Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 380 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 02.01.2018, 23:25
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 207: Làm cho bọn họ tàu hủy người mất


Anh không có phát sốt.

Anh yêu cô, yêu sâu đậm, yêu khắc cốt ghi tâm.

"Thiên Tuyết. . . . . ." Nam Cung Kình Hiên thấp giọng nỉ non mấy chữ này, đôi môi mỏng khêu gợi vô cùng tái nhợt.

Anh nhớ dáng vẻ xinh đẹp linh động của cô lúc ở trong bệnh viện, hai cánh tay cô quấn lên cổ anh, giọng nói dịu dàng mà thanh thúy: "Anh quyết định ở chung một chỗ cùng em thì không cho phép anh nhìn phụ nữ khác, không được phản bội em, không cho ghét bỏ em, không được bỏ rơi em, không nên cho em dựa vào rồi lại đi mất, đừng hứa hẹn với em chuyện anh không làm được, lại càng không được loạn phát tính tình với em, hối hận quyết định hôm nay của mình!"

"Nam Cung Kình Hiên, anh sợ sao?"

Dưới ánh đèn dịu dàng mà tĩnh lặng, bóng dáng cô quanh quẩn ở trong đầu của Nam Cung Kình Hiên….., rõ ràng như thế, tựa như cô đang thì thầm ngay tại bên tai anh.

—— không nên cho em dựa vào rồi lại đi mất.

—— đừng hứa hẹn với em chuyện anh không làm được!

Nam Cung Kình Hiên, anh sợ sao?

Đôi mắt thâm thúy mở ra, đôi đồng tử đen như đầm nước sâu thăm thẳm thoáng lấp lánh, giống như có một dòng điện truyền ra khắp toàn thân, đột nhiên, Nam Cung Kình Hiên ngồi dậy từ trên giường.

Đường nét kiên nghị trên gương mặt lộ ra vẻ lạnh như băng, bầu không khí lặng ngắt như tờ. (Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon)

Vào thời khắc này, điện thoại di động trong tay vang lên.

"Kình Hiên, đã xảy ra chuyện gì? ! Vốn là bọn mình đang theo dõi một chiếc tàu chở dầu, chỉ thấy nó quanh quẩn ở vùng biển lân cận, vừa định ra tay thì phát hiện bọn họ thay đổi hướng đi, càng chạy càng xa, thật sự mình không dám tùy tiện xuống tay, cậu xem là chuyện gì xảy ra?" Lạc Phàm Vũ ngồi bên trong phòng giám sát, trong lòng vô cùng lo lắng, quả đấm cũng siết chặt.

Nam Cung Kình Hiên đã hoàn toàn tỉnh táo lại, gương mặt tuấn tú tái nhợt lộ ra mấy phần khắc nghiệt, dường như níu được một cọng cỏ cứu mạng, đè nén sự rung động trong lồng ngực, lạnh giọng ra lệnh: "Đuổi theo tàu chở dầu đó, nhìn thật kỹ cho mình!"

Chân mày của Lạc Phàm Vũ nảy lên: "Thế nào? Cậu có vị trí của Thiên Tuyết rồi à? Cậu xác định cô ấy ở trên đó?"

"Ông già xuống tay độc ác với cô ấy, hiện tại mình cũng không biết cô như thế nào. . . . . ." Sắc mặt của Nam Cung Kình Hiên càng lúc càng tái nhợt, đè nén sự đau đớn trong lồng ngực, khàn giọng nói: "Ngăn mấy tên kia lại cho mình, tên nào dám động vào một cọng tóc của cô ấy, mình muốn tên đó chết không có chỗ chôn."

Lạc Phàm Vũ nghe không hiểu, rốt cuộc Dụ Thiên Tuyết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhất định là chuyện cực kỳ xấu, tức giận đến mức hung hăng nện một quyền lên bàn phím, cái bàn phím phát ra tiếng vang thảm thiết, anh nghiến răng: "Con mẹ nó, khốn kiếp!"

"Vậy hiện tại cậu đang ở đâu? Cậu. . . . . ." Bỗng nhiên Lạc Phàm Vũ nhớ ra, nếu ông cụ lấy an nguy tính mạng của Thiên Tuyết ra bức ép, tên này sẽ điên lên mất!

"Mình đã đáp ứng hôn sự."

"Cậu. . . . . ." Trong lòng  Lạc Phàm Vũ khiếp sợ vượt qua sức tưởng tượng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cực kỳ khó coi, tiếp theo, sắc mặt liền trở nên âm hiểm: "Cậu điên rồi đúng không? Cậu đáp ứng kết hôn với La Tình Uyển? !"

