Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 

Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

 
Có bài mới 27.12.2017, 13:48
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 416
Được thanks: 1397 lần
Điểm: 25.41
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 55
Chương 123

Dọc đường hồi cung, ta thuận đường đi qua phủ Dịch Môn tướng quân của Đặng Vân, sau đó lại vòng qua bộ Binh, trước mặt Tào Định ra mệnh lệnh. Tào Định và huynh đệ Đặng gia quan hệ tốt, có lẽ trong lòng đã sớm có chuẩn bị, vừa nhận được mệnh lệnh của ta liền chạy như bay đi thi hành.

Đến lúc này, ta thấy sắc trời đã tối, đã đến lúc trong thành Lạc Kinh tỏa khói bếp, ta mới không nhanh không chậm đi vào cung. Người ta phái ra ngoài dò xét liên tục đưa tin về, nhưng lại không có chút tin tức nào của A Nam. Phủ công chúa bên kia yên tĩnh, cho dù là A Nam hay Huyền Tử, A Qua đều không thấy mặt mũi. A Nam có thể đến nơi nào, ta không có chút manh mối. Nhưng cuối cùng ta lại có một cảm giác, A Nam không cách ta quá xa, nàng nhất định ở một nơi nào đó mà ta sơ suất để lặng lẽ quan sát ta.

Giống như kiếp trước vậy, nàng một mình ở lại cung Trường Tín, vào lúc ta không chú ý, lặng lẽ dõi theo ta. Ta hoang đường, ta ngu xuẩn, cho đến khi ta thất bại, nàng đều nhìn rõ mồn một.

Nói thật, bây giờ ta nhớ lại rất nhiều tình cảnh của kiếp trước, phát hiện ra có lẽ từ kiếp trước ta đã yêu A Nam rồi. Đối với tiểu nữ nhân này, kiếp trước ta luôn giận dỗi, vẫn không muốn thừa nhận một sự thật - cho tới bây giờ ta vẫn chưa từng dùng lòng mình chân chính đối diện với nàng. Kiếp trước, ở trước mặt A Nam ta nhiều lần phạm sai lầm, cho nên ta không muốn thừa nhận nàng. Nhưng nhìn từ mặt khác lại thấy, ta đối với nàng thật sự rất để ý.

Hiện tại ta cần A Nam, đã sớm vượt ra khỏi tình cảm nam nữ, ta càng cần sự giúp sức và ủng hộ của nàng. Càng nhìn thẳng vào bản thân ta lại càng nhận ra mình yêu A Nam đến chừng nào.

A Nam nhất định sẽ không đi xa, hiện giờ tám doanh phía nam điều đi đâu còn chưa xác định, việc giao thương nam bắc cũng chưa được triển khai đồng bộ, A Nam từng là công chúa Nam Sở, nàng vẫn luôn cảm thấy sự yên ổn của hàng nghìn hàng vạn người dân phía nam là trách nhiệm của nàng, làm sao nàng có thể thật sự buông xuống tất cả mà rời đi?

Phùng Ký chờ ta ở ngự thư phòng. Ta cũng không ngờ tới điều này.

Hắn đã bắt đầu hành động ở tám doanh phía nam, vậy mà lại dám đơn độc đến gặp ta. Người này ngược lại lại có chút can đảm.

"Phùng ái khanh!" Ta cố tỏ vẻ giật mình, kêu một tiếng: "Sao lại tới tìm ta?"

Phùng Ký vốn đang ngồi yên ở chỗ ngồi của khách vội vàng đứng lên hành lễ với ta. Hắn vốn được hưởng đặc ân, nhìn thấy ta không cần ba lạy chín dập đầu, lúc này đương nhiên hành lễ cũng rất đơn giản. Nhưng hôm nay hắn không hô vạn tuế khiến ta cực kỳ không được tự nhiên.

Ta sải bước đi đến ngồi xuống sau bàn đọc sách của ta: "Phùng ai khanh tới lâu chưa? Chắc đã chờ sốt ruột rồi?" Ta cười.

"Không bao lâu... Mới vừa tới." Phùng Ký nói quanh co, lại nhìn ta một cái: "Nghe khuyển tử Phùng Mại nói, hôm nay hắn gặp hoàng thượng." Phùng Ký quan sát sắc mặt ta: "Cho nên thần tới đây..."

"Đúng vậy, có gặp." Ta lạnh lùng gật đầu một cái: "Mại Nhi bị thương cũng không nặng lắm!"

Sắc mặt Phùng Ký lập tức sầm xuống, một tia bất an xuất hiện trên khuôn mặt vẫn cố giả vờ bình tĩnh: "Hôm nay thần tới chính là để nói chuyện này. Nghe nói tiểu nữ ở trong cung bị hoàng thượng phạt, có liên quan tới chuyện Mại Nhi."

Tay của ta sờ vào trong ngực, cái bình đựng độc câu hôn vẫn còn ở đây. Vốn là ta cũng nổi lên ý định, muốn cả đêm xét cho ra người đã đưa độc câu hôn cho A Nam, nhưng sau đó suy tính lại kỹ càng lại thôi. Sĩ tử tham gia thi võ có tới hơn ngàn người, mà ngàn người này cũng là tinh anh gần mười năm nay của Đại Triệu. Ta không muốn vì một Lý Dật nho nhỏ mà làm hỏng kỳ thi trọng đại này. Dù sao Lý Dật cũng đã vào trong trường thi, hắn cũng không trốn thoát được.

"Phùng ái khanh không cần để chuyện này trong lòng. Mấy ngày trước Yên Nhi và Thục phi tranh chấp mấy câu, chẳng qua chỉ là phụ nữ bọn họ không hợp nhau. Hôm nay chuyện đã qua, chỉ là giam lỏng hai cung mà thôi. Đây là chuyện nhỏ của trẫm, ái khanh có lòng quan tâm trẫm hiểu được, nhưng phạt các nàng cũng chỉ là có ý làm gương cho người khác mà thôi."

Phùng Ký vẫn còn đang tính toán ý nghĩ của ta, cặp mắt gian tà của hắn không ngừng lóe lên. Ban đầu người này nói năng thận trọng, ta vẫn cho rằng hắn là người âm trầm mà chững chạc. Thậm chí trong lòng còn từng âm thầm sợ hãi hắn. Nhưng hiện giờ ta cẩn thận quan sát ánh mắt người này, lại nhìn ra hắn chẳng qua chỉ là kẻ nhát gan yếu đuối.

"Thần chỉ muốn hỏi thăm hoàng thượng một chút, hai ngày nay Yên Nhi vẫn khỏe chứ? Sao thần lại nghe được người ta nói, hoàng thượng tức giận, muốn giết Yên Nhi nhà ta? Hơn nữa, vừa rồi thần không nhìn thấy hoàng thượng ở đây, vốn muốn cầu kiến thái hậu, cung nhân lại nói thái hậu bị bệnh, không thể gặp người khác." Phùng Ký lộ vẻ chột dạ.

Hai ngày nay, Trích Tinh Các và cung Trường Tín đều đóng chặt cửa, không để lọt chút tin tức nào ra ngoài. Người trong hai cung này dám đi đi lại lại đều bị ta ngăn lại bắt giữ. Phùng Ký không nhận được tin tức trong cung, cũng không đoán ra được ta đang sắp xếp cái gì. Huống hộ, bây giờ bọn họ biết ta từng đến phường Trường Xuân của Lý phu nhân, chỉ sợ càng thêm chột dạ.

Ngay cả mẫu hậu tính tình ôn hòa cũng từ chối gặp hắn, Phùng Ký có chút không yên lòng.

