Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 

Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

 
Có bài mới 21.12.2017, 15:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 249
Được thanks: 1131 lần
Điểm: 40.74
Có bài mới Re: [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên [Tuyển editor] - Điểm: 44
Chương 76: Phụ tử đối đầu

Lúc này trời đã sáng trưng, trong thiên lao của Tông Nhân phủ, Âu Dương Mặc Thần ngủ đẫy giấc rồi mới thức dậy, vừa rửa mặt xong thì Hắc Ưng mang theo quần áo thay mới được là gập cẩn thận lấy từ Thần Vương phủ đến, kính cẩn dùng hai tay giơ lên cao, tiện đà phủi sạch hai tay của chủ tử sau khi mặc xong.

Âu Dương Mặc Thần thay cẩm bào màu đen xong, quản sự trong phòng giam bưng đồ ăn sáng vào đặt ở trên bàn rồi lui ra ngoài, Âu Dương Mặc Thần liếc tới chiếc đũa mà quản sự phòng giam vừa đụng phải, nhăn mày, ngay lập tức căn bệnh ưa sạch sẽ phát tác, dùng nước trà nóng cọ rửa nhiều lần rồi mới miễn cưỡng sử dụng.

“Chủ tử, theo như phân phó của người, toàn bộ người nhà của võ tướng đã được thu xếp ổn thỏa, sự kiện chúng võ tướng đệ đơn từ chức ngày hôm nay cũng rất thuận lợi.” Âu Dương Mặc Thần dùng đồ ăn trong khi Hắc Ưng thành thật khai báo lại tình hình triều đình ngày hôm nay.

Âu Dương Mặc Thần nghe xong gật đầu, lại húp vài ngụm cháo nhỏ sau đó đặt xuống rồi mới nói: “Tên kia có động tĩnh gì không.”

“Chủ tử, ngài thật sự là thần cơ diệu toán, không ngoài dự liệu của người, quả thật hoàng thượng sau khi hạ triều tức thì phái ám vệ tới từng nhà của những tướng quân đã từ chức, tiếc rằng bọn chúng lại vồ hụt, chắc giờ này hoàng thượng đang nổi cơn tam bành ở Càn Thanh cung đây.” Hắc Ưng báo lại cho chủ tử tin tức mà ám vệ nấp trong bóng tối tại từng phủ tướng quân đã báo về.

“Ông ta cũng không phải loại chủ nhân chỉ biết sinh hờn dỗi đâu, canh giờ không còn sớm nữa, ngươi về trước đi, trong khoảng thời gian này ngươi không cần về Ảnh các mà ở lại Vương phủ đi.” Âu Dương Mặc Thần quá hiểu Âu Dương Diệp, rủi ro tiềm ẩn lớn như vậy, sao ông ta bỏ qua được, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Hăc Ưng vừa định nói một ít kính ngữ cáo biệt với Âu Dương Mặc Thần, chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập cách đó không xa truyền đến, nghe tiếng bước chân nặng nề mà gấp gáp, hơn nữa tiếng bước chân vô cùng hỗn loạn, xem ra người đến không có ý gì tốt đẹp, mà hắn lại đang mặc đồ đen cả người, dở mà bị bắt gặp không chừng sẽ bị coi là có mưu đồ, giữa lúc Hắc Ưng còn đang hoảng loạn, Âu Dương Mặc Thần nhanh chóng cạy mở cửa sổ thông khí trong phòng giam, ra hiệu Hắc Ưng rời khỏi từ chỗ này.

Hắc Ưng nhún người một cái, nhảy ra ngoài thông qua cửa sổ trên vách tường bên phải, còn Âu Dương Mặc Thần sau khi Hắc Ưng rời khỏi, cố gắng dùng tay đóng vội cửa sổ lại, chẳng qua đúng lúc này tiếng bước chân dồn dập kia đã dừng lại bên ngoài phòng giam.

Lúc Âu Dương Mặc Thần quay đầu bắt gặp Âu Dương Diệp một thân long bào, liền lập tức xoay người đi không nhìn ông ta thêm nữa, mà chỉ phủi sách tro bụi bám trên tay, đổ nước ấm, rửa tay không biết bao lần, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Âu Dương Diệp.

Còn Âu Dương Diệp thì lại đánh giá bố cục phòng giam của Âu Dương Mặc Thần với phòng giam bên cạnh tạo thành một sự chênh lệch rõ ràng, phòng giam của Âu Dương Mặc Thần này hoàn toàn không giống với phòng giam của một tù nhân, đầy đủ mọi thứ, lư hương, lò sưởi, chăn đệm bằng gấm, không một hạt bụi, hơn nữa trên bàn nhỏ còn bày bộ ấm trà cùng với các loại trà quý giá, thoải mái như vậy, chẳng trách Âu Dương Mặc Thần chẳng kiêng nể gì mà đối đầu với mình.

“Đáng chết, Tông lệnh Tông Nhân Phủ Dạ Phong đâu?” Hoàng thượng Âu Dương Diệp thấy Âu Dương Mặc Thần không đếm xỉa gì đến mình, trút toàn bộ lửa giận lên người Dạ Phong.

“Hoàng thượng, Tông lệnh đại nhân vẫn chưa tới, nhưng mà, đoán chắc cũng sắp đến rồi, nô tài sẽ ra cửa chờ.” Quản sự Tông Nhân phủ toàn bộ xương cốt giống như mềm nhũn lắp bắp nói, nói năng có chút lộn xộn.

“Giờ này rồi còn chưa đến, lơ là công việc, hai người các ngươi đi ra ngoài cửa chờ cho ta, nhìn thấy Dạ Phong thì trói ngay rồi áp giải vào.” Âu Dương Diệp không nhìn thẳng vào quản sự Tông Nhân phủ, mà phân phó hai đại nội thị vệ đi theo mình.

“Sáng sớm đã bắt đầu chơi trò giết gà dọa khỉ, thú vị lắm hả? Nếu như ta là ngươi, ta sẽ rút ra được chút ít kinh nghiệm, Dạ Phong không phải gà chọi, ta cũng chẳng phải con khỉ, không có hơi sức đâu mà chơi đùa với ngươi.” Âu Dương Mặc Thần cười nhạo liếc qua Âu Dương Diệp, vừa đến đã tự làm loạn trận tuyến, càng già càng không biết lượng sức, trước đây hắn và ông ta còn có chút kiêng dè, bởi vì hắn còn xem ông ta là phụ thân, nhưng sau sự thay đổi đột ngột ngày hôm qua, hắn đã cắt đứt triệt để với ông ta.