"Mình không còn cách nào," Nam Cung Kình Hiên lạnh giọng nói, cố nén sự đau đớn như tê liệt cùng dòng ngai ngái trong lồng ngực xông lên cổ họng: "Mình không thể hao phí thời gian chờ cô ấy bị móc mắt bị chơi đùa. . . . . . Vậy không bằng dứt khoát cầm đao giết chết mình cho xong. . . . . ."

Lạc Phàm Vũ trợn to hai mắt, gương mặt tuấn tú bỗng chốc đỏ bừng, tay siết chặt điện thoại di động, cả người sắp bùng phát.

Móc mắt, bị chơi đùa?

Ông cụ nhất định phải làm đến mức này để bức con trai của mình đi vào khuôn khổ sao? !

Cố nén một lát mới không có đập bể luôn màn hình giám thị, sắc mặt Lạc Phàm Vũ tái xanh, giọng anh khàn khàn: "Mình sẽ nhìn chòng chọc chiếc tàu kia, đích thân mình sẽ đuổi theo. . . . . . Mình muốn bọn chúng chết ngay cả xương cũng không còn! . . . . . . Cậu thì sao? Cậu cứ ngồi yên như thế mà chuẩn bị hôn lễ của cậu à? !"

"Mình có phương pháp xử lí của mình." Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nói một câu, cúp điện thoại cái rụp.

Lạc Phàm Vũ còn muốn hỏi thêm mấy câu, lại chỉ nghe được tiếng tút tút, anh nghĩ đến cô gái xinh đẹp động lòng người kia, năm năm trước, sự kiên cường không chịu thua của cô đã từng đả động sâu sắc đến anh, làm sao cô có thể gặp chuyện không may? Làm sao có thể bị đối đãi tàn nhẫn như vậy? !

Tay cầm y phục bên cạnh lên, giọng khàn khàn nói: "Tìm mấy người đi cùng tôi, chúng ta đuổi theo tàu chở dầu, trong vòng một ngày, nhất định phải đuổi lên phía trước con tàu đó."  

"Sau đó thì sao?" Người đàn ông ở sau lưng kinh ngạc hỏi.

Lạc Phàm Vũ cầm quần áo hung hăng mặc lên người, lạnh lùng bỏ lại mấy chữ: "Làm cho bọn họ tàu hủy người mất!"


*****


Lúc về tới nhà họ La đã là rạng sáng.

La Tình Uyển rất mệt mỏi, bỏ túi xách lên bàn, trực tiếp ở trong phòng khách ngủ mất, mái tóc đẹp xõa tán lạc trên vai cô ta.

"La tiểu thư." Người giúp việc cẩn thận đi tới, cầm áo khoác đắp lên trên người cô ta.*Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon*              

La Tình Uyển bị giật mình tỉnh giấc, bên dưới hàng mi dài là đôi mắt hồng hồng giống như đã khóc, dịu dàng xinh đẹp động lòng người, giọng nói có chút khàn khàn, nhẹ giọng hỏi: "Ba mẹ tôi đâu? Bọn họ đều không có ở nhà à?"

"Tiên sinh đang ở phía bắc, chỗ mỏ khoáng sản gặp sự cố, nghe nói rất nghiêm trọng, đêm khuya tiên sinh đã chạy qua bên đó, phu nhân cũng ra ngoài chạy quan hệ, muốn đè ảnh hưởng của sự kiện lần này xuống." Người giúp việc vội vàng nói.

Trong lòng La Tình Uyển run lên, mấy ngón tay xanh xao cũng run rẩy.

"Sự cố. . . . . ." La Tình Uyển nhỏ giọng thì thầm hai chữ này, trong đôi mắt trong suốt thoáng qua chút sợ hãi, bỗng nhớ tới, lúc trước có người đã đưa cho ba một phần báo cáo về chuyện này,nhưng ba vẫn luôn không coi trọng, không ngờ sự cố lại tới nhanh như vậy, chẳng trách có phần ứng phó không kịp, ngay cả mẹ cũng phải vội vàng đi trợ giúp.

"Chuyện lớn như vậy sao không nói cho tôi biết? Tôi mới vừa ở nhà Nam Cung, chuyện có lớn cỡ nào cũng chỉ cần một câu nói của bác trai là có thể đè xuống, tại sao không cho tôi biết?" La Tình Uyển khẽ cau mày, hỏi.