Ta bình tĩnh nói cho hắn biết: "Yên Nhi lần này gây chuyện không nhỏ, Hiền phi bị thương, đã gây ra sóng to gió lớn trong cung. Nếu như truyền ra ngoài nhất định sẽ khiến thiên hạ ồn ào. Nếu chuyện đã nháo thành như vậy, trẫm nhất định sẽ truy xét kỹ càng. Nếu trẫm không quản tốt chuyện của mình, không quản tốt chuyện trong cung, vậy thì cũng không thể xử lý chuyện thiên hạ được." Ta đây là đang khẳng định: lần này Phùng Yên Nhi trốn không thoát.

"Hoàng thượng!" Phùng Ký quát to một tiến, trong ánh mắt lộ vẻ hung ác. Có lẽ là đã nghe ra được ý tứ không bỏ qua cho Phùng Yên Nhi từ trong lời của ta.

Ta lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn, không có ý nhượng bộ. Ta đã xử lý xong chuyện Lão Cửu gài người trong quân Kiến Chương, lại khống chế được quân Kỳ Sơn, nắm chặt một dải Tây Bắc trong tay. Hai phần ba quân đội Đại Triệu đã bị ta vững vàng khống chế. Hiện giờ chỉ còn lại tám doanh phía nam, ta cũng đã sắp xếp ổn thỏa, còn có nhị ca ở phía sau ủng hộ ta. Mặc dù ta luôn cẩn thận chặt chẽ, nhưng đến lúc nguy cấp cũng không sợ trở mặt với người trước mắt này. Cùng lắm thì là dùng toàn lực liều mạng mà thôi.

Dù gì ta cũng đã từng nhiều lần ra chiến trường giết địch, chẳng lẽ còn sợ kẻ ra trận rụt đầu này sao?

Phùng Ký lại còn dám vì chuyện của con gái hắn mà tới hỏi ta, có thể thấy được thường ngày hắn ngang ngược kiêu ngạo đến mức nào!

Phùng Ký có lẽ đã cảm nhận được sự kiên định của ta. Cũng biết hiện tại hắn chỉ có một thân một mình trong cung, cũng liền hạ ánh mắt xuống: "Hoàng thượng anh minh!" Hắn nói. Lần đầu tiên hắn nói chuyện hòa nhã với ta như vậy: "Thần đã làm hư tiểu nữ nhà mình, có thể có chút không biết trời cao đất rộng. Còn cần hoàng thượng trách phạt thật nghiêm, để tiểu nữ hiểu chuyện hơn một chút." Suy nghĩ một chút, lại giả vở quan tâm: "Vết thương của Hiền phi cũng không nặng quá chứ?"

Ta không để ý đến hắn, lấy ra khối ngọc bài giả lần trước Phùng Yên Nhi đưa ra kia, đập vào trên bàn một cái: "Phùng Yên Nhi lần này là tội khi quân, nghe nói đạo cụ là do người nhà Phùng gia ngươi đưa vào trong cung. Ta vẫn luôn rất coi trọng ái khanh, nhưng lần này lại làm chuyện gài tang vật hãm hại ngời như vậy, trẫm cũng không thể dễ dàng với ái khanh được nữa. Hôm nay Phùng khanh tới thật đúng lúc, nói một chút đi, rốt cuộc lúc này Phùng khanh muốn như thế nào?"

"Chuyện này..." Phùng Ký nhìn khối ngọc bài trên bàn: "Thần thực sự không biết chuyện này, có lẽ là bọn nhỏ bày trò." Hắn phủi sạch chuyện này: "Không phải Yên Nhi thì chính là Mại Nhi, tính tình bọn nhỏ... Nhưng Mại Nhi nhà ta bị đánh là thật, trên người thực sự có thương tích! Xin hoàng thượng minh giám."

Ta nhìn Phùng Ký bằng ánh mắt hoài nghi.

Người này thấy ta không tin liền quỳ xuống nghiêm túc dập đầu với ta, lại ngẩng đầu lên nói một lần nữa: "Xin hoàng thượng minh giám, buổi chiều hôm đó Mại Nhi đi uống rượu với người khác về, đúng là bị người khác tập kích ở cửa nhà, người đánh hắn còn đoạt mất giấy tờ để vào trường thi của hắn. Phải biết là, để có được những giấy tờ này phải mất rất nhiều công sức. Dĩ nhiên, lấy năng lực của thần, chuyện này không thành vấn đề. Nhưng mà, tóm lại chuyện này không phải là giả. Nếu hoàng thượng còn không tin thì có thể phái người tra xét vết thương trên cánh tay Mại Nhi. Đúng rồi, người nọ còn mắng một câu: "Trạng nguyên được quyết định nội bộ phải không?" "

Ý nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu ta, có phần hiểu ra chuyện, vội vàng hỏi Phùng Ký: "Trẫm nghe nói ngày đó có người cứu Phùng Mại?" Lúc hỏi như vậy, cả người ta cũng dựa vào bàn.

"Đúng vậy. Hoàng thượng cũng có thể tìm người nọ làm chứng cho Mại Nhi." Lời kia vừa thốt ra, Phùng Ký liền đột nhiên thay đổi sắc mặt: "A! Người nọ cũng đã vào trường thi, không có cách nào, không có cách nào." Nói xong, nét mặt già nua dường như bị nghẹn lại thành một màu tím.

Ta nhìn Phùng Ký, chuyện gì cũng không cần hỏi nữa. Phùng gia trước đó tự mình đắc ý, đã sớm tung ra tin tức Phùng Mại sẽ đoạt chức trạng nguyên. Người người đều nói Phùng gia là lợi dụng thế lực gia tộc, sớm sắp xếp chức trạng nguyên cho Phùng Mại. Điều này dẫn đến có người mất hứng.

Nhưng ta đoán chừng là: Người mất hứng đó, không phải Đặng Hương, mà là một người khác.

Ta nhớ rõ ràng, kiếp trước ta từng trơ mắt nhìn Phùng Ký nói với tên Lý Dật giết ta rằng: "Thiên hạ này cuối cùng là của ngươi."