Sắc mặt Âu Dương Diệp càng lúc càng khó nhìn, đối với châm chọc khiêu khích của Âu Dương Mặc Thần không nhịn được nắm chặt bàn tay, trong con ngươi phát ra tia sáng khát máu, hơi thở rét lạnh trên người tản mát khiến không khí xung quanh lại tăng thêm một chút lạnh lẽo.

“Âu Dương Mặc Thần, ngươi cho là trẫm không dám giết ngươi? Càn rỡ đến thế là cùng, ngươi chẳng có dáng vẻ gì giống đang ngồi tù cả, đòi hỏi đặc quyền, ăn ngon mặc đẹp, coi thường vương pháp Kim Hoa quốc, ngươi mượn lá gan của ai hả.” Âu Dương Diệp đứng ở ngoài song sắt phòng giam, nhìn Âu Dương Mặc Thần kiêu căng khó thuần, lòng bức bối kinh khủng.

“Ta là chịu án oan, làm sai chỗ nào? Thôi, đừng úp úp mở mở nữa, nói luôn mục đích chuyến này ông tới đây đi, ta tự mình biết mình, tất nhiên sẽ không cho rằng ông cố ý đến thăm đứa con rơi tự tay ông tống vào Tông Nhân phủ đâu.” Âu Dương Mặc Thần chẳng hề sẵn lòng dây dưa thêm nhiều cùng với Âu Dương Diệp, con ngươi sắc bén liếc nhìn Âu Dương Diệp.

“Võ tướng đệ đơn từ chức tập thể, chuyện này là do ngươi bày ra, trẫm muốn ngươi giao binh quyền và ấn soái, lập tức triệu hồi lại toàn bộ võ tướng, bằng không…” Âu Dương Diệp cố ý nhấn thật mạnh vào hai chữ ‘bằng không’, ý vị thâm trường nhìn Âu Dương Mặc Thần, không cần nói cũng biết ý nghĩa sau hai chữ ‘bằng không’ kia.

“Là ta bày ra thì sao hả? Muốn ấn soái và binh quyền, ta lập tức giao cho ông, nhưng muốn ta triệu hồi bọn họ, thật không tiện hoàng thượng ạ, làm không được, ông có cái ‘bằng không’ gì thì phóng ngựa qua đây đi.” Tính cách của Âu Dương Mặc Thần vốn là bướng bỉnh, sao có thể mặc người nhào nặn, còn muốn hù dọa hắn, trường hợp xấu nhất cùng lắm là giằng co giữa sống chết, dù sao hắn là độc thể, có thể chơi đùa gì với cái thân tàn này.

“Ngươi thật sự cho rằng trẫm không dám giết ngươi.” Bàn tay đang nắm chặt lại của Âu Dương Diệp bất ngờ bắn ra một chưởng phong xuyên qua song sắt phòng giam đánh về phía Âu Dương Mặc Thần, chiêu nào trong lòng bàn tay cũng mang theo sát ý chết người.

Âu Dương Mặc Thần thoải mái né tránh, nhìn chưởng phong lưu lại dấu vết mờ nhạt trên tường, vết tích mỏng nông đầy chế giễu, võ công Âu Dương Diệp chỉ đến thế là cùng.

“Chỉ bằng vào mấy chiêu khoa tay múa chân mà ngươi đã muốn lấy mạng của ta á, sư phụ dạy ta chưởng phong lúc mười tuổi còn mạnh hơn ngươi dùng cạn nội lực đấy, Âu Dương Diệp đừng ép ta, bằng không ta thật sự sẽ khống chế không nổi mà tự tay giết ngươi.” Cặp mắt Âu Dương Mặc Thần trở nên tối đen, hắn trốn hắn tránh đã là giới hạn của lòng khoan dung rồi.

Đương lúc bầu không khí giữa hai người căng thẳng, đại nội thị vệ áp giải Dạ Phong đang không ngừng la hét đi tới.

Mũ quan của Dạ Phong xộc xệch, hai tay bị đại nội thị vệ giữ chặt, cả người có chút chật vật, điều này khiến Dạ đại công tử vô cùng khó chịu.

“Bẩm hoàng thượng, đã dẫn Tông lệnh Tông Nhân phủ Dạ Phong đến.” Đại nội thị vệ áp giải Dạ Phong qua, một người đá vào chân Dạ Phong bắt gã quỳ xuống.

“Dạ Phong, ngươi thân là Tông lệnh Tông Nhân phủ, ngươi có biết tội của mình không.” Âu Dương Diệp trút toàn bộ lửa giận lên người Dạ Phong, Dạ Phong này được coi là con cháu thế gia thích chưng diện vô liêm sỉ nhất Kim Hoa quốc, nếu không phải vì Dạ Trọng, sao ông có thể giao Tông Nhân phủ cho cái tên hỗn trướng này.

“Hoàng thượng, thần không biết tội ở đâu?” Dạ Phong như bùn nhão, ỉu xìu trả lời, thường xuyên nhìn sang Âu Dương Mặc Thần, gã dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết tội của gã chính là không nên đối đãi quá tốt với Âu Dương Mặc Thần, chỉ là gã lại không nghĩ tới trên đời lại có người cha có thể giống như Hoàng thượng thật sự vô tình vô nghĩa tính kế chính con trai của mình.

“Tắc Nghiễm, đánh Dạ Phong ngay tại chỗ thật nặng, đánh tới khi hắn nhận ra lỗi thì thôi.” Lửa giận trong lòng  Dương Diệp càng dữ dội, một Tông lệnh Tông Nhân phủ nhỏ nhoi cũng dám giả bộ ngu ngơ ư, xem ra không đánh hắn trầy da tróc thịt thì không cạy được miệng của hắn.

Dạ Phong thấy lần này Hoàng Thường muốn ra tay thật, lập tức hoảng sợ, mà vị trong phòng giam kia vẫn cúi đầu pha trà uống, ta xin, sắp chết đến nơi rồi, vậy mà Âu Dương Mặc Thần ngươi vẫn điềm nhiên như không, mặc kệ cái mông của hắn nở ra mấy khóm hoa, chẳng có tình nghĩa chút nào a.