"Nhưng mà tiểu thư. . . . . . Cô quên mấy cái địa sản ở phía bắc kia Nam Cung tiên sinh đã chuyển cho con rể của ông ấy rồi sao, bây giờ đã không phải do ông ấy đang quản nữa, thế lực cũng không thể vươn dài đến đó." Người giúp việc khó xử, bối rối nói.

". . . . . ."

La Tình Uyển trầm mặc, phía bắc, đó là phạm vi thế lực của Trình Dĩ Sênh.

Cô ta khe khẽ tựa vào ghế sofa, thân thể lọt thỏm vào trong sofa mềm mại, đột nhiên nghĩ đến Nam Cung Kình Hiên, có thể  anh có một ít quan hệ ở bên kia, nhưng. . . . . .

Cô ta cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng, cũng biết, vào lúc này không thể nào cầu xin anh.

"Thế này đi, ông tìm giúp tôi phương thức liên lạc với Trình Dĩ Sênh, nhớ, đừng thông qua Dạ Hi, tôi không hy vọng cô ấy biết chuyện này, tốt nhất không nên kéo cô ấy vào." La Tình Uyển tỉnh táo phân tích, đưa ra quyết định. Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Với giao tình của cô ta và Dạ Hi, cùng quan hệ với nhà Nam Cung, Trình Dĩ Sênh cũng sẽ không làm khó nhà họ La.

Đúng. . . . . . Hẳn là vậy.

Mà giờ phút này, ở Lịch Viễn, trong phòng làm việc lạnh như băng, máy chiếu đang truyền hình ảnh ở hiện trường đến màn hình lớn trên vách tường, màu sắc cùng âm thanh rõ nét mang đến sự rung động thị giác vô cùng hiệu quả, Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn màn ảnh đã mấy giờ, thức suốt đêm làm cho đôi mắt thâm thúy của anh trở nên đỏ tươi, để cái điện thoại trong tay xuống, cũng chặt đứt đường lui cuối cùng của bọn họ.

"Tổng giám đốc, tra được La Mẫn Thành đang liên lạc với thế lực ở bên đó của ba anh, nhưng tạm thời không có gì chuyển biến, đối với vị Trình thiếu gia kia, tạm thời ông cụ không tín nhiệm lắm, vì vậy, có rất nhiều việc cũng không dự định giao cho anh ta đi làm." Trợ lý ghé vào tai anh nói.  

"Ông cụ sẽ không vận dụng Trình Dĩ Sênh, đối với người này, ông ấy biết gốc biết rễ nên không có cảm tình gì," Nam Cung Kình Hiên nhàn nhạt nói, giọng khàn khàn chứng tỏ thân thể của anh đã cạn kiệt sức lực và cực kỳ mệt mỏi, nhưng vẫn lạnh lùng nói tiếp: "Chỉ có điều, luôn có kẻ không biết cách làm người của cậu ta, chung quy, cũng nên có người đi mạo hiểm."

Trợ lý cau mày: "Tổng giám đốc, ý anh là. . . . . ."

Hết chương 207



Đã sửa bởi Hoalala lúc 06.01.2018, 22:14, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: NgọcTrâm, Xuyenchi88, hamdoctruyen, pypyl
     

Có bài mới 04.01.2018, 23:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 208: Tôi không chạy, anh trả lại bảo bảo cho tôi


"Không cần để ý đến cô ta, mở hết tất cả các lối đi cho cô ta, để cô ta trực tiếp tiếp xúc với Trình Dĩ Sênh," Nam Cung Kình Hiên nhìn chăm chú cảnh tượng thê thảm không nỡ nhìn trên màn hình, ánh mắt lạnh bạc: "Tôi muốn cô ta tự mình nhận lấy trừng phạt."

Nghe lời nói nhàn nhạt mà khàn khàn kia, trợ lý chỉ cảm thấy một dòng lạnh lẽo vọt lên sống lưng.

Không dám nhìn Nam Cung Kình Hiên nữa, anh ta cúi đầu đi thẳng ra ngoài.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Tất cả cơn mệt mỏi cực độ đã bị cuốn sạch, trong mắt Nam Cung Kình Hiên hằn đầy tơ máu, anh nắm chặt nắm tay chống đỡ môi, để máu lạnh và sự bận rộn làm cho bản thân tạm thời quên đi tình cảnh của Thiên Tuyết và con trai, nhưng chỉ là phí công.

Anh đang nhớ mẹ con cô.

Mỗi một giây mỗi một phút đều nghĩ tới.