Ta cười, nhìn Phùng Ký: "Phùng ái khanh đứng dậy đi, chuyện đến lúc này, trẫm cũng không thể đảm bảo với ái khanh cái gì. Chờ trẫm điều tra xong mọi chuyện, trẫm đương nhiên sẽ cho ái khanh một câu trả lời thỏa đáng, cũng cho người trong thiên hạ một câu trả lời thỏa đáng."

~~~~~~~

Tiễn Phùng Ký đi, ta vội vàng tới tìm mẫu hậu, mấy ngày qua thân thể mẫu hậu không tốt, nhưng ta vẫn giao mọi chuyện trong cung cho mẫu hậu lo liệu. Hôm nay Phùng Ký lại tìm tới tận cửa để chất vấn chuyện Phùng Yên Nhi, ta sợ mẫu hậu bị giật mình.

"Thái hậu đang ở Phật đường." Người của cung Khôn Ninh nói cho ta biết: "Còn ôm trưởng hoàng tử đi cùng."

Ta lấy làm kinh hãi, vội vàng đi đến Phật đường.

Lúc này đã sẩm tối, vừa đúng lúc trăng lên cao. Lúc này mẫu hậu còn đến Phật đường làm gì?

"Mẫu hậu!" Ta thấy được bóng dáng mẫu hậu quỳ gối trước Bồ Tát, thở dài nhẹ nhõm một tiếng.

Mẫu hậu không quay đầu lại, vẫn đang chuyên tâm lẩm bẩm cái gì đó. Ta lặng lẽ đến gần, thấy mẫu hậu đặt Mậu Nhi trên tấm đệm hương bồ ở trước đầu gối người. Đứa nhỏ vẫn ngoan như trước, chỉ lo ngủ, mẫu hậu lần tràng hạt lẩm bẩm một mình.

Ta thành kính hành lễ với Bồ Tát, sau đó yên lặng ngồi xuống một bên.

Lại đợi một hồi, mẫu hậu đã đọc xong, ngẩng đầu nhìn ta một cái: "Đã tìm được Sở Hiền phi rồi?"

Ta lắc đầu một cái.

Mẫu hậu thở dài: "Ban đầu ta tính để Sở Hiền phi trông coi mẹ con Lâm mỹ nhân, không biết chuyện có khá hơn một chút không. Có lẽ đứa nhỏ này cũng sẽ không trở thành như bây giờ." Mẫu hậu cúi đầu nhìn Mậu Nhi đang ngây ngô ngủ trước mặt, nước mắt lại chảy xuống: "Nếu con thích Sở Hiền phi hơn một chút, nàng cũng sẽ tận tâm hơn."

Ta không lên tiếng. Mẫu hậu không hiểu, ta chưa cho A Nam lòng tin, A Nam vẫn có chút trốn tránh. Lại nói, A Nam cũng không giống những nữ nhân khác, nàng không phải là Phùng Yên Nhi, nàng không uống hoa đào lộ khiến mình không thể sinh con; nàng cũng không giống Tiễn Bảo Bảo, A Nam xinh đẹp như hoa. A Nam sẽ vì ta mà sinh một đứa nhóc mập mạp.

"Thật vất vả mới trông chờ được một đứa cháu trai..." Mẫu hậu đau lòng: "Vị họ Liễu kia thật sự không muốn nuôi, ta liền ôm hắn về, dù gì ta cũng là bà nội của hắn, ta nuôi cũng được, hy vọng đứa nhỏ này có thể lớn lên khỏe mạnh. Cái gì cũng không bằng mạnh khỏe."

"Mẫu hậu!"

"Vẫn muốn tìm Hiền phi sao?" Mẫu hậu hỏi ta: "Ta thấy ngay cả Huyền Tử nàng cũng mang đi rồi. Có lẽ là không có ý định quay lại." Mẫu hậu muốn nói lại thôi.

Ta biết rõ mẫu hậu muốn khuyên ta hãy buông A Nam, nhưng mẫu hậu hiểu ta, người không dám nói ra lời này vì sợ làm ta đau lòng.

"Nàng sẽ trở lại." Ta nói. Ta hết sức có lòng tin, ta yêu A Nam, bất kể là chân trời hay góc bể ta đều không quản, cũng không quản là có người nào ngăn trở, cuối cùng ta chắc chắn sẽ tìm được nàng. Chỉ cần ta giải quyết xong Phùng gia, vững vàng nắm thiên hạ trong tay, A Nam còn có thể trốn đi đâu?

Tính tình ta cũng rất cố chấp, đã nói không buông tay thì sẽ không buông tay.

Tay mẫu hậu vân vê tràng hạt: "Hôm nay phụ thân của Thục phi tới tận cửa."

"Nhi thần đã gặp hắn."

"Ngày mai người nhà của Tiễn Bảo Bảo cũng đến rồi."

Ta suýt chút nữa đã quên chuyện này. Đúng vậy, ngày mai Tiễn thứ sử cũng đến, ta còn phải ứng phó với một người nữa. Thật là nhức đầu.

Mẫu hậu dường như nhìn ra được ta khó xử: "Hoàng thượng có chuyện thì cứ đi làm đi! Ngày mai người nhà Tiễn gia đến, mẫu hậu giúp ngươi ứng phó. Hôn sự năm đó là mẫu hậu giúp ngươi sắp đặt, bây giờ nhìn lại thật sự là không thích hợp. Vốn nên là mẫu hậu giúp ngươi xử lý sạch sẽ."

"Mẫu hậu!" Làm sao ta có thể oán trách mẫu hậu, năm đó mẫu hậu cũng là vì muốn tốt cho ta.

"Lúc trước cưới Phùng Yên Nhi vào cửa cũng là mẫu hậu đầu ý, coi trọng chính là Phùng gia và ta cũng không có bất cứ quan hệ họ hàng nào, vốn là thấy nữ nhi Phùng gia rất tốt, ai ngờ nàng ta lại như bây giờ. Tóm lại, vẫn là mẫu hậu có lỗi. Khiến cho con phải đau lòng."

"Mẫu hậu không cần như vậy." Ta gần như muốn rơi lệ: "Bây giờ mẫu hậu cần nhất là giữ gìn sức khỏe, hiện giờ mẫu hậu vẫn còn chưa khỏi bệnh hẳn, lại còn phải giúp nhi thần trông coi việc trong cung. Là nhi thần bất hiếu! Những chuyện khác không cần mẫu hậu quan tâm, chuyện triều chính nhi thần sẽ tự mình gánh vác." Nếu ngay cả một Tiễn thứ sử cũng không giải quyết được, ngôi vị hoàng đế này cũng không cần nữa. Không phải cháu gái thừa tướng Lý Tế cũng đàng hoàng đi xuất gia sao?

"Sớm biết như vậy, lúc đầu chi bằng cũng để cho nữ nhi Tiễn gia xuất gia rồi!" Mẫu hậu nói: "Nữ nhân hoàng gia đi xuất gia cũng là một lối thoát, thậm chí còn có thể để tóc rồi tìm người nhà. Trước kia phụ hoàng ngươi băng hà cũng để những phi tần nhỏ tuổi đến ở trong miếu, đến nay nhiều người đã lặng lẽ hoàn tục rồi. Cho dù không hoàn tục cũng có thể nương nhờ cửa Phật, không cần chịu sự coi thường của người đời."

Trong khoảnh khắc đó, ta có chút hoảng hốt, dưới ánh đèn nơi cửa Phật, dường như có một vầng ánh sáng trong trẻo như vậy. Quầng sáng kia chiếu thẳng vào nội tâm của ta, ta lập tức hiểu ra.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Gió, Hothao, Hoàng Nhất Linh, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, châulan, xichgo, yennhi0205
     

Có bài mới 29.12.2017, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 416
Được thanks: 1397 lần
Điểm: 25.41
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 48
Chương 124

