc, hẳn là sẽ không hoang mang gì. Nhưng mà không hẳn như vậy, buổi tối Vương Hoa Nhi không thèm ngủ trong phòng mình, đặc biệt chạy đến bên Vương Phúc Nhi: "Phúc nhi, muội nói xem, đến lúc đó a di thành bà bà, nàng có thể cũng giống như nãi nãi chúng ta đối với nương mình hay không?" Vương Hoa Nhi không phải không có lo lắng hỏi.

"Nhị tỷ, tỷ nghĩ đi đâu vậy, nhiều năm như vậy a di đối với ta có bao nhiêu tốt? Nếu không thích tỷ, nàng cần gì tìm tỷ làm nhi tức chứ, trên huyện có bao nhiêu là cô nương tốt kìa."

"Cho dù là vì vậy, muội nói xem, tỷ luôn luôn ở Vương gia thôn chúng ta, so với người trên huyện thì kém hơn, nếu Khương Điền không yêu thích tỷ thì phải làm sao?"

Thì ra là lo lắng cái này, Vương Phúc Nhi nói: "Vậy tỷ khiến cho hắn yêu thích thôi, hắn cũng là thân thích của chúng ta, hai người lại quen biết từ nhỏ, sau lưng tỷ còn có a di và di phu, hắn sẽ không quá đáng."

"Ai nha, không phải nói với muội ý tứ này, nếu tỷ ỷ vào a di và vỏ bọc này đè nặng hắn, vậy không phải hắn càng chán ghét tỷ sao? Tỷ là sợ, hắn ở trên huyện năm nhiều như vậy, nếu có để ý cô nương nào, không phải tỷ tự mình đi tìm đau khổ sao?" Vương Hoa Nhi sâu kín nói.

"Nhị tỷ, tỷ đúng là người có tính tình nhất trong chúng ta, sợ cái này làm gì? Nếu hắn thực sự như vậy, thì tỷ đánh hắn, làm cho hắn cũng không dám nghĩ đông tưởng tây nữa."

"Quên đi, tỷ không thèm nghe muội nói nữa, muội không hiểu tỷ." Vương Hoa Nhi thở dài: "Được, ta sợ cái gì? Nếu ai tranh giành với ta, ta làm cho nàng nở hoa đầy đất, ta cũng không phải là hạng người dễ bắt nạt, chờ người khác tới cửa bắt nạt!"

"Thế này mới đúng chứ. Nhị tỷ của muội làm sao là tính tình chịu thiệt đây? Hơn nữa Khương Điền biểu ca cũng không phải người như vậy, nếu hắn không nguyện ý cũng sẽ nói ra."

"Thật vậy chăng? Muội nghe hắn nói rồi hả?" Vương Hoa Nhi lo được lo mất, một chút cũng không giống nàng. Quả nhiên là nữ nhân một khi nói chuyện nhà chồng, thì trở nên không giống với.

"Nhị tỷ, cuộc sống của mình thì tự mình qua, muội tin tưởng nhị tỷ nhất định có thể sống tốt."

"Ừ, tỷ cũng tin tưởng tỷ có thể sống tốt, chẳng qua nếu tỷ đi rồi, trong nhà này muội chính là lớn nhất. Muội phải chăm sóc tốt cho cha nương chúng ta, còn có Tiểu Bảo, không thể để cho người ta bắt nạt, cha nương tính tình yếu đuối, muội phải trở nên mạnh mẽ." ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

"Ha ha, nhị tỷ, tỷ còn có nửa năm mới gả đó, cứ như vậy, có phải đang gấp hay không nha?" Vương Phúc Nhi trêu chọc.

Vương Hoa Nhi có chút xấu hổ: "Tỷ cho muội nói tỷ, tỷ cho muội nói tỷ." Hai tỷ muội nháo thành một đoàn.

Đây là lần đầu tiên a di thú tức phụ nhi, tư thế kia biến thành phải nói là đầy đủ, làm tiểu định đại định đưa gì cũng nhiều, làm cho người Vương gia thôn nhìn xem mà đỏ mắt. Mã thị cũng nói chua chát: "Thật đúng là nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, nhà lão Tam thật sự là biết tính kế!"

Đinh thị nói: "Lão Tam người ta có nước phù sa, nếu ngươi không hài lòng, ngươi cũng để cho nước phù sa của nhà ngươi chảy vào nhà ngươi đi."

Mã thị bị tức mà ngực thở gấp phập phồng. Vương Chi Nhi sau khi từ huyện trở về cho tới bây giờ, thì vẫn không có đi ra ngoài, đại khái là đã bị đả kích. Mã thị mắt thấy cái này cũng không được, cái kia cũng không thành, thì đánh chủ ý tới trên người chất nhi nhà mẹ đẻ của mình. Chẳng qua tẩu tử của bà ta cũng không phải dễ đối phó, nói rõ chướng mắt Chi Nhi, làm cho Mã thị tức giận đến quá đỗi. Hiện tại Đinh thị còn nói như vậy, không phải đâm vào lòng của bà sao?

Đinh thị ở trấn trên một đoạn thời gian, cũng hiểu được mình cao hơn Mã thị này một bậc, từ trước đến nay lại không hòa hợp với Mã thị. Hơn nữa ông chủ của Vương Đại Bảo chính là a di của Vương Hoa Nhi, hiện tại Vương Hoa Nhi lại sắp trở thành nhi tức nhà người ta, cho nên khẳng định là đứng ở phía Vương Hoa Nhi, nói cho Mã thị mặt đỏ lại trắng, hết trắng rồi đỏ.