Bỗng nhiên điện thoại di động chấn động, Nam Cung Kình Hiên  nhìn chằm chằm mã số điện thoại kia, đột nhiên anh nín thở, nhanh chóng đón nhận.

"Kình Hiên!" Đầu bên kia, giọng nói của Lạc Phàm Vũ xen lẫn gió biển phần phật truyền đến, anh gầm lên: "Không có người ở đây. . . . . . Chúng ta chậm một bước, con mẹ nó, nơi này hoàn toàn không có ai!"

Một tiếng vang thật lớn, là Lạc Phàm Vũ thở hổn hển dữ dội mang theo hận ý ngập trời đạp đổ cái thùng sắt trên boong tàu!

Nam Cung Kình Hiên cầm chìa khóa, đứng dậy, lạnh lùng nói: "Không có khả năng nhanh như vậy, lục soát thật kỹ cho mình! Chuyện xảy ra mới mấy giờ mà thôi, mình không tin, không có bất kỳ sự tiếp ứng nào, sao bọn họ có thể nhanh như vậy được!"

Thân ảnh cao lớn mạnh mẽ giống như một cơn lốc đen nhanh chóng băng qua đại sảnh xa hoa lạnh lẽo, kéo cổng chính ra, như cơn gió đi ra ngoài.

"Được, mình đã phong tỏa hết thảy bên này, mình cho lục soát ngay lập tức. . . . . ." Lạc Phàm Vũ đè nén hô hấp dồn dập mang tới cơn đau nhức trong lồng ngực, giọng khàn đặc nhưng vẫn lớn tiếng ra lệnh: "Lục soát từng căn phòng, nơi nào cũng không được bỏ qua!"

"Lục soát, dù một chút đầu mối cũng mang tất cả về cho mình, mình đến hội quán chờ cậu, không có tin tức thì cậu cũng đừng trở về!" Nam Cung Kình Hiên đẩy cánh cửa kiếng nặng nề của công ty ra, khàn giọng nói.

Lạc Phàm Vũ nghe ra được sự bức hiếp cùng quyết tuyệt trong lời nói của anh, biết người đàn ông này đã bị dồn ép đến cực điểm, đôi mắt của anh cũng đã đỏ lên, thô lỗ cười, giọng nói tràn đầy sự hung ác và thê lương: "Mình biết rồi. . . . . . Không tìm được họ, mình tuyệt đối sẽ không đi gặp cậu!"

Cúp điện thoại xong, Lạc Phàm Vũ đứng trên boong tàu hứng gió biển mạnh mẽ tanh mặn, đón ban mai dần ló dạng tiễn sao đêm sắp lu mờ, sau đó đi vào bên trong tàu chở dầu.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Nam Cung Kình Hiên đi về phía xe của mình, trợ lý chạy tới từ phía sau, gấp gáp nói: "Hiện giờ Trình Dĩ Sênh đang đi công tác ở vùng khác, La tiểu thư đã liên lạc với anh ta, đặt vé sáng hôm nay bay tới đó, tổng giám đốc, người của chúng ta ở đó sẽ theo dõi, anh muốn tự mình tới đó không?"

"Cho người nhìn chòng chọc bọn họ, thiếu một chi tiết nhỏ thì chờ bị tôi đá ra ngoài vĩnh viễn không thể trở mình, còn nữa ——" Sắc mặt của Nam Cung Kình Hiên tái nhợt mà lạnh lùng như một ác ma, liếc nhìn anh ta, giọng nói hung ác khắc nghiệt: "Tôi không rảnh tự mình đi chỉnh đốn bọn họ, tôi có chuyện quan trọng hơn phải làm, chết tiệt, cậu ở chỗ này cản trở gì hả?"

Trong mắt của trợ lý thoáng qua chút lo lắng, tay ngăn ở trên cửa xe, do dự nhìn anh, nói: "Tổng giám đốc, suốt đêm anh không có nghỉ ngơi, tình trạng thân thể rất kém, muốn đến bệnh viện nhìn một chút hay không?"

Tơ máu đỏ hồng trong đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm của Nam Cung Kình Hiên khiến người ta sợ hãi, duỗi cánh tay hung hăng đẩy trợ lý qua một bên, mở cửa xe, giọng nói khàn khàn: "Cút xa một chút."

Cúi người bước vào xe, trong nháy mắt, lồng ngực đau đớn kịch liệt giống như bị một vật nặng đập trúng, tay của Nam Cung Kình Hiên gắt gao vịn chặt cửa xe mới nén được cơn khó chịu không có ho ra một tiếng, nhưng trước mắt lại choáng váng tối đen, sắc mặt anh trắng bệch, dừng lại một lát, trước mắt đã sáng tỏ rõ ràng.