Âu Dương Diệp thấy tình hình như vậy rồi mà Âu Dương Mặc Thần vẫn không một tí hành động nào, giống như hắn là người ngoài cuộc, hắn chẳng tham dự bất cứ trò kịch nào, chứ đừng nói nhận lỗi cầu tình giúp Dạ Phong, ông ta biết đứa con bất hiếu này lạnh nhạt, nhưng lại không biết hắn còn vô tình hơn cả mình, là hắn nhìn thấu từng đường đi nước bước của ông, hay là hắn chẳng quan tâm đến cái gì cả.

“Đừng mà, Hoàng thượng lão bá, Dạ vương phủ chúng ta chín đời mới sinh ra một đứa con trai là ta, nếu người đánh ta thành bệnh, đoán chừng phụ vương ta ngày ngày sẽ đến trước Càn Thanh cung khóc vài trận, kỳ thật ta cũng không muốn làm ra mấy chuyện đại bất kính, cùng lắm là buông lỏng một chút, với cả hôm qua cũng là sinh thần của Thần ca ca, tốt xấu gì Thần ca ca cũng là người được mừng thọ, sao ta có thể ngược đãi hắn được? Thật ra phòng giam này lúc trước là phòng ngủ của ta, đôi lúc Tông Nhân phủ bận rộn, mưa to tuyết lớn, ta sẽ ở lại ngay đây, cho nên mới phá lệ để hắn ở chỗ này cho qua ngày sinh thần, như thế cũng đâu có gì là quá phận.” Trong đầu Dạ Phong nhanh nhạy vô cùng, thận trọng khoác lác chính bản thân mình lên, cộng thêm trải nghiệm sinh hoạt nhà tù cùng ăn cùng ở như phạm nhân, mặt khác cũng mượn cơ hội rũ sạch mọi liên quan.

Dạ Phong nổ như pháo rang đảo nghịch lại chuyện ngày hôm nay, Âu Dương Diệp trừng mắt nhìn gã, lửa giận trong lòng cũng chỉ đành phải kiềm chế không bùng phát, nếu như ông mượn cớ phòng giam Âu Dương Mặc Thần ở để đánh Dạ Phong thì đúng là ông không có lương tâm, huống hồ tên tiểu tử này lại còn kéo con cáo già Dạ Trọng ra trấn thủ.

“Còn đánh nữa hay không, nếu đánh thì ngài nhanh lên, không đánh thì rời đi, hoàng thượng trăm công nghìn việc, hạ mình tới đây, chịu không nổi.” Những lời này của Âu Dương Mặc Thần không thể nghi ngờ là đang hạ lệnh đuổi khách, từ lúc bắt đầu hắn đã biết màn hí kịch này của Âu Dương Diệp sẽ hát sai nhịp rồi, Dạ Phong là dòng duy nhất của Dạ vương phủ, ông ta không thể động vào, huống hồ cái miệng dẻo kẹo có thể nói dẹp thành tròn của tên tiểu tử Dạ Phong kia, coi như hắn được mở mang đầu óc.

“Âu Dương Mặc Thần, ngươi tốt nhất nên cố gắng kiểm điểm bản thân một chút, thu hồi lại mấy thứ mưu ma chước quỷ của ngươi đi, nhân tài ở Kim Hoa quốc ta xuất hiện đông đảo, võ sĩ tài ba không phải số ít, đừng cố gắng dùng việc võ tướng từ chức để uy hiếp trẫm, trẫm nắm giữ Kim Hoa quốc hai mươi năm sao có thể cho phép ngươi làm càn, nếu ngươi đã thích ngồi tù vậy thì trẫm sẽ giáng chỉ tù chung thân.” Âu Dương Diệp lửa giận công tâm, trong lồng ngực như thể có một khối chất lỏng đang nhấp nhô, cố nén sự khó chịu xuống bỏ lại câu nói này sau đó phất tay áo dẫn đại nội thị vệ rời đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Candy Kid, HNRTV, Hothao, antunhi, tranghapnapboao, ●Ngân●
     

Có bài mới 26.12.2017, 14:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 249
Được thanks: 1131 lần
Điểm: 40.74
Có bài mới Re: [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên [Tuyển editor] - Điểm: 44
Chương 77: Từng bước tiến tới vực sâu

Âu Dương Diệp dẫn theo đại nội thị vệ rời đi, rốt cuộc Dạ Phong mất khống chế nỗi sợ hãi trong lòng, chân mềm nhũn như con chi chi, mặc dù bình thường gã tâm địa gian xảo quả thật không ít, nhưng cũng tùy người, hôm nay đối mặt với hoàng thượng, hơn nữa hơi một tí là đòi đánh gã trầy da tróc thịt, cảm giác được sống lại thêm một kiếp đúng là vừa kinh sợ vừa kích thích.

“Nhìn gì nữa, tên kia đi xa rồi, bây giờ nếu như ngươi còn sức để bước thì đi lấy rượu cho ta uống.” Âu Dương Mặc Thần lia mắt nhìn qua Dạ Phong như kia, không thể không nói nhìn bộ dạng khốn đốn hiện giờ của gã chẳng có chút gì giống với dáng vẻ của tiểu bá vương Kim Hoa quốc cả, cùng lắm chỉ như một con thỏ khiếp sợ quá mức.

“Hoàng thượng lão bá giam ngươi cả đời, ngươi còn có tâm trạng uống rượu à, vừa rồi thật sự khiến ta sợ muốn chết, nếu không phải ta cơ trí, hiện giờ không biết thành bộ dạng thảm hại gì nữa, Âu Dương Mặc Thần, ngươi cũng chẳng có tí nghĩa khí gì cả, trước mặt người đến thở mạnh cũng không dám, cũng không thèm giải thích rõ ràng cho ta, cứ thờ ơ chế giễu, thật nghi ngờ ngươi có phải con người hay không, ta bố trí phòng giam của ngươi còn hơn cả phòng cưới, ngươi báo đáp lại ta như vậy hả.” Dạ Phong xác định Âu Dương Diệp đã đi xa, đứng dậy hoạt động gân cốt, mặt u uất oán giận nhìn Âu Dương Mặc Thần.

“Ngươi không phải vẫn sống tốt đó sao, giam cả đời? Ha ha -----.” Lúc Âu Dương Mặc Thần nghe lại mấy chữ giam cả đời, khóe miệng nhếch lên một nét cười lạnh ý vị sâu xa, trái lại hắn rất muốn nhìn xem tên kia có năng lực gì, có thể chống đỡ được bao lâu.