Còn Vương Mai Hoa đứng ở xa xa nhìn thì cảm thấy khổ trong lòng, vì sao Nhị Nữu của mình không có phúc khí như vậy, chẳng lẽ thật sự phải gả cho một tên nhà quê, cả đời làm thôn phụ? Nàng ta không cam lòng.

Một khi không cam lòng, thì nghĩ tới chuyện nhà Chu địa chủ trước đó không lâu.

Hết chương 120.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Furong, Hothao, Ida, NGUYENCHINH, NanaHachi, lan trần, longhaibien, qh2qa06, shirochan, thaothanhvu, thtrungkuti, thucquy, tngh218000, zinna
     

Có bài mới 09.01.2018, 20:49
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12302 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 50
Chương 121: Nhị Nữu và nhà Chu địa chủ?
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Không phải trước kia khuê nữ Từ tú tài nói muốn gả cho con trai Chu địa chủ sao? Cuối cùng không phải không thành sao? Nếu Nhị Nữu nhà mình có thể gả vào, vậy chẳng phải là có thể để cho nhà mình nâng cao một bước?

Mọi người đều xem thường mình có phải hay không? Còn không phải bởi vì trong nhà mình không có tiền? Tốt lắm, ta cho các ngươi nhìn xem, ta có tiền rồi, các ngươi cũng phải kính ta.

Vương Mai Hoa nghĩ rằng, chẳng qua Nhị Nữu chỉ là một nữ tử, có thể gả cho người trong sạch, còn có thể kiếm tiền đồ tốt cho đệ đệ nó, mình cũng mang vàng đội bạc, quả thực là một lần đếm không hết.

Cho nên khi Vương Hoa Nhi định ra hôn sự rồi, Triệu thị bên này mới biết khuê nữ nhà mình gả khuê nữ Nhị Nữu của nó cho một đứa con trai của Chu địa chủ.

Vương lão đầu thì thuần túy tức giận, không muốn nói chuyện với khuê nữ này, nhìn bộ dáng khuê nữ đắc ý dào dạt đi qua báo tin vui kia, quả thực là hận không thể không có khuê nữ này.

Triệu thị mắng: "Ngươi nghĩ làm sao vậy hả, bộ dạng của con trai Chu địa chủ béo như vậy, còn đi đứng không linh hoạt, có người làm nương ngươi vậy sao? Nhị Nữu không phải là khuê nữ ngươi hả?"

Vương Mai Hoa nói: "Nương, nhìn ngươi nói kìa, sao con lại không đau lòng khuê nữ mình chứ? Nhà Chu địa chủ có bao nhiêu ruộng đất, một thế hệ này ở chung quanh đây đều biết đến, chúng ta từ nhỏ đến lớn đều là vừa nghe nhà Chu địa chủ thì trực tiếp chảy nước miếng. Trước kia cũng không phải nương muốn làm thân với Chu địa chủ sao? Hiện tại ngươi khuê nữ làm được, ngoại tôn nữ của ngươi thành nhi tức nhà Chu địa chủ, chuyện thật tốt mà? Về phần ngươi nói bộ dạng béo của con trai Chu địa chủ? Vậy thì lại có quan hệ gì, béo mới có phúc khí! Về phần đi đứng không linh hoạt, cũng chỉ là người khác nói thôi, có người nào nhìn thấy được? Nhà bọn họ có tiền, cho dù là thật sự đi đứng không linh hoạt, muốn đi đâu thì đi nơi đó?

Con thì sao, cũng chỉ là qua đây báo hỉ cho cha và nương, dù sao đó là một chuyện vui mừng lớn. Nương, người không biết, Chu địa chủ người ta hạ sính lễ có bao nhiêu đâu, trời của ta, cả đời này của con cũng không có gặp qua đồ tốt như vậy. Vòng tay xanh mượt, thoạt nhìn cũng phải chảy cả nước, còn có gấm vóc kia, trước kia con nghĩ cũng không cần nghĩ, còn có bạc kia, trắng bóng đâu. Có mấy thứ này, nhà chúng ta cũng có thể xây xong nhà, ta cũng giống như Tam ca, đổi thành nhà ngói xanh, không phải Tam ca không lui tới với chúng ta sao?

Vậy chúng ta cũng không hiếm lạ. Nếu không phải bát tự của Nhị Nữu và Chu gia hòa hợp, ta cũng không có phúc khí này không phải sao? Trước kia nãi nãi Nhị Nữu đối với ta cái mũi không phải cái mũi, ánh mắt không phải ánh mắt, bây giờ còn không phải cái gì cũng nghe ta? Đây cũng là nguyên nhân ta sinh khuê nữ tốt, nương à, về sau khuê nữ cũng có thể hiếu kính ngươi không phải sao? Cho nên đây là việc vui bằng trời, con tới đây muốn để cho cha và nương vui vui vẻ vẻ, ta còn muốn đi báo tin vui cho mấy người đại ca nữa." Có thể hãnh diện, Vương Mai Hoa cảm thấy thư sướng trước nay chưa có, ha ha, rốt cuộc ông trời cũng mở mắt, Vương Mai Hoa ta cũng không bao giờ cần phải cầu người khắp nơi nữa rồi.