"Có tin tức gì thì liên lạc với tôi bất cứ lúc nào." Nam Cung Kình Hiên nuốt xuống chút ngai ngái, khàn giọng chỉ thị xong, nhanh chóng phát động xe chạy đi.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     


*****


Bên tai là tiếng sóng biển rì rầm.

Trước mắt có ánh sáng nhàn nhạt di động, cái rèm màu trắng lại bị vén lên, ánh mặt trời chói mắt chiếu vào mặt của cô.

Không biết đã là buổi sáng thứ mấy, Dụ Thiên Tuyết chậm rãi tỉnh lại, dưới hàng mi dài, đôi mắt trong suốt từ trạng thái mê mang đến rõ ràng, rồi lại đến sự mệt mỏi cùng cơn đau đớn, thời gian cứ như thế trôi qua mấy giây.

Cô mặc quần áo mỏng manh, nằm trên cái drap giường màu trắng rất xốc xếch.

Trên cánh tay trắng ngần có chút xanh mét, còn có chút cát bụi trên mặt đất, khuôn mặt trắng như tuyết cũng tái nhợt.

Dụ Thiên Tuyết ngước mắt nhìn ra bên ngoài, ánh sáng hơi chói mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò thiếu sức sống, cánh tay run rẩy chống đỡ thân thể muốn bước xuống giường, chân lại truyền đến một cơn đau nhức như tê liệt, cô khó chịu rên lên một tiếng, cắn chặt môi, ngửa đầu, run rẩy đè ép sự đau đớn xuống, vì ẩn nhẫn mà trên trán cũng rỉ ra lớp mồ hôi mỏng.

Cô muốn xuống giường, nhưng chân không nhúc nhích được, không thể làm gì khác hơn là nằm ngang, níu lấy drap giường lăn xuống.

Trên sàn đến một âm thanh trầm đục, rốt cuộc Dụ Thiên Tuyết cũng rơi xuống sàn, cô vịn lấy tủ đầu giường, dùng một chân đứng lên, một chân khác che lấp ở dưới cái váy dài mỏng manh nhìn không ra chỗ nào không đúng, chẳng qua là đầu gối cong cong, bàn chân trắng muốt không dám đặt xuống sàn.

Hoàn thành một loạt động tác này, trên trán cô đã đầy mồ hôi.

Vào giờ phút này, cửa cũng bị đẩy ra.

Một người đàn ông đeo kính đen bưng một cái khay xuất hiện ở cửa.

"Dụ tiểu thư, cô đã tỉnh." Người đàn ông thấp giọng nói, đi tới để cái khay lên trên bàn, tốt bụng nhắc nhở: "Chân còn chưa lành không nên lộn xộn, gỗ vụn trên đầu gối vừa mới rút ra, vì thế rất đau, Dụ tiểu thư cũng đừng tự chuốc khổ."

Ánh mắt Dụ Thiên Tuyết lóe lên, mông lung trong suốt, khàn giọng hỏi: "Bảo bảo của tôi đâu?"

Người đàn ông đứng dậy, lạnh nhạt đáp: "Vì đề phòng cô lại kích động cũng tránh làm cho tiểu thiếu gia bị thương, tiên sinh dặn dò tôi tách tiểu thiếu gia ra chăm sóc riêng, nếu như Dụ tiểu thư còn muốn chạy trốn, hậu quả cũng không có đơn giản như thế này nữa đâu."

Dụ Thiên Tuyết chậm rãi trợn to hai mắt, sắc mặt càng lúc càng thêm tái nhợt.

"Tại sao các người có thể làm như vậy. . . . . ." Cô khàn giọng nói, đôi mắt trong suốt càng rung động kịch liệt: "Tại sao các người lại đối xử với tôi như vậy, tại sao tách Tiểu Ảnh ra khỏi tôi? !"

Người đàn ông nhún nhún vai: "Dụ tiểu thư, điều này khỏi cần tôi nói lại, là do cô chạy trốn trước."

"Vì sao tôi phải chạy trốn, hả? !" Giọng nói của Dụ Thiên Tuyết suy yếu nhưng quật cường, run rẩy chất vấn: "Các người có quyền gì mà tước đoạt tự do của người khác? Tôi muốn trở về. . . . . . Anh thả tôi ra."