Ta gần như cả đêm không ngủ, chỉ vì bày bố cục trận phía nam, lần này, ngay cả quân Kiến Chương cũng không thể không động, dù sao cũng là đội quân trọng yếu bảo vệ kinh sư, lúc này không dùng đến thì còn đợi lúc nào mới là hợp thời? Ngay cả Đặng Vân cũng bị ta sai đi ra ngoài để đề phòng bất trắc. Đối với tiểu tử này mà nói, làm bồi thần cho A Nam cũng không phải là một chuyện đơn giản.

Trời sắp sáng, ta nằm trên giường thiếp đi được một lát. Trinh sát dưới tay ta trở lại báo cáo, bọn họ lục soát khắp các chùa miếu trong thành Lạc Kinh cả một đêm, chỉ có chùa Vĩnh Ninh là có khách vào ở trong ngày hôm qua.

Mắt của ta sáng lên, lật người ngồi dậy: "Như Ý!"

Như Ý từ ngoài đi vào phòng, quỳ bên giường của ta.

"Ra ngoài thành, đến chùa Vĩnh Ninh!"

Như Ý lại có chút chần chừ: "Bên ngoài trời vẫn còn tối đen." Hắn nói cho ta biết.

"Còn tối lại càng tốt."

Dưới sự hầu hạ của Như Ý, ta nhanh chóng rửa mặt, dẫn người chạy thẳng tới chùa Vĩnh Ninh.

Chùa Vĩnh Ninh là chùa của hoàng gia, ta không biết A Nam có thể tới ẩn thân trong chùa Vĩnh Ninh thật hay không, lấy tính tình của nàng ra mà nói, tuyệt đối không phải là một người sẽ xuất gia tĩnh tâm. Nhưng sự đời khó lường, lúc A Nam đau lòng có thể làm ra những chuyện gì, ngay cả ta cũng đoán không được.

Nhưng lời của mẫu hậu ngày hôm qua đã nhắc nhở ta, nếu A Nam vẫn còn ở Lạc Kinh, như vậy đối với nàng mà nói, chỗ ẩn thân tốt nhất chính là chùa chiền. Ở những nơi này, một nữ nhân xinh đẹp đơn độc mang theo một đệ đệ mới không khiến người ta để ý. Huống hồ, sau khi A Nam theo mẫu hậu đến Phật đường niệm kinh mấy ngày thì đối với Bồ Tát đã thành kính hơn rất nhiều. Lần trước nàng nghe nhị ca kể chuyện về Phật cũng rất có hứng thú. Xưa đâu bằng nay, khả năng nàng nương nhờ cửa Phật càng lúc càng lớn.

Lúc này trong lòng ta thấp thỏm, hy vọng có thể tìm được A Nam trong chùa Vĩnh Ninh.

Việc ta dẫn theo một đội nhân mã đến chùa Vĩnh Ninh tìm thê tử bỏ trốn đã dọa sợ mấy hòa thượng trong chùa. Sắc trời còn chưa sáng rõ, các hòa thượng vừa mới rời giường, còn chưa chuẩn bị cho giờ tụng kinh buổi sáng đã thấy nhiều quan quân xông vào như vậy, các hòa thượng vốn đang cầm bát chuẩn bị ăn sáng cũng bị hoảng sợ đến nhảy dựng lên.

Thật là tội lỗi!

Thủ hạ của ta lớn tiếng gọi: "Gọi chủ trì của các ngươi ra ngoài!"

Quy mô chùa Vĩnh Ninh không nhỏ, hành lang dài quanh co, phía sau có rất nhiều đình viện lớn nhỏ. Nói thật, nếu để cho ta lục soát, thật sự cũng không biết là phải lục soát tới lúc nào.

Nếu trinh sát của ta đã tra ra hôm qua chùa Vĩnh Ninh có thu nhận người thì hãy để chính bọn họ giao người ra đây cho thỏa đáng.

Ta đứng ở trong sân trước chờ đợi, chờ một lúc lâu mới thấy có người từ phía xa xa đi tới. Không giống chủ trì chùa Vĩnh Ninh, nhìn giống như một nữ nhân, không, không đúng, phải nói là một vị ni cô. Áo cà sa màu xám không che giấu được điểm đặc thù của phái nữ.

Trên đầu vị ni cô này đã sớm cạo sạch tóc, trên mặt lại treo một cái khăn, che hơn nửa gương mặt.

Như Ý rất lo lắng, ở bên cạnh "a" một tiếng.

Vị ni cô kia đứng cách ta rất xa, hai tay chắp trước ngực khom người về phía ta.

"Lý Uyển Ninh!" Ta thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Nữ nhân này cho dù khoác áo cà sa, cạo tóc trên đầu thì ta cũng có thể nhận ra nàng ta là Lý Uyển Ninh. Suýt chút nữa ta đã quên mất, ba tháng trước nàng ta xuất gia ở chùa Vĩnh Ninh, hơn nữa còn là do A Nam sắp xếp.

"A di đà Phật, vị sư chủ này, bần ni chưa từng gặp qua sư chủ."

"Bớt lời đi!" Ta nhanh miệng, đồng thời cười nhạt coi thường: "Là ngươi đã giấu A Nam đi?"

Ta là một kẻ phàm tục, không thể giả bộ được vẻ thành kính. Huống hồ nàng ta gặp ta cũng che gần hết mặt, ta đối với nàng ta sớm đã không có tình cảm gì, nàng ta như thế nào cũng không liên quan gì đến ta.

Lý Uyển Ninh vẫn chắp hai tay trước ngực như trước: "Không trách mắng không giận dữ, đây mới là bản lĩnh cao cường."

Quả nhiên Lý Uyển Ninh vốn dĩ không thích hợp với ta. Nói chuyện với ta như vậy, làm sao ta có thể hiểu được?

Ta nghĩ: "Lão già chủ trì kia lại dám trốn đi không ra gặp ta, chùa Vĩnh Ninh dám che giấu người của ta không chịu giao ra, có tin ta có thể hủy chùa Vĩnh Ninh này thành mảnh vụn hay không?" Ta không chỉ là một kẻ phàm tục, mà còn là một kẻ độc ác đấy.

Hiện tại Lý Uyển Ninh có bản lĩnh hơn nhiều so với lúc ở bên cạnh ta, nghe ta nói chuyện như vậy nhưng cũng không hề tỏ ra sợ hãi chút nào.

"A di đà Phật, tội lỗi." Nàng nói.

"Lý Uyển Ninh, ngươi tránh qua một bên đi." Ta nói, "Hoặc là giao A Nam ra, hoặc là gọi Diệu Thông ra, ta không nói chuyện với ngươi."

"Yêu ghét không dễ dàng buông bỏ, tình cảm là nguồn gốc sâu xa của mọi thứ trên đời."

Ta nghe không hiểu, cũng không nhịn thêm được nữa, ta đã bỏ qua cho Lý Uyển Ninh, nàng ta vẫn còn chưa rõ ràng sao? Ta bỏ qua cho nàng, là bởi vì ta yêu A Nam, ai cần nàng ta nhiều chuyện làm gì.

Ta phất tay một cái, mấy hộ vệ ta dẫn theo như sói như hổ liền xắn tay áo lên chuẩn bị xông tới, định lật tung toàn bộ ngôi chùa Vĩnh Ninh này. Vừa nhìn đã thấy ta muốn phá hoại mảnh đất thanh tịnh này.

"Chờ một chút! Hoàng thượng muốn tìm tỷ tỷ phải không?" Xa xa truyền tới một giọng nói trẻ con. Chỉ trong chốc lát, bóng dáng nho nhỏ của Huyền Tử từ dưới mái hiên chạy ra: "Hoàng thượng muốn tìm tỷ tỷ, cần gì làm khó mấy người xuất gia này."

Ta thấy A Qua vốn ngờ nghệch chậm hiểu cũng xuất hiện phía sau Huyền Tử.

Huyền Tử nhỏ người nhưng nhanh trí, thấy ta chú ý tới hắn, hắn liền xách cây cung nhỏ đi từng bước thong thả, không nhanh không chậm tiến tới trước mặt ta.