Triệu thị tức giận đến trực tiếp quăng đồ: "Ngươi nhìn cái bộ dáng lên mặt kia của nó, có người làm nương như nó sao? Cho dù ta có sống không tốt, cũng không có nói bán khuê nữ, cho dù là Hà Hoa ta đòi nhiều tiền lễ hỏi, cũng đều cho nó hết. Ngươi nhìn xem nó!" Diendanlequydon~ChieuNinh

"Được rồi, dù sao chúng ta không phải là gia gia và nãi nãi của Nhị Nữu, không mang họ của chúng ta, ngươi có thể quản sao? Tùy nó làm gì thì làm đi!"

"Hừ, ánh mắt cũng chỉ nhìn đến tiền, sao ta sinh ra cái thứ như vậy!" Triệu thị cảm thấy bị kích thích nghiêm trọng, khuê nữ này vốn chưa từng làm cho mình hài lòng qua!

Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi cũng biết chuyện Nhị Nữu gả cho con trai của Chu địa chủ.

"Nghe nói con trai của Chu địa chủ hàng năm đều ở trên giường, đại cô mình cũng thật quyết tâm ngoan độc!" Vương Hoa Nhi nói.

Sao mà không ngoan (độc) tâm được, đối với phần lớn người mà nói khuê nữ chính là bát nước hắt đi ra ngoài, nếu nước này còn có thể giúp trong nhà một phen, vậy sao mà không vui vẻ hắt đi chứ? Có vài nơi bởi vì sinh khuê nữ mà không tắm rửa, trực tiếp vừa ra sinh ra thì dìm chết kìa, cái này coi như là nhẹ rồi.

"Chúng ta cũng chỉ nghe một chút thôi, nói không chừng là Trịnh thị Nhị Nữu muốn thì sao." Nhìn nàng ta lôi kéo làm quen Triệu Minh Vũ, nếu Triệu Minh Vũ là một tiểu tử nghèo, khẳng định nàng ta sẽ không liếc mắt nhìn một cái. Chẳng qua Triệu Minh Vũ vừa vặn là bộ dạng đẹp mặt, nếu có thể bắt được Triệu Minh Vũ thì đó chính là một người được cả hai. Đáng tiếc không có thành công, như vậy đành phải tuyển chọn sang cái khác rồi, phỏng chừng đã tuyển chọn gần hết người giàu có rồi đi.

Thích thị hỏi: "Hôn sự của Nhị Nữu nhà Hoa Mai định gấp như vậy, chúng ta có cần tặng lễ hay không?"

"Đều nói rồi, không qua lại thì chính là không qua lại!" Vương Đồng Tỏa là càng thất vọng đối với muội tử nhà mình rồi, vậy mà bán khuê nữ lấy tiền bạc.

"Cũng tốt, không đi thì cứ không đi thôi, bằng không còn có người nói chúng ta nhìn thấy trong nhà Hoa Mai trở nên giàu có lại bám lên rồi." Khẳng định có người sẽ nghĩ như vậy. Cũng không biết làm sao với bộ dạng của Hoa Mai lại có thể kết thân gia với nhà Chu địa chủ, quên đi, mặc kệ, nàng ta thích làm gì thì làm nấy đi.

Tam tẩu Lục thị sinh một khuê nữ, làm Mã thị quá mức tức giận, bà ta cũng giống như Triệu thị, trực tiếp mắng Lục thị sinh hàng lỗ vốn, tốt xấu lần đầu tiên bà sinh đẻ là một nhi tử, Triệu thị là người lợi hại như vậy cũng không có nói gì. Hiện tại nhi tức làm mình bị mất mặt như vậy, thù mới hận cũ cộng lại, làm cho Mã thị càng phát ra không thể vãn hồi, cả ngày hùng hùng hổ hổ. Hiện tại nghe Nhị Nữu lại kết thân với trong nhà Chu địa chủ, cũng thầm oán lên Vương Chi Nhi: "Sao ngươi vô dụng như vậy đây? Ta nuôi sống ngươi nhiều năm như vậy, quả nhiên đều là hàng lỗ vốn!"

Vương Tam Bảo đã sớm trốn đi ra ngoài, đối với tức phụ sinh khuê nữ, hắn cũng không vui, nhưng mà dù sao cũng là đứa nhỏ đầu tiên của mình, hơn nữa bình thường Lục thị cẩn thận nịnh nọt, hắn cảm thấy được. Dù sao còn có thể sinh nữa, đến lúc đó lại sinh một đứa thì tốt rồi, chỉ cần không giống Tam thẩm liên tục sinh ba nha đầu như vậy là được, hắn cũng không ném nổi mặt này. Nhưng mà mấy đứa Vương Hoa Nhi đều gả tốt, cái này có khuê nữ cũng không phải chuyện xấu, nghe xong chuyện Nhị Nữu thì hắn càng cảm thấy khuê nữ này nuôi lớn cũng mới có lợi, cho nên cũng không có quở trách gì với Lục thị.

Vương Chi Nhi bị mắng, khóc nói: "Chính người không có bản lĩnh, thì trách lên chúng ta, vì sao Nhị Nữu có thể tìm được trong nhà Chu địa chủ, còn không phải đại cô nghĩ biện pháp sao? Người thông minh nói cho ta người này tốt, người kia tốt, nhưng mà người ta không quan tâm ta, ta có biện pháp gì? Là tự bọn họ cũng làm không thể chủ, ta lấy lòng cũng không có tác dụng gì, nếu ngài có năng lực, cũng trực tiếp chủ trương cùng cha nương mấy người kia đi, ta cần gì phải đi cố gắng." Vừa nói vừa khóc.