Dạ Phong thấy Âu Dương Mặc Thần không những không giận mà còn cười, liên tục dụi dụi mắt, hôm nay là trời sắp đổ cơn mưa đỏ rồi, đường đường là Quỷ vương của Kim Hoa quốc lại bị khùng.

“Có phải Âu Dương Mặc Thần ngươi bị kích thích đến nỗi đầu óc hỏng luôn rồi không, nếu ngươi thật sự hóa ngu phát điên, phải nói sớm với ta, nha đầu Tình Vũ kia không thể ở góa vì ngươi được, hơn nữa không biết lão đầu tử nhà ta sẽ giở trò gì, nếu ngươi phát điên thì phát xa xa vào, đừng gây họa đến ta.” Dạ Phong hồi phục tâm trạng rất mau, chỉ trong chốc lát đã khôi phục lại bộ dạng bình thường.

Sắc mặt Âu Dương Mặc Thần dần dần trầm xuống, lạnh lùng trừng Dạ Phong rồi im bặt, hắn cực kỳ không thích nghe thấy cái tên Dạ Tình Vũ, càng không muốn có bất kỳ dính líu gì tới nàng ta, hắn cực kỳ ghét Dạ Tình Vũ, nếu không phải là thiên kim của Dạ vương, chắc giờ này hắn cũng chẳng thèm bỏ nàng ta vào mắt lấy một lần.

Dạ Phong thấy biểu hiện Âu Dương Mặc Thần thì biết mình nói sai, kỳ thật quan hệ giữa gã và Âu Dương Mặc Thần cũng tính là tốt hơn một chút so với Vương gia bình thường, nhưng cũng không tính là bằng hữu tốt, hắn rất ngưỡng mộ Âu Dương Mặc Thần, thế nhưng biết muội muội mình yêu đơn phương, trực giác của gã mách bảo rằng mức độ Âu Dương Mặc Thần không thích con bé có thể dùng từ ghét bỏ để hình dung, vậy mà muội muội gã lại khăng khăng si luyến kẻ không yêu mình, gã cũng không có cách nào khuyên bảo, dù sao thứ đồ chơi ái tình này vô cùng nguy hiểm.

“Được rồi, không nói cái này nữa, ngươi chờ ta đi lấy rượu, mấy ngày hôm trước có người tặng cho ta một vò rượu ngon, ta mang đến cho ngươi nếm thử xem là rượu gì nhé.” Dạ Phong tiên phong phá vỡ cục diện bế tắc, cười bỉ ổi rời khỏi phòng giam của Tông Nhân phủ tới phòng làm việc của mình lấy bình rượu ủ tốt nhất kia.

Mà phía bên kia, sắc mặt của Âu Dương Diệp khi ra khỏi Tông Nhân phủ càng lúc càng tái nhợt, nhìn thủ vệ bốn phía, kìm nén chất lỏng trong ngực, sau khi lên xe ngựa, rốt cuộc ức chế không nổi phun một ngụm máu vào ống nhổ, sau khi nhổ xong, sắc mặt cuối cùng cũng hòa hoãn đi đôi chút, không còn tái nhợt giống như lúc mới ra khỏi Tông Nhân phủ, nhìn máu đỏ sậm trong ống nhổ, trong con ngươi của Âu Dương Diệp bắn ra một tia sáng khát máu.

“Hoàng thượng, ngài không sai chứ, ngài súc miệng trước đi, đợi đến khi hồi cung, nô tài lập tức truyền thái y cho ngài.” Tiểu Lý Tử theo sau đỡ Âu Dương Diệp dậy, giọng sợ hãi đưa nước ấm tới.

“Việc này không thể để lộ, ngươi xử lý máu trong ống nhổ này đi, sau khi hồi cung, ngươi cứ làm tốt những công việc đúng chức vụ của mình, nhớ kỹ chuyện trên xe ngày hôm nay ngươi không thấy cái gì hết.” Âu Dương Diệp vựng thân thể suy yếu lên, dùng sức chống đỡ giọng điệu cứng rắn phân phó Tiểu Lý tử, sở dĩ ông chịu đựng đến lên xe ngựa mới thổ huyết chính là vì không muốn tai mắt của Âu Dương Mặc Thần biết mình bị hắn chọc giận đến thổ huyết, hiện giờ kiêu ngạo của ông dâng cao, ông không thể để hắn cười khi người gặp họa, ông muốn chứng minh không có Âu Dương Mặc Thần hắn, Kim Hoa quốc vẫn có thể mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.

“Nô tài xin nghe theo ý chỉ của hoàng thượng, nhất định giữ kín như bưng.” Dù sao Tiểu Lý Tử tiến cung chưa lâu nên lúc nói chuyện vẫn còn chút ấp úng.

Đương nhiên ngược lại Âu Dương Diệp thì rất hài lòng với biểu hiện của Tiểu Lý Tử, ông ta chính là muốn như vậy, điều này nói rõ rằng tên nô tài đã khắc sâu lời mình đã nói vào trong lòng, sau khi súc miệng, lại ăn thêm cao điểm tốt cho tiêu hóa bổ sung sức khỏe, Âu Dương Diệp ngả người chợp mắt một lát, gần đây tình hình thân thể càng lúc càng yếu, ông càng ngày càng thích ngủ.

Xe ngựa một đường ổn định mà phóng, hai đại nội thị vệ ngồi hai bên trái phải xe ngựa thường xuyên canh chừng xung quanh bảo đảm an toàn cho hoàng thượng, dù sao bên trong cũng là vua một nước, mỗi lần cải trang vi hành bọn họ đều không thể lơi là được.

Bên đây gió nổi mây vần, bão bùng không ngừng, bên Lam Lăng Nguyệt trái lại sương mù dày đặc có chút dấu hiệu tan.

Bởi vì từ chuyện Sở Bác bái phỏng Lam Lôi Ngạo ngày hôm qua mà Lam Lăng Nguyệt ngửi ra được chút vấn đề, hơn nữa dựa vào phản ứng của Lam Lôi Ngạo, Lam Lăng Nguyệt luôn có một loại ảo giác, cái người không thể chọc vào chính là đương kim Hoàng thượng, nghĩ tới những điều này, sáng sớm nàng đã ngồi trên xe ngựa tới Quỷ Trung đường.