Lý Uyển Ninh vừa chắp tay trước ngực, vừa niệm một tiếng: "A di đà Phật."

Ta tóm Huyền Tử bằng một tay, kéo đến trước mặt: "Rốt cuộc cũng tìm được các ngươi rồi, tỷ tỷ của ngươi đâu?" Tiểu nữ tử A Nam này, quả nhiên là tìm tới nương nhờ cửa Phật.

Ánh mắt của Huyền Tử lóe lên: "Tỷ tỷ không ở đây." Nói xong thì cái miệng nhỏ mím chặt, thể hiện rằng hắn sẽ không nói thêm cái gì nữa.

Ta nhin A Qua một chút, A Qua cũng chỉ lo cúi đầu.

Ta suy nghĩ một chút: "Có tin ta thật sự sẽ phá bỏ chùa Vĩnh Ninh hay không?"

"Chùa Vĩnh Ninh có tội tình gì sao? Dĩ vô đạo phạt hữu đạo*, chắc chắn sẽ để mất lòng dân, về sau còn có thể trách ai?" Con mắt Huyền Tử đảo một vòng.

* Lấy cái vô lý để chèn ép cái có lý

Trong lúc nhất thời ta á khẩu không trả lời được, đồng thời cũng cảm thấy tức giận. Những thứ này vốn là ta dạy Huyền Tử, lúc này lại để hắn đến giáo huấn ta!

Lý Uyển Ninh đứng một bên, lại một hồi "a di đà Phật".

Ta cắn răng một cái: "Vậy hai người các ngươi theo ta hồi cung trước." Ta có thể không phá chùa Vĩnh Ninh, dù sao thì ta dẫn Huyền Tử đi, A Nam chắc chắn sẽ không thể không xuất hiện. Huyền Tử chính là sinh mạng của nàng, cho dù thế nào A Nam cũng sẽ không bỏ lại đệ đệ bảo bối này.

Huyền Tử vừa nghe ta nói như vậy, đột nhiên từ trước mặt ta lùi về sau mấy bước: "Không đi!" Đồng thời nắm chặt cây cung nhỏ của hắn.

Ta vừa bực mình vừa buồn cười, Huyền Tử chỉ là một thằng nhóc mới lớn, công phu được bao nhiêu cơ chứ, cho dù có rèn luyện thêm một thời gian nữa cũng không bằng một phần mười của ta, hiện giờ lại muốn chống lại ta, thật là tính khí ngang bướng như tỷ tỷ của hắn.

Ta dùng một tay kéo tên tiểu tử này trở lại, bất chấp hắn giãy giụa như thế nào: "Uổng công ta đối tốt với ngươi." Ta nói: "Dạy ngươi học binh thư, dạy ngươi dùng kiếm, đều là uổng công dạy dỗ rồi." Ta gầm nhẹ với tên tiểu tử này, nói hắn là em vợ của ta, nhưng ta đối với hắn không kém gì đệ đệ ruột của mình, thậm chí còn tốt hơn cả đệ đệ ruột, lúc trước ta cũng chưa từng dạy đệ đệ của mình đọc sách.

Những lời này, Huyền Tử chắc chắn hiểu được, hắn nhăn mặt: "Hoàng thượng phải đối xử tốt với tỷ tỷ mới được."

Hắn lại đâm trúng chỗ đau của ta, ta lập tức hoàn toàn yên lặng. Ta không muốn tiếp tục dây dưa với một đứa bé như vậy nữa, chỉ nhẹ nhàng ném hắn cho thân vệ của ta: "Chăm sóc tiểu tử này cho tốt." Ta ra lệnh, chuẩn bị tự mình ra tay lục soát chùa Vĩnh Ninh.

"Hiền phi thật sự không có ở đây." A Qua vẫn luôn yên lặng rốt cuộc đã lên tiếng: "Hiền phi để cho chúng nô tỳ đến nương nhờ các nhà sư, còn chính Hiền phi không biết đã đi nơi nào. Hiện giờ nô tỳ cũng rất lo cho Hiền phi." A Qua nói đâu ra đấy: "Hiền phi nói, nàng có một chuyện không rõ, muốn đi điều tra."

Trong nháy mắt, ta lập tức mờ mịt, nhìn dáng vẻ A Qua không giống như đang nói đùa. Hơn nữa ta cũng biết nàng ta là người đàng hoàng, chắc chắn sẽ không nói đùa. Nhìn qua tình hình này thì A Nam thật sự không ở trong chùa Vĩnh Ninh. Vậy thì nàng đang ở nơi nào mới được?

"Hình như có liên quan đến chuyện lần trước trong rừng mai. Nô tỳ nghe Hiền phi nói không thể để bị nữ nhân kia đánh một cách vô ích." A Qua quả nhiên không phải là ngu ngốc, nàng ta chẳng qua là thật thà mà thôi.

Vừa nghe A Qua nói như vậy, ta đột nhiên tỉnh táo, A Nam quả nhiên là chưa từng an phận, nàng thật sự có chuyện, cũng không phải chỉ là muốn tránh ta. Nhưng nàng đang bận chuyện gì chứ? Nàng có biết hiện giờ bất kể nàng làm gì cũng rất nguy hiểm hay không?

Lúc này không biết Như Ý từ đâu chui ra, đảo quanh một vòng rồi quay trở lại, ta cẩn thận quan sát ánh mắt của hắn. Vội vàng nháy mắt ra hiệu cho hắn nói.

Như Ý ghé sát vào bên lỗ tai ta: "Mính Hương tiên sinh đuổi theo đến chùa Vĩnh Ninh xin gặp."

"Mau truyền tới!"

Ta bỏ lại Lý Uyển Ninh, lập tức xoay người đi ra bên ngoài. Đặng Hương vốn là người không có chuyện chắc chắn sẽ không tìm đến, nhất định là hắn đã có tin tức gì đó của A Nam.

Đặng Hương vẫn như cũ, dắt theo ngựa của hắn, không nhanh không chậm đi vào trong chùa Vĩnh Ninh.

Ta nghênh đón, không chút khách khí: "Ngươi tìm được A Nam rồi sao?"

Đặng Hương nhìn quanh một chút: "Chỗ này không tệ. Sao hoàng thượng lại tìm đến đây? Chẳng lẽ là đột nhiên nổi lòng hướng Phật?"

"Bớt vòng vo đi!" Ta biết hắn không buông tha bất cứ cơ hội vào để châm chọc ta.

Đặng Hương cười: "Nếu như A Nam đã xuống tóc, hoàng thượng định làm gì?"

"Không sao cả, vẫn sẽ bị ta bắt hồi cung, để cho nàng đàng hoàng nuôi lại mái tóc dài." Ta hết sức ngang ngược.

Chỉ cần A Nam vẫn còn sống, cho dù nàng có xuất gia hay không, cho dù là bị bệnh, bị thương, tàn tật, đối với ta mà nói cũng không có gì thay đổi. Chỉ cần tìm được nàng, ta chắc chắn sẽ giữ nàng thật chặt, nàng đừng hòng rời đi lần nữa. Chỉ là xuất gia thì làm sao có thể làm khó ta?

Đặng Hương lắc đầu, cười một tiếng quái dị: "Quả nhiên là bậc đế vương thiên hạ, quả nhiên là có khí phách!" Trong lời ca tụng của hắn còn kèm theo cả ý châm chọc: "Vậy hoàng thượng hãy mau đi di, A Nam lại muốn gây chuyện rồi. Hiện giờ cục diện giằng co, nếu hoàng thượng còn không đi, lỡ may kinh động đến Phùng gia thì chắc chắn sẽ nháo thành chuyện lớn."

Ta sợ hết hồn: "A Nam đang ở đâu?"

"Đi theo ta!" Đặng Hương nói, quay người leo lên lưng ngựa, lại quay đầu nhìn ta hơi có ý cười.

Ta chỉ hơi sững sờ, không hề chậm trễ sai người dắt ngựa đến. Chỉ cần là chuyện của A Nam, làm sao ta có thể trì hoãn.