Mã thị mắng: "Ngươi còn có bản lĩnh nhỉ, hiện tại nói ta không bản lĩnh, ta không bản lĩnh, có thể sinh ra được ngươi? Khóc gì mà khóc? Ngươi có biết hay không, chỉ bởi vì ngươi giống như mít ướt, người khác nhìn thấy xui, cho nên người ta không cần ngươi đó." Mã thị nói bừa không đắn đo, lại nghe được cháu gái khóc lên: "Dỗ đứa nhỏ cũng không biết, ta mua đầu heo còn tốt hơn ngươi! Đồ sao chổi, gả vào nhà của ta, ta cũng không có chuyện tốt! Đều là khắc tinh!"

Mã thị cảm thấy mình nên đi thắp hương, phải trừ xui xẻo, tiến vào mọi việc không thuận. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

Lại nghĩ đến sính lễ của Vương Hoa Nhi và Nhị Nữu, lại đau lòng một trận, nếu là của nhà mình thì tốt bao nhiêu! Người này ấy, đã nghĩ không làm mà hưởng, một chút cũng không muốn tự mình cố gắng!

Chẳng qua tuy rằng sinh cháu gái, Mã thị cũng sẽ không quên làm rượu trăng tròn, bởi vì làm tiệc rượu trăng tròn, thân thích bằng hữu trong thôn đều sẽ đến tặng lễ, tặng lễ này còn không đều là đồ của nhà mình? Vì thế cũng bận rộn mở tiệc, bà ta nghĩ nếu hiện tại làm tốt thân thích với Vương Mai Hoa, như vậy đến lúc đó tặng lễ cũng có thể cao đi. Nhưng mà đến ngày đó, Vương Mai Hoa cũng giống như bình thường, cho chút đồ như vậy, Mã thị tức giận đến giơ chân. Còn bí mật tìm Vương Mai Hoa nói chuyện.

Vương Mai Hoa nói: "Nhị tẩu có thể tưởng tượng thật tốt, nhà ngươi đi tặng cho nhà của ta cũng chỉ chút đồ như vậy, dựa vào cái gì muốn ta cho nhiều? Ta cũng không phải đứa ngốc."

"Trong nhà của ngươi hiện tại không phải phát tài sao?" Mã thị tức giận nói.

"Đúng là phát tài. Nhưng mà đó là đồ của nhà ta, làm sao ta phải cho nhà của ngươi? Ha ha, nếu ta cho nhiều hơn, đến lúc đó nhà của ta làm việc vui, ngươi không ra nổi thì làm sao? Cho nên chúng ta vẫn là nhất mã về nhất mã. Nếu ngươi không hài lòng, ta cũng không có biện pháp, cùng lắm thì đến lúc đó khi Nhị Nữu của nhà ta xuất giá, ngươi cũng cho đồ giống vậy là được, ta một chút cũng sẽ không tức giận!" Hừ, muốn chiếm tiện nghi từ chỗ ta, ngươi không có cửa đâu. (nhất mã về nhất mã: có thể hiểu là bánh ít đi bánh quy lại)

Tiền đều là của mình, ta còn tốn đến trên người nhà ngươi.

Mã thị xem như nhìn thấu Vương Mai Hoa, nàng ta chính là quỷ keo kiệt!

"Coi như ta xui xẻo, nhưng mà không phải ngươi phát tài sao? Trước kia thiếu lương thực Tam ca ngươi chẳng lẽ còn không trả nổi? Đừng để cho người ta biết, cho thân gia ngươi chê cười, thân gia của ngươi cũng là người có nhiều ruộng như vậy, người ta biết ngươi còn thiếu lương thực người khác, không phải ngươi đánh lên mặt thân gia ngươi? Nói không chừng người ta còn tưởng rằng ngươi cố ý giả bộ như vậy, chính là muốn kiếm thêm chút tiền đấy." Làm cho ta không dễ chịu, ta cũng không cho ngươi tốt.

Các nàng ở đây chó cắn chó, kết quả bị Vương Phúc Nhi và Vương Tiểu Bảo không cẩn thận đụng tới nghe thấy được, hai tỷ đệ bọn họ liền tránh ở trong góc khuất, nhìn hai người này ngươi tới ta đi, rất náo nhiệt. Một lát ngươi chiếm thượng phong, một lát nàng lại đụng phải, dù sao là cắn một miệng đầy lông, cũng không ai chiếm được lợi ích.

Vương Phúc Nhi cảm thấy hai người này đủ vô sỉ, thật sự là muốn mệnh mà.

Nghe một chút, Nhị bá mẫu còn muốn để cho Vương Mai Hoa làm mai kẻ nhà có tiền cho Chi Nhi nhà bà ta, bằng không thì nói ra một ít chuyện gièm pha của Vương Mai Hoa. Vương Mai Hoa cũng không cam lòng yếu thế, nói ra thì cứ nói đi, đến lúc đó chúng ta cũng xé rách mặt, để cho Chu gia phải chăm sóc nhà nhị tẩu.

Chậc chậc, thật sự là làm cho người ta không biết nói gì. Vương Phúc Nhi và Vương Tiểu Bảo nghe xong một hồi thì đổ mồ hôi, liền lặng lẽ chạy đi, cũng không phải ta cố ý muốn nghe, thật sự là đúng lúc.

"Tam tỷ, sao đệ cảm thấy hai người các nàng giống gà chọi vậy, lông mao đều xù cả lên."Vương Tiểu Bảo nói.

"Được rồi, việc này chúng ta coi như không có nghe thấy, cũng đừng nói với người khác, biết không?" Vương Phúc Nhi phân phó nói.