Mặc dù hiện giờ trời vừa sáng chưa được bao lâu, nhưng Quỷ Trung đường đã xếp một dãy dài, chuyện làm ăn tốt lên trông thấy, trái lại đối thủ cạnh tranh có thể được gọi là đối thủ duy nhất ở Hoa đô là Bách Thảo đường lúc này lại lẻ tẻ vài mống, đối với thành tích mới đến Kim Hoa quốc chưa đầy nửa tháng này khiến cho Lam Lăng Nguyệt có chút sướng rơn trong lòng, dù sao danh tiếng của Quỷ Trung đường nổi tiếng khắp năm quốc, tiếng tăm vang lừng, tự nhiên người hâm mộ mà đến cũng không ít.

Tâm trạng vui sướng qua đi, Lam Lăng Nguyệt liền kéo thấp chiếc khăn lụa trên đầu mình, đảm bảo bản thân sẽ không bị bại lộ rồi mới tiến vào hàng ngũ, chen vào từng chút một từ cửa của Quỷ Trung đừng.

Hạ Ca mới cho Tiểu Hỏa Nhi ăn sáng xong đang buồn chán chuẩn bị mang thuốc đi nghiền, nhìn thấy trong đám người có bóng người đang rón ra rón rén tránh né, bóng người cực kỳ giống chủ nhân, liền nổi hứng bất lương chạy vào trong đám người, đi vòng ra sau Lam Lăng Nguyệt, bất chợt đập vai Lam Lăng Nguyệt.

“Quả nhiên là.” Hạ Ca sau khi nhìn thấy Lam Lăng Nguyệt quay đầu lại, vẻ mặt rạng rỡ, chuẩn bị nói quả nhiên là chủ tử, hai chữ chủ tử còn chưa kịp thốt ra, đã bị Lam Lăng Nguyệt bịt miệng.

“Đúng là ta đấy, ta có chuyện quan trọng tìm ngươi, đúng lúc gặp được ngươi ở đây, đi, chúng ta chuyển chỗ khác nói chuyện.” Lam Lăng Nguyệt vạch đen đầy đầu, sao Hạ Ca có thể bất cẩn đến vậy chứ, nếu như nói ra hai chữ chủ tử này không phải nàng sẽ bị bại lộ ngay tại đây sao, Lam Lăng Nguyệt cố ý lớn tiếng phụ họa, cố làm ra biểu hiện bất ngờ.

Bấy giờ Hạ Ca cũng phản ứng lại, liều mình gật đầu, hơn nữa không dám nhìn vào mắt chủ tử nữa, tùy ý để chủ tử kéo tới chỗ nghiền thuốc cạnh dược đường.

Hai người vào trong phòng nghiền dược, đóng cửa lại, Lam Lăng Nguyệt chuyển động cơ quan bí mật, mở ra một mật đạo, sau khi nàng mua cái nhà này rồi mới biết ở đây có một mật đạo thông thẳng tới phòng ngủ chính cũng chính là tẩm phòng của nàng ở Quỷ Trung đường.

Sau khi vòng vèo dưới mật đạo một hồi, cuối cùng cũng vòng tới tẩm phòng của nàng, vừa tiến vào tẩm phòng, rốt cuộc Lam Lăng Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, tháo khăn lụa trên mặt xuống.

“Chủ tử, sao người lại trở về lúc này, có phải Lam phủ lại xảy ra chuyện gì không, chẳng lẽ Lam Lôi Ngạo lại nảy sinh suy nghĩ ác độc gì.” Hạ Ca cứ nhắc tới Lam Lôi Ngạo là lại thấy vô cùng khó chịu trong lòng, thật quá thối tha.

“Cái vai hề Lam Lôi Ngạo kia chẳng đáng để ta cho vào mắt, ngươi đi tìm Trầm đường chủ đến, ta có chuyện gấp cần tìm nàng ta.” Lam Lăng Nguyệt phân phó Hạ Ca xong, Hạ Ca vội ra tìm Trầm đường chủ, gần đây Trầm đường chủ hay đi sớm về trễ, chỉ biết là nàng ta đang bí mật làm giúp chủ tử, chứ chẳng thấy tiết lộ nội dung công việc.

Mà lúc này tiểu Hỏa Nhi được ăn uống no đủ ngủ gục trên giường Lam Lăng Nguyệt, ngửi được mùi thơm đặc trưng trên cơ thể chủ nhân, đôi mắt màu đỏ bật mở, kêu meo ô nhào vào lòng Lam Lăng Nguyệt, tiếng kêu thảm thiết giống như bị ruồng bỏ.

“Tiểu Hỏa Nhi, tại sao em béo vậy hả, lúc ta không ở đây, Hạ Ca và Đông Thanh muốn nhồi em thành tiểu trư hả, thân hình em bây giờ biến dạng, nếu không giảm béo thì ta không ôm em nữa đâu.” Sau khi Lam Lăng Nguyệt ôm Tiểu Hỏa nhi đang quấn lấy vào trong lòng, phản ứng đầu tiên chính là châm chọc cân nặng của tiểu Hỏa Nhi, sắp thành một con mèo mập đến nơi rồi.

“Meo ô, meo meo meo.” Tiểu Hỏa nhi mở to đôi mắt đỏ ướt át, dẩu cái miệng nhỏ nhắn lên, dùng phương pháp tỏ vẻ dễ thương đánh trả lại vị chủ nhân độc mồm độc miệng, như thể đang nói một ngày không có chủ nhân ở bên, Hỏa Nhi đành phải coi từng bữa ăn như người để yêu.

“Gọi em là mèo mập, em còn nhắm đến, đừng có ngọ nguậy, móng đầu ngón cũng không biết cắt gọt một chút, dài từng này rồi, ngoan ngoãn nằm yên, ta sửa sang lại cho em một chút.” Tiểu Hỏa nhi không ngừng cọ cọ bộ lông đỏ rực mềm mại vào người Lam Lăng Nguyệt, trong chớp mắt biến thành một con mèo mập nhỏ kiêu ngạo, cái bụng tròn tròn lúc lắc, nhìn đến là buồn cười.

Mà ngay khi một báo một người đang đắm chìm trong công việc cắt gọt đầu móng, tiếng gõ cửa vang lên gấp gáp.

“Chủ tử, ta là Trầm Mai Tuyệt, Hạ Ca nói ngài tìm thuộc hạ, hiện giờ thuộc hạ có tiện vào không?” Trầm Mai Tuyệt sau khi gõ cửa, trầm giọng hỏi dò ở bên ngoài phòng.