Ta dẫn theo cả người lẫn ngựa đi theo Đặng Hương, một mạch đi về hướng trở về hoàng thành. Trong lòng ta nghi ngờ, chẳng lẽ A Nam vẫn ở loanh quanh gần hoàng thành? Tại sao ta tìm khắp cả thành suốt một đêm cũng tìm không thấy?

Đặng Hương dừng ở một ngõ hẻm cách hoàng thành không xa, hắn ra dấu với ta, dẫn đầu xuống ngựa.

Ta vội vàng xuống ngựa theo hắn, đồng thời ra hiệu cho toàn bộ tùy tùng của ta án binh bất động.

Đây là một ngõ nhỏ bình thường, nhưng lại gần với Lạc Thủy. Chỗ này có chút giống với chỗ bên sông Tần Hoài của thành Kim Lăng, ban ngày càng bình thường thì ban đêm càng náo nhiệt. Ta giương mặt lên, nhìn thấy trước cửa một hộ gia đình có treo một chiếc đèn lồng liền biết đây là nơi nào. Lúc này vẫn còn quá sớm, không phải là thời gian làm ăn, trong ngõ nhỏ nhà nào cũng đóng chặt cửa. Xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng.

Đặng Hương dẫn ta đi sâu vào trong ngõ nhỏ, đi thẳng tới trước mặt một cánh cổng lớn. Hắn đứng lại, hướng về phía trước lẩm bẩm cái gì đó.

Ta nhìn quanh, đây cũng là một ngôi nhà đẹp đẽ, mặc dù không rộng lớn như phường Trường Xuân nhưng cũng không phải là quá đơn sơ mộc mạc. Hiện giờ ngôi nhà này cũng đóng chặt cửa y như những ngôi nhà khác xung quanh, nhưng ở phía trước cổng có một cỗ xe lừa nho nhỏ đậu lại. Tuy rằng cỗ xe nhỏ nhưng được trang trí bằng lụa vàng óng ánh, vừa nhìn đã biết không phải xe nhà bình thường. Mái che bên ngoài có treo một cái đèn lồng giấy màu trắng, phía trên viết chữ màu đen: Trường Xuân.

Phường Trường Xuân sao? Ta nhất thời nghi ngờ, không hiểu chuyện này có quan hệ gì với A Nam. Lại thấy Đặng Hương đi thẳng tới trước cỗ xe lừa, nhìn khắp cảnh vật vắng lặng xung quanh, lặng lẽ vén rèm che lên, nhăn mũi, ý bảo ta và hắn cùng ngửi thử.

Ta ngửi được thứ mùi này, giống như nghe ra có chuyện gì. Quả nhiên tiểu yêu nữ A Nam này lại giở trò rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Gió, Hothao, Hoàng Nhất Linh, TTripleNguyen, antunhi, xichgo, yennhi0205
     
Có bài mới 31.12.2017, 08:45
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 416
Được thanks: 1397 lần
Điểm: 25.41
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 52
Chương 125

Kỹ nữ trong thành Lạc Kinh có đến cả ngàn người, tú bà của kỹ viện này đến kỹ viện khác cũng không phải là chuyện lạ. Dù sao bọn họ cũng là người làm cùng nghề, thường xuyên liên lạc trao đổi với nhau cũng là chuyện dễ hiểu.

Nhưng nếu như vị tú bà này là mặt dày đến đòi người thì có chút kỳ quái.

Lúc Đặng Hương dẫn ta vào phòng khách thì tình cảnh mà chúng ta nhìn thấy suýt chút nữa đã khiến cho ta và Đặng Hương sợ hãi kêu lên.

Ta và Đặng Hương kiên nhẫn gõ cửa, tiếng gõ lớn đến mức giống như là nếu đối phương không ra mở cửa, chúng ta sẽ phá cửa đi vào. Người gác cửa vừa mở he hé cánh cửa vừa liên tục kêu khổ: "Các cô nương cũng vừa mới ngủ thôi. Hôm nay là chuyện gì đây, nhà chúng ta cũng chỉ là một gánh hát, cũng phải có thời gian nghỉ ngơi, chư vị đại thần cũng không thể làm phiền chúng ta như thế."

Tay Đặng Hương phẩy phẩy, đẩy người mở cửa rồi bước vào: "Chúng ta tìm tú bà phường Trường Xuân." Vừa nói vừa xông vào. Trên mặt hắn tươi cười, người cũng nho nhã, nhưng khí thế kia chính là không chịu giải thích cho người ta.

Tuy ta có chút ngượng ngùng nhưng vẫn phối hợp với Đặng Hương chen vào trong.

Trên mặt người gác cửa gần như muốn rơi lệ: "Chẳng biết tại sao hôm nay Lý ma ma của phường Trường Xuân lại tới cửa, vị Bồ Tát sống khó đối phó này còn chưa đủ, lại còn kéo thêm hai vị công tử tới giúp đỡ sao? Chúng ta cửa nhỏ nhà nghèo không chiêu đãi nổi chư vị đại thần."

Tên gác cửa này thật ồn ào, ta dùng một tay đẩy hắn ra, liền xông thẳng vào trong phòng khách. Động tác thô lỗ hơn nhiều so với Đặng Hương. Tên gác cửa bị ta đẩy suýt ngã.

Đến lúc ta xông vào trong phòng khách, thứ đầu tiên ta nhìn thấy chính là A Nam mà ta không thể tưởng tượng nổi, không, không đúng, thật ra thì ta nhìn thấy là Lý phu nhân đang mất hồn mất vía.

Ta và Đặng Hương đều bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ.

Ngồi ở vị trí chủ tọa giữa sảnh chính là một nữ nhân, tuổi tác không rõ, trang điểm rực rỡ, lộ nửa ngực, quyến rũ như không có xương. Lấy ánh mắt của ta khi vừa nhìn thấy thì có thể khẳng định, kia chính là Lý phu nhân yêu hình quái trạng của phường Trường Xuân.

Cũng may trước đó Đặng Hương đã để ta ngửi thấy mùi ngoài chiếc xe lừa kia, mùi trong xe không phải là mùi hoa đào ngọt ngào mà là mùi lan đặc biệt của A Nam. Ta ở cùng A Nam đã lâu, đã rất quen thuộc với mùi vị trên người A Nam. Lý phu nhân giống như Phùng Yên Nhi, uống hoa đào lộ giữ gìn nhan sắc, trên người đều là mùi hoa đào từ xa đã có thể ngửi thấy.

Mà lúc này, ta cũng không ngửi thấy thứ mùi khiến người ta chán ghét kia, nếu như không cẩn thận phân biệt thì gần như cũng không thể ngửi thấy mùi lan trên người A Nam. A Nam ở trước mắt, giống như là đã bọc vào người lớp da quái vật của Lý phu nhân, cũng khó trách ta cảm thấy khó có thể tiếp nhận.

Thật ra thì, nếu như nhìn kỹ cũng có thể nhìn ra được Lý phu nhân là do A Nam giả trang. Bởi vì khi ánh mắt A Nam lướt qua, vẻ sắc bén trong ánh mắt kia không cách nào che giấu được. Lúc này A Nam nhìn thấy ta và Đặng Hương đột nhiên xuất hiện ở trước mắt nàng, nàng lập tức nháy mắt một cái, lát sau trợn mắt lên, lại vụng về liếc mắt lần nữa.

Ta len lén cười.

Vẻ già nua của Lý phu nhân hiện rõ trong ánh  mắt, nhưng ánh mắt của A Nam tuyệt đối không già.

Cuối cùng, A Nam hung hăng trợn mắt nhìn Đặng Hương một cái. Đương nhiên là oán giận Đặng Hương vì đã dẫn ta tới đây.