"Đã biết, việc này không dễ nghe, đệ mới không nói đâu, tỷ, tỷ nói con trai nhà Chu địa chủ kia có phải chính là người ban đầu làm mai cho Từ Ngọc Phân hay không?" Vương Tiểu Bảo hỏi.

"Nhà Chu địa chủ có mấy người con trai, hẳn là không phải cùng là một người đi." Bản thân Chu địa chủ không đọc bao nhiêu sách, nhưng mà vẫn hâm mộ người đọc sách, kết thân với nhà Từ tú tài, vậy khẳng định không thể lấy con trai khó coi như vậy mà nói đi. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

Lại nói, từ khi tú tài công chuyển lên trấn trên rồi, thì Vương Phúc Nhi cũng không còn đi qua bên kia. Hơn nữa chuyện nhà Từ tú tài không yên, Vương Phúc Nhi đã quyết định cho Vương Tiểu Bảo đi tới trấn trên đọc sách. Nếu như biết đọc biết viết gì đó, ở bên Từ tú tài thì không chậm trễ, nhưng mà muốn tiến thêm một bước, ở bên cạnh thì không được.

Chỉ là mỗi ngày phải đưa đón Vương Tiểu Bảo đi, nhưng mà cha nhà mình nhất định sẽ nguyện ý.

Vì thế tham dự xong tiệc trăng tròn khuê nữ tam tẩu, Vương Phúc Nhi liền đề xuất chuyện này ra. Vương Đồng Tỏa nói: "Cũng được, hiện tại Tiểu Bảo đọc sách rất tốt rồi, không thể chậm trễ nữa."

Thích thị cũng nói: "Trong nhà Từ tú tài mỗi ngày rất nhiều chuyện, chúng ta không thể làm chậm trễ cho Tiểu Bảo, trong thôn nhiều người cân nhắc là để cho mấy đứa nhỏ nhận biết một hai chữ, Tiểu Bảo chúng ta cũng không phải là như vậy, chàng nói sao tú tài công lại chuyển đi chứ?"

"Tuổi lớn rồi, cũng phải có người chăm sóc." Vương Đồng Tỏa nói: "Ngày mai chúng ta phải đi trấn trên nhìn xem, ta tìm học đường tốt chút, Tiểu Bảo của chúng ta đọc sách rất lanh lợi."

Vương Tiểu Bảo bởi vì được đi trấn trên đọc sách, nên trong lòng cao hứng, Vương Phúc Nhi cố ý làm cho hắn cái túi sách đeo vai, bên trong có thể đựng sách và giấy. Vương Phúc Nhi nghĩ đến không phải trước kia Khương Điền và Khương Lỗi đọc sách ở một tư thục sao? Cũng không biết chỗ kia có còn hay không, nghe nói hoàn cảnh bên kia rất tốt.

"Không phải Thư Lâm tới đây sao?" Thích thị nhìn người đến bên ngoài, vội nói.

"Thẩm, là con đến đây. Phúc nhi có nhà hay không?" Giọng nói trong trẻo của Triệu Thư Lâm truyền tới.

"Ở đây, đứa nhỏ này, đã rất lâu rồi thẩm không có gặp con, con đã cao hơn không ít." Thích thị thật nhiệt tình, kéo Triệu Thư Lâm vào trong phòng.

Hết chương 121.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
16 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Furong, Hothao, Ida, NGUYENCHINH, lan trần, longhaibien, muanhobaybay, nevercry1402, shirochan, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, thucquy, tngh218000, zinna
     
Có bài mới 10.01.2018, 12:24
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12302 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 48
Chương 122: Da mặt dày!
Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Vương Đồng Tỏa cũng chào hỏi với Triệu Thư Lâm, Vương Hoa Nhi bởi vì đã định thân rồi, tuy rằng nàng vẫn hấp tấp, nhưng mà vẫn tránh ở trong phòng làm giá y. Vương Phúc Nhi cười nói: "Khoảng thời gian này ngươi đã đi đâu vậy, ta nghe Tống Trường Khanh nói, ngươi tiếp nhận chuyện trong nhà hả, hiện tại thành người bận rộn rồi."

Triệu Thư Lâm vội nói: "Cũng không tính là tiếp nhận, cha ta còn trẻ, ông nói ông còn muốn xông xáo một lần đấy, còn không phải sao, một đoạn thời gian trước ta và cha ta đi Châu Phủ, ông muốn mở một Lai Cư ở Châu Phủ, ta cũng đi theo đi mở mang kiến thức."

"Chúc mừng chúc mừng, Triệu thúc càng ngày càng có bản lĩnh." Vương Phúc Nhi nói.

"Ha ha, nếu cha ta nghe thấy ngươi nói, khẳng định thật cao hứng, đây nè, là một ít đặc sản chúng ta mang từ Châu Phủ bên kia về."

Thích thị vội nói: "Đứa nhỏ con cũng quá khách khí, đi thật xa còn mang này nọ trở về."

"Cũng chỉ là chút vật nhỏ, nếu thẩm thích con còn thật cao hứng nữa kìa." Triệu Thư Lâm cười nói.

Được đó, tiểu tử này, có thể nói, nhìn hắn nói làm nương nhà mình cười tủm tỉm.

Vương Tiểu Bảo muốn nói chuyện với Triệu Thư Lâm, nhưng mà lại nghĩ tới gì đó, thì dừng lại không tiến lên. Triệu Thư Lâm mang theo một cái cung tiễn nhỏ cho Vương Tiểu Bảo, thật sự là rất đẹp, phỏng chừng nam oa đều sẽ thích, nó bất chấp rụt rè tiếp nhận.