"Chuyện này không thể thương lượng, Dụ tiểu thư, tiên sinh đã nói đủ rõ ràng với cô, chờ sau khi thiếu gia thành hôn, cô mới có thể trở về, chỉ còn lại mấy ngày thôi, không nên gấp gáp," Người đàn ông liếc nhìn chân của cô, ánh mắt có chút mềm xuống: "Lần sau nhớ cẩn thận, tôi biết tiểu thiếu gia rất thông minh, vì thế chúng tôi phải trông chừng thật kỹ, mọi người cũng là bị cậu ấy lừa nên cô mới có cơ hội chạy trốn, nhưng hiện tại đang ở trên biển, các người trốn thế nào được? Bất đắc dĩ, người của chúng tôi mới ra tay thương tổn cô, điều này, rất xin lỗi."

Dụ Thiên Tuyết nhìn căn phòng màu trắng trống rỗng, cố nén nước mắt, nghẹn ngào nói: "Tôi không chạy, tôi không chạy nữa, được chưa? Anh trả Tiểu Ảnh cho tôi, tôi không muốn tách khỏi bảo bảo!"

Hết chương 208


Đã sửa bởi Hoalala lúc 18.01.2018, 21:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: NgọcTrâm, Tthuy_2203, Xuyenchi88, pypyl
     
Có bài mới 06.01.2018, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 209: Các người bức ép nữa, tôi sẽ cắn lưỡi tự sát!


Người đàn ông im lặng không lên tiếng, chỉ chỉ cái khay, nói: "Bữa trưa cộng bữa sáng, Dụ tiểu thư, mời ăn từ từ."

"Anh chờ một chút! !" Dụ Thiên Tuyết gọi anh ta lại, gấp gáp muốn bước về phía trước, nhưng chỉ đứng bằng một chân còn không vững liền té ngã trên mặt sàn.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"A. . . . . ." Đầu gối đập xuống sàn, cô đau đến kêu thành tiếng, thân thể mềm yếu mảnh khảnh run rẩy kịch liệt, người cuộn tròn trên sàn, máu đỏ tươi từ trong đầu gối đã được băng bó kỹ lưỡng thẩm thấu ra ngoài. . . . . .

". . . . . . !" Nhất thời, người đàn ông sửng sốt, ngay tập tức chạy tới.

"Dụ tiểu thư, tôi đã nói cô đừng có động đậy rồi mà!" Anh ta vội vàng nói một câu, mau chóng móc điện thoại ra: "Cô ấy bị thương, mau tới đây một chút!"

Dụ Thiên Tuyết đau đến cắn chặt môi, đôi môi đỏ mọng bị cô cắn đến trắng bệch, cánh tay mảnh khảnh không còn sức lực xuội lơ trên sàn nhà.

Chân cô đau như sắp bị đứt, nhớ tới đêm hôm đó, lúc có người gắp gỗ vụn trong đầu gối, cô đau đến mức gần như ngất đi, bởi vì đang ở trên biển nên không có thuốc mê, nếu như vẫn không gắp gỗ vụn ra, vậy thì ngay cả chân cũng phải cắt bỏ.

Rất đau. . . . . . Thật sự rất đau. . . . . .

Dụ Thiên Tuyết không biết mình được người nào ôm lên giường, trong ánh trăng mờ mờ, chỉ thấy cửa phòng bị mở ra, bên ngoài là hành lang tĩnh mịch, đại khái cô biết là mình đang ở trên một con tàu, nhắm mắt lại nhớ tới tối hôm qua, thời điểm bị tách ra khỏi Tiểu Ảnh, cậu bé lớn tiếng kêu la, cắn xé cổ tay của người hộ vệ kiềm chế mình, kêu khóc gọi mẹ. . . . . .

Bảo bảo của cô rất ít khi khóc, cô lại làm cho con trai phải khóc.

". . . . . ." Đột nhiên Dụ Thiên Tuyết đau đến mức co rúm người, tay nắm chặt cái mền.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

"Sau này, nếu còn lộn xộn làm mình bị đau thì không có ai giúp cô nữa đâu!" Một giọng nói lạnh như băng truyền đến: "Cô đó, dựa vào chút sắc đẹp đó mà cũng muốn bước vào nhà Nam Cung, không nghĩ tới người ta chỉ cần đứa nhỏ chứ không nhớ đến cô chứ gì? Nói cho cô biết, cuối tháng này Nam Cung thiếu gia sẽ kết hôn, cô sớm bỏ cuộc đi!"