Đặng Hương giả bộ như không nhìn thấy A Nam trợn mắt. Hắn lịch sự khom người về phía A Nam, bày ra dáng vẻ nghiêm trang: "Ma ma, theo chúng ta trở về đi thôi, trong phường Tiểu Đào Hồng đột nhiên bệnh nặng, xin ma ma trở về xem xét một chút."

"Ta cũng không phải là đại phu, nàng ta bị bệnh thì tìm ta trở về có ích gì?" A Nam tức giận, ánh mắt xinh đẹp đưa qua đưa lại giữa ta và Đặng Hương: "Ai cho phép hai người các ngươi tới đây nhiều chuyện, Tiểu Đào Hồng bị bệnh thì mời đại phu, chết thì kéo ra ngoài chôn. Chỉ có chút chuyện cỏn con này cũng tới tìm ta!" Vừa nói còn vừa học dáng vẻ của Lý phu nhân liếc mắt đưa tình với hai người đàn ông chúng ta.

Lại khiến ta tức giận. Liếc mắt đưa tình với ta thì thôi, lại còn làm vậy với Đặng Hương! Lại dám như thế nữa!

Lúc này ánh mắt của ta đã sớm dừng trên ngực A Nam, thế mà nàng lại dám! ... Lại dám học theo Lý phu nhân kia, cố ý mở nửa vạt áo, lộ ra một đoạn ngực tuyết trắng! Như vậy chẳng phải đều bị người ta nhìn thấy hết hay sao! Lại dám như vậy!

Dường như A Nam cảm nhận được ánh mắt của ta, nàng cúi thấp đầu, lập tức hiểu ra, oán giận trừng ta một cái, ngồi thẳng lên một chút, lại dùng tay che váy: "Vị công tử này, ngươi là ai, ta không quen biết ngươi!" Rõ ràng trong mắt A Nam đều là vẻ bất mãn đối với ta, nhưng trên mặt nàng lại nặn ra một nụ cười hời hợt y như Lý phu nhân, nàng giả bộ vuốt vuốt bộ móng tay dài, nhìn ta hỏi: "Chẳng lẽ ngươi cũng là một con rùa đen* giống như vị công tử tuấn tú này, tìm đến phường Trường Xuân của ta?"

* rùa đen: chỉ những người đàn ông bị cắm sừng

A Nam mắng Đặng Hương lại mắng sang cả ta. Suy nghĩ một chút thì ta chính là phu quân của nàng, nàng lại còn dám như vậy!

Mà đến lúc này ta mới phát hiện ra mình ăn nói vụng về: "Ta..." Hiển nhiên là không biết đáp lại như thế nào.

"Ma ma đừng vội nói đùa." Ngược lại Đặng Hương lại kiềm chế rất tốt, tiểu tử này trước giờ vẫn luôn ôn tồn nho nhã, lúc này đương nhiên vẫn giữ được bình tĩnh, dáng vẻ giống như là không hề tức giận chút nào: "Nguyên công tử đây là khách của Mạc ma ma, cũng rất có hứng thú với mấy cô nương xinh đẹp của ma ma, ma ma phải tiếp đãi thật tốt đấy. Cho nên, Lý ma ma tốt nhất là nên theo chúng ta trở về đi thôi."

Đặng Hương nhanh mồm nhanh miệng cũng không phải là tốt lành gì. Uổng cho hắn là một văn nhân nho nhã.

"Không được!" A Nam dứt khoát cự tuyệt: "Ta phải ở đây chờ ma ma trở về cho ta một câu trả lời thỏa đáng mới có thể rời đi." A Nam kiên định ngồi ở trên ghế, không hề có ý định rời đi.

Trong đầu ta không khỏi nghĩ đến, có nên kiên quyết kéo tiểu bảo bối này trở về hay không.

Nhìn Đặng Hương một chút, dường như hắn không có ý định phối hợp với ta, chỉ nhìn A Nam, dường như có tâm sự gì, ta cũng không thể một mình tự quyết được.

"Lý ma ma, ta cũng đã nói với ngươi rất nhiều lần, ngươi nói xem,  coi như năm xưa đứa bé kia là gửi nuôi ở nơi này thì cửa hàng này cũng đã đổi chủ nhiều lần. Chuyện hơn hai mươi năm trước, gọi một người mới như ta đến hỏi chuyện thì làm sao có thể rõ ràng được! Ta không có cách gì để cho ngươi một câu trả lời xác đáng, ngươi cứ hỏi đi hỏi lại như vậy để làm gì?"

Một người phụ nữ trung niên từ phía sau đi vòng ra ngoài, trên người mang theo một mùi thơm kỳ quái, hoàn toàn che lấp mùi hoa lan nhàn nhạt trên người A Nam. Hiển nhiên là nàng ta đã nấp ở đằng sau quan sát được một lúc rồi.

Cách tô son điểm phấn của nữ nhân này có chút giống Lý phu nhân, đáng tiếc là khuôn mặt khác biệt hoàn toàn, nếp nhăn trên mặt không nói làm gì, ngay cả những vết lốm đốm cũng không che giấu được.

Ta giật mình, nhìn tuổi của nữ nhân này, chuyện hơn hai mươi năm trước sao? Dường như nàng ta có biết. Ít nhất thì A Nam vừa nói như vậy tức là trước đây Lý phu nhân đã từng tới nơi này hỏi chuyện, chẳng lẽ nơi này chính là kỹ viện mà trước đây Lý phu nhân gửi con trai nhờ nuôi giúp? Hiện giờ chẳng phải là mẹ con Lý Dật đã sớm đoàn tụ, A Nam còn tới đây làm gì?

A Nam trừng mắt: "Ai hỏi ngươi chuyện hơn hai mươi năm trước? Bây giờ ta tới là để hỏi chuyện bảy năm trước." Mắt của nàng nhìn thẳng về phía trước, đương nhiên cũng bắt chước ánh mắt yêu mị của Lý phu nhân: "Bảy năm trước, cô nương chủ bài ở nơi này của các ngươi là Doanh Yến Nhi, một ngày trước sơ long* thì đột nhiên bị người ta chuộc thân. Hôm nay ta tới là để hỏi, người chuộc thân cho nàng ta là ai?"

* Vào thời xa xưa, các kỹ viện sẽ nuôi các cô gái trẻ từ khi còn nhỏ, những cô gái này lớn lên sẽ được công bố ra trước khi "tiếp khách" lần đầu tiên. Việc lựa chọn khách làng chơi cho lần đầu tiên của cô gái này được gọi là "sơ long"

Chỉ trong nháy mắt đó, suy nghĩ của ta có chút hỗn loạn, dường như thấy được một tia sáng yếu ớt giữa mây mù. Ta dường như đã hiểu ra cái gì, rồi lại giống như càng mơ hồ hơn, mây mù càng lúc càng che lấp suy nghĩ của ta.

Tú bà kia còn chưa mở miệng.

A Nam lại cười lạnh, ác ý gảy gảy bộ móng tay sắc nhọn kia: "Ta khuyên ma ma chớ mượn cớ này nọ trước mặt ta. Ta đã sớm nghe qua, bảy năm trước bán Doanh Yến Nhi kia đi là nơi này của ngươi! Ngươi lại còn đánh bạc được rất nhiều tiền, mua được tiểu viện này, còn có thể phát triển nó thành quy mô rộng lớn như ngày hôm nay. Nghe nói Doanh Yến Nhi của nhà ngươi dáng vẻ thướt tha nhẹ nhàng như chim én, giỏi ca múa, đặc biệt là kỹ năng múa được xưng là độc bộ thiên hạ. Vì để kiếm khách sơ long cho nàng ta, ngươi gửi thư từ khắp thành Lạc Kinh, hết sức khoe khoang kỹ năng múa của nàng ta. Nhưng chuyện ập lên đầu, mấy kẻ lãng tử vốn theo đuổi nàng ta như ong bướm lại bị hụt một vố. Vị cô nương Doanh Yến Nhi kia bị người ta mua đi ngay trước ngày nàng ta chính thức tiếp khách. Vì thế, ngươi đứng ở vị trí chủ nhà, buộc phải đứng ra tạ lỗi với khách làng chơi."