“Tiến vào đi.”

“Trầm đường chủ, ta sai ngươi điều tra về chuyện Lam phủ đã có tiến triển gì hay chưa.” Sau khi Trầm Mai Tuyệt đi vào gian phòng, Lam Lăng Nguyệt lạnh giọng hỏi.

“Hiện giờ thuộc hạ mới chỉ tra được một ít da lông. Về chuyện xảy ra vào tám năm trước ở Lam phủ giống như bị người nào đó tận lực xóa đi khiến cho việc điều tra gặp trục trặc, tuy nhiên danh hiệu Lam gia hoàng thương có được là vào tám năm trước.” Trầm Mai Tuyệt báo lại một ít tin tức không hoàn chỉnh mà mình điều tra được cho chủ tử.

Lam Lăng Nguyệt nghe đến đoạn Lam gia nhận được danh hiệu hoàng thương là vào tám năm trước, liên tưởng tới phản ứng của mẫu thân khi nhắc tới chuyện xưa và biểu hiện giả vờ bình tĩnh khác thường của Lam Lôi Ngạo liền lâm vào trầm tư, chính bản thân nàng không biết rằng vận mệnh của mình chính là từ sau chuyện này dẫn đến bị đảo lộn hoàn toàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: HNRTV, Hothao, antunhi, ●Ngân●
     
Có bài mới 28.12.2017, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.09.2016, 12:22
Bài viết: 249
Được thanks: 1131 lần
Điểm: 40.74
Có bài mới Re: [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên [Tuyển editor] - Điểm: 47
Chương 78: Khắp nơi rối ren.

“Chủ tử, ngài làm sao vậy, nhìn sắc mặt ngài không được tốt lắm, có phải là vì nghỉ ngơi không đủ không.” Trầm Mai Tuyệt thấy sắc mặt Lam Lăng Nguyệt thâm trầm, dù sao nàng ta cũng hiểu biết y thuật, vội vã lo lắng hỏi han.

Lúc này Lam Lăng Nguyệt đang hoảng loạn, tiểu Hỏa Nhi trong lòng cũng vô tình cố ý cọ lên y phục của Lam Lăng Nguyệt, tiểu Hỏa Nhi cực kỳ yêu thích sắc đỏ, quả là chủ nào tớ nấy đều có chung sở thích.

“Trầm đường chủ, ngươi đi tra giúp ta vào tám năm trước Hoàng thượng có từng gặp qua Lam Lôi Ngạo ở Kim Hoa quốc không, ta cảm thấy chuyện này có khả năng dính líu tới hoàng thất, nhớ kỹ hành động điều tra sau này của ngươi nhất định phải giữ kín chặt chẽ, ta e rằng mấy kẻ núp trong bóng tối là ám vệ của Hoàng thượng.” Chân mày của Lam Lăng Nguyệt thắt chặt lại, nàng có cảm giác trước mắt có một cái vực sâu, hiện giờ mình càng lún càng sâu, nhưng nàng lại không thể rút ra khỏi bên trong, dù sao bây giờ chỉ còn cách chân tướng một bước dài.

Trầm Mai Tuyệt chợt ngẩng đầu lên, thấy sắc mặt chủ tử trầm trọng, từ lúc nàng tiếp nhận nhiệm vụ chủ tử phân phó thì đã biết phía sau chuyện này nhất định cất giấu thứ gì đó, nhưng chưa từng nghĩ sẽ dính dáng đến đương kim hoàng thượng, không khỏi có chút lo ngại, dù sao Quỷ Trung đường của các nàng mới có chỗ đứng tại Kim Hoa quốc, nếu như đi thăm dò về hoàng thượng Kim Hoa quốc, chuyện này chắc chắn là nhổ lông trên đầu lão hổ.

“Ngươi không cần mang quá nhiều gánh nặng trong lòng đâu, chỉ cần cẩn thận một chút là được, trời sập sẽ có ta đỡ.” Lam Lăng Nguyệt nhìn thấu nỗi lo lắng trong lòng Trầm Mai Tuyệt, nàng cũng biết mình đi nước cờ nguy hiểm này có thể đẩy Quỷ Trung đường vừa mới có chỗ đứng tại Kim Hoa quốc xuống vực sâu, nhưng nàng không có cơ hội để lựa chọn, từ lúc tạo nên Quỷ Trung đường thì nàng đã sẵn sàng cho việc lấy trứng chọi đá rồi.

“Vâng, thưa chủ tử.” Trầm Mai Tuyệt gật đầu chắc nịch, việc gì chủ tử cũng hiểu rõ, nhưng vẫn kiên trì muốn làm, thuộc hạ như nàng cũng chỉ có thể dùng hết sức mình mà đuổi theo thôi.

“Lui xuống đi.” Lam Lăng Nguyệt cũng không nhiều lời thêm với Trầm Mai Tuyệt nữa, cũng không căn dặn gì, nàng tin vào năng lực của Trầm Mai Tuyệt, nàng không muốn dùng chút ít quy định cứng nhắc để ép nàng ấy vào khuôn khổ, nàng cho nàng ấy đầy đủ lợi ích, mà cái nàng muốn chỉ là kết quả cuối cùng, đây là thủ đoạn thước đo giá trị của nàng.

Sau khi Trầm Mai Tuyệt rời khỏi, Lam Lăng Nguyệt liền ngồi xuống bên bàn lắc lư miếng ngọc bội nàng đeo bên hông, xuyên qua ánh nắng ban mai quan sát miếng ngọc bội này, tỉ mỉ kỹ lưỡng một lúc, rồi đặt nó lên trên bàn, còn tiểu Hỏa Nhi nhìn thấy miếng ngọc bội này giống như nhìn thấy một món đồ chơi mới, nhảy lên trên bàn, nó vô cùng hiếu kỳ với cái thứ kỳ quái mang màu xanh biếc này, đôi mắt đỏ mở to giống như đang suy đoán công dụng của thứ đồ kỳ quái này, im lặng suy nghĩ hồi lâu đến tận khi như thể đã nghĩ ra công dụng của nó thì kêu réo lên meo meo không ngừng, sau đó để ngọc bội ở dưới thân, trên bàn truyền đến âm thanh xèo xèo.