"Hừ, nghe đâu lúc đó ông cụ đã cho cô rất nhiều tiền hả, có. . . . . . Mấy chục triệu? Ha, tôi nghe nói, khi ấy cô không lấy! Hiện tại biết sai chưa, đứa nhỏ là cốt nhục của nhà người ta, cô đó, cho dù bây giờ bị quăng xuống nước làm mồi cho cá mập cũng không có người nào quản! Cô nghĩ mình là ai!"

"Cô gái này. . . . . . Đầu óc bị lừa đá rồi, ha ha. . . . . ."

Mấy người đàn ông vây quanh giường của cô, bao gồm cả vị bác sĩ đang băng bó cho cô cũng lạnh giọng cười nhạo, tiếng cười thô lỗ mang theo sự khinh miệt cùng xem thường, thậm chí còn có người có cử chỉ xấu chạm vào cái chân nhỏ của cô, hơi thở nóng hổi, nói: "Nếu không thì thế này đi, cô em cũng đừng mơ mộng bước vào nhà giàu làm gì, người ta cũng không phải là không có bà xã chính hiệu, mò mẫm giày vò cái gì nữa? Đi theo anh trai đây cũng mở BMW ngồi Mercedes-Bezn như ai, mấy ngày nay, các anh cũng đã trôi nổi trên biển với cô em đủ rồi, có ổ cũng không thể về, cô em suy xét cân nhắc lại đi, hửm?"  

Bàn tay bẩn thỉu kia nắm cổ chân cô, tỉ mỉ vuốt ve da thịt bóng loáng của cô.

"Buông tôi ra. . . . . . Đừng đụng vào tôi!" Dụ Thiên Tuyết lật người, chịu đựng cơn đau đớn ở đầu gối lui về phía sau co rút người lại, vừa núp vừa ôm chặt cái gối nhìn chằm chằm mấy tên đàn ông: "Lấy tay anh ra!"

Mắt cô rưng rưng lệ, đầy trong đầu đều là câu vừa mới nghe kia ‘Cuối tháng này bọn họ sẽ kết hôn’, đầu óc ong ong suy nghĩ, trên chân cô, tay của tên đàn ông giống như con rắn độc đang bò, cô chán ghét đến mức muốn đá văng ra!

"Ơ, thật đúng là rất cay độc, sờ không được đụng không xong, còn muốn mấy anh đây ngày ngày hầu hạ cô em, ở đâu có chuyện tốt như vậy hả?" Tên đàn ông nhếch miệng cười, cũng không thèm gỡ kính mắt ra, thò tay vuốt ve cằm của cô, nói: "Thật sự tưởng mình là liệt nữ trong sạch à? Sao nghe nói cô em không còn sạch nữa, đã chơi đùa cùng với ai?"

"Anh chạm vào tôi nữa tôi sẽ chết cho anh xem, anh cứ thử đi!" Mắt của Dụ Thiên Tuyết đỏ hồng, cô gào lên, sống lưng gắt gao dựa vào gối ôm, giọng run run nói: "Xác thực tôi không có phân lượng gì. . . . . . Tôi cũng biết Nam Cung Ngạo xem thường tôi, nhưng có đừng quên, bảo bảo của tôi là cháu nội của ông ta, tôi chết ở chỗ này, ông ta không truy cứu sao? !"

"Đừng ép tôi. . . . . . Các người bức ép nữa tôi sẽ cắn lưỡi tự sát!" Nước mắt của cô rớt xuống, suy yếu nhưng kiên cường, trong ánh mắt lộ ra sự tuyệt vọng.

Sắc mặt của tên đàn ông thay đổi, thấp giọng chửi rủa một tiếng, vặn bờ vai của cô lại muốn đánh cô, mấy người bên cạnh đè bả vai anh ta xuống, gầm nhẹ: "Được rồi! Mẹ nó, cậu muốn rước lấy xui xẻo phải không? Phụ nữ trên thế giới nhiều như vậy, cậu lại muốn trêu chọc phiền toái, cậu không muốn sống nhưng tôi muốn!"

Tên đàn ông ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng cũng áp chế cơn bực tức xuống, thấp giọng mắng chửi: "Mẹ nó, ông bỏ qua cho cô! Phụ nữ thối!"

Nói xong, anh ta đứng dậy, hùng hùng hổ hổ đi ra bên ngoài, liếc mắt thấy cái khay để ở trên bàn, lạnh lẽo hất khay thức ăn rơi xuống sàn, chén dĩa bể vụn, trái cây, món ăn bốc hơi nóng cũng rớt đầy trên mặt sàn màu trắng.