Chuyện bảy năm trước cách hiện tại cũng không lâu lắm. Năm đó ta mười bảy mười tám tuổi, chính là bằng với độ tuổi của Đặng Vân bây giờ. Chính là vào năm đó, ta quen Phùng Yên Nhi đang tuổi cập kê. Không tới một năm sau, ta thành thân với nàng ta.

Ta đã biết A Nam đang hỏi cái gì.

Vị tú bà kia lúng túng cười khan hai tiếng, nhưng cũng không phủ nhận: "Lý ma ma ngươi thăm dò cũng kỹ càng thật." Nàng ta nói: "Đúng là như thế, ta còn có thể nói gì đây? Ta cũng giống ngươi, cũng chỉ là lăn lộn giữa khói hoa mà kiếm cơm ăn, chuyện như vậy, đã làm rồi thì coi như là chuyện cũ mà bỏ qua. Đừng nói tới năm đó ta không hỏi thăm lai lịch của vị khách quan kia, cho dù ta có biết thì bây giờ ta cũng tuyệt không dám lắm mồm. Quy củ trong nghề thế nào, Lý ma ma đương nhiên còn rõ ràng hơn ta, chuyện ta làm vốn chỉ là chút mánh khóe, biết nhiều cũng không tốt."

Trong lời nói của người này có ý ca tụng, lại cũng có ý uy hiếp.

A Nam vẫn biếng nhác dựa người vào ghế như cũ, móng tay dài gõ lên mặt ghế, trên mặt như cười như không nhìn vào tú bà kia. Nụ cười như thế của Lý phu nhân, thoạt nhìn đã thấy có chút dáng vẻ ma mị, A Nam bắt chước có tới năm phần giống.

Vị tú bà kia xem ra hết sức chột dạ: "Lão thân hiểu." Nàng ta nói: "Đúng vậy! Đứa bé trai mà lúc trước ngươi từng tìm đúng là có quan hệ rất tốt với Doanh Yến Nhi, nhưng đó cũng chỉ là chuyện lúc còn nhỏ, không thể coi như thật. Huống hồ đã qua mấy năm rồi..." Nàng ta nhìn A Nam một cái: "Lý ma ma là vì đứa bé kia mà tới đây tỏ vẻ bất bình sao? Nhưng bọn họ đều là ta tốn tiền nuôi lớn, ta muốn làm sao với bọn họ thì làm, đây cũng không phải lỗi của ta."

Ngón tay A Nam khẽ nhúc nhích, một bức tranh nhỏ trong tay nàng đột nhiên được mở ra: "Đây chính là Doanh Yến Nhi phải không?"

A Nam hỏi rất đột ngột, ngay cả ta cũng có chút ngạc nhiên.

Ta cũng thừa cơ liếc mắt nhìn một cái, dường như cũng không giật mình lắm, người trong bức tranh chính là Phùng Yên Nhi. Nói thật, đến lúc này, cho dù là xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ không quá kinh ngạc.

Vị tú bà kia híp mắt tiến lại gần, liếc mắt nhìn, chỉ là yên lặng cười, rõ ràng là thừa nhận.

A Nam thu lại bức họa vẽ Phùng Yên Nhi rồi đứng lên, sửa sang lại y phục: "Ma ma sớm thẳng thắn như vậy là tốt, cũng không uổng công ta ngồi đây chờ lâu như vậy. Vậy ta cũng không quấy rầy ma ma nữa." Nàng nói, đồng thời liếc ta một cái, trong ánh mắt lộ ra vẻ chế giễu: "Hôm nay coi như ta được mở rộng tầm mắt, nữ nhi của ma ma thật là tốt! Ta thật là lấy làm xấu hổ. Có lẽ phường Trường Xuân kia của ta cũng không cần mở tiếp nữa." Nàng nói.

Nói xong thì người cũng muốn rời đi.

Trong lòng ta âm thầm thở ra một hơi, thật tốt, chỉ cần A Nam có thể toàn thân rời đi là tốt rồi, phải biết A Nam ở đây giả mạo Lý phu nhân cũng không phải là chuyện đùa, nếu như bị Lý phu nhân thật sự biết, sợ là sẽ gây ra một trận sóng to gió lớn. Ta còn chưa có tin tức từ phía nam, lúc này chưa muốn cùng người ta trở mặt.

"Lý ma ma xin dừng bước." Lúc này vị tú bà kia lại không để cho A Nam dễ dàng thoát thân.

"Hôm nay Lý ma ma tới đây rất kỳ lạ, lão thân không thể không hỏi kỹ một chút." Nữ nhân kia cười khan, nói: "Trước kia Lý ma ma năm lần bảy lượt tới đây hỏi thăm một gã sai vặt cũng đã kinh động đến một vị khách quyền quý mà lão thân không rõ lắm, hôm nay lại tới hỏi chuyện bí mật bảy năm trước, lão thân không thể không đắc tội." Nói xong, tú bà kia vỗ tay một cái, cao giọng hướng ra bên ngoài kêu: "Giữ Lý ma ma ở lại dùng trà."

Trong lòng ta trầm xuống, nhìn qua thì chuyện không ổn rồi. Nhìn sang Đặng Hương, Đặng Hương cũng dùng ánh mắt đề phòng nhìn khắp nơi.

Ta cẩn thận lắng nghe, dường như nghe được tiếng bước chân ngoài hành lang. Không phải là một hai người mà là tới tận hơn mười người. Chuyện đã bại lộ, chúng ta cũng không che giấu được nữa.

Ta liếc mắt nhìn A Nam một cái, nhìn thấy A Nam nắm chặt tay thành nắm đấm, giấu trong tay áo. Ánh mắt quật cường của nàng như thể muốn nói: Ta gây chuyện thì ta giải quyết.

Tiểu bảo bối này vĩnh viễn không hiểu trời cao đất rộng là gì, cũng không hiểu phải tránh nguy hiểm, nàng biết chuyện nàng sắp đối mặt là chuyện liên quan đến máu người sao? Những tên kia ngay cả đầu ta cũng dám chặt, diệt một nhà Nguyên gia chúng ta cũng dám, còn có chuyện gì là không làm được?

Ta hung hăng trừng mắt với A Nam một cái, lại nói A Nam mềm lòng, chưa bao giờ thật sự giết người, mà dùng độc dược ở đây, sớm muộn gì cũng lộ ra người lần trước liên lạc lấy độc có liên quan đến cung Trường Tín. Huống hồ ta và Đặng Hương không dịch dung, cho dù đối mặt với những người đó cũng không thể đánh.

Ta nhìn Đặng Hương một chút, Đặng Hương cũng nhìn ta, lúc này ở đây, chỉ có một cách có thể hoàn toàn thoát thân, ta nghĩ tới, Đặng Hương cũng nghĩ tới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Gió, HNRTV, Hothao, Hoàng Nhất Linh, R.Quinn, TTripleNguyen, Tiramisu Leo, antunhi, châulan, nary87, xichgo, yennhi0205
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chibixinhxinh_1991, hivan và 294 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

6 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.