Lam Lăng Nguyệt ngửi thấy mùi là lạ, xoay người lại, không khỏi trợn to mắt, khóe miệng co quắp, vậy mà tiểu Hỏa Nhi lại tè lên trên miếng ngọc bội, hơn nữa phân lượng nước tiểu rất có kỹ thuật vào trong khe rãnh khắc chữ “ngọc” trên miếng ngọc bội.

“Tiểu Hỏa Nhi, em biết đây là cái gì không hả.” Ánh mắt của Lam Lăng Nguyệt u oán, nhìn thẳng vào tiểu Hỏa Nhi, đồng thời ngoài cười nhưng trong không cười rơi vào trạng thái tức giận đến phát run.

Tiểu Hỏa Nhi chuyển mắt mèo, hành động vừa rồi của nó tựa như không được chủ tử tán thưởng, ngược lại có cảm giác nhiệt độ xung quanh đang tụt xuống nhanh chóng, hơn nữa có chút lạnh lẽo. Lông tơ không khỏi có xu hướng dựng đứng lên.

“Meo ô, meo meo meo.” Tiểu Hỏa Nhi dùng phương pháp làm nũng xin tha thứ độc nhất của mình như thể đang nói với chủ nhân em sai rồi, người cho Hỏa Nhi thêm cơ hội đi, sau này em sẽ không hiếu kỳ ngồi lên nữa.

Lam Lăng Nguyệt bế tiểu Hỏa Nhi vừa mới giải quyết nước trong cơ thể xong xuống dưới bàn, cũng không nhìn nó thêm nữa, áp dụng cách xử lý tạm thời, nhưng vừa mới tới gần ngọc bội, phần trên miếng ngọc bội bị ngâm dính nước tiểu, ngoại trừ một vài nét khắc ở ngoài thì ở giữa dường như ẩn hiện lên hai chữ, một thì như chữ Linh, còn một chữ thì hao hao giống chữ Sát trong từ Quỷ La Sát của nàng, Lam Lăng Nguyệt không nhịn được dụi dụi mắt, chắc chắn mình không nhìn nhầm, miếng ngọc bội này trong trí nhớ hình như trừ lúc đến Thiên Sơn tông thì chưa từng rời khỏi mình bao giờ, bên trong ngọc bội giấu hai chữ Linh Sát đến tột cùng là có nghĩa gì, hai chữ này và tên của mình không có một chút liên quan tí gì đến nhau cả.

“Meo meo meo --- ô ô.” Tiểu Hỏa Nhi thấy chủ tử ngây ngốc nhìn ngọc bội, nó cho rằng chủ tử đang nghĩ cách trừng phạt mình ra sao, liền mặt dày, bò đến dưới chân của Lam Lăng Nguyệt, duỗi chân làm ra tư thế ôm đùi treo trên đùi của Lam Lăng Nguyệt, ôm chặt lấy.

“Đừng nghịch ngợm, ta đang suy nghĩ chính sự, em qua ngồi chỗ góc tường kia đi, cho nhịn bữa trưa và bữa chiều của ngày hôm nay, quay mặt vào tường, đúng lúc gần đây em cũng béo lên rất nhiều, coi như giảm béo luôn thể.” Lam Lăng Nguyệt tức giận trừng con vật đáng yêu tiểu Hỏa Nhi, cố ý dùng giọng điệu nghiêm túc ám chỉ nó đừng có chọc vào nàng.

Tiểu Hỏa Nhi dưới sự áp bức của Lam Lăng Nguyệt ủ rũ đi tới góc tường, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn xem chủ tử có liếc mắt nhìn nó lấy một cái không, nhưng khiến nó thât vọng chính là thậm chí đến mắt còn không chớp nói gì do dự chứ.

Vào lúc này trong quán trọ Thanh Phong xuất hiện một vài vị khách không mời mà đến.

Dạo gần đây chúng môn đồ của Ngự Phong đường liên tục xuất hiện tại địa điểm liên lạc là quán trọ Thanh Phong ở Kim Hoa quốc, hiện giờ Diêm vương sống trong chốn giang hồ Phong Thần cũng đã nhận được tin tức mà tới Kim Hoa quốc.

Ở trong mật thất tại lầu ba quán trọ Thanh Phong, lúc này có một người mặc toàn thân áo bào đen, nhìn dáng người của nàng cũng coi như là nhỏ nhắn, nhưng hơi thở tàn khốc bao trùm trên người, mấy tên thuộc hạ mặc áo bào đen giống nhau quỳ rạp xuống run rẩy.

“Đồ phế vật vô dụng, ba ngày ở tại Kim Hoa quốc đô mà vẫn không tra được tin tức của Hoàn Nương, xem ra các ngươi không muốn thuốc giải Hàn Điệt độc tháng này phải không.” Giọng nói của Phong Thần khàn khàn truyền đến từ dưới miếng vải đen, cơn giận dữ bắn tóe ra từ đôi mắt nàng ta.

“Xin chủ nhân tha mạng, Hoàn Nương trốn quá kỹ, đã nhiều năm rồi, bà ta còn am hiểu thuật dịch dung, nếu muốn tìm bà ta quả thực chính là mò kim trong đáy biển, bọn thuộc hạ thật sự đã cố hết sức mình.” Hai sứ giả mặc áo bào đen đang quỳ không ngừng dập đầu, nhưng trong lời vẫn cố gắng biện giải cho sự vô năng của bản thân.

“Ta không cần tên thuộc hạ luôn luôn viện cớ, mấy lời giải thích của các ngươi giữ lấy mà nói cho diêm vương nghe đi.” Phong Thần rút ra chủy thủ, một tia sáng chớp lóe trên chiếc cửa sổ làm bằng sắt, chỉ nghe a------ hai tiếng, chủy thủ một đường cắt qua cổ hai kẻ đang quỳ kia, máu tươi cũng đồng thời tuôn ra xối xả từ tĩnh mạch trút xuống đất.
  
Mà hữu hộ pháp Hồng Y đứng ở bên mặt lạnh tanh kéo hai kẻ đã bị xử lý xong ra ngoài, tả hộ pháp Thanh Sắc thì nhặt lại cây chủy thủ của chủ tử ở trên mặt đất lên, dùng khăn tay lau sạch rồi cung kính trao trả lại cho chủ nhân.

“Nếu như tất cả mọi người trong Ngự Phong đường giống như hai ngươi sẽ làm ta bớt lo hơn bao nhiêu, như thế thì ta cũng không cần phải tốn công tốn sức đi giết mấy tên phế vật vô dụng này mỗi ngày.” Phong Thần nhận lại chủy thủ mà Thanh Sắc đưa tới, lạnh giọng nói.