"Đa tạ Thư Lâm ca." Vương Tiểu Bảo rất lễ phép nói.

Triệu Thư Lâm vốn là muốn trò chuyện một mình với Vương Phúc Nhi, nhưng mà xem tình hình là không thể được, Vương Đồng Tỏa đang ở một bên kìa. Hắn đành phải nói: "Trường Khanh cũng nói với ta, hắn ở trên huyện chọn được địa phương cũng không tệ, chúng ta quyết định mở ở trên huyện, chẳng qua còn phải phiền toái ngươi nghĩ thêm một ít món ăn ngon."

Đó là đương nhiên, thứ làm ra mấy năm trước, đã có thật nhiều đều bị người ta bắt chước ra được. Tuy rằng hương vị không giống với, nhưng mà đối với cửa hàng nhà mình vẫn có lực đánh vào nhất định. Cũng may Vương Phúc Nhi lại nghĩ ra thật nhiều thứ khác, xem như không có làm cho tiệm bị suy sụp. Ở đây, cũng không thể nói có cái gì độc quyền, người ta chính là bắt chước, ngươi cũng không có cách nào, vì sao niên đại này coi trọng đối với phương tử như vậy, còn không phải là vì giữ bí mật sao? (phương tử: phương pháp, công thức…)

"Được, đến lúc đó làm ra được rồi, thì cho các ngươi tới đây nếm thử." Vương Phúc Nhi gật đầu đáp ứng, như vậy mới có vẻ mình không phải lấy tiền không, đúng không? Giá trị của ta thể hiện ở chỗ này.

Bên kia Mã thị nhìn xe ngựa đến cửa thôn, sau đó thì đi trong nhà Vương Đồng Tỏa. Bà ta vốn muốn ra đồng, thì lại thay đổi chủ ý, vụng trộm đi theo, thấy là Triệu Thư Lâm đã lâu lắm không thấy qua đây, bà ta cảm thấy trước mắt sáng ngời, vội vàng chạy trở về, lôi kéo Vương Chi Nhi nói: "Nhanh chút đi qua đó với nương, thiếu gia Triệu gia đến đây!"

Vương Chi Nhi vội nói: "Con còn chưa có đổi quần áo đâu. Mặc thành như vậy, có cái gì nhìn?"

"Đúng vậy, đúng vậy, vậy ngươi trang điểm nhanh một chút, có được hay không thì phải nhìn một lần này hôm nay. Ta thấy xe ngựa thiếu gia Triệu gia còn tốt hơn trước kia nữa, ta nên bắt lấy cơ hội!" Về phần làm sao bắt lấy cơ hội, bà ta còn không có suy nghĩ cẩn thận, chỉ biết là nhất định phải gặp được thiếu gia Triệu gia một phen.

Bộ dạng nữ nhi nhà mình cũng dễ nhìn lắm, cũng không tin là không được!

Mã thị mang theo Vương Chi Nhi trang điểm đổi mới hoàn toàn đi qua, Mã thị ở bên ngoài kêu: "Tam đệ muội, kéo chó đi chỗ khác đi, nếu cắn phải người khác thì phải làm sao?" Tiểu Hổ thành Đại Hổ, đối với người không quen cũng sẽ sủa, lúc này Mã thị vốn muốn trực tiếp vào cửa, kết quả gặp phải chướng ngại vật ngăn cản. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh

Thích thị có chút không nói gì, nhưng mà người ta tới cửa, nói chung không thể không để cho người ta đi vào nhà. Vì thế kêu tiểu Hổ tránh ra, Thích thị thấy Mã thị mang theo Vương Chi Nhi tới, Vương Chi Nhi còn mặc một bộ quần áo mới. Nếu không có nhớ lầm, vải này là cữu công bên kia đưa, trên mặt còn bôi một tầng phấn, Thích thị cau mày, Mã thị đã tiến dần từng bước.

"A, đây không phải là thiếu gia Triệu gia sao? Ngài đã tới à, địa phương nhỏ này của chúng ta, cũng may còn có ngươi có thể lại đây. A nha, không phải ta nói Tam đệ và Tam đệ muội, Phúc nhi cũng không nhỏ, sao các ngươi có thể để cho một mình nàng và thiếu gia Triệu gia cùng một chỗ chứ, Chi Nhi, cùng muội muội ngươi trò chuyện bồi thiếu gia Triệu gia."

Triệu Thư Lâm đang nói chuyện mở cửa hàng ở trên huyện với Vương Phúc Nhi, kết quả một người ba phải đến đây như vậy, trong lòng thực mất hứng. Chỉ là hắn đã học xong không lộ cảm xúc ở bên ngoài nên chỉ gật gật đầu.

Không nghĩ tới Mã thị thấy Triệu Thư Lâm gật đầu, lại mở cờ trong bụng, liên tiếp nói đông nói tây: "Triệu thiếu gia cũng đã lâu không thấy, Chi Nhi chúng ta đều muốn hoảng đâu." Vương Phúc Nhi thiếu chút nữa thì nằm sấp xuống, này, này cũng quá cái kia đi, nhìn Vương Chi Nhi cũng xấu hổ đỏ mặt.

Triệu Thư Lâm nói: "Ai là Chi Nhi? Ta không biết."