Dụ Thiên Tuyết cúi đầu thở dốc, trong mắt ngân ngấn lệ, cho đến lúc tất cả mấy người đàn ông đều đi ra khỏi phòng, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Căn phòng trống trải, cửa bị khóa, cô không ra ngoài được.

Nhẹ nhàng ngửa đầu nhìn chằm chằm trần nhà, vẫn là màu trắng như cũ, đôi mắt của Dụ Thiên Tuyết từ từ dâng lên nước mắt, hai tay vén tóc ra sau tai, nhẹ nhàng thu hẹp đầu gối lại, tự mình băng kỹ vết thương khi nãy chưa được băng bó, trên mấy ngón tay cũng dính đầy máu tươi.

". . . . . ." Dụ Thiên Tuyết chậm rãi ôm chặt chính mình, cảm thấy lạnh, rất lạnh.

. . . . . . Bọn họ sắp kết hôn sao?

Cuối tháng này, Nam Cung Kình Hiên và La Tình Uyển, bọn họ sẽ kết hôn sao?

Người đàn ông đó, người vẫn luôn dây dưa với cô không tha, người đã thì thầm ở bên tai cô nói yêu cô, cô mất tích nhiều ngày như vậy, cuối cùng anh đã bỏ cuộc không còn kháng cự, đã thỏa hiệp với hôn nhân của mình rồi sao?

Rốt cuộc thì hạnh phúc là cái gì, chỉ là bọt nước thôi sao? Cô còn chưa có chạm tới, liền bể tan tành.

Gian phòng rất yên tĩnh, nước mắt của Dụ Thiên Tuyết chảy rất nhiều, dính trên mặt sềnh sệch, rơi vào trên mu bàn tay, trên bắp chân, chỗ nào cũng đều ươn ướt, trên khuôn mặt mỹ lệ tràn ngập sự yếu ớt, nhưng vẫn chống đỡ không để cho mình ngã xuống, nhưng khi cô nhắm mắt lại, ùn ùn kéo đến chính là vòng tay cùng những nụ hôn của Nam Cung Kình Hiên, một lần anh chống trán mình vào trán của cô, giọng khàn khàn nói ‘Thiên Tuyết, anh yêu em’, rồi lần anh kích động đến mức ôm lấy cô xoay quanh ở trong phòng bệnh, trong sự mê muội hôn lên môi cô, nói muốn cho cô một mái nhà, cho cô sự thương yêu cả một đời. . . . . .

Những điều đó, không phải là giả.

—— Nam Cung Kình Hiên, anh tới giải thích cùng em, được không?

—— em tin, em nghe, chỉ cần anh tìm được em. . . . . . Giải thích với em. . . . . . Em đều tin tưởng. . . . . .

Tiếng sóng biển cuồn cuộn càng ngày càng xa, cô sắp nghe không rõ nữa, cũng không biết, đến cùng là mình bị đưa tới  nơi nào.


*****

Rốt cuộc, trời sáng.

Cả người của Lạc Phàm Vũ suy sụp, toàn thân đều là mùi tanh mặn của biển, đã một đêm không ngủ, uể oải mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại lấp lánh có thần.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     

Đẩy cửa ra, nhìn chằm chằm người đàn ông tựa như bức tượng điêu khắc ngồi cứng ngắt ở trên ghế suốt mấy giờ liền, Lạc Phàm Vũ đi tới trước mặt anh, chống hai cánh tay ở hai bên người anh, giọng nói khàn khàn: "Người của mình đã lục soát rồi, bao gồm cả mấy gian phòng cách vách, vốn dự định quay về bằng xuồng cấp cứu —— cậu muốn nghỉ ngơi một chút, hay đi xét hỏi ngay bây giờ?"

Hết chương 209


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Bảo anh, NgọcTrâm, Tthuy_2203, Xuyenchi88, conmeoconmeo, pypyl
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 380 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anh070394, Annie2906, Fuly, Lam Khả Nhi, muanhobaybay, Mẹ Bầu, Mỹ Hương, Ngocanh117039, Nguyễn Mai-234, Nguyễn Thị Nguyên, phan anh thu, Thêu Lê, tinhtt336, Xu_nie và 339 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

15 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 180, 181, 182

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate
đêmcôđơn: xin ad đổi lại phông chữ cũ đi. Dùng giao diện mobi thì bình thường, chứ qua pc thì chữ vừa to khoảng cách vừa rộng.vuwafqua

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.