“Chủ tử quá khen rồi, nếu như một ngày nào đó thuộc hạ không thể tạo ra lợi ích cho chủ tử, đó chính là ngày thuộc hạ tự sát.” Gương mặt lạnh như băng của Thanh Sắc không bởi vì được Phong Thần khen mà vui mừng, ngược lại có thêm chút căng thẳng, làm trợ thủ đắc lực cho Phong Thần, mỗi ngày nàng đều phải chuẩn bị tinh thần cao độ, không cho phép mình có một chút sơ sẩy nào.

“Gần đây Kim Hoa quốc có chuyện gì phát sinh, từ lúc đến Kim Hoa quốc, luôn có cảm giác khác lạ nói không thành lời.” Lúc Phong Thần nhắc tới Kim Hoa quốc, trong mắt chợt lóe lên một tia cay độc.

“Chuyện lớn duy nhất phát sinh gần đây tại Kim Hoa quốc chính là tam vương gia Kim Hoa quốc đánh hoàng thượng Âu Dương Diệp hiện đang bị nhốt trong đại lao của Tông Nhân phủ, nghe nói là bị giam cả đời.” Thanh Sắc sàng lọc qua một lượt trong đầu mọi tin tức thu thập được mấy ngày gần đây, sau đó báo cáo lại tin quan trọng cho chủ tử.

Khóe miệng Phong Thần nhếch lên một nụ cười chế nhạo, quả nhiên hoàng gia vô tình không thua kém gì trò xiếc khỉ mua vui cho người.

“Từ hôm nay trở đi bản tôn bế quan, chuyện trong Ngự Phong đường giao cho ngươi và Hồng Y, hai người các ngươi trước khi ta xuất quan nhất định phải tra ra được tăm tích của Hoàn Nương, bằng không giá trị của các ngươi dừng tại đây.” Giọng nói lạnh lẽo của Phong Thần tựa như xiềng xích trói chặt cả người Thanh Sắc.

Thân thể Thanh Sắc và Hồng Y căng cứng không dám thở mạnh, hai người nhìn lướt qua nhau, vội vã quỳ một chân xuống: “Nếu thuộc hạ không thể hoàn thành nhiệm vụ, cam nguyện tự sát.”

Phong Thần vô cùng hài lòng với câu trả lời của hai người, ra hiệu Thanh Sắc tiếp nhận lệnh bài đại diện cho Ngự Phong đường, rồi cho hai người đi ra ngoài cấm ảnh hưởng đến việc mình bế quan.

Phía bên Ngự Phong đường, bởi vì hai đại hộ pháp tả hữu vừa ký kết giấy sinh tử đã triệu tập nhân mã rải rác mọi ngóc ngách tại Kim Hoa quốc đi tìm Hoàn Nương, hầu như cả ngày quán trọ Thanh Phong vô cùng náo nhiệt, môn đồ cải trang tập trung dưới lầu một.

Sóng ngầm xao động liên tục không ngừng khẳng định những ngày tiếp theo tại Kim Hoa quốc sẽ không còn gió yên sóng lặng như mọi khi, biến hóa rõ ràng chỉ trong một đêm.

Ngày thứ hai lâm triều, vừa lên triều, thừa tướng Sở Bác đã gấp rút bẩm tấu tin báo khẩn cấp mà biên quan 800 dặm đưa tới cho hoàng thượng.

“Hoàng thượng, biên quan 800 dặm nguy cấp, từ giữa trưa hôm qua, sơn tặc của Hắc phong trại đáng lẽ đã dẹp yên lại ngóc đầu dậy, lần này càng thêm táo tợn, vào nhà cướp của vây đánh quan phủ, hiện giờ quan phủ địa phương đang trong cơn nguy khốn, thủ lĩnh Hắc Phong trại Bá Thiên phát ngôn ngông cuồng rằng sẽ dẫn Hắc Phong trại đến quan phủ huyện nha ở biên quan, bây giờ quan binh biên quan đã trở tay không kịp, mong triều đình mau chóng phái binh đi vây quét cho bách tính một nơi sinh sống an ổn.” Sở Bác thành thật trần thuật lại nội dung tấu chương, giọng điệu trầm thấp.

“Đám sơn tặc này thật sự là xấc xược vô pháp vô thiên, không một lưới bắt hết bọn chúng khó mà tỏ rỏ quốc uy của đại quốc Kim hoa chúng ta, các vị đại thần có ai Mao Toại tự tiến* đảm đương vị trí Đại nguyên soái diệt cường đạo lần này không.” Âu Dương Diệp nghe xong mặt rồng giận dữ, đập mạnh long ỷ mấy lần, thành khẩn quét nhìn các đại thần phía dưới, bởi hôm qua các đại thần từ chức quá nhiều, phản ứng đầu tiên lúc vào triều ngày hôm nay chính là triều thần vắng vẻ.
(Mao Toại tự tiến: Tự tin vào khả năng đảm đương trách nhiệm quan trọng mà mạnh dạn tự tiến cử. Dựa theo tích: Khi quân đội nước Tần bao vây nước Triệu, Bình Nguyên Quân nước Triệu phải đi cầu cứu nước Sở. Môn đệ Mao Toại của ông tự đề xuất được đi cùng. Ở đó, may nhờ tài năng của Mao Toại mà Bình Nguyên Quân mới thu được thành công như ý muốn.)

“Hoàng thương, sơn tặc Hắc Phong trại này, lão thần cũng từng nghe qua, một đám hung tàn, xem ra lần này là ‘lai giả bất thiện’ rồi, ta nhớ lần trước hình như là Thần vương dẫn người suýt nữa là diệt sạch Hắc Phong trại, không ngờ tin tức của bọn chúng cũng nhanh nhạy thật, vừa nghe được tin Thần vương bị bắt giữ đã lại nổi lên làm điều ác độc.” Dạ Vương giả vờ không biết giải thích lai lịch của hắc Phong trại, nhưng túy ông chi ý* không cần nói cũng biết.
(Túy ông chi ý: có dụng ý khác.)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Junenar về bài viết trên: Candy Kid, HNRTV, Hoacamtu, Hothao, antunhi, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Another Jei, maitrangcom, Minh Viên, TiênTiên, Trang bubble, trâu đầm nước và 415 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C963

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.