Mã thị nghẹn họng, nhưng mà người ta chính là thần kinh dũng mãnh, lập tức túm Vương Chi Nhi tới: "Đây không phải là Chi Nhi sao, là khuê nữ ta, năm nay cũng vừa mười bốn, khuê nữ này của ta, không phải ta làm nương mà khen nàng, bộ dạng đẹp, châm tuyến cũng tốt, nấu cơm cũng ngon, hơn nữa tính tình mềm mại, mười dặm tám thôn có ai không khen nàng đâu?"

Vương Đồng Tỏa nghe không nổi nữa, vội nói: "Nhị tẩu, nếu ngươi không có chuyện gì, Thư Lâm còn phải đi về." Vốn muốn giữ hắn lại ăn cơm, nhưng xem ra cũng không thể ở lại được, bằng không không biết nhị tẩu của hắn nhất định còn có thể làm ra chuyện gì nữa.

"Hả? Nhanh như vậy là phải đi về rồi hả, không phải muốn ăn cơm sao? Thì ở đây ăn một chút, ài, chúng ta ở nông thôn thì không có gì thứ ngon, nhưng mà trong nhà lão Tam chúng ta, người ta coi như là số một số hai Vương gia thôn, cũng có thể làm ra mấy thứ tốt, nếu không thì ngươi ở lại chỗ này ăn một chút? Ta cũng đã lâu không có ăn cơm ở đây."

"Nhị bá mẫu, Triệu gia mở tửu lâu, gì thứ ngon mà còn chưa có ăn qua?" Vương Phúc Nhi nói.

"Cũng đúng, trong tửu lâu toàn là sơn trân hải vị, ta đây cả đời cũng không có gặp qua, vẫn là thiếu gia Triệu gia có phúc khí, không như chúng ta ở nông thôn, cũng sắp sống không nổi nữa, ài, đông đến tây đi đều phải tiêu tiền. Thật sự thu vào không bằng xuất ra." Mã thị lau lau nước mắt không tồn tại, lại xoay chuyển lời nói: "Nhưng mà thiếu gia Triệu gia là người nhân từ, đối tốt với người khác, tâm tính tốt, ta đây cũng là thật sự qua không nổi nữa, người xem xem Chi Nhi chúng ta, lớn lên đẹp như vậy, thì xin ngài thương xót, mua nàng đi làm nha hoàn đi."

Mọi người trong đó bao gồm Vương Chi Nhi cũng có chút trợn mắt há hốc mồm, đây là yêu thiêu thân gì vậy? Mã thị muốn gì, xem ra Chi Nhi làm bà lớn không được, vậy trước tiên làm bà nhỏ ở bên người Triệu Thư Lâm, đến lúc đó được sủng ái, hạ bệ bà lớn xuống, còn không phải giống nhau sao?

Vương Phúc Nhi cũng nghĩ tới ý tưởng Mã thị, vô cùng khinh bỉ bà ta, đồng thời vì có một thân thích như vậy mà cảm thấy dọa hoảng người. Vương Chi Nhi thấy nương nhà mình muốn bán mình đi, vậy cũng không làm, vội giãy dụa muốn nói chuyện lại bị Mã thị đè lại. Mã thị vẻ mặt ân cần nhìn Triệu Thư Lâm, lúc này trước mặt nhà lão Tam, ngươi cũng không tốt cự tuyệt đi.

Triệu Thư Lâm cười nhẹ: "Nha hoàn trong nhà của ta đều là làm việc vặt, bên người ta chưa bao giờ dùng nha hoàn. Hơn nữa ta muốn dùng nha hoàn, phải là mẫu thân ta tự mua trở về, cho nên yêu cầu này của ngươi ta không thể đáp ứng." Diendanlequydon~ChieuNinh

"Vậy, vậy nếu không ngài trở về nói với phu nhân Triệu gia? Ta đây thật sự cũng là sống không nổi nữa, bằng không ai sẽ bán nhi bán nữ chứ." Mã thị vội nói.

Sắc mặt Vương Đồng Tỏa đã rất khó coi, nếu không phải Triệu Thư Lâm còn ở đây, khẳng định hắn đuổi người! Cái này kêu là cái gì chứ.

Triệu Thư Lâm nói: "Không cần hỏi nương ta, nha hoàn của nhà ta đều bắt đầu từ năm sáu tuổi, nhà ngươi tuổi đã rất già đi!"

Rất già đi! Rất già đi! Vương Phúc Nhi nhịn không được muốn cười, một tiểu cô nương mười ba mười bốn tuổi bị người ta nói thành rất già đi, Triệu Thư Lâm này thật đúng là lời nói ác độc, không thấy được mặt Vương Chi Nhi đều biến tái rồi sao?

Triệu Thư Lâm cũng mặc kệ mấy thứ này, ôm quyền cáo từ với Vương Đồng Tỏa, Mã thị chỉ có thể trơ mắt nhìn Triệu Thư Lâm rời đi, bà ta cũng đắm chìm ở bên trong ba chữ rất già đi này, vì sao lại như thế này hả.

Vương Đồng Tỏa đưa tiễn Triệu Thư Lâm xong, trực tiếp nói với Mã thị: "Nhị tẩu, nhà của ta phải ăn cơm, mời ngươi trở về đi."

Mã thị nói: "Ta đây cũng chưa có ăn cơm đâu, ta ăn ở bên này của các ngươi đi."

Thật sự là chưa thấy qua da mặt dày như vậy, Vương Tiểu Bảo nói thẳng: "Không cần Nhị bá mẫu ăn cơm ở đây, không cần Nhị bá mẫu ăn cơm ở đây." Rất có ý tứ khóc lóc om sòm, dù sao Vương Tiểu Bảo nhỏ nhất, người ta chỉ cho là đồng ngôn vô kỵ (lời trẻ con không đáng để ý). Rốt cuộc mặt Mã thị cũng không chịu được, trực tiếp kéo Vương Chi Nhi đi trở về, Vương Phúc Nhi tỏ vẻ, Vương Tiểu Bảo, làm tốt lắm!

Vương Hoa Nhi cũng đã sớm muốn đi ra ầm ỹ một trận với Mã thị, cái này là cái gì hả, chưa thấy qua không biết xấu hổ như vậy, quả thực là da mặt còn muốn dày hơn tường thành. Thích thị nói: "Được rồi, chúng ta không cần nghĩ chuyện của các nàng, chúng ta cũng không thể tự mình ghê tởm đến mình."

Những năm gần đây, Nhị tẩu càng ngày càng không biết điều, đại tẩu tốt xấu gì còn thu liễm một chút, cho dù là Triệu thị cũng tốt hơn trước kia nhiều, chỉ có nàng ta làm tầm trọng thêm, làm cho người ta không thể chịu đựng được!

Vương Phúc Nhi nói: "Đúng vậy, nương nói rất đúng, ta không thể bị các nàng ảnh hưởng, kỳ thật hôm nay việc này cũng là chuyện tốt, về sau thì Nhị bá mẫu sẽ không đi tìm Triệu Thư Lâm gây phiền toái." Hơn nữa Triệu Thư Lâm cũng sẽ không để cho bà ta tìm mình gây phiền toái.

Vương Đồng Tỏa không phát biểu ý kiến, đó là tức phụ của ca ca hắn, hắn khó mà nói bậy cái gì, chỉ là trong lòng cực kì chán ghét.

Vương Phúc Nhi cố ý gắp một miếng thịt cho Vương Tiểu Bảo, dùng để khen ngợi hắn làm ra cống hiến nổi bậc ở trong đấu tranh với Nhị bá mẫu, Vương Tiểu Bảo ăn thật vui vẻ.

Vốn đang muốn hỏi Triệu Thư Lâm tình huống tư thục Tú Thủy trấn bên kia một chút, đáng tiếc bị vị Nhị bá mẫu can thiệp, đáng tiếc đáng tiếc.

Nhưng mà, Vương Phúc Nhi cũng đi theo Vương Đồng Tỏa đi lên trấn trên cẩn thận tìm mấy nhà tư thục. Hơn nữa cũng quen biết lão Vương ở Tế An Đường, ông chính là thổ địa ở Tú Thủy trấn, cho không ít đề nghị, nên rất nhanh thì tìm được một nhà cho Vương Tiểu Bảo, gọi là Thúc Tu. Vương Tiểu Bảo liền chính thức đi trấn trên đọc sách, cũng may chỉ là buổi sáng, buổi chiều tan học rất sớm, cũng không cần lo lắng về khuya không an toàn, Vương Tiểu Bảo thì vui vẻ đi học.

Tống Trường Khanh biết, nói: "Không được, phải để Tiểu Bảo ở nhà của ta, cứ đưa đón mỗi ngày rất phiền toái."

Vương Phúc Nhi nói: "Vậy cũng không được, chúng ta cũng không phải thân thích, đi vào ở người khác sẽ bị nói lời ông tiếng ve, ta cũng không muốn đệ đệ của ta bị người khác nói." Cho dù là thân thích cũng sẽ bị người ta nói này nói kia đấy. Diendanlequydon~ChieuNinh

Kỳ thật còn có thể đến nhà trước kia của a di ở trấn trên, nhưng mà một khi nghĩ đến tiểu cô kia của a di, thì nàng hủy bỏ dự tính này. Tiểu cô của a di cũng nhìn chằm chằm cái nhà này đó, nếu không phải thái độ của a di cường ngạnh, vị này đã sớm dọn vào ở rồi, nàng không muốn chọc phiền toái cho a di. Hơn nữa trong nhà cũng không có nhiều người đặc biệt lên trấn trên ở được, cho nên vẫn là mỗi ngày đưa đón là tốt nhất. Tiểu Bảo bên này mười ngày còn có một ngày nghỉ ngơi, ngày lễ ngày tết cũng không lên lớp, cho nên cũng không tính là vất vả.

Rất nhanh đã đến ngày thành thân của Nhị Nữu và con trai Chu địa chủ, trong nhà Vương Phúc Nhi không hề có động tĩnh, bá phụ và thúc thúc Vương Phúc Nhi đều đi, Sở thị trở về nói cùng Thích thị: "Thật không biết đại cô tỷ sao nhẫn tâm như vậy, tân lang đều được người ta nâng tới, khuê nữ nhà mình cũng không đau lòng."

"Mỗi người có duyên phận của mình, chúng ta thì cảm thấy khuê nữ là bảo bối, người khác không nhất định cho là như vậy." Thích thị nói.

"Đúng vậy, Nha Nhi của nhà ta ta hận không thể mang hết tất cả mọi thứ cho nó." Sở thị cảm khái: "Mới chỉ chớp mắt đám nhỏ đều đã lớn rồi, Tiểu Hồng trong nhà tỷ của ta cũng làm mai rồi."

"Thật sự, vậy thì chúc mừng, đến lúc đó ta cũng đi ăn cưới." Thích thị cười nói.

Hết chương 122.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé con 95, cu meo, hanayuki001, Hạnh Phong, Iris iris, JQA3, Nhã hiên, Nhất Sinh, phuongnguyenphuong, tramy0504, Trương Huyền Linh và 728 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.